V.I.P  Tu Chân Nhất Niệm Vĩnh Hằng - Chương 1191 (Free 1066) - Nhĩ Căn

Thảo luận trong 'Truyện VIP' bắt đầu bởi minh luan, 2/5/16.

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.
  1. Nhất Niệm Vĩnh Hằng
    Tác Giả: Nhĩ Căn
    Chương 267: Các ngươi nhất định rất nhớ ta

    Nhóm Dịch: HTP
    Nguồn: Bạch Ngọc Sách



    Dịch giả: Tiểu Băng

    “Huynh đệ tỷ muội Linh Khê Tông, Bạch Tiểu Thuần ta, đã trở về rồi!”

    Tiếng Bạch Tiểu Thuần nổ vang, vang vọng khắp bờ nam, ngay cả bờ bắc cũng loáng thoáng nghe thấy…

    Linh Khê Tông vốn dĩ rất là náo nhiệt bỗng trở nên im lặng một cách quỷ dị, những con chim phượng trên không trung run lên, quên cả bay.

    Trên Hương Vân Sơn, từ khi Lý Thanh Hậu bế quan, Chu trưởng lão thay thế trở thành chưởng tòa, vốn đang ngồi tọa, đột nhiên nghe thấy câu nói ầm vang như lôi đình kia, cả người sửng sốt.

    Chu Tâm Kỳ, vốn vừa tu luyện xong trên Chủng Đạo Sơn, mới đứng dậy đang định ra ngoài, nghe thấy câu nói kia, hoàn toàn biến sắc.

    Hứa Bảo Tài, đang trên Thanh Phong Sơn gặp mấy người bạn, đang nói khoác mình không gì không biết, bỗng nhiên bị âm thanh kia ngắt ngang, ngây người mở to mắt.

    Trương Đại Bàn đang nhăn mày nhăn mặt đứng im nghe Hứa Mị Hương răn dạy, nghe thấy câu nói kia, ngẩng phắt đầu lên nhìn ra ngoài.

    Cả bờ nam, tất cả tu sĩ, những ai đã từng bị Bạch Tiểu Thuần trong lúc vô tình liên lụy, đều nghe thấy câu nói kia, đồng loạt ngây người…

    Trên Hương Vân Sơn, một vị trưởng lão đang giảng giải tu hành, đệ tử xung quanh đang nghiêm túc nghe giảng, bỗng tiếng Bạch Tiểu Thuần ầm vang cắt ngang, vị trưởng lão kia sắc mặt đại biến, những đệ tử này cũng có mấy người giật mình kinh hãi.

    Trên Chủng Đạo Sơn, Trịnh Viễn Đông đang cầm một cái ngọc giản, sắc mặt âm trầm, tin trong ngọc giản làm ông rất đau đầu, đang định tuyên bố một nhiệm vụ đi ra ngoài, thì nghe thấy câu nói kia, bước chân dừng lại, sắc mặt biến đổi.

    Cũng trên Chủng Đạo Sơn, có hai vị Thái Thượng trưởng lão cũng biến sắc, chính là hai người trước đây bị hạt châu tụ lực của Bạch Tiểu Thuần làm rách hết quần áo.

    Bạch Tiểu Thuần thấy mình vừa rống một câu, cả bờ nam đều trở nên yên tĩnh, chim trên không quên bay, những tu sĩ đang bay đều ngừng lại, thì vô cùng cảm động.

    “Tất cả mọi người đều còn nhớ ta… Họ nhất định là rất nhớ ta, cuộc sống không có ta, e là ngay cả tu hành cũng trở thành buồn tẻ… Trần Phi, ngươi nói có đúng hay không?” Bạch Tiểu Thuần quay đầu cảm khái hỏi Trần Phi.

    Trần Phi không biết nên nói gì, đành cố vẽ mấy câu lấy lòng.

    “Bạch sư thúc thần công cái thế, thanh danh hiển hách, sau khi trở về chỉ quát to một câu, cả trong ngoài Linh Khê Tông đều phấn chấn!” Trần Phi vừa mở miệng, ba người còn lại đều trợn tròn mắt, vốn khi nghe Bạch Tiểu Thuần rống to, đã ngây ra rồi, thấy khắp nơi xung quanh phản ứng lớn như vậy, càng thêm ngây dại, giờ nghe Trần Phi sư huynh nổi danh lãnh khốc, lại nói ra loại lời này, thì không thể không hít sâu.

    Ba người chưa từng trải qua thời có Bạch Tiểu Thuần, vốn những chuyện Bạch Tiểu Thuần chỉ là được nghe nói, chưa có kinh nghiệm nếm trải qua, nên ngơ ngác quay sang nhìn nhau.

    “Ha ha, đương nhiên, mọi người đều rất nhớ ta mà, ngươi xem, ta chỉ hô một câu, mọi người đều kích động đến ngây dại.”

    “Các ngươi yên tâm, ta đã trở về, không bao giờ đi nữa…” Bạch Tiểu Thuần cảm động, đang muốn tiếp tục hô to thêm mấy câu, thì một tiếng thét kinh thiên động địa đã vang lên, sau đó, cả ba ngọn núi bờ nam đều rùng rùng ầm ĩ.

    “Ông trời không có mắt a, Bạch Tiểu Thuần đã trở lại!”

    “Chết tiệt, hắn không phải đi ra ngoài lịch lãm rèn luyện sao, sao mới có mấy năm đã về nhanh thế?”

    “Tiêu rồi, Linh Vĩ Kê vừa mới nhiều lên được một tí…”

    “Luyện dược Cuồng Ma đã trở về!!”

    Những tiếng thét chói tai gào lên nhốn nháo, đám chim phượng trên trời thét lên thảm thiết, vội vã bay đi, những tu sĩ đang sững giữa không trung đa số đều là tu sĩ Trúc Cơ, nhớ lại cảnh khủng bố Bạch Tiểu Thuần xé quần áo ngày đó trên quảng trường, ai nấy da đầu run lên, cấp tốc bỏ chạy.

    Những đệ tử bình thường trên ba núi nhớ lại những cảnh thê thảm xưa kia, ai nấy đều bi phẫn.

    Chu Tâm Kỳ nghiến răng, hừ lạnh một tiếng, dứt khoát tiếp tục bế quan…

    Hứa Bảo Tài vốn không định thò mặt ra, nhưng nhớ lại thân phận của Bạch Tiểu Thuần, không thể không bay ra đi đón.

    Bạch Tiểu Thuần trừng mắt nhìn, nghe những thét lên bốn phía, vội ho một tiếng, sờ mũi, nhìn bốn người Trần Phi.

    “Ha ha, các ngươi xem, mọi người thật là nhiệt tình…”

    Trần Phi vã mồ hôi trán, vắt hết óc, cũng không nghĩ ra câu tiếp theo phải nói thế nào. Ba người kia thì nhìn Bạch Tiểu Thuần đầy kinh sợ, họ không thể tin được, có người có thể chỉ nói ra một câu, lại khiến cho cả bờ nam gần như sụp đổ…

    Bạch Tiểu Thuần cũng có chút xấu hổ, trong lòng không phục chút nào, thầm nghĩ mình ở Huyết Khê Tông, làm tới Huyết Tử, đi tới nơi nào, cũng được người người cung kính, không ai dám nói nữa chữ không, mình chỉ cần trừng mắt, đối phương lập tức bị hù phát run.

    Trong lòng còn đang không ngừng so sánh, trên Tử Đỉnh Sơn, Trương Đại Bàn đã ngửa mặt lên trời thét dài, hóa thành cầu vồng bay ra.

    Hầu tiểu muội đang ngồi tu luyện, vui vẻ tung tăng như chim sẻ, vội vàng xông ra…

    Hắc Tam Bàn, Hầu Vân Phi, và những người với Bạch Tiểu Thuần giao tình không cạn đều vui vẻ bay ra.

    Trịnh Viễn Đông vội ho một tiếng, cảm thấy ra mặt không tiện, nên từ xa nhìn Bạch Tiểu Thuần, nhớ tới những chuyện đối phương đã từng nghịch ngợm gây ra, khẽ cười.

    Một tiếng gầm vui sướng từ bờ bắc vọng tới, Thiết Đản đã dài tới mười trượng, như một ngọn núi nhỏ, từ bờ bắc vọt tới, tiếng gầm của nó khiến cả vạn thú bờ bắc đều gào thét theo.

    Sự gào thét ấy khiến cả bờ bắc kinh ngạc đến ngây người, đệ tử bờ bắc không biết xảy ra chuyện gì, cũng bay ra theo, tới ranh giới bờ nam, nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần xa xa, ai nấy sửng sốt, sắc mặt đại biến, hít sâu, nghẹn ngào kinh hô.

    “Bạch Tiểu Thuần!!”

    “Hắn trở lại rồi!!”

    Sau đó vội vàng chạy đi báo cho bạn bè ở bờ bắc, thế là bờ bắc cũng nhanh chóng rơi vào rúng động…

    Bạch Tiểu Thuần cười to, bước nhanh tới, Thiết Đản vọt tới trước mặt Bạch Tiểu Thuần dừng lại, mở to đôi mắt to, vẻ mặt vui sướng, cơ thể từ từ thu nhỏ lại bằng như hồi mới sinh ra, cắn lấy ống quần Bạch Tiểu Thuần, nói thế nào cũng không nhả ra, như sợ Bạch Tiểu Thuần lại quăng nó qua một bên, một mình đi ra ngoài chơi.

    Bạch Tiểu Thuần vui sướng, ôm lấy Thiết Đản, lại ôm cổ Trương Đại Bàn vừa mới tới, Trương Đại Bàn kích động, có rất nhiều lời muốn nói, nhưng thấy Hầu tiểu muội đã tới, nên chỉ nháy mắt ra hiệu cho Bạch Tiểu Thuần rồi lui ra.

    Bạch Tiểu Thuần cười ha ha, nhìn Hầu tiểu muội, hắn đã không còn ngây thơ như ngày trước, qua thời gian ở Huyết Khê Tông, Bạch Tiểu Thuần đã thành thục không ít, hắn chủ động tiến lên, ôm cổ Hầu tiểu muội.

    Hầu tiểu muội đỏ mặt, không ngừng hờn dỗi.

    Hầu Vân Phi, Hứa Bảo Tài, và những đệ tử chịu ơn của Bạch Tiểu Thuần trong Vẫn Kiếm Thâm Uyên đều tới, ai cũng kích động, trăm người vây quanh Bạch Tiểu Thuần, hỏi thăm trò chuyện ồn ào, kể cho Bạch Tiểu Thuần nghe những chuyện xảy ra trong tông môn những năm qua, vừa nói vừa kéo nhau bay về Chủng Đạo Sơn.

    Bạch Tiểu Thuần cũng tranh thủ thời gian hỏi mọi người về Lý Thanh Hậu, nhưng không ai biết rõ, chỉ bảo không nghe thấy tin đồn gì không tốt, Bạch Tiểu Thuần cũng thấy yên tâm.

    Hơn trăm người túm tụm kéo nhau đi, khiến những đệ tử chỉ mới nghe đồn, chưa có kinh nghiệm sống với Bạch Tiểu Thuần đều kinh ngạc.

    Họ không thể nào tưởng tượng được, trong tông môn, lại có một người như vậy, khiến vô số người bất đắc dĩ, lại cũng cùng lúc làm cho vô số người nhiệt tình làm bạn.

    “Ta đã được nghe rất nhiều tin đồn về Bạch sư thúc…”

    “Bạch sư thúc, rốt cuộc là người như thế nào?”

    “Ta cảm thấy, hình như từ lúc Bạch sư thúc bước vào tông môn vừa rồi, Linh Khê Tông có cái gì đó khác với bình thường, ngày thường tuy cũng nhốn nháo, nhưng lúc nào cũng bị đè nặng áp lực sắp có chiến tranh, còn bây giờ… hình như không cảm thấy áp lực đó nữa?” ba người đi cùng Trần Phi thì thào với nhau.

    Trần Phi đứng nhìn theo đám người kia đi xa, nhìn theo bóng lưng Bạch Tiểu Thuần, trong mắt phức tạp, nghe thấy ba người kia thì thầm, thì im lặng một lúc, mới lên tiếng.

    “Bởi vì hắn, chính là Bạch Tiểu Thuần… có tên trong danh sách chuẩn truyền thừa của Linh Khê Tông ta, Thiên Đạo Trúc Cơ, không ai sánh kịp, hào quang của một mình hắn đã vượt qua tất cả mọi người, khiến mọi người vừa yêu lại vừa hận, nhưng đều phải tâm phục khẩu phục!”

    Ba người kia không nói gì, trong mắt đã có vẻ hiểu ra, ánh mắt nhìn theo Bạch Tiểu Thuần có thêm kính ý.

    Cả Linh Khê Tông, khi vì Bạch Tiểu Thuần trở về mà ồn ào, cũng có một người đi ra khỏi động phủ trên đỉnh Diên Vĩ bờ bắc, nhìn về bờ nam xa xa.

    Đó là một cô gái, gió nhẹ thổi bay mái tóc của nàng, lộ ra dung nhan tuyệt mĩ, đôi mắt ướt át long lanh như nước, cơ thể lồi lõm nhấp nhô, mị lực vô hạn, dù mặc đồ bảo thủ kín mít, nhưng vẫn mang tới nét phong tình, cả người như hừng hực lửa khiến người ta không nhịn được muốn tới gần, dù biết mình sẽ bị đốt cháy…

    “Ca ca, ngươi rốt cục cũng trở lại rồi…” Nữ tử che miệng cười khẽ, giọng trong vắt.​
     
  2. Nhất Niệm Vĩnh Hằng
    Tác Giả: Nhĩ Căn
    Chương 268: Chúng ta tin ngươi mà

    Nhóm Dịch: HTP
    Nguồn: Bạch Ngọc Sách



    Dịch giả: Tiểu Băng

    Bờ Nam Linh Khê Tông, ai nấy đều nhìn lên trời, nhìn đám đông cả trăm người của Bạch Tiểu Thuần, đang uy phong bay về Chủng Đạo sơn.

    Bên trong vang ra giọng nói khoác lác và tiếng cười đầy đắc ý của Bạch Tiểu Thuần.

    “Ta nói cho các ngươi nghe, mấy năm nay, ta rèn luyện phải nói là kinh Thiên động Địa, đoạt được Trúc Cơ Đan từ trong đám đông, làm sụp cả một tòa thánh sơn, một kiếm bay ra, giết chết hơn mười Trúc Cơ tu sĩ, thần cơ diệu toán, pháp lực vô biên a!”

    “Bao nhiêu cường giả ở trước mặt ta, đều phải run rẩy cúi đầu, bao nhiêu Ngưng Khí đệ tử dưới cái trừng mắt của ta, đều phải trắng bệch mặt cầu xin ta tha thứ.” Giọng Bạch Tiểu Thuần rất lớn, đầy khoe khoang vang vang khắp nơi.

    Đám ồn ào xung quanh hắn ai cũng cười, rõ ràng chả ai tin lời hắn nói, nhưng nụ cười họ dành cho hắn đều là chân thành, nét mặt họ nhìn hắn rõ ràng cho thấy họ nhớ hắn, có cảm khái, có cả chờ mong.

    Đối với họ, Bạch Tiểu Thuần là đồng môn, cũng là bằng hữu có thể giao phó tính mạng!

    Hắn mặc dù bất hảo, nhưng trong những lúc quan trọng, lại thường có thể nghịch chuyển Càn Khôn, hắn mặc dù hay gây chuyện, nhưng trong những thời khắc sinh tử, lại có thể làm cho người ta yên tâm!

    Thân là Thiên Đạo Trúc Cơ, có tên trong danh sách truyền thừa, nhưng họ không hề nhìn thấy sự cuồng ngạo trên người Bạch Tiểu Thuần, mà ngược lại là đủ thứ trò vặt vãnh làm người ta phải dở khóc dở cười, làm cho Bạch Tiểu Thuần tropng lòng họ không phải là nhìn từ xa cao cao tại thượng, mà là vô cùng gần gũi, là bằng hữu thật sự.

    Nhất là Hầu Vân Phi, loại cảm giác này còn mãnh liệt hơn, hắn nhìn Bạch Tiểu Thuần, nhìn Hầu tiểu muội luôn đi theo bên cạnh Bạch Tiểu Thuần, mặt hắn luôn cười, trong nụ cười có cả ý chúc phúc.

    Hầu tiểu muội xấu hổ đỏ bừng mặt, tim đập thình thịch, trong đầu đều là hình ảnh Bạch Tiểu Thuần ôm mình ban nãy, đôi mắt nhìn hắn sáng long lanh.

    Vẻ mặt này, rất là giống Tống Quân Uyển.

    Bạch Tiểu Thuần phấn khởi, nhìn tất cả mọi người, những gương mặt quen thuộc khiến hắn nhớ lại đủ chuyện trước đây ở Linh Khê Tông.

    Cảm giác về nhà ấm áp này làm Bạch Tiểu Thuần cảm động, chuyện một câu hô to dẫn tới những tiếng la hét vừa rồi sớm đã bị hắn tự động quẳng đi mất.

    “Các ngươi không tin? Bạch Tiểu Thuần ta rất lợi hại đó, từng có Nguyên Anh lão quái phải khen ngợi ta đó, còn có một Nguyên Anh lão quái, sau khi nhìn thấy ta, muốn thu ta làm nghĩa tử!” Bạch Tiểu Thuần vỗ ngực, ngạo nghễ nói.

    “Chúng ta tin mà.” Hầu Vân Phi vừa nói vừa cười, đám Trương Đại Bàn thì thần sắc cổ quái, cũng luôn mồm nói tin.

    Bạch Tiểu Thuần buồn bực, hắn rất muốn nói cho mọi người biết, mình ở Huyết Khê Tông luyện dược, tranh giành đầy uy phong trong cơ thể Huyết Tổ, và là Trung Phong Huyết Tử uy danh lừng lẫy.

    Nhưng mà kiểu nào cũng không thể nói, cảm giác có mà không được khoe này làm Bạch Tiểu Thuần rất là tức giận.

    “Ta nói đều là thật, ta ở bên ngoài rèn luyện, đã trở thành lão đại một phương, có một yêu nghiệt tuyệt mỹ, không phải ta là quyết không lấy làm chồng!” Bạch Tiểu Thuần vừa nói đến đó, Hầu tiểu muội nheo mắt, tủm tỉm.

    “Yêu nghiệt tuyệt mĩ nào thế? Tiểu Thuần ca ca, ngươi nói rõ chi tiết chút.”

    “Ách…” Bạch Tiểu Thuần lập tức cảnh giác, cảm nhận được sát khí như có như không từ người Hầu tiểu muội.

    Đang nghĩ tìm cách dời chủ đề, đột nhiên một cột sáng cực to từ trong Chủng Đạo sơn ầm ầm phóng lên, cột sáng to cả mấy chục trượng, đâm thẳng xuyên vào mây xanh.

    Trong chớp mắt, đất rung núi chuyển, thương khung nổ vang, cả trời đất đều chấn động, mây bỗng dưng xuất hiện, tụ vào một chỗ, tạo thành một vòng xoáy thật lớn, chói mắt như một mặt trời màu trắng!

    Trong vòng xoáy ẩn hiện một con Ô Nha (quạ đen)!

    Ô Nha đang nhắm mắt, uy áp từ trong vòng xoáy tỏa ra, bao phủ cả trời đất, làm ai nấy đều hít thở dồn dập.

    Hai bờ nam bắc Linh Khê Tông đều im bặt.

    Ai nấy đều nghiêm mặt nhìn vào cột sáng.

    Bạch Tiểu Thuần kinh hãi, không biết chuyện gì đang xảy ra.

    “Dù ta có địa vị cao cả, cũng đâu cần ta trở về, đón tiếp long trọng như vậy! ” Bạch Tiểu Thuần lầm bầm.

    Hứa Bảo Tài nuốt nước miếng, vẻ mặt hồi hộp, nghe Bạch Tiểu Thuần lầm bầm thì liếc cho một cái khinh thường, khẽ nói.

    “Mấy hôm trước nghe nói hôm nay sẽ tiễn nhóm đầu tiên đi, xem ra chính là vào giờ này.”

    “Chuyện gì thế, cái gì nhóm đầu tiên rời đi, đi đâu?” Bạch Tiểu Thuần ngơ ngác.

    “Đi Lạc Trần sơn mạch!” Hứa Bảo Tài trả lời.

    “Tiểu Thuần ngươi đi lâu không biết, nhưng chắc chắn có nghe chuyện Huyết Khê Tông với Linh Khê Tông ta sắp co chiến tranh chứ? Trận chiến này không thể đánh trong Linh Khê Tông được, tông môn đã quyết xác định địa điểm chiến đấu là ở trong Lạc Trần sơn mạch, dựa vào Lạc Trần sơn mạch đại trận, quyết chiến với Huyết Khê Tông!” mắt Hầu Vân Phi lóe sáng, sau khi đột phá địa mạch Trúc Cơ, địa vị của hắn trong tông môn đã hoàn toàn thay đổi, bái một Thái Thượng Trưởng Lão làm sư phụ, biết được rất nhiều tin tức.

    Bạch Tiểu Thuần giật thót, chiến tranh, không ngờ đã tới quá gần.

    “Hôm nay, chính là ngày tông môn thực hiện truyền thống, tiễn nhóm tu sĩ đầu tiên ra Lạc Trần sơn mạch!” Hầu Vân Phi nói. Một thanh âm tang thương uy nghiêm từ trong Chủng Đạo sơn vang ra, vọng khắp Linh Khê Tông.

    “Nhóm đệ tử đầu tiên Truyền Tống, lập tức đến đây!”

    Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy cả hai bờ nam bắc, những làn cầu vồng ào ạt bay về phía Chủng Đạo Sơn.

    Những cầu vồng này, có tu sĩ Trúc Cơ, có Ngưng Khí Đại viên mãn, và rất nhiều đệ tử chưa tới trình độ phi hành, đang ào ào chạy về Chủng Đạo sơn.

    Trong những cầu vồng kia, Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy Quỷ Nha, Bắc Hàn Liệt, khí thế hai người mạnh hơn tu sĩ bình thường, như hai ngôi sao băng bay vụt.

    Nhóm đầu tiên này có chừng hơn hai ngàn tu sĩ, có cả một Thái Thượng Trưởng Lão.

    Cuối cùng, từ trong vòng xoáy trên trời ngưng tụ ra một thân ảnh, một nam tử trung niên, khí tức tu vi còn mạnh hơn cả Thái Thượng Trưởng Lão.

    Bạch Tiểu Thuần lập tức nhận ra người kia, chính là người năm đó đã giúp Thiết Đản, sau đó còn nói chuyện với Tống gia lão tổ, tên là Lý Tử Mặc, là một trong ngũ đại lão tổ của Linh Khê Tông!

    “Lão tổ đời thứ ba!!” ai đó kinh hô.

    Nhóm tu sĩ đầu tiên đã tập họp xong trên đỉnh Chủng Đạo sơn, Lý Tử Mặc vung mạnh tay phải, cột sáng trên Chủng Đạo sơn rực lên, hào quang tỏa ra, bao phủ tất cả mọi người, lóe lên một cái, trong nháy mắt hơn hai nghìn tu sĩ biến mất.

    Truyền tống đi rồi, nhưng cột sáng trên Chủng Đạo sơn vẫn kết nối với trời, không ngừng nổ vang, hào quang trên những ngọn núi khác cũng trở nên mãnh liệt hơn, cái nào cũng như muốn phóng thành cột sáng.

    Tiếng Hầu Vân Phi văng vẳng.

    “Bọn họ là nhóm đầu tiên, mấy ngày nữa nhóm thứ hai cũng sẽ Truyền Tống, ta ở trong danh sách nhóm thứ hai.”

    Bạch Tiểu Thuần giật mình, nhìn Hầu Vân Phi. Những người ở trong nhóm chung quanh Bạch Tiểu Thuần cũng không ít người lao xao, nói ra số nhóm của mình.

    Bạch Tiểu Thuần nhận ra, mọi người ở đây, cho dù là Ngưng Khí tu sĩ, ngay cả Hầu tiểu muội, cũng đều có tên trong danh sách tham chiến.

    Trận chiến này, chính là trận tử chiến của Linh Khê Tông!!

    “Ta nghe sư phụ nói, Lạc Trần sơn mạch là đại trận Linh Khê Tông ta bố trí trước kia, chính là để cảnh giác Huyết Khê Tông xâm lấn, đại trận đó do mấy đời Linh Khê Tông xây dựng gia cố, rất không tầm thường, Huyết Khê Tông tuy mạnh, nhưng một trận chiến này ai thắng còn chưa biết đâu!” Trương Đại Bàn lên tiếng.

    “Hoàn toàn chính xác, Huyết Khê Tông khinh người quá mức, mấy cái điều kiện đó, dù Linh Khê Tông ta có đáp ứng, cũng khác gì khuất phục, còn không bằng đứng lên ra đánh một trận!”

    “Từ lúc bái nhập Linh Khê Tông, nơi này chính là nhà của ta, sinh là người Linh Khê Tông, chết cũng là quỷ Linh Khê Tông!”

    “Một trận chiến này, không cách nào tránh khỏi, dù thắng hay bại, cũng huyết chiến đến cùng!” mọi người xung quanh Bạch Tiểu Thuần đều đóng góp ý kiến, mắt ai cũng nổi lên sát ý.​
     
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 2, Guests: 1)

  1. xlmtt123