Cải Biên Từ Truyện Tổng Giám Đốc Xin Anh Nhẹ Tay Một Chút- Minh Phi Angle

  1. Minhphiangle

    Minhphiangle Thành viên kích hoạt

    Tham gia ngày:
    16/7/21
    Bài viết:
    120
    Được thích:
    0
    Chương 30: Mọi Chuyện Dường Như Tốt Đẹp.
    Mĩ.
    Xe của Đàm Dịch Khiêm chậm rãi dừng lại ngay trước cửa biệt thự trước đây, người làm năm đó cũng được Đàm Dịch Khiêm gọi trở lại.
    Hạ Tử Du nhìn thoáng ra ngoài, cô thấy bóng dáng quen thuộc, thốt lên, “ Dì Lô.”
    Cô ôm Liễu Nhiên đang ngồi trên người mình, mở cửa xe bước xuống, “ Dì Lô.”
    Dì Lô trong mắt ngập nước, nụ cười vui mừng, “ Tiểu Du, cuối cùng con đã về rồi.”
    Liễu Nhiên cũng vui vẻ gọi, “ Bà dì.” Nhưng bé vẫn không rời Hạ Tử Du.
    Đàm Dịch Khiêm sợ Hạ Tử Du, anh đưa tay ôm lấy Đàm Ngôn Tư, nhẹ giọng noi, “ Mẹ con không đi đâu nữa, con yên tâm đi.”
    Liễu Nhiên nhìn ba, bé yên tâm gật đầu cười, nhưng thân hình bé nhỏ lại nhích đến chân Hạ Tử Du.
    Hạ Tử Du và dì Lô ôm nhau nức nở, vui mừng, cô nghẹn ngào nói, “ Cám ơn dì ba năm qua đã chăm sóc cho Liễu Nhiên.”
    Dì Lô vỗ lưng cô, cố nén nước mắt nói, “ Con về là tốt rồi, bệnh tình của Liễu Nhiên sẽ có tiến triển.”
    Đàm Dịch Khiêm nắm tay Hạ Tử Du, ôm Liễu Nhiên bước vào nhà.
    “ Tổng giá đốc, phu nhân.” Người làm cung kính chào họ.
    Người làm ở đây đều là những người cũ năm đó, Hạ Tử Du nhớ Chị Dư có nói, sau khi li hôn với cô, Đàm Dịch Khiê đã bán căn biệt thự này, không nghĩ anh lại đưa cô về lại đây.
    Chị Dư nhận được lệnh của Đàm DỊch Khiêm cho nên hôm trước đã quay lại mĩ, bây giờ chị Dư đang đứng trong phòng khách nhìn một nhà ba ngưởi, chị liền vui mừng.
    Hạ Tử Du nhìn chị Dư, mỉm cười “ Chị Dư, đã lâu không gặp.”
    Đôi mắt chị Dư sớm đã đỏ, chị nhẹ nhàng nắm lấy tay Hạ Tử Du nói, “ Vì sao không nói với chị câu nào liền rời đi, em có biết lúc đó chị sớm nhịn không được mà nói r sự thật rồi.”
    Hạ Tử Du mỉm cười lắc đầu, cô không biết nói như thế nào, nhưng lúc đó cô đã không có sự lựa chọn khác.
    Đàm Dịch Khiêm lúc này mới nhàn nhạt lên tiếng, “ Chị sắp xếp cho cô ấy đến phòng thư kí, từ nay cô ấy làm việc ở Đàm thị.”
    Hạ Tử Du liền phản đối, “ Ai nói tôi sẽ làm việc cho Đàm thị, tôi không làm.”
    Đàm Dịch Khiêm lạnh lùng nhìn cô, “ Em có quyền từ chối sao? Chuyện em giấu tôi, tôi còn chưa hỏi em.”
    Hạ Tử Du bị sắc mặt của anh làm cho cô có chút sợ hãi, cô lên tiếng muốn thỏ thuận, “ Tôi không làm thư kí, chuyên ngành của tôi là bộ phận PR.”
    Đàm Dịch Khiêm híp mắt bình tĩnh nhìn cô, cô vẫn không thừa nhận thực lực thật của mình, anh chậm rãi nói, “ Được, vậy em đến bộ phận PR báo danh, ngày mai đến Đàm thị với tôi.” Anh không cho cô cơ hội nói liền xoay người lên lầu.
    Liễu Nhiên nãy giờ vẫn đứng ngay cạnh chân Hạ Tử Du, lúc này cô bé mới lên tiếng muốn xác minh, “ Mẹ, mẹ không bỏ con nữa chứ?”
    Hạ Tử Du cúi người ngồi xỏm xuống đối diện với con bé nói, “ Mẹ không bỏ con đi đâu nữa, mẹ hứa.” Dù cô có đi, cô nhất quyết cũng sẽ mang con theo.
    Liễu Nhiên vui vẻ gật đầu, giọng non nớt đáng yêu nói, “ Mẹ, con uốn ăn sườn chua ngọt, canh khoai mẹ nấu, nhiều món mẹ làm con đều muốn ăn.”
    Hạ Tử Du cười, “ Được.”
    Đàm thị, hôm sau.
    Hạ Tử Du đến Đàm thị báo danh, nhưng lại là chứ trưởng phòng PR, cô không đồng ý. Hạ Tử Du không muốn gọi cho Đàm Dịch Khiêm, cô liền gọi cho chị Dư.
    “ Tồng giám đốc, Tiểu Du… À không, phu nhân nói không muốn làm trưởng phòng, cô ấy chỉ muốn làm nhân viên bình thường.” Chị Dư nghe điện thoại xong liền báo cáo với Đàm Dịch Khiêm.
    Đàm Dịch Khiêm nhíu mày, mệt mỏi lên tiếng, “ Chiều theo ý muốn cô ấy đi.”
    Chị Dư nhìn ra được biểu cảm không vui, mệt mỏi của Đàm Dịch Khiêm, chị lên tiếng quan tâm, “ Tổng giám đốc, có phải cải nhau với phu nhân?”
    Đàm Dịch Khiêm im lặng, tối qua cô và anh đúng là cải nhau, chuyện Đan Nhất Thuần đến Male khiến cô hiểu lầm, cô nói chấp nhận ở lại biệt thự là vì Liễu Nhiên, cô chấp nhận ở lại Đàm thị làm là ở nước Mĩ này cô biết không chỗ nào có ưu đãi tốt như Đàm thị.
    Hạ Tử Du lạnh nhạt với anh khiến anh phiền lòng không vui, sau đó anh liền rời đi.
    Chị Dư thấy anh không trả lời cho nên lui xuống, chị trực tiếp xuống phòng PR phân phó. Hạ Tử Du yên tâm nhẹ nhàng làm việc của mình.
    Người Mĩ rất thân thiện , họ sẽ không vì chuyện chị Dư trực tiếp sắp xếp cho Hạ Tử Du mà xa lánh hay là dèm pha cô.
    “ Cô Hạ, chúng tôi về trước nha….”
    “ Được, ngày mai gặp lại.”
    Sau khi nói lời tạm biệt với đồng nghiệp, Hạ Tử Du đang thu dọn đồ đạc chuẩn bị về thì cả người cô đột nhiên bị người từ phía sau ôm lấy.
    Hơi thở uen thuộc của Đàm Dịch Khiêm quanh quẩn khắp người cô, Hạ Tử Du xấu hổ lại nhớ đến chuyện tối qua anh đùng đùng nổi giận bỏ đi, cô vùng ra, “ Ở đây có rất nhiều người, tôi không muốn họ hiểu lầm.”
    Đàm Dịch Khiêm lại vô cùng thân mật gác cằm lên vai cô, phả hơi nóng vào bên tai cô, “ Anh không ngại, cũng không phiền khi họ muốn hiểu lầm.”
    Cô mệt mỏi nói, “ Nhưng sẽ để vị hôn thê anh biết.”
    Đàm Dịch Khiêm không để ý, anh buông cô ra, thân mật nắm tay cô ôn nhu nói, “ Chúng ta về nha thôi.”
    Cô giãy ra khỏi anh, “ Tôi sẽ mang Liễu Nhiên đến phòng trọ của tôi.”
    Đàm Dịch Khiêm nhíu mày, “ Còn giận chuyện tối qua sao?”
    Hạ Tử Du lắc đầu, nhẹ giọng nói, “ Tôi không muốn đi quá xa, trước đây là Đường Hân, bây giờ là Đan Nhất Thuần, anh và tôi không thể như lúc đầu.”
    Đàm Dịch Khiêm vẫn nắm chặt tay cô kéo cô đi, anh nói, “ Anh sẽ sắp xếp mọi chuyện ổn thỏa.”
    Buổi tối, tại biệt thự.
    Đàm Dịch Khiêm tắm rửa xong bước ra đã không thấy Hạ Tử Du đâu, anh biết cô ở phòng của Liễu Nhiên. Lúc anh mở cửa bước vào, cô đang ngủ cùng Liễu Nhiên, anh nhẹ nhàng ôm cô lên hướng phòng ngủ chính đi vào.
    Hạ Tử Du vẫn chưa ngủ say, cô mơ màn tỉnh cũng là lúc anh đặt cô xuống giường, Hạ Tử Du choàng tỉnh đề phòng nhìn anh.
    Đàm Dịch Khiêm không nói một lời, đôi môi nóng rực bao trùm lấy cô, Hạ Tử Du trợn mắt bất động mấy giây liền vùng vẫy, nhưng cô càng giãy giụa càng khiến lực của Đàm Dịch Khiêm càng gia tang hơn, một lúc lâu anh mới buông cô ra, thâm tình nhìn cô, “ Em bây giờ có thể nghe anh giải thích không?”
    Hạ Tử Du thở gấp, không vui trừng mắt nhìn anh.
    Đàm Dịch Khiêm ôm cô vào lòng, anh dựa người vào đầu giường, giọng trầm lạnh vang lên, “ Anh và Đan Nhất Thuần không có gì cả, vì trước trước đây cô ta là bác sĩ của Liễu Nhiên. Vì một trường hợp đặc biệt anh giúp cô ta thoáy khỏi bạn trai cũ quấy rối, Đan Nhất Thuần cầu xin anh giúp cô ấy, không nghĩ lại bị báo chí đưa tin. Về sau vì Liễu Nhiên vì muốn gặp em mà ốm, anh vì chuyện của Liễu Nhiên cho nên mới để sự việc đến tận bây giờ.”
    Hạ Tử Du nghe xong, nghi hoặc nhìn anh, “ Chỉ là diễn kịch thôi sao?”
    Đàm Dịch Khiêm không nói, anh xoay người đặt cô dưới thân, anh cúi người chiếm trọn môi cô.
     
  2. Minhphiangle

    Minhphiangle Thành viên kích hoạt

    Tham gia ngày:
    16/7/21
    Bài viết:
    120
    Được thích:
    0
    Chương 31: Dọn Sạch Trở Ngại Trước Khi Kết Hôn.
    Hai tuần sau, trên tất cả báo chí, truyền thông đều đưa tin tức về Đàm Dịch Khiêm và Hạ Tử Du tái hợp lại.
    Thời điểm Hạ Tử Du nhìn thấy tin tức cô đã rất hoang mang, cô chưa bao giờ nghĩ cô và anh sẽ có ngày trở thành vợ chồng của nhau lần nữa.
    Buổi tối, sau khi dùng cơm tối xong Liễu Nhiên cùng Hạ Tử Du chơi ghép hình, là một bộ ghép hình lớn mà Đàm Dịch Khiêm vừa mua cho con bé, Liễu Nhiên chơi rất tập trung, đến khi con bé ngẩng đầu nhìn Hạ Tử Du thấy mẹ không tập trung, bé con liên leo lên người Hạ Tử Du, giọng lo lắng hỏi, “ Mẹ không khỏe sao?”
    Hạ Tử Du nhìn bé con, mọi người đều nói bé con giống cô như đúc, nhưng nếu nhìn kỹ sẽ thấy bé giống Đàm Dịch Khiêm hơn, Hạ Tử Du hôn bé con vài cái, “ Bé con, nếu sau này ba và mẹ không thể ở chung, con đi cùng mẹ hay đi cùng ba?”
    Liễu Nhiên hốt hoảng vội ôm cổ cô, “ Con muốn mẹ, mẹ đừng đi mà.”
    Mũi Hạ Tử Du cay cay, cô ôm bé giọng nghẹn ngào, “ Mẹ không bỏ con đi đâu.”
    “ Tại sao mẹ và ba lại không ở cùng nhau, có phải ba sẽ lấy dì Đan không?” Liễu Nhiên ngây thơ hỏi, giọng con bé có chút buồn.
    Hạ Tử Du không biết trả lời con bé như thế nào, chỉ có thể ôm chặt con bé.
    Dì Lô ở một bên nhìn liền lên tiếng, “ Tiểu Du, dì có chuyện muốn nói với con.”
    Hạ Tử Du nhìn Liễu Nhiên, “ Con cùng dì lên lầu chơi được không?”
    Liễu Nhiên ngoan ngoãn gật đầu, bé cùng người giúp việc lên lầu.
    Hạ Tử Du nhìn dì Lô, cô liền nói, “ Có phải dì muốn nói về Đan Nhất Thuần không?”
    Dì Lô biết Hạ Tử Du rất lâu, tuy bề ngoài Hạ Tử Du yếu đuối nhưng tâm tư cô đã thay đổi sau hai năm tù giam, dì Lô gật đầu, “ Dì luôn cả thấy bộ dáng hiền dịu của Đan Nhất Thuần không đúng lắm, đúng là ba năm qua co ta rất tận tâm chăm sóc cho Liễu Nhiên, nhưng là dì luôn cảm giác cô ta muốn Liễu Nhiên phải hoàn toàn dựa dẫm vào cô ta. Dì còn cảm nhận được, đôi lúc những gì cô ta vô tình nói đều muốn nhầm vào bà Đàm và Đàm tiểu thư nghe và tin cô ta.”
    Hạ Tử Du lên tiếng, “ Con nghe nói cô Đan là bác sĩ tâm lí, vậy tại sao cô ấy lại là người mẫu vậy?”
    Dì Lô lắc đầu, “ Dì không rõ lắm, nhưng cô ta và Đàm tiểu thư rất thân thì phải, dì nghe nói là cô ta trước đây từng điều trị tâm lí cho Đàm tiểu thư.”
    Hạ Tử Du chợt nhớ đến Đường Hân, cô vội hỏi, “ Đường Hân không đến nhà họ Đàm sao?”
    Dì Lô lắc đầu, “ Từ lần dì được trợ lí Dư đưa đón thì dì không thấy ai ngoài Đan Nhất Thuần.”
    Hạ Tử Du im lặng không nói, cô ngồi thẩn thờ trên ghế, đến lúc Liễu Nhiên xuống tìm cô, cô mới ôm bé lên lầu. Không biết Liễu Nhiên có bị Đàm Dịch Khiêm nói gì không, nhưng từ mấy hôm trước bé con của cô đã không còn tìm cô lúc nữa đêm nữa, về sau cô mới biết, lúc Liễu Nhiên đến phòng tìm cô, cô sớm đã bị Đàm Dịch Khiêm dày vò đến mức mệt mỏi ngủ say, chính Đàm Dịch Khiêm ôm bé về phòng của con bé và nói chuyện cùng bé.
    Đọc tin tức trên báo Đường Hân đã vô cùng căm giận. Nhìn hình ảnh Đàm Dịch Khiêm và Hạ Tử Du thân mật được phóng viên chụp được, tuy không thấy rõ mặt, nhưng đủ để cho mọi người thấy họ rất hạnh phúc và vui vẻ khi ở bên nhau. Còn có hình ảnh Đàm Dịch Khiêm thân mật ôm Hạ Tử Du, tay còn lại nắm tay của Liễu Nhiên.
    Tận đáy lòng Đường Hân thề, Hạ Tử Du tôi có thể lật đổ Đan Nhất Thuần thì cô đừng mơ mà gả được cho Dịch Khiêm, Dịch Khiêm chỉ thuộc về mình cô, Đường Hân mà thôi.
    Sau đó cô ta liên gọi cho Kim Trạch Húc bấy lâu không xuất hiện.
    ........
    Đường Hân chỉ định muốn cho bà Đàm nghe điện thoại, nhưng giờ phút này tâm tình bà Đàm như ngồi trên đống lửa, không vui ngồi trên ghế sofa, người giúp việc đem điện thoại đến đưa cho bà Đàm, e dè sợ hãi nói, “ Bà chủ, Đường Hân tiểu thư gọi điện thoại đến, nói có một số chuyện cần nói với bà.”
    Bà Đàm tâm tình đang không tốt, nghe tới Đường Hân liền không vui, “ Cô ta tìm tôi làm gì, từ lâu Dịch Khiêm cùng cô ta đã không còn quan hệ gì nữa, cô t có chuyện gì mà nói với tôi.”
    Người làm truyền lại lời nói của Đường Hân, “ Nhưng Đường tiểu thư nói, có một số chuyện liên qun đến cậu chủ và Hạ Tử Du mà bà chủ chưa biết.”
    Bà Đàm nghe vậy, liền cầm điện thoại nghe máy.
    Càng nghe xong, gương mặt vốn được chăm sóc kỉ lưỡng nay đã hiện lên vài nết nhăn vì tức giận.
    Biệt thự.
    Hạ Tử Du do suốt đêm mệt mỏi mà vui ở trong ngực Đàm Dịch Khiêm ngủ say, bởi vì Đàm Dịch Khiêm là người dễ tỉnh ngủ khi nghe tiếng gõ cửa anh liền mở mắt.
    Đàm Dịch Khiêm nhẹ gỡ cánh tay đang bị Hạ Tử Du gối lên, khoác áo ngủ vào rôi bước xuống giường.
    Đàm Dịch Khiêm thấy Hạ Tử Du động người tưởng cô sẽ tỉnh, nhưng cô chỉ là tìm tư thế thoải mái hơn, anh mỉm cười hôn nhẹ lên trán cô, sau đó nhẹ nhàng xuống giường ra ngoài.
    Đàm Dịch Khiêm thấy trước cửa là bà Đàm, không để bà nói quấy rầy Hạ Tử Du cho nên anh cất bước xuống lầu.
    Bà Đàm kiềm chế tức giận, đuổi theo Đàm Dịch Khiêm xuống phòng khách, tận đáy lòng bà đã có vô số nhưng lời mắng chủi nhục mạ Hạ Tử Du.
    Đàm Dịch Khiêm ngồi xuống ghế sofa trong phòng khách, bà Đàm ngồi xuống đến diện nóng nảy lên tiếng, “ Dịch Khiêm, con thật sư muốn lấy con gái của Ngô Tử Uyển và Kim Nhật Nguyên sao?”
    Giọng Đàm Dịch Khiêm lạnh lẽo vang lên, “ Cô ấy là cô ấy, Kim Nhật Nguyên cùng Ngô Tử Uyển thì đã sao? Nếu mẹ cứ để tâm vào những chuyện vụn vặt của quá khứ, sau khi con và cô ấy kết hôn, e rằng sẽ không thường về nhà đâu.”
    Bà Đàm nôn nóng, nhưng lại rất kiên nhẫn thuyết phục, “ Dịch Khiêm, mẹ có nghe nói, bây giờ cô ta không thể sinh con được nữa... Đàm gia chúng ta không chấp nhận một người con dâu không thể sinh con nối dõi cho Đàm gia, nếu ngày nào đó ba con tỉnh lại, ông ấy cũng sẽ không chấp nhận được chuyện này, huấn hồ ba năm trước, cô ta kiện con lên tòa, còn có bỏ mặc Ngôn Ngôn đi cùng Kim Trạch Húc, con...”
    Bà Đàm đang muốn nói thêm thì bị Đàm Dịch Khiêm không vu lạnh giọng cắt ngang, “ Ai nói với mẹ là cô ấy không thể sinh con? Dù là sau này cô ấy không thể sinh con thì cô ấy sẽ mãi là con dâu duy nhất của mẹ.”
    Bà Đàm tức giận quát, “ Dịch Khiêm, con tại sao lại không lí trí như vậy? Nhất Thuần chẳng phải cùng con tình cảm rất tốt sao? Tại sao co cùng ba con đền bị mẹ con cô ta mê hoặc vậy?”
    Đàm Dịch Khiêm đứng lên khỏi ghế, lãnh đạm nói, “ Cô ấy còn đng ngủ, con không muốn vì cuộc nói chuyện này quấy rầy giấc ngủ của cô ấy.” Ẩn ý của anh là không muốn bà Đàm tức giận ở đây, anh đưa mắt nhìn Cảnh Nghiêu đang đứng ngoài cửa.
    Cảnh Nghiêu hiểu ý, anh cẩn trận cung kính đến chỗ bà Đàm nói, “ Bà chủ, tôi đưa bà chủ về.”
    Bà Đàm không chịu đi, kiên quyết nói, “ Chẳng lẽ trong mắt con, lời mẹ nói không thể lọt vào tai sao? Con từng bị cô ta kiện trên tòa, lại cùng Kim Trạch Húc tranh giành hạng mục Arnold, bỏ mặc Ngôn Ngôn, còn bây giờ là không thể sinh con, người phụ nữ như vậy không xứng với con.”
     
  3. Minhphiangle

    Minhphiangle Thành viên kích hoạt

    Tham gia ngày:
    16/7/21
    Bài viết:
    120
    Được thích:
    0
    Chương 32: Sau Khi Kết Hôn.
    Đàm Dịch Khiêm nhìn ánh mắt đau thương của bà Đàm, giọng vừa mới lạnh lùng có chút hòa hoãn, anh bình tĩnh nói, “ Mẹ, cô ấy và chuyện quá khứ không liên quan, đúng là cô ấy vì Ngô Tử Uyển chết mà kiện con, nhưng mạ đừng quên tại sao năm đó Ngô Tử Uyễn cố tình tự sát lao vào xe con, không phải do mẹ uy hiếp sao?”
    Bà Đàm không thể tin nhìn Đàm Dịch Khiêm, một chữ cũng không thốt lên được, sau đó Cảnh Nghiêu đưa bà ra xe.
    Không ai biết trên hành lang cầu thang luôn có một bóng dáng mảnh khảnh đang đứng.
    Đúng là cơ thể Hạ Tử Du hiện tại không thích hợp mang thai, nhưng tin tới tai bà Đàm là cô không thể sinh con, Đàm Dịch Khiêm đã đưa Hạ Tử Du tìm đến bác sĩ giỏi nhất ở nước Mĩ điều trị cơ thể cho cô, cũng tìm cách xóa mờ các vết sẹo sau lưng cô.
    Năm năm trước là vì cơ thể sau khi sinh Liễu Nhiên lại không được chăm sóc cẩn thận cho nên mới khiến cơ thể cô kém như vậy, sau đó là vì sinh non và hôn mê bất tỉnh, cô cũng không để ý đến tình trạng của mình cho đến khi Đàm Dịch Khiêm đưa cô đi kiểm tra.
    …..
    Hôn lễ hôm đó, trời trong nắng ấm.
    Sân cỏ xanh biếc mênh mông bát ngát, từng dây bong bóng mêm rũ bay lơ lững trên không trung, dùng hoa hồng trắng trải dài hai bên thảm đỏ, những nhân vật nổi tiếng trong giới thượng lưu, thương nhân đều xuất hiện một cách long trọng, tất cả tạo nên một hôn lễ ấm áp lãng mạn…
    Hạ Tử Du mặc áo cưới màu trắng muốt, ánh mắt mông lung nhìn Đàm Dịch Khiêm, trong lòng cô sớm đã vứt bỏ những suy nghĩ, cô là uốn cùng anh xây dựng lại từ đầu.
    Đàm Dịch Khiêm một thân tây trang màu đen đứng đối diện trên thảm đỏ, cô từng bước lại gần anh, đem tay đặt vào bàn tay to lớn ấm áp của anh.
    Trước khi trả lời câu hỏi của người chủ trì hôn lễ, Hạ Tử Du nhìn Đàm Dịch Khiêm rất lâu mà không trả lời.
    Đàm Dịch Khiêm nhíu mày, tưởng cô sẽ không đồng ý, anh biết hai hôm trước khi hôn lễ bắt đầu Kim Trạch Húc đã gặp cô.
    Hạ Tử Du cảm nhận được bàn tay anh siết chặt tay cô, cô chậm rãi lên tiếng, “ Đàm Dịch Khiêm em muốn anh hứa với em một điều.”
    Đàm Dịch Khiê chăm chú nhìn người phụ nữ xinh đẹp trước mặt, anh nhẹ nhàng nói, “ Còn điều gì anh khiến em không tin tưởng hôn lễ của chúng ta sao?”
    Hạ Tử Du cười trong nước mắt, nghẹn ngào, “ Không, em muốn anh phải hứa với em.”
    Đàm Dịch Khiêm đau lòng, đưa tay lau nước mắt cho cô, khách mời một trận khó hiểu nhìn họ nhưng không ai lên tiếng.
    Hạ Tử Du thấy anh gật đầu, cô mỉm cười kiên định nói, “ Em không phải là Hạ Tử Du yếu đuối trước kia, hai năm tù giam em học từ họ rất nhiều, em không hề oán giận những người đã đánh đập em, mà em còn phải cả ơn họ vì cho em biết được sự yếu đuối lương thiện không thể khiến mình bớt thương tổn. Vì Liễu Nhiên em có thể mạnh mẽ sống, vì ôm hi vọng sau khi ra tù có thể gặp anh mà em đã vượt qua, dù cho là em đã che giấu anh mọi chuyện nhưng em không muốn là người phụ nữ chỉ để anh che chở bảo vệ, em muốn mình cùng anh trải qua khó khăn hay bất cứ chuyện gì, em muốn anh đừng vì em mà che giấu em chuyện gì. Em, Hạ Tử Du hiện tại đủ mạnh mẹ và lí trí cùng anh trải qua khó khăn, được không anh?”
    Đàm Dịch Khiêm chăm chú lắng nghe từng lời nói của cô, một chữ anh đều ghi nhớ rõ ràng, anh không chắc mình có thể hứa với cô không? Nhưng là anh chỉ cần cô là người phụ nữ dựa dẫm vào anh, bên cạnh anh, có thể sống cuộc sống vui vẻ, hạnh phúc, dưới sự bảo vệ che chở của anh mà một đời an yên.
    “ Anh đồng ý.” Anh cúi người hôn môi cô, đem tất cả tình yêu thương anh dành cho cô gửi tại nụ hôn này.
    Sau đó cô cũng đã nói, “ Con đồng ý.” Sau khi người chủ trì hôn lễ đọc xong câu ước định hôn nhân.
    …….
    Cho dù đã từng có nhiều đau khổ, tổn thương ra sao, xót xa như thế nao trong quá khứ, giờ phút này cô thật sự cảm tạ ông trời đã thương xót. Trên đời rất có nhiều người yêu sâu đậm một người nào đó, họ có thể tình nguyện hi sinh cho đối phương dù cho có trả giá như thế nào họ đều chấp nhận, đơn giản vì họ không muốn đối phương chịu thương tổn.
    Trong bữa tiệc tối hôn lễ, Hạ Tử Du cùng Đàm Dịch Khiêm tiếp đãi khách.
    Xa Xa cô thấy đước Kiều Sở Ngạn, cô cất bước tiến lại gần anh. Robert nhìn cô mỉm cười, “ Chúc mừng em.”
    Hạ Tử Du đang tính mở miệng, bên eo đã có bàn tay ôm lấy, mùi hương quen thuộc của Đàm Dịch Khiêm bao trùm lấy cô, Đàm Dịch Khiêm nhìn Robert nói. “ Tôi tưởng cậu không đến.”
    Robert cười, “ Một người là nhân viên ưu tú của tôi, một người là bạn tốt của tôi, tôi vì sao không đến.”
    Đàm Dịch Khiêm nhếch môi cười nhẹ, anh liếc mắt thấy Đan Nhất Thuần đang đi về hướng bọn họ.
    Đan Nhất Thuần cười dịu dàng nói, “ Dịch Khiêm, Tử Du, chúc mừng hai người. Tôi tin rằng trong tương lai hai người sẽ là cặp đôi hạnh phúc nhất.”
    Robert lên tiếng, “ Tuần sau lễ ra mắt dự án mới tổ chức, em có thể đến Male một chuyến không, dù sao đó cũng là bảng thiết kế của em.”
    Hạ Tử Du mỉ cười vui vẻ gật đầu, “ Được.”
    “ Chú củ cải.” Liễu Nhiên được dì Lô dẫn đến, con bé vui vẻ gọi Robert.
    “ Chú củ cải.” Hạ Tử Du khó hiểu vì cách gọi của tiểu gia hỏa nhà cô, cô buộc miệng hỏi Robert, “ Anh và Liễu Nhiên chơi trò chơi thua con bé sao?”
    Robert ôm Liễu Nhiên lên gật đầu, “ Bí mật.” Liễu Nhiên vui vẻ cười khanh khách.
    Đường Hân và Kim Trạch Húc ở một bên đứng nhìn không khỏi tức giận, cô quay sang nhìn Kim Trạch Húc, “ Anh không nói cho cô ta biết sao?”
    Kim Trạch Húc cười, “ Đường Hân, cô vẫn xem thường Tử Du thì phải?”
    Đường Hân khó hiểu nhíu mày hỏi, “ Ý anh là gì?”
    Kim Trạch Húc không nói, chỉ nhìn chú mục hình ảnh Hạ Tử Du hạnh phúc bên cạnh Đàm Dịch Khiêm, dù là anh có cố gắng vẫn không thể có được trái tim cô.
    Lần trước anh tìm đến Hạ Tử Du là muốn nói chuyện về Đàm Dịch Khiêm đã âm mưu hãm hại Kim Nhật Nguyên như thế nào khiến Trung Viễn hoàn toàn không có cơ hội trở mình. Anh còn đem chuyện về Đan Nhất Thuần cùng Đàm Dịch Khiêm nói cho cô biết, đến cùng thì cô vẫn chọn cùng Đàm Dịch Khiêm kết hôn, hay là cô vẫn sẽ như năm đó, âm thầm ở bên cạnh Đàm Dịch Khiêm để tìm hiểu, sau đó….
     
  4. Minhphiangle

    Minhphiangle Thành viên kích hoạt

    Tham gia ngày:
    16/7/21
    Bài viết:
    120
    Được thích:
    0
    Chương 33: Thật Ra Anh Vẫn Lạnh Lùng Như Trước, Bởi Vì Tất Cả Nhiệt Độ Đều Dành Hết Cho Hạ Tử Du.
    Lúc bấy giờ Hạ Tử Du mới nhìn Đan Nhất Thuần, cô cười nhẹ nhàng, “ Cám ơn cô.”
    Đàm Dịch Khiêm lúc này mới chú ý đến hai gò má ửng hồng của Đan Nhất Thuần, anh nhìn Kiều Sở Ngạn, “ Cậu cho cô ấy uống bao nhiêu rượu?”
    Kiều Sở Ngạn nhìn Đan Nhất Thuần đã có hơi men say, vội vàng thanh minh, “ Làm gì có, tôi chỉ là không biết cô ấy không biết uống rượu mà thôi, hai... hai ly thì phải.” Anh tỏ ra vô tội, đúng là Đan Nhất Thuần tự uống, anh không cản, ai biết cô ấy lại như vậy.
    “ Dịch Khiêm, em chúc phúc cho cho hai người.... Dịch Khiêm...” Đan Nhất Thuần không ngừng thều thào nói.
    Đàm Dịch Khiêm nhìn thấy trên mặt Đan Nhất Thuần đã bắt đầu nổi mẫn đỏ, nghiêm mặt lạnh nhạt căn dặn Kiều Sở Ngạn, “ Cố ấy dị ứng với rượu cồn, bây giờ cậu nhanh đưa cô ấy về rồi cho cô ấy uống thuốc đi.”
    Kiều Sở Ngạn lúc này mới chú ý đến Đan Nhất Thuần, sau đó nói tạm biệt Hạ Tử Du và Đàm Dịch Khiêm liền mang Đan Nhất Thuần đi.
    Hạ Tử Du sâu kín nhìn Đàm Dịch Khiêm.
    Lúc bữa tiệc kết thúc, Hạ Tử Du tưởng Đàm Dịch Khiêm sẽ đưa cô và Liễu Nhiên về nhà, nhưng anh lại nói, “ Anh đưa em đến một nơi.”
    Hạ Tử Du nghi hoặc hỏi, “ Đi đâu vậy anh?”
    Đàm Dịch Khiêm không nói, chỉ cười nhẹ, một tay anh ôm Liễu Nhiên, tay còn lại nắm tay Hạ Tử Du.
    Bệnh viện.
    Hạ Tử Du khó hiểu nhìn Đàm Dịch Khiêm, nhưng thấy anh không nói, cô cũng không hỏi. Đàm Dịch Khiêm đưa hai mẹ con đến một hành lang bệnh viện, tiến vào một căn phòng lớn, trên giường là một người đàn ông trung niên đang nằm ngủ sâu trên giường bệnh lớn.
    Y tá thấy Đàm Dịch Khiêm và Hạ Tử Du liền lên tiếng, “ Đàm tổng, phu nhân.” Anh thông báo cho truyền thông và báo chí về hôn lễ của anh, dĩ nhiên y tá cũng sẽ biết Hạ Tử Du là vợ Đàm Dịch Khiêm.
    Trong phòng bệnh ngập tràng mùi thuốc khiến Hạ Tử Du khó thở, Đàm Dịch Khiêm nhìn Hạ Tử Du nhẹ giọng nói, “ Đó là ba anh.”
    Hạ Tử Du không thể tin nhìn Đàm Dịch Khiêm, sau đó là đưa mắt nhìn người đàn ông nằm yên trên giường bệnh, năm đó cô từng nghe tin tức nói chủ tịch tiền nhiệm của Đàm thị vì ốm nặng cho nên Đàm Dịch Khiêm mới nhận tiếp quản Đàm thị, sau đó thì không nghe tin tức gì về ông nữa.
    Bây giờ nhìn kỷ Đàm Tĩnh Khâm, Hạ Tử Du mới biết Đàm Dịch Khiêm giống ba anh.
    Cô nắm tay Liễu Nhiên ngồi xuống chiếc ghế đặt cạnh giường bệnh, gương mặt cô dịu dàng, cô nói với Liễu Nhiên, “ Bé con, gọi ông nội đi.”
    Liễu Nhiên không hỏi, chỉ là lời của Hạ Tử Du con bé đều ngoan ngoãn nghe lời, “ Ông nội.” Sau đó lại đưa ánh mắt ngây thơ nhìn Hạ Tử Du, con bé hỏi, “ Mẹ, ông nội ngủ sao? Liễu Nhiên chào ông nội rồi nhưng ông nội không trả lời Liễu Nhiên.”
    Hạ Tử Du nhìn con bé, kiên nhẫn nói, “ Ông nội sức khỏe không tốt, đợi khi ông nội khỏe lại sẽ trả lời Liễu Nhiên được không?”
    Liễu Nhiên ngoan ngoãi gật đầu, Hạ Tử Du nhìn Đàm Tĩnh Khâm, “ Ba, con là Hạ Tử Du, con là con dâu của ba.”
    Đàm Dịch Khiêm im lặng nhìn cô trò chuyện cùng ba anh, đúng lúc có điện thoại anh ra ngoài nghe.
    Biệt thự.
    Hạ Tử Du sau khi tắm rửa xong đi ra, cô vẫn chưa thấy Đàm Dịch Khiêm quay lại, nhiệm vụ dỗ Liễu Nhiên Đàm Dịch Khiêm liền đảm nhận, mà tiểu gia hỏa nhà cô luôn bám theo cô nay lại rất nghe lời và bám lấy Đàm Dịch Khiêm.
    Đúng lúc này, Hạ Tử Du có điện thoại, số điện thoại là của Hứa Hân Hy.
    Hạ Tử Du cười vui vẻ, lúc ở buổi tiệc, vì ở trại giam có viện cho nên chị Hứa trở về trước, “ Chị Hứa, mọi chuyện ổn chứ ạ?”
    Đầu dây Hứa Hân Hy cười nhẹ nhàng nói, “ Không có gì nghiêm trọng, chỉ là việc nhỏ thôi. Tiểu Du ngày mai em rảnh không?”
    “ Rảnh ả, ngày mai Liễu Nhiên cũng không đến nhà trẻ, em đưa con bé đến thăm chị.”
    “ Không cần đến trại giam, ngày mai chị chính thức nghỉ tại trại giam rồi.”
    Hạ Tử Du ngạc nhiên hỏi, “ Nghỉ sao? Vì sao ạ?”
    Hứa Hân Hy cười nhẹ nhàng, giọng điềm đạm nói, “ Ngày mai gặp chị sẽ nói cho em biết.”
    “ Được. Hẹn mai gặp lại.” Hạ Tử Du nhìn màn hình điện thoại, lúc này báo có mấy cuộc gọi nhỏ từ số của Kim Trạch Húc và tin nhắn của anh.
    Hạ Tử Du không hiểu vì sao Kim Trạch Húc lại một mực muốn cản trở cô và Đàm Dịch Khiêm kết hôn, dù cho là anh có tình cảm với cô nhưng cô đã từ chối, cũng không thể vì mối thù của Kim Nhật Nguyên mà luôn hận Đàm Dịch Khiêm, cô có dự cảm không tốt.
    Lần trước khi cô nghe Đàm Dịch Khiêm nói chuyện cùng bà Đàm, hóa ra năm đó có nhiều uổng khuất mà cô vãn chưa rõ ràng, bà Đàm uy hiếp mẹ cô khiến mẹ cô nghĩ cách lao vào xe Đàm Dịch Khiêm tự sát, ẩn ý của bà giống như là muốn nhắn lại với bà Đàm, nếu bà Đàm làm gì bất lợi đến chết bà cũng kéo Đàm Dịch Khiêm con trai yêu quý của bà Đàm đi cùng.
    Chuyện mà bà Đàm uy hiếp mẹ cô là chuyện gì, hay là chuyện có liên quan đến ông bà Hạ nhận lầm cô là con gái ruột không?
    Vì mãi suy nghĩ cho nên Hạ Tử Du không biết Đàm Dịch Khiêm đã vào đứng nhìn cô một lúc, anh không vui nhíu mày liền kéo cô ôm vào lòng, Hạ Tử Du giật mình mới ý thức được mình ngẩn người đến mức Đàm Dịch Khiêm về phòng khi nào cô không hay biết.
    Đàm Dịch Khiêm đẩy nhẹ người Hạ Tử Du ra, anh đưa tay nắm lấy bả vai cô, dịu dàng nói, “ Anh cần em đồng ý với anh một chuyện.”
    Hạ Tử Du nhìn sâu vào mắt Đàm Dịch Khiêm, lúc này cô mới phát hiện anh mắt anh u uẩn, cô nghiêm túc gật đầu, “ Dạ.”
    Đàm Dịch Khiêm lại ôm cô vào lòng, “ Anh không cho phép anh rời khỏi anh nữa... Bởi vì anh không muốn giống ba anh cả đời sống mãi mãi đơn độc.”
    Hạ Tử Du kinh ngạc, đây là lần tiên trong mấy năm cô thấy anh như vậy, đôi mắt cô long lanh ánh nước, cô nghiêm túc nói, “ Em có nói rồi, em không còn là Hạ Tử Du yếu đuối nữa, em có thể cùng anh vượt qua mọi khó khăn. Cho dù ngày ai hoặc có ngày nào đó anh không cần em nữa, em sẽ mãi bên cạnh anh.”
    Sau khi kết hôn, Đàm Dịch Khiêm đưa hai mẹ con của Hạ Tử Du đến một căn biệt thự ở ngoại ô Los Angeles.
    Biệt thự này cũng không quá xa hoa, có hai tầng lầu, chủ yếu là sân vườn rộng rãi để Hạ Tử Du có thể thoải mái trồng những loại hoa cô thích, nhất là cây cỏ tranh.
    Từ lúc kết hôn đến khi dọn đến biệt thự mới cũng đã hơn một tháng, nhưng mỗi ngày Đàm Dịch Khiêm đều không rời cô nữa bước, luôn luôn ở bên cạnh cô cùng Liễu Nhiên, trừ những lúc Liễu Nhiên đi nhà trẻ anh và cô sẽ có không gian riêng vui vẻ bên nhau.
    Lần trước đi Male tham dự lễ khánh thành dự án của Kiều Sở Ngạn cũng là Đàm Dịch Khiêm đi cùng cô.
    Hạnh phúc như thế khiến Hạ Tử Du cả giác mình như được trời cao bù đắp cho những gì thương tổn mà mấy năm qua cô phải ghánh chịu.
    Đàm Dịch Khiêm nhìn người vợ xinh đẹp trong ngực mình, anh không nỡ rời đi, nhưng vẫn là mở miệng nói, “ Anh cần phải rời khỏi Los Angeles nữa năm.”
    Tim Hạ Tử Du bỗng chốc lệnh đi một nhịp, cô mơ hồ ngẩng đầu nhìn anh, “ Nữa năm, có chuyện gì sao?”
    Đàm Dịch Khiêm hôn khóe miệng cô, trầm giọng dịu dàng nói, “ Anh cần phải đi khảo sát thị trường vài chi nhánh khác, em có biết Đà thị rất có nhiều chi nhánh mà phải không?”
    Hạ Tử Du gật đầu, nhưng cô không yên tâm, cô cúi đầu nhỏ giọng nói, “ Không thể mang theo em cùng bé con đi sao?”
    Đàm Dich Khiêm ôm chặt cô vao long, thở dài, nhẫn nại nói, “ Đi khảo sát phải đi rất nhiều nơi, Đàm thị rải rác chi nhánh toàn cầu, như vậy rất mệt, huấn hồ cơ thể em đang được điều trị, anh không nỡ để em chịu khổ.”
    Hạ Tử Du im lặng một chữ cũng không nói, cô có dự cảm giống như chuyện ba nắm trước lập lại.
     
  5. Minhphiangle

    Minhphiangle Thành viên kích hoạt

    Tham gia ngày:
    16/7/21
    Bài viết:
    120
    Được thích:
    0
    Chương 34: Thông Tin Đan Nhất Thuần Mang Thai Con Của Đàm Dịch Khiêm.
    Trở lại ngày hôm sau, sau khi Đàm Dịch Khiêm và Hạ Tử Du kết hôn.
    Hạ Tử Du nhân lúc Đàm Dịch Khiêm nói đến Đàm thị giải quyết một số chuyện, cô liền mang Liễu Nhiên gặp Hứa Hân Hy, vì đám cưới của Hạ Tử Du cho nên chị Hứa đến Mĩ, cô còn tưởng chị đã rời đi vì chuyện trại giam, nhưng hôm nay chị Hứa hẹn cô ra ngoài.
    Điểm hẹn là một quán cafe yên tĩnh nằm ở ngoại ô Los Angeles.
    “ Dì Hứa.” Liễu Nhiên vẫn còn nhớ Hứa Hân Hy, thấy chị con bé liền vui vẻ lễ phép chào hỏi.
    “ Ây dô, tiểu gia hỏa của dì Hứa nay đã lớn rồi, còn xnh đẹp đáng yêu thế này.” Hứa Hân Hy rất thích Liễu Nhiên, thấy con bé liền ôm hôn con bé, Hứa Hân Hy có một đứa con trai lớn hơn bé con nhà cô năm tuổi.
    Hạ Tử Du nhìn ân nhân của mình năm đó, mũi lại cay cay, nếu không nhờ chị cưu mang mẹ con cô, thì cô và bé con sớm đã không còn sống rồi.
    Họ ngồi xuống ghế, trong phòng có chỗ dành cho trẻ em chơi, Liễu Nhiên đang chơi vui vẻ trong chỗ khu vui chơi, vì la phòng đặt riêng cho nên an toàn tuyệt đối, lại có nhân viên bảo vệ, Hạ Tử Du cũng yên tâm.
    Hạ Tử Du nhìn Hứa Hân Hy, cô lên tiếng nói trước, “ Em tưởng chị về thành phố Y rồi.”
    Hứa Hân Hy lắc đầu, chậm rãi lên tiếng, “ Chị mãn nhiệm kỳ ở trại giam rồi, ba ngày sau chị sẽ nhậm lại chức thẩm phán ở thành phố Y.”
    Hạ Tử Du trợn mắt không thể tin nhìn Hứa Hân Hy, “ Chị Hứa, vậy vì sao chị lại ở trại giam nữ trong coi?” Thảo nào chị ấy có thể dễ dàng điều tra việc năm đó của mẹ cô.
    Hứa Hân Hy biết Hạ Tử Du có nhiều thắc mắc, đối với Hạ Tử Du, chị xem cô như là em gái ruột mà đối đãi, cho nên chuyện của chị, chị cũng không có ý định giấu Hạ Tử Du. Hôm nay chị hẹn Hạ Tử Du cũng là vì cô ấy.
    Hứa Hân Hy nhìn sâu Hạ Tử Du nói, “ Hôm qua ở hôn lễ của em chị đã gặp Kim Trạch Húc đi cùng tiểu thư của Hạ thị.”
    Hạ Tử Du kinh hãi không thể tin vào tai mình, Kim Trạch Húc và Đường Hân đi cùng nhau, họ là có quan hệ gì.
    “ Em cẩn thận một chút, chị nhờ người tìm hiểu, biết gần đây Kim Trạch Húc và Đường Hân có chút mờ ám, Hạ thị gần đây giống như bất ổn, vì trong thời gian ngắn chị không thể điều tra thêm. Tiểu Du, thật ra chị là thẩm phán Hứa Thiên Anh, người cùng với vị thẩm phán năm đó nhận vụ án của em.” Hứa Hân Hy nói.
    Hạ Tử Du giống như nghe xong hoàn toàn chết lặng, cô mấp máy môi bình tĩnh nói, “ Tại sao chị... Em không hiểu, chị có thể nói rõ cho em biết được không?”
    Hứa Hân Hy nói, “ Chị không biết Đàm Dịch Khiêm vì sao lại đưa một cô gái lương thiện yếu đuối như em vào tù, về sau chị mới nghe em nói là vì Đường Hân nên anh ta mới làm vậy. Em có biết, trước ngày tòa lập án em, Đàm Dịch Khiêm đã âm thầm gọi một cuộc gọi từ Mĩ về thành phố Y cho vị thẩm phán nhận án của em, anh ta dùng số tiền mười tám tỉ yêu cầu thẩm phán kia sửa án mưới năm tù giam của em thành hai năm tù. CHị vì biết được chuyện này, cho nên cùng vị thẩm phán kia có tranh cải, sau cùng là vì địa vị chị không cao, cho nên họ xử phạt chị đến làm trưởng cai quản trong coi trại giam nữ.”
    Thảo nào, với tội danh tham ô công quỹ mười tám tỷ mà chỉ phạt tù cô hai năm, cô đúng là quá ngây thơ. Hóa ra Đàm Dịch Khiêm là từ năm đó đã không nỡ để cô chịu tù mười năm, Đàm Dịch Khiêm, rốt cuộc có bao nhiêu chuyện anh làm mà giấu em đây.
    “ Lúc em bị người trong tù đánh đập, chị mới biết em chính là bị cáo đó, chị đã tìm hiểu, cho nên chị mới theo dõi em, về dần thành muốn giúp em sau cùng là muốn bảo vệ em như em gái chị. Tiểu Du, em là cô gái tốt, hai năm trong tù cũng khiến em hiểu rằng con người đừng quá mềm lòng yếu đuối, người tổn thương là chính bản thân em. Đến khi em nhờ chị tìm hiểu và âm thầm giúp Đàm Dịch Khiêm. Tiểu Du, tình yêu của em đối với anh ta quá lớn, tâm tư của Đàm Dịch Khiêm em có thể nắm được sao? Chuyện kết hôn em đã suy nghĩ kỉ rồi sao?”
    “ Chị Hứa, em không còn là Hạ Tử Du trước kia nữa. Cám ơn chị đã vì em mấy năm qua, em sẽ không hối hận vì chuyện kết hôn cùng anh ấy, vì ngoài anh ấy ra em không thể yêu thê được bất luận người nào.”
    Hứa Hân Hy thở dài, đưa tay lấy từ trong túi xách ra một bảng tư liệu đẩy đến trước mặt Hạ Tử Du. “ Đây là tư liệu về Đan Nhất Thuần mà em cần, cô ta là một bác sĩ tâm lí, tuy trình độ không tồi, nhưng em cũng nên cẩn thận, cô ta có thể khiến bà Đà cùng Đàm Tâm một mực tin tưởng cô ta, chị nghĩ cô ta không hề đơn giản.”
    Hạ Tử Du nhận lấy, cô biết trong thời gian ngắn cô ta có thể thuyết phục bà Đàm và Đàm Tâm yêu mến, khiến Đàm Dịch Khiêm để cô ta bên cạnh suốt ba năm qua, cô ta đã không đơn giản.
    .............
    Trở lại hiện thực. Đàm Dịch Khiêm thấy cả ngày Hạ Tử Du cứ ngẩn người không vui vì chuyện anh rời đi nữa năm, anh tưởng cô giận dỗi cho nên đến dỗ cô, anh ôm cô ngồi lên đùi mình, ôn nhu nhìn cô, “ Còn giận sao?”
    Hạ Tử Du ngượng ngùng muốn leo xuống nhưng bị anh ôm chặt, không cho cô xuống, “ Em không có giận anh, ở đây còn người làm và Liễu Nhiên, anh để em xuống được không?”
    Đàm Dịch Khiêm hôn cô vài cái, giọng dịu dàng hiế thấy nói, “ Anh mỗi ngày sẽ gọi cho em được không?”
    Hạ Tử Du thở dài, “ Em không phải phụ nữ không hiểu chuyện, anh là vì công việc, em không có giận dỗi thật mà.”
    Đàm Dịch Khiêm nhìn sâu sắc Hạ Tử Du, anh có cảm giác cô giống như nă đó nhẫn nhịn, che giấu anh mà âm thầm chịu đựng giúp anh. Đàm Dịch Khiêm sợ cô lại rời khỏi anh, nhưng chuyện này anh muốn cô không cần biết, cả đời cũng không cần biết, hạnh phúc vu vẻ ở bên cạnh anh mà thôi.
    Hạ Tử Du bị anh nhìn như vậy, trong lòng khó chịu, cô liền bình tĩnh nhìn lại ánh mắt dò xét của anh nói, “ Dịch Khiêm, em từng nói, em có thể cùng anh vượt qua mọi khó khăn, dù là chuyện gì? Anh có phải có chuyện giấu em đúng không?”
    Đàm Dịch Khiêm nhíu mày, “ Sao em lại hỏi như vậy?” Anh nghi ngờ cô đã biết chuyện gì đó.
    Vài giờ trước, bà Đàm và Đàm Tâm đến tìm cô, cũng là hay Đàm Dịch Khiêm vừa ra khỏi nhà.
    Bà Đàm mắng chửi sỉ nhục cô, nói cô là loại phụ nữ không thể sinh con thì để Đan Nhất Thuần giúp cô, ẩn ý của bà Đàm nói liền khiến Hạ Tử Du như bị ngàn mũi dao đâm sâu vào tận tim mình.
    Đàm Tâm một bên tuy là ngăn cản bà Đàm, nhưng lời nói oán trách cô khiến cô càng thêm hoang mang, nói cô là hung thủ giết người, nói cô thâm độc hiểm ác...
    Bà Đàm còn đau thương khóc lóc nói, “ Hạ Tử Du, mẹ con cô luôn khiến gia đình tôi không yên ổn, nếu cô không sinh được con thì để Nhất Thuần sinh con nối dõi cho Dịch Khiêm, cô hà cớ gì xíu giục khiến trợ lí Dư vì cô mà bênh vực cô, đứg về phía cô, đến cuối cùng là hại Nhất Thuần xảy thai, cô có biết đó là con của Dịch Khiêm hay không?”
    Hạ Tử Du đã gọi cho chị Dư nhưng là không kết nối được.
     
Tags:

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)