↑ ↓

 HOT  Dị Giới Thần Ma Thiên Tôn - Cửu Đương Gia - FULL 1433C

Thảo luận trong 'Huyền Ảo - Dị Giới' bắt đầu bởi minh luan, 20/1/15.

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.
  1. Đẹp Trai Không Bao Giờ Sai

    Đẹp Trai Không Bao Giờ Sai Theo anh đi, tội đâu anh chịu! Premium Member

    Được thích:
    2,257
    Thần Ma Thiên Tôn
    Tác giả: Cửu Đương Gia
    Chương 1219: Nói chết Thần linh (1)

    Nhóm dịch: Black
    Nguồn: Vipvandan.vn



    Một gã cường giả cấp bậc Thần linh vậy mà cứ như vậy đã vẫn lạc, hơn nữa lại còn là bị một gã Thứ Thần tiêu diệt! Tất cả mọi người xung quanh đều bị một màn này khiến cho sợ ngây người. Ngay cả Tử Kim Hoàng Chủ cùng gã Thần linh đang chiến đấu với nhau kia cũng tạm dừng động tác, trừng mắt há miệng nhìn chằm chằm về phía Ninh Tiểu Xuyên.

    Một kiếm giết chết một vị Thần linh, nhưng Ninh Tiểu Xuyên tựa hồ như không hề phát giác ra vậy, vẫn như cũ nắm chặt Diệt Thế Ma Kiếm trong tay, gương mặt trầm ngâm. Bất quá thần sắc vui mừng trên mặt hắn cũng càng lúc càng rõ ràng hơn.

    – Đồ Vạn vậy mà thật sự bị một tên Thứ Thần giết chết? Tiểu tử này vẫn chỉ là một tên Thứ Thần a!

    Nhìn chằm chằm Ninh Tiểu Xuyên phía dưới, trong lòng hai gã Thần linh còn lại nhất thời toát ra một cỗ cảm giác sợ hãi. Gã Thần linh vẫn luôn lưu lại trên không trung kia tên là Đồ Hùng, hắn thật ra chính là kẻ cường đại nhất trong ba gã Thần linh, cũng là kẻ giảo hoạt nhất. Lúc này nhìn thấy Đồ Vạn dễ dàng như vậy đã bị giết chết, trong nhãn thần Đồ Hùng cũng thoáng hiện lên mấy phần do dự. Sự cường đại của Ninh Tiểu Xuyên đã khiến cho hắn cảm giác được sự uy hiếp. Mặc dù đối phương chỉ là một gã Thứ Thần, nhưng trong lòng hắn lại đã xuất hiện tâm tư muốn bỏ chạy.

    Bất quá, khi nhìn về phía Ninh Tiểu Xuyên, trong lòng Đồ Hùng hắn lại có chút không muốn buông tay. Chỉ mới là Thứ Thần đã có thể tiêu diệt được một gã Thần linh, ngoại trừ thiên phú bản thân cực mạnh ra, trên người khẳng định còn có bí mật khác. Cho nên hắn cũng muốn chiếm được cái bí mật này. Một gã Thứ Thần nắm trong tay bí mật này đã có thể giết chết Thần linh, nếu bản thân hắn đạt được bí mật này, như vậy chẳng phải thực lực sẽ càng cường đại hơn một bậc sao?

    Cho nên trong lòng chỉ thoáng do dự một chút, thần sắc Đồ Hùng đã lập tức trở nên kiên định. Sự mê hoặc trước mắt thật sự là quá lớn, khiến cho hắn không nỡ cứ như vậy mà bỏ đi. Thân ảnh khẽ lóe lên, Đồ Hùng đã xuất hiện ngay bên cạnh Ninh Tiểu Xuyên. Thân thể hắn có chút mông lung, tựa hồ như đang ở một phiến không gian khác vậy, nhưng bàn tay hắn lại trống rỗng vươn ra, chụp lấy Ninh Tiểu Xuyên, nghĩ muốn bắt lấy đối phương.

    Thần sắc Ninh Tiểu Xuyên bất biến, Diệt Thế Ma Kiếm trong tay khẽ rung lên một cái, chém thẳng về phía bàn tay đang chụp về phía mình. Bàn tay kia phốc một tiếng vỗ thẳng lên Diệt Thế Ma Kiếm, mà thân ảnh của Đồ Hùng lại một lần biến mất không thấy đâu nữa.

    Mặc dù đồng dạng cũng là Thần linh, nhưng hắn so với Đồ Vạn lại càng cẩn thận hơn không biết gấp bao nhiêu lần. Lúc này hắn vậy mà căn bản không chính diện giao thủ với Ninh Tiểu Xuyên, chỉ không ngừng xuất thủ thăm dò đối phương. Thân ảnh một lần nữa xuất hiện trở lại trên không trung, trên mặt Đồ Hùng cũng lộ ra thần sắc mê võng.

    Một chiêu vừa rồi thăm dò Ninh Tiểu Xuyên, hắn vốn tưởng rằng sẽ gặp phải phản kích kinh thiên động địa như thế nào, nhưng đối phương lại chỉ tiện tay đánh ra một kiếm, hơn nữa một kiếm này bình bình thường thường, thật giống như một kiếm do người bình thường đâm ra vậy. Một cái tát vừa rồi của Đồ Hùng hoàn toàn có thể trực tiếp đánh bay Diệt Thế Ma Kiếm.

    – Lẽ nào vừa rồi lúc tiểu tử này chiến đấu với Lão tam, lực lượng đã bị tiêu hao sạch sẽ, hiện tại chỉ còn có vẻ bề ngoài mà thôi?

    Phiêu phù trên không trung, trên mặt Đồ Hùng dâng lên mấy phần vui vẻ. Sau một khắc, hắn lập tức muốn tiếp tục xuất thủ, nhưng Ninh Tiểu Xuyên ở dưới chân hắn lại đột nhiên xoay người lại, chậm rãi bước đi về phía gã Thần linh đối diện Tử Kim Hoàng Chủ.

    Một màn như vậy nhất thời khiến cho đám người một lần nữa lâm vào mê hoặc. Nhất là Đồ Hùng vừa mới ra tay, hiện tại lại càng sắc mặt tái xanh nhìn chằm chằm Ninh Tiểu Xuyên, lạnh lẽo nói:

    – Tiểu tử, ngươi không khỏi quá không để bản Thần vào trong mắt rồi a! Hiện tại bản Thần đang là đối thủ của ngươi, vậy mà ngươi lại không hề để ý gì tới ta, đi đối phó kẻ khác. Chẳng lẽ thực lực của bản Thần đã khiến cho ngươi sợ hãi rồi sao?

    Cặp mày Ninh Tiểu Xuyên khẽ nhướng lên, liếc nhìn Đồ Hùng một cái, bỉu môi nói:

    – Thực lực của ngươi đúng là không tệ, bất quá ta cũng không cần thiết phải tiếp tục giao thủ với một người chết!

    – Người chết? Hắc hắc… tiểu tử, ngươi nói ta là người chết? Một kẻ cuồng vọng đến bộ dáng như ngươi vậy, bản Thần vẫn lần đầu tiên nhìn thấy a. Bản Thần hiện tại đang đứng ở nơi này, ngươi vậy mà nói ta là người chết? Đừng nói là ngươi thật sự cho rằng thực lực ngươi cực kỳ nghịch thiên, đã đạt đến tình trạng cách không giết người rồi đó chứ?

    Đồ Hùng đứng thẳng người trên không trung, vẻ mặt hài hước nhìn chằm chằm Ninh Tiểu Xuyên, trong miệng không ngừng giễu cợt. Bước chân của Ninh Tiểu Xuyên vẫn không dừng lại, chỉ khẽ nhàn nhạt nói:

    – Cách không giết người thì không đến mức đó! Bất quá hiện tại ở chỗ này, ta nói ngươi là người chết, như vậy ngươi chính là người chết!

    – Giọng điệu chó má gì vậy? Ta ngược lại muốn nhìn một chút, ngươi như thế nào…

    Đồ Hùng mở miệng mắng to, bất quá câu nói còn chưa trọn vẹn, thần sắc của hắn đã đột nhiên dại ra, sinh cơ trong mắt cấp tốc tản đi. Khỏa Thần cách trong cơ thể hắn vậy mà ba một tiếng, vỡ vụn tan nát. Thi thể của hắn cũng phốc một cái, ngã nhào xuống mặt đất, khí tức hoàn toàn không còn, triệt để tử vong.

    Tĩnh mịch!

    Kinh khủng!

    Rợn tóc gáy!

    Tất cả mọi người ở bốn phía, kể cả đám đệ tử Thần Trữ Cung bên dưới, trên người nhất thời đều toát ra một loại cảm giác toàn thân sợ hãi. Ninh Tiểu Xuyên hiện tại thật sự quá cổ quái rồi. Chỉ có cảnh giới Thứ Thần, vậy mà dựa vào nói chuyện mấy câu đã nói chết một gã Thần linh cường đại!

    – Đây là năng lực gì?

    Gã Thần linh còn sót lại cuối cùng đối diện Tử Kim Hoàng Chủ kia, lúc này đã sớm mở to hai mắt trợn trừng nhìn Ninh Tiểu Xuyên, đã sợ hãi tới mức toàn thân run rẩy. Phải biết rằng gã Thần linh vừa rồi bị Ninh Tiểu Xuyên nói chết kia chính là Lão đại trong ba người bọn chúng, thực lực cũng là mạnh mẽ nhất. Một người như vậy cũng bị Ninh Tiểu Xuyên nói mấy câu đã liền nói chết, như vậy hắn đương nhiên càng không có năng lực chống lại. Nếu không phải đám Thần linh bọn chúng căn bản không tin vào quỷ thần, hiện tại trong lòng hắn khẳng định là đã kêu to gặp quỷ rồi.

    – Chạy! Nhất định phải đào tẩu! Tiểu tử này quá cổ quái rồi! Nếu không trốn, ta khẳng định sẽ giống như Lão tam và Lão đại vậy, chết một cách không minh bạch!​
     
  2. Bỉm Sữa

    Bỉm Sữa Đại Boss

    Được thích:
    31,070
    Thần Ma Thiên Tôn
    Tác giả: Cửu Đương Gia
    Chương 1220: Nói chết Thần linh (2)

    Nhóm dịch: Black
    Nguồn: Vipvandan.vn


    Gần như không do dự chút nào, gã Thần linh này liền dự định chui vào hư không, phá vỡ tầng tầng không gian phóng chạy. Thế nhưng một mảnh tử sắc đã che phủ lại toàn bộ không gian trước mặt hắn.

    - Đã tới thời điểm này rồi, ngươi còn có thể chạy được sao?

    Thân ảnh Tử Kim Hoàng Chủ xuất hiện trong mảnh tử sắc kia, ngăn chặn trước mặt gã Thần linh này.

    - Liều mạng!

    Gã Thần linh này đương nhiên không cam lòng cứ như vậy chết đi ở chỗ này, cho nên nhìn thấy chính mình bị Tử Kim Hoàng Chủ chặn lại, liền lập tức tăng mạnh khí tức trên toàn thân, liều mạng công kích về phía Tử Kim Hoàng Chủ. Thân ảnh hai người điên cuồng giao thủ với nhau tại khu vực vết rách hư không.

    Đúng lúc này, Ninh Tiểu Xuyên cũng nắm trong tay Diệt Thế Ma Kiếm, từng bước một tiến về phía địa phương hai người đang giao thủ với nhau.

    - Tử Kim tiền bối, gia hỏa này cứ giao cho ta là được rồi. Với thực lực của hắn, cho dù có chạy trốn tới chân trời góc biển, ta cũng có thể triệt để giết chết hắn! Ta sắp sửa xuất thủ đây, ngươi hãy nhìn kỹ một chiêu này của ta!

    Lời nói của Ninh Tiểu Xuyên nhất thời khiến cho trong lòng gã Thần linh này cực kỳ hoảng loạn. Hắn vừa giao thủ với Tử Kim Hoàng Chủ vừa len lén quay đầu nhìn lại, muốn nhìn xem Ninh Tiểu Xuyên rốt cuộc sẽ thi triển ra chiêu thức lợi hại gì.

    Nhưng quay đầu lại phía sau hắn mới phát hiện ra, lúc này Ninh Tiểu Xuyên căn bản là không hề xuất thủ, mà chỉ đứng thẳng trên không trung, gương mặt nửa cười nửa không nhìn về phía chính mình.

    - Tiểu tử này muốn đùa giỡn hoa chiêu gì?

    Nhìn thấy bộ dáng lúc này của Ninh Tiểu Xuyên, gã Thần linh này chẳng những không có nửa phần yên tâm, trong lòng trái lại càng thêm hoảng loạn hơn. Vừa rồi Ninh Tiểu Xuyên cũng chính là bộ dáng thao thao bất tuyệt như thế, đã nói đến mức Lão đại Đồ Hùng của hắn chết đi.

    - Lẽ nào ta cũng đã trúng chiêu của hắn?

    Ngay tại thời điểm tâm tình gã Thần linh này còn đang thấp thỏm bất an, một mảnh tử khí giống như một luồng khí vụ đã chui thẳng vào trong thân thể hắn, sau đó mạnh mẽ lôi khỏa Thần cách trong cơ thể hắn ra ngoài.

    Vươn tay cầm lấy khỏa Thần cách này, đầu ngón tay Tử Kim Hoàng Chủ nhẹ nhàng điểm một cái lên trên khỏa Thần cách, đã triệt để hủy diệt cỗ ý chí ẩn chứa bên trong. Sau đó, hắn mới chậm rãi từ trên chỗ vết rách hư không bước trở về.

    - Con mẹ nó! Gia hỏa này rốt cuộc cũng đã chết!

    Lúc này thần sắc Ninh Tiểu Xuyên mới nhất thời buông lỏng, mở miệng mắng lớn một tiếng, cả người đột nhiên giống như bị thoát lực vậy, từ trên không trung triệt để rơi thẳng xuống dưới. Thân ảnh Tử Kim Hoàng Chủ lóe lên, đã ôm lấy Ninh Tiểu Xuyên vào trong ngực, sau đó từ trên không trung đáp xuống.

    Nhìn thấy một màn này, đám người Ngự Thiến Thiến tự nhiên là vô cùng lo lắng, từ xa ào ào chạy tới. Mà đám thủ hạ của Đồ Hùng thần sắc vốn dĩ đã dại ra, đứng ngây người trên không trung, trong lòng đã triệt để tuyệt vọng, lúc này trong mắt lại lộ ra một tia kinh hỉ, lập tức xoay người phóng chạy về phía tinh không.

    Tử Kim Hoàng Chủ thả Ninh Tiểu Xuyên xuống, vươn tay đánh ra một đám đao khí tử sắc, trực tiếp quét ngang toàn bộ đám gia hỏa này. Tu vi của đám gia hỏa này chỉ là cảnh giới Thứ Thần, vừa bị phiến đao khí này đánh trúng, linh hồn lập tức bị hủy diệt, thân thể nhanh chóng vỡ nát, sau đó bị hư không phong bạo hoàn toàn thôn phệ, ngay cả một chút cặn bã cũng không lưu lại. Đám tinh không cường đạo này nghĩ muốn bắt giữ các thành viên Thần Trữ Cung làm nô lệ, cuối cùng toàn bộ đều chết hết, một tên cũng không thể chạy thoát.

    Bên ngoài Thần Trữ Cung, đám người Ngự Thiến Thiến vây quanh Ninh Tiểu Xuyên, thần sắc vô cùng lo lắng, đồng thời cũng cổ quái dị thường. Biểu hiện vừa rồi của Ninh Tiểu Xuyên cho tới lúc này vẫn còn khiến cho bọn họ cảm thấy chấn động cùng kinh ngạc.

    - Tiểu Xuyên, ngươi cảm thấy thế nào? Vừa rồi không phải ngươi vẫn còn rất tốt sao? Làm sao lại đột nhiên té xỉu vậy chứ?

    Ngự Thiến Thiến một tay ôm lấy Ninh Tiểu Xuyên, thần sắc lo lắng nói. Lúc này Ninh Tiểu Xuyên vẫn còn nhắm chặt hai mắt, ngưng thần điều tức, cũng không trả lời nàng. Trên không trung, Tử Kim Hoàng Chủ trầm giọng nói:

    - Kỳ thật vừa rồi liên tục giết chết hai gã Thần linh, Ninh Tiểu Xuyên đã tiêu hao quá lớn rồi, không còn khả năng tiếp tục đánh một trận nữa. Nhưng nếu lúc đó hắn trực tiếp ngã xuống, chỉ sợ cũng không còn ai có thể trấn áp được gã Thần linh còn lại. Cho nên hắn mới mạnh mẽ chống đỡ tinh thần, thật sự dọa cho trong lòng gã Thần linh kia sợ hãy, cuối cùng mới bị ta giết chết!

    Giải thích sơ qua một lần, thần sắc Tử Kim Hoàng Chủ khi nhìn về phía Ninh Tiểu Xuyên cũng đồng dạng vô cùng kinh hãi. Kỳ thật cho tới bây giờ hắn cũng vẫn giống như đám người Ngự Thiến Thiến vậy, vẫn còn tràn ngập tò mò đối với Ninh Tiểu Xuyên.

    Vừa rồi ba gã Thần linh kia, kẻ đầu tiên cũng không có gì đặc biệt, quả thật là đã bị Ninh Tiểu Xuyên giết chết. Nhưng kẻ thứ hai lại bị Ninh Tiểu Xuyên trực tiếp nói chết. Kẻ thứ ba, cũng có thể nói là đã bị Ninh Tiểu Xuyên dọa chết. Lúc trước Ninh Tiểu Xuyên rốt cuộc đã thi triển thủ đoạn gì, cho tới bây giờ ngay cả Tử Kim Hoàng Chủ cũng không cách nào nhận ra.

    Điều tức thời gian suốt nửa ngày trời, tinh thần Ninh Tiểu Xuyên rốt cuộc cũng khôi phục lại mấy phần. Vừa mở mắt ra, Ninh Tiểu Xuyên liền nhìn thấy được ánh mắt tò mò của đám người bốn phía. Nhất là Đàn Càn hòa thượng, lúc này hắn giống như đang bị lửa đốt sau mông vậy, không ngừng nhảy tới nhảy lui, không có nổi một khắc yên tĩnh. Hiện tại nhìn thấy Ninh Tiểu Xuyên đã tỉnh lại, hắn lập tức xông tới, ôm chặt bắp đùi Ninh Tiểu Xuyên, nước mắt chảy ròng ròng nói:

    - Ninh Tiểu Xuyên, ngươi mau nói cho ta biết, vừa rồi ngươi rốt cuộc đã giết chết hai gã Thần linh kia như thế nào a? Ta nghĩ tới mức cái đầu cũng nở to rồi, vẫn không thể nào nghĩ ra rõ ràng được!

    - Hòa thượng, đây chính là bí mật của bản thân Tiểu Xuyên, nếu đơn giản liền nói cho ngươi biết, như vậy đối với Tiểu Xuyên cũng quá không công bằng a!

    Ngự Thiến Thiến ở một bên quẹt miệng nói, hoàn toàn là bộ dáng bà quản gia. Trên mặt Đàn Càn hòa thượng nhất thời lộ ra thần sắc sầu khổ, vung tay lên, trước mặt ầm một cái, đã triệu hồi ra một đống đồ vật linh tinh, nói:

    - Ở đây đều là tất cả các bảo bối quý giá nhất trên người ta rồi! Lần này ta thật sự chính là đã táng gia bại sản, hẳn là đủ để cho Ninh Tiểu Xuyên chỉ điểm ta một chút rồi chứ?
     
  3. Bỉm Sữa

    Bỉm Sữa Đại Boss

    Được thích:
    31,070
    Thần Ma Thiên Tôn
    Tác giả: Cửu Đương Gia
    Chương 1221: Lực lượng Tinh thần (1)

    Nhóm dịch: Black
    Nguồn: Vipvandan.vn


    Đàn Càn hòa thượng vậy mà lại lấy ra toàn bộ gia sản của mình, cũng chỉ là để cho Ninh Tiểu Xuyên chỉ điểm hắn một chút mà thôi. Hành động như vậy mặc dù có chút quá khích, nhưng cũng không kẻ nào cảm thấy có cái gì không đúng. Bởi vì năng lực vừa rồi Ninh Tiểu Xuyên thể hiện ra quả thật là quá nghịch thiên. Nếu bản thân có thể nắm giữ được loại năng lực như vậy, đám bảo vật này tuyệt đối không đáng kể chút nào.

    Trên mặt Ninh Tiểu Xuyên lộ ra thần sắc ngoài ý muốn, nhàn nhạt nói:

    - Đại sư, đây chính là bản thân ngươi tự lấy ra a, ta cũng không ép buộc đâu đó! Thiến Thiến, ngươi trước thu lấy đồ vật đi!

    Mấy ngày trước, dưới sự bức bách của Ngự Thiến Thiến, Ninh Tiểu Xuyên cuối cùng cũng bỏ đi thói quen gọi biệt hiệu Ngự Tây Qua của nàng. Bản thân Ninh Tiểu Xuyên biết rõ, trong đám đồ vật hiện tại Đàn Càn hòa thượng lấy ra có không ít thứ chính là đổi đến từ Chân Lý Thiên Quốc, giá trị vô cùng trân quý, trong toàn thể Văn minh Thần Hà cũng khó có thể tìm được những loại bảo vật tương đương.

    Nghe Ninh Tiểu Xuyên phân phó, trên mặt Ngự Thiến Thiến lộ ra một tia vui vẻ, vung tay lên, thu lấy toàn bộ đống đồ vật trên mặt đất trước mặt. Trên mặt Đàn Càn hòa thượng tràn ngập bộ dáng đau lòng, đợi sau khi toàn bộ đồ vật đều đã thu hết, hắn mới tiến tới trước mặt Ninh Tiểu Xuyên, vội vàng nói:

    - Ninh Tiểu Xuyên, bảo bối cũng đã thu rồi, ngươi có thể nói được chưa?

    Ninh Tiểu Xuyên khẽ gật đầu một cái, sau đó mở miệng nói:

    - Kỳ thật ta vốn dĩ đã chuẩn bị nói ra cảm ngộ lần này của ta cho tất cả mọi người cùng biết. Nếu mọi người cũng có thể giống như ta vậy, đột nhiên ngộ hiểu, vậy thì không còn gì tốt hơn nữa!

    - Cái gì?

    Đàn Càn hòa thượng đặt mông ngồi bệt xuống đất, trong lòng chính là một mảnh ngũ lôi oanh đỉnh! Trước mắt hắn tựa hồ thoáng hiện lên bộ dáng đống bảo vật vừa rồi chính mình đã ném ra kia. Đây chính là toàn bộ gia sản mà bao nhiêu năm qua hắn mới thu gom được, nhưng hiện tại toàn bộ cũng đều đã mất hết. Vẻ mặt y hệt đưa đám, trong lòng Đàn Càn hòa thượng lẩm bẩm nói:

    - Ninh Tiểu Xuyên, ngươi quả nhiên chính là khắc tinh của bần tăng a! Lần này bần tăng hẳn là không nên cùng ngươi trở về đây!

    Nghe Ninh Tiểu Xuyên nói muốn nói ra toàn bộ những gì chính mình đã cảm ngộ được, thần sắc của Tử Kim Hoàng Chủ cũng lộ ra bộ dáng vô cùng kinh ngạc. Tu sĩ bình thường vẫn luôn phi thường xem trọng những công pháp tu luyện mà chính mình nghiên cứu ra được. Ngoại trừ thân bằng hảo hữu của chính mình, hiếm có người nào trực tiếp công bố ra với người ngoài. Giống như Tử Hà Kinh mà Tử Kim Hoàng Chủ đang tu luyện vậy, cũng đồng dạng chỉ truyền lưu trong các hậu nhân của Tử Kim Hoàng Chủ mà thôi. Cho nên cử động hiện tại của Ninh Tiểu Xuyên ngược lại đã khiến cho trong lòng không ít người nhất thời dâng lên một cỗ cảm giác kính nể.

    Ninh Tiểu Xuyên cũng không quá để ý đối với chuyện này, thoáng dừng một chút liền tiếp tục nói:

    - Lần này ta bế quan, thành quả chủ yếu nhất chính là lĩnh ngộ được một loại lực lượng đặc thù. Loại lực lượng này bình thường ẩn nấp bên trong nhân tâm, chỉ khi nào lực lượng Tinh thần đủ cường đại mới có thể lĩnh ngộ ra. Loại lực lượng này ước chừng phải gọi làm lực lượng Tinh thần a!

    Thần sắc Đàn Càn hòa thượng lúc này đã vô cùng chuyên chú, tỉ mỉ lắng nghe Ninh Tiểu Xuyên giảng thuyết. Hiện tại nghe được Ninh Tiểu Xuyên nhắc tới lực lượng Tinh thần, trên mặt hắn lộ ra thần sắc mê hoặc, nói:

    - Ninh Tiểu Xuyên, lực lượng Tinh thần này rốt cuộc là thứ đồ chơi gì? Theo như bần tăng biết, thân thể của Tu sĩ đại biểu cho lực lượng Nhục thân. Tu sĩ tu hành Pháp tắc cùng Thần cách chính là đại biểu cho lực lượng Linh hồn. Mà lực lượng Tinh thần này cũng phải có một vật dẫn mới đúng chứ?

    - Đại sư nói không sai! Thân thể Tu sĩ chính là vật dẫn của lực lượng Nhục thân, Pháp tắc cùng Thần cách là vật dẫn của lực lượng Linh hồn, về phần vật dẫn của lực lượng Tinh thần này, ta cũng khó có thể nói rõ ràng được. Nếu nhất định buộc ta phải nói, như vậy chỉ có thể nói vật dẫn của lực lượng Tinh thần, hẳn là chấp niệm trong lòng người!

    Ninh Tiểu Xuyên trầm ngâm trong chốc lát mới nói.

    - Chấp niệm? Ý ngươi nói là tâm ma sao?

    Tử Kim Hoàng Chủ có chút kinh ngạc nói. Chấp niệm vẫn được mọi người xem như là tâm ma, đây là nhận thức chung của cơ hồ tất cả các Tu sĩ. Quá mức khát vọng đối với lực lượng sẽ sản sinh ra Lực Lượng Ma. Vô cùng khát vọng đối với trí tuệ sẽ sản sinh ra Trí Tuệ Ma… Cho nên Tu sĩ tu luyện, bình thường đều sẽ tận lực tránh cho trong lòng mình xuất hiện chấp niệm.

    Ninh Tiểu Xuyên hồi đáp:

    - Tử Kim tiền bối, kỳ thật trước đây ta cũng cho rằng chấp niệm chính là tâm ma, nhưng hiện tại ta lại không cho là như vậy. Chấp niệm hẳn là một loại lực lượng còn mạnh hơn tâm ma, còn cao hơn tín ngưỡng, cao hơn hết thảy mọi thứ trên thế gian. Trên thực tế, cho dù thân thể có bị hủy diệt, linh hồn có biến mất, nhưng chỉ còn chấp niệm tồn tại, như vậy một người vĩnh viễn đều sẽ không chết. Cái này mới hẳn là chân tướng tồn tại của chấp niệm a!

    Thân thể Tử Kim Hoàng Chủ khẽ chấn động một cái, trong ánh mắt lộ ra thần sắc không thể tin nổi. Những người khác tu vi quá yếu, không thể cảm ngộ được cái gì, nhưng Tử Kim Hoàng Chủ lại có thể cảm nhận được chút gì đó từ trong lời nói của Ninh Tiểu Xuyên. Trầm mặc trong chốc lát, hắn chợt nói:

    - Tu sĩ tu luyện, mục tiêu cuối cùng chính là thân thể bất diệt, linh hồn vĩnh hằng. Nếu loại chấp niệm này thật sự cường đại như vậy, như vậy loại lực lượng Tinh thần mà ngươi lĩnh ngộ này hẳn mới là lực lượng cường đại nhất a?

    - Kỳ thật không có cái gì là cường đại nhất! Bất kể là loại lực lượng gì, tu luyện tới đỉnh cao nhất cũng chỉ là đang truy cầu vĩnh hằng mà thôi!

    Ninh Tiểu Xuyên phất phất tay nói.

    Đàn Càn hòa thượng ngơ ngác suốt nửa ngày, lúc này mới đột nhiên cả kinh kêu lên:

    - Loại chấp niệm này không ngờ lại có thể lợi hại như vậy! Nếu nói như vậy, chẳng phải bần tăng hẳn là thiên hạ vô địch rồi sao? Chấp niệm của bần tăng đối với bảo bối tuyệt đối không ai có thể bằng được!

    Ninh Tiểu Xuyên nghe vậy, nhất thời cười phá lên, nói:

    - Đại sư, ngươi như vậy căn bản không phải là chấp niệm, đó chỉ là tham dục mà thôi!

    - Tham dục?

    Sắc mặt Đàn Càn hòa thượng nhất thời một mảnh tro tàn, ngơ ngác lâm vào trầm tư. Mà Tử Kim Hoàng Chủ lại mang theo thần sắc hiếu kỳ nói:

    - Ninh Tiểu Xuyên, nếu ngươi đã lĩnh ngộ ra được lực lượng Tinh thần, vậy ngươi có thể nói cho mọi người biết, biện pháp nào mới có thể lĩnh ngộ ra được loại lực lượng Tinh thần này?
     
  4. Bỉm Sữa

    Bỉm Sữa Đại Boss

    Được thích:
    31,070
    Thần Ma Thiên Tôn
    Tác giả: Cửu Đương Gia
    Chương 1222: Lực lượng Tinh thần (2)

    Nhóm dịch: Black
    Nguồn: Vipvandan.vn


    Ánh mắt Ninh Tiểu Xuyên đảo qua đám người một vòng, chậm rãi lắc đầu nói:

    - Không có biện pháp nào! Chỉ có thể dựa vào tự bản thân các ngươi mà thôi. Ta nói ra sự tồn tại của lực lượng Tinh thần, chính là chỉ ra cho mọi người một phương hướng mà thôi. Trên thực tế, ta cũng là dưới cơ duyên xảo hợp mới có thể lĩnh ngộ được loại lực lượng này. Nếu lặp lại một lần nữa, ta cũng chưa chắc có thể lĩnh ngộ ra nó!

    Lúc này trong lòng Ninh Tiểu Xuyên cũng đang thở dài không thôi. Lực lượng Tinh thần này quả thật khó có thể lĩnh ngộ, khó có thể tu luyện. Trước đây hắn liên tiếp đi qua nhiều thế giới như vậy. Đầu tiên là ở lại tại địa phương cực đoan như Cửu U Chi Địa vậy hơn ba mươi năm, sau đó lại đến Ma Đà Sơn, sau đó lại tới Chân Lý Thiên Quốc. Liên tiếp trải qua mấy cái thế giới, Ninh Tiểu Xuyên mới từng bước một đạt tới ngày hôm nay. Lại thêm bản thân hắn có được lực lượng Thất Khiếu Thần Ma Tâm Cung, cho nên hắn mới cuối cùng lĩnh ngộ được tồn tại lực lượng Tinh thần này.

    Đúng như những gì hắn nói, nếu lặp lại một lần nữa, nếu trước đây hắn không có những trải nghiệm này, như vậy ngày hôm nay hắn có khả năng vẫn chưa thể lĩnh ngộ được loại lực lượng Tinh thần này.

    Ngự Thiến Thiến cùng Niếp Lan Chi vẫn luôn một mực ở bên cạnh trầm mặc, vắt óc suy nghĩ nội dung Ninh Tiểu Xuyên vừa mới nói. Bất quá suy nghĩ hồi lâu sau, hai người cũng đều không nghĩ ra cái gì, cho nên cả hai đơn giản không suy nghĩ tiếp nữa. Vẻ mặt Niếp Lan Chi hiếu kỳ đánh giá Ninh Tiểu Xuyên một hồi, sau đó mới dò hỏi:

    - Tiểu Hầu gia, ngươi nói lực lượng Tinh thần này chính là chấp niệm, như vậy chấp niệm của ngươi là cái gì a?

    - Chấp niệm của ta?

    Trên mặt Ninh Tiểu Xuyên lộ ra thần sắc khổ não, nói:

    - Ta cũng không biết chấp niệm của ta là cái gì!

    - A?

    Đám người bốn phía nhất thời lộ ra thần sắc ngạc nhiên, kêu lên kinh ngạc. Nhưng Ninh Tiểu Xuyên đã nhanh chóng khoát tay, nói:

    - Các ngươi đừng hiểu lầm! Ta nói ta không biết chấp niệm của ta là cái gì, cũng không phải giống như các ngươi suy nghĩ. Chính là ta biết rất rõ ràng bản thân mình có chấp niệm tồn tại, nhưng căn bản không thể nào nói rõ ra được. Một khi ta có thể nói ra được chấp niệm của ta là cái gì, trên thế gian này cũng sẽ không còn ai là đối thủ của ta nữa!

    Niếp Lan Chi hé miệng cười cười, nói:

    - Như vậy ta cầu chúc Tiểu Hầu gia sớm có thể nói ra chấp niệm của bản thân a! Đến lúc đó Tiểu Hầu gia sẽ chính là thiên hạ vô địch rồi!

    Ninh Tiểu Xuyên khẽ lắc đầu, cũng không trả lời Niếp Lan Chi, chỉ ngẩng đầu nhìn về phía đỉnh đầu. Một lúc sau, Tử Kim Hoàng Chủ tựa hồ cũng cảm nhận được cái gì, đột nhiên ngẩng đầu nhìn lên.

    Trên đỉnh đầu của bọn họ đột nhiên xuất hiện một tầng thủy ba giống như gợn sóng vậy. Từ trong từng vòng từng vòng sóng gợn này, một nàng nữ tử sắc mặt trong trẻo nhưng lạnh lùng, thân mặc váy dài thanh sắc chậm rãi đi ra.

    Sau khi xuất hiện, ánh mắt nàng nữ tử váy dài thanh sắc này lập tức nhìn thẳng về phía đám người Ninh Tiểu Xuyên ở bên dưới.

    - Bạch Lãnh Tuyết?

    Ninh Tiểu Xuyên có chút kinh ngạc thốt lên. Nàng nữ nhân vừa mới xuất hiện trên không trung kia thình lình chính là vị Tiếp Dẫn Sứ Bạch Lãnh Tuyết của Chân Lý Thiên Quốc lúc trước.

    Ngay khi nhìn thấy Ninh Tiểu Xuyên, Bạch Lãnh Tuyết lập tức nói nhanh:

    - Ninh Tiểu Xuyên, các ngươi mau rời khỏi nơi này a! Tiểu Vương tử đã tìm được tung tích của ngươi từ chỗ của Thiên Cơ Điện Phủ, lập tức sẽ dẫn người chạy tới!

    - Cái gì? Tên gia hỏa Diệp Siêu Phàm kia sắp sửa đuổi tới đây?

    Đàn Càn hòa thượng lập tức phản ứng đầu tiên, thần sắc cả kinh nói.

    Bạch Lãnh Tuyết liếc nhìn Đàn Càn hòa thượng một cái, phát hiện hắn cũng là một thành viên của Thiên Kiêu Cung Chân Lý Thiên Quốc, liền gật đầu nói:

    - Đúng vậy! Chuyện tình các ngươi bỏ trốn khỏi Chân Lý Thiên Quốc đương nhiên không giấu diếm được. Có người đã báo lại cho Tiểu Vương tử biết, hắn liền nổi trận lôi đình, quyết định đích thân xuất thủ bắt ngươi trở về!

    - Con mẹ nó! Tên gia hỏa này đúng là âm hồn không tan mà! Chúng ta đã bỏ đi rồi, hắn cũng không chịu buông tha cho chúng ta!

    Đàn Càn hòa thượng mở miệng chửi ầm lên, sau đó thần sắc trên mặt đột nhiên biến thành sắc mặt vui mừng, nói:

    - A di đà phật! Bần tăng thật sự có chút thất thố! Phật Tổ thứ lỗi! Kỳ thật bần tăng cảm thấy hiện tại Tiểu Vương tử tới đây thật sự rất tốt! Đúng lúc để cho hắn kiến thức một chút mấy người ở đây vừa rồi đã chết như thế nào, sau đó tự mình lựa chọn một kiểu chết thoải mái nhất a!

    Trong lòng Đàn Càn hòa thượng hiện tại một chút hoảng loạn cũng đều không có. Đừng nói giỡn! Ngay cả tên gia hỏa chỉ số năng lượng cao tới 20 điểm kia, Ninh Tiểu Xuyên cũng có thể giết chết được, hiện tại tới một tên Tiểu Vương tử chỉ số năng lượng chỉ có 14 điểm, chẳng phải là dễ dàng như trở bàn tay sao? Càng huống chi, hiện tại ở nơi này còn có một gã Tử Kim Hoàng Chủ, bất luận nhìn từ điểm nào đi chăng nữa, bên phe chính mình cũng đều chiếm giữ ưu thế tuyệt đối.

    Bạch Lãnh Tuyết nhắc nhở Ninh Tiểu Xuyên một câu, lại phát hiện đám người phía dưới căn bản không có bất kỳ cử động gì, cặp mày khẽ nhíu lại, tiếp tục nói:

    - Ninh Tiểu Xuyên, ta đã nhắc nhở ngươi, ngươi tốt nhất nên lập tức rời khỏi nơi này. Hơn nữa sau này tốt nhất không nên ở lại thời gian quá lâu tại một địa phương nào đó. Với tính cách của Tiểu Vương tử, nếu hắn đã muốn đối phó ngươi, như vậy tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho ngươi một cách dễ dàng!

    - Đa tạ đã nhắc nhở!

    Ninh Tiểu Xuyên gật đầu một cái, trong mắt đột nhiên lóe lên một tia hiếu kỳ, hỏi:

    - Tiếp Dẫn Sứ, ta có một vấn đề muốn hỏi ngươi một chút!

    Thần sắc Bạch Lãnh Tuyết có chút khó coi, nói:

    - Lúc này cũng không phải là thời điểm nói nhảm, có vấn đề gì sau này hãy hỏi. Hiện tại ngươi vẫn nên nhanh chóng rời khỏi nơi này đi!

    - Không cần đâu! Đã muộn rồi! Diệp Siêu Phàm đã tới rồi!

    Ninh Tiểu Xuyên lắc lắc đầu, tiếp tục nói:

    - Lần trước khi ta và Diệp Siêu Phàm phát sinh xung đột, có người trong âm thầm đã chuyển cho ta một vạn Thần tệ. Ta vẫn luôn một mực suy đoán xem kẻ đó là ai? Hiện tại xem ra, chủ nhân của một vạn Thần tệ này hẳn chính là ngươi a? Chúng ta vốn dĩ căn bản không quen biết nhau, tại sao ngươi lại giúp ta như vậy?
     
  5. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    156,456
    Thần Ma Thiên Tôn
    Tác giả: Cửu Đương Gia
    Chương 1223: Gặp lại Tiểu Vương tử (1)

    Nhóm dịch: Black
    Nguồn: Vipvandan.vn



    Ninh Tiểu Xuyên vừa mới dứt lời, trên đỉnh đầu Bạch Lãnh Tuyết lại một lần nữa xuất hiện một cỗ không gian truyền tống ba động giống như sóng gợn.

    Bạch Lãnh Tuyết có chút kinh ngạc nhìn về phía Ninh Tiểu Xuyên. Vừa rồi ngay cả nàng cũng không phát hiện ra đạo không gian ba động này, nhưng không ngờ Ninh Tiểu Xuyên lại một hơi nói ra như vậy.

    Bất quá, lần này xuất hiện cũng không phải là đám người Diệp Siêu Phàm, mà một gã nam tử trẻ tuổi thân mặc bạch y, bộ dáng có chút tuấn tú. Hắn vừa mới xuất hiện, ánh mắt đã đảo quét một vòng bốn phía, sau đó dừng lại trên người Bạch Lãnh Tuyết. Sắc mặt có chút lo lắng, nam tử áo trắng vội vàng nói:

    – Lãnh Tuyết sư muội, không ngờ ngươi lại vì một bầy kiến hôi như thế mà đối đầu với Tiểu Vương tử! Ngươi có biết hậu quả của việc làm như vậy không?

    – Đương nhiên biết rõ!

    Bạch Lãnh Tuyết thản nhiên nói một câu, nhất thời khiến cho nam tử áo trắng kia triệt để không nói nên lời.

    Đám người Ngự Thiến Thiến trên mặt đất thì đều nhíu mày nhìn lên gã nam tử áo trắng trên thiên không kia. Bọn họ có thể nhận ra, Bạch Lãnh Tuyết tới đây là vì muốn giúp đỡ bọn họ, mà nam tử áo trắng này đến đây lại là vì ngăn cản Bạch Lãnh Tuyết. Không nói cái gì khác, chỉ riêng việc nam tử áo trắng này mở miệng đã gọi một đám kiến hôi cũng đã khiến cho người ta không sinh nổi một chút hảo cảm nào.

    Vẻ mặt Đàn Càn hòa thượng cực kỳ quỷ dị nhìn về phía nam tử áo trắng, không nhịn được thầm nói:

    – Nói bần tăng là con kiến hôi cũng thì thôi! Nhưng lại dám nói tên biến thái Ninh Tiểu Xuyên này cũng là một con kiến hôi, cách cái chết không xa a! Tuyệt đối là cách cái chết không xa! Tự mình đến đây tìm chết a!

    – Lại dám ở sau lưng nghị luận Nhâm Phong ta! Quả thật chính là tự mình tìm chết!

    Nam tử áo trắng tựa hồ đã nghe được thanh âm lẩm bẩm của Đàn Càn hòa thượng, thần sắc nhất thời lạnh lẽo, vung tay lên, đánh ra một đạo kiếm khí sắc bén về phía hắn. Đạo kiếm khí này đâm rách tầng tầng không gian, bắn thẳng về phía Đàn Càn hòa thượng.

    Nhưng thân ảnh Bạch Lãnh Tuyết rất nhanh đã xuất hiện phía trước đạo kiếm khí này, dễ dàng ngăn cản nó lại. Sau đó thần sắc nàng lạnh như băng, nói:

    – Nhâm Phong, nếu ngươi lại xuất thủ với bọn họ, đừng trách ta và ngươi trở mặt!

    Sắc mặt Nhâm Phong ngưng đọng, ngay sau đó gấp gáp phản ứng:

    – Lãnh Tuyết sư muội, ngươi vì sao cho tới bây giờ còn làm chuyện ngu ngốc như vậy? Tiểu Vương tử sớm đã biết được những hành động trước đây của ngươi rồi, hiện tại chỉ có cách giết chết kẻ mà Tiểu Vương tử muốn bắt giữa, mang theo đầu người của bọn chúng tới gặp hắn, mới có khả năng được Tiểu Vương tử tha thứ. Bằng không, với tính cách của Tiểu Vương tử, sợ rằng ngay cả ngươi cũng sẽ bị trừng phạt!

    – Chuyện của ta, không cần ngươi quan tâm!

    Bạch Lãnh Tuyết vẫn lạnh lùng nói.

    Ninh Tiểu Xuyên đứng thẳng trên mặt đất, ngẩng đầu nhìn hai người trong chốc lát, mới một lần nữa mở miệng nói:

    – Tiếp Dẫn Sứ, ngươi vẫn chưa trả lời vấn đề vừa rồi của ta a!

    Ánh mắt Nhâm Phong nổi giận đùng đùng đảo qua, sau khi đảo quét một lượt trên người Ninh Tiểu Xuyên, thần sắc càng lúc càng khinh thường, nói:

    – Chỉ số năng lượng mới miễn cưỡng được 1 điểm! Lãnh Tuyết sư muội, một tên rác rưởi như vậy thật sự đáng giá cho ngươi phải vi phạm mệnh lệnh của Tiểu Vương tử sao? Nếu ngươi không muốn động thủ giết người, như vậy ta sẽ xuất thủ giúp ngươi!

    Đàn Càn hòa thượng trên mặt đất vừa nghe nói vậy, lập tức liền nhảy dựng lên, phóng vọt tới sau lưng Ninh Tiểu Xuyên. Vừa rồi hắn đã âm thầm xem qua, chỉ số năng lượng trên người gã Nhâm Phong này cao tới 8 điểm, mạnh hơn chỉ số năng lượng 1.7 điểm của hắn nhiều lắm.

    – Ta nói rồi, chuyện của ta không cần ngươi quan tâm!

    Thần sắc Bạch Lãnh Tuyết lạnh như băng lắc lắc đầu, một lần nữa nhìn về phía Ninh Tiểu Xuyên, nói:

    – Ninh Tiểu Xuyên, nếu ngươi nhất định muốn biết nguyên nhân vì sao ta lại giúp ngươi, vậy thì ta cũng có thể nói cho ngươi biết. Bởi vì trên người ngươi có khí tức của một người mà ta rất quen thuộc. Chính vì nghĩ tới vị đại nhân kia, cho dù ta có phải liều mạng, ta cũng sẽ giúp ngươi. Hiện tại ngươi đã biết rõ nguyên nhân, cũng không cần tiếp tục kéo dài thời gian nữa. Cái mà ngươi dựa vào ước chừng là vị Thần linh bên cạnh ngươi a? Chỉ số năng lượng của hắn cũng chỉ mới đạt tới 15 điểm mà thôi, so với Diệp Siêu Phàm cũng mạnh hơn được bao nhiêu. Chỉ cần Diệp Siêu Phàm quấn lấy hắn, đám người còn lại bên cạnh Diệp Siêu Phàm cũng đã đủ để bắt giữ các ngươi. Cho nên ngươi vẫn nên lập tức đào tẩu a!

    Cho tới lúc này, Bạch Lãnh Tuyết vẫn tiếp tục cấp thiết thúc giục Ninh Tiểu Xuyên đào tẩu. Bản thân nàng biết rõ thực lực chân chính của Tiểu Vương tử, vẫn cho rằng ở nơi này không ai có thể chống lại được Tiểu Vương tử.

    Nghe Bạch Lãnh Tuyết nói như vậy, thần sắc Ninh Tiểu Xuyên cũng lộ ra một tia trầm ngâm, trong đầu nhất thời xuất hiện bộ dáng của Phong Nguyệt Hề. Trong những người mà hắn quen biết, tựa hồ cũng chỉ có một mình Phong Nguyệt Hề là đến từ Chân Lý Thiên Quốc. Hơn nữa, Phong Nguyệt Hề lại có cùng họ với Hoàng tộc của Chân Lý Thiên Quốc. Bất quá, hắn còn chưa kịp dò hỏi cái gì, loại sóng gợn không gian truyền tống lúc trước đã một lần nữa xuất hiện trên không trung.

    – Đi mau! Nếu còn không đi, chúng ta cũng đừng mong rời khỏi nơi này nữa!

    Vừa nhìn thấy tầng sóng gợn này xuất hiện, thần sắc Nhâm Phong nhất thời đại biến, vội vàng phóng vọt tới bên cạnh Bạch Lãnh Tuyết, không nói lời nào, chụp lấy cánh tay của nàng, muốn kéo nàng cùng nhau rời đi.

    Bạch Lãnh Tuyết liếc nhìn Ninh Tiểu Xuyên một cái, trong thần sắc cũng lộ ra một tia kiên quyết. Trong lòng nàng thầm hạ quyết tâm, cho dù có phải liều cả tính mạng của chính mình, ngày hôm nay cũng tuyệt đối phải bảo trụ tính mạng của Ninh Tiểu Xuyên.

    Dưới thần sắc gấp gáp của Nhâm Phong, gã Tiểu Vương tử Diệp Siêu Phàm tính cách cuồng ngạo không ai bì nổi của Chân Lý Thiên Quốc rốt cuộc cũng xuất hiện tại nơi này.

    – Hắc hắc… đám Văn minh Bát phẩm này vẫn luôn rác rưởi như vậy. Ngay cả hoàn cảnh nơi này cũng khiến cho ta quá mức ghê tởm. Một lát nữa sau khi thu thập xong mấy người chúng ta muốn tìm, lại tùy tiện hủy diệt mấy cái Tinh cầu, chúng ta nhanh chóng trở về một chút a!

    Thân ảnh còn chưa hoàn toàn xuất hiện, thanh âm lạnh như băng của gã Tiểu Vương tử kia đã vang vọng toàn trường.

    – Tùy tiện hủy diệt mấy cái Tinh cầu?

    Lời nói băng lãnh cùng với lãnh khốc như vậy nhất thời khiến cho không ít người toàn thân giống như rơi vào hầm băng vậy.

    Đạo thanh âm này vừa dứt, thân ảnh Diệp Siêu Phàm cùng một đám thanh niên của Chân Lý Thiên Quốc lục tục xuất hiện ở bốn phía. Lần này bọn chúng tới đây hơn mười mấy tên, toàn bộ đều xa xa đứng trên không trung, ánh mắt giống như đang nhìn một đám trâu bò chuẩn bị làm thịt vậy, bộ dáng hứng thú quét mắt nhìn hết thảy mọi thứ phía dưới.​
     
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 1, Guests: 0)

  1. quylend