FULL  V.I.P  Huyền Huyễn Thiên Đạo Đồ Thư Quán - Free 3457 - Hoành Tảo Thiên Nhai

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.
  1. Chpn

    Chpn Đại Boss

    Tham gia ngày:
    3/9/15
    Bài viết:
    117,060
    Được thích:
    197,674
    Chương 7: Ngươi đã từng bị người từ chối?
    Shared by: banlong.us
    === oOo ===
    - Làm gì vậy?

    Nhìn thấy bộ dáng tức giận của đối phương, Trương Huyền thật sự cạn lời.

    Chuyện hiểu lầm này hình như có hơi lớn!

    Nhưng mà nếu đổi lại là người khác, chắc hẳn cũng sẽ hiểu lầm như vậy. Hắn không chỉ điểm tu vi cho nàng nhưng nàng lại cam tâm tình nguyện nhập học. Đã vậy, khi hỏi tới nàng còn đỏ mặt. Mà càng quan trọng là, cái miếng ngọc ghi chép bị đập nát ném đầy trên mặt sàn. Đây rõ ràng là hủy đi chứng cớ…

    Nhiều dấu hiệu mờ ám như vậy, làm sao có thể khiến người khác không nghĩ ngay đến việc Trương Huyền là tên biến thái, cuồng dâm, lão sư vô liêm sỉ linh tinh cơ chứ.

    - Diêu thúc, thúc đang suy nghĩ lung tung cái gì vậy? Nếu thúc còn như vậy, từ nay về sau ta không bao giờ để ý đến thúc nữa!

    Nhìn Diêu Hàn tức giận điên cuồng, nghe thấy những gì hắn nói, làm sao nàng có thể không rõ quản gia nhà nàng đang nghĩ cái gì. Khuôn mặt xinh đẹp trở nên nhăn nhó khó coi, suýt chút nữa điên lên.

    Nàng là thiếu nữ, nói bậy nói bạ như vậy, danh tiết của nàng đặt nơi nào?

    - Tiểu thư…

    Bị Triệu Nhã ngăn cản, Diêu Hàn đành phải thu lại khí tức.

    - Được rồi. Cùng ta đi nhận chăn đệm đi. Đừng làm tốn thời gian của ta. Mai ta còn đi học!

    Triệu Nhã hừ một tiếng, xoay người bước ra khỏi căn phòng.

    Việc nàng có bệnh trong người đương nhiên không thể nói cho người khác biết. Nếu bị truy hỏi, làm sao nàng có thể nói chuyện như vậy ra khỏi miệng được chứ?

    Cho nên, nàng chỉ có thể nói với người khác rằng chính mình cam tâm tình nguyện chọn Trương lão sư làm lão sư, không bịa ra thêm lý do nào khác.

    - Hừ!

    Thấy tiểu thư nhà hắn xoay người rời đi, Diêu Hàn lạnh lùng trừng mắt với Trương Huyền một cái, ánh mắt tóe lửa, không biết đang suy nghĩ cái gì, rồi phất tay đi ra ngoài.

    Hiện tại hắn thật sự muốn giết chết người thiếu niên đang đứng trước mặt này. Nếu không phải nơi đây là học viện, lại có tiểu thư ngăn cản, chỉ sợ hắn đã sớm ra tay.

    - Ta nào có chọc ai chứ…

    Thấy vẻ mặt lạnh lùng của đối phương, Trương Huyền thật sự cảm thấy bất đắc dĩ.

    Không phải chỉ là nhận một học viên sao? Làm gì đến mức…

    Làm như mình là một ác ma không chuyện ác nào không làm vậy! Mà vấn đề là… mình cái gì cũng chưa làm!

    - Kệ đi. Hôm nay còn sớm. Thử xem có thể nhận thêm vài học sinh nữa hay không! Nhận càng nhiều học sinh, đồng nghĩa với việc có nhiều tài nguyên mà!

    Giáo viên của Hồng Thiên học viện được xếp theo rất nhiều cấp bậc. Mỗi năm sẽ dựa theo tình hình của học sinh làm tiền đề để tiến hành đánh giá giáo viên. Càng có nhiều học sinh, mà học sinh tiến bộ càng nhanh, tham gia các kiểu thi đua có được thành tích tốt… đều góp phần giúp giáo viên thăng chức.

    Nếu giáo viên có được cấp bậc cao, vậy tài nguyên giáo viên có được, cũng như tài nguyên mà học sinh của người đó có được, cũng sẽ tăng lên gấp bội.

    Đây chính là lão sư trò cùng tiến bộ!

    Hiện tại hắn mới nhận được có ba học sinh thôi. Như vậy chỉ có thể giúp hắn giữ được chức giáo viên. Chứ nếu bàn đến tư cách, hắn vẫn như cũ… là người đứng chót!

    Muốn tiến bộ, chỉ có thể tiếp tục thu nhận học sinh.



    - Trịnh Dương, đừng thất vọng! Không phải chỉ là lão sư Vương Siêu không chọn ngươi thôi sao? Không đến mức phải uể oải như vậy!

    Trên một con đường trong học viện có hai thiếu niên đang chậm rãi bước đi. Người đi trước đang an ủi người đi sau.

    - Mạc Hiểu, ngươi là người được chọn trúng, đương nhiên nói nghe hay rồi. Ngươi cứ thử bị trượt xem có còn lên tiếng được không!

    Trịnh Dương nhăn mày, có vẻ không thích nghe người bằng hữu này an ủi.

    - Khụ khụ, đừng nói như vậy. Thật ra các giáo viên khác cũng được mà. Không nhất thiết một hai phải là lão sư Vương Siêu đâu!

    Cậu thanh niên tên Mạc Hiểu gãi gãi đầu, có chút xấu hổ, nói.

    - Không nhất thiết phải chọn lão sư ấy? Nói nghe nhẹ nhàng quá nhỉ? Chúng ta đã cùng nhau luyện tập thương pháp từ nhỏ. Bây giờ thương đã giống như một bộ phận trong cơ thể của chúng ta, không thể từ bỏ được. Mà trong Hồng Thiên học viện này, người có thể dạy thương pháp tốt nhất chính là lão sư Vương Siêu. Ngươi trúng tuyển còn ta bị trược. Ta có thể không chán nản sao?

    Trịnh Dương tức giận thở phì phò, nói.

    - Cái này…

    Mạc Hiểu bị chất vấn, không biết nên trả lời như thế nào. Trong Hồng Thiên học viện, các giáo viên khác nhau sẽ có am hiểu khác nhau, đương nhiên cách dạy cũng sẽ khác nhau. Ví dụ có người am hiểu về quyền pháp, có người am hiểu về đao pháp… Lão sư Vương Siêu chính là người nổi tiếng nhất về khoản am hiểu thương pháp, ở trong học viện cũng đứng trong nhóm những giáo viên đứng đầu.

    Hai người cùng lúc tham gia thi tuyển chọn, muốn trở thành học sinh của lão sư. Kết quả lại là một người thi trúng một người trượt. Khó trách người trượt buồn bực.

    - Ủa, bên này có lớp học này. Hay chúng ta vào xem thử đi!

    Đang không biết làm cách nào để bớt xấu hổ, Mạc Hiểu đột nhiên nhìn thấy một lớp học cách đó không xa, liền chỉ về hướng đó.

    - Ta không đi đâu…

    Trịnh Dương lắc đầu.

    - Đi đi. Vào xem thử. Lỡ giáo viên trong đó cũng am hiểu về thương pháp thì sao?

    Mạc Hiểu tiếp tục an ủi:- Dù sao vào xem thử cũng không ảnh hưởng gì mà!

    - Được rồi!

    Mặc dù có chút không tình nguyện, nhưng cuối cùng Trịnh Dương cũng quyết định đi theo Mạc Hiểu vào phòng học.

    Trong phòng, Trương Huyền đang suy nghĩ xem có nên đi ra ngoài lôi kéo người hay không, lại nhìn thấy có hai cậu thiếu niên bước vào.

    - Chào lão sư!

    Mạc Hiểu cúi người chào.

    - Ừ!

    Trương Huyền đưa mắt nhìn, nói tiếp:

    - Các ngươi muốn bái sư?

    - Là người huynh đệ này của ta. Hắn rất lợi hại. Đặc biệt là thương pháp của hắn. Tuy còn trẻ tuổi nhưng ít có người có thể thắng được hắn. Hi vọng lão sư sẽ chỉ điểm thêm cho hắn!

    Mạc Hiểu nói vội.

    - Mạc Hiểu…

    Trịnh Dương giật giật ống tay áo của người anh em chí cốt.

    - Sao vậy?

    Mạc Hiểu khó hiểu, hỏi.

    - Ngươi nhìn xung quanh đi…

    Trịnh Dương cau mày lại.

    Cái lớp học này vô cùng nhỏ hẹp, tối đa chỉ có thể chứa được mười mấy người. Nhìn sơ liền biết chỉ là cái phòng học nhỏ.

    Diện tích phòng học lớn hay nhỏ còn thể hiện thực lực của giáo viên. Những giáo viên đứng trong top đầu của học viện đều có phòng học rất to, nhìn giống cái quảng trường vậy, phải có sức chứa lên đến vài trăm học sinh cùng một lúc tu luyện. Cái phòng học này chỉ bé bằng bàn tay, chắc trình độ của giáo viên cũng tầm thường thôi.

    - Ờ thì bé một tí…

    Mạc Hiểu cũng chú ý đến diện tích căn phòng, trong lòng hơi chột dạ một chút.

    Vốn định giúp bạn thân giải tỏa phiền muộn trong lòng. Giờ thì hay rồi, trực tiếp dẫn đến một cái phòng học nhỏ như vậy. Lỡ trình độ của giáo viên rất thấp, sợ phiền muộn còn chưa kịp giải quyết đã chuốc thêm bực bội vào người…

    - Thể hiện thương pháp đi!

    Giả vờ như không nghe thấy hai cậu học sinh đang thì thầm những gì, Trương Huyền thản nhiên nói, không lộ ra cảm xúc gì.

    - Kệ đi, tới đâu hay tới đó. Cứ để lão sư này chỉ điểm một chút, cũng đâu mất gì đâu. Nếu trình độ của hắn không được thì mình không bái sư!

    Thấy Trịnh Dương vẫn còn chần chờ, Mạc Hiểu khuyên bảo.

    - Ừ!

    Trịnh Dương gật đầu.

    Trừ những giáo viên đứng đầu có không ít học sinh chạy theo xin nhập học, những giáo viên còn lại muốn tuyển học sinh, học sinh cũng có thể suy nghĩ có nên nhập học hay không.

    Sau khi nghĩ thông suốt rồi, Trịnh Dương không do dự nữa, gỡ thanh trường thương từ trên lưng xuống, từng khớp từng khớp nối lại.

    Vù!

    Nắm trường thương trong tay, thần thái của Trịnh Dương thay đổi hẳn, giống như thanh kiếm rút ra khỏi vỏ để lộ ra sự sắc bén, khí thế nguy hiểm bức người tràn ra.

    - Vút vút vút vút!

    Trường thương xé gió theo từng đường thương pháp tạo ra âm thanh nhanh, sắc, gọn, làm toàn bộ căn phòng như bị xé rách. Xung quanh nổi lên cuồng phong kịch liệt.

    Người trong nghề vừa ra tay, nhìn vào liền biết có thực lực hay không. Tuy rằng thực lực của cậu học viên Trịnh Dương này không phải quá mạnh, nhưng thương pháp quả thật không yếu.

    Mũi thương run rẩy, đột nhiên đâm vào cột đá cách đó không xa, tạo ra một tiếng “cong”trong trẻo, làm cột đá nhảy lên một loạt con số.

    - 110!

    Không ngờ tới hơn 100 kg!

    Nếu chỉ xét lực sát thương, chỉ sợ ngay cả võ giả có tu vi ở đỉnh bậc Tụ Tức cảnh cũng không thể ngăn nổi!

    - Xin lão sư chỉ điểm ạ!

    Thu trường thương lại, Trịnh Dương ngực không thở dốc, tim không tăng nhịp, vẻ mặt bình ổn, nói.

    Nói thật, từ lúc nhìn thấy diện tích nhỏ bé của căn phòng này, hắn đã không xem trọng lão sư đang đứng trước mặt, vì cảm thấy trình độ của người này chắc chắn tầm thường thôi.

    Quả nhiên, đôi mắt của vị lão sư này đang khép hờ, đoán không ra đang suy nghĩ những gì. Tới lúc nghe hắn xin chỉ điểm, đối phương mới mở to mắt ra, từ từ nhìn qua, khóe miệng treo một nụ cười nhạt.

    - Ngươi từng bị tổn thương? Hay nói cách khác… từng bị từ chối?
     
  2. Chpn

    Chpn Đại Boss

    Tham gia ngày:
    3/9/15
    Bài viết:
    117,060
    Được thích:
    197,674
    Chương 8: Ta chính là lão sư phế vật đó
    Shared by: banlong.us
    === oOo ===
    - Hả?

    Trịnh Dương sửng sốt, khuôn mặt ngay lập tức đỏ lên vì xấu hổ.

    - Ta từng yêu thầm một nữ tử, sau đó… bị người ta trực tiếp từ chối. Nhưng việc này cũng không liên quan gì tới lão sư!

    Hắn từng yêu thầm một nữ tử, sau đó rất phấn khởi đi tỏ tình với nàng. Kết quả bị nàng giễu cợt không thương tiếc. Đã thế còn chỉ trích hắn gay gắt, làm cho hắn vô cùng nhục nhã. Chuyện này là bí mật của hắn. Ngay cả Mạc Hiểu hắn cũng không kể. Vậy lão sư này tại sao lại biết được?

    - Thật hả? Trịnh Dương, ngươi bị người ta từ chối, tại sao không nói với ta? Là ai?

    Mạc Hiểu thấy cậu bạn thừa nhận, ngay lập tức sững sờ vội vàng hỏi.

    - Chuyện này lát về rồi ta nói!

    Trịnh Dương lắc đầu. Rõ ràng hắn không muốn nói quá nhiều ở chỗ này. Hắn ngẩng đầu nhìn lão sư đang đứng trước mặt:

    - Thưa lão sư, đây là việc riêng tư của ta. Tuy ta không biết lão sư biết chuyện này bằng cách nào, nhưng chuyện này cũng không liên quan đến việc chỉ điểm đúng không?

    - Không liên quan?

    Trương Huyền lắc đầu, nói tiếp:

    - Không những liên quan, còn liên quan rất lớn!

    - Liên quan sao?

    Trịnh Dương nghi ngờ.

    Mình thất tình thôi mà, liên quan gì tới việc hắn chỉ điểm chứ?

    - Thương pháp của ngươi mạnh mẽ dứt khoát. Nó thể hiện tính cách của ngươi, làm bất cứ việc gì cũng dũng cảm tiến lên phía trước, không thèm nghĩ đến đường lui! Đáng lẽ đây chính là một chuyện tốt. Võ giả (1) nên như vậy, không cần lo trước lo sau!

    Sắc mặt của Trương Huyền bình đạm, tiếp tục nói:

    - Nhưng mà, đáng tiếc là trải qua lần thất tình này, ngươi đã bắt đầu cảm thấy sợ hãi, sợ bị từ chối, sợ thất bại, sợ bị nhục nhã! Khiến cho thương pháp của ngươi có thêm một chút chần chờ, một chút nghi ngờ! Chính vì vậy đã khiến cho uy lực của nó giảm mạnh!

    - Lão… lão sư… thật sự từ trong thương pháp của ta nhìn ra được điều đó? Nhìn ra được ta từng thất tình? Nhìn ra tính cách của ta?

    Trịnh Dương hoảng sợ.

    Không phải do đối phương nói sai mà là do nói quá đúng, gần như không sai một chút gì.

    Tính cách của hắn vốn dũng cảm quyết đoán. Trước kia làm chuyện gì hắn cũng không lo sợ. Nhưng đúng là từ sau khi bị từ chối lần đó, hắn trở nên làm gì cũng co vòi, do dự không dám quyết định.

    Chỉ nhìn thương pháp đã có thể đoán ra những chuyện như vậy, thậm chí ngay cả thất tình cũng nhìn ra được. Đây là loại nhãn lực gì vậy?

    Học viện có giáo viên lợi hại như vậy sao?

    Hắn cảm thấy mình sắp điên rồi.

    Hồi nãy hắn đi gặp lão sư Vương Siêu - người được coi là giáo viên dạy thương pháp tốt nhất, mong được làm học viên của lão sư. Hắn cũng thi triển tuyệt chiêu của bản thân cho lão sư xem. Lão sư Vương Siêu xem xong chỉ nói thương pháp của mình vẫn chưa nắm bắt được điểm trọng yếu. Nhưng nguyên nhân vì sao, lão sư cũng không nói ra. Vậy mà người trước mắt này chỉ vừa nhìn thoáng qua liền nói thẳng chính mình từng thất tình. Còn bởi vì tình cảm thất bại nên mới khiến cho thương pháp không tiến bộ được. Chẳng lẽ nhãn lực của lão sư này… còn cao thâm hơn Vương Siêu sao?

    - Việc này cũng đâu có gì kỳ lạ!

    Trương Huyền khoát tay, bày ra dáng vẻ của cao nhân, nói:

    - Thương pháp thể hiện tâm tình. Tâm tình không thông suốt rõ ràng, khi thi triển võ thuật tự nhiên cũng u ám! Tuy thương pháp của ngươi liên tục không đứt gãy nhưng lại giống như bị thứ gì đó quấn lấy, chém không đứt, hơn nữa còn càng để ý càng loạn. Chỉ nhìn thoáng qua ta liền biết chắc chắn là do tình cảm!

    - Cái này…

    Lần này không chỉ mình Trịnh Dương muốn phát điên mà ngay cả Mạc Hiểu đang đứng kế bên cũng ngạc nhiên, miệng há to đến nỗi gần như có thể nhét vừa quả trứng gà.

    Trời ạ! Thật không vậy?

    Nhìn thương pháp là có thể nhìn ra có tình cảm quấy nhiễu, còn chém không đứt, còn càng để ý càng loạn…. Đây thật sự là mắt của con người sao?

    Mạc Hiểu, Trịnh Dương bốn mắt nhìn nhau, đều nhìn thấy trong ánh mắt của đối phương là sự khiếp sợ không thể tin được.

    - Thưa lão sư, lão sư có thể nhìn giúp ta không?

    Kinh ngạc xong, Mạc Hiểu đột nhiên bước về phía trước, vẻ mặt khát khao. Hắn cũng mặc kệ Trương Huyền có đồng ý hay không, bàn tay cầm trường thương rung lên, chiêu số cũng vung ra.

    Cũng là thương pháp, nhưng chiêu thức của Mạc Hiểu lại liền mạch, mạnh mẽ hơn Trịnh Dương nhiều.

    Nếu chỉ nhìn thương pháp, đúng là Mạc Hiểu tốt hơn. Khó trách lão sư Vương Siêu chọn Mạc Hiểu mà không chọn Trịnh Dương.

    - Vút!

    Một trận gió gào thét thổi qua, Mạc Hiểu rút thanh thương về, đứng thẳng.

    Thương như cái thế cuồng ma (2), lúc múa võ, sức mạnh tỏa ra làm thần quỷ cũng không dám đến gần. Thu thương lại, yên lặng giống như xử nữ (3), an tĩnh giống như tượng điêu khắc.

    Mỗi cái nhấc tay, mỗi một lần giơ chân đều tự trở thành phong cách.

    Tuy thực lực không phải rất mạnh, vẫn còn là võ giả nhất trọng (4) nhưng chỉ bàn về thương pháp lại được xem như không kém.

    - Dạ dày của ngươi không tốt. Nếu ta đoán không nhầm, hôm nay ngươi đang bị tiêu chảy đúng không?

    Trương Huyền dùng ánh mắt hờ hững nhìn Mạc Hiểu.

    - Hả?

    Mạc Hiểu run rẩy, nói:

    - Lão sư, lão sư nhìn thấy ta bị tiêu chảy từ trong thương pháp của ta sao?

    Giống như những gì Trương Huyền đã nói. Đúng là dạ dày của hắn có chút vấn đề. Từ ngày hôm qua hắn đã bị tiêu chảy nhẹ. Hôm nay bệnh còn nghiêm trọng hơn nữa, thậm chí cơ thể có phần mất sức.

    Có điều, hắn cũng không bị ảnh hướng lớn lắm. Khi cầm trường thương trong tay, hắn đã thi triển ra trạng thái hoàn mỹ nhất. Ngay cả lão sư Vương Siêu cũng khen không dứt miệng, chưa nói gì. Vậy mà lão sư này lại có thể vừa mở miệng ra liền nói trúng chỗ quan trọng...

    Thật không vậy?

    Nhìn thương pháp ngay cả thất tình hay tiêu chảy cũng có thể nhìn ra được. Đây là loại nhãn lực gì vậy?

    - Ngươi muốn ta chỉ điểm sao? Nếu muốn, vậy ngay lập tức bái sư đi!

    Không để ý tới vẻ mặt khiếp sợ của hai cậu thiếu niên, Trương Huyền hờ hững nhìn hai người.

    Một hơi liền nói ra được tình trạng của hai người, làm hai người khiếp sợ đến mức muốn phát điên. Nhưng biểu cảm của hắn lại như thể những lời đó chẳng là gì.

    Trên thực tế cũng đúng là như vậy thật. Khi hai người vừa bắt đầu thi triển thương pháp, trong Thiên Đạo Đồ Thư Quán đã xuất hiện hai quyển sách viết về hai người. Cái gọi là thất tình hay tiêu chảy đều là khuyết điểm hiện thời của hai người, nên đều được ghi chép trong quyển sách. Nhiệm vụ của Trương Huyền chỉ là xem lướt qua rồi đọc ra một cách máy móc là được, nên đương nhiên không có gì khó khăn.

    - Học viên Trịnh Dương, nguyện ý bái lão sư làm lão sư của ta.

    Trịnh Dương không chút do dự, trực tiếp quỳ xuống.Hiện tại hắn đã hoàn toàn bị Trương Huyền thuyết phục.

    Người giáo viên có nhãn lực như vậy chỉ điểm, sao có thể đơn giản được?

    - Ừ!

    Lão sư còn chưa chỉ điểm, mới chỉ nói ra một cái khuyết điểm của hắn, hắn đã ngay lập tức quỳ gối. Trương Huyền vừa lòng gật gật đầu, lấy ra một miếng ngọc bài đại diện cho thân phận, ném qua cho Trịnh Dương, nói:

    - Nghiệm chứng thân phận đi!

    - Vâng!

    Trịnh Dương không chút chần chờ, cắt ngón tay lấy máu nhỏ vào miếng ngọc bài để nghiệm chứng.

    Rất nhanh, thủ tục xong xuôi.

    - Nếu bây giờ ngươi đã là học viên của ta. Ta sẽ cho ngươi một lời khuyên. Muốn được tôn trọng trong tình cảm, đầu tiên ngươi phải có đủ thực lực. Không có thực lực người ta làm sao có thể coi trọng ngươi được?Cho nên chuyện ngươi phải làm bây giờ không phải là uể oải, không phải là đau lòng, mà là bỏ xuống tình cảm, nỗ lực tu luyện, làm cho nữ tử kia biết từ chối ngươi là việc làm ngu xuẩn cỡ nào! Ngươi phải dùng thực lực đến chứng minh...

    Nói tới đây, Trương Huyền đột nhiên nhớ tới một quyển sách vô cùng lợi hại, thoáng mỉm cười, nói:

    - Ba mươi năm Hà Đông ba mươi năm Hà Tây, đừng khinh thiếu niên nghèo!

    (5)

    - Đừng khinh thiếu niên nghèo?

    Nghe lão sư nói xong, ngay lập tức Trịnh Dương cảm thấy dường như ngực nóng ran lên, cả người kích động, khuôn mặt đỏ lừ, thân thể cũng không tự chủ được run lên nhè nhẹ.

    Là một người dị giới chính gốc, hắn làm gì đã được nghe qua những lời như vậy!

    Trong nháy mắt, ý chí chiến đầu liền tràn ngập toàn thân.

    Ban nãy tinh thần còn đang uể oải vì thất tình, bây giờtrở nên lóe sáng như kim cương.

    - Thử thi triển lại thương pháp đi!

    Thấy hắn đã vứt bỏ được khúc mắc, Trương Huyền khoát tay, nói.

    - Dạ!

    Trịnh Dương cũng không nói gì thêm, nắm trường thương trong tay. Trong nháy mắt, khí chất của hắn liền thay đổi, khác hoàn toàn lúc nãy.

    Ầm ầm ầm ầm!

    Mũi thương càn quyét xung quanh, khí tức cuồn cuộn, lực lượng mạnh mẽ xuyên qua thân thương tràn ra khắp nơi, làm toàn bộ căn phòng chấn động, tràn ngập tiếng sấm rền.

    Coong!

    Bộ thương pháp thi triển xong, thân thương nằm ngang, mũi thương đâm thẳng vào cột đá.

    Một tiếng nổ lớn vang lên. Sau đó trên cột đá xuất hiện một dãy số:

    235!

    Chính là 235!

    Ban nãy hắn dùng hết toàn bộ sức lực cũng chỉ có thể đánh ra 110. Mà sau một câu chỉ điểm của lão sư, không ngờ sức lực lại tăng lên hơn cả gấp đôi!

    - Cảm ơn lão sư!

    Nhìn con số đang hiển thị trên cột đá, Trịnh Dương không còn nghi ngờ gì nữa, ngay lập tức quỳ trên sàn. Ngay lúc này, hắn đã hoàn toàn bái phục người lão sư đang đứng trước mặt mình, không còn bất kỳ lo ngại nào.

    - Lợi hại!

    Nhìn chằm chằm vào con số đang hiển thị trên cái cột đá không xa, khuôn mặt của Mạc Hiểu cũng không khống chế được đỏ lên, toàn thân run rẩy.

    Hắn vui mừng vì người bạn thân đã tìm được một người lão sư tốt nhưng cũng cảm thấy hơi mất mát.

    Hồi nãy lão sư Vương Siêu cũng đã chỉ điểm qua cho hắn, nhưng chỉ làm lực lượng của hắn tăng lên tầm 30%!

    Mà người lão sư đang ở trước mặt này lại có thể giúp Trịnh Dương tăng lên hơn 100%!

    Nếu biết trước người lão sư vô danh này lợi hại như vậy, hắn đã không tốn nhiều công sức đi tìm Vương Siêu gì đó, trực tiếp lại đây bái sư!

    Nghĩ vậy, trong lòng hắn có chút hối hận.

    Nhưng đồng thời hắn cũng có chút nghi hoặc. Một giáo viên có thương pháp lợi hại như vậy, tại sao lại không có danh tiếng?

    Hắn nhịn không được ngẩng đầu lên, hỏi:

    - Lão sư ơi, lão sư đã nhận Trịnh Dương làm học sinh, nhưng chúng ta vẫn chưa biết tên của lão sư là....

    Nghe câu hỏi khéo của hắn, Trịnh Dương cũng không nhịn được nhìn qua.

    Hắn đã hoàn toàn bội phục người lão sư này, nhưng ngay cả tên của lão sư hắn còn chưa biết!

    - Ta là Trương Huyền!

    Trương Huyền nói, không biểu lộ cảm xúc gì.

    - Trương Huyền? Cái tên này nghe quen quá....

    Nghe tên của lão sư này, Mạc Hiểu hơi sửng sốt. Ngay sau đó dường như nhớ ra cái gì, con ngươi hắn co rụt lại, đôi môi run lên không kiểm soát được, nói:

    - Ta nhớ hình như... có một lão sư phế vật bị không điểm phần đánh giá giáo viên, cũng tên là Trương Huyền. Hình như… là giống với tên của lão sư!

    - Ừ! Ta chính là lão sư phế vật đấy!

    Trương Huyền gật đầu.

    - A...

    Trịnh Dương và Mạc Hiểu ngay lập tức hóa đá.

    (1) Võ giả: người học võ

    (2) Cái thế cuồng ma: ma quỷ điên cuồng vô địch thiên hạ

    (3) Xử nữ: nữ tử còn trinh

    (4) Võ giả nhất trọng: hệ thống phân chia cấp bậc trong truyện - bậc 1

    (5) Ba mươi năm Hà Đông ba mươi năm Hà Tây, đừng khinh thiếu niên nghèo!: không ai biết trước chuyện tương lai, chuyện gì cũng có thể xảy ra
     
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 1, Guests: 1)

  1. Hongson