Huyền Huyễn  Dị Giới Thái Cổ Thần Vương - Tịnh Vô Ngấn

Thảo luận trong 'Huyền Huyễn - Tu Chân' bắt đầu bởi Lôi Soái, 1/9/18.

  1. Lôi Soái

    Lôi Soái And so the legend begin! Đại Boss

    Được thích:
    305,179
    [​IMG]
    Thái Cổ Thần Vương
    Tác giả: Tịnh Vô Ngấn
    Chương 1: Đoạn mạch tu hành.

    Nhóm dịch: Thanh Vân Các + Atula
    Nguồn: Iread

    Giới thiệu:


    Đồn rằng trên thiên khung của Cửu Thiên Đại Lục có chín Tinh Hà, vô số Tinh Thần, đều vì Võ Mệnh Tinh Thần.

    Người luyện võ đạo có thể kết nối với Tinh Thần, làm Tinh Hồn trong bản thân thức tỉnh, trở thành tu sĩ Võ Mệnh.

    Truyền thuyết kể, Võ tu lợi hại nhất Cửu Thiên Đại Lục, mỗi một lần đột phá cảnh giới lại có thể mở ra một Tinh Môn, từ đó câu thông với một viên Tinh Thần, cho đến trên Cửu Trọng Thiên, đều có Võ Mệnh Tinh Thần của mình, hóa thân Thái Cổ Thần Vương thông thiên triệt địa.

    Hàng tỉ sinh linh, chư thiên vạn giới, Tần Vấn Thiên cười nhìn Thương Thiên, hắn muốn làm viên Tinh Thần sáng nhất thiên không kia.






    Cửu Thiên Đại Lục, trên thiên khung có chín Tinh Hà, mỗi một Tinh Hà, đều do Tinh Thần vô tận đan vào mà thành, chín Tinh Hà này, lại xưng Cửu Trọng Thiên.

    Trên Đại Lục Võ đạo vi tôn, nhân loại từ nhỏ thông qua phương thức minh tưởng, cảm nhận Thiên Địa Nguyên Khí, thổ nạp tu hành, Luyện Khí Dưỡng Thần, tu hành Công pháp, trở thành một Võ tu.

    Nhân loại có thể thông qua minh tưởng, cảm ứng được Cửu Thiên Tinh Hà tồn tại, thu nạp lực lượng Tinh Thần, thậm chí, câu thông với một viên Tinh Thần trong đó, ngưng tụ Tinh Hồn, trở thành tu sĩ Võ Mệnh tôn quý.

    Còn có người lợi hại hơn, sau khi bọn họ trở thành tu sĩ Võ Mệnh, cô đọng Tinh Thần Nguyên Lực, không ngừng cường hóa thực lực bản thân, đột phá cảnh giới Võ giả, mở Tinh Môn, từ đó câu thông càng nhiều Tinh Thần hơn, ngưng tụ vô số Tinh Hồn.

    Truyền thuyết, Cửu Thiên Đại Lục lợi hại nhất Võ tu, mỗi đột phá một cảnh giới, liền có thể mở một Tinh Môn, từ đó câu thông một viên Tinh Thần, cho đến trên Cửu Trọng Thiên, đều có Võ Mệnh Tinh Thần của mình, hóa thân Cửu Thiên Chiến Thần thông thiên triệt địa.

    ...

    Sở Quốc, Thiên Ung thành, Bạch gia.

    Trên trán của Bạch Thu Tuyết chảy đầy mồ hôi, phảng phất như cực kỳ thống khổ, nhưng nàng cắn chặt răng kiên trì như trước.

    Dưới màn đêm, Tinh quang trên thiên khung không ngừng chiếu xuống trên người Bạch Thu Tuyết, làm nổi bật thân thể nhu mỹ, cùng với quần áo bị mồ hôi ướt đẫm mà như ẩn như hiện của nàng, mà giờ khắc này Tần Vấn Thiên không có tâm tư thưởng thức mỹ cảnh này.

    - Cố thủ bản tâm, thống khổ bất quá là ý niệm, thả lỏng mình, tưởng tượng thời khắc này ngươi là Tinh Linh xinh đẹp, đang ở trong Cửu Thiên Tinh Hà bay lượn, thưởng thức Tinh Thần mỹ cảnh, tựa như ảo mộng, còn thống khổ như mộng liền qua.

    Thanh âm của Tần Vấn Thiên êm dịu, theo gió thổi vào tai Bạch Thu Tuyết, làm cho thân thể nàng rung động trở nên hơi nhỏ hơn nhiều.

    Chờ thân thể phập phồng của Bạch Thu Tuyết dần dần thở bình thường lại, Tần Vấn Thiên lấy ra chín cây ngân châm, đâm vào đầu Bạch Thu Tuyết.

    - A...

    Bạch Tình ở bên cạnh thấy một màn như vậy suýt nữa kinh hô thành tiếng, tay nhỏ miệng che, nhìn cử động điên cuồng của Tần Vấn Thiên, lại nhìn tỷ tỷ Bạch Thu Tuyết của mình một chút.

    - Dẫn Tinh Thần chi lực vào cơ thể, chạy qua kinh mạch, phong vào Tinh Môn.

    Thanh âm của Tần Vấn Thiên tựa như mộng ảo, tiếp tục bay vào trong tai Bạch Thu Tuyết, làm cho Tinh Thần chi lực không ngừng bị Bạch Thu Tuyết hút vào trong thân thể, chu thiên tuần hoàn.

    - Quay về không linh, ngươi bây giờ là ý thức thể, tìm được Tinh Thần ngươi thích, tương dung cùng với ý thức của ngươi.

    Thanh âm của Tần Vấn Thiên lộ ra lực lượng thôi miên, chỉ thấy từ từ, ở trên đỉnh đầu Bạch Thu Tuyết, dần dần ngưng tụ ra một hư ảnh, chính là kim hạc giương cánh, tràn đầy đường cong cùng lực lượng mỹ cảm.

    Đôi mắt đẹp của Bạch Tình trợn trừng lên, đây là Tinh Hồn hư ảnh... Tỷ tỷ, thật muốn ngưng tụ ra Tinh Hồn.

    - Tiếp đó, dựa vào chính ngươi.

    Trong lòng Tần Vấn Thiên thầm nghĩ, trên khuôn mặt thiếu niên còn hơi lộ ra non nớt kia, hơi có vài phần ngưng trọng.

    Trên người Bạch Thu Tuyết, Tinh quang đại phóng, rốt cục một tiếng hạc minh vang lên, kim hạc ngưng thật, một cỗ lực lượng Tinh Thần kinh khủng lan tràn ra, Bạch Thu Tuyết mở đôi mắt đẹp, sáng sủa giống như Tinh Thần.

    - Thành công.

    Bạch Tình cao hứng nhảy lên, chỉ thấy nàng một tay ôm lấy Tần Vấn Thiên, lời nói không có mạch lạc hô:

    - Vấn Thiên ca ca, thật thành công.

    Nói xong, nàng còn không chút khách khí hôn Tần Vấn Thiên một cái.

    Trong mắt Tần Vấn Thiên cũng lộ ra nụ cười xán lạn, mang theo khí tức dương quang, không chút nào nghiêm túc như mới vừa rồi.

    - Mấy trọng?

    Tần Vấn Thiên nhìn vị hôn thê của hắn, cười hỏi.

    - Đệ tam trọng.

    Bạch Thu Tuyết cũng cười, rất rực rỡ, đương nhiên cũng rất đẹp, Bạch Thu Tuyết năm nay 16 tuổi, chính là một trong tứ đại mỹ nữ của Thiên Ung thành, Bạch gia tiểu thư.

    - Đệ tam trọng, tỷ tỷ lần đầu tiên liền câu thông Tinh Thần đệ tam trọng ngưng tụ Tinh Hồn, đây chẳng phải là sau này có thể dễ dàng ngưng tụ viên Tinh Hồn thứ hai, thứ ba, thật tốt quá, ta đi nói cho phụ thân.

    Bạch Tình phảng phất như còn cao hứng hơn tỷ tỷ nàng.

    - Không cần.

    Chỉ thấy một trung niên từ nơi không xa đi tới, đúng là phụ thân của Bạch Thu Tuyết và Bạch Tình… Bạch Thanh Tùng, chỉ thấy hai tay của hắn cũng hơi run rẩy, nhìn Bạch Thu Tuyết, cười nói:

    - Thu Tuyết, cực khổ rồi.

    - Phụ thân, nếu không có Vấn Thiên ca ca, tỷ tỷ còn không nhất định có thể ngưng tụ Tinh Hồn.

    Bạch Tình thì thầm một tiếng, lúc này Bạch Thanh Tùng mới nhìn về phía Tần Vấn Thiên, nở nụ cười nói:

    - Vấn Thiên, hôm nay cũng khổ cực ngươi, ngươi sớm nghỉ ngơi một chút đi, ta và Thu Tuyết đi trước.
    - Được rồi Bạch thúc.

    Tần Vấn Thiên cười đáp lại, từ ba năm trước Tần gia cùng Bạch gia quyết định hôn ước, Bạch Thanh Tùng liền thường xuyên mời hắn tới Bạch gia ở, làm người hòa ái, đối với hắn cực kỳ tốt.

    - Tình nha đầu, ngươi cũng đi theo ta đi, không nên quấy rầy Vấn Thiên ca ca của ngươi.

    Bạch Thanh Tùng nhìn Bạch Tình nói, bất quá chỉ thấy Bạch Tình thè lưỡi:

    - Hôm nay sao phụ thân không cho ta hô tỷ phu, ta ở chỗ này cùng Vấn Thiên ca ca nói chuyện phiếm, ngươi và tỷ tỷ đi làm việc trước đi.

    Bạch Thanh Tùng nhìn Bạch Tình, lập tức gật đầu, mang Bạch Thu Tuyết rời đi.

    - Viên Tinh Hồn thứ nhất của tỷ tỷ liền câu thông Tinh Thần đệ tam trọng, phụ thân khẳng định lại đi tìm gia tộc trưởng lão họp, ta mới không muốn đi đây này.

    Bạch Tình thấy Bạch Thanh Tùng ly khai, nhếch miệng nở nụ cười:

    - Vấn Thiên ca ca, trước đây ta còn chưa tin, không nghĩ tới ngươi thật làm được, trước ngươi không cho tỷ tỷ hấp thu Thiên Địa Nguyên Khí, cũng không để cho nàng sớm ngưng tụ Tinh Hồn, lẽ nào chính là vì hôm nay sao?

    - Hấp thu Thiên Địa Nguyên Khí, kinh mạch khiếu huyệt trong cơ thể liền tồn tại Thiên Địa Nguyên Khí, đối với Tinh Thần chi lực cảm ứng tất nhiên liền yếu, hi vọng ngưng tụ Tinh Hồn liền giảm vài phần.

    Tần Vấn Thiên nằm trên mặt đất, nhìn Tinh Thần đầy trời.

    - Phần lớn người đều là vừa hút Thiên Địa Nguyên Khí, vừa cảm ngộ Tinh Thần, như vậy mặc dù không thể trở thành tu sĩ Võ Mệnh, cũng sẽ không làm lỡ tu hành Võ tu, mà phương pháp của Vấn Thiên ca ca ngươi, chính là nhận định nhất định phải ngưng tụ Tinh Hồn, trở thành tu sĩ Võ Mệnh, như vậy chẳng phải là rất mạo hiểm, vạn nhất không thể trở thành tu sĩ Võ Mệnh, trở ngại tu hành thì sao.

    Bạch Tình ngồi ở bên cạnh Tần Vấn Thiên nói.

    - Tình Nhi, ngươi nghe nói qua bao nhiêu loại Tinh Hồn?

    Tần Vấn Thiên hỏi.

    - Rất ít, người ngưng tụ Tinh Hồn ở Thiên Ung thành không nhiều, ta nghe nói không nhiều, còn Vấn Thiên ca ca ngươi?

    - Cửu Thiên Tinh Hà, Võ Mệnh Tinh Thần vô tận, mỗi một khỏa Võ Mệnh Tinh Thần, đều đối ứng một loại Tinh Hồn.

    - Ngưng tụ Sư Tử Tinh Hồn, sau khi ngưng tụ cho ngươi có lực lượng mãnh thú, tuỳ tiện có thể xé rách hổ báo; có Thiên Mục Tinh Hồn, có thể tăng cường thị lực cảm nhận của ngươi, cho ngươi nhìn xa hơn, thời điểm chiến đấu lực cảm nhận càng mạnh; có Đoán Tinh Hồn, cho ngươi trở thành một Đoán Tạo Sư cường đại; có Đại Mộng Tinh Hồn, có thể cho ngươi ở trong mộng tu luyện, còn có thể để cho người khác rơi vào trong giấc mộng…

    - Trong mộng tu hành, khiến người ta nằm mơ, quá thần kỳ.

    Bạch Tình thì thào nói.

    - Đại Lục rất lớn, ta nghe nói thế giới bên ngoài, người cường đại đều có nhiều Tinh Hồn, bọn họ Phi Thiên Độn Địa không gì làm không được, chỉ có tu sĩ Võ Mệnh, mới là chúa tể của mảnh đại lục này, Võ tu phổ thông, dường như con kiến hôi, không thể trở thành tu sĩ Võ Mệnh, không bằng không tu hành.

    Trong con ngươi của Tần Vấn Thiên lộ ra một tia nóng cháy, hắn nhất định phải trở thành một tu sĩ Võ Mệnh cường đại, ngưng tụ các loại Tinh Hồn bất đồng, đi ra ngoài xem thế giới to lớn kia.

    Hắc bá nói qua, Thiên Ung thành quá nhỏ, ở trước mặt Đại Lục, chính là một con kiến.

    - Thế nhưng, ta nghe nói...

    Bạch Tình muốn nói lại thôi.

    - Nghe nói ta trời sinh tuyệt mạch, không thể tu hành phải không.

    Tần Vấn Thiên mỉm cười nói, lập tức ngồi dậy:

    - Ai nói trời sinh tuyệt mạch không thể tu hành, ta nhất định sẽ trở thành tu sĩ Võ Mệnh.

    Thấy Tần Vấn Thiên cười tự tin, Bạch Tình cũng nở nụ cười xinh đẹp:

    - Ta cũng tin tưởng Vấn Thiên ca ca, ta đi trước, miễn cho quấy rối Vấn Thiên ca ca trở thành tu sĩ Võ Mệnh.

    - Ân, đi thôi, nhớ kỹ sớm nghỉ ngơi một chút, hơn nữa, không nên hấp thu Thiên Địa Nguyên Khí.

    Tần Vấn Thiên dặn dò một tiếng.

    - Đã biết.

    Bạch Tình nhìn Tần Vấn Thiên thè lưỡi, lập tức chạy chậm ly khai, nhìn bóng lưng duyên dáng của Bạch Tình, Tần Vấn Thiên bất ngờ phát hiện, bất tri bất giác, nha đầu kia cũng đã trưởng thành, 15 tuổi nàng đã duyên dáng yêu kiều, không còn là tiểu nha đầu ba năm trước kia, trên mặt Tần Vấn Thiên, toát ra dáng tươi cười sáng lạng.

    Sau khi Bạch Tình rời khỏi, Tần Vấn Thiên bắt đầu tu hành, chỉ thấy hắn nhắm mắt lại, tiến nhập trạng thái minh tưởng, ở trong cơ thể Tần Vấn Thiên, kinh mạch hầu như hoàn toàn nghiền nát, nào chỉ là trời sinh tuyệt mạch, bất quá hắn tựa hồ không thèm để ý chút nào, dẫn Tinh Thần vào cơ thể, chạy quanh thân đoạn mạch, Tinh Thần Nguyên Lực táo bạo cuồn cuộn không dứt va chạm vào kinh mạch yếu ớt, tựa hồ muốn triệt để nát bấy.

    Trong sát na, trên mặt Tần Vấn Thiên tràn đầy thần sắc thống khổ, loại đau này, so với Bạch Thu Tuyết thừa nhận đâu chỉ 10 lần, nhưng hắn cắn chặc hàm răng như trước.

    Kinh mạch phân bố ở trong cơ thể người, liên tiếp đến thân thể, kinh mạch nghiền nát, tương đương với tàn phế, thuộc về thân thể không hoàn chỉnh, Võ đạo chi nhân tu hành, phải không ngừng mở rộng kinh mạch, thậm chí ở sau Luyện Thể cảnh, còn phải trọng tố kinh mạch, đúc thành chín đại mạch, thông suốt bảy đại chủ khiếu, lục phủ ngũ tạng, làm cho tiềm năng của người không ngừng bị đào móc khai phá.

    Ban đầu thời điểm Tần Vấn Thiên hủy kinh mạch, thiếu chút nữa trở thành phế nhân, nhưng Hắc bá lấy dược vật cô đọng thân thể của hắn, làm cho hắn không đến mức tàn phế, hơn nữa Tần Vấn Thiên mỗi ngày rèn đúc thân thể, cũng không gián đoạn, khiến cho hắn có khí lực của người bình thường.

    Nhưng mà, toái mạch dĩ nhiên không phải mục đích của Tần Vấn Thiên, Tinh Thần tố mạch có ghi chép, chỉ có kinh mạch nghiền nát, mới có khả năng đắp nặn Tinh Thần luân mạch hoàn mỹ nhất, chính là câu phá rồi lại lập!


     
    Chỉnh sửa cuối: 2/9/18
    buinhi99 thích bài này.
  2. Lôi Soái

    Lôi Soái And so the legend begin! Đại Boss

    Được thích:
    305,179
    Thái Cổ Thần Vương
    Tác giả: Tịnh Vô Ngấn
    Chương 2: Lấy oán báo ân

    Nhóm dịch: Thanh Vân Các + Atula
    Nguồn: Iread

    Không khí sáng sớm tươi mát, Tần Vấn Thiên minh tưởng một đêm, thần thanh khí sảng, thật sớm liền lên chạy bộ, hắn không có thu nạp Thiên Địa Nguyên Khí tu hành, thể chất thiên nhược, bởi vậy lợi dụng phương pháp nguyên thủy nhất này rèn luyện thân thể, hạ nhân Bạch gia mỗi ngày sáng sớm đều có thể thấy Tần Vấn Thiên, mới đầu bọn họ nghĩ kỳ quái, về sau liền dần dần quen.

    Cô gia không thể tu hành, thành Võ tu bình thường nhất cũng không thể làm được, vì vậy hi vọng mượn chạy bộ bước vào Luyện Thể nhất trọng, đây không thể nghi ngờ là người si nói mộng, Bạch gia hạ nhân đều khinh thường Tần Vấn Thiên, nếu như không phải bởi vì hắn vận khí tốt, là thiếu gia Tần phủ, gia chủ sẽ không có khả năng tuyển chọn một phế vật như vậy làm cô gia.

    - Ta nghe nói hôm qua ban đêm tiểu thư trở thành một tu sĩ Võ Mệnh, không biết việc hôn nhân này, còn có thể giữ được hay không.

    Xa xa có hạ nhân nhìn Tần Vấn Thiên chạy bộ, xì xào bàn tán.

    - Đúng vậy, ngay đêm đó Gia chủ liền mở hội nghị cao tầng gia tộc, đồng thời khuếch tán tin tức ra, nghe nói tiểu thư câu thông Võ Mệnh Tinh Thần, là đệ tam trọng Tinh Hà Tinh Thần, mặc dù ở trong tu sĩ Võ Mệnh, cũng là thiên tài tuyệt đỉnh.

    - Phải, nhân loại trời sinh có một Tinh Môn, có thể dung nạp Tinh Hồn, thế nhưng không có thiên phú, căn bản ngưng tụ không được, nhưng hiện tại tiểu thư có thể cảm giác được Tinh Thần đệ tam trọng, sau này trải qua Luyện Thể cửu trọng bước vào Luân Mạch cảnh, lại mở một Tinh Môn, khi đó có thể dễ dàng ngưng tụ Tinh Hồn thứ hai, ít nhất cũng sẽ có Tinh Hồn thứ ba, thật lợi hại, nếu sau này lại có thể mở Tinh Môn...

    - Không chỉ như vậy, Tinh Thần đệ tam trọng này ẩn chứa năng lượng khổng lồ hơn đệ nhất trọng, ngưng tụ Tinh Hồn lại càng lợi hại, tấm tắc, phế vật kia xem ra địa vị nguy hiểm.

    Bọn họ không biết, những thanh âm này đều truyền vào trong tai Tần Vấn Thiên, hắn minh tưởng nhiều năm, lực cảm nhận không phải người thường có thể so sánh, thanh âm rất nhỏ cũng nghe được, bất quá hắn không có để ý mấy lời đồn đại nhảm nhí này, Thu Tuyết quen biết hắn ba năm, hai người thường xuyên gặp nhau, tựa như thân nhân, dù Thu Tuyết không thích hắn cũng không quan hệ, đến lúc đó hai nhà thương lượng một chút, làm cho trận hôn ước này thôi là được, Thu Tuyết vẫn là muội muội của hắn.

    - Bảy ngày sau chính là sinh nhật 50 tuổi của Bạch thúc, ta liền ở ngày này ngưng tụ Tinh Hồn, coi như là đưa cho Bạch thúc lễ vật.

    Tần Vấn Thiên nghĩ vậy nở nụ cười, tất cả mọi người cho là hắn trời sinh tuyệt mạch không cách nào tu hành, kỳ thực không biết là Hắc bá làm cho hắn tự toái kinh mạch, hắn cho tới bây giờ chưa từng hoài nghi Hắc bá, hắn lợi dụng Hắc bá dạy, đã giúp Thu Tuyết ngưng tụ ra Tinh Hồn, bất quá Hắc bá chưa bao giờ cho Tần Vấn Thiên ở trước mặt người ngoài nói hắn.

    Bất tri bất giác, Tần Vấn Thiên đi tới chỗ ở của Bạch Thanh Tùng, không khỏi hơi ngừng chân.

    - Vấn Thiên.

    Một giọng nói truyền đến, chỉ thấy thân ảnh của Bạch Thanh Tùng đi ra, nhìn Tần Vấn Thiên:

    - Lại chạy bộ sao?

    - Ân.

    Tần Vấn Thiên gật đầu:

    - Thu Tuyết thế nào, ta muốn đi xem nàng.

    - Vấn Thiên, mặc dù không thể tu hành cũng không sao, không nên khó xử tự mình.

    Bạch Thanh Tùng không trả lời Tần Vấn Thiên, mà nói, làm cho Tần Vấn Thiên sửng sốt một chút, lập tức cười nói:

    - Ta sẽ cố gắng.

    - Không cần phải đi cưỡng cầu, kỳ thực, làm người bình thường, lập gia đình, bình thản vượt qua một đời, cũng là lựa chọn tốt.

    Bạch Thanh Tùng lần thứ hai nói, làm cho Tần Vấn Thiên cứng ở kia, nhìn Bạch Thanh Tùng, cảm giác đối phương hơi có chút xa lạ.

    - Được.

    Trên mặt Tần Vấn Thiên lại lộ ra một tia vui vẻ, nói:

    - Bạch thúc, ta đi trước.

    - Đi thôi, mấy ngày nay không nên chạy loạn.

    Bạch Thanh Tùng nhàn nhạt mở miệng nói, Tần Vấn Thiên ly khai, trong hai ngày sau, Tần Vấn Thiên liền chưa từng nhìn thấy Bạch Thanh Tùng, cũng không thấy Bạch Thu Tuyết, mà tin tức Bạch Thu Tuyết trở thành thiên tài lại truyền khắp Thiên Ung thành.

    Ngày thứ ba, Tần Vấn Thiên sáng sớm minh tưởng kết thúc, hắn phát hiện bên ngoài tiểu viện của mình nhiều hơn hai gã bảo vệ, đi ra bên ngoài, chỉ thấy hai gã bảo vệ chặn đường đi của hắn, một màn này, làm cho trong lòng Tần Vấn Thiên lộp bộp một tiếng, sắc mặt ngay lập tức thay đổi, lạnh lùng nói:

    - Các ngươi đây là ý gì?

    - Bên ngoài rất loạn, mấy ngày nay Tần thiếu gia nên thành thật ở chỗ này.

    Một người trong đó lạnh như băng nói, tâm của Tần Vấn Thiên không ngừng chìm xuống, trước đây, người Bạch gia đều cung kính xưng hô hắn một tiếng cô gia, mà giờ khắc này, đối phương lại dùng ngữ khí như vậy nói với hắn.

    Tần Vấn Thiên quan tâm không phải câu xưng hô cô gia này, mà là một loại thái độ.

    - Chuyện gì xảy ra?

    Tần Vấn Thiên cảm giác trên người hơi có chút mát, từ ngày ấy giúp đỡ Bạch Thu Tuyết thức tỉnh Tinh Hồn, sao cảm giác toàn bộ bỗng nhiên thay đổi vậy.

    - Tần thiếu gia còn không cần lo, hảo hảo ở đây liền được.

    - Càn rỡ.

    Tần Vấn Thiên quát lớn một tiếng:

    - Ta muốn gặp Bạch thúc.

    Chỉ thấy một gã bảo vệ khóe miệng lộ ra cười nhạt, nhìn chằm chằm Tần Vấn Thiên nói:

    - Phế vật, ta lập lại lần nữa, ngươi hảo hảo ngây ngốc ở đây đi, thật còn coi mình là cô gia.

    Tâm của Tần Vấn Thiên lạnh đến đáy cốc, hắn cũng không phải kẻ ngu si, làm sao có thể không ý thức được chuyện gì xảy ra, hắn bị giam lỏng, liên tưởng tới Bạch thúc từng nói, hắn biết, Bạch gia muốn hủy hôn ước này.

    - Bạch thúc, nếu ngươi không muốn thực hiện hôn ước, có thể trực tiếp nói với ta nha.

    Trong lòng Tần Vấn Thiên nói nhỏ, cảm giác lòng hơi có chút đau, lẽ nào ba năm qua, đều là ngụy trang sao.

    Tần Vấn Thiên biết, Bạch gia cùng Tần gia định ra hôn ước, nhưng thật ra là vì mượn lực lượng của Tần phủ, nhưng như thế, vì sao hôm nay, Bạch gia dám đối với hắn như thế.

    - Các ngươi câm miệng.

    Một thanh âm quát lớn truyền đến, Tần Vấn Thiên ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy Bạch Tình chạy chậm qua, lôi kéo Tần Vấn Thiên đi vào phòng.

    - Vấn Thiên ca ca.

    Chỉ thấy hai mắt Bạch Tình đỏ bừng, tựa hồ có nước mắt, nhìn Tần Vấn Thiên:

    - Vấn Thiên ca ca, Bạch gia ta có lỗi với ngươi.

    - Ta không rõ.

    Tần Vấn Thiên nói:

    - Tình nhi, ta muốn gặp phụ thân ngươi, nếu như hắn không muốn, ta có thể bảo nghĩa phụ cùng hắn thương lượng, xé bỏ hôn ước này, Tần Vấn Thiên ta, còn có Tần phủ, cũng sẽ không cưỡng cầu.

    - Vấn Thiên ca ca, cha ta... Bạch gia, bọn họ muốn giết ngươi.

    Nước mắt Bạch Tình chảy xuống, âm thanh run rẩy, lời của nàng giống như một đạo sấm sét giữa trời quang đánh vào trong đầu Tần Vấn Thiên, làm cho hắn ngây ngẩn cả người, giết hắn?

    - Vì sao?

    Tần Vấn Thiên mờ mịt, không giải thích được.

    - Không nên hỏi vì sao, Vấn Thiên ca ca, ngươi đi nhanh đi.

    Hai mắt Bạch Tình đẫm lệ, Tần Vấn Thiên trầm mặc chốc lát, lập tức mở miệng nói:

    - Ta đã bị giam lỏng, đi như thế nào?

    - Ta chuẩn bị cho ngươi khoái mã ở cửa sau, ngươi mau cầm lấy ta làm con tin, đi.

    Bạch Tình lấy ra một cây chủy thủ đưa cho Tần Vấn Thiên, làm cho thần sắc của Tần Vấn Thiên cứng đờ.

    - Gia chủ.

    Bên ngoài, một giọng nói truyền đến, lập tức là nhiều tiếng bước chân, làm cho sắc mặt của Bạch Tình trắng bệch:

    - Vấn Thiên ca ca, nhanh lên một chút.

    - Tình nhi, nói cho ta biết, nguyên nhân.

    Ánh mắt của Tần Vấn Thiên nhìn chằm chằm Bạch Tình, Bạch Tình vội la lên:

    - Sau khi tỷ tỷ trở thành thiên tài, tin tức ngay đêm đó liền truyền vào Sở Quốc Hoàng thành, Hoàng thành Diệp gia, cố ý thông gia.

    - Hoàng thành Diệp gia.

    Tâm của Tần Vấn Thiên càng lạnh hơn vài phần:

    - Tần phủ tử địch, vì vậy, Bạch gia muốn lấy mạng ta tới cho thấy thái độ, cùng Tần phủ chặt đứt quan hệ, cùng Diệp gia thông gia.

    - Vấn Thiên ca ca, đừng nói nữa.

    Tình nhi kín đáo đưa chủy thủ cho Tần Vấn Thiên, nhưng chỉ thấy Tần Vấn Thiên lắc đầu, vuốt gương mặt của Tình nhi, lộ ra một tia vui vẻ nhu hòa:

    - Tần Vấn Thiên ta lại vô năng, cũng không dùng chủy thủ chỉ về phía ngươi.

    Cửa bị đẩy ra, sắc mặt Bạch Tình trong nháy mắt trắng bệch như tờ giấy.

    - Bạch Tình, qua đây.

    Một tiếng quát lạnh truyền ra, Bạch Thanh Tùng lạnh lẽo nói.

    - Không, phụ thân, tỷ tỷ là nhờ Vấn Thiên ca ca mới có thể câu thông Tinh Thần đệ tam trọng, thức tỉnh Tinh Hồn, tại sao muốn lấy oán báo ân.

    Bạch Tình nhìn Bạch Thanh Tùng quát.

    - Tỷ tỷ ngươi thiên phú kinh người, tự mình tu hành nhất cử câu thông Tinh Thần đệ tam trọng, khi nào cần hắn giúp đỡ?

    Bạch Thanh Tùng nhìn Bạch Tình, nói:

    - Tình nhi, ngươi còn không hiểu chuyện, nghe vi phụ nói, trở về.

    - Tình nhi, đi thôi.

    Tần Vấn Thiên nhìn Bạch Tình cười nói, làm cho thần sắc Bạch Tình cứng đờ:

    - Vấn Thiên ca ca.

    - Nhớ kỹ ta đã dạy ngươi.

    Tần Vấn Thiên sờ sờ đầu Bạch Tình, đẩy Bạch Tình về bên cạnh Bạch Thanh Tùng, ánh mắt lập tức nhìn về phía Bạch Thanh Tùng, nói:

    - Bạch thúc, ngươi muốn đối đãi ta như thế nào?

    - Tần Vấn Thiên, ngươi không chỉ trời sinh phế vật, hơn nữa phẩm hạnh không hợp, lại có lòng bất chính với tiểu nữ, tự ngươi nói một chút, ta nên xử trí ngươi như thế nào.

    Lúc này Bạch Thanh Tùng làm cho Tần Vấn Thiên cảm giác vô cùng xa lạ, chỉ thấy hắn nở nụ cười, tâm triệt để chết, nhìn Bạch Thanh Tùng nói:

    - Ta chỉ muốn biết, việc này, Thu Tuyết là thái độ gì?

    - Ngươi không cần thiết phải biết.

    Bạch Thanh Tùng lạnh lùng đáp lại, trên người mơ hồ lộ ra một tia sát cơ.

    - Hôm nay, chỉ cần ta chết ở Bạch gia, vô luận là nguyên nhân gì chết, ta dám cam đoan, nghĩa phụ ta tất nhiên suất quân san Bạch gia thành bình địa.

    Tần Vấn Thiên đột nhiên quát lớn, ánh mắt không hề sợ hãi nhìn chằm chằm Bạch Thanh Tùng, trong sát na kia, trên mặt thiếu niên ôn hòa hiện đầy cương nghị.

    - Bạch thúc, trước khi Bạch gia ngươi có năng lực chống lại Tần phủ, ta khuyên ngươi, tốt nhất đừng động tới ta.

    Bạch Thanh Tùng nhìn chằm chằm ánh mắt của Tần Vấn Thiên, hiển nhiên, hắn cũng có chút ngoài ý muốn, thiếu niên ôn hòa kia, lại trở nên kiên quyết như vậy, trầm mặc hồi lâu, chỉ thấy hắn xoay người đi ra ngoài, nói:

    - Mang nhị tiểu thư về, không được để cho nàng xuất môn nửa bước, Tần Vấn Thiên, không được bước ra viện này.​
     
    inthenight and buinhi99 like this.
  3. Lôi Soái

    Lôi Soái And so the legend begin! Đại Boss

    Được thích:
    305,179
    Thái Cổ Thần Vương
    Tác giả: Tịnh Vô Ngấn
    Chương 3: Thiên tài thức tỉnh

    Nhóm dịch: Thanh Vân Các + Atula
    Nguồn: Iread

    Nhìn đám người Bạch Thanh Tùng rời đi, Tần Vấn Thiên cảm giác như mùa đông lạnh lẽo, trong một đêm, liên tục xuất hiện biến cố, Bạch thúc hòa ái, lại dẫn người tới muốn giết hắn.

    Mặc dù tâm tính của Tần Vấn Thiên phi phàm, nhưng lúc này như trước cảm giác được trong lòng hơi choáng, thật lâu không cách nào dẹp loạn, rốt cục, Tần Vấn Thiên thở sâu, nụ cười sáng lạn kia lần thứ hai hiện lên ở trên mặt, nhân tình ấm lạnh thì như thế nào, hắn chỉ cần làm tốt chính mình, nghĩa phụ không phải đối đãi hắn ân trọng như núi sao, còn có Tình nhi, nàng không tiếc phản bội phụ thân, cũng muốn nói cho hắn biết nguy hiểm.

    Bất quá bây giờ Tần Vấn Thiên tựa hồ không có thời gian nghĩ như lâu, hắn càng cần chính là thoát khỏi khốn cảnh trước mắt, như vậy, cũng chỉ có tu hành.

    Tần Vấn Thiên ngồi xếp bằng, nhìn thoáng qua trên cổ treo một tảng đá, nói:

    - Tử Quỷ lão, Hắc bá nói ngươi để lại viên phá thạch đầu này cho ta, ngươi cũng sớm kéo ta đi như vậy.

    Nói xong, Tần Vấn Thiên lấy ra chín cây ngân châm, đâm vào trên đầu của mình, lập tức nhắm mắt lại, cố thủ bản tâm, vứt bỏ hết thảy, tiến nhập trạng thái không minh, tưởng tượng mình thành vật chứa, rất nhanh, hắn cảm ứng được Thiên Địa Nguyên Lực cùng Tinh Thần Chi Lực tồn tại, đây là tác dụng của minh tưởng, mà cảm thụ Thiên Địa Nguyên Lực cùng Tinh Thần Nguyên Lực mạnh yếu, thì cần phải xem bọn họ đối với Thiên Địa Nguyên Lực cùng với Tinh Thần Nguyên Lực lực cảm nhận làm sao.

    Lực cảm nhận của Tần Vấn Thiên đối với Tinh Thần Nguyên Lực cực kỳ mạnh, loại cường đại này ngoại trừ Tiên Thiên ra, đồng thời cũng là Tần Vấn Thiên ngày ngày khổ luyện mà chiếm được, mặc dù là ban ngày, hắn vẫn nhập định rất nhanh, dẫn Tinh Thần Nguyên Lực chạy ở trong người, tiến hành chu thiên tuần hoàn.

    Lúc này kinh mạch trong cơ thể Tần Vấn Thiên đã triệt để nghiền nát, nhưng hắn không thèm để ý, một mực tái diễn làm cho Tinh Thần Nguyên Lực chạy quanh chu thiên, thẳng đến đêm tối hàng lâm, Tinh quang bao phủ thân thể Tần Vấn Thiên.

    Tần Vấn Thiên lại tưởng tượng ra một con đường, lực cảm nhận của hắn theo lối đi này, không ngừng đi lên, loại tự mình thôi miên này cũng là Hắc bá dạy hắn, người có đôi khi cần dựa vào thôi miên mình tới thu hoạch ý chí mạnh hơn.

    Theo lực cảm nhận đi lên, Tần Vấn Thiên hiển nhiên cảm nhận được một cỗ áp lực nhàn nhạt, nhưng cái này cũng không có thể ngăn cản hắn, rất nhanh, Tần Vấn Thiên cảm giác mình đã đứng ở trung tâm Tinh Thần vô tận, hắn đi tới trước Tinh Hà thứ nhất.

    Mỗi lần đi tới nơi này, tâm của Tần Vấn Thiên đều chấn động thật sâu, Cửu Thiên Tinh Hà, vô cùng xán lạn, hắn đứng ở chỗ này, cảm giác mình nhỏ bé như vậy, Thương Hải chi túc, đầy trời đều là Tinh Thần.

    - Sao chổi.

    Tần Vấn Thiên cảm ứng được một viên Tinh Thần ở bên cạnh, hình chổi, là sao chổi.

    - Thùy Liễu Tinh, nếu câu thông nó thức tỉnh Tinh Hồn, có lẽ thân thể của mình sẽ trở nên mềm mại không gì sánh được.

    - Thủy Xà Tinh, Thiên Cầm Tinh.

    Tần Vấn Thiên thở sâu, phảng phất như chỉ cần hắn nguyện ý, có thể câu thông tuỳ ý một viên Võ Mệnh Tinh Thần, thậm chí là một ít Võ Mệnh Tinh Thần cực kỳ lợi hại, nhưng hắn như trước bỏ qua, cảm giác tiếp tục phiêu qua bầu trời, vượt qua Tinh Hà thứ nhất, Tinh Hà thứ hai, Tần Vấn Thiên đi tới đệ tam trọng.

    Áp lực càng lúc càng lớn, đã không cách nào tùy tâm sở dục chọn Võ Mệnh Tinh Thần như ở đệ nhất trọng, nếu như để người khác biết tình hình của hắn, sợ rằng sẽ ca tụng hắn là Thiên Nhân, hắn căn bản không có ý thức được sức cảm ứng của mình đối với Tinh Thần đạt đến trình độ nào, Bạch Thu Tuyết chính là ở đây câu thông Võ Mệnh Tinh Thần, bây giờ đã danh chấn Sở Quốc.

    - Võ Mệnh Tinh Thần đệ tam trọng hiển nhiên so với Tinh Thần lưỡng trọng thiên trước ẩn chứa năng lượng càng khổng lồ, tiếp tục đi lên xem một chút, cái này còn chưa phải giới hạn.

    Tần Vấn Thiên tiếp tục phiêu qua, hắn cảm giác mình thừa nhận áp lực càng ngày càng mạnh, như muốn áp cảm nhận của hắn trở về, đầu cũng có chút căng đau, nhưng hắn cắn răng kiên trì đi đến.

    - Thống khổ bất quá là ý niệm, thả lỏng mình, thống khổ nhất mộng liền qua.

    Tần Vấn Thiên đi tới đệ tứ trọng, Tinh Thần nơi này ẩn chứa năng lượng đáng sợ, làm cho hắn có loại xung động cường liệt muốn đi câu thông, chỉ cần hiện tại hắn nguyện ý, có lẽ liền có thể trở thành thiên tài chưa bao giờ có của Sở Quốc.

    - Hắc bá từng chuẩn bị cho ta tư liệu của Tinh Thần trước ngũ trọng, có thể thấy được hắn ký thác rất nhiều hi vọng với ta.

    Tần Vấn Thiên âm thầm cắn răng, cảm nhận của hắn, tiếp tục phiêu lên trên.

    - Câu thông Võ Mệnh Tinh Thần thức tỉnh Tinh Hồn, rất khó, ngoại trừ thiên phú, còn cần đại nghị lực.

    Tần Vấn Thiên tự nói với mình, nhịn lấy cảm giác đầu bành trướng căng đau, hắn tiếp tục phóng về phía bầu trời, rốt cục, hắn lại lần nữa phóng qua một Tinh Hà, cảm giác được đệ ngũ trọng.

    Ở trước mặt hắn, có một viên Tinh Thần, phảng phất như xương sọ, tràn khí tức đầy tà ác.

    - Khô Lâu Tinh.

    Tần Vấn Thiên quét qua, cảm giác lập tức dời đi, phiêu qua bên cạnh, bây giờ hắn đã không cách nào như ở đệ nhất trọng dễ dàng cảm giác được tất cả Tinh Thần, chỉ có thể cảm ứng từng viên một, sau một lát, hắn cảm ứng được một viên Sư Tử Tinh tràn đầy khí tức hỏa diễm.

    - Là Hỏa Sư Tinh, nếu ta câu thông nó, nhất định có thể có được hỏa diễm cường đại, lực lượng bá đạo.

    Tần Vấn Thiên suy tư, nhưng vẫn bỏ qua, hắn còn muốn nhìn một chút càng nhiều Tinh Thần hơn.

    Sau đó, hắn cảm giác được một Tinh Thần hình búa cự đại, là Thiên Chuy Tinh.

    - Thiên Chuy Tinh.

    Tần Vấn Thiên nghĩ đến trong tài liệu của Hắc bá ghi chép Thiên Chuy Tinh, đột nhiên hạ ngoan tâm, đánh cuộc.

    Lực cảm ứng của hắn, điên cuồng nhào qua Thiên Chuy Tinh, cảm giác câu thông Thiên Chuy Tinh, mình tưởng tượng thành ý thức thể, dung nhập vào Thiên Chuy Tinh, đầu của hắn, căng đau càng ngày càng lợi hại.

    Một tia sáng Tinh Thần từ thiên khung vẩy ra, xuyên qua tầng tầng Tinh Hà, rơi vào trên người Tần Vấn Thiên đang cảm ứng tu hành, bao phủ thân thể hắn, nhưng vẫn chưa vọt thẳng vào trong cơ thể Tần Vấn Thiên, mà tụ tập ở trên tảng đá kia.

    Lúc này, Tinh quang đáng sợ chiếu rọi ở trên tảng đá, tảng đá kia bỗng nhiên phóng ra quang hoa đáng sợ, sau đó phân giải, dung nhập vào trong da thịt của Tần Vấn Thiên, cho đến hoàn toàn biến mất, lúc này, những Tinh quang kia mới chính thức chiếu xạ lên người Tần Vấn Thiên, không ngừng hội tụ, năng lượng Tinh Thần khổng lồ cực kỳ bá đạo.

    Trên người Tần Vấn Thiên xuất hiện Thiên Chùy hư ảnh, mà đầu của hắn hầu như đau đến muốn bạo tạc, chỉ thấy hàm răng hắn cắn chặt, phát ra âm hưởng khanh khách, nhưng kiên trì như trước, làm cho Tinh Thần Nguyên Lực chạy qua kinh mạch nghiền nát, hình thành luồng khí xoáy, đồng thời liều mạng làm cho Tinh Hồn ngưng tụ thành hình, chỉ có như vậy, hắn mới coi như là tu sĩ Võ Mệnh chân chính.

    - Ầm ầm!

    Trong cơ thể Tần Vấn Thiên phát ra thanh âm ô...ô...n...g, trong kinh mạch nghiền nát phảng phất như có Tinh Thần Chi Lực vô tận đấu đá lung tung, không ngừng tiến hành chu thiên tuần hoàn, dần dần hội tụ thành một luồng khí xoáy đáng sợ, như phát điên điên cuồng xoay tròn, hắn biết, thời khắc mấu chốt nhất đến rồi, sau khi thành công, hắn hoàn thành lột xác.

    Loại đau khổ không thuộc về mình này, là khó có thể chịu đựng, đáng sợ hơn là, Tần Vấn Thiên còn muốn nhất tâm nhị dụng, ngưng Tinh Hồn, đắp nặn một kinh mạch hoàn chỉnh.

    - Thống khổ, nhất mộng liền qua.

    Tâm của Tần Vấn Thiên vô cùng cứng cỏi, luồng khí xoáy đáng sợ trong cơ thể kia lại mở ra một thông đạo Tinh Thần Nguyên Lực, đi khắp toàn thân, phảng phất như triệt để đả thông, hóa thành một Tinh Thần kinh mạch độc hữu.

    Đồng thời, Thiên Chùy hư ảnh dần dần ngưng thật, khóe miệng Tần Vấn Thiên chảy ra tiên huyết, rốt cục, chỉ thấy hắn phun ra một ngụm máu tươi, lập tức ngã xuống đất ngất đi.

    Thời điểm Tần Vấn Thiên hôn mê, ngoài Bạch gia phủ đệ, có một tòa Thanh Phong tửu lâu, Mạc Thương đứng ở trước cửa sổ, trên đỉnh đầu có Tinh Hồn hư ảnh, cái Tinh Hồn này chính là một đôi Thiên Mục, một trong tam đại Tinh Hồn của Mạc Thương, Thiên Mục Tinh Hồn.

    - Tinh Thần ngân quang thật mạnh, nếu thiên phú của Bạch Thu Tuyết thật mạnh như vậy, như vậy lần khảo sát này tất nhiên sẽ thông qua.

    Mạc Thương thấy Tinh Thần Chi Lực tiêu thất, lúc này mới thu hồi Tinh Hồn, trong lòng thầm nghĩ một tiếng, vừa rồi Tinh Thần Chi Lực kia, chí ít đến từ đệ tam trọng, mà Bạch gia, ngoại trừ Bạch Thu Tuyết, tựa hồ vẫn chưa nghe nói có người khác câu thông qua Tinh Thần đệ tam trọng.

    Duỗi người, Mạc Thương liền đi nghỉ ngơi, lúc nghe Thiên Ung thành Bạch Thu Tuyết câu thông Tinh Thần đệ tam trọng, Sở Quốc Hoàng thành có rất nhiều cường giả thế lực đến đây khảo sát, trong những thế lực này, cũng bao quát thế lực của Mạc Thương, nhưng Mạc Thương không lo lắng thế lực khác có thể cùng hắn cướp người, bởi vì hắn đến từ Đế Tinh Học Viện.​
     
    inthenight and buinhi99 like this.
  4. Lôi Soái

    Lôi Soái And so the legend begin! Đại Boss

    Được thích:
    305,179
    Thái Cổ Thần Vương
    Tác giả: Tịnh Vô Ngấn
    Chương 4: Thiên Chuy Bách Luyện

    Nhóm dịch: Thanh Vân Các + Atula
    Nguồn: Iread

    Tần Vấn Thiên nửa đêm từ trong mơ hồ tỉnh lại, quơ quơ đầu, trong lòng đột nhiên căng thẳng.

    - Tinh Hồn của ta...

    Tần Vấn Thiên dường như nhớ ra cái gì, nhắm mắt lại, ngay lập tức tiến nhập trạng thái nhập định, sau một khắc, một đạo quang hoa chói mắt thắp sáng gian phòng, ở trên đỉnh đầu của Tần Vấn Thiên, xuất hiện một chiếc Thiên Chùy hư ảnh, rực rỡ không gì sánh được, dường như do Tinh Quang đan vào mà thành.

    - Thành công, nếu câu thông Thiên Chuy Tinh thức tỉnh Tinh Hồn, liền là Thiên Chuy Tinh Hồn, hiện tại, ta cần một bộ Công pháp có thể cùng Tinh Hồn xứng đôi mới được.

    Tần Vấn Thiên lẩm bẩm, nhưng lúc này, lông mày của hắn cau lại, ở trong óc hắn, dường như cũng có chút Tinh Quang.

    - Đó là cái gì?

    Thần thức của Tần Vấn Thiên chìm vào trong đầu của mình, ở trong đầu hắn tương tự cũng có Thiên Chuy Tinh Hồn hư ảnh, chiếm trong Tinh Môn, nhưng giờ khắc này ở sau hư ảnh, lại còn có một Tinh Thần tiểu nhân trôi nổi, đang thả ra Tinh Thần Chi Lực như có như không, dường như khóa chặt lại Thiên Chuy Tinh Hồn.

    Trong lòng Tần Vấn Thiên khẽ run, trong đầu của hắn, tại sao lại xuất hiện Tinh Thần tiểu nhân?

    - Lẽ nào...

    Tần Vấn Thiên bỗng nhiên nhớ ra cái gì đó, ngày hôm qua, ngực của hắn tựa hồ có dị biến, nhìn lại trước ngực, chỉ có một sợi dây ở đó, nhưng tảng đá lại không thấy.

    - Tử Quỷ lão để lại cho ta tảng đá.

    Thần sắc của Tần Vấn Thiên cứng đờ.

    Đúng lúc này, toàn bộ quang hoa trên người Tinh Thần tiểu nhân kia như bị phóng thích đến trên hư ảnh Thiên Chuy Tinh Hồn, một chút Tinh Quang như ở trong đầu Tần Vấn Thiên nổ lên, một tiếng vang ầm ầm, một đám ký ức đột ngột tràn vào trong đầu Tần Vấn Thiên, làm cho Tần Vấn Thiên cảm giác đầu hơi có chút đau đớn, mà Tinh Thần quang hoa trên người Tinh Thần tiểu nhân dường như ảm đạm xuống, cho đến không có sinh tức, thậm chí không thể cảm ứng được.

    - Thiên Chuy Bách Luyện Pháp, đây là ký ức Công pháp, Tinh Thần tiểu nhân kia, lại giấu điển tịch, sau khi cảm ứng được Tinh Hồn tồn tại, liền xuất hiện ký ức Công pháp!

    Trong lòng Tần Vấn Thiên nhúc nhích, trong đầu hắn nhiều hơn ký ức, chính là một bộ công pháp, Võ tu thu nạp Thiên Địa Nguyên Lực hoặc Tinh Thần Nguyên Lực, thông qua Công pháp rèn luyện thân thể, cường đại gân cốt, tẩy rửa kinh mạch, nội thông tạng phủ, đây là Võ tu đệ nhất cảnh Luyện Thể cảnh, luyện thành thân thể hoàn mỹ.

    Luyện Thể cảnh chia làm cửu trọng, sau khi thân thể hoàn mỹ, tẩy rửa kinh mạch, có thể lấy nội nguyên mạnh mẽ kích phát khiếu huyệt toàn thân, làm cho kinh mạch toàn thân tương liên, ở trong người hình thành luân mạch nguyên vẹn, làm cho huyết mạch thông suốt, lực lượng vô tận luân chuyển, thông suốt luân mạch, lấy Thần thông chi thuật kích phát ra, uy lực vô cùng, cảnh giới này, là Luân Mạch cảnh.

    Luyện Thể cảnh, chế tạo thân thể hoàn mỹ, có đại lực kinh khủng, có thể xé rách hổ báo, bổ ra cự thạch.

    Luân Mạch cảnh, có thể phát huy ra các loại lực lượng Thần thông, uy lực đáng sợ, không gì làm không được.

    Sau đó chính là Nguyên Phủ cảnh mạnh mẽ, cảnh giới này, tụ Nguyên Lực khổng lồ, hóa thành dịch tích, ở trong người mở Nguyên Phủ, ẩn chứa năng lượng khủng bố, thực lực mạnh mẽ vô biên, có thể bay trên trời, bay lượn cửu thiên.

    Tu sĩ Võ Mệnh ngưng tụ Tinh Hồn, là có thể hấp thu Tinh Thần Nguyên Lực dung nạp đến trong cơ thể, hơn nữa, Nguyên Lực được giao cho Tinh Hồn thuộc tính lực lượng, tỷ như một người có Sư Tử Tinh Hồn, thời điểm tu hành lực lượng trong cơ thể liền cuồng bạo như sư tử, uy lực tăng gấp bội, hơn nữa thời điểm sử dụng Tinh Hồn uy lực còn có thể càng mạnh, bởi vậy, người Cửu Thiên Đại Lục, đều dùng tu sĩ Võ Mệnh vi tôn.

    - Công pháp thông thường dẫn lực rèn luyện, mài thân thể, làm cho thân thể chịu khổ, Thiên Chuy Bách Luyện Chi Pháp này càng thêm cuồng bạo, đơn giản là tự ngược, thân thể Thiên Chuy Bách Luyện, đột phá cực hạn.

    Tần Vấn Thiên tỉ mỉ lĩnh ngộ, trong lòng rung động, lập tức liền đứng dậy đi ra ngoài, đi tới Tu Luyện Tràng ở hậu viện.

    - Hô...

    Thở sâu, Tần Vấn Thiên ngẩng đầu nhìn về phía Tinh Thần vô tận trên thiên khung, khóe miệng lộ ra một tia vui vẻ, bây giờ Tinh Hồn ngưng tụ, rốt cục có thể ở trong người cất giữ Tinh Thần Nguyên Lực, bước vào tu hành chi lộ.

    Nhắm mắt lại, Tần Vấn Thiên phóng thích Tinh Hồn, lực cảm ứng chạy suốt ngũ trọng, câu thông Võ Mệnh Tinh Thần của mình, trong khoảnh khắc, Tinh Thần Nguyên Lực cuồng bạo bá đạo của Thiên Chuy Tinh từ thiên khung chiếu xuống, hàng lâm ở trên người Tần Vấn Thiên, trên người hắn phủ thêm một tầng Tinh Quang, lúc này Tần Vấn Thiên có thể cảm giác được rõ ràng Tinh Thần Nguyên Lực đến từ ngũ trọng bá đạo.

    Võ Mệnh Tinh Thần trên ngũ trọng phủ xuống Tinh Thần Nguyên Lực, tuyệt không phải nhất trọng, nhị trọng Tinh Thần Nguyên Lực có thể so sánh.

    Hồi lâu sau, trong cơ thể Tần Vấn Thiên dung nạp Tinh Thần Nguyên Lực đạt đến bão hòa, hắn bắt đầu vận chuyển Thiên Chuy Bách Luyện Chi Pháp, trong khoảnh khắc ở trong cơ thể hắn như xuất hiện từng chuôi Tinh Thần Chuy, điên cuồng va chạm thân thể, chỉ thu nạp Tinh Thần Nguyên Lực là không đạt được hiệu quả Luyện Thể, chỉ có dựa vào Công pháp, lợi dụng Tinh Thần Nguyên Lực thu nạp đến trong cơ thể rèn luyện thân thể, mới có thể làm cho thân thể trở nên cường đại, đạt đến hiệu quả Luyện Thể.

    - Thật đau.

    Trên trán Tần Vấn Thiên xuất hiện mồ hôi, trong cơ thể lại mơ hồ có ô...ô...n...g vang, Tinh Thần Nguyên Lực bá đạo điên cuồng va chạm thân thể, loại Luyện Thể này đau rất khó thừa nhận, nhưng muốn đúc thành thân thể hoàn mỹ, thì chỉ có không ngừng thừa nhận, hơn nữa, công pháp càng bá đạo, thời điểm Luyện Thể thừa nhận thống khổ càng mạnh.

    - A...

    Tần Vấn Thiên phát ra gào rú, nhưng như trước gắt gao cắn răng kiên trì, trong cơ thể ầm ầm càng khủng bố, thẳng đến Tinh Thần Nguyên Lực trong cơ thể hắn bị hao hết, nhưng cái này cũng không kết thúc, chỉ thấy thân thể hắn đứng lên, trong tay xuất hiện một thanh Thiên Chuy, bắt đầu vũ động Tinh Thần Thiên Chuy, mặc dù thừa nhận đau nhức vô biên, như trước phải nhẫn, Thiên Chuy Bách Luyện, chính là trải qua ngàn vạn lần rèn luyện, không ngừng đột phá cực hạn của thân thể.

    Trên ngũ trọng, Tinh Quang chiếu xuống, rơi vào trên người Tần Vấn Thiên đang vũ động cự chuy, chỉ thấy trong hư không có âm hưởng bùm bùm truyền ra, đó là thân thể đang không ngừng lột xác.

    Sau trăm lần, trong cơ thể Tần Vấn Thiên, ngưng tụ thành một Tinh Mạch cũng giống như hiện ra hình dạng Thiên Chuy, Tinh Thần Nguyên Lực thông qua Tinh Mạch chạy quanh thân, thông thuận không gì sánh được, làm cho Tần Vấn Thiên có loại thoải cảm giác mái đầm đìa, dường như quên mất uể oải.

    - Răng rắc!

    Thân thể Tần Vấn Thiên khi thì phát ra từng thanh âm giòn giã, như gân cốt toàn thân đều rung động.

    Rốt cục, sau vài lần đột phá cực hạn, hắn rốt cục không cách nào chống đỡ, một tay chống đất, không ngừng thở hổn hển, Thiên Chuy Bách Luyện Chi Pháp này, quả thực ác muốn chết, lúc này hắn cảm giác toàn thân đều đau nhức vô lực, như muốn rời rạc, quá thống khổ.

    - Chẳng lẽ bởi vì không có tu hành qua, thể chất bạc nhược, nội tình không đủ, mới có thể như vậy.

    Tần Vấn Thiên thì thào nói nhỏ, khoanh chân ngồi xuống, không hề vũ động cự chuy, tiếp tục thu nạp Tinh Thần Nguyên Lực, Tinh Quang không ngừng vẩy ra, như không có cùng cực, Tinh Thần Chi Lực, vốn là lấy không hết, dùng mãi không cạn.

    Sáng sớm mùa đông, trong không khí lộ ra vài phần ẩm ướt, mà Tần Vấn Thiên ở trên sân bãi tu hành lại không có cảm giác được lạnh lẽo, mở ánh mắt mông lung, Tần Vấn Thiên đứng dậy hoạt động gân cốt, chỉ cảm thấy thân thể thông thuận, không có nửa điểm đau nhức như hôm qua, ngày hôm qua đối với Tần Vấn Thiên mà nói giống như là ác mộng, nhưng toàn bộ tựa hồ đã qua.

    Thời khắc này Tần Vấn Thiên chỉ cảm thấy thần thanh khí sảng, toàn thân tràn đầy lực lượng, chưa từng có lực lượng cường đại như thế.

    - Năng lực chữa trị Tthật mạnh, không hổ là Thiên Chuy Tinh.

    Tần Vấn Thiên ở trong một ít Tinh Thần mà Hắc bá nghiên cứu qua, vừa lúc thì có Thiên Chuy Tinh, bởi vậy hắn chọn ngôi sao này, Thiên Chuy Tinh có mấy đặc điểm, sức bật mạnh, lực phòng ngự cùng tính chữa trị mạnh, hơn nữa, vẫn có thể tiến hành rèn đúc, giao cho thiên phú Luyện Khí.

    - Thiên Chuy Bách Luyện, vài lần đột phá cực hạn, trong một đêm từ giấy trắng bước vào Luyện Thể cảnh tam trọng, đây cũng là Tinh Hồn cùng Thiên Chuy Bách Luyện Chi Pháp giao cho ta, ta thử xem ta có bao nhiêu cân lực lượng.

    Tần Vấn Thiên đi tới trước một ụ đất, lập tức tụ lực đánh xuống, oanh ca một tiếng giòn vang, ụ đất trực tiếp nát bấy, hóa thành cặn bã.

    - Đây là lực lượng, thật mạnh, tùy ý một kích cũng vượt quá chín Ngưu lực.

    Tần Vấn Thiên thì thào nói nhỏ, dốc sức bình sinh hình dung lực lượng cực đại, nhưng đối với Võ tu mà nói, Luyện Thể đệ tam trọng, là có thể có chín Ngưu lực.

    Luyện Thể nhất trọng, có một Ngưu lực; Luyện Thể nhị trọng, bốn Ngưu lực; Luyện Thể tam trọng chín Ngưu lực; Luyện Thể tứ trọng, mười sáu Ngưu lực; nếu đến Luyện Thể cửu trọng, càng kinh người, có chín chín tám mươi mốt Ngưu lực, thân thể hoàn mỹ, lực lượng không biết khủng bố đến mức nào, đây cũng là nguyên nhân vô số người muốn trở thành Võ tu.

    Lực lượng!

    Trở thành Võ tu, liền có lực lượng tuyệt đỉnh, đây vẫn chỉ là lực lượng phân chia của Võ tu phổ thông, tu sĩ Võ Mệnh sử dụng Tinh Thần Nguyên Lực đối với lực lượng còn có tăng phúc, cùng cảnh giới lực lượng càng thêm đáng sợ.

    Trong một đêm làm cho hắn có hơn chín Ngưu lực, Tần Vấn Thiên làm sao có thể không thích, đi tới giữa sân tu hành, chuẩn bị tiếp tục tu hành Thiên Chuy Bách Luyện, rèn thân thể cường tráng, kỳ thực đây đối với Tần Vấn Thiên mà nói rất bình thường, Võ Mệnh Tinh Thần trên ngũ trọng ẩn chứa Tinh Thần Nguyên Lực rất đáng sợ, cộng thêm Thiên Chuy Bách Luyện, ở sơ kỳ tu hành, tự nhiên có thể tuỳ tiện trọng tố thân thể, thực lực bay vọt.

    Hiện tại, hắn không muốn lãng phí một chút thời gian, đứng ở Bạch gia thời khắc đều có nguy hiểm, hắn phải ly khai, cũng chỉ có dựa vào lực lượng của mình, sợ rằng hiện tại nghĩa phụ còn không biết tình cảnh của hắn.​
     
    inthenight and buinhi99 like this.
  5. Lôi Soái

    Lôi Soái And so the legend begin! Đại Boss

    Được thích:
    305,179
    Thái Cổ Thần Vương
    Tác giả: Tịnh Vô Ngấn
    Chương 5: Thái độ của Bạch Thu Tuyết

    Nhóm dịch: Thanh Vân Các + Atula
    Nguồn: Iread

    Thanh Phong tửu lâu, Mạc Thương đang ngồi ở gần cửa sổ một mình uống rượu.

    - Ba ngày sau chính là sinh nhật của Bạch Thanh Tùng, có người nói lần này Bạch Thanh Tùng mở tiệc chiêu đãi tứ phương, một vài đại nhân vật của Sở Quốc Hoàng thành đều tự mình đến.

    Các bàn rượu khác nghị luận ầm ĩ, bọn họ sớm đi tới nơi này, chính là vì xem náo nhiệt.

    - Ân, ta cũng nghe nói, đều nói mát mặt vì con, Bạch Thanh Tùng này, xem ra là dính ánh sáng của nữ nhi, bất quá nữ nhi của hắn cũng không chịu thua kém, thiên phú thật lợi hại, lần đầu tiên liền trực tiếp câu thông đệ tam trọng Võ Mệnh Tinh Thần ngưng tụ Tinh Hồn, sau này nếu có thể mở ra phiến Tinh Môn thứ hai thứ ba, ít nhất cũng sẽ ngưng tụ ba viên Tinh Hồn, hơn nữa cũng sẽ là đệ tam trọng hoặc cao hơn, cái này ở Sở Quốc, tuyệt đối là đại nhân vật.

    - Phải, ta còn nghe nói hiện tại Bạch gia đang muốn từ hôn, bất quá cũng phải, Tần phủ Tần Vấn Thiên kia làm sao có thể đánh đồng với Bạch Thu Tuyết, là ai cũng phải đá hắn xuống, có người nói phế vật kia còn lãng phí không ít Tinh Thạch của Tần gia, cũng không biết vì sao Tần Xuyên thương nghĩa tử này như vậy.

    Rất nhiều người âm thầm lắc đầu, không hiểu việc này, đúng lúc này, mọi người bỗng nhiên đều câm miệng, chỉ thấy trên cầu thang của tửu lâu, có một thân ảnh xinh đẹp mặc thanh y, bước chậm đi lên, mỹ lệ đoan trang, vừa nhìn chính là tiểu thư khuê các.

    - Bạch Thu Tuyết, thiên tài Bạch gia.

    Có người nói nhỏ một tiếng, Mạc Thương liếc mắt nhìn Bạch Thu Tuyết, âm thầm gật đầu, cô gái này ngược lại không tệ, không chỉ thiên phú tốt, hơn nữa lớn lên cũng xinh đẹp, khó trách Diệp gia sẽ cầu hôn.

    Mạc Thương muốn một mình uống vài chén, ánh mắt của hắn lập tức dời đi, nhìn Bạch gia phía ngoài cửa sổ, Bạch gia này ngày trước bị đá ra Hoàng thành, bây giờ sẽ lần nữa quật khởi, hiển nhiên Bạch Thanh Tùng kia sẽ lợi dụng cơ hội này, mấy ngày nữa, nhất định sẽ rất náo nhiệt đi.

    - Hả?

    Lúc này, thần sắc của Mạc Thương cứng lại, bởi vì Tinh Hồn đặc thù, hắn đối với Tinh Thần Chi Lực cảm giác rất mạnh, lúc này, hắn cảm giác được ở phương vị Bạch gia, có Tinh Thần Chi Lực rất mạnh từ trên trời giáng xuống.

    Nghĩ nghĩ, hai tròng mắt của Mạc Thương đột nhiên thay đổi, dường như có thể nhìn thấu toàn bộ, nhất thời tất cả quỹ tích Tinh Thần đều hiện ra ở trong mắt hắn.

    - Hô...

    Trong lòng Mạc Thương hơi run rẩy, cỗ Tinh Thần ba động này, rất có khả năng siêu việt Tinh Thần đệ tam trọng, Bạch gia, còn có yêu nghiệt như vậy? Bất quá vì sao Bạch gia phải cất dấu, chỉ đẩy Bạch Thu Tuyết đi ra?

    Mạc Thương không giải thích được, bất quá hắn nghĩ thầm, xem ra buổi tối phải đi dạo một chuyến rồi.

    Tần Vấn Thiên cũng không biết Mạc Thương tồn tại, hắn chỉ điên cuồng tu hành, Thiên Chuy Bách Luyện, không ngừng đột phá rèn luyện thân thể mình, rốt cục, sau khi thừa nhận đau dớn không thuộc về mình, cốt cách toàn thân Tần Vấn Thiên phát ra âm hưởng răng rắc, gân cốt lột xác, trên mặt Tần Vấn Thiên nở một nụ cười, hắn biết, hắn bước chân vào Luyện Thể cảnh đệ tứ trọng, Luyện Thể cảnh tiền tam trọng thối nhục, trung tam trọng luyện gân cốt, hậu tam trọng luyện mạch luyện tạng phủ.

    Rốt cục lại đến buổi tối, Tần Vấn Thiên đình chỉ tu hành, đi đến Tiền viện, lấy tình hình của hắn thời khắc này, hắn tin tưởng, chỉ cần hiện tại hắn đi nói cho Bạch Thanh Tùng, có thể đối phương sẽ thay đổi chủ ý, nhưng Tần Vấn Thiên không để cho mình hèn mọn như vậy, một việc, thấy rõ một người, đã đầy đủ, bây giờ, hắn chỉ muốn biết, Bạch Thu Tuyết quen biết ba năm, ở dưới hắn trợ giúp ngưng tụ Tinh Hồn, nàng là thái độ như thế nào.

    - Ba ngày sau sinh nhật của Bạch Thanh Tùng, ta nhất định phải tự mình hỏi nàng một chút.

    Trong lòng Tần Vấn Thiên thầm nghĩ, lập tức đi ra ngoài cửa viện, chỉ thấy hai gã hộ vệ kia như trước canh giữ ở đó, đương nhiên cũng chỉ có hai người, Tần Vấn Thiên tuyệt mạch mọi người đều biết, bởi vậy Bạch Thanh Tùng không có quá xem trọng hắn, hai hộ vệ phổ thông ở chỗ này bảo vệ một phế vật, đã rất để mắt hắn.

    Thấy Tần Vấn Thiên đi tới, một hộ vệ chắn trước mặt hắn, lãnh đạm nói:

    - Cút về.

    - Cẩu cũng có thể cắn người.

    Thần sắc của Tần Vấn Thiên lạnh lùng, làm cho hộ vệ kia ngưng lại, nhếch miệng cười, lộ ra thần sắc tàn nhẫn:

    - Xem ra Tần thiếu gia thời gian trôi qua tiêu sái, không biết mình bây giờ là địa vị gì, đã như vậy, ta để Tần thiếu gia thanh tỉnh một chút.

    Nói xong, chỉ thấy quả đấm của hắn đánh tới Tần Vấn Thiên, quyền phong bá đạo.

    Tần Vấn Thiên cảm giác cực kỳ nhạy cảm, bây giờ lại trở thành tu sĩ Võ Mệnh, tốc độ xuất thủ của đối phương ở trong mắt hắn như bị thả chậm, chỉ thấy thân thể hắn lách qua, thân thể nghiêng về trước, đầu gối hung hăng đụng vào bụng đối phương, chỉ trong nháy mắt, hộ vệ kia cảm giác tạng phủ trong cơ thể đều bị chấn vỡ, bị đánh bay ra ngoài, trực tiếp hôn mê.

    - Hả?

    Một tên hộ vệ khác ánh mắt ngưng trọng, trong mắt bắn ra một đạo hàn mang, chỉ thấy quyền của hắn nổi lên một trận gió, mơ hồ có Hổ gầm chi âm, chính là quyền pháp cơ sở Mãnh Hổ Quyền, thời điểm đánh ra như Mãnh Hổ giận dữ.

    Lần này Tần Vấn Thiên không có tránh, quả đấm của hắn thẳng tắp đánh ra, giống như một chuôi thiết chùy mạnh mẽ, âm hưởng răng rắc truyền ra, cánh tay của hộ vệ kia bị chấn nát, còn không kịp phát ra tiếng kêu thảm, quả đấm của Tần Vấn Thiên liền rơi vào trên đầu hắn, bất quá Tần Vấn Thiên đúng lúc thu lại lực lượng, không có oanh bạo đầu đối phương, chỉ đánh ngất đối phương mà thôi.

    Làm xong, Tần Vấn Thiên kéo thân thể của bọn họ vào trong phòng, cũng đóng kỹ cửa phòng, sau một lát, Tần Vấn Thiên mặc một bộ quần áo hộ vệ đi ra viện, lẩn vào trong bóng tối.

    Tần Vấn Thiên quá quen thuộc Bạch gia, xuyên qua đường nhỏ, tận lực tách ra hộ vệ tuần tra ban đêm, sau nửa canh giờ, hắn đi tới phía sườn đại môn, lập tức cúi đầu, đi ra ngoài cửa lớn.

    Tiếng bước chân phát ra âm hưởng cộc cộc, lúc này Tần Vấn Thiên hơi có chút khẩn trương, ví như lúc này bị tóm, sợ rằng Bạch Thanh Tùng sẽ không dễ dàng buông tha hắn.

    Ngay lúc Tần Vấn Thiên đi ra đại môn, hắn nghe được phía trước có tiếng bước chân truyền đến, không khỏi đầu chôn thấp hơn.

    - Lén lút làm gì, ngẩng đầu.

    Một thanh âm quen thuộc lạnh lùng truyền vào tai Tần Vấn Thiên, làm cho trong đầu của hắn hơi run một chút, khóe miệng hiện lên một tia khác thường, không nghĩ tới vào lúc này lại gặp.

    Bạch Thu Tuyết thấy Tần Vấn Thiên ngẩn lên đầu, thân thể nàng không nhịn được hơi run một chút, thân thể lui về phía sau một bước nhỏ.

    Trầm mặc, hai người đều lâm vào trầm mặc, Tần Vấn Thiên nhìn Bạch Thu Tuyết từ kinh hoảng đến bình tĩnh, hắn tựa hồ hiểu cái gì, khóe miệng cười lạnh lùng.

    - Ta không có tuyển chọn.

    Bạch Thu Tuyết lên tiếng, Tần Vấn Thiên chỉ nhìn nàng, không nói gì, hắn chưa hề nghĩ tới, hai người sẽ đối mặt cục diện như vậy.

    - Ngươi dùng nhiều năm, đối với ngưng tụ Tinh Hồn có kiến giải không hề tầm thường, thế nhưng, đây có tác dụng gì, ngươi chỉ có thể giúp đỡ người khác ngưng tụ Tinh Hồn, tự mình lại chú định chỉ có thể làm phế nhân.

    Mái tóc của Bạch Thu Tuyết ở trong đêm đen vũ động, như Tinh Linh trong đêm tối, nhưng Tần Vấn Thiên lại không có tâm tư thưởng thức, trong lòng lạnh lẽo.

    - Đây là lý do Bạch gia lấy oán báo ân?

    Bạch Thu Tuyết không trả lời, lại nói:

    - Diệp Vô Khuyết, thời điểm 13 tuổi câu thông đệ nhị trọng Võ Mệnh Tinh Thần, ngưng tụ viên Tinh Hồn thứ nhất; 15 tuổi, bước vào Luân Mạch cảnh, mở Tinh Môn thứ hai, câu thông Tinh Thần đệ tam trọng, ngưng tụ Tinh Hồn thứ hai, bây giờ, Diệp Vô Khuyết 18, tu vi Luân Mạch cảnh đệ bát trọng, có hi vọng ở trước 20 tuổi, bước vào Nguyên Phủ cảnh, ngươi và hắn, một cái bầu trời, một cái dưới đất.

    Tần Vấn Thiên minh bạch ý tứ của Bạch Thu Tuyết, lần này đối tượng thông gia, nói vậy chính là Diệp Vô Khuyết.

    - Ngươi đi đi, dù sao, ngươi giúp qua ta, nhớ tới tình xưa, ta không làm khó dễ ngươi, mặc dù ngươi bất tử, cũng sẽ không ảnh hưởng Diệp gia cùng Bạch gia thông gia, hơn nữa sau này, ngươi cùng ta, cũng nhất định là người của hai thế giới khác nhau.

    Bạch Thu Tuyết nói xong, từ bên cạnh Tần Vấn Thiên đi qua, gió nhẹ nhàn nhạt lướt qua, Tần Vấn Thiên bỗng nhiên cảm giác đối phương xa lạ như thế, lại nói ra ngôn ngữ buồn cười như vậy.

    - Bạch Thu Tuyết.

    Tần Vấn Thiên đột nhiên mở miệng, làm cho bước chân của Bạch Thu Tuyết ngừng lại.

    - Ba năm trước, cha ngươi Bạch Thanh Tùng tìm nghĩa phụ ta đưa ra hôn ước, nghĩa phụ ta vốn không muốn làm lỡ ngươi, nhưng Bạch Thanh Tùng kiên trì, nghĩa phụ ta liền đồng ý.

    - Ba năm qua, nghĩa phụ ta cung cấp cho Bạch gia ngươi tài nguyên tu luyện, để Bạch gia ngươi trọng chỉnh, chưa bao giờ có nửa điểm lên mặt nạt người, mà ta, cũng coi các ngươi như thân nhân.

    - Năm ngày trước, ta giúp ngươi câu thông Võ Mệnh Tinh Thần, ngưng Tinh Hồn, nhưng Bạch gia ngươi muốn giết ta, lúc này ngươi nói, thả ta ly khai, phảng phất như ban ân cho ta, sao mà châm chọc.

    Tần Vấn Thiên chữ chữ lạnh lùng, lập tức bước chậm đi:

    - Bất quá có một chuyện ngươi không nói sai, ngươi cùng ta, nhất định là người của hai thế giới khác nhau.​
     
    inthenight and buinhi99 like this.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)