Linh Dị Tất Cả Bạn Gái Của Tôi Đều Là Lệ Quỷ - Thất Nguyệt Tửu Tiên

Thảo luận trong 'Khoa Huyễn - Linh Dị' bắt đầu bởi Lôi Soái, 25/9/19.

  1. Lôi Soái

    Lôi Soái And so the legend begin! Đại Boss

    Được thích:
    316,342
    Tất Cả Bạn Gái Của Tôi Đều Là Lệ Quỷ
    Tác giả: Thất Nguyệt Tửu Tiên
    Quyển 3: Oán hận không thể tiêu tan!
    Chương 348: Người cha điên cuồng

    Dịch: VoMenh
    Biên: Tiểu Tán Tu
    Nhóm dịch: Vô Sĩ
    Nguồn: Bạch Ngọc Sách

    Trong khoảnh khắc thân thể bị đoạn cán cờ chiêu hồn đâm xuyên qua, cả người Dương Húc Minh trở nên cứng đờ.

    Chuyện gì thế này?

    Hắn trừng to hai mắt mà nhìn, tận mắt trông thấy máu từ đầu vai bắn mạnh ra, nhuộm đỏ lá cờ chiêu hồn vốn dĩ mang màu trắng.

    Đại não tựa như dừng hoạt động trong một giây.

    Tích tắc!

    Mình bị đâm trúng ư? Dương Húc Minh nhìn người cha bằng một ánh mắt khó tin, vừa định mở miệng nói chuyện thì ngọn cờ chiêu hồn đang đâm xuyên qua cơ thể hắn bỗng chấn động mạnh một cái.

    Cả người Dương Húc Minh bị đánh bay ngay lập tức, văng một đoạn xa.

    Thân thể của hắn lộn nhào trên không trung nửa vòng, cuối cùng rơi mạnh xuống lớp tuyết trên mặt sân.

    Mắt Dương Húc Minh nổ đom đóm.

    Ọc... khụ khụ khụ...

    Hắn ôm lấy vết thương trên bả vai, ngồi dậy, sau đó nhanh chóng phát hiện vị trí vết thương mà lòng bàn tay mình đang chạm vào không còn chảy máu nữa.

    Vậy là... Hắn hồi phục lại khả năng động đậy rồi ư? Dương Húc Minh vội nhìn về phía trước, bóng người cao to kia vẫn đứng sừng sững tại đó.

    Nhưng là, ngọn cờ chiêu hồn trắng bệch trong tay ông ấy khi trước hiện đỏ thẩm máu tươi, lúc này lá cờ ấy có vẻ như đang hấp thu những vết máu ấy.

    Trong gió tuyết, người đàn ông vạo vỡ mặc áo đỏ, đội mũ rộng vành kia vẫn đứng yên một chỗ, giống như tượng đá tạc nên.

    Thế nhưng dường như có một luồng sát khí sặc mùi máu me cuồng loạn nào đó đang được ngưng tụ từ bốn phía.

    - “Cha không còn nhiều thời gian... nữa đâu.”

    Một giọng nói khàn khàn truyền ra từ phía sau chiếc mũ rộng vành.

    - “Các con chạy mau đi.”

    Sau khi lá cờ chiêu hồn hấp thu tất cả máu huyết thấm đẫm bên trên, nó bèn vung mạnh một cái, theo chiều di chuyển của mảnh vải, một ánh mờ đỏ thẫm hiện ra chớp nhoáng. Lúc luồng sáng màu đỏ hiện ra, ngay lập tức con nữ quỷ sau lưng Ứng Tư Tuyết và Lâm Thu liền bị tiêu diệt. Hai cô gái ấy cũng được khôi phục năng lực hành độn.

    Nhưng vào thời điểm này, tiếng kèn đưa dâu đã biến mất bỗng vang lên lần nữa. Cái âm thanh hối hả, chói tai kia tựa như tiếng gọi câu hồn, đòi mạng, khiến người ta tê cả da đầu.

    Từng luồng gió lạnh lẽo cuốn qua mặt đất.

    Giữa những đóa hoa tuyết bay trong gió loạn, một cái bóng đỏ thẫm lướt ra từ sau lưng Dương Húc Minh, chớp nhoáng xông về phía người đàn ông to con mặc áo đỏ, đội mũ rộng vành kia!

    Một âm thanh chấn động mạnh mẽ vang lên. Sóng xung kích dữ dội khuếch tán ra bốn hướng. Ứng Tư Tuyết và Lâm Thu đang đứng gần nhất sợ hãi hét lên, bị xung kích đánh bay ra ngoài, ngã xuống bên cạnh Dương Húc Minh.

    Khi gió thổi nhẹ dần, Dương Húc Minh trấn định lại, nhìn ra phía trước thì thấy một bộ áo cưới đỏ tươi đang bồng bềnh, trôi nổi – thì ra ả nữ quỷ luôn một mực ngồi yên trong kiệu hoa giờ đã phải hiện hình.

    Ả lơ lững giữa không trung. Đôi quỷ trảo với móng tay bén nhọn đen kịt cùng với làn da tái nhợt kia đang nắm chặt lấy ngọn cờ chiêu hồn của cha hắn, có vẻ như hai bên đang rơi vào thế giằng co.

    Tiếng kèn hỷ vẫn vang lên như thế, đồng thời, có vẻ như còn gấp rút hơn.

    Bản nhạc ấy tựa như mang âm điệu của vô số kẻ đang rên la thảm thiết, cực độ tuyệt vọng. Sau đó, trong ánh nhìn chăm chú pha lẫn sự kinh ngạc của Dương Húc Minh, bóng dáng to cao mặc áo đỏ kia bỗng nhiên run rẩy dữ dội.

    Từ sau lưng ông ấy, một thân thể có giới tính nữ, mặc áo cưới đỏ thẫm, đội khăn che mặt cô dâu im ắng mọc ra.

    Trong nháy mắt, có vẻ như người đàn ông kia nhận nỗi đau đớn cực lớn.

    Một luồn gió mang màu đỏ mờ nhạt thổi ngang, cuốn lệch đi chiếc mũ rộng vành kia, bên dưới là một khuôn mặt dữ tợn đang phẫn nộ.

    Cha của Dương Húc Minh tựa như một gã bệnh tâm thần, gương mặt vặn vẹo vì tức giận, gào thét về phía con nữ quỷ kia.

    Mắt của ông ấy biến đổi thành màu đỏ hoàn toàn, vô cùng khủng khiếp. Nữ quỷ đang lơ lửng giữa không trung kia với tay chụp lấy ngọn cờ chiêu hồn quật mạnh vào ông ta khiến gã bay sượt qua người Dương Húc Minh, té nhào vào trong linh đường.

    Sau khi bị trúng đòn, người đàn ông áo đỏ ấy ôm lấy đầu mình, thét lên đầy thống khổ.

    “A a a a a a!”

    Gã ta bỗng nhiên quay về hướng Dương Húc Minh, nhìn hắn, sau đó điên cuồng nhào đến.

    Luồng sát khí tuôn ra cùng với dáng dấp hung tợn dọa người như thế đã nói rõ ý đồ giết người của ông ta. Dương Húc Minh không thèm nhiều lời, co giò bỏ chạy.

    - “Dương Tĩnh! Cha còn nhớ người phụ nữ Đỗ Thư Doanh bên bờ Nguyên Giang bị cha ăn trộm một con cá hay không?”

    Dương Húc Minh vừa chạy vừa hô.

    Nhưng lần này, lời nói của Dương Húc Minh trở nên vô dụng.

    Bóng người kia điên cuồng lao đến sau lưng hắn, giơ ngọn cờ chiêu hồn lên rồi đập mạnh xuống.

    Leng keng leng keng leng keng.

    Chiếc lục lạc trên trên cán cờ lay động dồn dập. Dương Húc Minh bị đánh văng ra ngoài, nện mạnh ngay cánh cửa linh đường, sau đó té nhào xuống mặt đất.

    Lực phản chấn khiến ngực hắn như muốn nổ tung. Vừa ngồi xuống, Dương Húc Minh che ngực, ọc ra một ngụm máu tươi.

    Chẳng lẽ lần này lại phải chịu cảnh cha con tương tàn sao?

    Dương Húc Minh nhìn cha mình trong bộ dạng điên cuồng, cảm thấy khó mà tin nổi.

    Hắn muốn giãy giụa chạy đi, nhưng đau đớn khắp người. Lồng ngực gần như muốn vỡ nát, thân thể vì quá đau mà trở nên cứng đờ.

    Hắn chỉ có thể trơ mắt nhìn ông ta lao đến lần nữa.

    Nhưng ngay lúc người đàn ông áo đỏ, đội mũ rộng vành vọt tới cổng linh đường, sự chú ý của ông ta lại đột nhiên bị quan tài máu trong linh đường hấp dẫn.

    Kẹt kẹt….

    Nắp quan tài máu nhẹ nhàng di chuyển một chút, khe hở đen nhánh kia ngày càng to ra. Đôi tay tái nhợt của con quỷ đang nắm lấy vành nắp quan tài, dường như bắt đầu gia tăng lực, muốn leo ra từ bên trong.

    Thấy cảnh này người đàn ông mặc áo đỏ, đội mũ rộng vành càng trở nên cuồng bạo hơn. Ông ta phẫn nộ gào thét với quan tài máu trong linh đường, giống như con mãnh thú thời tiền sử, làm cho màng nhĩ của Dương Húc Minh cực kì đau nhức.

    Tiếng thét này thực sự quá bá đạo, hơn cả cặp loa một nghìn năm trăm oát mà Dương Húc Minh ao ước hốt về bấy lâu!

    Một giây sau, người đàn ông mặc áo đỏ, đội mũ rộng vành phóng về phía quan tài máu, nhưng trong góc tối của linh đường, một đôi tay quỷ với những móng vuốt đen nhánh bỗng nhiên thò ra.

    Nữ quỷ trong kiệu hoa bị vậy mà trốn trong bóng tối, trực chờ cơ hội này ra tay đánh lén.

    Mười ngón tay của nó gắt gao tóm chặt cổ của người đàn ông mặc áo đỏ, đội mũ rộng vành, móng tay đen nhánh sắc nhọn đâm xuyên qua lớp vải, cắm vào cổ ông ta, máu tươi chảy ào ra. Nhưng ông ta không vì bị thương mà suy yếu, ngược lại càng thêm điên cuồng.

    Người đàn ông mặc áo đỏ, đội mũ rộng vành không thèm vung vẩy lá cờ chiêu hồn nữa, trực tiếp duỗi bàn tay to như cái bồ cào của mình ra, bắt lấy nữ quỷ bên người. Ngón tay thô to của ông ta nắm chặt đầu nữ quỷ, sau đó dùng lực đập nữ quỷ ra ngoài.

    Một tiếng “ầm” vang lên, nữ quỷ bị nện đập vào trên quan tài máu. Lúc này, toàn bộ linh đường rung chuyển, quan tài máu bị lực va đập, suýt nữa bị lật lên.

    Tiếng cười quỷ dị bất chợt vang lên trong toàn bộ linh đường. Ngay khi nữ quỷ trong kiệu hoa bị nện vào quan tài máu, nguyên bản những ngón tay đang nắm chặt vành nắp quan tài bỗng nhiên buông ra, thay đổi mục tiêu chộp lấy nữ quỷ trên nắp quan tài.

    Sau đó trong tiếng kêu gào tuyệt vọng thê lương của nữ quỷ, đôi tay kia trực tiếp kéo nó vào trong quan tài máu.

    Trong quan tài máu bỗng nhiên vang lên tiếng nhai nuốt roạt roạt khiến da đầu người khác phải run lên, cùng với tiếng kêu thảm thiết của nữ quỷ trong kiệu hoa. Nhưng rất nhanh, tiếng kêu gào dần dần biến mất, tiếng nhai nuốt rợn người kia cũng im bặt. Trong linh đường yên tĩnh mấy giây, sau đó mới vang lên tiếng cười lạnh quỷ dị, tựa hồ có đồ vật gì trong quan tài máu đã thức tỉnh.
     
  2. Lôi Soái

    Lôi Soái And so the legend begin! Đại Boss

    Được thích:
    316,342
    Tất Cả Bạn Gái Của Tôi Đều Là Lệ Quỷ
    Tác giả: Thất Nguyệt Tửu Tiên
    Quyển 3: Oán hận không thể tiêu tan!
    Chương 349: Anh có thể xông lên

    Dịch: Tiểu Tán Tu
    Nhóm dịch: Vô Sĩ
    Nguồn: Bạch Ngọc Sách

    Bên ngoài cửa linh đường, Dương Húc Minh nhìn tất cả mọi chuyện phát sinh, cảm thấy bất ngờ… Con quỷ bị kéo vào trong quan tài rồi ư?

    Hắn nhớ trước đó mình định gọi Tiểu Tư thôn phệ nữ thi không đầu trong quan tài, nhưng bị nữ quỷ trong kiệu hoa ngăn lại. Nếu không bị ngăn cản, có lẽ người bị kéo vào trong quan tài chính là hắn, nói cách khác, nữ quỷ trong kiệu hoa vừa cứu hắn một mạng.

    Nhưng Dương Húc Minh tuyệt đối không tin nữ quỷ này đột nhiên bộc phát thiện tâm cứu hắn, có thể là do nữ thi không đầu trong quan tài có loại thiết lập không thể tới gần hay không thể đụng vào nào đó.

    Giả dụ như trong phim ảnh hay gặp, quái vật bị phong ấn mặc dù suy yếu, nhưng sau khi tìm cách thôn phệ vật sống khác lập tức trở nên cường đại, rồi tìm cách thoát ra khỏi phong ấn. Tình huống trước mắt, nói không chừng chính là như vậy. Nữ quỷ trong kiệu hoa bị kéo vào trong quan tài máu, trở thành chất dinh dưỡng cho nữ thi không đầu.

    Chỉ là tiếng nhai nuốt trong quan tài quá kinh khủng. Cmn, một bộ nữ thi không đầu, đào đâu ra răng miệng mà nhai với chả nuốt?

    Dương Húc Minh trốn ở ngoài cửa, quan sát tất cả mọi chuyện phát sinh.

    Nhưng người đàn ông mặc áo đỏ, đội mũ rộng vành trong linh đường lại không có tâm tình ngắm cảnh như Dương Húc Minh, nghe thấy tiếng cười quỷ dị trong quan tài máu vang lên, cả người ông ta trở nên cực kì cuồng bạo.

    - “G r à o…….!” Ông ta vọt thẳng tới quan tài máu, vung ngọn cờ chiêu hồn trong tay tạo thành một đường huyết hồng xẹt qua trong không khí.

    Tiếng chuông dồn dập vang lên, nụ cười bên trong quan tài máu bỗng ngưng trệ, biến thành tiếng gầm thống khổ nhè nhẹ, sau đó nắp quan tài rung mạnh, khe hở kia trực tiếp bị mở rộng ra.

    Nguyên bản khe hở chỉ to bằng ngón tay, bây giờ đã mở rộng ra mười mấy lần. Đôi tay trắng bệch như của người chết thò ra từ bên trong, nắm lấy thành quan tài.

    Ngay sau đó, nữ thi không đầu trong quan tài máu ngồi dậy, nó mặc áo liệm màu đen, trước ngực hơi hở ra, liếc qua có thể biết đó là nữ giới. Phía trên cũng không có cổ, giống như khi chết bị người ta chặt đứt lìa cả đầu lẫn cổ.

    Nhưng dựa vào tia sáng u ám xuyên qua trong phòng, Dương Húc Minh cũng không thấy chỗ cổ của nữ thi này có vết thương.

    Càng nhìn da thịt bóng loáng ở cổ, Dương Húc Minh càng thấy cỗ thi thể này giống như khi vừa sinh ra đã không có đầu.

    Sau khi nữ thi không đầu ngồi lên, người đàn ông to cao lại càng thêm cuồng bạo.

    Gã vung mạnh ngọn cờ chiêu hồn lên, hung dữ đánh tới nữ thi ngồi trong quan tài máu. Tiếng chuông điên cuồng rung động, lực lượng có thể xua tan lệ quỷ trong chiếc chuông lan ra. Bên trong quan tài máu, tiếng gào thét cũng theo đó thảm thiết, khủng bố hơn.

    Tiếng gào thét đã không còn nghe ra được âm sắc nữ tính, tất cả đều là quái vật gầm rú. Dương Húc Minh có chút kinh sợ - trong quan tài máu còn có cái gì?

    Lúc này, ngọn cờ chiêu hồn đã đập mạnh vào đầu vai nữ thi, nữ thi giơ hai tay lên bắt giữ ngọn cờ chiêu hồn. Khi ngọn cờ chiêu hồn vừa chạm vào hai tay nữ thi, dùng mắt thường có thể thấy được hỗn hợp khí đen nhánh và huyết hồng cùng nhau bị hút vào trong ngọn cờ chiêu hồn.

    Nhưng nữ thi không đầu vẫn không buông tay, nó vẫn như cũ nắm chặt ngọn cờ chiêu hồn, chỉ là tiếng gào thét bên trong quan tài máu càng thêm thê lương cùng phẫn nộ.

    Vài giây sau, một bóng đen tròn vo bỗng nhiên bay ra từ khe hở trên quan tài máu, lao về phía bóng người to cao đang giằng co với nữ thi không đầu.

    Bên tai Dương Húc Minh chợt vang lên tiếng kinh hô của Ứng Tư Tuyết, - “Trời ơi…là Phi Đầu Man!”

    Dương Húc Minh giật nảy mình, - “Em chui từ đâu ra vậy bấy bì? Phi Đầu Man là cái gì?”

    Ứng Tư Tuyết nhìn chòng chọc vào cái đầu bay giữa không trung trong linh đường, nói, - “Phi Đầu Man là một loại quái vật ghi trong “sưu ký”, bình thường nhìn nó không khác gì người bình thường, nhưng màn đêm vừa buông xuống, đợi mọi người đi ngủ hết, cổ con quái vật này bắt đầu dài ra, thậm chí so với hươu cao cổ còn dài hơn.”

    - “Sau đó đầu con quái vật tách rời hoàn toàn so với thân thể, bay đi cho tới khi gà gáy mới quay trở lại thân thể ban đầu, rồi liên kết lại với thân thể, sau khi tỉnh lại thì hoạt động giống như người bình thường.

    Đương nhiên, cũng có thể chỉ là nữ thi này sau khi chết bởi vì đầu một nơi, người một nẻo, đầu của nó ngẫu nhiên nhận được năng lực bay lượn.”

    Trong lúc Ứng Tư Tuyết giải thích về con quái vật, cái đầu bên trong quan tài máu đã bay tới đỉnh đầu của cha Dương Húc Minh. Trong mắt Dương Húc Minh, cái đầu người này không đơn thuần là đầu người bình thường, dưới cổ nó mọc ra những xúc tu đỏ như máu, giống như chân bạch tuộc, ngoe nguẩy giữa không trung.

    Dùng mắt thường có thể thấy, những xúc tu đỏ như máu này bám vào gã huyết y mũ rộng vành, hút đám sát khí màu huyết hồng trên người gã. Ngoài ra, có mấy cái xúc tu còn muốn bò lan tới bên trên ngọn cờ chiêu hồn, điên cuồng hấp thu những thứ bên trong ngọn cờ chiêu hồn.

    Trong phòng, lập tức vang lên tiếng lệ quỷ kêu rên, từng con một bị xúc tu hút ra từ trong chiêu hồn phiền rồi bị cái đầu nuốt vào trong cổ. Những tiếng kêu rên thê lương thảm thiết của đám lệ quỷ vang lên, liên miên bất tuyệt.

    Mà cái đầu người lơ lửng giữa không trung, đang gắt gao trông chừng ba người Dương Húc Minh. Trên khuôn mặt hư thối của nó, chỉ hiện ra biểu lộ đờ đẫn.

    - “Anh cảm giác, mục tiêu kế tiếp của nó chính là chúng ta…” Dương Húc Minh thấp giọng nói.

    Lúc này người đàn ông mặc áo đỏ, đội mũ rộng vành đang điên cuồng giãy dụa, nhưng ngọn cờ chiêu hồn của ông ta bị thân thể của nữ thi không đầu gắt gao giữ chặt, đầu của ông ta cũng bị xúc tu đỏ như máu cuốn lấy. Thậm chí ngay cả tiếng gầm gừ phẫn nộ của ông ấy cũng ngày càng suy yếu, tựa như khi sát khí màu huyết hồng của gã bị hút đi, ông ta cũng trở nên suy yếu theo.

    Thấy cảnh này, Ứng Tư Tuyết thấp giọng nói, - “cha anh lỗ mãng quá.”

    - “Nhưng sau khi ông ấy tiến vào trạng thái cuồng bạo, ông ấy dường như đã đánh mất lí trí, chỉ biết xông thẳng về phía đối phương, nên ngọn cờ chiêu hồn bị bắt lại.

    Mặc dù sau khi ông ấy hút máu của anh, rõ ràng càng trở nên cường hãn khủng bố hơn, nhưng lí trí cũng không còn… Em cảm thấy lúc này nếu anh không xông lên, chúng ta chắc chắn sẽ nằm lại tại đây.Nhưng bây giờ cũng là cơ hội tốt nhất của chúng ta.” Ứng Tư Tuyết nhìn Sát Phụ Kiếm trong tay Dương Húc Minh nói.

    - “Anh đã nghe câu : trai cò đánh nhau, ngư ông đắc lợi chưa? Cha anh và nữ thi kia đang dùng hết toàn lực đánh nhau, không còn dư lực đi lo chuyện khác….Chính vì vậy, bây giờ anh có thể xông lên. Xông lên giải quyết hai con boss lệ quỷ cường mãnh nhất trong phó bản này, sau đó chúng ta sẽ được an toàn.”
     
  3. Lôi Soái

    Lôi Soái And so the legend begin! Đại Boss

    Được thích:
    316,342
    Tất Cả Bạn Gái Của Tôi Đều Là Lệ Quỷ
    Tác giả: Thất Nguyệt Tửu Tiên
    Quyển 3: Oán hận không thể tiêu tan!
    Chương 350: Cha đang làm gì vậy?

    Dịch: Tiểu Tán Tu
    Nhóm dịch: Vô Sĩ
    Nguồn: Bạch Ngọc Sách

    Lời của Ứng Tư Tuyết làm Dương Húc Minh cảm thấy khiếp sợ.

    - “Xông lên vào lúc này sao? Em có đùa hơm bấy bì?”

    Hắn nhìn vào trong linh đường, nơi hai con quỷ đang đánh nhau. Cha hắn thì khỏi phải bàn, ông ấy đã cuồng bạo trở thành quái vật hung ác, hoàn toàn đánh mất lí trí, hắn có cảm giác, cha hắn bây giờ lục thân bất nhận, bất cứ ai tới gần sẽ chết.

    Còn con Phi Đầu Man đang chiếm thượng phong kia, lúc này nó đang lơ lửng trên đầu của cha Dương Húc Minh, từng cái xúc tu máu ngọ nguậy, hút sát khí đỏ tươi bên dưới.

    Hai hốc mắt vô hồn trống rỗng, lạnh lùng nhìn chằm chằm Dương Húc Minh, giống như đang nhìn miếng mồi ngon vậy. Cha hắn gần như đã kiệt sức, còn con Phi Đầu Man này dường như vẫn còn rất sung sức.

    - “Bây giờ hắn xông lên thực sự sẽ không có chuyện gì xảy ra sao?” Dương Húc Minh có chút lo lắng.

    Ứng Tư Tuyết vội vàng thúc giục, - “Lúc này anh không xông lên, vậy thì không còn cơ hội nào khác đâu!”

    - “Bỏ lỡ cơ hội lần này, chẳng lẽ anh muốn một mình chiến đấu với con Phi Đầu Man ư? Liệu anh có thể làm thịt nó không?”. Nghe Ứng Tư Tuyết động viên, Dương Húc Minh chợt cắn răng một cái, liều mạng xông lên.

    Hắn lập tức mang Sát Phụ Kiếm lao ra ngoài, toàn thân được quỷ hỏa thiêu đốt, mạnh mẽ xông lên.

    Dương Húc Minh chạy thẳng vào trong linh đường. Sau đó, trong linh đường bỗng nhiên trở nên yên tĩnh. Vì hai con quỷ vốn đang giằng co kịch liệt, bỗng nhìn về phía hắn.

    Xúc tu của Phi Đầu Man đã dừng việc hấp thu sát khí màu máu, người đàn ông mặc áo đỏ, đội mũ rộng vành, thân hình cao to cũng không còn giãy dụa điên cuồng. Hai con quỷ cảm nhận được hơi thở của người sống, chúng không hẹn mà cùng nhau quay đầu, lạnh lùng nhìn Dương Húc Minh đang xông tới ở cửa chính.

    Thời gian trong chớp mắt như ngừng lại, Dương Húc Minh cảm giác thân thể mình như bị đông cứng lại. Áp lực khủng bố khi cùng lúc bị hai con quỷ hung hãn để mắt tới, làm trái tim đang đập của hắn bỗng khựng lại.

    Vẻ mặt hắn ngốc trệ giơ thanh kiếm ở cửa ra vào, khi thấy hai con quỷ bên cạnh quan tài máu đang nhìn mình, hắn cố nặn ra khuông mặt tươi cười, nói.

    - “...Dạ em xin lỗi hai đại ca, em chỉ đi nhầm đương thôi!”

    Rồi Dương Húc Minh xoay người chạy cong giò.

    Nhưng tất cả đã muộn, phía sau hắn, tiếng rống giận dữ của người đàn ông mặc áo đỏ, đội mũ rộng vành và âm thanh gào rú thê lương của Phi Đầu Man đã vang lên. Trong nháy mắt khi hai con mãnh quỷ cảm nhận được hơi thở của người sống, chúng cùng nhau ngưng chiến, lần lượt đánh về phía Dương Húc Minh. Dương Húc Minh bị dọa đến mức hồn vía bay tận lên mây xanh, kế hoạch này dường như có gì đó sai sai thì phải, chẳng lẽ bên trong thế giới của lệ quỷ, người sống vẫn được ưu tiên giải quyết hơn kẻ thù?

    Thình thịch….thình thịch…Dương Húc Minh thở hổn hển.

    Lúc trước ở hầm trú ẩn, nữ quỷ hoa Bỉ Ngạn cũng không có liên thủ cùng tên quản lí nhà máy bún, chẳng lẽ vì nữ quỷ hoa Bỉ Ngạn tương đối đặc biệt? Dương Húc Minh khóc không ra nước mắt. Trong nháy mắt khi hắn xông ra linh đường, đã thấy Ứng Tuyết Tư và Lâm Thu chạy rất xa, hai cô nàng này phản ứng rất nhanh. Mà phía sau, âm thanh Phi Đầu Man kêu gào thê lương càng lúc càng gần, ngay lúc Dương Húc Minh xông vào tiểu viện, liền cảm giác cổ của mình bị một cây xúc tu cuốn lấy.

    Ngay sau đó càng có nhiều xúc tu ở phía sau hắn bay tới, cuốn lấy cổ, rồi đầu, bả vai, tay... Dương Húc Minh cảm giác mình như là con côn trùng đang rơi vào mạng nhện, trong nháy mắt mất đi năng lực phản kháng. Trong viện tuyết rơi lất phất, dù tuyết lạnh đập vào mặt, nhưng Dương Húc Minh lại không cảm nhận được sự lạnh lẽo trong không khí khi hít thở.

    Hắn cảm giác cổ của mình như sắp bị ghìm đứt, vì hít thở không được, cảm giác đè nén trong ngực càng ngày càng trở nên nghiêm trọng.

    Nếu còn tiếp tục như vậy nữa, không chừng phổi của hắn sẽ nổ tung.

    Phốc ....khụ khụ khụ...khụ khụ....

    Thân thể Dương Húc Minh bất động tại chỗ, bị những xúc tu màu huyết hồng gắt gao bắt lấy, không cách thoát ra thậm chí muốn nói nên lời cũng không được.

    Mà ngọn lửa quỷ màu trắng đang thiêu đốt trên người hắn, lại không có chút uy hiếp nào với những xúc tu màu máu kia.

    Xúc tu càng ngày càng siết chặt, mắt Dương Húc Minh bắt đầu trợn trắng.Hắn cảm giác mình sẽ không phải chết vì ngạt thở, mà chết vì xổ bị kéo đứt mất. Nhưng vào lúc này, bên tai hắn bỗng nghe được tiếng hét lo lắng của Ứng Tuyết Tư.

    - “Tiểu Tư! Dương Húc Minh của cô sắp chết!”

    Nghe được tiếng hét của Ứng Tuyết Tư, Dương Húc Minh sửng sốt.

    Lập tức, một đôi tay tái nhợt bỗng nhiên thò ra từ trong túi áo của Dương Húc Minh, nhanh chóng bắt lấy những xúc tu đang quấn trên cổ hắn.

    Dưới sức kéo của Tiểu Tư, Dương Húc Minh cảm giác xúc tu trên cổ không còn xiết chặt như lúc nãy nữa. Hắn bắt đầu cảm nhận được mùi vị tươi mát của không khí.

    Không khí lạnh men theo khí quản đi vào lồng ngực, làm phổi của hắn dịu đi. Cũng bởi thiếu dưỡng khí mà đầu óc hắn cực kì tỉnh táo.

    Dương Húc Minh cảm thấy khó tin, Tiểu Tư vậy mà lại đáp ứng lời kêu gọi của Ứng Tư Tuyết.

    Mặc dù là vì cứu hắn, nhưng cũng quá bất ngờ.

    Dương Húc Minh trơ mắt nhìn những xuc tu quấn trên đầu mình, lần lượt bị đôi tay của Tiểu Tư kéo xuống.

    Đồng thời đôi tay trắng bệch của Tiểu Tư đang dùng sức, chậm chạp nhưng kiên định lùi dần về bên trong túi áo của Dương Húc Minh.

    Nàng đang có ý định thôn phệ Phi Đầu Man!

    Bỗng chốc, Dương Húc Minh cảm giác xúc tu quấn chặt người mình đang thu lại, Phi Đầu Man vậy mà buông tha cho hắn.

    Dương Húc Minh trơ mắt nhìn Tiểu Tư kéo hai đầu xúc tu vào trong túi áo, còn chưa kịp phản ứng, thì xúc tu quanh người hắn biến mất.

    Con Phi Đầu Man kia chạy rồi?

    Dương Húc Minh vội vàng xoay người, sau đó cái cán bén nhọn của ngọn cờ chiêu hồn, vô tình đâm xuyên thân thể Dương Húc Minh. Dương Húc Minh sửng sốt, thân thể cứng đờ đứng trong tiểu viện. Mặt hắn hiện lên vẻ khó tin nhìn người đàn ông mặc áo đỏ, đội mũ rộng vành. Cha mình sao có thể dùng cán cờ đâm mình?

    . . .

    Dương Húc Minh đau đớn tột cùng, lòng như thắt lại, - “Cha ơi, cha đang làm gì vậy?”

    Người đàn ông mặc áo đỏ, đội mũ rộng vành dường như không cảm nhận được sự phẫn nộ của Dương Húc Minh, cũng hoàn toàn không nghe thấy tiếng kêu to của hắn.

    Ngay lúc đó, Dương Húc Minh dùng Sát Phụ Kiếm đâm một nhát, xuyên thâu qua người ông ta. Ngọn lửa quỷ trắng bệch dọc theo Sát Phụ Kiếm lan ra toàn thân cha của Dương Húc Minh, khóe mắt rươm rươm nước mắt.

    - “Cha ơi, cha có thể bình tĩnh lại giùm con được không?”

    Người đàn ông mặc áo đỏ, đội mũ rộng vành không đáp lại, chỉ càng ngày càng trở nên cuồng bạo hơn, ông ta nắm ngọn cờ chiêu hồn trong tay, rồi hung hăng đâm cán cờ nhọn hoắt vào sâu hơn trong ngực phải của Dương Húc Minh, máu tươi ào ạt chảy ra.

    Mặt Dương Húc Minh nhăn nhó, đau đớn, nước mắt bắt đầu lăn dài trên má, hắn nghẹn ngào thốt lên một tiếng xé lòng.

    - “Cha!”

    Dương Húc Minh rút kiếm ra, rồi lại thắt lòng đau đớn, tay cầm kiếm run run xuyên thẳng qua vị trí trái tim của người đàn ông mặc áo đỏ, đội mũ rộng vành. Hắn gào lên trong tuyệt vọng.

    - “Cha mau tỉnh lại đi!”

    Dương Húc Minh gào lên, nước mắt giàn giụa, - “Con là con trai của cha mà!”

    Người đàn ông mặc áo đỏ, đội mũ rộng vành vẫn hoàn toàn không nghe được tiếng gào của hắn, ông ấy chỉ càng thêm phẫn nộ, nóng nảy, cầm cán cờ đâm vào lông ngực Dương Húc Minh. Lá cờ trắng bệch không ngừng hấp thu máu tươi của Dương Húc Minh, mà con Phi Đầu Man kia lúc này đột nhiên quay lại. Nó lơ lửng trên đầu hai cha con, từng xúc tu máu rủ xuống, phân biệt quấn lấy Dương Húc Minh và cha hắn.
     
  4. Lôi Soái

    Lôi Soái And so the legend begin! Đại Boss

    Được thích:
    316,342
    Tất Cả Bạn Gái Của Tôi Đều Là Lệ Quỷ
    Tác giả: Thất Nguyệt Tửu Tiên
    Quyển 3: Oán hận không thể tiêu tan!
    Chương 351 : Đại tiểu thư

    Dịch: Thập Dạ
    Nhóm dịch: Vô Sĩ
    Nguồn: Bạch Ngọc Sách

    Chứng kiến Phi Đầu Man tranh thủ giậu đổ bìm leo, Dương Húc Minh giận tím mặt. Cái thứ chết tiệt này... thành quỷ mà trí khôn vẫn chẳng kém nhân loại, còn biết nhân lúc cháy nhà mà hôi của? Nhìn thấy những xúc tu đỏ lòm sắp cuốn đến cổ của mình, Dương Húc Minh gấp gáp hô to:

    -“Tiểu Tư!”

    Một đôi tay trắng nhợt vụt lao ra từ trong túi áo của hắn.

    Chuyện không ngờ là, đôi tay của Tiểu Tư vừa đưa ra nửa chừng, bỗng nhiên khựng lại rồi thoáng run rẩy một cái, sau đó nhanh như chớp rút về trở lại. Tựa như gặp phải khắc tinh không thể đối mặt.

    Bên trong túi áo, cuốn nhật ký rung động mấy lần, Dương Húc Minh còn chưa kịp phản ứng, nháy mắt hai dây xúc tu đỏ như máu đã cuốn tới.

    Kế tiếp, mặc cho hắn kêu gọi đủ kiểu, cuốn nhật ký cũng chỉ chấn động liên hồi thay cho lời đáp. Tình huống này khiến cho Dương Húc Minh sắc mặt xám xịt...

    Con Phi Đầu Man này... Tiểu Tư không thể nuốt sao?

    Tiểu Tư bất lực rồi? Nhìn lên, Dương Húc Minh và Phi Đầu Man song phương lạnh lùng đối mặt, giây phút ánh mắt chạm nhau, con ngươi trong hốc mắt hư thối của Phi Đầu Man loé lên ánh sáng kỳ dị. Từng dây kế tiếp từng dây xúc tu chậm rãi quấn lên hai cha con Dương Húc Minh, động tác cũng không vội vã, dường như nó cũng đang e ngại Dương Tĩnh lại phát tác cơn điên loạn.

    Dương Húc Minh cảm nhận rõ nguy cơ tử vong đến gần, nhưng thân thể bị ngọn cờ chiêu hồn đâm xuyên, máu huyết bị cờ vải hấp thu liên tục, hắn hiện tại đã rơi vào trạng thái suy yếu hầu như không thể cử động.

    Thân ảnh hai người cứ thế đứng bất động trong mưa tuyết. Dương Tĩnh gầm gừ phẫn nộ không ngừng, hoàn toàn chú tâm vào Dương Húc Minh đứng trước mặt, đối với xúc tu đang liên tục quấn lên trên người cũng như Phi Đầu Man lơ lửng phía bên trên, lão hoàn toàn không để ý đến.

    Nhìn thấy cục diện giằng co bế tắc, từ đằng xa, Ứng Tư Tuyết nghiến chặt răng lao tới. Cô gái dường như đã bất chấp nỗi sợ hãi, cung tay ném chiếc smartphone thẳng vào Phi Đầu Man đang lơ lửng trên không.

    -“Cút!!!!”

    Smartphone bay một đường thẳng tắp nện mạnh vào Phi Đầu Man.

    Thế nhưng cú va đập không tạo nên tổn thương gì, Phi Đầu Man cũng không có phản ứng, chỉ lạnh lùng quay khuôn mặt hư thối khủng bố, doạ người nhìn về Ứng Tư Tuyết. Đối mặt với nó, Ứng Tư Tuyết lại không có chút nào cảm giác sợ hãi, ngược lại cô gái còn trợn mắt nhìn chằm chằm vào Phi Đầu Man hét lớn:

    -“Nhìn cái con mẹ ngươi! Có giỏi thì bắt tao đây này!”

    Ứng Tư Tuyết lấy trong túi ra cái lục lạc nhỏ, hướng về phía Phi Đầu Man mà lắc, cái lục lạc này xuất hiện bên người cô khi gặp ác linh mèo đen, hiện tại ác linh đã bị tiêu diệt, lục lạc này không còn tác dụng. Nhưng vì cẩn thận, Ứng Tư Tuyết vẫn đem theo bên người, bây giờ cô cũng bất chấp nó có hay không hiệu quả, cứ vậy mà đem ra lắc thử, hy vọng vớt vát được gì đó. Dù sao cũng từng là quỷ vật, nói không chừng vẫn có chút uy lực? Kết quả vẫn làm cho người thất vọng, lắc lắc mấy cái thấy không xong, Ứng Tư Tuyết ném thẳng vào Phi Đầu Man.

    Mà đối phương vẫn lơ lửng bên trên, lạnh lùng nhìn xuống.

    Ném lục lạc đi, trên người còn vật gì lôi ra được, cô gái đều ném hết vào Phi Đầu Man.

    Chìa khoá, bóp tiền, thậm chí cả giày cũng lột ra ném sạch sẽ, hoàn toàn không tạo được chút hiệu quả nào…

    -“Buông hắn raaa…!!!”

    -“Phi Đầu Man chết tiệt này! Thả hắn ra ngay!!”

    Ứng Tư Tuyết la hét khàn giọng, cô gái cuống quít sắp khóc tới nơi. Lúc này, Dương Húc Minh sắc mặt đã tái nhợt vì mất quá nhiều máu, thân thể lay động gần như đứng không vững, ngay cả cất tiếng kêu cũng không nổi.

    Xúc tu cuốn trên cổ hắn, đã xiết rất chặt, hô hấp khó khăn… Dương Húc Minh cố gắng cất tiếng, thanh âm vô cùng suy yếu.

    -“Bỏ đi….mang Lâm….chạy mau….”

    Ứng Tư Tuyết hoàn toàn làm ngơ trước lời cảnh báo của hắn, ném hết những gì có thể ném trên người, chân trần trên tuyết, cô gái bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn chòng chọc vào Phi Đầu Man trên không, sau một giây liền lao đến.

    -“Thả hắn ra!”

    Vừa khóc vừa kêu to, Ứng Tư Tuyết tiếp cận sát Dương Húc Minh, cô giẫm lên người hắn lấy đà, hung hăng nhảy lên chụp lấy cái Phi Đầu Man.

    Rốt cục Phi Đầu Man có phản ứng, một dây xúc tu vươn ra cuốn thẳng về Ứng Tư Tuyết, nhưng là cô gái hành động quá đột ngột, xúc tu còn chưa tới, Ứng Tư Tuyết đã nhanh hơn mà chụp lấy được cái Phi Đầu Man, cô mở to miệng cắn thẳng vào khuôn mặt hư thối, trong nháy mắt, dịch nhầy hôi thối bắn tung toé từ mũi của nó tuôn ra, Ứng Tư Tuyết nghiến chặt hàm răng không buông bỏ, thế nhưng là, cắn xé đến như thế mà Phi Đầu Man này vẫn không hề có dấu hiệu thương tổn gì cả.

    Nó vẫn lơ lửng tại chỗ, mặc cho Ứng Tư Tuyết cắn xé từng lớp lại từng lớp da thịt, Phi Đầu Man hoàn toàn thờ ơ.

    Trong giây lát, xúc tu cuốn trở lại cổ Ứng Tư Tuyết, đem cô gái tách ra, lúc song phương đối mắt nhau, cô gái ngừng giãy dụa, đại tiểu thư cúi đầu nhìn xuống Dương Húc Minh, khoé miệng nhếch nhẹ cười đắng chát, cổ đã bị thắt hít thở không thông, muốn nói gì cũng đã muộn, Ứng Tư Tuyết chậm rãi nhắm mắt lại.

    Giây phút này, Dương Húc Minh đôi mắt trợn trắng dã.

    Đối mặt thời điểm tử vong của đại tiểu thư, trong sát na hắn lấy lại ý thức thanh tỉnh, thống khổ tuyệt vọng không thể diễn tả bằng lời ngập tràn nội tâm hắn.

    Trơ mắt bất lực nhìn người con gái lơ lửng trên không trung nhắm mắt lại, Dương Húc Minh đau khổ gào thét, âm thanh bi thương tru lên trong cuống họng. Cặp mắt của hắn vằn tia máu đỏ vì điên cuồng và đau đớn. Giây phút Ứng Tư Tuyết khép lại đôi mắt này, trong đầu Dương Húc Minh cảm thấy chấn động dữ dội, tựa như bị một đoàn xe lửa tông thẳng vào, ý thức hắn trở nên trống rỗng. Trong ánh mắt chỉ còn lưu lại hình ảnh Ứng Tư Tuyết trên cao, mắt nhắm nghiền, chảy ra một dòng lệ.

    -“Đại tiểu thư!!!”

    Dương Húc Minh gào lên trong tuyệt vọng, U Minh Hoả đang thiêu đốt toàn thân hắn đột nhiên run rẩy dữ dội…

    Trong giây lát, ngọn lửa trắng bạc cháy rừng rực bỗng đổi màu.

    Một ngọn lửa đen kịt quỷ dị, mang đến cảm giác hết sức tà ác bao lấy Dương Húc Minh, trong gió tuyết điên cuồng thiêu đốt, lưỡi lửa theo từng dây từng dây xúc tu cháy lan lên về phía Phi Đầu Man trên cao.
     
  5. Lôi Soái

    Lôi Soái And so the legend begin! Đại Boss

    Được thích:
    316,342
    Tất Cả Bạn Gái Của Tôi Đều Là Lệ Quỷ
    Tác giả: Thất Nguyệt Tửu Tiên
    Quyển 3: Oán hận không thể tiêu tan!
    Chương 352: Trong gió tuyết

    Dịch: Thập Dạ
    Biên: Tiểu Tán Tu
    Nhóm dịch: Vô Sĩ
    Nguồn: Bạch Ngọc Sách

    “Aaaa..aaa.....aa.....!!!”

    Lưỡi lửa đen kịt lần theo từng sợi xúc tu lan đến da thịt, Phi Đầu Man vẫn luôn biểu lộ đờ đẫn lạnh lùng, rốt cục cũng phản ứng, phát ra tiếng gào thét thống khổ, ngọn lửa đen này dường như tạo thành tổn thương không thể chịu đựng nổi với nó.

    Tất cả xúc tu đang quấn lên thân hai cha con Dương Húc Minh lập tức rời ra, Phi Đầu Man vừa gào rú vừa bay thẳng vào linh đường, nhanh chóng trốn vào trong quan tài máu.

    Đồng thời, thân hình to lớn của Dương Tĩnh cũng vặn vẹo đau đớn vì ngọn lửa đen cháy đến trên thân, lão cuồng bạo tru lên thảm thiết. U Minh Quỷ Hoả sau khi hoá đen dường như đã có sự thay đổi uy lực triệt để, cả Phi Đầu Man lẫn Dương Tĩnh đều không thể tiếp nhận sức mạnh thiêu đốt này.

    Phi Đầu Man vừa bay khuất dạng, thân ảnh cao lớn của Dương Tĩnh cũng liên tiếp thối lui về phía sau.

    Ngọn cờ chiêu hồn vừa rút ra, máu tươi trên người Dương Húc Minh phun xối xả như đường ống nước bị thủng lỗ.

    Thế nhưng hắn không để ý đến thương thế, thoát khỏi ràng buộc từ Phi Đầu Man và ngọn cờ chiêu hồn, Dương Húc Minh vội vàng giang tay đón lấy Ứng Tư Tuyết đang rơi xuống.

    -“Đại tiểu thư? Tỉnh lại! Tỉnh lại!”

    Dương Húc Minh hoảng hốt lay động khuôn mặt Ứng Tư Tuyết, gấp đến đỏ mắt.

    -“Tỉnh lại đi, đại tiểu thư.”

    Cổ mới bị xiết trong chốc lát, có lẽ nào lại chết nhanh như vậy?

    Hô hấp nhân tạo được không?

    Hay là kích điện gây sốc cho tim?

    Nhưng là hắn nào có Star Platinum? Dương Húc Minh tâm loạn như ma, hoàn toàn không biết nên làm gì mới phải.

    May mắn, sau một lát Ứng Tư Tuyết chậm rãi mở mắt, bình tĩnh nhìn hắn, mặt đối mặt, cô gái thở dài một tiếng.

    -“Ồn ào quá, em vẫn chưa chết được đâu mà lo.”

    Ngơ ngẩn trong thoáng chốc, Dương Húc Minh rốt cục cũng nhẹ nhàng thở ra, nội tâm tựa như vừa rũ được gánh nặng trầm trọng.

    Thế nhưng đến lượt Ứng Tư Tuyết hốt hoảng.

    -“A ôi...chết! Anh đang chảy máu nhiều quá.”

    Cô gái cuống quít cởi lấy áo khoác mỏng, dùng nó cột chặt một vòng quanh vết thương, cố gắng chặn lại lỗ hổng trên ngực hắn.

    Trên thực tế, sau khi ngọn cờ chiêu hồn rút ra, vết thương của Dương Húc Minh tuy nhìn doạ người nhưng đã ngừng đổ máu. Để Ứng Tư Tuyết băng bó tuỳ ý, Dương Húc Minh ánh mắt lúc này chuyển hướng về phía linh đường, nhìn chằm chằm vào thân ảnh Dương Tĩnh lúc này đang dập tắt ngọn lửa đen trên người.

    Cảm nhận được cái nhìn của Dương Húc Minh, cha hắn cũng quay đầu nhìn lại.

    Song phương mắt to mắt nhỏ đứng đấy trừng lẫn nhau, không khí tràn ngập mùi máu tươi hung ác.

    Ngọn cờ chiêu hồn nhuộm đầy máu tươi dần dần bị hấp thu vào bên trong, giây lát sau, Dương Tĩnh phát ra tiếng rống giận dữ.

    Lão vung lên cây cờ trong tay, hai cái chuông trên ngọn cờ theo đó phát ra thanh âm thanh thuý.

    -“Gràooooo....!!!!”

    Dương Tĩnh gầm lên như dã thú trong cơn điên loạn, sau đó lao vọt tới Dương Húc Minh. Trong tay ngọn cờ chiêu hồn vung vẩy liên tục, kèm theo là tiếng chuông lanh lảnh không ngừng.

    Dương Húc Minh vội vã đưa tay trái lên, lòng bàn tay mở ra nhắm thẳng phía trước phun ra một luồng lửa đen kịt.

    Thế nhưng luồng lửa này không cách nào tiếp cận được thân ảnh Dương Tĩnh, không gian bao quanh lão được ngọn cờ chiêu hồn tạo thành một lớp bảo vệ hoàn toàn dập tắt ngọn lửa thổi tới.

    Dương Húc Minh trợn trắng mắt nhìn cảnh này, không kịp suy nghĩ gì, hắn vội vã co chân đạp thẳng vào bụng Ứng Tư Tuyết, đá bay cô nàng ra xa, vừa kịp lúc Dương Tĩnh gào thét lao tới sát bên người, lão không dùng ngọn cờ chiêu hồn đâm hắn mà trực tiếp duỗi ra bàn tay to như cái vồ chụp lấy Dương Húc Minh, tựa như đang bắt con gà con.

    Chân đá Ứng Tư Tuyết, tay phải Dương Húc Minh đồng thời vung lên Sát Phụ Kiếm, nháy mắt chặt đứt bàn tay Dương Tĩnh đang chộp tới, máu tươi phun tung toé, nửa bàn tay rời ra vậy mà vẫn tiếp tục nhắm đến Dương Húc Minh mà chụp, tựa như một vật có sinh mệnh riêng biệt.

    -“Moá nó!!!!”

    Dương Húc Minh sợ điếng người vội vàng lui lại, tay vung kiếm chặn tiếp cái bàn tay quỷ này.

    Hắn hét lớn:

    -“Dương Tĩnh! Cha còn đánh nữa, thằng con duy nhất sẽ bị cha chơi chết thật đấy!”

    -“Cha muốn họ Dương tuyệt hậu sao?”

    Mặc cho hắn kêu gào khản cổ, rất tiếc đối phương đã hoàn toàn đánh mất lý trí, la hét kiểu gì cũng không thể thức tỉnh được lão. Lẫn trong tiếng chuông lanh lảnh ầm ĩ, ngọn cờ chiêu hồn quay cuồng xoay lắc.

    U Minh Quỷ Hoả đen tuyền bao quanh thân Dương Húc Minh dưới tác động của ngọn cờ chiêu hồn đột nhiên bị dập tắt.

    Ngay lúc này, Phi Đầu Man trong quan tài cũng lao ra, lửa đen trên da thịt nó đã hoàn toàn dập tắt, Phi Đầu Man này lại trở về trạng thái đờ đẫn lạnh lùng, duy chỉ có cặp mắt là khác biệt trước đó, ánh mắt toát lên vẻ phẫn hận cực độ.

    Nhận lấy thương tổn đau đớn từ ngọn lửa màu đen, nó đã triệt để bị Dương Húc Minh chọc giận. Dưới đất Dương Tĩnh điên cuồng tấn công, trên trời Phi Đầu Man gào thét thê lương vươn xúc tu vặn vẹo hướng đến, Dương Húc Minh lần nữa lại rơi vào cục diện nguy hiểm không đường thoát.

    Lần tấn công này, Dương Tĩnh trạng thái tuy điên cuồng nhưng lại có tính toán rất rõ ràng, lão liên tục dùng tiếng chuông áp chế Dương Húc Minh, một khi hắn dám tái khởi động U Minh Hoả, sẽ lập tức nhận công kích như kim châm kích thẳng vào đại não vô cùng đau đớn.

    Thật sự là tử lộ rồi sao? Dương Húc Minh cặp mắt đỏ ngầu, có chút tuyệt vọng.

    Hắn đã mất máu quá nhiều, thể lực suy kiệt, chỉ vì gấp gáp cứu Ứng Tư Tuyết mà hồi quang phản chiếu, dùng hết sức lực tồn trữ sau cùng, hiện tại không khác gì ngọn đèn cạn dầu có thể tắt bất cứ lúc nào.

    Trên thân thể hắn, từ khi U Minh Hoả bị dập tắt, cùng với cử động quá độ, vết thương cũ lại bắt đầu trào máu thành dòng chảy xuống, khoảnh tuyết dưới chân Dương Húc Minh, chẳng biết từ khi nào đã nhuộm đỏ sẫm.

    Dương Húc Minh cứ thế đứng thẳng trên nền tuyết đỏ, lặng lẽ nhìn hai đầu lệ quỷ tiến tới, gióng lên tiếng chuông báo tử.

    Đột nhiên lúc này, một cánh tay tái nhợt từ trong nền tuyết nhuộm đỏ vươn ra, không hề có dấu hiệu báo trước.

    Không khí lạnh lẽo thấu xương, vượt xa cái lạnh của tuyết nơi đây. Bỗng nhiên bao trùm khắp không gian tiểu viện.

    Đang hướng đến Dương Húc Minh đánh tới, hai đầu lệ quỷ lập tức biểu lộ cứng đờ, chúng ngừng lại nhìn chòng chọc vào sau lưng hắn, tựa hồ đang nhận lấy uy hiếp kinh khủng.

    Gió lặng, tuyết ngừng rơi.

    Bầu trời đen kịt bên trên, đột nhiên rung động dữ dội, thanh âm ma sát rào rạo như màn hình TV bị nhiễu sóng, vang dội từng tiếng lại từng tiếng nổ, gây ra cảm giác chấn động kinh khủng thần hồn không thể diễn tả bằng lời.

    Thanh âm chấn động màng nhĩ càng lúc càng gần, chấn cho tai Dương Húc Minh đau đớn không ngừng.

    Hắn kinh ngạc ngẩng đầu nhìn, kia đen kịt bầu trời chẳng biết khi nào xuất hiện từng vết rạn vỡ, chạy giăng giăng khắp nơi, tựa như vết nứt ngoằn ngoèo trên bề mặt đóng băng của hồ nước.

    Rốt cục nương theo một tiếng nổ lớn, oanh động thể xác lẫn thần hồn, cuồng phong lạnh giá đột nhiên cuộn khắp tiểu viện, cuốn lên toàn bộ tuyết đọng trên nền đất nơi này, đứng trong sân ba người Ứng Tư Tuyết, Dương Húc Minh, Lâm Thu bị cuồng phong mang theo bông tuyết thổi đến mờ mịt mắt mở không nổi, hai cô gái chỉ có thể hoảng sợ bám chặt vào thân cây, tảng đá bên người để trụ lại tránh cho bị thổi bay đi.

    Đứng trước cửa linh đường, hai đầu lệ quỷ đồng loạt phát ra tiếng gào thét phẫn nộ thê lương, cặp chuông trên ngọn cờ chiêu hồn điên cuồng rung động, âm thanh chói tai như tiếng cảnh báo nguy hiểm vọng khắp tiểu viện.

    Cuối cùng cuồng phong cũng ngừng lại.

    Đến đột ngột, đi cũng đột ngột, trong nháy mắt tiểu viện gió lặng như tờ, nhưng Dương Tĩnh và quỷ đầu kia tiếp tục gầm gừ uy hiếp không ngừng, ánh nhìn của bọn hắn vẫn tập trung vào phía sau lưng Dương Húc Minh.

    Từ trên bầu trời, từng bông tuyết nhẹ như lông ngỗng chậm rãi rơi xuống, mưa tuyết càng lúc càng lớn. Dương Húc Minh thân thể cứng đờ đứng một chỗ, một chút cử động cũng không dám.

    Âm lãnh hàn ý vô cùng kinh khủng mà quen thuộc, theo chân hắn lan lên khắp toàn thân.

    Trong gió tuyết, lẳng lặng đứng đó một thân ảnh phía sau hắn.

    Bóng người đỏ tươi áo cưới, mang theo cảm giác uy hiếp khủng bố vô song.

    Lý Tử!
     

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)