LS Q.Sự Khánh Dư Niên - Miêu Nị - Q5 C90

Thảo luận trong 'Lịch Sử - Quân Sự' bắt đầu bởi Lôi Soái, 21/12/16.

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.
  1. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    170,936
    Khánh Dư Niên
    Tác giả: Miêu Nị
    Quyển 1
    Chương 25: Lão nhân thảm lông cừu

    Nhóm dịch: Võ Gia Trang
    Nguồn: Vipvandan



    Ba phút sau, Phạm Nhàn đưa tay lấy đĩa cá chưng nóng hổi đặt lên bàn, thêm vào một chút nước tương quý giá từ miền nam đưa tới, chất lỏng như hổ phách, rất đẹp mắt. Cá chưng cùng nước trộn vào nhau, hương thơm nhất thời tràn ngập cả phòng bếp. Hắn tìm được một chút cơm thừa buổi tối, cá chưng với gừng cùng dấm, tất cả ăn một cách ngon lành.

    Sáng sớm hôm sau, lúc hắn đi thỉnh an lão phu nhân, hạ nhân báo cáo đêm qua ở phòng bếp có kẻ trộm mò vào, Phạm Nhàn lập tức minh bạch chuyện gì, không nhịn được nở nụ cười thầm, vừa xoa bóp vai lão phu nhân vừa nói với quản gia rằng:

    – Đêm qua ta đi ăn thêm chút cơm thôi, đừng lo lắng.

    Người nọ trừng mắt ngây ngốc, nghĩ thầm tiểu thiếu gia mới có chút tuổi như vậy sao không gọi hạ nhân làm việc, lại còn đi chơi đùa mấy thứ này, nếu như không cẩn thận thiêu rụi cả bếp thì chơi có vui không.

    Phạm Nhàn biết đối phương suy nghĩ cái gì, nhu thuận nói với lão phu nhân rằng:

    – Tôn nhi gần đây tìm được một phương pháp chưng cá ở trong sách, cho nên muốn thử làm một chút, nếu như mùi vị tạm được, có thể chuẩn bị làm để hiếu kính với nãi nãi. Bởi vì muốn làm cho nãi nãi kinh hỉ, cho nên mới không dám để cho đám hạ nhân này biết, không ngờ lại làm kinh động nhiều người như vậy, tôn nhi biết sai rồi.

    Câu chuyện này cực kỳ hợp tình hợp lý, người bình thường cũng không mò ra được khuyết điểm gì.

    Lão phu nhân nghe xong câu này không có biểu tình gì, chỉ ôn hòa nói rằng:

    – Thế nào cũng được, chỉ là bất luận làm chuyện gì, đều phải thu dọn sạch sẽ đó.

    Lão phu nhân của bá tước biệt phủ đối với Phạm Nhàn luôn nghiêm khắc, loại ngữ khí ôn nhu này cực kỳ hiếm thấy, cho nên Phạm Nhàn trong lòng cảm thấy bất an, nghĩ rằng trong khẩu khí đó dường như lộ ra một chút thương tiếc đối với mình, đó là vì sao đây?

    Lão phu nhân ôn hòa nói tiếp:

    – Chuyện ngày hôm qua ta đã biết, Chu quản gia không dùng được rồi, giống như việc ngươi đi tới phòng bếp vào ban đêm vậy đều là chuyện nguy hiểm, cũng không có người phát hiện, thật sự rất tệ. Ta đã đưa hắn trở về về kinh đô rồi, cho cái gia đình lụn bại kia chỉnh đốn hắn đi.

    Phạm Nhàn trong lòng cả kinh, lúc này mới nhớ lại mình sau khi giết người trở về, đã quên béng mất xử lý chuyện của Chu quản gia, rất rõ ràng lần này thích khách có thể xâm nhập vào biệt phủ bá tước hạ độc tất nhiên có quan hệ với vị quản gia này., nhưng mà mình lại không chú ý tới, quả nhiên rất kém cỏi rồi.



    Ban ngày ở trong thư phòng không hề có tâm tình mà đọc thư tới từ kinh đô, Phạm Nhàn lần thứ hai rời phủ, vô ý thức lúc đi qua chợ rau mới minh bạch câu nói “Bất luận làm chuyện gì, đều phải thu dọn sạch sẽ vào” của nãi nãi là có ý tứ gì.

    Một góc của chợ rau đã bị đốt thành một mảnh hoang phế, thần kỳ ở chỗ là không có lan tới bất kỳ kiến trúc chung quanh nào, chỉ là một căn nhà nhỏ bị thiêu sạch sẽ không còn lưu lại chút gì. Cư dân chung quanh đều nghị luận, Phạm Nhàn vóc dáng nhỏ bé, ở bên cạnh nghe, biết trận hỏa hoạn này làm hai người chết, nhưng diện mục hoàn toàn thay đổi.

    Nơi bị thiêu rụi chính là căn nhà mà Phạm Nhàn đã giết người ngày hôm qua.

    Hủy thi diệt tích?

    Phạm Nhàn nghĩ tới chuyện nãi nãi vừa nói đưa Chu quản gia trở về kinh đô, lại liên hệ với một mảnh tro tàn trước mặt, nhất thời cả người phát lạnh, rốt cuộc cũng hiểu được chuyện gì đã xảy ra. Hắn thực sự không ngờ, nãi nãi đối với mình nghiêm khắc có thừa, thương yêu không đủ, vậy mà suy nghĩ kín đáo như vậy, để tôn tử an toàn thản nhiên làm ra những chuyện như thế này được.

    Vừa nghĩ tới dáng dập ngày ngày nhắm mắt dưỡng thần như lão phật gia của lão phu nhân, Phạm Nhàn thực sự không thể nào tưởng tượng được bà lại có liên hệ với đống hoang toàn vẫn còn khói xanh bay lên kia.

    Phạm Nhàn xen lẫn trong đám người, nhìn những mảnh gỗ đen do cháy sém trước mặt mới hiểu được mình lại vừa học được một bài học mới.

    Người dân hai bên bắt đầu chú ý tới hắn, chuẩn bị nói cái gì đó thỉnh an tới hắn, Phạm Nhàn làm như không nghe thấy rời khỏi chợ rau, bất tri bất giác đi tới gian tạp hóa quen thuộc.

    – Quản gia đã bị đuổi về kinh đô rồi.

    Phạm Nhàn nói vậy.

    Ngũ Trúc đứng ở trong điếm, thân thể an tĩnh quay ra đường, không có chút phản ứng gì, người dân chung quanh tới chợ rau xem náo nhiệt cho nên đường phố rất trống trải.

    – Ngày hôm qua khi chúng ta đi thì tiểu lâu bị đốt.

    Phạm Nhàn tiếp tục nói.

    Ngũ Trúc vẫn không chút phản ứng.

    Phạm Nhàn nhéo góc áo nhỏ của hắn hung hăng nói:

    – Thúc có phải nghĩ ta quên xử lý chuyện của Chu quản gia là biểu hiện rất ngu xuẩn không? Còn nhờ tới nãi nãi giúp ta thu dọn sạch sẽ!

    Ngũ Trúc xoay người sang chỗ khác, nói rằng:

    – Ngươi muốn ta đồng tình với ngươi sao? Ngươi nghĩ tuổi mình còn nhỏ, đối với việc này không biết phải xử lý ra sao cũng là bình thường, hay lòng tự trọng của ngươi bị tổn thương, cho nên tìm kiếm chút an ủi sao?

    Thanh âm của người mù xuất hiện một tia hiếu kỳ hiếm thấy, tâm tình cùng với bình thường có vẻ sinh động hơn rất nhiều.

    Phạm Nhàn cười nói:

    – Ta không có tự ái dư thừa, chỉ là cảm giác giết người rất không tốt. Hơn nữa…

    Hắn câm miệng không nói, ở sâu trong nội tâm mình, mình xuyên qua đi tới thế giới này, nếu như không phải có Phí Giới cùng Ngũ Trúc dạy dỗ mình, chính bản thân hắn cũng sẽ không mạnh hơn so với con nhà quyền quý bao nhiêu, nói không chừng…sớm đã chết rồi. Ở đây giữa một cái nút thắt quyền lực, trong một bối cảnh bí ẩn trùng trùng, có nhiều hơn một chút tri thức, dường như không một chút lợi lộc gì, mỗi một người đứng trên đỉnh của quyền lực, ai mà không tinh thông vài thủ đoạn dơ bẩn chứ.

    So sánh với bọn chúng, mình đúng thật chỉ là một nhi đồng ngây thơ mà thôi.

    – Cảm giác giết người, cùng cảm giác bị giết, ngươi thích cái nào?

    Ngũ Trúc hỏi.

    Phạm Nhàn không biết phải trả lời thế nào, tự nhiên không ai nguyện ý bị người giết.

    – Ngươi đã biết đáp án, vậy không nên hỏi lại nữa.

    Ngũ Trúc đưa cho hắn một cái lệnh bài.

    – Ngoài ra, ta nghĩ phải nói cho ngươi, lão phu nhân đuổi Chu quản gia ra khỏi Đạm Châu mà không giết hắn, là bởi vì không muốn trong nhà cũ của mình ở kinh đô vì chuyện này mà quá nháo loạn.

    Phạm Nhàn nhìn lệnh bài quen thuộc, biết là lệnh bài của chấp sự trong bá tước phủ, khối lệnh bài này là của Chu quản gia. Hắn ngẩng đầu lên, nghi hoặc nhìn Ngũ Trúc:

    – Thúc đã giết hắn?

    Ngũ Trúc gật đầu.

    Phạm Nhàn bỗng nhiên nghĩ tới thân phận của thích khách vò đầu hỏi:

    – Vì sao thích khách dụng độc và thủ pháp sau đó rất giống với thủ đoạn của Giám Sát Viện?

    – Hỏi Phí Giới đi.



    Giữa năm Khánh Lịch, một ngày xuân tươi đẹp, tại thành tây ngăn nắp của kinh đô, có một kiến trúc mà tường ngoài một tầng màu tro đen, thoạt nhìn qua rất âm trầm kinh khủng. Trong một gian mật thất, một lão nhân tướng mạo gầy gò, quanh miệng trơn bóng không một cọng râu đang ngồi trên xe lăn, trên đùi đặt một tấm thảm bằng lông cừu mềm mại.

    Cửa sổ thủy tinh của mật thất được che chắn bằng miếng vải đen, không một tia ánh sáng nào lọt được vào đây, vị lão nhân này rất nhiều năm trước ở phương Bắc mắc trọng bệnh, từ đó về sau bắt đầu có chút sợ ánh sáng.

    – Phí lão, chuyện ở Đạm Châu, điều tra thế nào rồi?

    Lão nhân nhìn người bạn cùng lứa tuổi có mái tóc hoa râm, tướng mạo quái dị, nhìn ánh mắt màu nâu, mỉm cười hỏi.

    Phí Giới ngồi trên ghế uống trà, nhìn bên môi viện trưởng đại nhân lộ ra nụ cười quỷ dị, nghĩ thầm rốt cuộc mình với hắn ai mới chân chính là lão biến thái đây?​
     
  2. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    170,936
    Khánh Dư Niên
    Tác giả: Miêu Nị
    Quyển 1
    Chương 26: Giám sát viện

    Nhóm dịch: Võ Gia Trang
    Nguồn: Vipvandan



    Các bộ nha môn xử lý chính vụ toàn quốc đặt ở kinh đô thường tập trung ở khu vực đường lớn Thiên Hà. Ở đây không có nhiều bình dân sinh sống, con đường cũng rộng hơn bình thường, hai bên đường là những kiến trúc bằng gỗ hoặc mỹ lệ hoặc đường hoàng, bên trong những kiến trúc này chính là trung tâm quyền lực của toàn quốc. Tỷ như Quân bộ được đặt ở đầu dường, trước cửa là một đôi hùng sư bằng đá hùng vĩ không gì sánh được, mỗi ngày đều giơ nanh vuốt đón ánh sáng mặt trời, trong ánh sáng mê ảo nhìn qua thực có chút quái dị, có chút giống như là cự thú thời tiền sử, nếu không thì làm sao có thể thể hiện được quân uy của Khánh quốc.

    Mà trung tâm quyền lực chân chính của Khánh quốc tập trung ở sâu trong thâm cung tại bắc thành, kiến trúc hoàng cung cũng không cao to như các bộ nha môn, ngoại trừ toàn vọng tháp cao chót vót tới trời. Nhưng sâu trong cung cùng tường bao quanh lại có những khoảng sân rộng thể hiện sự khoan dung độ lượng không gì sánh bằng, kiến trúc tạo ra cảm giác cực kỳ thần thánh.

    Quan viên Khánh quốc kỳ thực trong lòng đều rõ rằng, vị bệ hạ hùng tài vĩ lược trong cung nhất định sẽ không dây dưa vào từng chi tiết tỉ mỉ trong giới quan trường, cho nên đối với bọn họ mà nói, trong cơ cấu quan lại của toàn bộ Khánh quốc, địa phương đáng sợ nhất, địa phương có quyền lực lớn nhất, không phải là các bộ nha môn, cũng không phải là hoàng cung — mà là khu kiến trúc ngăn nắp với bờ tường một màu tro đen phía thành tây, một công trình kiến trúc mà nhìn qua đã thấy âm trầm kinh khủng.

    Giám Sát viện được thiết lập ở đây. Khánh quốc thực thi chính sách tam viện lục bộ chế, Tam viện là; Giám Sát viện, Giáo Dục viện, cùng với Quân Sự viện do Quân bộ thăng cấp thành. Mà ở trong tam viện, quyền lực lớn nhất chính là Giám Sát viện, Giám Sát viện có quyền điều tra độc lập, quyền bắt người, thậm chí trong một vài sự kiện, có thể phụng chỉ tự mình có quyền thẩm lý và phán quyết. Hơn nữa không có bất luận một cơ cấu nào có quyền lực quản lý nó.

    Theo một nghĩa nào đó mà nói, đây là một con mãnh thú không dây cương, hoặc như là một bộ phận đặc vụ bí mật then chốt của hoàng đế bệ hạ. Nhưng, phải nói, Giám Sát viện lúc đầu là một bộ phận đặc vụ then chốt công khai của hoàng đế bệ hạ.

    Chỉ là quan viên Khánh quốc luôn luôn lo lắng, mặc cho hoàng đế bệ hạ có là kỳ tài ngút trời đi nữa, vẫn có thể thu phục được vị Trần viện trưởng âm hiểm cùng với vô số mật thám có thực lực đáng sợ trong Giám Sát viện, nếu chẳng may tương lai thế nào, ai dám cầm dây cương quấn đầu con mãnh thú này đây? Huống chi tới đám quan viên chịu đựng đủ mọi nỗi khổ của Giám Sát viện, chỉ dám âm thầm oán hận, Giám Sát viện đều không phải là mãnh thú mà là một con chó hoang vừa âm hiểm lại vừa ti tiện.

    Lúc này, trong căn phòng không chút ánh sáng ở Giám Sát viện, đang có một cuộc đối thoại rất bí mật.

    – Thích khách ở cảng Đạm Châu đích thực là một người thuộc biên chế của viện, thuộc quản hạt của Đông Sơn đường. Mà tổ chức ở nơi khác luôn luôn do Tứ Xử(1 chức quan) phụ trách. Nội bộ đã điều tra ra, một vị quan viên ở bên ngoài, cùng với nhị thái thái trong nhà đại nhân có họ hàng thân thích, cho nên nhiệm vụ này hẳn là do hắn an bài đi.

    Phí Giới nhìn viện trưởng nói bằng thanh âm khàn khàn của mình.

    – Thân phận? ~ Đây là chuyện lão nhân này quan tâm nhất.

    Phí Giới híp mắt, trong đôi mắt nâu tràn đầy vẻ không chắc chắn:

    – Ta tin tưởng hiện giờ chỉ có trong vòng tám người biết chuyện này, không ai tiết lộ. Mà Ngũ đại nhân là người hầu cận của tiểu tỷ, nhưng hắn bình thường rất ít khi xuất thủ, trên đời này người gặp qua hắn hầu như không có mấy ai. Người duy nhất gặp mắt hắn là nhất đại tông sư Diệp Lưu Vân, càng không thể có khả năng chạy tới Đạm Châu du ngoạn, trên đời làm gì có chuyện gì trùng hợp như vậy, cho nên không cần lo lắng người khác bởi vì Ngũ đại nhân mà suy đoán ra thận phận của hắn.

    Ngón tay khô gầy của viện trưởng gõ nhịp nhẹ nhẹ xuống mắt bàn, có chút suy nghĩ nói:

    – Năm đó ta muốn ngươi giết tất cả những hắc kỵ nhìn thấy Ngũ Trúc, ngươi lại xin ta tha thứ cho họ, hiện giờ nghĩ lại thực là sai lầm.

    Phí Giới cười cười, bởi vì dùng độc dược nhiều quá mà tròng mắt biến thành màu nâu, trong mắt hiện lên một tia không đành lòng:

    – Đêm đó đã rất nhiều người chết rồi.

    Phí Giới chí ít bây giờ biểu hiện ra ngoài không có chút e ngại vị lão nhân quan cao chức trọng trước mặt này, dù sao đi nữa thân phận hắn cũng không nhỏ:

    – Giết chóc không cần thiết là một việc cực kỳ ngu xuẩn, ngài đã quên, năm đó tiểu thư đã từng nói qua như vậy sao.

    – Ừ!~ lão nhân cũng nở nụ cười, dường như nghĩ tới nhiều chuyện vui vẻ trước kia, nhưng ngay khi thể hiện ra dáng cười vui vẻ đó lão phát ra một mệnh lệnh mười phần âm trầm.

    – Đông Sơn đường Tứ Xử nghe lệnh, nếu công văn kí tên đầy đủ, vậy chuyện này cũng không có gì sai, cho nên chuyện này Đông Sơn đường không cần phụ trách nữa. Người khác tùy tiện xử lý.

    Lão mỉm cười lẩm bẩm: “Không ngờ lại vận dụng lực lượng của ta đuổi giết người ta bảo vệ, là trùng hợp, hay có người đang thử thăm dò? Vị nhị thái thái kia, xem ra không đơn giản đây.”

    Hắn nói tiếp:

    – Tứ Xử Ngôn Nhược Hải quản lý không hiệu quả, ký kết lung tung, không quản lý được con trai mình, thật là hồ đồ! Cắt ba năm bổng lộc của hắn, chuyển con trai của hắn Ngôn Băng Vân đi phương bắc, cho tới khi tìm được hai món hàng hóa cấp cao mới được quay trở về.

    Nói xong câu đó, viện trưởng cầm lấy văn kiện nội vụ trên mặt bàn, viết kết luận cuối cùng xuống, sau đó kí đại danh của mình lên đó – Trần Bình Bình.

    Phí Giới mỗi lần thấy viện trưởng khô quắt xấu xí kí tên đều muốn cười, nhưng phải nhịn xuống. Hắn biết cái tên mười phần đáng kính này kí xuống sẽ làm mấy tầng quan viên cấp cao chết đi, sẽ làm cho một nhi tử của quan viên cấp cao phải khổ cực lẻn vào địch quốc, phải tìm được tin tức tình báo đặc biệt giá trị mới được trở về nước, cái đó so với chết chỉ sợ còn đáng sợ hơn.

    Lão nhân cười tự giễu nói:

    – Ta cùng Phạm Kiến từ nhỏ lớn lên cùng nhau, không ngờ vì chuyện gia đình của hắn mà tốn nhiều tâm sức như vậy. Ngươi bảo người đắc lực nhất đi thăm dò vị nhị thái thái cùng người kia có quan hệ gì.

    Phạm Kiến là tục danh của Ti Nam bá tước, chính là phụ thân của Phạm Nhàn.

    Phí Giới cau mày, ánh mắt có chút phấn chấn:

    – Không có khả năng, bọn họ hẳn là đã cho rằng đứa bé kia đã sớm chết rồi.

    – Ngươi hiểu lầm ý của ta rồi, ta cũng tin tưởng bọn hắn không có khả năng biết Phạm Nhàn là nhi tử của tiểu thư.

    Viện trưởng mỉm cười:

    – Bệ hạ luôn luôn yêu cầu quý tộc quan văn cùng chúng ta bảo trì cự ly, nhưng mà năm đó phái người đi Đạm Châu tuy rằng rất bí mật nhưng đúng là vẫn bị đối phương phát hiện. Nghĩ tới cho dù là thái hậu hay tể tướng, cũng đều biết quan hệ tốt của chúng ta với Ti Nam bá tước, bọn họ đang âm thầm cất dấu lực lượng, mượn tay nhị thái thái, thử thăm dò phản ứng của chúng ta cùng Phạm đại nhân cho nên chúng ta không nên phản ứng quá độ, biết không?

    Phí Giới bỗng nhiên hoài nghi về vụ ám sát ở Đạm Châu, nói không chừng là bởi vì viện trưởng đại nhân đã từng cố ý tuồn ra một ít tin tức.



    Lão nhân đẩy xe lăn đi tới bên cửa sổ, nhấc một góc vải đen nhìn ra ngoài cửa sổ, nhàn nhạt nói:

    – Mặt khác, chuyện về cái rương, bất luận là Ngũ Trúc nói thật hay không, nhưng chỉ cần không rơi vào tay địch nhân phương Bắc là tốt rồi.

    – Đáng tiếc chúng ta không biết cái rương đó tột cùng là cái gì, có hình dáng gì.

    Phí Giới đi tới bên người lão, ánh mắt cũng nhìn ra ngoài cửa sổ.

    – Lúc ta xuống địa ngục, ngươi nên sớm tìm người đánh bài với ta.

    Trần viện trưởng vừa cười vừa nói.

    Phí Giới biết viện trưởng đại nhân có niên kỷ nhỏ hơn nhiều với vẻ bề ngoài già nua của mình, cười nói:

    – Ta là người tốt, tương lai sẽ lên thiên đàng.

    Một bóng người tựa như pho tượng màu đen đúng trong góc mật thất nhẹ nhàng tiến lại, kéo miếng vải đen phủ xuống, ngăn cản ánh sáng mặt trời chiêu rọi trực tiếp vào người lão nhân. Người này động tác không một chút thanh âm, chính là vị cao thủ nhiều năm trước đã chém chết pháp sư cầm trượng ở ngoại thành kinh đô.

    Phí Giới chỉ vào bóng ảnh màu đen nói rằng:

    – Không biết chừng hắn sẽ chơi cờ cùng ngươi đó.



    Ngoài cửa sổ là một quang cảnh tươi sáng, xa xa là tầng mái ngói lưu ly lấp lóe ánh vàng của đại điện hoàng cung.

    Trên đường trước cửa sổ những người đi qua Giám Sát viện đều vô ý thức đi nhanh hơn vài phần, dường như sợ bị nhiễm khí tức âm u của nơi đây.

    Cửa lớn của Giám Sát viện có một tấm bia rộng làm bằng một khối đá nguyên chất, trên bia có viết mấy câu, dùng vàng vẽ lên bên ngoài:

    “Ta mong muốn người dân Khánh quốc đều trở thành những người dân ngang ngạnh. Đã bị người khác ngược đãi thì không có lòng khuất phục, đã bị tai ác tập kích thì không có lòng thất bại; nếu có việc bất chính, không được sợ hãi mà có lòng sửa đổi; không nịnh bợ loài sài lang…”

    Cuối bia ghi ba chữ: Diệp Khinh Mi.

    Không ai biết Diệp Khinh Mi là ai, thế nhưng cư dân ở đế đô đều biết, lúc Giám Sát viện được thành lập, khối bia đá này đã đứng ở đây rồi, vĩnh viễn lóng lánh kim quang, một mảnh quang minh, cùng với mái hiên lóng lánh kim sắc ở hoàng cung xa xa có chút tương ứng… Dường như hết thảy hắc ám được ẩn tàng trong hai tòa kiến trúc đó.​
     
  3. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    170,936
    Khánh Dư Niên
    Tác giả: Miêu Nị
    Quyển 1
    Chương 27: Hồng tụ thiêm hương dạ sao thư

    Nhóm dịch: Võ Gia Trang
    Nguồn: Vipvandan



    Trải qua một đợt sóng ngầm, cảng Đạm Châu nhanh chóng khôi phục lại yên bình, chuyện lão Cáp cùng một thi thể không rõ có quan hệ gì bị chết cháy đã không còn ai chú ý tới nữa. Về phần nguyên nhân gây ra trận hỏa hoạn, quan phủ càng không có bất kỳ một kiến giải nào, mà những người dân cũng không có hứng thú đối với nguyên nhân phát sinh này.

    Trị an ở cảng Đạm Châu luôn tốt, dưới sự khống chế của chế độ ti dân bảo giáp(1), tội phạm cùng mạo hiểm giả ở phương bắc Khánh quốc có tới chỗ này cũng không thu được bất kỳ lợi ích gì. Hơn nữa hoàng đế bệ hạ bởi vì chuyển rời trọng tâm mậu dịch xuống phía nam cho nên miễn trừ thuế thu nhập của bảy quận huyện chung quanh Đạm Châu, tuy rằng không thể làm dân chúng lập tức trở nên giàu có mà đông đúc, nhưng chí ít có thể bảo đảm cho mọi nhà có chút lương thực dự trữ, không bao giờ gặp phải cảnh nạn đói ba mươi năm trước dẫn tới lưu dân bạo loạn.

    Hơn nữa thành Đạm Châu tuy rằng dựa vào biển rộng, nhưng không có nhiễm bản tính dữ dằn bất định(hay thay đổi) của biển rộng, cư dân trong thành đều rất ôn hòa, cho nên đối với dòng dõi quý tộc tôn quý nhất trong thành — bá tước biệt phủ thì luôn luôn biểu hiện ra vẻ cẩn thận cùng tôn kính. Cho dù là mọi người có biết rõ ràng Phạm Nhàn chỉ là một đứa con tư sinh của bá tước, những vẫn một câu Phạm thiếu gia hai câu Phạm thiếu gia, nỗ lực đè nén chút khinh thường trong lòng mình xuống.

    Đó chính là chỗ đau đớn của Phạm Nhàn.

    Ở đây ngoại trừ trước mặt vị Chu quản gia bạc mệnh có thể biểu hiện ra một chút “tố chất” ăn chơi trác táng thiên phú của mình ra, hắn không còn cơ hội sắm vai này nữa. Đi ở đường phố trong cảng Đạm Châu, có người đối với hắn rất thân thiết, có người lại tôn kính với hắn, không một ai tới gây chuyện với hắn.

    Chân khí trong cơ thể chậm rãi tích tụ, làm cho kinh mạch trong cơ thể hắn luyện tới mức kiên cố dị thường, mà ở tuyết sơn sau thắt lưng nơi đại bộ phận chân khí đi tới cũng một mảnh yên lặng, không biết có lợi gì không nữa.

    Ở đây Phạm Nhàn thủy chung sắm vai một người ổn trọng, bề ngoài niên thiếu, chỉ là nhiều ngày như vậy, nghĩ có chút tức nghẹn. Hơn nữa chính mình biết rõ bản thân có thể đi giết được một thích khách, hắn chờ đợi có một ngày phát sinh loại chuyện tình được hành hiệp một lần, trượng nghĩa một lần, cứu một mỹ nữ.

    Nhưng cảng Đạm Châu thái bình, rất thái bình.



    Trong thư phòng châm vài nén hương trầm, hương vị nhàn nhạt động lòng người, cảm giác cực kỳ thoải mái. Phạm Nhàn cầm bút lông xinh xắn trên tay, chăm chú viết chữ trên tờ giấy được cắt xén dài khoảng bốn bàn tay. Hiện nay trên văn đàn được phân làm phái kim văn cùng cổ văn, dùng bút cũng được chia làm hai loại là bút lông ngỗng cùng bút lông, nếu như nhìn vào góc độ nhanh và tiện lợi thì dùng bút lông ngỗng có chút nhỉnh hơn. Cho nên hiện nay các bộ nha môn ở kinh đô đều dùng loại bút này, ngay cả khi Phí Giới tới Đạm Châu dạy học thì cũng như vậy.

    Nhưng công nghệ hiệu đính lông ngỗng vào ngòi bút đòi hỏi thợ có tay nghề hoàn mỹ chân chính, dùng ngòi bút lâu dễ biến hình, cho nên chân chính phát triển cũng không dễ dàng.

    Phạm Nhàn lại thích bút lông hơn một chút, thứ nhất là nghĩ nếu trong thế giới này dùng nét chữ vuông của mình, như vậy dùng bút lông viết chữ ra đương nhiên sẽ càng mỹ lệ hơn một chút. Hắn quyết định phải luyện thật tốt thư pháp của mình, tránh cho tương lai phải mất mặt.

    Về phương diện khác, hắn cho rằng bản thân mình “viết” chuyện xưa, thì nhất định phải dùng bút lông, hơn nữa dùng chữ nhỏ đẹp đẽ cao quý mà chậm rãi sao chép, mới biểu hiện ra phần tôn trọng của mình.

    Thiếp thân nha hoàn Tư Tư dùng ngón tay mảnh khảnh của mình mà nắm lấy khối mực, thong thả mài mực trong nghiên thuận theo chiều kim đồng hồ, ánh mắt nhìn xuống giấy, chỉ thấy viết:

    “…Chỉ thấy Trí Năng một mình ở trong phòng rửa bát trà, Tần Chung chạy tới liền ôm hôn môi. Trí Năng giậm chân nói: làm cái gì vậy! lần nữa ta sẽ hô lên đó. Tần Chung cầu xin nói: được rồi, người ta vội muốn chết nè, nếu hôm nay nàng không đồng ý, ta sẽ chết ở chỗ này. Trí Năng nói: Ngươi muốn như thế nào? Trừ phi ta thoát khỏi cái nhà tù này, rời khỏi những người này, ta mới lấy ngươi. Tần Chung nói: vậy cũng dễ, nhưng là nước xa không cứu được cơn khát gần…”(2)

    Tư Tư ngắm nhìn nội dung viết trên giấy, gò má không khỏi đỏ lên, nói:

    – Trí Năng này sao lại không biết xấu hổ như thế?

    Phạm Nhàn nghe thấy thanh âm oán hận của nha hoàn bên tai, hiếu kỳ ngẩng đầu lên cười tủm tỉm nói:

    – Tỷ tỷ vì sao nói Trí Năng không biết xấu hổ?

    Trong phòng hắn, hoặc là nơi mà người khác không chú ý hắn luôn gọi mấy người nha hoàn là tỷ tỷ, tập quán này từ Đông Nhi kéo dài tới bây giờ, đám nha hoàn không lay chuyển được hắn, lão thái thái cũng mặc kệ, cho nên không thể làm gì khác hơn đành tùy theo hắn, nhiều năm qua đã thành thói quen rồi, cũng không cho là kỳ lạ nữa.

    Tư Tư vẻ ửng đỏ trên mặt tản ra, giống như mây chiều vậy, rất là đẹp, ngây thơ giải thích:

    – Vị ni cô đó… nói cùng làm quá càn rỡ lỗ mãng mà…chỉ là thiếu gia, ni cô là cái gì? Man Đầu am là địa phương gì?

    Phạm Nhàn cười vèo một cái, nghĩ thầm ngốc một chút cũng có thể biết Tần Chung cùng Trí Năng tằng tịu với nhau, chỉ có ngươi mới nghĩ việc này thật càn rỡ. Nhưng nghe Tư Tư hỏi ni cô là cái gì, hắn mới nhớ ra, thế giới này không có phật giáo, tự nhiên sẽ không có hòa thượng, cũng không có nữ hòa thượng là đương nhiên.

    Hắn nhức đầu không biết phải giải thích thế nào, nửa ngày mới ho ra được một câu:

    – Ni cô tựa như là một nữ khổ hạnh tăng, Man Đầu am là một nơi tương tự như Thần Miếu vậy.

    Tư Tư nghe thấy hắn giải thích lại càng hoảng sợ:

    – Thiếu gia không được viết hồ đồ, Thần Miếu ở trên trời, luôn luôn thương xót nhân thế, không can thiệp vào thế sự, sao lại giống như cái nơi dơ bẩn như thế này.

    Phạm Nhàn cũng không muốn giải thích cho nàng, vừa cười vừa nói:

    – Biết rồi, từ giờ ta chú ý một chút là được chứ gì.

    Lại viết vài câu, hắn nghĩ tới cái gì, liền bảo Tư Tư đi ra ngoài, tránh cho nha hoàn này thấy những nội dung không thích hợp, rồi lại bẩm báo với lão thái thái. Khi còn bé, bình thường hắn kể chuyện xưa dọa Đông Nhi, Đông Nhi vẫn tưởng là do vị Tây Tịch tiên sinh kia dạy nhưng sau này lại đi cáo trạng với lão thái thái làm hại Phạm Nhàn phải chép sách mấy ngày.

    Tư Tư cẩn thận tỉ mỉ dặn dò lại vài câu buông miếng mực trong tay đẩy cửa bước ra ngoài, phong thái xoay người ra cửa của nàng thực làm cho đầu Phạm Nhàn nóng lên.

    Phạm Nhàn chấp bút trầm tư, nghĩ thầm muốn sao chép Hồng Lâu Mộng quả nhiên so với việc đạo văn của các bậc tiền bối khác thì phức tạp hơn nhiều. Hắn bắt đầu viết từ một năm trước, cho tới bây giờ cũng chỉ viết được cảnh từ mười năm đổ lại. May mà hôm nay đầu óc cổ quái tự nhiên lại có chút rõ ràng, ký ức kiếp trước không sai chút nào, trái lại càng thêm rõ ràng, có như vậy mới có thể nhớ kỹ được những mỹ từ cẩn thận của Tào Tuyết Cần mà kỳ thực rất khó nhớ nguyên văn.

    Chỉ là bối cảnh cùng nhân vật trong truyện có chút khác biệt với thế giới này, không biết tương lại bị người khác thấy có thể lý giải được không, cho nên quan trọng nhất là cần phải chậm rãi sửa chữa. Nhưng Phạm Nhàn đối với ngòi bút của Hồng Lâu Mộng cực kỳ tự tin, một tuyệt tác, dù ở Bắc Kinh vẫn còn là một tuyệt tác —- Hồng Lâu Mộng? Đi tới thế giới này Hồng Lâu Mộng vẫn như cũ là một đại tuyệt tác.

    ———-oOo———-

    =========

    Chú Thích:

    (1) bảo giáp (chế độ biên chế hộ tịch ngày xưa để quản lý nhân dân theo nhiều tầng. Một số nhà hợp thành một giáp;một số giáp hợp thành một bảo; giáp có giáp trưởng; mỗi bảo có một bảo trưởng)

    (2)Trích một đoạn trong danh tác Hồng Lâu Mộng.

    Bời tác giả Miêu Nị đặc biệt thích Hồng Lâu Mộng nên mình cũng mạn phép giới thiệu sơ qua về tác phẩm này.

    Hồng lâu mộng ( (chữ Hán giản thể: 红楼梦, chính thể: 紅樓夢, latin hóa: Hónglóu mèng)) hay tên gốc Thạch đầu kí ( (chữ Hán giản thể: 石头记, chính thể: 石頭記, latin hóa: Shítóu jì)) là một trong bốn kiệt tác (tứ đại kì thư) của văn học cổ điển Trung Quốc (3 kiệt tác kia là Tam Quốc Diễn Nghĩa của La Quán Trung, Tây du kí của Ngô Thừa Ân và Thủy Hử của Thi Nại Am). Tác phẩm được Tào Tuyết Cần sáng tác trong khoảng thời gian giữa thế kỉ 18 triều đại nhà Thanh của Trung Quốc.

    Tác phẩm ra đời vào khoảng giữa thế kỉ XVIII, đời nhà Thanh, 80 hồi đầu do Tào Tuyết Cần (曹雪芹) viết, 40 hồi sau do Cao Ngạc viết thêm và soạn thành sách. Ngoài ra Hồng lâu mộng còn có một số tên khác như:

    * Thạch Đầu Kí tức là chuyện Thần Anh đầu thai xuống hạ giới trả nợ tình duyên rồi lại trở về kiếp đá.

    * Tình Tăng lục hay Phong Nguyệt bảo giám

    * Thập nhị kim thoa lấy chuyện mười hai cô gái đẹp trong truyện để đặt tên.

    * Kim Ngọc kì duyên: Bảo Thoa có vàng, Bảo Ngọc có ngọc nên Bảo Ngọc lấy Bảo Thoa là Kim Ngọc kì duyên.​
     
    Yanmin, banhdacua25, nqtien9x and 9 others like this.
  4. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    170,936
    Khánh Dư Niên
    Tác giả: Miêu Nị
    Quyển 1
    Chương 28: Thư tặc

    Nhóm dịch: Võ Gia Trang
    Nguồn: Vipvandan



    Hắn thật sự rất là ước ao chuyện đọc sách ở kiếp trước, đã từng mơ mộng được tràng cảnh ‘hồng tụ thiêm hương dạ độc thư’ cho nên lúc trước mới lôi kéo Tư Tư tới thư phòng, bồi tiếp hắn viết nửa ngày, bên trong còn thắp hương trầm, mùi thơm trên cơ thể nữ nhi, ngòi bút mềm mại cùng với mặt giấy nhẵn mịn, hưởng thụ loại cảm giác tuyệt vời nhưng an bình dị thường này.

    Những nghĩ tới chuyện mình viết sách nếu truyền ra ngoài, chỉ sợ sẽ mang tới một số phiền phức ngoài ý muốn, cho nên hắn quyết định lén lút một mình ngồi viết cho lành.

    Phạm Nhàn nghĩ phải chuẩn bị sẵn sàng sớm một chút cho chuyến tới kinh đô, cả về vật chất lẫn tinh thần. Mà thể loại trường thiên mỹ văn như Hồng Lâu Mộng đương nhiên không giống như sao chép thi từ bình thường, tới lúc tới bàn tiệc lại buộc miệng nói ra thì hỏng, cho nên hắn trước tiên phải chuẩn bị cho thật tốt.

    Không biết vì sao, hắn nghĩ cuộc sống tương lai của mình, khẳng định là không thoát được can hệ với kinh đô cái trung tâm Khánh quốc kia. Có lẽ vì phụ thân thân sinh đương thời là quan lớn trong triều đình, có lẽ vì nha đầu kia chăng, hoặc có lẽ cũng vì người mẫu thân chưa một lần gặp mặt nhưng luôn luôn có một loại cảm giác hiếu kỳ muốn tìm hiểu.

    Hắn suy nghĩ một chút vừa đặt bút viết xong chuyện của Bảo Ngọc cùng Tần Chung, nét mực sau khi khô, để vào trong phong thư, chuẩn bị gửi cho Phạm Nhược Nhược ở xa tại kinh đô.

    Trong phủ đệ cảng Đạm Châu này, Phạm Nhàn không có lưu giữ gì cả, nếu viết được một thiên nào, hắn liền gửi tới kinh đô thiên đó. Bởi vì thật sự hắn rất khó ức chế được cảm giác muốn cùng người trên thế giới này chia sẻ những dục vọng những kinh nghiệm tốt đẹp của kiếp trước, dường như chính mình là xinh đẹp nhất trên thế giới này vậy. Hơn nữa ngọc thạch chưa từng có ai nhìn thấy, giấu ở dưới giường rất nhiều năm rồi, trong lòng hắn ngứa ngáy muốn chết, luôn luôn hận không thể làm cho người khắp thiên hạ chiêm ngưỡng – nhưng, chí ít cũng phải có một người, biết ngọc thạch mỹ lệ tới mức đoạt phách nhân tâm tới nhường nào.

    Cầm một bức danh họa cất giấu cả đời mà không có ai chiêm ngưỡng, nếu như không phải biến thái, thì đó chính là có kẻ trộm lén lấy trộm bức họa đó.

    Mà Phạm Nhàn biết, khẳng định mình không phải là biến thái, tuy rằng chính xác là trộm, nhưng xảo diệu là trên thế giới này không một ai biết.

    Cho nên Phạm Nhàn hoàn toàn quên tuổi tác của nha đầu Phạm Nhược Nhược, vẫn gửi bản thảo qua từng tháng, sau đó nói cho nàng, cái chuyện này tên là Thạch Đầu ký(tên khác của Hồng Lâu Mộng), là của một người tên Tào Tuyết Cần viết, ngẫu nhiên một lần kết bạn, mỗi tháng hắn lại gửi ta một phần bản thảo, chia sẻ với muội, vân vân ….

    Tuy rằng Hồng Lâu Mộng chỉ có mười lăm chương đầu, nhưng như cũ vẫn có các đoạn Tần Khả Khanh trong mộng gặp Bảo Ngọc, hay Bảo Ngọc lần đầu mây mưa,nhưng Phạm Nhàn biết tiểu nha đầu này mấy năm gần đây thư từ, hẳn sẽ không coi những thứ này như mãnh thú hồng thủy, cũng sẽ không coi ca ca là người dâm tà gì.

    Quả nhiên, Phạm Nhược Nhược đọc được văn tự Tào công, ngây thơ đọc, nghiền ngẫm đọc, cũng chậm rãi nhận ra được một chút hứng thú trong đó, nhất là lúc thấy Đại Ngọc tiến vào phủ, liền bắt đầu cảm giác thấy thích đó, mỗi tháng đều gửi thư tới ca ca hướng Tào công xin nhiều nhiều một chút.

    Phạm Nhàn lúc nhận được thư trong lòng không khỏi buồn khổ, nghĩ thầm cái này ghi nhớ cũng không được nhiều, muốn có chương mới tự nhiên không có khả năng quá nhanh, sau này nếu mà viết được bảy tám mươi chương thì chỉ sợ kết cục lâm vào cảnh ‘thái giám’(viết dở) mà thôi.



    Tới hôm nay nghiệp đạo văn đã làm xong, Phạm Nhàn liền bắt đầu đọc sách như bình thường. Thư phòng của hắn có rất nhiều sách, đều là trong kinh đô phủ bá tước gửi tới, mỗi khi nghĩ tới chuyện này, ấn tượng trong lòng hắn đối với vị phụ thân chưa gặp gỡ có nhiều điều đổi mới, chí ít đối phương còn biết một người trong thời gian lớn lên, có những thứ gì là quan trọng nhất.

    Tại một quốc gia không có AV (phim đen), Phạm Nhàn phải dùng phương pháp khác để giải quyết nỗi buồn chán hàng ngày, ngoại trừ mỗi ngày cùng chơi ‘trốn tìm’ với chân khí bá đạo trong cơ thể, làm đám nha hoàn đỏ mặt vì xấu hổ, chỉ có mỗi việc ngồi xem những thư tịch thượng vàng hạ cám(hỗn tạp) trong thư phòng này mà thôi.

    Đọc lướt qua phần lớn những nội dung có trong thư tịch, từ trồng trọt nông vật tới luật pháp Khánh quốc, không một ngoại lệ, những kinh thư của thế giới này được chỉnh tề đặt vào trong giá sách như xếp gạch vậy.

    Giá sách này là do Phạm Nhàn dựa theo cảm nhận hình thức của bản thân mình mà làm ra, hình thức rất đơn giản, mỗi tầng bên trong đều có hương vân thảo do Dao Châu sản xuất, loại dược thảo này có khả năng phòng ngựa sâu mọt đục khoét thư tịch, chỉ là một vài người trên thế giới này biết cách làm mà thôi, cho nên trong biệt phủ cũng chỉ coi là một loại hương liệu sử dụng bình thường.

    Đọc sách mấy năm, Phạm Nhàn từ trong kinh thư phát hiện ra rất nhiều bóng dáng sở học của mình kiếp trước, chỉ là phương thức vận dụng có khác biệt một chút, những nhận thức này làm cho hắn đoạn tuyệt với ý niệm trong đầu là sao chép Hàn Phi tử, Tuân tử, Lão tử, Tôn tử, … ngần ấy cái tử mà trở thành một đại gia học thuật.

    Bất luận học tập phương diện nào, bao gồm cả độc, cả tu luyện, đọc sách, Phạm Nhàn đều rất chăm chú, hoàn toàn dùng trầm ổn cùng khắc khổ không chút phù hợp với niên tuổi của hắn, liên tục tích lũy. Bởi vì hắn hiểu rõ, bản thân mình so với người khác cũng không nhiều hơn cái gì, cũng không đi tới một thế giới hoàn mỹ mà chỉ số thông minh bình quân trên đầu người chỉ có năm mươi. Cho nên phải tạo cho mình một chút ưu thế, bất quá mang theo một chút tri thức từ xã hội địa cầu, cũng chỉ giống với bài học vỡ lòng của tiểu hài đồng vừa mới sinh ra đời mà thôi.

    Trong ngọn đèn có một tiếng vang nhỏ, một đốm lửa phát ra, bỗng nhiên sáng hơn một chút, Phạm Nhàn dựa vào bàn đọc sách, dần dần thiếp đi.

    Sáng sớm hôm sau tỉnh dạy, rửa mặt sạch sẽ, Phạm Nhàn đầu tiên đi tới trước phòng ngủ của lão thái thái thỉnh an người, rồi mới đi tới đại sảnh dùng điểm tâm. Từ khi chuyện thích khách phát sinh, tầm nhìn của Phạm Nhàn so với trước đây có khác biệt rất lớn, ngoại trừ vẫn kiên trì như hàng năm đúng giờ ngọ tới thỉnh an ra, còn thường xuyên làm ra vẻ diện mạo hiền lành tới trò chuyện phiếm với nãi nãi, đùa mấy cái làm cho lão nhân gia hài lòng.

    “Nghe nói có một ngày, hoàng đệ bệ hạ triệu tập tể tướng đại nhân, lãnh sự đại thần nguyên lão hội, viện trưởng Giám Sát viện, thái giám đầu lĩnh trong cung, còn có một đám quan lớn thương nghị kế lớn của đất nước trong đại sảnh. Kết quả hôm đó trời giáng xuống sao băng, một viên vẩn thạch từ trên trời rơi xuống, phá nóc đại điện, rơi thẳng xuống toàn bộ mấy vị đại thần đang quỳ dưới đại điện. Bệ hạ mau chóng gọi thái y tới trị liệu, chờ ở ngoài phòng bệnh. Chỉ một chốc lát sau, thái y đi ra ngoài, bệ hạ vội vàng hỏi: Thái y, tể tướng còn cứu được không? Thái y đờ đẫn lắc đầu: tể tướng không cứu được.”

    Vừa vào chuyện, lão phu nhân vẻ mặt hoài nghi, không biết tiểu hài tử này vì sao lại nói tới chuyện ở trong kinh đô, những âm hiểm ở trung tâm quyền lực này, lão phu nhân không biết mình có bao nhiêu kinh lịch(từng trải), cho nên luôn luôn cực kỳ cẩn thận.

    “Bệ hạ lại hỏi: vậy lãnh sự đại thần thì sao? Thái y cũng chán nản lắc đầu: ài…cũng không cứu được. Bệ hạ lại hỏi: Hồng công công thì sao? Thái y vẫn đang lắc đầu. Bệ hạ giận dữ quát mắng: vậy rốt cuộc có thể cứu được ai? Thái y tinh thần rung lên, phấn chấn nói rằng: bệ hạ hồng phúc tề thiên, Khánh quốc được cứu rồi!”

    Nghe được câu cuối cùng, lão thái thái nhất thời tỉnh lại, cười rung người, nước mắt suýt nữa chảy ra, chỉ vào khuôn mặt tươi cười vô tội của Phạm Nhàn mắng:

    – Tiểu quỷ hay bỡn cợt này, nếu như là ở trong kinh đô, bằng vào chuyện cười này, ngươi sẽ bị Giám Sát viện bắt đi rồi.​
     
  5. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    170,936
    Khánh Dư Niên
    Tác giả: Miêu Nị
    Quyển 1
    Chương 29: Chuyện cũ

    Nhóm dịch: Võ Gia Trang
    Nguồn: Vipvandan



    Tuy rằng quốc lực của Khánh quốc hiện nay thiên hạ vô song, thế nhưng tệ nạn trong triều chính vẫn không có khả năng tiêu diệt toàn bộ, mà ở trong lòng bách tính thiên hạ, mấy gian thần lớn nhất vừa hay chính là nhân vật được nhắc tới trong mẩu chuyện cười ngắn kia: tể tướng đại nhân, lãnh sự đại nhân cùng đầu lĩnh thái giám Hồng công công, đương nhiên, kỳ thực vị viện trưởng Giám sát viện kia tiếng xấu cũng rõ ràng, nhưng do liên can tới chuyện của Phí Giới lão sư, Phạm Nhàn cũng không muốn cho người này vào trong câu chuyện của mình.

    Cái mẩu chuyện cười ngắn này vốn thoát thai từ một mẩu truyện chê cười cục diện chính trị Đài Loan ở kiếp trước, Phạm Nhàn có viết trong thư gửi cho muội muội mình, làm cho nàng không cười không được, ngày hôm nay lại kể cho nãi nãi nghe, vị lão thái thái này thoạt nhìn qua hồ đồ nhưng kỳ thực cực kỳ khôn khéo này quả nhiên cũng không cười không được.

    Làm lão thái thái có quyền lực nhất toàn bộ cảng Đạm Châu này vui vẻ rồi, Phạm Nhàn mới hướng nãi nãi muốn xin ra ngoài chơi một chuyến, nãi nãi cũng rất ít quản chuyện của hắn, khi hồi phục lại thần thái như trước gật đầu khẽ ừ một tiếng.

    Lúc ra ngoài phủ, nghĩ tới mình ngày càng trở nên gần gũi với nãi nãi, bất luận thế nào, Phạm Nhàn cũng có chút vui mừng, dù sao những ngày này nãi nãi cũng tìm mọi cách chiếu cố tới mình. Nghĩ tới chuyện này, hắn không khỏi nhớ tới một chuyện đồn mới nghe được, nghe nói Phạm gia ở kinh đô vốn là một đại tộc danh môn, thế nhưng phụ thân của Ti Nam bá tước lại là chi nhỏ, hơn nữa người lớn cũng thưa thớt, cho nên gặp nhiều ức hiếp, đến nỗi lúc nãi nãi mới sinh hạ được Ti Nam bá tước không lâu, phải vào Thành vương phủ làm vú em cho gia đình quyền quý.

    Rất may mắn chính là, hoàng đế bệ hạ lúc đó cũng không có con nối dõi, bởi vì thời tráng niên sinh hoạt vô cùng bừa bãi cho nên mất sớm, hai vị thân vương có khả năng tiếp nhận vương vị nhất thì một người bị thích khách Bắc Ngụy ám sát, một người khác lại bị vị thân vương trước phái người tới ám sát… mẹ nó, nói chung là sau một loại quá trình sai lầm phức tạp, kỳ thực còn chưa kịp chớp mắt thì cái long ỷ (ghế ngồi của hoàng đế) mà ngồi trên đó vẫn rất dễ dàng đổ máu đã vô tình đặt dưới mông của Thành vương gia, người mà suốt đời cẩn thận khôn khéo.

    Thành vương yên ổn làm hoàng đế thái bình vài năm, mãi tới lúc về chầu trời thì truyền ngôi vị hoàng đế cho hoàng đế bệ hạ hiện nay. Toàn bộ Khánh quốc được hoàng đế bệ hạ đái lĩnh đi tây chinh phạt man di, tới bắc phạt Bắc Ngụy, rốt cuộc cũng có được cảnh tượng như ngày hôm nay. Làm cho Bắc Ngụy vốn cường đại không gì sánh được sụp đổ, biến thành Bắc Tề cùng với một ít nước chư hầu khác, còn không thèm đếm xỉa gì tới Đông Di thành.

    Nhận xét một bậc đế vương, không ngoài nhìn vào những thành tựu văn hóa giáo dục võ công thông qua sử sách. Hoàng đế bệ hạ của Khánh quốc hiện giờ bất luận là thành tựu về văn hóa giáo dục, hay là võ công cũng là đệ nhất nhân hai trăm năm có một của Khánh quốc. Vì vậy sớm có quần thuần hùa theo ý của hoàng thượng, lên triều dâng sớ mời bệ hạ đi đại nhạc phong thiện, tuyền thư tới Thần Miếu xin lời cầu phúc.

    Nhưng chẳng hiểu vì sao, hoàng đế bệ hạ vẫn kiên trì không chuẩn tấu, thậm chí còn nghĩ mấy người cho rằng hoàng đế chỉ là mua danh chuộc tiếng, mấy nịnh thần không biết tiến lui còn không rõ vì sao mông thịt chảy máu không ngừng.

    Mà lão thái thái của bá tước biệt phủ vị này sát phạt quyết đoán, quyền trọng như thiên, nhưng luôn luôn ẩn sâu trong thâm cung làm vú em của hoàng đế bệ hạ.

    Phạm Nhàn trước nay vẫn còn có chút nghi hoặc về phụ thân — thực lực bí mật của Ti Nam bá tước cùng quan chức hiện nay của hắn trong kinh đô có quan hệ tương trợ nhau lớn tới mức nào mà không ngờ có thể làm cho Phí Giới của Giám Sát viện tới làm lão sư, nhưng lúc biết nãi nãi là vú em của hoàng đế, những nghi hoặc này nhất thời được giải quyết một cách dễ dàng.

    Phụ thân mình Ti Nam bá tước, có chút giống với Giang Ninh chức tạo Tào Dần thời Khang Hi(1) ở kiếp trước. Mẫu thân của Tào Dần là Tôn Thị, chính là bảo mẫu của Khang Hi, cho nên suốt một đời Tào Dần được Khang Hi tín nhiệm, làm Giang Ninh chức tạo, tuy rằng chỉ là một tiểu quan tam phẩm nhưng quyền lực trong tay rất lớn. Khanh Hi nam tuần, Tào gia mấy lần tiếp giá tại nhà, thử hỏi toàn bộ quan trường Giang Nam có ai mà không nể hắn?

    Lúc Khang Hi tuổi già, Tào Dần bị điều tra việc thiếu hụt quốc khố, Khang Hi đều để ý tới nhân tình hồi còn trẻ, liền tha cho hắn, mãi tới khi Tào Dần chết, quan hệ phai nhạt dần, Tào gia mới lụn bại.

    Như thế Tào Tuyết Cần mười tám tuổi tới Bắc Kinh mới có Hồng Lâu Mộng.

    Phạm Nhàn mới có thể trong không gian mới này mà đạo văn Hồng Lâu Mộng.

    “Tào tiên sinh, xem ra hai chúng ta thân ở hai nơi, nhưng đúng là đồng tâm một lòng, sách này ta sao chép coi như cũng hợp thời.” Phạm Nhàn nghĩ tới tình huống của Tào gia với mình cũng không khác nhau lắm, không khỏi nở nụ cười, nhẹ nhàng đặt hồi mười Thạch Đầu Ký vào trong phong thư chạy ra khỏi phủ.



    Tại vách núi cạnh biển, Phạm Nhàn nhắm mắt minh tưởng, toàn thân tiến vào cảm giác cực kỳ huyền diệu, nguyên nhân chính là vì kiếp trước là một người bị liệt, cho nên kiếp này có thể cùng loại chân khí bá đạo này dây dưa, hắn có một loại cảm giác như mộng như ảo — có chút giống như là luyến ái.

    Luyến ai luôn luôn có đắng có ngọt, hắn tu luyện chân khí bá đạo cũng làm cho hắn lúc vui lúc buồn, rất rõ ràng loại chân khí bá đạo này làm cho thân thể hắn có những biến hóa rất thần kỳ. Tỷ như lực lượng, tỷ như phản ứng, thế nhưng thường xuyên chạy tán loạn không nghe sai khiến, rồi lại làm cho hắn rơi vào trong thời khắc nguy hiểm.

    Mấy năm nay bởi vì có Ngũ Trúc ở bên ‘hành hạ’, cho nên chân khí đã thành thật đi rất nhiều, nhưng ngày hôm nay lại gặp phải một quan khẩu nguy hiểm, bởi vì hôm nay là tu luyện tới một thiên cuối cùng của quyển sách bá đạo này.

    Ngũ Trúc yên lặng đứng một bên, nhìn Phạm Nhàn đang khoanh chân ngồi, ngũ tâm hướng lên trời, trong tay nắm chặt mộc côn tầm thường.

    Tâm niệm vừa động, chân khí vẫn tích tụ ở đan điền chậm rãi lưu chuyển, dưới sự dẫn dắt cực kỳ tỉ mỉ của thần thức chân khí tỏa ra dọc theo kinh mạch ở ngực và bụng mà tỏa ra chung quanh. Do chân khí chạy tới khí huyệt, tiến vào tuyết sơn thận môn vẫn như chục năm nay giống như một đi không trở lại (nguyên văn: nê ngưu nhập hải – trâu đất xuống biển) không tìm thấy bất kì tung tích gì nữa.

    Nhưng chân khí còn lại, vẫn duy trì một số lượng cực kỳ cường hãn, cọ rửa kinh mạch của hắn giống như là bị vô số tiểu đao sao khi được đốt nóng, lại tinh tế thổi mạnh vào những ống tường non mềm vậy.

    Phạm Nhàn cả người run rẩy, mồ hôi lạnh thấm ướt hết y phục trên người hắn, hai mắt nhắm thật chặt, hàng lông mi dài không ngừng run run, thống khổ không gì sánh được.

    Tu luyện bá đạo nhất trong mười hai năm, ngay cả nhập quan gian nan nhất cũng vừa ngủ vừa dễ dàng vượt qua, từ lúc đó, liền không có chút lao lực nào cả, không ngờ được ngày hôm nay phá quan khẩu thứ nhất lại gian nan như vậy!

    Chân khí vẫn đang hoành hoành trong các kinh mạch trước ngực và bụng hắn, liên tục chà xát, loại chà xát bén nhọn này có thể làm kinh mạch rộng hơn, làm cho tốc độ vận hành chân khí nhanh hơn, thế nhưng cùng với nó là lực phá hoại thật lớn. Có thể làm cho kinh mạch vô hình trung khếch đại thật lớn, gây cho thần thức đau nhức khôn cùng, điều này không phải có thể nhịn được một cách đơn giản.

    May mà mười hai năm vất vả cần cù tu luyện làm cho cường độ kinh mạch của Phạm Nhàn đạt được tới một trình độ rắn chắc nhất định, cho nên mới không có bị chân khí tràn đầy kinh mạch, tạo thành hậu quả thảm liệt khó có thể tưởng tượng. Mà tâm niệm định lực của hắn dưới trợ giúp của linh hồn hai thế kỳ dị, so với người bình thường khác mạnh hơn rất nhiều.



    Dường như trải qua thật lâu, kỳ thực ánh mặt trời ở biển đông vừa mới nhô lên khỏi mặt nước không lâu, chiếu rọi khắp bốn phương trời, tản ra quang mang hồng hào ấm áp, chiếu tới vách núi, hiện ra hai bóng người cô đơn.

    Chân khí đi ngược chiều, dòng chân khí bá đạo thô bạo, rốt cuộc phá tan chỗ ngăn trở rất nhỏ trong kinh mạch người, từ kỳ môn trực tiếp lên thiên xu( thiên xu, kỳ môn: tên kinh mạch), giống như một cây đại đao, hướng tới ấn đường trên trán Phạm Nhàn chém thẳng tới.

    Trong ánh nắng hồng của ban sớm, Phạm Nhàn như bị sét đánh, đầu hướng lên trời, nhìn bầu trời trên đỉnh đầu, mồm mở lớn, nhưng không có cách nào phát ra âm thanh.

    ———-oOo———-

    ===========

    Chú thích:

    (1):

    – Hoàng đế Khang Hi (tiếng Mông Cổ: Enkh Amgalan Khan) (4 tháng 5 năm 1654 – 13 tháng 11 năm 1722), tên thật là Ái Tân Giác La Huyền Diệp (爱新觉罗玄燁), là vị Hoàng đế thứ ba của nhà Thanh người Mãn Châu và là vua Thanh thứ hai trị vì toàn cõi Trung Quốc, từ năm 1662 đến năm 1722.

    Là con thứ ba của Thanh Thế Tổ Thuận Trị, ông lên ngôi khi mới 8 tuổi, nên được nhiếp chính bởi bà nội ông là Thái hoàng thái hậu Hiếu Trang và tứ mệnh đại thần. Ông là vị hoàng đế tài ba, người đã thiết lập sự thịnh trị dài trên 130 năm của Đại Thanh, sau một loạt binh lửa can qua. Dưới quyền của ông, Đế quốc Thanh kiểm soát toàn bộ lãnh thổ Trung Hoa, Mãn Châu, nhiều phần của vùng Cận Đông nước Nga và bảo hộ Mông Cổ và Triều Tiên.

    Ông có miếu hiệu là Thanh Thánh Tổ (朝聖祖), niên hiệu là Khang Hi (康熙). Tiểu sử của ông được ghi tại Thanh sử cảo, quyển 4 “Thánh Tổ bản kỷ” và Thanh thông giám, quyển 41-45 “Thánh Tổ Khang Hi”. Còn thụy hiệu đầy đủ của ông là Hợp Thiên Hoằng Vận Văn Vũ Duệ Triết Cung Kiệm Khoan Du Hiếu Kính Thành Tín Trung Hòa Công Đức Đại Thành Nhân hoàng đế (合天弘運文武睿哲恭儉寬裕孝敬誠信 和功德大成仁皇帝).

    – Tào Dần 曹寅 (1659-1712) tự Tử Thanh 子清 hiệu Lệ Hiên 荔軒 và Luyện Đình 楝亭, thi nhân đời Thanh, ông nội của Tào Tuyết Cần 曹雪芹 (tác giả Hồng lâu mộng). Tào Dần vốn là người Hán, sau thuộc vào quý tộc Mãn Châu “Chính bạch kỳ”. Năm 13 tuổi, Tào Dần là Thị vệ ngự tiền trong cung đình Khang Hy, năm thứ 29 giữ chức Tô Châu Chức tạo, trải 2 năm đổi làm Chức tạo Giang Ninh, ở chức 20 năm. Sau làm Giám sát ngự sử. Tào Dần giỏi thơ và từ, lại biết viết hý khúc, thích sưu tập sách vở thư tịch. Thơ và từ của ông phần nhiều tả đời sống hàng ngày, né tránh vấn đề xã hội. Thơ Tào Dần học tập Bạch Cư Dị và Tô Thức với phong cách bình dị, dễ hiểu. Tác phẩm có: Luyện Đình thi sao 楝亭詩鈔.​
     
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)