FULL  HOT  LS Q.Sự Bất Hủ Đại Hoàng Đế - FULL - Sa Mâu

  1. Chpn

    Chpn Đại Boss

    Tham gia ngày:
    3/9/15
    Bài viết:
    117,062
    Được thích:
    197,674
    Chương 12: Hoàng Hậu Nương Nương
    Shared by: banlong.us
    === oOo ===
    Thái Hậu nương nương là một phụ nhân khoảng bốn mươi tuổi, đầu đội kim quan đeo trâm ngọc, thân thể đẫy đà. Trên cổ tay có một đôi vòng phỉ thuý bích lục, ngón tay đeo giáp bảo vệ hàn ngọc, khảm mấy viên bảo thạch huyết bồ câu, ung dung hoa quý. Có lẽ là do ở trong thâm cung lâu ngày nên có vẻ hơi suy yếu.

    Gặp được Dương Mộc, Thái Hậu nương nương nhìn trái lại nhìn phải, lời nói tràn đầy nghiêm trách và đau lòng, cưng chiều ôm Dương Mộc vào lòng một lúc lâu, lúc này mới sợ hãi vỗ vỗ ngực thở dài một hơi.

    Đối mặt với vị phụ nhân vừa lạ lẫm vừa quen thuộc này, tư vị trong lòng Dương Mộc thật khó hiểu. Làm tu hú chiếm tổ chim khách, hắn chỉ có thể thầm nói một câu xin lỗi trong lòng, lại không đành lòng tổn thương một người mẹ tràn đầy tình mẫu tử. Chỉ có thể cố gắng phối hợp, tận lực coi nàng như mẹ của mình.

    Nói một hồi, Thái Hậu chuyển chủ đề tới triều đình, đột nhiên hỏi:

    - Ai gia nghe nói hôm nay con tảo triều đã cường thế phổ biến chính lệnh mới, náo rất cương với chư vị đại thần, còn chém đầu Tả Tướng, có đúng không?

    Dương Mộc gật gật đầu:

    - Mẫu hậu đang lo lắng sao?

    Thái Hậu thở dài một hơi:

    - Con mới đăng cơ không lâu, mẹ con ta không có căn cơ gì trong triều, toàn bộ đều nhờ dư uy của Tiên Đế và mấy lão thần trung tâm ủng hộ mới có thể ngồi vững trên ngai vị. Đột nhiên con làm căng với thế gia đại môn phiệt, nếu gây ra náo loạn gì sẽ không tốt.

    - Mẫu hậu không cần lo lắng. Hiện giờ đại thế đã ở bên trẫm, lại nắm chắc binh quyền, dù bọn họ muốn nhấc lên sóng gió gì cũng phải cân nhắc một chút.

    Dương Mộc an ủi. Thấy Thái Hậu vẫn có vẻ không yên lòng, lại nói:

    - Mẫu hậu đã từng nghe nói câu nước ấm nấu ếch chưa? À, câu chuyện này không quan trọng… Người yên tâm, trò hay còn ở phía sau. Trong thời gian ngắn trẫm sẽ không động đến đám môn phiệt này, mà từng chút từng chút thay đổi hoàn cảnh sinh tồn của bọn họ. Một ngày nào đó, cái gọi là môn phiệt sẽ không còn tồn tại.

    Dương Mộc nói, trong đôi mắt hiện lên một tia quang mang khác thường. Chuyện này hắn đã nghĩ sâu tính kỹ, đường đường là Hoàng Đế một nước, không thể vĩnh viễn bị môn phiệt thế gia kiểm soát gắt gao mãi được. Chính lệnh hôm nay chính là chất xúc tác thay đổi hoàn cảnh. Trước đại thế mênh mông cuồn cuộn, bất kỳ số ít người nào chống cự cũng đều vô dụng. Một ngày nào đó hắn sẽ chính thức tuyên bố với tất cả mọi người: Trẫm là quốc gia, trẫm là thiên hạ!

    - Được được được! Xem ra lời đồn đại hai ngày này không phải là giả. Hoàng nhi được trời cao quan tâm, chỉ trong một đêm đã trưởng thành không ít, ai gia cũng yên lòng!

    Thái Hậu khen mấy chữ “được”, sắc mặt vui mừng, bưng trà sâm trên bàn lên uống một ngụm, sau đó đột nhiên dừng lại nói:

    - Hoàng nhi này, ai gia nghe nói khuya hôm trước có việc đột xuất xảy ra, còn chưa kịp uống rượu hợp cẩn với Hoàng Hậu. Hôm nay không trì hoãn được nữa đâu, ai gia vẫn đang ngóng trông ôm Hoàng tôn đấy!

    Dương Mộc sững sờ. Chuyển biến cũng quá nhanh rồi, tại sao lại đột nhiên kéo đến chuyện ôm cháu trai?

    Chẳng lẽ mẫu thân trong thiên hạ đều như vậy? Muốn ôm cháu trai đến điên rồi sao?

    Hắn nhớ lại kiếp trước, mình đã từng nhiều lần bị người nhà giục cưới. Mới đầu thấy rất phiền, thậm chí còn không muốn về nhà ăn tết nữa, tới khi mẫu thân qua đời thì lại cực kỳ hoài niệm.

    Thế là Dương Mộc xấu hổ, vội vàng nói:

    - Mẫu hậu yên tâm, trẫm sẽ đi ngay!

    Nói xong, hắn nháy mắt với Thẩm An rồi cáo lui với Thái Hậu, rời khỏi Vạn Thọ Cung, bãi giá tới tẩm cung của Hoàng Hậu: Dục Linh Cung.

    Trên đường đi, Dương Mộc vừa chờ mong vừa thấp thỏm, câu được câu không nói chuyện với Thẩm An.

    - Thẩm An, ngươi thấy Hoàng Hậu của trẫm có đẹp không?

    - Đương nhiên Hoàng Hậu nương nương đẹp như tiên nữ, toàn bộ Thương Quốc cũng không thấy được mỹ nhân như thế!

    Dương Mộc không tin. Cơ Linh Nhi chỉ là một cung nữ cũng đã là mỹ nhân nhất đẳng, Hoàng Hậu còn có thể đến mức nào? Nhất định là Thẩm An vuốt mông ngựa thôi.

    Thế là, hắn lại hỏi:

    - Ngươi cảm thấy nàng thế nào? Ý là, có giống một tiểu thư khuê các không? Có thích hợp sống chung không?

    - …

    Thẩm An nghẹn lời, trầm mặc hai giây rồi yếu ớt nói:

    - Bệ Hạ, nô tài chỉ là một thái giám, không chú ý nhiều như vậy…

    - À, cũng đúng.

    Tới giờ Dương Mộc mới kịp phản ứng, nói những chuyện này với thái giám thực sự là đầu óc bã đậu. Nghe nói có Hoàng Hậu xinh đẹp đang chờ, đầu óc đều rối loạn rồi.

    Chỉ chốc lát sau loan giá đã đến hậu cung, qua ngự hoa viên, dừng trước một toà cung điện xa hoa.

    Dương Mộc được thái giám cung nữ dẫn đường, đi tới trước phòng Hoàng Hậu. Hắn lặng lẽ đẩy cửa mở ra một chút, liền sững sờ mất mấy giây.

    Đó là một bóng lưng rất đẹp, một thân hồng y đỏ thẫm, ngồi trên giường mềm, tóc dài ngang eo, ngọc thể thướt tha, thanh tân như tuyết đọng trên hoa. Ngồi một chỗ ở trong gian phòng yên tĩnh tựa như tiên tử rơi xuống nhân gian, khiến cho người ta cảm thấy như mộng ảo.

    Tĩnh nữ kỳ xu!

    Tâm tình của Dương Mộc trở nên bình hoà. Vẻn vẹn nhìn qua bóng lưng này thôi hắn cũng cảm thấy trong lòng mát mẻ, tâm tình nóng nảy dần yên tĩnh lại, lẳng lặng thưởng thức mỹ cảnh khó được này.

    Mỹ nữ như vậy, thực sự là Hoàng Hậu? Nàng thuộc về ta sao?

    Trong đầu Dương Mộc hiện lên một cảm giác không thật. Đây chính là đặc quyền của Hoàng Đế, mọi thứ tốt đẹp nhất thiên hạ đều do một mình Hoàng Đế hưởng thụ, cổ nhân thực sự không lừa mình!

    - Các ngươi chờ bên ngoài, trẫm vào xem thử!

    Dương Mộc ho nhẹ một tiếng, sau đó phân phó đám người Thẩm An đứng ở bên ngoài, còn mình thì cẩn thận từng li từng tí đẩy cửa đi vào trong phòng.

    Đây là một tiểu các, chia làm hai tầng trong ngoài. Sau khi đi vào trong, cuối cùng Dương Mộc đã nhìn thấy khuôn mặt của Hoàng Hậu một cách chính diện, lập tức kinh động như gặp thiên nhân.

    Nàng trong sáng mượt mà như minh châu, cực kỳ tú lệ, thần tú nội uẩn, trời sinh ngọc cốt, dung nhan gần như hoàn mỹ, tìm không ra một chút tì vết. Từ trên xuống dưới, thân thể thon dài nhỏ nhắn mềm mại, tựa như tiên ngọc được điêu khắc tỉ mỉ. Khí chất lãnh diễm, da thịt như tuyết tự mang theo sương lạnh. Trên vành tai có khuyên tai bạch ngọc càng làm nổi bật lên phần cổ thon dài mà ưu nhã.

    Đẹp đến mức khiến cho người ta nín thở!

    Dương Mộc tự nhận là không có tố chất thẩm mỹ quá cao, nhưng cái gì là hoa sen mới nở, chim sa cá lặn, hoa nhường nguyệt thẹn thì vẫn phân biệt được rõ ràng.

    So với vị nữ tử thanh lệ tuyệt thế này, cái gì mà Lưu Thiên Tiên, cái gì mà mỹ nữ ngàn năm khó gặp một lần, đều phải kém một bậc. Còn về những cô nàng nổi tiếng trên mạng thì đơn giản là không thể so, riêng về khí chất đã thua rồi.

    - Nhìn đủ chưa?

    Hoàng Hậu mặc một thân hồng trang nhàn nhạt nói. Tiếng nói thánh thót như chim sơn ca trong sơn cốc, linh hoạt kỳ ảo mà uyển chuyển. Lại tựa như tiếng suối chảy róc rách trong khe núi, khiến cho người ta cảm thấy sảng khoái.

    Trong chớp mắt, Dương Mộc cảm thấy tự ti mặc cảm, lắc lắc đầu, có chút sợ:

    - Không, cái kia… Mẫu hậu bảo ta động phòng. Ta….

    Nói xong, hắn tự muốn tát cho chính mình một cái. Sau đó cắn răng ngồi lên trên giường.

    Vừa nghĩ tới vị Hoàng Hậu này là do cướp đến, chắc chắn sẽ không phối hợp, vì thế hắn an ủi:

    - Có một vị tiên sinh tên Lỗ Tấn đã từng nói. Nếu như không thể phản kháng, vậy thì nên hưởng thụ thật tốt… Á, đau!

    Hắn còn chưa nói xong, chợt cảm thấy sau lưng truyền đến một luồng sức mạnh, sau đó cả người bị đè xuống giường không thể động đậy.

    Tất cả đều là chuyện xảy ra trong chớp mắt, gò má của Dương Mộc áp sát xuống mặt giường mềm mại. Sau khi kinh hãi, khoé mắt quét qua liền nhìn thấy Hoàng Hậu đang dùng một tay đè mình xuống, giống như chẳng tốn chút sức nào.

    Hoàng Hậu, muốn làm gì?

    - Ngươi muốn làm gì? Mưu sát chồng!!!

    Dương Mộc chỉ cảm thấy ngực mình rất khó chịu, bụng dưới đè trúng chỗ sừng nhọn ở mép giường, đau đến nhe răng trợn mắt.

    - Huyệt Thần Đình bị hao tổn, đáng lẽ nên ngơ ngơ ngác ngác, không ngờ mới hai ngày đã hồi phục như cũ. Xem ra, lần trước giáo huấn vẫn quá nhẹ…

    Giọng nói của Hoàng Hậu lạnh như băng, vừa kinh ngạc, vừa có vài phần sát khí đáng sợ.

    Dương Mộc cảm thấy cổ mình càng lạnh buốt hơn, chắc hẳn là thứ gì đó như lưỡi dao hoặc là bao ngón tay. Hắn cảm giác chỉ cần vạch nhẹ một cái thì sẽ như giết gà lấy máu, cắt đứt động mạch cổ của mình.

    Trong lòng hắn cảm thấy khổ không thể tả. Câu nói vừa rồi của Hoàng Hậu chứa rất nhiều tin tức, chắc hẳn hôm trước trong đêm động phòng Hoàng Đế bị ám thương và cảnh cáo, nên mới để lại cục xương khó gặm này cho mình.

    Ôi trời ơi! Đây nào phải tiên nữ gì, rõ ràng là Mẫu Dạ Xoa mặc áo da tiên nữ!

    Xong rồi xong rồi! Không chết trong tay quân đội Trịnh Quốc, lại phải chết trong tay Hoàng Hậu mà mình cướp về. Hoàng Đế vong quốc không thành, lại thành một Hoàng Đế chết trên đường tìm hoa. Ngươi nói xem, có uất ức hay không!
     
    buinhi99 thích bài này.
  2. Chpn

    Chpn Đại Boss

    Tham gia ngày:
    3/9/15
    Bài viết:
    117,062
    Được thích:
    197,674
    Chương 13: “Tây Du Ký”, Tấn Công!
    Shared by: banlong.us
    === oOo ===
    - Á, dừng tay, mau dừng tay!

    Dương Mộc đau đến mức kêu oai oái. Mà không biết là vô tình hay cố ý, hai cái huyệt vị Hoàng Hậu ấn vào khiến cho hắn cảm thấy như có một luồng khí lưu chảy vào trong thân thể, còn dằn vặt hơn cả tra tấn.

    - Biết sai rồi sao?

    Hoàng Hậu nhàn nhạt hỏi.

    - Cái gì mà sai hay không sai? Ta thân mật với lão bà của mình cũng không được sao? Á, đừng đừng… ta sai rồi!

    Dương Mộc vừa mạnh miệng đã cảm thấy toàn thân đau đớn, tựa như có vạn con côn trùng cắn xé. Cuối cùng không thể làm gì khác hơn là nhỏ giọng yếu thế.

    Nên sợ thì vẫn phải sợ. Dương Mộc thầm mặc niệm trong lòng, mọi việc nhường lão bà một chút mới là đàn ông năm tốt của thời đại mới.

    Sau khi hắn nhận sai, quả nhiên lực ép trên lưng nhỏ hơn rất nhiều, Dương Mộc đã có thể khẽ nhúc nhích một chút, nhưng vẫn không thể tự giải thoát, giống như một đứa trẻ bị người lớn đè xuống ghế đánh đòn vậy.

    Tư thế này, thật sự rất khuất nhục.

    - Rốt cuộc nàng muốn thế nào?

    Dương Mộc đau đến toát mồ hôi lạnh, khẽ gầm lên:

    - Bên ngoài ta có người giúp đỡ đó, nếu nàng không buông tay ta sẽ gọi người!

    - Ngươi có thể gọi, dù có gọi rách cổ cũng vô dụng!

    Giọng nói của Hoàng Hậu dịu dàng hơn rất nhiều, nhưng nghe có vẻ rất xem thường lời uy hiếp của Dương Mộc.

    Dương Mộc nghẹn lời, sao câu này nghe quen tai thế nhỉ? Giống như trong một bộ phim truyền hình nào đó, một đại hán hở ngực lộ lưng cười hắc hắc xấu xa với một tiểu cô nương, từng bước áp sát, sau đó nói “Em kêu đi, dù có kêu rách cổ họng cũng không ai đến cứu đâu. Không bằng cứ ngoan ngoãn đi theo anh, đảm bảo em ăn ngon uống say…”

    Hình ảnh như vậy hiện lên trong đầu, Dương Mộc không nhịn được rùng mình một cái. Sau đó lấy lại tinh thần, một luồng nhiệt huyết dâng lên đầu, cắn răng phồng má không nói gì nữa. Hắn không tin Hoàng Hậu lại dám giết mình thật.

    - Hừ, có tiền đồ hơn lần trước một chút, hơi hơi giống một người đàn ông rồi.

    Một lúc sau, Hoàng Hậu khẽ nhếch miệng tạo thành một đường cong duyên dáng, bỏ tay ra.

    Dương Mộc được tự do, cẩn thận xoa xoa cánh tay, xoa xoa mồ hôi trán, trong lòng có mười ngàn cái oan ức. Không ngờ hôm nay lại lật thuyền trong mương, đường đường là Hoàng Đế một nước lại bị vợ bắt nạt. Ngươi nói xem, có mất mặt hay không?

    Còn nữa, cái gì mà hơi hơi giống một người đàn ông? Nếu không phải đàn ông thì ta sẽ chạy đến đây nhảy vào hố à?

    - Nói đi, lần này ngươi lĩnh hình phạt gì?

    Hoàng Hậu thản nhiên hỏi.

    - Cái gì? Hình phạt?

    Dương Mộc sững sờ hỏi:

    - Trẫm không biết nàng đang nói gì, lặp lại lần nữa… Á... đau, có chuyện gì thì thong thả nói. Ta nói thật, ta mất trí nhớ rồi, không nhớ gì hết!

    - Mất trí nhớ?

    Hoàng Hậu hờ hững hỏi, lướt qua một tia ngờ vực.

    - Giữa trưa hôm qua trẫm mới tỉnh lại, không nhớ chuyện gì hết, bao gồm cả chuyện xảy ra ở chỗ này. Hôm nay là bị mẫu hậu thúc giục gấp nên trẫm mới tới.

    Dương Mộc ném hết trách nhiệm cho Thái Hậu, vừa lặng lẽ lùi lại phía sau. Tuy mỹ nữ khó có được nhưng lại là cọp cái, sớm chạy trốn mới là chính đạo.

    Hoàng Hậu nghe vậy tỏ vẻ phải như thế, sau đó khẽ gật đầu:

    - Thế thì đúng rồi. Khi ấy ta đã điểm mấy huyệt đạo của ngươi, không thể hồi phục sớm như vậy được, chắc hẳn đã có sự cố ở đâu đấy, cũng có thể là mất trí nhớ. Đến đây, ngươi qua đây, để cho ta xem qua một chút.

    Dương Mộc lùi về phía sau theo bản năng. Nhưng khi đối mặt với ánh mắt lạnh như băng kia, hắn liền sợ hãi. Hắn lén phân tích chỉ số nguy hiểm ở trong lòng rồi rón rén bước từng bước nhỏ đi đến, đưa tay ra.

    Ngón tay như ngọc đặt lên mạch của Dương Mộc. Một mùi hương thơm ngát thấm ruột thấm gan chui vào mũi hắn, làm cho lòng hắn trở nên khô nóng.

    - Được rồi, không sao, ngươi có thể đi.

    Hoàng Hậu thu ngón tay về, thản nhiên nói.

    Rốt cuộc tảng đá lớn trong lòng Dương Mộc cũng được thả xuống. Hắn đứng dậy, co cẳng chạy ra ngoài.

    - Chờ một chút.

    Đột nhiên Hoàng Hậu gọi hắn lại.

    Dương Mộc mới bước qua được nửa ngưỡng cửa thì khựng lại, lảo đảo suýt ngã, sắc mặt khó coi quay đầu lại hỏi:

    - À mà, vị Lỗ Tấn tiên sinh kia còn nói, xúc động là ma quỷ, lùi một bước trời cao biển rộng. Không, không đúng, ý là nàng tốt mà ta cũng tốt. Thế nàng gọi ta lại làm gì?

    - Sai người đưa tới mấy bộ quần áo, còn cả bộ váy lụa ta mặc hôm đó cũng mang tới đây.

    Hoàng Hậu nói.

    Dương Mộc thở dài. Còn tưởng là chuyện gì ghê gớm chứ, không phải chỉ là mấy bộ quần áo thôi sao? Chuyện nhỏ như thế, nhất định phải khiến người ta giật mình kinh sợ, thêm vài lần chắc có khi dọa ra bệnh tim mất.

    Nhưng nghĩ lại, hắn bèn dừng chân. Trong đầu luôn kìm nén một bụng nghi vấn, thế là không nhanh không chậm nói:

    - Nàng thật không sợ sau này ta sẽ tìm nàng trả thù sao?

    Hoàng Hậu nhàn nhạt liếc hắn rồi đáp:

    - Chỉ bằng cái cung đình nát này của ngươi, còn không giữ được ta.

    Dương Mộc á khẩu.

    Hắn rất tò mò. Sau một lát tiếp xúc ngắn ngủi, trực giác nói cho hắn biết, vị Hoàng Hậu này của mình không đơn giản như mặt ngoài. Chí ít là dưới vẻ bề ngoài này còn ẩn giấu một bí mật không muốn người khác biết.

    Sau đó Dương Mộc bắt đầu nhõng nhẽo đòi hỏi, nghĩ đủ phương pháp nói bóng nói gió.

    Hắn vẫn rất hứng thú với thế giới xa lạ này. Dù sao Hoàng Hậu cũng không có tâm tư muốn giết mình, da mặt dày một chút cũng không quan trọng.

    Nhưng dù hắn có tìm mọi cách, thậm chí dùng đến cả uy hiếp hạ thuốc mê vào đồ ăn, Hoàng Hậu vẫn giữ thái độ thờ ơ. Hoàn toàn chỉ có mình Dương Mộc diễn vai thằng hề, nàng chẳng buồn ngẩng đầu lên lấy một chút, không thèm quan tâm.

    Cuối cùng, có lẽ thực sự bị Dương Mộc quấy phiền, Hoàng Hậu khẽ nhếch mày phượng, hơi có vẻ không kiên nhẫn.

    Dương Mộc tinh mắt nhìn thấy, lập tức như hít thuốc lắc:

    - Thế này đi, trao đổi nhé. Ta sẽ kể chuyện cho nàng, được không? Này, không nói gì coi như đồng ý rồi đó. Ngày xửa ngày xưa, bên ngoài Đông Thắng Thần Châu có một quốc gia tên là Ngạo Lai quốc ở gần biển, trong biển có một ngọn núi tên là Ngạo Lai Sơn. Không, tên là Hoa Quả Sơn… Trên đỉnh núi có một khối tiên thạch, đột nhiên một ngày tiên thạch vỡ nát, một con Thạch Hầu từ trong tiên thạch nhảy ra, hai mắt loé kim quang, chiếu xạ trời đất…

    Hầu Vương xuất thế, bái sư Bồ Đề, mượn bảo Long Cung, đại náo Địa Phủ… trầm bổng du dương, tình cảm dạt dào.

    Cuối cùng đã nói đến chỗ đặc sắc nhất, Hầu Tử sắp đại náo Thiên Cung. Dương Mộc dừng một chút, bưng một chén trà trên bàn lên ừng ực uống hết.

    Ở trong đầu, hắn lặng lẽ khép lại phiên bản đơn giản hoá của bộ “Tây Du Ký”, sau đó dùng khoé mắt liếc qua Hoàng Hậu ở bên cạnh. Chỉ thấy trên mặt nàng có chút gợn sóng, có vẻ không thoải mái.

    Ừ, có hiệu quả rồi.

    Thấy Dương Mộc thật lâu không nói lời nào, Hoàng Hậu vẫn luôn nghiêm túc rốt cuộc không nhịn được, ra vẻ bình tĩnh nói:

    - Trong câu chuyện này của ngươi có chỗ không hợp lý. Trên thế giới này không có nơi nào tên là Đông Thắng Thần Châu, càng không có Ngạo Lai Quốc.

    - Có lẽ nó ở một nơi hẻo lánh nào đó không ai biết đến… Hoặc là quá xa xưa rồi, đã sớm mai táng theo năm tháng.

    Mặt ngoài Dương Mộc giải thích, nhưng trong lòng rất vui, biết Hoàng Hậu đã mắc câu rồi. Nếu biết đây là một câu chuyện, tại sao còn xoắn xuýt tên của một nơi nào đó, hiển nhiên là không muốn mất mặt nên cố ý tìm chủ đề.

    Bất tri bất giác, Hoàng Hậu đã đắm chìm trong câu chuyện của thế giới kỳ lạ kia. Có thể chính nàng cũng không ý thức được mình đã hoàn toàn bị “Tây Du Ký” hấp dẫn.

    Chỉ có điều, Dương Mộc cũng khá bất ngờ. Câu chuyện có lực sát thương cực mạnh với mọi đứa trẻ ở trái đất lại có hiệu quả với một mỹ nữ băng lãnh đạm mạc của thế giới này.

    Ài, tuổi thơ… Trẻ con ở thế giới này đều không có tuổi thơ.

    - Thế nào? Câu chuyện của ta thế nào? Đây chỉ là một đoạn ngắn thôi, phía sau còn rất dài, đoạn sau còn đặc sắc hơn cả đoạn trước, kể tiếp mười ngày nửa tháng cũng không thành vấn đề.

    Dương Mộc dẫn dắt từng bước một, nhưng trong lòng lại thấy là lạ, cảm giác mình giống như một ông chú cầm kẹo dụ hoặc một cô bé ngây thơ thiên chân vô tà.

    Có lẽ ý thức được sự thất thố của mình, Hoàng Hậu rất nhanh đã điều chỉnh lại thái độ, khẽ gật đầu nói:

    - Chuyện này cũng được. Do ai viết?

    - Đương nhiên là do ta viết!

    Hai mắt Dương Mộc sáng lên, nghiêm trang đáp.

    - Rốt cuộc là do ai viết?

    Khuôn mặt Hoàng Hậu tràn đầy vẻ không tin và xem thường.

    - Lỗ Tấn! Chính là Lỗ Tấn!

    Dương Mộc hơi chột dạ, bật thốt lên.
     
    buinhi99 thích bài này.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)