HOT  Tiên Hiệp Phàm Nhân Tiên Giới Thiên (PNTT 2) - Vong Ngữ

Thảo luận trong 'Huyền Huyễn - Tu Chân' bắt đầu bởi Lôi Soái, 10/8/18.

  1. Lôi Soái

    Lôi Soái And so the legend begin! Đại Boss

    Được thích:
    241,973
    Phàm Nhân Tiên Giới Thiên
    Tác giả: Vong Ngữ
    Quyển 1: Phong khởi Linh Hoàn giới.
    Chương 1: Hồ nữ.


    Nhóm dịch: Phàm Nhân Tông

    Nguồn: Bạch Ngọc Sách

    Giới thiệu:


    Phàm nhân tu tiên, phong vân tái khởi

    Xuyên qua không gian và thời gian, luân hồi nghịch chuyển

    Kim Tiên Thái Ất, Đại La Đạo Tổ

    Tam thiên đại đạo, pháp tắc chí tôn.

    《 Phàm Nhân Tu Tiên Truyện 》 Tiên Giới Thiên là tích xưa về một Hàn Lập khuynh đảo Tiên Giới, truyền thuyết về một tiểu tử người phàm tu tiên.






    Hoang địa xuất hiện tiểu yêu hồ
    Ba tên gian tặc đuổi bắt cô
    Hỏa công vây hãm khôn đường thoát
    Cùng đường lưng dựa tảng đá thô

    Một vùng hoang địa bao la không có dấu chân người.

    Có thể thấy trên mặt đất màu xám nhạt, ngoại trừ vài bụi cỏ dại thì chỉ có mấy tảng đá màu xám trắng có hình dạng, kích thước khác nhau.

    Ánh nắng gay gắt từ trên không đang thiêu đốt, khắp không gian ngập tràn bụi vàng bay lả tả.

    Trong mảnh đất trời mờ mờ ánh vàng ấy, một bóng người nhỏ nhắn dần dần hiện ra, nó đang cố sức chạy thật nhanh về phía trước.

    Đó là một bé gái chừng sáu, bảy tuổi, trên vạt áo lưới màu vàng nhạt có thêu một đóa hoa mai màu trắng, trên đầu là hai búi tóc đen nhánh, đôi mắt to đen vô cùng linh động, cái miệng nhỏ xinh đỏ tươi nổi bật trên khuôn mặt xinh xắn.

    Tay phải bé gái đang nắm chặt một cái trống bỏi.

    Cái trống bỏi này cỏ vẻ khá cổ xưa, hai mặt trống đã ố vàng. Bề mặt có vẽ mấy cái hoa văn thanh xà, hai quả tròn ngắn dài đang vẩy qua vẩy lại, thỉnh thoảng chúng lại đánh vào mặt trống tạo ra những âm thanh nhẹ.

    Cô bé này tuy nhỏ tuổi nhưng rất lanh lẹ, nó nhấp nhô người mấy cái đã chạy tới một bụi cỏ dại cao ngang đầu người ở giữa bãi đất trống. Chạy dưới ánh nắng thiêu đốt, trên trán cô bé đã vã đầy mồ hôi, một dòng mồ hôi từ trên đầu chảy qua má bên trái rồi đang nhỏ ròng ròng xuống cái cổ trắng nõn của cô bé.

    Nó đưa tay trái lên xoa nhẹ trên khuôn mặt bầu bĩnh giờ đã đỏ bừng lên, căng mọng như trái táo chín, bước chân vẫn không hề có ý định dừng lại.

    "Yêu nghiệt kia, chạy đâu cho thoát!"

    Đúng lúc này, một tiếng nam tử quát to truyền tới từ phía sau. Cô bé nghe thấy bỗng khựng lại, sắc mặt bị dọa cho trắng bệch cả ra, tay phải cầm trống liền nâng lên rồi ra sức lắc, bờ môi cũng khẽ mấp máy vài cái.

    Một luồng sáng xanh hiện lên trên mặt trống, mỗi tiếng động do viên tròn gõ lên mặt trống lại kèm theo một luồng sáng xanh phủ lên trên đám cây dại. Bụi rậm lập tức được bao phủ bởi luồng sáng xanh, tuy nhiên chỉ duy trì được phút chốc mà thôi, sau đó liền tan biến như chưa có gì xảy ra.

    Cô bé không ngừng lắc trống, hai viên tròn liên tiếp đập vào mặt trống tạo ra những luồng sáng xanh bay ra, bụi rậm được bao phủ trong luồng sáng ấy. Sắc mặt cô bé càng ngày càng tái nhợt sau những hành động liên tiếp như vậy, tuy nhiên nó không dám ngơi nghỉ mà vội chui vào trốn sâu trong bụi rậm.

    Cô bé vừa chui vào trong bụi rậm được chốc lát thì cách đó cỡ mười trượng bụi đất mù lên, một bóng người vừa bay tới rồi đáp xuống ngay phía trước bụi rậm. Kẻ vừa xuất hiện là một đại hán cao to có râu quai nón, ước chừng tuổi cỡ bốn mươi, tay gã cầm một thanh phác đao sáng loáng, mới nhìn qua đã thấy có vẻ gì đó hung ác.

    Ánh mắt gã đang nhìn vào những dấu chân nhỏ ngay kế bên bụi rậm, thân hình khẽ rung lên, gã muốn xách đao nhảy vô bụi. Nhưng đúng vào lúc này, những luồng sáng xanh đột nhiên lóe lên trên bụi rậm, năm sáu con rắn màu xanh bắn vụt ra, chúng hung hăng há miệng lao tới cắn đại hán kia.

    Đại hán râu quai nón chỉ khẽ giật mình, sau đó tay trái gã xuất hiện một tấm Phù lục, gã vỗ tấm phù vào thân mình làm hiện lên một tầng sáng bảo hộ màu trắng, đồng thời tay phải của gã vung lên, thanh phác đao liền bổ về phía trước tạo ra âm thanh ông ông.

    Xoẹt!

    Một đạo hàn quang dài cỡ vài thước bắn ra từ thanh phác đao, sau mấy cái ánh sáng chớp động, ba con rắn xanh đã bị đao chém thành hai khúc. Cùng lúc đó vang lên hai tiếng "bộp bộp" hai con rắn va vào màn sáng hộ thể liền bị dội ra, sau đó chúng cũng bị chém làm hai khúc bởi nhát đao xoay vòng lại của gã đại hán.

    Mấy con rắn xanh bị gã đại hán đánh bay trong nháy mắt, lúc này chúng hiện nguyên hình là mấy khóm cỏ dại ven đường. Đại hán buông tiếng hừ lạnh rồi lại muốn nhảy vô trong bụi, tuy nhiên đúng lúc này sắc mặt gã hơi khựng lại, gã vội thu phác đao lại rồi đứng yên tại chỗ.

    Những âm thanh soàn soạt từ phía sau truyền tới, ngay sau đó xuất hiện hai bóng người. Một tên là đạo sĩ trẻ tuổi gầy đét, gã mặc một cái trường bào màu xám đã rách nát, trên tay gã là một cái phất trần. Tên còn lại là một gã nam tử mặt ngựa, dáng người nhỏ bé nhưng có vẻ nhanh nhẹn, trên mặt gã còn có mấy vết máu bầm, đầu tóc thì có vẻ bù rù.

    "Hai vị đạo hữu không bị sao chứ?" Đại hán râu quai nón quay đầu lại nhìn hai gã mới tới rồi hỏi.

    "Yêu nghiệt này không hổ là nữ yêu hồ, quả thật vô cùng giảo hoạt. Lúc nãy ta và Tề đạo hữu vì có chút nóng vội chủ quan nên cũng ăn vài chiêu ám toán, nhưng mà cũng không có vấn đề gì. Ủa mà sao Yến đạo hữu lại đứng ở đây, con yêu nghiệt kia chạy đâu rồi?" Gã mặt ngựa khoát tay rồi hỏi với vẻ nghi ngờ.

    Gã râu quai nón không thèm trả lời mà chỉ tay về phía bụi rậm và mấy dấu chân nhỏ có thể dễ dàng nhìn thấy ở ngay phía trước.

    "Chúng ta còn chần chờ gì nữa? Lập tức xông lên tóm sống nó thôi!" Gã mặt ngựa thấy vậy liền nhắm ngay một chỗ tính chui vào bụi rậm.

    "Yêu nghiệt này chạy trốn đã một ngày đêm, chắc là cũng sức cùng lực kiệt rồi, tuy nhiên nó sử dụng huyễn thuật thuộc tính Mộc, ở chỗ bụi rậm này đúng là như cá gặp nước, chúng ta tùy tiện xông vào e rằng không ổn." Đạo sĩ họ Tề hơi híp mắt lại rồi khẽ nói.

    "Chẳng lẽ lại buông tha cho nó thoát hay sao? Yêu nghiệt này nhỏ tuổi mà đã xảo trá như vậy thì khi trưởng thành có thể sẽ là mối họa lớn của trăm họ." Gã mặt ngựa lộ ra vẻ chần chừ, bước chân dừng lại nhưng miệng nói ra những lời không cam tâm.

    "Chúng ta là nhân sĩ chính đạo, trừ yêu hàng ma là việc nghĩa không thể chối từ. Con Yêu hồ này đã bị ba chúng ta tìm được thì đương nhiên không thể thả cọp về rừng." Gã râu quai nón toát lên chính khí ngút trời khi mở miệng nói.

    "Như vậy Yến đạo hữu đã có đối sách hợp lý sao?" Đạo sĩ họ Tề khẽ nhấp nháy hai mắt rồi cất tiếng hỏi.

    "Đám bụi rậm này có diện tích không nhỏ, nếu ba chúng ta tùy tiện xông vô thì dù chắc chắn bắt được yêu hồ nhưng e rằng cũng phải hao tốn không ít sức lực. Nghe nói Phùng đạo hữu mới mua một tấm Hỏa Vân Phù, Dẫn Phong Thuật của Tề đạo hữu thì đã lô hỏa thuần thanh, hai đòn trên mà phối hợp lại thì sẽ đốt trụi đám cây bụi này, lúc đó Yêu hồ làm gì còn chỗ trốn nữa." Gã râu quai nón nói chậm rãi.

    "Hỏa Vân Phù... cũng được thôi. Tuy nhiên sau này da, lông của yêu hồ phải để phần ta, những thứ khác ta không cần. Được chứ?" Gã mặt ngựa suy nghĩ giây lát rồi trả lời.

    "Không được, phải bắt sống con Yêu hồ này!" Gã râu quai nón lắc đầu, dứt khoát từ chối.

    "Yến đạo hữu có ý gì đây? Hỏa Vân Phù của ta là loại bùa chú Trung giai sơ cấp, ta đã tốn không ít tiền vào đó." Sắc mặt gã mặt ngựa sầm lại, thanh âm trở nên lạnh lẽo.

    "Phùng đạo hữu cứ yên tâm, chớ có vội, nếu ta không nhầm thì Yến đạo hữu đang là đệ tử ngoại đường của Huyết Đao Hội, gần đây hội có ban nhiệm vụ là phải bắt sống Yêu hồ. Nếu như hoàn thành được nhiệm vụ thì không chỉ trở thành đệ tử nội đường mà còn được ban thưởng một viên Sất Huyết Đan cùng với một ngàn Linh thạch." Đạo sĩ họ Tề liếc nhìn đại hán râu quai nón rồi nói với thâm ý sâu xa.

    "Không ngờ Tề đạo hữu lại tinh thông tin tức như vậy, việc của Huyết Đao Hội bọn ta cũng biết không ít nhỉ? Người ngay thẳng không nói hai lời, nếu như nhị vị có thể giúp ta bắt sống con yêu hồ này thì số Linh thạch ban thưởng sẽ chia đều cho hai vị. Được chứ?" Gã râu quai nón lạnh lùng đáp.

    "Yến đạo hữu đã nói vậy thì đương nhiên bần đạo không có ý kiến gì." Gã đạo sĩ họ Tề khẽ phất cây phất trần rồi đáp.

    "Thỏa thuận như vậy thì đừng nên chậm trễ nữa, hành động thôi!" Gã mặt ngựa nói xong liền moc ra tấm phù lục, ánh mắt nhìn về nó lần cuối với vẻ tiếc nuối rồi vung tay ném ra. miệng gã khẽ lẩm bẩm.

    Mặt ngoài tấm phù lục liền nổi lên một vầng sáng đỏ, sau đó nó vỡ tung ra tạo thành một đám lửa đỏ thẫm to như một đám mây lửa lao thẳng về bụi rậm.

    Phừng!

    Đám cây bụi cao ngập đầu người khi chạm vào đám mây lửa liền bốc cháy phừng phừng.

    Gã đạo sĩ họ Tề sau khi hô to "Vô lượng thiên tôn" liền cầm phất trần vung mạnh ra đằng trước. Trong giây lát những tiếng ông ông vang lên, vài ngọn cuồng phong xuất hiện rồi nhanh chóng mở rộng theo hình xòe quạt.

    Được gió tiếp sức, biển lửa nhanh chóng lan rộng ra khắp bụi rậm, những cuột khỏi đen cuồn cuộn trong không khí, tro bụi bay khắp nơi.

    Gã râu quai nón cùng hai tên kia đang nhìn chăm chú vào biển lửa.

    "Ở kia kìa!" Đột nhiên đạo sĩ họ Tề quát to, thân hình gã bắn về phía trước với tốc độ cực nhanh, cây phất trần trong tay rung lên ẩn hiện ánh sáng màu xanh.

    Gã râu quai nón và gã mặt ngựa nghe thấy vậy chỉ khẽ giật mình rồi liền lao theo sau gã đạo sĩ.

    Cách đó chừng hai, ba mươi trượng, một bóng người nhỏ nhắn bắn ra khỏi đám bụi rậm đang bị biển lửa đốt trụi dần, đó chính là cô bé ban nãy trốn trong bụi rậm.

    Lúc này cái áo lưới màu vàng nhạt trên người nó đã bị rách thêm vài chỗ, khuôn mặt trắng nõn cũng bị hun thành đen nhánh rồi.

    Lúc nãy nó trốn vào đám cây bụi rộng lớn này, để không phát ra tiếng động, nó đã phải cẩn thận di chuyển thật nhẹ nhàng, thay đổi hướng liên tục để trốn chạy. Lúc nãy nghe thấy tiếng nổ lớn ở sau lưng, cứ tưởng rằng đã có thể thở phào thì thật không ngờ đối phương dùng hỏa công ép nó phải hiện thân.

    Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô bé lúc này như đông cứng lại, lộ rõ vẻ kinh hoảng, nó vội lao như điên về phía trước, bộ dạng vội vàng luống cuống, trong miệng bật ra những tiếng ho khan.

    Nó chưa kịp chạy bao xa thì đã thấy phía sau ập tới luồng khí lạnh, một đám tơ xanh đang ập tới từ phía sau lưng. Cùng lúc đó phía trên đầu cô bé cũng vang lên những tiếng xuy xuy, một mảnh lưới đen rộng cỡ một trượng cũng đang chụp xuống.

    Cô bé lộ ra vẻ tuyệt vọng trong mắt, tuy nhiên ngay sau đó nó nhìn thấy một cái cây nhỏ ở cách đó khoảng mười trượng, hai mắt nó sáng rực lên, nó tự cắn mạnh vào đầu lưỡi mình.

    "Tóm được rồi!"

    Gã mặt ngựa tuy tới chậm nhất nhưng thấy cảnh gã râu quai nón và gã đạo sĩ liên thủ chặn hết đường chạy của cô bé thì lập tức tỏ vẻ vui mừng.

    Đám tơ xanh lao về phía trước mấy trượng rồi cuốn ngược lại trói chặt cô bé, tấm lưới đen từ trên không cũng ụp thẳng xuống.

    Tuy nhiên đúng lúc này, bóng người cô bé đang bị nhốt cứng không thể nhúc nhích bỗng nhiên lóe lên những ánh sáng xanh tán loạn rồi biến thành một cái cây nhỏ khẳng khiu.

    "Mộc độn!" Gã râu quai nón và gã đạo sĩ họ Tề vừa đáp xuống, chúng nhìn diễn biến trước mặt với ánh mắt sầm lại.

    "Ở kia kìa!" Gã mặt ngựa vung ngón tay chỉ về phía cách đó không xa.

    Cái cây khẳng khiu nhoáng một cái lại biến thành cô bé tay cầm trống bỏi, nó liếc nhanh về phái sau rồi lại cắm đầu chạy.

    "Đuổi theo!"

    Có lẽ do phát động Mộc Độn nên cô bé giờ này mặt cắt không còn giọt máu, chân bước lảo đảo, tốc độ chậm hơn nhiều nên khoảng cách với ba gã đằng sau ngày càng rút ngắn lại.

    "Ối!"

    Cô bé bỗng hét lên một tiếng kinh hoàng, nó bị trượt chân ngã nhào về phía trước, người va phải một tảng đá to hơn trượng rồi ngã lăn ra đất.

    "Trốn nữa đi!"

    Ba gã thấy vậy liền chậm chân lại rồi hợp thành thế bao vây, gã mặt ngựa liếm môi rồi nói.

    Ba gã liên thủ truy đuổi đã một ngày một đêm, dọc đường còn trúng không ít ám toán của cô bé nên giờ này tỏ ra rất bực bội. Nhất là gã mặt ngựa đã mất toi một tấm Hỏa Vân Phù.

    Cô bé vốn rất lanh lợi, nhưng giờ này bị ba gã vây chặt nên chỉ còn biết nép mình vào tảng đá lớn sau lưng. Nó nhìn ba gã bằng ánh mắt vô cùng oán giận.

    Ba gã thèm không quan tâm thái độ của cô bé, gã mặt ngựa còn bước tới, vung tay lên và nói lạnh lùng: "Ta không giết ngươi nhưng cũng phải dạy cho ngươi một bài học!"

    Đúng lúc này một chuyện bất ngờ xảy ra!

    Một tiếng rắc vang lên.

    Khối đá to mà cô bé đang dựa lưng vào bỗng nhiên nứt vỡ ra, trên bề mặt xuất hiện vô số khe hở và những mảnh đá vụn rơi đầy đầu tóc cô bé làm cho nó thoáng giật nảy mình.

    "Ồ!"

    Gã mặt ngựa thấy vậy liền khẽ kêu một tiếng, cánh tay vung lên cũng chưa vả xuống, hai gã râu quai nón và đạo sĩ cũng tạm rời mắt khỏi cô bé và nhìn vào tảng đá.

    "Tạch tạch!"

    Khi ba gã nhìn lại thì những khe nứt trên tảng đá đã lan rộng như mạng nhện, đá vụn văng tung tóe khắp mặt đất.

    "Á!"

    Cô bé cũng không ngờ tới dị biến phát sinh ở tảng đá, lúc này nó quá sợ hãi nên chỉ biết ôm đầu ngồi im không nhúc nhích.

    "Ầm" một tiếng nổ vang lên, tảng đá lớn cuối cùng cũng vỡ tung thành từng khối đá nhỏ bay khắp nơi tạo thành một đám bụi vàng mù mịt bao phủ xung quanh.

    Ba kẻ truy bắt lúc này cũng rất hoảng sợ, chúng lui lại phía sau mấy bước chân nhưng hai mắt vẫn nhìn chằm chằm về phía tảng đá mới phát nổ.

    "Cái gì... Đây là cái gì vậy?" Gã mặt ngựa tỏ vẻ ngạc nhiên và thốt lên.

    Đám bụi dần dần tan đi, tảng đá lớn đã không còn dấu tích gì, thay vào đó là một thân ảnh cao lớn dị thường.

    Người này toàn thân mặc quần áo màu xanh, lớp bụi đá phủ kín gương mặt và mái tóc, cứ như là hắn hòa chung làm một với tảng đá lớn hồi nãy. Nhìn kỹ thì có thể thấy một gương mặt bình thường, làn da ngăm đen, hai mắt nhìn thẳng về phía trước với vẻ đờ đẫn, thân hình hắn cao hơn gã đại hán râu quai nón hẳn một cái đầu.

    Một màn bất ngờ vừa rồi đã khiến cho cả cô bé và ba gã đều trợn mắt há mồm...

    Nữ hồ đồng trốn chui dùng mộc thuật
    Nam thanh tử hiện thân vỡ thạch đầu.
    vuongtuphuong



     
    Chỉnh sửa cuối: 15/8/18
  2. Lôi Soái

    Lôi Soái And so the legend begin! Đại Boss

    Được thích:
    241,973
    Phàm Nhân Tiên Giới Thiên
    Tác giả: Vong Ngữ
    Quyển 1: Phong khởi Linh Hoàn giới.
    Chương 2: Thạch Đầu ca ca.

    Nhóm dịch: Phàm Nhân Tông
    Nguồn: Bạch Ngọc Sách







    Tảng đá nứt ra hiện một người
    Cao to đen bóng cỡ đôi mươi
    Sắc xanh y phục quen thuộc thế
    Nhấc nhẹ tay ba gã chết tươi

    "Thạch Đầu ca ca!"

    Ngay lúc ba gã nam tử còn đang kinh ngạc thì một thanh âm giòn giã mang theo vẻ vui mừng vang lên.

    Cô bé đã lồm cồm bò dậy từ lúc nào, lúc này nó đang ôm chặt thanh niên cao lớn mới xuất hiện ở chỗ tảng đá lớn.

    Cô bé vốn dĩ rất xinh xắn và lanh lợi, nó chỉ cao chưa tới thắt lưng thanh niên kia, lúc này hai bàn tay trắng trẻo nhỏ xinh đang ôm chắc đùi thanh niên, hơn nửa người đứng núp phía sau, đôi mắt to ngập nước mắt đang nhìn thanh niên cao lớn không ngừng.

    Bọn đại hán râu quai nón nghe thấy vậy thì hết sức ngạc nhiên, ba gã liếc mắt nhìn nhau rồi sáu ánh mắt cùng nhìn về phía thanh niên cao lớn. Chỉ thấy thanh niên kia sau khi nghe thấy tiếng kêu của cô bé thì sắc mặt cũng không hề thay đổi, vẫn là ánh mắt đờ đẫn nhìn thẳng vè phía ba gã. Cả ba gã đều hiện lên vẻ nghi hoặc.

    Cô bé đang tỏ ra rất khẩn trương, nó vừa ôm đùi thanh niên vừa lắc lắc rồi khóc òa lên:

    "Thạch Đầu ca ca, cuối cùng Nhạc Nhi cũng tìm thấy ca! Mấy người xấu này muốn bắt Nhạc Nhi đó, ca ca mau nện cho chúng một trận đi!"

    Lúc này thanh niên cao lớn hình như mới nghe thấy cô bé nói, hắn từ từ cúi đầu xuống.

    Cô bé vội ngước nhìn mặt thanh niên, khi thấy đôi mắt đờ đẫn của hắn thì trong lòng nó cảm thấy vô cùng hồi hộp..

    Tuy nhiên khi ba gã kia thấy cảnh này thì trong lòng cũng khẽ động. Bọn gã đã sớm dùng thần thức đảo qua người thanh niên kia, kết quả là không thấy bất kỳ dấu hiệu nào của pháp lực. Trường hợp này có hai khả năng: một là đối phương chỉ là phàm nhân, hai là đối phương có bí thuật đặc thù hoặc có mang trên người Pháp khí giúp ẩn pháp lực.

    Nhìn vào tình huống quỷ dị khi nãy, cộng với việc cô bé mới gọi "Thạch Đầu ca ca" thì cả ba đều cảm thấy khả năng thứ hai là rất cao, nói không chừng đây cũng là một gã Yêu tộc.

    Đạo sĩ họ Tề đang vắt cây phất trần qua tay, ánh mắt nhìn về phía thanh niên và cô bé với vẻ nghi hoặc, không biết gã đang suy tính gì trong đầu.

    Gã mặt ngựa lúc này cũng thu tay phải lại, im lặng rút lui về phía sau mấy bước đừng ngang hàng với gã râu quai nón và gã đạo sĩ, trong ống tay trái của gã đang nắm chặt một cái gì đó, mắt nhìn chằm chằm về phía cô bé.

    "Không biết các hạ tên họ là gì? Tại hạ là Yến Thừa của Huyết Đao Hội, đang cùng với hai vị đạo hữu liên thủ đuổi bắt con Yêu hồ này, nếu như các hạ không liên can gì tới chuyện này thì xin hãy tránh qua một bên." Sau khi đưa mắt hội ý với hai gã đồng bọn, đại hán râu quai nón đánh tiếng hỏi dò.

    Cô bé nghe vậy thì càng lo lắng hơn, nó dùng ánh mắt van lơn nhìn thanh niên.

    Thanh niên cao lớn chậm rãi ngẩng đầu nhìn về phái gã đại hán với ánh mắt đờ đẫn, hắn không thốt ra một lời.

    Trong mắt đại hán râu quai nón hiện rõ vẻ bực tức, tuy nhiên gã vẫn kiềm chế được, gã nhắc lại thêm một lần nữa với giọng nói to hơn trước.

    Cô bé đang há hốc miệng, nó chưa nói thêm câu nào nhưng hai bàn tay nhỏ xinh bám vào quần thanh niên có rõ ràng đang toát mồ hôi lạnh.

    Thanh niên cao lớn vẫn không có chút phản ứng nào cả.

    "Tên này xem ra rất khả nghi, chắc là có vấn đề rồi...chúng ta đừng phí thời gian nữa, hãy..." Gã mặt ngựa khẽ nghiêng người, miệng mấp máy truyền âm cho đồng bọn.

    "Trong bán kính nghìn dặm quanh đây, khi nghe danh Huyết Đao Hội mà vẫn trấn định như vậy thì một là hắn có tu vi thông thiên, hai là tên đần thực sự. Tuy nhiên dù là thế nào thì chỉ cần với hành động che chở cho yêu nghiệt thì nếu chúng ta giết hắn cũng chẳng ai nói được gì. Tất nhiên quyết định thì vẫn do hai vị." Gã đạo sĩ híp mắt nhìn rồi truyền âm lại.

    "Thái độ của các hạ thật coi thường ba người bọn ta!" Gã râu quai nón khẽ gật đầu, gã thầm tính toán cây phác đao trong tay rồi bỗng thét lên một tiếng.

    Tiếng thét chói tai ở trong mảnh đại địa mênh mông tạo thành từng tiếng vọng ông ông khắp bốn phương.

    Nghe thấy âm thanh, gương mặt nhỏ nhắn của cô bé lộ rõ vẻ hốt hoảng, hay tay nó buông khỏi ống quần thanh niên, cầm chặt chiếc trống bỏi.

    Thanh niên cao lớn thì vẫn như kẻ điếc, không hề có chút phản ứng nào với diễn biến mới.

    "Được lắm, các hạ không nên làm bạn với yêu nữ kia thì hơn, đã như vậy thì: Ra tay..." Hung quang lóe lên trong mắt gã đại hán, thanh phác đao trong tay bỗng nhiên phát ra ánh sáng chói mắt màu trắng, tay gã vung mạnh ra.

    Một đạo hắc quang bay vụt ra, quay tít trên không nhiều vòng rồi biến thành một tấm lưới lớn màu đen chụp thẳng xuống.

    Cô bé kinh hãi vội lui về phía sau, tuy nhiên do khoảng cách hai bên quá gần nên đã không kịp.

    Tấm lưới như một đám mây đen phủ xuống rồi khép chặt lại nhốt nó và thanh niên ở bên trong, trên mỗi mắt lưới phát ra ánh hàn quang rồi hiện lên một thanh loan câu màu ánh vàng lóng lánh, lộ vẻ sắc bén vô cùng.

    Cô bé thét lên một tiếng, há miệng phun ra một đám huyết vụ, đồng thời tay cầm trống lắc mạnh.

    Tùng!

    Một tiếng trống bang lên, thanh quang bao phủ cô bé chớp lên, bóng người tan biến hóa thành một khúc gỗ.

    Phù Phù !

    Bên ngoài hơn mười trượng, thân hình cô bé lóe lên rồi hiện ra, sau đó nó ngã vật ra đất, tay chân bị hơn chục vết thương do loan câu trong lưới cắt phải, máu tươi đang liên tục trào ra.

    Nó cố nốt tàn lực bò dậy, tuy nhiên chỉ lê được một bước thì toàn thân lại nhũn ra rồi ngã xuống, sắc mặt tái nhợt, miệng thở dốc liên tục.

    Lúc này bọn đại hán râu quai nón đã coi cô bé chỉ còn nước khoanh tay chờ chết, bọn chúng tập trung bấm niệm pháp quyết túm chặt thanh niên cao lớn.

    Đúng lúc này một tiếng xé gió vang lên, gã đạo sĩ họ Tề phóng mình lên không rồi vung tay ra, hơn mười đạo phi châm màu xanh óng ánh liền bắn thẳng tới thanh niên đang bị khốn trong lưới.

    "Coi chừng!"

    Cô bé ở cách đó không xa nhìn thấy vậy nhưng bất lực, chỉ có cách kêu to lên cảnh báo.

    Keng...Keng...Keng...

    Những tiếng kim loại va chạm vang lên, đám phi châm màu xanh chạm vào cơ thể thanh niên đều bị dội ngược ra như va phải tảng đá.

    "Sao lại như vậy?" gã đạo sĩ họ Tề lúc này đã hạ xuống đất, gã thốt lên với giọng nghẹn ngào.

    Cho dù đối phương thực sự là người đá thì với chiêu công kích của đám phi châm vừa rồi cũng dễ dàng bị xuyên thủng người mới đúng.

    Vèo!

    Một đạo kim quang bên cạnh gã đạo sĩ bỗng bay vụt tới đâm thẳng vào yết hầu thanh niên.

    "Ha ha... trúng một đòn Kim Phong Chùy của ta thì dù bất tử cũng khó mà..." Gã mặt ngựa đứng cạnh đang nở nụ cười lạnh lẽo, hai tay hạ xuống.

    Tuy nhiên tiếng cười của gã chưa dứt thì một tiếng "ầm" vang lên, ngọn trùy màu vàng dính trên cổ thanh niên bỗng dưng tự phát nổ hóa thành muôn điểm tàn ảnh kim quang rớt cả xuống.

    "Không thể như vậy!"

    Biểu hiện của gã mặt ngựa lúc này giống như đang gặp quỷ.

    Gã râu quai nón cũng nhìn chằm chằm về phía thanh niên với ánh mắt lộ rõ vẻ không thể tin nổi.

    Đám loan câu ở những mắt lưới có thể cắt sắt như cắt bùn mà khi chém vào cơ thể thanh niên kia lại không gây xây xát gì.

    Ngay lúc ba gã đang cảm thấy hoảng hốt, thanh niên to lớn bị tấn công tới tấp nãy giờ rút cục đã có phản ứng.

    Hắn từ từ cúi đầu xuống, liếc nhìn mớ lưới đang mắc trên người, hình như cảm giác vướng víu, hắn chậm rãi thò tay túm lấy tấm lưới.

    Xoẹt...!

    Tấm lưới màu đen lóe lên chút linh quang tồi tắt ngấm, nó bị xé rách dễ dàng như xé tờ giấy, hai mảnh lưới rớt xuống đất.

    Gã mặt ngựa và gã đạo sĩ thấy cảnh này thì bốn con ngươi như muốn lòi ra.

    Cô bé ở cách đó không xa cũng há hốc miệng vì ngạc nhiên, cơn đau đớn trên người dường như cũng ngưng lại.

    "Ngươi... Ngươi dám hủy pháp khí của ta!" Gã râu quai nón mắt thấy cảnh vừa rồi thì như đứt từng khúc ruột, gã hét lên.

    Tấm lưới đen kia là một kiện trọng bảo, gã phải bỏ ra không ít tiền để mượn một vị hảo hữu trong hội. Lúc này vô duyên vô cớ bị hủy ở đây như vậy đương nhiên khiến gã vô cùng kinh hoảng.

    Đại hán râu quai nón trợn mắt nghiến răng nhìn chằm chằm vào thanh niên cao lớn, một đạo phù lục màu tím đột nhiên xuất hiện trong hai ngón tay gã. Miệng gã tụng niệm lẩm bẩm, tay vung mạnh ném tấm Phù ra bay thẳng tới đỉnh đầu thanh niên.

    "Bụp" một tiếng, tấm phù vỡ vụn ra tạo thành một đám mây đen.

    Mấy tiếng sấm sét nối đuôi nhau vang lên, ở chính giữa đám mây đen lóe lên ánh sáng, một tia sét màu vàng to cỡ chén ăn cơm phóng ra từ đám mây.

    "Ầm!" một tiếng nổ rất lớn vang lên.

    Tia sét đánh thẳng vào người thanh niên, vô số tia lửa điện bắn ra tung tóe khắp mặt đất xung quanh tạo thành một cái hố to sâu hoắm.

    Cô bé bị những tiếng sấm sét dọa sợ nhắm tịt mắt lại, cũng không biết sức lực ở đâu ra mà nó chống tay lết người ra xa vài bước, tránh được sự nguy hiểm của mấy tia lửa điện rơi vãi cung quanh.

    Trong tâm đang vô cùng sợ hãi, khi giương mắt nhìn thấy kết quả trước mặt thì nó như muốn cắn lưỡi: Thanh niên to lớn vẫn lẳng lặng đứng yên trên mỏm đất, ngay cả một vết xước trên người cũng không có !

    Gã râu quai nón vô cùng kinh hãi nhưng động tác cũng không hề dừng lại, miệng gã lẩm bẩm, tay bắt pháp quyết:

    "Kết!"

    Đám tia lửa điện mới rớt xuống đất liền có biến đổi, chúng hóa thành những xiềng xích lôi điện nhanh chóng trói chặt quanh người thanh niên.

    "Hai vị đạo hữu, còn chần chờ gì nữa?"

    Gã đại hán gầm lên một tiếng, vung tay quét ngang thanh đao về phía trước tạo thành một luồng sáng màu đỏ, cả cơ thể cũng lao lên chém thẳng vào mặt thanh niên.

    Gã mặt ngựa thấy tia sét bổ xuống mà không làm gì được thanh niên kia thì rất hoảng, lúc này thấy tình hình như vậy vội mừng thầm, một tay bấm niệm pháp quyết, cả người biến thành một cơn lốc xoáy biến mất tại chỗ.

    Sau đó chốc lát, cơn cuồng phong cuốn tới làm thanh niên bị nghiêng người, gã mặt ngựa ló ra từ cơn lốc, trong tay gã cầm một sợi xích màu đen, trên sợi xích ánh lên những phù văn màu trắng, gã bổ thẳng tới vai thanh niên kia.

    Đạo sĩ họ Tề khẽ chớp mắt, gã không theo sát hai đồng bọn mà lại lui về phía trước và vung tay lên, một đám huyết quang bay vụt ra từ tay áo rồi nhanh như chớp cuộn thành một vòng tròn trên không, âm thầm đánh thẳng tới sau gáy thanh niên.

    Ba gã tuy ra tay vào những thời điểm khác nhau nhưng lại vô cùng ăn ý, rõ ràng đây không phải lần đầu chúng liên thủ với nhau.

    Ánh mắt của thanh niên vẫn ngốc trệ như thường, hắn vấn đứng nguyên tại chỗ, dường như không nhìn thấy mấy đòn tấn công kia.

    Gã đại hán râu quai nón thấy vậy thì mừng thầm trong lòng, nhát đao chém tới như được tăng cường thêm ba phần sức mạnh.

    Tuy nhiên ngay sau đó gã cảm thấy cả người như cứng ngắc lại, cả cơ thể như bị tóm bởi một bàn tay khổng lồ cứng như thép, thanh phác đao cũng như đông cứng lại không thể chém xuống thêm chút nào, cả người đang đà lao tới cũng đứng sững lại, không thể tiến thêm chút nào nữa.

    Thanh niên chỉ khẽ thò năm ngón tay chụp tới như năm cái móc câu liền túm ngay được cổ tay cầm đao của gã, động tác nhanh tới mức không thể nhìn rõ.

    Đại hạn râu quai nón xuất ra toàn lực thế nhưng cơ thể cứ như mọc rễ tại chỗ, không thể nhúc nhích chút nào, trong lòng gã đã lạnh ngắt lại, tuy nhiên trên miệng bỗng xuất hiện một nụ cười tàn khốc.

    Ầm!

    Ầm!

    Sợi xích của gã mặt ngựa cũng với đám huyết quang của gã họ Tề đồng thời đánh tới vai và gáy của thanh niên, lúc này một thứ phát ra ánh sáng chói mắt, một thứ thì nổ tung ra tạo thành một đám huyết vụ bao phủ kín đầu thanh niên, đồng thời một mùi máu tanh nồng nặc nổi lên.

    "Ha ha..."

    Gã mặt ngựa cười một tràng cuồng tiếu, đột nhiên chỉ một chút sau đó gã bỗng cảm thấy năm ngón tay của mình nóng bừng lên, một lực lượng như sóng dữ từ cơ thể thanh niên truyền qua sợi xích ập tới người gã.

    "Không...!"

    Gã mặt ngựa lộ rõ vẻ hoảng sợ, gã chỉ kịp thét lên một tiếng rồi cả người bị mất tự chủ, bắn ngược ra sau. Khi người gã đập xuống đất có thể nghe rõ những tiếng xương gãy vụn, máu tươi cùng với ruột gan phèo phổi vỡ nát bắn tung tóe khỏi miệng gã. Cả người gã lúc này nát bấy như cái bao tải rách, mọi khí tức đều đã biến mất.

    "Không thể như vậy...ngươi...Á..."

    Đại hán râu quai nón vô cùng hoảng sợ, gã còn chưa kịp có hành động gì cứu đồng bọn thì đã thấy năm ngón tay đăng túm gã khẽ rung lên, một cỗ lực lượng quỷ dị truyền tới cơ thể gã làm cho xương cốt toàn thân lập tức nát bấy, nỗi đau đớn thống khổ còn hơn bị phanh thây xé xác, gã đại hán chỉ kịp hét lên một tiếng thảm thiết...

    "Vèo" một tiếng!

    Gã đại hán râu quai nón bị ném bay lên không, cơ thể rơi xuống đập vào một tảng đá lớn ở cách đó không xa.

    "Ầm!"

    Tiếng thét của gã đại hán vẫn còn văng vẳng nhưng cơ thể gã đập vào tảng đá lúc này đã nổ tung tạo thành mớ xương thịt vụn bắn tung tóe khắp nơi.

    Mấy động tác trên nhanh như ánh sáng, tất cả sự việc diễn ra trong nháy mắt.

    Gã đạo sĩ họ Tề thấy mấy cảnh này thì mặt xám như tro, gã bỗng xoay người, móc ra năm, sáu tấm phù rồi vỗ lấy vỗ để lên người, âm mưu trốn chạy thật nhanh.

    Tuy nhiên gã cũng chỉ chạy được vài bước chân, không khí xung quanh cơ thể như siết lại, bao nhiêu linh quang hộ thể chỉ lóe lên chút rồi biến mất, một tiếng "ầm" vang lên, cơ thể như một món đồ chơi bị một bàn tay khổng lồ vô hình bóp nát trên không tạo thành một cơn mưa máu, máu thịt bay tứ tung.

    Một tiếng thở ra "hít hà"!

    Đám huyết vụ nồng đậm phủ kín đầu thanh niên lúc này hóa thành từng tia máu chui vào miệng hắn ta, khuôn mặt đờ đẫn của hắn lại một lần nữa lộ ra...

     
    inthenight, ichuoi, buinhi99 and 3 others like this.
  3. Lôi Soái

    Lôi Soái And so the legend begin! Đại Boss

    Được thích:
    241,973
    Phàm Nhân Tiên Giới Thiên
    Tác giả: Vong Ngữ
    Quyển 1: Phong khởi Linh Hoàn giới.
    Chương 3: Đi xa.

    Nhóm dịch: Phàm Nhân Tông
    Nguồn: Bạch Ngọc Sách






    Địch nhân đã bị giết sạch rồi
    Một lớn một bé rời đi thôi
    Thanh niên ngây ngốc, hồ ly nhỏ
    Huynh muội từ đây nghĩa giao bôi

    Sự việc mới xảy ra trước mắt làm cô bé vẫn còn ngơ ngẩn, miệng còn chưa khép lại, dường như tinh thần nó còn chưa hồi phục sau những khiếp sợ mới trải qua.

    Ánh mắt nó nhìn về phía ba cỗ tàn thi của ba kẻ truy bắt mình với vẻ thẫn thờ, cơ thể nhũn ra, ngồi phịch xuống tại chỗ, hai hàng nước mắt lăn dài trên má.

    Tiếng khóc òa lên như đê vỡ phá tan sự im lặng của không gian hoang địa, như một khúc ca bi ai đứt từng khúc ruột, như ai như oán với trời cao.

    Không biết bao lâu sau, tiếng khóc mới nín bặt.

    Cô bé đã đứng dậy, hai tay nắm chặt, nước mắt đã gột rửa toàn bộ tro than và vết máu làm lộ ra gương mặt xinh xắn, chỉ khác lúc trước là đôi mắt nó có vẻ to hơn một chút.

    Đột nhiên nó cất bước chạy về phía một tảng đá lớn màu xám trắng. Ngay phía dưới tảng đá là một thi thể nát bấy nằm trong vũng máu, tuy nhiên vẫn có thể lờ mờ nhận ra đó chính xác của đại hán râu quai nón đã chết từ lâu. Cách tảng đá mấy trượng là một cái xác lúc này như một đống bầy nhầy, đó chính là xác của gã mặt ngựa.

    Còn tên đạo sĩ họ Tề, sau khi trúng một quyền cách không của thanh niên thì toàn bộ cơ thể đã nổ tung, giờ thi cốt chẳng còn mảnh nào, chỉ có mấy đám máu thịt nát vương vãi xung quanh.

    Cô bé đi tới dưới tảng đá, hay tay nó vung lên, mười móng tay bỗng dài ra thành mười cái vuốt màu xanh, nó vung tay cào cấu lên cỗ tàn thi của gã râu quai nón.

    Máu tươi văng tung tóe, cái xác vốn đã nát như tương giờ nhanh chóng biến thành một đống máu thịt be bét. Dường như còn chưa hết giận, nó há miệng phun ra một ngọn lửa xanh biếc đốt cháy mớ máu thịt kia thành tro tàn.

    Sau đó nó lặp lại hành động trên với cái xác của gã mặt ngựa rồi mới chịu ngưng.

    Sau khi làm xong mọi chuyện, hai đầu gỗi của nó mềm nhũn ra, lại ngồi phịch xuống thở hồng hộc. Chút pháp lực mới được khôi phục trong cơ thể lúc này đã hao hết sạch.

    "Cha, mẹ, đại ca, nhị tỷ... Bọn ác tặc Huyết Đao Hội đã có một tên phải chết, tuy không phải chính tay hài nhi giết chết nhưng cũng coi như báo được một phần đại thù. Mọi người cứ yên tâm, chỉ cần hài nhi còn lại một chút hơi thở thì sớm muộn cũng đánh lên Huyết Mang Sơn, xóa sổ bọn chúng." Trong lòng cô bé dường như được an ủi đôi chút, nó xoay người qua một hướng khác rồi quỳ xuống, miệng thì thào vài câu.

    Nói xong mấy câu đó, hai mắt cô bé lại đỏ lên, nước mắt chực rơi, nó định khóc tiếp nhưng rồi cũng cố nhịn.

    "Không được khóc, cha vẫn thường nói mấy đứa hay khóc nhè là con nít, ta phải lớn mau mau mới được!" Sau một hồi kìm nén thì cô bé cũng nén được cảm xúc rơi lệ xuống, nó đứng lên và nhìn liếc qua ba túi trữ vật của ba gã kia.

    Sắc mặt tuy còn chút căm hận, nhưng sau khi do dự đôi chút thì nó cũng thu về mấy món đó.

    Mặt trời ngã dần về Tây, ánh sáng ảm đạm dần, gió thổi mạnh ông ông, nhiệt độ hạ thấp dần. Nhìn qua không gian bao la tứ phía, cô bé không phát hiện ra mối đe dọa nào, nó xốc lại thân thể rồi chạy lại gần sinh vật sống duy nhất còn lại là thanh niên cao lớn.

    Thanh niên sau khi đánh ra một quyền thì bộ dáng lại trở về với vẻ ngốc trệ ban đầu, hắn đứng yên tại chỗ với vẻ đờ đẫn, hai mắt nhìn xuống chân, tất cả hành động của cô bé đều như không để trong mắt.

    "Này...Thạch Đầu ca ca..." Cô bé không dám lại gần quá, nó khẽ kêu lên.

    Thanh niên cao lớn vẫn không có phản ứng gì hết.

    "Thạch Đầu ca ca, tên muội là Liễu Nhạc Nhi, cảm ơn ca ca đã giết ba gã lưu manh kia. Tuy ca cũng là Nhân tộc nhưng cha muội từng nói Nhân Tộc cũng có nhiều người tốt." Cô bé cất lời, vẻ mặt hiện lên vẻ nhút nhát e dè.

    Thanh niên rốt cục cũng có phản ứng, hắn khẽ nhúc nhích cái đầu quay qua liếc nhìn Liễu Nhạc Nhi.

    Hình bóng cô bé đang phản chiếu trong đôi mắt hắn, một ánh hào quang như lóe lên trong mắt, ngay sau đó lại khôi phục vẻ ngốc trệ. Hắn đứng lên với vẻ đờ đẫn như trước nhưng ánh mắt vẫn đang nhìn Liễu Nhạc Nhi.

    Điều đó làm cô bé kêu lên một tiếng ngạc nhiên rồi vội thối lui mấy bước. Tuy nhiên thanh niên cao lớn chỉ đứng im nhìn nó chứ không hề nhúc nhích cử động.

    Liễu Nhạc Nhi khẽ cất tiếng thở dài, nó gần như chắc chắn đầu óc của đối phương gặp vấn đề nên mới đánh bạo tiến lại gần hơn để quan sát kỹ càng.

    Lúc nãy gấp gáp không kịp nhìn kỹ, giờ lại gần rồi Liễu Nhạc Nhi mới có dịp quan sát kỹ càng.

    Thanh niên này rất cao to, ngón tay thon dài, những thớ cơ bắp cuồn cuộn trên người tạo cho người ta cảm giác vô cùng mạnh mẽ.

    Đôi mắt hắn tuy mờ mờ nhưng hai con ngươi lại đen kịt, nhìn lâu vào đó sẽ có cảm giác hồn phách như bị hút cả vào trong. Làn da đen bóng loáng, sau trận kịch đấu lúc nãy cũng chẳng có chút xây xát nào.

    Bộ quần áo xanh hắn mặc nhìn có vẻ bình thường, nhưng vừa rồi bị sét đánh, đao chém cũng chẳng tổn thương mảy may.

    Lạ nhất là hành động hút hết đám huyết vụ vào miệng của hắn, chỉ với một hành động đó có thể khẳng định hắn không phải kẻ tầm thường, đương nhiên càng không phải phàm nhân.

    Nếu là người thường làm sao có thể hạ sát liên tiếp ba gã tu sĩ có trang bị pháp khí.

    Cô bé âm thầm đánh giá thanh niên còn hắn vẫn không có phản ứng gì nên nó nhanh chóng bình tĩnh lại, sau khi thoát khỏi kiếp nạn, tính hiếu kỳ trẻ con lại nổi lên, nó đi một vòng quanh thanh niên cao lớn.

    Ánh mắt thanh niên vẫn không rời khỏi Liễu Nhạc Nhi, dường như cô bé có cái gì đó hấp dẫn hắn.

    Có lẽ vì thanh niên xuất hiện giúp nó thoát kiếp nạn, lại còn giúp nó hạ sát ba gã cừu nhân nên nó cảm giác thanh niên cao lớn trước mặt ngày càng trở nên thân thiết.

    "Ồ!"

    Liễu Nhạc Nhi khẽ kêu lên, trước ngực thanh niên lờ mờ hiện lên một món trang sức nhỏ màu xanh lá cây tỏa ra ánh sáng long lanh nhưng nó không rõ là món gì.

    Nó muốn vạch áo hắn ra để nhìn cho rõ nhưng mà lại không dám.

    Lúc này, gió thổi ngày càng mạnh, cơn mưa xuất hiện với từng đám mây đen kịt dày đặc, trời sầm tối.

    Ầm... Ầm!

    Một tia sét nổ ngang trời chiếu sáng chói lóa, sấm chớp đùng đùng, những giọt mưa trút xuống.

    "Á...!"

    Liễu Nhạc Nhi thét lên kinh hãi rồi theo bản năng, nó nấp vào dưới người thanh niên, hai tay ôm chặt chân hắn, cả người lạnh run lên.

    Nó chính là Yêu hồ nên trời sinh đã sợ hãi sấm sét.

    Ánh mắt thanh niên cao lớn chợt lóe sáng lên, nhưng rồi lại nhanh chóng mờ đi. Không biết vô tình hay cố ý mà hắn khẽ cúi người xuống lấy cơ thể to lớn che chắn mưa gió cho Liễu Nhạc Nhi.

    Trong lòng cô bé dâng lên một cảm giác ấm áp, sự sợ hãi mưa gió sấm sét bỗng tan biến, ngược lại lúc này nó cảm giác rất an toàn, cứ như cảm giác rúc trong lòng cha vậy.

    Cơn mưa tới nhanh, tan cũng nhanh, một lúc sau mây đen tan dần, một luống khí mát mẻ dễ chịu lan tỏa khắp muôn nơi.

    Liễu Nhạc Nhi lắc lắc người giũ sạch nước mưa, nó vừa cười hì hì vừa giũ quần áo của thanh niên cho nước mưa bung ra. Bộ y phục xanh của hắn không hiểu lắm bằng chất liệu gì mà khi mưa rơi xuống như nước đổ lá sen, nước ngưng đọng xoay tròn trên bề mặt chứ không thể thấm vô trong.

    Thanh niên cao lớn không hề có phản ứng gì trước những hành động của cô bé, hắn vẫn giữ vẻ thản nhiên như cũ.

    "À đúng rồi, Thạch Đầu ca ca, Nhạc Nhi còn chưa biết tên họ của ca ca?" Liễu Nhạc Nhi khẽ kéo tay thanh niên như muốn hắn ngồi xuống.

    Đúng là thanh đang từ từ ngồi xuống, tuy nhiên hắn vẫn không mở miệng nói ra lời nào.

    "Thạch Đầu ca ca, tại sao ca lại xuất hiện ở đây?"

    "Thạch Đầu ca ca, một quyền lúc nãy thật lợi hại, ca dạy cho Nhạc Nhi nhé?"

    "Thạch Đầu ca ca..."

    Liễu Nhạc Nhi tỏ vẻ không cam lòng, nó liên tục dùng nhiều cách để nói chuyện với thanh niên cao lớn. Tuy nhiên dù nó dùng cách gì thì thanh niên vẫn chả có phản ứng gì, sau một hồi thì nó cũng đứng dậy với vẻ chán nản.

    "Thạch Đầu ca ca, tuy rằng muội không biết ca là ai, nhưng nãy ca đã giết người của Huyết Đao Hội, hay là ca cùng với muội đi khỏi đây đi." Sau một hồi ngẫm nghĩ, rốt cục nó đã có quyết định bèn nắm bàn tay thô to của thanh niên và nói với giọng cầu khẩn.

    Tuy thanh niên có vẻ ngốc trệ, mà sau một hồi Liễu Nhạc Nhi khoa chân múa tay thì dường như hắn đã hiểu ra điều gì đó. Hắn trố mắt lên nhìn nó rồi từ từ bước đi.

    Hoàng hôn dần buông xuống, ánh chiều tà bao phủ lên mảnh hoang địa rộng lớn tạo thành một mảnh vàng mênh mông.

    Hai bóng người một lớn một nhỏ đang từ từ cất bước về phía mặt trời, dường như trong gió vang vọng lại tiếng cười đùa vui vẻ của Liễu Nhạc Nhi.

    "Thạch Đầu ca ca, muội biết ca rất lợi hại, nhưng mà đám Huyết Đao Hội còn có rất nhiều tên xấu xa."

    "Không còn sớm nữa, ca đói bụng không?"

    "Đợi tới lúc thoát khỏi nơi này, Nhạc Nhi sẽ bắt mấy con chim rừng rồi nướng cho ca ăn, tay nghề của Nhạc Nhi không tệ đâu nha!"

    "Thạch Đầu ca ca, từ nay về sau Nhạc Nhi sẽ coi ca ca như anh trai..."


     
    inthenight, tho_daiuy, ichuoi and 4 others like this.
  4. Lôi Soái

    Lôi Soái And so the legend begin! Đại Boss

    Được thích:
    241,973
    Phàm Nhân Tiên Giới Thiên
    Tác giả: Vong Ngữ
    Quyển 1: Phong khởi Linh Hoàn giới.
    Chương 4: Gắn bó

    Nhóm dịch: Phàm Nhân Tông
    Nguồn: Bạch Ngọc Sách






    Cùng nhau phiêu bạt muôn nơi
    Thời gian thấm thoắt đưa trôi cõi đời
    Tám năm nhanh tựa tiếng cười
    Nàng thành thiếu nữ dáng người thướt tha

    Cả một vùng núi rừng hoang vu rậm rạp rộng lớn.

    Gió lạnh thấu xương gào rú không ngừng, tuyết rơi đầy trời, đưa mắt nhìn ra chỉ thấy một màu trắng xóa.

    Hoàng hôn chưa tới mà do tuyết rơi dày đặc nên ánh sáng rất yếu ớt.

    Trên một con đường núi nhỏ ngoằn ngoèo uốn lượn, tuyết rơi phủ kín nhìn không rõ mặt đường, phía cuối con đường lóe lên ánh lửa tạo ra một chút ấm áp trong đất trời băng tuyết lạnh giá mênh mông.

    Nơi đó có một ngôi miếu thờ thần núi duy nhất trong bán kính ngàn dặm xung quanh.

    Do không có người lui tới nên nhang khói nơi đây đã lạnh tanh từ lâu. Vì bị bỏ hoang từ lâu nên phần lầu các ngoại viện và tường bao xung quanh đã sụp đổ tự lúc nào, hiện chỉ còn tòa chủ điện đổ nát trơ trọi.

    Cánh cửa đại điện đã không còn, lúc này cửa được che tạm bằng một manh chiếu rách để chống lại gió tuyết bên ngoài.

    Nhìn qua lỗ thủng của chiếu rách có thể thấy không gian bên trong điện, ngoài đám gạch đá, cỏ khô lộn xộn thì còn có một bóng người đang ngồi khoanh chân ở giữa điện.

    Đó là một thanh niên cao lớn mặc y phục màu xanh, dù đang ngồi bệt trên mặt đất cũng có thể thấy được chiều cao hơn người của hắn. Gương mặt không có bất kì cảm xúc nào ngoài vẻ đờ đẫn, thật chẳng khác nào bức tượng thần đổ nát ở phía sau: Chỉ có một vẻ ngốc trệ, thiếu sức sống.

    Thanh niên cao lớn đang khanh tay trước ngực, nằm gọn trong vòng tay hắn là một cô bé gầy gò chính là tiểu hồ yêu Liễu Nhạc Nhi.

    "Ách..."

    Đúng lúc này, trong lồng ngực thanh niên truyền ra một tiếng ho nhẹ.

    Cái đầu nhỏ của Liễu Nhạc Nhi đang cọ cọ vào cánh tay thanh niên, hai má nó vốn vùi sâu trong ngực hắn giờ này lộ ra ngoài. Khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xắn lúc này đỏ gay như bị bệnh, rõ ràng nó còn đang say giấc, đôi mắt nó nhắm nghiền nhưng hai con ngươi trong mắt như đang đảo qua đảo lại tựa như đang gặp một cơn ác mộng.

    "Không... Không được... Oái... Oái..."

    Liễu Nhạc Nhi vừa nói mơ ú ớ, nó vừa ôm chặt cánh tay thanh niên trong vô thức.

    Một chân của nó đá bung ra từ ngực thanh niên, cả cơ thể vặn vẹo như gặp chuyện không hay, khuôn mặt mới ló ra ngoài giờ này lại vùi trong ngực thanh niên.

    Thanh niên vốn dĩ đang ngồi nhìn về phía trước, lúc này hắn dường như cảm thấy gì đó nên khẽ liếc xuống, ánh mắt đờ đẫn của hắn lóe lên một cái như có điều gì đó khó hiểu, tuy nhiên sau đó lại trở về vẻ đờ đẫn ban đầu.

    "Thạch Đầu... ca ca..."

    Lại là một tràng nói mơ của cô bé vang lên từ trong ngực thanh niên, thanh âm nhỏ như tiếng muỗi vo ve, gần như rất khó nghe thấy.

    Không biết có phải do ánh lửa hồng hắt vào hay không, mà lúc này ánh mắt thanh niên trở nên ấm áp hơn vài phần, những khoảng mờ đục trong mắt lúc này dường như cũng đang sáng lên.

    Hắn cũng không hề ngồi dậy, chỉ xoay người qua bên dùng thân mình chắn gió lùa từ ngoài vô, cánh tay hắn khẽ nhấc lên đẩy cái chân cô bé vào trong lồng ngực rồi nhẹ ôm chặt thêm một chút.

    Cô bé cọ cọ người vào ngực hắn, đầu rúc rúc sâu vào ngực, rồi từ từ không cựa quậy nữa, hơi thở đều đều dần.

    Bên ngoài điện trời đã tối đen, cứ như là đang đồng bộ với gió tuyết trong đất trời.

    ...

    Trên một sườn núi xanh tươi cao chừng trăm trượng lộ ra một cửa động cao khoảng ba bốn trượng, một thanh niên đang đứng thẳng người quay lưng về phía cửa động.

    Liễu Nhạc Nhi đứng sau lưng thanh niên, một tay túm vạt áo, một tay ôm cứng chân hắn, nó ló mắt ra ngó về phía trước, khuôn mặt lúc này đang trắng bệch ra vì căng thẳng.

    Phía trước hai người mấy trượng, có một con gấu lớn lông xám cao chừng gấp đôi người lớn, hai chân sau đứng trên mặt đất, hai chân trước chồm lên cao.

    Trên đầu của nó nhô ra một cái sừng như một khúc xương trắng trông khá dữ tợn, hai mép nhe lên lộ ra hai hàm răng trắng ởn sắc nhọn, nó đang nhe nanh gầm gừ, hai bên mép chảy ra hai dòng nước miếng hôi tanh.

    Thanh niên vốn dĩ cao to vậy mà khi đứng trước con gấu này thì nhìn như một đứa trẻ.

    Tuy nhiên lúc này gương mặt hắn chẳng có cảm xúc gì, hai mắt nhìn thẳng vào mặt con gấu, đôi con ngươi đen kịt mờ mờ.

    Thanh niên và con gấu gườm gườm nhìn nhau một lát, sau đó chẳng biết tại sao con gấu bỗng tỏ ra sợ hãi, nó gầm nhẹ một tiếng, lùi về sau hai bước, hạ hai chân trước xuống rồi ba chân bốn cẳng chạy thẳng ra ngoài.

    Liễu Nhạc Nhi nhìn thấy vậy, thần sắc nó vốn đang căng thẳng, lúc này thở ra một hơi, sau đó nó gãi đầu gãi tai tỏ vẻ khó hiểu rồi ngửa mặt lên nhìn thanh niên.

    Nó nhìn khuôn mặt đờ đẫn của hắn một hồi cũng chả phát hiện ra điều gì khác lạ nên không khỏi cảm thấy thất vọng.

    "Thạch Đầu ca ca, Nhạc Nhi biết rõ ca ca không phải người thường, tiếc là huynh chả chịu nói câu nào. Nếu như chúng ta trò truyện vui vẻ có phải vui biết bao... Ai da..." Liễu Nhạc Nhi cất tiếng thở dài, sau đó nó nắm tay thanh niên kéo vào trong huyệt động.

    Thanh niên vẫn không nói lời nào, ánh mắt hắn nhìn xuống bàn tay nhỏ nhắn trắng nõn của cô bé, cả người hắn cũng bị nó lôi kéo bước vào trong động.

    ...

    Trên một thảo nguyên xanh bao la, khí trời đang độ tiết xuân, mững mầm cỏ non mơn mởn mới nhú tạo thành một tấm thảm xanh khổng lồ phủ kín thảo nguyên, một mùi hương tươi mát lan tỏa khắp muôn nơi.

    Một cô bé chừng tám, chín tuổi đang cầm trên tay một nhành dây chi chít hoa vàng, nó ngồi ngất ngưởng trên vai một thanh niên cao lớn, hắn đang chậm rãi bước về phía trước.

    So với thời điểm hai năm trước, thanh niên chả có gì khác, vẫn là bộ y phục xanh như trước, còn Liễu Nhạc Nhi lúc này đã rất khác.

    Chiều cao của cô bé tăng thêm không ít, những nét trẻ thơ đang mất dần trên khuôn mắt nhỏ nhắn, hai hàng lông mi đã bắt đầu xuất hiện vẻ mềm mại đáng yêu hiếm thấy, hiển nhiên có nét của đại mỹ nhân, sau này có khi sắc đẹp nghiêng nước nghiêng thành cũng nên!

    Mười ngón tay nó thoăn thoắt đan cái vòng hoa, miệng khẽ ngâm nga mấy khúc ca, thanh âm êm tai nghe như chim hoàng oanh hót.

    "Thành công!"

    Cuối cùng thì Liễu Nhạc Nhi đã ngừng tay, nó đã kết xong một cái vòng hoa rất xinh xắn. Nó cầm vòng hoa ngắm nghía một hồi rồi gật đầu với vẻ hài lòng, sau đó nó mang vẻ mặt vui tươi đặt cái vòng hoa lên đầu thanh niên một cách rất trịnh trọng.

    Cái vòng hoa được đan rất khéo, vừa khít đầu thanh niên. Thanh niên lúc này dường như đã phát hiện ra, hắn sờ tay lên đầu đụng vào cái vòng hoa rồi lại thu tay về.

    Liễu Nhạc Nhi đã quá quen với những hành động của thanh niên, nó cúi xuống nhìn sợi dây sáu màu đeo trên cổ thanh niên rồi vừa che miệng cười vừa làm bộ thò tay móc sợi dây đeo.

    Thanh niên vội phản xạ ôm ngực, hắn nắm chặt món đồ trang sức màu xanh trong lòng bàn tay thật lâu không chịu buông.

    "Thạch Đầu ca ca đúng là đồ quỷ keo kiệt, lần nào cũng làm vậy, muội chỉ tò mò muốn coi một chút xíu thôi mà..." Liễu Nhạc Nhi phồng hai má lên.

    Tuy miệng nói vậy nhưng trong lòng cô bé chẳng có ý gì. Hơn hai năm qua, vị Thạch Đầu ca ca kia chưa từng nói với nó một lời, ngoại trừ một số rất ít những lần có phản ứng với bên ngoài thì chỉ có việc liên quan tới món đồ trang sức màu xanh đeo trước ngực kia mới khiến cho hắn chủ động phản ứng.

    Bởi vậy nên cứ thỉnh thoảng Liễu Nhạc Nhi lại giả bộ dùng cách này để đùa giỡn.

    ...

    Thời gian trôi qua thật nhanh, mấy năm lại trôi qua.

    Một nàng thiếu nữ xinh đẹp tuổi chừng mười ba, mười bốn tuổi, tóc dài tới eo, diện bộ xiêm y trắng, hai tay chắp sau lưng, chân mang giày bệt công chúa màu hồng cánh sen đang đi tản bộ trên con đường phủ đầy cát vàng.

    Theo sau lưng nàng là một thanh niên cao lớn mặc y phục màu xanh có khuôn mặt ngờ nghệch, bước đi chậm chạp.

    Tốc độ của hai người một nhanh một chậm, nhưng bước chân thì một ngắn một dài nên thành ra khoảng cách vẫn được duy trì.

    Liễu Nhạc Nhi đi phía trước, nó nhìn thấy một tòa thành lớn ở phía cuối con đường, ở khu vực cửa thành có thể nhìn thấy rất nhiều người qua lại, nhìn xa xa nhỏ bé như đàn chim sẻ.

    "Thành Minh Viễn..." Liễu Nhạc Nhi nheo mắt nhìn về phía xa rồi nói chậm rãi.

    Thanh niên cao lớn đi tới cạnh nàng rồi đứng lại, hắn cũng nhìn về phía tòa thành ở phía xa.

    "Có vẻ đây là một tòa thành lớn của Nhân tộc..." Liễu Nhạc Nhi hạ thấp giọng, vẻ mặt có chút do dự.

    Năm năm trở lại đây, vì muốn chữa bệnh đần độn cho thanh niên nên hai người cũng đi tới một số thành trấn của Nhân tộc, tuy nhiên chưa bao giờ tới một tòa thành nào lớn như thế này.

    "Thạch Đầu ca ca, nếu ca khỏi hẳn bệnh rồi thì có thể giúp Nhạc Nhi báo thù được không?" Liễu Nhạc Nhi ngẩng đầu nhìn thanh niên rồi khẽ nói, không biết nàng đang hỏi hắn hay tự hỏi chính mình.

    Thanh niên nghe thấy, dường như cũng cảm nhận được đôi chút, hắn thu ánh mắt đang nhìn về phía xa rồi nhìn Liễu Nhạc Nhi, nhưng vẫn không nói lời nào.

    "Mình lại nói vớ vẩn rồi, tuy rằng Thạch Đầu ca ca lợi hại nhưng làm sao có thể đánh thắng được bọn Huyết Đao Hội có quá đông kẻ xấu như vậy." Liễu Nhạc Nhi suy nghĩ một hồi rồi lại cúi đầu xuống, vẻ mặt buồn bã, hai hàng nước mắt như hai dòng châu rơi xuống lã chã, thấm vào lớp cát vàng trên đường.

    Đúng lúc này nàng cảm thấy trên đỉnh đầu có gì nặng nặng, một cảm giác ấm áp truyền tới.

    Nàng ngẩng đầu lên thì thấy vị Thạch Đầu ca ca kia đang vuốt nhẹ trên đầu nàng, ánh mắt hắn hiện rõ vẻ nhu hòa.

    Không hiểu sao lúc này Liễu Nhạc Nhi cảm thấy vô cùng an tâm, một luồng dũng khí bỗng bột phát ra từ cơ thể, dường như gặp phải khó khăn lớn cỡ nào cũng không đáng sợ.

    Nàng đưa lay lau nước mắt trên mặt, bàn tay nắm chặt bàn tay thanh niên, trên mặt lộ rõ ý chí quyết tâm, cất bước đi nhanh về hướng cổng thành ở phía xa...


     
    inthenight, tho_daiuy, ichuoi and 4 others like this.
  5. Lôi Soái

    Lôi Soái And so the legend begin! Đại Boss

    Được thích:
    241,973
    Phàm Nhân Tiên Giới Thiên
    Tác giả: Vong Ngữ
    Quyển 1: Phong khởi Linh Hoàn giới.
    Chương 5: Mã thú.

    Nhóm dịch: Phàm Nhân Tông
    Nguồn: Bạch Ngọc Sách






    Minh Viễn Thành cầu thần y
    Từng nhà gõ cửa xá gì gian nan
    Tổn thương thần thức rõ ràng
    Con đường trị bệnh lại càng khó khăn

    Thành Minh Viễn là tòa thành lớn thứ ba của Phong Quốc.

    Tòa thành nằm trên một mảnh đất bằng phẳng có bán kính khoảng trăm dặm.

    Phía Nam thành là một con sông lớn uốn khúc, hai lộ giao thông thủy bộ đều vô cùng thuận tiện, điều này làm cho thành trì sầm uất hơn.

    Lúc này, nguyên một đám người đang xếp thành một hàng dài trước của thành, những tiếng ồn ào láo nháo khắp nơi.

    Liễu Nhạc Nhi kéo tay thanh niên cao to nhập vào hàng người, trên vẻ mặt nàng lộ ra một vẻ bất an, ánh mắt thỉnh thoảng lại liếc về vị trí phía trên cổng thành chừng vài trượng.

    Chỗ đó gắn một cái gương đồng hình bát giác hướng mặt ra ngoài.

    Lúc này mặt trời đã lên cao, bộ đồ án hình bát quái trên mặt gương đang nhấp nháy không ngừng, tạo ra một luồng chính khí.

    Thủ tục vào thành chỉ cần đưa cho bọn thủ vệ mấy đồng bạc là xong, cũng không có gì gọi là sâm nghiêm, vì vậy rất nhanh đã tới lượt Liễu Nhạc Nhi và thanh niên.

    Hai người vừa đi tới chỗ cổng thành, khi đứng đối diện với gương đồng hình bát quái thì bỗng có một cỗ lực lượng vô hình phủ lấy cả hai.

    Liễu Nhạc Nhi hơi sững người lại, cúi đầu xuống.

    Thanh niên cao lớn thì vẫn đứng thẳng, hai mắt nhìn thẳng về phía gương đồng bằng một ánh mắt ngốc trệ, nhưng có một chi tiết chả ai để ý tới: Ở sâu trong con ngươi thanh niên bỗng lóe lên một tia sáng màu lam rồi nhanh chóng biến mất, gương đồng cũng không hề có phản ứng gì bất thường.

    "Các ngươi là người phương nào? Vào thành làm gì?" Một tên thủ vệ là nam tử trung niên liếc qua hai người rồi hỏi qua loa.

    "Thưa các vị đại ca, huynh muội chúng tôi ở cách thành chừng ba trăm dặm về hướng Tây Bắc. Chúng tôi là người của Liễu gia, tôi tên là Liễu Nhạc Nhi còn đây là huynh trưởng Liễu Thạch, bọn tôi tới đây để tìm người chữa bệnh cho ca ca." Liễu Nhạc Nhi nở nụ cười tươi rồi nhanh chóng đáp lời.

    Mấy năm nay nàng và thanh niên sống nương tựa vào nhau, tuy nhiên không thể tránh khỏi việc tiếp xúc với người ngoài nên nàng mới đặt cho vị "Thạch Đâu ca ca" này cái tên là Liễu Thạch.

    Miệng nói, tay Liễu Nhạc Nhi lập tức dúi cho tên thủ vệ mấy đồng bạc, số tiền này nhiều hơn phí tổn thông lệ vài phần.

    Tên thủ vệ trung niên thấy vậy thì tỏ ra rất hài lòng, gã lẳng lặng đút tiền vô túi, sau khi liếc qua thanh niên ngốc trệ có tên Liễu Thạch một cái thì vội xua tay:

    "Xem ra huynh muội các ngươi không phải hạng người xấu, mau vào đi!"

    Liễu Nhạc Nhi gật đầu rồi kéo tay Liễu Thạch bước nhanh vào thành, sau khi đi vào trong tới một chỗ vắng vẻ cách cổng thành một đoạn xa mới dám bước chậm lại và thở ra một hơi.

    "May mà trên người còn có cái Dẫn Khí Phù năm xưa cha cho mới che đậy được yêu khí trên người, kính chiếu yêu cũng nhìn không ra."

    Liễu Nhạc Nhi ngó xung quanh thấy không có bóng người, mở miệng nói lầm bầm vài câu và lấy ra một miếng ngọc phù màu xanh từ trong người.

    Ngọc phù dài chừng hai thốn, rộng cỡ hai đốt ngón tay, trên bề mặt khắc đầy hoa văn màu xanh tạo thành một pháp trận có vẻ phức tạp, từng luồng sáng xanh không ngừng chuyển động cứ như những dòng nước đang chảy.

    Nàng nhìn thấy vật đó, trong lòng lại trào dâng một niềm thương cảm, nhìn lại miếng ngọc phù lần nữa rồi mới cất đi.

    Đi qua hai hẻm, hai người đặt chân lên tuyến đường chính của Minh Viễn Thành.

    Đường rất rộng, ba cỗ xe ngựa lớn chạy song song cũng dư chỗ, hai bên đường là những cửa hàng cửa hiệu kinh doanh hoành tráng nằm san sát nhau tới khuất tầm mắt.

    Vật liệu xây dựng nơi đây dùng rất ít gạch ngói, chủ yếu là dùng gỗ, lầu các cũng không quá cao, hiếm lắm mới có một căn cao quá mười trượng, tuy nhỏ nhưng lại rất tinh xảo và còn rất mới.

    Lần đầu tiên được tới tòa thành lớn như Minh Viễn Thành, đám người xô bồ đông đúc ở xung quanh làm cho Liễu Nhạc Nhi có phần hơi hoảng, nàng nép sát người vào Liễu Thạch.

    Dòng người xung quanh vô cùng tấp nập nhưng việc ai nấy làm, chả ai làm phiền gì hai người, điều này làm cho nàng nhanh chóng bình tĩnh lại và cũng rất nhanh bị hấp dẫn bởi các món đồ chơi và các quầy hàng trên phố. Nàng kéo tay Liễu Thạch đi dạo phố với vẻ mặt rất háo hức.

    "Thạch Đầu ca ca nhìn bên kia mà xem! Muội đã nghe qua về nó, có vẻ đúng là ăn rất ngon." Liễu Nhạc Nhi không thể rời mắt khỏi một gánh hàng rong chuyên bán kẹo hồ lô.

    Cảnh vật náo nhiệt phản chiếu trong mắt Liễu Thạch, mặt hắn vẫn không hề có chút cảm xúc nào, giữ nguyên vẻ thờ ơ mặc kệ hết thảy.

    Liễu Nhạc Nhi đang muốn kéo hắn qua xem, lúc này thấy bộ mặt ngây ngô của hắn thì trong lòng mất cả hứng, lập tức nhớ ra mục đích chính của chuyến đi này, nàng vội nắm chặt tay thanh niên và nói:

    "Thạch Đầu ca ca yên tâm đi, tòa thành lớn như vậy chắc chắn có thể tìm được đại phu trị khỏi bệnh cho ca."

    Liễu Thạch nghe vậy, ánh mắt dường như có chút thay đổi.

    Liễu Nhạc Nhi kéo tay Liễu Thạch vào một quán cơm ven đường gọi vài món ăn rồi hỏi thăm, rất nhanh chóng tìm ra hai y quán ở gần đó.

    Y quán Lý thị phía Tây thành.

    Y quán Lý thị đã có thâm niên trăm năm, cũng có thể coi là lâu đời.

    một vị nam tử trung niên mặc áo xanh đang ngồi ngay ngắn trên ghế, ba ngón tay đặt lên cổ tay Liễu Thạch, tập trung hết sức vào việc bắt mạch, Liễu Nhạc Nhi đứng bên cạnh với vẻ mặt hồi hộp.

    Nam tử trung niên kia tên là Lý Trường Thanh, là chủ nhân đương thời của y quán Lý thị, nổi danh xa gần với biệt hiệu Hạnh Lâm Diệu Thủ, hành nghề y đã trên hai mươi năm.

    Sau một hồi bắt mạch rất lâu, Lý Trường Thanh thu tay lại.

    "Lục mạch của lệnh huynh đều ổn định có lực, khí huyết dồi dào, tất nhiên cơ thể vô cùng khỏe mạnh, vậy mà lại bị chứng mất hồn. Chứng bệnh này xuất hiện từ lúc nào? Có phải do bị nguyên nhân tác động từ bên ngoài không?" Lý Trường Thanh khẽ nhíu mày, cất tiếng hỏi Liễu Nhạc Nhi.

    "Tiểu nữ và huynh trưởng đã xa nhau nhiều năm vì vậy hoàn toàn không biết gì về bệnh của huynh ấy." Liễu Nhạc Nhi lắc đầu rồi trả lời.

    "Vậy thì bó tay rồi, không biết nguyên nhân thì không thể có cách điều trị. Xin thứ lỗi cho tại hạ y đạo còn nông cạn, hữu tâm mà đành vô lực." Lý Trường Thanh khẽ vuốt râu rồi đáp, trên mặt hiện lên vẻ áy náy.

    "Thật sự không có manh mối gì hay sao?" Liễu Nhạc Nhi vội nói.

    "Lão hủ thực sự bó tay." Lý Trường Thanh lắc đầu.

    Trong lòng Liễu Nhạc Nhi lộ rõ sự thất vọng, nàng cúi đầu chào Lý Trường Thanh rồi dắt Liễu Thạch rời y quán.

    "Y quán trong thành Minh Viễn còn rất nhiều, chúng ta cứ đi gõ cửa từng nhà, nhất định sẽ chữa được bệnh cho ca."

    Sau một hồi ủ rũ, nàng cất tiếng như để động viên Liễu Thạch.

    Liễu Thạch chỉ khẽ nhếch miệng cười, không biết hắn có hiểu những lời của Liễu Nhạc Nhi hay không.

    Hai người tiếp tục bước chân, sau khi đi qua hai khu phố thì tới cửa một y quán khác.

    Y quán này có tường bao xung quanh màu xám, mái lợp ngói màu đen, cổng và sân rất lớn, toát lên một vẻ xa hoa hoành tráng, oách hơn rất nhiều so với y quán Lý thị, lượng người tới khám cũng đông hơn rất nhiều.

    "Y quán này lớn như vậy thì đại phu ở đây phải có y thuật rất cao minh mới phải!" Liễu Nhạc Nhi trong lòng đang rất hi vọng, nàng vội kéo Liễu Thạch vô trong.

    Sau nửa canh giờ, hai người bước ra ngoài, vẻ mặt nàng lại tràn đầy sự thất vọng.

    "Bình tĩnh, còn rất nhiều y quán khác..." Liễu Nhạc Nhi xốc lại tinh thần nhanh chóng.

    Nửa ngày sau, hai người đã đi qua khắp các ngõ ngách, dường như đã đi qua hơn nửa số y quán trong Minh Viễn Thành, vậy mà tất cả các đại phu đều bó tay với chứng bệnh của Liễu Thạch.
    ....

    Dã Cúc Trai ở phía Bắc thành.

    Hai bóng người đang từ từ bước ra ngoài, chính là Liễu Nhạc Nhi và Liễu Thạch.

    Vẻ mặt Liễu Nhạc Nhi đang thất thần, nàng cúi đầu xe xe gấu áo.

    Dã Cúc Trai này không phải y quán lớn nhất Minh Viễn Thành, nhưng mà đại phu ở đây được đồn có khả năng chữa được rất nhiều căn bệnh quái lạ, tiếc là họ cũng không thể tìm ra căn nguyên bệnh của Liễu Thạch.

    "Tiểu cô nương, xin dừng bước!" Đúng lúc này một thanh âm truyền tới từ phía sau, một lão giả tóc bạc mặc áo bào xanh đang nhanh chân đuổi theo.

    "Là Lưu đại phu!" Liễu Nhạc Nhi tỏ vẻ ngạc nhiên, nàng dừng chân.

    Lão giả áo xanh chính là đại phu của Dã Cúc Trai, là người mới bắt mạch cho Liễu Thạch.

    "Ngài mới phát hiện ra điều gì mới liên quan tới bệnh tình của ca ca hả?" Trong lòng Liễu Nhạc Nhi nổi lên một tia hi vọng, nàng vội hỏi.

    "Đúng là như vậy, sau khi khám cho lệnh huynh, lão phu có đọc một số y điển trong hậu đường, vô tình thấy một ca bệnh có phần tương tự." Lão giả áo xanh gật đầu.

    "Xin đại phu nói rõ!" Liễu Nhạc Nhi nghe thấy vậy thì tỏ rõ sự vui mừng.

    "Theo những gì trong sách ghi lại thì bệnh tình của lệnh huynh khác xa chứng mất hồn bình thường, có thể đã bị trúng bùa chú, hoặc bị người ta hạ cấm chế làm tổn thương thần hồn. Những đại phu phàm tục không thể chữa trị thương tích đó, chỉ có thể tìm những vị tiên sư am tường chuyện này thì mới có cơ hội. Còn việc không nói được thì là chuyện nhỏ thôi, chỉ cần thần hồn được khôi phục thì lại mở miệng nói bình thường." Lão giả áo xanh nói tiếp.

    Sau khi nghe xong, Liễu Nhạc Nhi cau mày lại, một lúc lâu sau mới hồi phục nụ cười tươi dễ thương:

    "Đa tạ đại phu đã chỉ điểm!"

    "Tiểu cô nương khách sáo rồi, cứu người là bổn phận của mấy kẻ làm nghề y như chúng tôi." Lão giả cười với vẻ đắc chí rồi quay về phòng làm việc.

    Liễu Nhạc Nhi cùng với thanh niên rới khỏi Dã Ức Trai, vẻ mặt rầu rĩ không vui.

    "Chà... bệnh tình của Thạch Đầu ca ca... quả nhiên là bị người ta đả thương thần hồn." Nàng cất tiếng thì thào tự nhủ.

    Nàng là người của tộc Hồ yêu, tuy tuổi còn nhỏ nhưng cũng có chút hiểu biết về tu tiên luyện đạo, mấy năm nay nhìn vào tình trạng của Liễu Thạch, nàng đã sớm suy đoán hắn bị ai đó đả thương thần hồn.

    Muốn chữa trị chắc phải tìm sự hỗ trợ của tu tiên giả tinh thông đạo pháp liên quan tới thần hồn.

    Chỉ có điều những tu tiên giả như vậy thường có thực lực khủng, chỉ với một miếng Dẫn Khí Phù thì nàng không chắc có thể che giấu được đối phương.

    Chuyến đi tới thành Minh Viễn lần này, hai người đã tìm tới các y quán cũng là mang theo một hi vọng mong manh là suy đoán của nàng đã sai, tuy nhiên giờ đây kết quả thực tế là những gì không được như ý.

    Liễu Nhạc Nhi đang cảm thấy phân vân.

    Đúng lúc nàng còn đang cau mày suy nghĩ thì ở con đường phía trước nổi lên những tiếng động lớn, đám người trên đường tán loạn cả lên.

    "Ngựa lồng!"

    "Mau tránh ra!"

    Một tiếng thét lớn từ xa vọng tới, đám người trở nên hỗn loạn, ai cũng nháo nhào chạy dạt về hai bên đường.

    Cách đó không xa, một cỗ xe ngựa màu bạc được kéo bởi một con quái mã mình phủ đầy vảy màu xanh, con quái mã đang lồng lên phi như điên, phóng thẳng về phía Liễu Nhạc Nhi và Liễu Thạch.

    Quái mã màu xanh hí lên điên cuồng, cái xe ngựa long lên sòng sọc, gã đánh xe mặt cắt không còn giọt máu, gã đang cố sức kéo dây cương nhưng có vẻ chẳng phanh lại được chút nào.

    Liễu Nhạc Nhi cảm thấy kinh hãi, nàng định kéo tay thanh niên né tránh qua một bên nhưng đã không kịp.

    Một cơn gió mang theo mùi tanh cuốn tới, con quái mã kéo theo xe ngựa đã lao tới chỉ còn cách hai người khoảng một trượng, nàng đã có thể nhìn thấy từng đám bọt mép sùi ra từ cái miệng đầy răng manh của quái mã màu xanh...


     
    inthenight, binhdn, ichuoi and 3 others like this.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)