↑ ↓

 Tiên Hiệp Ngã Dục Phong Thiên - Bom Tết - FULL 1614C - Nhĩ Căn

Thảo luận trong 'Huyền Huyễn - Tu Chân' bắt đầu bởi Zerulos, 8/10/14.

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.
  1. Zerulos

    Zerulos Thành viên kích hoạt

    Được thích:
    4,388
    Ngã Dục Phong Thiên
    Tác Giả: Nhĩ Căn
    -- o --

    Ngoại Truyện: Hứa Lập Quốc


    Nhóm dịch: Huyền Nguyệt
    Nguồn: metruyen



    Giới Thiệu:
    Nếu ta muốn có, thiên không thể không.
    Nếu ta muốn không, thiên không được có.



    Thanh sơn bích thủy, bất kiến thương tang, chích văn trĩ nộn, như thiếu niên thì…

    Bầu trời xanh thăm thẳm cùng ngọn núi chốn xa như muốn phân ra màu sắc rực rỡ ánh xuống mặt hồ.

    Tiếc là mặt hồ lại có gợn sóng khiến cho núi và trời kia dường như không cách nào thay đổi được hình ảnh đang tản mạn ra bốn phía ở dưới mặt nước này…

    - Hứa Lập Quốc ta thề, nhất định phải trở nên mạnh mẽ!!! Ta muốn trở thành nguyên anh lão quái của Thiên Cương Tông!!!
    Tiếng gào thét mang theo phẫn nộ và uất ức truyền tới từ bên bờ hồ, vang vọng ra bốn phía.

    Và một hòn đá bị đá bay, văng vào trong làn nước, lúc chìm xuống thì dường như là không muốn không còn nhìn được bầu trời như vậy nữa, nên đã tận tình tạo ra gợn sóng…

    Bên bờ, một thiếu niên mặc một bộ thanh sam đầy nếp nhăn, trên mặt có dính bùn đất, trông khá nhếch nhác. Tướng mạo của gã không phải là tuấn lãng, cũng không góc cạnh rõ ràng gì. Khuôn mặt không đẹp đó dường như còn chưa nảy nở, duy chỉ có vẻ âm u trên mặt và tơ máu trong mắt khiến cho người ta thấy được chút sát khí xuất hiện trên người kẻ này.

    - Chết tiệt, đám chết tiệt trong tông môn kia! Nếu có một ngày Hứa Lập Quốc ta có thể nổi danh khắp chốn, ta nhất định sẽ nghiền các ngươi thành tro thành bụi!! Cả ả tiện nhân Lục Vân kia nữa… Ngươi hãy chờ đấy, chờ có ngày Hứa gia gia đây gặp thời, ta nhất định sẽ cho ngươi biết sự lợi hại của Hứa gia gia này. Ta phải tìm một trăm… không, một vạn đạo lữ, sau đó cho ngươi làm kẻ thứ một vạn lẻ một!


    Thiếu niên ngửa mặt lên trời hét lên một lời thề hào hùng đến thế, dưới tiếng vang vọng của lời thề này, bầu trời như bị rung động bởi những lời nói đó của thiếu niên mà dần dần biến sắc, mây đen che phủ…

    Rồi mưa rơi, những giọt nước mưa kia xối xuống người thiếu niên Hứa Lập Quốc, rửa đi bùn đất trên mặt, trên quần áo gã, cũng giấu đi cái dáng vẻ thảm hại đó trong màn mưa.

    Loáng cái… đã năm trăm năm!

    Ở tu chân quốc cấp bốn nơi Thiên Cương Tông ở, một cây cầu vồng bay vụt qua bầu trời, trong cầu vồng đó có một nguyên anh tiểu nhân với khuôn mặt đầy vẻ oán độc, cũng xen cả lo lắng, trong lúc bỏ chạy thi thoảng còn quay lại nhìn phía sau, dường như là đang bị đuổi giết. Thấy phía sau không còn ai đuổi theo nữa, gã thế mới thở phào nhẹ nhõm.

    - Quỷ tha ma bắt, lần này Hứa gia gia nhà ngươi đào tẩu, khi nào tìm được thân thể rồi, vài năm nữa sẽ quay lại tiêu diệt ba tông môn các ngươi!!!
    Nguyên anh tiểu nhân này đúng là cậu thiếu niên bên bờ hồ năm trăm năm trước.

    Cũng là nguyên anh lão quái thứ ba của Thiên Cương Tông!

    Kẻ này tên là Hứa Lập Quốc, có tu vi cao thâm, tính cách lại buồn vui thất thường, là kẻ cực kỳ tàn ác. Khi vừa Trúc Cơ, gã đã giết sạch mấy tên đệ tử cùng gã bước vào tông môn năm đó, mà sau khi Kết Đan, tính cách lại càng thay đổi, gã chiêu nạp rất nhiều nữ đệ tử để tiến hành song tu, nhất là khi trở thành cường giả Nguyên Anh rồi, gã lại càng kiêu ngạo, một lời không hợp là giết luôn, thường mà nhìn trúng nữ đệ tử thì mặc kệ đó là tông môn nào, trực tiếp cướp đi… Chẳng những những tông môn đó không thể nhẫn nhịn gã được nữa, mà toàn bộ tu chân quốc đều hận không thể nghiền xương kẻ này thành tro…

    Cho tới một ngày, gã bị nhiều tên tu sĩ có cùng tu vi cùng cảnh giới với gã liên kết lại phá hủy thân thể, nguyên anh vất vả lắm mới thoát được, ngay trong lúc chạy trốn này, nguyên anh của gã đã rất suy yếu.

    - Phải làm sao đây, phải làm sao đây… Không có thân thể là không được, xem ra chỉ có thể đi đoạt xá tu sĩ khác. Ô, đằng đó đúng là đang có hai tên kìa, ha ha, đúng là Hứa gia gia may mắn mà.
    Hứa Lập Quốc vui vẻ, nguyên anh vụt thẳng xuống mặt đất.

    Mà trong rừng cây ở dưới đất kia, lúc này hai gã tu sĩ Trúc Cơ đang gấp rút bước đi, trong lúc đi hai người còn liên tục nói chuyện, mặt khác vì tu vi còn yếu nên cả hai không nhận ra Hứa Lập Quốc đang tới gần.

    Hứa Lập Quốc nhanh chóng tiếp cận, tuy hai tu sĩ này tu vi không được cao, nhưng nay Hứa Lập Quốc chẳng thể soi mói được gì hơn, đang định lao tới một người thì bỗng nhiên chấn động khi nghe được lời nói của kẻ đó, khựng cả người lại.

    - Hê, nghe chưa? Thì ra Nhị sư huynh bị đoạt xá đó! Lúc ấy tông chủ ra tay, rút tên đã đoạt xá Nhị sư huynh ra, luyện hóa luôn thành khí linh.

    Hai chữ khí linh khiến cả người Hứa Lập Quốc run lên một cái.

    - Khí linh thì là cái gì, ta còn biết một tên ở Vân Giác Tông cũng bị người ta đoạt xá, sau đó bị trưởng lão tông môn bọn họ phát giác. Ngươi đoán xem chuyện sẽ như nào, ấy là trực tiếp nhốt đánh linh hồn kẻ đoạt xá kia vào trong một con lợn, ngay đêm đó đem đi chia cho tất cả các vị trưởng lão, nghe nói là cùng nhau ăn rồi…

    - Ăn rồi…
    Hứa Lập Quốc lại rùng mình, trong mắt đầy hoảng sợ, thấy hai người kia đi xa dần, gã vẫn ngây người đứng nguyên tại chỗ…

    - Bà nó chứ…
    Sau một hồi lâu, Hứa Lập Quốc hung hãn mắng một câu. Đừng trông ngày thường gã kiêu ngạo như thế, nhưng thực tế gã lại là kẻ chỉ biết bắt nạt kẻ yếu, sợ hãi kẻ mạnh, lúc này đang nhíu mày.

    - Như vậy không tốt, một khi bị phát hiện là đoạt xá, nếu tu vi không thể tăng lên trong thời gian ngắn thì rất nguy hiểm… Ừm, cực kỳ nguy hiểm! Đúng là Hứa gia gia lợi hại, không lựa chọn làm vậy… Nhưng nếu không thể đoạt xá thì phải làm thế nào… Phải làm sao bây giờ…
    Hàn Lập Quốc rối rắm, mặt ủ mày chau bay đi. Mắt thấy nguyên anh của mình đã u ám tới cùng, tu vi đã sớm rớt xuống Trúc Cơ, đang nghiến răng nghiến lợi, trong mắt xuất hiện hung quang, gã bỗng khựng người lại, vỗ trán một cái thật mạnh, trên khuôn mặt là vẻ vui mừng khôn xiết.

    Hắn bỗng nhiên ngừng lại, vỗ mạnh trán một cái, thần sắc mừng rỡ như điên.

    - Thi Âm Tông!! Đúng rồi, tới Thi Âm Tông mua thân thể! Ha ha, đúng là Hứa gia gia quá thông minh mà! Đúng vậy, đi Thi Âm Tông!



    Trong phân tông của Thi Âm Tông ở khu vực này…

    - Thân thể thượng phẩm… Không mua nổi! Hừ, nếu không phải lão tử bị cướp túi trữ vật, lại gấp gáp nên chỉ có thể ra ngoài tìm kiếm một vòng, đừng nói là một cái thân thể thượng phẩm, cho dù hai cái cũng chẳng thể mua được! nguồn tunghoanh.com

    - Trung phẩm sao cũng đắt thế hả!

    - Hạ phẩm, con bà nó, lão tử liều mạng! Ta muốn thân thể trung phẩm!



    Chu Cương là một tên đệ tử của Thi Âm Tông. Ngày đó phía sau gã có thêm một cái quan tài, trong quan tài là một thi hài, đó là vật tông môn ban cho gã để làm pháp bảo, nó có thể khiến chiến lực của gã tăng lên không ít.

    Nhất là thi hài trong chiếc quan tài này rất ngoan ngoãn, khiến cho gã khá hài lòng. Nhờ sự trợ giúp của thi hài trong quan tài này, gã cũng có chút danh tiếng trong tông môn, thậm chí trong số ba tên đệ tử được cử đi làm nhiệm vụ tới Phần Kim sơn mạch thu hoạch Phần Kim Quả hàng năm thường có tên gã.

    Thời gian nhoáng cái đã ba năm, cũng là lần thứ ba gã tới Phần Kim sơn mạch chờ Phần Kim quả chín để hái. Mỗi lần tới hái, vì có không ít tông môn tới đây nên khó tránh khỏi mấy cuộc tranh chấp, nhưng Chu Cương rất là tự tin.

    Ba người đi một mạch tới thẳng Phần Kim sơn mạch, ba người khoanh chân ngồi bên cạnh một trong bốn miệng núi lửa, vừa chú ý vừa chờ thanh khí xuất hiện trong miệng núi lửa thì xuống hái quả.

    Một lát sau, miệng núi lửa bốc lên thanh khí, nhưng lại khác với những năm trước. Ba người sửng sốt, trao đổi một phen, đang định xuống tìm kiếm thì đột nhiên ba người nhìn thấy một tên thanh niên chạy ra từ trong miệng núi lửa. Kẻ này tướng mạo tầm thường, mặc một thân áo bào xanh. Lúc y bay ra, Chu Cương liếc mắt liền thấy trên bả vai đối phương… lại khiêng một cây Phần Kim quả hoàn chỉnh… Mà trên đó có hơn trăm Phần Kim quả, thế là khiến gã tức đến đỏ sậm mắt lại.

    - Đứng lại! Ngươi thật to gan, mặc kệ ngươi thuộc môn phái nào cũng phải trả giá cho việc hủy căn, trả cái giá rất đắt!
    Nói xong, Chu Cương vỗ vào chiếc quan tài phía sau. Quan tài lập tức bay lên, dựng thẳng ở một bên. Quan tài kẹt kẹt lộ ra một góc ở bên phải, một bàn tay khô khốc đen sì thò ra, những sợi hắc hí tràn ra từ năm ngón tay, những mùi tanh hôi hư thối lập tức ùa tới.

    Thi hài này đúng là Hứa Lập Quốc, gã mang theo một loại khí thế lãnh ngạo dị thường, thậm chí còn khinh miệt liếc qua thanh niên mặc áo bào xanh kia một cái, lòng thì tưởng tượng cảnh thằng nhóc này nhìn thấy mình sẽ run sợ tới mức nào.

    Nhưng lại không ngờ thiếu niên kia xoay người lại mà chẳng có vẻ gì là hoảng sợ, trái lại còn như cười như không sờ cây Phần Kim, mở miệng nói:
    - Trả cái giá gì cơ?

    - Lập tức tự đoạn hai tay hai chân, móc mắt, sau đó trở về với bọn ta, do tông chủ tệ phái định đoạt.
    Đó là lời của Chu Cương, cũng là tiếng lòng của Hứa Lập Quốc. Thậm chí nói xong rồi, gã và Chu Cương, cùng hai tên đệ tử Thi Âm Tông khác mang theo thi khôi của mình đều hóa thành sáu cây cầu vồng, vọt tới thanh niên áo bào xanh kia.

    Thanh niên kia chỉ thoáng hiện vẻ châm chọc, ngay lập tức có một tia chớp màu đỏ lóe lên. Tia chớp đó quét qua, Hứa Lập Quốc rùng mình, bởi gã tận mắt thấy hai đạo hữu cùng gã mua thân thể chỉ trong phút chốc cùng… hình thần câu diệt, hóa thành đống xương trắng.

    Thậm chí hai tên đệ tử Thi Âm Tông kia cũng mất hết mọi thần sắc trong mắt, thần thức tan biến, chết. Thân thể mà Hứa Lập Quốc tốn không ít tinh thạch để mua này, dưới cái nhìn chòng chọc của gã… cùng trở thành thi thể.

    Cảnh tượng ấy khiến Hứa Lập Quốc hoàn toàn chấn động, một âm thanh đang điên cuồng gào thét trong đầu gã.

    - Cường giả, chắc chắn là cường giả, đây là cường giả mạnh nhất mà ta chưa từng gặp bao giờ! Quỷ tha ma bắt, tu vi thân thể y không cao, là thần thức y rất mạnh… y… bà nó, y cũng đoạt xá!!!
    Chưa bao giờ Hứa Lập Quốc thấy khẩn trương đến vậy, giờ phút này gã lập tức xoay người, nhanh chóng rút lui muốn bỏ trốn, lòng đã run rẩy và tuyệt vọng.

    - Đi tiếp bước nữa, chết!

    Giọng nói lạnh lùng của thanh niên kia truyền tới khiến cho toàn thân Hứa Lập Quốc lại run lên, chân mềm nhũn, nhưng lại cắn răng tiếp tục bỏ chạy.

    - Chết tiệt, ngươi cho là Hứa gia gia này ngu hả, sao có thể không chạy… Chết tiệt, chết tiệt, ngươi nói coi lão quái mạnh như ngươi sao phải đi đoạt xá một tiểu tu sĩ chứ!!
    Hứa Lập Quốc đang ngầm chửi mắng thì bỗng cả người run lên, cảm giác đau nhức truyền tới. Trong khoảnh khắc khi mối nguy sống chết kéo tới, gã không kịp nghĩ gì nhiều, lập tức khiến nguyên anh hóa thành một đạo u quang bay ra khỏi mi tâm của thi hài, xoay người nhìn thanh niên kia, mặt lộ vẻ a dua, cuống quit chắp tay thi lễ.

    - Đạo hữu xin hạ thủ lưu tình, tại hạ là đệ tử Hứa Lập Quốc của Thiên Cương Tông thuộc tu chân quốc cấp bốn, vừa rồi đã mạo phạm, tại hạ chắc chắn sẽ bồi tội, đạo hữu xin hãy bình tĩnh, vạn lần không nên kích động.

    Nam tử mặc thanh sam kia lạnh lùng liếc Hứa Lập Quốc một cái, bỗng nhiên trong đôi mắt lóe lên tia sáng khiến toàn thân Hứa Lập Quốc càng thêm run rẩy.

    Hứa Lập Quốc không hề biết rằng, từ giây phút khi tia sáng đó lóe lên, vận mệnh của gã đã hoàn toàn bị thay đổi. Mà từ đó về sau, gã lại vĩnh viễn có thêm một câu cửa miệng mới.

    - Sát tinh…
     
    Hoa, nhoemnhieu, quangvd and 39 others like this.
  2. Zerulos

    Zerulos Thành viên kích hoạt

    Được thích:
    4,388
    Ngã Dục Phong Thiên
    Tác Giả: Nhĩ Căn
    -- o --

    Chương 1: Thư sinh Mạnh Hạo


    Nhóm dịch: Huyền Nguyệt
    Nguồn: metruyen



    Triệu quốc là một nước nhỏ, giống những nước nhỏ khác ở Vùng đất Nam Thiệm này, hướng tới Đông Thổ, hướng tới Đại Đường, hướng tới Trường An, đó là sự kính trọng quốc chủ, cũng là lý tưởng của giới văn sinh Triệu quốc, giống như Đường Lâu trong đô thành có độ cao như hoàng cung, dường như có thể nhìn tới Đông Thổ Trường An ở cách trăm núi ngàn sông.

    Thời tiết tháng Tư lạnh lẽo nói không nên lời, tất nhiên là không có cái nóng gay gắt. Ngọn gió nhè nhẹ lướt qua mặt đất, ùa qua Bắc Mạc Khương Địch, thổi qua Đông Thổ Đại Đường, cuốn lên chút bụi đất như sương, uốn lượn vài vòng tới Đại Thanh Sơn ở bên cạnh Triệu quốc, rồi rơi xuống người của một vị văn sinh thiếu niên đang ngồi trên đỉnh ngọn núi kia.

    Thiếu niên này hơi gầy gò, tay cầm một chiếc hồ lô, người mặc một chiếc trường sam văn sĩ màu lam trông khá sạch sẽ, thoạt trông chừng mười sáu mười bảy tuổi, không cao lắm, da lại hơi đen, nhưng đôi mắt trong suốt kia lại mang theo chút thông minh, chỉ là lúc này hắn nhăn mày lại nên khiến vẻ thông minh liễm đi, mà thêm một phần mê mang.

    - Lại thi rớt…
    Thiếu niên thở dài. Hắn tên là Mạnh Hạo, là một thư sinh bình thường ở huyện Vân Kiệt dưới Đại Thanh Sơn này, cha mẹ đột nhiên mất tích từ thuở ấu thời, gia tài để lại vốn không nhiều, lại mấy năm đèn sách xa xỉ nên nay đã bần cùng.

    - Thi ba năm, ba năm nay không ngày nào là không đọc sách thánh hiền, đọc tới phát ngán rồi, chẳng lẽ khoa cử thật sự không phải con đường tương lai của Mạnh Hạo ta?
    Mạnh Hạo tự giễu, cúi đầu nhìn chiếc hồ lô trong tay, sắc mặt buồn bã.

    - Lý tưởng làm quan phát tài để làm kẻ có tiền đã ngày càng xa, lại càng đừng mơ tới chuyện có tiền rồi sẽ tới Đông Thổ Đại Đường… Vô dụng nhất đúng là thư sinh.
    Mạnh Hạo gượng cười, ngồi trên đỉnh núi yên tĩnh này nhìn hồ lô trong tay, vẻ mặt lại càng thêm u mê, u mê ấy là sự sợ hãi với tương lai, lại là mê mang về cuộc đời mình, không biết mai sau mình có thể làm được gì, cũng không rõ con đường tương lai ở nơi nào.

    Liệu sẽ có vị quý nhân nào coi trọng mình, hay có vị tiểu thư khuê các nào vừa ý mình, hay là năm sau đó liệu mình còn có tiếp tục khoa cử.

    Những câu hỏi không đáp án này, với một vị thiếu niên mười sáu mười bảy tuổi mà nói, sự mê mang ấy như hóa thành một cái miệng lớn vô hình nuốt lấy hắn, làm cho hắn thấy sợ hãi.

    - Cho dù là tiên sinh dạy học trong huyện thành thì mỗi tháng cũng chỉ được vài đồng, thậm chí còn không nhiều bằng cửa hàng thợ mộc của Vương bá. Biết thế thì năm đó chẳng thèm đi học nữa, mà học tay nghề thợ mộc với Vương lão bá thì sau này có thể giải quyết ấm no rồi, còn tốt hơn là hai bàn tay trắng như bây giờ.
    Mạnh Hạo trầm mặc.

    - Nhà nay đã chẳng còn mấy lương thực, ngân lượng cũng đã tiêu xài chẳng còn dư là bao, còn nợ Chu viên ngoại ba lượng bạc, sau này… biết phải làm sao.
    Mạnh Hạo ngẩng đầu lên nhìn bầu trời, thì thào vài câu. Bầu trời thật trong xanh, thật to lớn, nhìn mãi không thấy tận cùng, giống như hắn không nhìn tới tương lai.

    Hồi lâu sau, Mạnh Hạo lắc lắc đầu, lấy ra một tờ giấy từ trong ngực, chăm chú đọc một lúc rồi nhét tờ giấy vào trong hồ lô, sau đó ra sức quăng xuống núi.

    Dưới núi có một con sông lớn, đông giá rét mà nước sông không hề đông lạnh, nghe nói là nó chảy qua Đông Thổ Đại Đường.

    Đứng trên đỉnh núi, Mạnh Hạo im lặng nhìn hồ lô dần trôi xa theo dòng nước dưới chân núi, không hề chớp mắt, dường như thấy được người mẹ ruột thịt của mình. Hồ lô kia mang theo lý tưởng của hắn, mang theo khát vọng mãnh liệt của hắn với tương lai, càng lúc trôi càng xa, không biết ngày nào tháng nào sẽ có người nhặt được hồ lô đó, đọc được tờ giấy bên trong.

    Một lúc sau, Mạnh Hạo mới thu tầm mắt lại, che dấu đi vẻ mê mang trong ánh mắt, hít một hơi thật sâu hơi thở của núi non, ánh mắt toát lên vẻ kiên định.

    - Cho dù thế nào, học hành cũng được, thợ khéo cũng vậy, luôn phải… sinh tồn.
    Mạnh Hạo vốn là người có tính cách như vậy đó, trong thông minh có kiên cường, nếu không như vậy thì năm đó khi song thân ra ngoài rồi hắn đã chẳng thể một thân một mình sống tới bây giờ.

    Mạnh Hạo ngẩng đầu lên nhìn bầu trời, lại càng thêm kiên định, đang định xuống núi thì đúng lúc này, dưới vách núi kia truyền tới âm thanh yếu ớt như sắp bị gió thổi tan, lúc truyền vào tai Mạnh Hạo thì đã mỏng manh đến mức dường như khó có thể phát hiện.

    - Cứu… cứu với…

    Mạnh Hạo khựng người, giật mình một cái rồi cẩn thận nghe ngóng, tiếng cứu mạng ấy cũng rõ ràng hơn khi hắn chú tâm lắng nghe.

    - Cứu với…

    Mạnh Hạo bước vội vài bước tới cạnh đỉnh núi, cúi xuống nhìn thì thấy ở lưng chừng vách núi này dường như có một kẽ nứt, có người thò nửa người ra từ nơi đó, sắc mặt tái nhợt và hoảng sợ đầy tuyệt vọng đang hô hoán.

    - Ngươi… phải là Mạnh Hạo không, cứu với, Mạnh tài tử cứu ta với.
    Người thò ra từ lưng chừng vách núi kia cũng là một thiếu niên, gã liếc thấy Mạnh Hạo cái thì lập tức mừng rỡ như tìm được đường sống trong chỗ chết.

    - Vương Hữu Tài?
    Mạnh Hạo mở to mắt nhìn vị thiếu niên ở giữa sườn núi đó, hắn có biết người này, chính là con của Vương bá có cửa hàng mộc trong huyện thành.

    - Ngươi… sao ngươi lại chạy tới đây?
    Mạnh Hạo liếc qua cái khe bên dưới, nơi đó cực kỳ dốc, căn bản không cách nào mà con người có thể leo xuống, nếu không chú ý một cái là nhất định sẽ rơi xuống dòng sông bên dưới ngay.

    Mà nước sông lại chảy xiết như vậy, một khi rơi vào là cửu tử nhất sinh.

    - Không chỉ ta, còn có mấy người khác ở huyện lân cận, bọn ta đều ở trong này. Mạnh huynh đừng nói vội, mau cứu bọn ta ra đi.
    Vương Hữu Tài sốt ruột nói, có lẽ là do thò người ra một thời gian dài, nói xong thì một tay vồ hụt, nếu không phải được mấy người phía sau nắm lấy quần áo thì đã trượt ngã xuống rồi, khiến cho Vương Hữu Tài sợ tới mặt càng thêm tái nhợt.

    Mạnh Hạo thấy chuyện cấp bách, nhưng hắn một mình lên núi, không có dây thừng, muốn cứu người cũng chẳng có cách nào. Hắn quay đầu nhìn thoáng qua dây mây chằng chịt khắp núi, mắt tỏa sáng, lập tức tìm kiếm.

    Hắn vốn gầy gò, phải mất hai nén hương mới tìm được dây mây đủ dài, thở hổn hển cuốn dây mây lại rồi trở về bên vách núi, vừa gọi tên Vương Hữu Tài, vừa xoay người thả dây leo kia xuống dưới sườn núi.

    - Ngươi còn chưa nói rốt cuộc các ngươi xuống đó như thế nào?
    Mạnh Hạo thả dây mây xuống, hỏi.

    - Bay!
    Người phun ra chữ này không phải là Vương Hữu Tài, mà là một thiếu niên tám chín tuổi bên cạnh gã, thiếu niên này trông khỏe mạnh kháu khỉnh, lớn tiếng kêu lên.

    - Nói linh tinh, bay cái gì mà bay, nếu ngươi bay xuống được thì sao giờ không bay lên đi.
    Mạnh Hạo giễu cợt một câu, dứt khoát rút dây mây lại một ít.

    - Đừng nghe nó nói bậy, chúng ta bị một nữ nhân biết bay bắt tới đây, bảo là muốn mang chúng ta tới cái tông gì đó làm tạp dịch.
    Vương Hữu Tài vội mở miệng nói liên hồi, sợ Mạnh Hạo sẽ thu dây mây lại.

    - Lại nói hươu nói vượn rồi, biết bay? Đó là tiên nhân trong truyền thuyết, ai tin hả.
    Mạnh Hạo chẳng hề tin, thầm nghĩ mình đọc trong sách vở, thấy không ít những câu chuyện tiên nhân trở thành kẻ có tiền, mà những chuyện ấy chỉ là sách vở gạt người thôi.

    Mắt thấy sợi dây kia tới khe núi trên vách núi, được Vương Hữu Tài bắt lấy, nhưng Mạnh Hạo đột nhiên cảm thấy gió lạnh thổi tới từ phía sau, nhiệt độ dường như trở về mùa đông khiến hắn rùng mình, theo bản năng quay đầu lại thì lập tức kinh hô một tiếng, suýt nữa thì bước hụt ngã xuống sườn núi.
     
    Hoa, nhoemnhieu, quangvd and 37 others like this.
  3. Zerulos

    Zerulos Thành viên kích hoạt

    Được thích:
    4,388
    Ngã Dục Phong Thiên
    Tác Giả: Nhĩ Căn
    -- o --

    Chương 2: Kháo Sơn Tông (1)


    Nhóm dịch: Huyền Nguyệt
    Nguồn: metruyen


    Một nữ tử có sắc mặt trắng bệch, nhìn không ra tuổi, mặc trường bào màu bạc đứng ở đó, mặt không chút thay đổi nhìn Mạnh Hạo. Nữ tử này trông đẹp vô cùng, chỉ là gương mặt trắng bệch cùng hơi thở âm hàn kia hệt như vừa leo ra từ hầm mộ.

    - Có chút tư chất, nếu tự mình tìm tới đây, cũng coi như là vận số của ngươi.

    Giọng nói này rót vào tai như có xương, hơn nữa ánh mắt nữ tử này như ẩn chứa một loại năng lực kỳ dị nào đó, khiến Mạnh Hạo chỉ liếc một cái thôi là toàn thân rét lạnh, dường như ở trước mặt nữ tử này, mình chẳng hề có bí mật, bị nhìn thấu toàn thân.

    Lời nói còn vang vọng, nữ tử đó vung tay áo lên, ngay tức khắc một làn gió màu xanh biếc cuộn lấy Mạnh Hạo, trong tiếng hét lên của Mạnh Hạo, theo nàng kia rơi thẳng xuống vách núi, cảnh tượng này như sét đánh khiến đầu óc Mạnh Hạo trống rỗng.

    Khi tới khe hở đó rồi, nữ tử này vung tay ném thẳng Mạnh Hạo vào trong, rồi nàng ta cũng bước vào. Nàng vừa vào là khiến ba người Vương Hữu Tài sợ hãi, cuống quít lùi ra sau.

    Nữ tử đứng ở đó, không nói câu nào, chỉ nhìn thoáng qua sợi dây mây được thả xuống từ bên trên.

    Mạnh Hạo run rẩy cả người, lòng khẩn trương vô cùng, bò dậy rồi nhanh chóng nhìn quanh bốn phía. Khe này không lớn, bên trong rất nhỏ, mấy người đứng đã không còn nhiều chỗ trống.

    Khi hắn quay sang nhìn Vương Hữu Tài thì thấy bên cạnh gã có hai thiếu niên, một người là tên khỏe mạnh kháu khỉnh kia, kẻ khác là một tên béo trắng, cả hai giờ đều run rẩy, sắc mặt đầy sợ hãi, dường như sắp khóc tới nơi rồi.

    - Vốn là thiếu một người, ngươi đi cùng chúng đi.
    Nữ tử có sắc mặt trắng bệch này như không có bất cứ cảm xúc gì, lúc này không nhìn sợi dây nữa mà quay sang nhìn Mạnh Hạo.

    - Cô… cô là ai?
    Mạnh Hạo cố nén nỗi sợ trong lòng, dù sao hắn cũng đọc không ít sách, mà tính cách lại kiên cường, nên dù có sợ hãi thì cũng biết giờ phút này quyết không thể bối rối.

    Nữ tử không nói gì, chỉ vung tay phải lên. Lục phong lần nữa xuất hiện, rít gào cuộn lấy mấy người Mạnh Hạo, Vương Hữu Tài, rồi cùng nữ tử này bay ra khỏi khe kia, thẳng lên bầu trời, chỉ giây lát đã không còn thấy đâu nữa, chỉ có Đại Thanh Sơn này vẫn đứng vững như trước, trong lúc hoàng hôn dần tan vào trong màn đêm đen.

    Sắc mặt Mạnh Hạo tái xanh, hắn thấy mình ở trong lục phong, nhưng lại bay đi như tên bắn giữa trời đất. Gió táp vào trong miệng, khiến hắn cảm thấy hô hấp cũng khó, nhưng trong đầu lại hiện lên một từ.

    - Tiên nhân?
    Hắn kiên trì được vài chục giây thì chẳng thể chống đỡ được nữa, mắt tối sầm, ngất đi.

    Khi hắn mở mắt ra, đã ở trên một tảng đá ở giữa sườn núi, bốn phía là những rặng núi nhấp nhô, mây mù lượn lờ tuyệt không phải phàm trần, còn có thể nhìn thấy những lầu các tinh xảo đẹp đẽ vờn khắp dãy núi, đâu đâu cũng xa lạ.

    Vương Hữu Tài và hai thiếu niên khác bên cạnh hắn giờ đều đã tỉnh lại, chỉ là đều run rẩy hoảng sợ nhìn nữ tử đang đưa lưng về phía bọn họ.

    Trước cô gái này, có hai nam tử mặc trường bào lục sắc, tuổi thoạt trông đều hơn hai mươi, nhưng hốc mắt trũng xuống, đồng tử xanh mượt, làm cho người ta nhìn mà sợ.

    - Hứa sư tỷ thật tài, ra ngoài có một lần lại mang về được bốn thằng nhóc có tư chất.
    Một trong hai tên nam tử kia nói với phần xu nịnh nữ tử kia.

    - Đưa chúng tới nơi tạp dịch.
    Nàng kia mặt lạnh lùng, chẳng hề liếc bốn người Mạnh Hạo một cái, cất bước đi, cả người hóa thành một cây cầu vồng vụt vào trong dãy núi rồi biến mất.

    Lúc này Mạnh Hạo đã định thần lại, hắn kinh ngạc nhìn nơi nàng kia biến mất, trong đôi mắt ánh lên thần thái mà mười sáu năm sống trên đời chưa từng có bao giờ, thần thái này làm cho nội tâm Mạnh Hạo lập tức sôi trào.

    - Tạp dịch? Đây là làm công cho tiên nhân, hẳn là được không ít tiền.
    Mạnh Hạo chờ mong, bởi vì hắn nhìn ra người nơi này không muốn lấy mạng hắn.

    - Hứa sư tỷ đã tới Ngưng Khí tầng bảy, được Chưởng môn ban thưởng Phong Phiên, chưa tới Trúc Cơ nhưng đã có thể phi hành, thật làm cho người ta hâm mộ.
    Một tu sĩ mặc lục bào khác cảm khái, sau đó lại tỏ ra cao ngạo nhìn bốn người Mạnh Hạo.

    - Ngươi, cả ngươi nữa, theo đi tới khu tạp dịch phía nam.
    Nói xong, người này chỉ vào Vương Hữu Tài và thiếu niên khỏe mạnh kia.

    - Nơi… nơi này là nơi nào?
    Bị người nọ chỉ vào, Vương Hữu Tài run lẩy bẩy hỏi.

    - Kháo Sơn Tông!

    Kháo Sơn Tông nằm trong lãnh thổ Triệu quốc giáp ranh Nam Vực của Vùng đất Nam Thiệm, từng là tông môn đứng đầu trong tứ đại tông môn của Triệu quốc, ngay cả toàn bộ Nam Vực này cũng rất có tiếng, nhưng nay đã sa sút, địa vị không thể so với lúc trước, cũng không còn vẻ huy hoàng từng có. Với Triệu quốc hiện giờ, Kháo Sơn Tông chỉ có thể coi là hàng mạt lưu.

    Thực tế thì Kháo Sơn Tông vốn không phải tên là như này, chẳng qua ngàn năm trước xuất hiện một vị tu sĩ gây chấn động toàn Nam Vực, người này tự hiệu là Kháo Sơn Lão Tổ, lại còn cưỡng ép đổi tên tông môn thành Kháo Sơn Tông, hoành hành ngang ngược, gần như vơ vét bảo vật của tất cả tông môn trong Triệu quốc, phong cảnh vô cùng.

    Nhưng qua nghìn năm, cảnh còn người mất, Kháo Sơn Lão Tổ đã mất tích hơn bốn trăm năm, nếu không phải không rõ sinh tử thì có lẽ đã sớm bị tông môn khác thâu tóm rồi. Hiện giờ Kháo Sơn Tông như mặt trời lặn đằng tây, lại thêm Triệu quốc tài nguyên có hạn, bị tam tông khác xa lánh, dù muốn vời tạp dịch thì cũng phải để đệ tử ra ngoài trói về, lại càng không nói tới chuyện quang minh chính đại thu môn đồ.

    Theo phía sau nam tử áo lục, Mạnh Hạo đi trên con đường nhỏ trên dãy núi Kháo Sơn Tông, xung quanh là phong cảnh như đào viên, chỗ nào cũng có kỳ thạch quái thụ, núi xanh nước biếc, những lầu các trong mây mù mờ mịt kia như đều dùng ngọc thạch dựng lên, khiến Mạnh Hạo nhìn mà phải cảm thán liên tục. Chỉ là tên mập bên người khóc lóc liên tục khiến Mạnh Hạo cảm thấy như đã phá hỏng đi ý cảnh nơi đây.

    - Xong rồi, xong rồi, lần này thật sự xong rồi…

    - Ta muốn về nhà, ở nhà có bánh bao, ở nhà có thịt bò…

    - Chết tiệt, chết tiệt, sau này ta chắc là sẽ kế thừa tổ điền của gia đình, trở thành lão gia, có vài nàng tiểu thiếp, chứ không phải làm tạp dịch ở đây…
    Tên mập vừa run run, vừa mặt buồn rười rượi thì thào, nước mắt đảo quanh trong vành mắt.

    Gã cứ thì thầm như thế cho đến nửa thời gian uống cạn chun trà thì nam tử lục bào đi ở phía trước lạnh lùng nói.

    - Nói mấy lời nhảm nhí nữa ta trực tiếp cắt lưỡi ngươi.

    Tên mập rùng mình, đôi mắt ánh lên vẻ sợ hãi vô cùng, vội vàng che miệng mình lại, thân mình càng thêm run rẩy.

    Cảnh này rơi vào mắt Mạnh Hạo khiến hắn chợt nhận ra chuyện có vẻ không tốt đẹp như hắn tưởng, nhưng với tính cách kiên cường, hắn hít sâu một hơi, không nói gì thêm.

    Không lâu sau, ở lưng chừng núi, Mạnh Hạo thấy được giữa mây mù cuồn cuộn là những căn nhà. Có bảy tám thiếu niên mặc trường sam vải thô như nhau, mệt mỏi ngồi ở ngoài, cũng thấy mấy người Mạnh Hạo nhưng đều chẳng quan tâm.

    Trên một núi đá cách đó không xa, một thanh niên mặc trường sam màu lam nhạt ngồi đó, người này mặt hơi dài như mặt ngựa, quần áo rõ ràng là đẹp đẽ quý giá hơn những thiếu niên kia, sắc mặt lãnh đạm, nhưng thấy nam tử áo lục dẫn Mạnh Hạo tới thì y vội đứng lên, cung kính ôm quyền với nam tử áo lục.

    - Bái kiến sư huynh.

    - Hai kẻ này là tạp dịch mới lên núi, ngươi bố trí chỗ ở cho chúng đi.
    Nam tử áo lục không kiên nhẫn, nói xong cũng chẳng thèm nhìn lại hai người Mạnh Hạo mà cất bước bỏ đi.
     
    Hoa, nhoemnhieu, quangvd and 33 others like this.
  4. Zerulos

    Zerulos Thành viên kích hoạt

    Được thích:
    4,388
    Ngã Dục Phong Thiên
    Tác Giả: Nhĩ Căn
    -- o --

    Chương 3: Kháo Sơn Tông (2)


    Nhóm dịch: Huyền Nguyệt
    Nguồn: metruyen


    Chờ gã đi rồi, thanh niên mặt ngựa lại khoanh chân ngồi xuống, lãnh đạm liếc Mạnh Hạo và tên mập một cái.

    - Nơi đây là khu tạp dịch phía bắc, Kháo Sơn Tông không nuôi lũ ăn hại, hai người các ngươi tới đây làm tạp dịch nửa giáp, mãn kỳ là có thể xuống núi. Nếu muốn đào tẩu thì núi hoang lắm dã thú, thập tử vô sinh. Nhận áo tạp dịch thì từ nay về sau đoạn tuyệt phàm trần, an tâm làm tạp dịch.
    Thanh niên mặt ngựa nhìn hai người Mạnh Hạo, lạnh nhạt nói.
    (Một giáp: 60 năm)

    Tên mập khẽ run người, trong mắt hiện lên vẻ tuyệt vọng. Mà Mạnh Hạo thì có vẻ trấn định hơn, ánh mắt toát lên thần thái kỳ lạ, khiến thanh niên mặt ngựa phải liếc Mạnh Hạo một cái. Y ở đây đã nhiều năm, gặp không ít thiếu niên bị bắt tới làm tạp dịch, nhưng lại chẳng có mấy ai có thể trấn định như Mạnh Hạo được.

    - Tâm tính không tệ! Bọn ngươi cũng không phải là phải làm tạp dịch mãn nửa giáp, ngày thường cũng có thể tu hành, nếu đạt tới Ngưng Khí tầng một thì không còn là tạp dịch nữa, mà có thể thăng lên làm đệ tử ngoại tông.
    Thanh niên mặt ngựa thản nhiên nói, rồi vung tay áo lên, ngay tức khắc hai bộ trường sam làm từ đay thô xuất hiện trước mặt Mạnh Hạo và tên mập, trên có đặt một tấm mộc bài nhỏ, có khắc chữ “Tạp”.

    Ngoài ra, còn có một cuốn sách, trên viết ba chữ.

    Ngưng Khí Quyển.

    Vừa nhìn thấy ba chữ này, Mạnh Hạo hô hấp dồn dập hẳn lên, hắn nhìn chòng chọc vào cuốn sách kia, trong đầu lập tức tái hiện lại Ngưng Khí tầng bảy mà lúc trước nam tử áo lục nịnh hót nữ tử mặt lạnh kia.

    - Ngưng Khí tầng một có thể trở thành đệ tử ngoại tông, vậy cô gái bắt ta đến đây, là Ngưng Khí tầng bảy… Ngưng Khí là gì nhỉ, chẳng lẽ là phương pháp tu tiên trong truyền thuyết ư? Đây có lẽ là tiền công làm tạp dịch rồi. Bực tiền công này tuy không phải là ngân lượng, nhưng nếu có thể cầm ra ngoài ắt là phải bán được cả trăm vàng!

    Mạnh Hạo tim đập thình thịch, nhấc trường sam lên, bọc mộc bài và sách kia vào trong.

    - Phòng số bảy phía tây là chỗ ở của hai người các ngươi, bắt đầu từ ngày mai công việc của hai ngươi là đốn củi, mỗi ngày mỗi người mười cây gỗ, làm không xong thì không ăn cơm.
    Thanh niên mặt ngựa nói xong liền nhắm mắt lại.

    Mạnh Hạo hít sâu một hơi, học dáng vẻ lúc trước của đối phương, ôm quyền cúi đầu một cái rồi kéo tên mập vội đi đến mấy căn nhà kia. Nơi đây dường như là một loại tứ hợp viện được làm lớn ra gấp nhiều lần, dựa theo biển số của từng phòng tìm được phòng số bảy, hắn đẩy cửa ra, bước vào trong.

    Gian phòng không lớn, ngoài hai chiếc giường nhỏ thì còn có một cái bàn, mặc dù đơn giản nhưng rất sạch sẽ. Ngồi xuống một chiếc giường rồi, tên mập giờ phút này cũng không nín nhịn được nữa, òa khóc.

    Cậu ta cũng chỉ chừng mười hai mười ba tuổi, lúc này khóc ầm lên, cho dù là bên ngoài cũng có thể nghe được tiếng vọng.

    - Cha ta là tài chủ, ta lẽ ra cũng là tài chủ, ta không làm tạp dịch…
    Tên mập khóc vô cùng thương tâm, thân mình đầy thịt mỡ cũng rung rung theo.

    - Đừng khóc nữa! Kỳ thật ngươi nghĩ xem, nơi này cũng không tệ, chúng ta đây là làm việc cho tiên nhân, nói ra có khi có ối người phải hâm mộ chúng ta đó chứ.
    Mạnh Hạo vội đóng cửa phòng lại rồi an ủi.

    - Ta không muốn làm việc, nhà ta có tiền, hơn nữa… chuyện hôn nhân của ta đã được sắp xếp xong rồi, sính lễ cũng đưa đi rồi. Thương cho tiểu nương tử xinh đẹp chưa qua cửa của ta, chẳng lẽ là phải làm quả phụ…
    Tên mập càng khóc lại càng thương tâm.

    Sắc mặt Mạnh Hạo hơi cổ quái, thầm nghĩ tên mập này chưa lớn mà đã đính hôn rồi, mình thì lớn như vậy ngay cả tay đàn bà cũng chưa được sờ bao giờ, không khỏi cảm khái rằng có tiền đúng là tốt nhất. Tên mập này gia tài bạc triệu, áo cơm không lo, mà mình thì một nghèo hai tay trắng, ngay cả căn nhà tổ tiên cũng đã bán đi năm ngoái rồi, nay còn nợ Chu viên ngoại nữa.

    Nhưng nghĩ đến món nợ, Mạnh Hạo lại vui vẻ, tự nghĩ mình tới đây rồi, nếu Chu viên ngoại có bản lĩnh thì tới đây mà đòi, còn không có bản lĩnh thì chờ mình ra khỏi đây đã là nửa giáp sau, phỏng chừng ông ta… đã không còn.

    Nghĩ đi nghĩ lại, Mạnh Hạo càng cảm thấy nơi này không tệ, không mất tiền mà được ăn no mặc ấm, thậm chí chưa làm mà đã có tiền công đáng giá trăm vàng, mà đây lại là chỗ ở của tiên nhân, càng làm cho Mạnh Hạo cảm thấy nơi đây đúng là tuyệt xử phùng sinh với hắn.

    Nghe tiếng khóc của tên mập mà nẫu hết cả ruột gan, Mạnh Hạo dứt khoát cầm lấy cuốn sách trong trường sam đay thô, khoanh chân ngồi trên giường mở ra xem, mở ra tờ thứ nhất, xem hết câu nói đầu tiên, Mạnh Hạo há hốc mồm.

    - Làm người mà có chỗ dựa, phàm nhân như có cả đời phú quý, tu sĩ như có cả đời vô ưu, vào Kháo Sơn Tông ta, lão phu chính là kẻ chống lưng.
    Đây là những lời mở đầu cuốn sách, lạc khoản là Kháo Sơn Lão Tổ.

    Hơn chục chữ ít ỏi nhưng lại toát lên khí phách khôn cùng, cũng là lời nói tìm kẻ để dựa hơi một cách trắng trợn, khiến Mạnh Hạo sửng sốt, nhưng lại cảm thấy những lời này rất có lý.

    - Kháo Sơn Tông, chẳng lẽ đây chính là chân ý của Kháo Sơn Tông, làm người là phải tìm chỗ dựa vững chắc, tìm được rồi thì cả đời sau phú quý vô ưu.
    Mạnh Hạo càng nghĩ càng cảm thấy những lời này vô cùng chính xác, nghĩ đến nếu mình có một ông quan lớn làm chỗ dựa cho thì há có thể thi rớt ba lần liên tục. Hắn cảm khái với vị Kháo Sơn Lão Tổ chưa từng được gặp bao giờ, dường như có tôn kính. Hắn cảm thấy một cánh cửa lớn của cuộc đời, đã từ từ mở ra theo những lời này.

    - Nói cách khác, ở Kháo Sơn Tông này, ta phải dùng các loại phương pháp tìm chỗ dựa, như thế mới có vô ưu ở nơi này.
    Mạnh Hạo hai mắt tỏa sáng, tiếp tục lật xem sách nhỏ trong tay, quên mất tên tên mập còn đang gào khóc bên cạnh.

    Cho tới đêm khuya, tên mập khóc mệt đã lăn ra ngủ, tiếng ngáy như sấm vang khắp phòng thì Mạnh Hạo mới lưu luyến khép cuốn sách lại, mặc dù trông có vẻ mệt mỏi nhưng thần thái trong đôi mắt hắn rất có thần vận.

    - Quyển sách này không phải là giá trị trăm vàng, mà là ngàn vàng!
    Mạnh Hạo thì thào, với một kẻ mà giấc mộng cả đời là làm quan phát tài, trở thành kẻ có tiền như hắn, nếu đánh giá thứ nào đó đến ngàn vàng, như vậy thứ này với hắn đã tăng lên tới gần mạng sống rồi.

    Đang kích động, tiếng ngáy của tên mập đột nhiên ngừng, Mạnh Hạo ngẩn ra, quay sang nhìn thì thấy tên mập đang nhắm mắt ngủ mà lại ngồi dậy từ trên giường, tay đấm đánh lung tung, miệng thì lẩm bẩm.

    - Đánh chết ngươi, dám cướp bánh bao của ta! Ta cắn chết ngươi, dám đoạt nương tử của ta!
    Nói xong, tên mập nhắm mắt đứng dậy xuống giường, đầy oai phong đánh một vòng quanh phòng, không cẩn thận đụng phải cái bàn. Nhưng điều khiến Mạnh Hạo phải trợn trừng mắt là tên mập này lại há miệng cắn lấy một góc bàn, để lại dấu răng thật sau, thế mới quay lại giường tiếp tục ngủ, tiếng ngáy lại vang lên.

    Mạnh Hạo nhìn tên mập hồi lâu, xác định kẻ này có thói quen mộng du rồi lại nhìn góc bàn, cảm thấy lúc tên mập này ngủ thì không thể dây vào, hắn cẩn thận dịch ra xa một chút, cúi đầu nhìn cuốn sách, sắc mặt đầy kích động.

    - Chín tầng Ngưng Khí, con đường tiên linh! Làm việc cho tiên nhân được cho cơ hội trở thành tiên nhân, đúng là món tiền công hậu hĩnh nhất. Ta không tin mình thành tiên rồi mà không thành được kẻ có tiền!
    Mạnh Hạo nắm chặt lấy cuốn sách, ánh mắt toát lên tia sáng mãnh liệt, dường như thấy được con đường khác ngoài đọc sách.

    Đúng lúc này, cửa phòng chợt vang lên một tiếng rầm, bị người đá văng ra, một tiếng hừ lạnh theo đó truyền vào trong phòng.
     
    Hoa, nhoemnhieu, quangvd and 30 others like this.
  5. Zerulos

    Zerulos Thành viên kích hoạt

    Được thích:
    4,388
    Ngã Dục Phong Thiên
    Tác Giả: Nhĩ Căn
    -- o --

    Chương 4: Thăng tiến ngoại tông (1)


    Nhóm dịch: Huyền Nguyệt
    Nguồn: metruyen


    - Ngủ sớm nhể, dậy hết cho Hổ gia gia các ngươi nào!
    Theo tiếng hai cánh cửa phòng va lập cập, một đại hán khôi ngô mặc áo tạp dịch bước vào, hung ác trừng Mạnh Hạo và tên mập còn đang say ngủ.

    - Hai tên nhãi các ngươi từ nay trở đi phải chặt thêm mười cây gỗ cho ta, bằng không Hổ gia gia xé xác các ngươi ra.
    Đại hán hung ác nói.

    - Bái kiến Hổ gia, tiểu sinh…
    Mạnh Hạo vội leo xuống giường, khẩn trương đứng một bên, còn chưa kịp nói hết lời đã bị đại hán kia trừng cho một cái.

    - Tiểu cái rắm, cảm thấy Hổ gia này nói to lắm hả?

    Mạnh Hạo chỉ cảm thấy đối phương thật hung hãn, lại nhìn thân hình khôi ngô của đối phương, chần chờ rồi mở miệng:
    - Nhưng… Vị sư huynh ở chỗ tạp dịch chỉ cho chúng ta mỗi ngày mỗi người mười cây.

    - Thêm mười cây nữa là để cho lão tử.
    Đại hán hừ lạnh một tiếng.

    Mạnh Hạo trầm mặc, đầu nhanh chóng suy nghĩ. Vừa tới tông môn của tiên nhân đã bị ức hiếp, hắn không cam lòng, nhưng đối phương khôi ngô cao lớn thế kia, mình lại gầy yếu thế này, rõ ràng là không chống lại được. Đang chần chừ, hắn chợt thấy dấu răng ở góc bàn, nghĩ tới vẻ oai phong bất phàm của tên mập khi mộng du, chợt nghĩ dù thế nào cũng phải thử một lần, vì thế lập tức hô lên với tên mập.

    - Mập ơi, có người cướp bánh bao của ngươi, đoạt nương tử của ngươi kìa!

    Mạnh Hạo vừa dứt lời, tên mập chợt ngồi bật dậy, mắt nhắm tịt, miệng gào lên, mặt mày méo mó trông thật dữ tợn.

    - Ai cướp bánh bao của ta, ai đoạt nương tử của ta, ta đánh chết ngươi, ta cắn chết ngươi.
    Tên mập nhào xuống khỏi giường, múa may đánh đấm loạn xạ khắp phòng. Đại hán kia lúc đầu còn sửng sốt nhìn, sau bước lên đánh bốp một cái vào tên mập.

    - Ở trước mặt Hổ gia mà cũng dám gào hét à.
    Cái tát này quăng lên mặt mập mạp, nhưng ngay sau đó đại hán kia cũng hét thảm lên. Lúc này tên mập nhắm chặt mắt lại, cắn chặt lấy cánh tay đại hán kia, mặc cho đại hán kia có vung vẫy thế nào thì cậu ta cũng không chịu nhả ra.

    - Nhả ra mau, đồ chết tiệt này, nhả ra cho ta.
    Đại hán này cũng là tạp dịch chứ không phải tu sĩ, chẳng qua làm tạp dịch được một thời gian dài nên thân thể có phần cường tráng, nhưng hôm nay cũng đau đến mức toát mồ hôi lạnh, tay đấm chân đá cũng chẳng thể làm cho tên mập nhả ra, trái lại còn cắn sâu hơn, máu thịt bê bết, dường như muốn cắn đứt ra một miếng thịt lớn.

    Tiếng kêu thảm thiết truyền ra ngoài phòng lập tức khiến tạp dịch ở phòng xung quanh chú ý. Lúc này, một giọng nói lạnh lùng như trời đông giá rét truyền tới từ bên ngoài.

    - Ồn quá đấy!

    Đó là tiếng của thanh niên mặt ngựa, đại hán nghe thấy thế thì run rẩy cả người, dù đau đến mặt méo mó cả đi nhưng cũng không dám kêu la thảm thiết nữa.

    - Khiến sư huynh không vui, ta và ngươi chẳng được tốt lành gì. Ngươi mau bảo nó buông ra, cùng lắm thì ta không cần mười cây kia nữa.
    Đại hán cố chống đỡ, nói thật nhanh.

    Mạnh Hạo cũng không ngờ tên mập mộng du mà lại sinh mãnh đến thế, lúc này cũng hiểu là không thể tiếp tục nữa. Hắn vội bước lên vỗ nhẹ tên mập, ghé vào tai cậu ta thì thầm.

    - Bánh bao về rồi, nương tử cũng đã trở lại.

    Tên mập nhất thời trầm tĩnh lại, cũng nhả miệng ra, đánh quyền trở về giường, mặt mũi bầm dập tiếp tục ngủ say.

    Đại hán lòng còn sợ hãi liếc tên mập một cái, không nói thêm câu nào mà chạy ra khỏi phòng. Ở một bên, Mạnh Hạo sửng sốt một lúc lâu, bội phục nhìn tên mập rồi cũng trở về giường cẩn thận nằm xuống ngủ.

    Sáng sớm hôm sau.

    Tờ mờ sáng, bên ngoài phòng ở truyền tới những tiếng chuông, những tiếng ấy như mang theo loại năng lượng kỳ dị nào đó, lọt vào tai là lập tức khiến người ta tỉnh táo lại. Theo những tiếng động hỗn loạn truyền tới từ bên ngoài, mập mạp cũng mở mắt ra, ngơ ngác nhìn dấu chân ngổn ngang trên người mình, lại sờ mặt mình.

    - Tối hôm qua ta làm sao vậy? Sao toàn thân đau nhức như bị người đánh thế này…

    Mạnh Hạo đang mặc áo tạp dịch vào nghe thế thì im lặng, một lúc sau mới mở miệng.

    - Không gì cả, mọi thứ đều bình thường.

    - Sao ta cảm thấy mặt sưng phù lên rồi?

    - Có lẽ là muỗi quá to.

    - Nhưng sao miệng ta còn có máu thế này?

    - Tối hôm qua ngươi ngã xuống đất, mấy lần liền.
    Mạnh Hạo vội đẩy cửa phòng ra, đang định bước ra thì chần chừ một lát, quay đầu nhìn mập mạp, còn thật sự nói.

    - Mập mạp, sau này phải mài răng nhé, tốt nhất là cho nó sắc lên một chút.

    - Ô? Ngươi cũng nói vậy hả, cha ta cũng nói như thế với ta đó.
    Mập mạp vừa chịu đau mặc áo tạp dịch, vừa kinh ngạc nói.

    Hứng ánh sáng mặt trời, Mạnh Hạo và mập mạp đi ra phòng, bắt đầu công việc đốn củi cho khu tạp dịch của Kháo Sơn Tông.

    Mỗi người một ngày mười cây, ngoài khu tạp dịch phía bắc này có dãy núi hoang kéo dài không ngớt, cây cối rậm rạp, tuy không to nhưng lại rất nhiều, nhìn không thấy cuối, đứng xa nhìn như cánh rừng ngút ngàn.

    Khiêng chiếc búa do khu tạp dịch phát, Mạnh Hạo xoa bả vai, hai cánh tay đều nhức mỏi, đau buốt. Búa này rất nặng, mà mập mạp thì cũng thở hồng hộc. Hai người lên núi hoang, tìm được khu vực được phân công cho, dần tiếng bang bang không ngừng truyền ra, liên tục chặt cây.

    - Cha ta là tài chủ, sau này ta cũng là tài chủ, ta không làm tạp dịch…
    Mập mạp mặt buồn như đưa tang, vung búa chặt.

    - Ngươi nói xem đám tiên nhân này rất quái đúng không, bọn họ có pháp thuật, chẳng lẽ còn cần nhóm lửa sao, vì sao lại bắt chúng ta chặt cây…

    So với mập mạp ở một bên nói huyên thuyên, Mạnh Hạo đã mệt tới mức không nói ra lời, mồ hôi tuôn như mưa. Khi ở huyện Vân Kiệt, hắn nghèo khổ, chẳng được ăn thịt mấy nên thân thể gầy gò, sức lực cũng không lớn, lúc này chỉ mới được thời gian nửa nén hương mà cả người hắn đã dựa vào một gốc cây còn chưa chặt gãy, thở hổn hển.

    Lại nhìn mập mạp, tuy cũng là mệt đến run rẩy cả người, nhưng vẫn vừa buồn rười rượi lẩm bẩm, vừa chặt cây, hiển nhiên tuy tuổi còn nhỏ, nhưng khỏe hơn Mạnh Hạo không ít.

    Mạnh Hạo cười gượng, lắc đầu, nương thời gian nghỉ ngơi lấy Ngưng Khí Quyển ra xem, lặng lẽ dựa theo mô tả bên trên mà cảm thụ linh khí trong thiên địa.

    Thời gian cứ thế trôi qua, hoàng hôn nhanh chóng kéo tới. Một ngày này Mạnh Hạo mới chặt được hai cây, mà mập mạp đã chặt được hẳn tám cây, cộng lại cũng chỉ đủ cho một người ăn no. Hai người tính gộp lại, mập mạp đi lấy đồ ăn, hai người về phòng chia đôi ra rồi ăn, thế mới mệt mỏi ngã xuống giường ngủ.

    Cho tới khi tiếng ngáy của mập mạp lại vang lên khắp phòng, Mạnh Hạo bò dậy, ánh mắt hắn toát lên vẻ chấp nhất, cố nhịn sự đói khát và mỏi mệt, cầm lấy Ngưng Khí Quyển im lặng xem.

    - Lúc trước đọc sách ta thường học tới bình minh, đã sớm quen rồi, cuộc sống bây giờ tuy khá mệt mỏi, nhưng tóm lại cũng là một lối ra. Mạnh Hạo ta không tin mình không theo được đường khoa cử rồi mà còn không tu hành được ở tông môn này.
    Ánh mắt Mạnh Hạo càng thêm chấp nhất, mang theo kiên nghị, cúi đầu lĩnh ngộ.

    Thẳng tới khuya, Mạnh Hạo không rõ mình ngủ từ khi nào, dường như cả trong mơ cũng cảm thụ linh lực thiên địa. Sáng sớm khi bị tiếng chuông đánh thức, lúc hắn mở mắt ra, đôi mắt đầy tơ máu. Hắn cắn răng rời giường, cùng mập mạp tinh thần sung mãn tiếp tục đốn củi.

    Một ngày, hai ngày, rồi ba ngày… rồi hai tháng trôi qua. Hai tháng này, Mạnh Hạo dần dần có thể mỗi ngày đốn được bốn cây, nhưng phần lớn thời gian hắn đều dùng để cảm ngộ linh khí, tơ máu trong mắt cũng dần tăng lên. Cho đến hoàng hôn một ngày này, Mạnh Hạo thở hổn hển tạm nghỉ, khoanh chân ngồi xuống, chưa được bao lâu thì toàn thân hắn chấn động, trong giây lát hắn cảm nhận được tứ chi tê dại, dường như có một tia khí tức không nhìn thấy ngưng tụ trong huyết nhục.

    Ngay sau đó, trong cơ thể hắn xuất hiện một tia linh lực, tuy chỉ chợt lóe rồi biến mất, nhưng cũng khiến Mạnh Hạo kích động mở choàng mắt ra. Mệt mỏi dường như tan biến, tơ máu trong mắt cũng tan đi không ít, thân thể hắn run rẩy, nắm chặt lấy Ngưng Khí Quyển kia. Một tháng nay hắn ăn không đủ, ngủ cũng ít, ngoài thời gian đốn gỗ ra thì đều dùng để cảm thụ linh khí, giờ phút này cuối cùng đã có thu hoạch, khiến cho Mạnh Hạo chấn hưng tinh thần.
     
    Hoa, nhoemnhieu, quangvd and 30 others like this.
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 1)