↑ ↓

 HOT  Huyền Ảo Đế Bá - Chương 3222 - Yếm Bút Tiêu Sinh

Thảo luận trong 'Huyền Huyễn - Tu Chân' bắt đầu bởi FlameHaze, 6/3/15.

  1. Đẹp Trai Không Bao Giờ Sai

    Đẹp Trai Không Bao Giờ Sai Theo anh đi, tội đâu anh chịu! Premium Member

    Được thích:
    2,006
    Đế Bá
    Tác Giả: Yếm Bút Tiêu Sinh
    Chương 2929: Luận đại thế

    Nhóm dịch: Sói già
    Nguồn: Vipvandan.vn



    Xích Đế là vị Đại Đế có mười hai Thiên Mệnh thứ sáu trong Thập Tam Châu, xuất thân ma tộc, vì hồi ức Viêm Đế cho nên tự phong là Xích Đế.

    Về sau không rõ lý do gì mà Xích Đế tự tổn một Thiên Mệnh, biến thành một vị Đại Đế chỉ có mười một Thiên Mệnh.

    Tuy Xích Đế chỉ còn lại mười một Thiên Mệnh nhưng trên đời không ai dám coi thường Xích Đế. Vì Xích Đế không đơn giản là từng có mười hai Thiên Mệnh, đáng sợ ở chỗ Xích Đế có huyết thống Ma Phong.

    Huyết thống Ma Phong là tiên huyết ma tộc, mặc dù Xích Đế tự tổn một Thiên Mệnh, nhưng có mười một Thiên Mệnh cộng thêm huyết thống ma phong tuyệt đối là tồn tại khiến Đại Đế Tiên Vương nào cũng phải e ngại.

    Trừ Xích Đế có huyết thống Ma Phong ra nghe đồn Xích Đế kế thừa chân tiên sáo trang của Viêm Đế.

    Viêm Đế là vị Đại Đế thứ ba có mười hai Thiên Mệnh trong Thập Tam Châu, cũng xuất thân từ ma tộc, có được một trong năm món chân tiên sáo trang. Tiếc rằng cuối cùng chết vào thiên tru, từ nay không rõ tung tích chân tiên sáo trang của Viêm Đế.

    Mãi đến sau này Xích Đế bỗng nhiên xuất thế, trên đời có tin đồn chân tiên sáo trang của Viêm Đế nằm trong tay Xích Đế.

    Thử nghĩ xem, Xích Đế có được mười một Thiên Mệnh, huyết thống Ma Phong, nội tình và thực lực như vậy đủ khiến gã được người đời xếp vào tồn tại sóng vai với Đại Đế Tiên Vương mười hai Thiên Mệnh.

    Có thể nói Xích Đế là một vị Đại Đế mười một Thiên Mệnh độc nhất vô nhị. Nhưng uy danh của Xích Đế không dựa vào ngoại vật, gã thật sự từng có mười hai Thiên Mệnh, không ai dám nghi ngờ về điều này.

    – Xích Đế điệu thấp đến không ngờ.

    Lý Thất Dạ gật đầu nói:

    – Yên tâm, ta sẽ tìm Xích Đế. Nếu Xích Đế thật sự muốn đi con đường Viêm Đế thì nên hiểu mình sẽ lựa chọn như thế nào.

    – Huyền Đế thì khó.

    Bàn về Xích Đế xong người đó bình tĩnh nói:

    – Lập trường của Huyền Đế rất mơ hồ, không chỉ về đại thế tương lai, với chính Thần tộc bọn họ thì lập trường của Huyền Đế không rõ ràng. Thái độ của Huyền Đế với các tộc đều mơ hồ, không có lập trường rõ ràng như Thiên Quyền nên ta cảnh giác với Huyền Đế hơn.

    Thiên Quyền là tổ chức Đại Đế do Thế Đế thống lĩnh. Lập trường của Thiên Quyền rất rõ ràng, bọn họ chắc chắn đứng bên Thiên tộc, lấy lợi ích Thiên tộc đi đầu.

    – Điều này thật sự hơi nguy hiểm.

    Lý Thất Dạ nói:

    – Đại Đế Tiên Vương mười hai Thiên Mệnh đều sẽ bị người theo dõi, chúng ta hay đối phương đều muốn khiến Đại Đế Tiên Vương mười hai Thiên Mệnh đứng về phía mình. Nếu tới lúc đó Huyền Đế không lựa chọn cũng khó cho hắn tiếp tục mơ hồ, giết không tha. Đây là mộ mũi nhọn, có thể đâm vào chỗ hiểm của kẻ địch hoặc chĩa vào chúng ta.

    Nếu Đại Đế Tiên Vương mười hai Thiên Mệnh ra tay nhất định sẽ tạo thành tổn thương rất lớn, ảnh hưởng lớn tới toàn bộ cục diện. Nên khi mật mưu việc lớn kinh thiên, Đại Đế Tiên Vương mười hai Thiên Mệnh là trọng điểm thảo luận của hai người.

    – Chính xác.

    Người đó gật đầu nói:

    – Khi cần thiết phải bức ép Huyền Đế. Tới lúc hắc ám buông xuống bị Huyền Đế đâm lén sau lưng sẽ loạn trận giác, chúng ta cần đặc biệt cảnh giác Huyền Đế.

    Lý Thất Dạ đồng ý tỏa định Đại Đế có mười hai Thiên Mệnh này:

    – Đúng thế, Cổ Thần dễ làm bây giờ chú trọng đề phòng Huyền Đế.

    – Ta sẽ chú ý từng hành động của Huyền Đế.

    Người kia gật đầu nói:

    – Còn về Nhất Diệp Tiên Vương thì không cần ta lo, ngươi nên biết rõ lập trường của Nhất Diệp Tiên Vương nhất.

    – Đúng là ta có thể quyết định lập trường của Nhất Diệp.

    Lý Thất Dạ gật gù:

    – Về lập trường bây giờ cần tỏa định, nếu Huyền Đế có hành động nghiên về quân địch phải tập trung hỏa lực tiêu diệt hắn! Chờ khi chính thức khai chiến cho Huyền Đế có cơ hội thì rắc rối.

    Người đó gật đầu nói:

    – Phải làm vậy.

    Cả hai lên kế hoạch toàn là đại chiến kinh thế, dính dáng tới năm tháng xa xưa nhất kỷ nguyên này, dính tới khởi nguồn. Bọn họ phải thắng trận đại chiến này, không phải thắng thảm mà là thắng áp chế, không thì tương lai bọn họ muốn phát động chinh chiến chung cực cũng bất lực.

    Trong mật mưu hai người bàn rất nhiều việc.

    Người đó nhìn Lý Thất Dạ, nửa đùa nửa thật nói:

    – Tuy ngươi vô cùng nghịch thiên, được gọi là vô địch cõi đời nhưng minh thương dễ tránh, ám tiễn khó phòng. Ngươi nên kiếm một vật trấn thế để phòng thân. Nếu có quỷ vật trong hắc ám đánh lén thì . . .

    – Binh khí bình thường không lấy mạng ngươi được, nếu trọng khí ra thì nguy. Dù ngươi bất tử cũng sẽ tổn thất nặng nề, không chừng Đại Đế Tiên Vương trong thiên hạ chờ cười ngươi. Đạo sư Tiên Đế nhà ngươi dù tính toán vô song, nhưng cuối cùng vẫn phải uống nước rửa chân của người ta.

    – Câu này dù nửa đùa nhưng có thành phần nghiêm túc, vì trong lòng họ biết rõ mình sẽ đối diện kẻ địch như thế nào.

    Lý Thất Dạ mỉm cười, mắt hấp háy:

    – Trọng khí, đã tới lúc nên kiếm một món.

    Người đó nghiêm túc nhìn Lý Thất Dạ:

    – Nếu có thể thì chân tiên sáo trang cũng được.

    – Chân tiên sáo trang.

    Lý Thất Dạ bình tĩnh nói:

    – Bây giờ chưa tới lúc, nếu cần thiết thì có thể lên chân tiên sáo trang. Trước kia Minh Nhân từng muốn để lại chân tiên sáo trang nhưng ta từ chối, giờ xem ra nếu điều kiện chín muồi, một bộ chân tiên sáo trang của Nhân Vương cũng tốt.

    Trên đời có năm bộ chân tiên sáo trang, Thần Mộc Thần Đế, Thế Đế, Xích Đế mỗi người có một bộ. Bộ chân tiên sáo trang của Minh Nhân Tiên Đế theo gã đi chinh chiến chung cực từ đó không xuất hiện nữa.

    Bộ chân tiên sáo trang còn lại vốn nằm trong tay Lục Đạo Nhân Vương, nhưng Lục Đạo Nhân Vương chết ở thiên tru,từ đó chân tiên sáo trang mất tích, không ai biết nó đi về đâu.

    Nghe đồn có nhiều Đại Đế Tiên Vương từng tìm bộ chân tiên sáo trang, dù sao sở hữu chân tiên sáo trang là có thực lực khác biệt. Nhưng những Đại Đế Tiên Vương khổ sở tìm kiếm, suy tính thì chân tiên sáo trang bặt vô âm tín, tung tích của nó là điều bí ẩn.

    – Chân tiên sáo trang của Nhân Vương.

    Người đó nhẹ gật đầu nói:

    – Cũng có thể thử một lần, nếu như không có nào thì tới lúc đó sẽ quyết định vậy.

    – Lần này đi Viễn Hoang cũng vì thử.

    Lý Thất Dạ cười nói:

    – Thật sự có thành tựu thì không cần chân tiên sáo trang, thứ tốt trong Viễn Hoang không kém. Thành công hay không tùy cơ duyên lần này.

    Khóe môi Lý Thất Dạ cong lên.

    Tại đây Lý Thất Dạ và người đó bàn rất nhiều, toàn bàn về cơ mật, cơ mật tuyệt đối.

    – Trận chiến này tìm ra nhóm Kiêu Hoành thì càng tốt.

    Người đó chốt lai:

    – Đây sẽ là chiến tranh có tính áp chế, một búa quyết định, không cần kéo dài, dựa vào thực lực trong tay chúng ta cộng thêm nhóm Kiêu Hoành thì có chín mươi phần trăm phần thắng.

    – Thời gian hơi lâu, khó nói. Lão già Thanh Mộc khiến người mong chờ, lão già này ranh hơn quỷ, hỏi ai nắm rõ về quỷ thì chắc chắn là Thanh Mộc.

    Lý Thất Dạ cười nói:

    – Không sao, ta mong chờ đời này, có lẽ thời đại đến, có Đại Đế Tiên Vương mười hai Thiên Mệnh mới sinh ra.​
     
    shaoyun, Vô Ưu, tanvuong404 and 3 others like this.
  2. Đẹp Trai Không Bao Giờ Sai

    Đẹp Trai Không Bao Giờ Sai Theo anh đi, tội đâu anh chịu! Premium Member

    Được thích:
    2,006
    Đế Bá
    Tác Giả: Yếm Bút Tiêu Sinh
    Chương 2930: Võ Phượng Ảnh đổi khác

    Nhóm dịch: Sói già
    Nguồn: Vipvandan.vn



    Người đó con ngươi co rút bình tĩnh hỏi:

    – Là người mà ngươi mang tới?

    – Khó nói.

    Lý Thất Dạ cười nói:

    – Có lẽ ra từ Thập Tam Châu.

    – Khó.

    Người đó lắc đầu nói:

    – Đời này Nhân Thánh, Kim Qua từng được người xem trọng, tiếc rằng bọn họ đều bỏ lỡ một lần cơ hội, cho dù trong hai người có kẻ trở thành Đại Đế Tiên Vương mười hai Thiên Mệnh thì một số việc khó nói. Đại Đế Tiên Vương mới lên còn non.

    – Có một số hấp dẫn bọn họ không cưỡng lại được, dù sao thời đại sắp đến, đám người kia đã thiếu kiên nhẫn, bọn họ cũng sẽ hành động. Nếu Đại Đế Tiên Vương mười hai Thiên Mệnh mới không chịu nổi hấp dẫn thì không phải chuyện tốt.

    – Vì vậy ai sẽ trở thành Đại Đế Tiên Vương mười hai Thiên Mệnh phải nằm trong phạm vi kiểm soát.

    Lý Thất Dạ mỉm cười nói:

    – Nếu không khống chế được vậy đừng để Đại Đế Tiên Vương mười hai Thiên Mệnh sinh ra.

    Lý Thất Dạ và người đó mật mưu rất lâu, hai người bàn rất nhiều bí mật kinh thiên. Sau khi tất cả được quyết định, hai người rời đi, dùng cách bí ẩn nhất trở về chỗ của mình. Hành động của họ không để lại bất cứ dấu vết nào, thậm chí xóa dấu vết thời không, chẳng cho ai cơ hội đuổi theo, thôi diễn.

    Trên đời trừ hai người ra không ai biết trong cuộc mật mưu này quyết định vận mệnh của nhiều người, quyết định hướng đi đại thế tương lai. Thậm chí vận mệnh của nhiều Đại Đế Tiên Vương cũng được quyết định trong cuộc mật mưu.

    Trong Số Hiệu Vạn Cổ, Tề Lâm Đế Nữ canh giữ ngoài cửa phòng Lý Thất Dạ không cho ai đến gần, không cho phép ai đi vào.

    Trừ Tề Lâm Đế Nữ canh giữ ngoài cửa ra trong sân có người chờ đợi. Người chờ là một nam một nữ, đều trẻ tuổi. Nữ là Võ Phượng Ảnh đã tới vài ngày.

    Két!

    Cánh cửa mở ra, Lý Thất Dạ bước ra.

    Thấy Lý Thất Dạ, Tề Lâm Đế Nữ thở phào:

    – Công tử!

    Tề Lâm Đế Nữ không cho rằng Lý Thất Dạ sẽ bị gì, nhưng mấy ngày nay không chút thanh âm làm nàng hơi lo.

    Lý Thất Dạ cười hỏi:

    – Đến Viễn Hoang chưa?

    Lý Thất Dạ duỗi lưng bộ dáng mới tỉnh ngủ hoặc vừa tu luyện xong, hơi mệt mỏi.

    Lý Thất Dạ không giả bộ, hắn vượt qua thời gian mà không để lại dấu vết gì, không mệt mới lạ.

    Tề Lâm Đế Nữ đáp ngay:

    – Còn chưa tới Viễn Hoang, phải vài ngày nữa.

    Lý Thất Dạ nhẹ gật đầu nói:

    – Vậy được, có chuyện gì hãy kêu ta.

    Lý Thất Dạ nói xong tính xoay người về phòng, dáng vẻ thoải mái.

    Mục đích chuyến đi của Lý Thất Dạ đã hoàn thành, đến Viễn Hoang chỉ tiện tay. Mục đích thật của Lý Thất Dạ là bí mật gặp người kia, nên bây giờ hắn nhẹ cả người.

    Khi Lý Thất Dạ định về phòng thì một thanh âm gọi hắn lại:

    – Lý Thất . . . Lý công tử!

    Là giọng của Võ Phượng Ảnh.

    Lý Thất Dạ xoay người lại, hắn nhìn Võ Phượng Ảnh và nam nhân đứng bên cạnh nàng.

    Hôm nay Võ Phượng Ảnh đặc biệt khác lạ. Ngày thường Võ Phượng Ảnh mặc áo giáp, anh khí khiếp người, cân quắc không thua tu mi. Hôm nay Võ Phượng Ảnh mặc áo đỏ, vạt áo phấp phới rất là xinh đẹp.

    Võ Phượng Ảnh vốn là mỹ lệ vô song, địa mỹ nữ kinh thế. Nhưng bình thường Võ Phượng Ảnh quá dữ dằn, cực kỳ bá đạo, mọi người hầu như bỏ qua nhan sắc của nàng. Khi Võ Phượng Ảnh khoác lên áo lụa thì cực kỳ xinh đẹp, hình dung bằng từ khuynh quốc khuynh thành không quá đáng, khiến người nhìn một lần liền lạc lối.

    Bình thường Võ Phượng Ảnh rất dữ, cực kỳ bá khí, nhưng hôm nay nàng đổi tính, bước đi thướt tha, trở nên dịu dàng hơn, như đổi thành người khác.

    Võ Phượng Ảnh cúi đầu xin lỗi Lý Thất Dạ:

    – Lý công tử, là ta kiến thức nông cạn không biết trời cao đất rộng, đụng chạm công tử . . .

    Lý Thất Dạ không kiềm được nhìn Võ Phượng Ảnh từ trên xuống dưới, nếu không thấy tận mắt thật khiến người khó tin Võ Phượng Ảnh trước mắt là Võ Phượng Ảnh hung hãn bá đạo, không giống nàng chút nào.

    Tề Lâm Đế Nữ nhìn dáng vẻ mềm mại của Võ Phượng Ảnh, nàng muốn cười mà không dám.

    Tề Lâm Đế Nữ nói nhỏ vào tai Lý Thất Dạ:

    – Võ thành chủ chờ công tử ở đây đã vài ngày, nàng chân thành xin lỗi công tử.

    Điều Tề Lâm Đế Nữ có thể làm là nói tốt vài câu cho Võ Phượng Ảnh, quan hệ giữa hai người có dịu đi hay không thì nàng không quyết định được.

    – Ta bị hoa mắt sao?

    Lý Thất Dạ nhìn Võ Phượng Ảnh dịu dàng, bật cười:

    – Chẳng lẽ hôm nay là mặt trời mọc từ hướng tây, nàng hoàn toàn thay đổi thành người khác.

    – Bà nội ngươi!

    Bị Lý Thất Dạ trêu chọc, Võ Phượng Ảnh không nhịn được lập tức ló đuôi, chanh chua nói:

    – Họ Lý, đừng có đạp cái mũi lên mặt!

    Trong khi Võ Phượng Ảnh nổi sùng thì nam nhân đứng bên cạnh nhắc nhở nàng:

    – Hình tượng, hình tượng, chú ý hình tượng, giữ hình tượng thục nữ, dịu dàng đáng yêu, nhu tình như nước.

    Nam nhân rất trẻ tuổi, đẹp trai, nhưng phong cách hơi lưu manh, cà lơ cà phất phơ, cực kỳ không đứng đắn, nhìn là biết không phải con nhà lành.

    – Dịu dàng cái đầu ngươi!

    Võ Phượng Ảnh cực kỳ tức giận nói:

    – Tiểu Thất, đều thằng nhãi nhà ngươi bày trò cho ta, phải làm thị ngươi mới được!

    – Tỷ, mọi việc khởi dầu khó khăn, nếu dễ ngay từ đầu thì trên đời không có việc khó.

    Người trẻ tuổi cười tủm tỉm khuyên Võ Phượng Ảnh, không đứng đắn nói:

    – Tục ngữ nói đúng, có công mài sắt có ngày nên kim, nếu tỷ muốn việc thành công thì phải cố gắng, phải thay đổi chính mình, không thì làm sao có cơ hội?

    – Tỷ hãy nhìn Đế Nữ xem, dịu dàng xinh đẹp chắc chắn được nam nhân thích, tỷ thấy có đúng không?

    Không biết tiểu tử này thật lòng muốn giúp Võ Phượng Ảnh hay đơn thuần góp vui, chỉ e thiên hạ không loạn.

    Tóm lại bộ dáng không đứng đắn của gã khiến người thấy không đáng tin.

    Nghe hai tỷ đệ đối thoại, Tề Lâm Đế Nữ che miệng không dsm bật cười.

    Nam nhân trấn an khuyên bảo, Võ Phượng Ảnh bớt nóng tính nhưng vẫn hậm hực nói với Lý Thất Dạ:

    – Họ Lý, không, Lý Thất Dạ, lần này xem như ta sai. Ân oán giữa ta và ngươi xóa bỏ, từ nay nước giếng không phạm nước sông.

    – Tỷ lại nói sai, gì mà nước giếng không phạm nước sông, vậy thì hai người đến chết cũng không qua lại rồi.

    Thanh niên lập tức khuyên Võ Phượng Ảnh:

    – Tỷ nên nói là: Lý công tử đại nhân rộng lợng không so đo với tiểu nữ tử . . .

    Lý Thất Dạ nhìn hai người, bất đắc dĩ nói:

    – Các người đang làm gì vậy?

    Lý Thất Dạ cười hỏi:

    – Đang diễn kịch sao?

    Bị Lý Thất Dạ nói mặt Võ Phượng Ảnh đỏ rực, vừa tức vừa giận, xấu hổ vô cùng.

    Võ Phượng Ảnh gắt gỏng với Lý Thất Dạ:

    – Diễn cái đầu ngươi!

    Đệ đệ lôi kéo Võ Phượng Ảnh sắp nổi khùng, trấn an nàng:

    – Rồi rồi, tỷ, bớt giận đi. Tỷ là thục nữ, thục nữ, hiểu chưa?

    Võ Phượng Ảnh vừa xấu hổ vừa tức giận kéo áo mình:

    – Chỉ tại ngươi ra ý tưởng thối nát, giả làm thục nữ cái khỉ gì, ta không thèm giả làm thục nữ!

    Lý Thất Dạ cười khổ, lắc đầu nói:

    – Nếu nàng muốn cởi đồ thì ta có ý kiến là quay về hãy cởi, nơi này không thích hợp cởi y phục.

    Võ Phượng Ảnh cứng người, khi nàng lấy lại tinh thần thì xấu hổ không chịu nổi, chỉ muốn tìm khe hở chui xuống đất.​
     
  3. Đẹp Trai Không Bao Giờ Sai

    Đẹp Trai Không Bao Giờ Sai Theo anh đi, tội đâu anh chịu! Premium Member

    Được thích:
    2,006
    Đế Bá
    Tác Giả: Yếm Bút Tiêu Sinh
    Chương 2931: Võ Thất (1)

    Nhóm dịch: Sói già
    Nguồn: Vipvandan.vn



    – Họ Lý, ta thích cởi thì cởi, mắc mớ gì tới ngươi!

    Võ Phượng Ảnh quê quá hóa giận xông lên, bực tức nói:

    – Ngươi rất mạnh thì giỏi lắm sao? Cùng lắm chúng ta đánh một trận nữa,ta thu thì giao mạng cho ngươi!

    Võ Phượng Ảnh nhe răng múa vuốt xông lên, bộ dáng dữ dằn, nhưng nàng không xông tới chỗ Lý Thất Dạ. Khí diễm giảm bớt nhiều, Võ Phượng Ảnh chỉ phô trương thanh thế, lòng lo sợ.

    Võ Phượng Ảnh lo sợ không phải vì Lý Thất Dạ mạnh hơn nàng, không vì hắn đánh bại nàng mà có lý do khác.

    Lý Thất Dạ nhìn bộ dạng của Võ Phượng Ảnh, cười nói:

    – Ta muốn mạng của nàng làm gì? Ta không phải Hắc Bạch Vô Thường lấy mạng người.

    – Hừ! Ai biết ngươi có phải hay không?

    Võ Phượng Ảnh mãi không thể áp sát Lý Thất Dạ, nàng đứng cách hắn không xa, hừ một tiếng, không biết làm sao tìm bậc thang cho mình xuống.

    Lý Thất Dạ nhìn Võ Phượng Ảnh, cười nói:

    – Thôi được rồi, chuyện quá khứ nên để cho nó đi qua. Ta không phải kẻ hẹp hòi, sau này đừng kiếm chuyện với ta nữa.

    Nếu Lý Thất Dạ thật sự ghét Võ Phượng Ảnh thì nàng không sống tới bây giờ, hắn đã tha mạng cho nàng thì sẽ không để bụng việc nhỏ này.

    Đệ đệ của Võ Phượng Ảnh huơ tay với nàng như đang cổ vũ.

    Võ Phượng Ảnh thấy đệ đệ cổ vũ mình thì can đảm hơn nhiều, nhưng không dám nhìn thẳng mắt Lý Thất Dạ.

    Võ Phượng Ảnh hầm hừ:

    – Hừ hừ hừ, nói vậy là đã tha thứ cho ta.

    Thấy bộ dáng của Võ Phượng Ảnh, Lý Thất Dạ mỉm cười ung dung nói:

    – Có người xin lỗi giống nàng sao? Xin lỗi thì nên có bộ dáng xin lỗi.

    Võ Phượng Ảnh căng thẳng, nàng hừ lạnh một tiếng:

    – Xin lỗi như vậy còn không được, ngươi muốn thế nào?

    Võ Phượng Ảnh tỏ vẻ tức giận để che giấu nỗi lòng thấp thỏm.

    Lý Thất Dạ nói đùa:

    – Xin lỗi người dù gì phải dịu dàng chút, nàng gắt gỏng thế mà là xin lỗi sao?

    Mặt Võ Phượng Ảnh đỏ rực trừng Lý Thất Dạ:

    – Ngươi . . . !

    Tề Lâm Đế Nữ, Lý Thất Dạ đều nghĩ rằng Võ Phượng Ảnh sẽ xốc nóc. Nhưng Võ Phượng Ảnh từ trừng Lý Thất Dạ bỗng chốc cúi thấp đầu, hơi do dự, không cam lòng nhưng nàng vẫn bước chậm tiến tới trước.

    Võ Phượng Ảnh đứng trước mặt Lý Thất Dạ, cúi đầu, do dự một lúc lâu cuối cùng phồng hết ca đảm nghẹn ra một câu:

    – Là . . . Là . . . Là lỗi của ta.

    Với Võ Phượng Ảnh thì nói câu này thật khó.

    Tính cách cứng đầu như Võ Phượng Ảnh thà chết chứ không chịu khuất phục, nàng thừa bị chém đầu chứ không cúi đầu trước ai, nhưng bây giờ nàng làm vậy.

    Nhìn Võ Phượng Ảnh cúi đầu, Lý Thất Dạ thầm thở dài.

    Lý Thất Dạ thản nhiên nói:

    – Ta đã không để bụng việc này, vừa rồi chỉ đùa với nàng.

    Lý Thất Dạ tạm dừng, chậm rãi nói:

    – Nàng không cần ủy khuất cầu toàn, nàng vốn là người nào thì cứ giữ như thế.

    Võ Phượng Ảnh ngạc nhiên nghe Lý Thất Dạ nói, nàng đứng ngây tại chỗ không biết làm sao, dáng vẻ mất tự nhiên, không biết nên nói cái gì.

    – Cố lên, cố lên, tỷ tỷ, có hy vọng rồi!

    Đệ đệ đứng bên cạnh vỗ tay cười to bảo:

    – Ôm được mỹ nam về hay không phải xem hiện tại!

    – Võ Thất!

    Mặt Võ Phượng Ảnh đỏ rực, nàng vô cùng xấu hổ khùng lên, mới rồi còn ba phần thục nữ khoảnh khắc biến khủng long khạc ra lửa. Võ Phượng Ảnh lao tới đấm đá vào đệ đệ.

    Đệ đệ của Võ Phượng Ảnh sợ quá ngồi xổm xuống ôm chặt đầu mặc cho nàng đánh.

    Nhưng tiểu tử này bị Võ Phượng Ảnh đá đấm miệng vẫn tiện, không sợ chết trêu chọc:

    – Tỷ thật vô lương tâm, có khác giới không nhân tính. Ta tốt bụng dạy tỷ câu nam nhân, giờ tỷ bán đứng ta, còn đánh ta. Tỷ không có lương tâm gì hết, sau này ta không dạy tỷ câu nam nhân nữa.

    – Ngươi câm miệng cho ta!

    Võ Phượng Ảnh quá xấu hổ, ước gì mặt đất nứt ra cho nàng chui vào. Đang yên lành mất hết mặt mũi trước Lý Thất Dạ, đều tại Tiểu Thất đáng ghét! Võ Phượng Ảnh gầm lên, đánh đệ đệ càng nặng tay, chỉ muốn đánh gã rớt xuống thuyền.

    – Rồi rồi rồi, ta ngậm miệng, ta ngậm miệng.

    Võ Thất ôm chặt đầu, tuy ngậm miệng nhưng vẫn tiện cười nói:

    – Tỷ dù có bắt ta im nhưng không xóa được sự thật tỷ thấy sắc quên đệ, ta dù gì là đệ đệ ruột của tỷ.

    Hai tỷ đệ một người đánh túi bụi, vừa xấu hổ vừa tức giận. Người kia ôm đầu mặc Võ Phượng Ảnh đánh, miệng lải nhải.

    Tề Lâm Đế Nữ nhìn hai tỷ đệ, nàng buồn cười nhưng không dám cười, che miệng. Hai tỷ đệ tếu thật.

    Cuối cùng Võ Phượng Ảnh đánh mệt đành dừng tay. Võ Thất ôm chặt đầu, dù gã bị Võ Phượng Ảnh đánh nhưng vẫn dạt dào sức sống, xem ra gã thường xuyên làm bao cát nên thói quen nàng quyền đấm cước đa.s

    Võ Phượng Ảnh bực tức dừng tay, thấy Lý Thất Dạ cười tủm tỉm đứng một bên nhìn bọn họ thì nàng xấu hổ muốn chết. Võ Phượng Ảnh không dám nhìn Lý Thất Dạ, cảm thấy cực kỳ mất mặt, nàng oán hận địa trừng Võ Thất một cái, đều tại Tiểu Thất chết tiệt hại!

    Võ Thất không để bụng, cà lơ phất phở. Tỷ tỷ đánh gã mệt rồi Võ Thất đứng dậy phủi bụi dính trên người, dáng vẻ thoải mái.

    Võ Thất tiến lên, cúi thấp người hướng Lý Thất Dạ:

    – Tiểu đệ là Võ Thất, trong nhà đứng hàng thứ bảy, xin chào tỷ phu.

    Võ Thất nói chuyện hay cử chỉ đều rất khéo léo, ưu nhã, nhìn liền biết có phong phạm tử đệ thế gia, trừ câu nói sau cùng.

    Vừa rồi còn chẳng ra hình dáng chóp mắt trở nên tao nhã khiến người nghĩ là diễn kịch, nhưng tiểu tử này thật là bất cần đời.

    Võ Phượng Ảnh nghe thế cực kỳ xấu hổ, mặt đỏ rực.

    Võ Phượng Ảnh không dám nhìn Lý Thất Dạ, nàng gầm hướng Võ Thất:

    – Tiểu Thất chết tiệt!

    Võ Thất thấy tỷ rống lớn liền nhảy ra sau lưng Lý Thất Dạ:

    – Tỷ, khí chất, khí chất, giữ khí chất thục nữ.

    Võ Thất ló đầu ra cười toe nói với Võ Phượng Ảnh:

    – Nếu tỷ suốt ngày rống to như cọp cái nhất định sẽ khiến tỷ phu thất vọng.

    Võ Phượng Ảnh bị đệ đệ chọc tức hộc máu, nàng vừa xấu hổ vừa tức giận. Võ Thất núp sau lưng Lý Thất Dạ làm Võ Phượng Ảnh không có can đảm lao qua dạy cho bài học.

    Lý Thất Dạ cười cười túm Võ Thất ra, nhìn gã, lạnh nhạt nói:

    – Huyết thống đường hoàng Long thành, xem ra Long thành bồi dưỡng ngươi như chính thống.

    – Ha ha ha, tỷ phu hiểu lầm.

    Võ Thất cười tủm tỉm:

    – Tỷ của ta mới là chính thống Long thành, tỷ lèo lái tương lai Long thành, tiểu đệ chỉ ăn không ngồi rồi.

    Lý Thất Dạ thản nhiên nói:

    – Nếu không phải chính thống thì sao Long thành truyền thử áp đáy hòm cho ngươi?

    Võ Thất cười gượng:

    – Chỉ là đánh bậy đánh bạ, có vậy thôi.

    Trong lòng Võ Thất thầm hoảng, trước ánh mắt bình thản của Lý Thất Dạ khiến gã cảm giác mình trần truồng, không thứ gì giấu được đôi mắt hắn. Lý Thất Dạ liếc sơ nhìn ra ngay bí mật giấu sâu nhất của gã, quá khủng khiếp.

    Nghe Lý Thất Dạ khen đệ đệ, Võ Phượng Ảnh ghen tỵ hừ lạnh một tiếng:

    – Hừ! Ý của ngươi là ta làm thành chủ danh bất chính ngôn bất thuận phải không?

    Lý Thất Dạ nhìn Võ Phượng Ảnh, mỉm cười nói:

    – Nàng tu luyện thành’ Cuồng Cổ Ma Hàng’, có thể trở thành thành chủ, chấp chưởng Long thành, điều này không bất ngờ, cũng có đầy đủ tư cách. Nhưng hắn mới là chính thống, huyết thống Long thành đều truyền thừa như vậy.​
     
    rukuru, shaoyun, tanvuong404 and 3 others like this.
  4. Đẹp Trai Không Bao Giờ Sai

    Đẹp Trai Không Bao Giờ Sai Theo anh đi, tội đâu anh chịu! Premium Member

    Được thích:
    2,006
    Đế Bá
    Tác Giả: Yếm Bút Tiêu Sinh
    Chương 2932: Võ Thất (2)

    Nhóm dịch: Sói già
    Nguồn: Vipvandan.vn



    Võ Phượng Ảnh khẽ hừ, không phản bác Lý Thất Dạ. Võ Phượng Ảnh cúi đầu, mãi không dám nhìn thẳng vào mắt Lý Thất Dạ.

    – Tỷ phu nói gì kỳ, cái gì mà chính thống hay không, thật ra chỉ là ngựa đực.

    Võ Thất cười gợng:

    – Nếu cho ta lựa chọn thì ta tuyệt đối không muốn làm chính thống gì đó.

    Lý Thất Dạ mặc kệ Võ Thất, lạnh nhạt nói:

    – Lần sau ngươi còn keu lung tung ta sẽ ném ngươi ra Số Hiệu Vạn Cổ.

    Lý Thất Dạ nói xong xoay người về phòng.

    Võ Phượng Ảnh nhìn Lý Thất Dạ đi vào phòng, nàng hé môi muốn nói nhưng ngập ngừng thật lâu vẫn không có can đảm.

    Lý Thất Dạ vừa bước chân qua ngưỡng cửa chợt khựng lại, quay đầu nói với Võ Phượng Ảnh:

    – Thật ra nàng mặc hồng thường rất đẹp, khuynh quốc khuynh thành.

    Lý Thất Dạ nói xong biến mất trong phòng.

    Lý Thất Dạ đột nhiên nói một câu làm Võ Phượng Ảnh giật mình ngây người, khi tỉnh táo lại thì che mặt hồng, không biết xấu hổ hay vui vẻ.

    Võ Phượng Ảnh cảm thấy hôm nay quá mất mặt, bị đệ đệ làm mất hết mặt mũi, ai ngờ cuối cùng được Lý Thất Dạ khen một câu. Hạnh phúc đến quá đột nhiên với nàng.

    Võ Thất chạy tới bên cạnh Võ Phượng Ảnh:

    – Hi hi hi, đây là điềm lành.

    Võ Thất cợt nhả xúi giục Võ Phượng Ảnh:

    – Tục ngữ nói rất hay, nàng đuổi theo nữ cách ngọn núi, nữ theo nam cách tờ giấy. Ta tin tưởng tỷ của ta vô cùng quyến rũ, cố gắng một chút là bắt vào tay ngay.

    Võ Phượng Ảnh hung tợn lườm Võ Thất:

    – Tiểu Thất chết tiệt, mặc kệ ngươi!

    Tâm tình Võ Phượng Ảnh rất tốt không thèm để ý Võ Thất, nàng lườm gã rồi bước đi.

    Võ Phượng Ảnh kéo tay Tề Lâm Đế Nữ, ngoan ngoãn mà thân thiết năn nỉ:

    – Mộng Oánh tỷ tỷ có gì cần ta giúp không? Ta làm trợ thủ cho tỷ tỷ được không?

    Tề Lâm Đế Nữ cười khổ, ngoài miệng không nói nhưng nàng thầm lắc đầu. Vì Tề Lâm Đế Nữ biết lai lịch của Lý Thất Dạ, có một số việc không đơn giản như đã tưởng.

    Võ Thất thấy bộ dạng của tỷ tỷ, hắng giọng nói:

    – Hừ hừ hừ, ta nói mà, có khác giới không nhân tính.

    Võ Thất gật gù nói:

    – Đệ đệ ruột ta đây chưa từng thấy tỷ tốt với ta như thế, lai tốt với người lạ, vì người lạ đánh ta thảm thơng. Ài, nữ nhân khi đã mê muội thì hết thuốc chữa.

    Số Hiệu Vạn Cổ tiếp tục tiến lên, một đường lướt nhanh rốt cuộc đến Viễn Hoang.

    Khi đến Viễn Hoang, giọng thuyền trưởng vang vọng trong Số Hiệu Vạn Cổ:

    – Đã tới Viễn Hoang, các vị chuẩn bị sẵn sàng. Số Hiệu Vạn Cổ sẽ đậu lại vách đá Phao Miêu một tháng, sau một tháng sẽ khởi hành về thành. Khách quan đi chuyến về chú ý, khách quan mua vé quay về hãy sắp xếp thời gian của mình.

    Trong thuyền nhiều hành khách nghe thông báo thì phấn khởi tinh thần.

    – Đến Viễn Hoang rồi!

    Một số người vừa hồi hộp vừa hưng phấn, đặc biệt là người lần đầu tiên đến Viễn Hoang.

    Nhiều người lao ra khỏi phòng đứng trên sàn tàu nhìn Viễn Hoang phía xa.

    Tề Lâm Đế Nữ nghe thông báo đã tới Viễn Hoang thì đứng dạậ ngay, nhìn ra xa:

    – Đến Viễn Hoang!

    Nghe nói tới Viễn Hoang, Võ Thất xoa tay làm bộ dáng hốt mẻ lớn:

    – He he, Viễn Hoang, ta đến đây. Không chưng ta sẽ lượm được một thanh binh khí tuyệt thế càn quét cửu thiên thập địa.

    Thích Hồn Lâm ngồi một bên cười lắc đầu nói:

    – Lượm được một thanh binh khí tuyệt thế, đừng mơ mộng. Có thể đến Viễn Hoang trải nghiệm sự đời, tăng kiến thức và sống sót quay về đã là hết sức may mắn. Muốn lấy được báu vật gì trong Viễn Hoang thì chỉ có Đại Đế Tiên Vương hoặc Thượng Thần cao vi mới làm nổi. Người bình thường trừ phi siêu may mắn thì họa may được thứ tốt ở Viễn Hoang.

    Thích Hồn Lâm là Thượng Thần có ba đồ đằng, kiến thức rất rộng, vãn bối không thể sánh bằng.

    Võ Thất cười tủm tỉm nịnh hót Thích Hồn Lâm:

    – Hi hi hi, có Thượng Thần như tiền bối che chở chúng ta thì chúng ta có thể hoành hành bá đạo ở Viễn Hoang.

    Thích Hồn Lâm lắc đầu nói:

    – Ngươi đừng tâng bốc ta, tiểu thần như ta không là gì trong Viễn Hoang, lòng vòng bên ngoài Viễn Hoang thì ta còn miễn cưỡng bảo đảm ngươi không gặp chuyện. Nếu ngươi bắt ta đi sâu hơn thì khó khăn, Đại Đế Tiên Vương mười một Thiên Mệnh còn phải chết trong đó, chút bản lĩnh của ta không đủ để nhét kẽ răng.

    Tuy Thích Hồn Lâm là một vị Thượng Thần nhưng bản thân không hống hách,dễ thân với vãn bối.

    Lời Thích Hồn Lâm nói làm đám người Võ Phượng Ảnh lòng chùng xuống. Vị Thượng Thần nói câu đó sẽ không vì muốn đe dọa bọn họ.

    Võ Thất cười tủm tỉm:

    – Không sao, ta tin tưởng bản lĩnh của tiền bối.

    – Nếu muốn đi trong Viễn Hoang thì theo Lý công tử đáng tin hơn nắm xương già ta đây nhiều.

    Thích Hồn Lâm cười lắc đầu nói:

    – Ta cũng chỉ đi theo sau Lý công tử nhờ ơn huệ.

    Số Hiệu Vạn Cổ chậm rãi chạy vào cảng, đây là một vách đá cực kỳ to lớn. Số Hiệu Vạn Cổ lớn đúng không? Nhưng vách đá càng to hơn, tường thần dài hơn ức vạn dặm chắn mảnh vũ trụ này, khiến người không cách nào vượt qua.

    Cảng này là lối vào Viễn Hoang, cũng là nơi cách Viễn Hoang gần nhất mà an toàn nhất. Vì có vách tường vượt qua vũ trụ chắn tại đây, ngăn cản bất cứ lực lượng nào trùng kích nên tất cả thuyền đến Viễn Hoang đều đậu tại đây.

    Lúc này nhêìu người đứng trên sàn tàu nhìn hướng Viễn Hoang.

    Viễn Hoang mờ tối trong sương mù như cự thú siêu khổng lồ ngồi xổm trong vũ trụ. Nó vắt ngang nguyên vũ trụ, mênh mông vô biên.

    Tuy không thể thấy toàn cảnh Viễn Hoang nhưng chỉ một góc đủ rung động hồn người.

    Các ngọn núi nơi này đâm thẳng lên vũ trụ, mỗi ngọn núi to lớn vô cùng, đều có ngân hà quanh quẩn. Mỗi ngọn núi đâm sâu vào ngân hà, vô cùng đồ sộ, cực kỳ rung động hồn người.

    Nhưng nhiều ngọn núi bị đánh nát. Có núi bị chém thành hai nửa, có núi bị chém ngang, có nguyên ngọn núi bị bứng lên lơ lửng trong vũ trụ. Vũ trụ có vô số đá vụn dất nát, rất là rung động hồn người.

    Trên bầu trời Viễn Hoang lơ lửng các ngôi sao to, nhìn kỹ còn có các ngân hà bị kéo vào vòm trời.

    Nhưng dù là ngôi sao lớn hay các ngân hà đều tan vỡ. Có ngôi sao bị đánh thủng, dường như một ngón tay vạch qua đâm xuyên các ngôi sao. Có ngôi sao lớn bị đạp nát, nh có người khổng lồ bước qua bầu trời, một bước đạp nát một ngân hà. Có ngôi sao vỡ vụn như bị một đấm đánh nát các ngân hà.

    Những cảnh tượng trước mắt rung động hồn người, ai nhìn cũng hút ngụm khí lạnh. Có thể nói Viễn Hoang quá đồ sộ, ai nhìn thấy Viễn Hoang như vậy, dù chưa bước chân vào cũng đã đáng giá.

    Biết bao người khi nhìn Viễn Hoang đều bị cảnh tượng Viễn Hoang rung động:

    – Viễn Hoang!

    Nhiều cường giả tu sĩ sau khi nhìn Viễn Hoang thì liếc nhau, đám người do dự. Có khá nhiều người lần đầu tiên tới Viễn Hoang mang trong mình hùng tâm tráng chí, còn dõng dạc tuyên bố phải được cơ duyên lớn trong Viễn Hoang mới trở về.

    Nhưng khi chính mắt thấy cảnh tượng đồ sộ của Viễn Hoang thì nhiều người thầm kinh hoàng, hụt hơi. Làm vỡ nát cả thế giới thì cần lực lượng khủng bố cỡ nào?​
     
    rukuru, shaoyun, tanvuong404 and 3 others like this.
  5. Đẹp Trai Không Bao Giờ Sai

    Đẹp Trai Không Bao Giờ Sai Theo anh đi, tội đâu anh chịu! Premium Member

    Được thích:
    2,006
    Đế Bá
    Tác Giả: Yếm Bút Tiêu Sinh
    Chương 2933: Đến Viễn Hoang

    Nhóm dịch: Sói già
    Nguồn: Vipvandan.vn



    Trước khi đến đây đám người nghe kể đủ chuyện về Viễn Hoang, nghe nói Viễn Hoang là đất đại hung, đôi khi Đại Đế Tiên Vương khó sống quay về. Nhưng đó chỉ là nghe nói, không thấy tận mắt thì không bị kích thích. Hôm nay rốt cuộc đi tới Viễn Hoang, chính mắt nhìn cảnh tượng đồ sộ, rung động tâm linh bọn họ, khiến bọn họ hốt hoảng trong lòng, hụt hơi.

    Sau khi chính mắt nhìn Viễn Hoang, có vãn bối hỏi nhỏ trưởng bối cạnh mình:

    – Có lên hay không?

    Trưởng bối lặng im, khó quyết định.

    Két!

    Cửa phòng Lý Thất Dạ mở, hắn bước ra ngoài.

    Trông thấy Lý Thất Dạ, Tề Lâm Đế Nữ chạy tới nghênh đón ngay:

    – Công tử.

    Lý Thất Dạ gật đầu, nhìn bọn họ. Võ Phượng Ảnh nhởn miệng người, hôm nay nàng vẫn mặc áo giáp nhưng khác với bình thường,hiển nhiên nàng có trang điểm tỉ mỉ. Võ Phượng Ảnh bới kiểu tọc xứng đôi với áo giáp, khiến nàng có vẻ dịu dàng hơn nhiều, áo giáp tôn lên nàng càng xinh đẹp. Bộ dạng Võ Phượng Ảnh không chỉ anh tư hiên ngang, có ba phần dịu dàng như nước, khuynh quốc khuynh thành. Khi Võ Phượng Ảnh cười khiến người thần hồn điên đảo.

    Thấy Lý Thất Dạ, Võ Thất cười hỏi:

    – Hi hi hi, đại ca, chúng ta vào Viễn Hoang chưa?

    Lý Thất Dạ liếc Võ Thất, không đáp, hắn đứng trên ngọn núi nhìn hướng Viễn Hoang.

    Nơi nhóm Lý Thất Dạ ở là một trong những chỗ cao nhất Số Hiệu Vạn Cổ nên đứng ở đây nhìn ra xa có thể thấy rõ ràng.

    Lúc này Số Hiệu Vạn Cổ đậu bên vách đá, đã thả thang xuống, ai đều có thể xuống thuyền lên bờ, nhưng tạm thời cha có người lên bờ. Rất nhiều hành khách hoặc do dự hoặc chuẩn bị bước cuối cùng cho việc lên bờ. Dù sao Viễn Hoang cực kỳ nguy hiểm, không ai dám tùy tiện lên bờ, sơ sẩy một cái thì khó mà sống sót trở về.

    Khi không ai lên bờ đột nhiên có một đội xuất hiện, bọn họ chuẩn bị xuống thuyền leo lên Viễn Hoang.

    Đây là đội thứ nhất sắp lên Viễn Hoang nên khiến nhiều người chú ý. Hấp dẫn người ta chú ý không chỉ vì đây là đội đầu tiên lên Viễn Hoang, quan trọng nhất vì đội để lộ hơi thở bí ẩn đặc biệt bắt mắt.

    Đội này không đông, hoảng mấy chục người, thành viên mặc áo đen rộng thùng thình. Bọn họ không chỉ khoác áo đen bao phủ dáng người và khuôn mặt, còn dùng thủ đoạn đặc biệt che giấu mình. Dù ngươi mở thiên nhãn ra cũng không nhìn thấu bọn họ được, không cách nào thấy rõ khuôn mặt.

    Đội mấy chục người nâng quan tài gỗ, quan tài bằng gỗ cũng được che vải đen kín mít, khiến người không thể nhìn rõ hình dạng.

    Thấy đội bí ẩn như thế sắp lên Viễn Hoang, nhiều người chú ý, tràn ngập tò mò.

    – Đội này có lai lịch thế nào?

    Đám người tràn ngập tò mò đoàn người này nhưng không ai giải thích được lai lịch của bọn họ, vì trên Số Hiệu Vạn Cổ chưa từng có người gặp qua.

    Có lẽ từ lúc lên Số Hiệu Vạn Cổ thì đội người này chưa từng lộ mặt, bọn họ cứ lì trong phòng mãi khi đến Viễn Hoang mới bước ra.

    Vì vậy tạm thời không ai nói ra lai lịch đoàn người được. Dĩ nhiên thuyền trưởng Số Hiệu Vạn Cổ biết, làm thuyền trưởng gã không thích bàn luận về hành khách của mình với người ngoài.

    Thích Hồn Lâm đứng trên ngọn núi cùng nhìn phương xa, lão bị đoàn người này hấp dẫn, nhìn chằm chằm đội người, rung động nói:

    – Đội này rất tà khí, tà môn.

    Thích Hồn Lâm dù gì là Thượng Thần, có ba đồ đằng, tu luyện của lão cảm quan rất nhạy bén, nhanh chóng phát hiện manh mối.

    – Tà khí? Tà khí thế nào?

    Võ Thất cũng nhìn đội người:

    – Đúng là bí hiểm, ra vẻ thần bí chẳng lẽ làm việc gì không thể gặp người?

    – Cỡ ngươi không cảm nhận được.

    Thích Hồn Lâm nói với Võ Thất:

    – Những người này không có hơi sống, không giống đồng loại của chúng ta. Không chỉ là bách tộc, bọn họ không thuộc về chủng tộc nào.

    Lý Thất Dạ nhìn chăm chú quan tài gỗ, thản nhiên nói:

    – Bọn họ là tộc Huyết Di!

    – Tộc Huyết Di!

    Thích Hồn Lâm giật mình kêu lên:

    – Đó là tộc Huyết D trong truyền thuyết, bọn họ thật sự tồn tại?

    Lý Thất Dạ lạnh nhạt nói:

    – Bọn họ tồn tại rất cổ xưa, xưa đến vượt qua tưởng tượng của ngươi.

    Võ Phượng Ảnh khẽ hỏi:

    – Cái gì là tộc Huyết Di?

    Võ Phượng Ảnh làm thành chủ Long thành, học thức cũng uyên bác nhưng chưa từng nghe về tộc Huyết Di.

    Thích Hồn Lâ nhìn chăm chú vào đội người:

    – Là một chủng tộc trong truyền thuyết, một chugrn tộc rất khủng bố.

    – Nghe đâu bọn họ là chủng tộc cực kỳ hung tàn, sinh linh nào đến gần hang ổ của bọn họ thì chỉ có đường chết. Nghe đồn nơi bọn họ cư ngụ là khu vực tử vong khủng khiếp nhất.

    – Ta chưa từng thấy chủng tộc này, bởi vì bọn họ chưa bao giờ giao lưu với người ngoài, không qua lại với chủng tộc hay người nào. Tộc Huyết Di là một chủng tộc cô lập đơn độc, rất bí ẩn, rất quỷ dị. Nhưng có người nói tộc Huyết Di mang theo xui rủi, hễ bọn họ xuất hiện thì không có chuyện tốt.

    Nói tới đây vẻ mặt Thích Hồn Lâm trầm trọng.

    Võ Thất rất tò mò đội người bí ẩn, hỏi:

    – Tại sao là xui rủi? Chẳng lẽ bọn họ truyền bá ôn dịch?

    – Vì bọn họ ăn thịt người.

    Khi Võ Thất tràn đầy hào hứng, Lý Thất Dạ lạnh nhạt nói:

    – Là ăn tươi nuốt sống không nhả xương.

    – Thật không vậy?

    Võ Thất giật mình kêu lên:

    – Trên đời có nhiều hung nhân, Thập Tam Châu từng có cường giả tàn nhẫn ăn thịt người, đây không tính là xui rủi đi?

    Thế giới lớn không gì không có. Từng có tu sĩ tàn nhẫn ăn thịt người, số lượng không ít nên không tính là mới lạ gì.

    – Vì bọn họ chỉ ăn thịt người.

    Lý Thất Dạ lạnh lùng liếc Võ Thất:

    – Bọn họ muốn sinh ra hậu đại thì phải ăn một người khác, ăn một người rồi mới sinh ra hậu đai, không thì bọn họ sẽ tuyệt chủng.

    Võ Thất giật mình:

    – Ăn một người trong nam nữ.

    – Bọn họ không chia nam nữ,chỉ là một đam quái vật, hoặc nên nói là vật chết.

    Lý Thất Dạ lạnh nhạt nói:

    – Bọn họ không thuộc về thế giới này, nên liều mạng muốn phồn vinh nhưng không thể thành công, bọn họ chỉ có ăn một đồng tộc thì mới sinh ra hậu đại được. Thê là hậu đại của họ ít dần.

    – Bọn họ từng có một thời gian điên cuồng, ăn cường giả bách tộc, ba tộc Thần, Ma, Thiên. Tu sĩ càng mạnh bọn họ càng thích ăn, vì họ muốn luyện hóa tinh huyết những thực vật, hy vọng qua đó sinh ra hậu đại. Xác suất nhỏ gần bằng không, nhưng ít ra bọn họ có cơ hội. Nên bọn họ từng có hành động vĩ đại là một hơi ăn mười quốc tám cương.

    Nghe Lý Thất Dạ nói, Võ Phượng Ảnh, Tề Lâm Đế Nữ rùng mình:

    – Một hơi ăn tu sĩ của mười quốc tám cương.

    Một hơi ăn mười quốc tám cương bao gồm sinh mệnh nhiều cỡ nào, ai nghe thấy cũng sẽ ớn lạnh. Tuy có cường giả suốt đời giết vô số người, với nhiều tu sĩ thì giết chóc là chuyện bình thường cỏn con trong Thập Tam Châu.

    Nhưng ăn sinh linh mười quốc tám cương thì rất khủng bố. Thử nghĩ xem, tu sĩ thành thức ăn trong miệng người khác là chuyện nổi da gà biết mấy.

    – Ta có nghe về chuyện này.

    Thích Hồn Lâm cảm thán rằng:

    – Chuyện này khiến rất nhiều Đại Đế Tiên Vương tức giận, có Đại Đế Tiên Vương đích thân ra tay trấn giết bọn họ, cho nên tộc Huyết Di phải tốn về ổ, từ nay ít khi xuất hiện, không còn lộ mặt trong Thập Tam Châu. Không ngò lần này tộc Huyết Di đi ra.​
     
    rukuru, shaoyun, tanvuong404 and 3 others like this.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 1)