Tiên Hiệp Độc Tôn Tam Giới - Lê Thiên - C1735

Thảo luận trong 'Huyền Huyễn - Tu Chân' bắt đầu bởi minh luan, 11/6/16.

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.
  1. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    118,609
    Độc Tôn Tam Giới
    Tác giả: Lê Thiên
    Chương 1602: Thái Uyên các phấn chấn (2)

    Nhóm dịch: Sói già
    Nguồn: Vipvandan.vn



    – Thiếu Chủ Bảng bài danh chiến cũng tốt, Thiếu chủ của Khổng Tước Thánh Sơn cũng tốt, trong lòng hắn đều có ngọn nguồn. Các ngươi đứng ở chỗ này, cũng vu sự vô bổ. Riêng phần mình trở về, làm tốt chuyện của mình là được.

    Hoàng Nhi xưa nay thấp điều, thế nhưng mà hiện tại từ trên xuống dưới Thái Uyên các đều biết, vị Hoàng Nhi tiểu thư thần bí này, là đạo lữ của Giang Trần.

    Lời nàng nói, là rất có phân lượng.

    Câu Ngọc cũng nói:

    – Tất cả giải tán đi. Thiếu chủ làm chuyện gì, đều có chừng mực. Bài danh chiến thì như thế nào? Chỉ cần thực lực của Thiếu chủ không ngừng đề thăng, dù bỏ lỡ Thiếu chủ bài danh chiến lần này, ngày sau cũng có thể để cho những thiên tài cấp Thiếu chủ kia thần phục. Thực lực tuyệt đối, không cần dựa vào chiến đấu lần này chứng minh.

    Câu Ngọc nói, đưa tới mọi người cộng minh.

    – Ân, mọi người giải tán đi.

    – Tản a.

    Người bên ngoài, theo thời gian dần qua cũng chuẩn bị ly khai.

    Ngay lúc này, đại môn mật thất bỗng nhiên mở ra.

    Vẻ mặt Giang Trần tinh thần toả sáng, mang theo dáng tươi cười ấm áp, nhìn tất cả mọi người ở đây, ngữ khí khoan thai:

    – Tất cả mọi người đều ở chỗ này?

    – Thiếu chủ, ngươi xuất quan?

    Câu Ngọc đại hỉ.

    – Bái kiến Thiếu chủ.

    Mười hộ pháp kia nhao nhao tiến lên, hướng Giang Trần thi lễ. Mấy lão gia hỏa này, đều là tặc tinh a.

    Trước kia còn có chút không tình nguyện, hiện tại cả đám đều hận không thể móc tim ra cho Giang Trần xem, để cho Thiếu chủ biết rõ, bây giờ bọn hắn đối với Thái Uyên các là khăng khăng một mực.

    Giang Trần khẽ gật đầu, nhìn mười lão gia hỏa kia, có chút kinh ngạc. Hắn cũng biết mười gia hỏa này có chút bướng bỉnh, ở Thái Uyên các làm hộ pháp, tâm lý bọn hắn hoặc nhiều hoặc ít có chút buồn bực.

    Hôm nay giống như có điểm gì là lạ? Mấy lão gia hỏa này sao bỗng nhiên nhiệt tình như vậy? Chẳng lẽ nửa tháng ngắn ngủn, tâm lý của bọn hắn đã xảy ra chuyển biến lớn như vậy?

    Thân Tam Hỏa cùng những đệ tử Đan Càn Cung kia, còn có bọn người Lưu Văn Thải, cũng nhao nhao tiến lên chào hỏi Giang Trần. Nhìn thấy Giang Trần xuất quan, hiển nhiên cảm thấy rất phấn chấn.

    – Thiếu chủ, những ngày này Lưu Ly Vương Thành đều truyền một tin tức, nói Khổng Tước Đại Đế bệ hạ có ý lập ngươi làm Thiếu chủ của Khổng Tước Thánh Sơn?

    Kiều Sơn tính tình nôn nóng, nhịn không được chui tới hỏi.

    Kỳ thật mọi người đều muốn làm tinh tường vấn đề này, muốn từ chỗ Giang Trần đạt được đáp án minh xác.

    Dù sao, tin tức này đối với mọi người, đối với vận mệnh của Thái Uyên các, đối với vận mệnh riêng phần mình mà nói, đều mang tính quyết định.

    Các ánh mắt, đều nhìn về phía Giang Trần, trong mắt tràn đầy chờ mong.

    Ánh mắt Giang Trần bình thản, đảo qua trên mặt mỗi người. Hắn bỗng nhiên minh bạch, vì cái gì mười lão gia hỏa kia sẽ đột nhiên nhiệt tình như vậy rồi.

    Hóa ra là vì tin tức này a.

    Nhẹ nhàng cười cười, ánh mắt của Giang Trần không có tránh né, mà thản nhiên nói:

    – Việc này hiện tại đã truyền ra?

    Đôi mắt đẹp của Câu Ngọc khẽ động:

    – Nói như vậy việc này thật?

    Nhìn thấy Giang Trần không có mở miệng phủ nhận, trong nội tâm tất cả mọi người đại động.

    Giang Trần cười nhạt nói:

    – Loại tin tức này, trong nội tâm mọi người biết là được. Không cần đối ngoại tuyên truyền, tận lực thấp điều.

    Tuy việc này Khổng Tước Đại Đế đã đề cập với Giang Trần rất nhiều lần, hai người cũng đã đạt thành ước định, bất quá ở trước khi Khổng Tước Đại Đế tuyên bố, Giang Trần tuyệt đối sẽ không tùy tiện nói lung tung.

    Mắt thấy người của Thái Uyên các đối với đề tài kia cảm thấy hứng thú như thế, Giang Trần cũng chỉ hơi lộ một chút mà thôi.

    Tất cả mọi người là người thông minh, nghe Giang Trần nói như vậy, đã biết rõ thật có việc này. Chỉ là giai đoạn hiện tại, việc này vẫn không thể tuyên dương khắp nơi.

    Mấy người đang nói tầm đó, bỗng nhiên bên ngoài truyền đến tiếng bước chân ầm ĩ, một thanh âm kêu lên:

    – Huynh đệ, ngươi ngược lại thực bảo trì bình thản a. Bài danh chiến đã mở ra, Khổng Tước bệ hạ còn nhắc tới ngươi, hỏi ngươi sao còn chưa qua?

    Đến chính là Cơ tam công tử, từ đằng sau đám người chen lên trước, lúc nhìn thấy Giang Trần, ánh mắt hắn khẽ động:

    – Huynh đệ, ngươi đột phá Thánh cảnh bát trọng?

    Con mắt của Cơ tam công tử rất độc, thoáng cái liền nhìn ra Giang Trần đột phá cảnh giới.

    Lời vừa nói ra, những người khác đều ngạc nhiên, nhao nhao hướng Giang Trần quăng đi ánh mắt kinh ngạc. Lại đột phá? Cái tốc độ đột phá này cũng không tránh khỏi quá nhanh đi?

    – Nửa tháng khổ công, cuối cùng không có cô phụ. Đi, bài danh chiến. . . Ta chờ mong đã lâu.

    Trong mắt Giang Trần cũng chảy xuôi chiến ý nồng đậm.

    Nhìn thấy loại khí thế này của Giang Trần, người của Thái Uyên các nhiệt tình càng tăng vọt.

    Trải qua nửa tháng nghỉ ngơi và hồi phục, Thiếu Chủ Bảng bài danh chiến lại lần nữa mở ra.

    Lần này, quy tắc cũng không phức tạp. Ba mươi sáu người tiến vào Thiếu Chủ Bảng, từ tên thứ ba mươi sáu bắt đầu, mỗi người đều có ba cơ hội khiêu chiến.

    Trình tự khiêu chiến, từ tên thứ ba mươi sáu bắt đầu. Đương nhiên, võ giả thứ ba mươi sáu, lần thứ nhất khiêu chiến, khoảng cách chỉ có thể vượt qua ba thứ tự.

    Nói cách khác, lần thứ nhất tên thứ ba mươi sáu khiêu chiến, chỉ có thể khiêu chiến ba thiên tài từ ba mươi lăm đến ba mươi ba.

    Nếu như hắn ở lần thứ nhất khiêu chiến thành công, tiếp theo khiêu chiến, thì có tư cách vượt qua sáu thứ tự.

    Nếu như lần thứ hai hắn khiêu chiến tiếp tục thành công, lần thứ ba khiêu chiến, thì có tư cách vượt qua mười hai thứ tự.

    Đương nhiên, nếu như lần thứ nhất hắn khiêu chiến liền thất bại, vậy sẽ mất đi cơ hội khiêu chiến còn lại, ngoan ngoãn xếp cuối Thiếu Chủ Bảng, dù phía trước bài danh thay đổi thế nào, cũng không có quan hệ gì tới hắn.

    Mà võ giả bài danh phía trên bị khiêu chiến, một ngày nhiều lắm chỉ tiếp thu một trận khiêu chiến.

    Nếu như khiêu chiến thành công, bài danh lẫn nhau sẽ trao đổi.

    Hơn nữa, nếu như người bị khiêu chiến bị thiên tài bài danh thấp hơn đả bại, hắn liền rơi vào vị trí người khiêu chiến, bài danh sẽ không phát sinh cải biến.

    Bởi vì, bị người khiêu chiến đả bại, ở trong quy tắc bài danh chiến của Thiếu Chủ Bảng, là thuộc về người thất bại, chỉ cần bị đánh bại, bọn hắn ngay cả tư cách khiêu chiến cũng không có.

    Giống như Cốc Trấn Sơn bị Cơ tam công tử đả bại, Trang Tiệp bị Giang Trần đả bại. Kết quả khi bọn hắn bị đánh bại còn thảm hại hơn, trực tiếp nốc-ao, ngay cả cơ hội vào Thiếu Chủ Bảng cũng không có.

    Cho nên, bị người khiêu chiến, nếu như không cách nào giữ gìn thứ hạng của mình, cái kia cũng chỉ có thể ngoan ngoãn ở lại đó.

    Bất quá, trước kia sơ định Thiếu Chủ Bảng, tổng hợp các loại suy tính trong bảy đại đế, bài danh trên cơ bản là rất đáng tin cậy.

    Chênh lệch một hai tên có lẽ còn có ngoài ý muốn, nhưng mà kém hơn ba, thậm chí là sáu vị trí, vậy thì cơ hồ không có gì phải lo lắng.

    Nếu như chênh lệch ba thậm chí sáu vị trí, còn bị thiên tài bài danh thấp hơn đả bại, như vậy bài danh bị đá ra sau, cũng trách không được người khác, chỉ có thể tự nhận tài nghệ không bằng người.​
     
  2. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    118,609
    Độc Tôn Tam Giới
    Tác giả: Lê Thiên
    Chương 1603: Giang Trần bị khiêu chiến

    Nhóm dịch: Sói già
    Nguồn: Vipvandan.vn



    Từ ba mươi sáu đến ba mươi, liên tục bảy tràng khiêu chiến, đều không có gì lo lắng. Tuy lần thứ nhất khiêu chiến chỉ vượt qua ba gã, nhưng không có một cái khiêu chiến thành công.

    Tên thiên tài thứ hai mươi chín, khiêu chiến thiên tài thứ 26, đánh cho khó hoà giải, rốt cục xuất hiện tiền lệ thành công.

    Từ đó thay thế tên thứ 26, thành công tấn cấp.

    Mà tên thiên tài thứ 26 trước kia, thì bị vô tình xếp đến thứ hai mươi chín, ngay cả cơ hội khiêu chiến cũng không có.

    Mà thiên tài tấn cấp lên vị trí 26 kia, sau khi lần thứ nhất khiêu chiến thành công, thì có tư cách tiếp tục khiêu chiến. Lần thứ hai khiêu chiến, thứ tự có thể vượt qua sáu gã.

    Bởi như vậy, tâm tư mọi người đều lung lay.

    Hiển nhiên, bày ở trước mặt thằng này có rất nhiều cơ hội. Trong phạm vi khiêu chiến lần thứ hai của hắn, nếu như vượt qua năm tên, hắn có thể khiêu chiến Cơ tam công tử.

    Nếu như vượt qua sáu gã, hắn có thể khiêu chiến Chân Đan Vương.

    So với việc khiêu chiến thiên tài khác, khiêu chiến Cơ tam công tử cùng Chân Đan Vương, tự nhiên là hi vọng càng lớn.

    Tuy trước kia Cơ tam công tử cùng Chân Đan Vương khiêu chiến, bề ngoài đều biểu hiện ra thực lực rất mạnh, nhưng ở mọi người xem đến, dù sao nội tình còn thiếu một chút, xưa nay danh khí cũng không có lớn như vậy.

    Từ trên giấy xem, ít nhất có thể khiêu chiến thoáng một phát.

    Nếu như có thể khiêu chiến bất kỳ một cái nào trong hai người kia, đạt được thắng lợi, đối với hắn mà nói, là thành công thật lớn.

    Từ bài danh thứ 29, trực tiếp lẻn đến hai mươi mốt, thậm chí hai mươi, trình độ vượt qua tuyệt đối là kinh người.

    Phải biết rằng, bài danh của Thiếu Chủ Bảng, cho dù là muốn chuyển một bước, hướng lên tiến một hai bài danh, độ khó cũng rất lớn.

    – Rốt cuộc là khiêu chiến Cơ tam công tử, hay là khiêu chiến Chân Đan Vương?

    Thiên tài kia tên là Phương Viễn, đến từ Tịch Diệt Đại Đế nhất mạch, giờ phút này lại lâm vào một lựa chọn xoắn xuýt.

    Khiêu chiến Cơ tam công tử, ở hắn xem ra, có lẽ hi vọng chiến thắng sẽ lớn một chút.

    Khiêu chiến Chân Đan Vương, nếu như thành công, tính oanh động nhất định sẽ cường một chút, hơn nữa thứ tự cũng sẽ càng gần phía trước.

    Nghĩ tới nghĩ lui, Phương Viễn cuối cùng nhất vẫn quyết định, khiêu chiến Chân Đan Vương.

    Tên thứ 26, hắn ở lần thứ hai khiêu chiến, cực hạn cao nhất là khiêu chiến tên thứ hai mươi.

    Giang Trần thấy Phương Viễn khiêu chiến mình, ngược lại không có gì ngoài ý muốn. Dù sao, loại cơ hội khiêu chiến này rất khó được, đối phương tự nhiên phải lợi dụng.

    Bất quá, Giang Trần hôm nay, căn bản không sợ chiến một trận.

    Trước kia đả bại Trang Tiệp, đã để cho Giang Trần đối với thực lực dưới trướng dòng chính Đại Đế có một hiểu rõ đại khái.

    Như Trang Tiệp, trước kia bài danh thứ hai mươi, thực lực là nửa bước Hoàng cảnh. Cách Hoàng cảnh chính thức, vẫn có một đường như vậy.

    Mà Phương Viễn này, thực lực đồng dạng là nửa bước Hoàng cảnh.

    Đồng dạng là nửa bước Hoàng cảnh, lẫn nhau chênh lệch vẫn phải có. Không hề nghi ngờ, thực lực của Phương Viễn này, tuyệt đối không có khả năng vượt qua Trang Tiệp.

    Trước kia thời điểm mình ở Thánh cảnh thất trọng, cũng đã có thể đánh bại Trang Tiệp. Hôm nay đột phá Thánh cảnh bát trọng, chống lại Phương Viễn này, Giang Trần không cảm thấy đối phương có bao nhiêu phần thắng.

    Bất quá mượn cơ hội này, vừa vặn nghiệm chứng thu hoạch của mình sau khi đột phá, đến cùng lớn bao nhiêu.

    Giang Trần tự nhận, lần này đột phá Thánh cảnh bát trọng, thu hoạch là cực lớn. Nhưng mà đến cùng lớn bao nhiêu, còn phải thông qua thực chiến đến kiểm nghiệm.

    Phương Viễn dùng thương, một cây đại thương màu đen.

    Đầu thương xa xa tập trung Giang Trần, thương thế cùng khí thế của Phương Viễn hoàn toàn dung làm một thể.

    – Chân Đan Vương, Phương mỗ biết rõ ngươi rất lợi hại. Bất quá cây thương này của Phương mỗ, cũng chìm đắm mấy chục năm nóng lạnh chi công. Hôm nay trận chiến này, là cuộc chiến vinh quang suốt đời của ta. Cho nên, ta sẽ thiêu đốt tánh mạng, dùng hết thảy lực lượng, đem cây thương này phát huy đến mức tận cùng.

    Nghe hắn nói, liền biết tâm tính của hắn.

    Thực lực của Phương Viễn này chưa hẳn bằng Trang Tiệp, nhưng ở phong độ cùng khí chất, lại hơn Trang Tiệp một bậc.

    Giang Trần nhẹ nhàng gật đầu, ánh mắt cũng trở nên cuồng nhiệt:

    – Phương huynh, lôi đài chiến đấu, mặc kệ thắng bại, chỉ cầu tận hứng. Mời.

    Trong mắt Phương Viễn khẽ động, gật gật đầu.

    – Nếu như thế, ta hạ vị khiêu chiến thượng vị, trước ra một thương.

    Phương Viễn quang minh lỗi lạc, không sĩ diện cãi láo, cũng không nói nhảm nhiều.

    Cánh tay vung lên, trường thương dài hơn một trượng đâm ra, thương mang như điện, như một điện xà màu đen, phảng phất có thể siêu việt giới hạn hư không.

    Trước một khắc vừa mới đâm ra, sau một khắc, phảng phất cũng đã trát đến trước mặt Giang Trần.

    Quan trọng nhất là, một phát này hoàn toàn không có bất kỳ sức tưởng tượng, nhìn không tới bất luận động tác hoa lệ phức tạp nào, tựa hồ mỗi một động tác, từng chi tiết của hắn, đều vì một thương trí mạng mà phục vụ.

    Giang Trần ở một khắc Phương Viễn lên đài kia, cũng đã toàn tâm lưu ý Phương Viễn này.

    Bởi vì cây thương kia của Phương Viễn, lại để cho Giang Trần cảm nhận được uy hiếp. Loại uy hiếp này hoàn toàn đến từ trực giác, đến từ bản năng cường giả.

    Cho nên, khi một thương trí mạng kia xuất hiện ở trước mặt Giang Trần, trong tay Giang Trần lóe lên kiếm quang, thuận tay rung động.

    Ngũ Sắc Thần Quang Kiếm trảm trên đầu thương, phát ra hỏa hoa thảm thiết.

    Uy năng đâm thẳng của trường thương là thập phần đáng sợ, nhưng một kiếm này của Giang Trần, lại hết lần này tới lần khác có thể đẩy ra trường thương, làm cho thân hình hai người đều nhoáng một cái.

    Trong nội tâm Phương Viễn trầm xuống, một phát này của hắn, kỳ thật chỉ là thức mở đầu. Nếu như đối phương dùng thân pháp tránh né, hoặc dùng thủ đoạn khác ngăn cản. Như vậy tiếp đến, sẽ là thương thế liên tục không dứt, như thủy triều dâng lên, một thương so với một thương càng mạnh hơn nữa.

    Đây là đặc điểm lớn nhất của hắn, một thương tiếp một thương, mỗi một thương không ngừng tiến dần lên, uy lực không ngừng tăng mạng.

    Một mực công kích đến đối thủ sụp đổ mới thôi.

    Thế nhưng mà, lúc này đây, Giang Trần hoàn toàn không dùng thân pháp tránh né, cũng không có dùng Kim Thân chọi cứng, mà trực tiếp sử dụng kiếm đẩy thương thế ra.

    Cái rung động này nhìn như đơn giản, người ở bên ngoài nhìn cũng thường thường không có gì lạ, hoàn toàn nhìn không ra môn đạo gì. Thế nhưng mà nội hàm của rung động này, chỉ có số ít cường giả nhãn lực cao minh mới nhìn ra được.

    Mà Phương Viễn là người trong cuộc, nội tâm lại vô cùng rung động.

    Bởi vì một kiếm tùy ý kia của Giang Trần, lại trực tiếp quấy rầy thương thế của hắn, phá hủy tiết tấu, làm cho thương thế kéo dài không dứt của hắn, hoàn toàn không cách nào kéo dài xuống nữa.

    Loại thương thế này, một khi tiết tấu bị đánh loạn, nhất định phải uấn nhưỡng lần nữa. Cái này làm cho tất cả uấn nhưỡng trước kia của Phương Viễn, cũng thành nước chảy, hoàn toàn mất đi ý nghĩa.

    Cho nên, một kiếm nhìn như đơn giản kia, lại ẩn chứa trí tuệ võ đạo siêu nhân.​
     
  3. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    118,609
    Độc Tôn Tam Giới
    Tác giả: Lê Thiên
    Chương 1604: Một kiếm này phong tình (1)

    Nhóm dịch: Sói già
    Nguồn: Vipvandan.vn



    Rốt cuộc là trùng hợp, hay đối phương đã khám phá ra nội hàm của mình, cố ý gây nên? Trong nội tâm Phương Viễn tràn đầy rung động, cũng có chút kinh nghi bất định.

    Lại đến.

    Mũi thương của Phương Viễn điểm một cái, khí thế lại tăng, hư không liên tục chỉ điểm, trong nháy mắt, liền đâm ra chín chín tám mươi mốt thương.

    Tám mươi mốt thương này tựa như vô số lưu tinh hạ xuống, hình thành một đạo thương sóng.

    Lúc trước Trang Tiệp kia có Phong Linh thể, tốc độ cực nhanh. Thế nhưng mà luận tốc độ, tốc độ của Phương Viễn lại không kém Trang Tiệp chút nào.

    Quan trọng nhất là, tốc độ của Phương Viễn này, cùng thương thế kết hợp càng thêm hoàn mỹ.

    Ánh mắt của Giang Trần khẽ động, Ngũ Sắc Thần Quang Kiếm chia ra làm năm, hư không cuốn một cái, miệng quát:

    – Điên đảo Càn Khôn.

    Một chiêu này, đồng dạng là chiêu thức trong《 Ngũ Lôi Thần Âm Kiếm 》, tuy có chút bất đồng loại đại chiêu Vạn Kiếm Bôn Lưu kia, nhưng lại có một phen huyền ảo khác.

    Năm đạo quang mang, mang theo sắc màu hoa lệ, vặn vẹo thành một đạo khí lưu năm màu, trực tiếp vặn vẹo hư không, cuốn sạch chín chín tám mươi mốt thương kia vào.

    Một chiêu này, dĩ nhiên là dùng kiếm đối thương, trực tiếp nghiền áp.

    Điên đảo Càn Khôn, danh như ý nghĩa, là vặn vẹo hư không, làm cho hết thảy công kích cùng phòng ngự, ở trong phiến hư không này hoàn toàn không cách nào vận hành bình thường.

    Cái này cũng đã tiếp cận lĩnh vực của cường giả Hoàng cảnh rồi.

    Phải biết rằng, ngay cả thiên tài nửa bước Hoàng cảnh, cũng chỉ có thể miễn cưỡng lĩnh ngộ đến da lông của lĩnh vực. Mà một kiếm này của Giang Trần, đã ẩn ẩn có hình thức ban đầu của lĩnh vực.

    Hơn nữa luận độ huyền ảo, thậm chí vượt qua lĩnh vực của Hoàng cảnh.

    Bởi vì lĩnh vực của Hoàng cảnh, nhiều khi là dựa vào uy năng cùng Nguyên lực khí tràng của bản thân cường giả hình thành. Điều này cần một chút thời gian đến uấn nhưỡng.

    Mà Giang Trần, lại chỉ dùng kiếm chiêu diễn dịch ra lĩnh vực của Hoàng cảnh.

    Tràng diện đột nhiên xuất hiện này, làm cho bảy đại đế hơi có chút động dung.

    Phải biết, đơn thuần dùng võ kỹ kiếm chiêu diễn dịch ra lĩnh vực Hoàng Cảnh, đây tuyệt đối là vượt qua thường thức.

    Phải biết, mặc dù là lấy kiến thức của bảy Đại Đế, cũng chưa từng nghe nói, có võ kỹ hoặc kiếm chiêu gì, có thể mô phỏng lĩnh vực Hoàng Cảnh.

    Bởi vì lĩnh vực Hoàng Cảnh, hoàn toàn là dựa vào nguyên lực khí tràng, cộng thêm uy năng của Hoàng Cảnh hình thành. Nếu như tu vi không có tiến vào Hoàng Cảnh, căn bản chế tạo không ra loại khí tràng này.

    Mặc dù là nửa bước Hoàng Cảnh, cũng chỉ có thể miễn cưỡng làm ra lĩnh vực Hoàng Cảnh, hơn nữa lĩnh vực Hoàng Cảnh chỉ có thể giống thật mà giả.

    Nửa bước Hoàng Cảnh, nếu như có thể mô phỏng ra lĩnh vực Hoàng Cảnh, dù chỉ là một mô hình, vậy cũng là thiên tài tuyệt diễm.

    Nhưng mà, thông qua võ kỹ kiếm chiêu đến mô phỏng lĩnh vực Hoàng Cảnh, cho dù không phải lĩnh vực Hoàng Cảnh thật, vẻn vẹn là mô phỏng ra hiệu quả tương tự, kia cũng đầy đủ kinh người.

    Bởi vì, mọi người đều biết, Chân Đan Vương này chung quy bất quá là Thiên Thánh Cảnh mà thôi, đừng nói bản thân hắn không phải cường giả Hoàng Cảnh, ngay cả nửa bước Hoàng Cảnh cũng không phải.

    Có thể thông qua kiếm chiêu đến mô phỏng ra lĩnh vực Hoàng Cảnh, cái kia liền ý nghĩa, hắn có tư cách cùng Hoàng Cảnh chân chính giao chiến.

    Chí ít, đối mặt lực lượng lĩnh vực của cường giả Hoàng Cảnh bình thường ràng buộc, hắn sẽ không đến nỗi hoàn toàn không có sức đề kháng, không đến nỗi bó tay chịu trói.

    Mà hết thảy, ở trên người bất luận cường giả Thánh Cảnh nào, là không thể nào thấy được.

    Ở trong thường thức võ đạo, cường giả Thánh Cảnh là không thể nào cùng cường giả Hoàng Cảnh đối kháng. Cường giả Thánh Cảnh, cho dù ngươi là Thánh Cảnh đỉnh phong, cho dù ngươi thiên tài tuyệt diễm cỡ nào, nếu như không dựa vào trang bị hoặc một ít nhân tố ngoại lực khác, chỉ dựa vào thần thông hoặc võ kỹ, là tuyệt đối không thể nào cùng Hoàng Cảnh chân chính đối kháng.

    Dù cho là những thiên tài yêu nghiệt nhất kia, ở thời kì Thánh Cảnh, cũng không có mấy cái dám nói, có thể không dựa vào ngoại vật đi đối kháng một cường giả Hoàng Cảnh.

    Trên căn bản, cường giả Thánh Cảnh gặp phải cường giả Hoàng Cảnh, nếu như không cân nhắc nhân tố ngoại lai, vậy kết cục chỉ có bị vô tình nghiền ép, không có chút hồi hộp nào.

    Một cường giả Hoàng Cảnh, dù là Hoàng Cảnh sơ kỳ, cũng có thể một mình đấu năm đến mười Thánh Cảnh đỉnh phong, tuyệt đối có thể một mình đấu với ba nửa bước Hoàng Cảnh.

    Nguyên nhân chênh lệch cách xa như vậy, chính là vì cường giả Hoàng Cảnh nắm giữ Hoàng Cảnh lĩnh vực.

    Lĩnh vực dùng ở trong chiến đấu, lực chưởng khống là phi thường kinh người.

    Hoàng Cảnh đối chiến Hoàng Cảnh, loại chênh lệch này căn bản không thể hiện ra được. Thế nhưng nếu như là Hoàng Cảnh đối đầu Thánh Cảnh, cái ưu thế kia liền đặc biệt rõ ràng.

    Nguyên nhân chính là như vậy, nên một chiêu nhìn như đơn giản kia của Giang Trần, lại làm cho toàn trường lặng ngắt như tờ.

    Phương Viễn bị Giang Trần dùng phương thức như vậy phá tan, cũng kinh đến mức nói không ra lời. Phải biết, một thương này của hắn, ẩn chứa thiên địa ảo diệu, là một trong những tuyệt chiêu ép đáy hòm của hắn. Đồng môn luận bàn, mặc dù là đệ nhất thiên tài dưới trướng Tịch Diệt Đại Đế, thời điểm gặp phải một thương này của hắn, cũng tuyệt đối không dám chính diện chạm trán phong mang.

    Nhưng mà Chân Đan Vương này, không chỉ chính diện chạm trán phong mang, hơn nữa dùng một loại phương thức hầu như khó mà tin nổi, trực tiếp phá tan chiêu thức của hắn.

    Chuyện này… Đây là một đối thủ Thiên Thánh Cảnh sao?

    Vào lúc này, nội tâm của Phương Viễn sinh ra dao động, hắn cảm thấy mình gặp phải quả thực là một yêu nghiệt, một tuyệt thế yêu nghiệt mà từ xưa đến nay chưa từng nghe nói qua.

    Trong lúc nhất thời, nội tâm Phương Viễn xuất hiện dao động, xuất hiện vết nứt. Vào lúc này, hắn cuối cùng có chút hối hận vì mình liều lĩnh.

    Sớm biết như vậy, chỉ nên vượt qua năm vị trí là tốt rồi, khiêu chiến Cơ tam công tử, lấy thực lực của mình, có ít nhất năm phần thắng.

    Nhưng mà, khiêu chiến Chân Đan Vương này, Phương Viễn cảm thấy đây là quyết định bết bát nhất mà cuộc đời mình làm ra, sau khi Giang Trần phá tan một thương kia của hắn, hắn đột nhiên cảm thấy trước mắt mông lung hỗn độn, hoàn toàn nhìn không thấy chút hi vọng thủ thắng.

    Đúng, ngay cả bảy Đại Đế cũng vì thế mà khiếp sợ, chớ nói chi là Phương Viễn.

    Một thiên tài Thánh Cảnh, dĩ nhiên sử dụng tới sức mạnh có thể so với lĩnh vực Hoàng Cảnh. Lẽ nào, Chân Đan Vương này là giả heo ăn hổ? Là cường giả Hoàng Cảnh, cố ý ẩn giấu thực lực?

    Nhưng mà, cái ý nghĩ hoang đường này, lập tức bị Phương Viễn phủ nhận. Hắn không tin, có người có thể áp chế thực lực bản thân, từ Hoàng Cảnh áp chế đến Thánh Cảnh.

    Mặc dù có, Phương Viễn không tin mình sẽ không thấy được.

    Nhưng mà, sức mạnh sánh ngang Hoàng Cảnh kia, lại là cái gì đây? Một cường giả Thánh Cảnh, làm sao có thể sử dụng lực lượng của Hoàng Cảnh?

    Đừng nói Phương Viễn nghĩ không ra, dù là bảy Đại Đế, trong lòng cũng tràn ngập nghi vấn.​
     
  4. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    118,609
    Độc Tôn Tam Giới
    Tác giả: Lê Thiên
    Chương 1605: Một kiếm này phong tình (2)

    Nhóm dịch: Sói già
    Nguồn: Vipvandan.vn



    Sáu vị Đại Đế khác, trong lòng càng lẫm liệt. Ở trong lòng bọn họ, hoặc nhiều hoặc ít đã coi Giang Trần là người nối nghiệp của Khổng Tước Đại Đế, là một con cờ mà Khổng Tước Đại Đế ở rất sớm trước kia đã sắp xếp. Vì lẽ đó, nhìn thấy Giang Trần biểu hiện nghịch thiên như vậy, bọn họ càng thêm tin chắc phán đoán này.

    Lấy hiểu rõ của bọn họ đối với Khổng Tước Đại Đế, nếu như Chân Đan Vương này là thiên tài bỗng dưng nhô ra, Khổng Tước Đại Đế tuyệt đối không thể nào nhanh tiếp thu hắn như vậy, còn truyền ra tin tức, sẽ lập Chân Đan Vương làm thiếu chủ của Khổng Tước Thánh Sơn.

    Có thể khiến Khổng Tước Đại Đế làm ra loại quyết định này, thả ra tin tức kia, chỉ có một giải thích, cái kia chính là Khổng Tước Đại Đế đã sớm an bài, đối với nội tình của Chân Đan Vương rõ như lòng bàn tay.

    Nếu không thì, lấy Khổng Tước Đại Đế cẩn thận, làm sao có khả năng lập một người trẻ tuổi ngoại lai đến đây không tới ba năm, làm thiếu chủ của Khổng Tước Thánh Sơn?

    Tuy rằng tất cả những thứ này vẫn không có chân thực phát sinh, thế nhưng tin tức truyền tới hiện tại, trên căn bản mọi người đã ngầm hiểu ý.

    Thời điểm tin tức này bắt đầu truyền bá, sáu Đại Đế khác còn cảm thấy có chút buốn cười. Dù sao, Chân Đan Vương biểu hiện ra thiên phú võ đạo, tuy đã rất đáng gờm, nhưng còn chưa tới trình độ bao quát non sông, cũng không có đạt được ưu thế áp đảo.

    Chí ít, những thiên tài hàng đầu của Thiếu Chủ bảng kia, mặc kệ từ đâu xem, nhìn sơ cũng mạnh hơn Chân Đan Vương rất nhiều.

    Tuy Khổng Tước Thánh Sơn ngã xuống Phiền thiếu chủ, thế nhưng mấy đệ tử thân truyền của Khổng Tước Đại Đế, bọn họ sẽ phục Chân Đan Vương mới vừa nhô ra này sao?

    Hết thảy đều là ẩn số.

    Vì lẽ đó, sáu Đại Đế khác không quá coi trọng Chân Đan Vương, cũng không hoàn toàn tin tưởng tin đồn. Lấy phân tích của bọn họ, bọn họ cảm thấy đây là Khổng Tước Đại Đế, hay những người dưới trướng Khổng Tước Đại Đế kia, thậm chí có thể là người của Thái Uyên các, cố ý thả ra tiếng gió.

    Thế nhưng, vào giờ phút này, bao quát bảy Đại Đế ở bên trong, rất nhiều người đột nhiên có chút tin tưởng tin đồn là chân thực.

    Bởi vì, Chân Đan Vương này biểu hiện, thực sự là quá yêu nghiệt rồi.

    Chiến tích trước kia có thể hoàn toàn quên, chỉ bằng một chiêu kinh thế này, liền đủ để mọi người nhìn rõ ràng thực lực cùng tiềm lực của hắn.

    Có thể thực lực của Chân Đan Vương này còn chưa đủ tiến vào pháp nhãn của bảy Đại Đế, còn chưa đủ đè lên quần hùng. Thế nhưng, một chiêu vừa nãy, tiềm lực cùng thực lực của hắn, đã hoàn toàn lật đổ thường thức của mọi người.

    Trên thực tế, trước kia Giang Trần liên tục ở Tân tinh bảng cùng Thiên tài bảng cướp đoạt quán quân, thanh thế rất lớn, thế nhưng ở trong mắt cường giả chân chính, sức chiến đấu của Giang Trần, phương thức chiến đấu của Giang Trần, cũng không có để bọn họ tin phục.

    Đương nhiên, cái này cũng có nguyên nhân Giang Trần cố ý áp chế thực lực của mình, cố ý che giấu mình. Nhưng không thể phủ nhận, Giang Trần dù sao cũng là Thiên Thánh Cảnh, có chút chiến đấu trên chi tiết, tuy hắn có thể dự đoán, thế nhưng thực lực bản thân hắn, chung quy vẫn là có hạn chế đối với hắn.

    Bởi vậy, có chút tình cảnh chiến đấu, hắn khó tránh khỏi sẽ làm người hiềm nghi là mưu lợi, thậm chí còn khiến người ta cảm thấy hắn chiến đấu còn chưa đủ hoàn mỹ.

    Những cái này là thực.

    Dù sao, kiếp trước Giang Trần chưa từng có chân chính tu luyện qua. Đời này tuy có thể tu luyện, nhưng không thể mỗi một bước đều hoàn mỹ không tì vết.

    Hơn nữa hắn phải cân nhắc một loạt nhân tố, ở trong chiến đấu, cũng không có thoải mái biểu hiện mình.

    Loại áp chế này, cũng làm cho hắn ở trong mắt bảy Đại Đế, vẫn thuộc về một khối ngọc thô chưa mài dũa.

    Nhưng mà, sau khi triển khai chiêu “Điên đảo Càn Khôn” kia, tài hoa của hắn ở trong lúc lơ đãng biểu diễn, làm cho tất cả mọi người triệt để nhận rõ ràng một sự thật.

    Sự thực này chính là… Chân Đan Vương kia, xác thực là thiên tài võ đạo hiếm có, thậm chí hoàn toàn không kém thiên phú đan đạo của hắn.

    Ngộ tính chiến đấu của Giang Trần, là cực kỳ cao.

    Mấy hiệp xuống, hắn đã tìm tòi một ít đặc thù chiến đấu của Phương Viễn rõ ràng.

    Thương của Phương Viễn, là lĩnh vực Phương Viễn am hiểu nhất, cũng là đòn sát thủ của hắn. Mà đặc điểm to lớn nhất của thương chính là bá đạo, chính là ở trên khí thế thủ thắng.

    Mà Giang Trần, am hiểu nhất chính là tiết tấu chiến đấu.

    Mặc kệ thương của Phương Viễn có bao nhiêu khí thế, ở dưới Giang Trần khống chế tiết tấu, thương thế vĩnh viễn không cách nào làm liền một mạch.

    Loại thương pháp linh linh toái toái này, hoàn toàn không có cách nào phát huy ra tài nghệ thật sự của Phương Viễn. Hơn nữa, trong lòng Phương Viễn cảm giác bị thất bại, cũng không ngừng tăng cường.

    Rõ ràng nắm giữ một bảng hiệu tốt, nhưng bởi vì các loại nguyên nhân, trước sau không cách nào đánh ra.

    Mà tình cảnh bây giờ của hắn cũng là như thế, rõ ràng thương thế phi thường đáng sợ, nhưng mà không có cách nào nối liền. Không cách nào nối liền, muốn ở trong chiến đấu cùng cấp bậc thủ thắng, độ khó không thể nghi ngờ là rất lớn.

    – Lão tam, người huynh đệ này của ngươi, thiên phú võ đạo thực sự quá cao, cao đến khó mà tin nổi.

    Giờ khắc này Bàn Long phiệt chủ cũng chỉ có thở dài.

    Đúng, bao quát Bàn Long phiệt chủ, giờ khắc này cũng hoàn toàn bị thiên phú võ đạo của Giang Trần chinh phục.

    Cơ Trung Đường cũng ồm ồm nói:

    – Thương thế của Phương Viễn, nếu như là ta đi đón, coi như biết không thể cho đối phương nối liền, cũng không đủ sức mạnh cùng thần thông đi ngăn cản. Mà Chân Đan Vương, từ thời điểm Phương Viễn đâm ra phát thương đầu tiên, phảng phất trong lòng hắn đã có đối sách, liền định liệu trước. Loại sức phán đoán kinh người này, thật sự khiến người ta không thể không phục.

    Cơ Trung Đường rất ít một hơi nói nhiều như vậy, thế nhưng lần này, hắn lại nói rất tự nhiên.

    Trước kia hắn từng cùng Giang Trần giao thủ, đã phi thường kính nể thực lực của Giang Trần. Nhưng nhìn đến trận chiến này, loại kính nể kia, không thể nghi ngờ là tăng lên rất nhiều

    Cơ tam công tử cũng cười khổ nói:

    – Vừa bắt đầu hắn tiện tay một kiếm, ta còn tưởng rằng hắn chỉ là hạ bút thành văn. Không nghĩ tới, chiêu kiếm đó của hắn, cũng là một phần bố cục. Phảng phất thương thế của Phương Viễn, còn chưa bắt đầu, cũng đã bị hắn dự liệu chết rồi. Có thể nói, từ đầu tới đuôi, Phương Viễn này căn bản không thể đánh ra khí thế của mình. Tiết tấu hoàn toàn bị huynh đệ ta phá hoại.

    Bàn Long phiệt chủ nghiêm mặt nói:

    – Loại bố cục này, xem ra tựa hồ cảm giác không lớn, thế nhưng nhãn lực, sức phán đoán đối với thời cuộc, cùng với lực quyết đoán trong nháy mắt đó, đây thật sự là trình độ của một Đại Đế mới có a.

    Ngoại trừ Bàn Long đại phiệt, các thế lực khác của Lưu Ly Vương Thành, mỗi tán tu, giờ khắc này đề tài sốt dẻo nhất, đều quay chung quanh một kiếm phong tình kia của Chân Đan Vương.​
     
    ducvietvtv, muthanhnam and tuongnd like this.
  5. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    118,609
    Độc Tôn Tam Giới
    Tác giả: Lê Thiên
    Chương 1606: Tình nghĩa huynh đệ (1)

    Nhóm dịch: Sói già
    Nguồn: Vipvandan.vn



    So với nhất kiếm kinh diễm của Giang Trần, thương thế của Phương Viễn, là căn bản không thể nào triển khai, tiết tấu hoàn toàn bị Giang Trần quấy rầy.

    Phương Viễn có thể ở hạ vị khiêu chiến thượng vị, dựa vào chính là cây thương này. Một khi thương thuật bị áp chế, tiết tấu bị quấy rầy, lực chiến đấu cùng lực sát thương của hắn, tự nhiên sẽ mất giá rất nhiều.

    Đến cuối cùng, Phương Viễn căn bản vô lực hoàn thành tiến công, chỉ có thể mệt mỏi, ở dưới kiếm đạo của Giang Trần công kích, hoàn toàn nằm ở thủ thế.

    Ấn tượng của Giang Trần đối với Phương Viễn này không kém, cũng không vội triển khai đại chiêu. Bây giờ hắn đột phá Thánh Cảnh bát tầng, nếu như triển khai đại chiêu Vạn Kiếm Bôn Lưu, Phương Viễn tuyệt đối không chống đỡ được.

    Chỉ là, Ngũ Lôi Thần Âm Kiếm có rất nhiều áo nghĩa, có rất nhiều kiếm chiêu tinh tế. Đặc biệt là dưới tình huống thiếp thân giao chiến này, rất nhiều kiếm chiêu Giang Trần không có cơ hội rèn luyện, vì lẽ đó mượn cơ hội này, lấy Phương Viễn đến xác minh hỏa hầu của mình.

    Giờ khắc này Phương Viễn làm sao biết, mình đã thành đá thử vàng của Giang Trần.

    Sau nửa canh giờ, Phương Viễn bị kiếm chiêu của Giang Trần làm cho không thể lui được nữa, rốt cục thua trận.

    Trận chiến này, từ sau khi thương thế của Phương Viễn bị tan rã, liền không có gì khó đoán.

    Phương Viễn thua trận, vẫn khiến cho rất nhiều thổn thức. Phải biết, Phương Viễn bại, có thể nói là bại không oan.

    Bất quá kỹ thuật hàm lượng của trận chiến này, vẫn làm cho mọi người nhìn mà than thở.

    Không giống nhiều trận đấu trước, trận chiến này, lẫn nhau không có dùng các loại trang bị hay lá bài tẩy nghịch thiên. Thuần túy là tranh tài võ kỹ, thuần túy là võ đạo va chạm.

    Loại va chạm này, mới là đặc sắc nhất, kỹ thuật hàm lượng cao nhất.

    So với các loại lá bài tẩy va chạm, khán giả càng yêu thích loại giao phong kịch liệt này. Bởi vì rất nhiều lúc, lá bài tẩy cùng trang bị nghịch thiên, không có nghĩa là võ đạo chân lý, không thể đại biểu thiên phú cùng trình độ của một võ giả, chỉ thể hiện ra chỗ dựa của một võ giả hùng hậu hay không hùng hậu, xuất thân trâu bò hay không trâu bò.

    Mà luận bàn võ kỹ thuần túy, đối với người xem càng có ý nghĩa dẫn dắt, được càng nhiều ủng hộ, vì họ được ích lợi không nhỏ.

    Vì lẽ đó, Phương Viễn thua trận, cũng không có khiến mọi người chế nhạo, ngược lại, còn được vỗ tay hoan hô.

    Bởi vì hắn là thiên tài dòng chính của Đại Đế, thua quang minh lỗi lạc, không có tức đến nổ phổi, cũng không có liều lĩnh vận dụng các loại lá bài tẩy.

    Mà Giang Trần, tự nhiên thắng được càng nhiều tiếng vỗ tay. Bởi vì hắn đánh bại Phương Viễn, thắng quang minh lỗi lạc, không có chút đầu cơ trục lợi.

    Thế giới Võ đạo, mọi người sùng bái thiên tài, sùng bái chính là thiên phú của thiên tài, là khí độ của thiên tài. Không phải sùng bái xuất thân của thiên tài, càng không phải sùng bái chỗ dựa của thiên tài.

    Vì lẽ đó, trận chiến này, Giang Trần vì hắn thắng được danh tiếng, thắng được càng nhiều kính yêu.

    Hiện tại, trên dưới toàn bộ Lưu Ly Vương Thành, dù là số ít người đối với Giang Trần còn xoi mói, không thừa nhận cũng không được, Chân Đan Vương này, xác thực đã có tư cách xung kích vị trí thiếu chủ của Khổng Tước Thánh Sơn.

    Như thế xem ra, tin đồn gần đây phổ biến, không phải là vô căn cứ.

    Giang Trần thắng lợi, cũng triệt để chặt đứt đường đi tới của Phương Viễn. Bởi vậy, Phương Viễn xếp hạng chỉ có thể ngắt quãng ở vị trí thứ hai mươi sáu.

    Tiếp theo, khiêu chiến tiếp tục.

    Đương nhiên, ngày hôm nay khiêu chiến, Giang Trần sẽ không xuất chiến lần thứ hai. Bởi vì mỗi một võ giả, mỗi ngày chỉ có thể bị khiêu chiến một lần.

    Cái này cũng là vì bảo vệ lợi ích người bị khiêu chiến, tránh xa luân chiến.

    Phía sau, liên tục có mấy người khiêu chiến, nhưng không có thể lại sáng tạo kỳ tích.

    Đến phiên người thứ hai mươi ba khiêu chiến, hắn lựa chọn khiêu chiến Cơ tam công tử xếp hạng thứ hai mươi mốt. Tựa hồ Cơ tam công tử cũng ngờ tới mình sẽ bị khiêu chiến.

    Vì lẽ đó, hắn vừa lên đài, là mang theo lửa giận lên đài.

    Có thể đánh bại Cốc Trấn Sơn xếp hạng thứ hai mươi mốt trước kia, kỳ thực tiềm năng chiến đấu của Cơ tam công tử là phi thường kinh người.

    Hơn nữa Giang Trần cũng có thể thấy, khoảng thời gian này Bàn Long phiệt chủ rất ưu ái Cơ tam công tử, cho Cơ tam công tử chút tập huấn đặc biệt.

    Vì lẽ đó, trận chiến đấu này, Cơ tam công tử biểu hiện ra sức chiến đấu, ngay cả Giang Trần cũng cảm thấy một tia chấn động.

    – Tiềm lực chiến đấu của Cơ huynh, hết sức kinh người. Thêm vào Bàn Long phiệt chủ bồi dưỡng, trận chiến đấu này, phần thắng của hắn rất lớn. Lấy tiềm lực của Cơ huynh, có thể xếp tới nửa trước của Thiếu Chủ bảng cũng khó nói.

    Kiến thức võ đạo của Giang Trần phi thường chu đáo, chỉ nhìn không tới mười hiệp, liền nhìn ra một chút đầu mối. Chí ít theo Giang Trần, Cơ tam công tử ở trong trận chiến này, phần thắng từ sáu thành trở lên.

    Bất quá ngẫm lại cũng phải, Bàn Long phiệt chủ chí ở trùng kích Đại Đế thứ tám của Lưu Ly Vương Thành. Nếu trùng kích Đế vị, tự nhiên cần phải có một truyền nhân kinh diễm.

    Lưu Hương công tử đã chứng minh, thời khắc mấu chốt khó làm nên việc lớn. Mà Cơ Trung Đường tuổi còn quá nhỏ, còn không cách nào gánh chịu chức trách này.

    Vì lẽ đó, Cơ tam công tử là lựa chọn tốt nhất.

    Lấy thực lực và thần thông của Bàn Long phiệt chủ, hắn muốn chăm chú bồi dưỡng Cơ tam công tử, Cơ tam công tử tăng lên tự nhiên là rất lớn.

    Vì lẽ đó, Cơ tam công tử hiện tại cùng Cơ tam công tử một hai năm trước, tuyệt nhiên không giống.

    Nhìn thấy phương thức chiến đấu của Cơ tam công tử, trong lòng Giang Trần đánh giá cũng rất cao. Phương thức chiến đấu của Cơ tam công tử rất sắc bén và không câu nệ.

    Phong cách cá nhân rất khó dự đoán, thế nhưng có một đặc điểm, chính là gặp mạnh liền mạnh, có thể hoàn toàn phát huy ra thực lực chân thật của mình, thậm chí phát huy vượt xa người thường.

    Đáng sợ nhất chính là, trong tính cách lộ liễu của Cơ tam công tử, lại có một mặt tinh tế. Công kích của hắn nhìn như có chút kích động, nhưng sau lưng mỗi một lần kích động, lại đều có một ít hậu chiêu.

    Đáng quý nhất chính là, ý chí võ đạo của Cơ tam công tử phi thường kiên định.

    So sánh với nhau, đối thủ hiện nay của Cơ tam công tử, tuy thực lực cũng rất mạnh, nhưng ở ý chí võ đạo, lại kém Cơ tam công tử một bậc.

    Thiên tài Thiếu Chủ bảng, không có một cái nào là dễ đối phó. Hiện tại thế yếu lớn nhất của Cơ tam công tử, chính là trước đây hắn rất ít giao thủ với thiên tài của Thiếu Chủ bảng.

    Tuy rằng thực lực chân thật của hắn, xác thực mạnh hơn đối thủ một đường, nhưng bởi vì kinh nghiệm ở thế yếu, khiến hắn bỏ qua rất nhiều cơ hội thủ thắng.

    Lần trước, Cơ tam công tử có thể đánh bại Cốc Trấn Sơn, là bởi vì Giang Trần cùng Cơ tam công tử thôi diễn qua phương thức chiến đấu của Cốc Trấn Sơn.

    Mà hiện tại đối thủ này, không có Giang Trần hỗ trợ thôi diễn, tuy Cơ tam công tử vẫn chiếm cứ ưu thế, thế nhưng đến lúc có cơ hội thủ thắng, lại nhiều lần không nắm chắc được.​
     
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 2)