↑ ↓

 V.I.P  Huyền Ảo Đế Bá - Chương 3506 - Yếm Bút Tiêu Sinh

Thảo luận trong 'Truyện VIP' bắt đầu bởi FlameHaze, 6/3/15.

  1. Chương 1154: Không Chiến Mà Kết Thúc. (2)

    share:goctruyen.com





    Phát sinh một màn dạng này, xa xa ra khỏi rất nhiều người dự kiến, coi như là Dược quốc Thần Vương cùng chư tổ cũng không có nghĩ đến sẽ có chuyển hướng dạng này.

    - Minh tiên tử mị lực vô biên, ngay cả Lý Thất Dạ cũng bị mê hoặc.

    Nhìn thấy một màn dạng này, ngay cả thế hệ trước cũng không khỏi cảm khái như thế nói.

    Rất nhiều người đều cho rằng Lý Thất Dạ bị mị lực của Minh Dạ Tuyết mê hoặc, nhưng mà, lại không biết sự thật thực sự không phải là như thế.

    Lý Thất Dạ cùng Minh Dạ Tuyết đi vào một phòng, hơn nữa, địa phương này là một nơi bí mật, không có bên thứ ba biết, chỉ có Lý Thất Dạ cùng Minh Dạ Tuyết.

    - Lần phong ba này, là công tử cùng Dược quốc ta hiểu lầm.

    Thời điểm chỉ có hai người bọn họ, Minh Dạ Tuyết mang theo chân thành nói ra:

    - Lần này ta được tiên tổ nhờ vả, thành tâm cùng công tử lắng lại trận sóng gió này.

    - Dạ Tuyết, dạng phong ba này đối với ta mà nói, có phải hiểu lầm hay không đã không trọng yếu.

    Lý Thất Dạ nhẹ nhàng khoát tay nói ra:

    - Ta có thể coi như không có gì phát sinh, ta cũng có thể đem Phượng Hoàng chi tâm trả lại cho Dược quốc các ngươi, ta thậm chí có thể giúp đỡ bọn ngươi một chút sức lực, nói không chừng về sau Phượng Hoàng thật có thể chân chính phục sinh!

    Minh Dạ Tuyết nghe được lời như vậy, cũng vội vàng nói ra:

    - Công tử khoan dung độ lượng, Dược quốc chúng ta nhất định sẽ vô cùng cảm kích. . .

    - Không, Dạ Tuyết, thế gian không có cơm trưa miễn phí, ta có một điều kiện!

    Lý Thất Dạ nhẹ nhàng lắc đầu nói ra.

    Minh Dạ Tuyết thở sâu ra một hơi, trong nội tâm làm chuẩn bị cẩn thận, nhìn lấy Lý Thất Dạ, nghiêm túc nói ra:

    - Không biết công tử có điều kiện gì, nếu Dược quốc ta đủ khả năng, mọi chuyện đều dễ thương lượng.

    Lý Thất Dạ cười nhạt một tiếng, chậm rãi nói ra:

    - Điều kiện của ta nói đến khó cũng không khó, nói dễ cũng không dễ, chỉ cần ngươi gật đầu liền có thể. Ta chỉ cần ngươi, chỉ cần ngươi đi cùng ta!

    Ta chỉ cần ngươi! Nói như vậy có bao nhiêu bá khí, bất kỳ ngoại nhân nào nghe được lời như vậy, cũng sẽ không khỏi cảm nghĩ trong đầu liên thiên, thậm chí có rất nhiều người sẽ cho rằng Lý Thất Dạ thật là bị Minh Dạ Tuyết mê đổ.

    Minh Dạ Tuyết nghe lời này, nhưng, nàng lại không cảm thấy lời này là tỏ tình, nàng chỉ là ngơ ngác một chút, ở trong lời nói của Lý Thất Dạ nàng đọc hiểu một loại ý tứ khác!

    - Nếu ta có thể vì tông môn làm chút ít sự tình đủ khả năng.

    Minh Dạ Tuyết nghiêm túc nói ra:

    - Nếu có thể giải tai nạn của tông môn, cá nhân ta tuyệt đối sẽ nguyện ý vì tông môn toàn lực ứng phó.

    - Nhưng, công tử, ngươi hẳn là minh bạch, ta làm đệ tử tông môn, chuyện như vậy không phải ta có thể làm chủ, cũng không phải chư tổ có khả năng làm chủ.

    Minh Dạ Tuyết nhẹ nhàng thở dài một tiếng nói ra.

    Lý Thất Dạ cười nhạt một tiếng, nói ra:

    - Chuyện này là Bách Thọ định đoạt đúng không.

    Minh Dạ Tuyết giếng cổ không gợn sóng, nhẹ nhàng gật đầu nói:

    - Nếu công tử cần ta đi theo ngươi, ta nhất định phải hỏi qua tổ sư, chỉ có tổ sư gật đầu, mới có kết luận.

    Lý Thất Dạ gật đầu một cái, nói ra:

    - Tốt, Bách Thọ đã vẫn còn, đối với ta mà nói, mọi chuyện đều dễ xử lý, ta muốn gặp Bách Thọ!

    Nói đến đây, hai mắt hắn nhíu lại.

    - Công tử sợ là có chỗ hiểu lầm.

    Thời điểm hai mắt Lý Thất Dạ híp lại, trong nội tâm Minh Dạ Tuyết có một loại dự cảm, một loại cảm giác rất quen thuộc lại nói không ra được, nàng nói ra:

    - Lần phong ba này, tổ sư cũng không biết, hơn nữa, tổ sư đã không hỏi thế sự rất lâu.

    - Cái này không có gì.

    Lý Thất Dạ nở nụ cười, nói ra:

    - Nếu như ngươi không ra mặt, ta là cam tâm tình nguyện lật tung Dược quốc, Dược quốc các ngươi điệu thấp quá lâu, lâu đến sắp quên một ít gì đó, có ít người không khỏi rục rịch!

    Minh Dạ Tuyết trầm mặc một chút, vấn đề như vậy nàng cũng không nguyện ý nói nhiều, nàng nhẹ giọng nhu hòa nói ra:

    - Công tử muốn gặp tổ sư của chúng ta, chúng ta có thể cố gắng an bài, nhưng, cái này chỉ sợ là cần thời gian, mong rằng công tử ngươi có thể chờ đợi.

    Nhìn lấy Minh Dạ Tuyết, Lý Thất Dạ trong lúc nhất thời không nói, một hồi, hắn nhẹ nhàng vươn tay ra, nâng lên cái cằm vô cùng mỹ lệ kia của Minh Dạ Tuyết.

    Động tác như thế, là ngả ngớn bực nào, từ xưa tới nay chưa từng có ai dám đối với Minh Dạ Tuyết như thế, nhưng mà, Minh Dạ Tuyết cũng không cự tuyệt, nhẹ nhàng nhắm lại tú mục, cảm thụ được loại khí tức kia.

    Lý Thất Dạ nhẹ nắm cái cằm của Minh Dạ Tuyết, hai người gần trong gang tấc, lẫn nhau thậm chí có thể cảm nhận được hô hấp của đối phương.

    Tại thời khắc này, thời gian tựa hồ là yên tĩnh tới cực điểm, rất lâu sau, Lý Thất Dạ nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt của Minh Dạ Tuyết, gương mặt này xinh đẹp, thơm mềm như vậy.

    Trong suy nghĩ rất nhiều người, Minh Dạ Tuyết chính là tiên tử cao cao tại thượng, chỉ có thể nhìn từ xa, không thể gần khinh nhờn!

    Lúc này, Minh Dạ Tuyết nhắm tú mục, cảm thụ được cái loại tiết tấu này của Lý Thất Dạ, cảm thụ được khí tức của Lý Thất Dạ, một loại cảm giác quen thuộc không nói được tràn ngập ở trong phương tâm nàng, có một loại tâm tình không nói ra được ở trong phương tâm của nàng quanh quẩn.

    - Công tử, ta có rất nhiều sự tình không rõ.

    Rất lâu về sau, Minh Dạ Tuyết ngẩng đầu, nhìn lấy Lý Thất Dạ, trong đôi mắt đẹp vô cùng mê người kia của nàng có nghi hoặc.

    Lý Thất Dạ thu hồi tay mang theo dư hương, nói ra:

    - Có một ít nghi hoặc, ta sẽ nói cho ngươi biết, chí ít, sau khi bãi bình Dược quốc xong ta sẽ nói.

    - Chẳng lẽ công tử không thể cùng Dược quốc sống chung hòa bình sao?

    Loại người tuyệt thế vô song như Minh Dạ Tuyết cũng không khỏi nhẹ nhàng mà thở dài một tiếng, khi nàng nhẹ nhàng thở dài một tiếng, khuynh đảo chúng sinh, phong thái nàng như thế, không biết bao nhiêu người sẽ vì nàng tan nát cõi lòng.

    - Không phải sống chung hòa bình, chính xác mà nói, Dược quốc nhìn thấy ta, hẳn là nhượng bộ lui binh, hoặc là cúi đầu xưng thần!

    Lý Thất Dạ lạnh nhạt nói.

    Nói như vậy Minh Dạ Tuyết cũng không khỏi khẽ giật mình, trong này liên quan đến rất nhiều cố sự mà nàng cũng không rõ ràng!

    Lý Thất Dạ nói ra:

    - Ngươi biết không, ta thật muốn dẫn đi ngươi, Dược quốc không làm gì được ta. Ta thậm chí có thể xóa đi ký ức liên quan tới Dược quốc trong thức hải của ngươi, nhưng, không phải vạn bất đắc dĩ, ta không muốn làm như vậy, bởi vì, ngươi chung quy là ngươi, ngươi không phải khôi lỗi, là người có sinh mệnh, là sinh linh có linh tính!

    Nói đến đây, hắn cảm khái thở dài một tiếng, thời gian ngàn vạn năm, có rất nhiều sự tình chung quy là đang biến hóa.

    - Công tử có thể nghĩ như vậy, ta vô cùng cảm kích.

    Minh Dạ Tuyết chậm rãi nói ra, nàng mười phần có tiết tấu, cũng tràn đầy thực tình thành ý.


     
    Vô Ưu, anhtac, motminhmai and 12 others like this.
  2. Chương 1155: Kề Gối Nói Chuyện.

    share:goctruyen.com





    Lý Thất Dạ nhàn nhạt nói ra:

    - Thôi được, lần này xem như cho Dược quốc các ngươi một lần cảnh cáo, nếu như ta thật muốn đạp diệt Dược quốc các ngươi, cũng sẽ không cùng ngươi ngồi ở chỗ này! Thay ta truyền một câu cho đám lão đầu Dược quốc, còn không phải thời điểm Dược quốc các ngươi rục rịch! Muốn mượn cơ hội này đánh vỡ lời hứa năm đó, nếu không phải Bách Thọ, Dược quốc các ngươi đã không tồn tại!

    Nói đến đây, ánh mắt Lý Thất Dạ ngưng tụ, nở nụ cười gằn. Dược quốc chư tổ nhao nhao xuất thủ, người ở bên ngoài xem ra, đây là vì trấn áp Lý Thất Dạ, vì Tiên gia Dược Tổ chết đi mà báo thù!

    Nhưng mà, một số nguyên do phía sau, Lý Thất Dạ lại trong lòng đều rõ!

    - Công tử, ta nhất định sẽ chuyển đạt.

    Minh Dạ Tuyết đoán được một số, nhưng mà, nhiều thứ hơn, nàng vẫn là không rõ ràng, trong này liên quan đến đồ vật, chỉ có tồn tại cấp bậc lão tổ mới biết được.

    - Phượng Hoàng chi tâm thì sao?

    Minh Dạ Tuyết không khỏi hỏi.

    Đối với Dược quốc mà nói, Phượng Hoàng chi tâm quá trọng yếu, nó chính là vô giới chi bảo, Dược quốc uẩn dưỡng vô số tuế nguyệt, giá trị của nó thậm chí là không thua Tiên Đế chân khí!

    - Phượng Hoàng chi tâm ta muốn.

    Lý Thất Dạ nhàn nhạt nói ra:

    - Dược quốc hẳn là nhớ kỹ chuyện này, có ít người, không cần phải giả ngu!

    - Chuyện như vậy, chỉ sợ không phải ta có khả năng quyết định.

    Minh Dạ Tuyết không khỏi cười khổ một cái, coi như là nàng nở nụ cười khổ, vẫn là mỹ lệ vô cùng.

    - Cái này không phải do Dược quốc.

    Lý Thất Dạ nhàn nhạt nói ra:

    - Coi như một đám lão đầu của các ngươi không muốn cho, cũng nhất định phải cho! Ngươi có thể đi nói cho Vô Song! Mặc kệ Dược quốc hiện tại là lão nhân Vô Song kia làm chủ, hay là Bách Thọ làm chủ! Hoặc là những người khác làm chủ! Tóm lại, lần này ta dừng tay, là xem ở tình cảm của ngươi. Về sau Dược quốc các ngươi đừng lại đến dò xét thử ta, bằng không thì, ta trước giết sạch một nhóm người lại nói!

    Minh Dạ Tuyết nhẹ nhàng thở dài một tiếng, việc Phượng Hoàng chi tâm này, đã khó có chỗ trống thương lượng, nàng nhẹ nhàng nói ra:

    - Công tử có thể nói sự tình Phượng Hoàng sao? Ngươi thật có thể để Phượng Hoàng phục sinh sao?

    - Phục sinh?

    Lý Thất Dạ sờ lên cái cằm, trong lúc nhất thời ánh mắt không khỏi nhìn đến rất xa.

    Truyền thuyết liên quan tới Phượng Hoàng thành, là thật, ở niên đại rất cổ lão, Dược thành không gọi Dược thành, mà gọi là Phượng Hoàng thành, ở chỗ này, đích thật là có một cây thần thụ, cũng thật là cư trú một con Phượng Hoàng.

    Thẳng đến ở rất lâu sau đó, Phượng Hoàng cùng thần thụ đều thọ nguyên khô cạn, Phượng Hoàng châm lửa thiêu đốt Thần thụ, muốn nhờ vào đó dục hỏa trùng sinh.

    Tại thời đại kia, mặc dù nói không có Tiên Đế, mà Phượng Hoàng, đây mới thực là Tiên cầm, hơn nữa còn là một con Phượng Hoàng trưởng thành, sự cường đại của nó, tuyệt đối không thua gì một Tiên Đế.

    Đáng tiếc, Phượng Hoàng Niết Bàn, muốn nhờ vào đó dục hỏa trùng sinh, nhưng mà, cuối cùng không thành công, ở dưới thần hỏa vô tận, ở dưới thiên kiếp vô biên, nó là hôi phi yên diệt! Thần thụ cũng như thế.

    Chính xác mà nói, lúc ấy nó vẫn là có lưu một chút đồ vật, Phượng Hoàng dục hỏa trùng sinh thất bại, không sai biệt lắm hết thảy là hôi phi yên diệt, nhưng mà, y nguyên có một khối nhỏ tâm thất còn không có bị đốt thành tro bụi! Trừ cái này ra, còn có lưu một số hài cốt.

    Nhưng mà, những hài cốt bị đốt tàn này còn kém rất xa khối nhỏ trái tim kia, hài cốt lưu lại hoàn toàn bị thiêu hủy, tất cả thần tính bị đốt rụi, coi như một bộ phận hài cốt còn sót lại, đều bị thiêu đến vỡ vụn, cuối cùng trở thành phế cốt, một chút giá trị cũng không có.

    Bất luận là phế cốt, hay là một khối nhỏ trái tim, ở bên trong trận kiếp nạn này, tán lạc ở chỗ sâu nhất trong đại địa, nhận trận kiếp nạn này ảnh hưởng, chỗ sâu nhất của phiến đại địa này có vô số hung hiểm cùng cấm chế!

    Về sau, Dược Tổ Tiên Đế lựa chọn lối vào Dược Mạch thành lập tổ cơ, xây dựng Dược quốc. Hắn ở dưới mặt đất Dược thành đạt được khối trái tim kia!

    Bất quá, Dược Tổ Tiên Đế may mắn, trong tay hắn vừa vặn có một loại tiên dược tuyệt thế vô song, sau khi hắn đạt được khối trái tim này, mượn gốc tiên dược kia, vậy mà để khối trái tim này phục sinh, ngưng tụ thành một giọt Phượng Hoàng chi huyết.

    Có một giọt Phượng Hoàng chi huyết, có một khối nhỏ trái tim Phượng Hoàng như thế, Dược Tổ Tiên Đế mượn Dược Tổ huyền diệu uẩn dưỡng, cuối cùng, trải qua vô số năm tháng uẩn dưỡng, một khỏa Phượng Hoàng chi tâm rốt cục bị nuôi đi ra.

    Ở đời sau, Lý Thất Dạ cũng tới thăm dò qua phiến đại địa này, chỉ bất quá, sau khi phát hiện một số phế cốt, hắn cũng từ bỏ, bởi vì những xương này mặc dù nói đã từng là Phượng Hoàng chi cốt, đáng tiếc, ở dưới đại kiếp nạn vô tận luyện hóa cùng thiêu đốt, đã thành phế xương, cùng xương thú bình thường không hề khác nhau gì, coi như là Tiên Đế cũng vô pháp từ trong đó đề luyện ra một chút thần tính.

    Nhưng mà, ở một thế này, Lý Thất Dạ đạt được « Tử Thư », đây hết thảy liền trở nên không giống với lúc trước. Sau khi hắn đi tới Dược thành, chuyên môn lựa chọn đỉnh núi này, cái kia chính là chỗ năm đó Phượng Hoàng dừng chân.

    Lý Thất Dạ lại một lần nữa tìm được phế xương dưới mặt đất, lấy Tử Chương một lần lại một lần câu thông mảnh đại địa này, lấy tử khí chìm đắm lấy phiến đại địa này!

    Phượng Hoàng trùng sinh cuối cùng là thất bại, hơn nữa cũng phế đi một phiến thiên địa, nhưng mà, hết thảy thần tính của nó cuối cùng vẫn trả lại phiến đại địa này.

    Bình thường mà nói, không có đồ vật gì có thể lại một lần nữa khôi phục thần tính chết đi, nhưng mà, « Tử Thư » lại có thể, đây chính là sự huyền diệu cùng đáng sợ của Cửu Đại Thiên Thư!

    Mượn « Tử Thư » huyền diệu, Lý Thất Dạ rốt cục động đến tử khí của phiến đại địa này, cuối cùng, mới khiến cho Phượng Hoàng có thể một lần nữa chắp vá hài cốt, mượn lực lượng tử khí, quét ngang Dược quốc Thần Vương!

    Quá trình này nói dễ, trên thực tế, thao tác là mười phần khó khăn, nếu như không phải Lý Thất Dạ đã quen thuộc hết thảy huyền cơ ở trong đó, nếu không, dù có tu luyện « Tử Thư » cũng vô pháp tái hiện hết thảy!

    - Phượng Hoàng có thể phục sinh sao?

    Minh Dạ Tuyết không khỏi hỏi, dù tuyệt thế tiên tử như nàng, đối với dạng sự tình này cũng không khỏi vì đó hiếu kỳ, Phượng Hoàng, đây chính là Tiên cầm chân chính, thế gian sẽ không có!

    Nhưng, ở cực kỳ lâu trước kia, trên phiến đại địa này đích thật là có một con Phượng Hoàng như thế, về phần Phượng Hoàng này là từ đâu mà đến, cái kia là một khó giải chi mê!

    Nếu như một con Phượng Hoàng phục sinh, loại chuyện này có thể tưởng tượng được!

    - Mặc dù nói, sau khi Dược quốc các ngươi uẩn dưỡng vô số tuế nguyệt, cuối cùng đem khỏa Phượng Hoàng chi tâm phục hồi như cũ, nhưng mà, muốn một con Phượng Hoàng chân chính phục sinh, khó đến không cách nào hình dung.

    Lý Thất Dạ nói ra:

    - Quá trình này, cần Dược quốc các ngươi nỗ lực rất lớn! Hơn nữa, cũng rất khó thành công.


     
    Vô Ưu, anhtac, motminhmai and 12 others like this.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)