Võng Du Toàn Chức Cao Thủ - Hồ Điệp Lam

Thảo luận trong 'Khoa Huyễn - Linh Dị' bắt đầu bởi daicawin83, 26/5/15.

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.
  1. Lôi Soái

    Lôi Soái And so the legend begin! Đại Boss

    Được thích:
    206,823
    Toàn Chức Cao Thủ
    Tác giả: Hồ Điệp Lam
    Chương 1366: Pháp sư triệu hồi max

    Edit & beta: Lá Mùa Thu
    Nguồn: Toàn Chức Cao Thủ

    Edit & beta: Lá Mùa Thu

    Hô Khiếu chuyên chơi một kèm một, lại có thể quên mất pháp sư triệu hồi trong đội hình Hưng Hân. Đây quả là một sai lầm thấp kém đến buồn cười.

    Sự dũng cảm của Hưng Hân, sự tín nhiệm của Hưng Hân đối với tuyển thủ thật đáng ngạc nhiên. Các chiến đội khác liệu có dám đặt trọng trách cả trận lên một tân binh, dù biết rõ cậu ta là chìa khóa khắc chế đối thủ? Một tân binh chỉ mới cọ xát được vài lượt, tính đến hôm nay?

    Hưng Hân dám.

    Thế nên khi Hô Khiếu phạm phải sai lầm thấp kém, không một ai nhảy đổng lên chửi mắng cả. Vì phần đông mọi người đều mắc phải sai lầm ấy hệt như Hô Khiếu. Bận lan man với việc Diệp Tu không lên sân, có bao nhiêu người nghiêm túc suy nghĩ rằng thiếu Diệp Tu, Hưng Hân sẽ đánh trận này ra sao? Trong mắt họ, Hưng Hân không có Diệp Tu là một Hưng Hân chỉ biết đánh bừa.

    Tiếc thay, bằng Yên Ngọc và pháp sư triệu hồi, Hưng Hân chỉ dùng hai tân binh ít khi góp mặt trong trận đoàn đội để nhẹ nhàng phá đấu pháp kèm người của Hô Khiếu từ đầu game.

    Khói đã tan gần hết, đội hình Hưng Hân lúc này mới để lộ chiếc nanh sắc bén của mình. Dưới sự chỉ huy của Muội Quang, dàn thú triệu hồi biến pha tấn công đột phá của Hô Khiếu thành trò trẻ con không hơn không kém.

    Ám Vô Thiên Nhật của Lưu Hạo bị rễ cây Ma Giới Chi Hoa trói.

    Đường Tam Đả của Đường Hạo đang đè Linh Miêu xuống đấm, nhưng đầu hắn lại nằm dưới hàm răng Sói Băng, trông rất kinh khủng.

    Thiều Quang Hoán của Triệu Vũ Triết thì bị Lôi Ưng focus. Tuy một con thú triệu hồi không đến nỗi đe dọa tuyển thủ chuyên nghiệp, nhưng Triệu Vũ Triết muốn rảnh tay tấn công Hưng Hân, ít nhất cũng phải hỏi ý nó đã.

    Khí Xung Vân Thủy của Quách Dương và Quỷ Mê Thần Nghi của Lâm Phong thoát kiếp chăng?

    Đương nhiên là không.

    Hưng Hân là tên một chiến đội chứ không phải một người. Hưng Hân đâu chỉ có La Tập? Thú triệu hồi của Muội Quang cân hết ba người Hô Khiếu, đồng đội cậu nhàn lắm!

    Thế nên Mộc Vũ Tranh Phong dồn hỏa lực nặng xuống đầu Khí Xung Vân Thủy. Còn Lâm Phong ấy à? Xui nhất hội luôn. Quỷ Mê Thần Nghi của cậu ta là tặc chiến, bật Tiềm Hành định im im chạy vào kéo một người Hưng Hân ra, nhưng giờ khói tan rồi, cậu ta đứng giữa đội hình địch, chỉ có thể bị kẹp sandwich.

    Bị ba người Đường Nhu, Phương Duệ và Mạc Phàm kẹp.

    Phá được chiến thuật địch cũng chưa chắc sẽ thắng. Muốn nắm phần thắng trong tay, sát thương là thứ hữu hiệu nhất. Chiến thuật có thể thay đổi, có thể điều chỉnh. Đã biết pháp sư triệu hồi rất đáng ngại, Hô Khiếu dĩ nhiên sẽ không chơi ngu thêm lần nữa. Vì thế, Hưng Hân phải nhanh chóng lợi dụng cơ hội, cho Hô Khiếu bao nhiêu sát thương hay bấy nhiêu. Nếu không, pha phản kích đẹp mắt cho đợt tấn công đầu tiên kia là vô ích.

    Hưng Hân đang dùng Quỷ Mê Thần Nghi để chứng tỏ rằng họ không hành động vô ích. Bị ba người focus, cậu ta không cách nào đỡ nổi, HP trượt dốc không phanh.

    Tuy vậy, Hưng Hân khó thể tiễn vong Quỷ Mê Thần Nghi chỉ trong một đợt. Lôi Ưng cũng không thể giữ chân Thiều Quang Hoán mãi, và Sói Băng ngoạm nguyên cái đầu Đường Tam Đả thì sao? Trông đáng sợ đấy, nhưng hiệu ứng hình ảnh của game thôi chứ đó không tính là headshot. Xét ra, khí băng phà từ miệng sói đem đến debuff giảm tốc, gây ức chế cho Đường Tam Đả hơn sát thương nhiều.

    Ám Vô Thiên Nhật của Lưu Hạo cũng chỉ bị trói chân, hạn chế di chuyển, nhưng hắn vẫn có khả năng đứng tại chỗ tấn công. Khoảng cách cast Kiếm Sóng là tầm trung, đủ sức quét đến vị trí Hưng Hân hiện tại.

    Do đó, nhân vật thực sự bị áp đảo chỉ có Khí Xung Vân Thủy dưới nòng pháo Mộc Vũ Tranh Phong. Thú triệu hồi là thú, không phải con người, không có sức uy hiếp mạnh như con người.

    "Trước mắt Hưng Hân đang chiếm ưu, nhưng liệu có thể nắm chắc phần thắng hay không thì phải xem họ đánh tiếp thế nào." Lý Nghệ Bác bình luận khi thấy kết quả trận đấu vẫn còn xa xăm diệu vợi.

    "Đúng vậy, Ám Vô Thiên Nhật tuy bị rễ cây Ma Giới Chi Hoa trói chân, nhưng Hưng Hân vẫn nằm trong phạm vi công kích của anh ấy. Anh ấy hoàn toàn có thể hỗ trợ Lâm Phong!" Phan Lâm nói.

    Sóng Kiếm Phá Đất!

    Quả nhiên, Lưu Hạo đã khiển Ám Vô Thiên Nhật cứu viện Quỷ Mê Thần Nghi.

    Có điều, Ma Giới Chi Hoa đang chắn trước mặt. Quỷ Mê Thần Nghi bị ba người bên Hưng Hân kéo ra phía sau hoa để focus, Ám Vô Thiên Nhật quét Kiếm Sóng kiểu gì cũng không vòng qua Ma Giới Chi Hoa được. Sóng Kiếm Phá Đất quét ra một cách vô ích, mà sau khi nó rời khỏi lưỡi kiếm Ám Vô Thiên Nhật, một chiếc bật lửa bỗng kêu cái tách, rơi xuống ngay chỗ hắn.

    Con quỷ cái!

    Lưu Hạo chỉ kịp thầm mắng trong lòng, Nhiệt Cảm Phi Đạn đã từ trên trời giáng xuống. Ám Vô Thiên Nhật bị rễ cây trói chân, chẳng cách nào né tránh.

    Ầm!

    Đám mây hình nấm nuốt chửng Ám Vô Thiên Nhật. Tô Mộc Tranh đang focus Khí Xung Vân Thủy, bận bịu thế mà vẫn có lòng chăm sóc Lưu Hạo.

    Quăng Ném!

    Đường Tam Đả thoát khỏi tình cảnh vướng víu bằng một cú thộp cổ Sói Băng. Dù hành động chậm chạp vì debuff giảm tốc, sức mạnh của hắn không hề chịu ảnh hưởng. Sói Băng bị ném về phía ba người Đường Nhu.

    Hào Long Phá Quân!

    Hàn Yên Nhu dứt khoát lấy công làm thủ. Hào Long Phá Quân xuyên qua Sói Băng, lao thẳng đến Đường Tam Đả. Trình phản ứng và thao tác của Đường Hạo dĩ nhiên không vấn đề, nhưng Đường Tam Đả đang trong trạng thái chiếu chậm, Đường Nhu chuyển mục tiêu quá bất ngờ, hắn đỡ kịp mới là lạ.

    Rầm!

    Đường Tam Đả bay theo gió.

    Hàn Yên Nhu không đuổi theo, chỉ xoay người tiếp tục đâm Quỷ Mê Thần Nghi.

    "Hưng Hân đánh tốt quá! Rất có kết cấu, rất có tiết tấu!" Trên sóng trực tiếp, Lý Nghệ Bác khen ngợi hết lời.

    "Nhưng làm vậy, chẳng phải giúp Đường Tam Đả thoát khỏi quấy rối? Đường Hạo quay về liền thì sao?" Phan Lâm hỏi.

    "Nổi không?" Lý Nghệ Bác cười.

    Trong trận, Muội Quang không ngừng ngâm xướng và khiển thú. Tứ Thú là đấu pháp cậu thường dùng, cũng là số lượng cậu có thể khiển tốt nhất. Tuy nhiên, lúc này La Tập lại không ngừng triệu hồi. Mọi con thú triệu hồi trên cây kỹ năng mà Muội Quang có, La Tập đều thả ra hết.

    Một số con level thấp, cắn không được bao nhiêu sát thương, nhưng La Tập không gọi chúng ra để giải quyết khâu này. Co kéo mới là mục đích chính. Đám thú triệu hồi tạo nên một phòng tuyến, ngăn trở người Hô Khiếu chạm đến người Hưng Hân. Vì thế La Tập thả thú như xả lũ.

    Cây mana của Muội Quang trượt nhanh nhất trên chiến trường. Ở tình huống bình thường, pháp sư triệu hồi không nên để cạn mana trước khi kết liễu đối thủ. Nhưng bây giờ, giết chóc là công việc của đồng đội. Nhiệm vụ của Muội Quang chỉ có cản trở, cản trở và cản trở.

    Đây là một quá trình trao đổi. Muội Quang dùng mana của mình, trao đổi với HP địch. Cây HP đang làm đối tượng giao dịch thuộc về Quỷ Mê Thần Nghi, tặc chiến do Lâm Phong cầm. Bị ba người Hưng Hân vây đánh, cậu ta vô phương chống cự, chỉ có thể cố gắng tránh né, chờ đồng đội tới cứu. Đó chính là điều La Tập cần ngăn cản. Thú triệu hồi của Muội Quang và hỏa lực nặng từ xa của Mộc Vũ Tranh Phong đang đảm nhiệm vai trò quấy rối Hô Khiếu.

    Chỉ một con gà chơi triệu hồi, lại quấy rối được cả đội mình?

    Một sự thật khiến người Hô Khiếu nổi điên.

    Nhưng rồi sao? Họ có thể làm gì?

    La Tập thí mana triệu hồi hết con này đến con khác. Không chỉ cho chúng đi thí mạng, cậu còn ra sức điều khiển chúng làm đủ trò. Trình La Tập chưa đủ để khiển toàn bộ thú một cách hoàn hảo, nhưng lần này, cậu đã biết cách chọn cái nào cần và cái nào bỏ. Cậu không ôm đồm hết tất cả. Cậu chỉ hành động ở thời điểm cần thiết nhất, quan trọng nhất.

    Những ai từng khinh La Tập, chỉ cần có chút trình Vinh Quang, lúc này đều phải câm nín. Giá trị của La Tập trong trận đêm nay là điều không thể chối cãi. Tuy không phải tay đấm chủ lực, nhưng cậu là mắt xích không thể thiếu trong chiến thuật của Hưng Hân. Cũng như trị liệu vậy, một nghề không gây sát thương nhưng không một ai dám nói nó vô dụng cả.

    Còn những ai trình cao hơn tí, chắc chắn sẽ ngạc nhiên với La Tập.

    Quả thật, trình cậu không phải hàng top, nhưng những gì trong phạm vi khả năng, cậu đều làm đến tốt nhất.

    Tính toán chuẩn xác, nhịp đánh kỹ càng.

    Hình như... Hưng Hân lại tòi ra thêm một đứa khó lường rồi!

    Tư chất có hạn, cậu ta vẫn thực hiện max khả năng những gì có thể.

    Giống như khi đi thi, một số người đủ sức đạt 100 điểm, nhưng rồi sẽ vì sơ sót này nọ mà chỉ đạt 90 điểm, trong khi La Tập là người chỉ đủ sức đạt 90 điểm, và thành tích cuối cùng của cậu là đúng 90 điểm. So kết quả thực tế, giữa cậu và những người có thể đạt 100 kia chẳng có gì khác biệt cả.

    "Hô Khiếu phải nghĩ cách giải quyết. Cứ bị quấy rối thế này không ổn đâu." Lý Nghệ Bác nhận xét.

    "Vậy chỉ đạo Lý, anh cảm thấy Hô Khiếu nên xử lý thế nào?" Phan Lâm hỏi.

    "Đánh tập trung." Lý Nghệ Bác nói, "Hô Khiếu phải tập trung lại, phối hợp đột kích tổng thể mới xử lý nhanh dòng thú của Muội Quang được. Chia lẻ ra đánh như bây giờ hiệu suất quá kém, đó là lý do một mình La Tập đã có thể kéo chân tất cả họ."

    "Tổng thể à?" Phan Lâm líu lưỡi. Ai chẳng biết Hô Khiếu bởi vì yếu tổng thể nên mới chia nhau tự đánh? Họ đã cố tình xé trận đấu tổng thể thành năm trận 1v1, giờ lại bảo đánh chung?

    "Hơi bị khó nhỉ?" Phan Lâm thở dài. Đúng là cái gì nói thẳng ra cũng mất vui mà!​
     
    dragonsavior thích bài này.
  2. Lôi Soái

    Lôi Soái And so the legend begin! Đại Boss

    Được thích:
    206,823
    Toàn Chức Cao Thủ
    Tác giả: Hồ Điệp Lam
    Chương 1367: Đánh tập trung đi, Hô Khiếu

    Edit & beta: Lá Mùa Thu
    Nguồn: Toàn Chức Cao Thủ

    Edit & beta: Lá Mùa Thu

    Muốn Hô Khiếu đánh tập trung?

    Nghe Lý Nghệ Bác nói, khán giả đều câm nín. Nếu Hô Khiếu đánh tập trung được thì cần gì chơi như bây giờ? Đấu pháp một kèm một, xét cho cùng vẫn quá cực đoan. Thiếu thốn tính cân bằng, chỉ cần sẩy tay cái nhẹ sẽ bị đối thủ nắm thóp ngay. Cứ nhìn là biết! Hô Khiếu mắc lỗi xem thường pháp sư triệu hồi đội bạn, thế là rơi vào tình cảnh bó tay toàn tập đấy thôi.

    Chịu thua?

    Không!

    Người Hô Khiếu nhất quyết không chịu thua. Thằng nhóc kia là ai? La Tập? Vô danh thôi mà! Bị một con gà vô danh đánh bại, còn gì mặt mũi?

    "Cố cho tao!" Đường Hạo quát trên kênh đội. Không ai biết ý hắn muốn kêu Lâm Phong cố chống chọi hay kêu Hô Khiếu cố tiếp tục đấu pháp hiện tại, chờ cơ hội đột phá. Mọi người chỉ thấy, hắn quát thì quát chứ Sói Băng mới được Muội Quang gọi ra vẫn lao đầu về phía Đường Tam Đả. Sói Băng là một trong bốn con thú chính của Muội Quang, sức cắn mạnh hơn mấy con level thấp, thêm vào def cao máu dày, muốn giết nó không dễ. Dù là Đường Hạo, cũng không dễ.

    Quật Ngã!

    Đường Hạo chỉ đành biểu diễn trình cá nhân, cho Đường Tam Đả quật nguyên con Sói Băng ra sau lưng. Đảo mắt, Sói Băng lật mình dậy, nhào đến cắn hắn tiếp.

    Là át chủ bài Hô Khiếu, Đường Tam Đả dưới tay hắn dĩ nhiên rất mạnh. Nhưng thú triệu hồi cứ nối đuôi nhau tràn về phía hắn, đông như kiến, có cảm giác giết mãi không hết.

    Không, không đúng!

    Đường Hạo là đại thần hạng A. Hắn biết pháp sư triệu hồi tuy nhiều pet, nhưng không đến mức giết mãi không xong. Sự thật là Muội Quang đã khiển quá tốt, căn ke thời cơ cực chuẩn để thú triệu hồi tấn công liền mạch, mới gây nên ảo giác thôi.

    Thằng nhóc này... Đường Hạo phát hiện, thì ra La Tập của Hưng Hân không phải kẻ vô hình.

    Nếu một chọi một, Đường Hạo không sợ kiểu chơi nhây của La Tập. Mày cho một con tới, tao giết một con. Mày cho hai con tới, tao giết một cặp. Giết cho mày hết thú để gọi, giết cho mày cạn sạch mana. Thế nhưng hiện tại không thể, bởi thời gian hắn giết từng con là thời gian Quỷ Mê Thần Nghi thêm bầm dập. Nếu không nhanh chóng cứu cậu ta, Hô Khiếu sẽ rơi vào thế yếu quân số, một thiệt hại khó thể san bằng.

    "Kẹp đám thú của Muội Quang!" Đường Hạo bỗng ra lệnh.

    Ngoài sân, Trần Quả thấy vậy thì phấn khích hết cỡ.

    La Tập là người ít giống tuyển thủ chuyên nghiệp nhất Hưng Hân. Ngồi dưới suốt cả vòng bảng, gần đây cậu mới được gọi lên sân. Nhưng giờ đây, đánh với chiến đội Hô Khiếu hung hãn vào bậc nhất Liên minh, đội trưởng Đường Hạo, người từng nổi tiếng bởi lấy hạ khắc thượng, đã chỉ đích danh cậu làm mục tiêu cần kìm hãm.

    Hô Khiếu cần kìm hãm La Tập không phải vì cậu dễ ăn, hay cậu yếu, mà vì cậu chính là chướng ngại, ngăn Hô Khiếu thực hiện chiến thuật của mình.

    La Tập không chỉ được đánh giá cao bởi người nhà, mà còn bởi đối thủ, một đối thủ vô cùng ngạo mạn. Dù chỉ là một trận đoàn đội, La Tập cũng đã ghi khắc sự tồn tại của mình trong mắt mọi người. Trần Quả tin rằng, Đường Hạo chắc chắn phải nhớ mãi cái tên La Tập, nhớ mãi cậu tân binh đã gây ức chế tột độ cho Hô Khiếu bọn họ.

    Đánh đẹp lắm! Nhất định phải thắng nhé!

    Trần Quả lặng lẽ gửi lời chúc từ lòng mình đến đồng đội trong trận.

    Lúc này, Hô Khiếu bắt đầu triển khai hành động. Dưới mệnh lệnh chém đinh chặt sắt của Đường Hạo, họ cùng nhau focus Muội Quang, đồng nghĩa với tác chiến theo đội hình tổng thể. Quả nhiên, Hô Khiếu đã phải vì La Tập mà thay đổi đấu pháp làm mưa làm gió mấy lượt gần đây.

    Thiều Quang Hoán liền Blink một phát, bỏ vị trí đứng từ đầu đến giờ. Kỳ thực đội hình Hô Khiếu được tính toán rất kỹ, vị trí đứng của mỗi người đều có tác dụng tốt nhất trong việc chia tách đội hình địch. Hiện chiến thuật phải thay đổi, Triệu Vũ Triết lập tức di chuyển. Tương tự, Ám Vô Thiên Nhật không còn bị rễ cây trói chân, Lưu Hạo theo lệnh di chuyển ngang. Hắn và Triệu Vũ Triết không cần trao đổi trước nhưng vẫn rất ăn ý. Có thể nói, tuy tổng thể Hô Khiếu rất có vấn đề, nhưng khả năng phối hợp không phải là con số 0. Bởi dù sao họ cũng ở trình tuyển thủ chuyên nghiệp, nếu phối hợp căn bản cũng thua thì thôi, gỡ luôn cái mác ấy đi.

    Dưới sự cản trở của quân đoàn thú triệu hồi, Ám Vô Thiên Nhật và Thiều Quang Hoán vất vả tập trung lại một chỗ. Việc này có công rất lớn của kỹ năng Blink, vì Lôi Ưng nhanh đến đâu cũng không nhanh bằng Blink được. Ám Vô Thiên Nhật đứng phía trước cover cho Thiều Quang Hoán phía sau, xử lý đám thú lao lên để chúng không quấy rầy Thiều Quang Hoán ngâm xướng.

    Bất ngờ thay, một luồng Vệ Tinh Xạ Tuyến từ trên trời đổ ập xuống đầu hai người. Họ vội vàng nhảy né.

    Lại con nhỏ này nữa!

    Lưu Hạo căm tức cực điểm. Tô Mộc Tranh không chọt một phát rồi đi như lần trước, mà xoay nòng pháo, dồn hỏa lực nặng ầm ầm về phía hắn. Ám Vô Thiên Nhật trốn tránh trong chật vật, còn pháp sư nguyên tố thiếu cover sau lưng hắn coi như dẹp mẹ ngâm xướng.

    Khán giả bên ngoài lắc đầu thở dài.

    Đây chính là lý do Hô Khiếu yếu kém khâu đoàn đội. Phối hợp ở một mức độ nhất định còn ok, cao hơn thì khỏi. Ăn ý một thì chia rẽ mười. Hai người Hô Khiếu mới tụ về một chỗ, thế rồi vỏn vẹn một luồng Vệ Tinh Xạ Tuyến giáng xuống là tan rã ngay, ý đồ hợp tác nhanh chóng bị địch phá vỡ hoàn toàn.

    "Tuy Hô Khiếu đã nhận ra điều cần kíp phải làm là ngăn La Tập chơi thú, nhưng họ không tìm được giải pháp đủ tốt. Lưu Hạo định hợp tác với Triệu Vũ Triết, lại bị Tô Mộc Tranh dễ dàng phá hủy kế hoạch." Phan Lâm nói.

    "Phối hợp chưa tốt! Trên phương diện đoàn đội, sức phán đoán của Hô Khiếu khá kém. Lưu Hạo và Triệu Vũ Triết phối hợp quá hấp tấp, chưa tính thời cơ đã vội hành động." Lý Nghệ Bác dám mạnh miệng về trình đoàn đội của Hô Khiếu vì nó quá thấp, quá đơn giản và dễ nắm bắt. Hắn phán thẳng thừng, không e sợ gì cả.

    "Vậy, chỉ đạo Lý cảm thấy nên làm thế nào mới đúng?" Phan Lâm hỏi.

    "Đầu tiên nên để Đường Hạo và Triệu Vũ Triết cùng nhau dụ tình, Lưu Hạo và Quách Dương ở đầu kia tìm cơ hội phối hợp. Là đồng đội cũ ở Gia Thế, Lưu Hạo với Quách Dương chắc chắn ăn ý hơn người khác." Lý Nghệ Bác phán rất hăng về Hô Khiếu.

    "Đúng là làm thế thì ổn hơn nhỉ? Ủa, Lưu Hạo..." Phan Lâm đột nhiên khựng lại.

    "Ồ, anh ta..." Lý Nghệ Bác cũng phát hiện ra rồi.

    "Lưu Hạo giả vờ bị ép lùi, nhưng thực tế đang hỗ trợ cho Quách Dương." Phan Lâm kêu lên.

    "Khí Xung Vân Thủy ra tay! Mộc Vũ Tranh Phong chuyển mục tiêu sang Ám Vô Thiên Nhật, nên Quách Dương có cơ hội trở mình. Anh đã chớp lấy cơ hội đó!" Phan Lâm nói.

    "Pha này Tô Mộc Tranh hơi lố rồi! Lẽ ra nên quay về, cô ấy có thể lấp kịp khoảng trống mà." Lý Nghệ Bác nói.

    Song, hắn có nói gì cũng đã muộn. Khí Xung Vân Thủy của Quách Dương đã ngâm xướng xong.

    "Tróc Vân Thủ!" Phan Lâm gào thét.

    Mọi người đều thót tim. Hit đánh của Khí Xung Vân Thủy liệu có thể xoay chuyển cục diện cho Hô Khiếu?

    Camera zoom vào Muội Quang.

    Ngờ đâu...

    "Mộc Vũ Tranh Phong?" Phan Lâm kinh ngạc. Khó khăn lắm, Khí Xung Vân Thủy mới ngâm được một chiêu đủ sức quấy rối Hưng Hân, nhưng gã lại chọn Mộc Vũ Tranh Phong chứ không phải Muội Quang?

    "Tỉnh táo lắm!" Lý Nghệ Bác bỗng cất lời khen, "Vị trí của Khí Xung Vân Thủy khó lòng bắt trúng Muội Quang. Lỡ thao tác mất chuẩn, hoặc thú triệu hồi rục rịch là bắt nhầm ngay."

    "Vì vậy anh ấy đã chọn Mộc Vũ Tranh Phong! Một lựa chọn không tồi! Mộc Vũ Tranh Phong bị Tróc Vân Thủ ẵm đi rồi, tách khỏi đội hình rồi. Ồ, cô ấy vẫn chưa chịu ngừng bắn!" Phan Lâm tường thuật liền miệng. Câu cuối, hắn thốt lên với giọng kinh ngạc.

    Bị Tróc Vân Thủ cưỡng chế tách đội, Mộc Vũ Tranh Phong vẫn cứ nã pháo xuống đầu Ám Vô Thiên Nhật của Lưu Hạo. Tình huống bị ép di chuyển không ngăn được cô nhắm pháo rất chuẩn. Trúng, trúng và trúng! Trúng liên tục! Ám Vô Thiên Nhật ăn pháo hết thấy mặt trời, quả nhiên người sao tên vậy.

    "Chẳng lẽ... Lưu Hạo không phải cố ý dụ tình, mà là Tô Mộc Tranh bắn rát quá, làm anh ta sơ hở thật?" Lý Nghệ Bác há hốc mồm.

    "Nếu vậy, cơ hội Quách Dương chộp được chỉ là mèo mù vớ cá rán?" Phan Lâm hỏi.

    "Khó nói lắm..." Lý Nghệ Bác trả lời. Quả thật rất khó phán chuẩn, dù cái cách Tô Mộc Tranh bình tĩnh nã pháo khi Mộc Vũ Tranh Phong bị kéo đi khiến Lý Nghệ Bác khá tin vào điều đó.

    Vâng, Mộc Vũ Tranh Phong vẫn không tha Ám Vô Thiên Nhật trên đường bay về phía Khí Xung Vân Thủy. Sức bật của pháo làm tăng tốc độ di chuyển cho cô, cô càng lúc càng tiếp cận tầm mắt Quách Dương.

    Sao cảnh này trông... quen quen thế nhỉ?

    Quách Dương đột nhiên dâng lên cảm giác khó tả. Chưa kịp nghĩ rõ, Mộc Vũ Tranh Phong đã ập vào gã.

    "Sau lưng!!"

    Gã phát hiện dòng chat từ đồng đội.

    Sau lưng?

    Sau lưng mình có ai? Bọn Hưng Hân ở trước mặt cả mà? Ủa khoan, thiếu một đứa! Hàn Yên Nhu đâu?

    Giờ Quách Dương mới hiểu, cảm giác quen quen lúc nãy là gì.

    Pháo Phi Mâu.

    Đấu pháp phối hợp ngày xưa của Diệp Thu và Tô Mộc Tranh! Hai chữ "sau lưng" không phải để chỉ sau lưng Khí Xung Vân Thủy, mà là sau lưng Mộc Vũ Tranh Phong.

    Sau lưng Mộc Vũ Tranh Phong, là Hàn Yên Nhu.

    Hỏa Vũ Lưu Viêm quét qua nơi nào, không khí nơi ấy tựa như sôi trào. Quách Dương chỉ có thể xử lý Mộc Vũ Tranh Phong, chứ sao đỡ nổi cái hung hãn của pháp sư chiến đấu?

    Thấy mẹ, đỡ sao?

    Như vô số đối thủ cũ của Gia Thế, Quách Dương bàng hoàng. Tuy nhiên, gã không né tránh. Gã nhớ rất rõ một điều, khi Pháo Phi Mâu bay đến trước mặt, né tránh sẽ thảm hơn đứng lại trao đổi.

    Khí Công Bạo Phá!

    Khí Xung Vân Thủy vung chưởng về phía Mộc Vũ Tranh Phong. Cùng lúc, Hỏa Vũ Lưu Viêm quét tới!​
     
    dragonsavior thích bài này.
  3. Lôi Soái

    Lôi Soái And so the legend begin! Đại Boss

    Được thích:
    206,823
    Toàn Chức Cao Thủ
    Tác giả: Hồ Điệp Lam
    Chương 1368: Đều là một kèm hai

    Edit & beta: Lá Mùa Thu
    Nguồn: Toàn Chức Cao Thủ

    Edit & beta: Lá Mùa Thu

    Ầm!

    Khí Công Bạo Phá đánh vào lục phủ ngũ tạng Mộc Vũ Tranh Phong, kình khí chấn động tóc cô bay phần phật. Khí Xung Vân Thủy cũng ăn sát thương từ Hàn Yên Nhu, nhưng Quách Dương không quan tâm. Gã chỉ tập trung vào việc tấn công Mộc Vũ Tranh Phong.

    Ít thấy xuất hiện, nhưng Pháo Phi Mâu là đấu pháp lấy bậc thầy pháo súng làm chủ, được sử dụng bởi cặp đôi hợp tác Diệp Tu và Tô Mộc Tranh. Pháp sư chiến đấu núp sau lưng bậc thầy pháo súng để tập kích địch, kiêm nhiệm vụ kẹp chặt mục tiêu ở cự ly gần cho cả hai cùng dồn sát thương.

    Là cựu tuyển thủ Gia Thế, Quách Dương từng thấy đấu pháp này quá nhiều lần, cũng từng đối đầu với nó trong các buổi train nội bộ.

    Phải xử lý Tô Mộc Tranh. Đó là kinh nghiệm gã rút ra được.

    Tuy nhiên, không biết vì sao Mộc Vũ Tranh Phong không ở lại cho gã xử lý. Sau cú đổ ập vào gã bằng lưng, cô chẳng buồn xoay đầu mà cất bước chạy luôn.

    Chạy luôn?

    Quách Dương trố mắt. Ủa ủa wtf? Pháo Phi Mâu gì lạ thế kia?

    Gã đứng ngơ ngác, nhưng Đường Nhu có chịu chờ đâu? Hỏa Vũ Lưu Viêm dưới tay Hàn Yên Nhu mang theo luồng khí cháy rực như lửa đâm về phía gã. Đằng xa, Mộc Vũ Tranh Phong cũng chẳng do dự dù chỉ một giây, tiếp tục nã pháo xuống đầu Ám Vô Thiên Nhật của Lưu Hạo.

    Thế là sao?

    Quách Dương nghĩ mà ngu người. Từ đầu đến chót, Tô Mộc Tranh chẳng buồn ngoảnh đầu bố thí cho gã một ánh nhìn. Đây là Pháo Phi Mâu thật sao? Cố ổn định tâm lý, Quách Dương đành tập trung xử lý Đường Nhu, bởi Hàn Yên Nhu đang đập gã rất khí thế. Quách Dương phát hiện, dù không có Mộc Vũ Tranh Phong, Hàn Yên Nhu cũng không dễ giải quyết nếu gã phân tâm.

    Xét toàn quá trình, Pháo Phi Mâu cứ như chưa từng tồn tại. Đường Nhu chỉ mô phỏng đấu pháp ấy hòng trợ giúp Tô Mộc Tranh nhẹ nhàng rút khỏi Tróc Vân Thủ, và sau đó? Sau đó Đường Nhu đánh Quách Dương, Tô Mộc Tranh vẫn tóm chặt Lưu Hạo như cũ. Tróc Vân Thủ của Quách Dương chẳng xin được một cái liếc mắt từ cô.

    "Ủa... Sao ấy nhỉ?" Bình luận viên Phan Lâm vô cùng khó hiểu. Hắn quay sang hỏi Lý Nghệ Bác.

    "Có lẽ Tô Mộc Tranh không muốn gián đoạn thế tấn công. Cô ấy đang có ưu thế trong việc khống chế Lưu Hạo." Lý Nghệ Bác cũng ngờ vực lắm, nhưng người ta mời hắn về chỉ đạo chuyên môn chứ không phải đặt câu hỏi. Hắn chỉ có thể trả lời những gì mình nghĩ.

    "Hình như cô ấy muốn nhắm đúng vào Lưu Hạo thôi..." Phan Lâm nói.

    "Chắc vì đồng đội cũ nên dễ nắm bắt?" Lý Nghệ Bác nói.

    "Quách Dương cũng đồng đội cũ mà?"

    "..." Lý Nghệ Bác rốt cuộc vẫn phải câm nín. Nghĩ kỹ thì, hành động của Tô Mộc Tranh hơi khác thường thật. Bất kể ở Gia Thế ngày xưa hay Hưng Hân bây giờ, vai trò của cô trong hệ thống chiến thuật luôn là người hỗ trợ. Cũng có những lúc cô sẽ dẫn dắt hướng tấn công, nhưng cố chấp khóa mục tiêu vào một người, nã pháo bất kể mọi thứ thế này thì chưa thấy bao giờ. Tô Mộc Tranh trông như đang thực hiện chiến thuật của Hô Khiếu ấy, muốn lôi Ám Vô Thiên Nhật ra khỏi đội hình địch nhằm focus riêng.

    Ầm! Ầm! Ầm!

    Ầm! Ầm! Ầm!

    Tổ ghi hình ưu ái zoom vào Tô Mộc Tranh. Mọi người dần dần cảm thấy kỳ lạ. Tô Mộc Tranh như thể... như thể thoát ly hệ thống chiến thuật của Hưng Hân, muốn chơi một chọi một với Lưu Hạo vậy.

    Con nhỏ này điên à?

    Lưu Hạo vừa chật vật khiển Ám Vô Thiên Nhật né chiêu, vừa kinh ngạc trố mắt. Ủa, mình đâu phải điểm mấu chốt để phá chiến thuật Hô Khiếu? Mình là Lưu Hạo chứ có phải La Tập đâu? Con nhỏ Tô Mộc Tranh nhất quyết cắn lấy mình không buông, nó nhầm lẫn gì à?

    Lăn mình, nhảy, chạy... Ám Vô Thiên Nhật của Lưu Hạo như đang tham gia đại hội thể thao khi thực hiện toàn động tác kỹ thuật. Phản công? Ma kiếm sĩ tay không dài bằng bậc thầy pháo súng, đừng có mơ!

    Thông thường, khoảng cách càng xa sẽ càng giảm khả năng kiểm soát mục tiêu. Ấy thế nhưng lúc này, Mộc Vũ Tranh Phong bắn rất rát, Lưu Hạo tìm kiểu gì cũng không thấy khoảng trống dư thừa. Hắn bắt đầu cảm thấy sợ. Hắn quen Tô Mộc Tranh, sánh vai chinh chiến bên cô đã mấy năm rồi, nhưng chưa bao giờ biết cô có thể gắt đến thế. Hắn có thứ cảm giác như mình là con mồi bị cô ghim sẵn. Thế là thế nào?

    Không chỉ mình Lưu Hạo mới kinh ngạc. Tất cả những ai hiểu biết về Tô Mộc Tranh đều đang ngạc nhiên về hành động bất thường của cô.

    Thù hằn gì nhau chăng?

    Vô số người thầm nghĩ. Nhìn cách đánh của Tô Mộc Tranh, người ta sẽ không nghĩ đó là chiến thuật của Hưng Hân. Cảm giác mà cô đem đến giống với trút giận hơn.

    Cơn bùng nổ bất ngờ của Tô Mộc Tranh tác động đến cục diện toàn trận đấu. Đường Nhu và Quách Dương 1v1, Phương Duệ và Mạc Phàm đập một mình Lâm Phong, còn La Tập lại đơn độc chống chọi Đường Hạo và Triệu Vũ Triết. Trong khi đó, Tô Mộc Tranh xem như áp đảo hoàn toàn Lưu Hạo.

    Nếu nhìn lướt qua, thế trận không khác kiểu chơi một kèm một cho lắm. Có điều, hai cụm 2v1 và 1v2 đang diễn biến theo chiều hướng có lợi cho Hưng Hân.

    Quỷ Mê Thần Nghi bị ba người nhồi hành đã lâu, giờ chỉ còn hai người, cậu ta cũng tả tơi như cũ. Đường Hạo và Triệu Vũ Triết, hai nhân vật được đẩy lên làm nòng cốt nhất Hô Khiếu hiện nay, lại đang bị một ku pháp sư triệu hồi mới ra ràng quấn rối đến mức nóng cả máu.

    Họ không tổn thất bao nhiêu HP, mà ngược lại, Muội Quang mới là người tụt mana như điên. Song với tình thế trước mắt, mọi người đều biết giá trị của lượng mana Muội Quang đã thí. Đường Hạo và Triệu Vũ Triết đều là kẻ tự cao, không chấp nhận nổi việc mình bị La Tập kéo chân từng ấy thời gian, tinh thần bị đả kích rất nặng. Về phía La Tập, vốn phải khiển thú kèm ba người, giờ chỉ còn hai, cậu thao tác càng thêm tinh chuẩn. Cậu thí sinh max 90 điểm đang trên đường tiến về vạch mức 95 điểm!

    Người thảm nhất cả trận, có lẽ chính là Lâm Phong.

    Từ đầu game đã lọt lưới địch, cậu ta mòn mắt chờ cứu viện mà mãi không thấy. Hô Khiếu hành động có vẻ ghê gớm, nhưng hiệu suất chẳng được bao nhiêu. Lúc này chỉ còn hai người focus Lâm Phong nhưng cậu ta vẫn đỡ không nổi.

    Nói theo góc độ nào đó, đầu game cũng có thể tính Lâm Phong đã một kèm ba, bây giờ là một kèm hai. Song, kèm người là để làm gì? Để đồng đội thừa cơ hành sự! Hô Khiếu chẳng hành được sự chi, chỉ có Lâm Phong nằm trên thớt chờ thịt.

    "Hô Khiếu vẫn chưa tìm ra cách giải quyết." Câu này không biết Phan Lâm đã nói đi nói lại bao lần.

    "Cái lợi lớn nhất họ đạt được là mài mòn mana Muội Quang. Đến lúc Quỷ Mê Thần Nghi chết, có lẽ Muội Quang cũng hết mana rồi. Khi đó, Hô Khiếu vẫn còn cơ hội. Một pháp sư triệu hồi cạn mana thì chẳng khác gì con rối vô hồn." Lý Nghệ Bác nói.

    "Lẽ nào đó chính là cách giải quyết của Hô Khiếu?" Phan Lâm đặt nghi vấn.

    "Cũng có thể lắm!"

    "Đúng là chơi cứng!" Phan Lâm cảm thán.

    "Ha ha ha..." Lý Nghệ Bác cười khàn. Cứng? Cực chẳng đã thì có! Rốt cuộc Hô Khiếu tính thật hay chó ngáp phải ruồi, có ma mới biết! Tóm lại, tình hình đang rất bất lợi cho Hô Khiếu.

    Quỷ Mê Thần Nghi sẽ cạn HP trước, hay Muội Quang cạn mana trước?

    Camera zoom vào hai cây màu đỏ và xanh, cho khán giả cùng thấy mấu chốt thắng bại trước mắt. Các tuyển thủ trong trận dĩ nhiên ý thức rất rõ điều này. Lâm Phong không chịu phó mặc số trời. Cậu kiên cường kháng cự sự giáp công đến từ Phương Duệ và Mạc Phàm. Là tặc chiến, nhưng cậu thỉnh thoảng cũng sẽ chơi zâm. Nhất là tình hình lúc này, chơi zâm dễ giữ mạng hơn chơi quân tử.

    Bên phía La Tập thì hơi căng. Áp lực từ Đường Hạo và Triệu Vũ Triết không hề nhẹ nhàng cho cậu, cậu không được phép lơi lỏng dù chỉ mảy may.

    Phải chi trình mình cao hơn tí! Đã dốc toàn lực, La Tập vẫn thấy chưa đủ. Đây đã là mức max của cậu. La Tập thậm chí đánh vượt chuẩn luôn rồi, sẽ không ai dám đặt câu hỏi với biểu hiện của cậu trận này nữa, nhưng bản thân cậu vẫn cảm thấy chưa đủ.

    Nếu trình mình cao hơn tí, Hưng Hân sẽ không phải đánh vất vả như giờ. Bởi trình còn thấp, nên mới phải dùng mana lấp vào, dùng thú triệu hồi làm bia đỡ đạn kéo chân đối thủ.

    Không ổn!

    Xét về tính toán, La Tập chắc chắn đứng top. Khi mọi người vẫn đang lần mò suy đoán, La Tập đã tính xong hệ số tiêu hao của hai bên.

    Không ổn, thật sự không ổn!

    Nếu cứ tiếp tục, mana mình sẽ hết trước. Không cản được Đường Tam Đả và Thiều Quang Hoán, có khả năng Quỷ Mê Thần Nghi sẽ bị cứu về, lúc đó coi như dã tràng xe cát.

    Cần hỗ trợ!

    La Tập nóng ruột. Cậu rất muốn chat lên kêu gọi đồng đội, nhưng Đường Hạo và Triệu Vũ Triết kẹp quá chặt, cậu không cách nào gõ chữ.

    Không cho chat voice là luật quái gì thế này?

    La Tập hoảng đến mức mắng cả quy tắc thi đấu.

    "Tốc độ, tốc độ lên!" Cùng lúc, Phương Duệ bắt đầu nhận thấy hiệu suất của mình và Mạc Phàm hơi thấp. Khác với La Tập, Phương Duệ rảnh tay gõ chữ, vừa để báo cho Mạc Phàm biết, vừa nhắn nhủ hai người đang 1v1 bên kia, rằng tụ này cần tí lửa, nhanh tay lên các bạn!

    Đường Nhu thấy chat từ Phương Duệ, lập tức xoay mũi mâu định chạy qua. Là kẻ kinh nghiệm, Quách Dương biết lúc này không thể để Đường Nhu gây thêm áp lực lên Lâm Phong. Gã bất chấp tất cả, liều mạng quấn chân cô.

    Sắp rồi! Sắp lắm rồi!

    Mọi người đều dán mắt vào cây HP và cây mana mang tính quyết định. Giá trị hai cây cứ trượt dần, nhiều người đã nhìn ra kết quả: Hưng Hân bất lợi! Pháp sư triệu hồi vốn đã tốn nhiều mana, lại đánh kiểu này thì...

    Không thể trách tuyển thủ, cậu ta cũng đã làm hết sức. Nhưng với đấu pháp tuyệt vời và phát huy vượt trình, lẽ nào Hưng Hân vẫn phải chịu thua lối đánh cục súc của Hô Khiếu? Ngoại trừ fan Hô Khiếu, ai cũng thở dài tiếc nuối dùm Hưng Hân.

    "Cho miếng lửa đi!!" Phương Duệ rốt cuộc phải gào lên thẳng thừng. Hắn không phải Đường Hạo hay Triệu Vũ Triết mà ngại kêu cứu. Khi cần cứu viện, hắn sẽ chẳng chút do dự!

    Ầm!

    Lửa đạn từ đâu nuốt chửng Quỷ Mê Thần Nghi, làm cả Phương Duệ sát bên cũng phải trố mắt. Kêu cho miếng lửa, có miếng lửa liền? Đù, sao tui có phép mà tui không biết?

    "Xin lỗi, tới trễ." Người chat, Tô Mộc Tranh.

    Mọi người đột nhiên nhớ ra cặp 1v1 khác ngoài xa, Tô Mộc Tranh vs Lưu Hạo. Tô Mộc Tranh đây, Lưu Hạo đâu?

    Lưu Hạo... lên bảng rồi?

    Ma kiếm sĩ Ám Vô Thiên Nhật bất ngờ trở thành con ma đầu tiên tử trận.

    Hắn bị ai giết? Mộc Vũ Tranh Phong.

    Tô Mộc Tranh solo kill?​
     
    dragonsavior thích bài này.
  4. Lôi Soái

    Lôi Soái And so the legend begin! Đại Boss

    Được thích:
    206,823
    Toàn Chức Cao Thủ
    Tác giả: Hồ Điệp Lam
    Chương 1369: Ai là MVP của trận

    Edit & beta: Lá Mùa Thu
    Nguồn: Toàn Chức Cao Thủ

    Edit & beta: Lá Mùa Thu

    Lưu Hạo K.O rồi?

    Phát hiện ra điều này, mọi người đều há hốc mồm.

    Hư cấu vãi? Lâm Phong bị kẹp bánh mì focus vẫn sống, mà Lưu Hạo lại bị Tô Mộc Tranh solo kill? Cụm 1v1 có kết quả trước cụm 2v1?

    Chẳng ai lường trước, nên nãy giờ, cả tổ ghi hình lẫn khán giả trên sân đều chỉ dõi mắt theo hai khu vực Lâm Phong và La Tập. Một mình Lâm Phong bị hai người kèm, một mình La Tập kèm hai người, cuộc chiến giữa cây HP Quỷ Mê Thần Nghi và cây mana Muội Quang đang sắp đến hồi kết, thì đầu kia chiến trường bất ngờ thu quân.

    Sao Tô Mộc Tranh tiễn vong Lưu Hạo nhanh vậy?

    Diễn biến trận đấu đang căng, tổ ghi hình không dám cắt cảnh chiếu lại, mọi người chỉ đành ngơ ngác xem tiếp. Mộc Vũ Tranh Phong xách pháo quay về, vừa giúp Hải Vô Lượng và Hại Người Không Mệt thịt Quỷ Mê Thần Nghi, vừa hỗ trợ Muội Quang chống cự. Cục diện lập tức xoay chuyển, HP Quỷ Mê Thần Nghi thất thủ trước mana Muội Quang. Thế trận 5v5 trở thành 5v3 khi mục sư Hô Khiếu còn chưa kịp gia nhập chiến trường.

    Thôi xong.

    Tất cả mọi người đều nghĩ.

    Hô Khiếu mất hai tướng, làm sao chơi một kèm một? Đánh tập trung? Hô Khiếu ít người hơn, đánh tập trung liệu có thắng? Dù thiếu vắng Diệp Tu, trình đoàn đội của Hưng Hân đã phô bày xuất sắc sau ba lượt đấu liên tiếp. Đó là một quân đoàn có thể giằng co với Lôi Đình đến phút cuối cùng, ai dám khinh thường?

    Tạch thật rồi.

    Sân nhà Hô Khiếu tĩnh mịch như chết.

    Trận thua này sẽ cho Hô Khiếu một đòn trí mạng. Ngang điểm Bách Hoa, số phận hai đội sẽ đặt hoàn toàn vào lượt cuối cùng. Là người thắng khi đối đầu trực diện, Hô Khiếu không sợ ngang điểm, nhưng chỉ cần thua 1 điểm là rơi khỏi top 8 ngay.

    "Trận Bách Hoa vs Bá Đồ sao rồi?" Lý Nghệ Bác nói lên tiếng lòng mọi người.

    "Ừm, vẫn đang đánh." Phan Lâm lật tin chiến trường.

    "A!" Xem kỹ hơn, Phan Lâm bỗng kêu lên, "Hơn quân số, chiến đội Bách Hoa đang có ưu thế hơn quân số trên sân nhà."

    Ưu thế quân số thường là yếu tố quyết định các trận đoàn đội. Phe thiếu người nếu không nhanh chóng san bằng cách biệt, sẽ rất dễ thua cuộc.

    "Nếu Bách Hoa thắng, lượt cuối Bách Hoa sẽ đồng điểm Hô Khiếu." Lý Nghệ Bác nói.

    "Trận Ba Lẻ Một vs Lâm Hải sắp kết thúc. Ba Lẻ Một sắp chiến thắng như dự đoán." Phan Lâm tiếp tục báo cáo.

    "Vậy Ba Lẻ Một sẽ dẫn trước Bách Hoa và Hô Khiếu 2 điểm" Lý Nghệ Bác nói, "Còn các trận khác?"

    "Trước mắt, Lôi Đình cũng đang có lợi thế về người." Phan Lâm nói.

    "Xem ra họ có khả năng chiến thắng Luân Hồi thật!" Lý Nghệ Bác không che giấu thái độ khen ngợi.

    "Vậy lượt cuối, Hưng Hân và Lôi Đình đều sẽ dẫn trước 7 điểm." Phan Lâm nói.

    "Nhưng họ vẫn không được phép bất cẩn! Nhất là Hưng Hân, lượt cuối gặp Ba Lẻ Một. Ba Lẻ Một chỉ an toàn với 2 điểm dẫn trước, lượt cuối chắc chắn sẽ dốc toàn lực. Nếu Hưng Hân sơ ý để mất nhiều điểm, và nếu Bách Hoa, Hô Khiếu cố gắng giành nhiều điểm, Hưng Hân vẫn sẽ rơi khỏi top 8!" Lý Nghệ Bác nói.

    "Xác suất hơi thấp..." Phan Lâm nói.

    "Ha ha, đúng là cần kha khá điều kiện, nhưng Hưng Hân thật sự không thể chủ quan. Còn Lôi Đình lượt cuối gặp Thần Thoại, tôi nghĩ họ thoát tình trạng nguy hiểm rồi." Lý Nghệ Bác nói.

    Hai người thong thả tán gẫu trên sóng trực tiếp, toàn nói về tình hình lượt kế, gần như đã bỏ luôn trận đấu đang diễn ra. Trong mắt họ, Hô Khiếu cụt mất hai cái đầu, coi như mất sạch cơ hội làm mưa làm gió. Trận đấu này, đã tiến vào giai đoạn cù nhây không đáng có.

    Tuy nhiên, Hô Khiếu không muốn bỏ cuộc. Khán giả cũng chỉ im lặng phút chốc, ngay sau đó lại cất tiếng hô hào, cổ vũ đội nhà. Tuyển thủ trong trận là ai? Đường Hạo, Triệu Vũ Triết, những kẻ không vì chút ít thua sút mà buông tay thỏa hiệp. Họ vẫn ra sức mà đánh, vẫn cố xoay chuyển cục diện bằng trình cá nhân của mình.

    Có điều, Hưng Hân đã chuyển sang đánh cẩn thận. Cả đội co về khu vực thay người như muốn cho trị liệu lên sân. Hô Khiếu thiếu hụt nhân số, mục sư có đến tập trung cũng không ngăn được Hưng Hân di chuyển. Song, sự thật là Hưng Hân chưa vội thay người. Họ ở đó cài bẫy chờ thời. Hô Khiếu điên cuồng đuổi đến, bị Muội Quang dẫn dụ, cho nổ Thú Vương Tứ Nguyên Tố Trận.

    Điều kiện phát động Thú Vương Tứ Nguyên Tố Trận là bốn loại thú triệu hồi phải có mặt cùng chỗ, đứng đúng vị trí cần thiết. Trận nổ, buff mạnh sức chiến đấu cho bốn con thú. Lôi Ưng và Rồng Con Biết Bay nhả sét, nhả cầu lửa như pháo liên thanh, Sói Băng há miệng một phát cứ gọi là phủ băng ngàn dặm, Linh Miêu nhanh càng thêm nhanh, khéo càng thêm khéo, mắt thường nhìn theo không kịp.

    Đệ mạnh, pháp sư triệu hồi sung sướng lắm. Tuy nhiên, sướng là cái không thể kéo dài. Thú triệu hồi mạnh lên không có nghĩa là bất tử, mà thời gian tồn tại của chúng cũng bị Thú Vương Tứ Nguyên Tố Trận ảnh hưởng. Khi trận tan, bốn con đều sẽ biến mất theo. Trong thời gian trận còn, pháp sư triệu hồi cũng không được gọi con khác vào thay.

    Cậu pháp sư triệu hồi Muội Quang bị khinh vì gà mờ, phen này đã cướp sạch đất diễn. Đến lúc Thú Vương Tứ Nguyên Tố Trận kết thúc, Muội Quang ra ngoài cho Tay Nhỏ Lạnh Giá thay vào. Hưng Hân càng đánh kỹ hơn, Đường Hạo và Triệu Vũ Triết có liều mạng thế nào cũng chỉ bằng giãy dụa vô ích.

    "Ok, người cuối cùng của chiến đội Hô Khiếu, Đường Tam Đả của Đường Hạo đã ngã xuống. Thưa các bạn, chiến đội Hô Khiếu đã thua trận đoàn đội." Phan Lâm tuyên bố.

    "Tỉ số chung cuộc là 4 - 6, nâng tổng điểm Hưng Hân lên thành 244, Hô Khiếu thành 237. Hai đội cách biệt 7 điểm, cùng tiến vào lượt đấu cuối của vòng bảng." Lý Nghệ Bác nói.

    "Chỉ đạo Lý, anh nhận xét ra sao về trận đấu này?" Phan Lâm hỏi.

    Đánh xong rồi, có kết quả rồi, nên Lý Nghệ Bác phởn lắm: "Ừm, Hưng Hân tuy thiếu vắng Diệp Tu nhưng đã chuẩn bị vô cùng kỹ lưỡng, bố trí chiến thuật chuyên trị đấu pháp một kèm một của Hô Khiếu. Vì thế, ngay từ đầu game họ đã chiếm chủ động."

    "Vâng, La Tập của Hưng Hân là bất ngờ lớn nhất cả trận. Tuy bất ngờ, nhưng cũng vô cùng hợp lý." Phan Lâm nói.

    "Đúng vậy. Bên Hô Khiếu thì mắc phải sai lầm quá lớn khi lơ là, chủ quan với La Tập từ đầu. Bất kể đối thủ là ai, Hô Khiếu vẫn nên đặt trọng điểm vào nghề pháp sư triệu hồi. Tuy Hưng Hân gây bất ngờ bằng việc cho La Tập lên sân tối nay, nhưng Hô Khiếu lẽ ra phải chuẩn bị trước. Đến giữa game, họ mới chuyển sang focus Muội Quang là quá muộn. Đã vậy, họ cũng không thành công trong việc đó." Lý Nghệ Bác nói.

    "Nhưng dù là thế, Hô Khiếu vẫn có cửa thắng chứ nhỉ?" Phan Lâm nói.

    "Đúng, pháp sư triệu hồi của La Tập thành công phá đấu pháp một kèm một, nhưng đã tiêu tốn quá nhiều mana. Với ý chí kiên cường và trình cá nhân xuất sắc, Hô Khiếu dù không thoát khỏi vướng víu từ thú triệu hồi thì cũng nên mài cạn mana Muội Quang mới phải. Tiếc rằng lúc ấy họ gặp một vấn đề, tôi nghĩ mọi người đều nhìn thấy." Lý Nghệ Bác nói.

    "Có phải Lưu Hạo không ạ?" Phan Lâm hỏi.

    "Đấy. Toàn thể Hô Khiếu ra sức chống chọi, chỉ chờ mana Muội Quang xài hết. Thế mà Lưu Hạo lại bị Tô Mộc Tranh giải quyết trước tiên, có thể xem là một bất ngờ khác của trận này. Nói thật, cuối cùng Hô Khiếu thua là thua ở đây, chứ nếu không, Hưng Hân chơi chiến thuật kiểu gì, Hô Khiếu đều có cửa đánh tiếp. Thất bại của Lưu Hạo đã bóp tắt toàn bộ hi vọng của Hô Khiếu." Lý Nghệ Bác nói.

    "Vâng, chương trình vẫn còn thời gian, chúng ta cùng xem lại diễn biến lúc đó đi. Vì sao Lưu Hạo bị Tô Mộc Tranh giết nhanh đến vậy?" Phan Lâm nói. Tổ ghi hình theo lời hắn, chiếu lại cảnh Mộc Vũ Tranh Phong truy sát Ám Vô Thiên Nhật.

    Phan Lâm và Lý Nghệ Bác tạm thời im lặng. Bên tai khán giả chỉ còn tràn ngập tiếng đạn pháo vang trời.

    "Tô Mộc Tranh đánh rất kiên quyết. Anh thấy thế nào, chỉ đạo Lý?" Phan Lâm mở miệng hỏi.

    "Thật sự rất kiên quyết, trước nay chưa từng thấy. Tô Mộc Tranh đã nắm bắt quá đúng mấu chốt thế trận. Anh xem, cô ấy bỏ hẳn vai trò hỗ trợ nhiều mặt như mọi khi, chỉ tập trung tấn công một mình Ám Vô Thiên Nhật. Tô Mộc Tranh đánh hoàn hảo đến không chê vào đâu được, Lưu Hạo bị áp chế triệt để, hết đường giãy dụa nên mới lên bảng nhanh chóng. Bên kia Lâm Phong cầm đạo tặc mà chống ba người, xong chống hai người, vẫn sống lâu hơn anh ta!" Lý Nghệ Bác nói.

    "Lưu Hạo biểu hiện có hơi kém trình!" Phan Lâm nói.

    "Bị đánh sấp mặt trong trận đoàn đội thế này, đừng nói cục diện đặc biệt hôm nay, dù bất kỳ trận nào cũng sẽ phá vỡ thế cân bằng." Lý Nghệ Bác nói.

    "Tô Mộc Tranh quả thật đã biểu hiện quá xuất sắc." Phan Lâm tán thưởng.

    "Đúng vậy! Cô đã đặt ra một câu hỏi khó cho trận đêm nay. Tôi thật tò mò, không biết MVP trận này sẽ là La Tập hay Tô Mộc Tranh?" Lý Nghệ Bác nói.

    "Tôi nghĩ là Tô Mộc Tranh, vì nhờ cô ấy đánh đúng mấu chốt, phần thắng mới nghiêng hẳn về phía Hưng Hân. Nếu chỉ trông vào đấu pháp có La Tập thì khó lắm!" Phan Lâm nói.

    "Nhưng La Tập cũng góp phần cực kỳ quan trọng trong việc phá vỡ thế cân bằng. Chưa kể, cậu ta còn là một tân binh chưa lên sân được bao nhiêu lần, tôi nghĩ Liên minh cũng sẽ xem xét yếu tố này. Tôi đặt kèo La Tập." Lý Nghệ Bác nói.

    "Vậy mình đánh cược đi chỉ đạo Lý, ai thua mời người kia ăn khuya, ok?" Phan Lâm cười, hiển nhiên không xem là chuyện to tát.

    "Ok, thống kê kỹ thuật có ngay ấy mà." Lý Nghệ Bác cũng cười.

    "Còn tẹo thời gian, chúng ta xem thử các trận đấu khác nào." Phan Lâm nói.​
     
    dragonsavior thích bài này.
  5. Lôi Soái

    Lôi Soái And so the legend begin! Đại Boss

    Được thích:
    206,823
    Toàn Chức Cao Thủ
    Tác giả: Hồ Điệp Lam
    Chương 1370: Đánh đẹp lắm

    Edit & beta: Lá Mùa Thu
    Nguồn: Toàn Chức Cao Thủ

    Edit & beta: Lá Mùa Thu

    Tuyển thủ Hô Khiếu và Hưng Hân rời khỏi phòng. Màn hình lớn hiển thị tỉ số chung cuộc, hai đội kết thúc trận đấu bằng việc vẫy chào khán giả và bắt tay nhau.

    Tuyển thủ Hô Khiếu đờ đẫn như chết, máy móc bắt tay từng người trong Hưng Hân. Mấy câu giao lưu thường thấy như "đánh tốt lắm", "cố lên", "chúc mừng" đều bị lược bỏ hoàn toàn. Cũng may đó chỉ là lời khách sáo, có nói hay không cũng chẳng ai bắt bẻ gì.

    Nói chung, đội ngũ Hô Khiếu vẫn khá chỉnh tề với đội trưởng Đường Hạo dẫn đầu, tuyển thủ phía sau dàn hàng ngang. Đứng thứ hai ở cương vị đội phó, Lưu Hạo rất nhanh phải đối mặt với Tô Mộc Tranh. Trong khi Lưu Hạo căm tức thấy rõ, Tô Mộc Tranh chỉ vui vẻ cười tủm tỉm.

    Lưu Hạo hừ một tiếng, chìa tay muốn bắt cho xong chuyện. Song, Tô Mộc Tranh không hề đưa tay ra.

    "Đánh đẹp lắm." Cô mỉm cười, nói.

    "Mày..." Lưu Hạo nổi điên.

    Trận đấu đêm nay, khen bất kỳ ai đánh đẹp cũng được, chỉ Lưu Hạo không thể. Đường Hạo, Triệu Vũ Triết, thậm chí Lâm Phong, đều là những người dốc sức mà đánh, dù có thua cũng đã thể hiện cái trình, cái chí ở mình. Chỉ riêng Lưu Hạo, thì không. Bị Tô Mộc Tranh bắn sml, hắn là kẻ đã hủy diệt cơ hội thắng duy nhất của Hô Khiếu. Hắn hiển nhiên đã gây thất vọng vô cùng cho người xem. Nếu bình chọn tuyển thủ kém nhất trận, chắc chắn không ai dám tranh với Lưu Hạo.

    Thế mà lúc này, Tô Mộc Tranh lại khen hắn đánh đẹp. Quả là một sự trào phúng tuyệt đối.

    Lưu Hạo chột dạ, chỉ mong xong lẹ cho đỡ nhục. Vấn đề là, Tô Mộc Tranh không chiều ý hắn.

    "Tôi không giống người kia. Anh ấy không muốn phí thời gian cho mấy chuyện đê hèn cậu làm, nhưng tôi thì để bụng lắm." Tô Mộc Tranh vẫn mỉm cười. Vứt mấy câu cho Lưu Hạo, cô quay lưng bước đi, mặc kệ cánh tay hắn cứng còng vì chờ đợi.

    Lưu Hạo sững sờ.

    Nắm bắt mấu chốt thế trận? Đánh dứt khoát? Focus toàn lực? Phong độ hoàn hảo...?

    Đách phải!

    Con nhỏ này! Nó chỉ cố tình trả thù thôi! Nó tìm thấy cơ hội, thế là đè đầu mình ra nã pháo, trút giận lên mình.

    Đồ khốn!

    Tay trái Lưu Hạo nắm chặt thành nắm đấm. Hắn quên luôn cánh tay phải đang đơ như tượng vì bị Tô Mộc Tranh khinh thị, cho đến khi Mạc Phàm bước đến. Cậu đách care lắm cái mặt Lưu Hạo, chỉ thấy có cái tay giơ ra thì bắt thôi.

    "Đánh đẹp lắm." Cậu nói.

    Cái gì?

    Như sét đánh ngang tai, Lưu Hạo trợn mắt.

    Cả mày cũng muốn sỉ nhục tao?

    Hắn giận dữ, nhưng Mạc Phàm nói xong cũng chẳng dừng chân. Cậu đã chuyển qua tuyển thủ Hô Khiếu kế tiếp.

    "Đánh đẹp lắm."

    "Đánh đẹp lắm."

    "Đánh đẹp lắm."

    Mạc Phàm lặp đi lặp lại một cách máy móc khi bắt tay đội bạn. Cậu học được rằng phải nói thế với đối thủ sau khi đánh xong, nên cứ theo đó mà làm. Song, với Lưu Hạo lúc này, nó chẳng khác gì một nhát đâm ké Tô Mộc Tranh cả.

    Lưu Hạo đứng hết muốn nổi.

    "Đánh đẹp lắm, đánh đẹp lắm, đánh đẹp lắm..." Lời trào phúng như vang vọng khắp trên khán đài. Hắn như nhìn thấy toàn bộ khán giả, toàn bộ đồng đội Hô Khiếu, và cả phóng viên các tờ báo lớn lẫn các nhà bình luận, đều đang mỉm cười và nói: "Đánh đẹp lắm."

    Trời xoay đất chuyển.

    Lưu Hạo đột ngột ngã xuống cái rầm.

    Khán giả ồ lên, tuyển thủ trên sân hoảng hồn. Người của nhà thi đấu vội vàng chạy tới xốc Lưu Hạo dậy, ầm ĩ đi tìm nhân viên y tế.

    Màn bắt tay cuối trận kết thúc trong tình cảnh náo loạn, nhưng họp báo vẫn phải tiến hành như thường. Lưu Hạo trở thành đề tài hot không chỉ vì ngất xỉu, mà còn vì trót làm tội đồ Hô Khiếu đêm nay. Với tội trạng ấy, buổi họp báo này chắc chắn sẽ mệt cho Lưu Hạo. Có phóng viên còn nghi ngờ hắn vờ ngất đi để né họp báo, nhưng không dám hỏi, vì lỡ người ta xỉu thật thì thất đức chết.

    Thế là họp báo mở màn bằng những lời hỏi han, quan tâm vờ vịt. Nhận được hồi đáp rằng Lưu Hạo không sao, phóng viên lập tức đặt câu hỏi về biểu hiện của hắn. Solo bị Diệp Tu hạ gục, đấu đoàn bị Tô Mộc Tranh táng chết, trực tiếp dẫn đến thất bại cho toàn Hô Khiếu. Có thể nói, 6 điểm của Hô Khiếu đã mất trên tay Lưu Hạo. Bình thường, các chiến đội vẫn sẽ bảo vệ tuyển thủ đánh tệ, cho dù chỉ là ngoài mặt. Tuy nhiên, đó không phải phong cách của đội trưởng Hô Khiếu, Đường Hạo. Hắn thẳng thừng chỉ trích biểu hiện của Lưu Hạo đêm nay là "ăn hại".

    Tiếc quá!

    Các phóng viên đều cùng một ý nghĩ.

    Không phải họ tiếc cho phong độ Lưu Hạo đâu. Họ đang tiếc rằng, Đường Hạo không hành xử như lề lối thông thường, thế mà Lưu Hạo lại chẳng có mặt ở đây để war cho thiên hạ xem!

    Nói chung, cách phê bình thiếu tình cảm như Đường Hạo rất hiếm thấy. Phóng viên bên dưới vui vẻ nghĩ ngợi về những gì mình sắp viết khi về đến nhà.

    Cùng lúc, kết quả các trận đấu khác đã truyền ra.

    Ba Lẻ Một xong sớm nhất. Họ toàn thắng Lâm Hải 10 - 0 một cách nhẹ nhàng. Tổng điểm hiện nay của Ba Lẻ Một là 239, hơn Hô Khiếu 2 điểm, thua Hưng Hân 5 điểm.

    Bách Hoa gồng gánh áp lực ở thời khắc mấu chốt, sau phần solo bị Bá Đồ dẫn trước 3 - 0 thì dũng mãnh hẳn, liên tục lội ngược dòng trong hai phần lôi đài và đoàn đội. Với tỉ số chung cuộc 7 - 3, họ ôm 237 điểm ngang với Hô Khiếu. So tổng tỉ số hai lượt giao đấu trực tiếp, Bách Hoa thua Hô Khiếu nên tạm thời vẫn xếp hạng 9. Đáng mừng ở chỗ, họ đã duy trì tia hi vọng cuối cùng đến lượt 38. Fan Bách Hoa vô cùng phấn khích. Đấu chí ngoan cường, bất khuất của chiến đội khiến họ tự hào hết mực. Họ tin rằng Bách Hoa sẽ chiến đấu đến phút cuối cùng và giành về thành tích đáng kể.

    Ngoài ra, Lôi Đình thành công đánh bại Luân Hồi trong trận đoàn đội, chiến thắng với tỉ số chung cuộc 7 - 3. Trước mắt, tổng điểm Lôi Đình là 244, bằng Hưng Hân. Tổng tỉ số giao đấu trực tiếp nghiêng về Hưng Hân nên Lôi Đình tạm xếp hạng 6 bảng tổng sắp. Lượt cuối Lôi Đình sẽ đến sân khách gặp Thần Thoại. Thần Thoại là đối thủ nhẹ nhất trong loạt các đội đang đánh nhau vỡ đầu chảy máu để giành vé, nên mọi người đều nhất trí cho rằng Lôi Đình 100% đi tiếp. Fan Lôi Đình không chỉ vui vì chiến thắng lượt này, mà còn hơn fan Bách Hoa ở sự an tâm cho lượt đấu cuối.

    Điểm sơ qua tin chiến trường, Phan Lâm và Lý Nghệ Bác vẫn cố ngồi chờ thống kê kỹ thuật trận Hô Khiếu vs Hưng Hân. Kết quả công bố, MVP thuộc về La Tập. Lý do Liên minh đưa ra, là vì tác dụng trọng yếu và phát huy xuất sắc của cậu cả trận.

    "Không hổ là chỉ đạo Lý." Thua cược, Phan Lâm có hơi buồn buồn.

    "Ha ha, phen này anh tốn tiền rồi." Lý Nghệ Bác nói.

    "Tôi biết một quán gà xào ngon lắm, lát mình đi đi!" Phan Lâm là người hào sảng.

    "Ban đêm ăn gà xào?" Lý Nghệ Bác hỏi.

    "Đi nào đi nào!" Phan Lâm kêu lên.

    Chương trình trực tiếp kết thúc trong tổ lái, cũng theo đó hạ màn lượt đấu thứ 37 giải đấu Vinh Quang chuyên nghiệp. Ngoài năm đội giành vé, các chiến đội khác không gây nên bất ngờ gì to tát. Thay đổi lớn nhất trên bảng tổng sắp đến từ trận toàn thắng Lâm Hải của Ba Lẻ Một, đưa họ về với top 8. Chiến đội Bách Hoa bị đẩy xuống hạng 9. Lượt đấu cuối cùng là lượt quyết định tám đội nào sẽ bước vào vòng chung kết.

    Cũng đêm nay, Lam Vũ thắng Hư Không 8 - 2, lại vượt qua Bá Đồ leo lên hạng nhì. Chuyện tranh hạng nội bộ sẽ ảnh hướng đến việc sắp xếp cặp đấu nên cũng có nhiều người quan tâm.

    Trong họp báo Hô Khiếu, Lưu Hạo chịu sự khiển trách công khai từ đội trưởng, còn trong họp báo Hưng Hân, La Tập lần đầu tham dự đã bị phóng viên vây quanh, đặt vô số câu hỏi làm cậu choáng cả đầu. Cậu đưa ánh mắt tội nghiệp cầu cứu tiền bối, thế mà chả ai buồn quan tâm. Diệp Tu với Tô Mộc Tranh đang vui vẻ ngồi rủ rỉ rù rì cái gì bên kia vậy?

    "Đánh cho Lưu Hạo xỉu luôn, em đó nha, ác quá trời ác." Diệp Tu nói.

    "Cứ thấy cậu ta là em bực mình." Tô Mộc Tranh nói.

    "Kệ đi em!" Diệp Tu nói.

    "Cũng hết gặp lại rồi." Tô Mộc Tranh nói.

    "Chưa chắc, còn một lượt mà." Diệp Tu nói.

    "Diệp thần, anh có thể chia sẻ về chiến thuật lớn mật đã dùng để đối phó Hô Khiếu không?" Có phóng viên thấy Tô Mộc Tranh nhàn tới mức lấy hạt dưa ra ngồi cắn ngay trên họp báo, bèn bay qua làm kỳ đà.

    "Sao? Lớn mật chỗ nào?" Diệp Tu lập tức sửa tư thế ngồi, "Tôi không cảm thấy vậy. Chiến thuật của Hô Khiếu quá cực đoan, xài được một ngày chứ đâu được cả đời? Có thể đạt từng ấy thành tích đã là may mắn, chứ nếu đòi đánh khắp thiên hạ vô địch thủ thì không khỏi xem thường tất cả mọi người."

    "Nói thế tức là anh không đánh giá cao Hô Khiếu?" Phóng viên hỏi.

    "Đối thủ lượt cuối của Hô Khiếu là ai?" Diệp Tu hỏi.

    "Chiến đội Vi Thảo ạ." Phóng viên đáp.

    "Ồ, nếu Vương Kiệt Hi bại bởi kiểu chiến thuật này, tôi thấy cậu ta đừng níu kéo nữa, giải nghệ sớm đi." Diệp Tu nói.

    "Ặc... ặc..." Phóng viên lắp bắp. Anh nói vậy kêu tui nói sao?

    "Ơ, lúc nãy anh mới vừa bảo chưa chắc, còn một lượt mà?" Tô Mộc Tranh hỏi.

    "Chưa chắc là chưa chắc cái hạng. Anh đâu có nói Hô Khiếu thắng!" Diệp Tu trả lời Tô Mộc Tranh.

    "Anh nhận xét gì về biểu hiện hôm nay của cô Tô Mộc Tranh?" Phóng viên bỗng hỏi.

    "Nắm bắt mấu chốt thế trận rất chính xác, đánh rất dứt khoát, phong độ hoàn hảo." Diệp Tu nói như đúng rồi.

    "Vậy còn La Tập ạ?" Phóng viên lại hỏi.

    "Chúng tôi có thể thắng lợi, đều do cơ sở vững chắc cậu ấy dựng nên." Diệp Tu nói.

    "La Tập sẽ xuất hiện trong vòng chung kết chứ?" Phóng viên hỏi.

    "Đó là bí mật, không thể công bố quá sớm." Diệp Tu nói.

    "Vậy, anh hi vọng đối thủ đầu tiên Hưng Hân đụng độ ở vòng chung kết là ai?" Phóng viên hỏi.

    "Vòng bảng chưa kết thúc, Hưng Hân chưa nắm chắc vé vào vòng chung kết. Nếu hiện tại tôi trả lời câu này, thì thật không phải phép." Diệp Tu nghiêm nghị.

    Phóng viên cạn lời. Má nó, cái người mới thắng khiêu chiến xong đã tuyên bố đội mình quán quân luôn mùa giải thứ mười là ai hả? Là ai? Hả? Hả? Hả?​
     
    dragonsavior thích bài này.
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)