↑ ↓

 V.I.P  FULL  LS Q.Sự Tranh Bá Thiên Hạ - 1245 (Free 66) - Trí Bạch

Thảo luận trong 'Truyện VIP' bắt đầu bởi minh luan, 4/5/15.

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.
  1. TRANH BÁ THIÊN HẠ
    Tác giả: TRÍ BẠCH

    Chương 1: Người đặc biệt nhất biên thành


    Nguồn: MeTruyen
    (¯`'•.¸(¯`'•.¸† Nhóm dịch Tây Pha Cư Sĩ †¸.•'´¯)¸.•'´¯)
    [​IMG]





    Giới thiệu


    Nhân vật chính Phương Giải, một người hiện đại, không rõ vì sao mình lại tới thế giới này, mang theo một thân thế bí ẩn mà ngay cả bản thân hắn cũng không biết. Ngay từ khi sinh ra hắn đã luôn được một đám người bảo vệ khỏi những cuộc truy sát, luôn phải trải qua cuộc sống hoặc là chạy trốn hoặc là chết. Điều hắn quan tâm nhất, chính là làm sao để sống sót. Khi đã sống sót, điều hắn quan tâm nhất là làm sao sống tốt. Khi đã có cuộc sống tốt, điều hắn quan tâm nhất chính là làm sao giữ được nó. Nhưng bởi vì thân thế của mình mà hắn bị rơi vào vòng tranh đấu, và hắn quyết định đối mặt với nó, đi tìm lời giải cho toàn bộ cuộc đời mình.

    Biện pháp tốt nhất để giải quyết vấn đề, chỉ có hai thứ: tiền và đao. Để leo lên cao, không có đường tắt, nếu có, nó cũng chỉ thuộc về người đã chuẩn bị kỹ càng. Trong thời thái bình, Phương Giải muốn làm một phú ông, nhưng tiếc rằng hắn thất bại. Trong thời loạn lạc, Phương Giải chỉ muốn được sống một cuộc sống thanh bình, nhưng tiếc rằng hắn lại thất bại. Cho nên, hắn quyết định Tranh Bá Thiên Hạ.






    Hàn phong mãnh liệt từ phương bắc thổi tới, cuốn theo bọt tuyết lau xát qua mặt đất, lại cuốn lên trời không ít cỏ dại khô vàng. Cảnh sắc tiêu điều vẫn là cảnh sắc. Nếu như những thi nhân giàu cảm xúc kia chứng kiến cảnh này, chỉ sợ sẽ sáng tác ra vài bài thơ mà dân chúng mãi mãi sẽ không hiểu.

    Hoa đăng của đế đô là đối tượng để bọn họ ngâm tụng. Sông Trường Giang lớn nhất của đế quốc cũng là đối tượng để bọn họ ngâm tụng. Những cô nương phấn nộn, trong trắng của Bán Nguyệt Lâu ở đế đô kia đương nhiên cũng là đối tượng để bọn họ ngâm tụng. Nhưng không thể phủ nhận, người bình thường không thể ngâm tụng nổi những cô nương của Bán Nguyệt Lâu kia.

    Mà chiến trường và chém giết, mãi mãi là chủ đề hay để đám thi nhân lấy ra cảm khái.

    Mới qua năm mới, thời tiết vẫn còn rất lạnh. Nhất là ở một nơi chim không ỉa như biên thùy Tây Bắc. Không khoa trương chút nào nếu nói, nếu tuyết tiền liệt không có vấn đề gì, thì nước tiểu vừa vung ra lập tức có thể biến thành một cây băng.

    Bên ngoài một cánh rừng không lớn nằm lộn xôn vài chục cỗ thi thể. Do thời tiết quá lạnh, người chết đã đông cứng như đá. Dưới ánh mặt trời chiếu xuống, máu đã đóng thành băng của những thi thể kia sẽ biến thành một màu sắc yêu dị. Thật giống như đặc sản rượu Bồ Đào của Tây Vực vậy. Rót vào chén rượu thủy tinh là có màu sắc y như vậy.

    Ủng da đạp vỡ máu đã đóng thành băng, phát ra thanh âm răng rắc.

    Một vị đội trưởng biên quân mặc bì giáp màu đen, quần áo màu xanh có số đi tới bên cạnh những thi thể kia, lau đi hai băng côn từ dưới mũi chảy xuống, hơi có chút đắc ý nói: - Chém bốn mươi ba thủ cấp, đoạt lại rất nhiều tài vật. Công lao này nói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỏ. Tối thiểu nhất cái chức Phó Úy này của lão tử cũng phải thăng lên nửa cấp. Nếu như lão tử thực sự thăng lên Hiệu Úy, lão tử liền mời các ngươi tới Hồng Tụ Chiêu uống rượu.

    - Đội trưởng lại khoác lác rồi.

    Một binh lính biên quân rung đùi đắc ý nói: - Cho dù đội trưởng lấy ra năm năm quân lương của mình, cũng không đủ để mời hai mươi ba huynh đệ chúng tôi tới Hồng Tụ Chiêu mỗi người uống một chén rượu.

    - Có Phương Giải, việc gì lão tử phải trả tiền?

    Nói xong câu đó, đội trưởng biên quân Lí Cảm Đương hơi chút sửng sốt, quay đầu nhìn nhìn, mới nhớ ra cái gì đó, hỏi - Phương Giải đâu rồi? Từ lúc bắt đầu chém giết, lão tử đã không nhìn thấy hắn.

    - Điều này có gì phải bất ngờ?

    Trải qua mười một lần chiến đấu với kẻ thù bên ngoài, y nguyên vẫn còn sống sót, Ngũ trưởng Phó Bảo Bảo thở dài nói: - Chiến tích mười một lần sống sót sau chiến đấu của ta, ở trước mặt Phương Giải, quả thực chả khác gì cái rắm. Ta dám đánh cuộc, cho dù là trải qua một trăm linh mười cuộc chiến, hắn vẫn có thể sống sót.

    Thập trưởng Khâu Tiểu Thụ vừa cười vừa nói: - Hắn có gia tài bạc triệu cần trông coi, tự nhiên sợ chết một ít. Ngươi thì không giống với, ngươi chỉ có một mình…Mười một lần chiến tranh không chết, mà tới hiện tại ngươi vẫn chỉ là một Ngũ trưởng. Đây quả thực không phải là việc vinh quang gì.

    Phó Bảo Bảo chăm chú nói: - Ta chưa từng phủ nhận là mình sợ chết. Hơn nữa ta còn rất vẻ vang khi mình còn sống sót…Nhưng tiểu tử vô liêm sỉ Phương Giải kia? Hắn chưa bao giờ nói là mình sợ chết. Nhưng con mẹ nó lần nào đi giết mã tặc, hắn có dám đi lên trước đâu? Ta dám đánh cuộc, không tới một khắc nữa, đồ hỗn trướng kia nhất định là chui ra từ chỗ nào đó rồi cười ha ha. Sau đó vẻ mặt thoải mái chúc mừng biên quân chúng ta lại thắng lớn rồi mời mọi người tới quán Vân Kế ăn thịt chó uống rượu.

    Hai mươi mấy binh lính biên quân đang sắp xếp trang bị, kiểm kê tử thi đều gật đầu tỏ vẻ đồng ý.

    Cực kỳ nhận đồng.

    - Ngươi nên thấy đủ a!

    Khâu Tiểu Thụ vỗ vãi hắn, nói: - Từ lúc thành Phàn Cố này có tiểu tử Phương Giải kia, thức ăn của chúng ta xác thực là cải thiện không ít. Ngươi không thể phủ nhận, tám trăm biên quân, hai ngàn dân chúng của thành Phan Cố, không có một người nào là không thích tiểu tử kia.

    - Một người cực kỳ sợ chết như hắn, vì sao mọi người lại thích hắn nhỉ?

    Phó Bảo Bảo quệt miệng hỏi.

    - Bởi vì…

    Đội trường Lí Cảm Đương xoay người túm một xích vàng trên cổ một mã tặc xuống, hà hơi nói: - Tiểu tử Phương Giải kia…thực con mẹ nó biết kiếm tiền. Cuộc sống của thành Phan Cố, bởi vì có sự xuất hiện của hắn mà ngày càng tốt hơn. Ta dám đánh cuộc…cho dù là Cấm Vệ Quân cũng không được trang bị tốt như chúng ta! Cũng không được ăn ngon như chúng ta.

    Vừa lúc đó, không biết một thiếu niên diện mạo thanh tú, tuổi chừng mười bốn, mười lăm tuổi từ chỗ nào chui ra. Hắn mặc một bộ bì giáp không quá vừa người, xoa xoa tay, cười ha ha đi tới: - Vì chúc mừng biên quân của chúng ta lại thắng lớn, ta mời mọi người tới quán Vân Kế ăn thịt chó uống rượu.

    ….

    ….

    Thành Phan Cố.

    Trong thư phòng của Nha Tướng biên quân thành Phan Cố, Lý Hiếu Tông.

    Chậu than đỏ rực, thỉnh thoảng có tro tàn bay lên. Nhiệt độ trong phòng và bên ngoài chênh lệch rất lớn, ấm áp khiến cho người ta không nỡ rời đi.

    Lý Hiếu Tông là quan chỉ huy cao nhất của tám trăm tinh binh biên quân thành Phan Cố. Dù chỉ là Nha Tướng ngũ phẩm, nhưng không hề nghi ngờ, ở trong thành nhỏ Phàn Chính rộng ba dặm rưỡi, thậm chí là khu vực rộng lớn hơn hai trăm dặm ở bên ngoài, hắn có quyền lợi và địa vị tuyệt đối.

    Hắn xuất thân từ Lý gia của Lũng Hữu. Dù chì là con cháu chi thứ, nhưng miễn cưỡng được coi là quý tộc. Vừa lúc ra đời, hắn đã kế thừa hư chức là Hữu Thị Huân, chính thất phẩm. Đệ tử hàn môn cho dù phấn đấu cả đời cũng chưa chắc tới được vị trí đó. Mà Lý Hiếu Tông khiến cho người ta kính nể không phải ở xuất thân của hắn, mà là tài năng của hắn.

    Từ ba năm trước hắn được điều nhiệm tới thành Phan Cố làm Nha Tướng, trong khu vực hai trăm dặm do hắn quản lý thái bình hơn rất nhiều. Năm đầu tiên hắn tới, biên quân xuất động ba mươi ba lần, giết tặc hơn chín trăm người. Năm ngoái biên quân xuất động sáu lần, giết tặc hơn hai trăm. Năm nay…chính xác mà nói, từ tháng sáu năm trước, sau khi biên quân tập kích mã tặc, chỉnh chỉnh tám tháng mới có hành động.

    Cho nên Lý Hiếu Tông có chút đau đầu. Quân công báo lên mà thiếu, thì làm sao kiếm thêm được ban thưởng? Nghĩ tới đây, hắn không khỏi giật mình. Sau đó không thể không nghĩ, từ khi nào mình trở nên tham lam như vậy…

    Tháng trước là sinh nhật hai mươi sáu tuổi của hắn. Hắn chẳng những xuất thân thế gia. Nghe nói còn là học sinh xuất sắc của Diễn Vũ Viện. Vừa mới tốt nghiệp liền được đảm nhiệm Nha Tướng biên quân. Bởi vậy có thể chứng minh lời đồn ở Diễn Vũ Viện hắn rất phong tao…À không, phong lưu là thật.

    Nghe nói vị Chu viện trưởng của Diễn Vũ Viện, một người tuy không phải có quyền lực lớn nhất, nhưng địa vị và danh vọng tuyệt đối là lớn nhất kia đã từng biểu dương Lý Hiếu Tông ở trước mặt mọi người. Mà từng tiếng nói từng hành động của Chu viện trưởng đều có thể ảnh hưởng tới Hoàng Đế. Chu viện tưởng từng nói:”Nếu tới ba mươi tuổi mà ngươi chưa rơi rụng bởi cái tính cách nát của ngươi, thì ngươi rất có khả năng trở thành vị Tổng Đốc trẻ tuổi nhất của Đế Quốc”.

    Từ lời này có thể thấy Chu viện trưởng rất coi trọng Lý Hiếu Tông. Nhưng câu cuối cùng của Chu viên trưởng mới là trọng điểm.

    Đương nhiên, nếu không có bất ngờ gì xảy ra…Ngươi sẽ không sống qua được hai mươi lăm tuổi! Một người học ở Diễn Vũ Viện ba năm y nguyên chỉ biết tấn công không biết phòng thủ, Binh Bộ lại tính toán phân ngươi tới biên thành…Hiện tại ta cũng phải mặc niệm thay ngươi!

    Chu viện trưởng tính sai. Bởi vì ba năm này ở biên thành, Lý Hiếu Tông sống thực con mẹ nó quá thoải mái.

    Mỗi khi nhớ tới lời bình kia của Chu viện trưởng, Lý Hiếu Tông lại không nhịn được muốn cười.

    Xác thực là vì ra một cái ngoài bất ngờ, mà hắn mới không mạnh mẽ lao tới như lúc trước. Bởi vì trên thế giới này có rất nhiều thứ tốt đã khiến cho hắn không nỡ chết.

    Cái ngoài bất ngờ, chính là một thiếu niên tên là Phương Giải.

    - Phương Giác Hiểu a…ngươi thực con mẹ nó là kỳ tài!







    Phương Giải, chữ Giác Hiểu.

    Ba năm trước đây, Lý Hiếu Tông đảm nhiệm Nha Tướng của biên quân thành Phan Cố, hắn cũng xuất hiện ở tòa thành không lớn nhưng rất nổi tiếng này. Chỉ dùng một năm ngắn ngủn, hắn liền thành danh nhân của thành Phan Cố. Dùng lời của đội trưởng biên quân Lí Cảm Đương để giải thích, thì chính là quá con mẹ nó biết kiếm tiền!

    Dám ở trong thư phòng của Lý Hiếu Tông vểnh mông lên để sưởi ấm, cả tám trăm biên quân của thành Phan Cố có không ít người. Bởi vì Lý Hiếu Tông không phải là một vị tướng quân nghiêm khắc khiến cho người ta phải sợ hãi. Thư phòng của hắn cũng không khó vào như khuê phòng của Tức Chúc Tâm, người duy nhất biết nhảy điệu Lưu Hoa Thủy Tụ Chi ở Hồng Tụ Chiêu. Dù sao nghe nói nàng ta vẫn là hoàng hoa khuê nữ. Mà hắn…thôi không nhắc tới.

    Nhưng dám ở thư phòng của Lý Hiếu Tông vểnh mông lên sưởi ấm, hơn nữa vẫn là mông người, khẳng định chỉ có một mình Phương Giải.

    Cái mông bốc lên hơi nước, khói trắng phiêu phiêu.

    - Ngươi đái?

    Lý Hiếu Tông nhìn chằm chằm Phương Giải, hỏi.

    - Không ngửi thấy mùi nước tiểu, khẳng định không phải là đái!

    Tướng mạo ngay ngắn, mi thanh mục tú, Phương Giải chăm chú đáp: - Lúc đám người Lí Cảm Đương giết mã tặc, ngài không biết gió lớn cỡ nào đâu. Vì không muốn bị đông chết, ta chỉ có thể đào một hố tuyết rồi chui vào đó. Đó là biện pháp tốt nhất vừa bảo tồn thể lực, vừa đảm bảo nhiệt độ của cơ thể không bị giảm. Nhưng không thể phủ nhận là, nằm trong đó lâu cả người vẫn ẩm ướt…

    Cảm thấy cái mông của mình rốt cuộc đã ấm áp, Phương Giải lấy ra một chồng giấy từ trong ngực đưa cho Lý Hiếu Tông: - Thu hoạch tháng trước, không tính là nhiều. Nhưng so với tháng trước nữa vẫn nhiều hơn một thành.

    - Chính là hơn một nghìn hai trăm lượng!

    Lý Hiếu Tông tán thán nói: - Phương Giải, có phải ông trời phái ngươi xuống tạo phúc cho thành Phan Cố không?

    Phương Giải sửa sang lại quần áo, sau đó rất chân thành son sắt hồi đáp: - Ông trời phái ta xuống để tạo phúc toàn bộ nhân loại…

    - Sao ông trời lại cam lòng phái ngươi xuống? Nếu ngươi lưu lại trên trời, chẳng phải giúp ông ta kiếm được rất nhiều bạc sao?

    Lý Hiếu Tông nhìn ngân phiếu trong tay, cảm khái nói.

    - Nếu tướng quân không còn việc gì, ta trở về Kim Nguyên Phường đây. Ngày mai là mở chợ rồi, ít nhiều cũng nên chuẩn bị một chút.

    Phương Giải quay đầu nhìn, xác định cái mông của mình không còn ẩm ướt nữa, liền muốn cáo từ.

    - Ngươi quay về mà không phải ngủ, thì ta nguyện ném chồng ngân phiếu này vào trong chậu than.

    Lý Hiếu Tông lườm hắn một cái, nói.

    - Vì ngân phiếu…ta phải ngủ một giấc vậy.

    Phương Giải có chút khó xử nói.

    - Đi thôi, ta biết ngươi chắc chắn sẽ đáp ứng mời đám người Lí Cảm Đương đi ăn lẩu thịt chó. Nhớ kỹ là không được uống nhiều rượu. Nếu khiến cho đội Chấp Pháp bắt được, ta cũng sẽ không thiên vị một ai.

    - Tướng quân đại nhân yên tâm đi.

    Phương Giải vừa đi ra ngoài cửa vừa nói - Cùng đội Chấp Pháp uống rượu ăn thịt không phải lần một lần hai. Lần trước có một vị đội trưởng Chấp Pháp giả mù sa mưa muốn bắt ta, chỉ cần hai bình rượu, hắn liền gọi ta là huynh đệ. Ngài cũng biết đấy, cật nhân đích tổng hội chủy đoản, nã nhân đích tổng hội thủ nhuyễn.

    - Xem ra ta phải đổi một số người trong đội Chấp Pháp rồi…

    Lý Hiếu Tông thở dài nói, lập tức lại lắc đầu: - Trừ phi đổi cả mình, bằng không ngươi mãi mãi là người đặc thù nhất trong thành Phan Cố. Biến về ngủ đi, nhìn ngươi ta lại tâm phiền!

    - Vâng!

    Phương Giải làm một cái quân lễ, rồi xoay người đi ra thư phòng. Mới đi được bốn năm bước, chợt nghe thấy thanh âm nhàn nhạt của Lý Hiếu Tông: - Phương Giác Hiểu, có phải ngươi vừa mới đánh rắm không?

    Phương Giải kinh hãi thất sắc. Trong lòng tự nhủ mình đánh rắm không một tiếng động như vậy, làm sao tướng quân đại nhân lại biết nhỉ?

    Hắn quay đầu lại kinh ngạc hỏi: - Công lực của tướng quân lại tiến bộ rồi à?

    Lý Hiếu Tông lắc đầu, sau đó chăm chú nói: - Ta…nhìn thấy.

    Phương Giải ngơ ngẩn, lập tức ngửa mặt lên trời thở dài: - Thành Phan Cố này chỗ nào cũng tốt, chính là con mẹ nó quá lạnh! Đánh rắm cũng có thể nhìn thấy…có thể nhìn thấy a…

    (Biên thành: thành trì ở biên giới. Cật nhân đích tổng hội chủy đoản, nã nhân đích tổng hội thủ nhuyễn: Nhận được chỗ tốt của người khác rồi thì khó mở miệng phản đối người ta)
     
    Chỉnh sửa cuối: 30/10/15

  2. Chương 2: Thành Phan Cố

    Nguồn: Metruyen
    Đả tự: Banlong.us
    (¯`'•.¸(¯`'•.¸† Nhóm dịch Tây Pha Cư Sĩ †¸.•'´¯)¸.•'´¯)







    Đi ra cửa chính phủ tướng biên quân, Phương Giải giẫm tuyết đọng dày đặc đi về hướng Kim Nguyên Phường. Bởi vì tuyết đọng quá dầy, cho nên thanh âm giẫm lên kêu rất rõ ràng.

    - Phương Giải, nghe nói hôm nay ngươi đi ra ngoài giết tặc phải không?

    Hà thẩm giặt quần áo ở cách đó không xa cười ha hả hỏi.

    Đó là một người đàn bà đã có chồng khăng khăng nói rằng mười năm trước mình là một mỹ nữ kiều nộn như hoa. Có lẽ cuộc sống là một tảng mỡ béo ngậy, mới nuôi được một đóa hoa trở thành một vị đại thẩm có eo như thùng nước, mặt đầy tàn nhan trong mười năm. Nhưng không thể nghi ngờ chính là, điều này không ngăn cản sự kiêu ngạo tới tận bây giờ của Hà thẩm.

    - Vâng, gần đây Hà thẩm lại đẹp ra rồi. Con gái của lão Trần mới xuất giá vài ngày trước nhìn cũng không thuận mắt bằng Hà thẩm.

    - Ai nha…hiện tại tiểu tử ngươi mới phát hiện lão nương đẹp hơn người khác sao? Năm đó lúc lão nương hành tẩu giang hồ, người theo đuổi lão nương có thể xếp hàng từ cổng thành Phan Cố.

    - Lời này của Hà thẩm đã nói tới tâm khảm của ta rồi. Mỗi lần nhìn thấy ngài, ta đều có cảm giác cảnh đẹp ý vui. Thật giống như vào mùa xuân ấm áp, ngồi trên cỏ xanh mơn mởn, thưởng thức đóa hoa tươi nở rộ vậy. Cực kỳ là hưởng thụ.

    Khuôn mặt tròn của Hà thẩm rõ ràng đỏ lên, nhịn không được nhăn nhó nói: - Vậy ngươi nói xem, lão nương giống như hoa gì?

    Phương Giải cẩn thận suy nghĩ một phen, sau đó chân thành nói: - Hoa loa kèn.

    - Tại sao?

    Hà thẩm khẽ giật mình, không hiểu hỏi.

    Phương Giải nhìn bộ ngực lớn và khuôn mặt tròn của Hà thẩm, rất chân thành ca ngợi: - Càng nở càng lớn.

    - Phương Giác Hiểu!

    Một tiếng tức giân vang lên trong hẻm nhỏ. Sau đó người nào đỏ hoảng sợ chạy ra khỏi hẻm như chó nhà có tang. Tốc độ cực nhanh khiến cho người ta phải líu lưỡi. Theo sát đó, một cái chậu gỗ cực lớn từ hẻm nhỏ bay ra. Pằng một tiếng rơi xuống mặt đất, vỡ tan tành.

    Phương Giải chỉ cảm thấy gió thổi lồng lộng bên tai, trong lòng đắc ý nghĩ tới khinh công của mình lại tiến bộ hơn không ít.

    Còn chưa chạy được ba mươi bộ, chợt nghe thấy thanh âm có thể chấn động cả tòa thành Phan Cố của Hà thẩm: - Phương Giác Hiểu, lão nương đã làm mối cho ngươi với khuê nữ của lão Ngô ở thành đông rồi đấy. Nếu ngày mai ngươi dám tới muộn, lão nương liền đập bể chiêu bài Kim Nguyên Phường của ngươi!

    Phương Giải lập tức dừng chân, quay đầu nhìn Hà thẩm, hỏi: - Đập bể Kim Nguyên Phường? Ngài không cần chia hoa hồng à?

    Hà thẩm xiên eo quát như hổ hống: - Ngươi chỉ cần trả lời lão nương có đi hay không!

    Phương Giải còn chưa trả lời, tất cả cửa sổ trên đường cái lần lượt mở ra, có thiếu nữ đứng ở cửa sổ vội vàng hô: - Phương Giác Hiểu, nếu ngươi dám đi, ta liền từ đây nhảy xuống.

    - Phương Giác Hiểu, nếu ngươi dám đi tìm nữ tử khác, ta liền xuất gia làm ni cô!

    - Phương Giác Hiểu, ngươi là kẻ phụ tâm!

    Một người đàn bà có chồng nổi giận nói: - Phương Giác Hiểu, nếu ngươi dám bội bạc khuê nữ nhà ta, ta liền chặt mệnh căn của ngươi cho chó ăn!

    Có thiếu phụ thì thảm thiết rơi lệ, hối hận vì sao mình lại gả cho người khác sớm thế.

    Chỉ có Tôn quả phụ mới hai mươi sáu tuổi đã thủ tiết năm năm, tựa ở cửa trước, cắn hạt bí, kiều mị nói: - Tiểu Phương Giải, sau này nếu lấy vợ thì cũng thường xuyên tới đây nhé.

    Phương Giải ở đâu còn dám dừng lại, dưới chân giống như đốt pháo vậy, chạy vội ra ngoài. Lúc chạy ngang qua Tôn quả phụ, hắn bỗng nhiên mạnh mẽ dừng chân, sau đó nhanh chóng ngắt lên bộ ngực no đủ của Tôn quả phụ một cái: - Lần nào cũng chỉ biết gây thêm loạn. Khiến cho ta chịu tiếng xấu thay cho người khác. Nếu ta thực sự đã ăn người thì không nói làm gì, nhưng chỉ nhìn lén ngươi tắm rửa một lần, lẽ nào ngươi còn muốn trả thù cả đời…

    Vê một cái, cảm xúc thật tốt. Phương Giải nhịn không được lại vê. Thậm chí có thể chuẩn xác tìm được hạt nhô lên sau lớp áo bông dày đặc: - Cái này coi như là lợi tức!

    Sau khi đắc thủ, Phương Giải lại bắt đầu chạy vội. Lưu lại Tôn quả phụ đỏ bừng mặt, chấn kinh làm rơi đầy hạt bí ra đường.

    Nghĩ tới lần này thực sự là bị tiểu gia hỏa kia đắc thủ, Tôn quả phụ không nhịn được tức giận: - Phương Giác Hiểu, có bản lĩnh thì lần sau ngươi lại sờ thử xem!

    Phương Giải một bên chạy, một bên quay đầu nói: - Ta sẽ không bị lừa lần thứ hai đâu! Rốt cuộc chỗ đó ngươi lót mấy tầng bông vậy?

    Tôn quả phụ lúng túng, che mặt quay vào nhà không dám quay đầu lại.

    Quay vào nhà, Tôn quả phụ cởi áo, móc ra một tấm lót bông từ trong áo ngực, tiện tay vứt xuống mặt đất, giận dữ tự nhủ: - Nếu lão nương không lót một chút, ngươi làm sao bắt trúng?

    Nhưng vừa nghĩ tới cách dầy như vậy, Phương Giải rõ ràng có thể chạm vào được chỗ đó của nàng, khuôn mặt không khỏi đỏ lên.

    - Mụ…lão nương lại bị một tiểu tử choai choai đùa giỡn.

    Nghĩ tới đây, Tôn quả phụ đứng phắt dậy, sắc mặt quyết tuyệt.

    Ăn đậu hũ của ta không phải dễ dàng như vậy. Nếu lão nương có cơ hội, một hơi liền ép khô đậu hũ của ngươi. Tôn quả phụ đứng ở trong phòng, thật giống như một đấu sĩ vậy, sĩ khí ngẩng cao. Mà lúc này, đám vợ bé và thiếu nữ nhìn Phương Giải chạy như điên, ánh mắt có chút mê ly. Có người nhịn không được háo sắc, nhìn tấm lưng kia nói: - Chạy trốn mà cũng đẹp trai như vậy…

    Ai nha!

    Đầu phố, người nào đó trượt chân một cái, nằm sấp xuống, đẹp trai tới rối tinh rối mù.





    Phan Cố là một tòa biên thành nằm ở cuối Tây Bắc của Đại Tùy. Tòa thành này chỉ rộng chừng ba dặm rưỡi, cùng là tòa thành nhỏ nhất của Tây Bắc. Đi ra cửa thành hướng về phía tây chừng sáu mươi dặm, có một dãy núi không cao, nhưng trải dài dằng dặc về phía nam bắc. Dùng lời của các biên quân trong thành Phan Cố để miêu tả, thì dãy núi kia giống như vô số bộ ngực của nữ nhân.

    Trên thực tế, dãy núi này được gọi là dãy núi Lang Nhũ. Nghe nói ở đại thảo nguyên rộng bao nga bát ngát, tổ tiên của Hoàng Tộc đế quốc Mông Nguyên chính là loài sói. Tổ tiên của bọn họ được sinh ra ở dãy núi này.

    Nhưng điều khiến cho người của đế quốc Mông Nguyên bi phẫn và bất đắc dĩ, chính là đế quốc Đại Tùy ở Đông Nam kia từ sau khi quật khởi, dãy núi này rốt cuộc đã không hoàn toàn thuộc về bọn họ. Đương nhiên, cũng không hoàn toàn thuộc về Đại Tùy.

    Một trăm hai mươi năm trước, Cao Tổ Hoàng Đế của Đại Tùy là Dương Kiên sau khi lập quốc, không ngừng dẫn theo quân đội mở rộng địa bàn. Trải qua ba mươi năm, hàng trăm trận chiến lớn nhỏ, chưa từng thua một trận nào.

    Mãi cho đến khi quân đội của Đại Tùy đi về phía tây đánh tới dãy núi Lang Nhũ, đế quốc Mông Nguyên cường đại nhất của phía tây rốt cuộc không chịu được sự gây sự của quốc gia mới thành lập là Đại Tùy. Bốn mươi vạn thiết kỵ đi ra thảo nguyên, vượt qua dãy núi Lang Nhũ tấn công quân Tùy. Nhưng điều khiến cho người ta không nói được gì, chính là được xưng thảo nguyên tinh kỵ, vô địch thiên hạ đấu với mười hai vạn Phủ Vệ tinh binh của Đại Tùy, lại không chiếm được một chút tiện nghi nào.

    Dù quân đội của Đại Tùy thiếu thốn chiến mã, nhưng bộ binh tinh duệ bách chiến của bọn họ lại tạo thành một đội hình vững chắc giống như là dãy núi Yên Sơn ở phía nam vậy, không thể nào rung chuyển. Bốn mươi vạn kỵ binh Mông Nguyên chết trận mười một vạn. Binh lính tinh duệ của Đại Tùy cũng tổn thất bốn vạn. Đế quốc Mông Nguyên không cam lòng chịu nhục, đã triệu tập trọng binh, do đích thân Mông Khoát, người được xưng là Thiên Khả Hãn thống suất hai mươi vạn kỵ binh trợ giúp. Đúng lúc gặp phải Hoàng Đế khai quốc của Đại Tùy là Dương Kiên cũng suất quân chạy tới.

    Mười vạn tinh binh Tả Vũ Vệ, Hữu Vũ Vệ, Tả Kiêu Vệ, Tả Ngự Vệ của Đại Tùy tao ngộ hai mươi vạn kỵ binh của đế quốc Mông Nguyên. Dựa vào trường mâu, cự thuẫn tạo thành chiến trận, Dương Kiên đấu ba trận đều thắng. Bức lui Mông Khoát phải rút về dãy núi Lang Nhũ. Trận chiến này bị Hoàng Tộc Mông Nguyên coi là trận chiến nhục nhã nhất.

    Từ sau đó, song phương kịch chiến sáu năm. Đế quốc Mông Nguyên không thể tìm về được mặt mũi. Mà Đại Tùy chỉ mới thành lập, cũng vô lực sát nhập thảo nguyên. Cuối cùng song phương ký kết hiệp nghị ở dưới núi Lang Nhũ. Dùng dãy núi Lang Nhũ làm giới hạn. Phía tây của dãy núi là lãnh thổ của đế quốc Mông Nguyên. Mà phía đông là lãnh thổ của Đại Tùy.

    Bởi vậy liền có biên thành Phan Cố, liền có thành Niết Bàn ở bên kia dãy núi Lang Nhũ.

    Tới hiện tại, hiệp nghị kia đã trải qua gần trăm năm. Song phương vẫn bảo trì hòa bình. Nhưng bất kể là Đại Tùy hay là Mông Nguyên, các đời Hoàng Đế kế nhiệm đều muốn đánh bại đối phương để lưu danh sử sách.

    Đại Tùy nằm ở Trung Nguyên, coi nghề nông là chính, thiếu thốn các loại da, ngọc thạch, dê bò, nhất là chiến mã, nên không thể xâm nhập vào thảo nguyên để tác chiến. Mà đế quốc Mông Nguyên lại thiếu sắt, muối ăn, gấm vóc, trà và rượu ngon. Bộ binh của bọn họ lại quá yếu, đối mặt với rất nhiều thành trì của Trung Nguyên liền không có biện pháp nào.

    Bên này của dãy núi Lang Nhũ có biên quân Phan Cố, bên kia thì có lang kỵ của thành Niết Bàn, hai bên đều muốn chiếm được thành của đối phương, sau đó đứng ở trên thành của đối phương đái một bãi. Nhưng ba năm trước đây, vị Hoàng Đế thứ sáu của Đại Tùy là Dương Dịch, sau khi gặp gỡ vị Đại Khả Hãn thứ ba mươi của đế quốc Mông Nguyên là Mông Ca, thành Phan Cố liền có một thân phận khác.

    Thị trường.

    Thương nhân của Đại Tùy có thể vận chuyển hàng hóa cần thiết tới thành Phan Cố, trao đổi dê bò, da, ngọc thạch với dân chăn nuôi. Sáu ngày, ngày mùng một, ngày mùng tám, ngày mười một, mười tám, hai mươi mốt, hai mươi tám của tháng cho phép mở chợ. Để đổi được muối ăn, lá trà và gấm vóc, những mục dân kia đều tới cửa thành xếp hàng từ sớm. Dù cho tiết trời rất giá lạnh.

    Trong mắt những dân chăn nuôi kia, biên quân Đại Tùy trong thành Phan Cố thật khiến cho người ta chán ghét. Nhưng không ai trong bọn họ dám gây sự. Bởi vì tướng quân Lý Hiếu Tông của biên quân là một người cực kỳ công chính và nghiêm khắc. Nếu có dân chăn nuôi nào gây sự, nhẹ thì quất ba mươi roi. Nặng thì chặt đầu thị chúng. Cho nên những mục dân kia vừa hận vừa e ngại hắn.

    Không chỉ là như vậy, nếu có thương nhân của Trung Nguyên nào gian trá lừa gạt dân chăn nuôi, hoặc là có hành động ép mua ép bán bị Lý Hiếu Tông biết, cũng y nguyên bị phạt nặng. Quy củ vẫn đơn giản, dựa theo tình tiết, nghẹ thì quất ba mươi roi, nặng thì chặt đầu thị chúng. Cho nên mục dân kia cũng vừa kính vừa thích hắn.

    Cần phải nói rõ là, những người bị phạt ba mươi roi, không có một người nào gắng gượng được năm ngày.

    Cũng phải nó rõ rằng, lúc hành hình là dùng roi buộc đầy đồng tiền. Một khi quật xuống, máu thịt liền mơ hồ. Cho nên quất ba mươi roi và chém đầu khác nhau duy nhất, chính là chém đầu có thể miễn cưỡng giữ lại toàn thây.

    Nhưng Nha Tướng biên quân Lý Hiếu Tông từng nói qua. Khi dễ người trong thảo nguyên không coi vào đâu, nhưng nếu ảnh hưởng tới quy củ của thành Phan Cố, khiến cho những người trong thảo nguyên kia không dám tới, khiến cho hàng năm mất đi hơn mười vạn lượng bạc trắng bóng, thì là một việc tuyệt đối không thể dung tha.

    ….



    Mùng tám tháng hai, là ngày mở chợ. Những mục dân kia thành thật giao thuế ở cửa thành, sau đó đi tới chợ trao đổi hàng hóa mà mình muốn. Mà tới trưa, thành Phan Cố càng trở nên náo nhiệt. Mục dân có thừa tiền trong người hoặc là thương nhân kiếm được tiền sẽ tràn vào quán ăn, thanh lâu, còn có sòng bạc để tiêu xài. Cho nên mỗi khi tới phiên chợ, nữ tử của thanh lâu hận nhất chính là vào lúc đó thân thể không khỏe. Thiếu đi tiền thưởng của những vị khách hào phóng kia.

    Những mục dân kia rất tôn sùng gấm vóc và lá trà của Trung Nguyên, càng tôn sùng nữ tử xinh đẹp da trắng của Trung Nguyên. Dù thảo nguyên không thiếu mỹ nữ, nhưng phần lớn có làn da đen do phơi nắng khi chăn thả. Hơn nữa eo lại to như thùng nước. So với những nữ tử trang điểm của thanh lâu kia, thực giống như trời và đất vậy.

    Mục dân đều là những người hào sảng. Trên cơ bản sẽ không mang theo tiền dư rời khỏi thành Phan Cố. Bọn họ chỉ cần mang theo hàng hóa đi là đủ. Tiền của Đại Tùy đối với bọn họ mà nói, thật không có ý nghĩa. Cho nên các cô nương của thanh lâu lại yêu thích mục dân của thảo nguyên hơn những thương nhân keo kiệt của Trung Nguyên.

    Thực ra rất nhiều mục dân tới thành Phan Cố, mục đích chủ yếu không phải vì trao đổi hàng hóa, mà là vì tới ba tòa nhà giải trí của thành Phan Cố để tìm sự kích thích.

    Ba tòa nhà đó, chính là Khách Thắng Cư, Hồng Tụ Chiêu và Kim Nguyên Phường.

    Một quán ăn, một thanh lâu, một sòng bạc.
     
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 1, Guests: 0)

  1. canhlilam