↑ ↓

Q.Trường Y Đạo Quan Đồ - Tháo zen Full - Boom

Thảo luận trong 'Đô Thị - Hiện đại' bắt đầu bởi Đổng Lam Phương, 18/3/12.

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.
  1. minh luan

    minh luan Đại Boss

    Được thích:
    305,377

    Chương 1283: Tam sinh tam thế (3)

    Nguồn: VipVanDan
    Share: Banlong.us




    Trần Tuyết nói: "Có một số việc.Em cũng không giải thích rõ được, có thể là trong quá trình xuyên qua thời không, luôn sẽ có chút biến hóa, lần này Văn Linh về trạng thái trước đây, nhưng chúng ta vẫn duy trì bộ dạng ở những năm 90 thế kỷ 20, có lẽ có liên quan tới chúng ta đều có võ công, còn võ công của Văn Linh thì bị anh phế đi rồi."

    Trương Dương kể lại chuyện xảy ra ở Tùy cung với Trần Tuyết. Hắn thở dài: "Anh hiện tại lo lắng nhất chính là Văn Linh giết Dương Quảng."

    Trần Tuyết lắc đầu: "Cô ta sẽ không, cô ta không thay đổi được lịch sử, Tùy Dương Đế cũng sẽ không chết trong tay cô ta đâu."

    Trương Dương nói: "Anh đã giao con trai của cô ta cho một vị bằng hữu nuôi nấng, hai vợ chồng bọn họ không có con. Nhất định sẽ đối xử tử tế với đứa nhỏ đó, kỳ quái là, Văn Linh tựa hồ biết anh sẽ làm như vậy, hơn nữa hy vọng anh mang con trai của cô ta đi."

    Trần Tuyết nói: "Trải qua phiên luân hồi này. Có lẽ cô ta thực sự có thể hiểu ra."

    Trương Dương nói: "Tiểu Tuyết, chúng ta còn có thể trở về hay không?" Đây thật ra cũng là chuyện Trương đại quan nhân quan tâm nhất.

    Trần Tuyết từ trong thùng gỗ lấy ra khối bản dập nghịch chuyển Càn Khôn đó: "Muốn xuyên qua thời không. Bản dập, sinh tử ấn, ngày mười lăm trăng tròn, thiếu một thứ cũng không được, em biết rồi sẽ có một ngày, anh sẽ trở về, với tính tình của anh nhất định không chịu nổi tịch mịch, càng sẽ không không yên lòng về thân nhân ở bên đó."

    Trương đại quan nhân bị cô ta nói trúng trung tâm, có chút ngượng ngùng bật cười.

    Trần Tuyết nói: "Chỉ là khi chúng ta xuyên qua, kinh mạch của em bị thương, hiện tại võ công tuy rằng vẫn còn, nhưng sinh tử ấn thì lại là cũng không thể tu luyện được nữa."

    Trương Dương nghe cô ta nói như vậy thì không khỏi có chút lo lắng: "Vậy, nên làm gì bây giờ?"

    Trần Tuyết nói: "Thật ra với võ công của anh hiện tại, sớm đã thông hiểu đạo lí của đại thừa quyết rồi, tu hành bất kỳ võ công nào đều không cần tốn nhiều sức, tâm pháp của sinh tử ấn em đã viết lại hết, chỉ cần anh tu luyện, tiến cảnh tất nhiên có thể tiến triển cực nhanh, cách ngày mười lăm trăng tròn còn nửa tháng nữa, em nghĩ anh nhất định có thể ở trong khoảng thời gian này đột phá cao tầng nhất của sinh tử ấn."

    Trương Dương nói: "Anh nếu cả đời cũng không thể đột phá cao tầng nhất của sinh tử ấn thì phải làm sao?"

    Trần Tuyết thở dài nói: "Vậy thì chỉ có thể cùng em sống tới cuối đường trong ngôi nhà đá giữa núi rừng hoang vu này thôi."

    Trương đại quan nhân nói: "Núi Thanh Đài to lớn như vậy mà chỉ có hai người chúng ta thì chẳng phải là quá tịch mịch ư, không bằng..." Trong mắt Thằng cha này lộ ra quang mang nóng rực.

    Trần Tuyết đã biết tâm ý của thằng cha này, mặt đỏ bừng nói: "Anh muốn thế nào?"

    "Em muốn thế nào thì anh sẽ theo thế..."

    Phán đoán của Trần Tuyết đối với Trương Dương không nghi ngờ gì nữa là chính xác, Trương đại quan nhân trong nửa tháng này chuyên chú luyện công, đương nhiên luyện công nhiều cũng không quên triền miên với người yêu. Trần Tuyết tuy rằng tính tình lãnh đạm, nhưng dưới thế công nhiệt tình như lửa và sự mặt dày mày dạn của Trương đại quan nhân, tất nhiên trầm luân hết lần này tới lần khác.

    Cuối cùng lại tới đêm trăng tròn, sinh tử ấn của Trương đại quan nhân cũng đã đột phá tầng cao nhất với tốc độ kinh người, trong khoảng thời gian này mặc dù có Trần Tuyết bầu bạn, nhưng trong lòng Trương Dương cũng không thể vứt bỏ sự vướng bận đối với những hồng nhan tri kỷ kia.

    Hôm ấy sau khi ăn cơm chiều, Trần Tuyết kéo tay Trương Dương tới sân, nhìn vầng trăng trên không trung, Trần Tuyết nói khẽ: "Anh phải đi rồi."

    Trương đại quan nhân cho rằng mình nghe lầm, hắn nâng cằm Trần Tuyết lên: "chúng ta cùng nhau đi."

    Trần Tuyết lại lắc đầu: "Em không đi, em sẽ ở lại đây."

    "Vì sao?" Trương Dương ngạc nhiên nói.

    Trần Tuyết nói: "Trong hơn mười năm em tới thế giới đó, thủy chung phải sống trong một loại trạng thái bất lực cô độc, em bài xích tất cả chung quanh, thủy chung không thể dung nhập với cuộc sống nơi đó, em chờ rất nhiều năm, cuối cùng cũng chờ được anh xuất hiện, nhưng khi anh xuất hiện ở trước mặt em, anh lại không còn nhận ra em..." Bên trong tinh mâu của Trần Tuyết lệ quang nhộn nhạo. Cô ta vươn tay vuốt ve khuôn mặt của Trương Dương: "Người và người khác nhau, anh có lẽ sẽ không lý giải được vì sao Văn Linh thủy chung muốn về lại đây, bởi vì cô ta và em, hai người vĩnh viễn không thể dung nhập với thế giới kia, chỉ có về đây, bất kể phú quý hay nghèo khó, chúng em mới có thể thực sự an tâm."

    Trương đại quan nhân ôm thân thể mềm mại của Trần Tuyết: "Em không đi thì anh cũng không đi."

    Trần Tuyết dịu dàng cười nói: "Anh khác em, nếu như bảo anh cả đời sống trong hoang sơn dã lĩnh, chỉ sợ sẽ buồn muốn chết."

    Trương đại quan nhân lắc đầu: "Anh không sợ buồn, không phải còn có em ở bên anh ư? Về sau chúng ta sẽ sinh hạ ra một đàn con, sẽ càng lúc càng náo nhiệt."

    Trần Tuyết nói: "Đừng quên, còn có Yên Nhiên, còn có Mộng Viện, còn có Tần Thanh, còn có nhiều người như vậy đang chờ anh trở về, em đã đáp ứng họ, nhất định sẽ khiến anh về."

    Trương Dương nói: "Nhưng..."

    Trần Tuyết đưa cho hắn khối bản dập: "Giữ cho kỹ, anh nếu nhớ em thì cứ mỗi khi tới đêm trăng tròn, có thể tới đây thăm em, anh là người duy nhất trên đời có thể xuyên qua thời không, quả thực đúng là siêu nhân toản thiên nhập địa, anh thích náo nhiệt như vậy, cái này cuối cùng cũng có nơi dụng võ rồi."

    Trương đại quan nhân nói: "Nhưng, anh hy vọng em ngày ngày đêm đêm đều ở bên cạnh anh ."

    Trần Tuyết nói: ""Lưỡng tình nếu dài lâu, việc gì phải cần sớm tối bên nhau, huống chi tình yêu của chúng ta trải qua tam sinh tam thế, so với bọn họ thì em lời hơn, em không thích bên cạnh anh có quá nhiều nữ nhân, nhưng em không có cách nào thay đổi anh được, ít nhất trong thời không này, em có thể độc hưởng tình yê của anh, em có phải quá tham lam hay không?"

    Mắt Trương đại quan nhân đã ươn ướt, hắn lắc đầu, ôm chặt lấy Trần Tuyết.

    Trần Tuyết ghé vào tai hắn, nói: "Đáp ứng em, đừng có yêu người con gái nào khác ở triều Tùy, mỗi lần anh tới, chỉ cho phép gặp một mình em thôi."

    Hốc mắt Trương đại quan nhân đỏ ửng, liên tục gật đầu liên tục gật đầu.

    Trần Tuyết, Văn Linh, Trương Dương cùng nhau biến mất vào mùng năm tháng 11, hiện giờ đã chẵn một tháng rồi.

    Đám con gái Sở Yên Nhiên, Tần Thanh, Kiều Mộng Viện không có ai nguyện ý đi cả, mỗi ngày họ đều tới hố sâu mà lúc trước ba người biến mất để chờ, trong lòng họ đều tồn tại kỳ vọng đồng dạng, nếu bọn họ biến mất vào đêm trăng tròn, có lẽ, bọn họ cũng sẽ trở về vào ngày này.

    Tuy rằng trong lòng mỗi người đều có một thanh âm đang nhắc nhở mình, có lẽ Trương Dương vĩnh viễn sẽ không về nữa, nhưng không ai có thể chấp nhận được hiện thực này.

    Tần Thanh và Sở Yên Nhiên cùng nhau đi dọc theo bờ cát, Sở Yên Nhiên nói: "Chị Thanh, hôm nay lại là mười lăm rồi phải không?"

    Tần Thanh gật đầu, mắt đẹp hướng về dương ở phương xa: "Có nghĩ tới hay không, bọn họ có thể vĩnh viễn sẽ không về nữa."

    Sở Yên Nhiên lắc đầu: "Em vẫn sẽ chờ đợi." Nói xong câu đó, cô ta vẫn không nhịn được rơi nước mắt: "anh ấy vì sao ích kỷ như vậy? Vì sao không nói tiếng nào đã bỏ lại chúng ta mà đi? Em có thể không để ý tới tất cả, em không để ý anh ấy là người cổ đại, cũng sẽ không để ý trong lòng anh ấy có bao nhiêu người, em không để ýanh ấy sẽ biến thành như thế nào, em chỉ muốn anh ấy trở về thôi..."

    Tần Thanh ôm thân thể mềm mại của Sở Yên Nhiên, hai người ôm nhau mà khóc.

    Kiều Mộng Viện và Hồ Nhân Như ngồi dưới tàng cây, Hồ Nhân Như hỏi: "Mộng Viện, nếu như Trương Dương vĩnh viễn không trở về thì cô sẽ thế nào?"

    Kiều Mộng Viện ngẩng đầu nhìn trời: "Tôi nghĩ, tôi sẽ chờ, chờ tới ngày tôi già đi, cho tới thời khắc tôi không còn nghĩ tới anh ấy nữa.." Tạm dừng một chút, cô ta lại nói: "Tôi nghĩ tôi vĩnh viễn sẽ không quên được."

    "Tôi cũng sẽ không quên." Hồ Nhân Như nói: "Trên thế giới này không có bất kỳ ai có thể thay thế vị trí của anh ta trong lòng tôi, bất kể anh ấy có còn trở về hay không, tôi chỉ hy vọng, anh ấy sẽ được sống một cách bình an, cho dù là vĩnh viễn ở lại đó."

    An Ngữ Thần và Kim Mẫn Nhi đứng hai bên, tiểu Thiên Tứ đang tập tễnh đi trên bờ cát giữa bọn họ, miệng phát ra tiếng cười vui.

    Kim Mẫn Nhi nói: "Trương Dương, nếu như biết con trai của anh ấy đã lớn như vậy, nhất định sẽ rất vui."

    An Ngữ Thần rưng rưng nói: "Chỉ sợ anh ấy không được nhìn thấy."

    Thiên Tứ bổ nhào vào trong lòng cô ta, tay nhỏ lau nước mắt trên mặt cô ta, bập bẹ nói: "Mẹ... đừng khóc..."

    An Ngữ Thần nói: "Thiên Tứ, qua bên kia chơi đi, mẹ và cô đang nói chuyện."

    Thiên Tứ gật đầu, cười ha ha chạy tới cồn cát đằng sau.

    Kim Mẫn Nhi nhìn bóng dáng như quả cầu thịt của Thiên Tứ, trên mặt lộ ra nụ cười, nhưng trong lòng lại cảm thấy một chút tiếc nuối, nếu như Trương Dương cũng cho mình một đứa con thì tốt biết mấy? Kim Mẫn Nhi nói: "Thật ra có chuyện tôi vẫn chưa nói với các cô."

    An Ngữ Thần nhìn Kim Mẫn Nhi, rõ ràng có chờ mong câu tiếp theo của cô ta.

    Kim Mẫn Nhi nói: "Trần Tuyết chính là Xuân Tuyết Tình."

    An Ngữ Thần nhíu mày, cái tên Xuân Tuyết Tình này đối với cô ta mà nói thì vô cùng xa lạ, Trương Dương chưa hề nhắc tới với cô ta.

    Kim Mẫn Nhi nói: "Trương Dương nói hắn là người cổ đại, hắn từ triều Đại Tùy tới, Xuân Tuyết Tình này là người yêu của hắn ở thời Tùy."
     
    tunglong, chuoihot, nguyenmai and 2 others like this.
  2. minh luan

    minh luan Đại Boss

    Được thích:
    305,377

    Chương 1283: Tam sinh tam thế (4)

    Nguồn: VipVanDan
    Share: Banlong.us




    An Ngữ Thần nghe Kim Mẫn Nhi nói như vậy, đôi mi thanh tú nhăn lại: "Chẳng trách tôi cảm thấy Trần Tuyết có chút là lạ, Mẫn nhi, cô nói Trương Dương và cô ta liệu có phải sẽ ở luôn tại triều Đại Tùy không quay lại nữa hay không?" Kim Mẫn Nhi thở dài nói: "Bất kể hắn có về hay không, tôi chỉ hy vọng hắn có thể được sống bình an."

    An Ngữ Thần nói: "anh ấy nếu như bình an thì ở bên kia cũng nhất định sẽ nhớ tới chúng ta có đúng không?"

    Kim Mẫn Nhi trầm mặc không nói gì, nhưng đã bắt đầu khóc.

    Xa xa bỗng nhiên truyền đến tiếng kêu của Thiên Tứ, hai người nhìn về phía cồn cát, liền thấy tiểu Thiên Tứ đang đứng trên cồn cát không nhúc nhích, hai tay nhỏ bé ôm, tựa hồ bị cái gì đó phía trước làm cho sợ ngây người.

    Tiếng kêu của Thiên Tứ đã kinh động tới mọi người, bọn họ cả đám ùa tới, phải biết rằng Thiên Tứ là nam đinh duy nhất Trương Dương lưu lại, địa vị ở trong lòng họ không tầm thường chút nào.

    Bên trong hố cát phía trước Thiên Tứ, một nam tử cả người trần truồng nằm ở đó, thằng ôn này xem ra bị ngã tới thất điên bát đảo, trên người trần như nhộng, không phải Trương đại quan nhân thì còn có thể là ai, hắn xoa xoa đầu, đầu tiên nghĩ tới chính là đi tìm bản dập nghịch chuyển Càn Khôn, lại nhìn thấy bản dập ở ngay dưới chân Thiên Tứ.

    Thiên Tứ nhìn thấy bản dập thì tưởng là món đồ chơi mới lại, vội khom người nhặt lên.

    Trương đại quan nhân cười nói: "Anh bạn nhỏ, đưa vật đấy cho chú đi." Người làm cha như hắn cũng thật là thất bại, không ngờ ngay cả con ruột của mình cũng không nhận ra.

    Thiên Tứ cho rằng hắn muốn cướp đồ chơi của mình, miệng ngoác ra khóc to, nó cầm bản dập xoay người bỏ chạy, Trương đại quan nhân vừa thấy liền bực mình, hắn cũng chẳng buồn tìm cái gì che thân, đứng dậy đuổi, nhưng lúc này, liền thấy trên cồn cát một đám cô gái xinh đẹp bảo vệ Thiên Tứ.

    Các cô nhìn thấy Trương Dương trần truồng đột nhiên xuất hiện trước mặt họ thì đều tưởng mình hoa mắt, Cố Dưỡng Dưỡng kêu lên đầu tiên: "Anh Trương Dương."

    Trương đại quan nhân cười cười gật đầu: "Dưỡng Dưỡng." Thằng ôn này là để chứng minh đầu óc mình vẫn tỉnh táo.

    Nhưng Cố Dưỡng Dưỡng nghe thấy hắn trả lời, mới ý thức được Trương Dương thực sự đã về, lại nhìn bộ dạng trần truồng của hắn, xấu hổ đến nỗi hận không thể tìm cái lỗ nẻ mà chui vào, cô ta hét lên một tiếng rồi ôm mặt xoay người lại.

    Sở Yên Nhiên. Tần Thanh. Kiều Mộng Viện. An Ngữ Thần... cả đám lệ nóng doanh tròng nhìn Trương Dương.

    Trương đại quan nhân tuy rằng trước giờ luôn là hạng người da mặt có thể so với tường thành, nhưng dù sao lõa lồ giữa ban ngày ban mặt đứng trước chư vị hồng nhan, thằng ôn này không ngờ vẫn đỏ mặt.

    Thiên Tứ không biết từ khi nào lẻn tới bên cạnh An Ngữ Thần, nắm tay cô ta nói: "Mẹ, chim chú ấy sao to thế, vì sao lại còn có nhiều lông như vậy..."

    An Ngữ Thần bật cười đầu tiên, cô ta vừa cười vừa rơi lệ, Tần Thanh cũng cười, Sở Yên Nhiên cũng vừa cười vừa khóc.

    Trương đại quan nhân ngây ngốc đứng đó, thằng ôn này hai tay ôm chim, vẻ mặt thẹn quá hóa giận: "Này, mọi người nhìn đủ chưa?"

    "Chưa đủ." Sở Yên Nhiên nhìn Trương Dương, bỗng nhiên bổ nhào vào trong lòng hắn, há miệng cắn vào vai hắn một cái, cắn rất mạnh, ngay cả máu cũng ứa ra.

    Trương đại quan nhân nhịn đau cười nói: "Nha đầu, hai ta có thù lớn lắm à, có cần phải ác thế không?"

    Sở Yên Nhiên rưng rưng nói: "Chính là hận anh đó, hận anh bất trung với em, hận anh bỏ em mà đi, hận anh nói lời mà không giữ lấy lời."

    Trương đại quan nhân nói: "Đó không phải là vì tình huống đặc thù ư? Thằng chó Tiêu Quốc Thành đặt bom nổ anh tới thất điên bát đảo, thiếu chút nữa thì mất cả mạng, nếu như không phải hắn gây sự thì hai ta lúc này đã tổ chức hôn lễ ở đây rồi."

    Sở Yên Nhiên nói: "Em chả thèm."

    Trương đại quan nhân nói: "Đừng nói không thèm, anh cứ dính vào em đấy, em đừng hòng dứt anh ra."

    "Không biết xấu hổ."

    "Nếu mà biết xấu hổ thì đã chả dám yêu Sở đại tiểu thư."

    Sở Yên Nhiên trừng mắt lườm hắn một cái: "Anh chẳng lẽ còn chưa rõ, hiện tại anh đã là người chết, ngay cả thân phận cũng bị xóa đi rồi."

    Trương Dương nói: "Thứ đó có ăn được không? Chỉ cần anh còn sống, có giấy chứng minh hay không thì sao? Cùng lắm thì anh ở trên đáo này cưới bọn em một cách phi pháp."

    Sở Yên Nhiên nhéo lỗ tai hắn: "Anh đúng là không biết xấu hổ, vô liêm sỉ, nói đi, anh trong khoảng thời gian này đã hại khuê nữ nhà ai?"

    Trương đại quan nhân nói: "Đúng là không kịp mà, anh cố nhịn về để hại bọn em." Nam nhân khi cần thiết cứ phải nói mấy câu dối trá, cái đó là nói dối có thiện ý mà.

    Sở Yên Nhiên đánh vào vai hắn một cái, lần này lại không đành lòng đánh quá nặng.

    Lúc này bên ngoài truyền đến tiếng gõ cửa, là Kiều Mộng Viện đến, Sở Yên Nhiên trên điểm này vẫn có chút rộng lượng, ngay cả bản thân cô ta cũng lấy làm lạ, vì sao mình lại không ghen, có lẽ đã triệt để xác nhận Trương Dương chính là một tên quái vật từ triều Đại Tùy tới, có lẽ là sau khi trải qua trận sinh tử này, tình cảm của Sở Yên Nhiên đối với Trương Dương đã triệt để thăng hoa.

    Kiều Mộng Viện tới không phải để tán gẫu ôn chuyện với Trương Dương, cô ta có chút khẩn trương nói: "Tôi vừa mới liên hệ với Lệ Phù, nói với cô ta tin tức Trương Dương đã về."

    Trương Dương mỉm cười nói: "Cô ta nói thế nào?"

    Kiều Mộng Viện nói: "Cô ta và Tang Bối Bối đều đang ở Đông Kinh, Giai Đồng tới Đông Kinh, dùng thân phận Nguyên Hòa Hạnh Tử ngăn cản di sản của gia tộc Nguyên Hòa bị cướp."

    Sở Yên Nhiên ngạc nhiên nói: "Quan phương không phải đã tuyên bố tin tức Nguyên Hòa Hạnh Tử tử vong ư?"

    Kiều Mộng Viện nói: "Họ muốn báo thù cho Trương Dương, thiết kế một biểu hiện giả dối là Nguyên Hòa Hạnh Tử thoát khỏi ngục, chỉ nói là tin Nguyên Hòa Hạnh Tử đã chết là tin tức giả Quốc An cố ý tiết lộ ra ngoài, trước mắt chị Giai Đồng đang cùng Phục Bộ Thương Sơn và Bối Bối tới tổng bộ tập đoàn Nguyên Hòa ở Đông Kinh."

    Trương đại quan nhân không khỏi hít một hơi lạnh, Giai Đồng đi chuyến này, chẳng khác gì dê vào miệng hổ, mục đích cô ta lần này đi nhất định là nhắm vào Tiêu Quốc Thành, cô ta muốn giết chết Tiêu Quốc Thành, đòi lại nợ máu cho mình.

    Trương Dương cơ hồ trong nháy mắt đã hạ quyết tâm: "Anh phải lập tức tới Đông Kinh."

    Sở Yên Nhiên gật đầu nói: "Tiêu Quốc Thành này âm hiểm xảo trá, chị Giai Đồng lần này đi báo thù, chỉ sợ đã ôm lòng phải chết, anh hay là mau chóng đi đi, nhất định phải bảo vệ cho chị ấy, tránh để bi kịch phát sinh, nhất thiết phải mang họ bình an trở về."

    Đông nam khu Tân Túc Đông Kinh có một tòa kiến trúc như tháp đôi, nơi này là tổng bộ của tập đoàn Nguyên Hòa, hai tòa lầu chính tất cả đều ở tầng 77, mái nhà kiểu mái hiên cong, phong cách kiến trúc thành trì điển hình của Nhật Bản, giữa hai tòa lầu chính có một hành lang nối liền dài hai trăm thước, phía dưới hoàn toàn dùng kính chế thành, người đi trên đó như đi trên không trung, nhìn sang hai bên, toàn bộ Đông Kinh đều thu vào trong mắt, mắt vừa hưởng thụ cảnh đẹp, đồng thời tâm lý cũng phải chịu áp lực cường đại của độ cao, điều này đối với bất kỳ ai cũng đều là một loại khảo nghiệm tâm lý rất lớn.

    Cố Giai Đồng mặc kimônô Nhật Bản màu đen, cùng Phục Bộ Thương Sơn tới cầu vượt hình vòm. Cô ta lần này tới đã ôm lòng quyết chết, Trương Dương mất tích đã hơn một tháng, cô ta không có lúc nào là không nhớ tới hắn, khác với người khác, Cố Giai Đồng đỗ lỗi sự ra đi của Trương Dương lên người mình, nếu như Trương Dương không phải vì mình thì sẽ không một mình mạo hiểm, để rồi rơi vào bẫy của Tiêu Quốc Thành, là mình đã mang tới đau khổ và bất hạnh của nhiều người, sau khi vụ nổ phát sinh, trí nhớ của Cố Giai Đồng cũng theo đó mà sống lại, cô ta nhớ tới rất nhiều chuyện trong quá khí, nhớ tới những cố sự của mình và Trương Dương, đối với hồi ức ngọt ngào đã qua, nội tâm của cô ta càng đau khổ và bị dày vò nhiều hơn.

    Ánh mắt của Phục Bộ Thương Sơn lộ ra có chút bất an, điều này rất ít xuất hiện trên người y, y nhìn con gái nuôi bên cạnh, nói khẽ: "Sơn Dã tiên sinh đã tuyên bố cô tử vong, bên trong gia tộc Nguyên Hòa cũng không có bất kỳ ai ủng hộ cô, vì sao cô vẫn kiên trì muốn tới?"

    Cố Giai Đồng nói: "Chuyện lớn như Giao Long hội tuyển cử tôi sao có thể không đến, cho dù chết, dù sao cũng phải cho tôi cơ hội nói lời thật."

    Người Ở bên cạnh giả dạng làm thư ký của Cố Giai Đồng là Tang Bối Bối, cô ta cảnh giác quan sát chung quanh, hành động tối nay bọn họ không hề mang theo bất kỳ công cụ tình báo anh, trước khi hành động, họ đã ôm ý niệm không thành công cũng thành nhân, căn bản không nghĩ tới có thể sống sót mà ra.

    Trước khi Tiến vào tòa nhà A, mỗi người đều phải đi qua máy kiểm tra, sau khi tiến vào cánh cửa này, không ai được phép mang theo vũ khí. Thông qua kiểm tra, tới thông đạo phía trước, cứ cách mấy bước lại có thể nhìn thấy một gã võ sĩ đứng gác, bọn họ ăn mặc giống như võ sĩ thời kì Mộ phủ.

    Trải qua tầng tầng phòng thủ, tới thang máy lên tầng thượng, lúc này mới tới đại sảnh hội nghị họp tối hôm đó.

    Hai tòa nhà lớn này tuy rằng đều nằm trên danh nghĩa của tập đoàn Nguyên Hòa, nhưng trên thực tế trong tập đoàn Nguyên Hòa chỉ có một ít người có tư cách ra vào nơi này.

    Đây là một đại sảnh phong cách Mộ phủ, là Giao Long đường, tổng bộ của Giao Long hội, tất cả người tới đây đều ngồi trên chiếu.

    Cố Giai Đồng ngồi xuống vị trí thuộc về tập đoàn Nguyên Hòa, Tang Bối Bối thì đứng phía sau cô ta.

    Không khí Hiện trường vô cùng áp lực, không ai chủ động mở miệng nói chuyện, tất cả mọi người đều đang lẳng lặng đợi thủ lĩnh đến.
     
    tunglong, chuoihot, nguyenmai and 2 others like this.
  3. minh luan

    minh luan Đại Boss

    Được thích:
    305,377

    Chương 1284: Pháo hoa (1)

    Nguồn: VipVanDan
    Share: Banlong.us




    Người thừa kế Nguyên Hòa Anh Minh được gia tộc Nguyên Hòa vừa mới chỉ định ngồi ở chỗ không xa phía bên phải Cố Giai Đồng, từ một khắc Cố Giai Đồng đi vào đại sảnh, trong ánh mắt hắn liền dần hiện ra vẻ oán độc vô hạn. Bất kỳ ai khi lợi ích bản thân bị uy hiếp đều sẽ mất trấn định, không lâu sau khi Nguyên Hòa Hạnh Tử bị tuyên bố tử vong. Gia tộc đã quyết định giao đại quyền chấp chưởng gia tộc Nguyên Hòa cho Nguyên Hòa Anh Minh, tối nay vốn là ngày tuyên bố chính thức, nhưng không ngờ Nguyên Hòa Hạnh Tử lại chết đi sống lại một cách ly kỳ như vậy, một lần nữa xuất hiện trước mắt mọi người.

    cái Nguyên Hòa Anh Minh kế thừa chính là tài sản gia tộc Nguyên Hòa Hạnh Tử lưu lại, hiện tại Nguyên Hòa Hạnh Tử còn sống, quyền kế thừa của hắn đã trở thành một lời nói suông.

    Cố Giai Đồng lạnh lùng nhìn Nguyên Hòa Anh Minh một cái, cô ta không hề lên tiếng nói chuyện, lúc này Tiêu Quốc Thành cùng một đám nòng cốt của Giao Long hội tiến vào hội trường.

    Hiện trường lặng ngắt như tờ, vẻ mặt nho nhã dễ thân của Tiêu Quốc Thành trước đây đã mất sạch, thay vào đỏ là vẻ nghiêm nghị, ánh mắt hắn dừng lại trên mặt Cố Giai Đồng, khóe môi lộ ra ý cười lãnh khốc, sau đó ngồi xuống vị trí của mình. Hai tay chống vào sườn, cúi người một cái thật sâu: "Chư vị vất vả rồi." Tiếng Nhật của hắn cực kỳ tiêu chuẩn.

    Mọi người đồng thời cúi đầu.

    Tiêu Quốc Thành nói: "Hôm nay là ngyaf tuyển cử của Giao Long hội, trước khi bỏ phiếu, tôi trước tiên còn có mấy chuyện muốn tuyên bố." Ánh mắt hắn hướng về phía Cố Giai Đồng: "Chuyện thứ nhất chính là về phát triển tương lai của tập đoàn Nguyên Hòa."

    Nguyên Hòa Anh Minh cung kính nói: "Sơn Dã tiên sinh, tập đoàn Nguyên Hòa chúng tôi về sau nhất định sẽ dưới sự lãnh đạo của Sơn Dã tiên sinh tận hết khả năng, tận trung với tổ chức."

    Lời nói của a dua của cho còn chưa nói xong thì đã bị Cố Giai Đồng ngắt lời: "Anh có tư cách gì mà đại biểu cho tập đoàn Nguyên Hòa lên tiếng?"

    Nguyên Hòa Anh Minh tức giận nói: "Tôi hiện tại mới là tổng tài của tập đoàn Nguyên Hòa..."

    Cố Giai Đồng cười lạnh nói: "Tôi còn sống. Gia tộc Nguyên Hòa vẫn chưa tới lượt anh lên tiếng, chuyện nội bộ của tập đoàn Nguyên Hòa chúng ta cũng không tới lượt bất kỳ người ngoài nào lên tiếng." Khi Cô ta nói, mắt nhìn về phía Tiêu Quốc Thành.

    Tiêu Quốc Thành không ngờ bật cười, hắn gật đầu, nói với Nguyên Hòa Anh Minh: "Anh ra ngoài."

    Nguyên Hòa Anh Minh cho rằng mình nghe lầm: "Gì cơ?"

    " Ra ngoài." Trong thanh âm của Tiêu Quốc Thành tràn ngập hàn ý.

    Nguyên Hòa Anh Minh không dám làm trái ý tứ của hắn, vội vàng đứng dậy, thấp thỏm lo âu ra ngoài.

    Đợi cho sau khi hắn rời khỏi, Tiêu Quốc Thành mỉm cười nhìn Cố Giai Đồng: "Hạnh Tử, tôi vẫn chưa biết cô làm thế nào mà chết đi sống lại được."

    Cố Giai Đồng nói: "Anh nên minh bạch mới đúng chứ! Nếu như tôi cứ như vậy chết đi. Chỉ sợ có một số việc mọi người vĩnh viễn sẽ không minh bạch. Tôi lần này tới, chỉ là để nói rõ ràng một việc, mỗi người đều sẽ chết, nhưng ít ra cũng phải chết một cách minh bạch."

    Tiêu Quốc Thành gật đầu: "Cô nói đi."

    Cố Giai Đồng nhìn mọi người chung quanh: "Chư vị còn nhớ tôn chỉ của Giao Long hội không?"

    Tiêu Quốc Thành nhíu mày, hắn bắt đầu cảm thấy Cố Giai Đồng lần này có chút lai giả bất thiện.

    Cố Giai Đồng nói: "Tôn chỉ của Giao Long hội long đằng tứ hải, quang diệu á châu! Tất cả những gì chúng ta làm đều là vì lợi ích của nước Nhật, từ đó mới có lịch sử của Giao Long hội, chúng ta trước giờ vẫn luôn làm như vậy, song gần đây tôi lại cảm thấy mê man."

    Cô ta xoay người nhìn về phía Tiêu Quốc Thành: "Tôi không biết một loạt động tác gần đây của tổ chức là có mục đích gì? Điều tôi nhìn thấy chính là đồng bọn bên cạnh người này nối tiếp người kia bỏ đi. Ở nội địa Trung Quốc, chúng tôi liên tiếp tổn thất mười mấy võ sĩ. Nếu chúng tôi đã lựa chọn Giao Long hội, lựa chọn cố gắng vì lợi ích của nước Nhật, như vậy chúng tôi không sợ hy sinh, nhưng chúng tôi không muốn chết một cách không minh bạch. Nội địa Trung Quốc là một chiến trường quan trọng nhất của chúng ta, nhưng gần đây đã xảy ra gì? Sơn Dã Nhã Mĩ xảy ra tai nạn ô tô, sinh tử không rõ, đám cốt cán Tỉnh Thượng Tĩnh, Trung Đảo Xuyên Thái tất cả đều bị Quốc An của Trung Quốc khống chế, mà tôi cũng bị người ta lập bẫy, suýt nữa thì chết trong vụ nổ đó, có thể nói thành quả mà chúng tôi ở Trung Quốc tổ chức hơn mười năm cơ hồ tan thành mây khói trong nháy mắt, tôi muốn hỏi một chút, vì sao phát sinh loại tình huống này, xảy ra việc này rốt cuộc là ai nên gánh trách nhiệm đây?"

    Tiêu Quốc Thành lạnh lùng nói: "Chẳng lẽ cô không nên chịu trách nhiệm ư? Nếu như không phải cô và Trương Dương xảy ra khúc mắc tình cảm, hắn vốn nên chết ở Tân Hải rồi, làm sao để đến nỗi tạo thành thương vong lớn như vậy cho tổ chức của chúng ta?"

    Cố Giai Đồng nói: "Những lời này của anh có phải chẳng khác nào đã thừa nhận. Vụ nổ mà tôi phải trải qua ở số 32 đường MInh Khang Đông Giang là kế hoạch của anh hay không? Anh còn nhớ nguyên tắc của tổ chức không, cho dù tôi vi phạm quy định của tổ chức thì cũng phải trải qua thẩm phán công khai rồi định tội, chứ không phải ám sát người một nhà như anh!"

    Mọi người đã bắt đầu thì thầm nho nhỏ, nội bộ Giao Long hội có pháp quy nghiêm khắc, nội bộ tổ chức nghiêm cấm ám sát lẫn nhau, nếu như vụ án của Nguyên Hòa Hạnh Tử thực sự là Tiêu Quốc Thành bày ra, như vậy người lãnh đạo đương nhiệm Giao Long hội là hắn hiển nhiên chấp pháp phạm pháp rồi.

    Cố Giai Đồng nói: "Sơn Dã tiên sinh, anh sở dĩ có thể ngồi trên vị trí này, là vì mọi người đề cử anh, ba năm trước, tôi bỏ phiếu cho anh, hôm nay tôi sẽ không chọn anh nữa! trong ba năm anh chấp chưởng Giao Long hội, tôi không nhìn thấy tổ chức có bất kỳ sự phát triển gì, chỉ nhìn thấy máu tanh và giết chóc, nhìn thấy nhân viên bên ta không ngừng hy sinh, nhìn thấy thế lực của bên ta ở nội địa Trung Quốc tháo chạy toàn diện, anh có thể nói cho tôi biết hay không? Thân là lãnh đạo của Giao Long hội, anh có nên gánh vác trách nhiệm này hay không?"

    Tiêu Quốc Thành cười ha ha, nói: "Thật là nhanh mồm nhanh miệng! Nguyên Hòa phu nhân quả nhiên không tầm thường." Tiêu Quốc Thành bỗng nhiên có cảm giác như nhấc đá ném vào chân mình, năm đó hắn dùng Cố Giai Đồng sắm vai Nguyên Hòa Hạnh Tử, cũng dùng cổ thuật để khống chế duy của cô ta, không chỉ là nhìn trúng tài phú lớn của tập đoàn Nguyên Hòa, còn bởi vì một lá phiếu biểu quyết của tập đoàn Nguyên Hòa, điều này rất quan trọng để hắn đi lên vị trí thủ lĩnh của Giao Long hội, đối với người khác của Giao Long hội mà nói thì đây luôn là một bí mật, Tiêu Quốc Thành không thể vạch trần chuyện này, nếu như vạch trần, thì có nghĩa là hắn đã nói dối tổ chức, như vậy toàn bộ Giao Long hội sẽ sinh ra nguy cơ tín nhiệm đối với hắn, đây là việc hắn không dám mạo hiểm.

    Tiêu Quốc Thành nói: "cô đỗ lỗi tất cả thất bại ở Trung Quốc lên người tôi, vì sao không tìm nguyên nhân từ bản thân mình?"
     
  4. minh luan

    minh luan Đại Boss

    Được thích:
    305,377

    Chương 1284: Pháo hoa (2)

    Nguồn: VipVanDan
    Share: Banlong.us




    Cố Giai Đồng nói: "Tìm rồi, trong khoảng thời gian tôi bị Quốc An khống chế, tôi đã suy nghĩ cẩn thận, vì sao hoạt động của chúng ta ở nội địa Trung Quốc lại thất bại nhiều lần như vậy? Vì sao chúng ta lại tổn thất thảm trọng như vậy, nguyên nhân căn bản đều là vì chúng tôi quá mức tín nhiệm với vị thủ lĩnh là anh, chúng tôi phục tùng chỉ huy của anh một cách vô điều kiện, mà anh là một kẻ tư lợi, liên tiếp đẩy chúng tôi vào khốn cảnh tử vong."

    Tiêu Quốc Thành tức giận nói: "Ăn nói bừa bãi, cô căn bản đã bị người Trung Quốc mua chuộc, lôi nữ nhân điên này ra ngoài cho tôi."

    Lúc này Phục Bộ Thương Sơn ở bên cạnh nói: "Vì sao không cho cô ta cơ hội nói chuyện, tôn chỉ của Giao Long hội chúng ta không phải bảo đảm mỗi người tiến vào giao long đều có cơ hội lên tiếng công bình ư?" Nguyên Hòa Hạnh Tử là con gái nuôi của y, Phục Bộ Thương Sơn lên tiếng vì cô ta cũng là đương nhiên.

    Tiêu Quốc Thành lạnh lùng nhìn Phục Bộ Thương Sơn, đối phương cũng là một trong những nguyên lão của Giao Long hội, lời nói của y vẫn có chút phân lượng.

    Lại có một người nói: "Tôi cảm thấy lời nói của Hạnh Tử quả thực có chút đạo lý, đoạn thời gian gần đây, chúng ta chết thảm trọng, sau lưng một loạt những thất bại này có quan hệ tự nhiên tới chỉ huy của tổ chức." Người nói chuyện là Liễu Sinh Thuần Nhất Lang, trong đoạn thời gian gần đây, nhà Liễu Sinh có thể nói một trong những nhà gặp tổn thất thảm trọng nhất, con trai Liễu Sinh Thuần Nhất Lang Liễu Sinh Nghĩa Phu đến bây giờ vẫn chưa có tin tức.

    Tiêu Quốc Thành gật đầu, hắn nhìn thẳng vào hai mắt của Cố Giai Đồng, hắn minh bạch, Nguyên Hòa Hạnh Tử trước mặt mình đã hoàn toàn mất khống chế, đây cũng là sự mê hoặc mà hắn không hiểu, rõ ràng hắn đã gieo cổ độc trong cơ thể Cố Giai Đồng, nhưng vì sao lại đột nhiên mất đi hiệu lực mất đi hiệu lực? Chẳng lẽ tình cảm thực sự có thể chiến thắng thuật ư? Cố Giai Đồng như vậy? Ngay cả đệ tử Liễu Đan Thần chung ái nhất của mình cũng như vậy.

    Cố Giai Đồng nói: "Cám ơn các vị trưởng lão đã cho tôi một cơ hội để nói, tôi vô tình đã khiêu chiến quyền uy của Sơn Dã tiên sinh, cống hiến của nhà Sơn Dã đối với Giao Long hội ai ai cũng công nhận, Giao Long hội ở trên tay tiên sinh Sơn Dã Thái Trì đã phát triển lớn mạnh, Sơn Dã Thái Trì tiên sinh trước lúc lâm chung từng tự tay chỉ định điều lệ của tổ chức, cho tới giờ chúng ta vẫn luôn chấp hành theo, anh tuy rằng là cháu của ông ta, nhưng cũng phải tuân theo nguyên tắc ở trước mặt hội quy ai ai cũng ngang hàng!"

    Tiêu Quốc Thành cười lạnh nói: "Tất nhiên là phải theo."

    Cố Giai Đồng đứng dậy đi tới trung tâm của hội trường, nhìn mọi người chung quanh rồi nói: "Sơn Dã tiên sinh có dám công khai thân thế của anh hay không?"

    Sắc mặt Tiêu Quốc Thành chợt biến đổi, hắn tức giận nói: "Nguyên Hòa Hạnh Tử, cô quá đáng quá rồi đó."

    Cố Giai Đồng nói: "Có gì quá đáng? Tôi không hề có ý nghi ngờ thân phận của ngài, nhưng tôi thủy chung cho rằng, ở trong nội đường Giao Long, mỗi người đều không nên có quá nhiều bí mật, bao gồm cả ngài, anh từ nhỏ lớn lên ở Tiết gia, anh và Tiết Thế Luân đối với nhau như anh em, mọi người có biết anh vì sao muốn đối phó với Tiết gia hay không? Chẳng lẽ thực sự chỉ là vì lợi ích của tổ chức, lợi ích của đại Nhật Bản? Năm đó cha anh bị cha Tiết Thế Luân giết chết, nhưng ông ta đồng thời cũng là dưỡng phụ của anh, nuôi anh nên người, tôi không biết anh rốt cuộc cảm tưởng gì về vị dưỡng phụ này, nếu như anh hận ông ta, anh vốn có vô số cơ hội giết chết ông ta, nhưng anh thủy chung không làm, lại đối với hận thấu xương đối với vị huynh đệ Tiết Thế Luân này, mọi người cho rằng điều này có phải vô cùng kỳ quái hay không?"

    Tiêu Quốc Thành lạnh lùng nói: "Chuyện cá nhân của tôi không liên quan tới hội nghị hôm nay."

    Cố Giai Đồng nói: "Ân oán cá nhân của anh lại vận dụng lực lượng của tổ chức, sao có thể không liên quan? Anh từng bước ép sát, đẩy Tiết Thế Luân vào tuyệt cảnh, nguyên nhân trong đây chỉ có một, Tiết Thế Luân từng đoạt đi nữ nhân anh yêu, anh bởi vậy mà ghi hận trong lòng, cho nên mới không ngừng trả thù hắn, vì thế anh không tiếc vận dụng lực lượng của tổ chức diệt trừ Chương Bích Quân, anh không tiếc tố cáo sự thật phạm tội của Tiết Thế Luân với Quốc An, hoàn toàn không để ý tới lợi ích của tổ chức ở nội địa Trung Quốc, tạo thành tổn thất lớn cho tập đoàn Nguyên Hòa, người tạo thành nhiều thương vong như vậy cho tổ chức, không phải ai khác mà chính là anh."

    Tiêu Quốc Thành không thể nhịn được nữa, giận dữ hét: "Câm mồm! cô có tư cách gì ở đây khoa tay múa chân? Đánh lừa dư luận."

    Liễu Sinh Thuần Nhất Lang lại mở miệng nói: "Sơn Dã tiên sinh, khuyển tử Liễu Sinh Nghĩa Phu cho tới bây giờ vẫn bặt vô âm tín, nhà Liễu Sinh chúng tôi đối với Giao Long hội vẫn luôn trung thành và tận tâm và trung thành và tận tâm, ít nhất cũng phải cho chúng tôi một lời giải thích rõ ràng, lúc trước khi chúng tôi nhập hội, từng thề trước mặt Long Vương, chúng tôi tận trung với Giao Long hội, thề sống chết bảo vệ lợi ích của Giao Long hội, nhưng tổ chức cũng phải dùng sự chân thành tương tự đối đãi với chúng tôi?"

    người tham dự hội nghị ở Hiện trường đã bắt đầu dao động, lại có người nói: "Sơn Dã tiên sinh, một số việc phát sinh pử nội địa Trung Quốc quả thực rất khó hiểu, chúng tôi ở Bắc Cảng vốn có lợi ích cực lớn, bởi vì ngài ra tay đối với Tiết Thế Luân, mà khiến tổ chức và bản thân chúng tôi chịu tổn thất rất lớn, xin hỏi ai sẽ chịu trách nhiệm vì những tổn thất này?"

    Tiêu Quốc Thành lạnh lùng nhìn Cố Giai Đồng, nữ nhân này so với dự đoán của hắn thì lợi hại hơn rất nhiều, là một tay mình biến cô ta thành Nguyên Hòa Hạnh Tử, mà cô ta hiện tại lại tương kế tựu kế, sử dụng quyền lực của Nguyên Hòa Hạnh Tử, cô ta đang cổ động những thành viên khác của Giao Long hội bức cung mình, mà nay chính là ngày công khai tuyển cử, mình khổ tâm kinh doanh lâu như vậy, há có thể lật thuyền vào lúc này? Tiêu Quốc Thành nói: "Nguyên Hòa Hạnh Tử, tình cảm thì ra thực sự có thể cho khiến một người mất lý trí, cô vì báo thù cho Trương Dương mà không tiếc đổi trắng thay đen, không tiếc yêu ngôn hoặc chúng, cô thực sự khiến tôi rất thất vọng."

    Cố Giai Đồng bình tĩnh nói: " Tối nay là ngày bỏ phiếu, tôi tin ánh mắt của mọi người sẽ sáng như tuyết, người nào một lòng vì tư lợi cá nhân, không để ý tới an nguy và lợi ích của tổ chức, mọi người nhất định đã nhìn rõ."

    Phục Bộ Thương Sơn nói: "Hôm nay tham dự bỏ phiếu tổng cộng có mười lăm người, tiến hành biểu quyết đối với chuyện Sơn Dã Lương Hữu tiên sinh tiếp tục đảm nhiệm thủ lĩnh, vượt quá nửa thì đại biểu Sơn Dã tiên sinh liên nhiệm thành công, nếu như không đạt tới một nửa. Như vậy thì có nghĩa là chúng ta sẽ chọn người khác ở hiện trường trở thành lãnh tụ mới, hiện tại xin giơ tay."

    Hiện trường lặng ngắt như tờ, qua hơn nửa ngày mới có một người nhấc tay, sắc mặt Tiêu Quốc Thành thay đổi, hắn không ngờ những lời này của Cố Giai Đồng lại mang tới tác dụng phân hoá lớn như vậy, uy tín của mình trong nội bộ tổ chức gặp phải sự khiêu chiến trước giờ chưa từng có. Cuối cùng lại có một người giơ tay, đến cuối cùng chỉ có hai người này giơ tay, cách một nửa quy định còn quá xa.
     
  5. minh luan

    minh luan Đại Boss

    Được thích:
    305,377

    Chương 1284: Pháo hoa (3)

    Nguồn: VipVanDan
    Share: Banlong.us




    Phục Bộ Thương Sơn gật đầu với Tiêu Quốc Thành: "Thật đáng tiếc."

    Tiêu Quốc Thành bắt đầu ý thức được cuộc bỏ phiếu hôm nay không phải là một mình Cố Giai Đồng đột nhiên làm khó dễ mình, mà là trước chuyện đám người này đã đạt thành ăn ý. Mình đối với phỏng chừng tình thế quá mức lạc quan, mới tạo thành cục diện bị động hiện giờ.

    Phục Bộ Thương Sơn nói: "Kế tiếp, chúng ta sẽ tiến hành đề danh biểu quyết thủ lĩnh tân nhiệm."

    Liễu Sinh Thuần Nhất Lang nói: "Tôi đề danh Nguyên Hòa Hạnh Tử." khi nói y giơ tay lên, sau khi Liễu Sinh Thuần Nhất Lang giơ tay, phía sau lập tức có ba người đồng ý theo. Trong mắt Phục Bộ Thương Sơn lộ ra vẻ vui mừng. Y cũng giơ tay, Phục Bộ Thương Sơn và Liễu Sinh Thuần Nhất Lang là hai đại nguyên lão của Giao Long hội, bọn họ bình thường tuy rằng rất ít tham gia hoạt động của bang hội, đối với bên ngoài cũng tuyên bố đã rời bỏ, nhưng địa vị trong nội bộ Giao Long hội của bọn họ vẫn không thể thay thế, ý kiến của bọn họ đối với hướng gió chỉnh thể thường mang tới tác dụng mấu chốt.Bỏ phiếu tán thành nhanh chóng gia tăng đến mười một người, nói cách khác, Nguyên Hòa Hạnh Tử dùng ưu thế tuyệt đối được chọn làm người lãnh đạo tân nhiệm của Giao Long hội.

    Tiêu Quốc Thành lạnh lùng nhìn Nguyên Hòa Hạnh Tử. Hắn gật đầu, đứng dậy bước xuống vị trí của mình, hắn thực sự không ngờ lại phát sinh loại tình huống này, quân cờ mình một tay chế tạo không ngờ lại lật đổ mình.

    Biểu hiện của Tiêu Quốc Thành không ngờ vẫn rất phong độ. Hắn bắt tay Cố Giai Đồng: "Chúc mừng cô, Nguyên Hòa phu nhân." Trong khoảnh khắc Bắt tay, hắn nhìn chằm chằm vào hai mắt Cố Giai Đồng, cố gắng đánh thức cấm chế cổ độc trong đầu cô ta. Nhưng kết quả lại khiến hắn thất vọng.

    Cố Giai Đồng đứng dậy ngồi xuống vị trí của Tiêu Quốc Thành, Tiêu Quốc Thành và cô ta trao đổi vị trí.

    Cố Giai Đồng nói: "Cám ơn sự ủng hộ và tín nhiệm của mọi người đối với tôi. Lúc này, tôi có vài lời tâm huyết, Giao Long hội tồn tại mấy trăm năm, một tổ chức cổ xưa như vậy sở dĩ có thể có sinh mệnh lực ương ngạnh như vậy, là có liên quan tới sự công chính công bình của bản thân tổ chức, cũng có liên quan tới trí tuệ và ánh mắt của người lãnh đạo, chúng ta phải thay đổi theo thời đại, lịch sử chứng minh, bất kỳ những hành động ngược với thời thế, cuối cùng đều phải tự chịu diệt vong. Tôn chỉ của chúng ta là gì? Long đằng tứ hải. Quang diệu châu! Cái gọi là quang diệu không phải là lấy chiếm lĩnh làm mục đích, thời đại đã khác, sớm đã không còn là thời đại dùng vũ lực để chứng minh thực lực, Giao Long hội muốn tồn tại và phát triển, nhất định phải thích ứng với thời đại này. Phóng mắt khắp thế giới hiện tại, có quốc gia nào mà không cắm đầu vào phát triển kinh tế, lịch sử của Nhật Bản ở thế kỷ hai mươi cũng chứng minh điểm này chứng minh điểm này, quân viễn chinh lúc trước phát động chiến tranh liên tiếp đã mang đến điều gì cho Nhật Bản? Tài phú hay là cường đại?" Cố Giai Đồng lắc đầu: "Không gì cả, cái chúng ta nhận được chỉ là thi thể không thể đếm hết, hàng sa số cô nhi và quả phụ, cái chúng ta còn lại chỉ là một mảng đất hoang bị đạn hạt nhân đốt cháy, nếu như xâm lược và chiến tranh có thể phú cường, vì sao không thể được nghiệm chứng trên người tổ tiên chúng ta?"

    Hiện trường lặng ngắt như tờ.

    Cố Giai Đồng nói: "Nhật Bảnthực sự bay lên là ở sau thời chiến, nhân dân của chúng ta thực sự ý thức được cướp đoạt và chiến tranh không thể mang đến phú cường, cuộc sống yên ổn cho quốc gia, thế nên chúng ta mới cắm đầu vào công tác của mình, mới phát hiện sức sáng tạo cường đại của bản thân, mới phát hiện quốc gia chúng ta thì ra tồn tại tiềm lực to lớn như vậy, quốc gia đã có thể nhìn ra sự thiếu sót của mình, vì sao bang hội của chúng ta lại không thể? Không phải tôi nói chuyện giật gân, hoặc là chúng ta nỗ lực đi thích ứng với thời đại này, hoặc là Giao Long hội của sẽ bị thời đại này đào thải, bị thế giới này vứt bỏ."

    Yên tĩnh, vẫn là yên tĩnh, cuối cùng Liễu Sinh Thuần Nhất Lang vỗ tay đầu tiên, tiếp theo những người khác cũng bắt đầu vỗ tay, chỉ có Tiêu Quốc Thành vẫn ngồi ở đó, sắc mặt âm trầm, chung quanh chính là sự rất lớn đối với hắn.

    Tiêu Quốc Thành chậm rãi nhắm hai mắt lại, trong đầu xuất hiện cảnh pháo oa rực rỡ.

    Một cây pháo hoa bắn thẳng lên trời, cuối cùng nổ vang, trên không Đông Kinh nở rộ pháo hoa vô cùng sáng lạn.

    Vù, một mũi nỏ tiễn bắn về phía trước ngực Cố Giai Đồng, Tang Bối Bối vẫn đứng bên cạnh cô ta vươn tay kéo cô ta sang một bên, nỏ tiễn bắn trúng vách tường phía sau, lập tức vơ tan, gạch ngói văng tứ tung.

    Theo tiếng nổ này, toàn bộ đại sảnh hội nghị chìm vào một mảng tối đen.

    Mĩ Huệ Tử đứng trên cầu hình vòm, đao trong tay vẫn duy trì động tác chém xuống, một khối thi thể không đầu chậm rãi ngã xuống trước mặt cô ta, ánh mắt của cô ta tràn ngập sát khí âm trầm: "Không lưu lại một ai."

    Trên mái hiên, mười mấy tên Ninja mười mấy tên giống như linh viên dọc theo nóc nhà nghiêng chạy xuống, trong khoảnh khắc rời khỏi nóc nhà đồng thời lăng không bay lên, phía sau bọn họ có dây nối, đung đưa ở trên hư không, rồi vòng lại bắn tới cửa sổ của tầng cao nhất, trong khoảnh khắc nhảy vào cửa sổ, quay lại một đao cắt đứt dây, thân thể theo quán tính lắc lư nhảy vào trong đại sảnh hội nghị.

    Hai Ninja một trước một sau công kích Liễu Sinh Thuần Nhất Lang, thân hình Liễu Sinh Thuần Nhất Lang lóe sang phải, cánh tay dang ra, hai thanh trường đao sắc bén từ cánh tay và người hắn đi lượt qua, Liễu Sinh Thuần Nhất Lang sau đó kẹp chặt tay, một quyền nện lên mặt tên Ninja ở phía trước, sau đó chân trái nhấc lên, đá vào hạ âm tên Ninja phía sau, một quyền một cước khiến hai tên Ninja lập tức bị mất mạng.

    Liễu Sinh Thuần Nhất Lang mỗi một tay bắt lấy một thanh trường đao, xoẹt một cái hung động giao nhau, cắt đứt đầu hai tên Ninja đang chuẩn bị phát động công kích.

    Bùm một tiếng, trong đại sảnh vốn tối om khói bụi mờ mịt, đầy mùi gay mũi đến cực điểm, Tiêu Quốc Thành nhanh chóng đeo mặt nạ đã chuẩn bị từ trước, rồi từ dưới nách rút súng ra, xuyên qua mặt nọ lắc kính lọc đặc biệt, hắn có thể thấy rõ người bên ta đang phát động ám sát, trên người bọn họ trên người dấu hiệu huỳnh quang.

    Một gã nguyên lão thất kinh bỏ chạy về phía ngoài cửa lớn, Tiêu Quốc Thành giơ súng lên nhắm vào hậu tâm hắn, viên đạn qua ống giảm thanh không hề phát ra tiếng động lớn, mùi máu tanh lập tức càng trở nên dày đặc bên trong đại sảnh.

    trên cầu vượt hình vòm nối hai tòa nhfa A,B, một chiếc trực thăng nhanh chóng bay xuống, hai sườn cửa máy bay đứng hai tên nam tử mặc kiểu Ninja, một người trong đó giơ ngón cái về phía đối phương: "Tôi tới đại sảnh, anh phụ trách bên ngoài." Giọng nói này rõ ràng đến từ Trương Dương.

    Đối phương gật đầu với hắn, hắn không thể ở trong sức gió lớn như vậy mà nói rõ ràng được, chỉ có thể dùng tay để biểu đạt.

    Nữ lang tóc vàng Điều khiển trực thăng chính là Lệ Phù, cô ta tận lực thả chậm tốc độ trực thăng, khi cách cầu vượt hình vòm chừng mười thước thì Trương đại quan nhân bay lên không, ở trong không trung liên tục xoay người, khi rơi xuống đất thì một đao chém xuống, chẻ đôi tên võ sĩ Nhật Bản trước mặt.

    Mấy chục Ninja áo đen từ tòa nhà B ùa vào cầu vượt hướng, muốn xông về phía tòa nhà đối diện.

    Nam tử còn lại trên Trực thăng cũng bay xuống, hắn nghe thấy giọng nói đứt quãng của Lệ Phù: "Liễu Sinh... Chúc anh may mắn..." Nam tử này chính là Liễu Sinh Nghĩa Phu.

    Điểm rơi mà nam tử Áo đen lựa chọn vô cùng chính xác, khúc cao nhất của cầu hình vòm, hắn quay người chém ngược, cắt cổ tên Ninja trước mắt, tên Ninja đó lập tức biến thành một khối thi thể không đầu, máu tươi từ trong cái cổ gãy phun ra.

    Sau khi Liễu Sinh Nghĩa Phu xuất đao thì không hề khựng lại chút nào, thuận thế đâm về phía sau,đâm thủng tin tên Ninja đang muốn đánh lén, Liễu Sinh chậm rãi rút đao từ trong thân thể đối phương ra, hai tay giơ cao, thân đao giống như nước thu nhộn nhạo dưới ánh trăng, nhìn võ sĩ từ phía trước lao tới, hắn lạnh lùng nói: "Tao xem thằng nào muốn chết trước nào." Liễu Sinh Nghĩa Phu đứng ngạo nghễ, rất có thế nhất phu đương quan vạn phu mạc khai."

    Trong đại sảnh hội nghị ở tầng cao nhất đã rơi vào một hồi tàn sát, tuy rằng bên trong đám nguyên lão ở Giao Long đường này cũng có cao thủ, nhưng dưới tình huống mất đi thị giác, chỉ phán đoán bằng thính lực, bọn họ đã hoàn toàn ở trong thế bị động.

    Tiêu Quốc Thành tuy rằng không ngờ mình trong cuộc bỏ phiếu bại bởi quân cờ lạ Cố Giai Đồng đột nhiên nổi lên này, nhưng hắn từ lâu đã chuẩn bị vạn vô nhất thất, một khi xuất hiện biến cố, sẽ giết chết tất cả nguyên lão.

    Phục Bộ Thương Sơn cướp được một thanh đao Nhật Bản, giết chết bốn gã Ninja ám sát, bảo vệ Cố Giai Đồng, trong lòng y đây chính là cô con gái nuôi Nguyên Hòa Hạnh Tử của mình.

    Tang Bối Bối và Nguyên Hòa Hạnh Tử hai người chiếu ứng cho nhau, họ cuối cùng vẫn xem nhẹ sự âm ngoan và hung tàn của Tiêu Quốc Thành.

    Ba người đã bị ép vào trong góc đại sảnh.

    Một mũi tên nổ nổ vang bên cạnh Tang Bối Bối, sóng khí hất văng cô ta đi, Cố Giai Đồng muốn đi đỡ cô ta dậy thì bốn gã Ninja đã nhanh chóng lao tới trước mặt, hai người vung đao chém tới Cố Giai Đồng, Phục Bộ Thương Sơn chắn trước mặt Cố Giai Đồng, trường đao giơ ngay cản đao của đối phương. Tuy rằng chặn được thế công của hai người, nhưng Tang Bối Bối cũng bị tách ra.
     
    tunglong, chuoihot, nguyenmai and 2 others like this.
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)