↑ ↓

 V.I.P  FULL  Đô Thị Trùng Sinh Thế Gia Tử - Thái Tấn - ( tháo zen 551)

Thảo luận trong 'Truyện VIP' bắt đầu bởi comeback, 3/11/14.

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.
  1. Trùng Sinh Thế Gia Tử
    Tác giả: Thái Tấn
    Chương 492: Ba ngày kiên trì.

    Nhóm dịch: MH
    Nguồn: Metruyen
    Share by Banlong.us





    Chương 492: Ba ngày kiên trì

    Nhìn vẻ mặt đầy kinh ngạc của Nhiếp Chấn Bang, cũng không đến nỗi quá vui mừng, Kiều Dịch Nhân cũng rất hài lòng. Biểu hiện đó rất tốt, không bị ảnh hưởng bởi ngoại cảnh, xem nhẹ danh lợi thế tục. Nhưng, thực chất thì có mấy người làm được điều này. Cho dù là bản thân mình, chẳng phải cũng đang mưu kế tỉ mỉ đó sao? Nhiếp Chấn Bang có thể làm được như thế, đã xem như là rất rất giỏi rồi.

    Ngay lập tức, Kiều Dịch Nhân cũng mỉm cười nói:
    - Chấn Bang, theo như điều lệ phân công cán bộ lãnh đạo Đảng Chính quyền, thì cậu là người phù hợp với tiêu chuẩn đấy.

    Nhiếp Chấn Bang gật gật đầu, là một cán bộ trong thể chế, đối với một số điều lệ pháp quy mang tính chính sách, chắc chắn rất quen thuộc. Đối với những điều lệ liên quan trực tiếp đến lợi ích cá nhân này, thì càng phải quen đến mức độ đọc làu làu. Quy định tại chương hai điều lệ phân công cán bộ lãnh đạo Đảng Chính quyền.

    Điều 2, thăng chức cán bộ cấp huyện (phòng) trở lên, thông thường phải có kinh nghiệm công tác dưới một cấp và làm ở hai vị trí trở lên.

    Điều 3, thăng chức lãnh đạo cấp huyện (phòng) trở lên, do chức phó đảm nhiệm, phải làm ở cương vị phó hai năm trở lên, chức trưởng cấp dưới đề bạt đảm nhiệm chức vụ cấp trên, phải làm việc ở cương vị trưởng cấp dưới ba năm trở lên.

    Điều 4, đối với những người có bằng đại học trở lên, trong số những cán bộ lãnh đạo cấp cục, sở trở lên của nơi đó thường phải có trình độ văn hóa đại học chính quy trở lên.

    Điều 5, đối với những người từng học tập ở trường Đảng, học viện Hành chính hoặc cơ quan tổ chức nhân sự và những cơ quan tương tự khác, nhưng do tình huống đặc biệt mà không đạt yêu cầu huấn luyện trước khi nhận chức, phải hoàn thành đợt huấn luyện trong vòng một năm sau khi nhận chức.

    Cán bộ lãnh đạo Đảng Chính quyền cấp tỉnh, còn phải nỗ lực đạt được yêu cầu của Trung ương đối với cán bộ cấp cao.




    Phân tích từ điều lệ này, ở điều thứ 2, bản thân đã đảm nhận chức vị chủ tịch thành phố Lương Khê, Phó chủ tịch Thường vụ thành phố Vọng Hải, đây chính là kinh nghiệm làm ở hai vị trí trở lên khi ở cấp dưới. Điểm này phù hợp với điều lệ. Điều thứ 3, hiện giờ Nhiếp Chấn Bang được xem như cương vị phó đảm nhiệm cương vị trưởng. Trên cương vị cấp sở, Nhiếp Chấn Bang đã có hơn 3 năm gần 4 năm kinh nghiệm rồi, điểm này cũng phù hợp. Điều 4, đương nhiên không cần phải nói nữa, học vị thạc sĩ. Như vậy là đủ rồi, điều thứ 5 thì Nhiếp Chấn Bang chưa đạt tiêu chuẩn. Nhưng mà cuối cùng không phải có câu này sao? Như vậy là được rồi. Về câu cuối cùng đó, cái gọi là đạt được yêu cầu đối với cán bộ cấp cao của Trung ương, thì lại hoàn toàn dựa vào tư tưởng chủ quan rồi.

    Cấp trên coi trọng anh thì bản thân sẽ phù hợp với yêu cầu, nếu không coi trọng, thì chính là không phù hợp rồi. Đây không phải là chỉ tiêu chính.

    Sở dĩ Nhiếp Chấn Bang trước giờ không dám nghĩ đến việc bản thân sẽ được thăng chức, nguyên nhân chủ yếu vì vấn đề tuổi tác. Cán bộ cấp Thứ trưởng 30 tuổi nói ra có vẻ hơi dọa người khác. Cho dù là bộ ủy hoặc đoàn thể không hiển sơn lộ thủy, cán bộ cấp phó tuổi này ở Ủy ban hay Đoàn ủy rất ít, huống chi lại là một quan to ở một chính đảng.

    Lúc này, nghe Kiều Dịch Nhân nói như vậy, trong lòng Nhiếp Chấn Bang cũng có chút nóng lên. Nền tảng cơ bản của bản thân tốt, đến tuổi lao động là lập tức tham gia công tác, tuổi này đã là cán bộ cấp phó cục, mấy năm trước chưa ban hành điều lệ bổ nhiệm cán bộ, đây cũng là cơ hội của bản thân. Sau khi vào Ban kỷ luật Trung ương, rèn luyện hai năm, cũng coi như giữ vững chức phó phòng rồi, đến Lương Khê làm trưởng phòng, hiện nay thăng chức cũng không phải là không có khả năng, chủ yếu phải xem thái độ của cấp trên rồi.

    Nghĩ đến đây, Nhiếp Chấn Bang có vẻ vô cùng cung kính, gật đầu nói:
    - Bí thư Kiều, cảm ơn Bí thư và tổ chức đã tín nhiệm và ủng hộ, tôi nhất định không phụ sự kỳ vọng to lớn của Bí thư Kiều.

    Trong tình huống này, cũng nên thể hiện một chút lòng trung thành, nếu không, Kiều Dịch Nhân dựa vào đâu mà đề bạt mình chứ, người không hiểu thế nào là biết ơn thì chắc chắn sẽ không nhận được bất cứ sự coi trọng nào của cấp trên cả.

    Kiều Dịch Nhân lúc này rất hài lòng về thái độ của Nhiếp Chấn Bang, bản thân đã sắp xếp Nhiếp Chấn Bang đến Vọng Hải, nguyên do, trong lòng cũng có chút dự định, thậm chí, nói khó nghe chút thì là có chút tính toán. Hiện giờ, Nhiếp Chấn Bang dựa vào tư thế sét đánh lôi đình này, phá tan cục diện u tối của Vọng Hải, về lý về tình, Kiều Dịch Nhân đều phải cho Nhiếp Chấn Bang mọi lợi thế. Nếu không, trong Bắc Kinh này, hai nhà Đổng Dương đều không phải hai tên ngu, làm những việc qua cầu rút ván, thì danh tiếng của bản thân cũng coi như xong rồi. Vì cái chức phó ban, thì hiển nhiên là rất không đáng.

    Nghĩ đến đây, Kiều Dịch Nhân cũng khoát tay nói:
    - Chấn Bang à, hiện giờ, thảo luận những chuyện này vẫn còn sớm. Vụ tập đoàn Á Hải không phải việc chúng ta có thể quyết định, liên quan quá rộng. Cho dù là Trung ương, cũng sẽ có chút quan ngại. Ngoài ra, tình hình của Vọng Hải cũng không thể lạc quan, tập đoàn Á Hải là trụ cột kinh tế của Vọng Hải, Á Hải mà sụp đổ thì cả nền kinh tế của thành phố Vọng Hải thụt lùi 10 năm, chỉ e, Tỉnh ủy cũng có một vài lãnh đạo không đồng tình.

    Kiều Dịch Nhân không hổ là người kế nhiệm tương lai, góc độ và mức độ nhìn nhận sự việc đều rất sáng tạo. Nhiếp Chấn Bang cũng hiểu, trên thực tế, ban Thường vụ Tỉnh ủy tỉnh Mân Nam đúng là có một vài lãnh đạo không đồng tình cho lắm, ngay cả Bí thư Tỉnh ủy Trần Nhân Thanh cũng bị liên lụy. Cuối cùng, Hội đồng nhân dân điều nhiệm chủ nhiệm về hưu. Nếu không thì trong ban Thường vụ Tỉnh ủy tỉnh Mân Nam, xuất hiện một chủ tịch Giả, lại còn thêm một Bí thư Kiều, đứng đầu bộ máy, Trần Nhân Thanh tất nhiên quyết không ẩn lui như thế.

    Sau khi Nhiếp Chấn Bang báo cáo với Kiều Dịch Nhân xong, Nhiếp Chấn Bang cũng biết ý đứng dậy, có lời hứa hẹn của Kiều Dịch Nhân là được rồi. Lúc này, muốn Kiều Dịch Nhân tỏ thái độ nên làm như thế nào, rõ ràng là không thực tế. Ra khỏi văn phòng của Kiều Dịch Nhân, đi vào thang máy, lúc xuống đến tầng 9, cửa thang máy mở ra, Tề Tư Nguyên đi vào.

    - Bí thư Tư Nguyên, tình hình thế nào rồi?
    Nhiếp Chấn Bang nhanh lời mở miệng hỏi trước. Tề Tư Nguyên lúc này có vẻ mặt rất bình tĩnh, làm công tác trong ủy ban Kỷ luật, nhất là kiểu người như Tề Tư Nguyên này, đã đạt đến cảnh giới vui buồn không thể hiện ra ngoài rồi. Nghe Nhiếp Chấn Bang hỏi, cũng trả lời:
    - Chủ tịch Nhiếp, tình hình không mấy lạc quan, ý của Bí thư Gia Thụ, việc này, rất có thể Tỉnh ủy sẽ triệu tập cuộc họp thường vụ tiến hành thảo luận, thống nhất ý kiến nhận thức một chút.


    Nhiếp Chấn Bang lại mỉm cười, trong trí nhớ của mình, trong vụ án tập đoàn Á Hải, bí thư ủy ban kỷ luật tỉnh Mân Nam Đinh Gia Thụ không có vai trò gì. Điều này cũng chứng tỏ, cái người Đinh Gia Thụ này là kiểu cán bộ trung lập, cũng là người không cầu lập công, chỉ cầu không sai lầm.

    Nhưng, việc này, Nhiếp Chấn Bang lại biết rất rõ. Kiếp trước, vào khoảng tháng 4, sau khi mở cuộc họp Mặt trận tổ quốc và Hội đồng nhân dân, Chủ nhiệm ủy ban Kỷ luật Trung ương Trang Ái Quốc đích thân ký lệnh, thành lập tổ chuyên án Á Hải, toàn bộ tổ chuyên án, tập trung thành viên của các ban ngành thuế quốc gia, hải quan, công an, quân đội, công thương, ủy ban kỷ luật, dầu mỏ và cả ngân hàng, cả tổ chuyên án toàn những thành viên khủng. Khoảng chừng 700 người.

    - Bí thư Tư Nguyên, chúng ta vẫn là nên làm tốt việc của mình thì hơn. Vụ Á Hải, anh cứ yên tâm, trong tình hình này, không phải Tỉnh ủy muốn che đậy là che đậy được đâu.
    Nhiếp Chấn Bang đã nói ra lời đảm bảo rồi.

    Bên cạnh, Tề Tư Nguyên hơi sửng sốt, ngay lập tức cũng hiểu được ý của Nhiếp Chấn Bang. Người trước mắt mình, đã từng là chủ nhiệm phòng giám sát số 5 ủy ban kỷ luật Trung ương.

    Nhân vật cỡ này mà nói vậy, chắc chắn là đã biết được chút tin tức gì rồi.

    Liền gật đầu nói:
    - Chủ tịch Nhiếp nói phải, sự việc lần này có không ít cán bộ cũng bị lộ ra, thư khiếu nại bên Uỷ ban Kỷ luật Thành ủy chúng ta nhận được cũng nhiều thêm, thậm chí còn nhận được mấy bức thư khiếu nại thực danh, Đã đến lúc rồi. Hiện giờ, tôi thấy chủ yếu vẫn là phải ứng phó với sự kiểm sát của Thứ trưởng bộ công an Lý, đây chính là người đến thì không tốt, người tốt thì không đến.


    Tình hình này, Nhiếp Chấn Bang sớm đã đoán trước được, Vọng Hải luôn yên tĩnh như mặt nước, không có nghĩa là bền chắc như thép. Ngược lại, bên trong chắc chắn có một số người biết và nắm giữ một vài thứ gì đó, sở dĩ không bị lộ ra ngoài, chủ yếu là vấn đề thế cục thành phố Vọng Hải. Hiện nay, trong tình trạng này, những người sáng suốt đều rõ ràng, chỉ e là mưa bão đến, sợ rằng sóng gió sắp nổi lên rồi. Một vài cán bộ cực đoan đương nhiên sẽ không chịu nổi. Mấy bức thư khiếu nại thực danh là ví dụ.

    Nhiếp Chấn Bang và Tề Tư Nguyên đều không dừng lại ở Mân Châu. Buổi chiều, cả hai đều trở về Vọng Hải, 8h tối. Hai chiếc xe một trước một sau lần lượt đi vào địa phận Vọng Hải.

    Mấy tháng nay, bên khu nhà ở của cán bộ Ủy ban Nhân dân thành phố Thành ủy cũng chưa phân nhà cho mình. Cũng do khu phía trước, mấy ngôi nhà đều đã có người đang ở. Ví dụ như, ngôi nhà số 5, người nhà của Phó chủ tịch thành phố thường vụ nhiệm kỳ trước vẫn còn ở đấy. Lúc này, tuy là đã nghỉ hưu, nhưng người hưởng hương hỏa vẫn còn, đương nhiên ngại đuổi người ta đi. Cứ như vậy, vấn đề phòng ốc của Nhiếp Chấn Bang đành hoãn lại.

    Vừa vào cửa, phó Chủ nhiệm Mã Phi đã ra đón:
    - Chủ tịch Nhiếp, anh về rồi ạ. Hai đồng chí này ở đây đợi anh cả buổi chiều rồi.


    Đối với tính cách phong thái của Nhiếp Chấn Bang, Mã Phi đã nghiên cứu hết thảy. Loại người này, không phải loại có thể dùng sắc đẹp mê hoặc được. Mã Phi cũng điều chỉnh lại cách thức làm việc của mình. Tuy rằng cực kỳ quyến rũ, nhưng trước mặt Nhiếp Chấn Bang, Mã Phi lại tỏ ra vô cùng quy củ.

    Nhìn theo hướng Mã Phi chỉ, hai người trẻ tuổi đang ngồi ở ghế sofa. Tuy mặc thường phục, nhưng vừa nhìn liền biết là quân nhân.

    Nhiếp Chấn Bang liền nói:
    - Hai đồng chí lên đây đi.

    Vừa vào cửa, một người liền đóng cửa lại, người kia cúi đầu chào nói:
    - Thủ trưởng, Phó tư lệnh Nhiếp phái chúng tôi đến đây thông báo với thủ trưởng, bên phía quân đội, cấp trên ra lệnh, phải biết giữ bổn phận quân đội, phải giao cho bên phía Thành ủy thành phố Vọng Hải toàn bộ những nghi phạm đã bắt giữ và toài liệu có liên quan.

    Bên quân đội ra tay rồi, nghe đến đây, Nhiếp Chấn Bang nhíu mày, trầm tư, nếu giao ra thì coi như xong, chỉ cần cho một cơ hội, cấu kết thông đồng lẫn nhau, định tội danh, thì việc này coi như xong. Trầm ngâm một chút, Nhiếp Chấn Bang trầm giọng nói:
    - Hai đồng chí, nhờ hai đồng chí chuyển lời đến Phó tổng tư lệnh Nhiếp, bất luận thế nào, kể cả bị đuổi khỏi quân đội nữa, cũng phải giúp chúng tôi kiên trì thêm trong thời gian 3 ngày, chỉ cần 3 ngày.

    Thời gian 3 ngày. Buổi chiều, Hội nghị Thường vụ Tỉnh ủy chắc chắn đã triệu tập cuộc họp khẩn cấp. Tối nay hoặc ngày mai, Kiều Dịch Nhân và Giả Dân Phú đều sẽ báo cáo công tác với cấp trên. Bên phía Trung ương, phỏng chừng cũng cần thời gian 2 ngày mới có thể đưa ra quyết định. Thời gian 3 ngày, tuyệt đối không thể ít hơn. Tuy nhiên về việc trong 3 ngày có quyết định hay không, thì Nhiếp Chấn Bang không quan tâm nhiều như vậy. Hiện giờ, cũng chỉ có thể đi một bước tính một bước thôi.
     
    Last edited by a moderator: 19/4/16
    mhoang1191, nguyenmai and kingvothien like this.
  2. Trùng Sinh Thế Gia Tử
    Tác giả: Thái Tấn
    Chương 493: Chống đối với Thứ trưởng Lý.

    Nhóm dịch: MH
    Nguồn: Metruyen
    Share by Banlong.us





    Chương 493: Chống đối với Thứ trưởng Lý

    Mùng tám tháng giêng, ngày hai mươi ba tháng hai năm 1999 dương lịch.

    Khoảng cách đến ngày ba tháng ba triệu tập Đại hội đại biểu nhân dân toàn quốc và phiên họp Mặt trận tổ quốc tổ chức tại Bắc Kinh, chỉ còn lại thời gian tám ngày. Rất hân hoan, lãnh đạo của các phòng ban Thành ủy thành phố Vọng Hải đều đã đợi ở nơi dừng máy bay bên trong sân bay Vọng Hải. Thành ủy, Hội đồng nhân dân thành phố, Mặt trận tổ quốc cấp thành phố, chính quyền thành phố.

    Lãnh đạo cao cấp của năm ban ngành chính Thành ủy, Đại hội đại biểu nhân dân thành phố, Hội đồng nhân dân thành phố, chính quyền thành phố, Quân phân khu, cộng thêm những viên chức trên dưới kèm theo thư ký, tài xế, cùng với đội ngũ an ninh của cục công an thành phố Vọng Hải, hơn trăm người, tập trung lại.



    Phía bên cạnh, chiếc Audi màu đen, xe hiệu số 1 Thành ủy, chiếc Audi biển d-00001 vẫn mới nguyên.

    Chiếc xe như thế này, Thạch Nghị Vũ cũng chưa từng ngồi, ở Vọng Hải, chuyên xe của Thạch Nghị Vũ luôn là Bentley. Bây giờ, lại đổi sang Audi mà mình chưa bao giờ ngồi, sự thay đổi này khiến đám cán bộ của Vọng Hải đều có chút ý kiến. Hiện tại, Vọng Hải là một ngọn núi lửa, hơn nữa còn là ngọn núi lửa đang hoạt động. Như tình hình này, chỉ cần hơi không cẩn thận một chút thôi là sẽ bị rơi vào miệng núi lửa, xương cốt tiêu tan, ai cũng có bộ dạng dè dặt.

    Thạch Nghị Vũ không có biểu hiện gì, liếc nhìn đồng hồ trên tay, loại rất cũ, là đồng hồ Thượng Hải những năm 80, rồi trầm giọng nói:
    - Tất cả quay lên xe đi, máy bay của Thứ trưởng Lý chắc mười mấy phút nữa mới đến…


    Sau khi đợi khoảng ba mươi phút, chuyến bay đi từ Bắc Kinh đến Vọng Hải, xuất hiện trên nền trời ở sân bay Vọng Hải, từ từ hạ thấp độ cao.

    Lý Thành Phương tuy là Thứ trưởng thường vụ Bộ Công an nhưng lại chưa đến mức có thể sử dụng chuyên cơ.




    Lần này đến đây, Văn phòng bộ Công an cũng chỉ là bao trọn khoang hạng nhất của chuyến bay mà thôi.

    Lúc này, xe cầu thang của sân bay cũng từ từ đi đến gần cửa khoang, cửa khoang mở ra, Lý Thành Phương là người đầu tiên bước ra cabin, tiếp theo là bộ máy Thường vụ Thành ủy, thêm nữa là chủ tịch Mặt trận Tổ quốc Hồ Trung Thành, cùng với Lý Vĩ Bang Bí thư Ủy ban chính trị luật pháp tỉnh từ Ngại Châu đến.

    Giám đốc sở công an tỉnh Trang Như Thuận xếp hàng phía bên cạnh, Lý Thành Phương chừng năm mươi lăm tuổi. Đầu to, tóc nhuộm đen không còn một sợi trắng, trang phục cảnh sát gắn đầy huân chương nhà nước, vô cùng bắt mắt.

    Dựa theo tiêu chuẩn của chế độ danh hiệu, Lý Thành Phương là Phó tổng Uỷ viên cảnh sát.

    Vừa xuống máy bay, Lý Thành Phương liền mỉm cười bắt tay Thạch Nghị Vũ nói:
    - Bí thư Thạch, các đồng chí ở Vọng Hải thật là nhiệt tình quá, lần này xảy ra chuyện lớn như vậy, năng lực công tác của các đồng chí cục công an thành phố Vọng Hải rất giỏi.



    Lời nói của Lý Thành Phương, cảm giác hoàn toàn là lời nói dối không chớp mắt, cứng nhắc, dám gán công lao to lớn cho cục Công an thành phố Vọng Hải.

    Sau khi bắt tay từng người một Thạch Nghị Vũ cười nói:
    - Thứ trưởng Lý, chúng ta vào tòa nhà Thành ủy ngồi chút đã.

    Dưới sự dẫn đường của xe cảnh sát, đoàn người ầm ầm đi ra khỏi lối ra ở sân bay. Hướng thẳng đến tòa nhà Thành ủy.

    Lãnh đạo bộ công an đến thị sát, Chu Khánh Quốc đương nhiên vô cùng coi trọng. Cả đường đi, đều có cảnh sát giao thông hộ tống. Trên đường, những nơi đoàn xe đi đến đều tiến hành quản chế giao thông tạm thời. Chưa đến hai mươi phút đoàn xe đã tiến vào trong đại viện Thành ủy thành phố Vọng Hải.

    Vừa ngồi xuống, Lý Thành Phương đã tán dương một lượt các lĩnh vực như xây dựng kinh tế và phát triển xã hội, diện mạo thành phố của Vọng Hải. Ngay sau đó, Lý Thành Phương trở nên nghiêm túc:
    - Lần này, các đồng chí của Vọng Hải có thể loại bỏ khó khăn, bắt được rất nhiều tội phạm buôn lậu, điều này đáng được ghi nhận. Hành vi buôn lậu, đây là một hành vi quấy nhiễu trật tự thị trường một cách nghiêm trọng, phá hoại trật tự xã hội. Tôi phải xin cấp trên luận công cho các đồng chí.

    Cục công an Vọng Hải cũng cần thiết thực thực hiện và quán triệt tinh thần này. Quan hệ giữa quân đội và địa phương của thành phố Vọng Hải rất xứng đáng được tuyên dương và mở rộng. Đương nhiên, cũng không phải việc gì cũng trông vào quân đội, vai trò chính của quân đội vẫn là bảo vệ chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ của quốc gia.

    Trong phương diện điều tra lấy chứng cứ và thẩm vấn, Cục công an vẫn phải chuyên nghiệp hơn một chút.

    Tôi thấy, có thể để Cục công an thành phố Vọng Hải tiếp nhận điều tra sự việc, nhất định phải điều tra sâu và kỹ lưỡng, nghiêm khắc đấu tranh chống lại tội phạm buôn lậu.

    Khi nói những lời này, ánh mắt của Lý Thành Phương lại nhìn vào Tư lệnh quân khu Trương Tranh Quang. Khí thế này, kèm theo một chút áp lực. Lý Thành Phương nở nụ cười, nhìn Trương Tranh Quang, tiến thêm một bước nói:
    - Tư lệnh Trương, không biết anh thấy thế nào?

    Biểu hiện này của Lý Thành Phương hoàn toàn nằm trong dự liệu của Nhiếp Chấn Bang. Trong lời nói có ngụ ý, có thể nói là bụng dạ khó lường, đầu tiên là tán dương khen ngợi tấm tắc, khẳng định vụ bắt giữ buôn lậu lần này là chuyện tốt, đặt mình ở vị trí vô cùng chính nghĩa. Tiếp theo, về việc tập đoàn Á Hải có liên quan bên trong không, thì lại ngậm miệng không nói tới. Lại là một kiểu sách lược.

    Tiếp đến, lấy lý do cục Công an quen việc, quân đội không quen việc, đề nghị để cục công an tiếp nhận công tác điều tra lấy chứng cứ, sau đó, ỷ quyền thế của mình trực tiếp ép buộc Trương Tranh Quang.



    Cả một kế hoạch, các mắt xích tình tiết lồng vào nhau, cơ bản là làm cho Trương Tranh Quang không có bất kỳ cơ hội trả đòn nào. Nếu đồng ý, thì cả vụ án mất công toi. Nhưng nếu không đồng ý, hành động của Trương Tranh Quang chạm đến vùng cấm rồi. Quân đội can thiệp vào chính trị, nói không mấy dễ nghe thì bất cứ thời đại nào cũng không cho phép. Nếu Lý Thành Phương lấy cớ này, trực tiếp đánh bại Trương Tranh Quang, phía quân đội cũng không thể nói được gì.

    Nhìn thấy Trương Tranh Quang có chút khó xử, Nhiếp Chấn Bang ho khan một chút, cười nói:
    - Thứ trưởng Lý, việc này cho tôi giải thích với ngài vài lời.

    Vừa mở miệng, ánh mắt của cả hội trường tập trung vào người Nhiếp Chấn Bang. Nhiếp Chấn Bang cũng vô cùng thản nhiên, đối với đám người Thạch Nghị Vũ, những ánh mắt hận không thể ăn tươi nuốt sống ông ta kia, Nhiếp Chấn Bang làm ra vẻ như không nhìn thấy, cũng không cần biết Lý Thành Phương có thái độ gì, tiếp tục nói:
    - Về vấn đề chuyển giao, bên thành phố chúng tôi có ý kiến thế này, phía bên Tư lệnh Trương cũng đã có chuẩn bị để chuyển giao rồi. Hôm qua, sau khi đăng lên báo của Tỉnh ủy. Ý của Bí thư Kiều, cùng với Chủ tịch Giả là tạm thời vẫn do quân khu thành phố Vọng Hải tiến hành giám sát điều tra. Đợi sau khi trong tỉnh có ý kiến thống nhất, sẽ do tổ chuyên án mà Tỉnh ủy lập ra tiếp nhận điều tra vụ này. Vì vậy, việc này tạm thời vẫn không thể chuyển giao cho cục công an thành phố Vọng Hải được.



    Lúc này, Nhiếp Chấn Bang cũng chỉ có thể mượn danh của Giả Dân Phú và Kiều Dịch Nhân. Dù sao, bọn họ có nói với mình những lời này hay không, cũng không có ai đi dò hỏi cả, chỉ cần gắng gượng qua mấy ngày, chờ tin tức của Trung ương, thì tất cả đều được định rồi.

    Nghe được câu này, Lý Thành Phương lại cười cười nói:
    - Ý của đồng chí Nhiếp, tôi hiểu rất rõ, vụ án này, Tỉnh ủy tỉnh Ngại Nam coi trọng như thế, cũng là vô cùng chính đáng. Nhưng tôi cảm thấy, mặc dù là tổ điều tra của Tỉnh ủy nhanh chóng đến Vọng Hải triển khai công tác, cũng cần phải điều động những cán bộ chuyên môn tốt của Vọng Hải tiến hành trợ giúp việc này, cũng không gặp mâu thuẫn gì nếu cục Công an Vọng Hải tiếp nhận điều tra trước.

    - Haha. Thứ trưởng Lý nói đúng lắm, mâu thuẫn thì chắc chắn là không có, nhưng vụ án này, số tiền liên quan đến vụ án khá lớn. Căn cứ theo tình hình mà phía trên nắm được, những người liên quan cũng tương đối nhiều. Chủ tịch Tỉnh ủy đồng chí Dân Phú và Bí thư Kiều chỉ thị, trước khi tổ điều tra đến, thành phố Vọng Hải không được manh động. Tư lệnh Trương cũng phải tuân thủ nghị quyết của Tỉnh ủy chứ, mong Thứ trưởng Lý thứ lỗi.

    Thái độ ở phương diện này đã rất rõ ràng rồi. Cho dù ngài Thứ trưởng Lý nói gì, muốn hiện giờ phải chuyển giao, đây là điều không thể. Trừ khi, Lý Thành Phương có được mệnh lệnh của Tỉnh ủy.

    Cảnh tượng này, cũng khiến cho sắc mặt của Lý Thành Phương có phần khó chịu.

    Đường đường là Thứ trưởng trưởng Thường vụ bộ Công an, Bí thư thường trực Đảng ủy, cán bộ cấp Bộ trưởng, bị cán bộ cấp sở chặn họng. Làm sao chịu nổi, Ánh mắt vừa chuyển, nhìn Thạch Nghị Vũ một cái, Thạch Nghị Vũ cũng hiểu ý gật gật đầu. Lý Thành Phương tới, mục đích chủ yếu chính là để lấy người mà Nhiếp Chấn Bang bắt được và hàng niêm phong. Sau này, có muốn tra cũng có cơ hội kiểm tra. Nhất định phải lấy được, nếu không, Lý Thành Phương đến không còn ý nghĩa gì rồi, lập tức, Thạch Nghị Vũ lớn tiếng nói:
    - Nhiếp Chấn Bang, thái độ của cậu là sao vậy? Thứ trưởng Lý là Thứ trưởng Thường vụ Bộ Công an. Chẳng nhẽ, lời nói của Thứ trưởng Lý không đáng tin sao? Trong mắt cậu còn có cấp trên nữa hay không.



    Dừng lại một chút, Thạch Nghị Vũ còn cảm thấy chưa đủ áp lực, lại hét lên giận dữ:
    - Nhiếp Chấn Bang, thái độ này của cậu thật sự rất nguy hiểm. Tôi kiến nghị, cậu cần chăm chỉ học một chút về điều lệ Đảng, học một chút về văn hóa Trung Quốc chúng ta.

    Nghe xong, Nhiếp Chấn Bang lại trầm giọng nói:
    - Bí thư Thạch, thái độ của tôi có vấn đề gì, về việc học tập, tôi nghĩ, không phiền Bí thư Thạch phải lo lắng cho, sống đến già, học đến già, đây chính là thói quen từ trước đến giờ của tôi. Việc này, xin Bí thư cứ yên tâm. Về lời nói của Thứ trưởng Lý, tôi thừa nhận, Thứ trưởng Lý có lý do của Thứ trưởng Lý. Nhưng, vụ án buôn lậu của Vọng Hải, liên quan rất lớn, tôi nghiêm túc tuân thủ nghị quyết của Tỉnh ủy mà làm việc, Tôi rất hoan nghênh Thứ trưởng Lý tới chỉ đạo giám sát công tác môi trường trị an và công tác chính trị pháp luật của bên công an, xin giơ hai tay tán thành.



    Câu nói này, từng từ cứa tim, ý tứ biểu đạt rõ ràng, Thứ trưởng Lý anh đúng là Bộ trưởng Bộ Công an, điều này không sai, nhưng anh cũng không thể nhúng tay vào việc của chính quyền.





    Anh đến chỉ đạo công an làm việc là được rồi. Còn về việc khua chân múa tay chỉ đạo triển khai công tác về vụ án buôn lậu, tôi dựa vào cái gì mà phải nghe anh.

    Câu nói này lại làm cho vẻ mặt của Lý Thành Phương có chút khó chịu. Nhiếp Chấn Bang gan rất to, đây là điều sớm đã dự đoán được, nhưng không ngờ, ở trước cả hội trường đông người như vậy, không những không giữ thể diện cho Thạch Nghị Vũ, mà chính mình cũng bị cậu ta âm thầm lôi vào.

    Lý Thành Phương lúc này cũng chỉ trầm lặng, trong phút chốc, bỗng có cảm giác bó tay chịu trói, không có biện pháp gì. Chức vụ của bản thân tuy cao, nhưng, cũng là giới hạn cấp cục. Thực sự, đối với công tác cấp chính quyền mà khua tay múa chân chỉ đạo, sẽ có hiềm nghi vượt giới hạn.

    Lập tức, Lý Thành Phương lạnh lùng hừ một tiếng, đứng lên, trầm giọng nói:
    - Đồng chí Nhiếp nguyên tắc thật đó. Nếu đã như vậy, tôi không nói thêm gì nhiều nữa, hy vọng, sau khi Tỉnh ủy Ngại Nam ban hành mệnh lệnh, đồng chí Nhiếp vẫn có thể tuân thủ nguyên tắc như thế này.
     
    Last edited by a moderator: 19/4/16
    mhoang1191, nguyenmai and kingvothien like this.
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)