Khoa Huyễn Vô Hạn Thự Quang - Zhttty - Q13 C6

Thảo luận trong 'Khoa Huyễn - Linh Dị' bắt đầu bởi nhoctaxx, 23/10/14.

  1. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    174,044
    Vô Hạn Thự Quang
    Tác giả: Zhttty
    Quyển 10: The Hobbit (Part 2)
    Chương 18: Chiến trường

    Dịch: Các tán tu của BNS
    Nguồn: Bachngocsach



    Dịch giả: truongtieutuyet

    Middle Earth là một thế giới có nhiều chủng tộc cùng tồn tại, ngoài nhân loại ra còn có người Elf, người lùn, người Hobbit, Orc và rất nhiều chủng tộc có trí tuệ khác.

    Tương tự như nhân loại có phân nhánh da vàng, da trắng, da đen, các chủng tộc khác cũng có rất nhiều phân nhánh. So với đồng loại, một số phân nhánh đã bị chôn vùi trong dòng chảy của lịch sử càng mạnh mẽ hơn, càng thông minh hơn, mà Orc xanh xám chính là một trong số đó.

    Phân nhánh Orc xanh xám đã tồn tại từ kỷ nguyên thứ nhất, đây là một loại sinh vật vô cùng mạnh mẽ, mới sinh ra đã có được đấu khí, hơn nữa theo tuổi tác tăng lên, đấu khí cũng liên tục tăng mạnh, gần như không có điểm dừng.

    Các cá thể Orc xanh xám rất cao lớn, thông thường đều cao từ ba đến bốn mét, hơn nữa theo tuổi tác tăng dần, bên ngoài thân thể Orc xanh xám sẽ xuất hiện rất nhiều vết khắc sâu giống như nếp nhăn, các pháp sư có am hiểu sâu rộng gọi những dấu vết này là văn tự ký hiệu. Đây là một loại văn tự ký hiệu tự nhiên, sẽ vĩnh viễn đề cao tốc độ di chuyển, tốc độ phản ứng, gia tăng tố chất thân thể đồng thời khiến cho khả năng sử dụng và khống chế đấu khí càng thêm nhạy cảm. Không chỉ vậy, những văn tự ký hiệu này còn có thể hấp thu năng lượng trôi nổi trong không gian để bổ sung cho đấu khí bị tiêu hao, có thể nói Orc xanh xám là chủng tộc trời sinh đã thích hợp với chiến đấu, thậm chí ở một số phương diện mà nói, Orc xanh xám còn cường đại hơn so với người Elf tối thượng.

    Nhưng mà không biết vì sao, từ sau khi kỷ thứ nhất kết thúc, số lượng Orc xanh xám lại dần dần giảm bớt, đến hiện tại đã gần như tuyệt tích. Bản thân Azog chính là cá thể Orc xanh xám cuối cùng của thế giới Middle Earth, chỉ là bất kể hắn làm thế nào cũng không thể sinh ra cá thể Orc xanh xám mới, cho rằng Thần linh đã từ bỏ chủng tộc của mình, hắn tuyệt đối không tin tưởng và thờ phụng bất kỳ vị Thần nào.

    Với tư cách cá thể Orc xanh xám cuối cùng còn sót lại, Azog có thực lực rất mạnh, đồng thời cũng vô cùng kiêu ngạo, hắn thống lĩnh đại quân Orc, chiếm lĩnh Moria, có lần thiếu chút nữa đã đoạn tuyệt người lùn dòng dõi Durin. Nhưng mà trong trận chiến đó, bởi vì chủ quan, hắn bị một người lùn hèn mọn chém đứt bàn tay trái, đối với hắn mà nói, điều này quả thực là sự sỉ nhục lớn nhất kể từ khi sinh ra, vì vậy hắn đã thề nhất định sẽ báo thù, nhất định sẽ diệt sạch người lùn dòng dõi Durin!

    Mà hiện tại… cơ hội đã đến.

    Một số quý tộc dòng dõi Durin đột nhiên liên hệ với hắn, giao cho hắn tin tức về Thorin Oakenshield, yêu cầu duy nhất là làm cho Thorin biến mất khỏi thế giới này. Thật sự là những kẻ buồn cười, chẳng lẽ bọn họ cho rằng, sau khi Thorin chết, hắn sẽ khoan dung và tha thứ cho người lùn dòng dõi Durin sao? Không, những người lùn ngu xuẩn này, hắn sẽ lột da tất cả bọn chúng, dùng đầu lâu của chúng làm cốc rượu, có thế mới rửa sạch được sự sỉ nhục mà hắn phải gánh chịu!

    Đương nhiên, chuyện đầu tiên vẫn là làm thịt Thorin đã…

    Chỉ là Thorin lại quá mức giảo hoạt, rõ ràng lựa chọn đi đường vòng, từ trong rừng sâu núi thẳm âm thầm tiến về Lonely Mountain, chuyện này làm cho Azog vô cùng tức giận, đại quân Orc của hắn không cách nào di chuyển trên địa hình hiểm trở. Hơn nữa chỉ Warg mới có thể truy lùng dấu vết, Orc không có khứu giác nhạy bén như vậy, vì thế cho dù hắn tự bước vào núi núi sâu truy lùng Thorin, đoán chừng cũng không cách nào tìm được vị trí chính xác.

    Trong lúc Azog đang định dẫn đại quân Orc trực tiếp đến Lonely Mountain chờ đợi Thorin, một kẻ lạ mặt lại đột nhiên xuất hiện… một nam tử nhân loại.

    Nam tử nhân loại này đeo một chiếc mặt nạ làm bằng bạc, không thể nhìn ra biểu lộ, xuất hiện cũng vô cùng đột ngột, trực tiếp xuyên qua tuyến canh phòng của mấy chục nghìn đại quân Orc, nhàn nhã đi thẳng tới trước mặt Azog giống như dạo chơi.

    Azog cảm thấy hưng phấn, hắn rất yêu thích chiến đấu, chẳng lẽ kẻ lạ mặt này là một pháp sư? Thật là thú vị a, xưa nay hắn chưa bao giờ biết được cảm giác giết chết pháp sư là như thế nào…

    Trước khi Azog ra tay công kích, nam tử nhân loại đã lên tiếng nói bằng ngôn ngữ của Orc:

    – Xin chào, kẻ nhơ nhuốc Azog, ta không phải địch nhân của ngươi, mục đích ta đến đây cũng không phải là chiến đấu với ngươi…

    Có điều nam tử nhân loại này chưa nói xong, cây búa khổng lồ trong tay Azog đã giáng xuống, trên lưỡi búa mang theo vầng sáng chói mắt, trực tiếp phá ra một hố lớn trên mặt đất, khu vực xung quanh đều bị chấn động.

    Sau khi hít vài cái, không thấy mùi máu tươi quen thuộc, Azog nhấc chiếc búa lên với vẻ nghi ngờ, ở dưới lưỡi búa chỉ có mảnh vụn của đất đá, không có dấu vết nào của máu thịt. Mà trong khi Azog đang quan sát lưỡi búa, nam tử nhân loại lại đột nhiên lên tiếng, thân hình hắn vẫn hoàn hảo không chút sứt mẻ, trên mặt vẫn đeo mặt nạ, không thể nhìn thấy bất kỳ biểu lộ gì.

    – Ngươi có công kích ta hàng chục hàng trăm lần cũng sẽ không có chút tác dụng nào. Nguyên nhân ta đến đây là vì…

    Lời nói còn chưa dứt, một nhát búa nặng nghìn cân lại đập xuống, trên mặt đất xuất hiện thêm một hố sâu, mà nam tử nhân loại thì vẫn không hề hấn gì, hắn tiếp tục nói:

    – Không nên cắt đứt lời của ta.

    Nam tử nhân loại giống như có chút ảo não, bất quá giọng nói của hắn vẫn rõ ràng:

    – Chúng ta sẽ kết minh, ta cung cấp vị trí của Thorin cho ngươi, cùng với chuẩn bị cho ngươi một…

    ~Rầm!

    Tính tình Azog rất ngang bướng, hắn tiếp tục giáng một búa xuống vị trí nam tử nhân loại đang đứng, hơn nữa lần này không chỉ trên lưỡi búa xuất hiện đấu khí, cả trên thân thể hắn cũng được đấu khí bao phủ. Chỉ là rất đáng tiếc, nam tử nhân loại vẫn bình yên vô sự, giống như đòn công kích vừa rồi của Azog chỉ nhẹ nhàng như một chiếc lá vàng rơi.

    – Ta đã nói rồi, không nên cắt đứt lời của ta…

    Giọng nói của nam tử nhân loại bỗng nhiên trở nên trầm thấp, giây tiếp theo hắn đã đứng sát trước mặt Azog, từ trong hốc mắt của chiếc mặt nạ bằng kim loại lộ ra một đôi mắt, cứ như vậy nhìn thật sâu vào Azog. Mà trong khoảnh khắc đó, một luồng uy áp giống như của mãnh thú Hồng Hoang, không, một luồng uy áp giống như của ác ma dưới địa ngục sâu thẳm cũng xuất hiện. Uy áp này khiến cho tất cả lông tóc của Azog đều dựng ngược lên, hắn cảm thấy mình không thể nào cử động, chỉ cần nhúc nhích một chút sẽ có thể lập tức mất mạng.

    Nam tử nhân loại lùi lại, sau đó tiếp tục nói với ngữ khí bình thản:

    – Ta sẽ cung cấp cho ngươi vị trí của Thorin, cùng với chuẩn bị cho ngươi một chiến trường. Ngươi có thể tự tay giết chết Thorin và các tùy tùng của hắn, ngươi cũng có thể tự tay đoạn tuyệt người lùn dòng dõi Durin, tất cả những chuyện này đều không có vấn đề gì.

    Azog trầm mặc một chút, hắn cân nhắc thực lực của mình, một lúc lâu sau mới lên tiếng:

    – Vậy ngươi cần gì? Ngươi rất mạnh, lại không phải là thủ hạ của ta, cung cấp cho ta những thứ này, đổi lại ngươi muốn gì?

    Biểu hiện của nam tử nhân loại chợt giống như có chút vui vẻ, lại cũng giống như không có bất kỳ biến hóa nào, hắn nói với vẻ lạnh nhạt:

    – Rất đơn giản, ta cũng cần thuộc hạ của ngươi, mấy chục nghìn đại quân Orc, ta cần bọn chúng làm cho ta một việc.

    Azog cười hắc hắc mấy tiếng, hắn ngồi xuống sau đó nói:

    – Ngươi muốn tiến công lãnh địa của ai đó sao? Hay là muốn cướp đoạt bảo vật nào đó? Ta có thể nói cho ngươi biết, ngoại trừ người Elf ra, lãnh địa của bất kỳ ai ta cũng dám dẫn quân đến công kích, nhưng mà trước đó ta phải nhận được tin tức về Thorin đã, bởi vì ta không tin tưởng ngươi.

    Nam tử nhân loại vẫn đứng nguyên tại chỗ không nhúc nhích, hắn tiếp tục nói:

    – Yên tâm đi, ta không cần các ngươi tiến công lãnh địa của người Elf, cũng sẽ không ra lệnh cho thuộc hạ của ngươi tiến công lãnh địa của bất kỳ ai. Ta chỉ muốn dùng bọn chúng để tiêu diệt một đội quân mà thôi, hơn nữa đội quân này là của những kẻ ngươi căm ghét nhất, quân đội của những người lùn dòng dõi Durin.

    Vẻ mặt của Azog nhanh chóng chuyển thành hứng thú, hắn nhìn nam tử nhân loại một cách chăm chú rồi mới hỏi:

    – Vậy sao? Nói ta nghe thử một chút.

    Nam tử nhân loại khẽ cười sau đó vung tay một cái, theo tay hắn vung lên, đất đá xung quanh cũng bị cuốn lên cao, sau chốc lát đã hợp lại tạo thành một tấm bản đồ đơn giản của đại lục Middle Earth. Một mũi tên được tạo thành từ bùn đất cũng chậm rãi di chuyển, bắt đầu từ vị trí của Blue Mountains lướt qua bình nguyên, sau đó hướng về Lonely Mountain, mà ở giữa lộ trình này chính là vương quốc của Goblin.

    – Đây là phương hướng mà đội quân này sẽ đi qua, không rõ quân số nhưng thực lực khẳng định rất mạnh, ta muốn thủ hạ của ngươi giao chiến với bọn họ tại bốn địa điểm này, ba lần giao chiến đầu tiên không được phép thắng, sau đó tại đây…

    Azog vung tay lên, cắt đứt lời của nam tử nhân loại, vừa cười vừa nói:

    – Quân đội chính thức của người lùn dòng dõi Durin đã sớm bị ta hủy diệt! Cho dù có quân đội viễn chinh, thành phần cấu thành cũng chỉ có thể là dân binh, ngươi trở về đi, sau khi hủy diệt đội quân này ta muốn lập tức nhận được tin tức về vị trí của Thorin!

    Nam tử nhân loại trầm mặc một chút, tiếp đó liền cười nói:

    -… Tốt lắm, vậy ta sẽ chờ xem kết quả. Sau khi các ngươi giao chiến lần đầu tiên, bất kể kết quả thế nào ta đều sẽ xuất hiện lần nữa, như vậy… các ngươi không nên chết hết a.

    Tiếng nói chấm dứt, thân ảnh của nam tử nhân loại dần dần nhạt đi, cuối cùng biến mất không còn tung tích, mà biểu lộ của tất cả đám Orc xung quanh đều là quỷ dị xen lẫn với sợ hãi, thủ lĩnh của bọn chúng, kẻ nhơ nhuốc Azog đang tự nói chuyện một mình, sau đó vừa đấm vào mặt đất vừa cười với vẻ điên cuồng…​
     
    banhdacua25 thích bài này.
  2. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    174,044
    Vô Hạn Thự Quang
    Tác giả: Zhttty
    Quyển 10: The Hobbit (Part 2)
    Chương 19: Suy đoán

    Dịch: Các tán tu của BNS
    Nguồn: Bachngocsach



    Dịch giả: truongtieutuyet

    Di cư quy mô lớn cần phải chuẩn bị rất nhiều phương diện, không riêng gì ăn uống mà còn có lộ tuyến di chuyển, quân lực hộ vệ, lều trại để ngủ trên đường đi, thuốc men cùng với đủ loại đồ dùng khác. Dưới tình huống bình thường, cho dù chỉ với tiêu chuẩn cá nhân của thời đại này, mấy chục gần cả trăm nghìn người di chuyển đường dài, ít nhất cũng cần phải chuẩn bị một hai tháng mới được.

    Chỉ là Sở Hạo lấy đâu ra một hai tháng để chuẩn bị, kế hoạch tại Blue Mountains lần này đã vượt quá so với dự tính của hắn ba bốn ngày, hắn nhất định phải tranh thủ thời gian, nếu không sẽ không thể nào đuổi kịp Thorin. Cho dù Thorin đi đường vòng, phải trèo đèo lội suối bôn ba trong rừng sâu núi cao, còn người lùn dòng dõi Durin di chuyển một mạch thẳng theo bình nguyên, nhưng mà chiếu theo chênh lệch thời gian này, đoán chừng mọi người vẫn phải nhanh chân một chút mới kịp.

    May mà có ngựa của liên quân quý tộc, gì chứ ngựa thì thế giới Middle Earth không thiếu, các quý tộc dù lớn hay nhỏ đều có rất nhiều ngựa, trong thành phần lực lượng của bọn họ đều có kỵ binh. Sau khi chiến đấu, công tác thống kê đếm được tổng cộng hơn sáu nghìn bảy trăm con ngựa vẫn còn hoàn hảo hoặc chỉ bị thương nhẹ, những con ngựa nào đã chết hoặc bị thương nặng thì được dùng làm thịt khô để sử dụng dọc đường. Hơn sáu nghìn bảy trăm con ngựa này, cộng với thêm một lượng ngựa và gia súc có sẵn, trên cơ bản chính là phương tiện chủ yếu của quá trình di chuyển. Ngoài ra, những người lùn dòng dõi Durin đã có kinh nghiệm từ lần trốn chạy khỏi Lonely Mountain, đến hiện tại những kinh nghiệm này lại vừa vặn phát huy công dụng, bọn họ nhanh chóng chế ra rất nhiều cỗ xe cùng loại với xe toa của dân du mục, vừa có thể chất lên rất nhiều đồ đạc, vừa có thể dùng làm chỗ ngủ.

    Lúc trước những người lùn bình dân của Blue Mountains tiến hành cách mạng, thu được vô số tài sản của các quý tộc, trong thời kỳ chiến tranh vàng bạc châu báu cơ bản đều là thứ vô dụng, nhưng mà lương thực thì lại khác, hơn nữa các quý tộc này đều có thói quen cất chứa áo giáp và vũ khí, những trang bị đã hư hỏng trong lần chiến đấu vừa rồi được bổ sung lại rất nhanh. Tuy rằng số lượng quân đội của người lùn dòng dõi Durin sụt giảm nghiêm trọng, nhưng mà mức độ kỷ cương và tâm lý tác chiến lại được đề cao rất nhiều, sức chiến đấu có thể nói là đã hoàn toàn khác trước, ít nhất nếu như hiện tại gặp lại lực lượng của các quý tộc, trên cơ bản đã có thể đánh tan quân địch một cách thoải mái.

    Khi chính phủ tuyên bố hành động kế tiếp cho dân chúng biết, rất nhiều người lùn đều đưa ra kháng nghị, kỳ thực đây cũng là chuyện dĩ nhiên, về cơ bản là cùng một lý do khiến cho lúc trước những người lùn của Blue Mountains từ chối đi theo Thorin thu phục Lonely Mountain. Có điều chính phủ của người lùn dòng dõi Durin là do Sở Hạo tự mình cải tổ, đây đã không còn là hệ thống chính trị của thời đại phong kiến, những thứ khác không nói, ít nhất sức mạnh và tốc độ thực thi của các pháp lệnh hành chính vượt xa so với khi các quý tộc còn nắm quyền.

    Ngoài ra, các thành viên của ủy ban đặc biệt mới được thành lập cũng tích cực khống chế dư luận và tuyên truyền đủ loại tin tức, tình hình của Lonely Mountain, cùng với đồn đại rằng loài chim Thrush đã trở về… những tin tức này một mực đánh vào tâm lý của dân chúng, hơn nữa bất kỳ sinh vật có trí tuệ nào cũng bị tâm lý đám đông ảnh hưởng. Dưới tình huống như vậy, tất cả mọi chuyện đều được thu xếp với tốc độ rất nhanh, tuy vẫn có một bộ phận người lùn không nỡ từ bỏ Blue Mountains, nhưng dưới sức ép từ nhiều phía, sau ba ngày tất cả đều đã sẵn sàng khởi hành.

    Cùng lúc đó, mấy trăm người của liên quân quý tộc thoát nạn trở về, bọn họ mang về một kết quả vô cùng khó tin. Càng lúc càng có thêm nhiều thế lực đến tìm hiểu, sau khi biết được kết cục của các quý tộc, những thế lực này đều âm thầm kiêng kị. Hơn nữa, nhiều thế lực đã bắt đầu tiếp xúc và trao đổi, một lực lượng liên quân mới có vẻ đã sắp hình thành, không vì lý do gì khác, chỉ vì có thể tiêu diệt thế lực mới sinh đáng gờm này một cách triệt để mà thôi.

    Bất quá giờ phút này những người lùn dòng dõi Durin đã từ bỏ Blue Mountains, đây cũng là một chuyện mà những thế lực này đều không thể tưởng tượng nổi. Đội ngũ mấy chục nghìn người do Sở Hạo dẫn đầu đã bắt đầu di chuyển về phía Lonely Mountains, do không cần trốn tránh sự truy sát của quân Orc như Thorin cho nên mọi người căn bản không cần phải đi đường vòng, quá trình di chuyển hầu như đều là băng qua các khu vực có địa hình bằng phẳng và những cánh đồng hoang vu. Nhờ có ngựa và gia súc làm phương tiện di chuyển nên tốc độ cũng không đến nỗi chậm, một mạch đi tới, bất tri bất giác năm sáu ngày đã trôi qua.

    – Ách? Phát hiện dấu vết của kỵ binh Orc? Hơn nữa có vẻ còn rất mới?

    Ở giữa địa điểm đóng quân là một chiếc lều vải lớn, đây chính là trung tâm chỉ huy của toàn thể người lùn dòng dõi Durin trong thời điểm hiện tại, chịu trách nhiệm về các công việc liên quan đến quân đội, cũng là lực lượng hộ vệ duy nhất cho hàng chục nghìn người. Quân đội của người lùn dòng dõi Durin chỉ có hơn năm nghìn người, Sở Hạo lựa chọn ra từ trong năm nghìn người này ba trăm người lĩnh ngộ đấu khí, mỗi người dắt theo hai con ngựa làm nhiệm vụ tuần tra thăm dò, hiện tại các binh sĩ này đã báo cáo lại cho Sở Hạo dấu vết mà bọn họ tìm được.

    Sở Hạo im lặng suy nghĩ với vẻ rất nghi ngờ, sau đó mới lắc đầu nói:

    – Không đúng a, binh lính Orc nhỏ lẻ có thể xuất hiện, chứ khả năng đại quân Orc xuất hiện là rất thấp, hiện tại hẳn là quân Orc đã chạy đến Lonely Mountain rồi. Hơn nữa bọn chúng không có khả năng trong thời gian rất ngắn đã biết được chúng ta di cư quy mô lớn, như vậy… là một toán Orc ngẫu nhiên sao?

    Tuy rằng tất cả suy luận đều cho cùng một kết quả như thế, nhưng mà Sở Hạo vẫn cảm thấy không ổn, bởi vì các toán Orc nhỏ lẻ khó có khả năng xâm nhập vào khu vực này. Phải biết rằng hiện tại chúa tể bóng tối Sauron chưa hồi sinh, trật tự của thế giới Middle Earth vẫn nằm dưới tay người Elf và các pháp sư. Orc, Goblin, Troll và các loại sinh vật bóng tối khác đều chỉ được sinh tồn tại các khu vực hoang dã xa xôi, căn bản không thể tới gần lãnh thổ của nhân loại, người lùn và người Elf.

    Có chuyện khác thường tức là có quỷ, mặc dù không biết vì sao lại có kỵ binh Orc xuất hiện, nhưng Sở Hạo vẫn nhanh chóng điều chỉnh đội hình cho phù hợp, tất cả xe chở người già, trẻ em và phụ nữ đều tập trung vào giữa đội ngũ, mà hơn năm nghìn binh sĩ còn lại thì phải đề cao cảnh giác cả ngày lẫn đêm, tùy thời có thể chuẩn bị chiến đấu.

    Cho dù sắp xếp đã xong xuôi, Sở Hạo vẫn không vì thế mà lơi lỏng, chiếu theo suy đoán của hắn, trong thời điểm này bất kể như thế nào cũng không thể có đại quân Orc xuất hiện nơi đây, nhưng mà thực tế lại có, như vậy đã nói lên suy đoán của hắn có vấn đề.

    – Cần phải suy tính lại thật cẩn thận, đầu tiên, dựa theo nội dung cốt truyện, khi mấy người Thorin rơi vào hang của Goblin, quốc vương của Goblin truyền tin tức cho Azog, nói cho hắn biết Thorin đang ở trong tay mình. Sau khi mấy người Thorin trốn ra ngoài, lập tức bị quân đội của Azog tấn công, điều này cho thấy lúc đó vốn Azog cũng ở không xa vương quốc của Goblin. Theo như suy luận này mà nói, hiện tại đại quân Orc của Azog hẳn phải đang trên đường đến Lonely Mountain mới đúng, hơn nữa Azog khẳng định đã biết chuyện Thorin lựa chọn đi đường vòng để tránh bị truy đuổi, như vậy hắn tuyệt đối không thể dừng chân tại đây.

    Giờ phút này Sở Hạo đang ngồi yên một chỗ trong lều lẳng lặng suy nghĩ, có lẽ dưới con mắt của người bình thường, sai lệch giữa thực tế và suy đoán là chuyện rất bình thường, nhưng mà dưới con mắt của các trí giả, đây lại chính là một chuyện rất đáng sợ. Chỉ cần một điểm không ổn, sẽ có thể khiến cho tất cả sắp xếp của bọn họ trở thành công cốc, thành hay bại thường chính là do các chi tiết tưởng như nhỏ nhặt quyết định.

    – Suy luận tiến hành đến đây, đáng lẽ phải không có bất kỳ dấu vết nào của đại quân Orc mới đúng, nhưng trên thực tế đã tìm được dấu vết, tại vị trí này một hai ngày trước, ít nhất có trên trăm kỵ binh Orc đi qua. Đây cũng không phải là một con số nhỏ, với tư cách quân thăm dò mà nói, con số này đại biểu cho ít nhất phải có đến vài nghìn kỵ binh Orc tồn tại. Như vậy, đến cùng là nguyên nhân gì khiến cho Azog phải phái quân đội đến nơi này?

    – Nếu như dựa theo thực tế để suy luận, khả năng thứ nhất, Azog cho rằng Thorin đã quay về Blue Mountains? Từ nguồn tin nào đó hắn đã biết được Thorin đang âm thầm trở về Blue Mountains, nói như vậy, chẳng lẽ lộ trình nơi núi rừng hiểm trở của mấy người Thorin cũng không yên ổn? Đã xảy ra chuyện gì đó ngoài cốt truyện, khiến cho bọn họ không thể không rút lui? Có khả năng này, nhưng mà không lớn, nếu thật sự như thế thì mấy người Thorin đã phải về đến Blue Mountains từ lâu rồi…

    – Khả năng thứ hai, trong chúng ta có nội gián bán rẻ tin tức cho Azog, mà Azog có mối thù sâu sắc với Thorin nói riêng và người lùn dòng dõi Durin nói chung, hắn tuyệt đối không ngại tiêu diệt toàn bộ cư dân của Blue Mountains. Có điều thời gian không hợp lý, chúng ta gấp rút rời khỏi Blue Mountains, cho dù có tai mắt và nội gián, trong thời gian ngắn như vậy không thể nào kịp thời báo tin cho Azog, hơn nữa cho dù kịp truyền đạt tin tức, Azog cũng không thể nào sớm bố trí quân đội tại đây, khả năng này quá nhỏ…

    – Sau đó là khả năng thứ ba… có thế lực bên ngoài nhúng tay vào, nói cho Azog biết phương hướng di chuyển của người lùn dòng dõi Durin. Thế lực có khả năng này… là pháp sư? Người Elf? Hoặc là…

    – Thiên Thần đội?

    Trong đầu Sở Hạo hiện lên một luồng linh quang, khi hắn mới suy nghĩ đến đây, đột nhiên từ phía xa truyền đến hàng trăm tiếng sói tru, từng tràng âm thanh hung bạo vang vọng trên khắp cánh đồng hoang vu…​
     
    banhdacua25 and thegioi like this.
  3. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    174,044
    Vô Hạn Thự Quang
    Tác giả: Zhttty
    Quyển 10: The Hobbit (Part 2)
    Chương 20: Ma tu

    Dịch: Các tán tu của BNS
    Nguồn: Bachngocsach



    Dịch giả: truongtieutuyet

    Nơi đóng quân của người lùn dòng dõi Durin được Sở Hạo bố trí theo đội hình của chiến xa trận thời cổ, mỗi tối khi bắt đầu hạ trại, những chiếc xe chuyên chở sẽ xếp thành các vòng tròn tùy theo độ lớn nhỏ và sức nặng, ở trong cùng là hệ thống lều vải để nghỉ ngơi, ngoài cùng là những chiếc chở nhiều hành lý nhất. Xếp đặt như vậy về cơ bản cũng tương đương với một hệ thống thành lũy tạm thời, hơn nữa không cần phải dựng hay nhổ trại gì cả, buổi sáng có thể lên đường sớm, buổi tối cũng có thể dừng chân muộn hơn, ngoài chuyện giảm bớt khối lượng công việc, còn đề cao lực phòng ngự trong trường hợp bị tập kích.

    Khi tiếng sói tru truyền đến từ bốn phía, các binh sĩ vốn luôn trong trạng thái đề cao cảnh giác nhanh chóng tập hợp, thành phần của lực lượng tuần tra cũng cầm vũ khí tầm xa lên ngắm thông qua các kẽ hở. Đặc biệt là những người lùn sử dụng nỏ hợp kim, bọn họ đã sớm hoàn tất thao tác nạp tên và lên nỏ, chỉ đợi kẻ địch tới gần, lập tức sẽ có cả nghìn mũi tên bắn ra cùng một lúc.

    Lại nói tiếp, những người lùn được trang bị nỏ hợp kim này chính là bộ phận có ý chí chiến đấu cao nhất, không phải chỉ vì bọn họ là những người giết địch nhiều nhất, thương vong ít nhất trong quá trình bảo vệ Blue Mountains, mà còn vì Sở Hạo đã chính thức trao quyền sử dụng những chiếc nỏ này cho bọn họ. Cũng tức là trừ phi bọn họ chết trận, còn không thì những chiếc nỏ này sẽ chính là vũ khí của bọn họ cho đến khi xuất ngũ mới thôi, thậm chí nếu lập được chiến công, bọn họ còn có thể được phép giữ những chiếc nỏ này làm tài sản riêng. Đây cũng là một chuyện trọng đại a, trong thời đại phong kiến một thanh vũ khí tốt, một bộ áo giáp tốt đều có thể trở thành bảo vật gia truyền, như vậy càng không cần phải bàn đến nỏ hợp kim chất lượng cực cao có thể chịu đựng được kích thích của đấu khí.

    Sau khi xác nhận có kẻ địch đang đến gần, hơn nữa rất có thể là kỵ binh Orc, những người lùn này đều rất hưng phấn, tất cả đều căng mắt chờ đợi, hy vọng sẽ có một trận giết chóc thống khoái. Mà bọn họ cũng không phải chờ lâu, tiếng tru của lũ Warg đã càng lúc càng rõ ràng hơn, có thể thấy quân Orc đang nhanh chóng tiếp cận địa điểm đóng quân. Chốc lát sau, từ trong bóng tối bay đến trên trăm mũi tên, chỉ là phần lớn những mũi tên này đều rất yếu ớt, cũng không bắn trúng bất kỳ mục tiêu nào, cùng lúc đó, các binh sĩ ở vòng ngoài cũng nghe thấy tiếng vũ khí va chạm vào những chiếc xe.

    – Khốn kiếp, bọn chúng đang phá xe của chúng ta, trên những chiếc xe đó chở rất nhiều hành lý quan trọng!

    Một số người lùn hét lớn, có hơn mười người cầm nỏ hợp kim định trực tiếp phản công, có điều quá trình huấn luyện lúc trước, cùng với kinh nghiệm từ hai lần chiến đấu bảo vệ Blue Mountains khiến cho bọn họ kìm lại được, mỗi người chỉ đưa ánh mắt nhìn về phía các đội trưởng và ủy viên chính trị bên cạnh mình.

    Đám ủy viên chính trị đều nắm rất rõ mệnh lệnh được giao, một người trong đó trực tiếp nói:

    – Tất cả người lùn sử dụng vũ khí tầm xa lập tức xạ kích! Mệnh lệnh của chính phủ là tiêu diệt tất cả quân địch, bất kể là nhân loại, người lùn, người Elf hay là Orc!

    Những người lùn sử dụng nỏ hợp kim lập tức mừng rỡ, bọn họ đều đã rất sốt ruột. Sau khi mệnh lệnh này được truyền đạt, các đơn vị người lùn nhanh chóng xạ kích ngược ra ngoài thông qua các kẽ hở, nương theo âm thanh và tiếng tru của lũ Warg để ngắm bắn. Rất nhanh sau đó, những người đang ở vòng trong cùng của nơi trú quân đều nghe được rất nhiều tiếng kêu và la hét thảm thiết, đây là âm thanh chỉ có bị thương hoặc tử vong mới có thể phát ra.

    Chiến đấu lần này cũng có chút khác biệt khi giao chiến với liên quân quý tộc, người lùn, người Elf và nhân loại vốn là minh hữu, do vậy khi chiến đấu thường có chút cố kỵ. Nhưng mà đối với Orc thì lại khác, đó chính là tử địch trời sinh, khi gặp mặt tuyệt đối là ngươi sống thì ta chết, do vậy khi giết chết quân Orc, những người lùn không hề có chút gánh nặng tâm lý nào.

    Mà bên kia, Sở Hạo đang ngồi chung một chỗ với các thành viên của Bắc Băng Châu đội, thông qua quét hình tinh thần lực của Auchi, tất cả bọn họ đều có thể nhìn thấy tình cảnh chiến trường một cách rõ ràng. Về cơ bản chỉ có hơn hai trăm tên Orc mà thôi, sau lượt bắn thứ nhất của những người lùn, do không kịp đề phòng, đám kỵ binh Orc đã bị giết chết gần hai phần ba, một phần ba còn lại đều đã bị dọa sợ, tất cả đều cắm đầu bỏ chạy.

    Trong lòng Sở Hạo khẽ động, hắn nói với Niệm Tịch Không:

    – Niệm Tịch Không, đã Trúc cơ xong rồi, như vậy hiện tại ngươi có thể ngự kiếm phi hành đúng không?

    Niệm Tịch Không gật đầu nhẹ một cái, sau đó nhanh chóng hỏi ngược lại:

    – Là muốn ta đi giết đám Orc đang chạy trốn sao? Lúc trước không phải chính ngươi nói chúng ta không được nhúng tay vào quá trình chiến đấu của người lùn còn gì?

    Sở Hạo trả lời với vẻ khẳng định:

    – Lúc trước là vì tiến hành Sở thị sát pháp, không được phép có ngoại lực tham gia. Hiện tại thì khác, những người lùn đã chung một chiến tuyến với chúng ta rồi, do vậy cần phải bảo tồn chiến lực của bọn họ, hơn nữa cũng cần phải dùng hết khả năng để tiêu diệt sinh lực của kẻ địch.

    Niệm Tịch Không gật gật đầu, nàng đứng dậy, vừa đi ra ngoài vừa nói:

    – Sau khi Trúc cơ chính là kiếm tu thực sự, thanh kiếm này đã sớm thành hình, có thể nói là đã trở thành phi kiếm, bên trong có văn tự ký hiệu phản trọng lực và chuyển đổi năng lượng, sau khi luyện hóa một thời gian có thể dùng làm phương tiện di chuyển, nếu như ngươi đã ra mệnh lệnh, vậy ta sẽ đi giết hết bọn chúng.

    Niệm Tịch Không bước ra bên ngoài, mọi người chỉ thấy nàng nhẹ phất tay, một thanh kiếm nhỏ màu đen đã lơ lửng trước mặt, tất cả đều cảm thấy rất hiếu kỳ, một thanh kiếm nhỏ xíu như đồ chơi thế kia, làm sao có thể dùng làm phương tiện di chuyển được đây?

    Dưới sự quan sát của những người xung quanh, hai tay Niệm Tịch Không nắm lại rồi bắt đầu thủ thế, dưới chân giẫm theo bộ pháp huyền diệu nào đó, trong miệng thì thầm, tuy vậy lại không có phát ra bất kỳ âm thanh nào. Sau vài giây, thanh kiếm nhỏ đã biến thành một thanh kiếm lớn dài ba bốn mét màu đen kịt, hơn nữa trên thân kiếm còn tản phát ra từng luồng khí màu đen, vô số hoa văn thần bí trên bề mặt kiếm cũng tỏa sáng. Niệm Tịch Không trực tiếp đứng lên trên thân kiếm, tất cả mọi người chỉ nhìn thấy một luồng hắc quang bỗng lóe lên, ngay sau đó thanh kiếm lớn màu đen đã lập tức đưa nàng bay về phía xa.

    – Tuyệt… quá tuyệt!

    Trương Hằng là người có phản ứng mạnh nhất, hắn vừa lau nước miếng bên khóe miệng vừa hét lên:

    – Ta nhất định phải học được ngự kiếm thuật! Cùng lắm thì quỳ gối trước mặt Niệm Tịch Không cầu xin một lúc là được! Ha ha ha, đừng bị biểu lộ lạnh như băng của nàng che mắt, kỳ thực da mặt nàng khẳng định rất mỏng, chỉ cần thành khẩn cầu xin là ok thôi! Đến lúc đó ta dưới đạp phi kiếm, trên mặc hoàng kim thánh y, tay cầm… ách, tay cầm cung thần, quả thực là ngầu hết chỗ nói, ha ha ha…

    Những người xung quanh đều im thin thít, chỉ có Tom vừa cười với vẻ khổ sở vừa nói:

    – Trương Hằng đại ca… chúng ta vẫn đang sử dụng tâm linh tỏa liên mà, những lời ngươi nói, nàng đều đã nghe được.

    -?!!!

    Trên bầu trời, sắc mặt Niệm Tịch Không hơi đỏ lên, bất quá nàng cũng rất dứt khoát, chỉ mặc kệ không để ý đến Trương Hằng. Tốc độ di chuyển bằng phi kiếm của nàng rất nhanh, so với tốc độ của các loại máy bay bình thường đều nhanh hơn nhiều, gần như chỉ sau chưa đến một phút đã đuổi kịp đám Orc đang chạy trốn hết tốc lực. Chỉ thấy thanh kiếm lớn dưới chân nàng đột nhiên phân hoá thành hơn mười bóng đen, nháy mắt sau những bóng đen này đã đâm thẳng vào từng tên Orc. Cũng không biết những bóng đen này rốt cuộc là cái gì, lũ Orc nhanh chóng bị chém thành mấy mảnh nhẹ nhàng như đao cắt đậu phụ. Hơn nữa, tốc độ của những bóng đen này cũng nhanh đến mức kinh người, ngoại trừ mấy bóng đen bị vài tên Orc có đấu khí miễn cưỡng ngăn cản trong chốc lát, trước sau bất quá hơn mười giây, gần trăm tên Orc đang bỏ chạy tán loạn đã bị tiêu diệt toàn bộ.

    Tiêu diệt xong đối phương, Niệm Tịch Không quay đầu lại nhìn một chút về phía doanh trại của người lùn, sau đó trực tiếp đạp phi kiếm bắn thẳng về hướng khác, không bao lâu sau đã ra khỏi phạm vi quét hình của tinh thần lực.

    Không nói tới vẻ kinh ngạc và lo lắng của mấy người Sở Hạo, sau khi rời khỏi phạm vi quét hình tinh thần lực, Niệm Tịch Không lấy ra một sợi dây thun buộc mái tóc dài của mình lại. Tiếp đó, sát ý trong mắt nàng nhanh chóng lan tỏa ra bốn phương tám hướng, thực sự là sát ý chân chính lạnh như băng khiến cho người khác phải sợ hãi, giờ phút này nhìn nàng đã không còn giống như người sống nữa, thay vào đó là dáng vẻ của ma quỷ đến từ chín tầng địa ngục.

    Kiếp này công pháp Niệm Tịch Không lựa chọn để tu luyện chính là ma tu, hơn nữa còn là hai bí quyết hung hiểm nhất trong lĩnh vực ma tu, tuy rằng hiện tại nàng chỉ mới tu luyện Kế đô, nhưng mà loại công pháp này đã bắt đầu ảnh hưởng đến suy nghĩ của nàng. Kỳ thực chuyện này rất thường diễn ra, cũng giống như công pháp tu chân chính đạo có thể làm cho người ta trở nên đạm bạc, hoặc là từ bi, hoặc là cố chấp, hoặc là điên cuồng vì chính nghĩa… Công pháp ma tu cũng sẽ ảnh hưởng đến người tu luyện, có loại cần phải hút máu người để giải trừ ảnh hưởng, có loại cần phải tu luyện tại nơi có rất nhiều âm khí như nghĩa địa, có loại cần phải dùng đến các loài côn trùng có kịch độc… Trên thực tế những cách thức này đều là phương pháp giải quyết sự ảnh hưởng của công pháp ma tu đến bản thân người tu luyện.

    Mà cách thức giải quyết ảnh hưởng của Kế đô kiếm chính là… giết chóc!

    Hai trận chiến bảo vệ Blue Mountains lúc trước, sát khí bốc lên từ chiến trường đã sớm khơi gợi sát ý của Niệm Tịch Không, nhưng vì mệnh lệnh của Sở Hạo nên nàng đành cắn răng chịu đựng, mà giờ phút này nàng đã được phép ra tay, do vậy không cần phải nhẫn nại thêm nữa. Trọng điểm của ma tu chính là tùy tâm sở dục, sau đó nhìn thấu dục vọng của bản thân, cuối cùng nghịch chuyển từ đen thành trắng, đạt tới cùng một cảnh giới với tu chân chính đạo. Đến khi đó, các nhánh của ma tu đều sẽ là trăm sông đổ về một biển, chỉ đơn thuần là một loại công pháp, không còn khái niệm thiện ác…

    Đương nhiên, trước đó, nàng cần phải giết chóc rất nhiều, đối tượng bị giết dĩ nhiên là thực lực càng mạnh càng tốt, mà đối tượng như vậy… đang ở rất gần!

    Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, chỉ sau vài phút, Niệm Tịch Không đã tìm thấy nơi trú quân của đám Orc, mấy nghìn kỵ binh Orc này, tất cả sẽ là…

    Con mồi của nàng!​
     
    banhdacua25 thích bài này.
  4. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    174,044
    Vô Hạn Thự Quang
    Tác giả: Zhttty
    Quyển 10: The Hobbit (Part 2)
    Chương 21: Ma đạo

    Dịch: Các tán tu của BNS
    Nguồn: Bachngocsach



    Dịch giả: truongtieutuyet

    Hơn một tiếng sau Niệm Tịch Không mới trở về, lúc về thần sắc nàng không có gì khác thường, chỉ là thanh kiếm dưới chân thoạt nhìn giống như có chút gì đó khác biệt. Trong thoáng chốc dường như trên thân kiếm màu đen kịt hiện ra thêm một đường chỉ màu đỏ, chỉ là khi nhìn kỹ thì lại không thấy bất kỳ thứ gì.

    Hiện tại đã là đêm khuya, ngoại trừ lực lượng phòng vệ của người lùn thay nhau canh gác, hầu như tất cả những người khác đều đã đi ngủ, mà một vài tân nhân của Bắc Băng Châu đội cũng đã nghỉ ngơi, chỉ còn lại các tư thâm giả là đang chờ đợi. Khi nhìn thấy Niệm Tịch Không bay về, hầu như tất cả mọi người đều nhẹ nhàng thở ra một hơi, chỉ có Sở Hạo và Trương Hằng là đồng thời nhíu mày. Hai người bọn họ đều là người sống trong mặt tối của thế giới, tự nhiên có thể cảm nhận được hương vị sau khi giết chóc, hơn nữa còn là giết chóc số lượng rất lớn.

    Thấy Niệm Tịch Không bình yên vô sự, Auchi và những người khác đều lần lượt quay về vị trí của mình, hai người Sở Hạo và Trương Hằng thì không có động tĩnh gì, chỉ yên lặng đợi mọi người rời đi. Sau khi đã quan sát bên ngoài một cách cẩn thận, Sở Hạo mới bước vô trong lều rồi lên tiếng hỏi:

    – Ngươi đã giết chóc rất nhiều… Vừa rồi ngươi đi giết quân Orc sao?

    Trương Hằng cũng lập tức nói:

    – Cảm giác này… ít nhất ngươi cũng phải giết chết hơn một nghìn tên Orc?

    Giờ phút này Niệm Tịch Không đã triệt để khôi phục dáng vẻ bình thường, nàng gật đầu nhẹ rồi nói:

    – Đúng vậy, ta đã giết chết hết đám Orc mà mình tìm thấy, kể cả thú cưỡi của chúng cũng xử lý toàn bộ.

    Sở Hạo và Trương Hằng liếc mắt nhìn nhau, trên mặt hai người đều lộ ra vẻ thận trọng, một lúc lâu sau Sở Hạo mới hỏi:

    – Tại sao? Tại sao ngươi lại phải làm như vậy?… Ý ta không phải là không được tiêu diệt quân Orc, ta chỉ muốn nói là chuyện này không phù hợp với tính cách bình thường của ngươi, đã xảy ra chuyện gì sao?

    Niệm Tịch Không trầm mặc một chút, sau đó thản nhiên ngồi xuống một tấm thảm lông rồi trực tiếp nói:

    – Công pháp mà ta tu luyện là tình cờ lấy được tại một vị diện cao ma, nghe nói môn công pháp này đến từ Ma tộc chính thống đã sớm biến mất của Hồng hoang vạn tộc, có thể trực chỉ Đại đạo, cuối cùng trở thành Ma tiên. Công pháp này thuộc vào loại cao cấp nhất của kiếm tu theo ma hệ, bao gồm tổng cộng bảy bí quyết, trong đó cứ hai bí quyết tổ hợp lại tạo thành một bộ công pháp riêng, bí quyết cuối cùng thì do hạn chế của thừa số sinh mệnh cho nên nhân loại không cách nào luyện thành. Bảy bí quyết này theo thứ tự là Kế đô và La hầu, Tham lang và Phá quân, Thái tuế và Thái bạch, bí quyết đơn lẻ duy nhất thì là Thất sát.

    – Trừ Thất sát ra, ba bộ công pháp còn lại, đều là dùng bí quyết phía trước làm cơ sở, sau đó dần tiến bộ, cuối cùng hợp trước sau làm một, nghịch chuyển từ đen thành trắng, tổng hợp âm dương, không hề hạn chế thiện ác. Nhưng mà trước đó, công pháp ta tu luyện chính là ma kiếm, đường đi cũng là ma đạo.

    – Ta lựa chọn tu luyện Kế đô và La hầu, Kế đô chính là công pháp cơ sở, cả hai thứ này đều là hung sao trong truyền thuyết, Kế đô chủ giết chóc, chủ đẫm máu, còn La hầu thì chủ tối tăm, chủ tịch mịch…

    Nghe Niệm Tịch Không nói đến đây, Trương Hằng bỗng nhiên ngắt lời nàng đồng thời hỏi:

    – Nhưng mà không phải kiếm thuật ngươi sử dụng có màu sắc rất tối tăm sao? Lúc trước ngươi còn dùng qua Kế đô – ám (Kế đô – bóng tối) nữa mà?

    Niệm Tịch Không liếc nhìn Trương Hằng với vẻ bực mình, sau đó mới tiếp tục nói:

    – Ta còn chưa có nói xong, Kế đô là công pháp trụ cột, khi mới luyện thành kiếm sẽ có màu đen kịt, Kế đô – ám cũng có thể sử dụng nhưng mà uy lực không lớn. Theo số lượng giết chóc gia tăng, Kế đô kiếm sẽ từ màu đen chuyển thành màu đỏ, cuối cùng trở thành ma kiếm màu đỏ thẫm, lúc đó trình độ của ta có thể xem như đã ngang với cấp bậc Nguyên anh. Sau đó sẽ có thể tu hành La hầu, khi mới luyện thành kiếm sẽ có màu đỏ thẫm, đằng đằng sát khí, nhưng nếu như làm chủ được sát ý, chuyển từ giết thành diệt, cuối cùng đạt đến cảnh giới tịch diệt, La hầu kiếm sẽ từ đỏ thẫm chuyển lại thành màu đen kịt, đến khi đó, Kế đô La hầu kiếm mới được tu luyện thành…

    Sở Hạo cũng lên tiếng hỏi:

    – Nói như vậy, lý do ngươi phải đi giết quân Orc là vì tu luyện Kế đô kiếm?

    Niệm Tịch Không gật gật đầu, suy nghĩ một chút rồi nói:

    – Tương tự như tu hành chính đạo hoặc là cần phải sống thanh bạch, hoặc là cần phải hiểu rõ ý niệm trong đầu, hoặc là cần phải có vô số công đức, tu hành ma đạo cũng có một số điều kiện. Các phân nhánh ma tu khác ta sẽ không nhắc đến, nhưng mà đặc điểm của Kế đô kiếm là sẽ khiến cho nội tâm của ta một mực tích lũy sát ý, nếu như không được giải tỏa, dưới tình huống không cách nào khắc chế ta rất có thể sẽ rơi vào trạng thái cuồng bạo. Sau khi chuyển thế mấy trăm lần, ta đã… tìm ra một số phương pháp áp chế, do vậy loại tình huống này gần như sẽ không xuất hiện. Có điều nếu như chỉ tích lũy mà không giải tỏa sát ý, Kế đô kiếm của ta sẽ không cách nào tiến bộ, đây cũng là một vấn đề lớn.

    – Tiến bộ nhờ giải tỏa sát ý sao?

    Sở Hạo trầm tư suy nghĩ, sau đó hỏi:

    – Giết chóc như thế nào mới có thể giúp ngươi phóng thích sát ý? Hơn nữa còn có thể đề cao uy lực của Kế đô kiếm? Những người lùn bình dân này, có thể chứ?

    Nghe Sở Hạo nói, Trương Hằng lập tức nhíu mày, giống như muốn nói gì đó, chỉ là cuối cùng vẫn không lên tiếng, mà Niệm Tịch Không thì trực tiếp lắc đầu:

    – Không cần, giết chóc như vậy không phải là ma đạo, đó chẳng qua chỉ là tà đạo thôi, cách thức tốt nhất để nâng cao uy lực của Kế đô kiếm là đối chiến sinh tử với cường giả, tiếp theo thì là chém giết trong chiến tranh, cuối cùng chính là không trái với lương tâm đồ sát trăm triệu người…

    – Như vậy…

    Trương Hằng nhẹ nhàng thở ra một hơi, Sở Hạo thì lập tức nói:

    – Đã như vậy, sau này tất cả các chiến dịch của người lùn, ta đều cho phép ngươi ra tay. Hơn nữa khi đối mặt với cường giả, chỉ cần ngươi xác nhận có thể chiến thắng, ta cũng sẽ cho phép ngươi chiến đấu.

    Sau khi nghe vậy Niệm Tịch Không chỉ gật đầu một cái, tiếp đó không để ý đến ai, trực tiếp xoay người bước ra ngoài, trong lều chỉ còn hai người Sở Hạo và Trương Hằng, mỗi người cũng tự mình nghỉ ngơi.

    Suốt buổi sáng hôm sau những người lùn luôn trong trạng thái đề phòng sự xuất hiện của đại quân Orc, đến giữa trưa tất cả mới bắt đầu di chuyển, theo bình nguyên một mạch hướng về Lonely Mountain. Mà suốt hành trình sau đó, đám kỵ binh Orc quả nhiên một mực theo sát bước chân của mọi người, dọc đường đi những người lùn phải giao chiến với quân Orc đến cả chục lần. Mặc dù lần nào quân đội của những người lùn cũng đánh tan đối phương, nhưng nhờ vào tính cơ động của Warg, thương vong trong mỗi lần giao chiến của đám Orc cũng không đến nỗi quá lớn. Hơn nữa sau vài lần tập kích, nhận thấy chiến lực cường đại của những người lùn, quân Orc cũng lập tức thay đổi chiến thuật, chuyển sang hình thức đánh lén. Không thể không nói, đánh lén như vậy khiến cho những người lùn gặp phiền toái rất lớn, ít nhất tốc độ di chuyển chậm đi không ít so với lúc trước.

    Mà dưới loại tình huống này, Sở Hạo không thể không dẫn đầu Bắc Băng Châu đội xuất kích mấy lần, đặc biệt là Niệm Tịch Không, sau vài trường chiến đấu đã giết chết ít nhất mười nghìn tên Orc. Rốt cuộc cũng khiến cho tần suất đánh lén của đám Orc giảm xuống rất nhiều, thậm chí càng lúc càng ít thấy bóng dáng quân Orc xuất hiện. Rất nhiều người đều không tự chủ được thở phào nhẹ nhõm, chỉ có Sở Hạo là càng lúc càng nhíu mày, hắn cảm thấy có gì đó không ổn, nhưng lại không biết là không ổn chỗ nào, do vậy cuối cùng cũng chỉ có thể ra lệnh cho đội ngũ tiếp tục đi tới.

    Cứ như thế, những người lùn dòng dõi Durin đã băng qua rất nhiều bình nguyên, vượt qua thảo nguyên, sau đó tiến vào đến một khu vực nửa đầm lầy. Chỉ cần vượt qua khu vực này mọi người sẽ đến được vị trí phụ cận Lonely Mountain, cũng chính là vương quốc của Goblin.

    Mà tại khu vực nửa đầm lầy này, trong một sơn cốc bị che phủ, hơn bốn mươi nghìn kỵ binh Orc đang tụ tập. Ở giữa đại quân Orc này, chính là kẻ nhơ nhuốc Azog, cùng với một nam tử nhân loại đeo mặt nạ màu bạc…

    Không biết vì sao, khóe miệng của nam tử nhân loại giống như có chút cong lên, để lộ ra tâm tình vui vẻ như có như không…​
     
    banhdacua25 thích bài này.
  5. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    174,044
    Vô Hạn Thự Quang
    Tác giả: Zhttty
    Quyển 10: The Hobbit (Part 2)
    Chương 22: Tập kích và... vào trận

    Dịch: Các tán tu của BNS
    Nguồn: Bachngocsach



    Dịch giả: truongtieutuyet

    Sau khi tiến vào khu vực nửa đầm lầy, Sở Hạo lập tức ra lệnh cho Auchi mở rộng phạm vi quét hình tinh thần lực lên tối đa. Cứ như vậy, bất kỳ động tĩnh nào xung quanh cho dù chỉ là cọng cây ngọn cỏ lay động đều được nắm bắt rõ ràng, mọi người không cần phải lo đến chuyện bị quân Orc đánh lén nữa. Khu vực mà mọi người sắp phải vượt qua có phạm vi rất lớn, cũng may nơi này chỉ là nửa đầm lầy, ít ra vẫn có một con đường khô ráo xuyên qua phần lớn địa hình. Có điều con đường duy nhất này không rộng rãi cho lắm, dùng để di chuyển thì coi như cũng tạm chấp nhận, nhưng nếu như để tác chiến có thể sẽ không được thoải mái.

    Trên thực tế, tuy rằng hình thể của lũ Warg rất khổng lồ, lớn gấp mấy lần so với chó sói bình thường, nhưng mà bọn chúng lại di chuyển rất nhẹ nhàng và linh hoạt. Chiến mã bình thường chạy trong khu vực nửa đầm lầy này, rất có thể sau vài bước sẽ bị lún xuống, nhưng mà lũ Warg thì lại khác, đối với chúng nơi này và thảo nguyên cũng không có khác biệt gì lớn. Chính bởi vì như vậy, nếu thật sự gặp quân địch tại đây, khả năng di chuyển của những người lùn sẽ bị hạn chế rất nhiều. Nếu như có chuẩn bị trước khi chiến đấu thì còn đỡ, ít ra vẫn có thể bày binh bố trận trên mức độ nhất định để cố thủ. Nhưng nếu như bị tập kích bất ngờ giữa lúc đang di chuyển, rất có thể tất cả sẽ phải liều mạng chiến đấu một phen.

    May mà đi theo những người lùn dòng dõi Durin còn có cả Bắc Băng Châu đội, trong thời điểm chiến tranh quét hình tinh thần lực quả thực chính là đại sát khí, tác dụng vô cùng lớn, đặc biệt là đối với hoàn cảnh như hiện tại. Có điều cho dù đã tận lực quét hình bốn phía, Sở Hạo vẫn thấy rất bất an, mặc dù không biết vì sao, nhưng mà hắn một mực cảm thấy dường như có chỗ nào đó mình chưa xem xét cẩn thận. Vì vậy, trước khi tiến vào khu vực đầm lầy, hắn đã triệu tập đám ủy viên chính trị và các sĩ quan quân đội nòng cốt, bắt đầu huấn luyện cho bọn họ một loại chiến trận của thời kỳ vũ khí lạnh.

    Hoạt động diễn tập thường thấy trong chiến trận này là người một nhà ngăn chặn bộ phận binh sĩ sử dụng nỏ, người ngoài nhìn vào căn bản không thể hiểu được đến cùng có tác dụng gì. Bất quá đám ủy viên chính trị và các sĩ quan rất có lòng tin đối với Sở Hạo, do vậy khi luyện tập đều rất chú tâm và cẩn thận. Chiến trận này chia quân đội của người lùn thành tám bộ phận, nhìn như phức tạp nhưng hành động của từng bộ phận lại cực kỳ đơn giản, trên cơ bản chính là một trong ba loại nhiệm vụ: chiến đấu, phòng ngự và lùi lại. Chỉ là mỗi lần phương hướng chiến đấu, phương hướng phòng ngự và phương hướng lùi lại đều khác nhau, vì thế quá trình luyện tập hơi khó khăn, diễn tập như vậy, kéo dài đến tận sau khi đã tiến vào khu vực đầm lầy mới miễn cưỡng xem như thành công.

    Cũng không biết là trùng hợp hay do cố ý, ngày tiếp theo sau khi những người lùn diễn tập thành công, cũng tức là ngày thứ ba kể từ khi mọi người đặt chân vào khu vực nửa đầm lầy, đại quân Orc nhanh chóng kéo tới.

    Ngày hôm đó những người lùn vẫn chiếu theo tình huống bình thường để hành động, buổi sáng sau khi ăn xong, tất cả sẽ bắt đầu di chuyển, giữa trưa tạm thời dừng lại để nghỉ ngơi, một lúc sau sẽ tiếp tục xuất phát, đến thời điểm hoàng hôn mới có thể chính thức dừng bước đóng quân. Hoàng hôn đến, trong lúc những người lùn đang vừa mệt vừa đói, mới bắt đầu sắp xếp chỗ nghỉ ngơi, từ bốn phía xung quanh bỗng dưng truyền tới từng hồi sói tru kịch liệt. Lần tập kích này thật sự vô cùng đột ngột, hơn nữa thời điểm tập kích cũng rất chuẩn xác, đúng vào lúc những người lùn đang thư giãn mất cảnh giác, đồng thời do nơi trú quân vẫn chưa kịp bố trí xong, trong thời điểm này những người lùn gần như không có bất kỳ công sự phòng ngự nào, có thể nói là đã hoàn toàn bại lộ dưới thế công của quân Orc.

    Kể cả mấy người Sở Hạo cũng cảm thấy hết sức bất ngờ, bởi vì trong quét hình tinh thần lực của Auchi, tình hình bốn phía vẫn tuyệt đối yên ổn, không hề có bất kỳ dấu hiệu đột kích nào. Tại thời khắc này, rốt cuộc tất cả mọi người cũng biết được thế lực đứng sau lưng quân Orc… chỉ có thể là tiểu đội luân hồi!

    Chỉ có tinh thần lực khống chế giả mới có thể che phủ một tinh thần lực khống chế giả khác, lần này cả những người lùn dòng dõi Durin và Bắc Băng Châu đội đã hoàn toàn rơi vào lưới!

    Nhưng mà… làm sao có thể!?

    Theo suy đoán của Sở Hạo, tuy có khả năng liên kết với quân Orc, nhưng mà khả năng Thiên Thần đội liên kết với Goblin vẫn lớn hơn, bọn họ sẽ dừng chân ở vương quốc của Goblin ôm cây đợi thỏ, hoặc là trực tiếp chờ đợi tại Lonely Mountain. Bởi vì các thành viên tiểu đội luân hồi biết rõ nội dung cốt truyện, nếu như không có cách nào đi theo mấy người Thorin và Gandalf ngay từ đầu, vậy hướng đi có thể nhất của bọn họ sẽ là các địa điểm mấu chốt. Một là thủ đô của người Elf, hai là vương quốc của Goblin, ba là Lonely Mountain, ba địa điểm mấu chốt này là nơi có khả năng phát sinh tình huống có lợi nhất cho tiểu đội luân hồi, bất kể là giết chết nhân vật trong phim, hay là gia nhập vào chung một đội ngũ.

    Cho nên chiếu theo suy đoán của Sở Hạo, Thiên Thần đội chỉ có thể tiếp xúc với Azog chứ không thể nào gia nhập vào đại quân của Azog. Kể cả giả sử có gia nhập vào đại quân của Azog, hiện tại bọn họ cũng chỉ có thể đang trên đường hướng về vương quốc của Goblin hoặc là Lonely Mountain, không có khả năng dừng lại giữa đường để chặn đánh quân đội của người lùn dòng dõi Durin. Bởi vì bọn họ căn bản không thể biết được những người lùn dòng dõi Durin đã di cư quy mô lớn!

    Nhưng thực tế lại hết lần này đến lần khác đẩy ngã suy đoán và tính toán của Sở Hạo, Thiên Thần đội chẳng những gia nhập vào đại quân Orc của Azog, mà còn cùng Azog bố trí cạm bẫy chờ đợi người lùn dòng dõi Durin bước vào. Rõ ràng bọn họ đã sớm biết kế hoạch và hướng đi của những người lùn, nhưng mà… làm sao có thể đây!?

    Bất kể như thế nào, mọi người vẫn phải đối mặt với trận chiến đang đến gần, khi tiếng tru của lũ Warg vang lên rõ rệt, từ khu vực đầm lầy xung quanh bắt đầu xuất hiện một lượng lớn kỵ binh Orc. Bọn chúng vung vẩy vũ khí của mình, vừa gào thét vừa tức tốc lao về phía những người lùn, một số tên Orc sử dụng vũ khí tầm xa cũng đã bắt đầu xạ kích. Tuy chỉ có một bộ phận nhỏ được trang bị cung và nỏ, nhưng mà số lượng của đám Orc lên tới mấy chục nghìn, do vậy cũng có đến hai ba nghìn mũi tên được bắn ra. Sau lượt bắn thứ nhất của quân Orc, thoáng cái đã có trên trăm người lùn bị thương và tử vong, mà những người lùn còn lại cũng rơi vào trạng thái hỗn loạn. Có người nhảy lên xe ngựa định chạy trốn, có người cầm vũ khí lên ý đồ chống trả, có người nháo nhào lao đến định bảo hộ cho thân nhân của mình… có thể nói giờ phút này hàng ngũ của những người lùn dòng dõi Durin đã sắp sụp đổ.

    Sở Hạo lập tức dùng ma pháp khuếch đại âm thanh đồng thời hét lên:

    – Các ủy viên chính trị lập tức trợ giúp dân chúng trốn vào giữa trung tâm của đội ngũ! Các quan viên của chính phủ chịu trách nhiệm bảo vệ an toàn cho dân chúng! Nơi này là đầm lầy, ngựa của chúng ta không thể di chuyển linh hoạt bằng lũ Warg! Nếu như chạy trốn, nhất định tất cả chúng ta sẽ phải chết!

    Âm thanh vang vọng làm cho tình cảnh hỗn loạn dừng lại trong chốc lát, mà nhân cơ hội ngắn ngủi này, đám quan viên và ủy viên chính trị đều lớn tiếng hô hào, bắt đầu dẫn dắt dân chúng tập trung vào giữa. Dưới sự chỉ đạo của những người lùn này, tình trạng hỗn loạn cũng dần thay đổi, trong thời điểm như hiện tại ai cũng sẽ chịu ảnh hưởng của tâm lý đám đông, lúc trước hỗn loạn chẳng qua là vì không biết phải làm thế nào, do đó mỗi người mới tự hành động theo suy nghĩ của mình. Nhưng mà sau khi có người đứng ra làm đầu tàu, càng lúc càng có nhiều người hành động theo tập thể, trật tự một lần nữa xuất hiện trở lại.

    Cùng lúc đó, Sở Hạo cũng nói với những thành viên còn lại của Bắc Băng Châu đội:

    – Các ngươi không được tham dự vào quá trình chiến đấu của người lùn, chỉ tập trung chú ý đề phòng các thành viên của tiểu đội luân hồi khác, Trương Hằng chịu trách nhiệm bảo hộ an toàn cho ta, ta sẽ tham gia vào chiến trận, nhiều khả năng sẽ bị đánh lén. Niệm Tịch Không chuẩn bị sẵn sàng tùy thời nghênh chiến Thiên Thần đội, ngươi là chủ chiến lực, trong trường hợp xấu nhất, cứ mặc kệ chúng ta, có thể chạy trốn thì hãy tận lực chạy trốn. Chỉ cần ngươi trốn thoát, cho dù chúng ta rơi vào tay Thiên Thần đội, cũng vẫn có cơ may sống sót, thời gian không đủ, ta chỉ có thể nói như vậy, hiện tại đã là thời điểm… vào trận!

    Chỉ huy quân đội trong thời kỳ cổ đại, hoặc có thể nói là trước khi xuất hiện thiết bị thông tin liên lạc, chỉ huy quân đội là cả một vấn đề lớn. Thực tế không giống như trò chơi, có thể nhìn từ trên cao xuống để xem xét toàn cục, cũng không có khả năng ấn nút một phát là binh lính đã hiểu rõ mệnh lệnh, công kích như thế nào, phòng ngự ra sao, rút lui về nơi nào. Chỉ huy quân đội thời kỳ cổ đại, chính là dựa vào lính liên lạc, quân kỳ, tiếng trống hoặc là các loại âm thanh khác để truyền đạt mệnh lệnh. Trong thời kỳ cổ đại, tiêu chuẩn quan trọng nhất quyết định một người có phải danh tướng hay không, chính là khả năng có thể khống chế quân đội một cách trôi chảy.

    Tình hình hiện tại hoàn toàn bất đồng so với khi chiến đấu bảo vệ Blue Mountains, lúc đó Sở Hạo đã sớm bố trí và nắm chắc quân đội của người lùn, do vậy chỉ cần dựa vào những ủy viên chính trị và sĩ quan để điều khiển binh sĩ. Nhưng mà hiện tại bị tập kích bất ngờ, dưới tình huống này không thể nào chỉ dựa vào đám ủy viên và sĩ quan kia, hơn nữa xung quanh đoán chừng phải có mấy chục nghìn tên Orc, mà số lượng quân đội hắn có thể vận dụng, cho dù cộng thêm cả một số người lùn bình dân cũng chỉ có thể đạt đến tầm mười nghìn. Có thể nói nếu như mười nghìn người lùn này chiến bại, số lượng dân chúng còn lại sẽ chỉ có thể bỏ chạy tán loạn, cuối cùng bị quân Orc giết chết toàn bộ trong khu vực đầm lầy. Đã không còn con đường nào khác có thể đi, cho nên hắn nhất định phải tham gia trực tiếp vào chiến trận, dựa vào khả năng chỉ huy của hắn để thay đổi chiến cuộc.

    Chiến tranh a…

    Sở thị sát pháp, không phải chỉ để đánh vào lòng người, đó vốn chính là binh pháp thực sự dùng cho quá trình chiến tranh…

    – Tất cả người lùn tập hợp theo mệnh lệnh của ta! Đội thứ nhất tiến vào quá trình đánh nghi binh! Đội thứ hai tiến lên theo phía bên trái! Đội thứ ba tiến hành xạ kích không mục tiêu về bên phải! Đội thứ tư và thứ năm…

    Giọng nói của Sở Hạo vang lên, các ủy viên chính trị và đám sĩ quan quân đội nhanh chóng chỉ đạo đội ngũ của mình, bắt đầu hành động theo những gì đã được huấn luyện trong quá trình diễn tập…

    – Đến đây đi! Thiên Thần đội!​
     
    banhdacua25 thích bài này.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)