Võng Du Toàn Chức Cao Thủ - Hồ Điệp Lam - C822

Thảo luận trong 'Khoa Huyễn - Linh Dị' bắt đầu bởi daicawin83, 26/5/15.

  1. daicawin83

    daicawin83 Huyền Quy Lão Tổ Moderator

    Được thích:
    41,815
    [​IMG]


    Toàn Chức Cao Thủ
    Tác giả: Hồ Điệp Lam
    Editor: Team Liều Mạng SLL
    Beta: Team Liều Mạng SLL
    Nguồn: alldiepall.wordpress.com




    Giới Thiệu



    Diệp Tu – cao thủ đứng đầu được vinh danh là bách khoa toàn thư của game Vinh Quang, vì đủ loại nguyên nhân mà bị câu lạc bộ đuổi đi. Sau khi bị trục xuất, rời khỏi nghề, hắn trở thành nhân viên quản lý trong một tiệm net nho nhỏ. Thế nhưng, với kinh nghiệm về game trong 10 năm, mang theo những hồi ức năm nào, cùng món vũ khí tự chế vẫn chưa hoàn thành, hắn lại bắt đầu quay về con đường đỉnh cao ấy…



    * Thuật ngữ trong game:

    Game thủ: đam mê và đầu tư nhiều cho game cũng có thể từ game mà bán trang bị, cày thuê… để kiếm thêm tiền thiệt ngoài đời

    Tuyển thủ chuyên nghiệp: game thủ tham gia vào các giải đấu, xem đây là nghề nghiệp của mình luôn.

    Kĩ năng hỗ trợ/buff: các kĩ năng giúp tăng hiệu ứng khiến bạn mạnh hơn như thêm máu, tăng sát thương, tăng tốc độ… Những nghề chuyên về mảng này thì gọi là nghề trị liệu

    Kỹ năng xấu/debuff: các kĩ năng gây bất lợi đến bạn hoặc quái.

    Máu (Health Point): thanh sinh mệnh, thanh máu.

    Mana (Magic Point): pháp lực để xài kỹ năng. Thanh này thường màu xanh dương nên người ta gọi là Lam mà thôi trans theo thế giới là mana luôn.

    Thù hận: bạn đến gõ quái hoặc bước vào tầm nhìn thì quái sẽ ghi hận bạn, dựa vào điểm công kích, tổng điểm sát thương của bạn cao nhất thì quái sẽ mãi mãi một lòng vì bạn. Cũng có những kỹ năng riêng và trang bị để tăng thù hận.

    T (Tanker): dành cho những nghề máu trâu phòng thủ cao, T sẽ lên cướp thù hận của BOSS để BOSS chỉ đánh mình thằng này, tóm lại là hy sinh thân mình để anh em an tâm đánh mà ko bị BOSS chú ý.

    OT: Các bạn cứ hiểu là khi tổng điểm sát thương của T không bằng thằng khác thì boss sẽ thay lòng đổi dạ, yêu đứa mạnh hơn. Healer cũng có thể đoạt được thù hận từ tay T khi mà số lượng buff vượt quá mức so với tổng điểm sát thương của T, kiểu này thì rất dễ OT.

    Nghề chuyên công kích, DPS ( Dealing Damage Per Second): những nghề có sát thương cao, gây damage tranh thủ từng giây,. Khi đi phó bản rất cần những nghề chuyên công kích, có thể DPS cao nhưng máu mỏng, ví dụ như pháp sư…

    Thời gian đóng băng (thời gian cool down viết tắt là thời gian CD): kỹ năng ko thể dùng liên tục phải có thời gian tạm dừng chờ phục hồi lại mới có thể dùng tiếp được, đấy là thời gian đóng băng.

    PK: hiểu theo nghĩa trần trụi là đánh đấm giết chóc nhau, theo nghĩa hoa mỹ là chiến đấu với nhau.

    Phó bản: Một bản đồ cách biệt khác, giống phá đảo trong Mario, gồm nhiều quái và 1 boss ở mỗi tầng, đánh hết quái và Boss trong này là phá xong phó bản, tùy phó bản mà có giới hạn số lần được vào trong ngày hoặc thất bại sẽ có thời gian cấm vào liền phải chờ hồi phục. Thời gian phá phó bản càng ngắn sẽ đc xếp hạng trong bảng thành tích.

    Đổ xí ngầu: Sau khi đánh BOSS ở phó bản sẽ rơi ra đồ hiếm, để tránh giành giật thì hệ thống sẽ tự động đổ xí ngầu (từ 1 -100 điểm), người chơi có quyền đổ hoặc bỏ quyền, ai được điểm cao nhất thì giành được món đồ. Đội trưởng của tổ đội cũng có thể chỉnh đặc điểm nhóm là “phân phối cho đội trưởng”, tức là bỏ vụ đổ xí ngầu và tất cả đồ đều thuộc nhóm trưởng sau đó phân chia sau.
     
    Chỉnh sửa cuối: 26/5/15
    muthanhnam, duyhung, rainsss and 3 others like this.
  2. daicawin83

    daicawin83 Huyền Quy Lão Tổ Moderator

    Được thích:
    41,815
    Toàn Chức Cao Thủ
    Tác giả: Hồ Điệp Lam
    Editor: Kha
    Beta: Pi
    Nguồn: alldiepall.wordpress.com


    Chương 1: Cao thủ bị trục xuất.







    “Cạch cạch cạch, tạch tạch…”

    Đôi tay linh hoạt bay lượn thao túng chuột và bàn phím, âm thanh gõ phím đầy nhịp điệu tựa như một bản nhạc nhẹ nhàng. Trong màn hình ánh sáng chói rực, đối thủ bị đánh bay, máu bắn tung tóe mà ngã xuống.

    “Ha ha.” Diệp Thu cười cười, tay lấy điều thuốc từ khóe miệng xuống. Tro thuốc trắng xám đã kết thành một chuỗi dài, nhưng trong quá trình Diệp Thu khua chuột gõ phím thực hiện thao tác lại không hề rơi vãi chút nào. Nhanh chóng lấy điếu thuốc rồi dụi tắt trên chiếc gạt tàn có hình dạng kỳ lạ, tay Diệp Thu nhanh nhẹn bay về lại bàn phím, đang chuẩn bị nói gì đó với đối thủ, cửa phòng chợt “cạch” một tiếng rồi bị người đẩy ra.


    Diệp Thu không quay đầu lại, như đã sớm chờ đợi giây phút này, chỉ hỏi một câu: “Tới rồi?”

    “Tới rồi.” Tô Mộc Tranh cũng trả lời đơn giản như thế.

    “Vậy thì đi thôi!” Diệp Thu từ chối lời mời tái chiến của đối thủ, nhẹ nhàng rút xuống một tấm thẻ từ chiếc máy chuyên dùng chơi game Vinh Quang, khi đứng dậy đi đến cửa, thuận tay lấy chiếc áo khoác vắt trên giá áo xuống.

    Đêm đã khuya, câu lạc bộ Gia Thế vẫn sáng đèn. Diệp Thu và Tô Mộc Tranh rời khỏi phòng, đi thẳng đến cuối hành lang. Nơi này là một phòng họp rất rộng, mới vào cửa đã có thể nhìn thấy ngay một tấm bảng điện tử chiếm trọn vách tường, mặt trên hiển thị bảng xếp hạng chiến tích của “Liên minh chuyên nghiệp Vinh Quang” và một ít số liệu thống kê.

    Bảng xếp hạng chiến tích: chiến đội Gia Thế xếp thứ 19, đứng thứ hai từ dưới đếm lên.

    Đối với một chiến đội át chủ bài từng xưng bá ba mùa giải liên tiếp, thành tích này hết sức gai mắt, mà lúc này lại được treo sáng ngời trên tường như đang vô tình cười nhạo mọi người.

    Nhưng không khí trong phòng không chút nặng nề, ngược lại có chút sôi nổi. Lúc này các đội viên Gia Thế đang xum xoe vây quanh một người, Diệp Thu bước vào phòng họp bọn họ cũng làm như không thấy, những người có thể liếc mắt qua, trong ánh mắt đều là lạnh lùng và chế giễu.

    “Diệp Thu, câu lạc bộ đã quyết định, chức vụ đội trưởng của cậu sẽ do người mới chuyển tới đội là Tôn Tường tiếp nhận, sau này Nhất Diệp Chi Thu cũng sẽ do Tôn Tường điều khiển.” Quản lý câu lạc bộ nhìn thấy Diệp Thu bước vào, lập tức xoay đầu nói. Không có mở đầu, không có uyển chuyển biểu đạt, người vừa bước vào đã lạnh lùng thông báo như thế, vô tình như vứt bỏ một miếng giấy vệ sinh đã qua sử dụng.

    Tô Mộc Tranh há miệng muốn nói, lại bị Diệp Thu nhè nhẹ kéo về, khẽ cười rồi lắc đầu với cô, thể hiện bản thân cũng không để ý.

    “Anh Diệp, ngại quá đi, vừa đến đã chiếm vị trí của anh rồi.” Chỗ ngồi đầu tiên bên tay trái bàn họp —— là chỗ ngồi chuyên dùng cho đội trưởng chiến đội Gia Thế, nơi vốn thuộc về Diệp Thu. Tôn Tường đĩnh đạc ngồi lên rồi nói một câu như vậy, tròng mắt lại không thèm liếc Diệp Thu một cái, đây đã không phải là phớt lờ nữa, mà chính là coi khinh. Ánh mắt của cậu ta, ngược lại phần lớn dành cho người vào cửa cùng lúc với Diệp Thu – Tô Mộc Tranh.

    Nói đúng ra, Tô Mộc Tranh quả thực nhìn hút mắt hơn Diệp Thu, cô nàng chính là người đẹp nổi tiếng hàng đầu trong liên minh chuyên nghiệp Vinh Quang. Cho dù rời khỏi cái phạm vi nho nhỏ này, ném vào giới giải trí mỹ nữ như mây, cô nàng vẫn là một mỹ nữ hiếm có.

    Ngay cả những đồng đội Gia Thế đã nhìn thấy Tô Mộc Tranh mỗi ngày, lúc này nhìn Tô Mộc Tranh bước vào cũng không khỏi ngây người. Nhưng bọn họ rất nhanh đã hoàn hồn, bởi vì có nhân vật càng khiến họ cảm thấy quan trọng, đáng để họ chú ý đến hơn.

    “Ha ha, lời này của anh Tường, vị trí này anh ngồi hợp lắm.” Mọi người lấy lại tinh thần vội vàng tranh nhau cướp lời kịch.

    “Không sai, người nào đó đã già rồi, hết thời rồi!”

    “Nhất Diệp Chi Thu phải do anh Tường điều khiển mới thật sự phát huy được thực lực của Đấu Thần chứ.”

    Đây là tiêu điểm của mọi người lúc này. Tôn Tường, một tuyển thủ thiên tài mới nổi trong giải đấu chuyên nghiệp Vinh Quang. Vừa bước vào liên minh năm ngoái đã vững vàng lấy được giải Người mới xuất sắc nhất, số liệu cá nhân so với MPV (Tuyển thủ có giá trị nhất) năm ấy không thua kém bao nhiêu. Vào mùa giải,Tôn Tường dẫn đầu chiến đội Việt Vân có thực lực bình thường đoạt được hạng 8 trong đấu loại vòng tròn, có triển vọng tiến vào vòng trong thì lại giữa đường chuyển sang câu lạc bộ có thành tích nát bét như Gia Thế. Tất cả chỉ vì Gia Thế tuy có chiến tích không tốt nhưng lại sở hữu tài khoản được vinh danh Đấu Thần trong Vinh Quang: pháp sư chiến đấu Nhất Diệp Chi Thu.

    Người thanh niên trẻ tuổi này tiến vào liên minh chưa đầy hai năm, đội viên của Gia Thế lại mặt dày xưng anh, hẳn đã nhìn ra Tôn Tường sẽ là vị lão đại tương lai của chiến đội Gia Thế. Tôn Tường rất thoải mái tiếp nhận những lời nịnh nọt này, cuối cùng cũng chịu quay đầu liếc nhìn Diệp Thu một cái, trong ánh mắt chỉ toàn khinh khi.

    “Diệp Thu, đưa thẻ tài khoản Nhất Diệp Chi Thu cho Tôn Tường đi!” Quản lý câu lạc bộ nói.

    Diệp Thu dù thoải mái thế nào, trong lòng lúc này cũng không khỏi nhói lên. Diệp Thu, Nhất Diệp Chi Thu, nghe tên có thể biết tài khoản này có quan hệ với Diệp Thu, đây vốn là tài khoản hắn dùng khi mới bước vào thế giới Vinh Quang, tài khoản này đã làm bạn cùng Diệp Thu đằng đẵng mười năm, người mới khi đó đã trở thành đại cao thủ được vinh danh bách khoa toàn thư, pháp sư chiến đấu nho nhỏ thuở ban đầu cũng đã trở thành Đấu Thần uy danh lan xa trong Vinh Quang . Nhưng bảy năm trước bước vào giới chuyên nghiệp, sau khi ký kết hợp đồng cùng câu lạc bộ, quyền sở hữu Nhất Diệp Chi Thu đã chuyển sang câu lạc bộ. Diệp Thu sớm biết một ngày sẽ phải chia tay nó, mà ngày đó, cuối cùng đã đến.

    Ngón tay Diệp Thu có chút run rẩy. Đối với một cao thủ chuyên nghiệp mà nói, hai tay ổn định là điều phải làm, nhưng hiện tại Diệp Thu, một cao thủ nổi tiếng nhiều năm với tâm lý vững đến không thể vững hơn, lại run rẩy. Tô Mộc Tranh quay đầu đi, cô không muốn nhìn cảnh này, nhưng chỉ đành bất lực.

    Dưới ánh mắt vui sướng khi người khác gặp họa của mọi người, chiếc thẻ tài khoản màu xám bạc Nhất Diệp Chi Thu được đưa tới trước mặt Tôn Tường.

    Tôn Tường trong mắt thoáng hiện vẻ phấn khích và tham lam, cậu ta bằng lòng chuyển đến câu lạc bộ đã sa sút gần hai năm nay như Gia Thế, chính là vì ở đây có tài khoản đứng đầu Nhất Diệp Chi Thu. Người điều khiển ban đầu của Nhất Diệp Chi Thu – Diệp Thu, mấy năm nay thành tích không tốt, không ngừng cùng câu lạc bộ bùng nổ mâu thuẫn, Tôn Tường có lòng tin trăm phần trăm có thể chiếm được nó.

    “Lấy được rồi!” Trong nháy mắt cầm được tấm thẻ tài khoản, Tôn Tường kích động hẳn, kết quả là chợt cảm nhận được sự kháng cự truyền ra từ tấm thẻ.

    Tôn Tường cảm giác được sự tiếc nuối của Diệp Thu, cười ngạo nghễ nói: “Buông tay đi anh Diệp. Xem tay anh kìa, run rẩy đến như vậy. Đôi tay như thế này sao có thể phát huy ra thực lực thật sự của Đấu Thần? Cứ để tôi! Tôi sẽ khiến danh hiệu Đấu Thần lại vang dội khắp cả Vinh Quang. Còn anh? Về hưu đi!”

    Lời vừa dứt, Tôn Tường nhìn thấy Diệp Thu vẫn luôn thờ ơ, ánh mắt chỉ thoáng tiếc nuối khi giao ra Nhất Diệp Chi Thu chợt lóe lên một tia sắc bén, cậu ta hoảng sợ phát hiện, hai tay vốn hơi run nhẹ của Diệp Thu, bỗng ổn định lại.

    “Cậu có thích trò chơi này không?” Diệp Thu đột nhiên nhìn thẳng vào Tôn Tường hỏi.

    “Cái gì?” Tôn Tường ngạc nhiên.

    “Nếu như thích thì sẽ coi tất cả thứ này là vinh quang, mà không phải là khoe khoang.”

    “Anh nói gì hả? Liên quan gì đến anh?” Tôn Tường bất chợt mất bình tĩnh, trong chớp mắt, không biết vì sao cậu ta cảm thấy mình thấp hơn Diệp Thu cả một cái đầu, cậu không muốn thua khí thế đối phương. Cậu đến đây là để thay thế Diệp Thu, cậu đến đây là vì đã đoạt được Đấu thần Nhất Diệp Chi Thu.

    “Cất kỹ nó.” Ngay vào lúc Tôn Tường muốn lần nữa lấy lại khí thế, Diệp Thu cũng đã buông tấm thẻ tài khoản ra, nhàn nhạt nói một câu, xoay người chuẩn bị rời khỏi.

    “Diệp Thu!” Nhưng vào lúc này, quản lý đột nhiên gọi hắn.

    Diệp Thu dừng bước, hơi nghiêng đầu, nghe thấy quản lý đứng sau hắn nói: “Hiện tại câu lạc bộ vẫn chưa có tài khoản chiến đấu thích hợp nào cho cậu, cậu trước hết làm bồi luyện trong đội đi!”

    Bồi luyện… Một cao thủ từng sáng tạo nên một thời đại trong liên minh, giành được tất cả vinh quang cá nhân, vậy mà bây giờ lưu lạc đến mức làm bồi luyện.

    Tôn Tường cảm thấy rất thích thú với việc sắp xếp này, lập tức lại gần ha ha cười bảo: “Với trình độ của anh Diệp, huấn luyện nhất định không có vấn đề, bồi luyện đứng đầu của Liên minh Chuyên nghiệp Vinh Quang không phải anh thì không được nha!”

    “Ha ha.” Chịu sự sỉ nhục này, vậy mà Diệp Thu vẫn cười được, quay người nhìn về phía quản lý: “Bồi luyện? Tôi nghĩ không cần đâu, hủy hợp đồng thôi!”

    “Hủy hợp đồng? Cậu muốn chủ động hủy hợp đồng?” Vẻ mặt của quản lý trông rất đáng suy ngẫm.

    “Đúng, tôi yêu cầu hủy hợp đồng.”

    “Đừng xúc động quá!” Tô Mộc Tranh vội vàng chạy đến ngăn cản. Liên minh có quy định của liên minh, trong thời gian hợp đồng ngoại trừ nguyên nhân đặc biệt, bên nào chủ động đưa ra yêu cầu hủy ước đều phải trả một khoản tiền bồi thường, Diệp Thu bây giờ vẫn còn hợp đồng một năm rưỡi cùng Gia Thế, nếu yêu cầu hủy ước, tổn thất sẽ rất lớn. Nhưng đối với Tô Mộc Tranh, cô càng sợ hãi việc Diệp Thu rời khỏi.

    “Ông chủ còn chưa đến mà, chờ ông chủ đến lại nói tiếp!” Tô Mộc Tranh hi vọng Diệp Thu có thể tỉnh táo lại.

    Diệp Thu sớm đã nhìn thấy sự mỉa mai trên khóe miệng quản lý, hắn cười khổ quay về phía Tô Mộc Tranh lắc đầu: “Mộc Tranh, em còn không hiểu sao? Muốn anh đi, mới chính là mục đích của ông chủ. Sự tồn tại của anh đối với câu lạc bộ đã không còn bất kỳ giá trị nào, chỉ là một gánh nặng tiền lương thôi.”

    “Không phải thế, làm sao có thể là gánh nặng, thực lực của anh tuyệt đối không thua bất cứ ai.” Tô Mộc Tranh nói.

    “Đây không chỉ đơn giản là vấn đề thực lực, đây là kinh doanh, mà anh, từ trước đến giờ đều không có giá trị kinh doanh nào.” Diệp Thu đáp.

    “Cậu có chứ, nhưng chính cậu lựa chọn vứt bỏ nó.” Quản lý lúc này chợt lạnh lùng ngắt lời.

    “Không sai, đây là lựa chọn của tôi.” Diệp Thu nói. Liên minh chuyên nghiệp Vinh Quang hiện nay phát triển rực rỡ, nhà tài trợ cũng nhiều vô cùng. Siêu sao cao thủ trong liên minh tự nhiên sẽ nhận quảng cáo, làm người đại diện phát ngôn cho nhân vật. Nhưng bản thân Diệp Thu là một tuyển thủ hàng đầu, từ trước đến nay lại luôn từ chối quảng cáo và phát ngôn, thậm chí cả phỏng vấn, họp báo đều từ chối tham gia, hắn cứ như một dân mạng đến từ thời xa xưa, cẩn thận ẩn giấu thân phận của mình trong thế giới giả tưởng này.

    Đối với điều này, câu lạc bộ rất bất mãn. Bọn họ nhìn thấy bên người mình mọc một ngọn núi vàng nhưng lại chẳng cách nào đào móc trên đấy một chút lợi ích nào. Cuối cùng thực lực mạnh đến ngang tàng của Diệp Thu khiến câu lạc bộ nổi lên trong liên minh, chiếm đầy vẻ vang, mới khiến bọn họ dễ dàng tha thứ như thế. Nhưng với thành tích khó coi của hiện tại, mọi thứ đã không còn như trước.

    “Liên minh thương mại hóa khiến chúng ta tồn tại được, nhưng bây giờ…” Diệp Thu không thể nói được gì nữa, hắn cũng không biết sự phát triển này là tốt hay xấu. Liên minh ngày nay ngập tràn hơi tiền, điều đầu tiên mà mỗi ông chủ của các câu lạc bộ nghĩ đến là làm thế nào lợi dụng chiến đội kiếm được lợi nhuận. Ôm theo tình yêu với trò chơi này, vì vinh dự mà không ngừng cố gắng, Diệp Thu hoài niệm những ngày liên minh mới phát triển trong quá khứ. Mà hiện tại, theo đuổi vinh dự, chẳng qua cũng chỉ vì mưu cầu một món lời càng lớn hơn.

    Tô Mộc Tranh không nói thêm gì, cô vốn đi chung một con đường với Diệp Thu, cũng đã chứng kiến mọi chuyện của vị cao thủ nổi tiếng từ rất lâu này. Trong mắt đẫm lệ, cô biết, Diệp Thu thật sự muốn ra đi, ngăn hắn, cũng chỉ khiến hắn càng đau khổ hơn.

    “Nếu đã như thế, em…”

    “Không cần.” Diệp Thu cười, cắt lời Tô Mộc Tranh, hắn biết cô muốn nói gì: “Yên tâm đi, anh còn chưa đến bước đường cùng, anh sẽ trở về.”

    “Rất tốt, không hổ Diệp Thu mà tôi quen biết, thật có chí khí, thế thì hiện tại chúng ta nói đến chuyện tiền bồi thường hợp đồng đi! Thành thật mà nói, cậu ở Gia Thế đã nhiều năm, vất vả kiếm được vô vàn công lao, chúng tôi cũng không tuyệt tình thế đâu. Nếu cậu đã muốn đi, tất cả hãy ngồi xuống bàn bạc tốt đã nào, Hủy hợp đồng như thế nào?”

    “Nói thẳng đi, điều kiện của mấy người là gì?” Diệp Thu hỏi.

    “Thật thẳng thắng, điều kiện rất đơn giản, chỉ cần cậu tuyên bố giải nghệ.” Kinh lý nói.

    “Giải nghệ! Điều kiện này mà mấy người bảo không tuyệt tình?” Tô Mộc Tranh rất tức giận. Diệp Thu năm nay 25 tuổi, đối với những tuyển thủ chuyên nghiệp thi đấu điện tử như bọn họ cũng đã tính cao tuổi, ở tuổi này giải nghệ không hề kỳ quái. Nhưng Diệp Thu mới vừa tỏ rõ hắn không hề muốn buông tay, quản lý Gia Thế đã lập tức đưa ra điều kiện là giải nghệ, đây rõ ràng là chĩa mũi nhọn vào hắn.

    Tuyển thủ giải nghệ sẽ không có tư cách tham gia trận đấu chuyên nghiệp. Tuy rằng giải nghệ cũng có lúc quay trở về, nhưng liên minh chuyên nghiệp Vinh Quang có quy định một năm sau mới được quay về đối với tuyển thủ giải nghệ. Phòng những người hôm nay giải nghệ hôm sau đổi sang đội khác chơi. Diệp Thu vốn đã là tuyển thủ lớn tuổi, mỗi một ngày đều rất quý báu, bây giờ lại muốn hắn lãng phí một năm. Một năm sau, dù hắn có quay về lần nữa, tuổi cao, không thi đấu suốt một năm để bảo trì trạng thái, chỉ với danh tiếng năm xưa, chiến đội nào nguyện ý thu nhận hắn cũng đã là một vấn đề rất lớn. Phải biết rằng Diệp Thu còn có một chỗ thiếu hụt trí mạng: Hắn từ chối những hoạt động thương mại.

    Người thoạt nhìn không thể nào chấp nhận một điều kiện như vậy – Diệp Thu lại rất dứt khoát gật đầu: “Tôi đồng ý.”

    “Anh điên rồi?” Tô Mộc Tranh hoảng sợ.

    “Mệt mỏi nhiều năm như vậy , nghỉ ngơi một năm có gì không tốt?” Diệp Thu cười.

    “Anh… Anh rốt cuộc đang nghĩ gì vậy?” Tô Mộc Tranh trăm điều khó hiểu.

    “Không gì cả.” Diệp Thu vừa quay đầu, phía quản lý đã nhanh chóng đưa đến một phần giấy tờ, Diệp Thu nhận lấy nhìn sang, cười cười. Đối phương quả thật đã sớm chuẩn bị a! Nghĩ rồi, Diệp Thu nhanh chóng ký lên tên mình.

    Sắp rời khỏi rồi… Diệp Thu nhìn nơi mình đã ở suốt bảy năm này, hắn không nói thêm lời tạm biệt khách khí gì nữa, chỉ lặng lẽ xoay người chuẩn bị rời khỏi.

    “Em tiễn anh.” Tô Mộc Tranh là người duy nhất theo sau hắn.

    ♣♣♣♣​

    Bồi luyện: làm đối thủ cho những người trong CLB đấu tập.


     
    Chỉnh sửa cuối: 26/5/15
  3. daicawin83

    daicawin83 Huyền Quy Lão Tổ Moderator

    Được thích:
    41,815
    Toàn Chức Cao Thủ
    Tác giả: Hồ Điệp Lam
    Editor: Kha SLL
    Beta: Pi
    Nguồn: alldiepall.wordpress.com


    Chương 2: Khu C số 47







    “Hừ, làm giá khỉ gì!”

    “Để hắn giải nghệ cũng vì tốt cho hắn , hắn còn có thể làm gì nữa chứ?”

    “Phải đấy phải đấy, xem ra hắn cũng biết điều, không dựa vào câu lạc bộ dưỡng lão.”

    Diệp Thu và Tô Mộc Tranh vừa rời khỏi, đám người ở lại phòng họp chợt như phục hồi tinh thần, lại bắt đầu bàn tán thảo luận. Vẻ mặt của Tôn Tường vẫn không ổn, cậu không tham dự, chỉ lại gần quản lý: “Tôi không hiểu, vì sao anh ta lại chịu chấp nhận điều kiện như thế?”

    “Cậu ta không thể không chấp nhận.” Quản lý nói.

    “Vì sao?”

    “Bởi vì cậu ta không trả nổi tiền bồi thường hợp đồng.” Quản lý đáp.

    “Không… Không thể nào?” Tôn Tường kinh ngạc, Diệp Thu này chính là một tuyển thủ chuyên nghiệp đã dốc sức bảy năm ở liên minh đấy, đẳng cấp còn là hàng đầu, dù hắn có từ chối tất cả các hoạt động thương mại, chỉ bằng tiền lương cũng không thể đến mức trả không nỗi tiền bồi thường.

    “Cậu không chơi từ thuở đầu, cậu không hiểu được. Liên minh thời kỳ đầu, tuyển thủ chuyên nghiệp cũng không nở mày nở mặt như hiện tại, mọi người đều sống tạm bợ, đa số đều phải làm thêm. Hồi đó, những người bị loại bỏ đều rất thảm, phần lớn thanh xuân đều dành cho trò chơi, không có nghề thành thạo nên cuộc sống về sau đa phần rất túng quẫn. Diệp Thu là thiên tài thời ấy, dựa vào trình độ đi thẳng đến hôm nay, thế nhưng, cậu ta có rất nhiều bạn bè như thế kia.”

    “Ý của ông là, tiền bạc của anh ta đều trợ giúp cho bạn bè?” Tôn Tường trừng lớn mắt.

    “Đúng vậy.”

    “Nếu anh ta rất cần tiền, sao lại không chịu nhận những hoạt động thương mại?” Tôn Tường hỏi.

    “Tên này có nguyên nhân mà không cho người khác biết.” Quản lý nói.

    “Ông có bao giờ đoán thử chưa?” Tôn Tường hỏi.

    “Có lẽ liên quan đến người nhà cậu ta.” Quản lý đáp.

    “Hử?”

    “Từ trước đến giờ chưa ai biết chuyện về người nhà cậu ta, cậu ta cũng không hề nhắc đến, chuyện này rất kỳ quái, thế nên tôi nghi ngờ điểm này.” Quản lý nói.

    “Cái người này… thật có nhiều bí ẩn a!” Trong tay Tôn Tường cầm chiếc thẻ tài khoản Nhất Diệp Chi Thu mà Diệp Thu đưa cho, cậu biết, Nhất Diệp Chi Thu được tạo trước cả khi Liên minh chuyên nghiệp được hình thành, tài khoản trò chơi của Diệp Thu được sử dụng suốt đến giờ, là một trong những tài khoản cổ nhất ở Vinh Quang.

    “Được rồi, không nhắc đến cậu ta nữa, hôm nay ông chủ bận nên không đến được, nhưng đặc biệt đưa tôi chai rượu mình cất kỹ nhiều năm, dành riêng để chào mừng cậu.” Quản lý nói.

    “Ha ha, thế thì cảm ơn! Gia Thế có tôi, nên trở mình rồi .”

    .

    Diệp Thu rời đi.

    Tô Mộc Tranh đứng ở cửa lớn câu lạc bộ, cô vẫn nhìn Diệp Thu suốt quãng đường cả khi bóng lưng hắn biến mất. Hắn không ngừng quay người vẫy tay với cô, nước mắt Tô Mộc Tranh sớm rơi đầy mặt.

    Không nhiều lời từ biệt, Diệp Thu tổng cộng chỉ nói tám chữ: “Nghỉ ngơi một năm, sau đó trở về.”

    Tô Mộc Tranh không nói chữ nào, chỉ nặng nề gật đầu. Cô đã không còn là một thiếu nữ ngây thơ chưa hiểu sự đời từ lâu rồi, cô đã có can đảm để tự mình đối mặt rất nhiều chuyện.

    Bông tuyết bay đầy trời, mùa đông năm nay, thật lạnh buốt.

    .

    Tuyết rơi?

    Khi Diệp Thu rời khỏi câu lạc bộ, trong lòng vẫn chưa nghĩ đến bước tiếp theo. Sống ổn định nhiều năm, bất chợt phải thay đổi, hắn vẫn chưa kịp thích ứng, hắn chỉ nghĩ thôi cứ đi như thế này trước đã, cứ thế mà đi, đi đến khi bản thân nghĩ rõ ràng mới thôi.

    Ai biết trời lại không cho hắn cơ hội này, cứ phải để tuyết rơi xuống lúc này, đã thế càng lúc càng lớn. Bông tuyết nhanh chóng ướt đẫm vai hắn, đầu tóc cũng kết băng, không tránh là không được.

    Diệp Thu xem trái xem phải, ven đường có một tiệm net, ánh đèn vẫn rực rỡ trong đêm, hắn vội vàng mà chạy đến.

    Trong tiệm net rất ấm, Diệp Thu bước vào phủi xuống tuyết đọng trên người, ở trước quầy mướn một máy.

    “Máy số 47 khu C.” Cô gái ở quầy thông báo vị trí máy, tiếp đấy trả lại chứng minh cho người chơi máy, kết quả ngẩng đầu lên đã không có ai. Cô gái cũng không quá kinh ngạc, hiển nhiên với chuyện này đã gặp qua nhiều lần. Lặng lẽ cất kỹ chứng minh, người nào phát hiện không thấy sẽ tự động tìm đến.

    Máy số 47 khu C, Diệp Thu men theo biển số tìm kiếm. Quy mô tiệm net này không nhỏ, máy khá nhiều, có tới hai tầng. Khu C… Diệp Thu nhìn thấy tấm biển treo trên trần nhà, hắn không cần phải lên lầu 2.

    Khi đếm tới số 47, Diệp Thu hơi ngớ người, vị trí này rõ ràng đã có một cô gái ngồi, hơn nữa còn chơi Vinh Quang, đang solo với người ta trên đấu trường, thao tác kịch liệt khiến chiếc đuôi gà cao cao sau đầu hơi đung đưa.

    Nhìn sườn mặt cô gái nọ, nhìn nhân vật bậc thầy pháo súng của cô trên màn hình, Diệp Thu hơi hoảng hốt, hắn thiếu chút cho rằng người ngồi ở đấy là Tô Mộc Tranh.

    Nhưng hắn rất nhanh chóng nhận ra không phải, Tô Mộc Tranh luôn dịu dàng bình tĩnh, dù đang PK kịch liệt, vẫn có thể giữ nguyên nụ cười. Lại nói , Diệp Thu đôi khi nhìn Tô Mộc Tranh khẽ cười vươn súng khiến người khác nổ thành bã, sau đấy lại lễ phép xin lỗi, không hiểu sao chợt cảm thấy ớn lạnh.

    Còn cô gái trước mặt này, dáng vẻ cũng xinh đẹp, trong sáng, dịu dàng, nhưng hành động nghiến răng nghiến lợi chà đạp bàn phím và chuột đầy hung ác và mạnh mẽ của cô nàng chỉ khiến người ta cảm thấy con nhỏ này chắc chắn có âm mưu gì đây.

    “Sát khí quá kinh người, nhưng thật đáng tiếc…” Diệp Thu nhìn rõ màn hình, hắn nhìn ra cô gái này nhanh chóng sẽ gay go. Không ngoài dự đoán, cô vừa lộ ra sơ hở đã bị đối thủ nắm bắt ngay, một bộ chiêu liên kích quăng đến, máu vẫn còn ít ỏi thoắt cái đã cạn sạch.

    “Đệt!” Diệp Thu nghe thấy cô gầm lên một tiếng, vung tay đập bàn phím, tắt luôn trò chơi.

    Diệp Thu do dự có nên ngồi vị trí này hay không, cô gái đã quay đầu, liếc mắt thì nhìn thấy Diệp Thu đang lưỡng lự, bực mình đứng dậy hỏi: “Chơi máy?”

    Diệp Thu gật đầu.

    “Ngồi đây đi!” Cô nói xong cũng đi mất.

    Diệp Thu lắc đầu trước tố chất chiến đấu thiếu bình tĩnh của người chơi bình thường, song vẫn ngồi vào vị trí.

    Trần Quả buồn bực, vô cùng buồn bực. Vừa mới solo với người ta trong đấu trường Vinh Quang, đánh 52 ván, kết quả chả thắng nổi ván nào, cô quả thực không thể tin đây là sự thật.

    Tài khoản của cô cũng không kém, Trần Quả sờ “Trục Yên Hà” đang nằm trong túi mình, tài khoản này trong đám người chơi bình thường có thể nói là rất mạnh. Mà trình độ của Trần Quả cũng không tính là kém, cô chơi Vinh Quang cũng được 5 năm rồi. Đối thủ vừa rồi của cô, tài khoản không bằng cô, vậy mà đánh đến nỗi 52 ván cô không thắng nổi 1 ván.

    “Là một đại cao thủ.” Trần Quả gật gật đầu kết luận.

    “Chị chủ, chị chưa thoát game đúng không? Sao tên kia còn chơi tiếp.” Trần Quả vừa đi vừa nghĩ, đột nhiên bên cạnh truyền đến một câu. Trần Quả nghiêng đầu nhìn sang, trên máy tính bên cạnh là khách quen của tiệm, đang thò đầu dòm về phía máy mình vừa ngồi.

    Tiêu! Trần Quả hoảng sợ vội vàng chạy về. Vinh Quang trở nên “hot”, khiến thiết bị đăng nhập tài khoản Vinh Quang trở thành phụ kiện thông thường gắn liền với máy tính, ở tiệm net thì càng không thể thiếu. Do chỉ cần đút thẻ vào khi đăng nhập, nên ở nơi công cộng như tiệm net, mọi người sau khi đăng nhập xong đều cất cẩn thận.

    Một thẻ là một tài khoản, thẻ mất có thể báo mất giấy tờ, vì vậy kẻ trộm tài khoản đều tuyệt chủng. Nhưng ở nơi như tiệm net, thường có người sơ suất quên thoát game hoặc chưa thoát hoàn toàn, kết quả bị kẻ đến sau thừa gió bẻ măng, trộm tiền và trang bị. Trần Quả vừa mới thua suốt 52 trận nên khá nóng nảy, không chú ý, game chưa thoát mà chỉ quay về màn hình nền.

    Trần Quả vội vã xông về phía trước, quả nhiên nhìn đến tên nọ đang điều khiển tài khoản của mình, nhưng dường như không phải là trộm trang bị, mà đang chiến đấu hăng say với người ta trong đấu trường. Trần Quả còn chưa kịp đến gào rú, đã thấy trên màn hình nhảy ra hai chữ to: “Vinh Quang!”


     
    Chỉnh sửa cuối: 26/5/15
  4. daicawin83

    daicawin83 Huyền Quy Lão Tổ Moderator

    Được thích:
    41,815
    Toàn Chức Cao Thủ
    Tác giả: Hồ Điệp Lam
    Editor: Kha
    Beta: Pi
    Nguồn: alldiepall.wordpress.com


    Chương 3: Ca đêm







    Thắng rồi?

    Trần Quả thoáng chốc ngây người. Hai chữ Vinh Quang hiện lên này chính là dấu hiệu cho bên thắng trong đấu trường, cùng nghĩa với “K.O”


    Thế nhưng, mình đi rồi về mới bao lâu? 40 giây? 50 giây? Trần Quả giơ đồng hồ lên nhìn thử, chắc chắn chưa đến một phút. Kết quả thì sao? Đối thủ đánh bại mình suốt 52 ván bị tên này làm rớt “Vinh Quang” chưa đến một phút?”

    Trần Quả thậm chí quên mất việc xông đến cướp tài khoản về, cô mong tên này có thể đánh lại một trận cho mình nhìn kỹ, rốt cuộc chỉ thấy hắn vô cùng thành thạo mà thoát trò chơi. Duỗi eo, tựa như không hứng thú với máy tính mà nhìn trái ngó phải. Vừa quay đầu, liền nhìn thấy Trần Quả đang trừng mắt nhìn mình, vội vàng giải thích: “Vừa rồi cô không thoát game, tôi ngồi vào thì cuộc chiến đã bắt đầu rồi, giúp cô đánh thắng thôi, yên tâm!”

    “Mất bao lâu?” Trần Quả hỏi.

    “Hơn 40 giây!” Diệp Thu nói.

    Trần Quả há to miệng, đối phương lại còn tiếc nuối than thở: “Tay đông cứng rồi, bằng không chỉ 30 giây là đủ.”

    30 giây… 30 giây có thể đánh bại đối thủ thắng mình 52 ván, đây là ai?

    Chẳng lẽ là cao thủ chuyên nghiệp của chiến đội Gia Thế? Trần Quả chợt nhớ ra. Cô biết câu lạc bộ Gia Thế cách tiệm net nhà mình không xa. Cơ mà nghĩ đi nghĩ lại, người của Gia Thế cô đều có thể nhận ra a! Trừ phi người này chính là người chưa bao giờ lộ diện, cao thủ Diệp Thu.

    Diệp Thu! Nghĩ đến cái tên này Trần Quả kích động, nhưng nghĩ xem một cao thủ luôn khiêm tốn ẩn mình, bản thân nhào qua hỏi chắc chắn người ta sẽ không thừa nhận, sau một hồi do dự, Trần Quả đột nhiên nhớ ra điều gì, chạy như bay về quầy.

    “Khách ở máy số 47 khu C, tên đăng ký là gì?” Trần Quả hỏi em gái trực quầy.

    “Diệp Tu.” Em gái đáp.

    “Diệp Tu… Diệp Thu ư? Quả nhiên!” Trần Quả kích động, trong mắt cô nàng đây chính là giấu đầu lòi đuôi, người này chắc chắn là Diệp Thu, hắn mà ghi Diệp Thu lên đấy, cô ngược lại không tin!

    “Hắc hắc hắc…” Nụ cười của Trần Quả được gọi là âm hiểm, cô đã chuẩn bị vơ đại thứ gì đó để tìm người ta xin chữ ký rồi. Chữ ký của Diệp Thu? Ai có? Ai cũng không có!

    Đang nghĩ ngợi, em gái kia lại thuận miệng chen thêm một câu: “Giấy chứng minh của anh ấy để quên ở đây.”

    “Chứng minh?” Trần Quả nghe xong thì ngẩn người, giờ mới nhận ra bản thân phấn khích đến hồ đồ. Đăng ký ở tiệm net cần dùng tên thật, nhất định phải đưa ra chứng minh nhân dân, ai có thể xài tên giả để đăng ký chứ?

    “Chứng minh đâu? Để chị xem.” Trần Quả lấy chứng minh từ tay em gái nọ nhìn thử, quả nhiên viết là Diệp Tu chân chân thực thực, lập tức thất vọng một phen, vô cùng xúc động muốn sửa chữ “Tu” kia thành chữ “Thu”.

    Sau khi biết được tên kia không phải vị cao thủ khiêm tốn mà mình luôn hâm mộ, tuy vẫn hiếu kỳ thực lực của tên này nhưng hứng thú đã giảm một nửa, Trận Quả bực bội quay về khu C số 47, cầm chứng minh của Diệp Tu đưa sang: “Quên cầm chứng minh này.”

    “Ý, cảm ơn.” Diệp Tu vội vàng nhận lấy, “Chị là người của tiệm net?”

    “Ừ, tôi là chủ.”

    “A? Chị chủ, thế thì tốt quá, tôi vừa mới thấy trên trang web của tiệm, mọi người đang tuyển nhân viên trực tiệm net phải không?” Diệp Tu hỏi.

    “A… Đúng vậy…” Trần Quả không nghĩ tới người này đột nhiên nói một câu như thế, cô còn đang nghĩ cớ học hỏi người này một phen đây, đây ngược lại là một cái cớ rất được a.

    “Tôi thấy, điều kiện của mình rất phù hợp, tôi cũng không có vấn đề gì với công việc và đãi ngộ hết, thế nào? Suy nghĩ chút đi chị chủ.” Diệp Tu nói.

    “À, vậy còn phải đấu Vinh Quang thắng tôi mới được.” Trần Quả nói.

    “Gì? Có điều kiện này nữa ư?” Diệp Tu xoay người nhìn.

    “Khỏi cần tìm, tôi mới thêm vào.” Trần Quả nói.

    Diệp Tu hơi ngớ người, lập tức hiểu rõ vừa rồi bản thân đã thắng quá chuyên nghiệp, chị chủ mỹ nữ này hiếu kỳ với thực lực của mình. Đáng tiếc là… Diệp Tu cười khổ lắc đầu nói: “Tôi không thắng được chị.”

    “Vì sao?” Trần Quả ngơ ngác.

    “Bởi vì tôi không có tài khoản có thể thắng được chị.” Diệp Tu nói.

    “Tài khoản… cậu cấp mấy rồi? Trang bị thế nào.” Trần Quả hỏi.

    “Cấp 0, không trang bị.” Diệp Tu nói.

    “Không thể nào?” Trần Quả khó tin, 40 giây đã đánh bại cường địch mình đánh không lại, người như vậy mà chỉ có một tài khoản mới tinh không cấp, trình độ đấy luyện thế nào được?

    “Acc ban đầu tặng người ta rồi.” Diệp Tu chỉ có thể nói như vậy.

    “Ồ, thế à…. cậu hào phóng ghê ta” Trần Quả cảm khái, người này mạnh như vậy, tài khoản nhất định cũng không yếu. Tài khoản lợi hại kia chắc chắn rất đáng giá, tùy tiện đã cho người khác, quá hào phóng.

    “Đúng a, quá dữ rồi.” Diệp Tu cười khổ. Tài khoản mình đưa ra chính là Đấu Thần Nhất Diệp Chi Thu, chỉ dùng hai chữ “hào phóng” để diễn tả thì quá keo kiệt rồi.

    “Do chuẩn bị sang khu mới chơi sao?” Trần Quả hỏi.

    “Khu mới?” Diệp Tu ngạc nhiên, nhìn thoáng ngày hôm nay, chợt hiểu.

    Ngày mai là kỷ niệm hoạt động mười năm của Vinh Quang. Từ ngày kỷ niệm tròn hai tuổi của Vinh Quang đã bắt đầu, rạng sáng 0 giờ vào ngày kỷ niệm mỗi năm sẽ mở cửa khu mới. Thẻ tài khoản bản thứ mười cũng được bán từ ba tháng trước, những người chơi cũ không hài lòng với khu cũ, người chơi mới chuẩn bị bước vào Vinh Quang đều đã chuẩn bị xong tài khoản và mong ngóng ngày này.

    Khu mới mở này đã là khu thứ 10 của Vinh Quang, nhớ ngày nào Nhất Diệp Chi Thu vẫn còn là tài khoản khu 1 của Vinh Quang, sau này Vinh Quang cập nhật chương 5 Thần Chi Lĩnh Vực, rất nhiều cao thủ đều đồng thời đạt được tiêu chuẩn, hoàn thành màn khiêu chiến kỹ năng, trở thành những người chơi và tài khoản đầu tiên có đủ tư cách bước vào bản đồ Thần Chi Lĩnh Vực.

    Hiện nay Nhất Diệp Chi Thu đã đổi chủ, kiếp sống chuyên nghiệp của mình tại Vinh Quang cũng đứt gánh, lại vừa khéo đụng phải khu mới mỗi năm một lần, trong lòng Diệp Tu xao động, chuyện cũ trong mười năm bất chợt vụt qua trong đầu.

    “Khu mới sao?” Diệp Tu thì thào tự ngẫm.

    “Tôi nhớ trước khi khu mới mở ra có thể chuyển khu phải không?” Diệp Tu đột nhiên hỏi Trần Quả.

    “Acc rỗng cấp 1 thì có thể.” Trần Quả nói.

    “Để tôi thử xem.” Diệp Tu nói xong lấy từ trong từ trong túi ra một thẻ tài khoản, nhanh chóng vào trang yêu cầu chuyển khu. Trần Quả nhìn thẻ tài khoản kia mà vô cùng kinh ngạc: “Đây không phải thẻ tài khoản đời đầu đấy chứ?”

    “Là đời đầu.” Diệp Tu cười cười, tài khoản Vinh Quang mỗi năm một loại, thẻ tài khoản đời đầu đương nhiên cũng sẽ gần mười năm rồi.

    Trần Quả ngạc nhiên nhìn Diệp Tu: “Cậu chơi Vinh Quang bao lâu rồi?” Thẻ là vật chết, người là vật sống, có thẻ mười năm, người chưa chắc phải.

    “Gần mười năm.” Diệp Tu đáp lại chứng minh bản thân là người vật hợp nhất.

    Năm năm tuổi game của Trần Quả đã thấy rất già rồi, không ngờ cái thằng trước mắt này gấp đôi mình. Mười năm, đó là nhóm người Vinh Quang đầu tiên đấy, có thể chơi đến tận bây giờ mà vẫn hào hứng đi khu mới, đây là tinh thần gì đây?

    Lúc nói chuyện, trên trang mạng đã hiển thị “Chuyển khu thành công” .

    “Thành công.” Diệp Tu rút thẻ tài khoản về, nắm trong tay, chớp mắt nhớ đến từng ti từng tí ký ức chứa đựng trong tấm thẻ đời đầu này.

    “Cậu bảo muốn làm trực net?” Trần Quả bên này chợt nhắc đến việc kia.

    “Phải.” Diệp Tu vội vàng từ hồi ức quay về hiện thực.

    “Cậu nhìn trúng ca nào?” Trần Quả hỏi.

    “Ca đêm.” Diệp Tu nói.

    “Ầy, cậu được không?” Trần Quả bất ngờ. Ca đêm, là mỗi ngày chuyên trị khoảng thời gian từ 11 giờ đêm đến 7 giờ sáng, tiền lương nhiều hơn những ca khác 300 đồng, nhưng rất ít người xin làm. Dẫu sao việc điên đảo ngày đêm cũng là chuyện rất nhiều người không đồng ý được, thế nên trước mắt Trần Quả cho mọi người thay phiên nhau, nếu thật sự có người xin làm ca đêm, mọi người đều được giải thoát .

    “Được mà được mà, tôi thích bận rộn về đêm lắm.” Diệp Tu nói.

    Trần Quả tỉ mỉ đánh giá người trước mặt, đầu tóc và râu ít nhất nửa tháng không cạo, mặt có hơi sưng, tuy trắng nõn nhưng là loại tái nhợt như có bệnh, hai mắt nhìn chăm chú vào mình mang chút uể oải. Dáng vẻ này cô đã thấy nhiều, mấy thằng nhóc thường thâu đêm ở tiệm net nhà cô đều giống như vậy, tên trước mặt tuổi cũng không nhỏ, vậy mà cũng suy đồi như thế, thật đáng xem thường.

    Xem thường thì xem thường, có người nguyện ý làm cú đêm, Trần Quả vẫn rất hoan nghênh, huống chi cô càng hiếu kỳ với thực lực của người có tuổi game 10 năm này, lập tức vỗ bàn: “Được, vậy nhận cậu đấy”

    “Cảm ơn chị chủ.”

    “Điều kiện cậu đã nhìn rõ, cứ thế mà làm.” Trần Quả nói.

    “Không thành vấn đề.”

    “Vậy được rồi, đi theo tôi!” Trần Quả làm việc nhanh gọn, đã nhận Diệp Tu, lập tức bắt đầu coi Diệp Tu làm công nhân để sai bảo. Bắt hắn chuyển đống bàn phím vừa đến vẫn chưa được sắp xếp hôm nay lên phòng chứa đồ ở lầu hai.

    Tiệm net của Trần Quả mang tên “Hội quán Internet Hưng Hân”, cũng được xem là một tiệm khá sang chảnh, hai tầng lầu, máy hơn ngàn cái, tầng hai ít hơn nhưng lại càng bộc lộ rõ ràng vẻ xa hoa, là khu cao cấp. Hơn nữa còn một không gian khác bên trong, gồm một phòng khách hai phòng trong, phòng chứa đồ cũng nằm trong đấy. Lúc Diệp Tu bận rộn chuyển bàn phím lên đây, đã khảo sát căn phòng này. Trên thông báo tuyên dụng có viết: Bao ăn ở. Diệp Tu vừa rời khỏi câu lạc bộ, bước tiếp đi đâu còn chưa nghĩ ra, điều kiện bao ăn ở với hắn chính là sắp xếp sẵn một điểm dừng chân, vì thế mới hứng thú với công việc gác net này

    Hiện tại xem ra, phòng ngoài này chắc hẳn chính là nơi “bao ở”, trang trí tuy đơn giản, nhưng sạch sẽ ngăn nắp, vô cùng tốt, Diệp Tu rất hài lòng, vừa nghĩ vừa chuyển những bàn phím cuối cùng xếp vào.

    “Được rồi, đây là chỗ ở của cậu.” Nhìn Diệp Tu làm xong, Trần Quả đứng cạnh lúc này mới chỉ vào chiếc giường thấp bé trong phòng chứa đồ nói.

    “Hả?” Diệp Tu ngạc nhiên, hắn cứ tưởng nơi ở chính là căn phòng sáng sủa sạch sẽ ngoài kia chứ, dù chỉ là sô pha phòng khách cũng tốt. Nơi này… Diệp Tu ngẩng đầu nhìn, bức tường phía tây của phòng chứa đồ có một cửa sổ nhỏ, rất giống như đang đối mặt với đèn đường bên ngoài đường cái, mở đèn của căn phòng chứa đồ lên, ánh đèn trên cửa sổ lập tức u ám, cứ như truyện ma.

    “Ách, hơi kém chút, cậu tạm chấp nhận đi… Thật ra tiệm net của tôi bây có cậu hay không cũng không sao, thông báo tuyển dụng cậu xem là rất lâu trước đây rồi.” Trần Quả nói.

    “Ây, vậy à! Không sao cả không sao cả, ở đây rất tốt.” Diệp Tu lập tức bày tỏ ý kiến, thái độ phản đối đó khiến Trần Quả có hơi áy náy, phòng chứa đồ này thực sự không giống nơi người có thể ở.

    “Bình thường không có việc gì làm, xuống dưới chơi máy cũng không sao, người nhà không thu tiền.” Trần Quả nói.

    “Chị chủ cũng rất hào phóng nha!”

    “Khụ, hơn ngàn máy tính, bớt có một bàn thôi!” Trần Quả nói.

    “Lượng khách ngày thường thế nào?” Diệp Tu hỏi.

    “Không tệ lắm, dù sao tôi cũng rất hài lòng.” Trần Quả nói, “Khách ca đêm của cậu đương nhiên khá ít, đa phần là sinh viên đến từ những trường đại học gần đây chạy đến thâu đêm, cậu thật ra cũng không có gì làm, chỉ cần dòm chừng xung quanh.”

    “Rõ rồi.”

    “Dù thế nào, để thích ứng với công việc mới, tối nay thâu đêm được không? Tôi cũng kiểm tra cậu, xem năng lực thức đêm của cậu thế nào.” Trần Quả nói.

    “Không sao cả, năng lực tràn trề.” Diệp Tu giơ hai ngón cái về phía Trần Quả chứng tỏ thâu đêm chính là điểm mạnh của mình.

    “Được rồi, đi, xuống dưới chào đón cậu bằng buổi ăn khuya.” Trần Quả nói.

    “Ồ? Ăn cái gì?”

    “Giờ này cũng không còn gì, quán ăn ở đường đối diện có lẽ vẫn chưa đóng, cậu đi xem thử đi, mua đại vài món về, tôi không ăn cần tây.” Trần Quả vừa nói vừa lấy 200 đồng đưa cho Diệp Tu.

    “Tuyết rơi đó!” Diệp Tu nói.

    “Đường đối diện cũng không xa, có thể dính bao nhiêu tuyết chứ? Mau đi.” Trần Quả nói.

    Diệp Tu đành cam chịu, qua đường mua đồ ăn khuya. Đối với việc vừa mới vào làm đã liên tiếp bị sai bảo cũng không có cảm giác buồn bực. Cô gái này cùng người ta tùy tiện trò chuyện mấy câu đã không coi là người xa lạ, tính cách này khiến người ta khá thoải mái và thân thiết. Nghĩ đến đây, Diệp Tu đột nhiên nhận ra, hắn thậm chí còn chưa hỏi tên chị chủ mới của mình.



     
    Chỉnh sửa cuối: 26/5/15
  5. daicawin83

    daicawin83 Huyền Quy Lão Tổ Moderator

    Được thích:
    41,815
    Toàn Chức Cao Thủ
    Tác giả: Hồ Điệp Lam
    Editor: Mei
    Beta: Kha
    Nguồn: alldiepall.wordpress.com


    Chương 4: Cao thủ thần bí.







    “Chị Trần, mọi người lại ăn khuya. . .”

    Đồ ăn khuya vừa được mua về, Trần Quả kêu gọi nhân viên ở tiệm net đến ăn chung, mùi đồ ăn đầy tiệm, lập tức dẫn đến một trận khóc thét kháng nghị của quần chúng đang chơi máy. Khi cơm tối đã tiêu hóa hết, đột nhiên ngửi được mùi đồ ăn không phải là hưởng thụ, mà là một sự mê hoặc.

    “Muốn mì gói thì xếp hàng a, đừng lộn xộn.” Trần Quả chào mời.

    “Chị Trần mỗi ngày đều ăn đồ cao cấp, tụi tôi thì toàn nhai mì gói.” Quần chúng không thể chống cự được sự hấp dẫn chỉ có thể ăn mì gói của tiệm cho đỡ thèm, nhìn người ta sáu món một canh mà bày ra vẻ mặt thèm muốn ghen tị.

    “Chú em muốn ăn thì tự sang đối diện mua, đừng hòng sai bảo người của chị.” Trần Quả nói.

    “Lần sau bà chị có ăn nhớ nói trước một tiếng, cho ké tí món được không?” Có người bảo.

    “Tiệm net bao nhiêu người, mang hết đến đây hả? Nói nhiều thế, muốn ăn mà lười mua cứ gọi một cú, người ta còn không chịu mang đến sao?” Trần Quả nói.

    “Chị Trần có điện thoại hả? Cho em mượn với.” Có người tiếp lời.

    “Chị cần điện thoại làm gì? Chị chú có người để sai bảo, làm gì phải phiền người khác nữa?” Trần Quả nói.

    Lần này quần chúng lên mạng và nhân viên tiệm net đồng thời rơi lệ đầy mặt. Diệp Tu tìm được cơ hội, thuận tiện hỏi: “Chị chủ họ Trần ư?”

    “Ừ, Trần Quả, tôi thấy chứng minh thư của cậu rồi, cậu nhỏ hơn tôi, kêu tiếng chị tôi cũng không để ý, cậu cũng không thiệt thòi gì.” Trần Quả nói.

    “Cứ tùy tiện đi. . .” Diệp Tu cười gượng.

    “Món thịt cá hôm nay rất cay a, Tiểu Sở cậu ăn đi.” Trần Quả chưa ăn được bao nhiêu, ăn xong một miếng thịt cá đã hít hà buông đũa đi uống nước, sau khi ôm ly nước trở về đá ngay vào ghế Diệp Tu: “Ăn xong chưa, mau lên.”

    “Bận chuyện gì thế?” Diệp Tu hỏi.

    “Nhanh chút nào.” Trần Quả nâng cổ tay để Diệp Tu nhìn đồng hồ, cách giờ mở cửa của khu 10 còn 7 phút.

    “Chị cũng muốn đi?” Diệp Tu hơi kinh ngạc. Trước đấy hắn đã chơi qua tài khoản Trục Yên Hà của Trần Quả, là tài khoản thuộc khu 5, nếu như tính từ ngày mới mở đến bây giờ, hiện tại vừa tròn năm năm. Tài khoản này so với những tuyển thủ chuyên nghiệp như bọn họ đương nhiên không thể so sánh, nhưng đối với những người chơi bình thường đã xem như rất tốt rồi, không dễ nói bỏ là bỏ.

    “Xem náo nhiệt.” Trần Quả nói.

    Khu mới mở quả thật sẽ khá náo nhiệt, vốn là một ngày bình thường, chỉ bởi vì khu mới mở cửa mà khiến tiệm net Hưng Hân vào lúc này làm ăn phát đạt. Đưa mắt nhìn hầu hết đều là người của khu mới bao trọn, tất cả mọi người đều mở giao diện đăng nhập, con chuột dừng tại khu 10 vẫn còn u ám chờ vận động sức lực.

    Bước vào khu mới, giành bảng cấp bậc, đoạt ngôi đầu phó bản, tranh kỷ lục qua cửa của phó bản, vân vân, quá nhiều chuyện chờ người chơi làm, khai hoang chính là chuyện kích động người chơi thế đấy. Trần Quả nhìn những vị khách này, không kiềm chế được cũng bị bầu không khí này kích thích, nhưng quay đầu lại nhìn, Diệp Tu vẫn nhàn nhã ngồi tại chỗ chọn món, hoàn toàn thờ ơ với bầu không khí này, thực sự rất không có tố chất nên có của một người đi khai hoang khu mới.

    “Này sao cậu vẫn còn ăn hả?” Trần Quả trông còn sốt ruột hơn đương sự.

    “Gấp làm gì?” Sự bình tĩnh của Diệp Tu là thật, không phải giả vờ. Không thể phủ nhận Vinh Quang tuyên truyền rất thành công, cạnh tranh thứ hạng trong trò chơi đều dành được sự quan tâm trước nay chưa từng có của những người chơi Vinh Quang. Mấy thứ này chính là dựa vào thực lực chân chính, không phải do tiền bạc hoặc may mắn có thể đạt được dễ dàng. Thế nhưng, với một người đã nếm qua tất cả vinh dự nghề nghiệp cao nhất mà nói, mấy thứ này trong mắt Diệp Tu có chút bình thường, không mới lạ lắm.

    Cơ mà nhìn thấy vẻ mặt Trần Quả đầy sát khí, Diệp Tu vẫn nghĩ nên nể mặt sếp của mình, cuối cùng cũng buông bát cơm xuống, miễn cưỡng tìm máy tính ngồi xuống.

    “Móa, cứ như chị đây ép cậu chơi vậy, người gì mà…” Trần Quả đứng ở phía sau không biết làm gì ngoài trách mắng Diệp Tu. Mấy nhân công khác ở tiệm net đều đứng bên cười trộm. Bọn họ phát hiện ông anh quản lý mới đến hôm nay không giống với những người khác, có thể dễ dàng làm chị chủ Trần của bọn họ chịu thua, đây không phải chuyện người bình thường có thể làm được.

    Trần Quả ngồi xuống máy tính bên cạnh Diệp Tu, tiện tay đăng nhập Trục Yên Hà. Số lượng người chơi ở chín khu khác cũng không vì khu mới mà bị giảm xuống bao nhiêu, khu càng cũ thì càng như vậy, thực tế là vì để đầu tư vào một tài khoản trong Vinh Quang cũng không phải chuyện dễ dàng. Trục Yên Hà của Trần Quả mất năm năm mới trở thành nhân tài kiệt xuất trong đám người chơi bình thường, làm thế nào dễ dàng vứt bỏ được. Huống chi tất cả mọi người ở khu 10 cuối cùng cũng tiến về bản đồ Thần Chi Lĩnh Vực thôi.

    Thần Chi Lĩnh Vực này không phải là một bản đồ bình thường, mà chính là một thế giới khác, mức độ rộng lớn bằng với 5 khu bình thường cộng lại. Nơi đây có phó bản khó ăn hơn, trang bị mạnh mẽ hơn, thêm nhiều vật liệu trân quý và bầu không khí thoải mái hơn. Là cao thủ, sẽ gặp mặt nhau tại Thần Chi Lĩnh Vực, đây mới là vùng đất “nóng hổi” cuối cùng mà người chơi phấn đấu.

    Thời gian sắp đến 0 giờ, mười giây cuối cùng, thậm chí có người không kiềm được mà bắt đầu đếm ngược, tiếng nói ngày càng lớn, cuối cùng một tiếng “Không” được phát ra, bảng đăng nhập khu thứ mười đã mất đi vẻ u ám, động tác của mọi người trong tiệm net đều đồng nhịp, tất cả đưa thẻ tài khoản vào nơi đăng nhập, con chuột chỉ vào khu 10.

    Trần Quả quay đầu nhìn phía Diệp Tu, kết quả xém thì hộc máu. Ai nấy đều đang đăng nhập, tên này vẫn thảnh thơi mở một trang web lên xem, đưa mắt nhìn thử, vậy mà là hướng dẫn quá trình thực hiện nhiệm vụ cho người mới.

    “Đệt, cậu đến cái này cũng không biết? Còn phải coi hướng dẫn?” Nếu không phải thẻ tài khoản hàng thật giá thật kia, Trần Quả đánh chết cũng không tin tên này có tuổi game 10 năm.

    “Mấy cái thứ cho người mới thật sự đã nhiều năm không làm rồi, sao còn nhớ rõ a!” Diệp Tu bình thản đáp.

    “Lẽ nào từ trước đến giờ cậu không kéo người mới, không hướng dẫn người mới nào?” Trần Quả nói.

    “Về mặt này. . . quả thật không có.” Diệp Tu nói.

    “Không có lòng vì cộng đồng gì cả.” Trần Quả khinh bỉ.

    “Là không có thời gian.” Diệp Tu nói.

    “Người không có thời gian sẽ không chơi game, người chơi game chính là đang dư thừa thời gian.” Trần Quả nói.

    “Tôi là đang bận chơi game đó.” Diệp Tu còn nghiêm túc đáp.

    “Vậy cậu làm gì?” Trần Quả nói.

    “Chơi game a!”

    “Ồ, là game thủ đó hả?” Trần Quả nói.

    Diệp Tu cười cười: “Còn là loại rất cao cấp.”

    “Cao cấp? Tuyển thủ chuyên nghiệp?” Trần Quả ngạc nhiên.

    Diệp Tu tự hào gật đầu.

    “Giải nghệ rồi!” Trần Quả nói.

    “Sao chị biết?”

    “Vớ vẩn, tuổi của cậu kìa.” Trần Quả nói.

    Diệp Tu cười khổ.

    “Chị nói mà, sao chỉ 40 giây đã giết được thằng kia, hóa ra là một tên tuyển thủ chuyên nghiệp, tuy không có danh tiếng.” Trần Quả nói.

    “Không có danh tiếng?”

    “Cao thủ chuyên nghiệp nổi tiếng chị đều biết, Diệp Tu? Chị chưa từng nghe qua, không phải không nổi thì là gì?” Trần Quả hỏi.

    “Ha ha, hóa ra là vậy.” Diệp Tu cười.

    “Đừng vờ vịt nữa, thật ra cậu không phải giải nghệ mà không có chỗ cạnh tranh nên bị đào thải chứ gì?” Trần Quả nói.

    Diệp Tu trầm ngâm.

    “Thật ngại. . .” Trần Quả nhận ra những lời này hơi đụng chạm đến chỗ đau của đối phương.

    “Không sao.” Diệp Tu thở dài.

    “Đừng nản chí, 25 tuổi không tính là già, luyện cho tốt, một lần nữa quay trở về.” Trần Quả an ủi.

    “Đang có ý này.” Diệp Tu cười.

    “Nếu có ngày đó, chị có việc phải nhờ cậu.” Trần Quả nói.

    “Chuyện gì?”

    “Xin chữ ký.” Trần Quả nói.

    “Việc này cần gì phải đợi ngày đấy, giờ tôi ký ngay cho chị cũng được!”

    “Đừng có tưởng bở! Ai muốn chữ ký của cậu, chị là nhờ cậu xin chữ ký thần tượng kìa.” Trần Quả nói.

    “Ý? Ai?”

    “Tô Mộc Tranh, còn Diệp Thu nữa, Diệp Thu có lẽ hơi khó, tên kia rất thích chơi trò thần bí.” Trần Quả nói.

    “Thế cơ à?” Diệp Tu rơi lệ đầy mặt, đồng chí Diệp Thu đang nói chuyện trước mặt chị nè chị hai.

    “Đúng vậy, anh ấy hầu như không hề lộ mặt. Chị bảo cậu này, tuy trong giới chuyên nghiệp cậu không hề nổi, dù sao vẫn là người lăn lộn trong nghề, cái này cũng không biết?” Trần Quả bảo.

    “Biết chứ, tôi đương nhiên biết rõ, nói chị nghe một bí mật, thật ra tôi chính là Diệp Thu.” Diệp Tu nói.

    “Ồ thế à? Chị cũng nói cậu nghe một bí mật, thật ra chị là Tô Mộc Tranh.” Trần Quả nói.

    “Tôi thật sự là Diệp Thu.” Diệp Tu khóc.

    “Chị thật sự là Tô Mộc Tranh.” Trần Quả nói.

    “Tôi. . .”

    “Được rồi không đùa với cậu nữa, tiếp tục xem hướng dẫn của cậu đi!” Trần quả phất tay, cô cũng không phải vì sự bình thản của Diệp Tu mà nổi nóng nữa, đây là người đã từng tham gia giới chuyên nghiệp, dù đã bị đào thải cũng cần gì mình phải để tâm?

    Nhưng sau khi tầm mắt trở về trên màn hình máy tính, Trần Quả nhịn không được lại nói một câu: “Nhiệm vụ dành cho người mới cậu không hiểu chỗ nào cứ hỏi chị là được.”

    “Tôi muốn tìm tòi một chút, làm mấy nhiệm vụ thưởng điểm kỹ năng và điểm thuộc tính thôi, những nhiệm vụ chỉ thưởng điểm kinh nghiệm và trang bị, vậy thà vào phó bản càn quét còn nhanh hơn.” Diệp Tu nói.

    “Đúng nha, lúc này mới giống suy nghĩ của dân lão làng, nhưng cậu không cần tự mình tìm, kéo đến trang cuối hướng dẫn nhìn đi!”

    “A?” Diệp Tu nghe xong liền chọn trang cuối nhìn, nhất thời xấu hổ một hồi. Ngẫm lại cũng phải, nhiệm vụ người mới chưa từng biến đổi trong mười năm qua, đã bị người chơi thấu hiểu đến không thể thấu hơn. Suy nghĩ chỉ làm nhiệm vụ có giá trị như hắn, người chơi lâu năm đều sẽ chọn, sao lại không có ai viết một bài hướng dẫn tổng kết được chứ? Lúc này xuất hiện trước mắt chính là hướng dẫn mà hắn cần. Diệp Tu chuẩn bị dựa theo hướng dẫn mà làm, tức thì lệ rơi đầy mặt. Bản thân là người đàn ông được vinh danh bách khoa toàn thư của Vinh Quang! Vậy mà bây giờ phải đi coi hướng dẫn nhiệm vụ dành cho người mới, chuyện này làm sao chịu nổi?


     

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)