↑ ↓

  V.I.P  FULL  Q.Trường Quan Sách - Tịch Mịch Độc Nam Hoa - FULL ( tháo zen 1136)

Thảo luận trong 'Truyện VIP' bắt đầu bởi codon.trai, 12/12/12.

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.
  1. codon.trai

    codon.trai Vận ngữ thần thủ Super Moderator

    Được thích:
    148,945
    Quan Sách
    Tác giả: Tịch Mịch Độc Nam Hoa

    Chương 1 : Phó Phòng Lâm nghiệp

    Nhóm dịch: Quan Sách
    Nguồn: Mê Truyện








    Giới thiệu:


    Đường làm quan mêng mông, làm sao mới có thể trổ hết tài năng? Cùng xem trí tuệ của Trần Kinh trong giới quan trường...
    Trần Kinh, thanh niên nghệ sĩ, công chức sinh viên sớm nhất, không có gia cảnh, không có hậu trường!
    Bí quyết hắn từng bước thăng quan từ đâu?
    Cuộc đời của hắn vì sao đặc sắc như vậy?
    Mời xem tác phẩm, cùng nghiền ngẫm, ...

    Truyện thuộc thể loại quan trường, với những mưu mô, thủ đoạn, đấu trí vô cùng hấp dẫn, mỗi một bước đi của Trần Kinh sẽ cho thấy sự tính toán cẩn thận và trí thông minh tài hoa của nhân vật.

    Tác giả Tịch Mịch Độc Nam Hoa đã thành danh với Bố Y Quan Đạo, bởi vậy các bạn sẽ có thể an tâm về chất lượng của truyện.

    Hãy cùng đồng hành với nhóm dịch Quan Sách đi hết câu chuyện này, bạn sẽ chiêm nghiệm được nhiều điều bổ ích!
    Cảm ơn mọi người đã tham gia ủng hộ nhóm Quan Sách!






    Trần Kinh, 25 tuổi, năm 1997 tốt nghiệp đại học sư phạm tỉnh Sở Giang chuyên ngành ứng dụng giáo dục, điều động sinh..

    Lý lịch công tác: 7/1997 – 3/1998 công tác tại văn phòng Đại biểu đại hội nhân dân toàn quốc; 3/1998 đến nay trao quyền cho cấp dưới rèn luyện, đảm nhiệm Phó trưởng phòng Lâm nghiệp huyện Lễ Hà thành phố Đức Cao, tỉnh Sở Giang cho đến nay…

    Vò nát tờ báo < Nhật báo Đức Cao> mới nhất, cơ bắp trên khuôn mặt anh tuấn của Trần Kinh hơi run run, đôi môi vốn đỏ thẫm hôm nay tái mét, sắc mặt u ám đến đáng sợ.

    25 tuổi là độ tuổi còn trẻ mà nhiều tinh thần phấn chấn, Trần Kinh luôn là người lạc quan, nhưng sự khó khăn đau khổ của cuộc sống vài năm nay đã dần dần khiến tất cả lạc quan và ước mơ về tương lai của hắn hóa thành sự lo lắng và mờ mịt.

    Một cây bút cứng nhất, một nhân tài nổi tiếng nhất trường đại học sư phạm Sở Giang năm đó, bây giờ chán nản đến huyện Lễ Hà xa xôi nhất Sở Giang, cái gọi là tài hoa mà ngày xưa hắn tự hào nhất, đã bị vùi dập không bằng cặn bã.

    Dáng vẻ thư sinh của hắn đã mục nát, ở cái huyện nhỏ xa xôi Lễ Hà này là một kiểu khác như vậy, cảm giác ưu việt của hắn trong văn nghệ thanh niên ở thành phố lớn, những thứ này ở Lễ Hà đã trở thành một thứ già nua trước mặt yếu ớt không chịu nổi một đòn.

    Chính là hai năm trao quyền cho cấp dưới đi rèn luyện, cả người hắn sứt đầu mẻ trán, vấp phải trắc trở khắp nơi bị thương.

    Những uẩn khuất trong bụng hắn không có chỗ giải phóng, khí lực toàn thân hắn không có chỗ dùng, tư tưởng đầy não hắn không có đường phát huy.

    Hắn tự cho mình rất giỏi, nhưng trong mắt của người khác hắn chẳng là cái gì, hắn thậm chí phát hiện vị trí công tác và vòng quay cuộc sống của mình với bản thân bây giờ hoàn toàn không ăn khớp, hắn dường như không thể hòa nhập vào thế giới này.

    Huyện Lễ Hà phía Bắc bộ tỉnh Sở Giang, là vùng núi xa xôi nổi tiếng của Sở Giang.

    Phong cảnh huyện Lễ Hà mùa xuân đẹp như tranh, ngồi ở phòng làm việc của Trần Kinh, hắn có thể nhìn thấy rõ ràng nước sông Lễ Hà cuồn cuộn chảy về hướng Đông cách đó không xa.

    Nước sông Lễ Hà lúc này thủy triều cuồn cuộn, sức sống bừng bừng, hăm hở tiến lên.

    Tất cả những cái này đều lọt vào trong mắt Trần Kinh, trong đầu hắn nghĩ nếu mình rơi xuống dòng sông này, vậy tình hình sẽ thế nào…

    Hắn nghĩ ngợi lung tung, hắn nghĩ nếu mình nhảy xuống sông như vậy, Lễ Hà ngày mai sẽ có tin tức này không? Sẽ có bao nhiêu người biết tin tức này?

    Cười tự giễu, Trần Kinh một tay kéo rèm cửa sổ lên, thở ra những khí đục trong lòng.

    - Reng, reng…

    Tiếng chuông điện thoại vang lên.

    Trần Kinh cầm điện thoại lên, một giọng nói quen thuộc:
    - Kinh à, chuyện của cậu tôi nghe qua rồi, thật là kêu oan thay cậu! Năng lực nghiệp vụ của cậu tốt nhất, tại sao có kết Phòng này chứ?

    Người gọi điện thoại chính là bạn thời đại học của hắn Phạm Giang. Đối mặt với vấn đề này, trong lòng Trần Kinh cay đắng, có thể nói không lời nào có thể nói hết.

    Phạm Giang kiếm cơm ăn ở tỉnh thành, không phải người trong nhà nước. Nhưng bởi vì nguyên nhân của Trần Kinh, hắn ta có chút chú ý đến những chuyện trong nhà nước, mấy năm nay, Trần Kinh bị lưu đày, may mà có sự khuyên bảo của Phạm Giang, bằng không tình trạng của hắn có thể sẽ càng gay go.

    - Lão Phạm, cảm ơn cuộc điện thoại của cậu! Năng lực nghiệp vụ năm nay có thể có tác dụng gì? Không có gì đáng phải kêu oan!
    Trần Kinh nói, hắn cố hết sức thả lỏng ngữ khí, làm bộ dường như không có việc gì.

    - Hả? Nghe khẩu khí này của cậu có chút thông suốt rồi, thế nào? Những chuyện lúc trước nghĩ không thông bây giờ có thể thông suốt rồi?

    - Nghĩ thông suốt cái rắm!
    Trần Kinh không nhịn được nói một câu thô bạo.
    - Được rồi, được rồi! Tôi tâm trạng không tốt, cậu để tôi yên tĩnh một mình đi…

    - Được rồi, được rồi, không nói chủ đề này nữa, chúng ta tùy thích tâm sự…

    - …

    Cuộc gọi đường dài ôn lại chuyện cũ vừa kết thúc, có là do nói chuyện thoải mái, tâm trạng Trần Kinh không ngờ tốt lên một chút.

    Có người từng nói, cuộc sống giống như cưỡng dâm, phản kháng không được, phải đi thử thích ứng và hưởng thụ.

    Nhiều lần thất bại và thất bại, Trần Kinh trong lòng vẫn hậm hực, đặc biệt là lần này, công xã Nhật báo Đức Cao công khai lựa chọn tầng lớp lãnh đạo, các cán bộ từ Phó phòng toàn thành phố trở lên đều có thể ghi danh.

    Trần Kinhlà cây bút cứng cáp, những bài đang báo rất thường xuyên, đừng nói là trong huyện Lễ Hà, trong cả thành phố Đức Cao, văn chương của hắn cũng đều nổi tiếng.

    Có nền tảng như vậy, thêm bằng đại học chính thức, kinh nghiệm công tác cơ sở hai năm, những cái này đều là điều kiện vào tòa soạn vô cùng thuận lợi.

    Thành tích trong cuộc thi tuyển của Trần Kinh lại đứng thứ hai trong tất cả ứng viên.

    Thêm vào tất cả những điều kiện này, Trần Kinh vào Nhật Báo Đức Cao có thể nói là chuyện ván đã đóng thuyền.

    Tiến triển của sự việc trên thực tế cũng như là bình thường, Nhật báo Đức Cao thậm chí tiến hành công khai cho cả thành phố tình huống của Trần Kinh, nhưng bổ nhiệm cuối cùng lại không có tên của Trần Kinh.

    Việc người ta thất vọng nhất không phải đạt không được, mà là suýt chút nữa thì đạt được.

    Thời gian gần đây, yêu cầu của Trần Kinh vào tòa soạn Đức Cao liền tăng cao, trong cái huyện nhỏ Lễ Hà này, đã có rất nhiều người đang chuẩn bị tiễn biệt hắn.

    Trần Kinh không có nhân duyên gì ở huyện Lễ Hà, nhưng nếu hắn vào tòa soạn Nhật báo của thành phố, đó là đơn vị tiếng nói Thành ủy, những người quen biết Trần Kinh ở Lễ Hà bên đây tự nhiên cũng sẽ hiểu biết linh hoạt.

    Hơn nữa Trần Kinh chẳng qua cũng có chút ngạo mạn mà thôi.

    Vấn đề này đặt trên người Trần Kinh gọi là củ ấu, nếu đổi thân phận, hắn nhanh chóng biến thành một người trong tòa soạn, thì lại thành khí phách.

    Đầu năm nay trong nhà nước tìm một một người có khí phách không dễ dàng, tính tình của Trần Kinh đã nổi tiếng cả thành phố, người như hắn viết và biên tập văn chương trong tòa soạn Nhật báo, rõ ràng là thừa sức, đây cũng coi như một nguồn tài nguyên của Trần Kinh, chỉ có nguồn tài nguyên.

    Trần Kinh hiểu được điểm này, nên cho rằng vào toà soạn, lần này hắn không đếm xỉa đến.

    Sự mục nát của hắn cũng không được truyền ra bên ngoài, trên thực tế, chính là một Phòng gỗ mục nát ném vào quan trường Lễ Hà mấy năm cũng sẽ thay đổi màu sắc, huống hồ một người sống như Trần Kinh.

    Vì vào tòa soạn, hắn đã sửa sang lại mình, còn bất chấp, đầy đủ tặng một món quà năm nghìn tệ.

    Tiền lương một tháng của Trần Kinh hiện giờ là 718 đồng, năm nghìn là tiền tích góp vài năm nay của hắn, hắn tiêu hết tất cả tiền tiết kiệm của mình để làm việc đó, biến thành thế này, tâm trạng của hắn không cần nói cũng biết tệ thế nào.

    Cùng Phạm Lang lảm nhảm một lúc, Trần Kinh tắt máy, tâm trạng tốt lên một chút.

    Đúng lúc này, điện thoại lại vang lên.

    Trần Kinh lại một lần nữa nhấc điện thoại, chỉ nghe một câu, hắn liền kính cẩn đứng dậy, thấp giọng nói:
    - Chào ông nội, tại sao ông lại gọi điện thoại đến đây?

    Một giọng nói trầm thấp thật thà ở đầu dây bên kia:
    - Tiểu Kinh, sách lần trước tặng cháu, cháu xem chưa?

    Trần Kinh hơi sửng sốt, vừa nghĩ tới sách, tâm trạng hắn liền căng thẳng, theo bản năng kéo ngăn kéo ra, trên mặt ngăn kéo là một quyển 《 Thông giám học 》, đây chính là quyển sách ông nội bảo hắn đọc.

    - Xem…xem rồi, ông nội, ông yên tâm đi! Cháu ở đây rất tốt!
    Trần Kinh bịa chuyện.

    - Xem rồi là được, ông hỏi cháu, ‘ Thiên địa chi gian, kỳ do thác thược?’( trong trời đất, ai biết được mọi việc rõ ràng) Phía sau là gì?

    Trong đầu Trần Kinh ù một tiếng, choáng váng tại chỗ, hắn ra sức động não suy nghĩ, nhưng nhất thời thật sự hắn nghĩ không ra câu này xuất xứ từ đâu.

    Hắn lật tung quyển sách trong ngăn kéo cẩm thận lẩm nhẩm, mắt vừa nhìn thấy 《 Đạo Đức kinh 》hắn dừng lại một chút, trong đầu lóe lên một ý tưởng, lắp bắp nói:
    - Hư…hư…nhi bất khuất, động…động..động… nhi dũ xuất( không vì uất ức mà suy sụp, nên lấy hành động mà thể hiện khí chất). Nhiều lời kể nghèo, không bằng thủ trung.

    Hắn thở dài một hơi, trong lòng thả lỏng một chút.

    Lúc này hắn cũng rốt cuộc hiểu được tâm tư của ông nội, ông nội là đang dùng những lời trong Đạo Đức kinh để khuyên răn an ủi mình.

    Trong lòng hắn ấm áp.
    - Ông nội, Tiểu Kinh hiểu rồi, tính cách của cháu quả thực vẫn không được.

    - Ha ha!
    Tiếng cười sảng khoái của ông từ đầu bên kia vọng đến:
    - Tiểu Kinh, cháu có thể nhận thức là không được chính là tiến bộ rồi! Trước kia cháu chưa bao giờ nói từ không được, hôm nay nói không được, chính là tiến bộ, ông rất vui!

    - Tốt lắm, hôm nay như vậy đi! Ông không làm phiền cháu nữa.

    Giai điệu trong điện thoại “ tít, tít, tít”, Trần Kinh rất lâu mới đặt điện thoại xuống.

    Ông nội chẳng qua là ông giáo già nghỉ hưu, nhưng nói chung có thể gợi ý cho Trần Kinh rất nhiều, hôm nay cuộc điện thoại này càng khiến Trần Kinh tỉnh ra.

    Sau khi con đau đầu, nhức đầu qua đi, vào lúc này nghĩ lại quá khứ của mình, Trần Kinh đột nhiên cảm thấy quá khứ của mình lại không chịu nổi như thế, không thể tin nổi như thế, hoàn toàn có thể nói là không đúng tý nào.

    - Hư nhi bất khuất, động nhi dũ xuất. Nhiều lời kể nghèo, không bằng thủ trung...

    Trần Kinh cẩn thận bình luận những lời này, trong đầu như trong phim quay về hình ảnh mấy năm trước đây, hô hấp của hắn dồn dập đến vững vàng, tâm trạng của hắn từ kích động đến bình tĩnh…



    Sáng sớm, một luồng sáng xuyên qua chân trời vung vãi khắp nơi trên mặt đất.

    Sáng sớm đầu xuân còn hơi lạnh, Trần Kinh đạp xe đạp đi làm.

    Phòng Lâm nghiệp huyện Lễ Hà là tòa nhà làm việc có lịch sử 70 niên đại, ở Lễ Hà nhiều phòng, Phòng, ban, Phòng Lâm nghiệp chỉ có thể coi là bậc trung, nơi tệ nhất chính là nơi xa xôi, nằm ở khu Đông Thành ở thị trấn, bình thường vùng này lạnh tanh, trước cửa có thể giăng lưới bắt chim.

    - Xin chào Phòng trưởng Trần.

    Lão Trương trông cửa đứng dậy chào hỏi Trần Kinh.

    Trần kinh phất tay, lộ ra nụ cười rạng rỡ gật gật đầu, trong dáng vẻ ngạc nhiên của Lão Trương, Trần Kinh dừng xe xong đi vào phòng làm việc.

    Nhân viên biên chế trong Phòng Lâm nghiệp không nhiều lắm, tổng cộng có hơn 40 người, đa số đều là những kẻ lọc lõi.

    Người không có quan hệ gì, không có bản lĩnh gì, không có lý tưởng gì vào Phòng Lâm nghiệp chính là sự lựa chọn tốt nhất.

    Gặp phải đám người này, Trần Kinh Phó Phòng này đâu có uy tín có thể nói? Mọi người nhiều nhất trước mặt gọi một tiếng Phó trưởng phòng Trần. Quay đầu đi lập tức chính là tiểu Trần, thậm chí có người gọi Trần trẻ con.

    Ở vùng Lễ Hà này, tiểu Mao có nghĩa chính là đứa trẻ ranh, Trần Kinh trong mắt đồng nghiệp chính là một đứa trẻ ranh.

    Trần Kinh đi ngang qua văn phòng Phòng, một đám những kẻ lọc lõi đang nói chuyện thiên hạ, Trần Kinh nhăn nhó nhíu mày, trực tiếp lách qua đi ra khỏi văn phòng.

    - Xin chào Phó phòng Trần.

    Một giọng nói thanh lịch vang lên.

    Trần Kinh quay đầu, một cô gái dáng người cao gầy, quần bò mài thời thượng ôm sát lấy đôi chân thon dài, trên người mặc một chiếc áo nhìn chín chắn rộng thùng thình, vừa vặn hiện ra bộ ngực đầy đặn này, trong đoan trang lộ ra chút gợi cảm.

    Vương Sam, thư ký văn phòng, là người đẹp đứng thứ nhất ở Phòng Lâm nghiệp, nhỏ hơn Trần Kinh một tuổi.

    - Xin chào!
    Trần Kinh thản nhiên gật gật đầu.

    Vương Sam người phụ nữ này Trần Kinh rất quen thuộc, chẳng qua lúc cô ta vừa mới vào, ở bữa tiệc, liên tiếp mời rượu Trần Kinh.

    Đừng nhìn cô ta lớn lên ẻo lả, uống rượu còn giỏi hơn đàn ông, cô ta uống rượu cùng Trần Kinh, lộ ra dáng vẻ ngưỡng mộ. Năm đó Trần Kinh đang 24 tuổi, nhưng đảm nhiệm chức Phó phòng ở huyện, trong mắt những người không biết rõ chân tướng, hắn thật đúng là tuổi trẻ đầy hứa hẹn.

    Đáng tiếc, Trần Kinh chỉ là được cái hư danh.

    Chỉ thời gian gần một tuần, Vương Sam liền hiểu nhân vật mà Trần Kinh đóng vai, tự nhiên cái cảm giác ngưỡng mộ liền không còn, mà thay vào đó là kính trọng nhưng giữ khoảng cách.

    Trần Kinh thậm chí cảm thấy được nụ cười của người phụ nữ này, rất nhiều khi hàm chứa sự châm biếm thản nhiên.

    - Trưởng phòng bảo tìm anh có việc!
    Vương Sam dịu dàng nói, đôi lông mày lá liễu của cô hơi nhếch lên, hôm nay không không ngờ cho người ta một cảm giác quyến rũ gợi cảm lâu lắm không gặp.


     
    Last edited by a moderator: 3/2/13
  2. codon.trai

    codon.trai Vận ngữ thần thủ Super Moderator

    Được thích:
    148,945
    Quan Sách
    Tác giả: Tịch Mịch Độc Nam Hoa

    Chương 2: Xảy ra chuyện rồi

    Nhóm dịch: Quan Sách
    Nguồn: Mê Truyện










    Trưởng phòng Phòng Lâm nghiệp có cái tên rất hay gọi là Lâm Trung Tắc.

    Ở đơn vị cấp huyện, một lãnh đạo có thể đảm nhiệm Trưởng phòng cũng là một nhân vật được cho là số 1, Lâm Trung Tắc là người có mạng lưới quan hệ rộng ở huyện Lễ Hà. Cả Phòng Lâm nghiệp ở huyện này, phải kể đến Lâm Trung Tắc là ung dung tự tại nhất, mà uy tín của Trưởng phòng Lâm cũng dường như chính là thông qua khoảng cách này tự nhiên thành lập lên.

    Trên đất của Phòng lâm nghiệp này, một câu nói của Lâm Trung Tắc, chính là thánh chỉ, cho dù là những kẻ lọc lõi nhất, cũng không dám đề xuất ý kiến, đây đúng là y đang thể hiện năng lực quan trọng của Trưởng phòng.

    Vương Sam đi ở phía trước, Trần Kinh đi theo sau.

    Nhìn người phụ nữ phía trước vặn vẹo mông, bộ ngực gọi cảm kia nhô lên khiến người ta hoa mắt, Trần Kinh không khỏi có chút đứng núi này trông núi nọ.

    Phụ nữ đối với Trần Kinh bây giờ mà nói, dường như có chút xa xỉ.

    Ở cái thời đại này, đàn ông không có bản lĩnh giống như động vật nhuyễn thể bị rút mất cột sống, trước mặt phụ nữ căn bản không có cách nào ưỡn ngực lên.

    Ba năm trước đây, Trần Kinh còn tin vào tình yêu sôi nổi, còn tin trên thế giới này còn có cái gọi là thuần khiết, nhưng hôm nay sau ba năm, trong lòng Trần Kinh đã rõ, phụ nữ trên thế giới này tầm thường hơn đàn ông rất nhiều.

    Giữa những người đàn ông trên thế giới này chỉ là đầu trộm đuôi cướp, lừa gạt lẫn nhau, trong khi đó phụ nữ thường thường là người quyết định và người khởi xướng.

    Những người đàn ông muốn có được người phụ nữ đẹp nhất kia, thường là những người thắng không từ thủ đoạn nào trong tranh đấu.

    Lúc vừa mới nhận thức được sự thật này, tâm trạng Trần Kinh vô cùng suy sụp, không muốn tin vào sự thật này.

    Nhưng hiện tại, hắn cũng đã bình thường trở lại.

    Người và động vật kỳ thực khác nhau không nhiều, giống đực ở thế giới động vật cũng là thông qua đấu tranh để tranh đoạt con khác phái, từ góc độ này mà nói, nhân loại bây giờ thật đúng là văn minh.

    Ít nhất, mỗi người hiện tại đều giấu cái văn minh dưới lớp mặt nạ, mọi người đã vứt bỏ sự tranh đấu tàn nhẫn truyền thống, mọi người chính là đấu tranh trí tuệ, đấu tranh là điểm mấu chốt, đấu tranh là…

    - Phó phòng Trần, anh có thể tiếp tục ở lại Phòng của chúng ta thật là tốt, mọi người đều không nỡ để anh đi!
    Vương Sam đột nhiên quay đầu thản nhiên cười.

    Cô đứng lại, Trần Kinh không kịp phản ứng, hai người chút nữa va vào nhau.

    Một hương thơm bay vào mũi, Trần Kinh nén một hơi, cuối cùng đã khống chế được cơ thể mình.

    Góc miệng hơi hơi nhếch lên, Trần Kinh xem như là mỉm cười.

    Đối với người phụ nữ này, hắn đột nhiên cảm thấy chán ghét.

    Tuy rằng người phụ nữ này có thể xác tuyệt diệu, vào vài năm trước, cái này đối với Trần Kinh có sức lôi cuốn chết người.

    Nhưng bây giờ, giờ phút này, Trần Kinh cũng không phải A Mông ngày xưa, kinh nghiệm càng nhiều, những thứ nhìn thấy cũng càng nhiều. Sự đáng ghê tởm trong bản tính con người nhìn thấu rồi, liền quay đầu lại nhìn người ta, liền giống như bác sĩ giải phẫu thi thể, liền giống như nhìn ảnh chụp bình thường của chủ nhân thi thể.

    Một bộ thân xác thối tha mà thôi, ngoài cái này ra không còn gì khác.

    Biểu cảm của Trần Kinh lọt vào trong mắt của Vương Sam, cô hơi có chút ngạc nhiên, cô đang muốn tiến thêm một bước, Trần Kinh nói:
    - Được rồi, Trưởng phòng Lâm đang sốt ruột, chúng ta mau đi thôi!

    Vương Sam bị thẹn đỏ măt lên, vẻ mặt có chút xấu hổ, có chút buồn bực, cũng có chút khó tin.

    Cô thật sự không hiểu, Trần Kinh ngày thường nhìn qua có chút hết sức lông bông điên cuồng, hôm nay tại sao liền trở nên điềm đạm như thế?



    Mùi thuốc lá rất nồng, văn phòng đơn sơ, một người trung niên gầy tong teo hơn 40 tuổi, đó chính là Lâm Trung Tắc.

    Tay của y thon dài, ngón trỏ và ngón giữa tay phải ố vàng, tàn thuốc chính là kẹp giữa hai ngón tay này.

    - Trưởng phòng Lâm!
    Trần Kinh nói, giọng điệu kính cẩn hiếm thấy.

    Lâm Trung Tắc ngẩng đầu, trên mặt không chút biểu cảm, ông ta chỉ chiếc ghế trước mặt nói:
    - Ngồi đi, hút một điếu không?

    Trần Kinh xua xua tay nói:
    - Tôi không cần, mấy ngày nay nghỉ ngơi không tốt, cổ họng viêm rồi, không hút được.

    - Chính là vì việc không vào được tòa soạn báo?

    Trần Kinh hơi sửng sốt, khuôn mặt ửng hồng.

    Chuyện đi tòa soạn, Trần Kinh thậm chí không báo cho Lâm Trung Tắc biết, hôm nay Trưởng phòng Lâm trước mặt hỏi chuyện này, trên mặt hắn có chút không nén được. Lại nói tiếp, việc này nếu làm được thật có chút không chân chính.

    - Hôm nay tìm anh đến là có việc!
    Lâm Trung Tắc đã chuyển chủ đề, hắn ta giương mắt xem xét Trần Kinh, đôi mắt vốn đục ngầu trở nên sáng ngời sắc bén.

    Trần Kinh vội vàng lấy lại tinh thần chăm chú lắng nghe.

    - Tôi chuẩn bị một lần nữa điều chỉnh một chút phân công trong bộ máy, công việc của Lão Triệu tôi muốn để anh đến phụ trách, anh thấy có vấn đề gì không?

    Trần Kinh chỉ cảm thấy đầu ung một tiếng, có chút không tin.

    Lão Triệu tên là Triệu Văn Long, là Phó Trưởng phòng Phòng Lâm nghiệp, phân công quản lý văn phòng, chấp pháp và kế tài. Trong Phòng Lâm nghiệp coi như là nhân vật thực quyền danh xứng với thực, sao lại thế này? Tại sao có thể cho mình phụ trách công việc của Lão Triệu?

    Lúc Trần Kinh vẫn còn sững sờ, Lâm Trung Tắc thở dài nói:
    - Đồng chí Văn Long khiến người ta thất vọng rồi, tham ô phạm pháp, khí tiết tuổi già khó giữ được, lần này bị Ủy ban Kỷ luật điều tra ra, điều này có ảnh hưởng lớn đến danh dự của Phòng Lâm nghiệp chúng ta.

    Nhiệm vụ hàng đầu của anh, chính là phải loại bỏ hết những ảnh hưởng tiêu cực này.

    - Trần Kinh à, anh có tài hoa, có năng lực, là một nhân tài nổi tiếng ở cả thành phố chúng ta, tôi vẫn luôn xem trọng anh.

    Lâm Trung Tắc rủ rỉ mà nói, trong giọng điệu trầm thấp lộ vẻ khuyến khích, như là hai năm trước, Trần Kinh nghe thấy những câu này, nhất định sẽ kích động đến cả người phát run, lập tức có một cảm giác xúc động như người tri kỷ chết.

    Nhưng hiện nay, Trần Kinh là sau lưng gió lạnh vù vù, mồ hôi lạnh sớm đã ướt phía sau lưng.

    Triệu Văn Long gặp chuyện, Trần Kinh làm một Phó Trưởng phòng không ngờ không biết một chút gì, trong đây có biết bao nhiêu vấn đề?

    Có một chút có thể khẳng định, việc này tuyệt đối không phải chuyện nhỏ, Phòng Lâm nghiệp từ trước đến nay chính là một tay Lâm Trung Tắc che trời, Triệu Văn Long có vấn đề, Lâm Trung Tắc có thể lau sạch sẽ cho mình? Hơn nữa, điều tra ra một Triệu Văn Long, rút củ cải ra khỏi bùn, phong ba lần này sẽ có bao nhiêu người xảy ra chuyện.

    Cẩn thận thưởng thức một tách trà bưng lên mặt bàn, Trần Kinh lại ngẩng đầu, hắn cuối cùng phát hiện thần sắc của Lâm Trung Tắc không giống vẻ bình tĩnh hàng ngày mà ông ta biểu hiện.

    Không biết vì sao, phát hiện được điều này, trong lòng Trần Kinh có chút khoái cảm bất ngờ xảy ra.

    Hai năm nay ở Phòng Lâm nghiệp, Trần Kinh không hề có triển vọng, thậm chí không hề tôn nghiêm, cái gọi là Phó Trưởng phòng, khiến cho đến người trông cửa đều có thể ngẩng đầu nhìn mặt. trong này cố nhiên có vấn đề ở bản thân Trần Kinh, nhưng quan trọng hơn có liên quan trực tiếp đến Lâm Trung Tắc.

    Ở trong Phòng, Lâm Trung Tắc thường xuyên nói:
    - Trần Kinh mảnh da non thịt, làm không được việc nặng nhọc ở trong Phòng Lâm nghiệp.
    - Tiểu Kinh tuổi còn nhỏ, không cần làm ra quá nghiêm túc, mọi người quan tâm nhiều là điều tất yếu.
    Những lời này nhìn như nói giỡn.

    Những lời này chợt nghe không có gì, nhưng Trần Kinh bây giờ hiểu rõ, đằng sau những lời này đầy thâm ý.

    Trần Kinh làm Phó Trưởng phòng Phòng Lâm nghiệp, dù sao cũng phải có chút uy tín, sự tùy thích của Lâm Trung Tắc, trực tiếp làm cho hình tượng Trần Kinh con nít in sâu vào trong lòng người.

    Lâm Trung Tắc quá tinh khôn, quá lợi hại! Sự lợi hại của hắn ta chính là giết người không nhìn thấy máu.

    Mấy năm lại đây, Trần Kinh trước mặt hắn ăn đủ khổ rồi, ở sâu trong nội tâm hắn đã có ý khiếp sợ người này, có thể nói là vừa hận vừa sợ.

    Hôm nay, Trần Kinh lần đầu tiên phát hiện sơ hở của Lâm Trung Tắc, hoặc là phát hiện sự sợ hãi của Lâm Trung Tắc, tâm trạng của hắn nghĩ là biết.

    “Lâm Trung Tắc cũng không có gì giỏi giang, con mẹ nó cũng biết sợ hãi!”
    Trong đầu Trần Kinh lóe ra ý nghĩ này, cảm xúc của hắn không ngờ bình tĩnh rồi.

    - Cảm ơn sự coi trọng của Trưởng phòng Lâm, tôi tất nhiên không phụ lòng tín nhiệm của anh, sẽ đảm nhiệm công việc này!
    Trần Kinh nghiêm túc nói.

    Trong mắt Lâm Trung Tắc chợt lóe sáng, chớp chớp mắt nhìn chằm chằm khuôn mặt Trần Kinh, thần sắc trên mặt âm u khó nắm bắt.

    Nếu là trước đây, trong lòng Trần Kinh sẽ rất hồi hộp, nhưng hôm nay, hắn nhìn thấy sự khiếp sợ của Lâm Trung Tắc, hắn có vẻ nắm chắc khí khái nói:
    - Trưởng phòng Lâm, còn có việc gì muốn dặn dò tôi không?

    Lâm Trung Tắc lắc đầu, nói:
    - Không có, ôi! Thời buổi rối loạn, bên ngoài có vài người không chịu trách nhiệm, nói mỗi người ở Phòng Lâm nghiệp chúng ta đều có vấn đề, cái này quả thực là nói hươu nói vượn, ném đá xuống giếng.

    - Quan điểm này là sai lầm! Tôi khẳng định không có vấn đề, cây ngay không sợ chết đứng, tôi không sợ điều tra, kiểm tra càng nhiều tôi càng vui, tốt nhất điều tra hết những con sâu làm rầu nồi canh, tôi xem ai còn dám nói Phòng chúng ta không sạch sẽ?
    Trần Kinh cao giọng nói.

    Những lời này của hắn rất phù hợp với cá tính hồi còn trẻ của hắn, nhưng trong trường hợp này nói những lời này, thần sắc của Lâm Trung Tắc liền trở nên vô cùng mất tự nhiên, môi động đậy, một chữ cũng không nói ra.



    Lâm Trung Tắc thăm dò đưa ra tính toán, Triệu Văn Long xảy ra chuyện, lập tức để Trần Kinh tiếp nhận toàn bộ công việc mà ông ta để lại.

    Đây là một cái quầy lộn xộn, những người phía dưới sớm đã lòng người hoảng sợ, bất cứ lúc nào sẽ cây đổ bầy khỉ tan, Trần Kinh tiếp nhận công việc này, ngoại trừ có thể đắc đội với người ta ra, căn bản không làm nổi việc gì.

    Hơn nữa, dựa vào uy tín của Trần Kinh, trên dưới toàn Phòng không ai xem trọng hắn, thực sự gặp phải chuyện cần quyết định sách lược, còn phải cần quyết định của Lâm Trung Tắc, cho nên từ góc độ này mà nói, Trần Kinh chính là một tấm chắn bùn.

    Những thứ bẩn, những thứ thối liền vất cho Trần Kinh, Lâm Trung Tắc trốn đằng sau có thể yên tâm ở một phương kinh doanh.

    Đương nhiên, Trần Kinh có ưu thế, làm một cán bộ ở tỉnh trao quyền cho cấp dưới, hai năm nay ở huyện Lễ Hà danh tính không rõ ràng, rất không được người ta thích. Nhưng từ một góc độ khác mà nói, người như thế này nhất định là sạch sẽ.

    Đặc điểm này của Trần Kinh, dưới tính hình đặc thù này, quả thực là chứng tỏ tính ưu việt, từ góc độ này mà nói, Trần Kinh tiếp nhận những thứ lộn xộn mà Triệu Văn Long để lại là thỏa đáng nhất.

    “Quân cờ”, “Lính hầu”, “ Vật hy sinh” những lời này là những từ mà Trần Kinh có thể nghĩ đến trong hoàn cảnh của mình.

    Lâm Trung Tắc tính toán rất thâm thúy, hắn ta một mình nói chuyện với Trần Kinh, nhìn qua chính là ném miếng thịt béo bở cho Trần Kinh. Trên thực tế Trần Kinh ở Phòng Lâm nghiệp căn bản chính là người bên lề, lời của hắn ai nghe?

    Đừng nói những kẻ lọc lõi ở trong văn phòng này không nghe, có thể đến cô dọn dẹp vệ sinh đều sẽ không nghe.

    Làm lãnh đạo trình độ này đến trước mặt Trần Kinh, hoàn toàn liền bị người ta cướp hết rồi, lấy đâu ra chút tôn nghiêm?

    Từ phòng làm việc của Lâm Trung Tắc đi ra, trong đầu Trần Kinh không ngừng nghĩ những cái lung tung lộn xộn này, trong lòng hắn đột nhiên có một cảm giác mãnh liệt, trước đó chưa từng có cảm giác mãnh liệt.

    Hắn đột nhiên cảm thấy đây là một cơ hội, cơ hôi ngàn năm có một, nếu như nắm chắc…

    Trần Kinh nắm chặt nắm đấm, kinh nghiệm mấy năm nay nói cho hắn biết, hắn nhất định phải thay đổi, không thể lại đi theo biện pháp sai lầm đã có để làm việc, thế giới này, muốn có tôn nghiêm, chỉ có thể tự mình tranh lấy.

     
    Last edited by a moderator: 15/9/15
  3. codon.trai

    codon.trai Vận ngữ thần thủ Super Moderator

    Được thích:
    148,945
    Quan Sách
    Tác giả: Tịch Mịch Độc Nam Hoa

    Chương 3: Thăm dò

    Nhóm dịch: Quan Sách
    Nguồn: Mê Truyện











    Hắn không chút hoang mang, dọn dẹp lại văn phòng, lại tự tay lau sàn đến lúc trong phòng không còn hạt bụi nào. Hắn giơ tay lên nhìn đồng hồ, soi gương, chỉnh lại quần áo, tóc tai chỉnh tề, rồi cầm chiếc điện thoại trên bàn làm việc ấn một dãy số.

    Sau hai tiếng tút, một giọng nói nghiêm nghị truyền đến:
    - Phó phòng Trần, ngài tìm tôi?

    - Chà…
    Trần Kinh cố ý thở dài một hơi, hạ giọng nói:
    - Lão Nghiêm à, có chuyện này… thôi, thôi vậy, chưa nói vội, ông bảo đội trưởng Mông của đội Chấp Pháp đến chỗ tôi một chuyến đi.


    Nghiêm Thanh hơi sửng sốt, Trần Kinh cũng ngừng lại vài giây mới hỏi:
    - Sao? Có vấn đề gì à?

    - Không, không có việc gì, tôi sẽ bảo anh ta đến đó.
    Nghiêm Thanh nói, Trần Kinh có thể nghe thấy rõ sự căng thẳng trong giọng nói ấy.

    Khóe miệng Trần Kinh cong lên, trần ngâm một lát, dường như là hạ quyết tâm rất lớn, nói:
    - Lão Nghiêm, ông cũng cùng đến đây đi.

    Một tập văn kiện dày trên bàn, một chiếc bút Parker lướt trên từng tờ tài liệu, Trần Kinh rất tỉ mỉ, kỹ lưỡng xem tài liệu.

    Nghiêm Thanh dáng người mập mạp, đẩy cửa ra vài lần nhưng lại không nói gì, phía sau lão là đội trưởng đội Chấp Pháp, Mông Hổ cao lớn, thô kệch, vẻ mặt không bướng bỉnh như ngày thường, tuy nhìn qua có hơi kiêu ngạo, nhưng gã đã kiềm chế rất nhiều rồi.

    Trần Kinh ngẩng đầu, cuống quýt thả bút xuống, nói:
    - Lão Nghiêm, mời vào! Còn khách khí với tôi làm gì?

    Nghiêm Thanh mập mạp trên mặt lộ ra nụ cười ngây ngô, trên tay cầm hộp Thiết Quan Âm, nói:
    - Hộp trà này hương vị rất ngon, tôi mang đến cho anh nếm thử!

    Trần Kinh không hề khách khí, nhận lấy hộp trà, nhìn kỹ, thở dài nói:
    - Ngon, quả là trà ngon!
    Hắn dừng lại một chút, đổi giọng, ngẩng đầu lên nói:

    - Nhưng hôm nay tôi không thể thưởng thức, chuyện hôm nay chúng ta sẽ nói ngắn gọn… Ồ, đúng rồi, ngồi xuống, ngồi xuống đã… Ông xem này…

    Trần Kinh nhìn quanh, không tìm được ghế, vẫn đứng cạnh bàn làm việc, hắn đứng dậy đi ra phía cửa, Nghiêm Thanh và Mông Hổ đi theo đến trước bàn làm việc của hắn.

    - Để tôi, để tôi, Phó phòng Trần, anh cứ ngồi đi!
    Nghiêm Thanh quay đầu lại đi ra chỗ bàn trà kéo ghế, Mông Hổ cũng ra giúp, hai người mang ghế ra ngồi xuống, Trần Kinh đã sớm ngồi ngay ngắn sau bàn làm việc.

    Không khí hàn huyên lúc trước đã biến mất, giờ được thay bằng vẻ nghiêm túc vô cùng trên mặt Trần Kinh.

    Trong trí nhớ cửa Nghiêm Thanh và Mông Hổ, họ chưa từng thấy Trần Kinh nghiêm túc như hôm nay.

    Lại nói, bất kể là Nghiêm Thanh hay Mông Hổ, cả hai người đều không coi trọng Trần Kinh. Nhưng giờ theo tin tức đặc biệt của Phòng Lâm nghiệp, Triệu Văn Long đã có chuyện xảy ra, mọi người đều lo sợ. Dưới tình hình này, Trần Kinh bình thường kia ngược lại lại trở thành an toàn nhất.

    Cái người an toàn nhất này đột nhiên lại dùng vẻ mặt này muốn nói chuyện với cả hai, hai người khó lòng không cảm thấy bồn chồn.

    Trần Kinh nheo mắt nhìn hai người trước mặt, giờ hắn nhận ra rồi, làm người lãnh đạo, lúc nào nên nói, lúc nào không nên nói gì, đó chính là một tri thức lớn!

    Giống như lúc này, bầu không khí đã được rồi, nhưng kéo dài một chút, gây hứng thú một chút, đây là thủ đoạn cần thiết.

    Trước kia Trần Kinh không hiểu thủ đoạn này, lại chán ghét nó, việc này làm nên hiện trạng không hề tôn nghiêm của hắn. Giờ hắn đã rút kinh nghiệm xương máu, cảm thấy chính mình nhất định phải thay đổi tình trạng này, cho nên đã thay đổi hoàn toàn cách nghĩ trước đây.

    Lúc này xem ra lối suy nghĩ mới rất có hiệu quả.

    Nghiêm Thanh và Mông Hổ lúc nãy còn đứng trong văn phòng không kiêng nể gì, còn khiêu khích châm chọc, nhưng giờ nhìn sắc mặt hai người, Trần Kinh có thể chắc chắn trong lòng bọn họ thiếu tự tin, hoặc có chút sợ hãi.

    Nhất là Mông Hổ, tuy nhìn vẻ ngoài bình tĩnh, nhưng ngón tay gã luôn đập lên ghế, khớp xương đã hơi trắng bệch, đây chính là dấu hiệu gã đang căng thẳng.

    Trần Kinh thầm cười lạnh, hắn vĩnh viễn không quên được Mông Hổ đã làm nhục mình, tên đội trưởng Chấp Pháp kiêu ngạo này, từng trước mặt mọi người trong Phòng, chỉ vào mặt hắn ăn nói ngông cuồng, mượn rượu phát điên.

    Nói về nguyên nhân, chỉ là Trần Kinh không thể uống rượu theo qui tắc trên bàn rượu.

    Mấy chuyện vặt vãnh đó mà Mông Hổ ra vẻ ta đây, sau lưng chắc chắn có kẻ bày mưu kế. Từ lần đó trở đi, Trần Kinh mất hết uy tín, trở thành nỗi xấu hổ của Phòng Lâm nghiệp.

    Đâm lao phải theo lao, Trần Kinh hiện tại muốn đi bước đầu tiên, hắn không nghĩ đến chuyện quay đầu lại. Hắn ổn định cảm xúc, rồi bắt đầu nói chuyện bằng giọng cực kỳ trầm:

    - Chuyện Phó phòng Văn Long chắc hai người cũng đã biết? Chuyện này… hai người đừng căng thẳng, tôi gọi hai người đến đây không phải để nói chuyện.

    Nghiêm Thanh gượng cười, Mông Hổ trên mặt có vẻ xấu hổ.

    Trần Kinh thầm thở dài, nhìn vẻ mặt Nghiêm Thanh và Trần Mông, hắn biết mình đã phán đoán chính xác.

    Điểm mấu chốt là, trong Phòng Lâm nghiệp phải lựa chọn sách lược bảo vệ mình, hắn cũng không dám nói chuyện với bất cứ cấp dưới nào trong Phòng Lâm nghiệp, bằng không Nghiêm Thanh và Mông Hổ đã không căng thẳng như vậy.

    - Hai chuyện…
    Trần Kinh kéo dài giọng, trực tiếp nói vào vấn đề chính, hắn nhìn về phía Nghiêm Thanh:
    - Lão Nghiêm, ông phải biên tập, chỉnh sửa lại toàn bộ các tài liệu, thông báo, các tài liệu chế độ… của toàn Phòng đã in trong gần một năm qua, bằng tốc độ nhanh nhất…

    - Những tài liệu đó…
    Nghiêm Thanh vẻ mặt nghi hoặc.


     
  4. codon.trai

    codon.trai Vận ngữ thần thủ Super Moderator

    Được thích:
    148,945
    Quan Sách
    Tác giả: Tịch Mịch Độc Nam Hoa

    Chương 4: Khúc mắc

    Nhóm dịch: Quan Sách
    Nguồn: Mê Truyện











    Trần Kinh để mặc cơ thể mình thỏa thích tận hưởng cảm giác thư giãn từ vòi hoa sen, tất cả lông tơ trên người hắn đều thoải mái, trong lòng hắn có một cảm giác hưng phấn và vui vẻ chưa từng có.

    Trong đầu hắn toàn là vẻ phấp phỏng nơm nớp lo sợ của hai người Nghiêm Thanh và Mông Hồ.

    Lại nói chuyện hôm nay, chỉ là nói dối, Ủy ban Kỷ luật chưa từng tìm Trần Kinh, Chủ nhiệm ủy ban Kỷ luật vốn là Ủy viên thường vụ huyện ủy, Trần Kinh cũng chỉ mới có cơ hội nhìn thấy mặt ông ta từ xa mà thôi.

    Còn về chuyện dẫn Mông Hổ đến Ủy ban Kỷ luật thì cũng chỉ là chuyện do hắn bịa ra mà thôi.

    Nhưng chính là thói bịa đặt nhanh trí của Trần Kinh đã dọa cho Nghiêm Thanh và Mông Hồ - vốn là hai kẻ lọc lõi thói đời sợ chết khiếp, Trần Kinh vừa đánh vừa đập khiến hai người đó run rẩy khiếp sợ, nhưng đồng thời thái độ của hai bọn họ với Trần Kinh cũng thay đổi 1800.

    Sau khi kết thúc cuộc nói chuyện, Nghiêm Thanh mở đầu, Mông Hổ phối hợp tác chiến, hai người vỗ ngực trước mặt Trần Kinh cứ như đang vỗ vào tảng đá lớn. Rõ ràng họ muốn thể hiện ủng hộ công việc của Trần Kinh, đồng thời cũng là nhấn mạnh những việc mình đã làm, dù sao thì hành động kiểu đó chắc chắn sẽ khiến người ta khó có thể nghĩ ra.

    Lại nói chuyện Trần Kinh bịa chuyện, nếu sau này mà mọi chuyện bị lộ ra ngoài thì hậu quả chắc hẳn sẽ rất nghiêm trọng, thực ra thì việc hắn nói chiều nay sẽ dẫn Mông Hổ đến Ủy ban Kỷ luật chắc chắn sẽ không bao giờ trở thành hiện thực.

    Hai giờ chiều, thực sự Trần Kinh vẫn không nghĩ ra đối sách gì, lại còn tỏ vẻ thâm nho khó lường gọi điện thoại cho Mông Hổ thông báo tình hình đã có sự thay đổi, sau đó chính hắn đề nghị kết thúc ngày làm việc, hắn quay lại đi một vòng lối cửa chính chỗ Ủy ban Kỷ luật rồi mới quay về nhà.

    Trước lúc đi tắm, Mông Hổ lại cung kính lễ phép gọi điện thoại hỏi như vẻ vô tình nhưng thực chất để dò xét tình hình, tên đội trưởng hành pháp kiêu ngạo này hoàn toàn biến thành một con cún con đi nịnh bợ người khác, trong giọng nói có cả sự kính cẩn và thân thiết khiến lương tâm người ta thấy day dứt.

    Bàn cờ này là do Trần Kinh là kẻ ngẫu hứng bắt đầu, chuyện sau này làm sao để nắm bắt hay tiến hành thực ra trong lòng hắn vẫn chưa hề tính đến, nhưng tất cả đều không thể ngăn cản hắn cảm thấy hưng phấn ngay lúc này.

    Trần Kinh gia nhập giới quan trường cũng đã được mấy năm rồi, có thể nói là đã thực sự cảm nhận được sức hấp dẫn của quyền lực, hôm nay là lần đầu tiên, mặc dù chỉ là cáo mượn oai hùm, mặc dù chỉ là trêu chọc một chút nhưng đúng là cảm giác này rất kỳ lạ, không thể giải thích nổi.

    Điều quan trọng hơn là, từ hôm qua đến giờ hắn đã đâm thủng tờ giấy dán trên cửa sổ, nhận thức của hắn về sự vật sự việc có phong phú mở rộng hơn trước. Sự sa sút tinh thần ngày hôm qua của hắn đã được thay thế bằng sự bình tĩnh sảng khoái của ngày hôm nay thậm chí còn có vài phần trí tuệ.

    Giống như trong tiểu thuyết kiếm hiệp, nhân vật Nhâm Đốc sau một đêm được thông hai mạch, hắn của ngày hôm qua và ngày hôm nay là hai con người hoàn toàn khác nhau, hoàn toàn không còn một chút nào giống nhau nữa.

    Sau khi tắm xong, Trần Kinh quấn chiếc khăn bông rộng thùng thình quanh người, hắn dù không mặc quần áo, mà trong đầu bắt đầu nghĩ về đường đi nước bước tiếp theo.

    Mấy năm nay hắn không có vai trò gì ở Phòng Lâm nghiệp, nhưng dù sao thì hắn cũng đã làm việc ở Phòng được hai năm, chỉ lạnh lùng mà quan sát cũng phát hiện ra rất nhiều thứ mà trước đây hắn không chăm chú lắng nghe phân tích, bây giờ hắn ngồi trên sô pha cẩn thận suy nghĩ, không ngờ nghĩ ra rất nhiều chuyện tưởng thật mà lại là giả.

    Sang năm mới sẽ là nhiệm kỳ mới của tỉnh, thành phố và huyện, tại thời điểm mấu chốt này, chính đàn huyện Lễ Hà nảy sinh một số rung chuyển rối ren hoàn toàn có thể lí giải được. Lúc này vấn đề của Phòng Lâm nghiệp, có thể không đơn giản chỉ là vấn đề của một cá nhân Triệu Văn Long.

    Chính đàn huyện Lễ Hà đều biết rằng, Lâm Trung Tắc còn là người của chủ tịch huyện Mã Bộ Bình, Bí thư Huyện ủy Thư Trị Quốc và Mã Bộ Bình vài năm gần đây về phương diện tình hình phát triển toàn huyện luôn tồn tại bất đồng rất lớn, hai bên tranh chấp rất quyết liệt.

    Nghe nói vài lần, hai người trong hội nghị thường vụ đấu đá mạnh mẽ, mùi thuốc súng rất nồng nặc.

    Trần Kinh nhạy cảm ý thức được, có lẽ chuyện lần này ở Phòng Lâm nghiệp và tranh đấu trong cấp trên Huyện ủy có liên quan đến nhau.

    Trần Kinh nghĩ tới ánh mắt làm cho người ta suy xét không ra của Lâm Trung Tắc, trong lòng hắn cũng không thoải mái, nhưng đồng thời hắn nghĩ đến vẻ mặt có chút căng thẳng mà ngưng trọng của Lâm Trung Tắc kia, trong lòng hắn lại cảm thấy thoải mái.

    Phòng Lâm nghiệp có lẽ thật muốn thay đổi, nếu quả thật như vậy, bản thân sẽ không thể bỏ qua cơ hội này.

    Cầu người không bằng cầu mình, theo chính trị hiện tại, nếu muốn tiến lên khó như lên trời, như Trần Kinh không có vấn đề gì, kẻ nghèo hèn không có gia cảnh lại càng khó tiến được nửa bước, những năm gần đây, Trần Kinh có thể nói không có gì.

    Từng có một dạo, Trần Kinh đối với tiền đồ của mình rất không tin tưởng, rất mù mịt. Nhưng hôm nay, hắn bỗng nhiên phát hiện, có một vài con đường cần bản thân đi đấu tranh giành lấy, chỉ có như vậy mới có cơ hội, chỉ có như vậy mới có thể thực sự trở thành cường nhân được người khác tôn trọng.

    - Reng, reng...!

    Chiếc điện thoại kiểu cũ trên bàn vang lên, Trần Kinh ở ký túc xá của Phòng Lâm nghiệp.

    Bây giờ điện thoại cố định vừa mới bắt đầu ra đời và phát triển, giá cả khá đắt, bình thường Phòng dùng một điện thoại cố định, sau đó chuyển qua tổng đài.


    Điện thoại trong ký túc xá của Trần Kinh rất hiếm khi khi vang lên, bởi vì bình thường Trần Kinh sẽ chủ động gọi điện về nhà, quan trọng hơn là, bình thường Trần Kinh không có người tìm.

    Cầm điện thoại lên, Trần Kinh hướng ống nghe nói :
    - A lô, ai vậy?

    Trong điện thoại có tiếng ồn ào, sau vài giây, một giọng nữ vang lên, nói:
    - Trần Kinh phải không? Em là Châu Yến...

    - À ...
    Trần Kinh ngẩn ngơ tại chỗ, thoáng chốc trong đầu trở nên trống rỗng, một lúc lâu sau, nói :
    - Em... Sao em lại gọi điện tới đây?

    - Sao em lại không được gọi điện đến?
    Đối phương hỏi ngược lại, bất chợt, thanh âm của cô gái trở nên nhẹ nhàng, nói:
    - Anh Kinh, em nghe nói anh được Nhật báo Đức Cao nhận vào làm? Nếu như vậy thật tốt quá, Đức Cao gần thành phố, chúng ta có thể thường xuyên gặp nhau.

    - Ừ...
    Trần Kinh khe khẽ lên tiếng, trong lòng ngổn ngang mới dần dần khôi phục bình thường.

    Tuy rằng cách xa ngàn dặm, nhưng thanh âm truyền đến qua điện thoại, Trần Kinh vẫn có thể tưởng tượng ra hình dáng cô gái bên đầu kia điện thoại, khuôn mặt trái xoan, nhất định là tóc ngắn, mắt to, phía dưới chiếc mũi cao là đôi môi rất đỏ.

    Vừa nghĩ tới dáng điệu đối phương, Trần Kinh khó nén được cảm giác chua xót trong lòng, hắn hít thật sâu, sau đó thở ra, đến khi đầu óc hoàn toàn tỉnh táo bình tĩnh trở lại, hắn mới nói:
    - Tiểu Yến, anh chưa đi Đức Cao, anh vẫn đang ở Lễ Hà, hơn nữa có thể trong một thời gian dài nữa, anh cũng chưa có cách rời khỏi nơi này!

    Trầm mặc, đầu bên kia điện thoại trầm mặc.

    Trần Kinh cũng trầm mặc, hai người có thể nghe được tiếng hô hấp của đối phương, ai cũng không nói gì.

    - Sau này không nên gọi điện thoại nữa!
    Không biết qua bao lâu, Trần Kinh vẫn nói trước.

    - Ừ!
    Cô gái nhẹ nhàng trả lời, giọng rất nhỏ...

    Ngắt điện thoại giống như được giải thoát, tay cầm ống nghe của Trần Kinh hơi run rẩy, hưng phấn lúc trước dần dần hóa thành hư vô, cảm xúc của hắn hạ xuống rất thấp.

    Châu Yến là bạn gái bốn năm đại học, tình yêu đẹp đẽ thời đại học sau khi bước vào cuộc sống xã hội hiện thực, lập tức liền tan biến.


    Lúc vừa mới bước vào độ ngũ công chức, Trần Kinh còn mơ ước tình yêu của mình và Châu Yến, nhưng trên sự nghiệp gặp phải đả kích liên tiếp, nhất là sau khi phải trao quyền cho cấp dưới rồi tới huyện Lễ Hà xa xôi đất cằn sỏi đá này, tình cảm này tự nhiên chết đi.

    Thỉnh thoảng, Trần Kinh cũng nghĩ một chút về người phụ nữ này, nhưng dưới áp lực của rất nhiều chuyện trong hiện tại, Trần Kinh có thế cảm giác được rõ ràng bản thân và đối phương đã càng lúc càng xa, bóng dáng trong lòng kia cũng dần nhạt đi...

    Nhưng hôm nay...

    Đột nhiên nện một quyền xuống mặt bàn, Trần Kinh đến trước mặt chiếc gương nhỏ trên bàn, hắn rõ ràng thấy được ánh mắt đầy tơ máu đỏ của chính mình.

    Khuôn mặt đó có cái gì? Không hề ngọt ngào? Dã tâm?

    ...

    Việc đầu tiên của buổi sáng, Trần Kinh dùng điện thoại nhà gọi đến Ủy ban kỷ luật, chủ động yêu cầu vấn đề công đạo.

    Có lẽ thân phận Phó phòng của Trần Kinh cũng có một chút ảnh hưởng, Phó chủ nhiệm Ủy ban kỷ luật Vương Khánh Hòa nói chuyện cùng hắn mười phút, sau đó Vương Khánh Hòa đồng ý Trần Kinh qua Ủy ban kỷ luật nói chuyện.

    Gọi cuộc điện thoại này xong, Trần Kinh rốt cuộc thở phào nhẹ nhõm, hắn không chút hoang mang lo lắng đi làm, trên đường đi hắn cố ý bước đi vội vàng, trực tiếp đi vào văn phòng của mình. Đẩy cửa hắn kinh ngạc phát hiện văn phòng của mình đã sớm được người quét dọn không còn một hạt bụi.

    Ngoài ra, có thêm mấy chậu cây xanh trong văn phòng, một mô hình địa cầu, thêm bàn trà mới và sô pha mới hoàn toàn.

    Kết cấu bố cục tổng thể không có thay đổi lớn, nhưng đồ đạc trong phòng đầy đủ như vậy, lập tức liền có cảm giác khác lạ.

    Sau khi Trần Kinh bất động thanh sắc ngồi vào bàn làm việc, trên mặt bàn bày một tập tài liệu, sau khi hắn lật xem phát hiện, đây đúng là tài liệu toàn bộ thông báo và tin tức Phòng Lâm nghiệp in và phát hành trong gần một năm qua mà chính mình hôm qua dặn dò Nghiêm Thanh chuẩn bị.

    Trần Kinh mở tài liệu ra còn nghiêm túc xem xét, ước chừng hơn mười phút, Nghiêm Thanh gõ cửa đi vào, trên mặt tươi cười, nói:

    - Phó phòng Trần, bố trí văn phòng anh tôi sắp xếp, không biết anh có vừa lòng không?

    Trần Kinh ngẩng đầu, đẩy gọng kính trên mũi gật đầu nói:
    - Bố trí như vậy thoải mái hơn, mấu chốt là tư liệu đó được anh sửa sang đúng lúc, thể hiện hiệu quả không tồi!

    Nghiêm Thanh cười mỉa nói :
    - Anh quá khen, tôi chính là làm công việc văn phòng, những tư liệu đó đều rất quen thuộc!

    Trần Kinh buông tài liệu trong tay, nói:
    - Bây giờ là thời gian đặc biệt, Trưởng phòng Lâm yêu cầu tất cả từ nghiêm túc đến chặt chẽ, nhưng về phương diện khác, công việc trong Phòng chúng ta lại không thể trì trệ không tiến, đây là mấu chốt rất trọng yếu. Làm Chủ nhiệm văn phòng...

    Trần Kinh nói dở chừng, liền chuyển chủ đề :
    - Đúng rồi, lão Nghiêm, tôi nghe nói anh và lão Mông còn có Quan Chương là bạn thân, là vậy sao?

    - À ... cái kia...
    Nghiêm Thanh bị Trần Kinh đột nhiên tập kích khiến cho có chút trở tay không kịp, nếu như bình thường, y có thể thản nhiên thừa nhận.

    Nhưng hiện tại, tình hình nhạy cảm như vậy, Nghiêm Thanh làm sao có thể trả lời?

    Trần Kinh cười cười nói:
    - Anh đừng căng thẳng lão Ngiêm, hiện tại tôi có ý uốn thẳng thành cong, thần kinh mọi người đều quá mức mẫn cảm! Đáng mẫn cảm như vậy sao? Hôm qua tôi cùng lão Mông bày tỏ quan điểm tương tự, hôm nay tôi cùng anh nói chuyện một chút.

    - Có một điều các anh phải hiểu rõ, trong công việc tôi phụ trách, tuyệt đối không công việc có vấn đề lớn. Cho dù có vấn đề, tôi cũng giải quyết được vấn đề đó, không phải phá hỏng, lại càng không muốn sau này bị tính sổ...


     
  5. codon.trai

    codon.trai Vận ngữ thần thủ Super Moderator

    Được thích:
    148,945
    Quan Sách
    Tác giả: Tịch Mịch Độc Nam Hoa

    Chương 5: Dụng tâm của Trần Kinh

    Nhóm dịch: Quan Sách
    Nguồn: Mê Truyện











    Phòng làm việc rất yên tĩnh, bài thuyết giảng của Trần Kinh đã kết thúc từ lâu.

    Nghiêm Thanh từ lúc bước vào văn phòng đứng vậy cho đến bây giờ, y vẫn chưa ngồi xuống.

    Bây giờ tình hình của Phòng Lâm nghiệp rất rõ ràng, Triệu Văn Long có vấn đề, đào củ cải lên đem theo cả bùn, sau này nhất định sẽ còn nhiều chuyện xảy ra.

    Như cán bộ của Phòng bình thường thì không nói gì, đều là thứ dầu cũ, trong tay chẳng có thực quyền gì, rốt cuộc đối với bọn họ trâu chết hay ngựa chết chẳng có quan hệ gì lớn, nhưng cốt cán có thực quyền trong tay như bọn Nghiêm Thanh thì lại không như thế.

    Tạm thời không nhắc đến bọn họ vốn tồn tại hành vi vi phạm, cho dù vấn đề không tồn tại, sự biến động nhân sự trong Phòng có quan hệ trực tiếp đến tiền đồ của bọn họ.

    Nhất là Nghiêm Thanh, y là chủ nhiệm văn phòng.

    Nếu một tay nào đó trong Phòng bị thay đổi, cái chức chủ nhiệm của y có còn làm tiếp nữa hay không? Làm không được chức chủ nhiệm, y còn có thể bị điều đi đâu chứ?

    Người chết cây sống còn phải xem tình hình, ở Phòng Lâm nghiệp này lúc nhiều chuyện thay đổi, bị điều ra ngoài thì điều đến đâu cũng là ngồi bàn lạnh, không có lãnh đạo nào sử dụng người có thể có vấn đề.

    Nghiêm Thanh rất lo lắng, y không ngừng xem xét Trần Kinh, lần đầu tiên y cảm giác người thanh niên trẻ tuổi trước mặt, y đến bây giờ thực sự chưa nhìn thấu được.

    Hai năm gần đây, ấn tượng Trần Kinh tạo cho người khác là không trưởng thành, có chút tài hoa, vui vẻ thoải mái, toàn thân từ trên xuống dưới mang khí chất thư sinh, động tí là không vừa lòng, ngựa non háu đá.

    Lãnh đạo Phòng đau đầu với hắn, cấp dưới ở Phòng chẳng xem hắn ra gì, trong lãnh đạo Phòng Lâm nghiệp cũng xếp Trần Kinh vào loại đáng ngại nhất.

    Nhưng một kẻ như thế, làm thế nào đột nhiên lại trở nên lão luyện như thế? Không lẽ tên tiểu tử này trước giờ che giấu không bộc lộ, đợi đến thời khắc mấu chốt giả heo mà ăn thịt cọp?

    Nghĩ như thế, toàn thân Nghiêm Thanh chẳng thấy thoải mái, mông như ngồi trên bàn chông, tâm trí bấn loạn không biết thế nào mới tốt.

    Y càng nghĩ đến chuyện Trần Kinh được từ tỉnh chuyển xuống, hơn nữa thân thế thế nào không ai biết, y thậm chí còn nghi ngờ Lâm Trung Tắc biết tường tận về Trần Kinh.

    Nghiêm Thanh càng nghĩ càng hoang mang, đồng nghiệp mấy năm mà đến gốc gác người ta thế nào cũng không rõ, việc này thật không thể tưởng tượng nổi.

    - Phó phòng Trần, nghe những lời của anh, tôi đã gỡ được những vướng mắc, một câu của anh bằng cả mười câu, anh yên tâm, tôi sẽ hỗ trợ anh theo dõi những việc trong Phòng, nếu có vấn đề gì tôi sẽ trực tiếp báo cáo lên anh, đợi mệnh lệnh của anh!
    Nghiêm Thanh nói, y quyết định tạm thời dựa hơi Trần Kinh vô hạn.

    Không thể không nói lời của Trần Kinh tác động đến y, trước mắt ở Phòng Lâm nghiệp, chỉ có Trần Kinh là người an toàn nhất, chỉ cần dựa vào điểm này thôi, Nghiêm Thanh dựa hơi Trần Kinh thì có thể ở vào thế không thể bại.

    - Cốc, cốc, cốc.
    Có người gõ cửa.

    Nghiêm Thanh đứng dậy chuẩn bị mở cừa thì Trần Kinh xua xua tay, hướng về cửa bảo.
    - Vào đi!

    Hắn nói một câu vào đi, mà mắt cố ý nhìn xuống tài liệu 《Phòng cháy rừng 》đang mở trong đống tài liệu xếp ngay ngắn trên bàn hắn, đó là tài liệu cùa thu đông năm ngoái, bây giờ là xuân ấm hoa nở, tài liệu này là giấy bỏ.

    Nhưng hắn xem rất chăm chú, hắn xem ước chừng mười mấy giây mới ngẩng đầu lên.

    - Ai da! Phó phòng Đường, anh …! Anh có chuyện gì thì gọi cho tôi một cuộc, tôi qua chỗ anh, anh không cần thân chinh đến thế này! Anh Nghiêm, phiền anh chút, rót chén trà mời Phó phòng Đường, nào nào, mời qua đây ngồi!

    Trần Kinh nhìn rõ người đến, rất nhiệt tình đứng lên trước chào hỏi, người đó không phải ai khác chính là Đường Liên một vị Phó phòng khác củaPhòng lâm Nghiệp. Đường Liên chủ yếu phân công quản lý nhân sự, mặt khác công việc của phòng Xanh hóa … cũng phụ trách.

    Đường Liên bình thường thích cười, cũng có thể xem là một Phó phòng có thực quyền, so với tình cảnh của Trần Kinh hoàn toàn không giống, Trần Kinh là kẻ nghèo túng, có phần thiệt thòi, hắn với Đường Liên hiếm khi giao tiếp, hôm nay Đường Liên đến, Trần Kinh thực sự có chút ngạc nhiên.

    Đường Liên hơn bốn mươi tuổi, người hơi béo, đeo một cặp kính, đầu tóc có chút xoăn xoăn, mặc dù ngoại hình không nổi bật, nhưng cách nói chuyện và tướng đi rất cóphong thái của lãnh đạo.

    Có chút giật mình khi nhận chén trà từ tay Nghiêm Thanh, Đường Liên không kìm nổi lại liếc Trần Kinh.

    Trần Kinh là nhân vật như thế nào ở Phòng Lâm nghiệp trong lòng ai cũng biết rõ, nhưng hôm nay hai người ngồi đối diện nhau như vậy, Đường Liên cảm nhận khác xa những gì y tưởng tượng.

    Cách nói hành động của Trần Kinh bao gồm vẻ mặt của Nghiêm Thanh, cả hai đều thể hiện, ở chỗ này, Trần Kinh chính là chủ nhân thực sự, chủ nhân của chủ nhiệm văn phòng Nghiêm Thanh là nhân vật như thế nào?

    Đó không phải là nhân vật mà bình thường Lâm Trung Tắc sắm vai sao?

    Giở nắp chén trà ba lần, Đường Liên mới uống một ngụm trà nóng, bảo:
    - Tiểu… Phó phòng Trần này, hôm nay tôi tìm cậu để kể khổ đây, có thể nói như thế đi! Gần đây Phòng Lâm nghiệp của chúng ta xảy ra rất nhiều chuyện, tất cả mọi người đều biết cả.

    - Nhưng dù có xảy ra chuyện thì công việc vẫn phải triển khai phải không? Gần đây các người ở dưới khiếu nại rất nhiều, nói là rất nhiều công việc bị cắt bỏ, Phòng chúng ta rất nhiều bộ phận không thể hoạt động như bình thường, cậu nói xem …

    Trần Kinh cười hì hì nói:
    - Phó phòng Đường, ý của anh là nói về phạm trù công việc của tôi phải không ạ! Anh khiếu nại với tôi, tôi biết khiếu nại với ai đây? Một mệnh lệnh của Trưởng phòng, một đống lớn công việc ném xuống đây, anh nói xem tôi có ba đầu sáu tay cũng không làm kịp!

    - Nói đi thì phải nói lại, trong Phòng Lâm nghiệp này từ trên xuống dưới ai cũng biết tôi là tên chẳng có bằng cấp học vấn gì, về phương diện công việc còn cần đồng nghiệp trợ giúp, chỉ bảo nhiều.

    Gương mặt Đường Liên cười tươi, nói đùa:
    - Tôi chỉ nghe thấy Phó phòng Trần tuổi trẻ tài cao, không học vấn không chuyên môn giống như cần câu của cậu, thiên hạ đều là đệ tử không học vấn không chuyên môn cả. Tốt rồi, những chuyện phiền não kia đừng nhắc đến nữa.

    - Trụ cột được chọn lựa như cậu, ông anh như tôi đây chẳng thể giúp được gì, chỉ có thể hỗ trợ cậu mở rộng liên hệ thôi.

    - Thế này nhé, đêm nay trưởng các trạm ở dưới vào thành phố, chi bằng mọi người tụ họp, cậu,tôi, anh em chúng ta cùng…

    - Phó phòng Đường, xin ghi nhận hảo ý! Anh nói xem việc này người ta mời anh, anh sang bảo tôi làm gì?
    Trần Kinh cười nói.

    - Phó phòng Trần, câu này nói có chút không nể mặt rồi? Chu Sâm Lâm trạm lâm nghiệp xã Bình Động chắc cậu biết? Là anh ta mời, mọi người đều là người quen, cậu nói xem câu đó không phải là xem như người ngoài sao?

    - Đi! Đi! Cùng đi nào! Việc này cậu đừng thoái thác, nghe lời ông anh này đi.
    Thái độ của Đường Liên rất kiên quyết.

    Trần Kinh mặt nở nụ cười, gật gật đầu bảo:
    - Tốt thôi, nếu Phó phòng Đường đã kiên quyết như thế, tôi cung kính không bằng tuân mệnh!

    Đường Liên vừa nghe câu đó, mừng rỡ quá đỗi, hai người họ nói chuyện phiếm một lúc, Đường Liên bỗng nhiên vỗ đùi:
    - Ai da, chút xíu nữa là quên mất, có một văn kiện phòng Nhân sự thúc tôi trưa nay phải hoàn tất đưa qua, thế tôi đi trước nhé!

    - Phó phòng Trần, chuyện tối nay không được quên đấy nhé, đến giờ đó chúng ta cùng ngồi xe của Phòng đi, quyết định như thế nhé!

    Trần Kinh muốn đứng dậy tiễn, Đường Liên chắp tay từ chối, rốt cuộc hai người cũng nhiệt tình cùng ra đến cửa, Trần Kinh nhìn theo đến khi ông ta đi xa.

    Trà vẫn còn ấm, Trần Kinh quay trở lại văn phòng từ từ thưởng thức trà, trong lòng cân nhắc ý đồ của Đường Liên.

    Hai người tuy là đồng nghiệp, nhưng từ trước đến nay chưa từng giao tiếp với nhau, Đường Liên đột nhiên “nhiệt tình”, rốt cuộc là xướng màn gì đây?

    Trần Kinh đưa tay lên xem đồng hồ, nghĩ đến việc buổi chiều phải đi Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật, tối lại còn ăn tối, trên tay còn một đống việc thường ngày, đó mới là công sức một ngày, bản thân hắn từ chẳng có việc gì, trở nên bận rộn nhiều việc.

    - Phó phòng Trần, về việc dùng xe của anh, bên tôi sắp xếp một xe! Hiện nay ở Phòng có tổng cộng năm chiếc, theo nguyên tắc thì một chiếc dành cho Trưởng phòng Lâm, còn lại hai chiếc trước giờ là Phó phòng Triệu và Phó phòng Đường dùng.

    - Hai vị lãnh đạo khác ( chủ nhiệm công hội, trưởng ban Kiểm tra Kỷ luật Kiểm tra) khá thích dùng chiếc Liebro cũ, còn chiếc Pickup hiện nay rất ít dùng, anh xem…
    Nghiêm Thanh báo cáo.

    - Tùy, anh không cần bận tâm việc tôi có mê tín! Hơn nửa, lãnh đạo Cục đều không chịu đổi xe, mọi người đều là vì việc công, làm gì tính toán nhiều thế?
    Trần Kinh đáp.

    - Vậy thì được, tôi về phân công cho tài xế Tiểu Lương, tên nhóc Tiểu Lương này rất biết chuyện, chịu khó!
    Nghiêm Thanh mừng rỡ thấy rõ.

    - Được, gì cũng được! Anh đi lo công việc đi!
    Trần Kinh xua tay đáp.

    Nghiêm Thanh cáo từ rời khỏi, vừa đến cửa thì Trần Kinh bảo:
    - Anh Nghiêm …

    Nghiêm Thanh lập tức quay đầu, Trần Kinh mặt nở nụ cười nói:
    - Chuyện lúc nãy tôi và Phó phòng Đường nói anh cũng nghe! Tôi thấy có một vài việc chúng ta cũng không cần cứng nhắc như thế!

    - Đối với công việc thì tôi chưa quen lắm, các vị trạm trưởng thì quen quá rồi.

    - Tôi thấy ta làm thế này nhé, sau này công việc của tôi, mọi người phân chia phụ trách, không nhất thiết mọi chuyện đều báo cáo, mọi người đưa ý kiến, tôi ký tên tán thành, trước tiên cứ thế mà tiến hành!

    - Ví như lấy công việc của anh làm ví dụ, có một số việc anh có thể lớn gan đi làm, nhưng đừng động tay động chân, như thế đối với công việc không có lợi…

    Nghiêm Thanh đứng ngẩn cả người, kinh ngạc không nói nên lời, môi y mấp máy mấy lần, rốt cuộc cũng không thốt ra được lời nào.

    Trần Kinh chỉ nhẹ nhàng nói vài câu, nhưng từng câu từng chữ nghe được đều khiến tim gan Nghiêm Thanh bị chấn động không ngừng.

    Trần Kinh muốn làm gì đây? Hắn muốn thả lỏng, không ngờ hắn lại thoải mái buông quyền lực trong tay ra như vậy?

    Nghiêm Thanh làm bao nhiêu năm chức Chủ nhiệm văn phòng, y nắm rất rõ quyền hạn trong tay y, bất luận là Lâm Long hay ai, bọn họ đều là những lãnh đạo xem trọng quyền lực, như thế mới khiến không gian phát huy năng lực của nhân viên cấp dưới bó hẹp trong khuôn khổ.

    Hôm nay Trần Kinh lại làm ngược lại, không lẽ …

    Nghiêm Thanh dùng trực giác nghĩ rồi nghĩ, lại thấy bản thân y nghĩ quá đơn giản.

    - Được rồi, anh đi làm đi! Tôi nói với anh việc đó chỉ hy vọng anh đem cách nghĩ của tôi nói cho những người khác biết, nghe thử ý kiến của các đồng nghiệp xem sao.
    Trần Kinh cuối cùng cũng hướng về phía Nghiêm Thanh phất tay ra hiệu đi đi.

    Nhẹ nhàng giúp Trần Kinh khép cửa, ngoái đầu lại thêm nữa, Nghiêm Thanh bất ngờ hít một hơi sâu.

    Y mới nói chuyện vài lần với Trần Kinh, trong lòng y đối với Trần Kinh đã có cài nhìn hoàn toàn khác xưa.

    Ngay cái lúc y đóng cửa, y đột nhiên thấy rõ dụng tâm của Trần Kinh…

    Lâm Trung Tắc đem một đống công việc vứt cho Trần Kinh, chính là nhìn trúng nền tảng của Trần Kinh, xử lý phần gót chân không vững của y.

    Hiện nay Trần Kinh buông lỏng quyền lợi và trách nhiệm, trong tay mọi người đều có quyền, làm gì cũng không cần nói, Trần Kinh xem như đối nghịch với Lâm Trung Tắc.

    Lấy quyền lợi mà bản thân không dùng đến đem cho người khác, đây hoàn toàn có thể gọi là chia rẽ đồng thời làm lung lạc lòng người, cái chiêu này người thường không thể nghĩ tới, bời vì người bình thường lòng dạ không thấu đáo như vậy.

    Nghiêm Thanh quay đầu liếc mắt nhìn văn phòng của Trần Kinh với ý nghĩa sâu xa, lòng tin trong lòng y đột nhiên tăng lên, lưng thẳng tắp!


     
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)