↑ ↓

 V.I.P  LS Q.Sự Dạ Thiên Tử - Q11 C73 (Free Q6C10) - Nguyệt Quan

Thảo luận trong 'Truyện VIP' bắt đầu bởi minh luan, 25/12/14.

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.
  1. DẠ THIÊN TỬ
    Tác giả: Nguyệt Quan


    Quyển 1: Giấc mộng Tây du.
    Chương 1: Phòng giam chữ Huyền số một.


    Nguồn: Thienthucac
    (¯`'•.¸(¯`'•.¸† Nhóm dịch: KoCo & friends †¸.•'´¯)¸.•'´¯)









    Hắn vốn dòng dõi quan chức nhưng không phải vương hầu, xuất thân thế gia nhưng lại không phải cao môn. Chỉ là một kẻ đứng đầu Lục Phiến Môn. Hắn vốn định cứ thế ôm cái bát sắt từ thời tổ tiên truyền xuống, không ngờ gặp phải một tên lừa đảo dẫn tới một nơi khác. Chuyến đi này, một đi khó có ngày về.

    Hắn tự nhận nghĩa bạc vân thiên, thái độ làm người tứ hải, là một bằng hữu có thể gửi gắm cả thê tử cho. Nhưng chỗ tới, tất cả cao phụ quý nữ đều trốn trong khuê phòng không gặp người. Hắn tự xưng tính cách thuần lương, dám giúp mọi người làm điều tốt...



    - Có người nói nơi này là âm tào địa phủ. Loại người như chúng ta đúng là quỷ tốt trong điện Diêm La, nói linh tinh, rõ ràng là linh tinh mà! Đây là người không biết về chúng ta vu oan chúng ta! Loại thành kiến và hiểu lầm này khiến chúng ta mệt nhọc, khiến người tận trung với cương vị công tác vô cùng đau đớn.

    Người nói chuyện mặc một bộ đồ nha sai màu xanh nhạt, trên đầu đội mũ vải có vẻ lớn hơn đầu hắn một chút, bên hông thắt một cái đai vải đỏ cổ xưa, dưới chân là một đôi giày ống bề ngoài đen trắng không quá vừa chân, trông rõ ràng là một tên lính canh ngục.

    Thế nhưng, hắn đứng trong phòng giam tối tăm không ánh mặt trời của phòng giam chữ Huyền trong gian số 1, đại lao Hình bộ thành Bắc Kinh. Đối với những quan viên phạm tội vừa bị giam vào nhà tù, giọng điệu và thái độ của hắn lại khiêm tốn tựa như tiểu nhị mời chào buôn bán trên "Xuân Phong Đắc Ý Lâu", chẳng qua trên vai thiếu một chiếc khăn tay mà thôi.

    Hắn còn rất trẻ tuổi, đang tuổi thiếu niên quá độ thanh niên. Dáng người không cao không lùn, hình thể vừa phải, dung mạo trung bình khá, nhưng cặp mày tựa như lá liễu làm nổi bật đôi mắt linh động khác thường. Nhất là khuôn mặt kia đường nét rõ ràng, hơi có vẻ như môi hồng răng trắng.

    Hắn cười nhẹ nhàng, dịu dàng như xử nữ:

    - Ta họ Diệp, Diệp Tiểu Thiên, lúc ba tuổi đã ở trong thiên lao, năm mười sáu tuổi chính thức thay thế cha ta, trở thành một tên thủ tốt của phòng giam chữ Huyền thứ nhất. Năm nay là năm Vạn Lịch thứ tám, tính toán ra cũng gần ba năm rồi, được Tư Ngục đại nhân yêu mến nên hiện xấu hổ mà nhận chức đội trưởng nhà lao số một. Tiểu Thiên ta bản tính lương thiện...

    Diệp Tiểu Thiên tự biên tự diễn nói tới câu đó, thì một tên ngục tốt khoảng ba mươi tuổi bước nhanh tới bên cạnh hắn, dán vào lỗ tai hắn nhỏ giọng bẩm báo:

    - Lão đại, có người gây sự, chê thức ăn của chúng ta kém, chê chăn đệm ẩm ướt, ngài xem...

    Diệp Tiểu Thiên hơi nghiêng đầu, thấp giọng hỏi:

    - Là tên khốn chưa mở mắt nào, đã đến chỗ chúng ta còn dám ngang ngược?

    Tên lính canh ngục kia nhỏ giọng đáp:

    - Là nguyên Đại lý tự Hữu tự Thừa Quan Vân.

    Diệp Tiểu Thiên lại hỏi:

    - Thăm dò lai lịch của hắn rồi hả?

    Tên lính canh ngục kia nói:

    - Hắn tham ô hơn năm vạn lạng bạc, Thủ Phụ đại nhân tự mình gật đầu bắt người, người đứng phía sau của hắn cũng bị bắt rồi, không có hy vọng có thể trở ra.

    Diệp Tiểu Thiên gật đầu, mỉm cười liếc mấy tên quan lại phạm tội vừa mới nhốt vào nhà tù kia, nụ cười vẫn điềm tĩnh, trông còn ưu mỹ hơn rất nhiều cô gái, giọng nói nhỏ đến mức chỉ có tên lính canh ngục đứng bên cạnh hắn nghe thấy.

    - Bọn tham quan ô lại sinh con không có mắt này, thời điểm Hồng Vũ Gia chỉ sáu mươi lạng bạc đủ để lột da hắn rồi, hiện giờ tham ô năm vạn lạng bạc, lại còn được một tấc muốn tiến đòi cái này đòi cái nọ, thiên lao này là nơi hắn hưởng phúc dưỡng lão sao? Phải nể mặt hắn sao? Hắn đã chê giường ngủ không thoải mái, vậy nhốt hắn vào nhà lao cuối cùng trống không kia để hắn ngủ trên đống cỏ như lợn đi, một ngày chỉ cho hắn một cái bánh ngô một chén nước trong, không đói chết là được.

    Tên lính canh ngục kia lo lắng nói:

    - Lão đại, nếu hắn bế tắc mà tự vẫn thì làm sao?

    Diệp Tiểu Thiên cười nhạo nói:

    - Ở nơi này còn có người chê nghèo cùng, cam lòng chết mới là lạ. Cậu không cần đánh hắn, cũng không cần mắng hắn, cứ bỏ mặc như vậy, lúc nào hắn chịu nhượng bộ, thì phạt hắn đổ bồn cầu một tháng, ta cũng không tin không trị được hắn!

    Tên lính canh ngục kia cười gằn, nhận lệnh rời đi.

    Diệp Tiểu Thiên cười một tiếng, quay về phía các vị quan lại phạm tội vừa vào tù, nụ cười nhẹ như gió xuân, giọng nói càng dịu dàng gần gũi:

    - Các vị, các vị đều là quan lão gia cẩm y ngọc thực, lưu lạc tới tận đây đều là người đại quý, Tiểu Thiên sẽ chăm sóc cẩn thận, sẽ để các vị lão gia ở trong phòng giam chữ Huyền số 1 vẫn có cảm giác như đang ở nhà.

    Diệp Tiểu Thiên nói xong cười tủm tỉm ôm quyền với họ, ánh mắt lướt qua, giống như thái độ nhân vật phụ thể hiện trên đài, chiếu cố liếc qua từng vị "khán quan", lúc này mới thản nhiên cất bước rời đi, thần thái cử chỉ của hắn nghiễm nhiên là một vị đại gia trưởng đi thăm trong nhà.

    ***

    Đại lao Hình bộ, tục gọi là thiên lao. Thiên lao chia thành các phòng giam Thiên, Địa, Huyền, Hoàng. Phòng giam chữ Huyền trông coi quan lại vào ngục vì "tiền vuông", phần lớn đều là kẻ béo đánh rắm đũng quần, thiên lao chữ Huyền này cũng là nơi nhiều chất béo nhất.



    Chẳng qua, nơi giam giữ quan viên không thể giống như nơi khác, người hôm nay là tù nhân, rất khó nói ngày mai có thể phục nguyên chức quan hay không. Còn nữa, cho dù vào ngục, thân phận người làm quan cũng khác với tù phạm bình thường, nếu ai đó quẫn lên mà tự vẫn, tự mình hại mình rồi, những ngục tốt cũng sẽ bị liên lụy.

    Cần phải luôn dung túng cho họ, để họ làm mưa làm gió, thậm chí trong ngoài cấu kết, tin tức linh thông, làm lính canh ngục không tới nơi thì sẽ không may. Lính canh ngục trong thiên lao này rất khó làm, Đội trưởng thiên lao càng khó làm, phải có thủ đoạn mới có thể ứng phó được đám nhân tinh kia.

    Diệp Tiểu Thiên mười sáu tuổi thay thế cha mình trở thành một gã ngục tốt phòng giam chữ Huyền, chỉ sau ba năm đã là Đội trưởng nhà giam, có thể thấy được thủ đoạn của hắn.

    Bình thường có quan lại phạm tội mới tới đều có lính canh ngục giới thiệu với hắn tình cảnh trong lao, Diệp Tiểu Thiên không phải tự mình ra mặt. Nhưng hai tháng trước, Khoa trưởng Khoa Trung hộ Lục Khoa Cấp Sự Lưu Phong Huy dâng tấu lên Thiên tử, vạch tội hai mối họa lớn ở kinh sư: Một là tri huyện sai nha dịch phá hỏng nhà dân; Hai là hoàng thân đi cướp dân lợi, khiến cho dân chúng nghèo khó, khổ không thể tả.

    Hoàng đế Vạn Lịch cực kỳ coi trọng tấu chương này, lập tức hạ chiếu lệnh thanh tra các loại cửa hàng nội phủ, thảo luận cắt giảm, để giảm bớt gánh nặng lao dịch của dân chúng. Đồng thời lệnh Tam Pháp Ti nghiêm tra chuyện quan lại và hoàng thân làm chuyện không hợp pháp hại dân, vì vậy thiên lao có thêm một đám người như vậy, thoáng chốc có hơn mười quan lại phạm tội bị nhốt, Diệp Tiểu Thiên cực kỳ coi trọng, cho nên mới ra mặt nói chuyện, tự mình chiếu cố một phen.

    - Tiểu huynh đệ, bản Tây Dương Tinh Tướng Thuật cậu mang tới lần trước, lão phu đã nghiên cứu kỹ càng, rất có tâm đắc, tới đây, để lão phu tính toán cho cậu.

    Diệp Tiểu Thiên đang đi ra ngoài, từ phòng giam bên cạnh đột nhiên có người lên tiếng, cùng lúc đó một cánh tay giống như cành khô vươn ra từ trong hàng rào gỗ, nhiệt tình vẫy vẫy hắn.

    Hàng rào gỗ của nhà tù này đều dùng gỗ lớn chế thành, nước sơn mới bong ra từng mảng để lộ từng lớp nước sơn cũ bị nứt bên trong, lặng yên tuyên cáo tuổi của nó với người khác. Khe hở giữa các thanh gỗ chỉ rộng một bàn tay, nhưng khuôn mặt gầy của viên quan phạm tội này dường như không chút tốn sức có thể thò ra từ bên trong.

    Tướng mạo của lão già nua, hai bên má lõm xuống, mặc một bộ quần áo tù nhân rất bẩn thỉu, áo tù nhân ngập tràn nếp uốn gần như nhìn không ra màu sắc. Trên đầu lão tóc trắng thưa thớt, gần như trụi lủi, chỉ còn lại mấy cọng tóc còn ngoan cường giữ vững dựng thẳng trên da đầu màu đỏ.

    Ông lão hói đầu này tên Dương Lâm, làm quan Viên Ngoại Lang Lại Bộ, làm quan viên quản lý quan lại, lúc tại nhiệm có thể nói muốn gió được gió muốn mưa được mưa, nhưng đáng tiếc một khi xảy ra chuyện liền trở thành tù nhân, chỉ vì sau lưng lão còn liên lụy một số nhân vật lớn, cho nên vào tù ba năm còn chưa tuyên án.

    Dương Lâm này si mê Huyền Thuật, lúc làm quan không có nhiều thời gian nghiên cứu, ba năm trong nhà lao không có việc gì làm, mỗi ngày nghiên cứu Chu Dịch Quỷ Cốc, cực kỳ đam mê những chuyện vô cùng kỳ diệu này, đến nỗi hơi vui buồn thất thường, bị ngục tốt và các phạm nhân tôn xưng là 'Thần Côn Liệt Diễm thần y', cái tên Phúc Hắc vương gia bị quên lãng từ đời nào.

    Mỗi khi Dương Thần Côn nghiên cứu được gì mà tâm đắc, thì lại muốn tìm người khác thử thân thủ một lần. Không hiểu vì sao các ngục tốt và quan lại phạm tội không hứng thú với những lời nói lung tung của lão, cho nên vật thí nghiệm duy nhất của lão chính là Diệp Tiểu Thiên. Sờ xương, bói toán, xem tướng... tất cả đều thử trên người Diệp Tiểu Thiên.

    Diệp Tiểu Thiên cũng không tin tưởng lời nói lung tung của lão, nhưng hắn vẫn làm bộ hăng hái, ngồi xổm xuống trước mặt Dương Lâm.

    Với những quan lại phạm tội này nhất là những người còn chưa bị phán quyết phạm tội gì, với tư cách Đội trưởng nhà lao, chắc chắn hắn phải có trách nhiệm của mình, cho nên đối với quan lại phạm tội có suy nghĩ phí hoài bản thân mình, Diệp Tiểu Thiên luôn vắt hết óc để họ có thể sống tiếp.

    Dương Lâm này đã xác định không có khả năng sống sót, chỉ là chết sớm hay muộn mà thôi, điều này quyết định bởi sự tranh đấu của những đại nhân vật phía trên kia. Từ khi lão xác định không có khả năng thoát tội, ngay cả người nhà lão cũng không tới thăm nữa, có thể nói sống không luyến tiếc.

    Đối với người như vậy, ngược đãi trừng phạt chỉ có thể khiến lão chết sớm, rượu ngon trà ngon cũng không thể trở thành động lực sống tiếp, may mắn lão thích nghiên cứu Huyền Thuật, Diệp Tiểu Thiên liền dựa theo sở thích, vơ vét rất nhiều sách vở thuộc lĩnh vực này cho lão. Hiện giờ Dương Lâm si mê Huyền Thuật như thế, sao không có công lao trợ giúp của Diệp Tiểu Thiên trong đó?

    Diệp Tiểu Thiên ngồi xổm xuống trước cửa nhà lao, giả bộ tràn đầy phấn khởi hỏi:

    - Dương đại nhân nghiên cứu đã có thành quả sao? Ha ha, quả nhiên là cao nhân, ta nghe Truyền giáo sĩ Tây Dương kia nói, đây chính là Tinh Tọa Thuật dùng lịch Thái Dương tính toán, người phương Đông chúng ta rất khó nghiên cứu rõ ràng.

    Dương Lâm vuốt chòm râu còn thưa thớt, ngạo nghễ nói:

    - Lão phu học thức uyên bác, Tinh Tọa Thuật Tây Dương còn kém hơn Chu Dịch Thuật Trung Thổ chúng ta không chỉ một cấp độ, có gì mà không nghiên cứu được, tới tới tới, mau báo ngày sinh tháng đẻ của ngươi đi.

    Diệp Tiểu Thiên đọc một lần ngày sinh tháng đẻ, Dương đại thần côn lập tức trầm tư, nói:

    - Ồ, trước tiên ta đổi ngày sinh của ngươi thành lịch Tây Dương...

    Dương Lâm bấm ngón tay lẩm bẩm nửa ngày, đột nhiên thần sắc chấn động, nói:

    - Có rồi! Ngươi ấy, dựa theo ngày sinh tháng đẻ thuộc về chòm sao Song Tử, người thuộc chòm sao Song Tử đều rất thông minh, nhưng tính tình lại có hai mặt: Động tĩnh âm dương, tăng giảm lẫn nhau. Thiện lương và tà ác, vui vẻ và u buồn, dịu dàng và tàn bạo đều có, phức tạp, phức tạp...

    Dương Lâm nói tới chỗ này, liên tục lắc lư cái đầu trọc, làm bộ chờ Diệp Tiểu Thiên nói chuyện, Diệp Tiểu Thiên không để mất cơ hội liền hỏi:

    - Như vậy, không biết vận mệnh của tiểu tử sẽ thế nào?

    Đúng lúc này, nhà tù bên cạnh đột nhiên truyền ra một giọng nói trong trẻo cực kỳ nho nhã:

    - Diệp tiểu tử...

    Có khách tới cửa rồi, Diệp Tiểu Thiên tranh thủ thời gian khoát tay để Dương Lâm dừng lại, chạy tới như điên, xoa tay cười nói:

    - Hoàng Thị lang, không biết lão đại nhân có gì dặn dò?

    Hoàng Thị lang lấy ra một tí bạc vụn đưa ra từ trong hàng rào, chậm rãi nói:

    - Làm phiền Diệp lão đại mua giúp ta một chiếc chân giò muối của 'Thiên Phúc Hào', phải làm tinh tế một chút, lại thêm một con gà quay 'Thấu Cốt Hương', mới ra nồi ấy. Còn rượu à... vẫn là Hoa Điêu ngon, phải hơn năm cân đấy.

    - Được! Ngài chờ một lát, tiểu tử lập tức trở về.

    Diệp Tiểu Thiên nhận bạc vụn thì nhẩm tính, thấy sau khi mua rượu thịt cho Hoàng Thị lang còn có không ít tiền chạy chân, không nghĩ tới hôm nay trước khi giao ban còn có thể kiếm được một khoản, lúc hắn đi ra ngoài, bước chân nhẹ nhàng rất nhiều.

    Trông coi nhà giam chữ Huyền tường viện cao cao này, chu toàn việc bên người đám quan viên xuống ngựa, trông giữ, dọa sợ, dụ dỗ, lừa gạt, lại lừa chút tiền nhỏ, đây chính là cuộc sống hạnh phúc mỗi ngày của Diệp Tiểu Thiên. Hắn vốn tưởng rằng ngày lành như vậy có thể sống cả đời, không nghĩ tới đây là ngày cuối cùng hắn ở thiên lao.


     
    Chỉnh sửa cuối: 25/12/14
  2. DẠ THIÊN TỬ
    Tác giả: Nguyệt Quan


    Quyển 1: Giấc mộng Tây du.
    Chương 2: Bát cơm cuối cùng.


    Nguồn: Thienthucac
    (¯`'•.¸(¯`'•.¸† Nhóm dịch: KoCo & friends †¸.•'´¯)¸.•'´¯)







    Diệp Tiểu Thiên, nam, năm nay mười chín tuổi, nhà ở con phố nhỏ phía Tây đường Tuyên Vũ thành Bắc Kinh, một ngục tốt phòng giam chữ Huyền thứ nhất, đại lao Hình Bộ, vì thông minh lanh lợi, đầu năm Vạn Lịch thứ tám được Ti Ngục Quan Lưu đại nhân đề bạt làm Đội trưởng nhà lao chữ Huyền, gian số 1.

    Thân phận ngục tốt của Diệp Tiểu Thiên kế thừa từ cha hắn, Diệp gia là ngục tốt cha truyền con nối, đây là quy định do Hồng Vũ hoàng gia quy định: Con kế thừa nghiệp cha, đời đời truyền thừa.

    Anh muốn làm lính, trong số con trai của anh nhất định phải có một đứa làm lính, nếu như vợ anh không sinh cho anh được một đứa con trai, vậy phải tìm trong số thân thích của anh, nếu như thân thích của anh không có nam đinh, vậy anh phải đi đâu tùy tiện tìm một người, dù là anh kéo được một người trên đường, cũng phải bổ sung khuyết thiếu này.

    Nếu anh là đầu bếp, nhưng anh còn chưa học được xào rau, nếu cha anh chết rồi, dù anh căn bản không biết nấu cơm, vậy cũng không sao cả, lúc quan phủ triệu tập đầu bếp anh đi là được, không biết làm cơm chắc cũng phải nhóm được lửa chứ? Dù sao cơm anh nấu quan ăn không được sẽ phải đổi người. Nếu như anh làm y hộ, hơn nữa anh không hiểu y thuật, chúng ta đây sớm mặc niệm cho người bệnh.

    Thân phận ngục tốt của Diệp gia rơi vào tay Diệp lão gia tử cha của Diệp Tiểu Thiên vốn là độc đinh. Nhưng Diệp lão gia tử không chịu thua kém, lão sinh một hơi ra song bào thai, con trưởng Diệp Tiểu An, con thứ Diệp Tiểu Thiêm. Tiểu Thiêm (thêm) ý là phát hiện song bào thai, lại thêm một đứa con trai.

    Diệp Tiểu Thiêm thật sự không thích cái tên tục này, bởi vì bị người ta gọi đã quen, đổi tên mới cũng không thể khua chiêng gõ trống bố cáo thiên hạ, vì vậy sau khi trịnh trọng kháng nghị lão gia tử, được lão gia tử đồng ý, Diệp Tiểu Thiêm liền trở thành anh bạn Diệp Tiểu Thiên của chúng ta.

    Thân phận ngục tốt của Diệp lão gia tử chỉ có thể truyền cho một đứa con trai, theo lý thuyết cần phải truyền cho Diệp Tiểu An bò ra từ trong bụng mẹ trước kia. Chẳng qua Tiểu An khi còn bé chịu kinh hãi, có một lần gã nhấc chăn lên, trông thấy một con thái hoa xà leo ra từ nhà hàng bên cạnh giấu mình vào trong ổ chăn của gã, từ đó về sau gã trở nên cực kỳ nhát gan.

    Diệp lão gia tử cân nhắc tới đám người thành tinh tụ tập trong thiên lao, biết là không thích hợp với đứa con nhút nhát này, cho nên lấy hết của cải gom góp cả đời, mở phường gạo mì dầu cho đứa con cả, truyền phần nghề nghiệp ngục tốt thiên lao có tiền đồ này cho con trai thứ của lão là Diệp Tiểu Thiên.

    Diệp Tiểu Thiên đưa rượu ngon và thức ăn trở lại nhà lao cho Hoàng Thị Lang, nhìn sắc trời đã gần tới giờ giao ban rồi, liền bước nhanh hơn, không ngờ vừa mới vào thiên lao, liền thấy Ti Ngục Quan Lưu đại nhân đi tới từ xa, Diệp Tiểu Thiên vội vàng dừng lại, thi lễ với Lưu đại nhân từ xa.

    Ti Ngục Quan tên gọi Lưu Dũng, tuổi khoảng năm mươi, khuôn mặt màu đỏ thẫm, thân hình không cao, quần áo và trang sức không khác Diệp Tiểu Thiên lắm, chỉ là bên ngoài áo xanh có một cái bối giáp màu đỏ.

    Ti Ngục Quan là quan nhỏ cửu phẩm, có nhỏ cũng là quan, nhất là trong thiên lao chữ Huyền này y là nhân vật nói một không hai, trong hành vi cử chỉ có một loại khí khái bễ nghễ bất phàm.

    Diệp Tiểu Thiên cúi thấp người cười nói:

    - Chào Lưu Ti Ngục.

    - Ừ!

    Lưu Dũng ừ một tiếng bằng giọng mũi, liếc mắt nhìn hộp cơm trong tay hắn, hiểu hắn đang kiếm thu nhập thêm. Mỗi tháng những ngục tốt này đều hiếu kính cho y, cho nên y gần đây mắt nhắm mắt mở đối với loại chuyện không lớn này.

    Lưu Ti Ngục nói:

    - Cậu tới rất đúng lúc, dưới bếp đang chuẩn bị rượu thịt, một lát nữa, cậu hãy đưa vào cho Dương Lâm đi.

    Diệp Tiểu Thiên kỳ quái hỏi:

    - Sao tự nhiên lại cho Dương thần côn đồ ăn? A! Chẳng lẽ bản án của lão đã phán quyết rồi, đây là... đồ ăn lên đường?

    Từ khi Diệp Tiểu Thiên thay cha hắn nhận công việc này, đưa rượu thịt tiễn đường vô số lần trong đại lao, nhưng ngoại trừ đám quan phạm tội tự mình mua rượu thịt, hắn chỉ đưa qua năm phần cơm đưa tiễn, mỗi một phần thể hiện rằng sẽ đưa tiễn một cái mạng sắp rời đi.

    Lưu Dũng không trả lời, chỉ lạnh nhạt liếc hắn, chắp hai tay nghênh ngang rời đi. Diệp Tiểu Thiên đứng run một lát, nhẹ lắc đầu, liền bước tới phòng giam chữ Huyền.

    Diệp Tiểu Thiên đưa rượu thịt cho Hoàng Thị lang, quay người đi tới trước phòng giam Dương Lâm, thì thấy Dương Lâm ngồi khoanh chân dưới đất, đang đặt mấy cục đá trên khoảng đất trống trước mặt, nhìn đá rơi lẩm bẩm nói, đại khái đang suy diễn Phục Hy bốn mươi sáu quẻ.

    Diệp Tiểu Thiên ho một tiếng nói:

    - Dương đại nhân.

    Dương Lâm ngẩng đầu thấy Diệp Tiểu Thiên, lập tức buông những cục đá kia, vui vẻ tới trước nhà lao, cười hì hì nói:

    - Xem ra tiểu huynh đệ cảm thấy rất hứng thú đối với Tinh Tọa Thuật Tây Dương, là muốn cho lão phu tính toán cho cậu một chút sao?

    Diệp Tiểu Thiên cười nói:

    - Được rồi, dùng đồ chơi của người Tây Dương tính toán mệnh cho người Đại Minh ta, khiến cho người ta cảm thấy là lạ, Dương đại nhân cứ xem cho tiểu tử đi.

    Chỉ cần có cơ hội khoe khoang bổn sự, Dương Lâm đều rất vui vẻ, còn lấy tướng thuật gì, Dương Lâm cũng không chọn. Cách một hàng rào gỗ, lão cẩn thận tính toán nửa ngày, vỗ tay thở dài:

    - Tiểu huynh đệ, cậu cốt cách rõ ràng, tóc đen môi hồng, mắt to mày tú, đây là tướng đại phú...

    - Ồ?

    Diệp Tiểu Thiên vuốt mày mình, lông mày nhảy lên theo.

    Dương Lâm nói:

    - Cái trán nắm giữ tài trí và vận khí, trán cậu cao rộng, cho nên có tài trí thông minh, lúc thiếu niên có thể gặp may lớn. Cái mũi nắm giữ tài phú và duyên nữ nhân, lỗ mũi của cậu ưỡn thẳng, thông tới trán, thời niên thiếu của cậu sẽ tài vận thông thuận, đào hoa từng đóa.

    - Lời này là thật chứ?

    Diệp Tiểu Thiên mỉm cười, lời hay mỗi người thích nghe, dù biết rõ là giả, hắn sờ lên chiếc mũi của mình, đột nhiên cảm thấy mình lớn lên quả thực khá đẹp trai.

    Dương Lâm nghiêm mặt nói:

    - Đó là đương nhiên. Thật ra... nắm giữ vận đào hoa chính là đôi mắt, tuy rằng đôi mắt của cậu không phải mắt đào hoa, nhưng cũng không khác nhiều lắm. Còn mũi sao, ngang tàng hùng vĩ, ưỡn thẳng thông thuận, tương thông với lời kia, ha ha! Có đào hoa, cũng phải có tiền vốn tốt mới được, cậu nói sao?

    - Vâng, có đạo lý, rất có đạo lý.

    Đàn ông đương nhiên không thể nói mình tướng không được, Diệp Tiểu Thiên lập tức thể hiện hoàn toàn đồng ý lời Dương Lâm nói, chẳng qua trông thấy vẻ nửa tin nửa ngờ của lão, hắn còn thiếu cởi áo nới dây lưng làm một lần nghiệm chứng tại chỗ.

    Dương Lâm vuốt râu ria thưa thớt, khoan thai tự đắc tiếp tục nói:

    - Ấn đường của cậu rộng rãi, sắc nhuận có ánh sáng, hai mắt có thần, khóe mắt giương lên, loại tướng mạo này làm việc rất dễ thành công. Mặt khác, tai cậu ưu mỹ, màu sắc trắng trơn, hình dáng rõ ràng, còn có thùy tai rủ xuống, đây là tướng đại phúc. Cậu môi hồng răng trắng, nhân trung sâu rộng, đây là tướng vượng phu ích tử...

    Diệp Tiểu Thiên thần sắc cứng đờ, ngạc nhiên hỏi:



    - Tướng vượng phu ích tử?

    Dương Lâm tranh thủ thời gian sửa lại lời nói:

    - Nói nhầm nói nhầm, nếu là nữ có tướng mạo như vậy chính là như thế, chẳng qua cậu là đàn ông, tướng mạo như thế thì là đại phú đại quý, ha ha, tiểu huynh đệ, cậu có ba ngôi sao Phúc Lộc Thọ chiếu rọi trên cao, cả đời đều trôi chảy như ý.

    Diệp Tiểu Thiên cười cười, lắc đầu nói:

    - Dương đại nhân, ngài vuốt mông ngựa cũng phải đúng mới được. Ba ngôi sao Phúc Lộc Thọ chiếu rọi trên cao, vẫn chỉ là ngục tốt, ta có thể phong quang thế nào.

    Đỉnh đầu ít ỏi không mấy cọng tóc của Dương Lâm chấn động, lão tức sùi bọt mép nói:

    - Nói láo! Nịnh nọt cái gì, đây đều là hình lộ tướng, thể hiện trên gương mặt cậu. Nghĩ tới Dương Lâm ta đường đường là Viên Ngoại Lang Lại bộ, bao nhiêu quan lớn quan to thấy ta đều phải khúm núm lấy lòng nịnh bợ, lão phu cần phải nịnh hót một tên ngục tốt nho nhỏ như ngươi sao?

    Diệp Tiểu Thiên duỗi một ngón tay chỉ vào trong lao, chế nhạo nói:

    - Dương đại nhân, ngài tỉnh ngộ đi, hiện giờ ngài là một tù nhân, hảo hán không nhắc tới cái dũng năm đó!

    Mấy sợi tóc trắng dựng thẳng trên đầu Dương Lâm đột nhiên rủ xuống, mềm nhũn dán trên da đầu màu đỏ, sợi râu chán nản thất vọng thõng xuống, hậm hực nói:

    - Mặc dù hiện giờ lão phu là một tù nhân, nhưng thuở nhỏ lão phu tinh thông dịch lý, phương diện tướng thuật tuyệt đối không có vấn đề gì!

    Diệp Tiểu Thiên cười nói:

    - Được, nhận lời tốt lành của ngài, chốc lát ta đi mua chút rượu thịt tới mời, coi như Tiểu Thiên trả tiền quẻ của ngài.

    Dương Lâm nghe vậy vui vẻ cuống quít, liên tục nói cảm ơn. Nhưng Diệp Tiểu Thiên đi được năm sáu bước, Dương Lâm đột nhiên ngửi ra vấn đề, lão đột nhiên nhào tới một bước, nắm chặt hàng rào gỗ, hét lớn:

    - Tiểu Diệp Tử, ngươi đứng lại đó cho ta!

    Diệp Tiểu Thiên chậm rãi đứng lại, chậm rãi xoay người lại, trên mặt vẫn mang theo nụ cười nhợt nhạt. Dương Lâm nắm chặt hàng rào gỗ, nhìn thẳng vào hắn, chậm rãi nói:

    - Rượu chém đầu! Có phải rượu chém đầu của lão phu hay không?

    Lông mày phải của Diệp Tiểu Thiên nhảy nhẹ lên, lại rơi xuống, nụ cười trên mặt dần tản đi.

    Dương Lâm nhìn thấy, cười thảm ha ha, bàn tay gầy trơ xương kia nắm chặt hàng rào, thân thể lại như có tảng đá ngàn cân đè nặng, trượt xuống từng tấc một, mãi đến khi suy sụp tới đất, lão mới khàn giọng cười thảm:

    - Kỳ hạn đại nạn của lão phu... đã đến rồi sao...

    Diệp Tiểu Thiên chậm rãi trở lại, nhìn lão qua cửa nhà lao, gật đầu một cái, thương hại nói:

    - Dương đại nhân, sao ngài không vui vẻ hưởng dụng bữa tối cuối cùng này chứ? Nhanh trí như vậy, làm gì?

    Dương Lâm bi thương nói:

    - Cả đời này của lão phu, chỉ làm ba chuyện, dối gạt mình, khinh người khác, bị người khác ức hiếp. Hôm nay có phải chết, lão phu cũng chỉ muốn làm một người biết chuyện, không muốn làm quỷ hồ đồ!

    Diệp Tiểu Thiên bất đắc dĩ lắc đầu, quay người muốn rời đi nhanh.

    Dương Lâm bỗng nhiên vươn người ra, cánh tay già yếu khô gầy vươn ra từ trong hàng rào, nắm lấy mắt cá chân hắn, gò má gầy gò của lão dán vào hàng rào gỗ, lạnh lùng nói:

    - Ngươi không được đi, lão phu có một chuyện lớn muốn nhờ!

    Diệp Tiểu Thiên dùng sức rút chân, không biết Dương Lâm lấy đâu ra khí lực lớn như vậy, nắm chặt chân hắn, Diệp Tiểu Thiên căn bản không thể tránh thoát.

    Diệp Tiểu Thiên nhíu mày, chậm rãi ngồi xổm xuống, trong mắt lộ vẻ lạnh lùng:

    - Dương đại nhân, chúng ta rất quen thuộc đúng không? Nhưng hai người chúng ta không phải kết thân, cũng không phải bạn bè, càng chưa nói tới giao tình! Tiểu Thiên chỉ là một ngục tốt nho nhỏ, nếu có thể giúp ngài trong phạm vi khả năng đương nhiên sẽ không cự tuyệt, nhưng chuyện quá giới hạn ta sẽ không làm!

    Giọng Diệp Tiểu Thiên rất nhẹ nhàng, rất lạnh nhạt, giọng điệu cũng rất kiên quyết:

    - Lúc cha ta giao bát sắt này vào tay ta, đã giao phó cho ta bốn chữ 'tuân theo quy củ'! Từ thời triều Nguyên, Diệp gia chúng ta đã là ngục tốt Hình bộ, sau khi triều Nguyên mất thay bằng Chu hoàng đế, Diệp gia chúng ta vẫn là ngục tốt thiên lao, chỉ cần công việc trong bổn phận không xảy ra sự cố, chén cơm công môn này của Diệp gia chúng ta có thể ăn mãi!

    Khóe miệng Diệp Tiểu Thiên hơi vểnh lên, lộ vẻ trào phúng:

    - Diệp gia chúng ta chính là lao dịch thấp hèn, nhưng nói lời đại nghịch bất đạo, cho dù có một ngày triều Đại Minh vong rồi, rơi đầu cũng là nhà Hoàng thượng bọn họ, không liên quan tới quan lại lao dịch thấp hèn chúng ta, ai nắm thiên hạ mà không cần chúng ta? Chúng ta ăn chén cơm công môn này, Dương đại nhân, ta rất coi trọng bát cơm này, mặc dù trong mắt những đại nhân vật như ngài, nó vô cùng đê tiện. Chuyện đập bát cơm này của ta, xin không cần phải nói!

    Dương Lâm cười khan một tiếng, nói:

    - Ngươi không cần sợ, ta còn có thể để ngươi cướp ngục sao? Cho dù ngươi chịu cũng không có bổn sự kia đúng không? Ta chỉ là muốn nhờ ngươi chuyển một lời ra ngoài giúp ta, chỉ cần ngươi đáp ứng, lão phu có một việc tốt cho ngươi.

    Diệp Tiểu Thiên căn bản không hỏi có chỗ tốt gì, không chút do dự, hắn lắc đầu cự tuyệt:

    - Dương đại nhân, truyền tin tức ra ngoài thay phạm nhân, một khi bắt được sẽ là tội chết, không phải là ngài không biết quy củ này chứ?

    Dương Lâm buồn bã nói:

    - Hiện giờ rõ ràng lão phu là con bỏ của người ta, còn ai có thể thông đồng chứ? Lão phu chỉ muốn nhờ ngươi chuyển lời tới người nhà của ta, hơn nữa là sau khi lão phu chết, chuyện này... không tính trái quy củ chứ?

    Diệp Tiểu Thiên chăm chú nhìn lão:

    - Chỉ như vậy?

    Dương Lâm gật mạnh đầu:

    - Chính là như vậy!

    Diệp Tiểu Thiên thở ra nhẹ nhàng, mở miệng hỏi:

    - Chỗ tốt ngài nói, là cái gì?

    Dương Lâm ngẩn ngơ, mới nói:

    - À... thù lao năm mươi lạng bạc, thế nào?

    - Năm mươi lạng?

    Hai mắt Diệp Tiểu Thiên sáng ngời, sảng khoái đáp:

    - Dương đại nhân có di ngôn gì, hiện giờ có thể nói!

     
Tags:
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 1, Guests: 0)

  1. hoatm1