FULL  HOT  Huyền Huyễn  Dị Giới Thái Cổ Thần Vương - Full - Tịnh Vô Ngân

  1. InYourDream

    InYourDream Bàn Long Chiến Đội

    Tham gia ngày:
    16/10/19
    Bài viết:
    60,433
    Được thích:
    5,344
    [​IMG]
    [​IMG]
    Thái Cổ Thần Vương
    Tác giả: Tịnh Vô Ngấn
    Chương 1: Đoạn mạch tu hành.

    Nhóm dịch: Thanh Vân Các + Atula
    Nguồn: Iread

    Giới thiệu:


    Đồn rằng trên thiên khung của Cửu Thiên Đại Lục có chín Tinh Hà, vô số Tinh Thần, đều vì Võ Mệnh Tinh Thần.

    Người luyện võ đạo có thể kết nối với Tinh Thần, làm Tinh Hồn trong bản thân thức tỉnh, trở thành tu sĩ Võ Mệnh.

    Truyền thuyết kể, Võ tu lợi hại nhất Cửu Thiên Đại Lục, mỗi một lần đột phá cảnh giới lại có thể mở ra một Tinh Môn, từ đó câu thông với một viên Tinh Thần, cho đến trên Cửu Trọng Thiên, đều có Võ Mệnh Tinh Thần của mình, hóa thân Thái Cổ Thần Vương thông thiên triệt địa.

    Hàng tỉ sinh linh, chư thiên vạn giới, Tần Vấn Thiên cười nhìn Thương Thiên, hắn muốn làm viên Tinh Thần sáng nhất thiên không kia.






    Cửu Thiên Đại Lục, trên thiên khung có chín Tinh Hà, mỗi một Tinh Hà, đều do Tinh Thần vô tận đan vào mà thành, chín Tinh Hà này, lại xưng Cửu Trọng Thiên.

    Trên Đại Lục Võ đạo vi tôn, nhân loại từ nhỏ thông qua phương thức minh tưởng, cảm nhận Thiên Địa Nguyên Khí, thổ nạp tu hành, Luyện Khí Dưỡng Thần, tu hành Công pháp, trở thành một Võ tu.

    Nhân loại có thể thông qua minh tưởng, cảm ứng được Cửu Thiên Tinh Hà tồn tại, thu nạp lực lượng Tinh Thần, thậm chí, câu thông với một viên Tinh Thần trong đó, ngưng tụ Tinh Hồn, trở thành tu sĩ Võ Mệnh tôn quý.

    Còn có người lợi hại hơn, sau khi bọn họ trở thành tu sĩ Võ Mệnh, cô đọng Tinh Thần Nguyên Lực, không ngừng cường hóa thực lực bản thân, đột phá cảnh giới Võ giả, mở Tinh Môn, từ đó câu thông càng nhiều Tinh Thần hơn, ngưng tụ vô số Tinh Hồn.

    Truyền thuyết, Cửu Thiên Đại Lục lợi hại nhất Võ tu, mỗi đột phá một cảnh giới, liền có thể mở một Tinh Môn, từ đó câu thông một viên Tinh Thần, cho đến trên Cửu Trọng Thiên, đều có Võ Mệnh Tinh Thần của mình, hóa thân Cửu Thiên Chiến Thần thông thiên triệt địa.

    ...

    Sở Quốc, Thiên Ung thành, Bạch gia.

    Trên trán của Bạch Thu Tuyết chảy đầy mồ hôi, phảng phất như cực kỳ thống khổ, nhưng nàng cắn chặt răng kiên trì như trước.

    Dưới màn đêm, Tinh quang trên thiên khung không ngừng chiếu xuống trên người Bạch Thu Tuyết, làm nổi bật thân thể nhu mỹ, cùng với quần áo bị mồ hôi ướt đẫm mà như ẩn như hiện của nàng, mà giờ khắc này Tần Vấn Thiên không có tâm tư thưởng thức mỹ cảnh này.

    - Cố thủ bản tâm, thống khổ bất quá là ý niệm, thả lỏng mình, tưởng tượng thời khắc này ngươi là Tinh Linh xinh đẹp, đang ở trong Cửu Thiên Tinh Hà bay lượn, thưởng thức Tinh Thần mỹ cảnh, tựa như ảo mộng, còn thống khổ như mộng liền qua.

    Thanh âm của Tần Vấn Thiên êm dịu, theo gió thổi vào tai Bạch Thu Tuyết, làm cho thân thể nàng rung động trở nên hơi nhỏ hơn nhiều.

    Chờ thân thể phập phồng của Bạch Thu Tuyết dần dần thở bình thường lại, Tần Vấn Thiên lấy ra chín cây ngân châm, đâm vào đầu Bạch Thu Tuyết.

    - A...

    Bạch Tình ở bên cạnh thấy một màn như vậy suýt nữa kinh hô thành tiếng, tay nhỏ miệng che, nhìn cử động điên cuồng của Tần Vấn Thiên, lại nhìn tỷ tỷ Bạch Thu Tuyết của mình một chút.

    - Dẫn Tinh Thần chi lực vào cơ thể, chạy qua kinh mạch, phong vào Tinh Môn.

    Thanh âm của Tần Vấn Thiên tựa như mộng ảo, tiếp tục bay vào trong tai Bạch Thu Tuyết, làm cho Tinh Thần chi lực không ngừng bị Bạch Thu Tuyết hút vào trong thân thể, chu thiên tuần hoàn.

    - Quay về không linh, ngươi bây giờ là ý thức thể, tìm được Tinh Thần ngươi thích, tương dung cùng với ý thức của ngươi.

    Thanh âm của Tần Vấn Thiên lộ ra lực lượng thôi miên, chỉ thấy từ từ, ở trên đỉnh đầu Bạch Thu Tuyết, dần dần ngưng tụ ra một hư ảnh, chính là kim hạc giương cánh, tràn đầy đường cong cùng lực lượng mỹ cảm.

    Đôi mắt đẹp của Bạch Tình trợn trừng lên, đây là Tinh Hồn hư ảnh... Tỷ tỷ, thật muốn ngưng tụ ra Tinh Hồn.

    - Tiếp đó, dựa vào chính ngươi.

    Trong lòng Tần Vấn Thiên thầm nghĩ, trên khuôn mặt thiếu niên còn hơi lộ ra non nớt kia, hơi có vài phần ngưng trọng.

    Trên người Bạch Thu Tuyết, Tinh quang đại phóng, rốt cục một tiếng hạc minh vang lên, kim hạc ngưng thật, một cỗ lực lượng Tinh Thần kinh khủng lan tràn ra, Bạch Thu Tuyết mở đôi mắt đẹp, sáng sủa giống như Tinh Thần.

    - Thành công.

    Bạch Tình cao hứng nhảy lên, chỉ thấy nàng một tay ôm lấy Tần Vấn Thiên, lời nói không có mạch lạc hô:

    - Vấn Thiên ca ca, thật thành công.

    Nói xong, nàng còn không chút khách khí hôn Tần Vấn Thiên một cái.

    Trong mắt Tần Vấn Thiên cũng lộ ra nụ cười xán lạn, mang theo khí tức dương quang, không chút nào nghiêm túc như mới vừa rồi.

    - Mấy trọng?

    Tần Vấn Thiên nhìn vị hôn thê của hắn, cười hỏi.

    - Đệ tam trọng.

    Bạch Thu Tuyết cũng cười, rất rực rỡ, đương nhiên cũng rất đẹp, Bạch Thu Tuyết năm nay 16 tuổi, chính là một trong tứ đại mỹ nữ của Thiên Ung thành, Bạch gia tiểu thư.

    - Đệ tam trọng, tỷ tỷ lần đầu tiên liền câu thông Tinh Thần đệ tam trọng ngưng tụ Tinh Hồn, đây chẳng phải là sau này có thể dễ dàng ngưng tụ viên Tinh Hồn thứ hai, thứ ba, thật tốt quá, ta đi nói cho phụ thân.

    Bạch Tình phảng phất như còn cao hứng hơn tỷ tỷ nàng.

    - Không cần.

    Chỉ thấy một trung niên từ nơi không xa đi tới, đúng là phụ thân của Bạch Thu Tuyết và Bạch Tình… Bạch Thanh Tùng, chỉ thấy hai tay của hắn cũng hơi run rẩy, nhìn Bạch Thu Tuyết, cười nói:

    - Thu Tuyết, cực khổ rồi.

    - Phụ thân, nếu không có Vấn Thiên ca ca, tỷ tỷ còn không nhất định có thể ngưng tụ Tinh Hồn.

    Bạch Tình thì thầm một tiếng, lúc này Bạch Thanh Tùng mới nhìn về phía Tần Vấn Thiên, nở nụ cười nói:

    - Vấn Thiên, hôm nay cũng khổ cực ngươi, ngươi sớm nghỉ ngơi một chút đi, ta và Thu Tuyết đi trước.
    - Được rồi Bạch thúc.

    Tần Vấn Thiên cười đáp lại, từ ba năm trước Tần gia cùng Bạch gia quyết định hôn ước, Bạch Thanh Tùng liền thường xuyên mời hắn tới Bạch gia ở, làm người hòa ái, đối với hắn cực kỳ tốt.

    - Tình nha đầu, ngươi cũng đi theo ta đi, không nên quấy rầy Vấn Thiên ca ca của ngươi.

    Bạch Thanh Tùng nhìn Bạch Tình nói, bất quá chỉ thấy Bạch Tình thè lưỡi:

    - Hôm nay sao phụ thân không cho ta hô tỷ phu, ta ở chỗ này cùng Vấn Thiên ca ca nói chuyện phiếm, ngươi và tỷ tỷ đi làm việc trước đi.

    Bạch Thanh Tùng nhìn Bạch Tình, lập tức gật đầu, mang Bạch Thu Tuyết rời đi.

    - Viên Tinh Hồn thứ nhất của tỷ tỷ liền câu thông Tinh Thần đệ tam trọng, phụ thân khẳng định lại đi tìm gia tộc trưởng lão họp, ta mới không muốn đi đây này.

    Bạch Tình thấy Bạch Thanh Tùng ly khai, nhếch miệng nở nụ cười:

    - Vấn Thiên ca ca, trước đây ta còn chưa tin, không nghĩ tới ngươi thật làm được, trước ngươi không cho tỷ tỷ hấp thu Thiên Địa Nguyên Khí, cũng không để cho nàng sớm ngưng tụ Tinh Hồn, lẽ nào chính là vì hôm nay sao?

    - Hấp thu Thiên Địa Nguyên Khí, kinh mạch khiếu huyệt trong cơ thể liền tồn tại Thiên Địa Nguyên Khí, đối với Tinh Thần chi lực cảm ứng tất nhiên liền yếu, hi vọng ngưng tụ Tinh Hồn liền giảm vài phần.

    Tần Vấn Thiên nằm trên mặt đất, nhìn Tinh Thần đầy trời.

    - Phần lớn người đều là vừa hút Thiên Địa Nguyên Khí, vừa cảm ngộ Tinh Thần, như vậy mặc dù không thể trở thành tu sĩ Võ Mệnh, cũng sẽ không làm lỡ tu hành Võ tu, mà phương pháp của Vấn Thiên ca ca ngươi, chính là nhận định nhất định phải ngưng tụ Tinh Hồn, trở thành tu sĩ Võ Mệnh, như vậy chẳng phải là rất mạo hiểm, vạn nhất không thể trở thành tu sĩ Võ Mệnh, trở ngại tu hành thì sao.

    Bạch Tình ngồi ở bên cạnh Tần Vấn Thiên nói.

    - Tình Nhi, ngươi nghe nói qua bao nhiêu loại Tinh Hồn?

    Tần Vấn Thiên hỏi.

    - Rất ít, người ngưng tụ Tinh Hồn ở Thiên Ung thành không nhiều, ta nghe nói không nhiều, còn Vấn Thiên ca ca ngươi?

    - Cửu Thiên Tinh Hà, Võ Mệnh Tinh Thần vô tận, mỗi một khỏa Võ Mệnh Tinh Thần, đều đối ứng một loại Tinh Hồn.

    - Ngưng tụ Sư Tử Tinh Hồn, sau khi ngưng tụ cho ngươi có lực lượng mãnh thú, tuỳ tiện có thể xé rách hổ báo; có Thiên Mục Tinh Hồn, có thể tăng cường thị lực cảm nhận của ngươi, cho ngươi nhìn xa hơn, thời điểm chiến đấu lực cảm nhận càng mạnh; có Đoán Tinh Hồn, cho ngươi trở thành một Đoán Tạo Sư cường đại; có Đại Mộng Tinh Hồn, có thể cho ngươi ở trong mộng tu luyện, còn có thể để cho người khác rơi vào trong giấc mộng…

    - Trong mộng tu hành, khiến người ta nằm mơ, quá thần kỳ.

    Bạch Tình thì thào nói.

    - Đại Lục rất lớn, ta nghe nói thế giới bên ngoài, người cường đại đều có nhiều Tinh Hồn, bọn họ Phi Thiên Độn Địa không gì làm không được, chỉ có tu sĩ Võ Mệnh, mới là chúa tể của mảnh đại lục này, Võ tu phổ thông, dường như con kiến hôi, không thể trở thành tu sĩ Võ Mệnh, không bằng không tu hành.

    Trong con ngươi của Tần Vấn Thiên lộ ra một tia nóng cháy, hắn nhất định phải trở thành một tu sĩ Võ Mệnh cường đại, ngưng tụ các loại Tinh Hồn bất đồng, đi ra ngoài xem thế giới to lớn kia.

    Hắc bá nói qua, Thiên Ung thành quá nhỏ, ở trước mặt Đại Lục, chính là một con kiến.

    - Thế nhưng, ta nghe nói...

    Bạch Tình muốn nói lại thôi.

    - Nghe nói ta trời sinh tuyệt mạch, không thể tu hành phải không.

    Tần Vấn Thiên mỉm cười nói, lập tức ngồi dậy:

    - Ai nói trời sinh tuyệt mạch không thể tu hành, ta nhất định sẽ trở thành tu sĩ Võ Mệnh.

    Thấy Tần Vấn Thiên cười tự tin, Bạch Tình cũng nở nụ cười xinh đẹp:

    - Ta cũng tin tưởng Vấn Thiên ca ca, ta đi trước, miễn cho quấy rối Vấn Thiên ca ca trở thành tu sĩ Võ Mệnh.

    - Ân, đi thôi, nhớ kỹ sớm nghỉ ngơi một chút, hơn nữa, không nên hấp thu Thiên Địa Nguyên Khí.

    Tần Vấn Thiên dặn dò một tiếng.

    - Đã biết.

    Bạch Tình nhìn Tần Vấn Thiên thè lưỡi, lập tức chạy chậm ly khai, nhìn bóng lưng duyên dáng của Bạch Tình, Tần Vấn Thiên bất ngờ phát hiện, bất tri bất giác, nha đầu kia cũng đã trưởng thành, 15 tuổi nàng đã duyên dáng yêu kiều, không còn là tiểu nha đầu ba năm trước kia, trên mặt Tần Vấn Thiên, toát ra dáng tươi cười sáng lạng.

    Sau khi Bạch Tình rời khỏi, Tần Vấn Thiên bắt đầu tu hành, chỉ thấy hắn nhắm mắt lại, tiến nhập trạng thái minh tưởng, ở trong cơ thể Tần Vấn Thiên, kinh mạch hầu như hoàn toàn nghiền nát, nào chỉ là trời sinh tuyệt mạch, bất quá hắn tựa hồ không thèm để ý chút nào, dẫn Tinh Thần vào cơ thể, chạy quanh thân đoạn mạch, Tinh Thần Nguyên Lực táo bạo cuồn cuộn không dứt va chạm vào kinh mạch yếu ớt, tựa hồ muốn triệt để nát bấy.

    Trong sát na, trên mặt Tần Vấn Thiên tràn đầy thần sắc thống khổ, loại đau này, so với Bạch Thu Tuyết thừa nhận đâu chỉ 10 lần, nhưng hắn cắn chặc hàm răng như trước.

    Kinh mạch phân bố ở trong cơ thể người, liên tiếp đến thân thể, kinh mạch nghiền nát, tương đương với tàn phế, thuộc về thân thể không hoàn chỉnh, Võ đạo chi nhân tu hành, phải không ngừng mở rộng kinh mạch, thậm chí ở sau Luyện Thể cảnh, còn phải trọng tố kinh mạch, đúc thành chín đại mạch, thông suốt bảy đại chủ khiếu, lục phủ ngũ tạng, làm cho tiềm năng của người không ngừng bị đào móc khai phá.

    Ban đầu thời điểm Tần Vấn Thiên hủy kinh mạch, thiếu chút nữa trở thành phế nhân, nhưng Hắc bá lấy dược vật cô đọng thân thể của hắn, làm cho hắn không đến mức tàn phế, hơn nữa Tần Vấn Thiên mỗi ngày rèn đúc thân thể, cũng không gián đoạn, khiến cho hắn có khí lực của người bình thường.

    Nhưng mà, toái mạch dĩ nhiên không phải mục đích của Tần Vấn Thiên, Tinh Thần tố mạch có ghi chép, chỉ có kinh mạch nghiền nát, mới có khả năng đắp nặn Tinh Thần luân mạch hoàn mỹ nhất, chính là câu phá rồi lại lập!


     
    Chỉnh sửa cuối: 18/4/20
    inthenight and buinhi99 like this.
  2. Lôi Soái

    Lôi Soái And so the legend begin! Đại Boss

    Tham gia ngày:
    22/8/14
    Bài viết:
    100,914
    Được thích:
    338,650
    Thái Cổ Thần Vương
    Tác giả: Tịnh Vô Ngấn
    Chương 2: Lấy oán báo ân

    Nhóm dịch: Thanh Vân Các + Atula
    Nguồn: Iread

    Không khí sáng sớm tươi mát, Tần Vấn Thiên minh tưởng một đêm, thần thanh khí sảng, thật sớm liền lên chạy bộ, hắn không có thu nạp Thiên Địa Nguyên Khí tu hành, thể chất thiên nhược, bởi vậy lợi dụng phương pháp nguyên thủy nhất này rèn luyện thân thể, hạ nhân Bạch gia mỗi ngày sáng sớm đều có thể thấy Tần Vấn Thiên, mới đầu bọn họ nghĩ kỳ quái, về sau liền dần dần quen.

    Cô gia không thể tu hành, thành Võ tu bình thường nhất cũng không thể làm được, vì vậy hi vọng mượn chạy bộ bước vào Luyện Thể nhất trọng, đây không thể nghi ngờ là người si nói mộng, Bạch gia hạ nhân đều khinh thường Tần Vấn Thiên, nếu như không phải bởi vì hắn vận khí tốt, là thiếu gia Tần phủ, gia chủ sẽ không có khả năng tuyển chọn một phế vật như vậy làm cô gia.

    - Ta nghe nói hôm qua ban đêm tiểu thư trở thành một tu sĩ Võ Mệnh, không biết việc hôn nhân này, còn có thể giữ được hay không.

    Xa xa có hạ nhân nhìn Tần Vấn Thiên chạy bộ, xì xào bàn tán.

    - Đúng vậy, ngay đêm đó Gia chủ liền mở hội nghị cao tầng gia tộc, đồng thời khuếch tán tin tức ra, nghe nói tiểu thư câu thông Võ Mệnh Tinh Thần, là đệ tam trọng Tinh Hà Tinh Thần, mặc dù ở trong tu sĩ Võ Mệnh, cũng là thiên tài tuyệt đỉnh.

    - Phải, nhân loại trời sinh có một Tinh Môn, có thể dung nạp Tinh Hồn, thế nhưng không có thiên phú, căn bản ngưng tụ không được, nhưng hiện tại tiểu thư có thể cảm giác được Tinh Thần đệ tam trọng, sau này trải qua Luyện Thể cửu trọng bước vào Luân Mạch cảnh, lại mở một Tinh Môn, khi đó có thể dễ dàng ngưng tụ Tinh Hồn thứ hai, ít nhất cũng sẽ có Tinh Hồn thứ ba, thật lợi hại, nếu sau này lại có thể mở Tinh Môn...

    - Không chỉ như vậy, Tinh Thần đệ tam trọng này ẩn chứa năng lượng khổng lồ hơn đệ nhất trọng, ngưng tụ Tinh Hồn lại càng lợi hại, tấm tắc, phế vật kia xem ra địa vị nguy hiểm.

    Bọn họ không biết, những thanh âm này đều truyền vào trong tai Tần Vấn Thiên, hắn minh tưởng nhiều năm, lực cảm nhận không phải người thường có thể so sánh, thanh âm rất nhỏ cũng nghe được, bất quá hắn không có để ý mấy lời đồn đại nhảm nhí này, Thu Tuyết quen biết hắn ba năm, hai người thường xuyên gặp nhau, tựa như thân nhân, dù Thu Tuyết không thích hắn cũng không quan hệ, đến lúc đó hai nhà thương lượng một chút, làm cho trận hôn ước này thôi là được, Thu Tuyết vẫn là muội muội của hắn.

    - Bảy ngày sau chính là sinh nhật 50 tuổi của Bạch thúc, ta liền ở ngày này ngưng tụ Tinh Hồn, coi như là đưa cho Bạch thúc lễ vật.

    Tần Vấn Thiên nghĩ vậy nở nụ cười, tất cả mọi người cho là hắn trời sinh tuyệt mạch không cách nào tu hành, kỳ thực không biết là Hắc bá làm cho hắn tự toái kinh mạch, hắn cho tới bây giờ chưa từng hoài nghi Hắc bá, hắn lợi dụng Hắc bá dạy, đã giúp Thu Tuyết ngưng tụ ra Tinh Hồn, bất quá Hắc bá chưa bao giờ cho Tần Vấn Thiên ở trước mặt người ngoài nói hắn.

    Bất tri bất giác, Tần Vấn Thiên đi tới chỗ ở của Bạch Thanh Tùng, không khỏi hơi ngừng chân.

    - Vấn Thiên.

    Một giọng nói truyền đến, chỉ thấy thân ảnh của Bạch Thanh Tùng đi ra, nhìn Tần Vấn Thiên:

    - Lại chạy bộ sao?

    - Ân.

    Tần Vấn Thiên gật đầu:

    - Thu Tuyết thế nào, ta muốn đi xem nàng.

    - Vấn Thiên, mặc dù không thể tu hành cũng không sao, không nên khó xử tự mình.

    Bạch Thanh Tùng không trả lời Tần Vấn Thiên, mà nói, làm cho Tần Vấn Thiên sửng sốt một chút, lập tức cười nói:

    - Ta sẽ cố gắng.

    - Không cần phải đi cưỡng cầu, kỳ thực, làm người bình thường, lập gia đình, bình thản vượt qua một đời, cũng là lựa chọn tốt.

    Bạch Thanh Tùng lần thứ hai nói, làm cho Tần Vấn Thiên cứng ở kia, nhìn Bạch Thanh Tùng, cảm giác đối phương hơi có chút xa lạ.

    - Được.

    Trên mặt Tần Vấn Thiên lại lộ ra một tia vui vẻ, nói:

    - Bạch thúc, ta đi trước.

    - Đi thôi, mấy ngày nay không nên chạy loạn.

    Bạch Thanh Tùng nhàn nhạt mở miệng nói, Tần Vấn Thiên ly khai, trong hai ngày sau, Tần Vấn Thiên liền chưa từng nhìn thấy Bạch Thanh Tùng, cũng không thấy Bạch Thu Tuyết, mà tin tức Bạch Thu Tuyết trở thành thiên tài lại truyền khắp Thiên Ung thành.

    Ngày thứ ba, Tần Vấn Thiên sáng sớm minh tưởng kết thúc, hắn phát hiện bên ngoài tiểu viện của mình nhiều hơn hai gã bảo vệ, đi ra bên ngoài, chỉ thấy hai gã bảo vệ chặn đường đi của hắn, một màn này, làm cho trong lòng Tần Vấn Thiên lộp bộp một tiếng, sắc mặt ngay lập tức thay đổi, lạnh lùng nói:

    - Các ngươi đây là ý gì?

    - Bên ngoài rất loạn, mấy ngày nay Tần thiếu gia nên thành thật ở chỗ này.

    Một người trong đó lạnh như băng nói, tâm của Tần Vấn Thiên không ngừng chìm xuống, trước đây, người Bạch gia đều cung kính xưng hô hắn một tiếng cô gia, mà giờ khắc này, đối phương lại dùng ngữ khí như vậy nói với hắn.

    Tần Vấn Thiên quan tâm không phải câu xưng hô cô gia này, mà là một loại thái độ.

    - Chuyện gì xảy ra?

    Tần Vấn Thiên cảm giác trên người hơi có chút mát, từ ngày ấy giúp đỡ Bạch Thu Tuyết thức tỉnh Tinh Hồn, sao cảm giác toàn bộ bỗng nhiên thay đổi vậy.

    - Tần thiếu gia còn không cần lo, hảo hảo ở đây liền được.

    - Càn rỡ.

    Tần Vấn Thiên quát lớn một tiếng:

    - Ta muốn gặp Bạch thúc.

    Chỉ thấy một gã bảo vệ khóe miệng lộ ra cười nhạt, nhìn chằm chằm Tần Vấn Thiên nói:

    - Phế vật, ta lập lại lần nữa, ngươi hảo hảo ngây ngốc ở đây đi, thật còn coi mình là cô gia.

    Tâm của Tần Vấn Thiên lạnh đến đáy cốc, hắn cũng không phải kẻ ngu si, làm sao có thể không ý thức được chuyện gì xảy ra, hắn bị giam lỏng, liên tưởng tới Bạch thúc từng nói, hắn biết, Bạch gia muốn hủy hôn ước này.

    - Bạch thúc, nếu ngươi không muốn thực hiện hôn ước, có thể trực tiếp nói với ta nha.

    Trong lòng Tần Vấn Thiên nói nhỏ, cảm giác lòng hơi có chút đau, lẽ nào ba năm qua, đều là ngụy trang sao.

    Tần Vấn Thiên biết, Bạch gia cùng Tần gia định ra hôn ước, nhưng thật ra là vì mượn lực lượng của Tần phủ, nhưng như thế, vì sao hôm nay, Bạch gia dám đối với hắn như thế.

    - Các ngươi câm miệng.

    Một thanh âm quát lớn truyền đến, Tần Vấn Thiên ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy Bạch Tình chạy chậm qua, lôi kéo Tần Vấn Thiên đi vào phòng.

    - Vấn Thiên ca ca.

    Chỉ thấy hai mắt Bạch Tình đỏ bừng, tựa hồ có nước mắt, nhìn Tần Vấn Thiên:

    - Vấn Thiên ca ca, Bạch gia ta có lỗi với ngươi.

    - Ta không rõ.

    Tần Vấn Thiên nói:

    - Tình nhi, ta muốn gặp phụ thân ngươi, nếu như hắn không muốn, ta có thể bảo nghĩa phụ cùng hắn thương lượng, xé bỏ hôn ước này, Tần Vấn Thiên ta, còn có Tần phủ, cũng sẽ không cưỡng cầu.

    - Vấn Thiên ca ca, cha ta... Bạch gia, bọn họ muốn giết ngươi.

    Nước mắt Bạch Tình chảy xuống, âm thanh run rẩy, lời của nàng giống như một đạo sấm sét giữa trời quang đánh vào trong đầu Tần Vấn Thiên, làm cho hắn ngây ngẩn cả người, giết hắn?

    - Vì sao?

    Tần Vấn Thiên mờ mịt, không giải thích được.

    - Không nên hỏi vì sao, Vấn Thiên ca ca, ngươi đi nhanh đi.

    Hai mắt Bạch Tình đẫm lệ, Tần Vấn Thiên trầm mặc chốc lát, lập tức mở miệng nói:

    - Ta đã bị giam lỏng, đi như thế nào?

    - Ta chuẩn bị cho ngươi khoái mã ở cửa sau, ngươi mau cầm lấy ta làm con tin, đi.

    Bạch Tình lấy ra một cây chủy thủ đưa cho Tần Vấn Thiên, làm cho thần sắc của Tần Vấn Thiên cứng đờ.

    - Gia chủ.

    Bên ngoài, một giọng nói truyền đến, lập tức là nhiều tiếng bước chân, làm cho sắc mặt của Bạch Tình trắng bệch:

    - Vấn Thiên ca ca, nhanh lên một chút.

    - Tình nhi, nói cho ta biết, nguyên nhân.

    Ánh mắt của Tần Vấn Thiên nhìn chằm chằm Bạch Tình, Bạch Tình vội la lên:

    - Sau khi tỷ tỷ trở thành thiên tài, tin tức ngay đêm đó liền truyền vào Sở Quốc Hoàng thành, Hoàng thành Diệp gia, cố ý thông gia.

    - Hoàng thành Diệp gia.

    Tâm của Tần Vấn Thiên càng lạnh hơn vài phần:

    - Tần phủ tử địch, vì vậy, Bạch gia muốn lấy mạng ta tới cho thấy thái độ, cùng Tần phủ chặt đứt quan hệ, cùng Diệp gia thông gia.

    - Vấn Thiên ca ca, đừng nói nữa.

    Tình nhi kín đáo đưa chủy thủ cho Tần Vấn Thiên, nhưng chỉ thấy Tần Vấn Thiên lắc đầu, vuốt gương mặt của Tình nhi, lộ ra một tia vui vẻ nhu hòa:

    - Tần Vấn Thiên ta lại vô năng, cũng không dùng chủy thủ chỉ về phía ngươi.

    Cửa bị đẩy ra, sắc mặt Bạch Tình trong nháy mắt trắng bệch như tờ giấy.

    - Bạch Tình, qua đây.

    Một tiếng quát lạnh truyền ra, Bạch Thanh Tùng lạnh lẽo nói.

    - Không, phụ thân, tỷ tỷ là nhờ Vấn Thiên ca ca mới có thể câu thông Tinh Thần đệ tam trọng, thức tỉnh Tinh Hồn, tại sao muốn lấy oán báo ân.

    Bạch Tình nhìn Bạch Thanh Tùng quát.

    - Tỷ tỷ ngươi thiên phú kinh người, tự mình tu hành nhất cử câu thông Tinh Thần đệ tam trọng, khi nào cần hắn giúp đỡ?

    Bạch Thanh Tùng nhìn Bạch Tình, nói:

    - Tình nhi, ngươi còn không hiểu chuyện, nghe vi phụ nói, trở về.

    - Tình nhi, đi thôi.

    Tần Vấn Thiên nhìn Bạch Tình cười nói, làm cho thần sắc Bạch Tình cứng đờ:

    - Vấn Thiên ca ca.

    - Nhớ kỹ ta đã dạy ngươi.

    Tần Vấn Thiên sờ sờ đầu Bạch Tình, đẩy Bạch Tình về bên cạnh Bạch Thanh Tùng, ánh mắt lập tức nhìn về phía Bạch Thanh Tùng, nói:

    - Bạch thúc, ngươi muốn đối đãi ta như thế nào?

    - Tần Vấn Thiên, ngươi không chỉ trời sinh phế vật, hơn nữa phẩm hạnh không hợp, lại có lòng bất chính với tiểu nữ, tự ngươi nói một chút, ta nên xử trí ngươi như thế nào.

    Lúc này Bạch Thanh Tùng làm cho Tần Vấn Thiên cảm giác vô cùng xa lạ, chỉ thấy hắn nở nụ cười, tâm triệt để chết, nhìn Bạch Thanh Tùng nói:

    - Ta chỉ muốn biết, việc này, Thu Tuyết là thái độ gì?

    - Ngươi không cần thiết phải biết.

    Bạch Thanh Tùng lạnh lùng đáp lại, trên người mơ hồ lộ ra một tia sát cơ.

    - Hôm nay, chỉ cần ta chết ở Bạch gia, vô luận là nguyên nhân gì chết, ta dám cam đoan, nghĩa phụ ta tất nhiên suất quân san Bạch gia thành bình địa.

    Tần Vấn Thiên đột nhiên quát lớn, ánh mắt không hề sợ hãi nhìn chằm chằm Bạch Thanh Tùng, trong sát na kia, trên mặt thiếu niên ôn hòa hiện đầy cương nghị.

    - Bạch thúc, trước khi Bạch gia ngươi có năng lực chống lại Tần phủ, ta khuyên ngươi, tốt nhất đừng động tới ta.

    Bạch Thanh Tùng nhìn chằm chằm ánh mắt của Tần Vấn Thiên, hiển nhiên, hắn cũng có chút ngoài ý muốn, thiếu niên ôn hòa kia, lại trở nên kiên quyết như vậy, trầm mặc hồi lâu, chỉ thấy hắn xoay người đi ra ngoài, nói:

    - Mang nhị tiểu thư về, không được để cho nàng xuất môn nửa bước, Tần Vấn Thiên, không được bước ra viện này.​
     
    inthenight and buinhi99 like this.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)