FULL  V.I.P  Đô Thị Trùng Sinh Thế Gia Tử - Thái Tấn - ( tháo zen 551)

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.
  1. comeback

    comeback Thành viên kích hoạt

    Tham gia ngày:
    15/4/13
    Bài viết:
    1,883
    Được thích:
    5,031
    Trùng Sinh Thế Gia Tử
    Tác giả: Thái Tấn
    ----------oOo----------
    Nhóm dịch: metruyen
    Nguồn: Sưu Tầm

    Chương 218: Giải Thích Nghi Hoặc Cho Nhiếp Chấn Bang





    - Bác Quách, thế này cháu làm sao dám nhận, bác là bậc bề trên mà lại đích thân ra đón. Chuyện này nếu để ông nội cháu biết được, e rằng sẽ mắng cháu té tát đó.

    Nhiếp Chấn Bang bước vội tới đón, đồng thời đưa tay ra đỡ cánh tay của Quách Đông Hải.

    Đương nhiên, Quách Đông Hải cũng không phải là người đã già tới nỗi không thể tự đi được. Trên thực tế, Quách Đông Hải năm nay mới ngoài năm mươi, ở trong cán bộ cấp tỉnh thì tuổi này vẫn được xem là còn trẻ.

    Lúc này nghe câu nói của Nhiếp Chấn Bang, Quách Đông Hải cũng cười nói:

    - Ha ha, bà xã, nhìn thấy chưa? Cháu trai của lão lãnh đạo có khác, đúng là xuất sắc hơn hẳn. So với Tiểu Minh nhà chúng ta thì quả là một trời một vực.

    Người bạn già của Quách Đông Hải tên là Lý Thúy Anh, làm việc ở Hội liên hiệp Phụ nữ Quảng Đông. Sức khỏe không được tốt lắm nên bây giờ đã xin về hưu tĩnh dưỡng. Nét mặt bà hiền lành, cách ăn mặc của bà thì rất mộc mạc, thuộc mẫu người mẹ hiền điển hình.

    Lúc này, nghe câu nói của Quách Đông Hải, Lý Thúy Anh cũng cười nói:

    - Sao có thể so sánh được chứ, cháu trai của lão Thủ trưởng sao có thể giống với con ông được?

    Quách Minh đứng cạnh cũng có chút xấu hổ. Chỉ so về mặt chức vụ thôi, bản thân mình với Nhiếp Chấn Bang vốn đã không thể đem ra so sánh. Chính mình năm nay cũng đã hơn hai lăm nhưng vẫn ngồi ở chiếc ghế cấp Phó Sở, còn Nhiếp Chấn Bang chưa đầy hai mươi chức vụ đã là cấp Sở, trong tay còn nắm quyền lực lớn, bắt đầu tạo phúc cho nhân dân rồi. Ở các phương diện khác thì lại càng không thể so sánh, học lực, bản thân anh chỉ học khóa chính quy phổ thông, còn Nhiếp Chấn Bang lại là nghiên cứu sinh của Trường Đọc Thư Các ở Bắc Kinh. Đây cũng là sự khác biệt

    Quách Minh liền chạy tới với bộ mặt khổ sở:

    - Mẹ, mẹ đừng so sánh con với Tam thiếu gia nữa. Người so với người thì sẽ làm người tức chết đó. Đứng ở cửa làm gì chứ? Đi vào trong rồi nói tiếp.

    Quách Đông Hải cũng cười lớn, sau đó nói với Nhiếp Chấn Bang:

    - Ha ha, Tiểu Minh nói đúng. Cứ hễ nói chuyện là quên hết mọi thứ. Chấn Bang à, đây là lần đầu tiên cháu đến làm khách nhà bác. Mau vào trong nhà đi.

    Khu nhà cấp bộ của Chính quyền tỉnh Quảng Đông, tất cả đều là kiểu nhà hai tầng nhỏ mang đặc trưng của phương nam. Kiến trúc tuy có chút hơi cổ xưa nhưng có vẻ rất sạch sẽ đơn giản.

    Vừa vào cửa, ở ngay bên cạnh lối vào là tủ giày và giá treo áo, tiếp theo sau khi bước qua bốn bậc thang chính là phòng khách. Cả căn nhà này đều được trang trí mang xu hướng phong cách truyền thống của Hoa Hạ. Những vật trang trí bằng gỗ được chạm trổ, khắc rỗng, mang dáng dấp hết sức cổ xửa, thanh nhã. Bộ bàn ghế mời khách cũng được làm bằng gỗ khắc hoa, làm thành một thể thống nhất với những vật trang trí.

    Vừa vào cửa, Quách Đông Hải liền cười nói:

    - Chấn Bang, đợi một chút nữa mới dọn cơm được. Chúng ta vào thư phòng ngồi một lát đi. Bác có nghe nói tài hành thư của cháu cũng rất là bản lĩnh. Lần này đến chơi bất luận thế nào cũng phải lưu lại một bức “ thư pháp” cho bác Quách đấy.

    Trong thư phòng có đầy đủ văn phòng tứ bảo, bút lông Hồ Châu, mực Huy Châu, giấy Tuyên Thành, nghiên mực Đoan Châu. Có thể nói đây chính là bốn thứ nổi tiếng nhất của Văn Phòng Tứ Bảo. Toàn bộ đều được đặt ở trên bàn, bên cạnh còn có bản < Thấm Viên Lai Tuyết> mà Quách Đông Hải đã dùng lối chữ thảo viết. Đây mới thật sự là người yêu thích thư pháp.

    - Bác Quách, nhìn thấy bức chữ này của bác, cháu quả thật có hơi run tay run chân rồi. Ở trước mặt bác, cháu đúng là múa rìu qua mắt thợ mà.

    Nhiếp Chấn Bang nhìn cách bài trí thư phòng và thư pháp của Quách Đông Hải, cũng liền cười nói.

    - Ha ha, cháu thiệt là. Hèn gì lão Thủ trưởng lại nói cháu rất mồm mép, bây giờ xem ra quả nhiên không sai. Viết nhanh đi.

    Lúc này Quách Đông Hải cũng cố ý nghiêm mặt mắng

    Nhiếp Chấn Bang lúc này cũng không do dự nữa. Đã nói đến thế này rồi thì, nếu còn đưa đẩy thêm nữa chỉ càng khiến cho bản thân giống như đang ra vẻ thanh cao quá mức thôi. Cả một hệ Quách gia này, đối với bố cục chính trị của Nhiếp gia ở trong nước cũng được xem là sự bù đắp tốt. Nhiếp gia trước giờ chỉ chú trọng quân đội, bên phía chính phủ vốn chỉ được xem là một chiến lược ngắn hạn mà thôi. Hiện giờ, có sự tham gia của Quách Đông Hải thì có thể xem đây là sự bù đắp lớn cho cái khu yếu kém này.

    Dựa vào mối quan hệ hiện giờ của hai bên, hòa hợp một chút cũng là việc tất yếu. Nhiếp Chấn Bang lúc này cũng không già mồm cãi láo nữa, hắn bước tới phía trước mặt bàn, nâng bút lông lên, trầm tư một chút rồi viết lên trên giấy Tuyên Thành bốn chữ lớn “Một Lòng Vì Dân”.

    Nhìn vào hành thư của Nhiếp Chấn Bang, Quách Đông Hải ở bên cạnh lúc này cũng gật đầu hài lòng. Tục ngữ nói, nhìn chữ như nhìn người. Cái phong cách hành thư này của Nhiếp Chấn Bang mang một chút ý vị của chữ thảo, nhưng nét chữ đầy đặn, cứng cáp và mạnh hơn. Điều này cho thấy con người của Nhiếp Chấn Bang này bên trong mang theo cái sự bướng bỉnh, cố chấp.

    Hơn nữa, vốn dĩ nói là tùy tâm mà viết, Nhiếp Chấn Bang lại chỉ viết bốn chữ “Một lòng vì dân”, điều này khiến cho Quách Đông Hải có thể thấy cách làm người của Nhiếp Chấn Bang thế nào. Khó trách mà Nhiếp gia lại coi cậu ta làm người kế thừa, đây cũng là điều không quá khó hiểu.

    - Chấn Bang, bác thấy, lần này cháu tới đây đúng là náo động không nhỏ đâu. Lấy vai trò là một cơ quan chính phủ làm thành một đơn vị tham gia vào hội chợ thương mại, suy nghĩ của cháu là gì? Làm như vậy, có phải là sẽ cho người ta cảm giác rằng Chính phủ cũng muốn nhúng tay vào trong nền kinh tế hay không?

    Quách Đông Hải liền ngồi xuống ghế sofa bên cạnh, cầm tách trà trong tay, cưởi hỏi.

    Câu hỏi của Quách Đông Hải đã xác định góc độ nhìn nhận vấn đề và suy nghĩ của Quách Đông Hải không giống với những người bình thường. Lúc này, tuy rằng đang ở thời kỳ ổn định của qua trình cải cách mở rộng, nhưng dù sao, năm ngoái, Thủ trưởng Nam sau khi đi kiểm tra khắp nước trở về xong, mới ổn định được thế cục này và ổn định lòng dân. Trong con mắt của người dân, Chính phủ chính là đại diện cho Đất nước, đại diện cho một hình tượng trang trọng, nghiêm túc.

    Nhưng mà, Nhiếp Chấn Bang lúc này lại đưa ra một sáng kiến mới trong cả nước, lấy danh nghĩa của một cơ quan Chính phủ, đi tìm kiếm đầu tư, tạo lập các mối quan hệ kinh doanh giống như là một đơn vị kinh doanh vậy, lại còn vác cả gian hàng triển lãm tới một hội chợ thương mại quy mô lớn như là hội chợ Quảng Giao này nữa, mà trong đó, những lợi ích thương mại cũng có nhiều hơn. Hơn nữa, dựa theo tốc độ truyền thông như hiện nay thì e rằng, chưa đến hai ngày, chuyện của huyện Lê sẽ được đăng báo rồi. Đến lúc đó, chỉ sợ rằng truyền thông cả nước đều sẽ nghe thấy tiếng mà chạy hết tới đây. Lần này, huyện Lê coi như là hoàn toàn nổi tiếng rồi. Điều quan trọng hơn, cũng là điều Quách Đông Hải lo lắng chính là, đối thủ của Nhiếp gia có thể mượn cơ hội này để cùng nhảy vào công kích Nhiếp gia hay không? Nếu như có thể quật ngã người thừa kế quan trọng của Nhiếp gia thì đó chính là một thắng lợi cực lớn.

    Nghe được lời nói của Quách Đông Hải, Nhiếp Chấn Bang lập tức suy tư, sau khi sắp xếp từ ngữ ở trong đầu mình xong, hắn liền nói:

    - Bác Quách, cháu thật ra lại cảm thấy, sau này, đây sẽ là một loại xu thế.

    Ngừng một hồi, Nhiếp Chấn Bang tiếp tục nói:

    - Khu khai thác phát triển đặc khu kinh tế kỹ thuật, đây là một khái niệm hoàn toàn mới ở trong nước. Nhưng trên thực tế, nó cũng không phải là một quan niệm hoàn toàn mới. Kim Châu, tỉnh Liêu Đông đã bắt đầu thử thi hành khu kinh tế mới ngay từ những năm trong thập niên tám mươi. Kỳ thât, nói trắng ra thì, đặc khu Nam Hải, đặc khu Việt Hải coi như là những khu kinh tế mới lớn của cả nước. Hiện nay, khu kinh tế mới của Thành phố Việt Châu được kiến thiết, cháu tin rằng bác Quách có thể thấy được tiềm năng phát triển bộc phát của nó.

    Quách Đông Hải gật gật đầu, thân là Chủ tịch tỉnh, ông hiểu rất rõ tình hình của Việt Đông. Hiện giờ, không những là Thành phố Việt Châu mà không ít các thành phố cấp 3 vùng duyên hải của tỉnh Việt Đông đều lần lượt bắt đầu khai phá khu kinh tế mới. Thêm nữa, mỗi khu đều được phát triển rất tốt. Khu kinh tế mới còn có ưu thế rất lớn về mặt chính sách ưu đãi và các mặt trợ giúp. Ngoài ra , Việt Đông đề xuất ra ý tưởng rất tốt là, mỗi khu có bản sắc riêng của mình, mỗi thành phố thì xây độc lập ở một hướng. Ví dụ như: Việt Hải với sản phẩm điện tử, Nam Hải với các doanh nghiệp công nghệ cao, Phú Sơn với ngành sản xuất gạch men sứ, vân vân. Xí nghiệp, nhà xưởng có rất nhiều, cũng xây dựng rất lớn. Như vậy, đã hình thành nên quy mô, cũng từ đó hình thành nên sức ảnh hưởng và hiệu ứng.

    Nhiếp Chấn Bang tiếp tục nói:

    - Bác Quách, tình hình của Việt Đông không giống như vậy. Việt Đông gần như là tâm điểm chú ý của cả nước. Tinh anh của khắp nơi trên cả nước đều tụ tập hết vào đây. Với ưu thế giao thông tự nhiên và ưu thế vị trí địa lý, cộng thêm sự giúp đỡ của chính sách quốc gia, khu kinh tế mới của Việt Đông gần như vừa xuất hiện thì đã thu hút được sự quan tâm và hứng thú của các doanh nghiệp. Nhưng, khu vực Tây Bắc lại không như vậy.

    Quách Đông Hải nghĩ ngợi một lát, nhìn Nhiếp Chấn Bang nói:

    - Chấn Bang à, ý của cháu là muốn thay đổi quan niệm của Chính phủ, thay đổi chức năng và suy nghĩ của Chính phủ, từ mô hình Chính phủ lãnh đạo lúc trước chuyển thành mô hình Chính phủ phục vụ? Ừ, nói như vậy, Chính phủ tham gia hội thương mại thì cũng không phải là không được. Tin rằng sau này, Chính phủ sẽ còn nhiều lần tham gia loại hình triển lãm tương tự như vậy.

    Lúc này Nhiếp Chấn Bang có chút kinh ngạc, hắn đã có chút xem thường Quách Đông Hải rồi. Quả nhiên người có thể đảm đương trách nhiệm Chủ tịch của một tỉnh ủy tuyệt đối không phải chỉ biết dựa vào nịnh hót mới có được chức vụ như bây giờ. Đây đúng là có tài năng thực sự đấy. Cái quan niệm về mô hình Chính phủ phục vụ, chính hắn cũng chỉ mới có quy hoạch sơ bộ, không ngờ Quách Đông Hải lại nhìn ra được.

    Nhiếp Chấn Bang liền gật đầu nói:

    - Đây là điều tất nhiên. Việc thu hút đầu tư, sau này sẽ trở thành vấn đề cần phải đối mặt của Chính phủ các cấp. Bác Quách, còn một việc cháu muốn bác tư vấn giúp cháu một chút.

    - Ồ? Có việc gì khiến cháu không hiểu sao? Cứ nói ra, nếu biết bác sẽ nói và nếu nói sẽ nói ra hết.

    Quách Đông Hải cũng bắt đầu có chút tò mò. Theo tính cách của Nhiếp Chấn Bang thì, nếu không phải là vấn đề quá quan trọng thì chắc chắn sẽ không nói ra những lời như vậy.

    Nhiếp Chấn Bang lúc này cũng không có gì phải giấu giếm cả, cũng là về chuyện ông nội chọn hắn làm người thừa kế.

    Một người dày dặn kinh nghiệm như Quách Đông Hải, chắc chắn sẽ biết. Nhiếp Chấn Bang liền nói:

    - Bác Quách, anh cả cháu, thời gian trước có tìm cháu nói chuyện khá lâu. Giữa việc Cơ sở và ủy ban các Bộ, anh cả cháu bảo cháu chọn ra một nơi, cháu cũng không hiểu chuyện này lắm. Bác thấy thế nào ạ?

    Giữa việc ở lại Cơ sở hay trở lại phía các bộ uỷ trung ương, kỳ thật bản thân Nhiếp Chấn Bang cũng đã có luận định rồi. Không nói đến những cái khác, chỉ nhắc đến cục diện hiện giờ của huyện Lê thôi thì dựa vào tính cách của Nhiếp Chấn Bang, sẽ không có chuyện bỏ đi được, đây là vấn đề nguyên tắc làm người. Đi trăm dặm, nửa chín mươi, ý nghĩa rất rõ ràng. Mặc dù đi hết chín mươi dặm đường rồi mà không đi cho hết chặng đường phía trước thì cũng giống như chưa hề đi. Cho nên, bất luận thế nào, Nhiếp Chấn Bang cũng sẽ đợi đến ngày huyện Lê có được thành tích. Nhưng Nhiếp Chấn Bang vẫn có chút không hiểu. Việc chọn lựa giữa Cơ sở và các bộ uỷ trung ương, thật sự lại có thể khiến cho Nhiếp Gia Lương mất đi ý chí chiến đấu, chủ động nhường lại vị trí người thừa kế sao?

    Đây chính là một đoạn đường ngắn của Nhiếp Chấn Bang mà thôi. Có ký ức, có kinh nghiệm của kiếp trước không phải là giả. Nhưng trên quan trường, đi vào con đường chính trị thì Nhiếp Chấn Bang giống như nàng dâu mới gả về nhà chồng, chưa hiểu gì cả.

    Quách Đông Hải vừa nghe xong chuyện này liền cười xòa nói:

    - Chấn Bang à, cháu lúc này thật khiến bác cảm thấy có chút thực tế rồi. Hóa ra, cháu không phải cái gì cũng biết nhỉ?

    Nói đến đây, nét mặt Quách Đông Hải nghiêm túc trở lại, nhìn Nhiếp Chấn Bang nói:

    - Chấn Bang, cháu nên biết rằng, mắt nhìn người của lão Thủ trưởng tuyệt đối không giống người thường. Hiện tại, kinh nghiệm trải qua dưới cơ sở, chính là một tiêu chuẩn quan trọng của việc thăng tiến sau này.

     
    Last edited by a moderator: 5/3/15
  2. comeback

    comeback Thành viên kích hoạt

    Tham gia ngày:
    15/4/13
    Bài viết:
    1,883
    Được thích:
    5,031
    Trùng Sinh Thế Gia Tử
    Tác giả: Thái Tấn
    ----------oOo----------
    Nhóm dịch: metruyen
    Nguồn: Sưu Tầm

    Chương 219: Lại Được Lên “bảy Giờ Mỗi Ngày”





    Kinh nghiệm làm việc dưới cơ sở, điều này đối với người Hoa từ trước đến nay trên quan trường đều rất được chú trọng. Thời xưa thi khoa cử, thông thường những chức vụ như Trạng nguyên là về học vấn. Tiến sĩ và cao hơn nữa, cơ bản đều là được phân tới những vùng đất bên ngoài kinh thành, từng bước đi lên từ Huyện lệnh rồi thăng chức vào Triều đình.

    Hoàn cảnh hiện tại cũng đã không giống như những năm trước nữa rồi. Với bối cảnh như của Nhiếp Chấn Bang vậy, nếu như theo con đường trước đây thì tuy bằng phẳng nhưng ở trong lý lịch thì sẽ không còn sáng chói được. Đặc biệt là Thủ trưởng số một đương nhiệm, cũng là đi theo con đường Cơ sở. Cứ tiếp tục thế này, trên dưới cả nước đều ngày càng xem trọng việc nhậm chức ở Cơ sở. Nếu có thể làm việc đến nơi đến chốn ở dưới Cơ sở, tạo được một phen thành tích thì càng tốt hơn.

    Quách Đông Hải lúc này cũng trầm ngâm. Câu hỏi này của Nhiếp Chấn Bang, Quách Đông Hải thật ra cũng có thể đoán ra một số vấn đề, nhưng cũng không tốt mà trả lời. Cái mà Quách Đông Hải do dự chính là ý tứ của lão lãnh đạo. Nhiếp lão sắp đặt thế này, nhưng cũng lại không chỉ rõ nó ra, ý của Nhiếp lão là gì? Có phải muốn Nhiếp Chấn Bang tự mình lãnh ngộ ra vấn đề này hay không? Nói không chừng, nếu chính ông nói ra những lời này thì có ảnh hưởng đến Nhiếp Chấn Bang không, có làm rối loạn cả kế hoạch của Nhiếp lão không? Những điều này đều là vấn đề cần phải suy nghĩ.

    Cuối cùng, Quách Đông Hải vẫn quyết định chỉ dừng ở chỗ gật đầu thôi. Còn về việc Nhiếp Chấn Bang có thể lĩnh ngộ được bao nhiêu thì phải xem ngộ tính của Nhiếp Chấn Bang rồi.

    - Chấn Bang à, vấn đề này liên quan đến chuyện của gia đình cháu, đụng chạm đến phương hướng phát triển sau này của nhà họ Nhiếp. Vốn dĩ bác không nên xen miệng vào chuyện này mới đúng, nhưng nếu cháu đã hỏi thì bác cũng nói cách nhìn của bác một chút vậy. Hiện tại, sau khi công cuộc cải cách và mở cửa không ngừng thâm sâu hơn, thì năng lực quản lý đã trở thành năng lực có thể thể hiện được nhất, cũng đã trở thành một tiêu chuẩn quan trọng để cán bộ được thăng chức. Mà chỗ nào mới có thể thể hiện ra nó được?

    Lời nói của Quách Đông Hải rất uyển chuyển.

    Nhiếp Chấn Bang lúc này cũng gật đầu nói:

    - Bác Quách, chuyện này cũng giống như việc xây nhà vậy. Kinh nghiệm công tác dưới cơ sở chính là nền móng, nền móng làm tốt rồi thì mới có thể quyết định được độ cao của toà nhà, đúng không ạ?

    Lúc này, Quách Minh gõ cửa, đi từ bên ngoài vào cười nói:

    - Ba, Tam thiếu gia, ăn cơm được rồi.

    Bữa cơm của nhà Quách Đông Hải nhìn có vẻ rất long trọng. Vốn dĩ, dựa vào cấp bậc của Quách Đông Hải thì có tư cách thuê thêm người giúp việc. Nhưng vì để tiếp đãi Nhiếp Chấn Bang, Quách Đông Hải còn đặc biệt cho người giúp việc nghỉ hôm nay, để cho Lý Thúy Anh đích thân vào bếp, đây là sự xem trọng của Quách Đông Hải đối với Nhiếp Chấn Bang.

    Món ăn cũng đều mang theo đặc trưng điển hình của Quảng Đông. Nhiếp Chấn Bang ăn vào cũng không phải không quen, dù sao Diệp Thục Nhàn cũng là người Việt Đông, bình thường ở nhà cũng thường xuyên ăn món ăn Quảng Đông.

    Sau khi ăn xong, Nhiếp Chấn Bang cũng đứng lên nói:

    - Bác Quách, bác còn bận nhiều việc nên cháu không dám làm phiền bác nữa. Đợi sau khi hội Quảng giao kết thúc, cháu sẽ lại tới chào hỏi bác.

    Thật giống với suy đoán của Quách Đông Hải, chuyện về Chính quyền huyện Lê tham gia hội chợ giao dịch thương mại, trong ngày thứ hai đã chấn động các kênh truyền thông tin tức trên toàn quốc. Một đơn vị chính quyền địa phương, lại tổ chức thành đoàn thể để tham gia hội chợ giao dịch mang tính chất thương mại. Đây chắc chắn là một tin tức mang tính bùng nổ cực lớn. Ánh mắt của cả nước đều tập trung vào hội chợ triển lãm lần này. Huyện Lê lại càng đã trở thành tiêu điểm được chú ý và thảo luận nhiều nhất bởi các cơ quan chính quyền địa phương ở các nơi trên cả nước.

    Đầu tiên là tỉnh Việt Đông bên này, sáng sớm ngày thứ hai, “Nhật báo Việt Đông”, “Báo cuối tuần Việt Đông”, “Nhật báo Nam Hải”, đài truyền hình Việt Đông và các kênh tin tức truyền thông quan trong ở các cấp của tỉnh Việt Đông đều chạy ào đến hiện trưởng khu triển lãm.

    Sáng sớm vừa mở cửa, các cán bộ huyện Lê mới chạy đến đây, bục sân khấu vẫn còn chưa được dựng lên xong, các loại tài liệu tuyên truyền vẫn chưa được bày đặt ra ngay ngắn thì các phóng viên của đủ các kênh truyền thông đã bày ra tất cả các tư thế ngay trước mặt rồi. Không ít phóng viên đều lần lượt giơ micro, bút ghi âm lên, nhắm vào ngay từng nhân viên công tác ở đây:

    - Xin hỏi, các anh có phải người của huyện Lê ở Tây Bắc không vậy? Lấy danh nghĩa của Chính quyền để tham gia hội chợ triển lãm thương mại, ước muốn ban đầu của các anh là gì, có thể nói ra được không vậy?

    - Chào anh, chúng tôi là phóng viên chuyên mục “Tin tức Việt Đông” của đài truyền hình Việt Đông. Xin hỏi, bản chất chức năng của Chính phủ chuyển biến sang thành tình chất thương mại hoá, với hình thức như vậy có phải đã có chút liều mạng không?

    - Xin hỏi, chủ tịch huyện Lê của các anh có ở đây không? Tôi là phóng viên của “Nhật báo Việt Đông”, tôi có thể thực hiện một phóng sự chuyên đề được không?

    - Chào anh, tôi là phóng viên của thông tấn xã Hoa Hạ thường trú tại tỉnh Việt Đông. Xin hỏi, nguyên nhân gì thúc đẩy huyện Lê các anh đi đầu thực hiện sáng kiến như vậy. Hình tượng của Chính phủ được bảo vệ thế nào, tôn nghiêm của Chính phủ được duy trì thế nào. Loại hình hoạt động mang đậm tính thương mại hoá, tính chất con buôn như thế này có được sự ủng hộ đặc biệt của lãnh đạo chính quyền cấp trên hay không?

    Lời nói của phóng viên này vừa dứt thì các phóng viên bên cạnh đều hít một hơi lạnh. Bất kể đang trong hệ thống ngành nghề nào thì với việc bản thân là người trong cùng hệ thống, thân phận cao thấp vẫn phải có. Thông thường, những kẻ thuộc kênh truyền thông cấp tỉnh đều là những kẻ vênh váo lên tận trời cả. Nhưng, người này, chính là trực thuộc phía thông tấn xã Hoa Hạ, đây chính là kênh truyền thông thuộc về cấp cao nhất. Tất cả những bản thảo đều là được lên thẳng đài truyền hình quốc gia và các kênh truyền thông cấp quốc gia, ví dụ những tờ báo như “Nhật báo Hy Vọng”, “Cảnh chung”. Lần này, e rằng huyện Lê sẽ nổi tiếng khắp cả nước rồi.

    Ý nghĩa càng sâu xa hơn chính là, nếu như vị chủ tịch huyện Lê này có thể làm được phù hợp với ý nghĩ của phía trên, vậy thì chắc chắn là sẽ phất lên rồi. Còn nếu không hợp với ý tứ của bên trên thì, chỉ sợ là chức vụ đang có cũng sẽ dừng lại luôn thôi.

    Trong thời gian ngắn, phía trước sân khấu triển lãm của Chính quyền huyện Lê đã bắt đầu có rất đông dòng người qua lại. Với sự có mặt của nhiều kênh truyền thông như vậy, cũng đã gợi lên sự tò mò của những vị khách doanh nghiệp tham quan.

    Lúc này Nghiêm Phượng Kiều cũng có chút kinh ngạc, cảnh tượng náo động như vậy cũng là lân đầu tiên cô nhìn thấy. Cô nhìn Trưởng phòng Xúc tiên đầu tư thương mại, Phạm Chấn Minh đang đứng cạnh. Nghiêm Phượng Kiều lắc đầu, chuyện này đến quá mức bất ngờ. Trong trường hợp Nhiếp Chấn Bang không có mặt ở đây thì không ai dám biểu lộ gì cả.

    Lúc này, vừa hay Nhiếp Chấn Bang đang vác một đống tài liệu tuyên truyền chạy tới. Lần này để tham gia triển lãm thì huyện Lê đã in ra năm mươi nghìn tờ tuyên truyền màu và năm nghìn bộ Kim chỉ nam đầu tư vào huyện Lê, bây giờ xem ra số lượng như vậy vẫn chưa đủ. Nhiếp Chấn Bang lập tức dẫn Dịch Quân và Lý Nham của phòng xúc tiến đầu tư đi tìm nhà in ấn ở Việt Châu để in thêm.

    Đồng thời, hắn lại quay về khách sạn lấy thêm tài liệu đem qua đây, lúc này cảnh tượng trước mắt cũng khiến cho Nhiếp Chấn Bang kinh ngạc.

    Vừa thấy Nhiếp Chấn Bang, Nghiêm Phượng Kiều giống như bám được phao cứu mạng, lập tức nói:

    - Cám ơn sự quan tâm của các bạn bè trong giới truyền thông. Chủ tịch Nhiếp của chúng tôi đến rồi, các vị có câu hỏi gì xin cứ hỏi Chủ tịch Nhiếp của chúng tôi đây.

    Vừa thấy Nhiếp Chấn Bang với tuổi đời khá trẻ, lại còn vác một đống đồ, tuy ăn mặc cũng khá tốt, nhưng cái thái độ này, tuyệt đối không phải chỉ là làm ra vẻ. Đều là người làm trong ngành nghề truyền thông nên mắt nhìn người cũng rất sắc bén. Làm ra vẻ hay là thật tâm thật lòng thì họ vẫn còn có thể nhìn ra được.

    Đường đường là một Chủ tịch huyện lại tự mình làm những việc như vậy, không phải là để thể hiện cho người ta thấy, thế này đã đủ để người khác phải khâm phục rồi. Tất cả phóng viên đều có không ít thiện cảm với Nhiếp Chấn Bang.

    Đặt tài liệu xuống, Nhiếp Chấn Bang lập tức cười nói:

    - Cảm ơn sự quan tâm và ủng hộ của các bạn bè trong giới truyền thông. Ở đây có vẻ hơi chật chội, tôi thấy như vậy đi, xin mọi người đợi một lát, để tôi liên lạc với khu triển lãm mượn đỡ một hội trường, để chúng ta vào đó, thế nào? Lúc đó tôi sẽ tận tình trả lời câu hỏi của các vị, không che giấu nửa lời.

    Lời nói khôi hài hòa nhã của Nhiếp Chấn Bang khiến cho các phóng viên rất vừa lòng. Một Chủ tịch huyện trẻ tuổi, không hề làm ra vẻ, nói năng thì thẳng thắn. Cái loại phong thái như thế này, bớt cái tính tình giống như mấy kẻ lõi đời trong chốn quan trường, khiến cho người nghe cảm thấy tin tưởng. Tất cả mọi người đều nghe theo.

    Bên Nhật báo Hy Vọng lại sử dụng một bình luận với nội dung “Cơ quan chức năng Chính phủ đang thay đổi hay là đang rơi xuống?” để làm tiêu đề của bài báo đăng trên trang đầu. Tiêu đề như vậy thoạt nhìn giống như đang biểu dương hành động này. Sau cuộc cải cách thăm dò được mở rộng, chức năng của Chính phủ cũng như hình thức đều có sự thay đổi và chuyển biến dần. Nhưng, trong thực tế, nguyên cả bài văn đều nhằm vào phê phán hành động này của Chính quyền huyện Lê. Trong lời văn có không ít từ ngữ phản bác lại chính quyền huyện Lê, ví dụ như, con buôn, làm mất đi sự trang trọng và uy nghiêm của Chính phủ…

    Bên trong khách sạn Lệ Hoa của Thành phố Việt Châu.

    Nhìn thấy tờ báo trên bàn, Nhiếp Chấn Bang ngược lại là vẫn tỏ vẻ thản nhiên. Bên cạnh, Nghiêm Phượng Kiều và Phạm Chấn Minh thì lại có chút sốt ruột.

    - Chủ tịch, bây giờ truyền thông cả nước đều náo động cả lên, ca ngợi cũng có, chê bai cũng có. Bây giờ “Nhật báo Hy vọng” cũng đã phát biểu như vậy, chỉ sợ…

    Nghiêm Phượng Kiều ngồi bên cạnh nói nhỏ

    Năng lực thấu hiểu cơ bản như vậy, Nghiêm Phương Kiều là vẫn phải có. Hiện giờ, các tờ báo có trên thị trường của Thành phố Việt Châu đều được đặt trên mặt bàn uống nước. Trong số các tờ báo truyền thông cả nước, không ít tờ báo đều toàn là phê bình và nghi ngờ. Tình hình lúc này rất sôi nổi. Nghiêm Phượng Kiều có thế chắc chắn rằng, tiếp theo, bên này huyện Lê, đặc biệt là Nhiếp Chấn Bang sẽ phải chịu áp lực rất lớn.

    Phạm Chấn Minh ở bên cạnh cũng gật đầu nói:

    - Chủ tịch, Chủ tịch Nghiêm nói đúng đó. Tôi thấy, hay là chúng ta cũng nên có sự chuẩn bị một chút. Anh nhìn xem, tờ “Nhật báo Hy Vọng” này vừa nhìn vào trang bìa giống như là đang thảo luận vấn đề này nhưng trên thực tế, câu từ như thế này cũng là nhằm thu hút rất nhiều tranh luận, đặc biệt là sự nghi ngờ đối với việc Chính quyền chúng ta tham gia triển lãm thương mại. Tôi thấy, đây rõ ràng là có ý tứ ám muội mà.

    Nhiếp Chấn Bang lúc này cũng chỉ là cười ra tiếng một cái. Những thủ đoạn thế này, Nhiếp Chấn Bang biết rõ hơn ai hết, chỉ sợ là do một số gia tộc có ý định kín đáo gây ra mà thôi. Mục đích chính là không muốn hắn tạo ra được danh tiếng. Không biết là có thể đè ép hắn xuống hẳn hay không, nhưng ít nhất có thể làm sự việc rối tung lên, từ đó, thành tích chính trị của hắn cũng khó mà làm ra được. Biết được quy luật phát triển của đời sau rồi, bởi vậy Nhiếp Chấn Bang căn bản cũng không quá lo lắng.

    Đang tính nói chuyện thì điện thoại ở bên cạnh reo lên, điều này khiến cho bọn người Nghiêm Phượng Kiều có chút kinh ngạc. Điện thoại của khách sạn, nếu là người của huyện Lê thì căn bản là sẽ không có ai gọi cả. Vậy lúc này, rốt cuộc là ai đây?

    Nhiếp Chấn Bang nhấc điện thoại lên “a lô” một tiếng thì đầu giây bên kia giọng nói của Nhiếp Gia Lương vang lên:

    - Lão Tam, chuyện lần này, cậu đúng là làm náo động lớn rồi đó. Bây giờ, nhà nhà ở Bắc Kinh đều bị cậu làm kinh động cả lên. Tối nay, cậu cứ chờ ở trước màn hình ti vi đi. Huyện Lê của các cậu lại được lên trên “Bảy giờ mỗi ngày” rồi.

    Nghe xong câu nói của Nhiếp Gia Lương, Nhiếp Chấn Bang bật cười, sau khi tiện thể nói lại mấy câu thì gác máy. Nhìn hai người Nghiêm Phượng Kiều và Phạm Chấn Minh ở bên cạnh, hắn nói:

    - Chủ tịch Nghiêm, lão Phạm, thông báo với các anh em khác, tối nay xem tin tức đi. Lần này chúng ta sẽ lại được lên “Bảy giờ mỗi ngày” rồi.

    Xem ra, mặt trên cũng đã phản ứng lại rồi. Lên “Bảy giờ mỗi ngày”, e rằng sẽ mang tính quyết định cho toàn bộ chuyện này rồi đây.

     
    Last edited by a moderator: 5/3/15
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 1)