FULL  HOT  Huyền Huyễn  Tu Chân Siêu Thần Yêu Nghiệt - FULL - Giang Hồ Tái Kiến

  1. InYourDream

    InYourDream Bàn Long Chiến Đội

    Tham gia ngày:
    16/10/19
    Bài viết:
    67,522
    Được thích:
    5,658
    [​IMG]

    Siêu Thần Yêu Nghiệt

    Tác giả: Giang Hồ Tái Kiến
    Chương 1: Trọng sinh

    Nhóm Dịch: Vạn Yên Chi Sào
    Nguồn: Truyện YY

    Giới thiệu:


    Truyện siêu hài, main cực bựa, lại càng yy nhưng không não tàn...

    "Xin nhờ, ta chỉ muốn cùng muội tử bàn luận nhân sinh, có thể đưa trách nhiệm cứu vớt thế giới giao cho người khác hay không a..."

    "Lúc đầu hắn không có ý định tu luyện, muốn hưởng thụ sinh hoạt, tán gái cưới muội tử.

    Nhưng hôm nay khi bị Đại Lang Cẩu cắn một cái, mới hiểu được tình huống mình hiện tại chính là hổ lạc đồng bằng bị chó cắn.

    ...

    Vân Phi Dương chợt nhớ đến cái gì đó, vội vàng giật đai lưng, bàn tay tiến vào đũng quần, lấy ra một chiếc nhẫn lấp lánh.

    "Nếu như trước mắt bao người bị một nữ nhân đánh, một đời anh danh chẳng phải bị hủy. Vân Phi Dương nhất định phải ngăn cản, tận lực động khẩu không động thủ, nếu như có thể cùng nàng tay trong tay, bước chậm đi trong rừng cây, bàn luận chuyện nhân sinh, nói chuyện lý tưởng, không còn điều nào tốt hơn nữa a."






    Đông Lăng Quận, Địa Sơn Trấn.

    Một sơn cốc vắng vẻ không người bước chân, một đạo sấm sét từ trên trời giáng xuống, oanh lên đá lớn tồn tại vĩnh cửu trong cốc.

    "Oành."

    Cự thạch vỡ vụn, bụi đất tung bay.

    Một tên thiếu niên lảo đảo đi ra, tiếp theo bất lực ngã trên mặt đất.

    Sắc mặt người này tái nhợt, nhìn qua rất suy yếu.

    Ước chừng một khắc sau.

    Thiếu niên gian nan mở mắt, nhẹ nhàng nhấc tay, nhìn cánh tay non nớt của chính mình, khổ sở nói.

    - Ta lại ngủ một vạn năm, hao hết toàn bộ tu vi, giữ được tính mạng, nhưng thân thể cũng đã thoái hóa.

    Một vạn năm?

    Thân thể thoái hóa?

    Nếu có người nghe được, nhất định sẽ cho hắn hai chữ, có bệnh!

    Vân Phi Dương không có bệnh, hắn xác thực sống một vạn năm, đúng hơn thì sống hơn mười ba ngàn năm.

    Đã từng hắn là một trong tam đại Chiến Thần của Thần Giới, là nam nhân biết đánh nhau nhất trong nam nhân.

    Nhưng vì đắc tội quá nhiều người, bị rất nhiều Thần Vương cùng Thần Quân Liên Thủ bức đến Phàm Giới, lấy vô thượng thần thông, trấn áp tại Thập Vạn Đại Sơn này, gieo xuống phong ấn vĩnh cửu cùng thần chú không được luân hồi.

    Thế sự khó liệu.

    Nam nhân biết đánh nhau nhất Thần Giới cũng không có bị trấn áp đến chết, lấy toàn bộ Thần lực làm đại giá, kéo dài hơi tàn đến vạn năm sau. Ngày hôm nay, phong ấn suy yếu rồi cũng được giải trừ, sau đó từ dưới đất chui lên trọng sinh.

    - Đám lão gia hỏa kia nằm mơ cũng không ngờ, Vân đại soái ta không chết.

    Vân Phi Dương gian nan cười rộ lên, lười biếng giãn hai tay cảm khái.

    - Còn sống thật là tốt.

    Đệ nhất cao thủ Thần Giới - Vân Phi Dương chui từ dưới đất lên trọng sinh, sau khi sống lại không có ý nghĩ muốn trở nên mạnh hơn, giết đến tận Thần Giới, đánh bại tất cả địch nhân trước đó đã dễ mình, chiếm vị trí Thần Chủ.

    Bời vì những chuyện xãy ra ở đời trước cũng do hắn gây ra, cũng vì quá phách lối mới chọc giận gần hết đám người, kết quả bị người đánh hội đồng, bị nhốt một vạn năm.

    Trong năm tháng dài đăng đẵng ấy, Vân Phi Dương vừa đếm cừu vừa tổng kết được kinh nghiệm sống, đến khi đếm được ngàn ngàn ngàn ức cừu, mới tổng kết được một việc, chính mình đời trước quá kiêu căng.

    Đếm cừu nhiều, tính cách cũng trầm lặng hơn nhiều.

    Mấy ngàn năm tu luyện, mặc dù đứng trên đỉnh phong, nhưng không có nhiều niềm vui thú trong cuộc sống. Bây giờ trọng sinh, làm gì chém chém giết giết, trên thế giới này không chỉ có tu luyện, còn có rất nhiều chuyện có thể làm.

    Tỉ như

    Vân Phi Dương lần nữa nỗ lực đứng lên, kéo thân thể suy yếu, từng bước một ra khỏi sơn cốc, thả mắt thấy thế giới xa lạ, nhìn lấy hoa hoa thảo thảo, nhìn lấy biển rộng núi cao, trong lòng kiên định nói:

    - Vân đại soái ca ta ngày hôm nay đã trọng sinh, nhất định phải thay đổi cách sống!

    Cái gọi thay cách sống chính là hưởng thụ sinh hoạt thật tốt, mà làm sao mới tính hưởng thụ sinh hoạt đây?

    Tán gái, cưới muội tử chứ sao nữa!

    Đây là mộng tưởng trong một vạn năm nay của hắn.

    Đời trước Vân Phi Dương đạt đến Thần Quân, chưa từng thể nghiệm qua say sưa ái tình như thế gian, dù rất nhiều tiên nữ, thần nữ thông đồng, hắn cũng không tuân theo, tựa như mọt sách không để ý đến chuyện bên ngoài.

    Càng bi kịch là tu luyện hơn ba nghìn năm, Thần Chủ cao cao tại thượng cho đến khi bị phong ấn vẫn là tiểu xử nam, cái này mà truyền đi, khẳng định sẽ rất mất mặt a.

    Một vạn năm rút kinh nghiệm xương máu, Vân Phi Dương thề, nếu có một ngày ra ngoài, chắc chắn sẽ dồn tất cả tinh lực trên thân nữ nhân, đền bù tiếc nuối đời trước.

    Muốn cuối cùng, hắn ngửa đầu lớn tiếng tru.

    - Tu luyện? Cút mịa nó đi!

    "Sưu!"

    Đột nhiên, một đạo ám tiễn bay tới, tốc độ cực nhanh.

    "Phốc phốc."

    Vân Phi Dương không tránh kịp, bất hạnh trúng tên. Nương theo một tiếng kêu thảm, Vân Khinh Dương ôm chân như giống như con khỉ loạn nhảy cả lên, chân trái của cao thủ đã từng đệ nhất Thần Giới bất hạnh trúng tên, cái gọi là phong phạm cường giả, tại thời khắc này hoàn toàn không có.

    - A?

    Trong bụi cỏ nhảy ra một thiếu nữ, khi nàng ý thức được mình vừa bắn trúng người, hoa dung thất sắc, vội vội vàng vàng nói:

    - Thật thật xin lỗi, ta tưởng ngươi là con mồi chứ.

    Vân Phi Dương nghe vậy, trực tiếp ngã quỵ.

    Ca giống người như vậy, ngươi không nhìn không ra à?

    Bất quá, Vân Phi Dương mượn góc độ nhìn lại, phát hiện thiếu nữ phía trước tựa như hoa lan trong u cốc, một đôi mắt to chớp chớp, ẩn chứa thuần chân sang ngời, như làn giá ôn nhu nhẹ nhàng phất qua.

    Một khắc này, hắn bị rung động thật sâu.

    - Thế giới lại có nữ hài thanh thuần như thế!

    - Rất tốt, ngươi sẽ trở thành một tiêu đầu tiền của Vân đại soái ta!

    Con ngươi Vân Phi Dương đảo một vòng, lúc này ôm chân gào to:

    - Đau quá, ta muốn chết.

    Dứt lời hai mắt hắn nhắm lại, giả bộ chết.

    Thiếu nữ bối rối chạy tới, luống cuống tay chân nói:

    - Này này, ngươi đừng chết a, thật xin lỗi, thật xin lỗi, ta không phải cố ý mà!

    Đang nói chuyện, con mắt ướt át, nàng hiển nhiên đang muốn khóc.

    Vân Phi Dương chợt cảm thấy buồn cười, lại cảm giác hổ thẹn thầm nghĩ:

    - Cô bé này thật dễ lừa gạt, ca là Thần Giới đệ nhất cao thủ, chỉ một mũi ám tiễn há có thể làm khó ta.

    "Hưu!"

    Đột nhiên, thiếu nữ rút mũi tên ra ra.

    "Tê!"

    Vân Phi Dương bỗng nhiên ngồi dậy, tê tâm liệt phế quát:

    - Ngươi làm gì thế?!

    Thanh âm vang dội, hắn thật sự rất đau.

    Không đau cũng không được.

    Cứ như vậy mà phạch một cái nhổ mũi tên ra, thậm chí còn mang ra cả da thịt theo, thần tiên cũng chịu không được.

    "A!"

    Thiếu nữ giật mình:

    - Ngươi không phải chết rồi sao?

    Khóe miệng Vân Phi Dương co giật.

    - Cô nương, ngươi cứ như vậy mà rút tên, ta coi như không chết cũng có thể bị tươi sống nhổ chết đó!

    - Ta

    Thiếu nữ cúi đầu xuống, nhỏ giọng nói:

    - Thật xin lỗi.

    Ai.

    Cô bé này thật ngốc.

    Vân Phi Dương âm thầm thở dài một hơi.

    Nhưng vào lúc này, vết thương trên đùi bắt đầu phun ra cột máu, tựa như pháo hoa nở rộ, đồng thời mang theo mùi tanh.

    Thiếu nữ che miệng cả kinh.

    - A..., phun máu rồi!

    Phù phù..

    Vân Phi Dương lần nữa ngã xuống đất.

    Ngươi rút ra như thế, lại không đè vết thương lại, muốn không phun máu cũng không được!

    "Phốc, phốc!"

    Máu tươi phun trào, tựa như dòng suối, Vân Phi Dương thấy thiếu nữ còn thất thần ngẩn người, hữu khí vô lực nghẹn ngào nói:

    - Đại tỷ ơi, nhanh nhanh cầm máu dùm cái, nếu không ta sẽ chết thật á!

    Nói xong.

    Hai mắt nhắm lại, ngất đi.

    Vân Phi Dương ngất thật chứ không phải giả vờ.

    Bị phong ấn một vạn năm, thân thể vốn rất suy yếu, bây giờ lại mất máu quá nhiều, sao có thể chống đỡ.

    Hôm sau.

    Vân Phi Dương mở mắt ra, phát hiện mình nằm trên một giường gỗ, trong không khí tràn ngập mùi vị mốc meo, xem ra gian phòng thật lâu chưa có người ở.

    - Đau quá.

    Trên thân thể truyền đến cảm giác nhói nhói.

    Vân Phi Dương vén chăn lên, phát hiện chân trái trúng tên được từng lớp vải quấn lên, ba tầng trong, ba tầng ngoài, thiếu chút nữa đã bang hết cái chân hắn lại.

    - Chỉ là chút vết thương nhỏ, không cần làm khoa trương như vậy chứ!

    "Két."

    Nhưng vào lúc này, cửa phòng mở ra, đập vào mắt hắn là hình ảnh thiếu nữ khả ái cầm bát thuốc, cẩn thận từng li từng tí đi tới, khi nàng nhìn thấy Vân Phi Dương tỉnh lại, vui vẻ nói:

    - Ngươi tỉnh rồi?

    - Ừm.

    Vân Phi Dương nửa ngồi nửa nằm trên giường, nói:

    - Đây là địa phương nào?

    - Nhà ta.

    - Một mình cô nương?

    - Đúng vậy.

    Thiếu nữ cúi đầu xuống, chán nản nói:

    - Phụ mẫu ta khi còn nhỏ đã qua đời hết rồi.

    Vân Phi Dương sinh lòng hổ thẹn.

    Nữ hài đột nhiên cười một tiếng, nói:

    - Đây là thuốc do Lý Dược Sư nấu, nhanh uống lúc còn nóng, chuyên trị thương do đao kiếm gây ra, rất lợi hại đó.

    - Ừm.

    Vân Phi Dương tiếp nhận chén thuốc, uống một hơi cạn sạch, sắc mặt đại biến, lè lưỡi a mấy cái, tức giận quát:

    - Ngươi a… đây là độc dược thì có, khó uống như vậy!?

    - Không phải đâu.

    Thiếu nữ giải thích:

    - Lý Dược Sư có nói qua, thuốc càng khó uống, càng có hiệu quả.

    Vân Phi Dương lắc đầu, nghĩ thầm:

    - Quả nhiên, dược đạo Phàm Giới quá lạc hậu, tùy tiện thêm Điểm Hương Thảo, chẳng phải giải quyết được vị đắng.

    Hắn từng có nghiên cứu dược đọa, hiểu được một hai, đương nhiên, nghiên cứu dược đạo không phải vì cứu người chữa bệnh, mà vì giết người, bởi vì hắn nghiên cứu độc dược chi đạo!

    Trận Đạo, Luyện Khí Đạo, Phù Đạo, các loại nghề phụ mấy vấn đề này Vân Phi Dương đều không biết.

    Tu luyện ba ngàn năm, hắn chỉ chuyên chú vào hai chuyện. Thứ nhất, dùng nắm đấm đánh người, thứ hai, dùng độc dược chỉnh người, trước kia người nào đắc tội hắn, hắn liền đánh người đó, hạ dược, dù Thần Quân cũng dám đánh, dù Thần Chủ cũng dám để hắn một mực đi nhà xí!

    - Cô nương, ngươi tên gì?

    Vị đắng dần biến mất, Vân Phi Dương lúc này mới lên tiếng hỏi.

    Thiếu nữ cười ngọt ngào đáp:

    - Ta gọi Mục Oanh, ngươi có thể gọi ta là Oanh Oanh.

    Vân Phi Dương nhẹ nhàng nỉ non một tiếng, cảm thấy danh tự cũng rất êm tai, rất thích hợp với dạng nữ hài ôn nhu như thế này, sau đó nghiêm trang nói:

    - Oanh Oanh, ngươi cứu ta, là ta ân nhân cứu mạng, Vân Phi Dương ta sẽ lấy thân báo đáp mà lấy ngươi.

    Mục Oanh kinh ngạc mở to cái miệng nhỏ nhắn, tâm lý thầm suy nghĩ não thằng cha này có phải có vấn đề?


     
    Chỉnh sửa cuối: 25/4/20
  2. Lôi Soái

    Lôi Soái And so the legend begin! Đại Boss

    Tham gia ngày:
    22/8/14
    Bài viết:
    100,914
    Được thích:
    340,072
    Siêu Thần Yêu Nghiệt
    Tác giả: Giang Hồ Tái Kiến
    Chương 2: Dùng gạch đánh nhau

    Nhóm Dịch: Vạn Yên Chi Sào
    Nguồn: Truyện YY

    Mười ngày sau.

    Thương thế Vân Phi Dương khôi phục gần như khỏi hẳn, chí ít có thể xuống giường đi lại.

    Trong khoảng thời gian ngắn.

    Bằng vào mị lực cá nhân, hắn xúc tiến tình cảm cùng Mục Oánh rất tốt, cũng tìm hiểu được nơi mình đang ở tên là Địa Sơn Trấn.

    - Mấy ngàn người tiểu thành, mạnh nhất là Vũ Sư.

    Vân Phi Dương lắc lắc đầu nói.

    - Thật sự quá yếu

    Vân Phi Dương nhớ rằng đẳng cấp tu vi của Phàm Giới hình như chia thành Vũ Đồ, Vũ Sư, Vũ Tông, Vũ Vương, Vũ Hoàng, Vũ Thánh cùng Vũ Thần bảy cảnh giới, Vũ Sư trong mắt hắn không đáng giá nhắc tới, dù sao từng là Thần Quân của Thần Giới, gần đến Thần Chủ.

    Phàm Giới Vũ Hoàng, Vũ Thần đều thuộc về bất nhập lưu.

    Bất quá.

    Hiện tại Vân Phi Dương vì bị vạn năm phong ấn, tu vi dùng để kéo dài tính mạng, thực lực sớm đã không còn sót lại chút gì. Đương nhiên, tu vi không có, Thần lực hoàn toàn không có, hắn ngược lại không quan tâm, bởi vì chỉ cần hắn tu luyện một chút đã có thể vài phút đột phá Vũ Đồ.

    - Không đúng.

    Vân Phi Dương ý thức được, chính mình không cách nào câu thông được cùng linh khí đang lưu động trong không khí. Sau đó cau mày nói:

    - Linh khí thế giới này quá bạc nhược, yếu kém đến mức không cách nào hấp thu a.

    Thần Giới có bàng bạc Thần lực, nhân loại Phàm Giới không có tâm pháp Thần Giới mà mù quáng hấp thu sẽ tùy thời ợ ra rắm, Thần Giới đại năng thì không cách nào hấp thu Linh lực Phàm Giới, bời vì đối với Thần Thể như bọn họ mà nói, chút lực lượng hoàn toàn không có tác dụng.

    - Ai…

    Vân Phi Dương lắc đầu, thở dài:

    - Phàm Giới đúng là Phàm Giới.

    "Két."

    Đột nhiên, Mục Oanh mở cửa mà vào, nằm sấp trên bàn khóc lên, khóc rất ủy khuất, làm cho người cảm thấy đau lòng.

    Vân Phi Dương khập khiễng đi tới, hỏi:

    - Oanh Oanh, làm sao vậy?

    Mục Oanh quên trong phòng còn một người bị thương, vội vàng xóa nước mắt, miễn cưỡng cười nói:

    - Vân đại ca, không có việc gì, bụi bay vào mắt chứ em đâu khóc đâu.

    - A.

    Vân Phi Dương a một tiếng nghĩ thầm lừa gạt ai đây.

    Mục Oanh lời nói dối khó có thể giấu diếm được tu luyện mấy ngàn năm sắp thành tinh Vân Phi Dương.

    "Đạp đạp!"

    Bên ngoài truyền đến tiếng bước chân gấp rút, một thiếu niên tráng kiện đi tới, thở gấp nói:

    - Oanh Oanh, đi mau, Lương gia tiểu tử kia đuổi tới rồi!

    Hắn tên Triệu Tráng, cư dân của Địa Sơn Trấn, hàng xóm của Mục Oanh.

    - Đại Tráng, thế nào?

    Vân Phi Dương cũng quen biết hắn.

    - Vân đại ca, Oanh Oanh đi bốc thuốc cho ngươi, xém chút đâm vào người Lương Nhân, bị tiểu tử kia đe dọa một phen.

    Triệu Tráng nắm quyền, bực tức nói:

    - Oanh Oanh khóc trở về, hắn lại đuổi tới, còn mang theo Đại Lang Cẩu nhà mình theo nữa!

    "Ba."

    Vân Phi Dương bỗng nhiên vỗ bàn, cả giận quát:

    - Muốn chết!

    Mục Oanh là nữ nhân hắn nhìn trúng.

    Theo cái đà này thêm vài ngày nữa nhất định sẽ trở thành lão bà của mình, lại bị người khi dễ, còn khi dễ tới tận nhà, thúc thúc có thể nhẫn nhưng thẩm thẩm không thể nhịn.

    Bên ngoài đình viện.

    Lương Nhân mặt đầy mụn rỗ đã tới, đám người hầu sau lưng hắn có đãn thêm một đầu Đại Lang Cẩu đang nhe răng gầm gừ, nhìn qua rất hung tàn.

    Mục Oanh trốn trong phòng, không phải nàng không muốn ra, mà bị Vân Phi Dương khóa bên trong. Hắn tính lát nữa mình sẽ còn hung tàn hơn con Đại Lang Cẩu, sợ sẽ làm lão bà tương lai hoảng sợ.

    - Tiểu tử, ngươi là ai?

    Lương Nhân cao ngạo đánh giá Vân Phi Dương, lớn lối nói:

    - Mục Oanh đâu, để cho nàng đi ra, quỳ xuống xin lỗi bổn công tử.

    Song quyền Vân Phi Dương nắm chặt, cười nhạt đáp:

    - Tiểu tử, nhìn ngươi còn nhỏ tuổi, rất có tiềm chất làm hoàn khố nha.

    Trước kia còn ở Thần Giới ngẫu nhiên đi Phàm Giới du ngoạn, Vân Phi Dương gặp phải không ít công tử bột, không nói hai lời đã đánh người, bời vì hắn chịu không được có người giả dạng trâu bò, phách lối hơn mình.

    - Ngươi nói cái gì?

    Lương Nhân cũng mười ba mười bốn tuổi, tuổi quá nhỏ, nghe hai chữ “hoàn khố” lại không hiểu rõ lắm.

    Vân Phi Dương nói:

    - Ta nói, thừa dịp ta còn chưa tức giận, mau mau xéo đi, nếu không, ngươi sẽ bị đánh.

    Câu nói này thông tục dễ hiểu khiến Lương Nhân biến sắc, tên người hầu bỏ tay cầm dây buộc con chó ra quát:

    - Đại Hắc, cắn hắn!

    "Gâu Gâu!"

    Đại Lang Cẩu thoát khỏi dây thừng, gào thét phóng đi.

    Vân Phi Dương cười lạnh, con ngươi hẹp dài hiện ra vẻ lạnh lùng.

    Thân là cao thủ Thần Giới, công kích bằng ánh mắt là môn bắt buộc, nếu luyện đến cực hạn, một ánh mắt trừng chết một đám người.

    Nhưng mà…

    "A!"

    Vân Phi Dương bị Đại Lang Cẩu hung hăng cắn một ngụm trên mông.

    Ánh mắt trừng người chết?

    Đó là một vạn năm trước kìa, hiện tại tu vi hắn hoàn toàn biến mất, mặc dù con ngươi dị thường sắc bén, nhưng một điểm uy hiếp cũng không có.

    - Haha!

    Lương Nhân cười to quát ngược lại:

    - Tiểu tử, ngươi không phải rất ngưu sao? Đại Hắc, cắn mạnh nữa cho ta!

    Thấy Vân đại ca bị cắn, Triệu Tráng nhất thời gấp gáp, cầm gậy gỗ muốn xông ra, nhưng cửa phòng bị khóa, chỉ có thể ở trong phòng dậm chân lo lắng.

    Mục Oanh thông qua khe hở cửa sổ thấy Vân Phi Dương bị cắn mông, cũng quá sợ hãi, những ngày gần đây, nàng và tên gia hỏa đẹp trai này bồi dưỡng ra được cảm tình bằng hữu rất đơn thuần, tuy ngày thường đối phương có chút tiện, nhưng tổng thể cũng là người tốt.

    Tiện?

    Cái chữ này hình dung rất tuyệt diệu.

    Tại Thần Giới, rất nhiều cường giả đều có tôn xưng, tỉ như Hỏa Thần, Phong Thần, Vân Phi Dương là Thần Quân cao quý, cũng có tôn xưng, hắn xưng hào là Chiến Thần, hay tam đại Chiến Thần đứng đầu, chỉ là, rất nhiều người đã quên cái danh xưng Chiến Thần này rồi, chỉ nhớ kỹ tôn xưng nổi nhất của hắn - Tiện Thần!

    Thần Giới đệ nhất tiện, Chí Tôn Tiện Thần.

    Bao nhiêu Thần Quân, Thần Vương bị hắn tiện khóc không ra nước mắt, tiện muốn tự sát!

    - Đáng giận!

    Cao quý Vân Phi Dương sắc mặt dữ tợn, tức giận không thôi.

    Đường đường đệ nhất cao thủ Thần Giới lại bị ác khuyển khi dễ, điều này nếu truyền đến Thần Giới, đến tai đám đồ cổ kia, chắc bị cười đến rụng răng?

    Chịu đựng đau đớn từ mông, Vân Phi Dương bỗng đưa tay oanh tới Đại Lang Cẩu phía sau.

    Nhớ năm đó, một quyền của hắn hạ xuống có thể diệt một thế giới. Mà khi đó, cao thủ Thần Giới tiện tay diệt một thế giới chỉ điếm được trên đầu ngón tay.

    "Bành!"

    Một quyền của Vân Phi Dương đánh trúng trên thân Đại Lang Cẩu.

    "Ngao ngô!"

    Đại Lang Cẩu kêu thảm một tiếng, thả miệng ra cụp đuôi chạy mất.

    Ánh mắt giết người không sài được, tu vi không, nhưng quyền đầu của hắn rất có độ cứng, nếu như không phải trong thạch đầu ngủ quá lâu, bắp thịt quá lỏng, dù không có tu vi, một quyền đi xuống cũng có thể đánh nổ một tòa núi nhỏ.

    - Đại Hắc!

    Thấy ái khuyển kẹp đuôi chạy mất, Lương Nhân vội vàng gọi lại, bất quá, Đại Hắc như bị đánh đau, không nhìn chủ nhân, nhanh như chớp chạy vô ảnh vô tung.

    - Tốt lắm!

    Lương Nhân xoay người, cả giận quát:

    - Ngươi dám đánh…

    Câu còn chưa nói xong, Vân Phi Dương đã đứng trước mặt hắn, tay lớn theo mà đến.

    "Phù phù!"

    Lương Nhân bị đánh ngã xuống đất.

    Vân Phi Dương giơ quyền đầu, hung hăng đánh lên mặt gia hỏa này, cũng quát lớn:

    - Dám thả chó cắn bản đại soái ca, muốn chết!

    "Bành!"

    Hắn lại đánh một quyền.

    - Dám khi dễ lão bà của ta, muốn chết!

    Mục Oanh nghe vậy, ngượng ngùng không thôi.

    Nhưng nghĩ tới việc tên này không giữ mồm giữ miệng, rất nhanh đã thoải mái lại.

    Lương Nhân bị đánh hai quyền, quai hàm sưng cao, người hầu nhỏ sau lưng mắt trợn tròn, hắn lần đầu tiên thấy có người dám đánh Lương thiếu gia, nếu như trở về bị lão gia biết, chính mình không phải gặp xui xẻo?

    Đột nhiên.

    Người hầu nhỏ nắm lên một cục gạch từ dưới đất, đáng muốn chạy lên cứu viện. Đáng tiếc, hắn vừa mới động, Vân Phi Dương đã đứng lên, trong tay cầm một cục gạch khác, nhanh một bước đập xuống trán đối phương.

    "Bành!"

    Trán người hầu bị đánh, chóng mặt lui lại mấy bước, cục gạch trong tay cũng rớt xuống đất.

    Mục Oanh và Triệu Tráng thấy thế, nhao nhao trừng to mắt.

    Ra tay thật nhanh, thật hung ác a!

    Đối với người uy hiếp mình, Vân Phi Dương xưa nay sẽ không thủ hạ lưu tình, dù đối phương chỉ là một hạ nhân, một tiểu hài tử nhỏ tuổi.

    Mà cũng nhờ đã bị trấn áp vạn năm, tính tàn nhẫn đã thu liễm không ít, nếu như trước kia, tên nhóc kia đã sớm teo.

    Thần Giới đệ nhất cao thủ, dùng cục gạch đánh nhau, nhân sinh bưu hãn không cần giải thích.

    Vân Phi Dương đánh ngã người hầu nhỏ sau đó tặng bồi cho Lương Nhân thêm một quyền, lãnh đạm nói:

    - Nếu còn dám đến quấy rối Oanh Oanh nhà ta, lần sau phế ngươi một chân, cút!

    "Ô ô "

    Lương Nhân che mặt, vừa khóc vừa chạy đi.

    Hắn là thiếu gia của Lương gia Địa Sơn Trấn được nuông chiều từ bé, chưa từng bị đánh tơi bời như thế.

    Sauk hi hai tên kia bỏ chạy, Vân Phi Dương xoa xoa cái mông, tiêu sái hất mái tóc đen nhánh, nói:

    - Một vạn năm không ẩu đả rồi, thật có điểm ngượng tay a.

    Thần Giới đệ nhất cao thủ khi dễ tiểu bằng hữu, không những không xấu hổ, ngược lại còn xuất ra được cảm giác.

    - Vân đại ca, ngươi thật lợi hại!

    Trong phòng, Triệu Tráng sùng bái nói:

    - Một quyền đánh Đại Lang Cẩu bỏ chạy mất dép.

    Đại Lang Cẩu nhà Lương Nhân thuộc giống cho quý, thân to như gấu rừng, mà Vân Phi Dương chỉ dùng một quyền đánh chạy, làm chấn kinh thiếu niên này.

    - Bình thường thôi.

    Vân Phi Dương khoát khoát tay.

    - Nhớ năm đó, ca một quyền diệt một ngọn núi cơ.

    - Thật?

    Triệu Tráng hồ nghi nghĩ thầm, ngươi cho mình là Vũ Thần trong truyền thuyết chắc.

    - Ái da!

    Đột nhiên, Vân Phi Dương hít một hơi lãnh khí, quay đầu nói:

    - Oanh Oanh, nàng điểm nhẹ một chút, đau quá!

    Cái mông vẫn còn ghi hai dấu rang của Đại Lang Cẩu, rách da đổ máu, Mục Oanh băng lại dùm cho hắn, nhìn qua có chút không thuần thục nói:

    - Vân đại ca, ngươi ci mông chớ lộn xộn.

    Vân Phi Dương nhe răng toét miệng.

    - Oanh Oanh, ta vì nàng mới bị thương, bây giờ lại nhìn mông ta, nàng nhất định phải gả cho ta, nếu không, đời ta không còn mặt mũi gặp người nữa.

    Triệu Tráng nghe vậy, trong lòng bội phục không thôi.

    Da mặt phải dầy như Phi Dương ca này mới tán gái được, cần phải học tập học tập một chút.

    Mục Oanh nghe vậy, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng, trong lòng hươu chạy loạn, tay nhỏ khẽ vung, nhất thời vô tâm, cây kéo dùng để cắt băng gạc đâm vào mông Vân Phi Dương một phát.

    "AAA!"

    Tiếng kêu thảm thiết của Thần Giới đệ nhất cao thủ cứ dập dờn trong phòng.
     
    inthenight thích bài này.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 1, Guests: 0)

  1. jopham