V.I.P  Tiên Hiệp Vũ Thần Thiên Hạ - Chuong 220

  1. Chpn

    Chpn Đại Boss

    Tham gia ngày:
    3/9/15
    Bài viết:
    115,974
    Được thích:
    136,859
    Vũ Thần Thiên Hạ
    - Vũ Phong -

    Giới thiệu:

    Kích tình, nhiệt huyết, hồng phấn giai nhân...
    Hài hước, giả heo ăn thịt hổ....
    Tất cả đều có trong tác phẩm này của Vũ Phong

    "Trời sinh phế mạch, mười năm mang danh ngốc tử.
    Một thiếu niên từ thành nhỏ chốn biên thùy bước chân ra thế giới rộng lớn, từ một thức thần bí lĩnh ngộ nơi Cổ Thạch Bi, một đường hát vang tiến mạnh, tạo ra một mảnh thiên hạ thuộc về bản thân.
    Động thân vấn kiếm, cả đời này, quyết không xoay người!"
     
    buinhi99 and minh luan like this.
  2. Chpn

    Chpn Đại Boss

    Tham gia ngày:
    3/9/15
    Bài viết:
    115,974
    Được thích:
    136,859
    Chương 1: Ngốc tử thiếu gia
    Shared by: banlong.us
    === oOo ===


    - Không dễ dàng a, Đỗ gia rốt cục cũng mời hộ vệ.

    - Đỗ gia đối ngoại thông báo tuyển dụng hai mươi hộ vệ, yêu cầu trên mười sáu tuổi, thân thể cường tráng.

    - Hộ vệ Đỗ gia mỗi tháng có mười khối Huyền tệ tiền công, đội trưởng hộ vệ năm mươi Huyền tệ, đãi ngộ tốt hơn gia tộc khác nhiều a.

    - Đỗ gia thuê hộ vệ, đây chính là một cơ hội tốt, có thể tiến vào Đỗ gia làm hộ vệ, nói không chừng còn có thể học được vũ kỹ của Đỗ gia, đến lúc đó mới chính thức trở nên nổi bật. Đỗ gia khó được thuê hộ vệ, đây chính là một cơ hội tốt.
    Ngã tư đường ở Thạch Thành náo nhiệt, vài đại hán khí thế bất phàm ở dán bố cáo màu đỏ lên tường thành, nhất thời vô số thân ảnh xúm lại châu đầu ghé tai, nghị luận ào ào.

    Trong vài đại hán khí thế bất phàm, tráng hán đầu lĩnh cưỡi tuấn mã đỏ sậm, đầu sinh song giác, hình thể kiện mỹ mạnh mẽ, khí thế làm cho người ta áp bách, nhìn đám người tụ tập mà đến nói:

    - Buổi sáng ngày mai Đỗ gia ta đối ngoại thông báo tuyển dụng hộ vệ, chỉ cần có thể ở trong tay thế hệ tiểu bối của Đỗ gia qua ba chiêu, có thể trở thành hộ vệ, có thể đánh bại hoặc ngang tay một đệ tử dòng chính của Đỗ gia ta, có thể trở thành đội trưởng hộ vệ, hai mươi danh ngạch, tới trước được trước.

    Trong ánh mắt Đại hán kia lộ ra một loại tự hào cùng ngạo khí, Đỗ gia ở toàn bộ Thạch Thành, địa vị là không thể luận bàn, mà thân là một phần tử của Đỗ gia, đều có tự hào hơn người.

    Giọng nói hạ xuống, mấy người ở phía sau đại hán đều xoay người nhảy lên lưng ngựa, đứng ở sau lưng đại hán đầu lĩnh, động tác chỉnh tề lưu loát, sau đó nghênh ngang mà đi.

    - Người cưỡi Hãn Huyết Giao Mã kia là Đỗ gia phó thống lĩnh Đỗ Khi, đồn đãi tu vi của hắn đã đến Tiên Thiên cảnh.

    - Nếu ta cũng có thể đến Tiên Thiên cảnh thì tốt rồi, ở Thạch Thành đi ngang cũng không thành vấn đề, về sau xem ai còn dám khinh thường lão tử.

    - Ngươi vẫn là đi cầu Thần bái Phật, cầu nguyện ngày mai có thể thi đậu trở thành hộ vệ của Đỗ gia, tuy tiểu bối của Đỗ gia tuổi không lớn, nhưng cả đám cực kì cường hãn, sợ là không có bao nhiêu người có thể chống đỡ ba chiêu, Tiên Thiên cảnh, ngươi nằm mơ đi, loại trình tự này, là ai cũng có thể đạt tới sao?

    - Hắc hắc, ngày mai ta nhất định sẽ gia nhập Đỗ gia trở thành hộ vệ.

    Trong đám người vây xem, một hán tử vẻ mặt cặn bã, làn da thoáng ngăm đen, hình thể khôi ngô nhìn mấy đồng bọn bên người cười thần bí, đè thấp thanh âm nói:

    - Ta vụng trộm nói cho các ngươi biết, chỉ cần có thể trở thành đội trưởng hộ vệ, có thể tu luyện một ít công pháp vũ kỹ của Đỗ gia, đến lúc đó hoàn toàn trở thành người Đỗ gia cũng không phải không có khả năng.

    - Hắc tử, không phải ngươi gạt chúng ta chứ, đội trưởng hộ vệ có thể tu luyện công pháp cùng vũ kỹ của Đỗ gia sao.

    Mấy đồng bọn bên người hán tử kia nhất thời chấn kinh lên, trong mắt nảy lên hâm mộ.

    Hán tử tên Hắc tử kia vỗ bộ ngực cam đoan nói:

    - Một thân thích của ta chính là người của Đỗ gia, ta còn có thể lừa các ngươi.

    - Ngươi lại có thân thích là người Đỗ gia, vậy ngày mai còn không vào định rồi.

    Mấy người ở chung quanh nghe vậy, nhất thời lộ ra vẻ hâm mộ Hắc tử.

    Tin tức Đỗ gia thông báo tuyển dụng hộ vệ truyền ra, sau đó liền khiến cho vô số người chú ý, thân là đại tộc mới phát ở Thạch Thành, mấy năm nay thế lực mạnh mẽ, thành một trong Thạch Thành ngũ đại gia tộc, cũng có xu thế tiếp tục mạnh mẽ, nhất cử nhất động tự nhiên là được cả thành chú ý.

    Hoàng hôn, mây mù thật dày chiếm cứ ở trên bầu trời Thạch Thành, thái dương tới gần đường chân trời giống như một đoàn hỏa cầu sắp tắt, ở trong khe hở mây mù phun ra quang hà, sau đó buông xuống sau núi.

    Thạch Thành nương tựa Man Thú sơn mạch, ở biên thuỳ đế quốc, thường xuyên có yêu thú lui tới, tam giáo cửu lưu ngư long hỗn tạp, cũng làm Thạch Thành một phương khí hậu dưỡng một phương người, người người thượng võ, cực kỳ bưu hãn, trong đó ngũ đại gia tộc càng là thế gia tu võ.

    - Đặng đặng!

    Mấy con tuấn mã cất vó, nhấc lên bụi đất, khí thế bất phàm, người đi đầu cưỡi Hãn Huyết Giao Mã chính là Hộ vệ Đỗ gia phó thống lĩnh Đỗ Khi.

    Sau lưng Đỗ Khi, một đại hán hơi ngẩng đầu nhìn sắc trời, sau đó nhìn mấy người bên cạnh cười nói:

    - Ngày thứ mười ba, cá ngốc tử kia còn hay không, năm khối Huyền tệ bồi một, thế nào?

    - Gần đây tựa hồ ngốc tử kia càng ngày càng choáng váng, sợ là vẫn như cũ, ta cá là hắn còn ở đó.

    - Đã mười ba ngày rồi, ngốc tử kia hẳn là mất a, trước kia ghi lại cao nhất cũng chỉ là mười ngày mà thôi, ta cá đã mất.

    Năm khối Huyền tệ là tiền công nửa tháng của một hộ vệ phổ thông, mấy đại hán này cũng cảm thấy rất hứng thú, xem ra loại cá cược này cũng không phải lần đầu tiên, ào ào lấy ra năm khối Huyền tệ giao đến trong tay đại hán thứ nhất.

    - Các ngươi chú ý một chút, tuy vị kia ở trong tộc không được coi trọng, hành vi cũng tương đối quái dị, bất quá đừng trách ta không có cảnh cáo các ngươi, vị kia dù sao cũng là Đỗ gia thiếu gia, là chủ tử của các ngươi, vạn nhất có một ngày các ngươi bởi vì việc này gặp hạn, đến lúc đó ta cũng không giữ được.

    Trên Hãn Huyết Giao Mã, Đỗ Khi trừng mắt liếc nhìn đại hán kia, thần sắc có chút nghiêm khắc.

    Đại hán dẫn đầu ồn ào kia ở dưới ánh mắt sắc bén của Đỗ Khi cũng có chút sợ hãi, ánh mắt chớp động, sau đó ngượng ngùng cười, nói nhỏ:

    - Phó thống lĩnh, hiện tại toàn bộ Đỗ gia, thậm chí là toàn bộ Thạch Thành đều ở sau lưng gọi hắn là ngốc tử, huống chi hắn vốn đã phế lại ngốc, chúng ta lén nói như vậy, hẳn là không sao a.

    - Tuy lời như thế, nhưng chủ tử dù sao cũng là chủ tử, dù vị kia có ngốc, trên người chảy cũng là huyết mạch Đỗ gia, các ngươi phải rõ ràng vị trí của bản thân, bằng không về sau nhất định thiệt thòi.

    Đỗ Khi hung hăng trừng mắt nhìn hán tử kia một cái.

    - Đã biết, phó thống lĩnh.

    Mấy hán tử run lên, ào ào gật đầu, phó thống lĩnh nói rất có đạo lí, bọn họ tự nhiên là minh bạch.

    Đỗ Khi thấy thế, thần sắc hòa dịu một ít, sau đó quay đầu lườm đại hán thứ nhất ồn ào nói:

    - Năm khối Huyền tệ, cũng thêm ta năm khối Huyền tệ, ta cá vị kia vẫn còn.

    - Ha ha, phó thống lĩnh cũng cược.

    Mấy đại hán thấy thế, không khí khẩn trương nhất thời tiêu tán không ít, giục ngựa gia tốc, đều muốn biết vị kia của Đỗ gia đến cùng còn sống hay không.

    Thạch Thành ngũ đại gia tộc, Đỗ gia, kiến trúc to lớn đại khí, oo sau Đỗ gia có một ngọn núi hoang, ở trước Đỗ gia hùng vĩ đại khí liền có vẻ cực kỳ chú mục.

    Núi hoang kia nói đến cũng lạ, hàng năm không có một ngọn cỏ, chim không thèm đậu, xà trùng ve kiến không tới gần, tựa như một tử địa, thế cho nên người Đỗ gia đều cho rằng địa phương kia không lành, tránh cũng không kịp.

    Nghe nói nguyên bản đại môn của Đỗ gia là ở phụ cận triền núi, nhưng bởi vì điềm xấu kia tồn tại, mười mấy năm trước người Đỗ gia dời đại môn ra phía trước.

    Từ khi đó bắt đầu, Đỗ gia nguyên bản chỉ là gia tộc tam lưu liền bắt đầu quật khởi, này cũng càng làm nhiều người tin tưởng núi hoang kia là điềm xấu, càng ngày càng không ai dám tới gần.

    Tử Địa Sơn, không có một ngọn cỏ, một mảnh khô kiệt, đầy đất đều là cát đá.

    Ở trên núi hoang, lại có nửa tấm bia đá đứng sừng sững, thừa lại nửa tấm bia đá hẳn là chôn ở dưới đất.

    Nửa tấm bia đá lộ ra, cũng cực kì khổng lồ, cao ước chừng ba trượng, cả vật thể loang lổ, cũng không biết tồn tại bao nhiêu năm, ít nhất hiện tại Đỗ gia đã không ai biết tấm bia đá này tồn tại bao lâu, đồn đãi từ tổ tiên tới nay, tấm bia đá kia liền tồn tại.

    Tấm bia đá có thể là bởi vì năm tháng xa xưa, phía trên có không ít vết nứt rắc rối phức tạp.

    Đỗ gia cũng không có người cảm thấy hứng thú với tấm bia đá kia, hơn nữa tấm bia đá này lại ở trên núi hoang, nên căn bản là không ai để ý tới.

    Nghe nói trước kia Đỗ gia cũng có cường giả kiểm tra qua tấm bia đá này, kia hoàn toàn là một tấm bia đá phổ thông không thể lại phổ thông, không có chỗ đặc biệt gì.

    Tấm bia đá duy nhất có chút đặc biệt, là mười năm trước, trong một lần mưa bão, Đỗ gia đại danh đỉnh đỉnh Đỗ Thiếu Phủ thiếu gia ở trước tấm bia đá sững sờ, một đạo lôi quang oanh kích lên trên tấm bia đá, kết quả tấm bia đá không có việc gì, Đỗ Thiếu Phủ ở trước tấm bia đá bị sét đánh mê man ba ngày ba đêm mới tỉnh lại.

    - Dựa vào, cái ngốc... Vị kia còn ở đó, đây đã là ngày thứ mười ba a.

    - Lại thua nửa tháng tiền công, tháng này phải sống khổ sở a, đến lúc đó cho ta mượn chút tiền sinh hoạt a.

    Mặt trời chiều ngã về tây, trước đại môn Đỗ gia, mấy tráng hán xa xa nhìn thân ảnh thiếu niên ở trước tấm bia đá, sau đó ánh mắt đều có chút kỳ lạ.

    Người thắng cao hứng, người thua năm khối Huyền tệ tự nhiên là cao hứng không nổi.

    Ai có thể nghĩ một người bị toàn bộ Đỗ gia xưng là ngốc tử, lúc này lại đánh vỡ ghi chép, ở trước tấm bia đá vừa đứng chính là mười ba ngày.

    - Đi thôi, sắp tối rồi, ngày mai sẽ có không ít thiếu gia tiểu thư đi thử tay nghề với hộ vệ mới, không thể để xảy ra chuyện được.

    Đỗ Khi thu hồi ánh mắt, âm thầm thở dài, ngày mai thông báo tuyển dụng hộ vệ, trên thực tế cũng là một lần luyện tập cho tiểu bối Đỗ gia, nhất cử lưỡng tiện, chẳng qua lúc này vị ở trên núi hoang kia, tuy cũng là Đỗ gia thiếu gia, bất quá ngày mai luyện tập, cùng hắn không hề có quan hệ, thậm chí sợ là vĩnh viễn cũng không có quan hệ gì, đồng dạng đều là thiếu gia tiểu thư, nhưng đây là khác biệt.

    - Ngốc tử kia còn đứng ở đó, mười ba ngày rồi, càng ngày càng choáng váng a.

    - Nghe nói trong tộc tìm không ít đại phu khám bệnh cho ngốc tử kia, đều không hề có hiệu quả, thật sự là không thuốc cứu chữa.

    Ngoài Đỗ gia, không ít tôi tớ nha hoàn lui tới cũng thỉnh thoảng liếc nhìn trên núi hoang, trong ánh mắt có vài phần tiếc hận cùng cảm thán, một thiếu gia vốn hẳn là cẩm y ngọc thực, không nghĩ tới ngốc thành như vậy.

    Sắc trời càng ngày càng tối, hoàng hôn dần dần trôi qua, địa phương mặt trời chiều ngã về tây còn lưu lại một chút đỏ ửng nhàn nhạt, theo chút dư huy cuối cùng thu liễm, Thiên Địa cũng vì vậy hôn ám xuống.

    Trước tấm bia đá, một thiếu niên khoanh chân mà ngồi, ước chừng mười lăm mười sáu tuổi, khuông mặt nhìn so với bạn cùng lứa tuổi nhiều ra vài phần cương nghị cùng duệ chí, hai tròng mắt khép hờ, mày rậm như kiếm.

    Thiếu niên tên là Đỗ Thiếu Phủ, bộ dáng diện mạo đều không tệ, nếu không phải người Thạch Thành, thật sự rất khó tưởng tượng vì sao sẽ bị người gọi ngốc tử.

    Trên bầu trời, tinh thần dần dần hiện lên, một vòng trăng rằm ở chỗ sâu trong thương khung, giống như một thanh loan đao nở rộ ra đao mang.

    Đêm dài người tĩnh, toàn bộ Đỗ gia đều ngủ say, sẽ không có người sẽ đi để ý tới thiếu niên trên Tử Địa Sơn.

    Tấm bia đá đứng sừng sững, ở dưới ánh trăng bao phủ, có vẻ cực kỳ quỷ dị.

    - Oanh!

    Bỗng dưng, từ trên tấm bia đá kia, vết rạn nguyên bản rắc rối phức tạp bắt đầu có quang mang nhàn nhạt tràn ra, cái khe tiếp tục nứt nẻ, toàn bộ núi hoang lay động nhẹ nhàng, nhưng hết thảy không ai nhìn thấy, bằng không sẽ rất giật mình.

    - Ca ca.

    Rốt cục, tấm bia đá đứng sừng sững vô số năm kia vết nứt càng lúc càng lớn, quang mang càng ngày càng chói mắt, hóa thành một quầng sáng bao phủ ở trên người Đỗ Thiếu Phủ, sau đó cả tấm bia đá sụp đổ, hóa thành một đống đá vụn chồng chất trên núi hoang.

    - Xuy xuy!

    Theo quầng sáng biến mất, Đỗ Thiếu Phủ khép chặt hai tròng mắt cũng mở ra, trong mắt có hai ánh sao bắn ra, ở trong bóng đêm giống như tia chớp, một cỗ khí tức hồng hoang từ trong thân hình kia thổi quét ra, chấn động không gian chung quanh run lên.

    - Hô!

    Phun ra một ngụm trọc khí, trên khuông mặt của Đỗ Thiếu Phủ hiện lên ý cười nhàn nhạt, nhẹ nhàng thở dài một tiếng nói:

    - Mười năm, rốt cục lĩnh ngộ thức thứ nhất!
     

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)