FULL Bảo Bối Của Nam Cung Tổng Tài

  1. Minhphiangle

    Minhphiangle Thành viên kích hoạt

    Tham gia ngày:
    16/7/21
    Bài viết:
    120
    Được thích:
    0
    Chương 20:
    Đúng như những gì Mị Ảnh nói, Tả Ngôn chính là người giấu Lăng Tâm Phi, thế nhưng Nam Cung Thần vẫn chưa thể làm gì được Tả NGôn. Trong thời gian qua anh đã thương nhớ bảo bối của mình rất nhiều, ngoài ra trong lòng anh tràn đầy sự sợ hãi, anh chưa nói câu yêu bảo bối của mình, lại còn thương tổn cô, anh rất sợ mình sẽ mất bảo bối. Anh sẽ khiến nhũng ai tổn thương cô sẽ phải trả giá.

    Khu chung cư cao cấp mà Nam Cung Thần cung cấp cho Khương Lan Mị và con trai cô ta.

    -Thần, anh sẽ không bỏ mẹ con em để cưới người khác chứ?_ Khương Lan Mị ôm Nam Cung Thần từ phái sau, giọng uất ức mà dịu dàng nói.

    -Trên bàn có sắp tài liệu, cô xem đi.._ Anh lạnh lùng lên tiếng, khiến Khương Lan Mị trong lòng cảm thấy bất an.
    -Thần, là chuyện gì? Anh không thể nói cho em biết sao?_ Khương Lan Mị cười ngọt ngào nói, lúc yêu nhau trước đây, Nam Cung Thần nói rất thích nụ cười của cô, chính vì vậy cô đã dùng nụ cười này mà có anh.

    -Vậy để tôi nói cho cô biết. Cô và Long Điền Ngọc cùng nhau lập kế hoạch nhằm lam tổn thương Phi nhi của tôi, các người biết cô ấy là người yếu đuối, nghĩ mình là người cướp đi gia đình và hạnh phúc của người khác nên sẽ tự động rời đi…_ Nam Cung Thần lạnh lùng nói, Khương Lan Mị cảm thấy không khí dường như càng lạnh lẽo, cô không nghĩ rằng Nam Cung Thần sẽ dùng thái độ này với cô, Chính cô nghe được từ Long Điền Ngọc em gái anh nói, anh còn yêu cô nên muốn tác hợp cho anh và cô quay lại, cô ta nói Lăng Tâm Phi là dùng thủ đoạn mới có được Nam Cung Thần, cô ta càng không biết rằng chính Long Điền Ngọc là người dựng lên kế hoạch để cô chính là mục tiêu của Nam Cung Thần, sẽ khiến anh hận cô vì đã tổn thương Lăng Tâm Phi. Xem xong những thứ kia Khương Lan Mị dường như chết lặng, cũng không thể nói nên lời.

    -Khương Lan Mị, tôi không ngờ cô dùng con để lừa gạt tôi, thằng bé không hải là con tôi.._ Nam Cung Thần để lại câu nói vô tình lạnh lùng liền xoay người rời đi. Anh đã cho người cho xét nghiệm AND mới biết được sự thật thằng bé không phải con trai mình. Ngoài ra anh còn biết thêm thông tin là trước đây cô ta không hề chung tình với anh ngoài anh cô ta còn người đàn ông khác, vì bị mẹ anh phát hiện uy hiếp nên cô ta mới rời đi, nhưng khi ra nước ngoài thì mới phát hiện mình có thai, nói người đàn ông ka thì hắn không chịu trách nhiệm mà cô ta vì thân thể không tiện và thai nhi đã lớn nên không phẩu thuật phá thai, khi gặp lại Trịnh Phong Nam cô ta nhờ vào tấm lòng yếu đuối của Trịnh Phong Nam để anh đồng tình với cô mà nói tốt cho cô với Nam Cung Thần. Nhưng giờ thì sao cô đã không còn gì nữa, tất cả đều đã mất.

    Cùng thời điểm này tại khách sạn lớn đang diễn ra buổi tiệc sinh nhật của Triệu Phi ông trùm trong giới bạch đạo.

    Tại nhà Tả Ngôn..

    -Phi nhi..chúc mừng em, là con trai.._ Tả nGôn dìu Lăng Tâm Phi vào phòng, trên miệng luôn có nụ cười hạnh phúc.

    -Cám ơn anh.._ Lăng Tâm Phi xoa bụng đã nhô lên, mỉm cười hạnh phúc.

    -Phi nhi…_ Là tiếng gọi đầy k1ch động của Lăng Tâm Y.

    -Chị.._ Lăng Tâm Phi ngạc nhiên nhìn chị gái mình, nước mắt không cằm được mà chảy xuống.

    -Ngốc, sao em lại bỏ đi không cho chị biết, nếu chị không gặp Nhật Lệ thì sẽ không biết Tả NGôn bắt cóc em…_ Lăng Tâm Y cũng nước mắt đaầy mặt nói.

    -Tôi không hề bắt cóc cô ấy, Phi nhi em nói xe, có đuáng hay không?_ Tả Ngôn hờn hợt lên tiếng, anh là cố tình để Hoa Nhật Lệ tình báo cho Lăng Tâm Y biết.

    -Phi nhi, chị đã có thông tin của ông nội em. Em có muốn nhận lại ông không?

    -Thật sao chị??/

    Nhà hành cao cấp nhất của thành phố Z, ở đây đang diễn ra buổi tiệc mừng thọ của Triệu Phi, hôm nay cũng chính là ngày ông công khai cháu gái mình.

    -Xin chào mọi người, Triệu mỗ tôi rất vui vì mọi người đã đến tham dự tiệc mừng thọ tôi, nhân tiện hôm nay tôi cũng muốn rửa tay gác kiếm và điều đặc biệt là tôi đã tìm thấy cháu gái yêu của mình.

    Tiếng vỗ tay vang lên rất lớn, ánh đèn chiếu xuống đại sảnh, Long Điền NGọc miệng cười không khép, định tiến lên thì ánh đèn chiếu vào người Lăng Tâm Phi đang được Lăng Tâm Y dìu tới.

    -Phi nhi, lên đây với ông.._ Ánh mắt ông yêu thương nhìn cháu gái, nước mắt cũng lưng tròng vì xúc động, ngày đó gặp cô ông đã có cảm giác lạ, nên mới cho người điều tra, nhưng không có kết quả thì Lăng Tâm Y tìm tới nói sự thật cho ông biết. Lăng Tâm Phi nhìn ông, nước mắt chảy dài, không nói được từ gì, chân cũng không thể nhấc đi phải nhờ sức của Lăng Tâm Y mà lên tới sân khấu.

    -Ngoan, Phi nhi không khóc, gọi ông nội.._ Ông mỉm cười, tay run run nắm tay Tâm Phi nói.

    -Ông..híc..híc..ông nội…_ Cố gắng kìm chế cảm xúc bật khóc và gọi ông, ông vui vẻ ôm cháu gái yêu vào lòng.

    -Ông nội, cháu mới là cháu gái ông ka mà.._ Long Điền NGọc như điên lên, điên cuồng hét lên , muốn xong lên chỗ Lăng Tâm Phi thì bị hộ vệ chặng lại.

    -Câm miệng, cô mạo danh cháu gái tôi, tôi không tính sổ với cô cô còn ở đây mà làm càng.._ Triệu Phi tức giận nói.

    -Không? Cháu là cháu ông, chính ông tìm cháu nói cháu là cháu của ông kia mà.._ Vừa khóc vừa cười như điên nói.

    -Nhanh đưa cô ta ra ngoài…_ Ông ra lệnh, lập tức hộ vệ đưa cô ta ra ngoài, mặc cho cô ta la hét như thế nào.

    -Phi nhi…_ Ở dưới sảnh người đàn ông được gọi là kim cương kia đang không ngừng gọi tên bảo bối của mình, anh muốn tiến lên ôm cô vào lòng, hít hương thơm tự nhiên trên người cô, bảo vệ cô trong vòng tay của mình, thế nhưng anh đã kiềm chế cảm xúc lại, anh hiện tại không thể ra mặt nhu thế sẽ khiến bảo bối của anh hoảng sợ.

    Vài ngày sau, Khương Lan Mị nhận đực kết quả không tưởng, cô ta bị trụt xuất ra nước ngoài, vĩnh viễn không thể về nước, ngòai ra cô ta còn bị người khác cưỡng bức, coi cô ta như dâm phụ mà hành hạ. Còn về phần Long Điền Ngọc sau khi biết mình bị bại lộ, có về Long Điền gia tìm mẹ nuôi giúp đỡ, nhưng là nhận được tin, Long Điền Ngọc Hân đã không còn nhận cô là con nuôi, còn tuyên bố không cho cô ta vào Long Điền gia nữa bước. Không tiền, không gia thế, cô ta bị những tiểu thư con nhà giàu trước đây bị cô ta ức hiếp cho vào trong bar làm phục vụ cho đàn ông chơi đùa, cô ta đã không còn gì nên không có khả năng phản khán đành ôm mối hận mà cắn răng chịu đựng nhục nhã. Thế nhưng với người ngoài thì cho rằng đây là cái giá của cô vì hãm hại Lăng Tâm Phi.
     
  2. Minhphiangle

    Minhphiangle Thành viên kích hoạt

    Tham gia ngày:
    16/7/21
    Bài viết:
    120
    Được thích:
    0
    Chương 21;
    Từ khi nhận lại ông nội, Lăng Tâm Phi chuyển từ nhà Tả Ngôn sang ở nhà Triệu Phi. Ông nội cô tên thật là Triệu Phi Vũ, vì tìm kiếm gia đình con trai nên không tiện ra mặt, mà ông càng không ngờ con trai và con dâu đã qua đời trong một vụ tai nạn giao thông, Lăng Tâm Phi được Lăng Đồng cũng chính là thuộc hạ của ông trước đây thu nhận về nuôi dưỡng, coi cô như con gái ruột, thế nhưng gia đình Lăng Đồng không may mắn, sản nghiệp nhà họ Lăng bị phá sản mà cũng không tìm được Lăng Tâm Y mọi gánh nặng gia đình đổ ập lên đầu Lăng Tâm Phi khi Lăng Đồng phát hiện bệnh, mà cũng chính vì vậy cô mới có số hận mà gặp Nam Cung Thần và Tả NGôn.

    -Này..sao cậu không về nhà đi.._ Là tiếng nói của Triệu Phi Vũ, ông biết rõ tình cảm của Tả NGôn dành cho cháu gái yêu của ông, thế nhưng..ông thật không biết nói như thế nào.
    -Lão triệu, ông gia sản nhiều như vậy có nuôi thêm tôi cũng không thành vấn đề.._ Tả NGôn vẻ bất cần lên tiếng, anh là vì không muốn xa Phi nhi nên mới mặt dày mà ở lại đây, 1 phút không nhìn thấy cô là anh như muốn điên rồi nha.

    -Hầy…tôi thật sự không thể nói với cậu.._ Triệu Phi Vũ bất đắc dĩ nói.

    -Ông nội, chị cháu đâu?_ Lăng Tâm Phi được hai người hầu dìu từ trên cầu thang xuống, cô nhìn xung quanh hỏi.

    -Tâm Y nói là có việc nên ra ngoài, cháu đói chưa để ông nói đầu bếp chuẩn bị._ Triệu Phi Vũ yêu thương cháu gái đến đỡ cô từ người giúp việc, mà Tả Ngôn nghe tiếng cô cũng đồng thời xông lên.

    -Dạ được.._ Lăng Tâm Phi mỉm cười gật đầu,Triệu Phi Vũ lại nhìn thấy Tả NGôn chăm sóc cho cháu gái ông rất tận tình, nên dành thời gian riêng để hai người nói chuyện.

    -Phi nhi, em thấy trong người còn không khỏe không?_ Tả NGôn hỏi, ánh mắt đầy sự yêu thương.

    -Em khỏe, nhưng anh không cần lam sao?_ Lăng Tâm Phi mỉm cười trả lời, mà còn chớp chớp mắt đáng yêu hỏi Tả NGôn, cô biết anh quan tâm cô, nhưng anh và Nam Cung Thần đều giống nhau ở điểm đều là người thừa kế duy nhất, thế nhưng từ khi cô về ở cùng với anh, ngoài có việc quan trọng anh mới ra ngoài, nhưng chỉ trong vòng một tiến liền trở về, còn thời gian còn lại anh đều ở nhà cùng cô trò chuyện, tản bộ.

    -Đối với anh em là quan trọng nhất.._ Tả Ngôn yêu thương nói, khiến lòng Lăng Tâm Phi thật cảm động, nhưng là cô nhớ đến một người.

    -Ngôn, em cám ơn anh, nhưng em không yêu anh.._ Lăng Tâm Phi cụp mắt không dám nhìn anh, đối với anh cô coi anh như là anh trai, cảm kích và mang ơn anh rất nhiều, nhưng trái tim cô đều anh hết cho Nam Cung Thần dù giờ có lẽ anh đang hạnh phúc cùng người phụ nữ khác.

    -Phi nhi, ngoan, anh hiểu, anh không gấp gáp liền muốn em yêu anh ngay, anh sẽ chờ em, chờ khi nào em thật sự yêu anh._ Tả NGôn dịu dàng nói, trong mắt anh Lăng Tâm Phi có thể nhìn thấy được tình yêu mà anh dành cho cô.

    -Em xin lỗi anh, Ngôn.._ Lăng Tâm Phi ôm cổ anh, nức nở nói.

    -Ngốc..là vì anh em yêu.._ Anh thâm tình lên tiếng. Ôm cô càng chặt hơn, nhìn cảnh hai người ôm nhau không hiểu sao trong lòng Lăng Tâm Y cảm thấy đau, cô vừa về tới cửa liền thấy hai người đang nói chuyện, không muốn phá vỡ hai người kia cô tính xoay người đi thì nghe Lăng Tâm Phi kêu đau, cô lập tức chạy vào xem.

    -Phi nhi, em làm sao?

    -Phi nhi, cháu có sao không?_ Đồng loạt là tiếng nói lo lắng của ba người Triệu Phi Vũ, Tả NGôn và Lăng Tâm Y.

    -Ông, cháu không sao, mọi người đừng lo..chỉ là bảo bối phá cháu…_ Lăng Tâm Phi phì cười nhìn nét mặt lo lắng của mọi người, cô thật hạnh phúc khi có những người thương yêu cô như thế, chỉ trừ trái tim cô còn nhớ đến anh, Nam Cung Thần. Dù cho Tả Ngôn có thương yêu chiều chuộng cô, thế nhưng cô không thể cho anh tình yêu của mình hiện tại.
     
  3. Minhphiangle

    Minhphiangle Thành viên kích hoạt

    Tham gia ngày:
    16/7/21
    Bài viết:
    120
    Được thích:
    0
    Chương 22:
    Tập đoàn Nam Cung đang rơi vào tình trạng khủng hoảng, cổ phiếu đang xuống dần, một lần nữa Nam Cung Đồng phải đứng ra điều hành để khống chế hiện trạng tồi tệ của tập đoàn. Tin tức được lan rộng vì thiếu đi Nam Cung Thần, Ngôn Lôi phải cho người ngăn chặc các nhà báo và phóng viên về việc nam Cung THần hiện tại như thế nào. Hoa Ảnh, Mị Ảnh, Ngôn Lôi cùng Tri5h Phong Nam nhìn người đàn ông hoàng kim một thời nỗi trội, giờ đây hính vì yêu mà anh có bộ dạng thê thảm, râu và tóc đều mọc dài, quần áo bệnh viện vốn không hợp với anh.

    -Có thể nào gặp Tâm Y được không?_ Trịnh Phong Nam lên tiếng hỏi, anh dĩ nhiên là nhớ cô gái kia, nhưng là nhìn bạn thân như thế cũng khiến anh không vui.

    -Không thể, cô ấy đã rút ra khỏi tổ chức, mà nếu cô ấy không tự chủ động gặp thì không ai tìm được cô ấy…_ Hoa Ảnh lên tiếng.-Cút, cút hết cho tôi.._ Trong phòng bệnh vip, tiếng quát lớn và đỗ vỡ trong phòng lại vang lên. Bốn người đàn ông chỉ biết ngán ngẩm chạy vào phòng ngăn chặn hành động điên loạn của Nam Cung Thần.

    -Thần..

    -Chủ nhân…_ Bốn người cùng nhau áp chế Nam Cung Thần, để không cho anh làm loạn nữa.

    -Anh điên đủ chưa?_ Là tiếng nói lạnh lùng của một người phụ nữ, họ kinh ngạc quay đều nhìn hướng phát ra âm thanh lạnh lùng kia.

    -Tâm Ảnh…_ Ngôn Lôi, Hoa Ảnh, Mị Ảnh..

    -Y nhi…_ Trịnh Phong Nam là không thể tin nhìn người con gái trước mặt anh hành tung bí ẩn, khiến anh không tài nào tìm được cô. Lăng Tâm Y nhìn một lượt năm người đàn ông mà trong đó có vẻ như Nam Cung Thần không nhận ra cô là ai? Nhìn bộ dáng thê thảm của anh, cô biết anh yêu Phi nhi như thế nào, chỉ có yêu mới khiến con người lạnh lùng vô tâm như anh biến thành bộ dạng như vậy.

    -Ra ngoài, ra ngoài hết cho tôi..cút..cút hết đi.._ Nam Cung Thần vẫn còn tình trạng điên loạn đuổi người.

    -Giữ chặt lấy.._ Cô lên tiếng ra lệnh cho bốn người đàn ông đang giữ Nam Cung Thần, sau đó lấy ra ống tiêm và thuốc có sẵn vừa nãy y tá đem vào tiêm vào người anh, một lúc sau thì Nam Cung Thần ngất đi, họ đưa anh lên giường bệnh.

    -Tâm ảnh, hãy nễ tình chủ nhân là ân nhân của cô, cô hãy giúp người.._ Mị ảnh là người lên tiếng

    -Y nhi, anh cầu em, cầu em hãy mag Tâm Phi về bên cạnh Thần được không?_ Trịnh Phong Nam khẳng cầu.

    -Phi nhi..con bé mang thai tới tháng thứ 6, nhưng vì sức khỏe không tốt nên tôi không muốn nó chứng kiến cảnh này, trước hết hãy Nam Cung Thần trước đã._ Lăng Tâm Y yên lặng một lúc thì lên tiếng.

    Nữa tháng sau:

    -Thần.._ Lăng Tâm Phi bịt miệng không thể tin nhìn Nam Cung Thần, anh giờ không còn mất khống chế, làm loạn nữa, anh ngoan ngoãn họp tác với bác sĩ điều trị, nhưng là trầm mặt yên lặng không nói chuyện với bất cứ ai, anh chỉ nhìn và ôm tấm hình của Lăng Tâm Phi cả ngày, không bao giờ tách ra. Lăng Tâm Y đã nói rõ sự thật về Nam Cung Thần khi suốt ngày chỉ thấy em gái dường nhu là gượng cười vì mọi người, Tâm Y biết rõ trong lòng em gái cô chỉ có Nam Cung Thần.

    -Thần, xin lỗi, em xin lỗi, em nghĩ rằng chỉ cần rời xa anh, anh sẽ hạnh phúc.._ Lăng Tâm Phi ôm anh từ sau lưng, vì bụng đã lớn nên còn khoảng cách, cô đau lòng khóc lớn, mà Nam Cung Thần trầm mặt nữa tháng qua dường như đã có phản ứng khi nghe tiếng nói của Lăng Tâm Phi.

    -Phi nhi, Phi nhi…_ Anh lập đi lập lại tên cô, ngoài ra không còn phản ứng gì nữa.

    Một tháng nữa trôi qua, Nam Cung Thần dường như khá hơn rất nhiều, anh nhờ sụ chăm sóc của Lăng Tâm Phi và các bác sĩ ở đây, nhưng dường như ai cũng biết anh có thể trở lại như trước là vì có Lăng Tâm Phi trở lại bên cạnh anh, trên dưới nhà Nam Cung đều lấy làm mừng thầm.

    -Phi nhi, em đồng ý làm vợ anh được không?_ Nam Cung Thần ôm Lăng Tâm Phi từ sau lưng khi cô đang thu dọn hành lý cho anh. An ôm cô rất chặt, từ lúc nhận được lại ý thức, một bước cũng không rời Lăng Tâm Phi ra, cứ giống như một đứa trẻ bám lấy cô, Lăng Tâm Phi kho6g biết nên khóc hay nên cười trước người đàn ông này.

    -Em..em và con luôn đợi anh.._ Lăng Tâm Phi nói, cô biết rằng đời này cô là người của anh, vì tim cô luôn đặt ở chỗ anh, mà vì tình yêu nên cô có thể tha thứ cho những nỗi đau mà anh gay ra cho cô dù là bất đắt dĩ hay vì nguyên nhân gì? Vì yêu anh cô có thể chấp nhận. Naom Cung Thần vui mừng như một đứa trẻ. Ở ngoài cửa phòng là bóng dáng của hai người, Tả Ngôn nhìn cảnh nụ cười hạnh phúc của Lăng Tâm Phi anh biết mình không có cơ hội.

    -Y nhi, tôi có ngốc không?_ Tả NGôn lên tiếng

    -Ngốc…_ Cô đáp.

    -Phải, rất ngốc, nhưng nếu cô ấy hạnh phúc dù tôi có ngốc hơn nữa thì cũng không sao.._ Anh cười như một thật ngốc, sau đó thì quay lưng bỏ đi, nhìn bóng lưng cô đơn của anh khiến cho trái tim Lăng Tâm y đau thắt lại, cô sống cùng nhau trong hai năm cô cũng biết ít nhiều về con người anh, một khi Tả NGôn đã yêu thì yêu duy nhất một người.
     
  4. Minhphiangle

    Minhphiangle Thành viên kích hoạt

    Tham gia ngày:
    16/7/21
    Bài viết:
    120
    Được thích:
    0
    Chương 23:
    Hạnh phúc lại một lần nữa đến với Lăng Tâm Phi, cô lại được thương yêu chiều chuộng hết cỡ. Từ khi Nam Cung Thần xuất viện trở về, anh lại trở về với Nam Cung Thần trước đây, nhưng tình yêu thương bảo bọc của anh đối với Lăng Tâm Phi càng tăng lên. Anh hoàn toàn dành hết thời gian ở bên cô, tổ chức anh giao lại cho Hoa Ảnh và Mị Ảnh còn tập đoàn anh giao lại cho Lôi Ảnh và Tâm Ảnh. Mà Lăng Tâm Phi thì đầu óc rất đơn giản và tham lam giông con nít là luôn quấn lấy anh. Lăng Tâm Phi vì mang thia thứ 7 các triệu chứng của thai phụ liền có, tay và chân cô luôn bị rút, lưng đau hơn đi đứng có vẻ khó khăn. Nam Cung Thần luôn giúp cô xoa bóp tay chân, đấm lưng cho cô, ngoài ra anh còn tự mình học các lớp dành cho thai phụ khi chuẩn bị tới ngày sinh, học các món ăn dành cho thai phụ, anh đều là tự tay chăm só cho cô và con trai sắp chào đời của họ. VÌ mang thai bụng đã lớn nên hai người tam gác lại hôn lễ, nhưng họ chính thức là vợ chồng hợp pháp, vì họ đã đăng kí kết hôn trước. Thế nhưng Lăng Tâm Phi không phải chỉ có mình Nam Cung Thần quan tâm lo lắng mà còn có một khối người, cụ thể như: Triệu Phi Vũ ông nội của cô, ông cho người đi khắm nam châu lựa chọn các món bổ dưỡng dành cho cháu gái ông, còn tự tay chọn quần áo cho cháu cố sắp chào đời, mà Nam Cung lão phu nhân cùng hai vợ chồng Nam Cung Đồng và Long Điền NGọc Hân tranh giành muaa cho cháu nội rất nhiều đồ chơi, quần áo cũng mua đủ thứ, đủ các side đến cho bé 5 tuổi đều có.

    Nhà Nam Cung Thần, Lăng Tâm Phi và Nam Cung Thần đang ngây ngốc trố mắt nhìn những thứ chất đầy nhà, mà còn chưa lể những thứ của bốn người lớn chưa cho người mang thừ trong xe vào nhà.

    -Phi nhi, đây là sách day chăm sóc con, là mẹ đặc biệt chọn cho con.._ Bà Long Điền Ngọc Hân tươi cười nói.

    -Con đã thay cô ấy chăm sóc con, nê mẹ không cần cho Phi nhi đọc những thứ này._ Nam Cung Thần lãnh đạm lên tiếng, ánh mắt thương yêu dành cho bảo bối của mình, anh dĩ nhiên sẽ không để báo bối của mình chịu cực.-Phi nhi, đây là đồ mà nội tự tay cho cháu cố.._ Bà Nam Ucng lão phu nhân hớn hở nói

    -Nội, đã có các cửa hành bán sẵn , nội tự tay đan làm gì?_ Nam Cung Thần lại lên tiếng

    -Thần..Nội, rất đẹp nha, cám ơn nội…_ Lăng Tâm Phi thúc nhẹ anh, sau đó thì mỉm cười cảm kích nhìn bà nội.

    -Chỉ có cháu dâu hiểu chuyện, cháu đó…không coi bà lão này ra gì?_ Bà nội cười cười nói với cô sau đó quay sang anh trách.

    -Nội..nội đừng trách Thần, anh ấy chỉ là lo lắng cho nội thôi.._ Không muốn bà nội giận Lăng Tâm Phi lên tiếng bênh vực chồng ngay. Mọi người nghe Lăng Tâm phi nói vậy thì không nhịn được cười, mà Nam Cung Thần yêu thương hôn má cô, ánh mắt tràn đầy tình yêu thương.

    Gần đến ngày sinh của Lăng Tâm Phi vào một buổi sáng có một cảnh như thế này.

    -Thần..em..em đau bụng.._ Lăng Tâm Phi đang ăn món mình thèm ăn, bỗng nhiên bụng đột nhiên đau, cô liền gọi Nam Cung Thần.

    -Phi nhi..em làm sao? Nội, ba mẹ, quản gia…_ Nam Cung Thần lo lắng gấp đến độ gọi hết cả nhà ra, mặc dù anh đã chuẩn bị tinh thần làm cha nhưng vẫn là không khỏi lo lắng và hồi họp.

    -Chuyện gì?_ Người lớn nghe tiếng la của anh không khỏi lo lắng vội vàng chạy ra, nhìn một lượt thấy Lăng Tâm Phi thở gấp mồ hôi ra lấm tấm. Nhịn không được ông Triệu Phi Vũ là người lê tiếng hỏi trước.

    -Phi nhi đau bụng.._anh trả lời gọn nhất có thể.

    -Cái gì? Không phải là sắp sinh chứ?_ Nam Cung Đồng kinh hô.

    -Chẳng phải còn gần nữa tháng nữa mới sinh sao?_ Long Điền Ngọc Hân tính toán, bà nhớ là không nhằm ngày kia mà.

    -Ây da..còn không mau đem con bé đi bệnh viện.._ Nam Cung lão phu nhân không lo nhiều, chỉ mong đem cháu dâu đi bệnh viện chuẩn đoán xem sao? Không chừng bà lại được nhanh ẵm cháu. Sau đó thì mọi người đường ai nấy chạy đi lấy đồ. Còn Nam Cung Thần và Triệu Phi Vũ đưa Tâm Phi ra xe đến bệnh viện lớn nhất.

    Tại bệnh viện, 1 tiếng sau, mọi người lo lắng đứng ngồi không yên, lại không nghe được động tĩnh gì từ bên trong, Nam Cung Thần hận không thể phá vỡ cánh cửa kia.

    -Không được, con phải vào trong.._Nam Cung Thần tính xong vào thì bị y tá chặn lại.

    -Nam tổng, nếu người muốn vào phải mặc đồ chống vi khuấn tránh gây hại cho thiếu phu nhân._ Y tá chậm rãi nói.

    -Vậy còn không nhanh đi chuẩn bị.._ Anh lạnh lùng trừng mắt khiến cô y tá sợ hãi, cô liên tục gật đầu, liền xoay người đi trước.

    -Thần.._ Chưa đi được bao nhiêu bước thì tiếng gọi của Tâm Phi vang lên, Nam Cung Thần dừng bước, mọi người trố mắt kinh ngạc nhìn cô mang bụng lớn bước ra ngoài, cô xấu hổ không dám nhìn người lớn.

    -Phi nhi.._ Nam Cung Thần nhanh chống ôm cô vào lòng.

    -Phi nhi..cháu chưa sinh sao?_ Triệu Phi Vũ hỏi

    -Chưa nha..vì lúc nãy Thần quá gấp, cháu chưa kịp giải thích á.._ Lăng Tâm Phi ch môi nói, vừa nãy thật sự cô có đau, nhưng là không đau nhiều, Nam Cung Thần và mọi người không cho cô kịp nói liền đưa cô đến đây, lúc ở trên xe là do Nam Cung Thần không cho cô mở miệng được nha. Mọi người nhìn nhau sau đó là một trận cười, Nam Cung Thần ho nhẹ, trở về trạng thái lạnh lùng, họ đưa Lăng Tâm Phi, thế nhưng chưa kịp ra khỏi cửa bệnh viện, Lăng Tâm Phi lại kêu đau mà lần đau này là đau dữ dội, khiến cô đứng không vững mà phía dưới dường như có gì đó chảy ra.

    -Phi nhi.._ Tiếng hét lo lắng của mọi người.

    -Vỡ ối rồi…

    -Nhanh..nhanh lên..

    -Sắp sinh rồi…

    -Ây da..hai cái người này nói mà cũng lắp bắp, mau gọi người…_ Tiếng nháo, ồn ào của người lớn nhà Nam Cung cùng Triệu Phi Vũ, vì không biết nên làm gì mà cũng là vì lo lắng hồi hộp mà không ai nói nên lời, chỉ có bà lão Nam Cung trấn tĩnh ra lệnh, họ tức tốc đưa cô vào phòng sinh, lần này là Nam Cung Thần xông thẳng vào cùng dù cho bác sĩ có cản, vì sức khỏe của cô không tốt, nên ca sinh rất khó, bác sĩ đề nghị mổ nhưng cô không đồng ý, cô nói muốn tự sinh hơn, mà Nam Cung Thần vì không muốn cô chịu đau đớn nên đành phải cắn răng không chiều ý cô liền cho bác sĩ mỗ. Sau hơn hai tiếng đấu tranh trong phòng mỗ với khí thế bức người của Nam Cung Thần các bác sĩ đã thành công mổ xong, tiếng khóc lớn của đứa bé làm thức tỉnh mọi người lớn nhỏ trong nhà Nam Cung bùng tĩnh, vui mừng, mà ngay lúc cô sắp sinh Lăng Tâm Y cùng Ngôn Lôi và Trịnh Phong Nam đã đến.

    “ Ba mẹ, cám ơn hai người đã luôn bên cạnh Phi nhi, ba mẹ biết không ba mẹ đượ lên chức ông bà rồi..” Lăng Tâm Y nhắm mắt thầm cầu nguyện trong lòng, trên môi cô là nụ cười yên lòng, nụ cười thanh thản nhất.
     
  5. Minhphiangle

    Minhphiangle Thành viên kích hoạt

    Tham gia ngày:
    16/7/21
    Bài viết:
    120
    Được thích:
    0
    Chương 24:
    Thời gian thấm thoát qua nhanh, cô gái kiên cường Lăng Tâm Phi đã tìm thấy hạnh phúc cho mình, cô có một gia đình hạnh ph1uc mà người người ngưỡng mộ.

    5 năm sau: tại trường châu âu nam á của tập đoàn Nam Cung, đây là ngôi trường mà Nam Cung Thần cho xây dựng dành riêng cho con trai. Trường được xay dựng với nhiều khu vực, khoa cùng khối khác nhau, có kí túc cho học sinh, còn có sân chơi giải trí và nhà ăn sang trọng, trường không chỉ dành cho cấp bậc tiểu học mà là nhiều cấp bậc đến đại học, với cai gia viên giỏi nhất. Trường còn có tên là trường học quí tộc, thế nhưng học sinh trong trường không hẳn là con nhá quyền quí mới vào được mà là ngược lại, Nam Cung Thần nghe theo ý kiến của vợ là hãy tạo điều kiện cho người khó khăn nhưng có tính vươn lên ham học sẽ có học bổng miễn phí tại trường.

    Tại một góc sân trong trường châu âu nam á:

    -Này con nhỏ quê mùa, mày sao lại xấu xí như vậy nha.._ Một nhóm con nít khoản tầm 6,7 tuổi đang vây quanh một đứa bé gái mắt to, thân hình tròn trịa mập mạp, tóc xoăn, đang cường ngạnh trừng mắt nhìn bọn con trai đang ức hiếp mình.

    -Mày sao lại được vào trường này a.._ Bọn chúng chăm chọc, đẩy ngã bé gái, khiến bé đau, dù cho không sợ bọn chúng nhưng là vì đau mà bé khóc lớn, nhìn bé khóc mà mấy nhóc còn phá cười nha.
    -Này, nam tử hán không đáng mặt nam nhi ức hiếp kẻ yếu…_ TIếng nói non nớt của trẻ con vang lên, nhưng trong lời nói đầy vẻ lạnh lùng, yu quyền nha, rất có thể lực a.

    -Mày là ai? Bọn tao làm gì thì mặc bọn tao…_ Con nít mà, bị khích là nhít nha.

    -Không được nha, mẹ tôi nói các cậu như vậy là hư, không giống nam nhi, như vậy là không ngoan…_ Cậu bé điển trai, đáng yêu, vẻ mặt toát lên vẻ lạnh lạnh, là kiểu lạnh theo của con nít á, lên tiếng nói, khí thế tức là không sợ bọn nhóc lớn hơn mình nha.

    -Mày là ai mà dám nói bọn tao không ngoan?_ Bị nói là đứa trẻ không ngoan bọn nhóc liền hung hăng muốn tỏ vẻ ta đây là ngoan nhất.

    -Tôi tên Nam Cung Hạo._ Cậu bé trừng mắt hô lớn tên của mình, giống như không làm vậy là sợ người khác không nghe được vậy.

    -Nam..Nam Cung Hạo sao?_ Nghe tên này, bọn nhóc liền biến sắc, không nói nữa lời liền chạy mất, dù chúng nhỏ nhưng đủ thông minh biết chủ ngôi trường này chính là ba của Nam Cung Hạo, đắt tội với Nam Cung Hạo tức đắt tội với cả nhà nhóc, bọn nhóc a, chỉ là nghe từ người lớn giáo huấn dặn dò. Phiên bản thu nhỏ của Nam Cung Thần cười cười nhìn bọn nhóc bị tên của cậu hù chạy, sau đó thì quay người đỡ cô bé mập đáng yêu kia đứng lên.

    -Cậu có sao không?_ Nam Cung Hạo quan tâm hỏi

    -Không á..cám ơn cậu nha.._ Cô bé cưới tới, khoe hết hàm răng sún của mình ra, khiến cậu bé Nam Cung Hạo cười khanh khách, mà cô bé thấy cậu cười nên cũng cưới theo.

    -Hạo nhi.._ tiếng nói dịu dàng của người phụ nữ vang lên, cậu nhóc Nam Cung Hạo liền bay đến người phụ nữ xinh đẹp đang mỉm cười với cậu, bé nón chân thơm vào má người phụ nữ một cái, thỏa mãn cười, lâu lắm cậu mới được thơm mẹ, vì đa số đều bị ba dành hết.

    -Hạo nhi sao lại ra đây?_ Lăng Tâm Phi lên tiếng hỏi, biết là trường của chồng mình xây dựng cho con, anh ninh thì khỏi phải lo, nhưng cô chỉ sợ cậu nhóc này chạy lung tung phúc hắn mà phá người khác nha.

    -Con ra là vì có người ức hiếp bạn kia.._ Nam Cung Hạo luôn ngây thơ vô tội với mẹ, nhưng thật chất câu không khác gì bản tính bá đạo phúc hắc của ba mình. Luôn là chỉnh người đến không còn gì.

    -Con chào dì.._ Bé gái đáng yêu chào Lăng Tâm Phi.

    -Chào con.._ Lăng Tâm Phi nhìn cô bé cười, không hiểu sao cô cảm giác bé gái nhìn rất quen mắt, nhưng là không nhận ra là gặp ở đâu?

    -Mẹ, con muốn nhanh đi ăn cùng mẹ, không thôi ba lại giành mẹ với con a.._ Nam Cung Hạo ôm chân mẹ làm nũng.

    -Được…_ Lăng Tâm Phi bị con trai quấy, chỉ biết cười trừ rồi tạm biệt bé gái đưa con trai đi.

    Ngay cổng trường đang nhôn nhao kha đông người, đa sô là nữ sinh nha, bọn cúng nình hâm mộ người đàn ông đẹp đang đứng bên cạnh chiếc xe hơi sang trọng trước cổng trường. Tả Ngôn nhìn người phụ nữ mà anh yêu khắc cốt ghi tâm kia đang đứng cùng phiên bản thu nhõ của Nam Cung Thần, anh mỉm cười tiến lại gần cô.

    -Ngôn.._ NHìn một lúc Lăng Tâm Phi vui mừng gọi anh.

    -Đã lâu không gặp…_ Anh luôn dùng ánh mắt yêu thương nhìn cô.

    -Phải…em nghe nói anh ra nước ngoài kế nghiệp cho ông nội, cũng đã 5 năm rồi.

    -Em hạnh phúc chứ?_ Không hiểu sao anh hy vọng cô sẽ nói mình không hạnh phúc, Nam Cung Thần ngoại tình, hay nguyên nhân nào đó để anh có cơ hội chăm só cô, thế nhưng chỉ là suy nghĩ.

    -Em hạnh phúc…anh sao rồi, đã kết hôn..

    -Anh luôn đợi em.. Phì..đùa em thôi, an đã có bạn gái, biết em hôm nay đến đón con trai nên anh đến thăm em._ Tả Ngôn chân thành nói, nhưng khi thấy sắc mặt thya đổi của cô thì cười nói, cô kiền thở phào nhẹ nhỡm, cô biết tình cảm của anh, nhưng là không mong anh luôn ôm mối tình không có kết quả, vì cô yêu Nam Cung Thần.

    -Chú nha..nhanh để cháu cùng mẹ đi, nếu không lại muộn giờ cháu ở bên mẹ nha.._ Nam Cung Hạo nhịn không được lên tiếng, bé khoan tay trước ngực lên tiếng khán nghị.

    -Hạo nhi..xin lỗi anh..con nít không hiểu chuyện, khi khác chúng ta gặp lại, chào chú đi con.._ Lăng Tâm Phi nhắc nhỡ con trai sau đó ngượng ngùng nói với Tả NGôn.

    -Được.

    -Chào chú nha.._ Nam Cung Hạo cúi người chào anh, sau đó liền kéo mẹ lên xe. Tả NGôn nhìn theo chiếc xe rời đi, xem ra người anh yêu rất hạnh phúc, anh đã yên tâm hơn.

    -Anh không quên được sao?_ Tiếng nói mang theo chút lạnh lùng, Tả Ngôn không quay lại cũng đón được chủ nhân tiếng nói đó là ai?

    -Phải, tôi không bao giờ quên được cô ấy.._ Tả Ngôn trả lời.

    -Anh chọn người cũng khóe thật, có chín phần là giống Phi nhi.._ Lăng Tâm Y cười nói, cô biết Tả NGÔn rất yêu Tâm Phi, nhưng không nghĩ anh lại chọn quen bạn gái giống Tâm Phi, truy rằng không giống nhau hoàn toàn nhưng có thể nhìn nhầm lẫn hai người phụ nữ này, lại nói người phụ nữ kia đã có đứa con gái 4 tuổi, hôm nay là ngày đầu tiên con của người phụ nữ đó đến học, mà anh chính là người họ tới đây, dễ dàng để hiểu là Tả NGÔn lợi dụng người phụ nữ kia để nhớ Tâm Phi, cũng sắp đặt cho con của cô ấy học tại đây để anh như là vô tình mà có thể gặp Tâm Phi.

    -Y nhi, em thông ,minh chắc hẳn không cần hỏi nguyên nhâ tại sao?_ Tả Ngôn nói xong thì có bóng dáng mập mạp nhỏ nhắn đến ôm lấy chân anh làm nũng.

    -Ba NGôn.._ Dư Ny Ny gọi anh rất ngọt, là cô bé khi nãy Nam Cung Hạo giải cứu. Tiếp sau là ngườ phụ nữ mà Tâm Y nói chính sát chín phần trăm là giống Lăng Tâm Phi. Dư Tiểu Ngọc.

    -Chào Lăng phó tổng…_ Dư TIểu Ngọc đã gặp qua Lăng Tâm Y khi đi cùng Tả Ngôn dự tiệc. Tâm Y lễ độ lịch sự chào lại.

    -Ngôn thiếu, hãy trân trọng những gì mình có._ Cô để lại một câu liền không quay đầu mà đi thẳng.

    Trong tình yêu cho dù cho đi, dù rút lui hay hi sinh đối với Tả Ngôn là nhìn thấy người mình yêu hạnh phúc, dù anh có lấy vợ sinh con nhưng trái tim anh chỉ có mình Lăng Tâm Phi, trong khi có anh không biết vì anh mà trái tim một số ngườ phải tan nát, chỉ là không phủ nhận hoặc bày tỏ ra ngoài. Lăng Tâm y nhìn qua kính chiếu hậu thấy một nhà ba người kia, vui vẻ rời đi, mà nụ cười của Tả NGôn là gượng cười là giả tạo, anh thà chọn một người phụ nữ đã có con nhưng giống người anh yêu là được, điều này khiến Tâm Y khâm phục anh, anh rất chung tình, mà cô là người được cho là trái tim lạnh băng cũng biết đau khi yêu một người.

    Trong chuyện tình của họ,Tâm Phi đã đau khổ rất nhiều hiển nhiên hạnh phúc cô có hiện tại là xứng đáng.

    Hết.

    Phi chân thành cám ơn các bạn đã theo dõi truyện của Phi trong thời gian qua, rất mong các bạn sẽ đón đọc các truyện mới của Phi. Tại trên santruyen.com.

    Tên của phi là: Minh phi Anlge hoặc minhphi95, nhiều trang sẽ để là “Minh Phi” không nhé các bạn. Nhưng đa số phi sẽ để tên “Minh Phi Angle”.

    THANK ALL
     

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)