HOT  Dị Năng  Đô Thị Chí Tôn Đặc Công - 1802 - 8 Khó

  1. Lôi Soái

    Lôi Soái And so the legend begin! Đại Boss

    Tham gia ngày:
    22/8/14
    Bài viết:
    100,783
    Được thích:
    346,725
    Chí Tôn Đặc Công
    Tác giả: 8 Khó
    Chương 5: Anh từng học y à?

    Nhóm dịch: Thánh Thiên Tiên Vực
    Nguồn: Truyện YY

    Dịch: Lưu Ly Phong

    Biên: Xiaoo

    Tần Dương hơi bất đắc dĩ, quay người lại cầm túi mì tôm lên.

    Ngồi xe lửa mà không ăn mì tôm thì thật là khó chịu!

    Lại nói, "ăn người miệng ngắn, bắt người tay mềm", nếu đã ăn đồ ăn Trương Bân mua, người ta lại khoác lác ra vẻ ta đây, mình không phối hợp lại không hay, như thế quá vô ý rồi còn gì.

    - Anh chuẩn bị ăn mì tôm à? Trương Bân đã đi mua đồ ăn rồi mà?

    Ngay lúc Tần Dương chuẩn bị xoay người, giọng nói của Lý Tư Kỳ vang lên trên đầu hắn, mang theo hai phần ý cười nhẹ nhàng.

    Tần Dương ngẩng đầu, nhìn thấy cặp mắt sáng ngời của Lý Tư Kỳ, nhẹ nhàng cười cười:

    - Tôi thích ăn mì tôm.

    Lý Tư kỳ nháy mắt mấy cái, nhẹ giọng hỏi:

    -Tôi cũng có mì tôm, tôi không tiện đi xuống lắm, anh có thể giúp tôi nấu một gói không?

    Tần Dương sửng sốt một chút, hỏi ngược lại:

    - Cô cũng muốn ăn mì tôm à? Trương Bân vừa mới đi mua đồ ăn kìa.

    Lời này là vừa rồi Lý Tư Kỳ hỏi Tần Dương, bây giờ Tần Dương lại hỏi ngược lại Lý Tư Kỳ.

    Lý Tư Kỳ lông mày nhếch lên hai phần, trên mặt lộ ra nụ cười nghịch ngợm:

    -Tôi cũng thích ăn mì tôm.

    Tần Dương bị câu này của Lý Tư Kỳ chọc cười, sảng khoái gật đầu:

    -Được, tôi giúp cô.

    Lý Tư Kỳ lấy ra một gói mì ăn liền từ trong túi nhựa, đưa cho Tần Dương. Tần Dương nhận lấy, cười cười đi nấu mì, vẫn không quên hỏi người phụ nữ có thai ở giường dưới.

    - Chị Lô, cơm tối chị ăn gì, có cần giúp gì không?

    Chị Lô cũng bị đối thoại của hai người chọc cười, lắc đầu:

    - Trước khi lên xe lửa chị ăn rồi, giờ không thấy gì ngon miệng, mấy em cứ ăn đi, không cần phải để ý đến chị đâu.

    - Vậy được, có chuyện gì cần hỗ trợ cứ gọi tôi.

    Rất nhanh, Tần Dương đã nấu xong mì, nhìn Lý Tư Kỳ tựa hồ không có ý định xuống giường, bèn lấy sách của mình lót dươi đáy tô mì tôm, sau đó mới đưa cho Lý Tư Kỳ.

    - Lót cho đỡ nóng.

    Lý Tư Kỳ mỉm cười nói:

    - Cảm ơn, tôi sẽ không làm bẩn nó đâu.

    Tần Dương cười đáp:

    - Làm bẩn cũng không sao, chỉ là đọc để giết thời gian mà thôi, dù sao cũng đọc gần xong rồi.

    Hai ba phút sau, Tần Dương mở tô mì, khuấy đều mấy lần, húp một ngụm nước, vẻ mặt thỏa mãn:

    - Chính là mùi thơm này!

    Lý Tư Kỳ nghe Tần Dương nói mà buồn cười, che miệng cười hai tiếng, sau đó cũng bắt đầu ăn từng ngụm nhỏ, động tác nhã nhặn, mọi cử động mang theo nét đẹp khiến người khác cảm thấy vui vẻ.

    Cửa bị mở ra, Trương Bân xách hai túi nhựa đi vào, một túi là chân gà, thịt bò khô, trứng luộc nước trà với đồ ăn chín, một túi đựng bình bia.

    Trương Bân nhìn thấy Lý Tư Kỳ cùng Tần Dương đều đang ăn mì sợi, lại hơi sững sờ:

    - Đều ăn rồi à? Haiz, sao lại ăn mì tôm? Em Lý, Tần Dương, chị Lô mau tới đây ăn chung với tôi.

    Tần Dương không hề bị lay động, mỉm cười từ chối:

    - Không cần, trước khi lên xe lửa em đã ăn một chút, một gói mì là đủ rồi, thật sự ăn không được nữa.

    Trương Bân nhìn chằm chằm Lý Tư Kỳ, cô mỉm cười:

    - Bữa tối em ăn rất ít, một gói mì còn không ăn hết đâu.

    Trương Bân bị từ chối liên tục, sắc mặt lập tức có hơi xấu hổ, nhưng chuyện này cũng không thể gượng ép, chỉ đành ngồi xuống, một mình mở ra túi bắt đầu ăn.

    Rất nhanh, Lý Tư Kỳ ăn xong mì, Tần Dương giúp cô vứt rác. Lý Tư Kỳ trả sách lại cho Tần Dương, mỉm cười nói cảm ơn.

    Trương Bân nhìn Lý Tư Kỳ nở nụ cười chân thành với Tần Dương, nhớ lại thái độ khách sáo và từ chối của cô đối với mình, ánh mắt nhìn về phía Tần Dương lập tức có phần khó chịu.

    Thằng nhóc xấu xa ăn mì tôm kia, tao còn chưa cua được mà mày đã ra tay trước rồi!

    Mẹ kiếp, sớm biết mì tôm cũng dùng để tán gái được, mình trực tiếp giúp nấu mì là được rồi, sao còn phải dùng dùng tiền đi mua một đống đồ ăn?

    Tần Dương cũng không có thừa dịp này trò chuyện nhiều với Lý Tư Kỳ, đi WC liền leo lên giường, xem TV rồi nằm xuống đi ngủ.

    Ước chừng ngủ đến lúc nửa đêm, đoàn tàu tựa hồ gặp sự cố gì đó, đột nhiên thắng gấp, cơ thể Tần Dương lập tức đụng phải vách tường, người cũng bị đánh thức.

    "A!"

    Chị Lô ngủ ở giường dưới bỗng nhiên phát ra tiếng hô, trong thanh âm có mấy phần đau đớn.

    Tần Dương thò đầu ra, nhìn thấy chị Lô đang ôm bụng của mình, nét mặt thống khổ, trong lòng giật mình, ân cần hỏi han:

    - Chị Lô, chị có sao không, đụng vào bụng à?

    Sắc mặt chị Lô đau đớn gật đầu:

    - Ừ, đụng phải một lần, á, đau quá...

    Tần Dương trong lòng hơi hồi hộp, xoay người, một tay nắm lấy lan can, cũng không dùng bậc thang mà trực tiếp nhảy xuống.

    Lý Tư Kỳ và Trương Bân đều thức giấc, nhao nhao thăm dò, Trương Bân rất bất mãn phàn nàn.

    - Hơn nửa đêm bỗng nhiên dừng làm cái gì thế, còn để người ta ngủ hay không?

    Tần Dương ngồi gần chị Lô, trầm giọng an ủi:

    - Chị Lô, em từng học y, để em kiểm tra giúp chị.

    Chị Lô gật gật đầu, cắn răng, trong khoảng thời gian ngắn mà trên trán đã đổ mồ hôi:

    - Bụng tôi đau quá!

    Tần Dương nắm lấy tay chị Lô xem mạch, lại duỗi tay vuốt vuốt lên bụng mấy lần, khi thấy cái chăn dưới thân chị ta đã xuất hiện mấy chỗ đỏ thẫm thì Tần Dương nhíu mày.

    - Chị Lô, cú va chạm vừa rồi đã động vị trí bào thai, chị đã xuất huyết, chỉ sợ là vỡ ối, sắp sinh rồi.

    Trương Bân trước đó nhìn Tần Dương không vừa mắt, nghe được Tần Dương nói như vậy, nhịn không được mở miệng nói:

    - Tần Dương, chú có chắc hay không, cũng đừng nói lung tung a, đây chính là chuyện liên quan đến mạng người, bây giờ là hơn nửa đêm trên xe lửa, làm sao mà sinh đây?

    Tần Dương không để ý Trương Bân, nhẹ giọng trấn an:

    - Chị Lô, chị đừng sợ, cố gắng một lát, em đi tìm trưởng tàu.

    Quay đầu lại nhìn thấy Lý Tư Kỳ đã xuống giường, nói khẽ:

    - Cô Lý, làm phiền cô trông cô ấy, tôi đi một lát sẽ trở lại.

    Lý Tư Kỳ nhìn biểu cảm bình tĩnh của Tần Dương, trong lòng bỗng nổi lên cảm giác khác thường.

    Người này còn trẻ như vậy, thế nhưng là thật trấn địn, gặp được chuyện như vậy mà cũng không bối rối chút nào!

    - Ừm!

    Tần Dương bước nhanh rời khỏi phòng, tìm được trưởng tàu, khi biết không có cách nào đi tiếp trong thời gian ngắn, bèn nhờ ông ấy tìm giúp một bác sĩ hộ sản.

    Trưởng tàu mở loa kêu gọi, may thay trên xe lửa lại có một vị nữ bác sĩ khoa phụ sản hơn bốn mươi tuổi, nghe được thông báo liền đi tới phòng của Tần Dương.

    Mấy thứ nước nóng, hộp cấp cứu… rất nhanh đã được chuẩn bị xong, nữ bác sĩ mang theo một nữ nhân viên phục vụ ở lại trong phòng, đám Tần Dương đám thì bị mời ra gian phòng.

    Tần Dương tựa trên vách tường, nhìn ra bóng đêm mờ mịt ngoài cửa sổ, trong lòng vẫn đang suy nghĩ về việc vừa rồi giúp chị Lô kiểm tra, vị trí bào thai hình như có chút không đúng, chỉ sợ sinh sẽ không quá thuận lợi, hi vọng không xảy ra chuyện gì.

    Lý Tư Kỳ nhìn Tần Dương trầm tư, ánh mắt hiếu kỳ, rốt cục nhịn không được chủ động mở miệng:

    - Tần Dương, anh từng học y à?​
     
  2. Lôi Soái

    Lôi Soái And so the legend begin! Đại Boss

    Tham gia ngày:
    22/8/14
    Bài viết:
    100,783
    Được thích:
    346,725
    Chí Tôn Đặc Công
    Tác giả: 8 Khó
    Chương 6: Thằng ranh, mày nghĩ mày giỏi lắm sao?

    Nhóm dịch: Thánh Thiên Tiên Vực
    Nguồn: Truyện YY

    Dịch: Harmony

    Biên: Xiaoooo

    Tần Dương đang trầm tư, nghe vậy quay lại mỉm cười nói:

    -Ừm, được sư phụ dạy cho một ít.

    -Sư phụ?

    Ánh mắt Lý Tư Kỳ sáng lên, cô vội hỏi:

    -Anh có sư phụ sao, ông ấy là bác sĩ à?

    Tần Dương cười nhẹ, ánh mắt phảng phất niềm tôn kính:

    -Ông không phải bác sĩ, nhưng y thuật của ông rất lợi hại.

    -Vậy nghĩa là anh cũng rất lợi hại?

    Tần Dương lắc đầu:

    -Tôi còn kém sư phụ nhiều, tôi chỉ học được chút da lông mà thôi.

    Nói đến sư phụ, trong lòng Tần Dương lại không kiềm được nghĩ đến thân hình gầy gò mà quật cường kia của ông.

    Trong nhận thức của Tần Dương, sư phụ đúng là không gì không làm được, chẳng những y võ song tuyệt, mà cả mấy món cầm kỳ thi họa, phong thuỷ kinh dịch cũng đều là tinh tường mọi bề. Tần Dương đi theo sư phụ tu hành nhiều năm, luôn cảm thấy có lẽ ngoại trừ không thể mang thai ra, thì chẳng có chuyện gì sư phụ không biết...

    Trương Bân nhìn thấy Lý Tư Kỳ chủ động bắt chuyện với Tần Dương, trong lòng vô cùng khó chịu, không những thế Lý Tư Kỳ một mực không thèm đếm xỉa đến Trương Bân, bộ dạng lại cự tuyệt xa cách, khiến cảm xúc trong lòng Trương Bân lúc này bạo phát cả ra.

    Trương Bân hừ một tiếng nói:

    - Y thuật là trị bệnh cứu người, đây là chuyện trọng đại can hệ tính mạng, không thể đem ra đùa giỡn. Ngày nay có rất nhiều người đã không phải bác sĩ, còn đi giả làm thần y, lừa tiền khắp chốn, không biết đã gây bao nhiêu bi kịch...

    Tần Dương nhíu mày, quay đầu nhìn thoáng qua Trương Bân, không nói gì.

    Tần Dương đương nhiên nghe hiểu Trương Bân đây là đang nhắm vào mình, cái tên này thấy không trêu ghẹo được Lý Tư Kỳ, nên không màng chi nữa, chỉa mũi dùi ngay vào mình, lộ ra bộ mặt thật sao?

    Trương Bân xỉa xói Tần Dương xong, lại quay sang làm bộ khuyên nhủ nói với Lý Tư Kỳ:

    -Cô Lý, nếu có sinh bệnh bị thương, nhớ phải đi bệnh viện chính quy kiểm tra trị liệu, phải tránh đừng tin những tên lang băm giang hồ, tin tưởng bọn chúng là vô trách nhiệm với chính mình.

    Lý Tư Kỳ nhìn sắc mặt Tần Dương bình tĩnh như nước, quay nhìn Trương Bân, khách sáo đáp lại nói:

    -Anh Trương nói rất có lý.

    Trương Bân nghe Lý Tư Kỳ tán thành quan điểm của mình, đắc ý nhìn qua Tần Dương, Tần Dương không chịu mở miệng phản bác, khiến hắn muốn tiếp tục nhiếc móc Tần Dương mà không tìm được cớ.

    -Mấy năm gần đây, anh từng thấy nhiều chuyện như vậy lắm...

    Trương Bân thao thao bất tuyệt kể dăm ba mẩu chuyện lưu manh bịp bợm giả mạo thần y lừa tiền chuốc lấy vô số thảm kịch…

    Tần Dương hơi nghiêng người sang, không ngó ngàng đến Trương Bân, tập trung nghe ngóng động tĩnh trong phòng, còn Lý Tư Kỳ bị Trương Bân lôi kéo khoác lác thì cảm thấy có hơi miễn cưỡng, chỉ đành lúng túng lễ phép mỉm cười, nghe Trương Bân nói sảng.

    Một lát sau, cửa phòng rầm rập mở ra, vị bác sĩ nữ kia mồ hôi đầy đầu xuất hiện ngay cửa, nói với hai người Tần Dương và Trương Bân đứng gần đó:

    -Em bé bị thai ngoài tử cung, không sinh ra được, cần một anh đàn ông tới giúp.

    Ánh mắt bác sĩ lướt qua Tần Dương, cuối cùng dừng trên mặt Trương Bân, dù sao thì Tần Dương trông quá trẻ tuổi, Trương Bân là người trưởng thành, nhìn có vẻ đáng tin cậy hơn chút.

    Vẻ mặt Trương Bân ngay lập tức xị ra, lắc đầu nguầy nguậy:

    -Tôi không đi, đàn ông đụng phải đàn bà sinh đẻ xui xẻo hết mấy năm trời...

    Bác sĩ nhíu mày lại, đang định nói thì Tần Dương đã bước lên một bước:

    -Để tôi, tôi có học sơ về y.

    Bác sĩ nghe xong, sắc mặt mới hòa hoãn lại, bà khó chịu liếc Trương Bân một cái rồi gật đầu:

    -Vào đi, chàng trai, cứu người là quan trọng, đừng tin những lời xằng bậy kia.

    Trương Bân mặt đầy xấu hổ, hắn không làm sao mở miệng phản bác được, có điều nỗi căm tức Tần Dương trong lòng hắn càng lúc càng tăng vọt.

    Mẹ nó, thằng nhóc mày nghĩ mày giỏi lắm sao?

    Nhất định phải làm tao bẽ mặt đúng không?

    Lý Tư Kỳ nhìn lướt qua Trương Bân, cô thực sự không muốn phải đứng chung với hắn, nên khẽ nói:

    -Em cũng đi xem một chút.

    Trên hành lang chỉ còn lại một mình Trương Bân, hắn nhìn cửa phòng lại đóng lại, ánh mắt hiện lên vẻ hung tàn, lâm vào trầm mặc như có điều suy nghĩ.

    Trong phòng, chị Lư đang mở rộng hai chân dưới bụng lớn, mồ hôi chảy đầy đầu, thần thái hết sức mệt mỏi, trông thấy Tần Dương vào, gương mặt có hơi ngượng ngùng xấu hổ.

    -Chị Lư, em từng học y, để em tới giúp chị.

    Tần Dương an ủi chị Lư một câu, rồi quay lại hỏi:

    -Bác sĩ, thai nhi đi lạc vị trí, vậy giờ em xoa bóp điều chỉnh vị trí bào thai lại là được đúng không?

    Bác sĩ có hơi giật mình, bà còn chưa bảo phải xử lý làm sao, Tần Dương đã nói ra ngay được biện pháp, xem ra đúng là đã từng học y đây.

    Bác sĩ vuốt giọt mồ hôi trên trán, gật đầu nói:

    -Ừ, hồi nãy cô đã xoa bóp một lần, đã điều chỉnh được một chút, nhưng giờ cô không còn sức nữa, con xoa bóp tiếp đi, phải nhanh lên, thai phụ sắp không chịu được nữa, con biết cách xoa bóp không?

    Tần Dương gật đầu, vươn hai tay, đầu tiên vuốt ve trên bụng chị Lư mấy lần, xác định vị trí thai nhi, rồi hít một hơi thật sâu, nội khí tràn đầy hai tay, hai tay trở nên trầm ổn mà hữu lực, nhu hòa mà kiên định xoa nắn bụng chị Lư, sau đó từ từ vừa bóp vừa di chuyển. Mỗi lần xoa bóp, thai nhi lại theo tay Tần Dương ngoan ngoãn điều chỉnh vị trí, rất biết nghe lời.

    Vị bác sĩ ở bên cạnh quan sát, Tần Dương mới xoa bóp mấy lần, bà đã mừng rỡ kêu lên:

    -Chà, cử động rồi, lực tay đàn ông đúng là mạnh hơn nhiều!

    Tần Dương tìm tòi xác nhận vị trí thai nhi, rồi dừng tay lại, mỉm cười khích lệ nói:

    -Chị Lư, đã điều chỉnh lại vị trí em bé rồi, chị lại tiếp tục cố gắng!

    Chị Lư cảm kích gật đầu, cắn chặt răng, theo lời bác sĩ cố gắng dùng sức. Chỉ một lát sau, em bé liền thuận lợi ra đời, bác sĩ vỗ vào mông em bé mấy cái, bé cưng lập tức khóc oa lên thật to.

    Tần Dương nhìn bé con nho nhỏ đỏ hỏn kia, trên mặt hắn cũng tràn đầy niềm vui. Mặc dù hắn đã theo sư phụ học y nhiều năm, nhưng mà đỡ đẻ, nhìn thấy em bé chào đời, thì đây mới là lần đầu tiên. Được trông thấy sinh mệnh mới ra đời nho nhỏ yếu ớt này, trong lòng hắn có một niềm vui sướng lan tràn.

    Lý Tư Kỳ nhìn em bé, là một người phụ nữ, cảm xúc của cô lại không giống vậy, phụ nữ có bản năng tình mẫu tử, ánh mắt cô nhìn đứa bé vô cùng dịu dàng, lại quay sang nhìn thấy Tần Dương đang mỉm cười, trong lòng bỗng thấy thêm gần gũi cảm mến.

    -Nguy rồi!

    Vị bác sĩ kia bỗng nhiên khẽ hô, khiến đám người đang vui vẻ vội dồn hết lực chú ý sang bên này.

    Khuôn mặt bác sĩ tràn đầy lo lắng, hai tay dính đầy máu tươi, ngẩng đầu suốt ruột mà nói:

    -Sản phụ chảy máu không ngừng, đây là băng huyết hậu sản...

    Băng huyết!

    Sắc mặt mọi người trong phòng cũng hoàn toàn kinh hoảng, dù là ai chưa có kinh nghiệm sinh sản, cũng đều biết những chữ khó sinh băng huyết hậu sản này hết sức quen thuộc, bởi vì đây là điều nguy hiểm nhất với người mẹ sau khi sinh, là chuyện cực kỳ kinh khủng!

    Lý Tư Kỳ vội vã hỏi:

    - Chẳng lẽ không còn cách nào khác sao?

    Bác sĩ cười khổ nói:

    -Nếu như đây là bệnh viện, đương nhiên là có biện pháp, thế nhưng đây là trên xe lửa, căn bản không có bất cứ thiết bị chữa bệnh tiên tiến nào...

    Khi bác sĩ thốt ra lời này, Lý Tư Kỳ và cô nhân viên phục vụ đang ôm em bé lập tức cảm thấy tuyệt vọng, trên giường sắc mặt chị Lư xám xịt, chị cắn môi, nhìn về phía em bé đang được cô phục vụ ôm, ánh mắt thê lương không có sợ hãi, chỉ có sự thương tiếc nồng đậm.

    -Để em thử một phen xem.

    Tần Dương kéo túi du lịch trên giường mình tới, mở khóa kéo, lấy từ trong đó ra một cái túi bằng vải mềm, để lên bàn, mở túi vải ra, bên trên lộ ra một loạt ngân châm dài ngắn đủ kiểu!

    Tần Dương rút ra một cây ngân châm thật dài, quay lại nhìn chị Lư, thanh âm kiên quyết:

    -Chị Lư, đừng sợ, có em ở đây, sẽ không sao cả!​
     

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 1)