Linh Dị Tất Cả Bạn Gái Của Tôi Đều Là Lệ Quỷ - Thất Nguyệt Tửu Tiên

Thảo luận trong 'Khoa Huyễn - Linh Dị' bắt đầu bởi Lôi Soái, 25/9/19.

  1. Lôi Soái

    Lôi Soái And so the legend begin! Đại Boss

    Được thích:
    290,193
    Tất Cả Bạn Gái Của Tôi Đều Là Lệ Quỷ
    Tác giả: Thất Nguyệt Tửu Tiên
    Chương 1: Di vật của chú Sinh.

    Dịch: VoMenh
    Nguồn: Bạch Ngọc Sách

    Dương Húc Minh có một cô bạn gái dịu dàng đáng yêu.

    Đến nay, hắn cũng rất hạnh phúc, rất vui vẻ.

    Một ngày nọ, cô bạn gái qua đời.

    Sau đó, hắn mới phát hiện một điều rằng, thà độc thân còn tốt hơn...




    Bên trong khu dân cư nhỏ yên tĩnh, một màn sương mờ nhạt đang lượn lờ khiến Dương Húc Minh không thể thấy rõ cảnh tượng bên trong khu vườn trước mặt.

    Hiện đang là giữa trưa hè tháng bảy, thế nhưng chẳng rõ vì sao thành phố Lục Bàn Thủy này có không khí lạnh giá, thậm chí xuất hiện màn sương mù quỷ dị bao trùm cả đô thành.

    Lặng yên kéo lại rèm cửa, tựa như đang né tránh một điều gì đó, Dương Húc Minh nhích dần cơ thể của mình vào góc tối bên trong phòng khách.

    Ngay tại lúc này, Dương Húc Minh nghe tiếng đóng cửa phía sau lưng.

    Hắn quay đầu lại, liền thấy một người đàn ông mặc bộ đồ ngủ bằng vải bông bước ra từ trong phòng ngủ.

    Kẻ này mới là chủ nhân của ngôi nhà này, còn hắn chỉ là một người khách vừa mới đến.

    Thấy người đàn ông vừa đi ra, Dương Húc Minh có chút kích động bước đến chào hỏi. Ánh mắt của hắn nhìn chằm chằm vào chiếc hộp nhỏ trên tay của người đối diện, tựa như người lữ hành trong sa mạc sắp chết khát cuối cùng cũng gặp được hồ nước trong.

    Hắn cơ hồ muốn điên cuồng mà lao đến tóm lấy cái hộp đó, nhưng rồi hơi lúng túng rút tay về khi đối diện với ánh mắt kinh ngạc của người đàn ông.

    Vị chủ nhà này họ Lưu, tên đầy đủ là Lưu Đức Khải, vốn là một công nhân viên chức bình thường tại địa phương.

    Hôm nay là lần đầu tiên gặp mặt giữa hai người.

    Sau khi ngồi xuống, Lưu Đức Khải đặt cái hộp đó xuống bàn uống trà rồi đẩy nhẹ tới trước mặt Dương Húc Minh.

    Kẻ này mang mắt kính có gọng bằng vàng, mỉm nhẹ một nụ cười cứng nhắc đúng theo phong cách của các vị công chức.

    "Đây chính là di vật cuối cùng của chú Sinh để lại."

    Lưu Đức Khải đẩy nhẹ mắt kính, nói: "Nói thật, anh cũng không ngờ là thật sự có người đem theo chiếc ngọc bội đó trở lại."

    Lưu Đức Khải vừa nói vừa liếc nhìn chiếc ngọc bội mà Dương Húc Minh đang siết chặc trong lòng bàn tay, "Dựa theo lời trăng trối của chú Sinh trước khi qua đời, nếu như có người cầm theo khối ngọc bội này trở lại, kẻ đó sẽ có quyền sở hữu đồ vật chứa trong cái hộp đó."

    "Cho nên, vật trong cái hộp này từ bây giờ sẽ là của cậu."

    Chờ Lưu Đức Khải nói xong, Dương Húc Minh gấp gáp chộp vào chiếc hộp nhỏ trên bàn, vội vàng mở ra.

    Trước mắt hắn là một lá thư nằm im tại đáy hộp.

    Dương Húc Minh cầm lá thư lên, nhận ra bên dưới còn có thêm một quyển sách kích cỡ gần bằng bàn tay, nhìn kĩ thì cũng chỉ to xấp xỉ bằng những chiếc điện thoại cảm ứng thông thường.

    Hắn liền mở quyển sách ra nhưng bên trong chỉ toàn là giấy trắng.

    Hắn chẳng hiểu mô tê gì sất, bởi vì chỉ có hai món đồ này bên trong chiếc hộp.

    Dương Húc Minh liền nhìn về phía Lưu Đức Khải bằng ánh mắt ngỏ ý cầu cứu nhưng ông ta vội lắc đầu: "Chú Sinh trước khi qua đời chỉ để lại hai vật này, những thứ khác đều đốt sạch theo ý của chú ấy."

    "Chú ấy có nói là nếu như có người cầm ngọc bội đến đây tìm chú ấy, sau khi đọc lá thư này sẽ biết cần phải làm những gì."

    "Mặc dù anh cũng chưa đọc qua lá thư này..."

    Lưu Đức Khải bất đắc dĩ cười một tiếng, nói: "Cậu Dương, cậu còn muốn hỏi thêm gì nữa không?"

    Dương Húc Minh siết chặt ngọc bội trong tay, nói: "Chú... chú Sinh làm nghề gì khi còn sống vậy anh?"

    Lưu Đức Khải lắc đầu: "Anh không biết, lần đầu tiên anh gặp chú Sinh cũng là cái đêm mà chú ra đi."

    "Theo lời mẹ của anh nói, chú Sinh là bà con xa của mẹ anh tại Quảng Đông; ông ấy không có con cái, thời trẻ từng đi theo một người gọi là chú Cửu để học nghề. Sau này lớn tuổi, chú Sinh một mình đi đến cái đất Quý Châu này rồi cắt đứt mọi liên lạc với tất cả bà con thân thích, do đó chẳng ai biết chú ấy làm nghề nghiệp gì cả."

    "Chỉ là khi chú ấy sắp lâm chung, vì không có ai lo toan tang lễ nên ba mẹ anh quyết định giúp chú ấy một tay, dù gì thì họ cũng là thân thích duy nhất của chú Sinh tại Quý Châu này."

    "Để cám ơn, chú Sinh bèn lấy một đồng tiền đại đầu* cuối cùng mà chú ấy đeo trên người đưa cho ba mẹ của anh."

    (Đồng tiền đại đầu: một loại tiền tệ thời Dân quốc)

    Nói đến đây, Lưu Đức Khải bất đắc dĩ cười một tiếng: "Chú Sinh là người trước giờ không hề tiết kiệm tiền, kiếm được bao nhiêu liền tiêu xài bấy nhiêu. Đồng tiền đại đầu đó vốn dĩ là di vật của sư phụ chú ấy để lại nên mới không dám đem đi cầm cố, nếu không chú ấy đã sớm đem bán lấy tiền rồi."

    Dương Húc Minh không thể nào khai thác thêm nhiều thông tin từ Lưu Đức Khải. Hiển nhiên, người này cũng không biết rõ các sự tình liên quan đến chú Sinh. Những vật này chính là những thông tin duy nhất mà anh ấy có thể cung cấp cho mình.

    Trong khoảnh khắc, Dương Húc Minh chẳng biết nên làm gì tiếp theo.

    Lúc rời khỏi, hắn mang theo chiếc hộp do chú Sinh để lại, đứng bên dưới ngôi nhà của Lưu Đức Khải nhìn khu vườn hoa bị chiếc lồng sương mù dày đặc giam giữ ngay trước mắt; hắn cảm giác sợ hãi. Manh mối cứu mạng cuối cùng chỉ như thế thôi sao?... Dương Húc Minh cúi nhìn chiếc hộp nhỏ mình đang ôm trong ngực.

    Bên trong chỉ vẻn vẹn một quyển sách trắng cũ kỹ đi kèm một lá thư.

    Dựa vào một lá thư, có thể cứu hắn được ư....

    "Mặc ta mất ba ngàn năm để trưởng thành, lang thang trong nhân thế, cho dù ta là Khách Thập Cát Nhĩ Hồ Dương..."

    Tiếng chuông điện thoại đột nhiên vang lên làm Dương Húc Minh giật nảy mình.

    Hắn vội vàng nhét chiếc ngọc bội mình vừa siết chặc vào trong túi áo, lúc này tay phải mới rãnh rỗi mà bắt điện thoại.

    Người gọi đến chính là mẹ của hắn.

    Dương Húc Minh bèn nhấn nút nghe máy.

    "Con nè mẹ, có chuyện gì không?"

    Có tiếng mạc chược gõ nhau cành cạch ở đầu dây bên kia đi cùng với tiếng nói của người mẹ: "Minh à, con tìm được người bà con xa của chú Sinh chưa?"

    "Dạ, con tìm được rồi."

    "Tên đó nói gì với con?"

    "Chẳng có gì cả! Anh ấy chỉ kể cho con nghe một vài việc khi chú Sinh còn sống. Còn nữa, chú Sinh để lại cho con một lá thư và một quyển sách nhỏ."

    Mẹ của Dương Húc Minh có chút ngạc nhiên: "Cái gì? Cái tên giang hồ lừa gạt đó để lại cho con một lá thơ và một cuốn sách à? Kẻ đó để lại đồ đạc cho con chi vậy?"

    "Con không biết, còn chưa đọc lá thư đây này, nhưng quyển sách đó trống không hà, chẳng có ghi gì bên trong cả."

    "Mẹ nghĩ chắc là chiêu trò lừa tiền đấy, con đừng quan tâm. Cha của con khi còn sống thích tụ tập với kẻ này làm mẹ rất là lo lắng. Con cũng đừng giống lão cha của con như thế nhe."

    Nói xong, bà ta tiếp tục hỏi: "Mà tại sao con bỗng dưng lại chạy đi tìm chú Sinh vậy? Mới vừa gom góp đủ một màu*, mẹ suýt nữa quên hỏi, con tìm tên lừa bịp đó làm gì?" Nghe mẹ hỏi như thế, Dương Húc Minh ngập ngừng một chút rồi dè dặt hỏi:

    "Mẹ, mẹ có tin trên thế giới này thật sự có quỷ hay không?"

    (Chú thích: gom góp đủ một màu*: 1 bước nào đó trong trò chơi mạt chược)

    "Quỷ quái gì ở đây? Thằng nhãi này có phải lại gặp ác mộng về Lý Tử hay không? Mẹ đã nói với mày nhiều lần rồi, đàn ông con trai, thất tình thì thất tình, nhìn mày suốt ngày cứ đòi sống đòi chết làm mẹ cũng thấy mất mặt, mẹ nói cho mày nghe..."

    Bất đắc dĩ, Dương Húc Minh đành phải cúp máy. Nếu hắn mà không kịp thời cúp máy thì tiếp theo sẽ là một trận giáo huấn dài vô tận.

    Nửa tháng gần đây, cứ mỗi lần Dương Húc Minh nhắc đến giấc mơ xấu đó là mẹ hắn lại rầy la, nói hắn không nên người, vì một người phụ nữ mà sống dở chết dở.

    Mẹ già ở quê Hồ Nam xa xít, chắc hẳn không thể nào hiểu được cảm giác hoảng sợ trong lòng Dương Húc Minh.

    Trên thực tế, ngoại trừ bản thân Dương Húc Minh ra, chẳng ai hiểu được nguồn cơn sợ hãi của hắn cả... Nghĩ đến đây, hắn cười khổ một tiếng, tay siết chặt miếng ngọc bội nằm yên trong túi.

    Mảnh ngọc bội này là cọng rơm cứu mạng duy nhất của hắn. Nhưng Dương Húc Minh không rõ khối ngọc bội này còn có thể cứu mạng hắn được bao lâu nữa đây.

    Vì vậy hắn mới gấp rút đi tìm chú Sinh, người đưa cho hắn cái ngọc bội này.

    Nhưng mà người tặng hắn khối ngọc bội này khi hắn còn nhỏ, đồng thời nhắc nhở hắn phải đi tìm chú Sinh ngay khi ngọc bội phát sáng, cũng đã qua đời cách đây bảy năm.

    Chú ấy chỉ để lại cho Dương Húc Minh một lá thư duy nhất kèm theo một quyển sách cũ kỹ trống rỗng.

    Nghĩ đến đây, hắn cảm thấy vô cùng tuyệt vọng.

    Dương Húc Minh ngẩng đầu nhìn lên bầu trời âm u, cảm giác như có một gương mặc oán độc từng phút từng giây luôn nhìn chằm chằm vào hắn.

    Sắc mặt của hắn trở nên trắng bệch.

    Chuyện lạ này bắt đầu xảy ra cách đây một tháng, vào thời điểm sắp thi cuối kỳ.

    Dương Húc Minh và bạn gái của hắn học khác chuyên ngành nên cô nàng không cần phải thi cuối kỳ như hắn. Do đó, Lý Tử đã sớm quay về thăm viếng quê nhà tại Cửu Giang. Trong khi đó, Dương Húc Minh định sau khi kết thúc kỳ thi sẽ ở lại nghỉ hè tại Lục Bàn Thủy.

    Thế nhưng khi vừa thi xong, Dương Húc Minh liền nhận được hung tin. Người bạn gái quay về thăm nhà ở Cửu Giang bị sát hại, thi thể bị vứt trong một căn hầm ga-ra xe bỏ hoang, tim bị moi rỗng, tứ chi bị chặt mất, cho đến nay vẫn chưa thể tìm ra.

    Mẫu tin tức kinh khủng đẫm máu này khi ấy bị truyền bá rộng rãi trên mạng lưới truyền thông.

    Mà chuyện đáng sợ liền xảy ra cách vụ án phát sinh bảy ngày.

    Kể từ ngày ấy, mỗi buổi tối Dương Húc Minh đều mơ thấy đồng nhất một cơn ác mộng.

    Trong giấc mơ, hắn thấy mình nằm yên trên giường trong phòng trọ, trong khi đó, cửa phòng ngủ lại bị mở ra.

    Nơi hành lang tối đen như mực bên ngoài cửa, một cô gái toàn thân đẫm máu đang nằm dài trên sàn nhà, ngẩng đầu lên; ả ta nhìn chằm chằm Dương Húc Minh trên giường bằng một ánh mắt vô cùng oán độc.

    Máu tươi ướt đẫm trên mặt cô gái ấy.

    Ngực cô ta bị móc rỗng tạo thành một hõm đen sâu hoắm, bên trong là mớ nội tạng còn đang ngọ nguậy.

    Cô ta mặc áo cưới đỏ tươi trên người.

    Đôi mắt đỏ ngầu, tròng mắt trắng dã làm đầu hắn tưởng chừng như phát điên khi vừa mới nhìn vào.

    Sau lưng cô gái đó là một vệt máu kéo dài trên sàn nhà.

    Mỗi tối, Dương Húc Minh đều mơ thấy chỉ một giấc mộng đáng sợ ấy, hoặc là, không chính xác giống nhau từng chi tiết.

    Lý do là hắn cảm giác khoảng cách giữa hắn và cô gái kia càng ngày càng gần. Tuy nhiên, trong từng cơn ác mộng mỗi tối ấy, cô gái kia vẫn luôn ở ngoài cửa, chỉ là chăm chú nhìn hắn bằng một thái độ cừu hận thôi, cũng chẳng bước chân vào phòng.

    Tuy vậy, có một nỗi sợ hãi vô hình đang tích tụ trong lòng, lấp đầy cả tâm trí Dương Húc Minh.

    Hắn cảm giác rõ ràng là cô gái đó đang dần tiến đến gần hắn.

    Cứ qua một đêm, Dương Húc Minh đều cảm thấy mình sắp chạm đến bờ vực tử vong.

    Trong khi đó, người con gái trong giấc mộng kia trông khá là quen mắt.

    Mặc dù toàn thân cô ta đầy máu, trông rất khủng khiếp, nhưng chính xác đó là bạn gái cũ của hắn, cô nàng Lý Tử vừa qua đời.

    Cô ta tựa như vẫn giữ nguyên bộ dáng thảm khốc trước khi chết sau đó xuất hiện giữa cuộc đời của Dương Húc Minh.

    Trong cơn ác mộng, Dương Húc Minh chỉ có thể nằm yên hoảng sợ nhìn cô ấy, cả người cứng đờ, không thể động đậy dù chỉ là một đầu ngón tay.

    Cảm giác sợ hãi chết chóc siết chặc lấy tâm thần của hắn.

    Sự ức chế ấy khó mà miêu tả thành lời, làm hắn mặt ủ mày chau, tính tình biến đổi, càng ngày càng dễ nóng nảy, u ám.

    Thậm chí hắn đi trên đường giữa ban ngày đều có thể cảm nhận được người con gái kia đang tiến không ngừng tiến đến hắn.

    Thế nhưng, hắn biết phải làm gì bây giờ?

    Mỗi khi màn đêm phủ xuống, khi hắn ngủ say lại lập tức tiến vào giấc mộng kinh khủng ấy, bị cô gái đáng sợ đó yên lặng nhìn mình bằng đôi mắt cừu hận rợn người.

    Hắn gọi cho mẹ mình cầu cứu, ban đầu mẹ còn kiên nhẫn an ủi hắn. Nhưng sau đó, cứ lặp đi lặp lại, mẹ hắn cũng phiền lòng, liền la rầy Dương Húc Minh vì một người con gái mà suốt ngày lải nhải, thiếu quyết đoán, chẳng ra dáng vẻ đàn ông con trai.

    Hắn bèn kể khổ với bạn học, mọi người cũng chỉ có thể an ủi hắn, vịn lý do vì quá nhớ nhung Lý Tử nên hắn mới bị như vậy.

    Hắn nhờ một cậu bạn thân học chung về phòng trọ ngủ cùng, nhưng giấc mộng vẫn phát sinh như cũ. Điểm khác nhau chỉ là giấc mộng xuất hiện thêm một người bạn ngủ say gọi mãi không chịu tỉnh bên cạnh, còn người phụ nữ với ánh nhìn oán độc vẫn đứng tại đó ngoài cửa phòng.

    Hắn liền thử đi khách sạn thuê phòng ngủ, nhưng vẫn vậy, cô gái ấy liền xuất hiện tại trước phòng khách sạn.

    Dương Húc Minh biết rõ, chuyện đáng sợ này không đơn thuần chỉ là một cơn ác mộng.

    Bất luận là hắn đi đến đây, cô gái máu me khắp người này đều xuất hiện tại những cơn mơ của hắn.

    Trong khi đó, hắn chẳng có bất cứ biện pháp phản kháng nào.

    Cho đến đêm hôm qua...

    Người con gái bên ngoài cánh cửa thật sự di chuyển.

    Thân thể bê bết máu của cô ta lê lết chậm rãi trên sàn nhà, để lại một vệt máu thật dài phía sau.

    Trong bóng tối, cô ta yên lặng bò vào phòng, leo lên người Dương Húc Minh.

    Đôi tay nhợt nhạt quỷ dị kia bóp chặt vào cổ Dương Húc Minh. Gương mặt kinh khủng với đôi tròng mắt trắng bệch rỉ máu kề gần sát mặt hắn.

    Trong cơn ác mộng, Dương Húc Minh cảm giác rõ ràng hô hấp của mình ngày càng khó khăn.

    Nhưng ngay lúc ấy, mảnh ngọc bội mà hắn đeo trên cổ đột nhiên phát ra ánh ánh sáng màu vàng nhạt, chiếu thẳng vào người cô gái kia.

    Dù thân đang ở thế giới mộng mị nhưng Dương Húc Minh vẫn nghe rõ tiếng thét thê lương đến từ người con gái ấy.

    Sau khi hét lên đau đớn, cô gái mặc áo cưới đỏ tươi ghê rợn kia lập tức lui ra, quay lại bên ngoài cửa phòng rồi nhìn chằm chằm vào hắn bằng một thái độ cừu hận pha lẫn căm tức.

    Trong ác mộng, qua lần đối diện này, Dương Húc Minh có thể cảm nhận rõ rệt sự oán hận từ người con gái này. Mãi đến khi hắn thức dậy, cảm giác này mới biến mất.

    Nhưng Dương Húc Minh biết, cô ta vẫn chưa bỏ đi.

    Cô gái ấy vẫn như cũ đứng ngoài cửa phòng, nhìn chằm chằm hắn bằng một thái độ thù hận trong từng cơn mơ.

    Nếu cô ta không bỏ đi, chuyện này vẫn chưa kết thúc.

    ...

    Cô gái ấy chắc chắn vẫn sẽ tìm cơ hội tiến vào bên trong phòng ngủ của hắn.




     
  2. Lôi Soái

    Lôi Soái And so the legend begin! Đại Boss

    Được thích:
    290,193
    Tất Cả Bạn Gái Của Tôi Đều Là Lệ Quỷ
    Tác giả: Thất Nguyệt Tửu Tiên
    Chương 2: Sinh Tử Lục

    Dịch: VoMenh
    Nguồn: Bạch Ngọc Sách

    Hiện tại, dùng cụm từ "cùng đường mạt lộ" để diễn tả về tình cảnh của Dương Húc Minh vẫn còn chưa đủ.

    Những vết máu ứ đọng trên cổ là minh chứng rõ ràng nhất để hắn biết mình đang rơi vào tình cảnh cực kỳ nguy hiểm.

    Hơn hai mươi năm qua, Dương Húc Minh có bao giờ tin trên đời này có quỷ. Nhưng trong vòng hai tháng nay, trải nghiệm của bản thân hắn lại nằm ngoài khả năng giải thích của khoa học.

    Dương Húc Minh chỉ có thể liều mạng thử tất cả mọi cách khi tuyệt vọng. Dĩ nhiên, hắn đúng là tuyệt vọng, nhưng không hẳn là hết cách.

    Lúc còn bé, cha hắn có một người bạn, gọi là chú Sinh; chú ấy đã tặng cho hắn một khối ngọc bội.

    Khi đó, chú Sinh nghiêm túc nói với hắn rằng, nếu có một ngày, khối ngọc bội này phát sáng thì hắn phải vội vàng quay lại tìm chú Sinh.

    Mẹ hắn vẫn luôn bảo chú Sinh là một gã bịp bợm giang hồ; sau khi cha hắn mất, hắn cũng không có gặp lại chú Sinh nữa. Nhưng sự thật đã chứng minh, khối ngọc bội mà chú Sinh để lại đã cứu mạng hắn vào đêm qua.

    Nếu không, Dương Húc Minh hiện tại đã là một cái xác chết.

    Sau khi thức dậy lúc sáng sớm, Dương Húc Minh lập tức gọi điện thoại nhờ mẹ giúp đỡ, năn nỉ mãi, rốt cuộc mẹ mới đồng ý giúp hắn liên lạc chú Sinh.

    Nhưng mà, chú Sinh đã qua đời cách đây bảy năm rồi. Người duy nhất mà mẹ hắn có thể liên lạc được chính là người bà con xa đã giúp chú Sinh lo toan tang lễ của ông ấy.

    Đối phương cũng trùng hợp cư ngụ tại Lục Bàn Thủy, họ Lưu, tên Đức Khải.

    Bên cạnh đó, ngay khi Dương Húc Minh gọi điện thoại cho Lưu Đức Khải rồi đề cập đến khối ngọc bội, ông ấy liền kể lại lời trăng trối của chú Sinh cho hắn nghe. Từ đó, Dương Húc Minh mới tất tã chạy ngay đến nhà Lưu Đức Khải.

    Hắn vốn nghĩ rằng chú Sinh là cao nhân, tựa như một vị thiên sư trừ ma, dù có qua đời cũng sẽ để lại một vài món đồ lợi hại có thể giúp hắn gặp dữ hóa lành.

    Nhưng khi đến nơi, hắn cuối cùng được báo là chú Sinh chỉ để lại cho hắn mỗi một lá thư kèm theo một quyển sách cũ kĩ trắng nhách không một dòng chữ.

    Dương Húc Minh cảm thấy vô cùng tuyệt vọng khi nhìn vào hai món đồ bên trong chiếc hộp đang nằm gọn trong tay. Đây là thứ có thể giúp hắn đối phó với nữ quỷ sao?...

    Ngồi nơi công viên giữa từng cơn gió lạnh bủa vây, Dương Húc Minh hít sâu một hơi, cuối cùng quyết định mở ra lá thư mà chú Sinh để lại cho hắn.

    Hắn đã xem xét cẩn thận quyển sách mà chú Sinh để lại, thế nhưng chẳng phát hiện ra bất cứ điều bí mật ẩn giấu nào - không có lớp ghép, không có nội dung, mọi trang sách đều trống rỗng, không có bất cứ thông tin nào được ghi chép lại, chỉ có ba chữ xuất hiện tại trang bìa - Sinh Tử Lục.

    Ngoại trừ điểm này, cuốn sách cũ kỹ trong tay không có bất kỳ chi tiết nào đặc biệt cả.

    Dương Húc Minh chỉ còn cách đặt cuốn sách xuống, mở lá thư ra xem.

    Mặc dù hắn không nghĩ là lá thư này có thể giúp được mình, như nếu chú Sinh đã trăng trối như vậy, hẳn là ông ấy có sự sắp xếp riêng.

    Bám víu vào hy vọng mong manh sau cùng, Dương Húc Minh cẩn thận xé mở bao thư, lấy tờ giấy bên trong ra.

    Trên tờ giấy là những dòng chữ viết tay rất đẹp bằng bút lông, điều này cho thấy người viết có chút thành tựu về mặt thư pháp.

    Trong thư viết:

    "Cháu Minh, khi con đọc lá thư này, chứng tỏ con đã chạm mặt với thứ đồ vật không sạch sẽ.
    Như thế nào? Con rất sợ hãi đúng không?

    Nghe chú Sinh nói, con đừng sợ. Con chính là người mang số mệnh chí âm, chí sát trong truyền thuyết. Người có số mệnh như vậy, bình thường sẽ không bao giờ gặp phải đồ vật nhơ bẩn.

    Do đó, một khi đã chạm phải, thì chú chắc chắn đó chính là thứ kinh khủng nhất, hung sát nhất trên thế giới; người vướng vào cơ hồ là chết chắc.

    Khối ngọc bội mà chú tặng con cùng với quyển Sinh Tử Lục kia chính là di vật mà sư phụ của chú để lại, đó cũng là tín vật quan trọng nhất trong môn phái của chú.

    Chú vốn dĩ định tìm một người đệ tử để truyền lại y bát*. (Chú thích: y bát*: hệ thống học thuật bao gồm tư tưởng, kỹ năng của một người, một môn phái)

    Đáng tiếc thay, đến thế hệ của cháu thì đã không còn bất cứ thanh niên nào cảm thấy hứng thú với vốn tài sản của chú Sinh nữa rồi.

    Chú Sinh cũng không yêu cầu cháu có thể kế thừa vốn học của chú, chẳng qua là chú và cha cháu giao hảo nhiều năm nay nên chú không nỡ nhìn cháu một ngày nào đó phải rơi vào thảm họa, để cho mẹ cháu phải chịu cảnh kẻ đầu bạc tiễn người đầu xanh, đó là lý do chú tặng cháu khối ngọc bội này để phòng thân.

    Ban đầu, chú nghĩ rằng lúc cháu gặp gỡ kiếp nạn thì có thể đến nhờ chú giúp đỡ. Tiếc là chú Sinh của cháu lại không sống dai đến như vậy; chú biết mình sắp chết, không thể nào giúp được cháu nữa rồi.

    Chú hy vọng cháu có thể bình an suốt đời, không bao giờ gặp phải những thứ ma quái kia.

    Thế nhưng, nếu cháu đọc lá thư này, chứng tỏ cháu đã chạm mặt với đồ vật không sạch sẽ.

    Vốn học của chú Sinh nếu không thể truyền lại cho cháu thì cháu không cách nào dùng những công cụ mà chú Sinh để lại. Chú sẽ nhờ người đốt hết, vật duy nhất mà chú có thể để lại cho cháu chính là tín vật của sư môn chúng ta: Sinh Tử Lục.

    Quyển sách này chính là tín vật được truyền lại từ bao đời nay. Sư phụ của chú nói bên trong có một linh hồn của sách tồn tại, nhưng thực tế có lẽ không chính xác lắm.

    Chú Sinh chỉ tiếc là dành cả đời để nghiên cứu món đồ chơi này nhưng cuối cùng chả thăm dò ra được bản chất thực sự của nó.

    Nếu cháu gặp phải nguy hiểm, Sinh Tử Lục này có lẽ có thể cứu cháu một mạng.

    Cháu đeo khối ngọc bội mà chú Sinh cho cháu, sau đó lật ra trang giấy trắng thứ ba, viết vấn đề mà cháu đang vướng phải vào đó. Sinh Tử Lục sẽ cho cháu câu trả lời.

    Chú hy vọng cháu có thể gặp dữ hóa lành.

    Đúng rồi, cho chú gởi lời hỏi thăm sức khỏe đến cha cháu.

    Chú Sinh."

    Đây chính là toàn bộ nội dung ghi trên bức thư.

    Đây rõ ràng là bức thư được viết khi chú ấy đang hấp hối cho nên đề cập đến việc nhờ người đốt hết tài sản của bản thân ngay khi mình qua đời.

    Bất quá lúc viết những dòng này, chú Sinh cũng không ngờ rằng sau khi chú ấy qua đời ít lâu, cha của Dương Húc Minh cũng ra đi vĩnh viễn.

    Nhìn vào dòng chữ cuối cùng trên lá thư "cho chú gởi lời hỏi thăm sức khỏe đến cha cháu”, Dương Húc Minh bất giác cười khổ.

    Khi còn bé, Dương Húc Minh gặp chú Sinh cũng chỉ vài lần, nhưng ấn tượng vô cùng sâu sắc.

    Nguyên nhân là do chú Sinh có thể làm cho lá bùa bỗng dưng bốc cháy, lại có thể điều khiển thanh kiếm gỗ đào tự bay giữa không trung; những thủ đoạn kì diệu đó trong ánh mắt của cậu bé Dương Húc Minh quả thật vô cùng lợi hại, tựa như phép thuật của thần tiên.

    Chỉ là mẹ của Dương Húc Minh rất ghét chú Sinh, bảo chú là một gã giang hồ bịp bợm.

    Giờ nghĩ lại, người bạn của cha mình đúng thật là có chút đạo hạnh.

    Chỉ tiếc là chú ấy đã qua đời nhiều năm, dù đạo hạnh có cao siêu đi chăng nữa vẫn không thể nào bò từ trong mộ đi ra giúp đỡ hắn.

    Ánh nhìn của Dương Húc Minh dời xuống quyển Sinh Tử Lục có kích thước to gần bằng bàn tay kia, theo chú Sinh giải thích, chỉ cần hắn viết ra vấn đề mà bản thân đang đối mặt vào trang giấy trắng thứ ba thì quyển sách này sẽ cho ra biện pháp giúp hắn gỡ rối ư?

    Có đúng là thần kỳ như vậy không?...

    Dương Húc Minh lặng im suy nghĩ, định bụng nghiên cứu kĩ càng quyển sách này thì bỗng nhiên lá thư trong tay hắn bùng cháy.

    Cảm giác nóng rát lan đến ngón tay của Dương Húc Minh.

    Hắn ném lá thư đang rực cháy ra ngoài theo bản năng, liền thấy lá thư bừng sáng thành một ngọn lửa nhỏ rồi nhanh chóng hóa thành tro bụi giữa không trung.

    Một cơn gió lạnh thổi đến, từng hạt bụi phiêu tán đầy trời, theo gió bay đi.

    Dương Húc Minh trợn mắt, ngoác mồm ngồi nơi đó, thoáng vui mừng - nhỡ hắn đọc thư chậm hơn một chút, chẳng phải nội dung mấu chốt ngay cuối là thư còn chưa kịp nhìn thì tờ giấy đã cháy rụi rồi sao?

    Bất quá, lá thư tự nhiên bốc cháy này khiến Dương Húc Minh càng thêm tin tưởng vào những lời chú Sinh nói.

    Ngay cả lá thư mà chú ấy để lại đã thần kỳ như vậy thì quyển Sinh Tử Lục này chắc hẳn sẽ có khả năng cứu hắn!

    Vừa nghĩ như thế, Dương Húc Minh lật quyển sách ra.

    Mặc dù toàn bộ quyển sách đều là giấy trắng nhưng hắn vẫn nghe theo chú Sinh, giở ngay trang thứ ba.

    Tiếp theo, hắn đeo khối ngọc bội lên, cho tay vào túi lấy một cây viết nước ra.

    Dương Húc Minh ngồi xuống một chiếc ghế dài tại công viên, nghiêm túc suy nghĩ vài giây, sau đó viết vào trang giấy trắng hai từ: Xin chào?

    Mất mười giây, Sinh Tử Lục không có bất cứ phản ứng nào.

    Dòng chữ có nét mực màu đen "Xin chào?" trên trang giấy trắng càng thêm chướng mắt.

    Yên lặng một hồi lâu, Sinh Tử Lục vẫn không có biến đổi nào. Dương Húc Minh suy nghĩ một chút, lại chọn một khoảng trống trên trang sách, viết một câu – “Ngươi cứu ta được không? Ta bị nữ quỷ ám.”

    Rốt cuộc lần này, Sinh Tử Lục có phản ứng. Khi Dương Húc Minh viết xong những dòng chữ trên, khoảng năm giây sau, tất cả những ký tự trên trang giấy mờ dần rồi biến mất.

    Những chữ viết tay ấy tựa như bị sáp nhập vào bên trong trang giấy. Sau đó, lại mất khoảng năm giây, một dòng chữ khác hiện lên.

    "Người anh em này đã chọc phải một trong những con lệ quỷ kinh khủng nhất trong truyền thuyết. Chú nghĩ kỹ đê, nếu như chọn cách phản kháng lại nó mà thất bại, làm nó giận, chú sẽ chết thê thảm hơn nữa đấy!"

    Thấy dòng chữ bỗng dưng xuất hiện, Dương Húc Minh giật mình nuốc vào một ngụm nước miếng.

    Quyển sách này trả lời thật à? Chẳng lẽ có bên trong ẩn chứa một linh hồn ma quái nào đó sao?

    Thế nhưng, đối diện với sự tình sống chết trước mắt, Dương Húc Minh nào có lo nghĩ nhiều nữa.

    Bên cạnh đó, Sinh Tử Lục bảo rằng nếu chọc giận ả nữ quỷ đó thì chết càng thê thảm hơn?

    Dương Húc Minh nhớ lại đêm qua, trong cơn ác mộng, thời điểm ngọc bội phát sáng đã làm ả phát ra một tiếng thét vô cùng thê lương và phẫn hận....

    Đại khái là... hắn đã thật sự chọc cmn giận đối phương rồi.

    Dương Húc Minh cười ảo não, bèn viết ra – “Em đã quyết định, em muốn chống lại nó, xin đại ca hãy cứu vớt đời em.”

    Lại qua năm giây, những dòng chữ trên trang sách lại nhạt dần rồi biến mất.

    Cả trang giấy lại giữ nguyên hiện trạng trống rỗng cho đến mười giây sau, một đoạn nội dung khá dài liền hiện ra:

    "Giữa con lệ quỷ kinh khủng này và chú có nhân duyên với nhau cực kỳ sâu đậm. Đối với dạng ác quỷ như vậy, dùng cách hỏi gạo* thông thường là vô dụng, chú em phải dùng cách thức nguy hiểm hơn nữa mới có thể thỉnh nó hiện thân. Sau đó, nhất quyết phải hỏi ra nó muốn gì thì mới có thể suy nghĩ cách thức hóa giải.
    (Chú thích của người dịch: Hỏi Gạo* - một bùa phép bắt nguồn từ Trung Quốc, tương tự nghi thức lên đồng của Việt Nam. Người ta dùng bùa phép này để có thể trò chuyện với linh hồn của người thân đã chết thông qua một bà đồng gọi hồn. Khi thực hiện nghi thức này, cần phải có một bát cơm/bát gạo đặt bên cạnh nên được gọi là Hỏi Gạo)

    - Hỏi Quỷ: Tìm đáp án thông qua lệ quỷ chết oan

    + Trên thế giới có có rất nhiều lệ quỷ hung tàn không thể nào siêu sinh do oán hận sâu đậm, nó sẽ ám ảnh chú em đây, tìm cơ hội hại chết chú em. Thế nhưng, cho dù là lệ quỷ khủng bố nhất cũng không phải tự dưng sinh ra mà vốn dĩ bắt nguồn từ một sự hận thù nào đó.

    + Rạng sáng, lúc 00:00, hãy quay lại căn phòng đầu tiên khi chú thấy nó, đến tấm gương lớn nhất trong căn phòng. Sau đó, đặt hai cây nến hai bên trái phải phía trước tấm gương ấy.

    + Mặt nhìn thẳng gương, bên tay trái chú em cắm nến hỷ màu đỏ, tay phải là nến tang màu trắng.

    + Giữa hai ngọn nến, chú em đặt một chén màu gà còn tươi, tuyệt đối phải là máu gà còn tươi, chưa bị đông đặc.

    + Sau đó, khóa trái tất cả cửa sổ trong phòng, tắt hết đèn, mặc áo đỏ, đội lá xanh, tay thắp nến.

    + Chú em chuẩn bị một quả táo đỏ, một con dao nhỏ gọt vỏ, sau đó dùng nó gọt sạch vỏ táo.

    + Chú em phải gọt chậm rãi, càng chậm càng tốt, vừa gọt vừa kêu tên thật của nữ quỷ đó.

    + Chú ý nhé! Từ khi chú em bắt đầu gọt vỏ, dù chú có nghe bất cứ âm thanh gì, dù nhìn thấy bất cứ hình ảnh gì đi nữa, chú em cũng tuyệt đối không được phép xoay đầu lại, càng không thể ngẩng đầu nhìn lên, chú em bắt buộc phải nhìn chằm chằm vào tấm gương trước mặt.

    + Một khi đã động dao bắt đầu gọt vỏ liền tuyệt đối không được dừng lại, da táo không thể bị đứt ngang.

    + Khi chú em lột xong một lớp vỏ nguyên vẹn, chú em liền có thể nhận được đáp án mà bản thân đang chờ mong.

    + Phải nhớ! Đại ca ta cảnh cáo lần nữa! Đừng để vỏ táo bị đứt ngang, cũng đừng bao giờ dừng lại giữa chừng! Từ lúc bắt đầu tới khi kết thúc, dù chú có nghe hay nhìn thấy bất cứ âm thanh hoặc hình ảnh nào, cũng tuyệt đối đừng quay đầu lại, phải nhìn chằm chằm vào tấm gương trước mặt kia!
     
    lvmduong thích bài này.
  3. Lôi Soái

    Lôi Soái And so the legend begin! Đại Boss

    Được thích:
    290,193
    Tất Cả Bạn Gái Của Tôi Đều Là Lệ Quỷ
    Tác giả: Thất Nguyệt Tửu Tiên
    Chương 3: Giết gà

    Dịch: VoMenh
    Nguồn: Bạch Ngọc Sách

    Ngơ ngác nhìn đoạn văn dài dòng hiện ra từ tờ giấy trống không trên quyển Sinh Tử Lục, Dương Húc Minh bỗng cảm thấy ớn lạnh cả sống lưng.

    Nội dung trên đó khá đơn giản nhưng lại tạo ra một cảm giác sợ hãi vô cùng quỷ dị.

    Đặc biệt là trong tình hình hiện tại, Dương Húc Minh biết rõ có một con lệ quỷ đang ám hắn, giờ lại bảo hắn canh lúc mười hai giờ sáng, khóa kín phòng rồi thực hiện cái nghi thức này ư?

    Hỏi quỷ à?

    Dương Húc Minh đưa tay sờ vào vết máu ứ đọng trên cổ, cảm giác tựa như mình đang tự tìm đường chết.

    Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, hắn hiện tại đã không còn bất cứ sự lựa chọn nào khác rồi.

    Ngoại trừ làm theo phương pháp chỉ dẫn của Sinh Tử Lục ra, hắn còn có đường nào để đi nữa đây?

    Vốn dĩ hắn cảm thấy quyển sách rách nát này chẳng phát huy được tác dụng nào, vì ngay cả bản thân nó cũng đã ghi rõ, ngộ nhỡ thất bại thì sẽ phải nhận lấy cái chết còn thảm hại hơn nữa.

    Khốn nạn thật! Cuốn sách rách rưới này không có khả năng đảm bảo sẽ giúp hắn giữ được mạng sống ư?

    Hơn nữa, câu cảnh cáo cuối cùng thế mà nhắc lại những điều cần chú ý bên trên một lần nữa. Điều đó có khác gì tóm lấy đầu hắn rồi thét to vào lỗ tay rằng nếu hắn mà lỡ quay đầu hoặc làm vỏ trái táo bị đứt ngang khi nghi thức chưa kết thúc thì một chuyện kinh khủng nào đó sẽ phát sinh ư?

    Lần này, Dương Húc Minh bức thiết muốn hỏi quyển sách này một câu, nếu vỏ trái táo bị đứt quãng thì chuyện gì sẽ xảy ra? Thế nhưng, nhìn kĩ lại, đoạn văn hướng dẫn phương pháp vừa hiện ra này đã che kín toàn bộ khoảng trống để có thể đặt bút viết xuống trên quyển Sinh Tử Lục.

    Tên này đoán trước ta sẽ hỏi à?

    Mặc dù quyển sách này còn những trang giấy trống rỗng khác, nhưng chú Sinh bảo hắn chỉ được viết ở trang thứ ba, do đó Dương Húc Minh vẫn chưa dám thử ở những trang còn lại. Có quỷ mới biết khi viết vào những trang khác thì phát sinh ra chuyện gì!

    Mất hai phút do dự, Dương Húc Minh hít sâu một hơi, đứng dậy.

    Như đã nói, hắn không còn bất cứ sự lựa chọn nào nữa ngoại trừ hành động dựa theo phương pháp mà Sinh Tử Lục đã hướng dẫn.

    Ít nhất, Sinh Tử Lục là do chú Sinh để lại cho hắn.

    Bằng vào tình nghĩa giữa cha hắn và chú Sinh, nếu muốn hại hắn thì cần gì phải tặng hắn khối ngọc bội kia?

    Dương Húc Minh cất quyển Sinh Tử Lục to gần bằng một chiếc điện thoại thông minh vào trong túi áo, sau đó rời khỏi công viên.

    Tiếp theo, hắn bắt đầu thực hiện các bước chuẩn bị sẵn sàng cho hành động tự tìm đường chết của mình tối nay.

    Còn may là những vật phẩm mà Sinh Tử Lục yêu cầu cũng không phải là các loại thuốc quý hiếm như Nhân sâm lâu năm hay Tuyết liên* trên trời, đó cơ bản là những đồ vật bình thường được dùng trong cuộc sống hàng ngày. Dương Húc Minh dễ dàng tìm được một khu chợ thực phẩm, mua một con gà trống lớn oai phong, hùng dũng.

    (Chú thích: Tuyết liên: tên một vị thuốc đông y)

    Máu gà khi gặp không khí sẽ nhanh chóng đông lại trong khi yêu cầu của Sinh Tử Lục là dùng máu tươi còn loãng. Do đó, Dương Húc Minh bắt buộc phải mua gà về trước, rồi chờ đến mười hai giờ mới ra tay giết gà.

    Thuận đường, hắn ghé mua nến.

    Một cây nến hỷ đỏ thẫm, vừa to vừa nhám, mặt ngoài còn dán lên chữ Hỷ màu vàng, đại diện cho sự vui mừng.

    Cây nến tang màu trắng còn lại thì hơi khó tìm.

    Nến trắng thông thường được bán rất nhiều trên phố, nhưng nếu muốn tìm loại nến có kích thước hơi lớn hơn một chút thì khá khó khăn.

    Dương Húc Minh khăng khăng không chịu mua loại nến nhỏ, ngộ nhỡ nghi thức chưa xong mà nến đã cháy rụi thì hắn biết tìm ai để bắt đền đây?

    Hắn chợt nhớ đến cái loại nến chuyên dùng cho các buổi chôn cất, nhưng loại nến này cùng với những vật phẩm chôn cất tựa hồ chỉ có bán tại một số cửa hàng chuyên biệt. Dương Húc Minh bèn đón xe đi đến vùng ngoại ô, dừng chân tại một tiệm bán vàng mã, cuối cùng mua được một cây nến tang màu trắng đủ to. Truóc khi đi khỏi quầy, hắn do dự một chút rồi mua thêm vài xấp tiền giấy âm phủ. Chẳng phải giang hồ thường nói dùng tiền có thể sai khiến cả quỷ ma đấy ư?

    Nếu lỡ có biến cố phát sinh, không chừng có thể dùng tiền để cứu mạng thì sao?

    Về bộ áo đỏ, Dương Húc Minh đã có sẵn một cái áo thun cổ tròn đỏ thẫm, giờ chỉ cần dùng kéo tỉa tót lại một chút là được.

    Về đến nhà, Dương Húc Minh ngắt vài mảnh lá màu xanh tại khóm hoa ven đường rồi xách con gà trống to khỏe đi thẳng lên lầu.

    Phòng trọ của hắn nằm trong một căn nhà trọ bậc thang có kiến trúc xưa cũ, tổng cộng sáu tầng, hắn ở tại tầng thứ năm.

    Đẩy mở cổng sắt, bước vào căn phòng to lớn được chia nhỏ thành hai phòng ngủ và một phòng khách, Dương Húc Minh cuối cùng thở dài một hơi.

    Muôn việc đủ cả, chỉ thiếu gió Đông*.

    (Chú thích: Muôn việc đủ cả, chỉ thiếu gió Đông* - Là câu Gia Cát Lượng nói với Chu Du khi ở Giang Đông bàn định kế đánh Tào Tháo. Liên quân Tôn – Lưu đã chuẩn bị đầy đủ kế hoạch, binh sĩ sẵn sàng, mưu lược cũng đủ cả chỉ còn thiếu gió Đông Nam nổi lên để đánh hỏa công, phóng hỏa vào trại Tào. Câu này ý nói mọi chuyện dù đã toàn vẹn, đủ đầy nhưng đôi khi vẫn có thể bế tắc vì thiếu yếu tố quyết định: Thiên thời, còn gọi là thời cơ.)

    Trên đường về, hắn cũng có mua một giỏ táo, từng quả vừa to vừa lớn làm hắn tốn cả mớ tiền. Thế nhưng, nếu Dương Húc Minh không qua khỏi đêm nay, dù có tiền nhiều đi chăng nữa cũng chỉ là bụi trắng.

    Nhìn sắc trời dần tối, hắn chà xát hai bàn tay, bắt đầu chuẩn bị.

    Dù hiện tại còn khá sớm, nhưng làm trước công tác chuẩn bị vẫn tốt hơn là chờ đến mười hai giờ đêm.

    Sau khi ăn tạm chén bột gạo vừa nấu, Dương Húc Minh liền ngồi xuống ghế salon trong phòng khách tập gọt vỏ táo.

    Quyển Sinh Tử Lục đã nói rõ, một khi bắt đầu gọt thì không được ngừng tay, vỏ táo không thể bị đứt quãng.

    Lời cảnh cáo trịnh trọng như vậy chắc chắn không phải là câu nói đùa.

    Dương Húc Minh muốn gọt trước vài quả táo để luyện tay, tập thử xem phải gọt thế nào để gọt sạch một quả táo mà không làm lớp vỏ bị đứt đoạn.

    Trong lúc Dương Húc Minh cẩn thận tập trung mọi sự chú ý vào công tác gọt vỏ táo thì con gà trống to khỏe đang bị trói gô kia kia bổng nhiên nằm yên không nhúc nhích.

    Con gà này là giống gà đá hiếu chiến, hung mãnh. Sau khi Dương Húc Minh mua từ chợ, nó vẫn luôn giãy giụa mạnh mẽ liên tục cả đoạn đường.

    Thế nhưng sau khi Dương Húc Minh mang nó vào trong căn phòng này, đầu gà trống với sức sống bừng bừng này giống như bị ai đó bóp vào cổ họng im phăng phắc, cả nhúc nhích cũng không dám.

    Suốt cả một đêm, nó chỉ biết rúc vào trong góc phòng, từng nhánh lông vũ óng ánh cũng tựa hồ trở nên ảm dạm.

    Đến mười một giờ đêm, Dương Húc Minh đặt mấy quả táo gọt sạch vỏ xuống bàn, hít một hơi thật sau.

    Hắn biết thời gian sắp đến rồi.

    Dương Húc Minh trùm vào chiếc áo thun đỏ bị cắt phá rồi buộc chặt lại, sau đó lấy băng keo dưới lầu dán những mảnh lá cây màu xanh lên đầu. Tiếp đó, hắn bắt đầu viết thư tuyệt mệnh. Bất quá, nghĩ đi nghĩ lại, hắn dường như cũng chẳng biết nói gì với mẹ mình.

    Chuyện sống còn trước mắt, gần đến mười hai giờ, Dương Húc Minh lại càng khẩn trương.

    Tim hắn đập mạnh như nhảy khỏi lồng ngực thì tâm tình đâu mà viết một lá thư tuyệt mệnh rành rọt. Cuối cùng, Dương Húc Minh chỉ để lại một trang giấy trống không, trên đó có ghi mật mã tài khoản ngân hàng và mật mã tài khoản Alipay*.

    (Chú thích: Alipay: Là một nền tảng thanh toán trực tuyến của bên thứ ba, được thành lập tại Hàng Châu, Trung Quốc vào tháng 12 năm 2004 bởi thương nhân Jack Ma từ tập đoàn Alibaba. Vào năm 2015, Alipay chuyển trụ sở chính sang Phố Đông, Thượng Hải, công ty mẹ Ant Financial của nó vẫn giữ trụ sở tại Hàng Châu.)

    Hoàn tất mọi việc, Dương Húc Minh đứng dậy đi vào dọn dẹp nhà vệ sinh gọn gàng lại một chút.

    Nào là bàn chải đánh răng, kem đánh răng, ly súc miệng, sữa tắm, dầu gội đầu, chậu nước... Tất cả mọi vật dụng trong phòng đều bị Dương Húc Minh mang ra bên ngoài.

    Mặc dù Sinh Tử Lục không bảo hắn làm như thế nhưng sau khi cân nhắc, Dương Húc Minh vẫn đem tất cả những vật dư thừa lặt vặt ra khỏi căn phòng nhỏ này.

    Chốc lát nữa, ai mà biết chuyệt gì sẽ xảy ra. Ngộ nhỡ những món lặt vặt này xui rủi trở thành hung khí lấy mạng hắn thì sao?

    Khi hắn hoàn thành mọi việc thì còn khoảng hai mươi phút nữa là đúng nửa đêm.

    Phòng vệ sinh bị hắn dọn dẹp sạch bóng, còn mỗi bồn rửa tay trống rỗng và chiếc gương trên tường là không thể nào dọn đi.

    Ngay cả máy nước nóng cồng kềnh cũng bị Dương Húc Minh tháo ra ngoài.

    Trong ánh đèn mờ tối, Dương Húc Minh hồi hộp hít sâu, đứng trước tấm gương trong phòng vệ sinh, theo yêu cầu của Sinh Tử Lục, cắm nến hỷ màu đỏ bên tay trái cùng nến tang màu trắng bên tay phải.

    Hắn khóa trái cửa sổ trong phòng vệ sinh rồi chọn một trái táo đỏ to nhất cùng dao gọt vỏ đặt trên bồn rửa tay.

    Chờ một hồi, trước khi nghi thức bắt đầu khoảng mười phút, Dương Húc Minh mới chạy đến phòng khách để giết gà.

    Cơ bản mà nói, giết gà rất phiền phức vì nó sẽ giãy giụa.

    Thế nhưng mà con gà trống to khỏe này vừa vào phòng liền suy sụp đổ gục ngay trong góc phòng, nằm yên bất động. Ngay cả khi Dương Húc Minh đi đến xách nó lên, nó cũng chẳng buồn phản kháng.

    Vừa nắm đầu gà trống này lên, không rõ là ảo giác hay thực tại mà Dương Húc Minh có cảm giác con gà trong tay tựa như đang run rẩy nhè nhẹ...

    Gà mà biết run sao?

    Dương Húc Minh không dám chần chờ lâu nữa bèn dùng dao cắt cổ con gà trống lớn này, sau đó xách ngược nó lên để rót toàn bộ máu tươi của nó vào cái chén được chuẩn bị sẵn.

    Cả quá trình, gà trống không hề ngọ nguậy.

    Máu gà đỏ tanh liên tục tràn ra từ vết thương trên cổ, nhờ vào trọng lực hấp dẫn mà chảy vào cái chén bên dưới.

    Cuối cùng, khi chén máu đầy hơn một nửa thì máu gà cũng đã cạn.

    Dương Húc Minh vội vàng ném cái xác gà đi, rồi cẩn thận bê cái chén đong đầy máu gà lên.

    Ngón tay của hắn chạm vào miệng chén, máu gà sóng sánh chạm vào ngón tay làm hắn cảm giác được sự ấm áp của dòng chất lỏng này.

    Dưới ánh đèn lờ mờ bên trong phòng khách, máu gà đỏ tươi không chứa bất cứ tạp chất nào.

    Màu sắc đỏ tanh tưởi kia vô cùng chói mắt, lại dễ thấy, cứ như là... màu áo cưới của nữ quỷ bên trong ác mộng kia...

    Trước mắt Dương Húc Minh tựa như có một bức tranh hiện ra... cặp mắt trắng dã, máu tươi tràn bảy lỗ, nữ quỷ mặc áo cưới đỏ thẫm oán độc nhào về phía hắn.

    Vội vàng lắc đầu xua tan hình ảnh liên tưởng kinh khủng đó, Dương Húc Minh vội vàng mang chén máu gà vào phòng vệ sinh rồi đặt trên bồn rửa tay.

    Lúc này là còn ba phút nữa đến mười hai giờ.

    Dương Húc Minh lại ra khỏi phòng vệ sinh, tắt hết đèn trong phòng khách, sau đó mới quay lại phòng vệ sinh rồi khóa trái cửa lại.

    Sau đó, hắn nhìn vào chiều chuyển động của mũi kim trên chiếc đồng hồ đeo tay, hồi hộp thở gấp.

    Tay hắn im ắng đặt lên công tắc đèn của phòng vệ sinh...

    Tí tách - tí tách - tí tách.

    Phòng vệ sinh im lặng đến nổi nghe rõ cả từng âm thanh di chuyển của kim giây đồng hồ.

    Ngay khi kim chỉ giây trên đồng hồ xoay đến số mười hai...

    Cách - một âm thanh nhỏ vang lên, Dương Húc Minh nhấn vào công tác điện. Trong nháy mắt, cả thế giới như chìm vào bóng đêm đen kịt.
     
  4. Lôi Soái

    Lôi Soái And so the legend begin! Đại Boss

    Được thích:
    290,193
    Tất Cả Bạn Gái Của Tôi Đều Là Lệ Quỷ
    Tác giả: Thất Nguyệt Tửu Tiên
    Chương 4: Hỏi Quỷ

    Dịch: VoMenh
    Nguồn: Bạch Ngọc Sách

    Khi hắn tắt đèn phòng vệ sinh, cả thế giới như mất đi ánh sáng.

    Bên trong cả thế giới đen kịt ấy, không gian lặng yên đến nổi có thể nghe rõ từng tiếng thở dốc dồn dập cùng với từng nhịp tim đập thình thịch.

    Dương Húc Minh cảm giác như quả tim của mình chỉ chực nhảy ra khỏi lồng ngực.

    Hắn cũng không phải là một kẻ nhát gan, nhưng ai đời lại nhằm ngay mười hai giờ khuya, một thân một mình đứng thắp nến, sau đó vừa soi gương vừa gọt vỏ táo trong phòng vệ sinh đơn chiếc.

    Bên cạnh đó, Sinh Tử Lục còn ám chỉ nhắc nhở hàng loạt dấu hiệu.

    Dương Húc Minh nuốt nước miếng, cố gắng đè ép nỗi sợ trong lòng mình rồi móc bật lửa ra.

    Ngọn lửa yếu ớt nhanh chóng lóe lên giữa thế giới tràn ngập bóng tối này; trông nó thật nhỏ bé, tựa như dễ dàng tắt ngấm nếu bị thổi nhẹ một cái.

    Không dám chậm trễ, Dương Húc Minh vội vàng thắp sáng nến hỷ màu đỏ bên trái cùng nến tang màu trắng bên tay phải, sau đó cất bật lửa vào.

    Nhờ vào nguồn sáng của ánh nến, phòng vệ sinh tối đen ngột ngạt hiện tại giành lại được một vài tia sáng lờ mờ.

    Dương Húc Minh cầm lấy con dao gọt vỏ và quả táo trên bồn rửa tay, ngẩng đầu lên.

    Ngay lúc đó, hắn thấy được chính mình trong gương.

    Hòa trong ánh nến mờ nhạt ảm đạm, bên trong gương hiện lên một người đàn ông mặc áo đỏ, đầu đính lá xanh, sắc mặt trắng bệch, hốc mắt lõm sâu do mất ngủ liên tiếp vài ngày.

    Không rõ có phải do ảo giác hay không mà Dương Húc Minh cảm giác cái bóng phản chiếu của bản thân bên trong chiếc gương kia vô cùng xa lạ.

    Tựa như, hình ảnh trong gương cơ bản không phải là hắn... Khốn nạn, ta bị hoang tưởng ư?

    Nuốt ực một phát vì thoáng thấy bất an, Dương Húc Minh liếc nhìn cây nến.

    Trên bồn rửa tay trước gương, hai cây nến - một trái, một phải - đang cháy dần.

    Thân nến to cùng với tim nến đang cháy phừng phừng làm hắn yên tâm vì biết nó sẽ không dễ dàng bị lụi tắt.

    Thậm chí ánh nến này cũng sáng hơn nhiều so với mấy loại nến thông thường.

    Hình ảnh cặp nến trước mặt vô hình xoa dịu nội tâm bất an của Dương Húc Minh được một chút.

    Hắn cầm dao gọt vỏ và quả táo lên, bắt đầu gọt từ từ.

    Đồng thời, hắn lẩm bẩm một cái tên bằng giọng nói nhẹ nhàng.

    Lý Tử... Lý Tử... Lý Tử...

    Đây chính là tên của bạn gái Dương Húc Minh, và cũng là tên thật của con nữ quỷ bên trong ác mộng của hắn.

    Đêm khuya vắng vẻ, một mình hắn đứng trong phòng vệ sinh bị khóa trái cửa, thắp nến, vừa soi gương vừa gọt vỏ táo.

    Dù cho chẳng có chuyện gì phát sinh, thì với cái cảnh vật xung quanh cùng bầu không khí quỷ dị như thế này cũng đủ tạo thành áp lực to lớn ép vỡ tinh thần của một người bình thường.

    Dương Húc Minh cảm giác tim mình đập càng lúc càng nhanh, bàn tay nắm chặt trái táo của hắn càng ngày càng tê cứng.

    Mắt hắn gắt gao nhìn chằm chằm vào chính mình trong gương, không dám dời đi một cm.

    Trong ánh nến mờ tối, hình ảnh phản chiếu mặc áo đỏ đội lá xanh trong gương tựa như một chàng rể trong ngày tân hôn.

    Theo phong tục truyền thống của Trung Quốc, màu đỏ đại diện cho niềm hạnh phúc, xua đuổi tà ma, còn vòng lá xanh tựa như ám chỉ đến vòng hoa màu xanh được cô dâu mang trên đầu.

    Do đó, chú rễ không cần đội vòng hoa màu xanh, cái này là dành riêng cho cô dâu.

    Sinh Tử Lục muốn hắn đội màu xanh trên đầu, ý là bảo hắn hóa thân thành cô dâu ư?

    Hay là nói... Cô dâu không đến được, để hắn đội lá xanh dùm cho cô dâu?

    Như vậy, ai là cô dâu đây?

    Tiếp tục quan sát bóng người bên trong khung kính, Dương Húc Minh nuốt ực một cái, tiếp tục gọt vỏ.

    Lớp vỏ hắn gọt khá dày, động tác cũng hắn cũng rất chậm nhằm tránh việc lỡ tay cắt đứt ngang.

    Theo tiếng lẩm bẩm của bản thân, hắn cảm giác tựa như có một luồng gió lạnh lẽo vừa cuốn qua bên trong phòng vệ sinh khép kín yên tĩnh này. Ánh lửa cháy từ hai ngọn nến trên bồn rửa tay đột nhiên chao đảo.

    Sau đó, có chuyện lạ lùng xảy ra.

    Một âm thanh trầm thấp, xào xạt, quái dị vang lên bên tai Dương Húc Minh.

    Đây rõ ràng là phòng vệ sinh không người mà. Âm thanh xào xạt lạ lùng kia vang vọng ngay bên tai hắn, tựa như có vật gì đó dùng móng tay cào vào bức tường sau lưng.

    Nhiệt độ trong phòng bỗng giảm xuống.

    Dương Húc Minh ớn lạnh nổi cả da gà.

    Trong phút chốc, hắn cảm thấy tê cóng, tựa như rơi vào hầm băng, lạnh đến nỗi thân thể run lẩy bẩy.

    Thế nhưng, hắn vẫn không dám ngừng tay, tiếp tục chậm rãi gọt vỏ táo, môi lẩm bẩm mỗi một cái tên:

    Lý Tử... Lý Tử... Lý Tử

    Tiếng réo gọi trầm thấp vang lên bên trong phòng vệ sinh.

    Dần dà, âm thanh cào tường xào xạc sau lưng hắn biến mất. Thay vào đó, dường như có người hồi âm lại cho hắn cùng một nội dung mà hắn ta đang thì thầm.

    Lý Tử... Lý Tử... Lý Tử

    Có âm thanh nào khác vừa xuất hiện bên trong phòng vệ sinh ư?

    Sắc mặt Dương Húc Minh trắng bệch.

    Nghe rõ thì tiếng hồi âm đó tựa hồ mang vẻ ác ý.

    Đáy lòng Dương Húc Minh quặn thắt giữa hơi lạnh.

    Đôi tay đang gọt vỏ táo cảm thấy tê cứng dần.

    Trong thâm tâm, một ý tưởng bỗng nhiên xuất hiện rồi thôi thúc hắn - quay lại sau lưng nhìn một chút xem thế nào? Có ai đó đang núp trong góc phòng ư?

    Ăn trộm à? Hay là có tên cướp nào đó đã nấp sẵn trong phòng?

    Ngộ nhỡ mình không quay lại nhìn, kẻ đó liền đi tới uy hiếp mình thì sao?

    Trong ánh nến mờ tối, sắt mặt phản chiếu của Dương Húc Minh trong gương trở nên vàng vọt.

    Mắt hắn nhìn chăm chăm vào mặt gương, bên trong gương là bóng người kỳ quái đang mặc áo khoát đỏ, đầu đội lá xanh.

    Trong phòng khách, một âm thanh kỳ dị đột nhiên vọng đến.

    Nó tựa như là tiếng kéo lê đồ vật trên sàn nhà - "Xoạt - xoạt - xoạt"... cứ dừng lại, rồi tiếp tục, như có một tiết tấu nào đó.

    Bỗng nhiên, lại có một âm thanh khác xuất hiện ngoài cửa.

    Cộc - cộc - cộc...

    Tiếng vang nặng nề ấy giống như có vật gì đó bén nhọn mổ thẳng vào cửa phòng vệ sinh.

    Mổ ư?

    Dương Húc Minh liên tưởng đến con gà nằm trong phòng khách.

    Nó đã bị cắt đứt cổ họng, máu chảy cạn, xác thì bị ném như một chiếc bao rách trong góc phòng.

    Dương Húc Minh vẫn không dám dừng lại, tiếp tục gọt vỏ quả táo trong tay.

    Dù động tác của hắn khá chậm nhưng gọt vỏ táo không mất bao nhiêu thời gian; hiện tại, hắn đã gọt hết một nửa.

    Âm thanh mổ cửa từ từ dồn dập dần.

    Ban đầu là nhịp độ chầm chậm, nhưng sau đó là từng cú mổ cửa nối đuôi nhau điên cuồng.

    Âm thanh cốc cốc dày đặc kia làm hắn tưởng tượng lên hình ảnh có một con gà điên khùng ra sức mổ nát cửa phòng vệ sinh để đi vào bên trong.

    Lực mổ vô cùng mạnh khiến ổ khóa trái cánh cửa phải lắc lư nhẹ.

    Dương Húc Minh không dám dừng lại, tiếp tục nhìn chằm chằm tấm gương trước mặt, tay mặc dù tê cóng nhưng vẫn chậm rãi gọt vỏ táo, miệng thì thầm tên Lý Tử.

    Thanh âm hồi đáp quỷ dị vẫn còn văng vẳng bên tai, sau đó dần dần tiến đến gần hắn hơn, tựa như kẻ phát ra âm thanh trả lời đó không muốn lẩn trốn ở góc phòng nữa mà chậm rãi bò đến bên hắn từ một xó xỉnh âm u...

    Cửa sổ phòng vệ sinh bắt đầu lay động mãnh liệt.

    Âm thanh hồi đáp lại Dương Húc Minh từ nãy đến giờ bỗng nhiên biến đổi.

    Đó không phải là tiếng thì thầm lặp lại cái tên Lý Tử nữa, mà là tên của một người khác.

    "Dương Húc Minh... Dương Húc Minh... Dương Húc Minh... Dương Húc Minh..."

    Tiếng thì thầm quỷ dị kinh khủng vang lên liên tục xung quanh hắn; nội dung duy nhất chỉ là réo gọi tên của Dương Húc Minh.

    Từng tiếng một đâm thẳng vào tim Dương Húc Minh, làm hắn bức thiết muốn quay đầu lại nhìn một chút.

    Thế nhưng, quả táo trong tay, ánh nến lờ mờ cùng với bóng người quỷ dị trong gương kia tựa như đang nhắc nhở hắn - Không thể quay đầu lại! Không thể quay đầu lại! Không thể quay đầu lại!

    Dương Húc Minh cắn chặt răng, gắn gượng phát ra từng tiếng nói nhỏ, tiếp tục gọi tên Lý Tử.

    Lớp vỏ trên quả táo chỉ còn lại một phần ba nữa là được tách ra hoàn toàn.

    Bất thình lình, thời gian tựa như ngừng lại.

    Sau đó, một cơn gió lạnh thổi qua; ánh nến trước gió chợt rung một cái, suýt nữa thì tắt.

    Tiếng mổ cửa bên ngoài, tiếng réo gọi bên tai, tiếng vỗ đập bịch bịch từ bên ngoài cửa sổ... đều đồng loạt biến mất.

    Dương Húc Minh còn chưa kịp thở phào thì có động tĩnh lạ phát sinh tại chén máu gà đặt giữa hai cây nến.

    Máu gà trong chén vốn dĩ nằm yên thin thít bỗng nhiên bắt đầu lay động.

    Làn máu đỏ tươi gai mắt kia giống như mặt hồ yên tĩnh bị người ném một hòn đá vào mà sinh ra gợn sóng.

    Tuần suất lay động của máu gà tăng dần.

    Bôn rửa tay và cái chén rõ ràng không có bất cứ chuyển động nào, thế nhưng lớp máu trong chén giống như bị ai đó khuấy lên vậy, gợn lên kịch liệt.

    Thêm một chuyện đáng sợ nữa là, dù cho máu gà run lắc mạnh như vậy nhưng lại không có bất kì một giọt máu tươi nào bị vun vẩy ra khỏi chén.

    Cuối cùng, Dương Húc Minh không thể tin nỗi vào mắt mình khi nhìn thấy cảnh tượng kế tiếp.

    Từng giọt lại từng giọt... Những giọt máu gà đỏ tươi này bay lên chậm rãi, tập hợp lại tạo nên một đường chỉ máu dài hướng lên trên trần nhà.

    Giống như có vật gì đó ở phía trên "hấp dẫn" những giọt máu này.

    Trên đỉnh đầu của Dương Húc Minh, có tiếng "ực ực" vang lên, tựa như âm thanh được phát ra trong lúc ăn uống thực phẩm.

    Đó lại tựa như tiếng chất lỏng len lỏi chảy qua cổ họng.

    Cả người Dương Húc Minh tê cứng.

    Phía trên đầu hắn có cái quái gì vậy?

    Nổi sợ hãi chết chóc ép nghẹn tim hắn.

    Hắn chưa từng cảm giác mình cách cái chết gần đến như vậy, tim đập loạn xạ như sắp nhảy khỏi lồng ngực.

    Dù vậy, hắn vẫn không dám bỏ chạy.

    Từng dòng chữ cảnh cáo của Sinh Tử Lục vẫn luôn nhắc nhở hắn - Đừng quay đầu lại! Đừng ngẩng đầu lên!

    Máu gà trong chén ít dần.

    Khi còn khoảng nửa chén máu, bỗng nhiên có vật gì đó từ trần nhà rơi xuống.

    Cảm giác như đó là một mớ đồ vật, hơi dày, lít nha lít nhít tựa như dây leo, rơi trúng đầu Dương Húc Minh, sau đó rớt xuống lưng, luồng vào trong quần áo.

    Cảm giác ngưa ngứa, lại nhột nhột!

    Là tóc!

    Suýt nữa Dương Húc Minh la làng ném quả táo đi rồi điên cuồng bỏ chạy ra bên ngoài rồi!

    Làn tóc rụng rời li ti kia cứ như một gốc cây chui vào trong quần áo của hắn.

    Hắn nhanh chóng cảm giác được cả một đầu tóc dày phủ kính toàn lưng mình.

    Toàn bộ áo quần mặc trên người đều bị làn tóc dài mịn cuốn lấy, thế nhưng bản thân hắn bên trong tấm gương chỉ đơn giản đứng cứng nhắc nơi đó, ngón tay run run chậm rãi gọt vỏ táo, cơ bản là không thấy được bất cứ thứ gì len lỏi tiến vào trong người.

    Không có tóc, không có chùm dây leo, không có bất cứ đồ vật quái lạ nào.

    Trong gương, hắn chẳng qua là cứng đơ, sắc mặt thì càng ngày càng... đỏ?

    Dương Húc Minh hơi đờ đẫn; bởi vì hắn phát hiện điểm khác nhau giữa chính mình và "hắn" bên trong gương.

    Những giọt máu gà bên trong chén trước mặt Dương Húc Minh rõ ràng là bay lên trần nhà, nhưng so với hình ảnh phản chiếu bên trong tấm gương, thì những giọt máu đó chính là tập hợp lại ngay bên trên mặt hắn, vẽ nên từng nét đỏ tươi.

    Trong lúc Dương Húc Minh hoảng sợ nhìn chăm chú bóng người trong gương, cuối cùng, dung nhan của "hắn" bị tô thành một khuôn mặt đỏ tươi quỷ dị.

    Ngay lúc ấy, gương mặt máu khủng bố đỏ lòm kia bất chợt nhìn về phía hắn.

    Bốn mắt nhìn nhau, miệng của đối phương nứt ra tạo thành một nụ cười gằn điên cuồng. Sau đó, "nó" lao mạnh về hướng Dương Húc Minh.

    Choang!

    Một âm thanh va chạm vang lên, đầu Dương Húc Minh đập mạnh vào tấm kính.

    Ngay khi người trong gương lao về hắn, đầu của hắn liền bị một lực lượng mạnh mẽ khó mà kháng cự đè ép tới, đập một cú thật mạnh vào tấm gương trước mặt.

    Tiếng răng rắc trong trẻo xuất hiện, chiếc gương duy nhất trong phòng vệ sinh bị vỡ nát sau cú đập đầu trời giáng của Dương Húc Minh.

    Cùng lúc ấy, một lớp da táo ngắn cũn cỡn cuối cùng vừa được gọt xong.

    Dương Húc Minh lùi về sau, ngồi bệt trên sàn phòng, đầu choáng, mắt hoa.

    Hắn vuốt ve đầu mình trong đau đớn, ánh mắt tối sầm, cả người tê dại, chẳng hiểu vừa rồi là chuyện gì xảy ra.

    Mười giây trôi qua, máu huyết dường như đã lưu thông trở lại bên trong thân thể, Dương Húc Minh mới cảm nhận được nhiệt độ cơ thể của mình đang dần hồi phục.

    Hắn giũa giụa đứng dậy, phát hiện cả phòng vệ sinh đang chìm trong bóng đêm; hai ngọn nến trên bồn rửa tay đều tắt ngấm.

    Phòng vệ sinh đen kịt yên tĩnh đến đáng sợ, nhịp tim thình thịch trong lồng ngực Dương Húc Minh vang lên tựa như tiếng trống đòi mạng.

    Tắt đèn? Đây có phải là một điềm báo không?

    Dương Húc Minh đứng tê cứng tại đó qua vài phút; sau khi xác định rõ tình hình là tất cả những thứ quỷ dị kia đều biến mất, hắn bèn cắn răng bật mở đèn trong phòng vệ sinh.

    Sau đó, một cảnh tượng hỗn loạn hiện ra trước mắt hắn.
     
  5. Lôi Soái

    Lôi Soái And so the legend begin! Đại Boss

    Được thích:
    290,193
    Tất Cả Bạn Gái Của Tôi Đều Là Lệ Quỷ
    Tác giả: Thất Nguyệt Tửu Tiên
    Chương 5: Hết cách cứu, chờ chết đi!

    Dịch: VoMenh
    Nguồn: Bạch Ngọc Sách

    Tấm gương thủy tinh trên tường hiện tại vỡ nát thành từng mảnh nhỏ.

    Chén nhỏ trước gương sạch bách không vương một hạt bụi hay bất cứ giọt máu gà nào.

    Hai ngọn nến được cắm mỗi bên trái phải trên bồn rửa tay đều tắt ngấm.

    Ngọn nến hỷ màu đỏ bên trái không có phát sinh bất cứ thay đổi nào, vẫn lẳng lặng tại vị trí cũ.

    Nến tang màu trắng bên phải thì bị cụt một đoạn lớn, chỉ còn lại chân nến bé tí; phần thân thiếu hụt tựa như bị thứ gì đó vô hình nuốt mất.

    Trái táo vừa bị Dương Húc Minh gọt vỏ đang nằm lặng yên trên bồn rửa tay có hình thù trông vô cùng kỳ quái, tựa như ánh mắt dị dạng của một con quái vật đang im ắng nhìn chằm chằm vào hắn.

    Theo bản năng, Dương Húc Minh nhìn xuống những mảnh vụn từ chiếc gương vỡ nát, nhận thấy bóng dáng phản chiếu của bản thân vẫn không có gì thay đổi.

    Hắn vẫn mang sắc mặt tái nhợt, hốc mắt lõm sâu vì thiếu ngủ cùng với bộ dáng quen thuộc vốn có. Chỉ có một điểm khác biệt là trán hắn hiện tại sưng lên một khối u.

    Dương Húc Minh đưa tay sờ soạng trán mình, cảm giác hơi đau.

    Nhưng trừ cái này ra, cơ hồ là không có bất cứ sự thay đổi nào khác nữa.

    Hắn không chết nhưng cũng không thu được bất cứ tin tức hữu dụng nào, tựa như là chưa từng có chuyện gì xảy ra cả.

    Nhìn bãi chiến trường trước mắt, Dương Húc Minh chần chừ vài giây rồi lấy Sinh Tử Lục luôn mang theo bên người ra.

    Vừa mở ra, hắn phát hiện những dòng chữ chằng chịt trên trang thứ ba đã hoàn toàn biến mất; hiện tại, đó chỉ là một trang giấy trắng trống không.

    Dương Húc Minh vội vàng lấy cây viết mực nước ra, đứng trước mặt gương vỡ nát, viết lên quyển Sinh Tử Lục:

    "Có phải ta đã hoàn thành nghi thức này rồi phải không? Nhưng ta vẫn chưa có hỏi bất cứ điều gì nha!"

    Hắn nhớ rõ, mục đích chính yếu của cái nghi thức này là nhằm để "hỏi quỷ" cơ mà.

    Thế nhưng hiện tại, câu hỏi còn chưa nêu ra thì đầu đã u một cục lớn, vậy là có thành công hay không đây?

    Dương Húc Minh cảm thấy lòng mình vô cùng nôn nóng.

    Những dòng chữ mà hắn viết nhạt dần sau năm giây, cuối cùng hoàn toàn biến mất.

    Một hàng chữ khác hiện ra trên trang giấy trống không.

    "Nó không nói chú em nghe bất cứ cái gì hết sao? Cũng không hỏi chú em bất cứ vấn đề gì à?"

    Rõ ràng, Sinh Tử Lục cũng đồng thời không biết chính xác những sự kiện mà Dương Húc Minh đã trải qua.

    Dương Húc Minh liền tóm tắt trải nghiệm vừa rồi của bản thân bằng những dòng chữ vội vàng viết lên trang giấy trắng.

    Sau đó, hắn dừng bút, chờ năm giây; những con chữ đó vẫn vậy, mờ dần rồi biến mất.

    Lại chờ tiếp năm giây, một đoạn nội dung mới hiện lên.

    "Chú em thấy ngọn nến phía trước gương có gì khác lạ không?"

    Dương Húc Minh vội liếc nhìn bồn rửa tay, rồi viết: "Nến hỷ màu đỏ vẫn như cũ, nến tang màu trắng vô cớ bị mất một đoạn lớn, chỉ còn một đoạn đáy nến ngắn cũn cỡn. Có điềm sao?"

    Chờ năm giây... mười giây... Ba mươi giây... Một phút...

    Đến khi Dương Húc Minh sắp mất kiên nhẫn, một đoạn nội dung mới cuối cùng xuất hiện trên trang giấy trống không.

    "Chú em xác định rõ lại xem, nến hỷ màu đỏ vẫn vậy trong khi nến tang màu trắng bị cắn hết cả cây?"

    Dương Húc Minh cảm thấy cạn lời khi nhìn câu chất vấn từ quyển sách.

    Hắn có cảm giác Sinh Tử Lục cuối cùng cũng chẳng biết chuyện gì vừa xảy ra, hoặc là, chuyện vừa xảy ra nằm ngoài dự đoán của nó?

    Món đồ chơi này có đáng tin hay không đây?

    Nhằm đảm bảo không mắc phải sai lầm, Dương Húc Minh kiểm tra ngọn nến lại lần nữa. Kết quả vẫn như cũ, ngọn nến đỏ lụi tắt, nhưng, chỉ thế mà thôi, không có bất cứ thay đổi gì trong khi cả thân nến tang trắng hoàn toàn biến mất.

    Lần này, Dương Húc Minh viết lời khẳng định lên trang sách: "Em chắc chắn nến hỷ màu đỏ vẫn thế không đổi, nến tang màu trắng thì không thấy nữa. Chẳng lẽ đây là điềm báo cho một chuyện gì đó sắp xảy ra sao?"

    Viết xong, Dương Húc Minh cầm bút lên, hồi hộp nhìn quyển sách trong tay. Hắn vô cùng muốn biết tình huống của bản thân cuối cùng là thế nào?

    Thế nhưng, trang sách vẫn lặng yên khá lâu.

    Khoảng nửa phút sau, sáu con chữ lạnh lùng hiện lên giữa trang sách trống không:

    "HẾT CÁCH CỨU, CHỜ CHẾT ĐI!"

    Thấy sáu chữ này, Dương Húc Minh cảm thấy vô cùng bàng hoàng.

    Đây chính là kết cục của hắn ư?

    Chờ chết là cái quái gì?... Anh hai đây rõ ràng là Sinh Tử Lục nha?

    Tên của ông anh nghe rất oai phong, còn đậm màu bí ẩn, ra vẻ kiêu ngạo chỉ điểm thằng em này nữa mà, vẽ vời ra một cái nghi thức bừa bộn rối nùi để mà hỏi quỷ.

    Quanh đi quẩn lại, quần quật hơn nữa ngày, cuối cùng cho ra cái kết luận dạng này?

    Hết cách cứu sao? Bảo hắn chờ chết à?

    Câu trả lời này hết sức vô trách nhiệm đó nha!!! Dương Húc Minh còn tưởng mình vừa gặp Biển Thước*.

    (Chú thích: Biển Thước - họ Tần, tên Việt Nhân, danh y thời Chiến quốc - là một vị thần y lúc bấy giờ, có thể trị bách bệnh, duy chỉ có 6 bệnh mà ông bó tay, phán rằng hết cách cứu chữa, đó là: Kiêu ngạo, tham lam, cố chấp, âm dương hỗn loạn, thể chất hư nhược, mê tín).

    Hắn vội vàng viết nối phía dưới câu kết lạnh lùng vừa rồi - "Rốt cuộc là chuyện quái gì đã xảy ra? Tình huống thế này là điềm báo gì sao? Đại ca giải thích dùm em chút xíu đi."

    Năm giây sau, toàn bộ chữ viết mờ nhạt dần rồi biến mất. Dòng chữ mới ngay sau đó hiện ra trong ánh mắt của Dương Húc Minh.

    "Chú em lập tức quay về phòng ngủ, sau đó đặt nến đỏ cạnh giường

    Hãy nhớ khóa kín cửa sổ, dù nghe thấy bất cứ âm thanh gì cũng không được bước ra ngoài."

    Dù dòng chữ này có câu từ khá đơn giản nhưng kích thước của từng ký tự lại rất lớn, lấp kín cả trang giấy thứ ba làm Dương Húc Minh không tìm ra bất cứ khoảng trống nào để dùng bút viết tiếp.

    Chần chừ hồi lâu, Dương Húc Minh nhận ra trang sách không chịu hồi đáp bất cứ tin tức nào khác.

    Hắn biết, điều này thể hiện Sinh Tử Lục không muốn giao tiếp cùng hắn nữa.

    Nhưng là, tại sao Sinh Tử Lục không chịu giao tiếp cùng hắn chứ?

    Hơn nữa, còn hối thúc hắn đi ngủ là sao?

    Hắn không dám trì hoãn lâu nữa, vội vàng cất Sinh Tử Lục vào rồi chuẩn bị quay về phòng ngủ.

    Vừa chạm lên tay đấm cửa phòng vệ sinh, Dương Húc Minh thoáng do dự vài giây.

    Hắn nhớ rõ lúc hỏi quỷ, đúng là có vật gì đó ở bên ngoài mổ điên cuồng vào lớp cửa này để vào trong.

    Bất quá, chẳng phải Sinh Tử Lục hối thúc hắn đi ngủ cũng đồng nghĩa với việc mọi chuyện đã kết thúc rồi sao?

    Dương Húc Minh hít vào thật sâu, bất chợt giật mạnh cửa phòng vệ sinh mở ra.

    Sau đó, hắn thấy một vật đen thui, mềm nhũn ngã xuống ngay chân cửa.

    Trong có vẻ như vật này đang tựa cả thân người vào cửa phòng vệ sinh, do động tác mở cửa của Dương Húc Minh nên khiến cả thân người của nó yếu ớt đổ xuống.

    Nhớ ánh đèn từ phòng vệ sinh hắt ra, Dương Húc Minh mới thấy rõ hình dáng của nó.

    Chính là con gà trống kia.

    Bên ngoài cửa chính là thi thể của con gà trống.

    Một vết thương dữ tợn nằm ngay cổ họng nó, ngọn nguồn rút đi toàn bộ máu tươi của con gà này.

    Nhưng mà, ngoại trừ vị trí bị thay đổi, cái xác gà trông có vẻ không có gì khác biệt sao với ban nãy.

    Nó chẳng qua chỉ là nằm yên tại đó, sau lưng là một vệt máu kéo dài tựa như bị thứ gì đó kéo lê đến tận vị trí hiện tại... hoặc cũng có khi tự bản thân nó giãy giụa lết tới?

    Dương Húc Minh rùng mình trong vô thức.

    Lúc nãy nếu hắn không khóa trái phòng vệ sinh, con gà trống điên cuồng này có thể xông vào thì chuyện gì sẽ xảy ra đây?

    Bên cạnh đó, dường như còn một âm thanh khác vang lên trong phòng vệ sinh.

    Hắn liền quay lại nhìn xung quanh căn phòng nhỏ này nhưng chẳng phát hiện ra bất cứ manh mối nào.

    Dù vậy, trên cửa sổ bằng kính, Dương Húc Minh thấy có một vết gì đó đen đen bám lên.

    Hắn cẩn thận đến gần nhìn xem, cuối cùng thấy rõ vết tích trên khung cửa sổ trước mặt: Một dấu tay đẫm máu.

    Dường như vừa rồi có người đứng đập cửa sổ từ bên ngoài, sau đó để lại một dấu tay máu.

    Từ đó có thể thấy, lúc cửa sổ lay động ban nãy là do có vật gì đó ở bên ngoài vỗ mạnh vào lớp kiếng chứ không phải là hắn bị ảo giác.

    Dương Húc Minh không dám thừ người lâu lắc nữa, bèn cầm lấy ngọn nến đỏ trên bồn rửa tay rồi nhanh chóng bước ra khỏi phòng vệ sinh, chạy vào phòng ngủ.

    Sau đó hắn dựa theo sự bố trí của Sinh Tử Lục, khóa trái tất cả cửa sổ phòng ngủ, kéo rèm cửa sổ lại rồi cắm ngọn nến hỷ màu đỏ trên chiếc tủ đầu giường.

    Sau khi xong việc, Dương Húc Minh hơi hồi hộp rồi bỗng lên cơn ho sặc sụa.

    Không phải do hắn mệt mỏi, bằng vào sức của hắn chạy vòng quanh sân trường vài vòng cũng chưa đến nỗi thở hỗn hển.

    Nhưng là, những chuyện xảy ra đêm nay quá quỷ dị, lật đổ hoàn toàn cái thế giới quan diễn ra trong hai mươi năm nay mà hắn từng biết.

    Trên đời này, có quỷ thật sao?

    Dương Húc Minh ngẩn ngơ nhìn ngọn nến hỷ màu đỏ cạnh giường.

    Hắn không biết lý do vì sao Sinh Tử Lục bảo hắn mang ngọn nến này vào. Nhưng mà sau tất cả, ngọn nến hỷ màu đỏ này không hề mang lại cho hắn bất cứ sự vẻ nào cả.

    Dưới ánh đèn lờ mờ, hắn nhìn kĩ cây nến hỷ màu đỏ kề bên, trái lại cảm thấy cái màu đỏ sẫm này vô cùng u ám. Thậm chí, nét chữ mạ vàng trên thân nến cũng tựa như một con mắt xấu xí đang nhìn hắn chằm chằm.

    Dương Húc Minh đang ngồi trên giường lớn giữa một cái không gian bị bịt kín hoàn toàn. Hắn thoáng cảm thấy bất an cùng kinh hoảng.

    Dương Húc Minh biết chắc chắn còn có chuyện xảy ra trong đêm nay.

    Nếu không thì Sinh Tử Lục đã không ghi lại những dòng chữ sặc mùi cảnh cáo như thế này.
     

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)