LS Q.Sự Khánh Dư Niên - Miêu Nị - Q5 C90

Thảo luận trong 'Lịch Sử - Quân Sự' bắt đầu bởi Lôi Soái, 21/12/16.

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.
  1. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    173,895
    Khánh Dư Niên
    Tác giả: Miêu Nị
    Quyển 1
    Chương 20: Đau nhức

    Nhóm dịch: Võ Gia Trang
    Nguồn: Vipvandan



    Lúc này chân khí bá đạo trong cơ thể Phạm Nhàn tự động sinh ra phản ứng, hình thành một tầng chân khí dày dày phía sau lưng, nhưng là mộc côn tới quá nhanh, trước khi chân khí kịp phản ứng thì toàn bộ lực đạo đã “ trát” đi vào!

    Sở dĩ dùng từ “trát” này là bởi vì chủ nhân mộc côn này xuất thủ tựa như một đường cong thẳng tắp, toàn bộ lực lượng, tập trung tới đầu côn.

    Phạm Nhàn bị áp lực cực lớn hô lên một tiếng đau nhức, thân thể niên thiếu mặc dù có chân khí hộ thể, nhưng cũng đau tới tận xương tủy, toàn bộ thân thể cũng run lên.

    Phút chốc trước khi hắn đau nhức toàn thân cuộn tròn trên mặt đất, lúc cuối cùng cánh tay cùng bàn chân bé nhỏ chống lên tảng đá, cả người bật nhảy lên, một cước đạp mạnh về phía sau!

    Ai thấy một thiếu niên xinh xắn lại đá ra một cước âm hiểm như lang sói như thế, cũng sẽ cảm thấy sợ hãi. Nhưng câu trả lời của hắn chỉ là một tiếng “ba!” rất đơn giản.



    Phạm Nhàn nửa quỳ trên mặt đất, tay ôm mắt cá chân, liên tục xoa, miệng hấp lãnh khí, đau nhức tới nỗi lông mi dựng cả lên.

    Hắn biết mình có cầu xin tha thứ cũng không được, đây là kinh nghiệm đã chứng minh qua mấy năm rồi, cho nên chỉ nhìn chằm chằm vào người mù đứng đằng xa xa, trong lòng không ngừng tính toán — dựa theo ước định với hắn, chỉ cần bản thân đánh trúng đối phương một chút, cho dù là góc áo, cũng coi như là hợp cách, sau đó có thể nghỉ một tháng rồi.

    Nhưng đã qua vài năm, Phạm Nhàn vẫn không có khả năng đụng tới thân thể đối phương. Một phần là bởi vì Ngũ Trúc di chuyển rất quỷ mị, lặng yên không tiếng động, tốc độ cực kỳ nhanh, đáng sợ nhất là, động tác của hắn căn bản không có chút báo trước nào, hoàn toàn không thể dựa theo đầu vai di chuyển, góc độ dư quang để lại… mà phán đoán hành động tiếp theo được.

    Phương diện thứ hai chính là thanh mộc côn trên tay Ngũ Trúc— mỗi khi Phạm Nhàn nghĩ hết biện pháp, sử dụng ám chiêu tiêu hao hết chân khí, vừa tới lúc tiếp cận thân thể Ngũ Trúc, thì cây mộc côn đó như móng vuốt của ma quỷ tới từ cõi âm vậy, hung hăng đập mạnh vào cổ tay hắn, mắt cá chân hắn, thậm chí là cả ngón tay nữa.

    Không có vỡ xương, chỉ có đau nhức, khó chịu không thể nói thành lời.

    Mà làm cho Phạm Nhàn trăm ngàn suy nghĩ cũng không lý giải được chính là, mặc kệ mình che đậy thanh âm thế nào, tại đây toàn tiếng sóng biến gào thét đánh vào đá. Ngũ Trúc với miếng vải đen trên mắt vẫn có thể tinh tường tìm được phương vị của mình, mà mộc côn trên tay hắn chưa bao giờ thất bại một lần.

    “ Ui da á á..” Vừa rồi mộc côn lại đập trúng tay hắn, Phạm Nhàn đau nhức mà kêu lên, tạo thành một làn điệu đầy kịch tính, thanh âm dài vang lên, né tránh xa xa người mù tàn nhẫn kia.



    Trên vách núi một đóa hoa cúc vô danh run rẩy nở ra.

    Phạm Nhàn toàn thân vô lực nằm bên cạnh vách núi, lúc này biển rộng dưới vách núi đã khôi phục yên bình, ánh dương quang chiếu sáng cả một vùng biển. Đá ngầm vẫn bị sóng biển cọ rửa rốt cục cũng có một chút thời gian phơi mình tắm nắng. Một ít những động vật giáp xác cũng ra khỏi hang, nhìn qua một đám di chuyển nhỏ như những điểm đen.

    Vuốt ve những chỗ đau trên người, vận khí theo dõi tình trạng trong cơ thể, hắn phát hiện ra chân khí thô bạo di chuyển, bởi vì một bộ phận bị hút vào tuyết sơn phía sau lưng, một bộ phận khác liên tục chống đỡ lại côn kích mà tiêu hao đi nhiều, cho nên chân khí trong cơ thể đang ở trạng thái rất bình thường…dường như giống với quang cảnh trời cao biển rộng yên bình trước mặt vậy.

    Hắn biết dưới tình huống như vậy mà nghỉ ngơi, đối với người tu luyện là không có lợi, cho nên chống cự cơn đau nhức toàn thân khó khăn ngồi dậy, khoanh chân ngồi, bắt đầu nhẩm pháp môn vận hành chân khí bá đạo, khóe mắt liếc nhìn vào Ngũ Trúc đang lạnh lùng đứng ở bên vách núi.

    Miếng vải che mắt trên mặt Ngũ Trúc bị gió biển thổi vù vù mà rung động.

    “Thật là lạnh lùng, nhưng đều không phải là giả vờ lạnh lùng.” Trong lòng Phạm Nhàn lặng lẽ bình luận người mù Ngũ Trúc, nhẹ giọng mở miệng hỏi:

    – Thúc, cẩn thận ngã xuống đó.

    Ngũ Trúc là nhân vật lợi hại như thế, tự nhiên sẽ không bị ngã chết ở vách núi như thế này, Phạm Nhàn chỉ là nói nhảm một câu thôi.

    – Không được phân tâm.

    Ngũ Trúc bỏ lại một câu lạnh như băng như thế rồi không thèm để ý tới hắn.

    Phạm Nhàn trong lòng thở dài, bắt đầu tĩnh tâm, tiến nhập vào trạng thái minh tưởng. Không biết qua bao lâu, gió biển thổi qua làm cho hắn tỉnh lại, phát hiện ra mặt trời trên đầu đã đi về phía tây rồi, mà Ngũ Trúc đứng xa xa ở đó vẫn duy trì ổn định tư thế kia, mặc cho gió biển thổi vào, dường như giống một cây cờ lớn vĩnh viễn không bị gió thổi đứt ngang vậy.

    Hắn đứng lên, phát hiện tình trạng của thân thể đã khôi phục được toàn bộ rồi, chân khí phát ra tràn đầy, hơn nữa cảm giác trùng kích kinh mạch cũng yếu đi rất nhiều. Tuy rằng mắt cá chân, cổ tay, cơ thể còn chút đau nhức, nhưng lúc về phủ chuẩn bị rượu thuốc xoa bóp tự nhiên sẽ không có vấn đề gì.

    Gió biển thổi mang tới vị tanh nhẹ, hắn đi tới bên người Ngũ Trúc đứng song song, chỉ là so với Ngũ Trúc còn thấp hơn rất nhiều. Nhặt một cục đá dưới đất lên, ra sức ném mạnh về phía biển. Lúc này chân khí trong cơ thể hắn thực hùng hậu, dẫn tới khí lực của hắn so với người thường mạnh hơn nhiều lắm, tảng đá bay xa xa rơi vào biển khơi, bằng mắt thường cũng có thể nhìn thấy được hoa nước bắn tung lên.

    Hắn có chút thỏa mãn với lực lượng của mình, nghĩ thầm lực cánh tay của các cao thủ võ đạo không biết cường hãn tới mức độ nào, nhìn sóng màu lam hùng vĩ bao la trước mặt, nhìn những cánh chim tự do bay lượn trên bầu trời, chân khí trong cơ thể bị ngoại cảnh dẫn dắt, tinh thần không khỏi rung lên, mở hai tay, quay ra ngoài rống lên một tiếng thật lớn.

    Thanh âm tiếng rống của hắn như tiết hết phiền muộn trong lòng, phát tiết những nhớ nhung của hắn với thế giới kia, phát tiết những yêu thích trong lòng hắn với thế giới này, cũng để phát tiết cảm giác không đủ dũng khí để rời khỏi những khoái cảm mà Đạm Châu mang lại.

    – Kinh đô, lão tử ta một ngày nào đó sẽ tới!

    Ngũ Trúc giống như không nghe thấy thanh âm hắn rống to, vẫn đang yên lặng đứng đó.



    – Đi làm cái gì chứ?

    Phạm Nhàn ngẩn người, một lúc sau mới biết vị Ngũ Trúc thúc mỗi chữ quý như vàng kia rốt cục cũng mở miệng hỏi mình, không khỏi cười cười hồi đáp:

    – Tất nhiên là đi xem xem thế giới này có hình dạng như thế nào.

    – Thế giới bên ngoài rất nguy hiểm.

    Ngũ Trúc vẫn không quay đầu lại lãnh đạm nói.

    Phạm Nhàn nhún nhún đôi vai gầy yếu của mình, dáng dấp nhìn qua có chút hoạt kê:

    – Có Ngũ Trúc thúc bảo hộ, ta sợ cái gì chứ?

    Ngũ Trúc luôn luôn bình ổn bỗng nhiên nói:

    – Sau khi ra ngoài với tiểu thư ta đã quên một chuyện. Thế giới có rất nhiều người có thể đả thương tới ta, tất nhiên là có thể thương hại tới ngươi.

    – Thúc khiêm tốn rồi.

    Phạm Nhàn cười ngọt ngào, nghĩ thầm đây vẫn là một thế giới xa lạ như cũ, dù ngươi có một tuyệt thế cường giả bảo tiêu, nếu như người ta muốn bỏ mặc chủ nhân, thì làm sao bây giờ.

    – Nếu như ở kinh đô, ta ở cạnh ngươi, sẽ mang tới cho ngươi rất nhiều phiền phức.

    Phạm Nhàn ngẩng đầu nhìn vẻ mặt dường như vĩnh viễn không có biểu tình của người mù Ngũ Trúc, suy nghĩ một chút, có chút không biết xấu hổ đáp:

    – Ta sẽ bảo vệ thúc.

    Ngũ Trúc nghe xong câu này, rốt cuộc cũng quay đầu, chăm chú “nhìn chằm chằm” vào mắt Phạm Nhàn nói rằng:

    – Những lời này…tiểu thư cũng đã nói.

    Phạm Nhàn mỉm cười, xem ra mình vô sỉ quả thật cũng có vài phần phong thái của lão nương.​
     
  2. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    173,895
    Khánh Dư Niên
    Tác giả: Miêu Nị
    Quyển 1
    Chương 21: Nhà thơ

    Nhóm dịch: Võ Gia Trang
    Nguồn: Vipvandan



    – Tại sao ngươi muốn xem thế giới này có dạng gì?

    Ngũ Trúc lơ mơ không hiểu, lầm bẩm như tự hỏi “Ngươi hiện giờ đang ở đây, chẳng lẽ nó không phải là một bộ phận của thế giới hay sao?”

    Phạm Nhàn cứng lưỡi không biết trả lời làm sao. Chẳng lẽ nói mình đến từ thế giới khác, nên tất nhiên rất tò mò hứng thú muốn tìm hiểu về thế giới mới mẻ này? Hơn nữa, có một vấn đề lâu nay vốn đóng đinh trong đầu hắn: làm thế nào hắn có thể tới được đây?

    Sáu năm trước, khi còn đang học ở Đạm Châu, sư phụ đã từng nhắc tới Thần Miếu, lúc đó Phạm Nhàn hình dung có thể từ một bệnh nhân gần chết, đùng một cái biến thành một thanh niên khỏe mạnh như bây giờ, nếu không phải phép thần thì còn vì sao nữa? Hắn rất muốn tới Thần Miếu, cũng vì muốn xem còn cái gì kỳ diệu nữa.

    Và cả kinh đô nữa, hắn cũng rất muốn tới đó thăm thú một lần, Phạm Nhược Nhược cô bé kia có thể sống hạnh phúc dưới uy quyền của mẹ kế mình hay không. Hơn nữa xa Phí Giới vài năm, chính mình cũng có chút muốn bái phỏng lão đầu nhi biến thái nhưng khả ái kia.

    Mấu chốt là, kiếp trước vốn là một bệnh nhân chỉ nằm trên giường bệnh suốt một thời gian dài, kiếp sau lại đầu thai vào một đứa bé ở Đạm Châu, cũng khó làm quen được. Lúc này Phạm Nhàn thấy bừng bừng một khao khát được khẳng định mình, nó như kim châm vào da thịt đến nhức nhối, kích thích hắn phải làm được một cái gì đó.

    An bình và dã tâm, quyền lực và hạnh phúc, ái tình cùng mỹ nữ… Thoáng nghĩ về những thứ không thể ở cùng nhau, thậm chí còn trái ngược hẳn lại nhau này, hắn lại tự hỏi “Đời người chỉ sống được một lần, phải nếm trải qua nhiều phong cảnh, gặp nhiều người khác nhau, có vậy mới không uổng phí.”

    Đó là những lời nói gan ruột của Phạm Nhàn, kiếp trước hắn là một bệnh nhân dính chặt trên giường bệnh chờ chết, nhiều khi hắn tự hỏi, nếu có kiếp sau, thì kiếp sau của mình sẽ thế nào?

    Tiếng Ngũ Trúc ngắt đi dòng suy nghĩ của hắn:

    – Ngươi có ý định gì không?

    – Đầu tiên là phải sống sót!

    Phạm Nhàn ngồi xuống, tiện tay ném đi một hòn đá, chẳng qua lần này không dùng sức, hòn đá rơi xuống đá ngầm gần đó vỡ ra.

    – Điều cần nhất bây giờ là phải có năng lực bảo vệ chính mình!

    – Sau đó?

    – Sau đó cần tính toán để hoàn thành được ba mục tiêu.

    Ngũ Trúc im lặng chăm chú lắng nghe.

    – Thứ nhất, ta muốn có thật nhiều con. Thứ hai, ta viết thật nhiều sách. Thứ ba, ta muốn có một cuộc sống tốt đẹp.

    Phạm Nhàn thản nhiên nói chuyện hoang đường nhưng khuôn mặt không một chút ửng đỏ, giọng nói không một chút ngượng ngùng.

    Theo hắn biết thế giới này không phải địa cầu, như vậy hắn là đại biểu duy nhất của địa cầu tại đây rồi! Kể ra tại đây hắn là sinh vật quý hiếm đó. Vì vậy nên phải duy trì nói giống, tránh tuyệt chủng mà sinh thật nhiều con!

    Bên cạnh đó, hắn cho rằng mình cũng chính là đại biểu duy nhất của nền văn minh địa cầu, thử hỏi, biết bao công trình vĩ đại mà người địa cầu đã sáng tạo ra tự cổ chí kim, trên thế giới này cơ hồ không có ai biết cả, nếu như hắn không viết (hoặc là sao chép lại) cả một đống văn thư, như Tào Tuyết Cần, Kill Bill (1) những thứ này, tại một nơi có nền văn minh chậm tiến như ở đây, hắn hẳn là có lỗi với cổ nhân, dĩ nhiên cũng là có lỗi với chính mình.

    Hiển nhiên một điều, hắn cũng là người địa cầu duy nhất được nhìn thấy thế giới này. Hắn phải sống cho thoải mái, có thể sống thật lâu, mới có thể thăm thú quan sát thế giới này lâu một chút.

    Mãi sau này, Phạm Nhàn mới có thể xấu hổ mà nhận rằng khi đó mình chỉ là lừa mình, tự sâu trong nội tâm là một kẻ vô sỉ, tham lam muốn được trọng vọng như thần thánh mà thôi.

    Trên vách núi bên biển, Ngũ Trúc dường như cũng đã hiểu ra ý tứ trong ba mục tiêu của hắn, lạnh lùng bình tĩnh hỏi:

    – Vậy ngươi cần cưới rất nhiều lão bà, mời rất nhiều nhà thơ, và thuê thật nhiều người hầu.

    – Nhà thơ?

    Ở địa cầu, Phạm Nhàn cũng biết một chút văn thơ, nhưng còn chưa đủ.

    – Tức là văn nhân nghèo chuyên viết sách thay cho người ta, nhưng không có ký tên mình.

    Hắn cười cười, thầm nghĩ chính mình đang chuẩn bị cho Tào lão (2) trâu bò ra tay, còn cần gì nhà thơ nữa. Bỗng nghe tiếng Ngũ Trúc lạnh lùng thản nhiên phân tích cực kỳ dễ hiểu.

    – Nếu ngươi muốn lấy nhiều vợ, thuê một đám người hầu, mời một đống nhà thơ, điều đầu tiên người cần là phải kiếm một đống tiền về. Nếu người muốn kiếm được một đống tiền, thì cũng cần một đống quyền. Nếu ngươi cần một đống quyền, vậy ngươi phải rời tới trung tâm quyền lực của cái đất nước này mà tìm.

    Xoay người lại, hắn nói tiếp:

    – Khi nào ngươi đủ mười sáu tuổi, chúng ta sẽ quay về Kinh đô.

    Tai vẫn vểnh lên nghe, nhưng Phạm Nhàn không quay lại, vẫn thẫn thờ đứng bên vách núi, thầm nghĩ chỉ nói một chút về ý nghĩa cuộc sống của mình, mà đã bị vị cao thủ này liên tưởng tới cái gì mà quốc gia, quyền lực? Hơn nữa còn có quyết định trở về kinh đô – Phạm Nhàn nhớ rất rõ, cái ngày hắn chuyển thế tới thế giới này, chính Ngũ Trúc cõng mình từ kinh đô chạy trốn tới đây.

    Vỗ thật mạnh vào mặt, đuổi cái ý nghĩ quái dị này ra khỏi đầu óc, hắn vừa lon ton chạy tới vừa cười nói:

    – Thúc, ta dốc ruột gan tâm sự với ngài, ngài cũng nên đáp trả gì chứ hả?

    – Muốn biết cái gì?

    – Chuyện của mẫu thân ta. Tại sao ở kinh đô chúng ta bị truy sát?

    – Chuyện của tiểu thư, tới khi ngươi mười sáu tuổi ta sẽ nói cho nghe, đây là di mệnh của tiểu thư. Về kẻ truy sát chúng ta ngươi không cần biết, bởi họ đã chết hết từ mười năm trước.



    Về tới cảng Đạm Châu thì đã tới trưa, còn rất xa mới vào tới trong thành, Phạm Nhàn cùng Ngũ Trúc đã chia tay. Người trong thành đã quen với việc Phạm thiếu gia thường ra ngoài thành chơi, tuy phụ cận Đạm Châu thành không có đám dã thú, cũng không có gì nguy hiểm, nhưng vẫn có nhiều người nghĩ phủ bá tước không quan tâm chu đáo tới sự an toàn của đứa con tư sinh này.

    Dù sao trong mắt mọi người, Phạm Nhàn cũng chỉ là một đứa bé mười hai tuổi.

    Suốt cả ngày thảnh thơi, không cần lo nộp thuế cho triều đình, dân cư thành Đạm Châu cũng khá nhàn nhã, đâm ra hay buôn chuyện tìm cách lý giải việc này, nhiều khi rất kỳ quái, ví dụ như căn bản là vì người ở phủ bá tước cũng chỉ mong đứa con tư sinh không chút quyền hành bị thú hoang ăn thịt, hoặc chạy chơi mà ngã xuống vách núi mà chết cho rồi.

    Nghĩ tới cậu bé dễ thương đáng yêu luôn tươi cười mặc dù phải sống trong nguy hiểm như vậy, người ta không khỏi cảm thấy yêu quý.

    Phạm Nhàn cũng không biết người qua đường họ nghĩ cái gì, vẫn cứ cười cười đáng yêu như thế, đi một mạch về bá tước phủ.

    Biết giờ này hắn phải về nhà, đám hạ nhân đều đang đợi hắn, lão phu nhân ngồi trên ghế thái sư, mắt nhắm hờ, có vẻ rất mệt mỏi.

    ———-oOo———-

    Chú Thích:

    (1) Tào Tuyết Cần: Tào Tuyết Cần (chữ Hán: 曹雪芹; bính âm: Cáo Xuěqín) (1724? – 1763?), tên thật là Tào Triêm (曹霑), tự là Mộng Nguyễn (梦阮), hiệu là Tuyết Cần, Cần Phố, Cần Khê là một tiểu thuyết gia vĩ đại người Trung Quốc, tác giả của cuốn tiểu thuyết Hồng Lâu Mộng, một trong tứ đại kỳ thư của văn học cổ điển Trung Quốc. Tổ tiên ông vốn là người Hán ở Liêu Dương, sau đó tổ xa của ông là Tào Tuấn quy hàng Mãn Châu, nhập tịch Mãn tộc.

    Kill Bill: tên một bộ phim nổi tiếng.​
     
  3. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    173,895
    Khánh Dư Niên
    Tác giả: Miêu Nị
    Quyển 1
    Chương 22: Miêu khấu tử

    Nhóm dịch: Võ Gia Trang
    Nguồn: Vipvandan



    – Thiếu gia đã về!

    Một nam đinh trong phủ chạy ra chào hắn.

    Lập tức một đám người trên kẻ dưới như được lên dây cót bắt đầu bận bận bịu bịu chuẩn bị cơm trưa, bày la liệt ra cái bàn lớn giữa chính đường. Phạm Nhàn và lão phu nhân ngồi hai bên, ở giữa là hằng hà sa số những bát những đĩa.

    Trong phòng cảm giác có chút kỳ quái, bởi đám tôi tớ đều dòm chằm chằm vào đôi đũa của Phạm Nhàn quơ quơ trên mâm cơm chứ không xuống hậu viện ăn cơm, một số nha đầu còn nhỏ tuổi thậm chí còn lén nuốt nước miếng, xem chừng đói lắm rồi.

    Đây là quy định bất thành văn ở bá tước phủ, là do Phạm Nhàn yêu cầu, lại được lão phu nhân đứng sau ngấm ngầm cho phép, cũng đã thành quen: tới bữa cơm ở bá tước phủ, chỉ cần thiếu gia ăn cơm ở nhà, thì mỗi món phải được hắn nếm qua một lượt, nếu vừa lòng người khác mới được ăn.

    Tuy không rõ vì sao vị thiếu gia luôn luôn dịu dàng đáng yêu lại khăng khăng đòi như vậy, nhưng có một lần, đại nha hoàn thiếp thân của Phạm Nhàn là Đông Nhi ăn cơm trước, bị hắn nổi điên đuổi ra hậu viện. Sau này tất cả đều biết, thiếu gia này vẫn còn có mặt vô sỉ của con nhà quyền quý.

    Hơn nữa, sau này, khi Đông Nhi cô nương khóc lóc rời đi, bá tước phu nhân cũng vẫn thờ ơ lạnh nhạt, cũng không nói nhiều hơn một câu.

    Trong phòng chỉ có tiếng Phạm Nhàn chóp chép ăn cơm uống canh, tất cả đều im lặng đứng một bên sẵn sàng hầu hạ. Kiểu như ở trong các nhà giàu, chủ nhân ăn xong mới đến lượt bọn người làm ăn, đại loại là ban phát ân thưởng, cho nên mỗi món Phạm Nhàn ăn không nhiều, chỉ gắp mỗi đĩa một chút, nhấm nháp chậm rãi.

    Nhưng hắn ăn chậm như rùa, đôi môi đỏ mọng chỉ hơi động, tựa như hai vệt sáng trong trẻo hợp lại thành một vậy.

    Bá tước phu nhân cũng đang mân mê một pho tượng nhỏ trong tay, miệng không ngừng lẩm nhẩm gì đó, nhưng không phát ra tiếng.

    Chán chê sau, cuối cùng Phạm Nhàn cũng nếm xong bàn đồ ăn, cười nhẹ, nhìn hắn lúc này thật hiền và đáng yêu, chỉ vào một đĩa măng xào, nói với bọn người làm:

    – Ta thích ăn món này!

    Đám nha hoàn thở phào một hơi, vội vàng đơm thêm cơm, những người không có việc gì cũng đã có thể quay về hậu viện ăn, một số người khác đi xuống bếp, đem tất cả măng xào còn trong phủ lên bày ra một đống trước mặt Phạm Nhàn.

    – Nãi nãi, con mời người dùng cơm.

    Phạm Nhàn đứng lên, cung kính thi lễ với lão phu nhân, hai tay bưng bát cơm lon ton đi tới mời lão phu nhân. Còn hắn, một tay ôm bát cơm của mình, một tay tấn công đĩa măng xào lia lịa, ăn rất ngon lành, vừa ăn vừa cười đắc ý, như thể mới tìm được báu vật vậy, nhìn hắn ăn chỉ muốn cắn cho một cái!

    Nhưng nha hoàn đứng cạnh hầu hạ cậu ấm mới mười hai tuổi này, nhìn vẻ mặt tươi cười đáng yêu của trẻ con ấy, lại không thấy thế, nhớ tới cảnh sáng nay Chu quản gia bị ăn một cái tát lật mặt, nàng hơi run…

    ……

    – Ta mang về phòng ăn!

    Phạm Nhàn đứng lên nói với nha hoàn bên cạnh, bưng đĩa măng xào và một bát cơm đi về phòng ngủ của mình. Lúc này lão phu nhân vẫn chưa ăn xong, người dưới đã đứng lên bỏ đi là rất thất lễ, nhưng bà cũng không nói gì.

    Vào trong phòng, hắn vội vàng ăn một chút bột nghiền, móc tay vào họng nôn bằng hết cơm nước vừa ăn, không dám chậm trễ lấy ra mấy viên thuốc từ trong ngăn kéo uống vội vàng, vận chân khí… Kiểm tra toàn thân thấy không có vấn đề gì mới yên tâm.

    Nhìn lướt qua đĩa măng xào, hắn cười như mếu, đổ hết vào trong bồn cầu sau giường – đồ ăn bị hạ độc! Là thứ các sát thủ thường dùng: Miêu khấu tử!

    “Miêu khấu tử” là một loại cây sống trên đảo phương nam, trông rất đẹp, hoa nở ra có mùi cay cay lạ lạ, nhưng thật ra rất độc.

    Bởi vì nước quả “Miêu khấu tử” khi trộn lẫn vào đồ ăn sẽ không làm đồ ăn bị đổi màu, cũng không có mùi gì lạ, ngược lại còn làm cho đồ ăn thơm hơn, cho nên thường được sát thủ dùng để ám sát. Loại độc dược này ăn vào, khoảng chừng đến tối sẽ phát huy tác dụng, làm cho cả người co giật mà chết, hơn nữa lại rất giống như bị cảm mà chết, rất khó phát hiện ra chân tướng.

    Phí Giới là sư tổ về độc dược, mà Phạm Nhàn là đệ tử duy nhất của Phí Giới, cho nên ngay khi ăn miếng măng xào đầu tiên hắn đã nhận ra – Miêu khấu tử không có hương vị, chỉ có một điểm duy nhất để nhận ra là có vị hơi cay cay đắng đắng – thích khách hạ độc không ngờ biết dùng miêu khấu tử trộn vào măng xào vốn cũng hơi cay, hơi đắng, thật sự là nhân vật không đơn giản.

    Vừa rồi Phạm Nhàn không dám về ngay uống thuốc giải, vì sợ lão phu nhân bị hoảng sợ. Giờ nghĩ lại hắn mới toát mồ hôi, thấy mình cũng quá gan, nếu không phải là Miêu khấu tử như mình đoán mà là một thứ độc dược nào khác, chỉ sợ lúc này mình đã chết.

    Do hắn được Phí Giới cảnh báo phải chú ý đồ ăn uống, sợ bà di nương ở trong phủ bá tước kia ra tay hạ độc, mới có kiểu lệ ăn cơm kỳ quái kia. Hắn sợ đồ ăn bị hạ độc, mình ăn không chết, nhưng những người khác trong phủ lại chết, nên mới đẻ ra cái yêu cầu quái dị là mọi thức ăn phải do mình nếm qua, tựa như thái giám chuyên nếm thử đồ ăn cho hoàng thượng trong truyền thuyết.

    Tuy rằng Phạm Nhàn yêu quý sinh mạng của mình hơn bất cứ kẻ nào trên đời, nhưng hắn cũng không muốn có người vô tội vì mình mà chết oan.



    Thấy thiếu gia đang khoan thai vào trong bếp, người hầu vội đứng lên, mang cho hăn một cái ghế cung kính mời ngồi, xoa xao tay cười hỏi:

    – Thiếu gia, lúc nãy ăn chưa no sao? Còn muốn ăn gì nữa ạ?

    Phạm Nhàn chỉ cười hì hì:

    – Măng xào ăn khá ngon!

    Gã đầu bếp đứng cạnh cười ha hả:

    – Thiếu gia thích ăn là tốt rồi!

    – Ừ. Khá lạ miệng! Mua khi nào thế?

    Phạm Nhàn gật gù cẩn thận hỏi dò.

    – Mới mua hồi sáng đó, còn tươi lắm thiếu gia.

    – Đúng rồi, hôm nay có người nào bên ngoài phủ vào bếp không?

    – Có, lão đầu đưa đồ ăn hôm nay bị bệnh, cháu hắn tới đưa thay.

    – Ừ. Không có gì. Ta đi qua chút.

    Phạm Nhàn lách qua gã đầu bếp, với tới đĩa thịt hươu, vừa xé ăn vừa xấu hổ cười cười dặn:

    – Đừng có nói cho nãi nãi ta biết ta tới nhà bếp ăn vụng.

    Nhìn cậu bé xinh xắn bước ra khỏi nhà bếp, đám hạ nhân đầu bếp bắt đầu túm tụm xì xào bán tán, họ đều nói cậu bá tước nhỏ này thật nhân từ dễ thương, không có một chút gì cửa quyền hống hách, chỉ có cái quy củ ăn cơm thì… thật sự là quái!

    Trong một con phố nhỏ cảng Đạm Châu, Phạm Nhàn áp hai ta vào tường, nhún chân một cái, như con mèo nhảy vào bên trong. Đây là căn nhà của lão đầu đưa đồ ăn.

    Trong bá tước phủ tổng cộng chỉ có mười mấy người, trừ một nhóm nha hoàn thường xuyên thay đổi, còn lại đều là người địa phương, cho nên không thể nghi ngờ ai. Tuy Phạm Nhàn có gặp qua lão đầu đưa đồ ăn, nhưng hắn thật khéo chọn thời điểm ngã bệnh, thật lạ…

    Trong nhà lão đầu tối om, nhưng trong mắt Phạm Nhàn cũng vẫn sáng như ban ngày. Không một tiếng động, hắn bước vào giữa gian. Một mùi máu tanh nồng xộc lên!​
     
  4. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    173,895
    Khánh Dư Niên
    Tác giả: Miêu Nị
    Quyển 1
    Chương 23: Thích khách

    Nhóm dịch: Võ Gia Trang
    Nguồn: Vipvandan



    Thi thể lão đầu vẫn nằm trên giường, trên người chỉ phủ một cái chăn bông, lộ ra hai chân trần. Mùi máu tươi đáng ra rất nhạt, rõ ràng thích khách đã xử lý qua, nếu không phải cái mũi của Phạm Nhàn dưới sự dạy bảo của Phí Giới trở nên vô cùng linh mẫn, có lẽ sẽ bỏ qua.

    Hắn vẫn đứng im một góc không động, nhờ bóng tối đang che giấu cho thích khách che giấu bản thân mình.

    Bắt chước phương pháp của người mù Ngũ Trúc, Phạm Nhàn cố gắng bình tâm, chậm rãi vận chân khí lưu thông, nhịp tim ẩn giấu trong đám tạp âm ồn ào ngoài kia.

    Hẳn là thích khách còn chưa rời đi. Mật thám của Giám Sát viện làm việc rất kín đáo, sau khi hạ độc Phạm Nhàn, sẽ đợi đến tối, xác nhận hắn sống hay chết, mới hòa vào bóng đêm rời khỏi cảng Đạm Châu. Mà trong tòa thành này, nếu thích khách đã giả làm cháu lão đầu, hẳn cũng đã tìm hiểu rõ địa hình, sẽ không chạy loạn đi quan sát gì nữa.

    Nhưng sự thật lại nằm ngoài dự đoán của Phạm Nhàn, mặc dù hắn đã cẩn thận quan sát khắp phòng, nhưng ngoại trừ thi thể lão đầu đã lạnh cứng trên giường không phát hiện sự tồn tại của ai khác.

    Chậm rãi áp lưng vào vách tường, hắn tiến vào trong phòng, cẩn thận tránh không gây ra tiếng động gì, ánh mắt quan sát tỉ mỉ từng ngóc ngách.

    Dọc theo vách tường đi tới cửa sổ mới có một chút ánh sáng âm u từ bên ngoài hắt vào, có thể thấy trong nhà lão Cáp chẳng có thứ gì đáng giá. Phạm Nhàn ẩn mình vào góc tối, lẳng lặng quan sát.

    Đứng đó chán, hắn nhíu nhíu mày tự hỏi chẳng lẽ mình đã phán đoán sai? Có thể tên thích khách kia đã rời khỏi cảng Đạm Châu? Nếu vậy, mình tới đây, lại không thể khống chế Chu quản gia, rõ ràng đã quá vội vàng.

    Chậm chậm đến bên gường, Phạm Nhàn muốn quan sát một chút thương thế của lão Cáp, nhưng mỗi bước càng đến gần, bản năng mách bảo hắn càng nguy hiểm. Hình như, hắn nghe thấy có tiếng hít thở nhẹ nhẹ… dường như đã được áp chế bởi một cao thủ nội công. Trước đó, tiếng hít thở này cũng bị hòa lẫn với âm thanh ồn ào ngoài chợ, tới bây giờ, khi tới gần giường, Phạm Nhàn mới có thể nghe thấy.

    Hóa ra thích khách phát hiện có người tới, đã kịp trốn đằng sau thi thể lão đầu.

    Phía sau thi thể, tiếng hít thở rất đều, mỗi phút chỉ hít vào thở ra khoảng bảy lần. Nếu Phạm Nhàn chỉ là người thường, không sở hữu tiên thiên chân khí, ngũ quan nhạy bén, nhất định không thể nghe thấy.

    Dừng lại, Phạm Nhàn căng thẳng nhìn vào thi thể trên giường thật lâu, hắn không biết đây có phải là cái bẫy không.

    Ngoài cửa sổ vẫn là những tiếng rao hàng náo nhiệt tràn đầy sức sống, vang vang ẩn ẩn có tiếng xe ngựa đang chạy tới.

    Hắn biết đằng sau nhà là một cái chợ rau, ở nơi này đường xá rất chật hẹp, khi xe ngựa đi qua sẽ có ảnh hưởng, nên chỉ im lặng cầm dao, nín thở chờ đợi.

    Thích khách ở phía sau thi thể cũng căng thẳng đợi. Hắn không nhìn được người đến là ai, chỉ biết kiên nhẫn của đối phương không hề kém bản thân. Hắn cảm thấy dường như mình đã xem nhẹ nguy hiểm đợi chờ ở cảng Đạm Châu, không nên quay lại đây giết người diệt khẩu mà đáng ra nên bỏ đi ngay sau khi ra tay.



    Một chiếc xe ngựa chậm rãi chạy qua chợ rau, bắn nước lên hai tiểu thương gần đó, họ lớn tiếng mắng um lên. Nhìn mặt phu xe nghe mắng rất tội nghiệp, nếu không phải chạy đua với thời gian, hắn cũng không muốn đi đường này.

    Vất vả mãi mới thoát được đám tiểu thương có vẻ vẫn chưa mắng đã miệng, phu xe quay bốn phía vái cảm tạ, vung roi “Chát! Chát!” quất ngựa đi, mới quay được nửa vòng bánh xe lại hậu đậu va vào gánh trứng, cả rổ trứng gà bị vỡ be bét, người bán hàng nổi điên kéo lại bắt đền. Cả chợ lại ầm ầm cãi vã.

    Trong căn nhà gần đó.

    Nghe thấy một đám tạp âm ồn ào, ẩn vào đám tạp âm đó, Phạm Nhàn nhanh chóng giẫm mạnh chân phải, tung người đến bên giường, tay phải khẽ lật, một thanh dao găm sắc nhọn bay vê phía sau thi thể lão đầu.

    Trong nháy mắt, Phạm Nhàn có thể thấy rõ dung mạo của thích khách, hai mắt gã lạnh như băng, ánh mắt hơi loạn, có thể đoán công phu luyện chưa lâu năm, tướng mạo rất bình thường, da mặt hơi khô nẻ, chỉ có đôi môi dày hơn bình thường là gây chú ý.

    Thích khách trên giường có vẻ không chú ý, giật mạnh tay phải, một mũi tên nhỏ màu đen bay ra từ tay áo, bắn thẳng tới mặt Phạm Nhàn, lúc này hắn vừa mới chạm đất còn chưa hết thế, tay phải còn đang giơ trên đỉnh đầu, toàn bộ vùng ngực bụng đều không được che chắn phòng ngự.

    Mũi tên bay đi rất nhanh, giống như một tia sáng đen.

    Ngay khi tiếng nỏ vang lên, Phạm Nhàn đã có phản ứng, mấy năm học với Ngũ Trúc, mộc côn của hắn còn nhanh gấp nhiều lần tên nỏ, nhanh chóng phản ứng lại. Mũi chân mới điểm trên mặt đất, còn chưa chạm hết gót chân, ấn ngón chân đẩy thân mình vốn đang ở giữa không trung không có điểm nào mượn lực, né về bên phải một chút.

    Sát na, mũi tên đã bay tới, sạt qua chéo áo Phạm Nhàn găm vào cột gỗ sau lưng gọn một tiếng “Đốc!”

    Thích khách có vẻ khiếp sợ, dường như hắn không thể tưởng tượng nổi cậu bé xinh đẹp kia lại có thể thoát khỏi độc chết, càng không thể tưởng được cậu bé lại tránh được ám nỏ bắn tới trong thế cực kỳ bất tiện.

    Lúc này, Phàm Nhàn xoay thân, mũi dao găm giấu trong ống tay áo dài bay tới đâm thẳng vào gã thích khách, chỉ một tiếng “Phập!” trầm đục vang lên, giống như tiếng dao phay phang xuống tảng thịt. Tiếc rằng vì phả né ám nỏ nên hắn xuống tay không chính xác lắm, mũi dao găm cắm vào bả vai thích khách chứ không giết được đối phương.

    Thích khách bất chợt phóng ra khỏi giường giống như con cá nhảy khỏi mặt nước. Trong tay trái ẩn hiện một mũi nhọn, muốn bất ngờ đâm Phạm Nhàn một kích, nhưng đột nhiên hắn cảm thấy vai mình đau nhức, một chưởng đánh xuống làm hắn không chịu nổi ngã xuống, ám nỏ trong tay cũng rơi ra.

    Vừa đứng dậy, nén cơn đau ở vai, nhưng thật khó… không ngờ lại đau đến kịch liệt tưởng gãy rời bả vai đến như vậy… Không ngờ lại trúng dao găm của thằng nhóc kia, đành dựa vào vách giường, cố gắng đứng vững.



    Thấy gã thích khách không thể ra tay, Phạm Nhàn rất nhanh đưa tay tới cổ họng đối phương. Trên khuôn mặt gã tái nhợt sợ hãi giống như đang đối diện tử thần, đôi môi dày khẽ nhếch lên dường như muốn nói cái gì.

    Tim Phạm Nhàn hơi động, hắn hơi run, nhưng không cho đối phương một cơ hội mở miệng nói gì hoặc động tay phản kích, dụng sức cổ tay, cổ thích khách bị chặt đứt, cái đầu lật về một bên ngắc nghẻo, chết ngay tại chỗ.

    Tay hắn vẫn nắm chặt cổ thích khách, nới lỏng bàn tay, cảm giác khớp xương nơi đó vỡ vụn, hơi máu lạnh dần, mới thu tay về, ngồi sụp xuống thở hổn hển.​
     
  5. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    173,895
    Khánh Dư Niên
    Tác giả: Miêu Nị
    Quyển 1
    Chương 24: Đậu hũ như ngọc

    Nhóm dịch: Võ Gia Trang
    Nguồn: Vipvandan



    Sau hồi lâu, Phạm Nhàn mới bình tĩnh trở lại, mồ hôi lạnh úa ra trên người hắn làm cho quần áo dính sát vào thân thể.

    Hắn thu lại con dao nhỏ găm vào vai của tên thích khách, thanh âm đao rời khỏi da thịt nghe rất kinh khủng, không khỏi làm cho hắn ngẩn người, lúc sau mới tháo được ám nỏ trong tay áo thích khách ra.

    Mặt trên của con dao găm dài nhỏ có bôi một thứ nước màu đen tránh cho phản quang, nhưng Phạm Nhàn biết thứ nước màu đen do Phí Giới lão sư phối chế ra đó không chỉ có độc, còn có một loại dược vật làm phóng đại cảm giác đau đớn của người thu thương. Hắn cẩn thận cắm thanh chủy thủ dài nhỏ đó vào trong vỏ bao, nhìn thoáng qua thi thể thích khách cùng hai chân đặt dưới giường của lão Cáp sau đó xoay người rời đi.

    Đẩy cửa phòng ra, đã thấy người mù Ngũ Trúc đứng ở góc cầu thang, thanh âm hắn truyền tới:

    – Nếu như không có xe ngựa đi qua thì ngươi phải làm sao?

    Phạm Nhàn cúi đầu, trầm mặc thật lâu, rốt cục cũng khắc phục được cảm giác sợ hãi do lần đầu giết người, loại cảm giác này thực đáng sợ. Ngẩng đầu lên hắn lộ ra dáng cười tươi chiêu bài của mình:

    – Ta sẽ chờ cùng hắn, sau đó chờ thúc tới.

    Vẫn như cũ xuyên qua góc tường sau đi ra ngoài, ở vách núi ngoài cảng Đạm Châu huấn luyện, rốt cục ngày hôm nay đã có chút tác dụng. Phạm Nhàn hai chân rơi trên mặt đất, đi tới phía trước, biết Ngũ Trúc nhất định sẽ rời mình đi, nhưng lúc mình gặp phải nguy hiểm thì hắn nhất định sẽ có mặt.

    Đi trong chợ rau, tiếng người chung quanh vẫn ồn ào như vậy, nhưng hắn vẫn trầm mặc như cũ, cánh tay phải buông xuống dọc đùi có chút run lên nhè nhẹ.

    Bước chân nặng trĩu đi qua chợ rau, tới trước mặt một sạp hàng hắn dừng lại. Đó là một sạp hàng bán đậu hũ, chủ sạp hàng là một phụ nhân mới có hai mươi mấy tuổi, diện mạo ôn nhu, mang theo một cái tạp dề, hai tay trắng noãn.

    – Đông Nhi tỷ tỷ.

    Phạm Nhàn mỉm cười bắt chuyện, đây chính là đại nha hoàn Đông nhi mà hắn đuổi khỏi biệt phủ bá tước. Lúc còn nhỏ, Phạm Nhàn thường nằm trong lòng nàng ngủ, cho nên tình cảm vẫn rất tốt. Lúc Đông Nhi rời khỏi phủ, mở một tiệm bán đậu hũ ở trong chợ rau này, bình thường Phạm Nhàn hay tới đây mua đậu hũ về nhà.

    Đông Nhi thấy hắn tới, trên mặt hiện ra một vẻ tươi cười ôn nhu, đưa hắn tiến vào trong nói:

    – Thiếu gia, sao người lại tới đây?

    Vừa ngồi lên ghế dài thì lại có người dân tới hỏi mua đậu hũ, Đông Nhi hai mắt nhìn hắn có vẻ khó xử.

    Phạm Nhàn gật đầu, ý bảo nàng đi buôn bán trước. Xoay người lại hắn phát hiện ở bên phải sạp hàng có một chiếc giường của trẻ con, ngồi trên giường là một tiểu nha đầu tầm ba tuổi, khuôn mặt đỏ bừng, vươn hai tay chơi đùa cái chuông nhỏ treo trước giường.

    Phạm Nhàn đưa tay bế tiểu nha đầu kia ra khỏi giường chơi đùa với nó. Đông Nhi xoay người nhìn thấy vội vàng đi tới oán trách nói:

    – Đừng làm bẩn y phục của thiếu gia, để chốc nữa ta tắm cho tiểu nha đầu này đã.

    Phạm Nhàn cười hắc hắc nói:

    – Đông Nhi tỷ, năm đó ta cũng giống như con gái tỷ bây giờ, ngày nào tỷ cũng ôm ta.

    Đông Nhi vừa cười vừa nói:

    – Đại thiếu gia à, hạ nhân chúng ta làm sao so sánh với người được.

    Có chút kỳ quái, Đông Nhi bởi vì lần trước ăn cơm trước Phạm Nhàn mà bị Phạm Nhàn vô tình đuổi ra khỏi biệt phủ bá tước, nhưng bây giờ nghe ngữ khí, nàng dường như không ôm hận với tiểu nam hài này.

    Phạm Nhàn nhức đầu, không biết nên nói cái gì. Đông Nhi dường như nhìn ra hắn tâm tình không tốt, cho nên đùa gọi nữ nhi mình:

    – Kêu tiểu thiếu gia, tiểu…thiếu…gia…nào!

    – Không…kêu ta tiểu cữu cữu (cậu nhỏ) đi!

    Phạm Nhàn kiên trì.



    Ngồi ở sạp bán đậu hũ hồi lâu, nhìn Đông Nhi xắt đậu hũ, cân đậu hũ, dùng giấy bọc đậu hũ, đùa kêu tiểu nha đầu bên cạnh gọi tiểu cữu cữu(cậu nhỏ). Mãi lâu sau, Phạm Nhàn rốt cục cũng trừ bỏ được tia âm lãnh trong lòng mình, đứng lên cáo từ Đông Nhi.

    Đông Nhi có phần bối rối nói rằng:

    – Ngài tới đây một chuyến, ta cũng không có gì ngon tiếp đãi.

    Phạm Nhàn nở nụ cười:

    – Đông Nhi tỷ, lẽ nào ta ăn chưa đủ sao?

    – Vậy cũng phải!

    Đông Nhi che miệng cười nói thể hiện ra toàn bộ dáng vẻ e thẹn của thiếu phụ, nàng bỗng nhiên nói:

    – Cảm tạ thiếu gia đã tặng cho tiểu nha đầu mấy món đồ chơi này.

    Phạm Nhàn cười lắc đầu:

    – Chỉ cần tỷ không trách ta việc ta đuổi tỷ ra khỏi biệt phủ bá tước là tốt rồi.

    Đông Nhi cười cười không nói gì, nàng tín nhiệm tiểu hài tử trước mặt này, tuy rằng không hiểu vì sao ngày đó hắn lại tức giận, nhưng cũng biết đối phương không phải cố ý. Huống chi lúc ra khỏi phủ, thiếu gia bình thường đều len lén tặng mình chút ít tiền bạc. Mãi tới khi mình gả cho người, một nhà ba người ngày ngày coi như cũng thoải mái, đi ra chợ bán đậu hũ, cũng là bản thân mình nghĩ có như vậy mới tiện cho tiểu hài tử thiếu gia này đi tới nhà chơi.

    Phạm Nhàn phất tay cáo biệt Đông Nhi đi ra chợ rau, quay đầu nhìn lại, chỉ thấy lưng cô gái nhỏ ôn nhu động lòng người đang xắt đậu hũ. Cái thân thể ấy vẫn thon thả nở nang hầu như không có vết tích của năm tháng, dường như vẫn một dáng dấp của mười năm trước khi còn ôm mình vậy.

    Phạm Nhàn mượn cớ đuổi Đông Nhi ra khỏi biệt phủ, là bởi vì nàng là thiếp thân nha hoàn của mình, nếu như mình có chuyện gì, chính nàng cũng sẽ không an toàn.

    Lúc Phạm Nhàn còn trong “thời gian lúc nhỏ”, hắn thích nhất là thiếp thân nha hoàn này, thích dựa vào thân thể của nàng, thậm chí còn thường xuyên ảo tưởng, lúc mình lớn lên rồi thì phải làm sao— nhưng hắn đã quên một điểm then chốt, khi hắn chậm rãi lớn lên thì Đông Nhi cũng ngày một lớn lên. Năm nay hắn mười hai tuổi, mà Đông Nhi đã hai mươi mấy tuổi rồi.

    Chuyện tình Bảo Ngọc cùng Tình Văn(1), xem ra không thể làm gì khác hơn là bỏ cuộc nửa chừng.

    “Quân sinh ta chưa sinh, ta sinh quân đã già

    Quân hận ta sinh trễ, ta hận quân sinh sớm

    Quân sinh ta chưa sinh, ta sinh quân đã già

    Hận không sinh đồng thời, ngày ngày cùng quân vui.”(2)

    Hắn vừa nghĩ bản thân mình yêu thích Đông Nhi thế nào, vừa ca hát nhảy múa trở về biệt phủ bá tước, nỗ lực làm bản thân mình quên đi đôi mắt mở trừng trừng khi chết đi của thích khách cùng lão Cáp.



    Bởi vì buổi trưa được ăn độc dược “Miêu khấu tử” trộn lẫn măng xào, buổi chiều lại chặt đứt cổ một người, cho nên Phạm Nhàn ăn uống cực kỳ kém cỏi, cơm tối chỉ tùy tiện ăn một chút, rồi bỏ bát về phòng ngủ.

    Ban đêm, hắn có chút đói bụng, một mình cầm đèn đi tới phòng bếp, trên đường lặng yên không một tiếng động, không quấy rầy tới bất luận một người hầu nào.

    Vào phòng bếp, hắn nhanh chóng xử lý gọn gàng con cá, thái đao trên tay hắn giống như chim chích bay lượn quanh người vậy, chỉ một chốc lát đã bỏ vẩy mổ bụng xong, lại dùng công phu xắt củ cải của Ngũ Trúc thái gừng. Thái đao chặt vào mặt thớt không phát ra một chút thanh âm nào mà gừng xắt nhỏ bay hết vào trong đĩa nhỏ.

    Nhóm lửa nấu nước chưng cá.

    Ngồi chồm hổm trên mặt đất nhìn hai bên trái phải bếp nấu, nhìn hơi nước chậm rãi bốc lên, Phạm Nhàn bỗng nhiên nghĩ có chút buồn cười: Phí Giới lão sư cùng Ngũ Trúc thúc bởi vì mẫu thân mình mà dạy cho mình bản lãnh giết người cùng làm sao để không bị người ta giết, nhưng khách quan mà nói, vô tình lại tặng cho mình bản lãnh phụ là làm sao để trở thành một thầy thuốc tốt cùng với tố chất của một đầu bếp thành công.

    ========

    Chú Thích:

    (1): Tên 2 nhân vật trong tác phẩm Hồng Lâu Mộng- Tào Tuyết Cần.

    (2): Một bài thơ vô danh về tình yêu.

    “Chung quy khi đã quyết định, thì dù nhân thế nói ta ra sao ta cũng chẳng màng

    Chỉ cần người cũng khẳng định là thế, ta nguyện ý chân trời góc biển cùng người sóng bước

    Dẫu biết rằng không có gì là dễ dàng, tim ta vẫn tự thuyết phục chính mình.

    Sợ nhất người bỗng nói phải buông tay, thật cần rất nhiều dũng khí để đối mặt thế gian.

    Chỉ cần ánh mắt người khẳng định tình yêu của ta còn ý nghĩa.

    Chúng ta đều cần dũng khí để tin tưởng sẽ mãi cùng nhau.

    Quân sinh ta chưa sinh, ta sinh quân đã già

    Quân hận ta sinh trễ, ta hận quân sinh sớm

    Quân sinh ta chưa sinh, ta sinh quân đã già

    Hận không sinh đồng thời, ngày ngày cùng quân vui.

    Ta sinh quân chưa sinh, quân sinh ta đã già

    Ta xa quân chân trời, quân cách ta góc bể

    Ta sinh quân chưa sinh, quân sinh ta đã già

    Hóa bướm đi tìm hoa, hàng đêm về cỏ thơm

    Vừa thấy quân,

    Như cố tri,

    Tựa như từng gặp gỡ,

    Gặp nhau đã quá trễ

    Nhớ quân quân chẳng biết,

    Muốn nỗi tương tư này quân cũng biết,

    Ý tình quân khiến ta nhớ,

    Ta là tri âm trường tương tư.

    Vừa thấy quân,

    Như cố nhân,

    Ái mộ tình thâm,

    Duyên từ kiếp trước.

    Nhớ quân lại khó thấy,

    Luôn nghĩ được cùng quân tương phùng,

    Ta nhớ quân trong quân nhớ ta,

    Chỉ nguyện tâm quân như lòng ta,

    Định không phụ ý tương tư.”​
     
    Yanmin, banhdacua25, nqtien9x and 8 others like this.
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)