Tiên Hiệp Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục - [Nữ chính]

Thảo luận trong 'Huyền Huyễn - Tu Chân' bắt đầu bởi Chpn, 29/1/17.

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.
  1. Lôi Soái

    Lôi Soái And so the legend begin! Đại Boss

    Được thích:
    213,531
    Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục
    Tác giả: Phong Hành Thuỷ Vân Gian
    Quyển 7
    Chương 812: Đàn thú nổi giận

    Dịch: QT và Google ca ca
    Nguồn: Tâm Vũ Nguyệt Lầu

    Cằm thanh tú của nàng điểm nhẹ về hướng cạnh bờ: “Nhìn xem đó là gì!”

    Mói người chăm chú nhìn kỹ, mới phát hiên ven hồ ẩn ẩn còn có mười mấy bóng dáng, chỉ là đều bị bóng đêm che lấp, màu sắc da lông bản thân lại tối, nhất thời cư nhiên không bị phát hiện. Lúc này trên bầu trời đánh ra một đạo sấm, mọi người mượn ánh sáng ngắn ngủi thấy rõ diện mạo của đám dị thú này.

    Thứ này lớn lên có vài phần tương tự với trâu rừng, hình thể thì lớn hơn, trên đầu có bốn sừng, trên hai gò má mọc ra hai đôi mắt, da lông cũng phân ra hai đoạn màu sắc, nửa người trên màu nâu nhạt, nửa người dưới lại có màu đen nhánh.

    Chúng đang cúi đầu uống từng ngụm từng ngụm nước. Cách xa như vậy, mọi người tựa hồ còn có thể nghe thấy âm thanh ọt ọt khi nước chảy qua cổ họng, cảm giác trong cổ họng của mình cũng như có hơi nước.

    “Đây là Liệt Đề Ngưu.” Lư Khâu Hạ khẽ nói với mọi người, “Ăn cỏ mà sống.”

    Xung quanh một mảnh yên tĩnh, tựa hồ ngay cả âm thanh kêu vang của côn trùng cũng không có. Có đệ tử lặng lẽ nói: “Sư phụ, chúng ta cũng đi lấy một chút nước uống đi.” Vừa thấy hồ nước này, mọi người không chỉ khát nước khó nhịn, ngay sau đó trên người còn ngứa lên, hận không thể nhào vào trong nước tắm rửa một phen mới tốt. Mọi người bước đi trên tiên đồ đã lâu, bình thường tiện tay phóng một đạo Thuật vệ sinh đã quen, chưa từng chịu qua kiểu không sạch sẽ như vậy?

    Liệt Đề Ngưu ở bờ sông vẫn không nhúc nhích, thoạt nhìn vô hại. Lư Khâu Hạ cũng động tâm, đang muốn lệnh cho mọi người chạy vòng bên hồ theo đường khác, Đồ Tận đột nhiên nói: “Chậm đã! Bọn trâu này không đúng, một mực uống nước không ngừng.”

    Mọi người của Thanh Đào Các đang muốn hỏi “uống nước thì làm sao?”, trong đầu hiện lên một ý niệm, đều là sợ hãi cả kinh. Nhìn kỹ đám Liệt Đề Ngưu kia, quả nhiên mỗi một đầu đều vùi đầu uống nước, giống như là khát khô cả đời chưa từng chạm qua nước, thực hoàn mỹ thuyết minh cho hai chữ “nuốt chửng”. Dù là trên thảo nguyên này nguồn nước khan hiếm, chúng cũng không thể bày ra bộ dạng như muốn uống cạn hồ nước như vậy chứ?

    Nghĩ lại lời nói lúc trước của Ninh Tiểu Nhàn, sinh vật bị Hoặc Tâm Trùng xâm thể sẽ “khát khô cực độ”, một màn trước mắt chẳng lẽ không phải rất phù hợp sao? Khát vọng đối với nước của thân thể con người là phát ra từ bản năng, nhưng nếu sau khi tiến lên, đám Liệt Đề Ngưu thật đúng sẽ phát ra công kích thì làm thế nào cho phải?

    May mắn thời điểm bọn họ còn đang do dự, đã có những sinh vật khác thay bọn họ lựa chọn.

    Bụi cỏ ở gần Liệt Đề Ngưu đột nhiên không gió mà bay, sau đó đập ra ba bóng dáng cực lớn, động tác nhanh chóng, vừa ra tràng đã nương theo tiếng hô hùng vĩ.

    Chúng ở trong sự vận động với tốc độ cao, trong mắt người thường nhìn xem thì giống như tia chớp màu vàng,vừa xuất hiện thì giống như là đao nhọn, từ ba phương hướng khác nhau cắt vào bên trong đàn trâu. Đây cũng là một sinh vật hình báo, một thân da lông ánh vàng rực rỡ còn có vằn xinh đẹp, cơ bắp rắn chắc phồng lên cao cao, đem lực cùng mỹ kết hợp vừa đúng. Thế nhưng đợi đến khi mọi người nhìn thấy khuôn mặt của nó, đã biết rõ thứ này khẳng định không phải báo đốm bình thường – loại báo này chỉ mọc ra một con mắt lớn, hơn nữa còn có lỗ tai trâu nhọn vểnh lên?

    “Thân báo, tai trâu, một mắt, âm thanh to lớn.” Trường Thiên ở bên tai Ninh Tiểu Nhàn nhanh chóng thấp giọng nói: “Đây là dị thú Chư Kiền, sở trường ngự phong (điều khiển gió).”

    Hóa ra thiên phú của quái vật này là ngự phong, khó trách tốc độ lại nhanh như vậy, nếu là bỗng nhiên gặp được, ngay cả nàng lúc này cũng không nắm chắc có thể tiếp được.

    Nếu đổi lại là bình thường, Liệt Đề Ngưu thấy thiên địch sẽ quay người bỏ chạy, sau đó Chư Kiền sẽ đuổi theo, từ trong đám con mồi lựa chọn con già yếu để đuổi bắt. Sách lược này đã được dị thú có tính ăn thịt sử dụng trong thời gian suốt mấy trăm vạn năm, bản thân nó không có vấn đề, nhưng vấn đề lại phát ra từ trên thân Liệt Đề Ngưu.

    Không giống với lúc trước, bọn Liệt Đề Ngưu này sau khi nghe được tiếng rống to của Chư Kiền, không chỉ không xoay đầu bỏ chạy, ngược lại là xoay người về hướng âm thanh phát ra, cúi đầu lao đến! Mấy chục đầu trâu lớn đồng loạt chuyển hướng, trường cảnh kia giống như là tường thịt lấp kín mang theo gai nhọn! Cử động khác thường của chúng hiển nhiên nằm ngoài dự kiến của Chư Kiền, nhưng mà động tác của bản thân nó thật sự quá nhanh, ngay cả mình cũng không khống chế được, đã vọt đến phía trước đàn trâu. Liệt Đề Ngưu có bốn sừng, lại thêm hình thể khổng lồ, cũng không kém xẻng xúc tuyết bao nhiêu, đầu Chư Kiền không may này ỷ vào tư thái linh hoạt tránh được công kích của hai đầu trâu, nhưng vô luận là thế nào cũng không thể né tránh được đầu thứ ba, bị cái xẻng xúc lên, ở tiếng kêu gào thê thảm trùng trùng điệp điệp bị văng ra xa bốn, năm trượng!

    Theo góc độ của Ninh Tiểu Nhàn nhìn sang, đều có thể nhìn thấy bên người của sinh vật tựa như báo này bị chọc ra bốn đại động, cơ hồ xuyên qua thân thể, sau một lần đâm mạnh kia, máu vẩy ra giữa không trung, lại có vài phần cảm giác thê diễm.

    Sau khi nó rơi xuống đất lại giãy giụa đứng lên, bị Liệt Đề Ngưu đuổi kịp đến bao vây, dùng sức giẫm đạp. Cho dù nó hung mãnh cắn quanh, đem vài đầu Liệt Đề Ngưu xé rách đến máu tươi đầm đìa, nhưng mà đối phương giống như là không hề có cảm giác đau đớn hay sợ hãi, cư nhiên cũng đưa miệng thường ăn chay đến cắn ngược lại nó. Cho dù đây có là cương cân thiết cốt, bị một đám lớn quái thú mỗi đầu nặng đến vài ngàn cân vây quanh ra sức giẫm đạp, còn có thể động tay động chân hay sao?

    Mọi người ở đây mắt sắc, càng thấy được khóe miệng của đám trâu chảy ra nước miếng, tiếng bò rống ùm…ụm…bò…ò gọi đến hân hoan, giống như là hưng phấn tột độ. Sau đó âm thanh của Chư Kiền bên trong đàn trâu dần thấp xuống, cuối cùng đã không còn nghe thấy nữa.

    Động tác của hai đầu Chư Kiền khác chậm một chút, không có nhào vào đàn trâu. Giờ phút này thấy dị trạng, nhất thời sững sờ tại chỗ, không biết làm thế nào cho phải. Trong trí nhớ, bọn trâu ngốc này không phải nên chạy trối chết, sau đó để chúng nó thong dong lựa ra con mồi lạc đàn sao, tại sao hôm nay đột nhiên có tính tình này?

    Thừa dịp đằng trước một mảnh hỗn loạn, Lư Khâu Hạ ra dấu tay, mọi người nhanh chóng lui về sau. Một đám người dưới sự yểm hộ của cảnh đêm cùng với bụi cỏ bắt đầu di chuyển về phía xa xa, tận lực không phát ra âm thanh.

    Trời vào lúc này, thay đổi hướng gió.

    Vài đầu Liệt Đề Ngưu đang hưng phấn ngẩng đầu hít hà, rốt cục nhớ tới còn có hai đầu Chư Kiền ở đây, kêu to vài tiếng xoay người trở lại, bắt đầu nhắm ngay chúng chạy tới.

    Hai đầu báo vàng này giật mình nảy người, chung quy thân mình cũng linh hoạt hơn Liệt Đề Ngưu mấy lần, vô ý thức xoay người bỏ chạy. Chân sau của chúng phát lực, nhẹ nhàng nhảy lên, thoáng cái nhảy ra xa hơn mười trượng!

    Sau đó, chuẩn xác đối mặt với những nhân loại đang vừa lui lại.

    Cái này gọi là không thể buông tha, hai bên đều thất kinh. Chư Kiền không ngờ được ở đây lại có người nấp, mà những người đang lặng lẽ chạy trốn về sau cũng âm thầm kêu khổ, thầm mắng hai kẻ này cư nhiên lại nhảy đến bên cạnh mình, đây không phải là họa thủy đông dẫn (kẻ gây tai họa) sao?

    Quả nhiên Liệt Đề Ngưu nhìn qua hướng Chư Kiền nhảy đến, phát hiện cư nhiên còn có một lượng lớn con mồi mới, lập tức hưng phấn đến nỗi lỗ mũi phình to, trùng trùng điệp điệp thở ra vài cái, rồi nhấc chân lao đến!

    Hình thể của chúng so với trâu rừng Châu Phi của Hoa Hạ còn lớn hơn một vòng, một mảnh đen kịt cứ xông lên như vậy, kéo theo sau là cát bụi cuồn cuộn, vô số bùn đất, cây cỏ, đá cuội tung bay, thật đúng là giống như xe lu, hơn nữa còn là mười chiếc xe lu ở cùng một chỗ bão táp mà chạy đến!

    Thời điểm này còn có cái gì dễ nói chứ, sư huynh đệ Lư Khâu Hạ chửi bới một tiếng, quát to: “Chạy mau!” Mọi người không đợi hắn hạ lệnh, đã sớm phát lực chạy như điên về hướng tây!

    Về phần hai đầu báo gây họa kia, hiện tại đương nhiên cũng chẳng quan tâm đến việc đuổi theo người, quay người chạy về một hướng khác. Dù sao thân hình của chúng nhẹ nhàng nhanh chóng, qua mấy lần tung nhảy đã biến mất trong những bụi cỏ.

    Hiện tại đám người ngay cả thời gian hâm mộ công phu của bọn nó cũng không có, bởi vì Liệt Đề Ngưu phân ra thành hai hướng, có chín mười đầu đuổi theo Chư Kiền, hơn mười đầu khác đã đuổi theo phương hướng của chính mình!

    Hai đùi, dù sao cũng không thể chạy lại được bốn chân của người ta.

    Tuy nói tất cả mọi người đều có thân thể phàm nhân, nhưng một khi gặp được nguy hiểm, cũng là biết ngay cao thấp. Lúc Ninh Tiểu Nhàn còn là phàm nhân đã luyện qua Đạo Dẫn Quyết, thân hình linh hoạt so với người thường rất nhiều. Trong mắt người khác, giờ phút này nàng chạy vội trên đồng cỏ giống như là chim én bay khỏi rừng, cơ hồ là mũi chân nhẹ nhàng chạm đất, có thể thuận thế trượt đi ba, bốn trượng, ít phí khí lực.

    Trường Thiên chính là theo sát bên cạnh nàng, vô luận tốc độ của nàng có thế nào, luôn luôn chưa từng bị bỏ lại. Đạo Dẫn Quyết mà nàng tu luyện là do hắn truyền thụ, tạo nghệ của hắn ở phương diện này làm sao thấp hơn nàng được? Cho dù là trong khi chạy trốn vội vã như vậy, khí tức của hắn vẫn là thong thả, không thấy hỗn loạn.

    Về phần Đồ Tận, công pháp hắn tu luyện quá đặc thù, sở trường là nghiền ép mỗi một phần tiềm lực trong cơ thể, bởi vậy vẫn có thể một mực đi theo sau lưng hai người, cũng không bị rơi ở phía sau đội ngũ.

    Nhưng mọi người của Thanh Đào Các không có cách nào thong dong như vậy. Ngoại trừ sư huynh đệ Lư Khâu Hạ đã ra vào Vân Mộng Trạch mấy lần, có nhiều kinh nghiệm trong việc tránh địch cùng chạy trốn, còn có thể chạy trước được, Linh Vân cùng một tên nam đệ tử khác thở hồng hộc, tuy đã ra sức nhấc chân, nhưng tốc độ vẫn không nhanh lên được.

    Vốn là tu sĩ luôn bay tới bay lui, chưa từng cần hao phí nhiều khí lực của cơ thể như vậy a? Dù sao bọn họ cũng đã bôn ba mười canh giờ, cơm nước không ăn, giờ phút này đã sắp đạt đến độ nỏ mạnh hết đà.

    Linh Vân nghe được tiếng quái vật ở sau lưng đang đuổi đến gần, tiếng bước chân giống như vang lên ở sau lưng, tiếng thở dốc của mỗi đầu trâu giống như có thể thổi lên tóc của nàng, nhịn không được thét to: “Sư phụ, cứu cứu con!”

    Lư Khâu Hạ nghe được tiếng kêu cứu của nàng, cảm thấy mềm nhũn, nhuyễn tiên (roi mềm) trong tay áo chém ra, quấn lấy phần eo của nàng dùng sức kéo một cái, đem nàng kéo tới bên cạnh mình, tay kia dán sát vào sau lưng nàng, giúp nàng dùng sức chạy tiếp.

    Nhưng mà tên nam đệ tử khác lại không may mắn như vậy. Liệt Đề Ngưu đã chạy tới gần, trong đó có một con hơi cúi đầu xuống, quơ quơ đầu, mọi người đang chạy như điên phía trước chợt nghe thấy âm thanh thê thảm kéo dài của tên nam đệ tử đó truyền đến!

    Vô luận là ai nhìn lại, đều là trong nội tâm lạnh toát, nhịn không được nhấc chân chạy nhanh hơn! Bởi vì đầu trâu điên này căn bản không cần công phu gì cả, liền đem sừng sắc bén đâm vào người hắn giơ lên cao cao, hung hăng ném đi!

    Tiếng kêu thảm thiết của nam đệ tử này đột nhiên im bặt, đoán chừng là bị ngất đi khi ngã trực tiếp. Lập tức có bảy tám đầu Liệt Đề Ngưu phân tán chạy ra ngoài, vây quanh hắn dùng lực ngậm cắn. Bản năng sinh sôi nảy nở của Hoặc Tâm Trùng đang quấy phá!

    Đồ Tận đi theo sau hai người Ninh Tiểu Nhàn, nhanh chóng nói: “Phải nghĩ biện pháp cách xa đám người này một chút, nếu không chúng ta không thể bỏ lại đàn trâu đang truy tung. Không bằng…” Dù sao hiện tại bọn họ cũng là thân thể phàm nhân, trạng thái chạy nhanh trên đường dài như thế này không duy trì được quá lâu!

    Vợ chồng hay là chim cùng rừng thì sao, đến lúc tai vạ không phải cũng là từng người tự chạy hay sao? Huống chi đám người này cũng không có quan hệ họ hàng hay bạn bè gì với họ, hiện tại chẳng qua chỉ là một đống vướng víu.

    Hắn còn chưa nói xong, một âm thanh cuồng bạo hùng hồn liền vang lên từ phía sau mấy cây đại thụ bên trái!​
     
  2. Lôi Soái

    Lôi Soái And so the legend begin! Đại Boss

    Được thích:
    213,531
    Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục
    Tác giả: Phong Hành Thuỷ Vân Gian
    Quyển 7
    Chương 813: Bột Long

    Dịch: QT và Google ca ca
    Nguồn: Tâm Vũ Nguyệt Lầu

    Edit: Hong Van

    Beta: Tiểu Tuyền

    Âm thanh này đã từng xa cuối chân trời, lúc ấy mọi người chợt nghe được da đầu đã run lên, hiện tại bỗng nhiên nổ vang trong vòng hơn trăm trượng, trong khoảng thời gian ngắn ngay cả âm thanh chấn động mặt đất mà đàn trâu đem lại cũng đều sinh sinh bị đè ép xuống, giống như giữa trời quang đánh ra một đạo sét, thật đúng là khiến cho can đảm của mọi người đều nứt vỡ!

    Có một đệ tử Thanh Đào Các vốn là cúi đầu chạy trốn, thình lình bị một tiếng này dọa mà trực tiếp nghiêng một cái, đi đứng cũng mềm nhũn đi, nếu không có Linh Sơn ở bên cạnh đúng dịp kéo hắn một cái, giờ phút này đã biến thành hồ lô lăn trên đất, bị đàn trâu tùy ý giày xéo.

    Một tiếng rống to này qua đi, đằng sau thân cây bên cạnh đã nhảy ra hai bóng dáng, chạy về hướng mà mọi người đang chạy. Hình thể của chúng cũng không nhỏ, nhưng nếu so sánh với bóng đen cực lớn bỗng nhiên xuất hiện phía sau cây rừng thì giống như hai đầu châu chấu. Tốc độ kia tuy nhanh chóng vô luân, Ninh Tiểu Nhàn lại liếc nhìn ra được, đúng là hai đầu Chư Kiền chạy trốn lúc trước!

    Nàng nghiến răng nghiến lợi nói: “Hai kẻ này cũng thật có thể gây chuyện!”

    Trường Thiên lại buồn bực cười một tiếng: “Tọa kỵ đưa tới cửa rồi!” Bỗng nhiên tăng tốc, bước về trước hai bước. Đồ Tận đột nhiên biến trở về thân Kỳ Thú, chở hai người chạy băng băng. Nhưng mà Kỳ Thú ở Vân Mộng Trạch, làm sao có thể chạy nhanh hơn hai đầu Chư Kiền ngự phong mà đi này chứ?

    Hắn liệu sự rất chuẩn, một đầu Chư Kiền trong đó vừa rơi xuống đất, hai bước dài này của hắn vừa bước ra ngoài, đã ngăn ở phía trước mãnh thú này.

    Chư Kiền đang muốn trốn chạy thoát chết, phía trước thình lình nhảy lên một bóng đen dọa nó nhảy dựng, nhìn kỹ lại mới phát hiện ra là sinh vật hình người. Nó chỉ có một tâm tư là rời khỏi sinh vật to lớn phía sau càng xa càng tốt, giờ phút này cũng không có tâm ứng chiến, chỉ nâng chân trái lên vung mạnh tới.

    Chân trước của nó giống với động vật họ mèo, bình thường đi đường lặng yên không một tiếng động, lúc đối địch, móng vuốt sắc bén y hệt lưỡi dao sẽ từ trong đệm thịt nơi chân hiện ra đả thương người. Giờ phút này ánh sao yếu ớt, Ninh Tiểu Nhàn lại có thể nhìn thấy vài đạo hàn mang nơi chân trước của nó, hiển nhiên nếu phàm nhân bị cào trúng, đoán chừng là sẽ có kết cục bị rạch bụng.

    Kinh nghiệm đối địch của Trường Thiên phong phú, chân trái của nó khẽ động, hắn cũng đã hóp bụng trước ngưỡng, dán mặt đất nhảy lên đến bên trái nó, một trảo này đúng lúc lướt qua tóc đen của hắn, hiểm lại càng hiểm, một kích này đánh vào không khí, rõ ràng là hắn đã tính toán thỏa đáng cả rồi. Đợi đến khi hắn đứng thẳng người, trước mắt đã là thân hình không hề phòng bị của đại báo.

    Ngay sau đó, hắn giơ tay lên, hạ xuống, hung hăng bổ vào trên cổ cường tráng của Chư Kiền!

    Lúc này dư thế vọt tới trước của đại báo không suy yếu, sau khi trúng một chiêu này của hắn, mạnh mẽ nghiêng nghiêng hai cái, chân mềm nhũn, thân hình đứng không vững, đúng là bị hắn bổ đến có chút đầu váng mắt hoa.

    Ninh Tiểu Nhàn đã nhìn ra, lần này phần gân cổ mà hắn đánh lên chính là phần thần kinh thô tráng ở thùy tai tiếp nối với phần cột sống cổ trước ngực, được gọi là “ma cân” của gáy, căn dây thần kinh này nối thẳng đại não, khi bị cường lực tác động dễ dàng khiến cho thân thể chủ nhân cảm thấy chóng mặt, té xỉu.

    Dù là như thế, sức mạnh của Trường Thiên lại một lần nữa khiến nàng mê hoặc. Thân hình của Chư Kiền cực lớn, da dày thịt béo, so với sư tử còn lớn hơn một vòng, dù cho nó vẫn không nhúc nhích mà để người khác niết, lấy khí lực của thường nhân cũng không nhất định có thể xuyên thấu qua cơ bắp cường ngạnh mà tác động được đến phần gân lớn này, chiêu thức ấy của Trường Thiên tuy vô cùng có kỹ xảo, lại đồng dạng cần lực lượng cường đại làm cơ sở.

    Hắn cũng đã đắn đo chừng mực, rõ ràng vẫn còn dư lực, nhưng lại vừa đúng có thể khiến cho nó choáng váng đến hoa mắt.

    Thừa dịp đầu Chư Kiền này váng đầu mắt đầy sao, tại lúc đang giãy giụa muốn nhấc lên tứ chi, Trường Thiên đã đưa tay hướng Ninh Tiểu Nhàn nói: “Đến!”

    Hắn chộp lấy eo nhỏ của nàng kề sát chính mình, trực tiếp ngồi xuống trên người Chư Kiền vừa mới đứng lên, sau đó nhanh chóng quát: “Nhục Cầu!”

    Không đợi Ninh Tiểu Nhàn phân phó, Phệ Yêu Đằng Nhục Cầu đã từ trong tay áo nàng duỗi dây leo ra, thoáng một cái quấn hai, ba vòng trên cổ Chư Kiền!

    Nàng thỏa mãn mà cười, cao giọng quát lên: “Giá! Chạy mau!”

    Lực đạo một kích này của Trường Thiên vừa phải, hắn chỉ muốn đánh ngã đại báo, lại không có ý định làm nó bị thương, dù sao còn cần nó để thay họ chạy bộ, bởi vậy đầu Chư Kiền này cơ hồ là lăn một phát rồi bò lên, lập tức phát hiện trên lưng có thêm hai hành khách không mời mà tới, lập tức giận dữ, gào thét một chút muốn quay đầu lại cắn nàng. Chỉ có điều mới quay đầu được một nửa, căn dây leo trên cổ bỗng nhiên siết chặt lại, thâm nhập sâu vào trong da thịt của nó!

    Hiện tại khí lực của Nhục Cầu giảm mạnh, nhưng nó trời sinh có sở trường xoắn giết giống như rắn, cổ họng lại là vị trí yếu ớt nhất của sinh vật. Chư Kiền bị nó xoắn như vậy, bị siết đến cơ hồ thở không ra hơi!

    Ninh Tiểu Nhàn dùng sức giữ chặt dây leo, đập lên trên ót của nó một cái nói: “Sắp chết đến nơi, còn không mau chạy để thoát chết!” Chính là bóng đen khổng lồ như núi kia đã lao đến, chỉ còn vài bước nữa là sẽ vượt qua Chư Kiền rồi!

    Đây cũng là lần đầu tiên dưới bầu trời đầy sao, nàng được nhìn thấy trọn vẹn quái vật đã tuyệt tích từ lâu tại Nam Chiêm Bộ Châu!

    Đầu Bột Long trước mắt thân cao hơn bảy xích (22m), chính là sinh vật đất liền mà nàng nhìn thấy cao lớn gần với Kỳ Nam cự tượng – đương nhiên là ngoại trừ một vài cự yêu đơn thể trong truyền thuyết – toàn thân nó mỗi một khối cơ bắp đều khoa trương mà phồng lên, như là được tiêm kích thích tố giống đực. Nó chủ yếu dùng hai chân sau để di chuyển, nhưng nếu nói nó giống con người, thì không bằng nói nó càng giống đại tinh tinh hơn, hai cẳng tay cũng rất dài, hơi chút xoay người là có thể chạm đất, trên tay mọc ra bốn ngón, hơn nữa còn có ngón cái!

    Sinh vật phát triển được ngón tay cái, động tác của bàn tay sẽ tương đối linh hoạt. Hơn nữa lúc nó còn chạy như điên, Ninh Tiểu Nhàn rõ ràng thấy được phương thức chạy bộ của nó giống với tinh tinh, chính là hai tay trước nắm thành quyền, nện vào trên mặt đất, kéo thân thể cao lớn nhảy về trước, lộ ra nặng nề dị thường, cả mặt đất đều truyền đến âm thanh ầm ầm không thể chịu được.

    Ninh Tiểu Nhàn biết rõ, tư thế chạy bộ như vậy nói rõ chỉ sợ đầu quái vật cực lớn này có lẽ cũng có thể nhảy được rất cao!

    Đầu của Bột Long có chút tương tự với con người, nhưng mà trên đầu không có tóc, trên trán dài ra một chiếc sừng dài. Một khi miệng há to là có thể rộng đến mang tai, răng nanh trong miệng nhảy ra bên ngoài, trên mặt lại hiếm thấy mà mọc ra ba con mắt, một con to lớn không gì sánh được nhìn thẳng về trước, hai con mắt nhỏ khác phân bố ở chỗ hai tai, bởi vậy, nó có thể đồng thời giám sát động tĩnh ba mặt trái, phải, ở giữa. Tầm nhìn của nó lớn hơn hai trăm độ, cơ hồ chỉ có một chút góc chết ở phía sau.

    Tổng thể mà nói, đầu quái vật này như là sự hợp thể của Tam Nhãn Cự Nhân (người khổng lồ ba mắt) và Tinh Tinh khổng lồ, chỉ có điều thoạt nhìn càng thêm huyết tinh và thô bạo, ai cũng không hoài nghi chính mình rơi vào trong tay nó sẽ có kết cục gì. Hình thể lớn đến trình độ nhất định, cơ bản chính là đại danh từ “Vô Địch”, dù là Ninh Tiểu Nhàn có luyện qua Đạo Dẫn Quyết, cũng biết được trong chiến đấu mà mặt đối mặt với loại đối thủ này cũng chỉ là tự tìm khổ. Cho nên đầu Chư Kiền mà bọn họ đang cưỡi thấy được Bột Long sải bước tới, bị dọa đến xoay người bỏ chạy, căn bản không có thời giab phân cao thấp với người trên lưng.

    Khí lực của nó thật lớn, cân nặng của hai hành khách trên người nặng chưa tới ba trăm cân, ít tạo thành ảnh hưởng gì đối với tốc độ của nó. Mắt thấy Bột Long mở ra bốn ngón tay, cự chưởng (bàn tay lớn) vươn đến chộp lấy, đầu Chư Kiền này không chút do dự kề sát mặt đất nhảy ra ngoài, hiểm hiểm tránh được một trảo.

    “Chạy sai hướng rồi!” Nàng xem dây leo như là dây cương kéo chặt về hướng tây, đầu báo nặng nề đều bị nàng kéo nghiêng người, sau đó quỹ tích vận động cũng phát sinh biến hóa. Chư Kiền lên tiếng kêu thấp, theo hướng tây chạy như điên về trước.

    Một con mồi không còn, Bột Long giận dữ, con mắt lớn trên trán nhìn đúng phương hướng, đột nhiên hai tay trên mặt đất dùng sức chống khẽ, thân hình khổng lồ lập tức bay lên trời, ít nhất nhảy cao hơn mười trượng, ầm ầm một tiếng rơi xuống ngay trước đầu Chư Kiền hai người đang cưỡi!

    Thân hình nó nặng nề như núi, thể trọng cũng không sai biệt lắm với núi nhỏ, lần này trùng trùng điệp điệp rơi vào trên đồng cỏ, lập tức tạo ra một cái hố lớn rất sâu, bụi đất, cây cỏ theo sóng xung kích mà địa chấn hình thành lập tức bay khắp nơi! Quan trọng nhất là, Chư Kiền vẫn đang chạy nhanh về trước theo quán tính, nhanh đến mức không thể kìm hãm được thân mình, Bột Long đã mở bàn tay lớn ra, thoạt nhìn giống như muốn đưa cả hai người lẫn một báo này vào trong bàn tay của cự quái!

    Khoảng cách gần như vậy, Ninh Tiểu Nhàn đều có thể thấy được ô quang (ánh sáng màu đen) xuất hiện trong mắt của Bột Long, thấy được khóe miệng nó chảy ra nước bọt vàng nhạt.

    Quái vậy kia, cư nhiên cũng bị Hoặc Tâm Trùng khống chế!

    Nhưng vào lúc này, bên người truyền đến tiếng gào thét trầm thấp, một đầu Chư Kiền khác từ phía sau Bột long nhào đầu về trước, cắn một phát lên bàn chân nổi đầy gân xanh của Bột Long. Một ngụm cắn này của nó vô cùng chính xác, Bột Long vừa mới rơi xuống đất, chân cơ căng cứng, bị cắn như vậy, giống như là bị ong vò vẽ hung hắng cắn một ngụm, lập tức đau đến thân hình lay động, một trảo trong tay mất đi chính xác.

    Trong nháy mắt này, bên tai Ninh Tiểu Nhàn cũng truyền đến tiếng quát khẽ của Trường Thiên: “Ngồi cho vững vàng!”

    Đại báo bên dưới vừa vặn đi ngang qua một cây đại thụ, Trường Thiên bỗng dưng duỗi tay phải ra, năm ngón tay bắn ra như lò xo, thoáng chốc đã đâm vào giữa thân cây, tay trái dùng sức nắm chặt dây leo trên cổ Chư Kiền, mãnh lực hướng về phía bên phải kéo mạnh!

    Nửa tiếng gào thét của Chư Kiền đều bị lặc ở trong cổ họng không phát ra được, thân thể khổng lồ bị lực lượng kéo mạnh giống như cối xay gió này vung mạnh lên, vòng quanh đại thụ hơn phân nửa vòng, mới tránh thoát được lần tấn công này của Bột Long!

    Trong một mảnh hỗn loạn, thính lực của nàng bắt đến một âm thanh “Cờ-rắckkkkk….” rất nhỏ, không biết tại sao có chút hãi hùng khiếp vía.

    Ngay sau đó Chư Kiền bên dưới bị đánh bay tứ tung, hiển nhiên Trường Thiên rốt cục không bắt được đại thụ nữa, nhưng mà thân thể của hắn nghiêng về phía trước, hai chân dùng sức kẹp chặt bụng báo.

    Thân hình của báo lớn lăn hai vòng trên mặt đất, tay trái của hắn ôm nhanh Ninh Tiểu Nhàn, đem nàng bảo hộ trong ngực, chính mình chịu đựng hơn phân nửa lực đạo lăn trên mặt đất, hai người cư nhiên không rơi xuống từ trên người đại báo.

    Cũng may mắn nơi này là thảo nguyên, đá nhọn trên mặt đất không nhiều lắm, nếu không lần này sẽ là đầu rơi máu chảy.

    Chư Kiền lăn nửa vòng trên mặt đất, phát hiện mình tìm được đường sống trong chỗ chết, giật mình, tranh thủ thời gian đứng lên, không cần Ninh Tiểu Nhàn thúc giục, cong đuôi bỏ chạy.

    Từ lúc nàng bước lên tiên đồ đến nay hiếm có khi nào chịu thiệt như hôm nay, trong nội tâm tức giận không thôi, giờ phút này thật vất vả vô ích, ở trên lưng báo miễn cưỡng dịch chuyển nửa người, cổ tay phải giơ lên, ba miếng đinh sắt đã rời khỏi tay, xếp thành hình tam giác bay về phía Bột Long, vừa đúng đâm vào trên trán nó.

    Ba miếng đinh sắt này đối với cự thú mà nói cũng không có ý nghĩa gì, nó chỉ cảm thấy giống như muỗi đốt một chút, cũng không để trong lòng. Bột Long bị Hoắc Tâm Trùng điều khiển tâm trí, thấy Chư Kiền đã chạy đi xa, cũng không truy đuổi nữa, quay đầu lại tìm kiếm con mồi gần đó hơn.​
     
  3. Lôi Soái

    Lôi Soái And so the legend begin! Đại Boss

    Được thích:
    213,531
    Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục
    Tác giả: Phong Hành Thuỷ Vân Gian
    Quyển 7
    Chương 814: Đào thoát

    Dịch: QT và Google ca ca
    Nguồn: Tâm Vũ Nguyệt Lầu

    Chư Kiền mà Ninh Tiểu Nhàn đang cưỡi chạy vội, bên người lại vang lên tiếng gầm nhẹ, chính là một đầu đại báo khác đang đến gần. Trong mắt đầu đại báo này có ánh sáng tím lóe lên, hiển nhiên là bị Đồ Tận điều khiển, công pháp của người này kỳ lạ, phương pháp để Chư Kiền phục tùng còn đơn giản hơn so với Trường Thiên, chỉ cần phân ra một đoàn phân thân hồn phách, không uổng phí bao nhiêu sức là có thể hoàn toàn khống chế được. Một lần nhảy lên cắn rất trọng yếu vừa rồi, chính là do hắn khống chế đầu dã thú này hoàn thành.

    Từ lúc mới bắt đầu tiến vào Vân Mộng Trạch, ba người liền phát hiện hồn lực của Đồ Tận ở chỗ này bị hạn chế rất nhỏ, đây thật đúng là niềm vui ngoài ý muốn.

    Quy định của một phương Tiểu Thế Giới này chính là sinh vật từ bên ngoài tiến vào cấm địa, tối đa chỉ có được lực lượng của phàm nhân, mà hồn lực của hồn tu lại vừa vặn nằm ở bên ngoài quy tắc này, nó đã không thuộc về linh lực, cũng không phải yêu lực, thần lực, dù cho lực lượng thần thông Kỳ Thú chi thân của Đồ Tận bị hạn chế, thần hồn khôngcó linh hoạt như bên ngoài, nhưng lại có thể rời khỏi thân thể như cũ, đi xâm chiếm thân thể khác.

    Phàm là quy tắc, nhất định sẽ có chỗ hổng. Quy tắc ở Vân Mộng Trạch được tạo ra thích hợp để chế định tu sĩ và yêu quái, nhưng lại không thể thiết lập phương pháp ứng đối phù hợp cho trường hợp cực kỳ cá biệt như hồn tu.

    Ninh Tiểu Nhàn căm giận nói: “Hai đầu súc sinh đáng chết, lại dẫn Bột Long Thú tới đây!”

    “Nàng như thế là trách oan chúng rồi.” Trường Thiên ngồi sau lưng nàng, tay trái vòng qua ôm eo nhỏ của nàng, “Nếu ta đoán không sai, đầu Bột Long Thú này vốn là một đường đuổi theo chúng ta đến đây. Ừ, chính xác là, đuổi theo đám người Thanh Đào Các mà đến. Hai đầu Chư Kiền này đón đầu gặp được nó, kết quả bị nó một đường đuổi đến nơi này.”

    “Chàng nói là…”

    “Bột Long Thú ưa thích hoạt động tại bờ biển, sau khi đám người Thanh Đào Các giêt chết Nhận Trảo Thú nổi giận đã đi tiếp. Đoán chừng là sau khi Bột Long ăn hết thi thể Nhận Trảo Thú có chứa Hoặc Tâm Trùng, nghe thấy mùi máu tươi của con người, một đường truy tung tới, chỉ là do lúc đó trời đổ mưa to, trở ngại việc tìm kiếm của nó.” Hắn bổ sung nói, “Trong vị giác của rất nhiều loài thú, hương vị của con người rất tốt, đã ngửi thấy được thì không thể buông tha một cách đơn giản.”

    Đồ Tận ở một bên nói: “Đám người ngu xuẩn này lại kiên trì muốn thổ táng (an táng bằng hình thức chôn cất) đệ tử đã chết. Đại khái sau khi đầu Bột Long này đến sơn động đào ra thi thể rồi ăn tươi, lại nhận thức được phương hướng đuổi theo một lần nữa. Trước sau cộng lại hơn mười canh giờ, nó đã bị Hoặc Tâm Trùng khống chế, trong đầu chỉ nhớ đến một chuyện cuối cùng, chính là truy tung con người! Cho nên đầu Bột Long này mới ra khỏi lãnh địa bình thường của nó, một đường đuổi đến nơi đây.”

    Hắn lạnh lùng nói: “Đám người này làm việc sơ ý, chính là gieo gió gặt bão, không cần đồng tình.”

    Chỉ sợ là trong Vân Mộng Trạch xuất hiện biến hóa kỳ lạ, mới khiến cho người khác trở tay không kịp.Ninh Tiểu Nhàn giương lên lông mày nhỏ nhắn, trầm mặc không nói. Nhiệt khí Trường Thiên thở ra thổi tới bên tai nàng, vừa tê vừa ngứa, nàng nhất thời có chút hoảng hốt, lại vô ý thức mà cảm thấy không đúng: hô hấp của Trường Thiên hơi có chút dồn dập. Đây không quan hệ đến động tình, lại giống như là – không khỏe.

    “Chàng không cần dùng cả hai tay hả? Chàng…” Nàng tựa vào trong ngực của hắn cảm thấy thoải mái dễ chịu, giờ phút này không khỏi bỗng nhiên nhiên cả kinh, ngẩng đầu nhìn lại, trên trán Trường Thiên không biết từ bao giờ đã xuất hiện mồ hôi rậm rạp, hàm răng cũng cắn chặt.

    Thật đúng là không xong!

    Sao nàng lại quên mất, hiện tại hắn cũng chỉ là thân thể phàm nhân, thời điểm bị con báo vung ra, thân thể của hắn cũng thực sự cọ xát vài vòng trên mặt đất!

    Vậy cũng tương đương với việc ngã từ trong xe đang chạy với vận tốc hơn hai trăm mã, đổi lại là người bình thường đã sớm hôn mê bất tỉnh, chờ đưa đi cấp cứu rồi. Hắn cư nhiên lại còn có thể sống lưng thẳng tắp mà cưỡi trên người Chư Kiền, trình độ nhẫn nhịn này so với mấy người anh em bên trong Fast and Furious 7 cũng không kém bao nhiêu!

    Nàng cư nhiên quên mất chuyện này, còn một mực tựa ở trên người hắn. Ánh mắt thuận thế nhìn xuống, đã thấy được tay phải của hắn rũ xuống bên người, lắc lưu theo tốc độ cự báo chạy trốn. Góc độ kia, rất mất tự nhiên.

    “Dừng lại!” Trong lòng nàng quýnh lên, lập tức quát lên, trong tay muốn kéo cho Chư Kiền ngừng lại.

    Tay trái của Trường Thiên nắm ở eo nhỏ của nàng khẽ động, an ủi: “Không ngại, tiếp tục chạy đi. Ta còn kiên trì được.” Tiếp nhận dây leo trong tay nàng nhẹ nhàng run lên, ngược lại thúc giục Chư Kiền chạy nhanh hơn.

    Nếu là từ từ nhắm hai mắt nghe âm thanh của hắn, vẫn vững vàng chậm rãi, giống như là điềm nhiên không có việc gì, tuyệt không thể tưởng được đau đớn hắn đang chịu đựng.

    Ninh Tiểu Nhàn cũng biết, Bột Long cùng Liệt Đề Ngưu đằng sau vẫn còn chạy theo, ba người rời đi càng xa mới là an toàn, nhưng mà trong nội tâm vẫn là lo sợ,đưa tay lên cánh tay phải của hắn cẩn thận từng li từng tí ôm vào trong ngực, hy vọng có thể giảm bớt đau đớn của hắn.

    Vốn là nàng còn nghĩ đến quay đầu lại giúp đỡ Thanh Đào Các một chút, hiện tại rốt cục cũng chỉ có thể nói xin lỗi với bọn họ. Trong suy nghĩ của nàng, có ai có thể so sánh với an nguy của Trường Thiên chứ?

    Đồ Tận trầm giọng nói: “Ta điều tra trí nhớ của đầu báo đang cưỡi này, ba mươi dặm phía trước có lẽ có một khe núi hẻo lánh, là hang ổ của ba đầu Chư Kiền này.”

    Nàng nhẹ gật đầu, lại nhìn thoáng qua phía sau lưng, nói với Đồ Tận: “Hội họp trong khe núi.” Thúc giục Chư Kiền, chạy đi nhanh như gió bay điện chớp.

    ***

    Thời điểm Bột Long vừa mới xuất hiện, dù là Lư Khâu Hạ, Lư Khâu Bách có kinh nghiệm phong phú, cũng không tránh khỏi trong nội tâm có một trận tuyệt vọng.

    Thực tế lần tiến vào Vân Mộng Trạch lúc trước, chỉ thấy qua Bột Long hành hạ vài loại dị thú hung mãnh đến chết, lúc ấy hắn đã có chủ ý, tuyệt đối phải bảo trì khoảng cách vài dặm đối với loại ác thú này.

    Đáng tiếc, kế hoạch vĩnh viễn không cản nổi biến hóa.

    Bột Long vừa xuất hiện, đám người Ninh Tiểu Nhàn liền nhanh chóng hàng phục Chư Kiền, dùng nó là tọa kỵ (vật cưỡi), nhanh chóng rời xa nơi thị phi này, trong quá trình đó có mấy lần gặp nạn. Đối với chuyện này, Lư Khâu Hạ cũng chỉ có thể âm thầm cười khổ, tốc độ ứng biến của hắn thực là không theo kịp mấy người Ẩn Lưu kia, trong lúc vội vã có thể nhớ đến việc lấy Chư Kiền làm tọa kỵ, lại có thể hàng phục chúng trong thời gian ngắn như vậy, hắn tự nhận không có được suy nghĩ như vậy, cũng không có loại bổn sự này, cho nên hiện tại chuyện mà hắn có thể làm chính là, thừa dịp Bột Long đang truy đuổi Chư Kiền, mang theo các đệ tử quay người chạy trốn về hướng khác, tận lực rời xa đầu cự quái này.

    Có thể bình yên vô sự bên trong Vân Mộng Trạch này, trong tay hắn tự nhiên có chút dựa vào, nhưng vô luận là loại thủ đoạn nào, đều không ứng phó được với loại quái vật có mức độ như Bột Long. Hơn nữa đừng quên, phía sau còn có hơn mười đầu Liệt Đề Ngưu đang chạy như điên, đều sắp đuổi kịp bọn hắn rồi.

    Cô nương Ẩn Lưu kia có một điểm nói rất đúng, dị thú bị Hoặc Tâm Trùng nhập vào người quả nhiên sẽ không công kích lẫn nhau. Vốn là Bột Long thấy được con mồi như Liệt Đề Ngưu, nào có lý do gì mà không đuổi theo chứ? Nhưng là bây giờ giữa bọn chúng lại làm như không thấy, chỉ toàn tâm toàn ý theo đuổi con người. Hắn quay đầu nói với đám đệ tử không kịp thở: “Dùng Huyễn Dương Đan, nhanh lên!”

    Đây là bí dược của Thanh Đào Các, Huyễn Dương Đan. Sau khi ăn vào, không chỉ có thể bổ sung linh lực toàn thân đã khô kiệt, hơn nữa tại lực lượng, tốc độ, độ nhanh nhẹn đều có thể tăng lên theo diện rộng. Đây vốn là để cho thân truyền đệ tử trong phái sử dụng lúc cấp bách, tác dụng của nó tương đương với Hưng Phấn Tề cường độ cao. Chỉ là tác dụng phụ của nó cũng cường đại như vậy, dược hiệu chỉ có thể kéo dài trong chín mươi hơi thở, thời gian vừa đến, người ăn nó lập tức liền từ trạng thái phấn khởi biến thành toàn thân mềm nhũn, cơ hồ tay chân đều không nhấc lên nổi, sau đó sẽ lâm vào giấc ngủ ít nhất là ba mươi canh giờ để bổ sung hao tổn, đợi sau khi tỉnh lại sẽ phát hiện ra tu vi mình đã hao tổn ít nhất là mười năm.

    Một cái giá lớn thảm trọng như vậy, khiến cho trong túi của chân truyền đệ tử đều có một viên thuốc này, lại hi vọng vĩnh viễn cũng không dùng đến nó mới tốt.

    Nhưng mà tình huống trước mắt nếu như không tính là cấp bách, … vậy cũng không hiểu được cục diện như thế nào mới được gọi là “tuyệt cảnh” rồi. Cho nên chúng đệ tử nhao nhao đưa tay vào túi, lấy thuốc ra, phá vỡ lớp sáp phong kín bên ngoài rồi nuốt vào.

    Huyễn Dương Đan vào miệng lập tức hòa tan, vào bụng lập tức có tác dụng. Tốc độ của mọi người Thanh Đào Các lập tức tăng lên một mảng lớn, lòng bàn chân như có dầu, ngay cả Linh Vân mỏi mệt nhất cũng càng chạy càng nhanh, khoảng cách với Liệt Đề Ngưu cũng dần được kéo xa ra.

    Giờ phút này Liệt Đề Ngưu phân ra đuổi theo Chư Kiền cũng có hơn mười đầu, cho nên chính thức đuổi theo đệ tử Thanh Đào Các còn thừa lại hai mươi đầu. Mọi người lại không có nguyên nhân để yên lòng, dù là phía sau chỉ còn lại một đầu trâu điên, mọi người cũng không thể bị thứ này vượt qua, hơn nữa cũng không thể bị thương. Nếu không, khi Hoặc Tâm Trùng nhập thể, kết cục đó mới thật sự là còn thảm hơn so với chết.

    Lúc này cách đó không xa lại xuất hiện một đám dị thú y hệt dê rừng. Đám thú kia hiển nhiên không bị Hoặc Tâm Trùng lây nhiễm, chỉ là trừng lớn mắt, nhìn xem đám người này liều mạng chạy nhanh. Lư Khâu Hạ đại hỉ, quát: “Chạy về hướng đó mau!” Lư Khâu Bách là đồng môn với hắn nhiều năm, lúc này hiểu ý, mang theo chúng đệ tử chạy đến chỗ đám dị thú này.

    Nhìn thấy con người chạy lại gần, những… dị thú này lập tức khẩn trương lên. Lư Khâu Hạ xông về phía trước, mượn dược hiệu của Huyễn Dương Đan bộc phát tốc độ cùng lực lượng, bắt lấy góc sừng của một đầu dị thú trong đó, nhấc nó lên khỏi mặt đất ném về sau lưng!

    Liệt Đề Ngưu bị Hoặc Tâm Trùng khống chế, trong đầu chỉ còn lại một ý niệm duy nhất: đuổi theo và cắn xé sinh vật còn sống, mắt thấy có sinh vật còn sống tứ chi vẫy loạn sáng ngời mà đáp xuống bên cạnh mình, lập tức bị chuyển dời lực hấp dẫn, đuổi theo đầu dê rừng không may kia.

    Một đám dị thú đằng trước thấy thế, bỏ chạy tán loạn. Đa số Liệt Đề Ngưu bị phân tán lực chú ý, bởi vì thế, còn đuổi theo Thanh Đào Các, chỉ còn lại sáu đầu cuối cùng thôi.

    Lưu Khâu Hạ mới thở dài một hơi, sau lưng đột nhiên truyền đến tiếng bạo rống phẫn nộ đến cực điểm!

    Hôm nay hắn đã quá quen thuộc với tiếng kêu của Bột Long, nghe nó gào rú như vậy, đã hiểu rõ mấy tên nam nữ của Ẩn Lưu mượn cước lực (sức chạy) của Chư Kiền thoát ly khỏi phạm vi đuổi theo của Bột Long. Dù sao thượng thiên rất công bằng, giao cho đầu cự thú này lực lượng đáng sợ, lại không cho nó tốc độ nhanh như gió, nếu không sinh vật bên ngoài tiểu thế giới này sớm đã thành lương thực trong miệng nó rồi. Nhưng mà một tiếng gầm rú này cũng có ý nghĩa, Bột Long sẽ đem lực chú ý một lần nữa chuyển dời lên trên người đệ tử Thanh Đào Các!

    Lư Khâu Hạ rút bớt thời gian nhìn một cái, quả nhiên thấy được bóng dáng màu vàng đất cực lớn kia bắt đầu đuổi theo về hướng mình, trong nội tâm không khỏi đắng chát: hắn cũng không nắm chắc có thể mang theo mọi người thoát khỏi sự truy tung của Bột Long! Đội ngũ này của hắn vốn có bảy người, Linh Phong đã được chôn cất, một người đệ tử khác đã bị Liệt Đề Ngưu cắn tổn thương trong lúc truy đuổi, đoán chừng cũng không sống nổi rồi.​
     
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)