↑ ↓

 Huyền Ảo Thần Ma Thiên Tôn - Cửu Đương Gia - C1272

Thảo luận trong 'Huyền Huyễn - Tu Chân' bắt đầu bởi minh luan, 20/1/15.

  1. Bỉm Sữa

    Bỉm Sữa Đại Boss

    Được thích:
    7,669
    Thần Ma Thiên Tôn
    Tác giả: Cửu Đương Gia
    Chương 1221: Lực lượng Tinh thần (1)

    Nhóm dịch: Black
    Nguồn: Vipvandan.vn


    Đàn Càn hòa thượng vậy mà lại lấy ra toàn bộ gia sản của mình, cũng chỉ là để cho Ninh Tiểu Xuyên chỉ điểm hắn một chút mà thôi. Hành động như vậy mặc dù có chút quá khích, nhưng cũng không kẻ nào cảm thấy có cái gì không đúng. Bởi vì năng lực vừa rồi Ninh Tiểu Xuyên thể hiện ra quả thật là quá nghịch thiên. Nếu bản thân có thể nắm giữ được loại năng lực như vậy, đám bảo vật này tuyệt đối không đáng kể chút nào.

    Trên mặt Ninh Tiểu Xuyên lộ ra thần sắc ngoài ý muốn, nhàn nhạt nói:

    - Đại sư, đây chính là bản thân ngươi tự lấy ra a, ta cũng không ép buộc đâu đó! Thiến Thiến, ngươi trước thu lấy đồ vật đi!

    Mấy ngày trước, dưới sự bức bách của Ngự Thiến Thiến, Ninh Tiểu Xuyên cuối cùng cũng bỏ đi thói quen gọi biệt hiệu Ngự Tây Qua của nàng. Bản thân Ninh Tiểu Xuyên biết rõ, trong đám đồ vật hiện tại Đàn Càn hòa thượng lấy ra có không ít thứ chính là đổi đến từ Chân Lý Thiên Quốc, giá trị vô cùng trân quý, trong toàn thể Văn minh Thần Hà cũng khó có thể tìm được những loại bảo vật tương đương.

    Nghe Ninh Tiểu Xuyên phân phó, trên mặt Ngự Thiến Thiến lộ ra một tia vui vẻ, vung tay lên, thu lấy toàn bộ đống đồ vật trên mặt đất trước mặt. Trên mặt Đàn Càn hòa thượng tràn ngập bộ dáng đau lòng, đợi sau khi toàn bộ đồ vật đều đã thu hết, hắn mới tiến tới trước mặt Ninh Tiểu Xuyên, vội vàng nói:

    - Ninh Tiểu Xuyên, bảo bối cũng đã thu rồi, ngươi có thể nói được chưa?

    Ninh Tiểu Xuyên khẽ gật đầu một cái, sau đó mở miệng nói:

    - Kỳ thật ta vốn dĩ đã chuẩn bị nói ra cảm ngộ lần này của ta cho tất cả mọi người cùng biết. Nếu mọi người cũng có thể giống như ta vậy, đột nhiên ngộ hiểu, vậy thì không còn gì tốt hơn nữa!

    - Cái gì?

    Đàn Càn hòa thượng đặt mông ngồi bệt xuống đất, trong lòng chính là một mảnh ngũ lôi oanh đỉnh! Trước mắt hắn tựa hồ thoáng hiện lên bộ dáng đống bảo vật vừa rồi chính mình đã ném ra kia. Đây chính là toàn bộ gia sản mà bao nhiêu năm qua hắn mới thu gom được, nhưng hiện tại toàn bộ cũng đều đã mất hết. Vẻ mặt y hệt đưa đám, trong lòng Đàn Càn hòa thượng lẩm bẩm nói:

    - Ninh Tiểu Xuyên, ngươi quả nhiên chính là khắc tinh của bần tăng a! Lần này bần tăng hẳn là không nên cùng ngươi trở về đây!

    Nghe Ninh Tiểu Xuyên nói muốn nói ra toàn bộ những gì chính mình đã cảm ngộ được, thần sắc của Tử Kim Hoàng Chủ cũng lộ ra bộ dáng vô cùng kinh ngạc. Tu sĩ bình thường vẫn luôn phi thường xem trọng những công pháp tu luyện mà chính mình nghiên cứu ra được. Ngoại trừ thân bằng hảo hữu của chính mình, hiếm có người nào trực tiếp công bố ra với người ngoài. Giống như Tử Hà Kinh mà Tử Kim Hoàng Chủ đang tu luyện vậy, cũng đồng dạng chỉ truyền lưu trong các hậu nhân của Tử Kim Hoàng Chủ mà thôi. Cho nên cử động hiện tại của Ninh Tiểu Xuyên ngược lại đã khiến cho trong lòng không ít người nhất thời dâng lên một cỗ cảm giác kính nể.

    Ninh Tiểu Xuyên cũng không quá để ý đối với chuyện này, thoáng dừng một chút liền tiếp tục nói:

    - Lần này ta bế quan, thành quả chủ yếu nhất chính là lĩnh ngộ được một loại lực lượng đặc thù. Loại lực lượng này bình thường ẩn nấp bên trong nhân tâm, chỉ khi nào lực lượng Tinh thần đủ cường đại mới có thể lĩnh ngộ ra. Loại lực lượng này ước chừng phải gọi làm lực lượng Tinh thần a!

    Thần sắc Đàn Càn hòa thượng lúc này đã vô cùng chuyên chú, tỉ mỉ lắng nghe Ninh Tiểu Xuyên giảng thuyết. Hiện tại nghe được Ninh Tiểu Xuyên nhắc tới lực lượng Tinh thần, trên mặt hắn lộ ra thần sắc mê hoặc, nói:

    - Ninh Tiểu Xuyên, lực lượng Tinh thần này rốt cuộc là thứ đồ chơi gì? Theo như bần tăng biết, thân thể của Tu sĩ đại biểu cho lực lượng Nhục thân. Tu sĩ tu hành Pháp tắc cùng Thần cách chính là đại biểu cho lực lượng Linh hồn. Mà lực lượng Tinh thần này cũng phải có một vật dẫn mới đúng chứ?

    - Đại sư nói không sai! Thân thể Tu sĩ chính là vật dẫn của lực lượng Nhục thân, Pháp tắc cùng Thần cách là vật dẫn của lực lượng Linh hồn, về phần vật dẫn của lực lượng Tinh thần này, ta cũng khó có thể nói rõ ràng được. Nếu nhất định buộc ta phải nói, như vậy chỉ có thể nói vật dẫn của lực lượng Tinh thần, hẳn là chấp niệm trong lòng người!

    Ninh Tiểu Xuyên trầm ngâm trong chốc lát mới nói.

    - Chấp niệm? Ý ngươi nói là tâm ma sao?

    Tử Kim Hoàng Chủ có chút kinh ngạc nói. Chấp niệm vẫn được mọi người xem như là tâm ma, đây là nhận thức chung của cơ hồ tất cả các Tu sĩ. Quá mức khát vọng đối với lực lượng sẽ sản sinh ra Lực Lượng Ma. Vô cùng khát vọng đối với trí tuệ sẽ sản sinh ra Trí Tuệ Ma… Cho nên Tu sĩ tu luyện, bình thường đều sẽ tận lực tránh cho trong lòng mình xuất hiện chấp niệm.

    Ninh Tiểu Xuyên hồi đáp:

    - Tử Kim tiền bối, kỳ thật trước đây ta cũng cho rằng chấp niệm chính là tâm ma, nhưng hiện tại ta lại không cho là như vậy. Chấp niệm hẳn là một loại lực lượng còn mạnh hơn tâm ma, còn cao hơn tín ngưỡng, cao hơn hết thảy mọi thứ trên thế gian. Trên thực tế, cho dù thân thể có bị hủy diệt, linh hồn có biến mất, nhưng chỉ còn chấp niệm tồn tại, như vậy một người vĩnh viễn đều sẽ không chết. Cái này mới hẳn là chân tướng tồn tại của chấp niệm a!

    Thân thể Tử Kim Hoàng Chủ khẽ chấn động một cái, trong ánh mắt lộ ra thần sắc không thể tin nổi. Những người khác tu vi quá yếu, không thể cảm ngộ được cái gì, nhưng Tử Kim Hoàng Chủ lại có thể cảm nhận được chút gì đó từ trong lời nói của Ninh Tiểu Xuyên. Trầm mặc trong chốc lát, hắn chợt nói:

    - Tu sĩ tu luyện, mục tiêu cuối cùng chính là thân thể bất diệt, linh hồn vĩnh hằng. Nếu loại chấp niệm này thật sự cường đại như vậy, như vậy loại lực lượng Tinh thần mà ngươi lĩnh ngộ này hẳn mới là lực lượng cường đại nhất a?

    - Kỳ thật không có cái gì là cường đại nhất! Bất kể là loại lực lượng gì, tu luyện tới đỉnh cao nhất cũng chỉ là đang truy cầu vĩnh hằng mà thôi!

    Ninh Tiểu Xuyên phất phất tay nói.

    Đàn Càn hòa thượng ngơ ngác suốt nửa ngày, lúc này mới đột nhiên cả kinh kêu lên:

    - Loại chấp niệm này không ngờ lại có thể lợi hại như vậy! Nếu nói như vậy, chẳng phải bần tăng hẳn là thiên hạ vô địch rồi sao? Chấp niệm của bần tăng đối với bảo bối tuyệt đối không ai có thể bằng được!

    Ninh Tiểu Xuyên nghe vậy, nhất thời cười phá lên, nói:

    - Đại sư, ngươi như vậy căn bản không phải là chấp niệm, đó chỉ là tham dục mà thôi!

    - Tham dục?

    Sắc mặt Đàn Càn hòa thượng nhất thời một mảnh tro tàn, ngơ ngác lâm vào trầm tư. Mà Tử Kim Hoàng Chủ lại mang theo thần sắc hiếu kỳ nói:

    - Ninh Tiểu Xuyên, nếu ngươi đã lĩnh ngộ ra được lực lượng Tinh thần, vậy ngươi có thể nói cho mọi người biết, biện pháp nào mới có thể lĩnh ngộ ra được loại lực lượng Tinh thần này?
     
  2. Bỉm Sữa

    Bỉm Sữa Đại Boss

    Được thích:
    7,669
    Thần Ma Thiên Tôn
    Tác giả: Cửu Đương Gia
    Chương 1222: Lực lượng Tinh thần (2)

    Nhóm dịch: Black
    Nguồn: Vipvandan.vn


    Ánh mắt Ninh Tiểu Xuyên đảo qua đám người một vòng, chậm rãi lắc đầu nói:

    - Không có biện pháp nào! Chỉ có thể dựa vào tự bản thân các ngươi mà thôi. Ta nói ra sự tồn tại của lực lượng Tinh thần, chính là chỉ ra cho mọi người một phương hướng mà thôi. Trên thực tế, ta cũng là dưới cơ duyên xảo hợp mới có thể lĩnh ngộ được loại lực lượng này. Nếu lặp lại một lần nữa, ta cũng chưa chắc có thể lĩnh ngộ ra nó!

    Lúc này trong lòng Ninh Tiểu Xuyên cũng đang thở dài không thôi. Lực lượng Tinh thần này quả thật khó có thể lĩnh ngộ, khó có thể tu luyện. Trước đây hắn liên tiếp đi qua nhiều thế giới như vậy. Đầu tiên là ở lại tại địa phương cực đoan như Cửu U Chi Địa vậy hơn ba mươi năm, sau đó lại đến Ma Đà Sơn, sau đó lại tới Chân Lý Thiên Quốc. Liên tiếp trải qua mấy cái thế giới, Ninh Tiểu Xuyên mới từng bước một đạt tới ngày hôm nay. Lại thêm bản thân hắn có được lực lượng Thất Khiếu Thần Ma Tâm Cung, cho nên hắn mới cuối cùng lĩnh ngộ được tồn tại lực lượng Tinh thần này.

    Đúng như những gì hắn nói, nếu lặp lại một lần nữa, nếu trước đây hắn không có những trải nghiệm này, như vậy ngày hôm nay hắn có khả năng vẫn chưa thể lĩnh ngộ được loại lực lượng Tinh thần này.

    Ngự Thiến Thiến cùng Niếp Lan Chi vẫn luôn một mực ở bên cạnh trầm mặc, vắt óc suy nghĩ nội dung Ninh Tiểu Xuyên vừa mới nói. Bất quá suy nghĩ hồi lâu sau, hai người cũng đều không nghĩ ra cái gì, cho nên cả hai đơn giản không suy nghĩ tiếp nữa. Vẻ mặt Niếp Lan Chi hiếu kỳ đánh giá Ninh Tiểu Xuyên một hồi, sau đó mới dò hỏi:

    - Tiểu Hầu gia, ngươi nói lực lượng Tinh thần này chính là chấp niệm, như vậy chấp niệm của ngươi là cái gì a?

    - Chấp niệm của ta?

    Trên mặt Ninh Tiểu Xuyên lộ ra thần sắc khổ não, nói:

    - Ta cũng không biết chấp niệm của ta là cái gì!

    - A?

    Đám người bốn phía nhất thời lộ ra thần sắc ngạc nhiên, kêu lên kinh ngạc. Nhưng Ninh Tiểu Xuyên đã nhanh chóng khoát tay, nói:

    - Các ngươi đừng hiểu lầm! Ta nói ta không biết chấp niệm của ta là cái gì, cũng không phải giống như các ngươi suy nghĩ. Chính là ta biết rất rõ ràng bản thân mình có chấp niệm tồn tại, nhưng căn bản không thể nào nói rõ ra được. Một khi ta có thể nói ra được chấp niệm của ta là cái gì, trên thế gian này cũng sẽ không còn ai là đối thủ của ta nữa!

    Niếp Lan Chi hé miệng cười cười, nói:

    - Như vậy ta cầu chúc Tiểu Hầu gia sớm có thể nói ra chấp niệm của bản thân a! Đến lúc đó Tiểu Hầu gia sẽ chính là thiên hạ vô địch rồi!

    Ninh Tiểu Xuyên khẽ lắc đầu, cũng không trả lời Niếp Lan Chi, chỉ ngẩng đầu nhìn về phía đỉnh đầu. Một lúc sau, Tử Kim Hoàng Chủ tựa hồ cũng cảm nhận được cái gì, đột nhiên ngẩng đầu nhìn lên.

    Trên đỉnh đầu của bọn họ đột nhiên xuất hiện một tầng thủy ba giống như gợn sóng vậy. Từ trong từng vòng từng vòng sóng gợn này, một nàng nữ tử sắc mặt trong trẻo nhưng lạnh lùng, thân mặc váy dài thanh sắc chậm rãi đi ra.

    Sau khi xuất hiện, ánh mắt nàng nữ tử váy dài thanh sắc này lập tức nhìn thẳng về phía đám người Ninh Tiểu Xuyên ở bên dưới.

    - Bạch Lãnh Tuyết?

    Ninh Tiểu Xuyên có chút kinh ngạc thốt lên. Nàng nữ nhân vừa mới xuất hiện trên không trung kia thình lình chính là vị Tiếp Dẫn Sứ Bạch Lãnh Tuyết của Chân Lý Thiên Quốc lúc trước.

    Ngay khi nhìn thấy Ninh Tiểu Xuyên, Bạch Lãnh Tuyết lập tức nói nhanh:

    - Ninh Tiểu Xuyên, các ngươi mau rời khỏi nơi này a! Tiểu Vương tử đã tìm được tung tích của ngươi từ chỗ của Thiên Cơ Điện Phủ, lập tức sẽ dẫn người chạy tới!

    - Cái gì? Tên gia hỏa Diệp Siêu Phàm kia sắp sửa đuổi tới đây?

    Đàn Càn hòa thượng lập tức phản ứng đầu tiên, thần sắc cả kinh nói.

    Bạch Lãnh Tuyết liếc nhìn Đàn Càn hòa thượng một cái, phát hiện hắn cũng là một thành viên của Thiên Kiêu Cung Chân Lý Thiên Quốc, liền gật đầu nói:

    - Đúng vậy! Chuyện tình các ngươi bỏ trốn khỏi Chân Lý Thiên Quốc đương nhiên không giấu diếm được. Có người đã báo lại cho Tiểu Vương tử biết, hắn liền nổi trận lôi đình, quyết định đích thân xuất thủ bắt ngươi trở về!

    - Con mẹ nó! Tên gia hỏa này đúng là âm hồn không tan mà! Chúng ta đã bỏ đi rồi, hắn cũng không chịu buông tha cho chúng ta!

    Đàn Càn hòa thượng mở miệng chửi ầm lên, sau đó thần sắc trên mặt đột nhiên biến thành sắc mặt vui mừng, nói:

    - A di đà phật! Bần tăng thật sự có chút thất thố! Phật Tổ thứ lỗi! Kỳ thật bần tăng cảm thấy hiện tại Tiểu Vương tử tới đây thật sự rất tốt! Đúng lúc để cho hắn kiến thức một chút mấy người ở đây vừa rồi đã chết như thế nào, sau đó tự mình lựa chọn một kiểu chết thoải mái nhất a!

    Trong lòng Đàn Càn hòa thượng hiện tại một chút hoảng loạn cũng đều không có. Đừng nói giỡn! Ngay cả tên gia hỏa chỉ số năng lượng cao tới 20 điểm kia, Ninh Tiểu Xuyên cũng có thể giết chết được, hiện tại tới một tên Tiểu Vương tử chỉ số năng lượng chỉ có 14 điểm, chẳng phải là dễ dàng như trở bàn tay sao? Càng huống chi, hiện tại ở nơi này còn có một gã Tử Kim Hoàng Chủ, bất luận nhìn từ điểm nào đi chăng nữa, bên phe chính mình cũng đều chiếm giữ ưu thế tuyệt đối.

    Bạch Lãnh Tuyết nhắc nhở Ninh Tiểu Xuyên một câu, lại phát hiện đám người phía dưới căn bản không có bất kỳ cử động gì, cặp mày khẽ nhíu lại, tiếp tục nói:

    - Ninh Tiểu Xuyên, ta đã nhắc nhở ngươi, ngươi tốt nhất nên lập tức rời khỏi nơi này. Hơn nữa sau này tốt nhất không nên ở lại thời gian quá lâu tại một địa phương nào đó. Với tính cách của Tiểu Vương tử, nếu hắn đã muốn đối phó ngươi, như vậy tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho ngươi một cách dễ dàng!

    - Đa tạ đã nhắc nhở!

    Ninh Tiểu Xuyên gật đầu một cái, trong mắt đột nhiên lóe lên một tia hiếu kỳ, hỏi:

    - Tiếp Dẫn Sứ, ta có một vấn đề muốn hỏi ngươi một chút!

    Thần sắc Bạch Lãnh Tuyết có chút khó coi, nói:

    - Lúc này cũng không phải là thời điểm nói nhảm, có vấn đề gì sau này hãy hỏi. Hiện tại ngươi vẫn nên nhanh chóng rời khỏi nơi này đi!

    - Không cần đâu! Đã muộn rồi! Diệp Siêu Phàm đã tới rồi!

    Ninh Tiểu Xuyên lắc lắc đầu, tiếp tục nói:

    - Lần trước khi ta và Diệp Siêu Phàm phát sinh xung đột, có người trong âm thầm đã chuyển cho ta một vạn Thần tệ. Ta vẫn luôn một mực suy đoán xem kẻ đó là ai? Hiện tại xem ra, chủ nhân của một vạn Thần tệ này hẳn chính là ngươi a? Chúng ta vốn dĩ căn bản không quen biết nhau, tại sao ngươi lại giúp ta như vậy?
     
  3. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    135,086
    Thần Ma Thiên Tôn
    Tác giả: Cửu Đương Gia
    Chương 1223: Gặp lại Tiểu Vương tử (1)

    Nhóm dịch: Black
    Nguồn: Vipvandan.vn



    Ninh Tiểu Xuyên vừa mới dứt lời, trên đỉnh đầu Bạch Lãnh Tuyết lại một lần nữa xuất hiện một cỗ không gian truyền tống ba động giống như sóng gợn.

    Bạch Lãnh Tuyết có chút kinh ngạc nhìn về phía Ninh Tiểu Xuyên. Vừa rồi ngay cả nàng cũng không phát hiện ra đạo không gian ba động này, nhưng không ngờ Ninh Tiểu Xuyên lại một hơi nói ra như vậy.

    Bất quá, lần này xuất hiện cũng không phải là đám người Diệp Siêu Phàm, mà một gã nam tử trẻ tuổi thân mặc bạch y, bộ dáng có chút tuấn tú. Hắn vừa mới xuất hiện, ánh mắt đã đảo quét một vòng bốn phía, sau đó dừng lại trên người Bạch Lãnh Tuyết. Sắc mặt có chút lo lắng, nam tử áo trắng vội vàng nói:

    – Lãnh Tuyết sư muội, không ngờ ngươi lại vì một bầy kiến hôi như thế mà đối đầu với Tiểu Vương tử! Ngươi có biết hậu quả của việc làm như vậy không?

    – Đương nhiên biết rõ!

    Bạch Lãnh Tuyết thản nhiên nói một câu, nhất thời khiến cho nam tử áo trắng kia triệt để không nói nên lời.

    Đám người Ngự Thiến Thiến trên mặt đất thì đều nhíu mày nhìn lên gã nam tử áo trắng trên thiên không kia. Bọn họ có thể nhận ra, Bạch Lãnh Tuyết tới đây là vì muốn giúp đỡ bọn họ, mà nam tử áo trắng này đến đây lại là vì ngăn cản Bạch Lãnh Tuyết. Không nói cái gì khác, chỉ riêng việc nam tử áo trắng này mở miệng đã gọi một đám kiến hôi cũng đã khiến cho người ta không sinh nổi một chút hảo cảm nào.

    Vẻ mặt Đàn Càn hòa thượng cực kỳ quỷ dị nhìn về phía nam tử áo trắng, không nhịn được thầm nói:

    – Nói bần tăng là con kiến hôi cũng thì thôi! Nhưng lại dám nói tên biến thái Ninh Tiểu Xuyên này cũng là một con kiến hôi, cách cái chết không xa a! Tuyệt đối là cách cái chết không xa! Tự mình đến đây tìm chết a!

    – Lại dám ở sau lưng nghị luận Nhâm Phong ta! Quả thật chính là tự mình tìm chết!

    Nam tử áo trắng tựa hồ đã nghe được thanh âm lẩm bẩm của Đàn Càn hòa thượng, thần sắc nhất thời lạnh lẽo, vung tay lên, đánh ra một đạo kiếm khí sắc bén về phía hắn. Đạo kiếm khí này đâm rách tầng tầng không gian, bắn thẳng về phía Đàn Càn hòa thượng.

    Nhưng thân ảnh Bạch Lãnh Tuyết rất nhanh đã xuất hiện phía trước đạo kiếm khí này, dễ dàng ngăn cản nó lại. Sau đó thần sắc nàng lạnh như băng, nói:

    – Nhâm Phong, nếu ngươi lại xuất thủ với bọn họ, đừng trách ta và ngươi trở mặt!

    Sắc mặt Nhâm Phong ngưng đọng, ngay sau đó gấp gáp phản ứng:

    – Lãnh Tuyết sư muội, ngươi vì sao cho tới bây giờ còn làm chuyện ngu ngốc như vậy? Tiểu Vương tử sớm đã biết được những hành động trước đây của ngươi rồi, hiện tại chỉ có cách giết chết kẻ mà Tiểu Vương tử muốn bắt giữa, mang theo đầu người của bọn chúng tới gặp hắn, mới có khả năng được Tiểu Vương tử tha thứ. Bằng không, với tính cách của Tiểu Vương tử, sợ rằng ngay cả ngươi cũng sẽ bị trừng phạt!

    – Chuyện của ta, không cần ngươi quan tâm!

    Bạch Lãnh Tuyết vẫn lạnh lùng nói.

    Ninh Tiểu Xuyên đứng thẳng trên mặt đất, ngẩng đầu nhìn hai người trong chốc lát, mới một lần nữa mở miệng nói:

    – Tiếp Dẫn Sứ, ngươi vẫn chưa trả lời vấn đề vừa rồi của ta a!

    Ánh mắt Nhâm Phong nổi giận đùng đùng đảo qua, sau khi đảo quét một lượt trên người Ninh Tiểu Xuyên, thần sắc càng lúc càng khinh thường, nói:

    – Chỉ số năng lượng mới miễn cưỡng được 1 điểm! Lãnh Tuyết sư muội, một tên rác rưởi như vậy thật sự đáng giá cho ngươi phải vi phạm mệnh lệnh của Tiểu Vương tử sao? Nếu ngươi không muốn động thủ giết người, như vậy ta sẽ xuất thủ giúp ngươi!

    Đàn Càn hòa thượng trên mặt đất vừa nghe nói vậy, lập tức liền nhảy dựng lên, phóng vọt tới sau lưng Ninh Tiểu Xuyên. Vừa rồi hắn đã âm thầm xem qua, chỉ số năng lượng trên người gã Nhâm Phong này cao tới 8 điểm, mạnh hơn chỉ số năng lượng 1.7 điểm của hắn nhiều lắm.

    – Ta nói rồi, chuyện của ta không cần ngươi quan tâm!

    Thần sắc Bạch Lãnh Tuyết lạnh như băng lắc lắc đầu, một lần nữa nhìn về phía Ninh Tiểu Xuyên, nói:

    – Ninh Tiểu Xuyên, nếu ngươi nhất định muốn biết nguyên nhân vì sao ta lại giúp ngươi, vậy thì ta cũng có thể nói cho ngươi biết. Bởi vì trên người ngươi có khí tức của một người mà ta rất quen thuộc. Chính vì nghĩ tới vị đại nhân kia, cho dù ta có phải liều mạng, ta cũng sẽ giúp ngươi. Hiện tại ngươi đã biết rõ nguyên nhân, cũng không cần tiếp tục kéo dài thời gian nữa. Cái mà ngươi dựa vào ước chừng là vị Thần linh bên cạnh ngươi a? Chỉ số năng lượng của hắn cũng chỉ mới đạt tới 15 điểm mà thôi, so với Diệp Siêu Phàm cũng mạnh hơn được bao nhiêu. Chỉ cần Diệp Siêu Phàm quấn lấy hắn, đám người còn lại bên cạnh Diệp Siêu Phàm cũng đã đủ để bắt giữ các ngươi. Cho nên ngươi vẫn nên lập tức đào tẩu a!

    Cho tới lúc này, Bạch Lãnh Tuyết vẫn tiếp tục cấp thiết thúc giục Ninh Tiểu Xuyên đào tẩu. Bản thân nàng biết rõ thực lực chân chính của Tiểu Vương tử, vẫn cho rằng ở nơi này không ai có thể chống lại được Tiểu Vương tử.

    Nghe Bạch Lãnh Tuyết nói như vậy, thần sắc Ninh Tiểu Xuyên cũng lộ ra một tia trầm ngâm, trong đầu nhất thời xuất hiện bộ dáng của Phong Nguyệt Hề. Trong những người mà hắn quen biết, tựa hồ cũng chỉ có một mình Phong Nguyệt Hề là đến từ Chân Lý Thiên Quốc. Hơn nữa, Phong Nguyệt Hề lại có cùng họ với Hoàng tộc của Chân Lý Thiên Quốc. Bất quá, hắn còn chưa kịp dò hỏi cái gì, loại sóng gợn không gian truyền tống lúc trước đã một lần nữa xuất hiện trên không trung.

    – Đi mau! Nếu còn không đi, chúng ta cũng đừng mong rời khỏi nơi này nữa!

    Vừa nhìn thấy tầng sóng gợn này xuất hiện, thần sắc Nhâm Phong nhất thời đại biến, vội vàng phóng vọt tới bên cạnh Bạch Lãnh Tuyết, không nói lời nào, chụp lấy cánh tay của nàng, muốn kéo nàng cùng nhau rời đi.

    Bạch Lãnh Tuyết liếc nhìn Ninh Tiểu Xuyên một cái, trong thần sắc cũng lộ ra một tia kiên quyết. Trong lòng nàng thầm hạ quyết tâm, cho dù có phải liều cả tính mạng của chính mình, ngày hôm nay cũng tuyệt đối phải bảo trụ tính mạng của Ninh Tiểu Xuyên.

    Dưới thần sắc gấp gáp của Nhâm Phong, gã Tiểu Vương tử Diệp Siêu Phàm tính cách cuồng ngạo không ai bì nổi của Chân Lý Thiên Quốc rốt cuộc cũng xuất hiện tại nơi này.

    – Hắc hắc… đám Văn minh Bát phẩm này vẫn luôn rác rưởi như vậy. Ngay cả hoàn cảnh nơi này cũng khiến cho ta quá mức ghê tởm. Một lát nữa sau khi thu thập xong mấy người chúng ta muốn tìm, lại tùy tiện hủy diệt mấy cái Tinh cầu, chúng ta nhanh chóng trở về một chút a!

    Thân ảnh còn chưa hoàn toàn xuất hiện, thanh âm lạnh như băng của gã Tiểu Vương tử kia đã vang vọng toàn trường.

    – Tùy tiện hủy diệt mấy cái Tinh cầu?

    Lời nói băng lãnh cùng với lãnh khốc như vậy nhất thời khiến cho không ít người toàn thân giống như rơi vào hầm băng vậy.

    Đạo thanh âm này vừa dứt, thân ảnh Diệp Siêu Phàm cùng một đám thanh niên của Chân Lý Thiên Quốc lục tục xuất hiện ở bốn phía. Lần này bọn chúng tới đây hơn mười mấy tên, toàn bộ đều xa xa đứng trên không trung, ánh mắt giống như đang nhìn một đám trâu bò chuẩn bị làm thịt vậy, bộ dáng hứng thú quét mắt nhìn hết thảy mọi thứ phía dưới.​
     
    BlackAngle13 thích bài này.
  4. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    135,086
    Thần Ma Thiên Tôn
    Tác giả: Cửu Đương Gia
    Chương 1224: Gặp lại Tiểu Vương tử (2)

    Nhóm dịch: Black
    Nguồn: Vipvandan.vn



    Ánh mắt Diệp Siêu Phàm đảo quét một cái trên người Đàn Càn hòa thượng cùng Ninh Tiểu Xuyên, sau đó lại chuyển dời sang trên người Bạch Lãnh Tuyết, khóe miệng lộ ra một tia cười nhạt, lạnh lẽo nói:

    – Bạch Lãnh Tuyết, xem ra ta đoán không sai a! Lần trước chính là ngươi đã giúp tên tiểu tử này! Ta đã bỏ qua cho ngươi một lần, hiện tại ngươi còn muốn đối đầu với ta nữa sao?

    Bạch Lãnh Tuyết lắc đầu nói:

    – Ta không muốn đối đầu với ngươi, nhưng cũng không muốn thấy ngươi giết người!

    – Nói nhảm! Kẻ nào ngăn cản ta giết người, kẻ đó chính là địch nhân của ta! Nhâm Phong, ngươi cũng giống như Bạch Lãnh Tuyết sao?

    Tiểu Vương tử phẫn nộ quát lớn một tiếng, ánh mắt lại chuyển dời sang trên người Nhâm Phong bên cạnh Bạch Lãnh Tuyết. Sắc mặt Nhâm Phong đại biến, vội vàng nói:

    – Tiểu Vương tử, ngươi đừng hiểu lầm! Ta và Lãnh Tuyết sư muội xuất hiện ở nơi này, chỉ là muốn xuất lực thay Tiểu Vương tử, thay mặt Tiểu Vương tử bắt giữ người mà ngươi muốn trở về Chân Lý Thiên Quốc mà thôi!

    – Hắc hắc… không tệ! Nhìn tại phân thượng tiểu tử ngươi rất thức thời, một lát nữa sau khi ta bắt giữ Bạch Lãnh Tuyết, sẽ để cho ngươi thỏa mãn một lát. Ngươi tựa hồ cũng đã đeo đuổi nàng ta một thời gian rất dài rồi a? Không ngờ ngươi vậy mà lại lãng phí nhiều thời gian trên người một nữ nhân như vậy, quả thật là một tên ngu xuẩn mà! Với chỉ số năng lượng của ngươi, hoàn toàn có thể mạnh mẽ bắt giữ nàng, đến lúc đó ngươi chẳng phải là muốn làm cái gì thì làm cái đó sao?

    Diệp Siêu Phàm nhếch miệng cười nói. Giọng điệu như vậy khiến cho trên gương mặt lạnh như băng của Bạch Lãnh Tuyết nhất thời lộ ra thần sắc tức giận, một bước kéo dài khoảng cách với Nhâm Phong, sau đó mới lạnh lùng nói:

    – Tiểu Vương tử, Hoàng đế của Chân Lý Thiên Quốc họ Phong, không phải họ Diệp. Cho dù hiện tại thực lực của Mộc Uẩn Vương có cường đại đến đâu, một khi Bệ hạ cùng Đế hậu tỉnh lại, toàn bộ vở hài kịch của các ngươi đều sẽ bị Bệ hạ giải quyết!

    Thần sắc Diệp Siêu Phàm nhất thời trở nên âm trầm, ánh mắt bất thiện quét nhìn Bạch Lãnh Tuyết, lạnh lẽo nói:

    – Giỏi lắm, Bạch Lãnh Tuyết! Vốn nhìn ở phân thượng bộ dáng ngươi coi như là tạm được, ta định sẽ lưu lại tính mạng của ngươi. Bất quá hiện tại, ta thấy ngươi cũng không cần phải tiếp tục sống tiếp nữa rồi! Nhâm Phong, ngươi xuất thủ bắt lấy nàng, sau đó cứ việc tùy tiện chơi đùa thoải mái, hết thảy mọi tội danh, ta sẽ giúp ngươi xử lý!

    Trên mặt Nhâm Phong nhất thời lộ ra thần sắc cổ quái, quay đầu nhìn về phía Bạch Lãnh Tuyết, trong mắt cũng chợt xuất hiện mấy phần dị dạng. Trong lòng hắn quả thật cực kỳ muốn có được Bạch Lãnh Tuyết, nhưng hiện tại vẫn còn có chút do dự có nên nghe theo phân phó của Diệp Siêu Phàm hay không.

    – Tiểu Vương tử, chuyện tình Lãnh Tuyết sư muội sau này hẵng nói. Ta trước giúp ngươi giải quyết đám kiến hôi trên mặt đất này rồi hãy nói sau!

    Nhâm Phong thoáng do dự trong chốc lát, ánh mắt chợt chuyển dời sang trên người Ninh Tiểu Xuyên cùng Đàn Càn hòa thượng.

    Diệp Siêu Phàm cười lạnh một tiếng, cũng không có ngăn cản hắn. Nếu ngày hôm nay Nhâm Phong thật sự giúp hắn giải quyết đám người Ninh Tiểu Xuyên, hắn đương nhiên cũng lười đích thân xuất thủ.

    Bất quá Nhâm Phong vừa mới định ra tay, Bạch Lãnh Tuyết đã xuất hiện trước mặt hắn, ngăn cản hắn lại. Thân ảnh hai người khẽ lóe lên, đã một hơi quần đấu với nhau lên tới không trung.

    – Phế vật!

    Diệp Siêu Phàm liếc mắt nhìn Nhâm Phong một cái, hừ một tiếng khinh thường. Sau đó hắn mang theo đám thanh niên Chân Lý Thiên Quốc kia, cùng nhau trực tiếp đáp xuống mặt đất. Ánh mắt Diệp Siêu Phàm dừng lại trên người Tử Kim Hoàng Chủ, nhàn nhạt nói:

    – Không ngờ lại có một tên Hạ Vị Thần rác rưởi ở chỗ này! Chỗ dựa của các ngươi đại khái chính là hắn a? Một lát nữa khi ta đích thân xé nát hắn, các ngươi cũng đừng quá tuyệt vọng a!

    Mặc dù Tiểu Vương tử chỉ là một gã Thứ Thần, nhưng Tử Kim Hoàng Chủ cũng đã nhìn ra đối phương tuyệt đối không dễ dây dưa. Với tâm cảnh cùng tu vi của Tử Kim Hoàng Chủ, hắn đương nhiên sẽ không tính toán với một kẻ như vậy. Thần sắc lạnh nhạt phất phất tay mấy cái, Tử Kim Hoàng Chủ trực tiếp xoay người rời đi.

    – Ta đi trước! Ninh Tiểu Xuyên, sau khi dọn dẹp xong đám rác rưởi này, ngươi tới chỗ ta một chút!

    Nói xong, Tử Kim Hoàng Chủ cũng không hề quay đầu lại, trực tiếp tiến vào Thần Trữ Cung. Một màn như vậy không chỉ khiến cho hai người Bạch Lãnh Tuyết cùng Nhâm Phong đang quần đấu với nhau trên không trung phải triệt để trợn tròn mắt, mà ngay cả đám người Tiểu Vương tử cũng có chút không hiểu nổi. Hơn nửa ngày sau, đám thanh niên Chân Lý Thiên Quốc sau lưng Diệp Siêu Phàm mới đồng loạt phá lên cười.

    – Con mẹ nó! Gia hỏa này đoán chừng là bị Tiểu Vương tử dọa cho ngu ngốc rồi a!

    – Chắc không đến nổi như vậy! Trên người hắn không có đạo cụ đo đạc năng lượng, hẳn là nhìn không ra chỉ số năng lượng của chúng ta!

    – Hắn không có, nhưng hai tên này có a! Nhất là tên hòa thượng đầu trọc này, cái miệng của hắn vẫn luôn rất bẻm mép, hẳn là đã sớm nói cho bọn chúng biết về chuyện tình chỉ số năng lượng rồi!

    – Có chút cổ quái a! Tên tiểu tử gọi là Ninh Tiểu Xuyên này, lúc trước khi còn ở Chân Lý Thiên Quốc, chỉ số năng lượng của hắn cũng đã đạt tới 3 điểm, hiện tại vì sao lại lui xuống chỉ còn hơn 1 điểm rồi?

    – Cái này thì có gì cổ quái chứ? Ngươi không nhìn một chút quang cảnh bốn phía sao? Vừa rồi bọn chúng rõ ràng mới chiến đấu qua một trận với người khác, tiểu tử này tiêu hao quá lớn, chỉ số năng lượng giảm thấp xuống một chút cũng đâu có gì ngạc nhiên!

    – …

    Mặc dù tình huống có chút cổ quái, nhưng đám người của Chân Lý Thiên Quốc này đã có thói quen dùng đạo cụ đo đạc năng lượng để dò xét hết thảy mọi thứ. Bởi vậy sau khi phát hiện ra chỉ số năng lượng hiện tại của đám người Ninh Tiểu Xuyên trước mặt, bọn chúng nhất thời liền quẳng cái cảm giác cổ quái vừa rồi ra sau lưng.

    Hô!

    Nhâm Phong đang quần đấu với Bạch Lãnh Tuyết, hiện tại tựa hồ rốt cuộc đã hạ quyết tâm, mạnh mẽ dốc hết thực lực. Một cỗ Pháp tắc lốc xoáy từ trên bàn tay hắn mạnh mẽ tuôn trào ra, xoắn nát bấy không gian bốn phía.

    Thân ảnh Bạch Lãnh Tuyết từ trong không gian vỡ vụn nặng nề ngã xuống. Trên mặt Nhâm Phong lộ ra thần sắc kích động, ánh mắt nhìn về phía vòng eo thon thả của Bạch Lãnh Tuyết lại càng tràn ngập lửa nóng.

    – Ngươi phải là của ta!

    Bàn tay Nhâm Phong chụp thẳng về phía bộ ngực cao vót của Bạch Lãnh Tuyết.​
     
    zeussekki and BlackAngle13 like this.
  5. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    135,086
    Thần Ma Thiên Tôn
    Tác giả: Cửu Đương Gia
    Chương 1225: Pháp Tắc Cự Thú (1)

    Nhóm dịch: Black
    Nguồn: Vipvandan.vn



    Nhâm Phong lập tức sắp bắt được Bạch Lãnh Tuyết. Vừa nghĩ tới cảnh sau khi bắt được Bạch Lãnh Tuyết, chính mình sẽ có thể tùy ý hưởng dụng nàng nữ nhân này, trong lòng Nhâm Phong liền dâng lên một cỗ cảm giác hừng hực. Đương nhiên, hắn cũng biết rõ, một khi hắn đã làm chuyện như vậy, sợ rằng sau này nhất định phải gia nhập vào phe cánh của Tiểu Vương tử rồi. Bất quá hiện tại hắn đã bất chấp hết thảy những thứ này. Trong mắt của hắn chỉ còn lại có một mình Bạch Lãnh Tuyết.

    Nhưng ngay tại thời điểm bàn tay hắn sắp sửa chụp tới trên người Bạch Lãnh Tuyết, thân ảnh Bạch Lãnh Tuyết lại đột ngột biến mất khỏi trước mặt hắn. Sau một khắc, Ninh Tiểu Xuyên, tay ôm lấy Bạch Lãnh Tuyết, đã xuất hiện ngay trước mặt Nhâm Phong, thần sắc lạnh như băng nhìn chằm chằm hắn. Một tay Ninh Tiểu Xuyên ôm lấy Bạch Lãnh Tuyết, tay còn lại ba một tiếng đánh thẳng lên trên mặt Nhâm Phong, ngay cả hàm răng trong miệng hắn cũng đánh văng xuống mấy cái.

    – Một con kiến hôi như ngươi cũng dám đánh ta?

    Thần sắc Nhâm Phong nhất thời điên cuồng, bàn tay nháy mắt đã hóa thành một ngọn núi lớn, ầm ầm đánh thẳng về phía Ninh Tiểu Xuyên. Nhưng công kích còn chưa đánh tới, Ninh Tiểu Xuyên đã ôm lấy Bạch Lãnh Tuyết, lui một bước trở về vị trí ban đầu của mình.

    Cúi đầu thoáng kiểm tra một chút Bạch Lãnh Tuyết đang nằm trong tay chính mình, thần sắc lo lắng trên mặt Ninh Tiểu Xuyên mới giảm xuống một chút. Bạch Lãnh Tuyết cũng không bị thương tổn gì quá lớn, chỉ là Thần cách Hư huyễn của nàng tựa hồ đã bị thứ gì đó vây khốn, cho nên trong khoảng thời gian ngắn ngay cả ý thức cũng sẽ tiêu mất.

    – Tiểu Hầu gia, giao nàng cho ta được rồi!

    Thần sắc Niếp Lan Chi cùng Ngự Thiến Thiến có chút bất thiện từ một bên đi tới, đưa tay đón lấy Bạch Lãnh Tuyết. Mà Ngự Thiến Thiến cũng rất không yên lòng trừng mắt nhìn Ninh Tiểu Xuyên một cái. Vừa rồi nàng rõ ràng nhìn thấy, thời điểm khi Ninh Tiểu Xuyên ôm lấy Bạch Lãnh Tuyết, một tay của hắn đã vuốt ve một chút trên bề mặt da thịt tuyết trắng lộ ra ngoài của Bạch Lãnh Tuyết. Xuất phát từ trực giác của nữ nhân, Ngự Thiến Thiến cảm giác nàng Bạch Lãnh Tuyết này chính là một đại uy hiếp.

    Ninh Tiểu Xuyên có chút không biết nói gì giao Bạch Lãnh Tuyết lại cho Ngự Thiến Thiến, sau đó quay đầu nhìn về phía đám người Diệp Siêu Phàm. Lúc này Nhâm Phong đã đáp xuống trước mặt Diệp Siêu Phàm, cặp mày đám người đồng thời đều nhíu lại, nhìn chằm chằm về phía Ninh Tiểu Xuyên, không ngừng quét nhìn toàn thân hắn. Ninh Tiểu Xuyên biết rõ, đối phương chính là đang quét xem chỉ số năng lượng trên người mình. Sau khi liên tiếp đảo quét qua mấy lần, thần sắc đám người Diệp Siêu Phàm mới một lần nữa dễ nhìn trở lại.

    – Tiểu Vương tử, vừa rồi tiểu tử này chỉ là may mắn xuất thủ đánh lén thành công mà thôi. Nếu hắn lại dám đánh ta một lần nữa, ta sẽ trả lại hắn gấp trăm ngàn lần!

    Khuôn mặt Nhâm Phong đã khôi phục trở lại, bất quá sắc mặt lại cực kỳ phẫn nộ, nhìn chằm chằm Ninh Tiểu Xuyên, hung hăng nói.

    – Không cần ngươi xuất thủ nữa! Lần này ta sẽ tự mình xuất thủ!

    Thần sắc Diệp Siêu Phàm băng lãnh, hừ lạnh một tiếng. Bất quá, chưa đợi Diệp Siêu Phàm xuất thủ, thanh âm Ninh Tiểu Xuyên lại đột nhiên vang lên:

    – Các ngươi cũng không cần phải xuất thủ, tất cả ngã xuống cho ta!

    Thân ảnh hắn một lần nữa xuất hiện trước mặt đám người Diệp Siêu Phàm, thủ chưởng mạnh mẽ vung lên, đã chụp lấy trước ngực Diệp Siêu Phàm, sau đó trực tiếp ném thẳng xuống mặt đất. Tốc độ Ninh Tiểu Xuyên xuất thủ cực nhanh, mấy người còn lại không ai có thể tránh thoát kiếp nạn này, bị Ninh Tiểu Xuyên một tay chụp lấy, ném tất cả xuống mặt đất bên dưới.

    Bạch Lãnh Tuyết đang nằm trong tay Ngự Thiến Thiến, lúc này đúng lúc tỉnh lại, nhìn thấy một màn đám người Diệp Siêu Phàm bị Ninh Tiểu Xuyên tiện tay đùa bỡn như vậy, nhất thời liền sợ đến ngây người. Ngay sau đó nàng có chút không dám tin tưởng, lập tức bắt đầu quét nhìn chỉ số năng lượng trên người Ninh Tiểu Xuyên.

    – Chỉ số năng lượng của Ninh Tiểu Xuyên là 1.2 điểm! Chỉ số năng lượng của Tiểu Vương tử là 14 điểm!

    Nhìn thấy những số liệu khiến cho người ta không nói nên lời này, Bạch Lãnh Tuyết triệt để ngốc trệ, phát giác hai mắt của chính mình tựa hồ đã có vấn đề.

    Mà đám người Ngự Thiến Thiến ngược lại sắc mặt bình thản, cảm thấy chuyện này cực kỳ bình thường. Nhất là Đàn Càn hòa thượng, nhìn thấy gã Tiểu Vương tử hung ác tàn nhẫn bá đạo này rốt cuộc cũng bị Ninh Tiểu Xuyên xử lý, hắn không chút nào để ý tới hình tượng bản thân, không ngừng hét lớn với Ninh Tiểu Xuyên:

    – Ninh Tiểu Xuyên, đánh cái mặt mập kia đi! Cái mặt béo ú ta vừa nhìn thấy liền không thoải mái rồi! Ninh Tiểu Xuyên, lưu lại một tên cho bần tăng a! Để bần tăng cũng có thể xuất thủ thoải mái một chút!

    Lúc này Ninh Tiểu Xuyên trực tiếp dẫm đám người Diệp Siêu Phàm dưới chân, cũng không lập tức triệt để chế phục đối phương, mà lạnh lùng quét mắt nhìn bọn chúng, đợi đến lúc có người đủ khả năng đứng dậy, hắn liền một chưởng đập cho bọn chúng nằm bẹp xuống trở lại. Một cước đạp cái mặt tròn trịa của Diệp Siêu Phàm ép sát mặt đất, Ninh Tiểu Xuyên lạnh lùng nói:

    – Các ngươi không phải rất yêu thích dằn vặt người khác như vậy sao? Vậy hôm nay ta sẽ để cho các ngươi cũng nếm thử mùi vị này!

    Lúc trước ở tại Thiên Kiêu Cung của Chân Lý Thiên Quốc, đám người Diệp Siêu Phàm chính là vũ nhục đám thiên kiêu đến từ Văn minh Bát phẩm như thế này. Hiện tại bọn chúng cũng đã rơi vào kết cục y hệt như vậy, bị Ninh Tiểu Xuyên tùy tiện khi dễ.

    Lúc này khuôn mặt Diệp Siêu Phàm đã bị Ninh Tiểu Xuyên đánh cho sưng vù, trong ánh mắt quả thật như muốn thiêu đốt sạch sẽ hết thảy mọi thứ trước mắt. Sau khi bị Ninh Tiểu Xuyên liên tiếp đạp xuống mặt đất mấy lần, hắn rốt cuộc không nhịn được nữa, rống lên một tiếng, ầm ầm đánh một quyền về phía Ninh Tiểu Xuyên.

    Bản thân một quyền này của hắn cũng không có bất cứ uy lực gì, nhưng một cái vòng tay trên cổ tay hắn lại đột nhiên bay khỏi cổ tay Diệp Siêu Phàm, biến thành một kim chúc nhân toàn thân đen sẫm. Sau khi kim chúc nhân này xuất hiện, liền lập tức đánh một quyền về phía Ninh Tiểu Xuyên.

    Kim chúc nhân này tựa hồ cũng không lợi dụng bất cứ Quy tắc gì, một quyền đánh ra cũng chỉ là nắm tay bình thường nhất mà thôi, nhưng uy lực của một quyền này lại khiến cho tất cả mọi người xung quanh đều hoảng sợ biến sắc.​
     
    zeussekki and BlackAngle13 like this.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)