Tiên Hiệp Độc Tôn Tam Giới - Lê Thiên - C1735

Thảo luận trong 'Huyền Huyễn - Tu Chân' bắt đầu bởi minh luan, 11/6/16.

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.
  1. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    118,609
    Độc Tôn Tam Giới
    Tác giả: Lê Thiên
    Chương 1612: Công thủ đổi chiều (2)

    Nhóm dịch: Sói già
    Nguồn: Vipvandan.vn



    Loại lực chưởng khống này, hầu như làm cho toàn bộ võ đài thành sân khấu của hắn, để cho Dương Thăng đáng thương mà lại buồn cười kia, trở thành vai phụ triệt triệt để để.

    Cường giả giao chiến, thiên tài giao chiến, bình thường đều là hai phe có công có thủ. Mọi người tranh đoạt khí thế chiến đấu, đều có chấp nhất biến thái.

    Có rất ít cuộc chiến giữa các thiên tài, sẽ có cục diện từ đầu tới đuôi bị đối thủ khống chế, hoàn toàn bị đối thủ thống trị.

    Nếu là chiến đấu như vậy, vậy thì không phải cùng cấp chiến đấu, mà là một phương diện bị ngược.

    Hiện tại, Dương Thăng chính là một phương diện bị ngược. Cũng may ở thời khắc then chốt hắn rất biết điều, biết Phá Hư Thương không cách nào phá vòng vây, nên để Âm Dương Trường Tiên khôi phục, lấy âm dương lực mạnh mẽ, bảo vệ chân thân không bị kiếm khí đáng sợ kia xuyên thủng.

    Âm Dương Trường Tiên này là bảo vật mà Khổng Tước Đại Đế tự tay ban cho Dương Thăng, vũ khí này thay đổi thất thường, có thể làm roi dài công kích, có thể biến thành trường thương công kích, đáng sợ nhất là, nó còn có lực phòng ngự kinh người.

    Âm dương khí hình thành âm dương lồng khí, ngăn phần lớn kiếm khí ở bên ngoài. Bởi vậy, Dương Thăng dự định lấy thủ thế, dựa vào nơi hiểm yếu chống lại.

    Cục diện nhất thời lại nghiêng về một phía.

    Vừa bắt đầu, là Dương Thăng dùng uy thế của Âm Dương Trường Tiên, một phương diện công kích Chân Đan Vương. Chân Đan Vương dùng một chiêu kiếm kỹ nỗ lực chống đỡ.

    Khi đó, mọi người đều cảm thấy Dương Thăng không hổ là chân truyền của Khổng Tước Thánh Sơn, ở trước mặt Chân Đan Vương ngông cuồng tự đại, dĩ nhiên có thể trước tiên lấy thế tiến công.

    Nhưng mà hiện tại, Dương Thăng trước đó ngông cuồng tự đại, trái lại thành con rùa đen rút đầu trói tay trói chân.

    Giang Trần thấy roi dài của hắn hình thành khí lưu bảo hộ, có các loại phù văn nhỏ như nòng nọc đang nhanh chóng lũy động, Giang Trần liền biết lúc này đã không phải Dương Thăng lợi hại bao nhiêu, mà là vũ khí kia lợi hại bao nhiêu.

    Bất quá Giang Trần không tin tà, kiếm khí không ngừng tăng cường, ngưng tụ kiếm thể cắt chém, một kiếm mạnh hơn một kiếm, không ngừng chém tới phòng ngự kia.

    Kiếm thể cắt chém, cũng là một chiêu trong Ngũ Lôi Thần Âm Kiếm, chuyên môn dùng để phá hoại các loại phòng ngự nghịch thiên.

    Kiếm thể cắt chém, chính là lấy kiếm khí mô phỏng bản thể pháp kiếm, hình thành kiếm khí công kích đáng sợ.

    Kiếm khí không ngừng chém lên khí lưu phòng ngự, Dương Thăng nằm ở khu vực hạch tâm, chịu đựng kiếm chiêu công kích, muốn nói trong lòng không có chút căng thẳng nào, kia là giả.

    Bất quá, Dương Thăng nghĩ đến lực phòng ngự của Âm Dương Trường Tiên, trong lòng lại khôi phục tự tin.

    – Ta không tin ngươi thủ được tới cuối cùng.

    Lửa giận của Giang Trần cũng bị kích thích ra, kiếm thể càng điên cuồng chém xuống.

    Một kiếm, hai kiếm,… vô số ánh kiếm trùng điệp, một kiếm mạnh hơn một kiếm, không ngừng chém lên vòng phòng ngự của Âm Dương Trường Tiên.

    Dương Thăng vốn cho rằng vững như thành đồng vách sắt, nhưng cảm nhận được kiếm thể công kích đáng sợ ở ngoại vi, tự tin trong lòng cuối cùng cũng xuất hiện vết rách.

    Khổng Tước Đại Đế đã từng nói với hắn, tuy lực phòng ngự của Âm Dương Trường Tiên này mạnh, nhưng không thể ỷ lại quá đáng. Bởi vì sức phòng ngự của Âm Dương Trường Tiên, hoàn toàn là nhờ người sử dụng đến cùng có thể kích thích ra bao nhiêu tiềm năng của nó.

    Mà Dương Thăng giờ khắc này, hiển nhiên là ỷ lại nó có chút quá đáng, cho nên thời điểm kiếm thể của Giang Trần muốn phá vỡ mà vào, đạo tâm của Dương Thăng cuối cùng xuất hiện vết nứt, tâm ý hoảng sợ trong nháy mắt lan khắp toàn thân.

    Đạo tâm xuất hiện vết rách, phòng ngự của Âm Dương Trường Tiên, tự nhiên cũng sẽ xuất hiện vết rách.

    Mà công kích của Giang Trần, phảng phất như có mắt, luôn có thể nhìn thấy chỗ yếu nhất, điên cuồng đánh chém.

    Dương Thăng triệt để sợ hãi, cảm nhận được tường phòng ngự của Âm Dương Trường Tiên đã tràn ngập nguy cơ, tuy rằng kiếm khí đáng sợ kia vẫn chưa chém vào, nhưng sát khí đáng sợ, đã không thể ức chế thẩm thấu tới sát người.

    Trong lúc nhất thời, Dương Thăng sởn cả tóc gáy.

    Hắn biết rõ, lực phòng ngự của bản thể mình là rất bình thường, nếu để cho kiếm khí đáng sợ kia tràn vào, bản thể của mình sẽ bị đối phương chém thành hai đoạn

    – Dương Thăng, ngươi là đèn đã cạn dầu, không chịu thua, còn chờ tới khi nào?

    Trong hư không đột nhiên vang lên một thanh âm uy nghiêm.

    Là Khổng Tước Đại Đế.

    Nghe được thanh âm này, bốn phía võ đài nhất thời dâng lên một luồng vỗ tay nhiệt liệt, sau đó là tiếng đáp lại điên cuồng.

    Khổng Tước Đại Đế mở miệng, hơn nữa là ở trước mặt mọi người tự mình mở miệng muốn Dương Thăng chịu thua, phải biết rằng, Dương Thăng này là đệ tử chân truyền của Khổng Tước Đại Đế a.

    Giang Trần nghe được Khổng Tước Đại Đế lên tiếng, trong lòng thì cười khổ.

    – Đến cùng vẫn là thầy trò tình thâm a.

    Trong lòng Giang Trần chợt hiện ra một tia cười khổ bất đắc dĩ, biết thâm ý lời này của Khổng Tước Đại Đế, nói là gọi Dương Thăng chịu thua, còn không bằng nói Giang Trần hắn hạ thủ lưu tình.

    Kiến thức võ đạo của Giang Trần, có thể nói siêu tuyệt. Nhãn lực của hắn mạnh, thậm chí so với rất nhiều cường giả Đại Đế còn sắc bén hơn một ít.

    Chiến đấu chỉ kéo dài một lúc, Giang Trần liền nhìn ra tai hại trong phòng ngự của Dương Thăng.

    Phòng ngự này đối với bản thân tiêu hao rất nhiều, so với tiến công càng to lớn hơn. Vì lẽ đó Giang Trần nhìn trúng nhược điểm này, tần suất công kích không ngừng tăng lên, gia tốc tốc độ công kích.

    Một khi nhược điểm bị tìm ra, sẽ bị Giang Trần vô hạn lợi dụng. Vì lẽ đó hắn chuyên tấn công một điểm, không ngừng công kích, hơn nữa lực khống chế của hắn đáng sợ, không thể nghi ngờ là gia tốc Dương Thăng tiêu hao.

    Vì lẽ đó, Khổng Tước Đại Đế nói Dương Thăng là đèn cạn dầu, mặc dù có chút khuếch đại, nhưng ít ra Dương Thăng này thật là đang nỗ lực chống đỡ.

    Cho dù không phải tràn ngập nguy cơ, nhưng tuyệt đối là vô cùng nguy hiểm.

    Kiếm thế của Giang Trần hơi buông lỏng, Dương Thăng kia mặt xám như tro, lảo đảo từ trên võ đài nhảy xuống, toàn thân phảng phất như bị đánh nhừ, đặt mông ngồi ở dưới lôi đài, sắc mặt tái nhợt, từng ngụm từng ngụm thở hổn hển.

    Thất bại.

    Chung quy vẫn là thất bại. Bất quá hiện tại, ánh mắt của Dương Thăng ngoại trừ mệt mỏi chính là trống rỗng, không còn thấy tinh thần phấn chấn như trước kia.

    Giang Trần không có đánh kẻ sa cơ, cũng không chế nhạo Dương Thăng. Mà phất tay hỏi thăm bốn phía võ đài, hưởng thụ tiếng hoan hô từ bốn phương tám hướng.

    Dương Thăng nhìn tình cảnh này, trong lòng cảm thấy phiền muộn, còn có một loại cảm giác bất đắc dĩ.

    Hắn không phải một người không có dã tâm, nhưng vào giờ phút này, nội tâm hắn không khỏi dâng lên một loại cảm giác như năm đó đối mặt Phiền thiếu chủ.

    Đúng, cao không thể với tới, sâu không lường được.

    Ở trên người Chân Đan Vương này, Dương Thăng cảm nhận được một loại sâu không lường được.

    Loại thần bí này, tuyệt đối không thua Phiền thiếu chủ năm đó. Dù khi đó, tu vi của Phiền thiếu chủ so với Chân Đan Vương này còn cao hơn một chút.​
     
  2. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    118,609
    Độc Tôn Tam Giới
    Tác giả: Lê Thiên
    Chương 1613: Oan gia tập hợp

    Nhóm dịch: Sói già
    Nguồn: Vipvandan.vn



    Nhưng muốn luận tiềm lực, luận biến số, Chân Đan Vương này tuyệt đối hơn xa Phiền thiếu chủ.

    Đương nhiên, trong lòng người thất bại, cũng không có mấy người sẽ đi lưu ý. Hiện tại mọi người chỉ hiếu kỳ một vấn đề, là Chân Đan Vương sẽ tiếp tục khiêu chiến sao?

    Theo quy tắc, mỗi một thiên tài của Thiếu chủ bảng đều có ba cơ hội khiêu chiến.

    Hiện tại Giang Trần mới dùng một lần, đánh bại người xếp hạng thứ mười bảy… Dương Thăng, liền ý nghĩa tiếp theo hắn còn có cơ hội khiêu chiến.

    Hơn nữa, cơ hội khiêu chiến kế tiếp, hắn còn có thể vượt qua sáu tên.

    Phải biết, hiện tại Giang Trần đã thay thế Dương Thăng, trở thành người thứ mười bảy trong Thiếu chủ bảng. Nếu như lại vượt qua sáu thứ tự, cái kia chính là khiêu chiến thiên tài thứ mười một.

    Thứ mười một, kia là tồn tại mạnh nhất sau mười vị trí đầu. Thậm chí có thể nói, người xếp hạng thứ mười một, tuyệt đối có tư cách khiêu chiến mười vị trí đầu.

    Dưới mười vị trí đầu, người thứ mười một là then chốt nhất.

    – Chân Đan Vương, sẽ tiếp tục khiêu chiến sao?

    – Người thứ mười một, cái ý nghĩa kia tuyệt đối là phi phàm

    – Nếu như hắn có thực lực khiêu chiến người thứ mười một, vậy liền có thực lực giết vào mười vị trí đầu.

    – Chân Đan Vương có cái gì là không thể? Phát sinh ở trên người Chân Đan Vương, coi như hắn khiêu chiến người thứ nhất, ta cũng cảm thấy tất cả đều có thể.

    – Ha ha, thật chờ mong tình cảnh này a. Nếu như Chân Đan Vương khiêu chiến đầu bảng, sẽ kinh người cỡ nào? Ba bảng số một, từ tầng thấp nhất quật khởi, đây tuyệt đối là giai thoại chưa từng có của Lưu Ly Vương Thành?

    – Đầu bảng? Cái này độ khó cũng quá lớn. Ta nghe nói nửa khu trước của Thiếu chủ bảng, mỗi lên một vị trí, độ khó đều rất lớn. Chúng ta vẫn là trước xem một chút, Chân Đan Vương có tiếp tục khiêu chiến không, hoặc là nhìn hắn sẽ khiêu chiến ai?

    – Ta đoán khẳng định là người thứ mười một, Chân Đan Vương là tuyệt đối sẽ không từ bỏ cơ hội khiêu chiến này.

    Không thể không nói, hiện tại nhất cử nhất động của Giang Trần, đều rất được quan tâm, đều sẽ trở thành tiêu điểm của mọi người. Đặc biệt là ở trường hợp hiện tại này, mọi người đối với hắn đều tràn ngập chờ mong.

    Hiện tại, toàn bộ xếp hạng chiến của Thiếu chủ bảng, chỉ còn lại con hắc mã là hắn. Người khiêu chiến mấy khu khác, muốn tiếp tục tiến bộ, hi vọng hầu như là rất xa vời.

    Mà khiêu chiến phát sinh ở mấy khu dưới, vậy thì không thể nói là hắc mã. Bản thân không tới hàng đầu của Thiếu chủ bảng, thì tính hắc mã thế nào a?

    Vì lẽ đó, Chân Đan Vương là con ngựa ô cuối cùng, cũng là con ngựa ô mà mọi người quan tâm nhất. Bao nhiêu người hi vọng hắn đi đến cùng, trực tiếp giết tới đầu bảng.

    Bất quá, người có lý trí đều biết, coi như trước đó Chân Đan Vương chiến đấu phong quang vô hạn, thậm chí còn có một ít ưu thế áp đảo.

    Nhưng mà đến phía sau, cho dù thứ tự chỉ tăng lên một vị, ngươi gặp phải, đều có khả năng là thiên tài so với trước mạnh mẽ hơn rất nhiều.

    Từng đôi mắt nhìn chăm chú Giang Trần.

    Lập tức liền phải đối mặt hai lựa chọn, là lựa chọn đình chỉ, hay là tiếp tục khiêu chiến?

    Rất nhanh, Giang Trần liền đưa ra đáp án. Hắn lựa chọn tiếp tục khiêu chiến. Xếp hạng thứ mười bảy, vẫn chưa thể thỏa mãn khẩu vị của Giang Trần.

    Tiếp tục khiêu chiến, khiêu chiến người thứ mười một.

    Tin tức này từ trong miệng Giang Trần nói ra, nhất thời nhấc lên một trận cuồng triều ở Lưu Ly Vương Thành.

    Dĩ nhiên tiếp tục khiêu chiến, hơn nữa còn khiêu chiến người thứ mười một, này đã lợi dụng quyền khiêu chiến của hắn tới cao nhất.

    Lần thứ hai khiêu chiến, nhiều lắm chỉ có thể vượt sáu thứ tự, hắn liền lợi dụng triệt để.

    Trong lúc nhất thời, ngay cả bảy Đại Đế, cũng không khỏi ngạc nhiên. Thậm chí có chút thế lực ngầm bàn luận, cảm thấy Chân Đan Vương này có chút tự tin bành trướng.

    Một đường thắng liên tiếp cũng không tính là gì.

    Ai cũng biết, luận bàn đỉnh cấp chân chính, đấu võ cuối cùng nhất của Võ Tháp hội, kỳ thực chính là mười hoặc là mười một mười hai người kia.

    Nếu như lại chính xác một chút, chính là sân khấu của sáu, bảy thiên tài cao cấp nhất.

    Ngoại trừ những thiên tài đỉnh cấp này ra, những người khác của Thiếu chủ bảng, đều là lá xanh làm nền mà thôi. Bởi vì, dính đến truyền thừa y bát của bảy Đại Đế, dưới trướng mỗi một Đại Đế, đứng đầu nhất vĩnh viễn chỉ có một.

    Dù cho có mấy cái, cuối cùng cũng sẽ dùng thủ đoạn nuôi ưng. Pháp tắc truyền thừa của Ưng phi thường tàn khốc, một tổ ưng, vĩnh viễn chỉ có thể có một con hung mãnh nhất tiếp tục sinh tồn.

    Mà mỗi một mạch Đại Đế, đều sẽ thu mấy đệ tử chân truyền. Thế nhưng chân chính có ưu thế áp đảo, mỗi một mạch chỉ là một cái.

    Mà sáu, bảy người này, mới thật sự là nhân vật chính.

    Thực lực của bọn họ, cũng vượt xa những người khác, vượt xa các thiếu chủ khác.

    Tuy rằng Chân Đan Vương một đường chiến tích sặc sỡ, nhưng muốn khiêu chiến những người này, ngoại trừ phái lạc quan, mọi người đều cảm thấy không có bất kỳ khả năng.

    Sau khi biết mình bị Giang Trần khiêu chiến, thiên tài xếp hạng thứ mười một kia, cũng giận dữ mà cười. Người này chính là thiên tài số hai dưới trướng Thương Hải Đại Đế.

    Đồng thời hắn còn có một tầng thân phận khác, chính là ca ca của Trang Tiệp, ca ca cùng một mẹ… Trang Mẫn.

    Trước đây Trang Tiệp bị Giang Trần đào thải, trong lòng Trang Mẫn liền tích một bụng hỏa khí. Tuy Trang Mẫn cũng biết xác thực là đệ đệ mình tài nghệ không bằng người.

    Nhưng mà, đệ đệ mình là bị Chân Đan Vương ngông cuồng tự đại kia đào thái. Kết cục đào thải, cuối cùng làm cho Trang Tiệp ngay cả cơ hội ghi tên vào Thiếu chủ bảng cũng không có.

    Dưới tình huống này, Trang Mẫn không nhớ kỹ Chân Đan Vương mới là lạ.

    Giờ khắc này thấy đối phương lấy thân phận vị trí thứ mười bảy, trực tiếp khiêu chiến hắn xếp hạng thứ mười một. Điều này làm cho Trang Mẫn cũng âm thầm lắc đầu.

    – Chân Đan Vương này, chẳng lẽ thật sự có ba đầu sáu tay sao? Đào thải Trang Tiệp, bây giờ lại tới mạo phạm ta?

    Trang Mẫn rất tức giận.

    Trang Mẫn hắn cảm thấy, mình là thiên tài hoàn toàn có tư cách xung kích mười vị trí đầu. Mặc dù bị phân phối đến vị trí thứ mười một, đó là bởi vì nhân tố khắp mọi mặt. Hắn tuyệt không tin thực lực của mình kém mười thiên tài đỉnh cấp phía trước.

    Bây giờ, kẻ thù gặp lại, đặc biệt đỏ mắt.

    – Ca, lần này ngươi nhất định phải thay ta giáo huấn tên khốn kiếp kia, tuy ta thua hắn, nhưng ta luôn cảm thấy hắn có chút không đúng. Một gia hỏa Thiên Thánh Cảnh, làm sao có thể đánh bại ta? Hắn nuốt chửng thủy trụ, ta vẫn cảm thấy hắn là dối trá.

    Ngữ khí của Trang Tiệp có chút hung tợn. Sau khi bị đào thải ra khỏi cục, Trang Tiệp vẫn luôn rất khó chịu, để cho quyền lên tiếng của hắn ở Thương Hải Đại Đế nhất mạch cũng giảm xuống.

    May mà mình còn có một ca ca càng lợi hại hơn, là đệ nhị thiên tài dưới trướng Thương Hải Đại Đế. Có ca ca bảo hộ, Trang Tiệp còn không đến mức hoàn toàn thất thế.

    Bây giờ nhìn thấy Chân Đan Vương dĩ nhiên khiêu chiến đến trên đầu ca ca, Trang Tiệp nhất thời cảm thấy cơ hội báo thù tới.​
     
  3. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    118,609
    Độc Tôn Tam Giới
    Tác giả: Lê Thiên
    Chương 1614: Tái ngộ màn nước lao tù (1)

    Nhóm dịch: Sói già
    Nguồn: Vipvandan.vn



    – Coi như hắn dối trá, thế nhưng không có bị bảy Đại Đế nhìn ra, kia là bản lĩnh của hắn. Trang Tiệp, biết sỉ sau đó dũng. Ngươi bị hắn đánh bại, liền lấy hắn là tấm gương học tập. Chỉ có như vậy, sau này ngươi mới có hi vọng đánh bại hắn, đạp hắn ở dưới chân.

    Trang Mẫn nhìn đệ đệ tính cách có chút tùy tiện của mình, nghiêm túc giáo huấn vài câu.

    – Ca, chuyện sau này sau này hãy nói. Ngày hôm nay, ngươi nhất định phải đại phát thần uy, đánh bại tiểu tử này.

    Tâm tình của Trang Tiệp quả nhiên có chút kích động.

    Trang Mẫn cau mày:

    – Hắn dám một đường khiêu chiến tới đây, lại khiêu chiến ta. Người này chỉ sợ không đơn giản giống như ngươi nói.

    – Quản hắn đơn giản hay phức tạp làm gì, ca ca là Hoàng Cảnh sơ kỳ. Là cường giả Hoàng Cảnh chân chính. Thiên phú của ngươi ở lĩnh vực lại cao như thế, ta cảm thấy trận chiến này sẽ là nghiền ép.

    Trang Tiệp liếm liếm đầu lưỡi, vô cùng hưng phấn.

    Hắn hận Chân Đan Vương đánh bại mình kia, hận hắn hại mình ngay cả Thiếu chủ bảng cũng vào không được.

    Cho nên nhìn thấy hi vọng báo thù, thù dai như hắn, tự nhiên là không thể chờ đợi được nữa.

    Thiếu chủ bảng đến mười hai người đứng đầu, mỗi một cái đều đột phá nửa bước Hoàng Cảnh, là thiên tài Hoàng Cảnh chân chính.

    Trang Mẫn này, nghe tên có chút nữ tính, nhưng căn bản không hề có một chút nữ tính. Tâm tư kín đáo, đa mưu túc trí, hơn nữa thủ đoạn vô cùng cao minh, so với đệ đệ hắn Trang Tiệp, tự nhiên là mạnh hơn một bậc.

    Hắn không giống Trang Tiệp, Trang Tiệp coi trận chiến này là cơ hội trả thù Chân Đan Vương. Mà Trang Mẫn, so với Trang Tiệp thì bình tĩnh hơn nhiều, hắn không có bởi vì mình là thiên tài Hoàng Cảnh, liền mù quáng tự đại, cảm giác trận chiến này mình có thể thắng vững vàng.

    Ngược lại, Trang Mẫn phi thường cẩn thận.

    Từ khi đệ đệ Trang Tiệp bị khiêu chiến nốc ao, hắn liền lưu ý Chân Đan Vương này. Trang Mẫn quan tâm càng nhiều, càng cảm thấy Chân Đan Vương này thập phần thần bí.

    Coi như mình là thiên tài Hoàng Cảnh, cũng tuyệt đối không thể khinh địch.

    – Trận chiến tiếp theo, Chân Đan Vương khiêu chiến Trang Mẫn, xin mời hai vị thiên tài lên đài.

    Theo trọng tài ra lệnh một tiếng, Trang Mẫn từ chỗ ngồi của mình nhảy lên, trực tiếp rơi vào lôi đài.

    Mà Giang Trần cũng chậm rãi đi xong bậc thang cuối cùng, đi tới trên võ đài.

    Hai thiên tài, vào đúng lúc này không hẹn mà gặp.

    Giờ khắc này Giang Trần đã biết đối thủ mình muốn khiêu chiến tên Trang Mẫn, cũng biết hắn là huynh trưởng của Trang Tiệp.

    Cũng biết tu vi của người này, đã là Hoàng Cảnh sơ kỳ. Tuy vẻn vẹn chỉ là Hoàng Cảnh tầng một.

    Nhưng ai cũng biết, Hoàng Cảnh, dù vẻn vẹn chỉ là tầng một, cũng mạnh mẽ hơn nửa bước Hoàng Cảnh mấy lần. Một Hoàng Cảnh tầng một, đối đầu hai nửa bước Hoàng Cảnh cũng ung dung. Coi như đối đầu ba cái, cũng chưa chắc sẽ hạ phong.

    Đương nhiên, tỷ thí võ đạo, còn lâu mới có thể dùng loại số liệu này đến cân nhắc.

    Giang Trần đi tới võ đài, liền cảm giác toàn thân mình bị một ánh mắt nhìn chằm chằm, ánh mắt kia phảng phất như mang theo một luồng ý cảnh kỳ quái, như khí lưu vô hình, để Giang Trần cảm giác mình tựa hồ là cất bước ở trong nước, có một tầng trở lực vô hình.

    – Hả? Người này là ca ca của Trang Tiệp. Trang Tiệp kia là trời sinh Thủy Linh Thể, vậy Trang Mẫn này, cùng đệ đệ hắn đồng nhất huyết mạch, chẳng lẽ nói…

    Trong lòng Giang Trần sáng tỏ, lập tức nghĩ rõ ràng điểm này.

    Giang Trần biết tên này là muốn cho mình một hạ mã uy, bất quá Giang Trần bây giờ, cũng không phải quả hồng mềm mặc người xoa bóp.

    Thúc dục Nguyên lực, khí thế toàn thân tăng vọt, tần suất dưới chân không giảm ngược lại tăng.

    Nhìn thấy Giang Trần dĩ nhiên tránh thoát thần thông sóng gợn rung động của mình, Trang Mẫn cũng không chút biến sắc. Hắn chỉ là muốn cho đối phương một hạ mã uy, cũng không hi vọng có thể đè ép đối thủ gì.

    Nếu như vậy liền có thể đả bại đối thủ, vậy người này không thể nào đào thải được đệ đệ của mình.

    Hai mắt của Trang Mẫn màu xanh lam, như một u đàm thâm thúy, cho người một loại cảm giác cực kỳ tà mị. Ánh mắt mang theo một loại tà mị nhìn chăm chú Giang Trần, tựa như cười mà không phải cười nói:

    – Chân Đan Vương, ngươi có thể đi đến một bước này, khiến ta rất là kinh ngạc. Tin tưởng ngươi cũng biết thân phận của ta. Trận chiến này, ngươi cảm thấy ngươi còn có phần thắng sao?

    Giang Trần biết đây là kế sách công tâm của đối phương, nhưng cũng không sợ, cười nhạt một tiếng:

    – Có phần thắng hay không, phải đánh qua mới biết. Ta có thể đánh bại đệ đệ ngươi, dĩ nhiên có thể đánh bại ngươi.

    – Ha ha ha.

    Trang Mẫn cười to.

    – Nói như vậy, ngươi vẫn không có làm rõ khác nhau chân chính giữa cường giả Hoàng Cảnh cùng nửa bước Hoàng Cảnh.

    Nói tới chỗ này, Trang Mẫn cũng gật gật đầu:

    – Nếu như thế, liền để Trang mỗ đến chung kết thần thoại thắng liên tiếp của ngươi đi. Ta thừa nhận ngươi là hắc mã, nhưng ngươi có biết, hắc mã là vĩnh viễn đi không tới cuối cùng.

    Cảnh giới Tâm lực đến một bước như Giang Trần, đã sớm là tâm như bàn thạch, đương nhiên sẽ không bởi vì Trang Mẫn này nói mấy câu, liền kích động đến ấm đầu.

    Giang Trần xì cười một tiếng:

    – Trang Mẫn, tu vi cảnh giới của ngươi, so với đệ đệ của ngươi là mạnh hơn một chút. Bất quá luận tài ăn nói, luận công lực ác khẩu, tựa hồ ngươi còn không bằng đệ đệ của mình a.

    Thực lực đến như bọn họ, ngôn ngữ giao chiến, tuyệt đối không phải đơn thuần là miệng lưỡi lợi hại, mà là một loại tranh đoạt khí thế.

    Trang Mẫn kia thấy phương diện này chiếm không được thượng phong, nhưng cũng không ủ rũ, cười nhạt một tiếng, hai tay vỗ một cái:

    – Được, tốt một cái miệng lợi hại.

    Trong mắt Trang Mẫn bắn ra một đạo ánh sáng lãnh ngạo, ngạo nghễ cười nói:

    – Ngươi là người hạ vị khiêu chiến thượng vị, ta trước nhường ngươi ba chiêu.

    Không thể không nói, Trang Mẫn này rất biết nắm chắc chi tiết nhỏ, rất biết lợi dụng cơ hội.

    Nhượng chiêu này nhìn như đơn giản, không chỉ biểu hiện ra khí độ thiên tài Hoàng Cảnh của hắn, gián tiếp còn nâng mình lên, đồng thời lại giẫm đối thủ xuống.

    Giang Trần nghe vậy, lần thứ hai cười cười:

    – Nhường? Ngươi cũng quá hẹp hòi đi, chỉ có ba chiêu. Nếu không như vậy, ta nhường ngươi mười chiêu, thế nào?

    Giang Trần cũng không yếu thế, đối chọi gay gắt.

    Sắc mặt Trang Mẫn chìm xuống, mày kiếm vẩy một cái:

    – Ngươi xác định không phải đang nói mơ?

    Giang Trần sang sảng nở nụ cười:

    – Ta so với bất cứ lúc nào còn tỉnh táo. Động thủ đi, nói nhường ngươi mười chiêu là mười chiêu, bất quá tiền đề là ngươi có thể kiên trì được mười chiêu.

    – Thật cuồng.

    Coi như Trang Mẫn bình tĩnh đến đâu, trong mắt cũng hiện ra một tia lửa giận.

    Bốn phía võ đài lặng lẽ, hiển nhiên, mấy chục vạn khán giả cũng nghe được lời nói này của Giang Trần. Trong lúc nhất thời không thể tin tưởng lỗ tai của mình.

    Chân Đan Vương lại muốn nhường Trang Mẫn mười chiêu? Hơn nữa nghe còn không phải là khiêu khích miệng lưỡi đơn giản như vậy, xem ra, Chân Đan Vương là nói thật?

    Mặc kệ có phải thật hay không, làm tức giận một thiên tài Hoàng Cảnh như vậy, điều này là cần dũng khí rất lớn a.​
     
  4. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    118,609
    Độc Tôn Tam Giới
    Tác giả: Lê Thiên
    Chương 1615: Tái ngộ màn nước lao tù (2)

    Nhóm dịch: Sói già
    Nguồn: Vipvandan.vn



    – Thánh Cảnh tầng tám, muốn nhường thiên tài Hoàng Cảnh mười chiêu, này e rằng cũng chỉ có Chân Đan Vương mới dám làm như thế a?

    – Phải a? Ngoại trừ Chân Đan Vương, Lưu Ly Vương Thành này còn có thiên tài Thánh Cảnh như vậy sao?

    – Chà chà, hiện tại ta muốn không phục Chân Đan Vương cũng khó a.

    Chung quanh các loại bàn luận liên tiếp.

    Nói thật, vào lúc này, Trang Mẫn cũng động tâm. Đúng, hắn thật sự có một loại kích động muốn ra chiêu. Bất quá lý trí nói cho hắn biết, không thể làm như thế.

    Một khi mình thật sự dùng mười chiêu của đối phương, coi như cuối cùng thắng, cũng sẽ bị nói thắng mà không vẻ vang gì.

    Trang Mẫn cố nhiên rất muốn thắng, nhưng hắn tuyệt đối không chịu nhận tràng thắng lợi như vậy.

    Sắc mặt chìm xuống, âm thanh đột nhiên trở nên lạnh:

    – Chân Đan Vương, nếu như ta ra chiêu trước, chỉ sợ ngươi sẽ không có cơ hội xuất chiêu rồi.

    Giang Trần cười nhạt:

    – Thật sự sao?

    – Ngươi muốn thử một chút?

    Trang Mẫn lạnh lùng.

    – Chẳng lẽ lại sợ ngươi?

    Thanh âm của Giang Trần cũng cực kỳ phóng khoáng.

    – Cứ việc phóng ngựa lại đây.

    Trang Mẫn tức giận không thôi, tay khẽ nhấc, đầu ngón tay liên tục gảy ra. Chỉ nghe hư không có từng tiếng xé gió phốc phốc phốc.

    Sau một khắc, từng đạo từng đạo hơi nước từ giữa chỉ của hắn bắn ra. Ở trên hư không cuốn một cái, hóa thành thủy châu kỳ quái trong suốt.

    Thủy châu này như là đạn cầu, ở trong hư không càng chạy càng nhanh.

    Trong nháy mắt, cả hư không giống như có vô số đạn cầu thủy châu qua lại, hoàn toàn phong tỏa vùng hư không này.

    Loại thần thông này, nhất thời Giang Trần cũng cảm thấy xa lạ. Bất quá hắn có một loại dự cảm, chỉ sợ loại thủy châu này không phải thủy châu bình thường.

    Vung kiếm trong tay, trực tiếp cuốn lên từng đạo khí lưu, lật đổ trật tự hư không. Mũi kiếm đến đâu, bắn ra ánh kiếm vô tận, bắn về phía từng viên thủy châu kia.

    Chỉ là, thủy châu kia hết sức kỳ quái, ánh kiếm bắn trúng thủy châu, thủy châu này “Phốc” một tiếng, lại văng ra, giống như một viên cầu đàn hồi, nắm giữ quỹ tích vận hành kỳ quái, làm cho mũi kiếm không cách nào ra lực.

    Kiếm khí xung kích, từng đạo từng đạo kiếm thế đánh bay những thủy châu này, nhưng thủy chung không cách nào phá nát.

    Chờ kiếm thế của Giang Trần hơi chậm lại, từng viên thủy châu kia lại lấy quỹ tích vận hành quỷ dị, không ngừng bay tới quanh thân Giang Trần.

    Hơn nữa, Trang Mẫn liên tục đạn xạ, không ngừng có thủy châu mới gia nhập. Trong lúc nhất thời, bốn phía võ đài, có ít nhất trên một ngàn viên thủy châu, lấy tốc độ mà mắt thường hầu như khó có thể bắt giữ nhanh chóng đạn đi.

    Loại hư không đạn đi này, căn bản không có quy luật gì đáng nói, làm cho Giang Trần cực kỳ cật lực, chỉ có thể sử dụng kiếm thế quét ra.

    Bất quá, quỹ tích vận hành của chúng thực sự quá quỷ dị, bản thân liền không theo quỹ tích bình thường vận hành, vì lẽ đó chiêu Điên Đảo Càn Khôn kia, lực hạn chế cũng không lớn.

    Này ngược lại có cảm giác giống như loạn quyền đánh chết sư phụ già trong truyền thuyết .

    Đột nhiên, dưới chân Giang Trần chìm xuống, một thủy châu to bằng nắm tay rơi ở dưới chân của hắn. Sau một khắc, thủy châu này giống như có lực dính thần kỳ, trực tiếp dính lấy bàn chân Giang Trần.

    Trong lòng Giang Trần cảm giác nặng nề, động tác thoáng chậm một chút, vô số thủy châu liền chen chúc tới, dính ở trên chân phải của Giang Trần.

    Tiếp đó, cánh tay, vai, toàn thân…

    Vô số thủy châu giống như có hiểu ngầm, không ngừng tụ tập lại với nhau, trong nháy mắt liền hình thành một màn nước quỷ dị.

    Loại màn nước tương tự như thế này, lúc trước thời điểm Giang Trần tìm kiếm Mộc Linh tuyền, từng thấy có người sử dụng qua. Người kia là Vạn Tượng cương vực Tiêu Dao tông trưởng lão Vệ Vô Đạo, dùng Thiên Thủy phù văn hình thành màn nước lao tù.

    Bất quá, so với màn nước lao tù này, Vệ Vô Đạo dùng Thiên Thủy phù văn hình thành màn nước lao tù kia còn kém mấy chục lần.

    Lúc trước Giang Trần bị Vệ Vô Đạo vây nhốt, lập tức liền thông qua Băng Hỏa yêu liên chui xuống đất, trực tiếp thoát đi.

    Mà trước mắt, Trang Mẫn này hình thành màn nước lao tù, là mạnh mẽ hơn nhiều. Thủy nguyên lực mạnh mẽ không ngừng tràn vào, làm cho toàn thân Giang Trần bị một loại sức mạnh kỳ quái bao vây, căn bản không có bất kỳ lỗ thủng, chớ nói chi là từ lòng đất chạy trốn.

    Quy tắc vận hành của Thủy nguyên lực đều phi thường quỷ dị. Phảng phất có thể thẩm thấu đến trong thân thể, hình thành một loại lực kiềm chế vô danh.

    Thời khắc này, Giang Trần đột nhiên cảm thấy toàn thân nặng như vạn cân. Mặc kệ hắn giãy giụa như thế nào, trước sau không thể thoát khỏi màn nước này giam cầm.

    Trang Mẫn thản nhiên nở nụ cười, chắp hai tay sau lưng, lấy một bộ tư thái người thắng, nhìn kiệt tác của mình, trên mặt tràn ngập nụ cười vui vẻ.

    Mà Trang Tiệp ở dưới đài, cũng hoan hô nhảy nhót, hiển nhiên đối với tình cảnh này cảm thấy phi thường hả hận.

    Hắc mã thì thế nào? Khiêu chiến đến vị trí mười bảy thì thế nào? Ở trước mặt lực lượng lĩnh vực của cường giả Hoàng Cảnh chân chính, chung quy đều là phù vân.

    Hoàng Cảnh lĩnh vực, mới là vương đạo.

    Thời khắc này, hết thảy người đang xem cuộc chiến, trong lòng đều dâng lên ý niệm này. Thiên phú tuyệt đối, chung quy vẫn không ngăn nổi tu vi tuyệt đối.

    Trang Mẫn rất cẩn thận, tuy rằng đang thưởng thức kiệt tác của mình, nhưng không có xem thường.

    Bởi vì hắn biết, Chân Đan Vương này có thủ đoạn kim thiền thoát xác. Trước có đến vài lần, đối thủ đều cho rằng đã quyết định Chân Đan Vương, kết quả đều bị hắn lấy thần thông kim thiền thoát xác lừa bịp.

    Trang Mẫn cũng lo lắng mình nhốt lại kia chỉ là ảo giác, không phải chân thân của Chân Đan Vương. Vì lẽ đó hắn vừa quan sát, đồng thời cũng cảnh giác mười phần.

    Bất quá, nhìn thấy Giang Trần giãy dụa trong màn nước, tảng đá trong lòng Trang Mẫn liền hạ xuống.

    Hắn biết, lần này đối thủ là thật sự bị nhốt.

    – Chân Đan Vương, bộ quan tài sống này, ngươi cảm thấy tư vị như thế nào?

    Trang Mẫn cười nhạt, nhưng trào phúng trên mặt là không che giấu chút nào.

    Hiện tại hắn là người thắng, tự nhiên muốn làm cái gì thì làm cái ấy.

    Giang Trần ở trong màn nước lao tù, trong lòng cũng cảm thấy kinh ngạc. Thần thông Thủy thuộc tính này, có thể tu luyện tới trình độ như thế, Trang Mẫn xác thực là không đơn giản.

    Chẳng trách có thể xếp tới vị trí thứ mười một trong Thiếu chủ bảng, quả nhiên không phải hư danh nói chơi.

    Màn nước lao tù này, tránh thoát không ra, mũi kiếm cũng chém không phá. Không chỉ dẻo dai mười phần, hơn nữa còn có trường lực kỳ quái, làm cho màn nước này rất khó phá hỏng.

    Thần thông Thủy thuộc tính bình thường, đặc điểm đều rất rõ ràng. Không lọt chỗ nào, dẻo dai mười phần. Giang Trần dùng qua rất nhiều biện pháp, đều không cách nào phá mở màn nước lao tù này.

    Nhìn thấy Trang Mẫn kia tựa như cười mà không phải cười nhìn mình, trong lòng Giang Trần cũng thầm than nhẹ.

    – Đến cùng vẫn là cường giả Hoàng Cảnh, màn nước lao tù này mang theo lĩnh vực Hoàng Cảnh, lại tăng thêm thần thông trường lực kỳ quái của hắn, ngay cả ta nhất thời cũng không tìm ra biện pháp phá giải.​
     
  5. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    118,609
    Độc Tôn Tam Giới
    Tác giả: Lê Thiên
    Chương 1616: Ác liệt phản kích

    Nhóm dịch: Sói già
    Nguồn: Vipvandan.vn



    Nếu như là cường giả Thánh Cảnh, loại màn nước lao tù cấp bậc này, Giang Trần trực tiếp dùng Thần Ma Kim Thân liền có thể phá nát, không cần thử nghiệm buồn chán như vậy.

    Nhưng mà hiện tại, Trang Mẫn này dùng lĩnh vực Hoàng Cảnh triển khai màn nước lao tù, độ dẻo chí ít là gấp mười lần thiên tài Thánh Cảnh bố trí.

    Uy năng của Hoàng Cảnh, lĩnh vực của Hoàng Cảnh, quả nhiên không phải bình thường.

    Giang Trần cảm thụ uy thế của màn nước lao tù này, cảm giác lao tù này không ngừng co rút lại, Thủy nguyên lực mạnh mẽ đè ép, như muốn đè ép mình thành thịt vụn.

    – Chân Đan Vương, hiện tại chịu thua, Trang mỗ sẽ động lòng từ bi, tha cho ngươi một mạng. Nếu dựa vào nơi hiểm yếu chống lại, vậy thì chờ bị màn nước lao tù này ép chết đi.

    Trang Mẫn cười ha ha, là người thắng, hắn không chỉ không có chút đồng tình, trái lại cảm thấy tâm tình thật tốt. Người phía trước không ngăn nổi bước chân tiến tới của Chân Đan Vương này, mà mình lại làm được.

    Chỉ riêng điểm này, cũng đầy đủ cho mình động lực, để mình hung hăng giết vào mười vị trí đầu.

    Bất quá, sau một khắc, vẻ mặt của Trang Mẫn bỗng nhiên ngưng lại. Ánh mắt nhíu nhíu, vẻ mặt lộ ra khó mà tin được.

    – Làm sao có khả năng?

    Trang Mẫn nhìn chăm chú màn nước kia, dĩ nhiên phát hiện Thủy nguyên lực của màn nước lao tù, từng tia hóa thành hơi nước, biến mất không còn thấy gì nữa.

    Mà đối thủ, lại lông tóc không tổn hại, dáng vẻ ung dung kia, thật giống như mới vừa ngủ trưa dậy, có vẻ lười biếng mà thích ý.

    Giang Trần đưa tay duỗi eo:

    – Trang Mẫn, này sẽ không phải là thần thông ép đáy hòm của ngươi chứ? Chỉ như vậy, cũng dám xưng để ta không có cơ hội hoàn thủ?

    Ý cười của Giang Trần cực kỳ giảo quyệt, cười đến Trang Mẫn có cảm giác sởn cả tóc gáy.

    – Ăn ta một kiếm.

    Giang Trần căn bản không cho Trang Mẫn có thời gian suy nghĩ, thừa dịp đối phương dại ra trong nháy mắt đó, kiếm thế mãnh liệt mà lên.

    Ngũ Sắc Thần Quang Kiếm khuấy hư không, một kiếm kinh thiên động địa, trực tiếp chém về phía Trang Mẫn, ở trong hư không để lại một chuỗi tàn ảnh.

    Tốc độ nhanh chóng, khí thế hung mãnh, làm cho Trang Mẫn ngay cả thời gian phản ứng cũng không kịp.

    Tiết tấu của Trang Mẫn hiển nhiên là bị Giang Trần quấy rầy, bất quá cũng may thực lực của Trang Mẫn cực cao, thấy chiêu kiếm này lập tức liền muốn bổ trúng mình, hai tay xoa một cái, xung quanh có một màn nước hiển hiện.

    Phốc…

    Một kiếm chém ở trên màn nước, vết kiếm ở trên màn nước lưu lại một khe rãnh thật sâu, màn nước kia bị chém hầu như phá nát, nhưng vẫn lảo đà lảo đảo tiếp tục kiên trì.

    Nhưng kiếm thế của Giang Trần còn chưa hết.

    Chiêu kiếm Âm Dương Thù Đồ này, chiếm thiên địa tự nhiên, lấy ý cảnh tạo hóa thiên địa, nhất kiếm chia âm dương, định sinh tử.

    Nhất kiếm là âm, nhất kiếm là dương, huyền ảo cực kỳ thâm thúy.

    Ánh kiếm bay đi, một bên như vạn cổ đêm dài, một bên như ban ngày cực quang. Cấp độ rõ ràng, phảng phất trở lại tình cảnh vũ trụ hỗn nguyên, thiên địa sơ khai.

    Lực lượng âm dương này ngưng tụ một kiếm, lần thứ hai chém tới.

    Lần này, Trang Mẫn kia có tâm lý chuẩn bị, tuy chật vật, nhưng liên tục thôi thúc hai đạo Thiên Thủy phù văn, hai màn nước ở trên hư không không ngừng rung động, miễn cưỡng chặn lại một kiếm đáng sợ này.

    Bất quá, màn nước phòng ngự cường đại như vậy, cũng bị triệt để xé ra.

    Mà thân thể của Trang Mẫn cũng bắn ra, cuối cùng nhảy ra phạm vi công kích của Giang Trần.

    Giang Trần thầm hô đáng tiếc, vừa nãy hắn liên tục ra hai kiếm, kỳ thực là kiểu công kích tiến dần lên. Không nghĩ tới đối thủ phản ứng nhanh, hơn nữa còn có Thiên Thủy phù văn mạnh mẽ như vậy.

    Lúc trước Giang Trần cũng đã gặp Vệ Vô Đạo sử dụng Thiên Thủy phù văn, thậm chí còn đích thân thể nghiệm qua, nhưng không cảm thấy quá mức lợi hại.

    Nhưng mà, Trang Mẫn này dùng Thiên Thủy phù văn, quả thực là gấp mười lần của Vệ Vô Đạo. Ngay cả một đòn âm dương đáng sợ như thế của mình, cũng chỉ vừa vặn phá tan màn nước của đối phương phòng ngự.

    – Trang Mẫn này, xác thực vướng tay hơn Trang Tiệp nhiều. Đối phương lợi dụng Thủy nguyên lực, đã đến trình độ cực kỳ cao minh. So sánh với nhau, Trang Tiệp chỉ có thiên phú, còn không có khai quật ra. Chẳng trách Trang Mẫn này ở vị trí mười một, mà Trang Tiệp chỉ có thể xếp hạng hai mươi…

    Giang Trần là đại hành gia, tự nhiên có thể thấy hai người chênh lệch.

    Liên tục hai kiếm không thể đánh bại Trang Mẫn, Giang Trần cũng có chút ảo não.

    Hắn biết, để Trang Mẫn này thoát thân, tiếp theo Trang Mẫn triển khai thần thông, nhất định sẽ đáng sợ hơn màn nước lao tù rất nhiều.

    Giang Trần cẩn thận đề phòng, không dám xem thường.

    Đối chiến với nửa bước Hoàng Cảnh, tâm thái của Giang Trần rất dễ dàng, hoàn toàn không sợ các loại uy hiếp. Nhưng mà cường giả Hoàng Cảnh, lại hoàn toàn khác.

    Giao chiến với loại đối thủ này, tuyệt đối không thể có nửa điểm sơ sẩy.

    Một khi sơ sẩy, đối thủ liền có thể phát động một đòn trí mạng. Tuy rằng Giang Trần mạnh mẽ, có rất nhiều lá bài tẩy, nhưng hắn không thừa nhận cũng không được, cường giả Hoàng Cảnh tuyệt đối có thực lực đánh bại hắn. Dù cho vẻn vẹn chỉ là Hoàng Cảnh tầng một mà thôi.

    Ngay lúc này, đột nhiên Giang Trần cảm thấy trên mặt có chút khác thường, đón lấy, trên mu bàn tay, gáy,… đều cảm nhận được loại khác thường này.

    – Trời mưa sao?

    Giang Trần ngẩng đầu, chỉ thấy bốn phía mưa phùn mờ mịt, mưa bụi nhỏ như kim may, không biết khi nào thì bắt đầu, tích tí tách… rơi xuống.

    Mưa này cực kỳ quỷ dị, bởi vì trên không võ đài, giờ khắc này vẫn như cũ là mặt trời chói chang.

    Đột nhiên, lông mày của Giang Trần hơi động, tựa hồ đoán được cái gì.

    Vội vàng vận chuyển Thần Ma Kim Thân.

    Nói thì chậm, khi đó thì nhanh. Sau một khắc, vô số mưa phùn toàn bộ phát sinh ánh sáng kinh người, phóng ra ánh sáng làm người tuyệt vọng.

    Xì xì xì xì xì xì….

    Hết thảy mưa bụi, bỗng nhiên hóa thành kiếm khí, che kín toàn bộ võ đài.

    Mưa bụi hóa kiếm…

    Từng đạo từng đạo kiếm khí nhỏ như kim, nhưng ngay cả hư không cũng có thể cắt rời, điên cuồng cắt chém ở trên pháp thân của Giang Trần.

    May mắn Giang Trần đúng lúc thúc dục Thần Ma Kim Thân, bất quá dù vậy, mưa bụi kiếm khí đáng sợ này, vẫn như cũ không lọt chỗ nào thẩm thấu vào.

    Thần Ma Kim Thân giúp Giang Trần chặn lại đại đa số công kích, làm cho kiếm khí xâm lấn bản thể, thương tổn đã nhỏ bé đến mức không đáng kể.

    Bất quá dù vậy, cũng làm cho Giang Trần lòng còn sợ hãi.

    Giang Trần hơi động trận bàn, tám pho tượng thu được từ Thương Bình Vương, cũng từ trong hư không không ngừng bắn ra. Lần này, Giang Trần là không có lưu thủ.

    Tám pho tượng bị trận bàn của Giang Trần thao túng, bắt đầu mô phỏng Bát Hoang Nhiếp Linh Trận mà Giang Trần chuẩn bị.

    Lúc trước đám người Tiết Đồng tu luyện trận này, chỉ thuộc về giai đoạn đầu, hơn nữa tu vi bản thân bình thường, phát huy ra tiềm năng có hạn.

    Nhưng mà, bản thân tám pho tượng này liền nắm giữ ý chí võ đạo cực kỳ mạnh mẽ, tuy tạm thời Giang Trần chỉ có thể đào móc da lông, thế nhưng tám pho tượng triển khai trận pháp, sẽ hình thành tám vị nhất thể, có thể công có thể thủ, làm cho giá trị của tám pho tượng tăng lên rất nhiều lần.​
     
    Dạ Tâm, tuongnd and muthanhnam like this.
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 2)