Linh Dị Tất Cả Bạn Gái Của Tôi Đều Là Lệ Quỷ - Thất Nguyệt Tửu Tiên

Thảo luận trong 'Khoa Huyễn - Linh Dị' bắt đầu bởi Lôi Soái, 25/9/19.

  1. Lôi Soái

    Lôi Soái And so the legend begin! Đại Boss

    Được thích:
    344,974
    Tất Cả Bạn Gái Của Tôi Đều Là Lệ Quỷ
    Tác giả: Thất Nguyệt Tửu Tiên
    Quyển 3: Oán hận không thể tiêu tan!
    Chương 368: Hư giả thế giới

    Nhóm dịch: Vô Sĩ
    Nguồn: Bạch Ngọc Sách

    Nhìn từng dòng chữ màu máu hiện lên trên trang giấy của Sinh tử lục, Dương Húc Minh cảm thấy vừa quen thuộc lại vừa xa lạ.

    Lần gần nhất xem xét những văn tự chỉ dẫn này, đối với hắn tựa như đã cách xa nhiều năm. Loại cảm giác vừa quen vừa lạ này rất kỳ quái. Ngẫm lại, kể từ lần thực hiện nghi lễ hỏi quỷ lần đầu tiên, thời gian mới trôi qua nửa tháng. Vỏn vẹn trong hai tuần, đã xảy ra vô số chuyện, nhân sinh quan của Dương Húc Minh cũng có sự thay đổi không thể tưởng tượng nổi.

    Hắn thở dài một cái, khép cuốn Sinh tử lục lại.

    -“Lần này, ta tuyệt đối sẽ không thất bại!” Dương Húc Minh hít sâu một hơi lấy lại tinh thần, hai bàn tay nắm chặt.

    Trong ánh mắt hắn, lấp loé ánh sáng như lửa cháy hừng hực. Đến thời điểm hiện tại, đã không còn gì có thể ngăn chặn quyết tâm của hắn.

    Dương Húc Minh một mực theo đuổi, là muốn đòi lại công đạo cho Lý Tử, cũng là củng cố lòng tin thiện ác có báo cho hắn. Theo cách nhìn của Dương Húc Minh, nếu như những kẻ thủ ác kia không có ai trừng trị, vậy thì hắn sẽ làm! Những kẻ kia làm cho hắn tan cửa nát nhà, nhất định phải trả giá tương xứng cho tội ác của chúng.

    Tầm rạng sáng, xung quanh khu công viên ngập nước vắng lặng, đường phố không người qua lại.

    Dưới ánh đèn đường vàng vọt, lác đác vài cỗ xe chạy trên đại lộ phía xa xa, ngày nghỉ khu vực này vốn đã ít người lại càng trở nên vắng vẻ, vào giờ này thì lại càng không có ai lui tới, duy nhất chỉ có một cô gái xinh xắn, tóc ngắn dáng vẻ hoạt bát lanh lợi, miệng ngậm kẹo que đang loay hoay làm cái gì đó.

    Ứng Tư Tuyết.

    Đứng trên sân thượng của toà nhà cao nhất trong khu học viện, cô gái ngáp nhẹ một cái, nhìn về phía cao ốc bên kia đường, chính là nơi Dương Húc Minh thuê ở trọ, đối diện với học viện sư phạm. Từ chỗ sân thượng này, cô gái có thể thoải mái quan sát nhất cử nhất động mọi chuyện diễn ra trong căn phòng của Dương Húc Minh, dĩ nhiên là với sự trợ giúp của một chiếc kính viễn vọng chuyên dụng, thuộc loại hàng cao cấp, quả đáng đồng tiền bát gạo, chỉ cần thao tác một lát làm quen với thiết bị, Ứng Tư Tuyết thậm chí có thể điều chỉnh tiêu cự quan sát cả con muỗi đậu trên vách tường phòng đối phương.

    -“Điện thoại gọi không bắt máy, tin nhắn cũng không trả lời, từ sập tối đến giờ vẫn ngồi lì trong phòng khách, tên này không phải là đang phê thuốc đó chứ?”

    Ứng Tư Tuyết chờ lâu như vậy nên có chút sốt ruột, cô gái lầu bầu một chút, thỉnh thoảng lại ghé mắt vào ống kính để quan sát. Qua suốt mấy giờ liền mà Dương Húc Minh vẫn một mực ngồi yên tại chỗ, cái gì cũng không làm, cứ ngẩn người như thế cả đêm.

    Đến nỗi, Ứng Tư Tuyết hoài nghi có phải hay không, vị Dương đại sư này đã hoá đá.

    -“Nhẩm tính thời gian, đêm nay hẳn là anh chàng sẽ thực hiện nghi thức hỏi thăm bạn gái không sai.”

    Cân nhắc trong đầu, Ứng Tư Tuyết tiếp tục phán đoán.

    -“Dương ca đã hạ quyết tâm phải hỏi cho rõ đầu đuôi ngọn ngành, chắc chắn sẽ không trù trừ kéo dài thời gian, tối qua chắc chắc chưa hỏi, nếu không hiện tại sẽ không có cái phản ứng như thế này, cho nên… nhất định là đêm nay. Con gà trống trong phòng, là tế phẩm để thực hiện nghi thức sao?”

    -“Ài… tiếc là bạn gái anh ấy quá ghê gớm, không dám tiếp cận gần hơn a, thật tò mò muốn tận mắt thấy bộ dạng anh chàng lúc nói chuyện với bạn gái nó như thế nào.”

    Ứng Tư Tuyết vừa nghĩ ngợi linh tinh, miệng ngậm kẹo que có chút xoắn xuýt tiếc nuối…

    Một lúc sau, khi cô gái lần nữa ghé mắt nhìn vào ống kính, phát hiện Dương Húc Minh rốt cục cũng đã di chuyển.

    -“A…bắt đầu rồi!”

    Có chút hưng phấn kích động, Ứng Tư Tuyết vội vàng chăm chú quan sát nhất cử nhất động của đối phương.

    Chỉ thấy Dương Húc Minh đi đến góc phòng, xách cổ con gà trống lên, đi vào hành lang bên trong, khuất khỏi tầm quan sát của Ứng Tư Tuyết.

    Cô gái hồi hộp nín thở nhìn chòng chọc, kế bên phòng khách là cửa sổ toilet, mà điểm quan trọng là không gian kế tiếp của toilet, có một cái cửa sổ phòng ngủ.

    Ứng Tư Tuyết có thể khẳng định, căn phòng ngủ này không phải của Dương Húc Minh mà là của bạn gái hắn, căn cứ vào mấy cái sào phơi đồ ở phía trong, treo đầy quần áo con gái.

    Mà căn phòng này hiển nhiên cũng đã lâu không có ai ngủ, trên giường mền gối đều không có. Hiện tại, có lẽ nó chỉ được dùng làm phòng chứa đồ.

    Đáng ghét, muốn xem xem Dương Húc Minh hắn đang làm cái gì a…..

    Có chút lo lắng, Ứng Tư Tuyết ban đầu còn cho rằng Dương Húc Minh sẽ vào căn phòng ngủ này thực hiện nghi lễ triệu hoán Lý Tử, kết quả mình lại đoán trật sao?

    Từ không gian thiết kế này mà tính toán, căn hộ bao gồm hai phòng ngủ, một phòng khách, một toilet và bếp, trước mắt Ứng Tư Tuyết chỉ có thể quan sát được phòng bếp, phòng khách và căn phòng chứa đồ, còn lại toilet và phòng ngủ của Dương Húc Minh thì chịu. Lẽ nào hắn muốn thực hiện nghi thức triệu hồi tại toilet hoặc là trong phòng ngủ chính mình?

    Ứng Tư Tuyết cắn môi suy nghĩ, cân nhắc xem có nên đổi sang vị trí khác của toà nhà để quan sát tình huống trong toilet hay không.

    Nhưng lại lo lắng không đủ thời gian, chờ cho mình tìm được vị trí thích hợp thì mọi chuyện cũng đã xong.

    Không bằng cứ ngồi chờ tại chỗ, đợi Dương Húc Minh hắn hoàn tất nghi thức, sẽ thông báo tin tức cho mình.

    Ứng Tư Tuyết quyết định như vậy.

    Nhưng cô gái vẫn có chút không yên lòng, lo lắng Dương Húc Minh sẽ gặp nguy hiểm ngoài dự tính.

    Dù sao đi nữa, từ đủ mọi chuyện Ứng Tư Tuyết quan sát được, có thể nói Dương Húc Minh chính là vô cùng sợ Lý Tử. Hiển nhiên, cô bạn gái này tuyệt đối không phải thể loại dễ tiếp xúc đối thoại nha…

    Mà sau phó bản ở Vương Quan Doan, Dương Húc Minh một thân tổn thương gần như mất đi nửa cái mạng, trạng thái đến giờ vẫn chưa hồi phục hoàn toàn,hiện tại triệu hồi bạn gái, sẽ không bị cô nàng bóp chết chứ?

    Cân nhắc đến đây, Ứng Tư Tuyết cắn môi một cái, quyết định đổi chỗ quan sát.

    Nhưng là, ngay tại khoảnh khắc cuối cùng trước khi rời mắt khỏi ống kính, khoé mắt Ứng Tư Tuyết bắt được một màn, tại bên trong căn phòng chưa quần áo không người kia, thoáng loé lên một tia áo đỏ.

    Giật mình sửng sốt, Ứng Tư Tuyết tập trung nhìn chằm chằm vào gian phòng. Thế nhưng không phát hiện điều gì khác lạ.

    Mới vừa rồi là ảo giác sao?

    Bất giác nghĩ đến cái gì, Ứng Tư Tuyết bỗng thấy lạnh lẽo trong lòng. Cô gái từ từ lui lại mấy bước, rời xa cái kính viễn vọng.

    Ánh mắt cô gái nhẹ nhàng chuyển hướng sang một góc hơi khuất trên sân thượng.

    Nơi đó, Ứng Tư Tuyết đã giấu một tấm gương nhỏ, có tác dụng giúp cô quan sát mọi động tĩnh phía sau lưng mà không cần phải quay người lại, đây là chút thủ đoạn phòng thân.

    Dù sao đi nữa, những thứ lệ quỷ quái vật kia, thường là sẽ từ phía sau lưng người mà xuất hiện.

    Trời tờ mờ sáng, bóng đêm còn nhập nhoạng, phản chiếu trong tấm gương được Ứng Tư Tuyết ngụy trang rất tốt, hiển hiện ra một thân màu đỏ tươi áo cưới.

    Trong gió đêm lạnh lẽo thổi qua sân thượng, sau lưng Ứng Tư Tuyết một thân sắc đỏ vô cùng quen thuộc.

    Một giọt mồ hôi lặng lẽ chảy xuôi xuống từ thái dương cô gái, Ứng Tư Tuyết hai cánh tay buông thõng, lòng bàn tay từ từ siết chặt lại.

    Đến rồi sao?

    Toàn thân căng cứng, hai mắt Ứng Tư Tuyết nhìn chăm chăm về phía trước, không dám ngoảnh đầu lại, cũng không dám có cử động gì khinh suất.

    Ngược lại với bề ngoài, ý thức Ứng Tư Tuyết điên cuồng vận động, tìm cách liên kết, chuẩn bị phát động năng lực ẩn giấu trong cơ thể, cô gái có chút đắng chát, đối tượng lần đầu thử nghiệm năng lực, vậy mà lại là Lý Tử sao?

    Đột nhiên Ứng Tư Tuyết mở to hai mắt, phát động năng lực.

    -“Tấn công! Hư giả thế giới!”
     
  2. Lôi Soái

    Lôi Soái And so the legend begin! Đại Boss

    Được thích:
    344,974
    Tất Cả Bạn Gái Của Tôi Đều Là Lệ Quỷ
    Tác giả: Thất Nguyệt Tửu Tiên
    Quyển 3: Oán hận không thể tiêu tan!
    Chương 369: Không thể quay đầu

    Nhóm dịch: Vô Sĩ
    Nguồn: Bạch Ngọc Sách

    Khoảnh khắc Ứng Tư Tuyết phát động năng lực, trong nháy mắt một bóng người từ bên trong cơ thể cô lao vụt về phía sau lưng, tốc độ nhanh không tưởng tượng được, nhìn kỹ lại, thân ảnh này dáng vẻ giống hệt Ứng Tư Tuyết, chỉ khác là từ trên xuống dưới thuần một sắc trắng cùng với mái tóc dài bay phiêu đãng, ngược lại với chủ thể tóc ngắn, mà quỉ dị là, thân ảnh này có một đôi mắt không tròng trắng, toàn bộ một màu đen nhánh, tương phản đối lập với cơ thể, cũng khiến cho người ta nhìn vào cảm thấy sợ hãi vô cớ.

    Ngay khi bóng ảnh vừa lao ra, động tác chụp đến phía sau một cái, Ứng Tư Tuyết cũng lập tức xoay người lại, thế nhưng đối diện là khoảng không trống rỗng, một thân áo cưới đỏ tươi hoàn toàn không thấy.

    Ứng Tư Tuyết vẻ mặt vô cùng kinh ngạc. Khoảng cách gần như vậy, Lý Tử vẫn có thể tránh thoát được Hư giả thế giới của cô?

    Xem ra bản thân vẫn còn đánh giá thấp mức độ khủng bố của đối phương, sự hưng phấn vui sướng có được năng lực đặc dị của Ứng Tư Tuyết, trong nháy mắt bị dội một gáo nước lạnh thấu tim, nội tâm cô gái nặng nề chìm xuống.

    - “Hiện tại, ta có thể hiểu được vì sao họ Dương sợ vợ đến như vậy, nàng dâu này....sức mạnh quá sức dọa người."

    Lẩm bẩm cảm thán một tiếng, Ứng Tư Tuyết đồng thời không ngừng duy trì cảnh giác, quan sát khắp nơi xung quanh, nếu như song phương đẳng cấp chênh lệch đến vậy, đồng nghĩa cô chỉ có một cơ hội duy nhất, phải nắm cho chặt.

    Vũ khí bí mật của cô, Hư giả thế giới đã lộ diện, nói không chừng trong lần xuất thủ vừa rồi đối phương đã nắm rõ phương thức phát động năng lực của mình, Ứng Tư Tuyết hiểu được cô chỉ có một cơ hội duy nhất, chờ ngay khi nó tấn công, lập tức tiến hành phản kích, nếu như thất bại vậy kết cục chỉ có một, chính mình phơi thây đương trường.

    Đứng trong gió đêm, Tư Tuyết hai hàm răng nghiến chặt. Không được! Ngươi cái đồ đần này, mới nhận được một chút năng lực liền đắc ý vong hình, đem ký ức tại Vương Quan Doanh về sự khủng bố của Lý Tử, ném sạch sẽ ra khỏi đầu.

    Dựa vào cái gì ngươi tự cho mình thông minh, nghĩ từ xa giám thị đối phương liền không biết?

    Quả nhiên là từ kinh nghiệm xương máu, Dương Húc Minh từng nói, không hiểu rõ năng lực đặc thù của lệ quỷ, đối đầu với nó chính là lấy trứng chọi đá. Chính mình vậy mà vẫn coi nhẹ bỏ ngoài tai a....

    Nói cho cùng, hiện tại năng lực của Lý Tử vẫn còn là ẩn số, sức mạnh đến đâu chưa ai hiểu rõ, dưới tình huống này bản thân lại lỗ mãng nhúng tay vào, quả thật là tự tìm đường chết.

    Tâm tình Ứng Tư Tuyết vừa hối hận vừa có chút tuyệt vọng. Cô gái đứng lặng trên sân thượng, không dám cử động khinh suất, cảnh giác từng động tĩnh dù nhỏ nhất xung quanh, cứ vậy chờ đợi, một phút, hai phút...rồi mười phút trôi qua, sân thượng vẫn một mực vắng lặng, ngoại trừ gió đêm thổi qua, nữ quỷ kia không hề tái xuất hiện.

    Toàn thân cứng đờ đứng đó, mười phút này với Ứng Tư Tuyết mà nói, dài tựa thiên thu.

    Đối phương rời đi rồi sao? Cô gái tự hỏi, bất giác nhìn về hướng gian phòng của Dương Húc Minh, phát hiện ra ánh đèn phòng khách đã tắt.

    Trong một thoáng, Ứng Tư Tuyết có cảm giác nhìn thấy một bóng áo cưới đỏ tươi đứng đó, ngay nơi cửa số phòng khách, ánh mắt chòng chọc nhìn về phía cô.

    Nhưng là một giây sau, thân ảnh Lý Tử biến mất, gian phòng lại chìm vào bóng tối. Tâm tình Ứng Tư Tuyết đột nhiên buông lỏng.

    Cô hiểu được ý tứ của Lý Tử.

    - “Cảnh cáo mình sao?"

    Ứng Tư Tuyết nhếch miệng cười giễu bản thân, cảm giác đối diện tử vong nhặt về được một cái mạng, cô gái toàn thân thoát lực, nằm xụi lơ trên mặt sàn sân thượng.

    - “Dương đại ca, không phải là em không muốn giúp, nhưng đêm nay anh chỉ có thể một mình tự thân vận động đi vậy."

    Ứng Tư Tuyết cười khổ một tiếng, nhìn về hướng căn phòng phía xa, lẩm bẩm...

    - “Là vợ anh ăn dấm chua, không cho phép em can thiệp vào á."

    Cùng thời điểm đó, toàn bộ căn hộ của Dương Húc Minh đèn đóm đều tắt, chỉ có hai ngọn nến trắng cháy leo lét bên trong toilet, một trái một phải cắm trước gương, ánh lên ánh sáng u ám phản chiếu khuôn mặt Dương Húc Minh vô cùng âm trầm.

    Ở chính giữa hai ngọn nến là một bát máu gà còn nóng hổi, bên trong chén cắm một cây nến đỏ.

    Dương Húc Minh cũng không thắp cháy nến đỏ này, hắn đứng đó chậm rãi gọt vỏ quả táo trong tay, miệng liên tục gọi tên Lý Tử.

    ... Lý Tử.... Lý Tử.... Lý Tử...

    Hắn không biết mình đã gọi bao nhiêu lần, cũng không rảnh mà đếm.

    Toàn bộ sự chú ý lúc này, Dương Húc Minh đặt vào việc gọt táo, hắn biết vỏ táo gọt ra càng lúc càng dài, đã gần đến giai đoạn kết thúc.

    Từ lúc bắt đầu nghi thức cho đến tận lúc này, toàn bộ toilet đều rất yên ắng, trái ngược với lần thực hiện lễ hỏi quỷ trước, Lý Tử không có bất cứ phản ứng nào, ngoài âm thanh tiếng gọt vỏ và lời kêu gọi lặp đi lặp lại của Dương Húc Minh, hoàn toàn không có phát sinh chuyện cổ quái kinh dị gì khác.

    Tâm trạng của Dương Húc Minh có chút nôn nóng và bất an.

    Yên tĩnh như vậy, lẽ nào nghi thức lại thất bại rồi? Lý Tử vẫn cự tuyệt đối thoại với hắn? Nghĩ đến khả năng này, nội tâm Dương Húc Minh chìm xuống, không phải hắn chưa chuẩn bị tinh thần cho tình huống xấu nhất này, nhưng khi nó xảy ra, Dương Húc Minh vẫn cảm thấy rất khó tiếp nhận.

    Trải qua nhiều khó khăn, bao lần liều mạng đối diện với thời khắc sinh tử như vậy, rốt cục chỉ là công dã tràng sao? Dương Húc Minh thật sự không cam lòng.

    Nghi lễ nếu thất bại, kế tiếp có lẽ hắn nên cân nhắc đi Cửu Giang một chuyến, tự mình điều tra chân tướng. Nhưng là cái chết của Lý Tử quỉ dị như vậy, manh mối đều không có, đến nỗi một trọng án lớn, rúng động dư luận mà thời gian qua đã lâu, cảnh sát điều tra vẫn không có gì tiến triển. Hắn một tên sinh viên tay ngang gà mờ, liệu có thể làm nên cơm cháo gì?

    Chính mình tự biết rõ, hắn chẳng phải Sherlock Holmes, có trí thông minh kiệt xuất, nếu không có manh mối trực tiếp từ Lý Tử, đi Cửu Giang tuyệt đối là vô vọng.

    Mang theo tâm trạng nặng nề như vậy, Dương Húc Minh chậm rãi tiếp tục gọt vỏ táo.

    Thế nhưng ngay giây phút lớp vỏ cuối cùng bị gọt đứt, dị biến phát sinh.

    Từ phía sau lưng hắn, vang lên âm thanh rất đỗi quen thuộc với Dương Húc Minh.

    - “A Minh...."

    Lý Tử hiện thân? Nội tâm Dương Húc Minh xao động mãnh liệt, chỉ thiếu chút nữa hắn quay đầu lại nhìn xem Lý Tử.

    May mắn trong một sát na quyết định, hắn còn nhớ được lời cảnh báo của Sinh tử lục.

    Không được quay đầu nhìn lại! Tuyệt đối không được phép quay đầu!

    Mạnh mẽ cưỡng ép xúc động trong lòng xuống, Dương Húc Minh cứng ngắc nhìn chòng chọc vào tấm gương trước mặt.

    Phản chiếu trong gương, hình ảnh một nam nhân kích động và nôn nóng, bởi vì kềm chế xúc động cưỡng ép hành vi mình mà biểu lộ có chút dữ tợn, nhưng ngoài hắn ra, trong gương soi phía sau không hề có một ai khác.

    Tuy vậy Dương Húc Minh cảm nhận rất rõ ràng, cảm giác âm lãnh này, âm thanh quen thuộc này, chắc chắn Lý Tử đang ở phía sau hắn.

    Rất nhanh, âm thanh quen thuộc lần nữa vang lên, minh chứng vừa rồi không phải ảo giác của hắn.

    - “A Minh...anh đứng yên đó, em sẽ kể cho anh nghe."
     
  3. Lôi Soái

    Lôi Soái And so the legend begin! Đại Boss

    Được thích:
    344,974
    Tất Cả Bạn Gái Của Tôi Đều Là Lệ Quỷ
    Tác giả: Thất Nguyệt Tửu Tiên
    Quyển 3: Oán hận không thể tiêu tan!
    Chương 370: Cô gái kia gọi là Ứng Tư Tuyết sao?

    Nhóm dịch: Vô Sĩ
    Nguồn: Bạch Ngọc Sách

    Thanh âm của Lý Tử, nhẹ nhàng và bình thản, dịu dàng giống như khi cô còn sống vẫn thường chuyện trò cùng Dương Húc Minh. Thế nhưng với hắn, giọng nói nhu hoà thì thầm ấy tựa như đã cách xa cả thiên thu rồi.

    Hắn lặng lẽ đứng yên một chỗ, nhìn vào hình ảnh phản chiếu trong gương của mình. Trong đó, có một nam nhân lệ rơi đầy mặt.

    Dương Húc Minh nhẹ gật đầu.

    - “Được, anh rất muốn nghe em kể lại toàn bộ chuyện đã phát sinh.”

    Thân thể căng cứng của hắn, chậm rãi thả lỏng.

    Thời gian em có không nhiều…

    A Minh, rất cám ơn anh…

    “Cám ơn anh cho đến giờ đã rất cố gắng nỗ lực, là người duy nhất trên đời không hề từ bỏ em.

    Đời này có thể gặp anh, coi như em…”

    Sau lưng Dương Húc Minh, thốt nhiên vang lên một tiếng rên thống khổ. Mấy ngón tay tái nhợt bắt chặt bờ vai hắn, siết đến da thịt muốn nứt, tựa như muốn lôi kéo hắn vĩnh viễn chìm sâu vào bóng đêm âm u.”

    Liên tiếp vang lên tiếng rên rỉ thống khổ của cô gái, kéo dài một hồi lâu.

    Dương Húc Minh vẫn một mực đứng yên trước tấm gương không nhúc nhích, cũng không có phản ứng lại mấy ngón tay đang siết đến tê dại vai mình. Phía sau hắn, âm hàn lạnh lẽo thấu xương, bên trên đã nổi tầng tầng lớp lớp da gà, nhưng hắn vẫn lặng lẽ chờ đợi Lý Tử nói tiếp.

    Qua một lát, rốt cục âm thanh thống khổ dần dần lắng xuống.

    Kế tiếp, mấy ngón tay trắng bệch chậm rãi và lưu luyến thu về, biến mất vào trong bóng tối sau lưng hắn, thanh âm êm ái của Lý Tử lại vang lên.

    - “Em xin lỗi, em không thể tiếp tục cảm xúc yêu thích anh nữa, tha thứ cho em.

    Đối diện anh, em không được phép để cho tình cảm yêu thương lấn át, nếu không, em sẽ không thể khống chế bản thân, sẽ không kềm chế được mà ra tay giết anh, khiến cho hai ta vĩnh viễn cùng chung một chỗ.

    Chuyện phát sinh ở Cửu Giang, coi như là xong rồi, anh cứ làm cái lễ siêu độ cho em là được.

    Em còn lưu lại thế gian này, sẽ chỉ đem lại đau khổ cho anh mà thôi.

    A Minh, em biết anh muốn hỏi chuyện gì, hiện giờ em sẽ nói cho anh biết, nhưng sau này, anh tuyệt đối không được thử kết nối nói chuyện với em nữa.

    Em rất sợ, lần kế tiếp gặp nhau, em không thể khống chế tâm tình của mình mà ra tay thực sự.

    Trạng thái tỉnh táo hiện tại, em chỉ có thể duy trì… A Minh, A Minh…!!!”

    Bả vai Dương Húc Minh lần nữa phát ra cảm giác đau đớn, âm thanh Lý Tử khổ sở dồn dập, cố gắng khống chế sát niệm của mình, bên tai của hắn, gần như có thể cảm nhận được không khí lạnh lẽo thổi qua liên hồi…

    - “A….A….Minh…”

    Tiếng rên rỉ thống khổ kia, tựa hồ Lý Tử đang vô cùng nỗ lực áp chế cảm xúc yêu thương của mình xuống. Nghe đến được, Dương Húc Minh lòng càng nặng trĩu, thân thể cứng ngắc, bất lực.

    Phía sau lưng, thanh âm Lý Tử càng lúc càng dồn dập, gấp rút. Cuối cùng, Dương Húc Minh nghe được một lời mơ hồ nhẹ như gió thoảng.

    - “Cô gái kia, tên gọi Ứng Tư Tuyết sao…”

    Lạnh lẽo hàn ý, trong nháy mắt lan tràn xâm chiếm toàn thân Dương Húc Minh, kéo ý thức hắn chìm vào vực sâu bóng tối, xung quanh tất thảy trở nên mơ hồ hắc ám.

    Không biết đã trải qua bao lâu, ý thức Dương Húc Minh dần dần trở lại, trong ánh sáng mơ hồ, cảm nhận thân thể mình được người ôm đến, mang trở lại giường, da mặt hắn, cảm nhận từng đợt lạnh buốt xúc chạm.

    Từng ngón tay nhẹ vuốt ve trên mặt hắn. Trong thoáng chốc, hắn nghe được một tiếng thở dài cay đắng khe khẽ.

    Sau đó trời đất quay cuồng đảo lộn một trận, khi ý thức lần nữa thanh tỉnh, Dương Húc Minh nhận ra mình đang nằm trên sàn nhà lạnh lẽo, trạng thái thân thể của hắn, vô cùng suy yếu bất lực.

    Ý thức có chút hỗn loạn, đầu hắn vô cùng nặng nề. Cố gắng gượng mở mi mắt, Dương Húc Minh phát hiện hoàn cảnh nơi đây vô cùng xa lạ, tựa như không gian hầm ngầm tăm tối, hắn tuyệt đối chưa từng đến bao giờ.

    Trong không khí lượn lờ mùi hôi thối nhàn nhạt, ánh sáng tù mù gần như không có, tuy vậy Dương Húc Minh vẫn cảm nhận được xung quanh hắn có vài người, đang tụ tập xì xào bàn tán, tựa như vừa phát sinh ra chuyện gì ghê gớm.

    - “Có thể chặt đứt chân tay, móc trái tim ra, đem các bộ phận này tách rời giấu kín cách xa nhau, vạn nhất có xảy ra vấn đề, cũng còn có khả năng kiểm soát nó.”

    - “Tốt! Phương thức này cần tiến hành càng tàn nhẫn càng tốt, ngay lúc nó còn tỉnh táo mà làm, nó càng cảm nhận tra tấn thống khổ, oán hận càng lớn, vậy xác suất thành công, thu được lệ quỷ mạnh mẽ của chúng ta càng cao.”

    Những thanh âm xì xào này tuy có chút mơ hồ, nhưng Dương Húc Minh đại khái vẫn nhận ra được đều là giọng nữ, có chút khàn khàn trầm thấp của những người trung niên, lại có phần khào khào quái đản không giống như giọng người bình thường nên có, nghe mà rùng mình nổi gai ốc toàn thân.

    Những kẻ quỷ quái kia vẫn tiếp tục bàn luận.

    - “Sơn Quỷ nói nó đang mang thai đấy..”

    - “Quá tốt rồi! Đang trong thời gian mang thai mà chết thảm, oán hận tuyệt đối vô cùng mãnh liệt.”

    - “Chọn được đối tượng hoàn hảo như vậy, Sơn Quỷ, bà rốt cục cũng có giá trị một lần.”

    Nghe những âm thanh bất thiện bàn tán, Dương Húc Minh cố gắng vùng vẫy cử động, nhưng thân thể hắn đã bị trói chặt, không thể nhúc nhích, mà động tĩnh của hắn lại khiến cho những kẻ kia chú ý đến.

    - “Ồ…tỉnh lại rồi sao?”

    Tiếng bước chân vang lên, một bóng đen đi đến bên người hắn, ánh sáng u ám khiến Dương Húc Minh không thấy rõ được dung mạo đối phương, chỉ thấy được trên bàn tay cầm nến, một hình xăm khuôn mặt quỷ dữ tợn trên mu bàn tay phải.

    Bóng đen cúi đầu xuống quan sát hắn.

    Vang bên tai âm thanh quỷ dị không giống tiếng người.

    - “Đã tỉnh rồi, vậy thì bắt đầu thôi.”

    Trong nháy mắt, ý thức Dương Húc Minh lại chìm vào hôn mê, trong hỗn độn mờ mịt, tư duy cũng bị đông cứng hoàn toàn.

    Kế tiếp hắn mở mắt, nhận ra mình lơ lửng trên không trung, đang nhìn xuống dưới không gian hầm ngầm hắc ám.

    Phía dưới hắn, nồng nặc mùi máu tươi gay mũi, nằm đó một xác người, mang diện mục vặn vẹo dữ tợn của Lý Tử, xung quanh bốn phía xác chết, bày vài cái nến tang màu trắng quây thành một vòng, bên trong ánh nến, có mấy bóng đen bộ dáng vô cùng hoảng sợ đang ngước nhìn lên về phía hắn.

    Tuy rằng vẫn không thấy rõ tướng mạo những kẻ này, nhưng Dương Húc Minh nghe được thanh âm kinh sợ của bọn chúng.

    - “Sao có thể như vậy?”

    - “Nhanh đem các mảnh thi thể, tách ra mà chạy!”

    - “Ra khỏi nơi đây, nó sẽ không tìm được chúng ta.”

    Trong bóng đêm, Dương Húc Minh trơ mắt nhìn theo những bóng đen đang hoảng loạn bỏ chạy tứ tán. Thân thể đang lơ lửng của hắn đột nhiên cử động, đột nhiên vọt theo một cái bóng đen trong số đó.

    - “Aaa….a….a….a……..!!!!” Vang lên bên tai hắn, một âm thanh thê lương lại có cảm giác vô cùng quen thuộc.

    Thanh âm này, tràn ngập oán hận và thống khổ.

    Đây là tiếng kêu của Lý Tử? Ngay từ bên trong cơ thể hắn phát ra?

    Dương Húc Minh có chút mờ mịt, thân thể hắn tự động đuổi theo một bóng đen trong hầm ngầm, rốt cuộc hắn nhận ra nơi đây là một tầng ngầm để xe.

    Âm lãnh hàn phong, cuồn cuộn thổi dưới bầu trời đêm tối đen như mực.

    Kẻ đang bỏ chạy kia, trong ngực ôm chặt một cái hộp đen thui, ngoái đầu về phía hắn gào rú.

    - “Đồ chết tiệt, mày là do bọn tao tạo ra, đừng hòng phản kháng.”

    - “Muốn giết tao sao? Dám ra khỏi bãi đậu xe này, mày chết chắc rồi!”

    Nghe được đối phương hổn hển nguyền rủa, Dương Húc Minh sững sờ. Ra khỏi bãi đậu xe thì chết chắc? Tại sao?

    Một giây sau hắn lập tức hiểu ra, vì trong nháy mắt, kia một dòng sông máu kinh khủng cuộn trào hiện ra trong tầm mắt.

    Sông máu đỏ lòm, từng đợt sôi trào mãnh liệt, trong chớp mắt vượt qua đỉnh núi xa xa, băng ngang qua bầu trời, hướng thẳng về phía hắn mà cuồn cuộn chảy tới.

    Tốc độ vô cùng nhanh, nhanh đến hắn còn chưa kịp phản ứng gì, toàn bộ thân thể liền chìm sâu vào trong dòng sông máu. Một luồng sức mạnh vô biên không thể phản kháng lôi kéo, điên cuồng xé rách từng mảnh thân thể của hắn.

    Trong hỗn độn hắn nghe được vô số âm thanh thê lương oán hận, gào thét trong tuyệt vọng, kia âm thanh đủ khiến cho người nghe đánh mất lý trí, phát điên phát rồ.

    - “Lý Tử!!!!”

    Dương Húc Minh hoảng hốt kêu to, đột nhiên hắn từ trên giường chồm dậy. Ánh sáng ban mai nhẹ nhàng soi chiếu trên người hắn.

    Một mặt mờ mịt nhìn quanh, ngó ra phía cửa sổ, Dương Húc Minh bần thần ngơ ngác.

    Vừa rồi… là mộng cảnh Lý Tử cho hắn thấy sao?
     
  4. Lôi Soái

    Lôi Soái And so the legend begin! Đại Boss

    Được thích:
    344,974
    Tất Cả Bạn Gái Của Tôi Đều Là Lệ Quỷ
    Tác giả: Thất Nguyệt Tửu Tiên
    Quyển 3: Oán hận không thể tiêu tan!
    Chương 371: Cái chết cũng không chia lìa được đôi ta

    Nhóm dịch: Vô Sĩ
    Nguồn: Bạch Ngọc Sách

    Ngồi trên giường, Dương Húc Minh day day huyệt thái dương, cảm thấy có chút nhức đầu.

    Cảm giác u ám trì trệ này, tựa như cả đêm qua hắn thức trắng không ngủ. Không phải chính mình còn đứng trong toilet sao? Hiện tại làm sao lại trở về phòng ngủ rồi?

    Ngay cả mền cũng chu đáo đắp lên người mà ngủ?

    Dương Húc Minh có chút thất thần, ngơ ngẩn nhìn ra cửa sổ, lại hồi tưởng đến giấc mộng đêm qua.

    Hắn còn nhớ được, thời điểm hôn mê lần thứ nhất trong toilet, trong thoáng chốc cảm giác được có người ôm mình mang đi.

    Hẳn là Lý Tử.

    Dương Húc Minh nhìn về gian phòng của Lý Tử, nơi này vẫn một mực đóng chặt. Tiếp tục xoa bóp đầu một lát, hắn nhíu mày suy đoán, đêm qua hẳn là Lý Tử đưa hắn vào mộng cảnh, cho hắn trực tiếp chứng kiến toàn bộ sự việc phát sinh ở Cửu Giang. Đám người quỉ quái không rõ lai lịch kia hại chết Lý Tử với mục đích muốn biến cô thành một loại công cụ nào đó để thao túng.

    Thế nhưng mức độ oán hận của Lý Tử vượt quá dự đoán của bọn chúng, thoát khỏi khống chế mà tiến hành phản kích.

    Đám hỗn đản này thấy kế hoạch thất bại, lập tức đem theo từng bộ phận thân thể của cô bỏ chạy, dụ dỗ Lý Tử ra khỏi bãi đậu xe ngầm. Lên đến mặt đất, Lý Tử liền bị Huyết Hà cuốn đi, mang đến một thế giới kinh khủng khác.

    Chỉ là sức mạnh của Lý Tử quá khủng bố, ngay cả cái thế giới bên kia cũng không thể trói buộc mãi mãi. Bằng cách nào đó mà Lý Tử đã vượt thoát khỏi dòng Huyết Hà, trở về dương gian lần nữa. Bất quá… từ những lời trao đổi của đám hung thủ, xem ra chúng đã có chuẩn bị cho tình huống xấu nhất, một khi những bộ phận thân thể Lý Tử vẫn còn tách rời, dù có mạnh đến đâu Lý Tử cũng không có cách nào tìm ra bọn chúng.

    Bởi thế, sau khi trở thành lệ quỷ, cô cũng chỉ có thể tìm đến hai kẻ vai phụ dẫn đến thảm kịch của mình, một là bà cô nhỏ và tên trộm đã đánh cắp điện thoại của Dương Húc Minh, sau đó… bị khống chế bởi ham muốn có được Dương Húc Minh bên cạnh, Lý Tử tìm đến hắn…

    Toàn bộ nội dung thảm án, Dương Húc Minh một lần tận mắt chứng kiến, lần này kinh nghiệm không thông qua lời kể, mà hắn trực tiếp quan sát hình ảnh rõ ràng chân thực, đây thật là…

    - “Khiến cho lòng ta thật khó chịu a....”

    Lặng lẽ siết chặt hai nắm tay, Dương Húc Minh biểu lộ đờ đẫn. Thấy rõ được tiền căn hậu quả, hắn vậy mà phát hiện tâm tình của mình trở nên bình tĩnh lạnh lùng ngoài dự đoán.

    Ban đầu hắn còn tưởng rằng, một khi biết được nguyên do Lý Tử chết thảm, bản thân sẽ tức giận sôi sục không thể kềm chế.

    Thực tế lại không phải, Dương Húc Minh trong lòng vô cùng bình tĩnh, không có một chút cảm xúc phẫn nộ hay nóng nảy nào.

    Hoặc đơn giản mà nói, với hắn những kẻ thủ ác hại chết Lý Tử kia, giận dữ hay thù hận hoàn toàn vô nghĩa, Dương Húc Minh sớm đã hạ quyết tâm, việc hắn cần làm chỉ có một, tìm ra và tuyên tử hình toàn bộ.

    Bây giờ tận mắt nhìn thấy tình cảnh chết thảm của Lý Tử, chỉ càng củng cố thêm quyết tâm sắt đá của hắn.

    Đối với những hung thủ trong bóng tối kia, sớm đã đạt đến tận cùng căm hận, không còn cách nào gia tăng được nữa. Về phần Lý Tử đề xuất hắn làm lễ siêu độ gì đó, Dương Húc Minh nghĩ nghĩ một chút rồi thở dài cảm thán.

    - “Lý Tử ngốc nghếch này, sao ta có thể làm vậy? Chuyện này nghĩ cũng đừng nghĩ nữa.”

    Lấy ra Sinh tử lục, hắn bình tĩnh cân nhắc, tay lật ra trang thứ ba, phát hiện quả nhiên tất thảy văn tự đã xoá trắng chỉ còn trang giấy trống không. Điều này cũng nằm trong dự đoán của hắn.

    Dương Húc Minh lấy bút viết lên trang sách, hỏi nó có phương pháp nào để lưu giữ Lý Tử vĩnh viễn bên mình, mà lại có thể khống chế được cảm xúc của cô, không xảy ra tình trạng mất kiểm soát ra tay giết hắn.

    Sau vài giây, huyết tự nổi lên giải đáp vấn đề của Dương Húc Minh.

    Thuật cản thi của Tương Tây Dương gia có thể thoả mãn yêu cầu của chú em.
    Điều kiện đầu tiên bắt buộc phải làm được: Tìm lại tứ chi của Lý Tử và trái tim, để cô có lại được thân thể hoàn chỉnh.

    Nhìn thấy đáp án này, Dương Húc Minh biểu lộ có chút cứng đờ…

    Tương Tây Dương gia?

    Hắn có một sự liên tưởng kỳ quái.

    Trầm ngâm một lát, Dương Húc Minh hỏi tiếp.

    - “Làm thế nào tìm được người trong dòng họ Tương Tây Dương gia?”

    Câu trả lời khiến hắn sửng sốt.

    Không cần tìm, chú em chính là hậu duệ của gia tộc này.

    A…? Ta là con cháu dòng Tương Tây Dương gia? Ta biết thuật cản thi sao? Con mẹ nó sao ta không có chút ấn tượng nào?

    Dương Húc Minh lần nữa dùng bút viết ra nghi vấn của hắn.

    - “Nhưng ta không biết thuật này, nếu em là người Tương Tây Dương gia, sao em không có chút trí nhớ nào về chuyện này?”

    Chú em chắc chắn là huyết mạch cuối cùng của Tương Tây Dương gia, chú em không biết cản thi thuật, nguyên nhân là do không nhận được truyền thừa từ cha ông để lại.
    Tìm về quê quán cũ, có thể sẽ lần ra chút manh mối hữu dụng.

    Chỉ cần nhận được truyền thừa, học được thuật cản thi, chú em sẽ thực hiện được mong ước của mình.

    Khi đó, cái chết cũng không thể tách biệt hai người.

    Nhận được đáp án này, Dương Húc Minh trầm tư suy nghĩ.

    Cuối cùng hắn cất Sinh tử lục vào túi. Uhm…. Về quê cũ một chuyến xem xét thử cũng không phải là chủ ý tệ. Đã qua rất nhiều năm rồi, kể từ khi cha hắn qua đời, hai mẹ con Dương Húc Minh liền rời bỏ nơi cũ, chuyển nhà về thành phố phụ cận.

    Hiện giờ trở về, hắn cũng không chắc mình còn nhận ra được cảnh vật cũ. Bất quá… cha hắn thật sự là người hành nghề cản thi sao?

    Chả trách, chú Sinh và cha của Dương Húc Minh là anh em thân thiết, một người dẫn đường, một kẻ hành nghề cản thi, thật là trời sinh một cặp huynh đệ.

    Bất quá, cha hắn hành nghề cản thi, vì cái gì mẹ hắn một mực không tin quỷ thần, đối với thế giới tâm linh có sự bài xích rất mạnh?

    Dương Húc Minh hồi tưởng một lát, chợt nhận ra kể từ khi cha hắn qua đời, dường như cuộc sống của mẹ hắn trở nên thuận lợi vui vẻ hơn trước, ngày ngày vô âu vô lo, rảnh rỗi chơi mạt chược với bạn bè, vận khí cực tốt thắng lớn thắng nhỏ đều đều, ngay cả các món cá cược, bốc thăm may rủi, vé số các loại… thắng giải là chuyện thường tình.

    Kể từ ngày đó, tiền sinh hoạt của hai mẹ con kể cả tiền học phí của hắn, đều là từ mấy món này mà có.

    Chuyện này có liên quan đến cha hắn chăng?

    Dương Húc Minh trầm tư một lúc lâu, sau đó hắn rời giường.

    Mặc kệ tình huống là thế nào, cứ sắp xếp mọi chuyện ở đây cho ổn thoả, rồi đi một chuyến về lại quê quán cũ, tìm hiểu một lần là rõ.

    Hắn với tay lấy một tờ ghi chú trên bàn làm việc, ghi lại hai chữ: “Sơn Quỷ”

    Cái tên này, là cái tên duy nhất trong mộng cảnh hắn nghe được, tổng cộng hung thủ có năm người phụ nữ trung niên, mỗi kẻ mang đi một bộ phận thân thể của Lý Tử.

    Hắn dự định trước tiên đi Cửu Giang một chuyến, lần cho ra từng tên một, giết chết chúng, thu hồi lại thân thể Lý Tử.

    Xử lý vấn đề này xong xuôi, kế tiếp sẽ về quê cũ, tìm lại thuật cản thi gia truyền, nếu mọi việc thuận lợi, hắn và Lý Tử có thể vĩnh viễn ở bên nhau.

    Ước định với nhau đã từng lập, có cơ hội hắn tuyệt đối sẽ không vì cái chết của Lý Tử mà dừng tay. Cho nên con đường tiếp theo rất rõ ràng, hoàn thành hai hạng mục công việc kể trên, mọi chuyện liền hoàn mỹ.

    Dương Húc Minh đi đến toilet, muốn thu dọn một chút.

    Hắn phát hiện trong toilet hai cây nến màu trắng đều đã cháy hết, chén máu gà vốn dĩ đầy ắp, hiện tại trống trơn chỉ còn trơ trọi một cây nến đỏ, chiều dài khôi phục nguyên vẹn như chưa từng bị đốt qua.

    Nhìn thấy cây nến đỏ này, Dương Húc Minh sửng sốt.

    Hắn vô thức cầm cây nến nhân duyên này lên, cảm giác ấm áp khó nói nên lời tràn ngập trong lòng.

    Nhẹ quay người lại, nhìn về phía căn phòng Lý Tử, Dương Húc Minh gọi khẽ.

    Cửa phòng vẫn đóng chặt không chút nào phản ứng.

    Thế nhưng tâm tình hắn rất vui vẻ, nhìn về căn phòng Lý Tử mà mỉm cười, cười đến tầm mắt mơ hồ không rõ.

    - “Anh đã quyết định rồi.

    Lý Tử ngốc, anh sẽ khiến cho em không thể không tiếp tục yêu thích anh, yêu đến hận không thể chém anh ra thành muôn mảnh. Tuyệt đối là vậy!”
     
  5. Lôi Soái

    Lôi Soái And so the legend begin! Đại Boss

    Được thích:
    344,974
    Tất Cả Bạn Gái Của Tôi Đều Là Lệ Quỷ
    Tác giả: Thất Nguyệt Tửu Tiên
    Quyển 3: Oán hận không thể tiêu tan!
    Chương 372: Bản chất của lệ quỷ

    Dịch: VoMenh
    Nhóm dịch: Vô Sĩ
    Nguồn: Bạch Ngọc Sách

    Lúc Dương Húc Minh gặp Ứng Tư Tuyết thì thấy gương mặt cô ấy rã rời, mắt thâm quầng, mệt mỏi ngồi tại quán bún thịt dê, ăn lấy ăn để từng gắp bún.

    Hình dáng đó hù dọa Dương Húc Minh giật mình một cái.

    - “Cái quái gì vậy? ... Em bị gì thế?” Dương Húc Minh ngẩn ngơ: - “Sao lại trở nên thế này?”

    Nghe Dương Húc Minh hỏi, Ứng Tư Tuyết giận dỗi nhìn hắn.

    - “Anh còn hỏi à? Đồ chết tiệt vô lương tâm, nhắn tin báo bình an cho em biết không được sao? Nếu anh không cần xài điện thoại thì đi quyên góp cho ai khác cần xài đi cho nhanh!”

    Đối mặt với lời trách móc của Ứng Tu Tuyết, Dương Húc Minh chỉ gượng cười một cái, không dám trả lời.

    Sau khi thức dậy, quét dọn nhà cửa xong, hắn mở điện thoại ra thì thấy hàng loạt tin nhắn mà Ứng Tư Tuyết gửi đến. Nội dung cũng đơn giản, chính là hỏi thăm Dương Húc Minh còn sống hay không, cô ấy sẵn sàng chờ lệnh ở khu vực gần đó, nếu cần cô ấy giúp sẽ có mặt ngay tức khắc... Tin nhắn đầu tiên gởi tầm tám giờ tối hôm qua, liên tục cho đến sáu giờ rưỡi sáng nay, cứ nửa tiếng là một tin nhắn.

    Quả thật là cô nàng đại tiểu thư này không hề chợp mắt đêm qua, nhất định chờ hắn hồi âm đây mà.

    Thế nhưng, vốn dĩ Dương Húc Minh chưa từng nghĩ rằng cô nàng này lại muốn giúp hắn, nên đã tắt nguồn điện thoại từ hôm qua.

    Sau khi chiên dầu con quái vật ấy, tâm tình của hắn khá tệ. Lúc đó, hắn không rõ Lý Tử có oán hận hắn vì hành động ấy hay không, lại sợ cô nàng từ chối giao lưu với hắn. Dương Húc Minh rơi vào trạng thái tinh thần rối loạn, còn hơi sức đâu mà lấy điện thoại ra nhìn, cũng chẳng có tâm trạng nói chuyện với người khác.

    Chỉ là, không ngờ rằng vị đại tiểu thư đây có thể thức cả đêm không ngủ, đúng thật là cao thủ, không hổ danh là trạch nữ cú đêm lâu năm.

    Dương Húc Minh ngồi xuống, cũng gọi một món bún thịt dê, rồi nói: - “Chuyện hôm qua là anh không đúng, anh xin lỗi em.

    Anh định mời em ăn trưa để đền bù cho em, nhưng cũng sợ em chê nè.”

    - “Ai nói em chê?” Ứng Tư Tuyết vội vàng xen lời, mặt mày hớn hở, nói: - “Thịt muỗi cũng là thịt, bữa bún thịt dê này anh mời em đi.”

    Dương Húc Minh thở dài: - “Ok, không thành vấn đề.”

    - “Mà đại tiểu thư này, em có thức tỉnh ra năng lực gì không?” Dương Húc Minh hơi tò mò: - “Là năng lực gì vậy?”

    Ứng Tư Tuyết cười mỉm, nói: - “Cho anh coi nè!”

    Cô ấy bèn búng tay một cái: - “Hư giả thế giới!”

    Một giây sau, một bóng người trắng bệch toàn thân bỗng nhiên xông ra từ sau lưng cô ấy. Nó có mái tóc màu trắng, thân thể màu trắng, làn da màu trắng; ngoại trừ con mặt đen kịt quỷ dị ra, con quỷ này mang màu trắng cả thân người, vô hình tạo ra một cảm giác hoang mang, sợ hãi.

    Dương Húc Minh giật thót cả người: - “.. ĐCM... Thứ gì vậy?”

    Hắn hoảng hốt nhìn bóng quỷ trắng bệch này, hỏi: - “Đây là năng lực của em sao?” Hắn cuống quít nhìn xung quanh quán, lại thấy mọi người không hề để ý đến chuyện xảy ra bên này, chẳng ai nhìn sáng.

    Dương Húc Minh sửng sốt: - “Bọn họ không nhìn thấy à?”

    Ứng Tư Tuyết gật đầu: - “Chính xác. Thật ra, em đoán là ngọn lửa quỷ của anh cũng trở nên vô hình trong mắt người bình thường đấy.

    Hay là anh thử một lần xem sao?”

    Vẻ mặt của Ứng Tư Tuyết tỏ ra vô cùng hứng thú. Dương Húc Minh chần chờ một chút rồi nói: - “Người bình thường có lẽ thấy được ngọn lửa quỷ của anh đấy, vì trước đó anh có quay video clip phóng lửa ra thì Lâm Thu có thể nhìn thấy mà.”

    Ứng Tư Tuyết liếc mắt: - “Bộ anh nghĩ Lâm Thu là người bình thường sao? Anh đừng có rộn chuyện nữa, Lâm Thu và ông Đặng Hiển Quý chết tại Thượng Nê pha kia đều có dính líu đến lệ quỷ, làm sao coi họ như người bình thường được.

    Anh send cái clip kia qua cho em, em giúp anh test thử.”

    Dương Húc Minh nghe vậy bèn send cái clip mà hắn tự quay bản thân qua cho Ứng Tư Tuyết, rồi thắc mắc: - “Em định send cho những người khác à?”

    Ứng Tư Tuyết gật đầu: - “Đúng rồi.”

    Cô ấy nhấn tới nhấn lui vài lần trên điện thoại di động, lại chờ chút xíu, tựa như đang chat chit với bạn bè thì phải.

    Một lát sau, cô nàng để điện thoại xuống, nói với Dương Húc Minh: - “Tất cả người quen của em đều không nhìn thấy ngọn lửa quỷ trong cái clip của anh. Rõ ràng là do Lâm Thu bị lệ quỷ ám ảnh, hoặc là kẻ nào nắm giữ sức mạnh của lệ quỷ thì mới thấy được ngọn lửa quỷ của anh.”

    Dương Húc Minh tỏ vẻ hiểu ra: - “Thì ra là vậy!”

    Trước giờ hắn luôn nghĩ người thường có thể nhìn thấy ngọn lửa quỷ của hắn, thì ra là không thấy nha. Nghĩ thế, Dương Húc Minh liền nhìn quỷ ảnh trắng bệch toàn thân sau lưng Ứng Tư Tuyết một lần nữa. Mặc dù con quỷ này chỉ có mỗi một màu trắng trên người, lại để tóc dài, nhưng nếu quan sát cẩn thận sẽ thấy ngũ quan của nó rất giống gương mặt của Ứng Tư Tuyết. Dương Húc Minh liền thắc mắc: - “Sao con quỷ này có hình dáng giống em quá vậy?... À, còn ‘Hư Giả thế giới’ là cái quỷ gì? Em tự đặt tên hả?”

    Ứng Tư Tuyết cười khặc khặc, - “Thế nào? Ngầu không? Năng lực Stand vừa thức tỉnh thì phải có tên cho loại Stand đó chứ, như vậy mới ngầu lòi ra.

    Còn ngọn lửa quỷ của anh thì vô dụng vỡi, hay gọi là Ẩn Giả chi tử đi hén.”

    Dương Húc Minh khịt mũi một cái.

    Ứng Tư Tuyết lẩm bẩm: -“Đừng có xem thường ‘Hư Giả thế giới’ của em, nó mạnh lắm đó.

    Chẳng những có sức mạnh bản thân khá lớn, tay không dễ dàng đánh nát bức tường, mà siêu năng lực của nó còn biến thái hơn nữa, tuyệt đối được liệt vào hàng ngũ Stand của nhân vật chính đó, không hề yếu hơn Star Platinum nhà anh đâu.”

    Dáng vẻ đắc ý phơi phới của Ứng Tư Tuyết khá là gợi đòn. Dương Húc Minh ho nhẹ, nói: - “Như vậy, ‘Hư Giả thế giới’ của em có năng lực gì vậy?”

    Tròng mắt Ứng Tư Tuyết xoay chuyển, cô nàng nâng một chén trà nóng lên, nói: - “Làm sao tùy tiện tiết lộ năng lực của Stand cho người ngoài biết được? Anh uống chén trà này đi, chứng minh anh theo phe em thì em mới nói.”

    Dương Húc Minh im lặng nhìn cô ta, lẩm bẩm: - “Em đã bỏ cái khỉ gió gì vào trong trà?”

    Ứng Tư Tuyết cười híp hai mắt, hỏi ngược: - “Anh đoán xem?”

    Dương Húc Minh liếc mắt, nói: - “Được thôi, uống trà cũng được... Nhưng anh không thèm uống. Chuyện mà Dương Húc Minh anh đây thích làm nhất, chính là say NO với kẻ luôn tự cho mình là đúng như em!”

    Ứng Tư Tuyết ôm bụng cười như nắc nẻ: - “Ha ha ha ha... Anh giỏi lắm, không hổ danh là Kira Yoshikage nha, em thích. Mà thôi, đùa thế đủ rồi! Anh nè, em có chuyện quan trọng muốn nói cho anh biết.”

    Ứng Tư Tuyết cười một lúc rồi dừng lại, lúc này mới ngồi thẳng lưng lên, bàn chuyện chính sự: - “Em có phát hiện mới liên quan đến năng lực của lệ quỷ.”

    Dương Húc Minh nhíu mày một cái, hỏi: - “Sao nào?”

    Ứng Tư Tuyết chỉ về quỷ hồn màu trắng đang lơ lửng sau lưng cô ấy, nói: - “Anh thấy Stand này giống em, đúng không? Thậm chí có thể nói, đây có lẽ là một bản sao của em luôn đó.

    Mặc dù hiện tại em có thể khống chế nó, đồng thời cảm giác được nó không hề có trí khôn, nhưng nếu như... em nói là nếu như nha...”

    Ứng Tư Tuyết nhìn chằm chằm Dương Húc Minh, nói tiếp: - “Nếu như em bị giết chết rồi, chỉ còn mỗi cái thế thân này ở lại trên thế gian. Như vậy, nếu con thế thân này mất đi vị chủ nhân đang điều khiển mình, thì trong mắt những người khác, con quỷ này sẽ có thân phận gì đây?”

    Dương Húc Minh trừng to mắt khi nghe những lời mà Ứng Tư Tuyết vừa nói.
     

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)