FULL  HOT  Dị Giới  Đô Thị Thần Sủng Tiến Hóa - Full - Tửu Trì Túy

  1. InYourDream

    InYourDream Bàn Long Chiến Đội

    Tham gia ngày:
    16/10/19
    Bài viết:
    44,856
    Được thích:
    2,017
    [​IMG]
    THẦN SỦNG TIẾN HÓA

    Tác giả: Tửu Trì Túy


    Giới thiệu:

    Kỷ nguyên mới tiến đến, thiên địa dị biến.
    Động thực vật ở trái đất điên cuồng biến dị, phản tổ, các giống loài của dị giới cũng tiến vào trái đất, cuối cùng tại kỷ nguyên mới này loài người đã sinh ra một loại nghề nghiệp hoàn toàn mới đó chính là ngự sử.
    Thu phục quái vật, bồi dưỡng quái vật, huấn luyện quái vật, đây là ngự sử.
    Một người thiếu niên mang theo mơ ước trong lòng, tỉnh tỉnh mê mê bị một cước đá nhập vào trong Hoàng Kim Thịnh thế này.
    Cao Bằng: Dù có là một con heo, ta cũng có thể làm cho nó tiến hóa thành Thiên Bồng Nguyên Soái!
    .
    .
    .
    Cao Bằng: Dù có là một con cá chạch, ta cũng có thể làm cho nó tiến hóa thành một con Chân Long bay lượn cửu thiên!
    -------------------
    Phẩm chất quái vật: Phổ thông, Tinh nhuệ, Hoàn mỹ, Sử thi, Truyền thuyết, Thần thoại, Vĩnh Hằng.
    Đẳng cấp quái vật: Bình thường, Tinh anh, Thủ lĩnh, Lĩnh chủ, Vương cấp, Hoàng cấp, Đế cấp, Thánh cấp, Chuẩn thần, Thần cấp (Sơ vị thần, Trung vị thần, Cao vị thần, Chủ Thần)
    Đẳng cấp phân chia: 1 --> 10 : Cấp Bình thường
    11 --> 20 : Cấp Tinh anh
    21 --> 40 : Cấp Thủ Lĩnh
    41 --> 50 : Cấp Lĩnh Chủ
    51 --> 60 : Vương cấp
    61 --> 70 : Hoàng cấp
    71 --> 80 : Đế cấp
    81 --> 90 : Thánh cấp
    91 --> 100 : Chuẩn Thần
     
    Chỉnh sửa cuối: 6/5/20
  2. InYourDream

    InYourDream Bàn Long Chiến Đội

    Tham gia ngày:
    16/10/19
    Bài viết:
    44,856
    Được thích:
    2,017
    Chương 1: Hôi Bàn Vằn Chu
    Shared by: banlong.us
    === oOo ===

    Cao Bằng đeo một chiếc cặp sách màu đỏ, từ trong túi quần móc ra một chiếc thẻ ra vào, “Đinh.”

    Cửa sắt có chút cũ nát bị đẩy ra, phát ra âm thanh kẽo kẹt, bước lên trên chiếc cầu thang có chút cổ xưa, trên mặt đất còn chồng chất một ít rác rưởi, cũng may ở đây không có bất luận mùi vị kỳ quái gì.

    Dưới ánh đèn mờ nhạt là bóng dáng của Cao Bằng, Cao Bằng cúi đầu, ánh mắt hơi liếc qua mặt đất một chút, ở đó có một cái bóng đen nhánh dữ tợn đang không ngừng di chuyển qua lại trên mặt đất.

    Cao Bằng nhíu chặt lông mày ngẩng đầu lên, chỉ nhìn thấy một con nhện to bằng cối xay đang chiếm cứ ở bên cạnh đèn tầng, đôi mắt màu đỏ tươi không ngừng lập loè cùng với mạng nhện màu xám trắng dày đặc trên nóc cầu thang.

    Cao Bằng thở dài,

    - Con nhện nhỏ bà Trần nuôi trong nhà lại trộm chạy ra ngoài rồi, lần này hình như là lần thứ bảy trong tháng đi.

    Sớm đã thành thói quen nên Cao Bằng nhắm mắt làm ngơ, trực tiếp bước trên bậc thang để lên lầu ……

    Chỉ để lại âm thanh bò sột xoạt trên trần nhà của con nhện ở phía sau. Bước chân của Cao Bằng hơi dừng giống như nghĩ tới cái gì, sau đó hơi có chút chần chờ quay đầu lại nhìn thoáng con nhện to lớn màu xám trắng đang bò tán loạn qua lại ở trên nóc kia.

    - Đây... Hình như là Hôi Bàn Vằn Chu? Nhớ rằng giáo viên đã từng nói qua... Thứ này hình như rất ôn hòa?

    Chớp chớp đôi mắt, chần chờ một lát, Cao Bằng gỡ cặp sách xuống rồi từ trong đó lấy ra một tờ giấy trắng, tùy ý đem nó vo thành một cục giấy, sau đó lại lấy ra một cái bật lửa từ trong túi.

    Mím môi một cái, Cao Bằng có chút do dự, dù Hôi Bàn Vằn Chu ôn hòa như thế nào đi nữa thì cũng là sủng vật nhà bà Trần ở trên lầu nuôi dưỡng...... Không đúng! Trọng điểm không phải cái này!

    Dù ôn hòa như thế nào đi nữa thì đây cũng là một con quái vật cấp bình thường! Đặt tại trước khi địa cầu dị biến thì đây chính là kẻ săn mồi đỉnh cấp có thể chém giết cùng sư tử hổ báo!

    Nếu mà chọc giận con quái vật này, lại ở bên trong không gian kín của cầu thang thì chính mình sẽ giống như một con dê đợi làm thịt, hoàn toàn không có cách nào chạy chốn.

    Thở dài một hơi, Cao Bằng lắc lắc đầu rồi xoay người tiếp tục lên lầu.

    Đột nhiên hắn dùng chiếc bật trong tay đốt cục giấy sau đó lấy tốc độ sét đánh không kịp bưng tai ném một cái về nóc cầu thang ở phía sau, sau đó mở cửa một đường chạy như điên.

    - Mình nhớ thầy Trương đã nói qua gia hỏa này tính cách rất dịu ngoan.

    - Chít!

    Phía sau đột nhiên truyền đến một tiếng kêu sắc nhọn táo bạo, Cao Bằng chạy nhanh lên lầu sau đó xoay người liếc mắt nhìn về phía sau.

    Chỉ thấy Hôi Bàn Vằn Chu ngã xuống khỏi nóc cầu thang phát ra một tiếng bịch, tám chiếc móng vuốt cuống quít quơ loạn khắp nơi rồi nhanh chóng bò lên trên một vách tường khác, mà ở địa phương ngược lại với nơi Hôi Bàn Vằn Chu đang bò có một cục giấy đang dần dần tắt rơi ở nơi đó.

    Ánh mắt của Cao Bằng sáng lên, đáy lòng thì nhảy lên thình thịch, con Hôi Bàn Vằn Chu này thật sự sợ lửa!

    Cmn! Đồ vật xuất hiện trong đầu của mình không phải ảo giác!

    Giờ phút này, Cao Bằng chỉ cảm thấy mình giống như một người đàn ông của gió vậy, một đường chạy như điên lên lầu, phía sau còn truyền đến tiếng kêu rất táo bạo của Hôi Bàn Vằn Chu.

    - Trời ơi, thầy Trương lừa gạt mình rồi, ai nói đồ chơi này rất dịu ngoan chứ!

    Lúc này đầu óc của Cao Bằng chuyển động nhanh chóng, nhưng dưới chân lại không dám có chút tạm dừng nào, loại quái vật đang bị chọc giận như thế này cũng không phải là chuyện đùa, nếu mà bị đuổi kịp thì không cẩn thận sẽ có kết cục đầu phá ruột bay a.

    Phải biết rằng đây chính là quái vật Dị Thứ Nguyên! Tại lúc địa cầu dị biến sơ kỳ, những quái vật này trong tay lây dính rất nhiều tánh mạng loại người, dù có ôn hòa như thế nào đi nữa thì cũng không thể thay đổi được sự thật bọn chúng là quái vật.

    Âm thanh phía sau càng ngày càng gần, Cao Bằng thậm chí có thể nghe rõ ràng tiếng va chạm rất nhỏ khi Hôi Bàn Vằn Chu nhảy lên ở cầu thang, nó giống như tiếng của từng đoạn ống thép đánh lên mặt đất.

    Còn có một lầu nữa là đến nhà của mình!

    Gần!

    Hai mắt của Hôi Bàn Vằn Chu huyết hồng, cái miệng dữ tợn lúc đóng lúc mở, những chiếc chân nhện mạnh mẽ hữu lực giống như lò xo cong xuống phía dưới rồi sau đó bỗng nhiên bắn lên phía trước! Mỗi một lần nhảy lên đều có thể nhảy xa đến bốn năm bậc cầu thang.

    Khoảng cách càng ngày càng gần......

    - Hí!

    Một âm thanh tràn ngập phẫn nộ trầm thấp mang theo bá đạo xuyên thấu vách tường rắn chắc truyền khắp không gian của cầu thang, thanh âm kia vừa trầm thấp mà lại uy nghiêm.

    Hôi Bàn Vằn Chu vừa mới cong chân nhện liền nháy mắt cứng đờ,

    Nó căng thẳng đứng yên tại chỗ không động đậy, đôi mắt màu đỏ tươi không ngừng lập loè, trong miệng liên tiếp phát ra tiếng kêu chi chi.

    Nhưng mà con quái vật phát ra âm thanh phía trước kia không còn lên tiếng nữa.

    Hôi Bàn Vằn Chu chần chờ một lát, đôi mắt đỏ kia không ngừng lập loè, sau đó nhấc chân hướng về phía trước tiến bước.

    - Hí!

    Phảng phất như đã chịu đến khiêu khích nên tiếng kêu này so với lúc trước càng thêm phẫn nộ!

    - Chi chi chi chi ~

    Hôi Bàn Vằn Chu vừa mới nhấc chân lên liền thu hồi lại trong nháy mắt, sau đó tung tăng nhảy nhót trốn xuống dưới.

    Cao Bằng thở ra một hơi rồi xoa xoa cái trán đầy mồ hôi, cái con nhện này sao lại chạy đi xuống chứ?

    Hay là vừa rồi nó chuẩn bị cùng mình chơi trò ngươi truy ta đuổi, giờ thấy chính mình chuẩn bị về đến nhà liền vui vẻ quay trở lại.

    Cao Bằng sờ sờ cằm của chính mình, a...... Chính hắn đều không mấy tin được loại chuyện ma quỷ này.

    Từ trong lồng ngực móc ra chìa khóa rồi mở cửa phòng,

    - Ba, mẹ, con đã trở về.

    Trên mặt Cao Bằng lộ ra nụ cười sáng lạn.

    Đẩy cửa ra, trong phòng trống không, nó yên tĩnh đến mức giống như đây là thế giới chỉ thuộc về một mình Cao Bằng.

    Chiếc sô pha màu nâu xám được đặt ở phòng khách, ở phía đối diện ghế sô pha là một cái TV tương đối cũ.

    Căn phòng rất sạch sẽ, gia cụ được bài trí ở trong phòng rất ít, nhưng mà có thể nhìn ra được chủ nhân của nó rất dụng tâm, thường xuyên quét tước.

    Cao Bằng đi vào phòng ngủ, rèm cửa sổ của phòng đã được đóng kín ngăn trở những tia sáng mặt trời rực rỡ chiếu vào làm cho hoàn cảnh trong phòng có chút ảm đạm.

    Giường đệm trong phòng ngủ đã được thu dọn lại chỉnh tề. Trên mặt Cao Bằng mang theo ý cười, rất vui vẻ nói:

    - Ba mẹ, cuộc thi lần này con cuối cùng cũng đứng thứ nhất của lớp, hai người nhất định đang rất vui vẻ chứ.

    Cao Bằng nói với một cái khung ảnh đen trắng.

    Trong hình là một đôi vợ chồng chụp ảnh chung, người nam thì ôn văn nho nhã, người nữ thì đoan trang hiền thục. Vợ chồng hai người đang cười rất vui vẻ, xuyên thấu qua tầng giấy hơi mỏng, người của hai mảnh thế giới phảng phất có thể trực tiếp đối mặt.

    Hai người trong ảnh chụp không có trả lời Cao Bằng, trên mặt họ vẫn chỉ mang theo nụ cười nhàn nhạt mãi mãi không thay đổi như cũ.

    Trên mặt của Cao Bằng lộ ra nét cười tự hào,

    - Thành tích của con trước kia vẫn luôn rất kém cỏi, hai người rất nhiều lần vì nó mà phê bình con, hiện giờ tại năm thứ tư con cuối cùng cũng được đứng đầu lớp rồi, hai người nhất định sẽ vui vẻ chứ? Hai người giờ không cần lo lắng về việc học của con nữa.

    Nói tới đây, viền mắt của Cao Bằng hơi hơi phiếm hồng.

    Thiếu niên mặc bộ quần áo đơn bạc cứ lẳng lặng đứng như vậy ở bên trong phòng ngủ, không ngừng bồi hồi suy nghĩ cùng với sự tĩnh lặng của căn phòng cho đến khi sắc trời ngoài cửa sổ hiện ra màu đen, lúc này người thiếu niên mới giật mình tỉnh lại, cười xin lỗi đối với vợ chồng hai người trong ảnh chụp:

    - Ba mẹ, ngày mai trường học sẽ tổ chức một chuyến du lịch cho chúng con, có khả năng mấy ngày nay con sẽ tạm thời không trở lại, hai người không cần lo lắng cho an toàn của con nhé, bởi vì trường học còn mời bảo tiêu đến chuyên môn bảo hộ an toàn cho chuyến đi. Đồng thời, Bản thân con cũng sẽ chú ý đến an toàn của mình!

    - Nghe nói bảo tiêu lần này được trường học mời chính là của công ty bảo an Lam Thuẫn.

    - Nghe nói bên trong công ty bảo an Lam Thuẫn có rất nhiều ngự sử chiến đấu, nếu con có thể trở thành một ngự sử chiến đấu thì không thể tốt hơn rồi.

    - Ban của con ít nhất có một nửa đồng học trở lên hy vọng có thể thành ngự sử đó!

    Trong căn phòng tối tăm, một thiếu niên gầy yếu không ngừng lẩm bẩm đối với một khung ảnh, hai tay thì không ngừng vung vẩy, tinh thần phấn chấn, trong mắt thì lập loè ánh sáng, trong đó bao hàm khát khao đối với tương lai, khát vọng có thể trở nên mạnh mẽ.

    Nhưng không có người nào trả lời hắn, vào lúc này thiếu niên rất hy vọng sẽ có một người vươn ngón tay cái sau đó nói ra lời cổ vũ đối với mình, hoặc là người trong ảnh chụp có thể đứng ra phản đối mộng tưởng của hắn thì cũng là một chuyện rất tốt.

    Nhưng mà không có ai, hai người vợ chồng trong ảnh chụp vẫn tựa sát vào nhau mỉm cười ấm áp.

    Căn phòng yên tĩnh lại, chỉ còn lại tiếng hít thở của bản thân thiếu niên kia.

    Thiếu niên đột nhiên cảm thấy có chút lạnh, ôm cánh tay của mình, vẻ mặt chất chứa sự cô đơn, nhưng ngay sau đó nó đã bị nụ cười tự tin như ánh mặt trời che lại, người thiếu niên lại biến trở về con người rực rỡ lạc quan trước đó.

    Rời đi phòng ngủ, Cao Bằng rất cẩn thận đóng cửa phòng lại, giống như sợ quấy rầy hai người trong ảnh chụp.

    Không có người nào nhìn thấy, hoặc có lẽ do ánh sáng khúc xạ làm cho nụ cười của hai vợ chồng trong ảnh chụp càng đậm hơn một chút, cười rất ngọt ngào.
     
    zHiePz thích bài này.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)