Đô Thị Chấp Chưởng Thần Quyền - Tháo zen FULL 1126 C- Bom

Thảo luận trong 'Đô Thị - Quan Trường' bắt đầu bởi minh luan, 5/5/15.

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.
  1. minh luan

    minh luan Đại Boss

    Được thích:
    342,426
    Chấp Chưởng Thần Quyền
    Tác giả: Phục Túy


    Chương 1: Chuộc Người


    Nguồn: VipVanDan
    (¯`'•.¸(¯`'•.¸† Nhóm dịch Sói Già †¸.•'´¯)¸.•'´¯)






    Giới thiệu
    Truyện Chấp Chưởng Thần Quyền của tác giả Phục Túy thuộc thể loại đô thị dị năng với nhân vật chính đầy sự cuốn hút được quý độc giả đánh giá cao.

    Từ khi khai sinh lập địa, Thượng Đế biết rằng một người bình thường như Diệp Dương Thành cũng trở nên có quyền lực "họa địa vi vương" khi duyên cơ đã đến.

    Vô số sinh vật, dị nhân mà thượng đế đã tạo hóa, trảm ác trừ gian, chấp chưởng thần quyền, trở thành "con mắt của ông trời" để theo dõi chúng sanh.

    ***

    Vào những ngày dông tốc oi bức ẩm ướt thế này, có rất ít người chạy ra đường lớn tản bộ, Diệp Dương Thành cũng không phải quá rỗi rãnh mà chạy ra đường phố đi lang thang.

    Từ đường lớn đi về hướng đông, ước chừng mười lăm phút sau Diệp Dương Thành ngẩng đầu phân rõ phương hướng, sau đó rẽ vào một con hẻm nhỏ, đi thêm chừng mười bước, hai thanh niên cầm dù, thân trên mặc chiếc áo màu xanh lục từ cửa sau một ngôi nhà bước ra ngăn cản đường đi của hắn.

    - Tôi đến chuộc người.




    Tầng mây đen dày đặc bao trùm cả không trung, thanh âm tiếng sấm thỉnh thoảng nổ vang ầm ĩ, tia chớp như lưỡi rắn độc thường xuyên chui ra khỏi tầng mây chớp lóe chói mắt.

    Diệp Dương Thành cầm một cây dù màu tím cũ kỹ xuyên qua trong mưa đi dọc theo đường lớn lác đác vài người, trên mặt lộ ra vẻ lo âu vô hạn, trong tay trái cầm một cặp công văn màu cà phê, ống quần đã ướt đẫm, đôi giày da màu đen giẫm trên mặt đường vang lên thanh âm “dát chi, dát chi” không ngớt.

    Vào những ngày dông tốc oi bức ẩm ướt thế này, có rất ít người chạy ra đường lớn tản bộ, Diệp Dương Thành cũng không phải quá rỗi rãnh mà chạy ra đường phố đi lang thang.

    Từ đường lớn đi về hướng đông, ước chừng mười lăm phút sau Diệp Dương Thành ngẩng đầu phân rõ phương hướng, sau đó rẽ vào một con hẻm nhỏ, đi thêm chừng mười bước, hai thanh niên cầm dù, thân trên mặc chiếc áo màu xanh lục từ cửa sau một ngôi nhà bước ra ngăn cản đường đi của hắn.

    - Tôi đến chuộc người.

    Nhìn thấy ánh mắt hung ác của hai người trẻ tuổi, Diệp Dương Thành vội vươn tay trái cho hai người nhìn thấy cặp công văn trong tay mình, vội vàng nói:

    - Tôi là anh trai Diệp Cảnh Long, đến trả tiền cho hắn.

    Hai thanh niên quay đầu liếc nhìn nhau, một người lắc lắc đầu, người còn lại hiểu ý nhìn Diệp Dương Thành quát:

    - Xoay người úp mặt vào tường!

    - Được, được.

    Diệp Dương Thành chỉ đành ngoan ngoãn xoay người lại, hai tay vươn cao đặt lên tường, cho hai thanh niên tùy ý sờ soạng tìm kiếm trên người mình.

    Mà một thanh niên không biết từ đâu lấy ra một bộ đàm màu đen, nói:

    - Có người mang tiền chuộc người, Diệp Cảnh Long.

    - Sàn sạt…

    Trong bộ đàm truyền ra thanh âm sàn sạt, không bao lâu sau bên trong truyền ra thanh âm nam tử tráng niên:

    - Để cho hắn vào.

    - Vào đi thôi.

    Nghe được câu trả lời, thanh niên cầm bộ đàm mới tránh sang bên cạnh một bước, nhìn Diệp Dương Thành hất hất cằm, hung tợn nói:

    - Thành thật một chút!

    - Dạ dạ dạ, nhất định thành thật, nhất định.

    Trong lòng Diệp Dương Thành lo lắng em trai của mình, làm sao dám giở trò gì đây? Hắn vội vàng gật đầu sau đó cầm cặp công văn thuận lợi thông qua trạm gác của hai người trẻ tuổi, tiếp tục đi thêm chừng ba mươi bước, rốt cục nghe được tiếng ồn ào loáng thoáng.

    Hắn dừng bước trước một cánh cửa chống trộm bằng nhôm hợp kim thật bình thường, đưa tay gõ nhẹ:

    - Bang bang…

    Thanh âm tiếng gõ cửa vang lên, cánh cửa được mở ra, từ bên trong lộ ra đầu một người đàn bà trung niên, đánh giá Diệp Dương Thành từ trên xuống dưới, lúc này mới đẩy cửa thản nhiên nói:

    - Vào đi.

    Diệp Dương Thành miễn cưỡng gật đầu cười, thanh âm trong phòng đã truyền vào trong tai hắn thật rõ ràng, thanh âm tiếng xúc xắc, tiếng hô to gọi nhỏ của khách chơi bài bạc quấn quanh, mùi thuốc lá tràn ngập làm cho hắn chợt nhíu mày.

    Đây là một sòng bạc lớn chừng năm trăm thước vuông, bên trong đầy khách chơi bài, Diệp Dương Thành chỉ nhìn lướt qua sau đó đi theo người phụ nữ trung niên hướng một cửa phòng riêng đi tới, nỗi lo âu trong lòng hiện rõ trên gương mặt hơi có vẻ thành thục của hắn.

    - Quân ca, người đến.

    Người phụ nữ gõ cửa gỗ, sắc mặt vốn đang tối sầm lại như băng tuyết hòa tan chợt tươi cười, hướng một nam tử tráng niên trong phòng gật gật đầu, tránh sang một bên.

    Nam tử ước chừng ba mươi lăm ba mươi sáu tuổi, trên trán bên trái có một vết sẹo phi thường dữ tợn, cao chừng 1m86, dáng người to lớn làm cho người ta có cảm giác mạnh mẽ phi thường.

    Hơi nheo ánh mắt, hắn đánh giá Diệp Dương Thành:

    - Mang tiền tới chưa?

    - Em trai của tôi đâu?

    Diệp Dương Thành siết chặt tay trái của mình, hỏi ngược lại một câu, có cảm giác như nếu không nhìn thấy người sẽ không trả tiền.

    - A.

    Nam tử được xưng là Quân ca nhấc lên khóe môi cười nhạt, quay đầu nói:

    - Trường Mao, mang người ra cho tao.

    - Dạ, Quân ca.

    Bên trong phòng còn có một phòng nhỏ, thanh âm Quân ca vừa hạ xuống, bên trong truyền ra tiếng trả lời của một thanh niên. Vài giây sau, cửa phòng được mở ra, bên trong đi ra hai người, một người mặc áo màu lục, cánh tay xăm hình đầu hổ, nhuộm tóc vàng, người còn lại là một thiếu niên mặc đồng phục trường trung học trấn Bảo Kinh!

    Thiếu niên mày rậm mắt to nhìn qua rất thật thà phúc hậu, nhưng bộ dáng lại làm người không yên tâm, nhìn thấy Diệp Dương Thành vẻ mặt căm tức nhìn mình, Diệp Cảnh Long chậm rãi cúi đầu, không dám nói lời nào.

    - Người ở trong này, tiền đâu!

    Nhìn thấy Diệp Cảnh Long được mang đi ra, Quân ca chậm rãi quay đầu lại, dưới ánh đèn vàng hôn ám làm cho người ta có cảm giác sợ hãi.

    - Tiền ở trong này.

    Diệp Dương Thành dời ánh mắt, cầm cặp công văn màu cà phê đặt lên bàn, sau đó hỏi:

    - Chúng tôi có thể đi rồi chưa?

    - A Trân, đếm tiền.

    Quân ca liếc mắt nhìn Diệp Dương Thành, cũng không trả lời câu hỏi của hắn, mà nhìn người phụ nữ trung niên gật nhẹ đầu ý bảo.

    Người phụ nữ tên a Trân thản nhiên đi tới mở cặp công văn, cầm ra hai xấp nhân dân tệ thật dày, bên trong có một xấp mệnh giá một trăm nguyên, bên trên còn quấn giấy niêm phong, hẳn là mới lấy ra từ ngân hàng. Xấp tiền còn lại thì có trăm nguyên, năm mươi nguyên, hai mươi nguyên, mười nguyên, có không ít là tiền thật cũ.

    Động tác a Trân thuần thục kiểm tra số tiền kia, ước chừng hai phút sau a Trân ngẩng đầu nói:

    - Một vạn rưỡi, vừa đủ.

    - Chúng tôi có thể đi…

    - Không đúng.

    Không đợi Diệp Dương Thành nói hết lời, Quân ca bỗng nhiên nhấc môi, giơ cổ tay nhìn đồng hồ, nói:

    - Hiện tại đã 12h30 phút, dựa theo quy củ hẳn phải tăng tiền lời một tầng, a Trân, là bao nhiêu?

    - Một vạn sáu ngàn rưỡi.

    A Trân không hề nghĩ ngợi trả lời, hiển nhiên là nhân tài trong phương diện quản lý tài vụ sòng bạc.

    - Còn thiếu một ngàn rưỡi đâu.

    Quân ca lấy ra đồ móc lỗ tai, nghiêng đầu móc móc một lúc, nhìn Diệp Dương Thành nói:

    - Mày nói nên làm gì bây giờ?

    - Anh…

    Quân ca rõ ràng là muốn bới móc, trong lòng Diệp Dương Thành căm giận, nhưng chỉ vừa nói một chữ đã bị Quân ca trực tiếp nhấc chân đá hắn ngã trên mặt đất, quay đầu lại nhìn Trường Mao thản nhiên nói:

    - Đánh một trận ném ra ngoài, để cho hắn ghi nhớ thật lâu.

    - Đã biết, Quân ca.

    Trường Mao khom người đáp, theo sau xoa bóp bàn tay nhìn vào phòng nhỏ hô:

    - Anh em, đi ra làm việc!
    [/FONT]
     
  2. minh luan

    minh luan Đại Boss

    Được thích:
    342,426

    Chương 2: Cửu Tiêu Thần Cách



    (¯`'•.¸(¯`'•.¸† Nguồn: VipVanDan †¸.•'´¯)¸.•'´¯)







    - Ca…thật xin lỗi.

    Bị lột nửa thân trần ném ra đường cái, toàn thân xanh tím một mảnh, khóe môi mang theo vết máu, trơ mắt nhìn thấy anh trai của mình bởi vì mình bị người đánh thành bộ dáng này, Diệp Cảnh Long cúi thấp đầu, lúng túng nói:

    - Em…sau này em không bao giờ…đánh bạc nữa…

    - Không có việc gì, bị đánh vài cái còn chưa chết được.

    Diệp Dương Thành đứng lên, cố nén từng trận đau đớn trên người truyền đến, nhe răng trợn mắt hít sâu vài hơi nhìn Diệp Cảnh Long nói:

    - Nhưng nếu em làm thêm vài lần kiểu này, em đợi chuẩn bị hậu sự cho anh đi.

    - Em…em sẽ không.

    Diệp Cảnh Long ấp úng cắn môi, bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn Diệp Dương Thành, yếu ớt hỏi:

    - Ca, anh sẽ không nói với cha mẹ chứ?

    - Thằng nhóc.

    Trên mặt Diệp Dương Thành vốn đang cười a a giống như không chút để ý, nhưng trong chớp mắt liền âm trầm xuống, hung hăng vỗ mạnh cái tát lên đầu Diệp Cảnh Long, nói:

    - Còn nhỏ tuổi không ở trong trường ngoan ngoãn học bài, chạy đi chơi đánh bạc? Gan lớn, hay là Đổ Thần ám ảnh sao?

    Đánh một cái mắng một câu vẫn chưa hết giận, hắn nhấc chân đá vào mông Diệp Cảnh Long, không để ý tới ánh mắt quái dị của người đi đường, Diệp Dương Thành nổi giận mắng:

    - Lập tức cút về trường học đi!

    - Vậy anh phải đáp ứng đừng nói cho cha mẹ…ai nha…em đi, em đi còn không được sao, đừng đánh nữa…mẹ ơi…

    - Thằng nhóc, anh cho mày biết, lần sau còn làm ra chuyện hư hỏng như vậy, anh sẽ mặc kệ mày!

    Nhìn Diệp Cảnh Long biến mất trong tầm mắt của mình, Diệp Dương Thành không còn giả vờ được nữa, hít sâu một hơi, trên mặt thống khổ:

    - Con mẹ nó, thiếu chút nữa tai nạn chết người.

    Bị bốn năm thanh niên quyền đấm cước đá một trận mà làm sao không có chuyện gì? Diệp Dương Thành cũng không phải người sắt, hay xương cốt đúc thép. Hắn khập khiễn, để trần thân trên đi tới trước, dọc theo đường đi không biết làm bao nhiêu người đi đường kinh ngạc.

    Nhà của Diệp Dương Thành nằm trên đường Khê Tân trấn Bảo Kinh, nhưng nếu bây giờ hắn trở về nhà, còn không làm cha mẹ sợ hãi?

    Rơi vào đường cùng, Diệp Dương Thành chỉ đành nhe răng trợn mắt gọi điện cho mẹ mình, báo cho bà biết mình phải ra ngoài làm việc vài ngày, tạm thời chưa thể về nhà.

    Về phần vài ngày sau, sẽ có cớ nói chuyện, tỷ như không cẩn thận bị đụng phải, bị vấp té, hoặc là thấy việc nghĩa mà làm lại bị kẻ xấu hung hăng đánh một trận gì đó, điều kiện tiên quyết là việc này phải phát sinh ở nơi khác, tuyệt không thể phát sinh trong trấn Bảo Kinh!

    Nếu không thể về nhà, chỉ có thể lựa chọn đến nhà bạn thân của mình, ở trong nhà hắn miễn cưỡng vài ngày, sau đó mới có thể về nhà.

    Cũng không phải hắn không muốn đến khách sạn ở lại mà phải đến nhà bạn thân cọ cơm vài ngày như vậy, thật sự vì trong túi ngượng ngùng thôi!

    Em trai Diệp Cảnh Long không biết bị choáng váng hay đụng đầu, lại đi theo mấy nhi đồng nhà có tiền đến sòng bạc khoe của, không bao lâu đã thiếu một vạn hai nợ nần, người của sòng bạc còn cho hắn vay nặng lãi, vừa nợ đã hơn vạn đồng!

    Đợi khi Diệp Cảnh Long không chịu nổi sòng bạc đe dọa, ấp úng gọi điện cho Diệp Dương Thành, một vạn hai đã biến thành một vạn rưỡi, tuy rằng trong lòng vô cùng tức giận, nhưng nói thế nào cũng là em trai ruột của mình, rơi vào đường cùng Diệp Dương Thành phải đến ngân hàng đem một vạn mình dành dụm suốt hai năm công tác toàn bộ lấy đi ra, còn chắp vá mượn nợ lung tung bạn bè gom đủ một vạn rưỡi dầm mưa đến sòng bạc chuộc người.

    Hiện tại được rồi, cầm số tiền từ chức ở công ty đưa ra, nháy mắt túi tiền trống rỗng, còn bị người của sòng bạc đánh một trận, càng nghĩ trong lòng càng muốn điên.

    Nhưng Diệp Dương Thành cũng không làm được gì, có khả năng mở sòng bạc lớn như vậy trong trấn, sau lưng không có kỹ năng quan hệ với quan lớn sao? Hắn bất quá chỉ là một người bình thường đi làm công ăn lương, mà gia đình trên dưới mười tám đời cũng không có một kẻ nào đi ra làm quan.

    Nuốt giận chỉ là lựa chọn duy nhất, cho dù thật sự căm tức, thật sự muốn xách cây dao tìm tới cửa liều mạng với tên Quân ca kia, nhưng chỉ có thể nuốt vào trong bụng, không thể hành động, nói cách khác chờ đợi hắn chỉ còn lại con đường chết.

    Dông tố mùa hè tới nhanh đi cũng nhanh, đợi khi Diệp Dương Thành rẽ vào một ngõ tắt nhỏ chuẩn bị đến cậy nhờ bạn bè, không trung đã tạnh, tầng mây dày tán đi, ánh mặt trời chiếu xuống ấm áp.

    Ngõ tắt nhỏ thật hẹp hòi, chỉ có thể chứa hai người đi sóng vai, tiếp tục đi thêm vài bước, Diệp Dương Thành chợt dừng lại, hơi nheo mắt ngẩng đầu nhìn lên không trung xanh lam, lẩm bẩm:

    - Thế giới này ác nhân thật nhiều ah, ông trời nếu lo ngủ không quản được chuyện vui buồn ly hợp của nhân gian, việc ác việc thiện, còn không bằng để tôi tới thay ông quản đâu…

    Nỉ non một lúc, Diệp Dương Thành bất đắc dĩ lắc đầu thở dài, cười tự giễu:

    - Nếu ông trời thật sự nghe được, trên thế giới này làm sao còn nhiều ác nhân như vậy?

    - Người trẻ tuổi, nói chuyện phải chịu trách nhiệm.

    Loáng thoáng, có một thanh âm già nua truyền vào trong tai Diệp Dương Thành, hắn theo bản năng ngẩng đầu nhìn lại, cả người ngây ngốc tại chỗ.

    Chỉ thấy cách hắn chưa đầy hai thước, một lão giả mặc đạo bào màu trắng, tay cầm phất trần, sắc mặt hồng nhuận nhưng tóc bạc trắng xóa, vẻ mặt giận dữ nhìn mình, lão nhân vốn mặt mũi hiền lành nhưng bây giờ lại có vẻ tức giận!

    Diệp Dương Thành lắc lắc đầu, mở mắt ra nhìn kỹ lại, vẫn còn.

    Tiếp tục lắc đầu, lại mở mắt, lão nhân vẫn đứng nguyên ở đó, không hề cử động.

    - Xong rồi xong rồi, bị đánh choáng váng…

    Trong lòng Diệp Dương Thành kinh hoảng, nâng tay vỗ mạnh vào trán của mình:

    - Giữa ban ngày còn bị ảo giác nghe nhầm…

    - Một mình lão đầu tử này trông coi cả vũ trụ, những việc nhỏ vụn vặt của người phàm ta làm sao quản đến?

    Lão giả mặc đạo bào trắng cũng không quản phản ứng của Diệp Dương Thành, thần tình giận dữ trừng mắt, mắng:

    - Còn tuổi nhỏ không chịu học cho giỏi, cả ngày chỉ biết nói mạnh miệng, ngươi tới quản? Được, lão đầu tử cho ngươi cơ hội này!

    - Ông nói gì?

    Diệp Dương Thành ngây người nhìn lão đầu, chậm rãi vươn tay ra sau lưng hung hăng véo mông của mình, một trận đau đớn khiến cho hắn hít sâu một hơi, không phải ảo giác?

    - Ngươi không phải nói đến quản vui buồn ly hợp của nhân gian, việc ác việc thiện sao? Lão đầu tử cho ngươi cơ hội này, cầm đi!

    Lão gia nâng tay nhoáng lên, một quyển sách bằng bạc tinh thuần xuất hiện trong tay hắn, lại giống như ném rác rưởi ném vào trong lòng Diệp Dương Thành, lẩm bẩm:

    - Quyển sách này tên là Cửu Tiêu, có thể thay trời hành đạo, ẩn chứa thần thông khôn cùng, nếu ngươi có quyết đoán muốn quản lý việc vặt nhân gian…

    Lão giả nhẹ nhàng ngâm nga hai tiếng, vỗ tay, thanh âm giòn vang khiến Diệp Dương Thành choáng váng đầu óc, bỗng nhiên cảm thấy quyển sách bằng bạc nặng trịch trong tay mình biến mất, hơn nữa…còn rõ ràng cảm giác được có một món đồ vật đang di chuyển về phía trái tim của mình!

    Đây là một loại cảm giác phi thường huyền diệu, không nói nên lời, nhưng Diệp Dương Thành biết có đồ vật di chuyển vào trái tim của mình!

    Hắn kinh hãi nhìn lão giả, kêu lên:

    - Ông nhét cái gì vào thân thể của tôi vậy?

    - Quyển sách này tên Cửu Tiêu, còn có tên là Thần Cách.

    Lão giả vuốt chòm râu bạc, cười cười nhìn hắn, nói:

    - Chỗ tốt cụ thể do chính bản thân ngươi đi lĩnh ngộ, một ngày kia, khi quyển sách giải tỏa phong ấn cấm chế, mà ngươi có năng lực khống chế được quyển sách này…ha ha…

    Trong tiếng cười nhẹ, lão giả hư không biến mất trong tầm mắt Diệp Dương Thành, giống như đã bốc hơi.

    - Nè, lão nhân, đó là cái gì ah!

    Diệp Dương Thành kinh ngạc thật lâu, nhìn lên bầu trời lớn tiếng hô to.

    - Mang theo thần cách, bao trùm cửu tiểu, sau này ngươi sẽ rõ…

    Thanh âm mờ ảo của lão giả rơi vào trong tai Diệp Dương Thành.

    - Mang theo thần cách, bao trùm cửu tiêu?

    Diệp Dương Thành có chút chán nản gãi đầu:

    - Lời này có ý tứ gì đây?
     
  3. minh luan

    minh luan Đại Boss

    Được thích:
    342,426

    Chương 3: Họa Địa Vi Vương (Vẽ Đất Làm Vua).



    (¯`'•.¸(¯`'•.¸† Nguồn: VipVanDan †¸.•'´¯)¸.•'´¯)







    Trong thiên địa một mảnh yên tĩnh, căn bản không có ai trả lời câu hỏi này của Diệp Dương Thành, nếu không phải hắn cảm giác trái tim của mình có đồ vật gì đó đang nhảy lên, hắn sẽ cho rằng mình đã bị thủ hạ của Quân ca đánh choáng váng, nên ảo giác mình nhìn thấy được chuyện vừa rồi!

    Mang theo thần cách, bao trùm cửu tiêu? Đồ vật kia tên Cửu Tiêu còn có danh Thần Cách, , mang theo thần cách khống chế cửu tiêu? Diệp Dương Thành đứng nguyên tại chỗ suy tư thật lâu, mới miễn cưỡng thừa nhận hình như mình đã hiểu được một chút, bất kể là thần cách cũng tốt, cửu tiêu cũng vậy, hiện tại đang nằm yên trong thân thể của mình!

    Mang theo thần cách còn dễ lý giải, bao trùm cửu tiêu là ý tứ gì? Là khống chế quyển kinh thư tên Cửu Tiêu, hay là bảo mình chạy lên đứng trên chín tầng mây, cũng là bao trùm cửu tiêu?

    Đầu óc hỗn loạn thành một đoàn, chuyện thình lình xảy ra làm Diệp Dương Thành thật không dám tin, lão nhân kia nói mình chưởng quản cả vũ trụ, vậy hắn tính là cái gì? Thần tiên? Hay là ông trời thường xuyên bị người mắng?

    - Trời ạ, gặp được lão thần tiên!

    Diệp Dương Thành lẩm bẩm, theo bản năng nhấc chân tiếp tục đi về phía trước, rẽ quanh một lúc đứng trước một tòa lầu xi măng ba tầng ngẩng đầu hô:

    - Thiếu Thanh, mở cửa!

    - …

    Bên trong lầu yên tĩnh, nhưng Diệp Dương Thành cũng không gọi tiếp, đợi chừng ba phút cửa mở, một người đầu tóc rối bời nhìn ra, vừa thấy Diệp Dương Thành để trần thân trên, quần thật bẩn, vẻ mặt lập tức giật mình:

    - Lão Diệp, cậu bị cướp bóc sao?

    - Đừng nhắc nữa, cho tôi vào tắm rửa trước đi.

    Diệp Dương Thành cười khổ một tiếng, nhấc chân đi lên bậc thang, vừa đi vừa nói:

    - Lần này tôi xem như hoàn toàn phá sản, buổi sáng tới hỏi cậu mượn hai ngàn đồng chỉ trong khoảng thời gian ngắn cũng không trả lại được rồi.

    Vừa nói vừa đi vào nhà, cách ăn mặc của Trần Thiếu Thanh mới lộ trong mắt Diệp Dương Thành: một chiếc áo trong màu trắng, một quần sọt có mùi, chân trần đầy lông chân rậm rạp, đứng trên sàn nhà dơ bẩn…

    Nhìn thấy bộ dáng này của Trần Thiếu Thanh, Diệp Dương Thành phi thường khẳng định nói:

    - Cha mẹ của cậu lại ra ngoài rồi sao?

    - Nói là đi công tác, ai biết có phải đi du lịch hay không.

    Trần Thiếu Thanh cao chừng hơn một thước tám, bụng bia, nghe câu hỏi của Diệp Dương Thành chợt bĩu môi:

    - Dù sao là dùng tiền công khoản, phỏng chừng lần này ra ngoài phải mười bảy mười tám ngày mới về.

    Nói tới đây, hắn cẩn thận dò xét Diệp Dương Thành, hiếu kỳ nói:

    - Buổi sáng mới lấy tiền, không phải nửa đường bị người cướp đoạt rồi đi? Gần đây trên trấn thật loạn.

    - Ai, gặp phải chuyện xui xẻo, trong phòng tắm còn khí than sao?

    Diệp Dương Thành cười khổ lắc đầu, đi tới nhà vệ sinh cạnh bếp, quay đầu nói:

    - Đi lấy bộ quần áo giúp tôi…

    - Tôi đã biết tiểu tử cậu đến đây không chuyện tốt.

    Trần Thiếu Thanh than thở nói:

    - Sáng lại đây vay tiền, chiều lại đây mượn đồ mặc, có phải còn muốn ăn ở nhờ hay không đây?

    - Nếu không sao có thể nói chúng ta là bạn thân đâu.

    Diệp Dương Thành nhún nhún vai cười hắc hắc nói:

    - Mông của tôi còn chưa quyệt lên, cậu đã hiểu tôi muốn thả cái rắm gì, đợi lát nữa gọi dùm thức ăn ngoài tiệm, buổi tối phải cùng cậu chen chúc một giường.

    - Kháo, thật sự?

    - Hừ, cậu thấy tôi giống như đang nói đùa sao?

    Diệp Dương Thành cười mắng một câu, xoay người vào nhà tắm, bỏ lại Trần Thiếu Thanh đứng nơi đó dở khóc dở cười.

    Hai người là bạn học thời trung học, quan hệ thật thân thiết, buổi sáng Diệp Dương Thành tìm hắn vay tiền, không nói lời nào liền lấy ra hai ngàn giao cho Diệp Dương Thành, ngay cả mục đích dùng tiền cũng không hề hỏi một câu.

    So sánh với trạng huống gia đình Diệp Dương Thành, gia đình Trần Thiếu Thanh tốt hơn rất nhiều, cha là chủ nhiệm văn phòng trong ủy ban thị trấn, mẹ là nhân viên công vụ, ngay bản thân Trần Thiếu Thanh sau khi thi rớt trường cao đẳng cũng chui vào đồn công an làm hiệp cảnh, phỏng chừng qua hai ba năm cha mẹ hắn hoạt động một chút, cũng sẽ thuận lợi chuyển chính thức.

    Mà cha mẹ Diệp Dương Thành đều là công nhân nhà xưởng bình thường, thân thích cũng không có vài người có tiền có quyền, đều là tiểu dân thành thành thật thật, sau khi thi rớt trường cao đẳng liền vào một nhà công ty chạy nghiệp vụ, mỗi tháng tiền lương sáu trăm đồng cộng thêm trích phần trăm khi làm thành nghiệp vụ, nếu gặp thời điểm tốt một tháng kiếm được hai ba ngàn, nếu không tốt một ngàn mấy chỉ là chuyện bình thường.

    Thật vất vả ăn mặc tiết kiệm dành dụm được một vạn đồng từ chức rời khỏi công ty, muốn đổi công việc mới, không nghĩ tới lại gặp phải chuyện em trai Diệp Cảnh Long thiếu số tiền bài bạc kếch xù, kết quả tiền tiết kiệm tiêu sạch, còn thiếu năm ngàn đồng tiền nợ nần.

    Mở vòi nước điều tốt nước nóng, ngay khi Diệp Dương Thành đi tới trước gương chuẩn bị pha nước, hình ảnh trong gương làm cho hắn sửng sốt.

    - Kỳ quái, tổn thương đâu?

    Buông vòi hoa sen sờ soạng từ trên xuống dưới một lần, tổn thương đã hoàn toàn biến mất, không nhìn thấy chút dấu vết bầm tím nào!

    Làn da trắng trẻo đã trở lại, nhìn thân thể mình từ trên xuống dưới, trong đầu Diệp Dương Thành toát ra ý nghĩ làm hắn hoảng sợ:

    - Chẳng lẽ được lão thần tiên vừa rồi trị hết?

    Nghĩ tới lão thần tiên, lập tức nhớ tới quyển sách màu bạc nặng trịch tên Cửu Tiêu kia. Chậm rãi đem tay phải áp lên trái tim của mình, trái tim nhảy lên làm cho hắn thiếu chút nữa hét to.

    - Thịch…thịch…

    Nhịp nhảy như đang khiêu vũ, một trước một sau thậm chí là hai tần suất cùng nhảy lên!

    - Thành quái vật rồi…

    Cảm nhận được tần suất nhảy mạnh của trái tim, Diệp Dương Thành vỗ mạnh lên trán đặt mông ngồi xuống chậu nước, tinh thần có chút hốt hoảng, đối mặt hiện tượng ly kỳ này hắn có cảm giác mờ mịt luống cuống.

    - Cửu Tiêu…Thần Cách…ông trời…

    Trong miệng vô ý thức lẩm bẩm, tay phải dán chặt lên trái tim, đầu óc Diệp Dương Thành hoàn toàn rối loạn.

    Chậm rãi rút tay, nhìn vào lòng bàn tay của mình, Diệp Dương Thành hít sâu một hơi:

    - Cửu Tiêu a Cửu Tiêu, ngươi chui vào như ký sinh trùng, có thể giống đột ngột chui ra hay không đây?

    Vừa nói xong, một chút ngân quang mông lung từ trong lòng bàn tay sáng lên, trong ánh mắt kinh hãi của Diệp Dương Thành, điểm sáng nhỏ như hạt vừng nhanh chóng mở rộng, chỉ trong nháy mắt một quyển kinh thư màu bạc mông lung xuất hiện, mặt ngoài kinh thư lóe bốn chữ lớn: Cửu Tiêu Thần Cách!

    Trải qua một thoáng hòa hoãn, Diệp Dương Thành đã trấn định hơn rất nhiều, nâng lên tay trái, thân hình rung động, chậm rãi vươn tới kinh thư, tới gần một chút, một chút nữa…

    Sờ trúng!

    Lành lạnh băng băng, cực kỳ thoải mái. Diệp Dương Thành chậm rãi nhắm mắt lại thở sâu ba lượt, mở ra quyển kinh thư, kinh thư chừng mười tám trang, mỗi trang thật mỏng, mỏng như cánh ve!

    Nhưng tuy rằng có thể chứng kiến độ dày của trang, nhưng khi Diệp Dương Thành nhìn thoáng qua tờ thứ nhất trống không muốn mở ra tờ thứ hai, mặc cho hắn dùng toàn bộ khí lực bú sữa mẹ cũng không thể lật qua một trang nhìn qua thật nhẹ nhàng tưởng chừng như chỉ dùng chút sức là có thể xé nát!

    Ngay lúc hắn còn đang cảm khái đồ vật của tiên gia thật sự là cứng rắn, tờ thứ nhất vốn trống rỗng bắt đầu phát sinh biến hóa, mà mặt trái trang sách cũng như vậy, giống như một cục đá bỏ vào trong mặt hồ yên tĩnh, kích lên gợn sóng, từng đạo sóng gợn hóa lỏng nhộn nhạo trên quyển kinh thư.

    Ngay sau đó bên trong sóng gợn xuất hiện hàng chữ cực nhỏ: mời ngài tuyển chọn khu vực quản hạt.

    - Ý tứ gì?

    Đại não Diệp Dương Thành ngừng lại, nhưng không đợi hắn hiểu được ý tứ của hàng chữ này, trang sách lại thay đổi, lần này là hình ảnh một viên tinh cầu, thấy thế nào thật giống địa cầu!

    Sau đó hình ảnh nhanh chóng biến hóa, từ địa cầu biến thành Châu Á, từ Châu Á biến thành Trung Quốc, từ Trung Quốc biến thành…

    Cuối cùng hiển lộ ngay trước mặt Diệp Dương Thành là bản đồ trấn Bảo Kinh!

    Sau đó là một hàng chữ cực nhỏ xuất hiện: mời ngài vẽ ra khu vực quản hạt của mình trên địa đồ, trong vòng năm cây số vuông, thấp nhất không dưới một cây số vuông.

    - Vẽ ra khu vực quản hạt của mình? Kháo!

    Toàn thân Diệp Dương Thành chấn động mạnh:

    - Họa địa vi vương! (Vẽ đất làm vua).
     
  4. minh luan

    minh luan Đại Boss

    Được thích:
    342,426

    Chương 4: Cái Chết Của Tiểu Cường.



    (¯`'•.¸(¯`'•.¸† Nguồn: VipVanDan †¸.•'´¯)¸.•'´¯)







    Nhìn thấy trên trang sách hiện lên bản đồ trấn Bảo Kinh, tay trái Diệp Dương Thành khẽ động, ngón tay nhúc nhích, run run đem ngón trỏ vươn về hướng bản đồ trên kinh thư, khi đầu ngón tay va chạm vào kinh thư, một đạo khí thể lạnh lẽo từ trong kinh thư truyền ra, trong phút chốc truyền vào cơ thể hắn…

    Cùng lúc đó trên bản đồ trấn Bảo Kinh xuất hiện một điểm đỏ, không quan tâm đạo khí thể lạnh lẽo truyền vào cơ thể mình là vật gì, Diệp Dương Thành nín thở dùng ngón tay lấy điểm đỏ làm khởi đầu, bắt đầu chậm rãi trượt ngón tay.

    Hắn làm sao biết mình vẽ bao nhiêu diện tích? Chẳng qua khi ngón tay hắn bắt đầu động, trang sách kinh thư xuất hiện một tổ số liệu nhắc nhở hắn đường vẽ dài bao nhiêu, cưỡng chế chấn động trong lòng, Diệp Dương Thành hoàn thành xong lần đầu tiên vẽ bản đồ khu vực.

    Trên kinh thư hiện ra văn tự màu đỏ:

    Chúc mừng ngài tuyển xong khối khu vực quản hạt đầu tiên, tổng diện tích khu vực là năm cây số vuông, ngài có thể lựa chọn sử dụng thần quyền của mình trong khu vực quản hạt của ngài.

    Xét thấy cấp bậc thần cách hiện tại của ngài còn quá thấp, không thể hoàn toàn khống chế Cửu Tiêu, ngài có thể hành sử thần quyền trong lĩnh vực sau đây:

    Các loại côn trùng trong khu vực quản hạt.

    Uy hiếp chim bay cá nhảy trong khu vực quản hạt.

    Đạt được công đức huyền điểm trong khu vực quản hạt.

    Cấp bậc thần cách trước mắt của ngài là: cấp 1.

    Công đức huyền điểm hiện tại của ngài là: 10.

    Công đức huyền điểm tích lũy đến 100, thần cấp thăng làm cấp 2, có thể mở ra nội dung trang thứ hai trong Cửu Tiêu, đạt được thần quyền mới, mở rộng phạm vi khu vực quản hạt của ngài.

    Trước mắt ngài có thể lựa chọn phương thức thu được công đức huyền điểm: trừng ác dương thiện, siêu độ vong hồn.

    Trước khi cấp bậc thần cách của ngài còn chưa thể khống chế được Cửu Tiêu, Cửu Tiêu đối với hành vi của ngài tiến hành bình phán: Trừng ác gia tăng công đức huyền điểm, lấn thiện khấu trừ công đức huyền điểm, khi công đức huyền điểm của ngài thấp tới -1, ngài mất đi Cửu Tiêu Thần Cách.

    Những dòng giới thiệu rậm rạp liên tiếp làm trong lòng Diệp Dương Thành rốt cục có chút hiểu ra, bao trùm cửu tiêu chính là đem thần cách của mình thăng cấp, đợi khi thần cách thăng tới cấp bậc cao nhất, có thể khống chế Cửu Tiêu, nhìn vào đoạn giới thiệu kia mà xem, tựa hồ chỉ cần thần cách của mình đủ khống chế Cửu Tiêu, như vậy Cửu Tiêu cũng sẽ không tiếp tục làm ra can thiệp gì với những hành động của mình?

    - Bao trùm Cửu Tiêu…nguyên lai là ý tứ như vậy!

    Diệp Dương Thành đã hiểu, thật sự hiểu rõ.

    Khép lại kinh thư hít sâu một hơi, cho dù đã hiểu nhưng hắn vẫn không nhịn được rung động, cứ đơn giản như vậy thì đã thành thần tiên?

    Nâng tay nhìn nhìn lên cánh tay của mình, cũng không cảm thấy được có biện hóa gì ah! Cứ như vậy u mê, họa địa vi vương sao?

    Đang ngồi trên chậu nước, hắn quay đầu nhìn khắp cả phòng tắm nho nhỏ, nhìn thấy có một con gián đang từ trong miệng cống thoát nước bò ra ngoài khiến cho hắn chú ý, khi ánh mắt Diệp Dương Thành nhìn lên trên thân con gián kia, con gián đột nhiên ngừng lại, một loại cảm giác mơ hồ truyền vào trong đầu óc của hắn.

    Một thanh âm như đang thì thầm:

    - Đi bên trái.

    Con gián tựa hồ nghe rõ, lập tức bò qua bên trái.

    Diệp Dương Thành trừng lớn hai mắt, lại nói:

    - Qua phải!

    Con gián quay đầu bò sang bên phải.

    - Đi tới trước!

    - Lui ra sau!

    - Nhảy lên!

    - Giả chết!

    - Đứng im!

    Con gián dừng lại, thành thành thật thật đứng cách Diệp Dương Thành chừng một thước rưỡi, vẫn không nhúc nhích.

    - …

    Hơi thở của Diệp Dương Thành có chút dồn dập, nhìn thấy con gián không nhúc nhích, lẩm bẩm:

    - Nếu lại có thêm bốn mươi chín con, xếp thành hàng khiêu vũ không biết có đẹp hay không đây?

    Lời của Diệp Dương Thành vừa hạ xuống, bên trong cống thoát nước lại có một con gián bò ra, ngay sau đó giống như nước thủy triều bá bá tuôn ra một đại đội con gián! Hơn nữa trong ánh mắt kinh ngạc của Diệp Dương Thành, xếp thành năm hàng, mỗi hàng mười con, đội ngũ chỉnh tề đủ làm cho quân nhân từng nhận huấn luyện chính quy phải trợn mắt!

    Sau đó Diệp Dương Thành choáng váng, ghê tởm, thiếu chút nữa đem bữa cơm đêm qua đều nhổ ra!

    - Con thứ nhất lưu lại, còn lại, triệt!

    Cố nén cảm giác khó chịu trong bụng, Diệp Dương Thành mở miệng, sau đó những con gián lại lả tả bò trở vào trong cống ngầm, trong nháy mắt đã biến mất trước mặt của hắn.

    Nhìn thấy con gián nhỏ còn chưa mọc dài cánh, Diệp Dương Thành ma xui quỷ khiến khép mắt lại, một tia khí thể lạnh lẽo từ trong người bắn ra bay thẳng đến con gián kia, sau đó bám lên người nó, trong đầu Diệp Dương Thành chợt hiện lên một hàng chữ: Ám ảnh thành công, công đức huyền điểm – 1.

    Diệp Dương Thành nhìn thấy được hàng chữ này trong đầu mình, đồng dạng hắn còn chứng kiến một người khổng lồ đang ngồi trên chậu nước nhắm mắt, hai tay đặt trên hai đầu gối ưỡn ngực ngồi thẳng! Hắn thấy được, đó là chính bản thân hắn!

    Một loại cảm giác thật huyền diệu dâng lên trong lòng, Diệp Dương Thành có thể cảm giác được mình vẫn còn ngồi trên chậu nước, đồng dạng lại nhìn thấy bản thân mình còn ngồi trên chậu!

    Diệp Dương Thành trực tiếp ám ảnh lên người con gián, giống như con gián là một phân thân của hắn!

    Những gì con gián có khả năng nhìn thấy, Diệp Dương Thành đều nhìn thấy toàn bộ, đồng dạng truyền về trong não của hắn, hình ảnh thành hình trong đại não, hắn, thấy được chính hắn.

    Diệp Dương Thành thử mở mắt, loại cảm giác huyền diệu biến mất, hắn không còn nhìn thấy được mình.

    Khép mắt lại, hắn lại biến thành con gián, có thể cảm giác được bản thể của mình, còn thông qua ánh mắt con gián chứng kiến bản thể của chính mình!

    Điều khiển con gián di chuyển lòng vòng trên mặt gạch men, không ngừng làm ra một ít động tác khó thể tưởng tượng đối với một con gián, Diệp Dương Thành chơi phát nghiện, bắt đầu điều khiển con gián bò ra ngoài cửa, trong nháy mắt chui qua khe cửa, trước mắt tối sầm…

    - Phanh phanh…

    Cửa phòng bị gõ mạnh, ngay sau đó vang lên thanh âm mắng to tức giận của Trần Thiếu Thanh:

    - Kháo! Con gián ở đâu ra!

    Diệp Dương Thành mở mắt, loại cảm giác huyền diệu biến mất, đứng dậy mở cửa phòng tắm cũng không nhìn Trần Thiếu Thanh, mà trực tiếp cúi đầu.

    Quả nhiên con gián kia đã lừng lẫy hi sinh, bị chân trần của Trần Thiếu Thanh giẫm tan xương nát thịt…

    - A, quần áo của cậu.

    Trần Thiếu Thanh dùng chân lau lau trên sàn nhà, cố gắng lau đi chất dính của con gián, thần tình ghê tởm đem bộ quần áo ném vào trong tay Diệp Dương Thành, vừa mắng vừa đi vào phòng tắm:

    - Đạp phải phân chó cũng còn tốt hơn đạp trúng con gián ah!

    - Ai…

    Diệp Dương Thành cầm bộ quần áo, đi chân trần tới chỗ hiện trường nảy sinh án mạng của con gián, thở dài nói:

    - Ngủ yên đi, ta siêu độ cho ngươi, kiếp sau chúc cho ngươi thành người.

    - Chi…

    Nương theo sau lời của Diệp Dương Thành, trong lúc hoảng hốt nghe được một thanh âm, sau đó trong ánh mắt kinh ngạc của hắn, một đạo bạch quang ảm đạm từ trong con gián đã chết bốc lên, đồng thời trong đầu hắn xuất hiện một hàng chữ: siêu độ oan hồn uổng mạng, công đức huyền điểm 1.

    - Kháo, vậy cũng được?

    Diệp Dương Thành trừng lớn mắt, vẻ mặt kinh ngạc.
     
  5. minh luan

    minh luan Đại Boss

    Được thích:
    342,426

    Chương 5: Lai Lịch Rất Lớn Sao



    (¯`'•.¸(¯`'•.¸† Nguồn: VipVanDan †¸.•'´¯)¸.•'´¯)







    - Cái gì mà được hay không được, nhanh chóng đi thay quần áo.

    Ở trong phòng tắm chà chân tới mức thiếu chút nữa bong một lớp da, Trần Thiếu Thanh lại đi ra, nghe được Diệp Dương Thành nói không khỏi trợn mắt nói:

    - Ba giờ sau tôi phải đến sở trình diện, hiện tại đi ra ngoài ăn cơm trước đi.

    - Ân, được.

    Diệp Dương Thành như có suy nghĩ gì gật đầu đứng dậy, xoay người muốn đi thay quần áo, chợt giống như nhớ ra chuyện gì, quay đầu lại nhìn Trần Thiếu Thanh nói:

    - Sau này không có việc gì đừng giết gián, dù sao cũng là một sinh mạng, đã chết thật không tốt lắm.

    - Gì?

    Trần Thiếu Thanh nghe được lời nói của hắn vô cùng kinh ngạc, sững sờ nhìn theo bóng lưng hắn thật lâu mới dở khóc dở cười hô:

    - Không phải chỉ là một con gián thôi, giết chết tôi còn buồn nôn đâu!

    - …

    Diệp Dương Thành quay đầu lại bĩu môi, cũng không nói lời nào, trong đầu còn đang suy nghĩ sự tình, nhấc chân đi lên bậc thang.

    Nếu vừa rồi con gián kia chết đi xem như là uổng mạng, có phải ý nghĩa hắn đã tìm được lỗ hổng, cả ngày đi tìm con gián giết chết, sau đó siêu độ chúng là có thể bá bá bá đem công đức huyền điểm thăng lên sao?

    Nhưng ý nghĩ này mới xuất hiện, không đợi Diệp Dương Thành lộ ra sắc mặt vui mừng, trong đầu hắn lại đột nhiên xuất hiện dòng chữ:

    Oan hồn uổng mạng ý nghĩa mục tiêu vốn không gặp phải kiếp nạn khó khăn, nhưng lại ngoài ý muốn gặp phải tử vong, sau khi chết còn sót lại oan hồn, bình thường sau khi sinh vật tử vong sẽ tức khắc rơi vào luân hồi chuyển sang kiếp khác đầu thai, sinh vật tử vong có mang oan tình lưu lại năng lượng linh hồn cao thấp trên thế gian đều không giống nhau, oan hồn nếu tử vong không phải ngoài ý muốn sẽ tức khắc rơi vào luân hồi, nếu do người nắm giữ Cửu Tiêu Thần Cách cố ý thao túng sinh vật tử vong, sẽ khấu trừ công đức huyền điểm xem như khiển trách.

    Ngẩn người tinh tế cân nhắc một phen, ánh mắt vừa sáng của Diệp Dương Thành lập tức mờ xuống, dựa theo định nghĩa như thế, nếu hắn cố ý đi giết chết con gián, sau khi chết siêu độ cũng không gia tăng công đức huyền điểm, ngược lại còn khấu trừ công đức huyền điểm.

    - Mẹ nó, đầu năm nay ngay cả con gián cũng có nhân quyền…

    Lắc đầu thở dài, đem phương thức chà điểm mới phát hiện hoàn toàn đè ép đi xuống, hắn cũng không tiếp tục suy nghĩ thêm.

    Ở trên phòng ngủ của Trần Thiếu Thanh trên lầu ba thay bộ quần áo thể thao màu trắng không biết lục lọi ở đâu ra, hắn lại từ trong tủ giày tìm kiếm một đôi giày thể thao chưa sử dụng mang vào trên chân.

    Đứng trước gương tủ quần áo đánh giá bản thân từ trên xuống dưới, sau đó đưa tay cầm lược chải đầu, lúc này Diệp Dương Thành mới hài lòng gật gật đầu buông lược đi ra khỏi phòng.

    Chạy nghiệp vụ đầu tiên cần chú trọng hình tượng cá nhân bản thân, hai năm qua Diệp Dương Thành đã dưỡng thành một chút tính ưa sạch sẽ, nhưng có lẽ ông trời muốn trêu cợt hắn, trước hết cho hắn sử dụng thần quyền thao tác sinh vật không ngờ là côn trùng!

    Đối tượng đầu tiên thí nghiệm không ngờ là…là con gián làm người dựng đứng tóc gáy…

    Diệp Dương Thành nhớ tới cảnh tượng đàn gián bò ra khỏi cống thoát nước xếp thành hàng khi nãy, không chịu nổi chợt rùng mình, thật ghê tởm ah!

    - Oa kháo!

    Diệp Dương Thành thay xong quần áo đi xuống lầu, Trần Thiếu Thanh đã đến phòng cha mẹ thay đổi đồng phục hiệp cảnh, vừa nhìn thấy Diệp Dương Thành đi xuống cầu thang, lập tức kinh hô một tiếng xông tới:

    - Lý Trữ của tôi ah!

    - Ồn ào gì chứ, cho tôi mượn mang một chút có ý kiến sao?

    Diệp Dương Thành trốn sang bên phải, đẩy ra Trần Thiếu Thanh vừa nhào lên, cười hắc hắc:

    - Chờ huynh đệ phát tài, mua trả lại cậu!

    - Phi, chờ cậu phát tài, lão tử đã là cục trưởng cục công an!

    Trần Thiếu Thanh xì một tiếng khinh thường, ngay sau đó sắc mặt suy sụp xuống, có cảm giác khóc không ra nước mắt:

    - Cậu là vương bát đản, đôi giày này là hàng có hạn, tôi còn chưa đành lòng mang, lần đầu tiên lại bị cậu mang đi rồi! Tôi…ai, kết bạn sai lầm, kết bạn sai lầm ah!

    - Hắc hắc, nhờ lời nói tốt của cậu.

    Diệp Dương Thành không màng thái độ của Trần Thiếu Thanh, tiếp tục hắc hắc cười nói:

    - Chờ khi cậu lên làm cục trưởng công an, tôi nhất định phát tài!

    - Nằm mơ đi thôi!

    Vẻ mặt Trần Thiếu Thanh căm giận mắng một câu, nhưng hắn cũng hiểu được tính cách Diệp Dương Thành, giày tới trên chân còn mong lấy về? Không có cửa! Nhưng nói trở lại, có thể làm cho Diệp Dương Thành tùy ý cãi nhau không chút kiêng nể gì, tựa hồ cũng chỉ có một mình Trần Thiếu Thanh.

    Ở trong mắt người bên ngoài, Diệp Dương Thành tựa hồ là một thanh niên thành thục ổn trọng đi?

    Đồng dạng, Trần Thiếu Thanh thay vào đồng phục hiệp cảnh, nhìn qua tinh thần không ít, mày rậm mắt to phi thường sáng rỡ, bộ dáng quả thật như hai người khác nhau so với lúc đầu.

    Hai thanh niên vừa đi ra khỏi nhà lập tức biến hóa nghiêng trời lệch đất.

    Diệp Dương Thành mặc bộ quần áo thể thao màu trắng, phối hợp giày thể thao trắng, mái tóc ngắn hớt cao, mày kiếm mắt dài phi thường tuấn lãng.

    Trần Thiếu Thanh mặc đồng phục hiệp cảnh màu đen, mày rậm mắt to hiển lộ vẻ uy nghiêm túc mục, bộ dáng nghiêm túc làm cho người ta phải tán thưởng, tiểu tử này thật quá tinh thần!

    - Dùng tạm ở chỗ này một chút đi.

    Vòng ra hẻm nhỏ đi tới ngã tư đường, Trần Thiếu Thanh nhìn lướt qua sau đó đưa mắt tập trung ở một quán bán món cay Tứ Xuyên cách đó không xa, chỉ tay nói:

    - Tôi nhớ cậu rất thích ăn cay.

    - Ăn cay gì chứ.

    Diệp Dương Thành cũng không hề che giấu, nghe được Trần Thiếu Thanh nói vậy cười khổ một tiếng:

    - Lúc ấy ở trường học, mỗi bữa cơm trưa chỉ nằm trong năm đồng, còn phải để danh ba đồng cùng tiểu tử cậu đi chơi games, hai đồng ăn được gì? Ăn ớt với cơm thôi!

    - Kháo, vậy sao lúc trước cậu không nói?

    Trần Thiếu Thanh cuối cùng hiểu được vì sao lúc còn đi học, mỗi lần nhìn thấy Diệp Dương Thành ăn cơm trưa đều là một mâm đồ cay, nhìn thấy hắn ăn đến mồ hôi nhỏ giọt mặt đỏ hồng còn ăn, còn tưởng rằng là do hắn trời sinh thích ăn cay đâu!

    - Ai, chết sĩ diện khổ thân thôi.

    Diệp Dương Thành nhún nhún vai, hất cằm:

    - Nếu lúc trước cũng có thể mặt dạn mày dày như bây giờ, làm sao có thể để da mặt mọc đầy mụn, để tiểu muội xinh đẹp trong trường bị người truy mất? Đi thôi, trưa nay tôi mời khách.

    - Cậu còn có tiền?

    Vẻ mặt Trần Thiếu Thanh tò mò.

    - Cậu thanh toán trước, xem như tôi thiếu cậu không được sao?

    Diệp Dương Thành đúng lý hợp tình quay đầu nói một câu, lưu lại Trần Thiếu Thanh thần tình ngạc nhiên ngây người, chính mình sải bước đi tới quán ăn món cay Tứ Xuyên.

    - A!

    Ước chừng sửng sốt mười mấy giây thời gian, Trần Thiếu Thanh cười nhẹ một tiếng, khóe môi hiện lên nụ cười, đi theo.

    Quán ăn không lớn, mặt tiền không tới trăm thước vuông, hơn phân nửa bị chia thành phòng bếp, tùy tiện điểm món ăn xong tìm một vị trí ngồi xuống, Diệp Dương Thành có chút kỳ quái nhìn Trần Thiếu Thanh, nói:

    - Tối hôm qua tuần tra?

    - Chuyện hư hỏng như vậy thế nào đến phiên tôi?

    Trần Thiếu Thanh nhếch môi cười, hạ giọng nói:

    - Đều là những nhóm tiểu lâu la đi làm, đêm hôm khuya khoắc không ngủ được, cậu nghĩ tôi ngốc?

    - Thật hạnh phúc.

    Nghe được câu trả lời, Diệp Dương Thành nhếch nhếch môi, hạ giọng thần thần bí bí hỏi:

    - Hỏi cậu chuyện này nha.

    - Chuyện gì?

    Trần Thiếu Thanh gật gật đầu:

    - Cậu hỏi đi.

    - Bên trái cách đầu phố cửa nam chừng ba trăm thước, có một hẻm nhỏ, đi vào nơi đó có một sòng bạc…

    - Kháo, cậu hỏi chuyện này làm gì?

    Không đợi Diệp Dương Thành nói hết lời, Trần Thiếu Thanh mới bưng ly nước uống thiếu chút nữa run tay buông rơi, vẻ mặt kinh ngạc nhìn Diệp Dương Thành:

    - Hay là…hôm nay đem cậu biến thành như vậy chính là sòng bạc kia sao?

    - Dường như là vậy…

    Diệp Dương Thành cười khổ, gật gật đầu:

    - Sao vậy, sòng bạc kia lai lịch rất lớn sao?
     
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)