Q.Trường Y Đạo Quan Đồ - Tháo zen Full - Boom

Thảo luận trong 'Đô Thị - Quan Trường' bắt đầu bởi Đổng Lam Phương, 18/3/12.

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.
  1. minh luan

    minh luan Đại Boss

    Được thích:
    343,466

    Chương 1282: Đêm trăng tròn (2)

    Nguồn: VipVanDan
    Share: Banlong.us




    Tiết Thế Luân thét lên kinh hãi, hắn và Tiêu Quốc Thành quen nhau gần năm mươi năm, nhưng hắn chưa bao giờ nghĩ tới tên anh trai nuôi của mình không ngờ là con mồ côi Nhật Bản, cha chưa bao giờ nhắc tới với y, cũng không có ai trong nhà tiết lộ tin tức có liên quan cho y.

    "Tôi đã tra tư liệu về Sơn Dã Chi Lương rồi, Sơn Dã Thái Trì, cha của Sơn Dã Chi Lương từng là thủ lĩnh Giao Long hội Nhật Bản, trong thế chiến thứ hai Giao Long hội dưới sự chỉ huy của hắn có phạm vi hoạt động lan ra khắp các quốc gia Châu Á, sau khi Sơn Dã Chi Lương chết, Sơn Dã Thái Trì đã bỏ rất nhiều coogn sức để tìm đứa cháu thất lạc, tôi nghĩ sau khi Tiêu Quốc Thành hiểu chuyện không bao lâu thì Giao Long hội tìm được hắn, lặng lẽ bồi dưỡng, cũng nói cho hắn biết thân thế của hắn. Mà các anh thì lại thủy chung chẳng hay biết gì, Tiêu Quốc Thành sau khi biết thân thế của mình, liền bí mật triển khai hành động báo thù, căn cứ vào phân tích của tôi, hắn cho rằng cái chết của Sơn Dã Chi Lương, là Tiết lão và Kiều lão tạo thành, cho nên hắn tập trung mục tiêu báo thù lên người của Nhị alox. Tiêu Quốc Thành và anh không hổ là anh em kết nghĩa, lòng trả thù của các anh đều rất nặng, chỉ có điều Tiêu Quốc Thành so với anh thì cao minh hơn, giỏi che giấu mình hơn, hắn biết cách trả thù tốt nhất không phải giết chết cừu nhân, mà là khiến cừu nhân thân bại danh liệt, hắn bắt đầu từng bước dẫn đường anh, mà anhdưới sự dẫn đường của hắn bất tri bất giác đã dấn thân vào vực sâu."

    "Đừng nói nữa." Tiết Thế Luân hét lớn, hai mắt phủ kín tơ máu, vẻ mặt thoạt nhìn cực kỳ đáng sợ.

    Giọng nói vẫn tiếp tục: "Cảm thấy thời cơ thành thục rồi, hắn bắt đầu thu gặt thành quả của mình, mà lòng trả thù của anh, khiến anh càng xa trên con đường sai lầm, tư liệu phạm tội của anh mà hắn cung cấp cho chúng tôi dày tới cả thước, nếu như những tư liệu này bị công khai, danh dự của Tiết lão sẽ bị ảnh hưởng như thế nào?"

    Trong mắt Tiết Thế Luân nổi lên lệ quang hối hận: "Việc tôi làm, tự tôi gánh vác, tất cả những chuyện này không liên can tới cha tôi, không liên can tới Tiết gia."

    " Nếu như anh có giác ngộ như vậy sớm thì chuyện cũng sẽ không phát triển đến mức này."

    Tiết Thế Luân nói: "Nhất định phải bắt được hắn."

    "Trước khi tố cáo anh, Tiêu Quốc Thành đã chọn sẵn đường lui, những năm gần đây, anh kinh doanh mạng lưới rửa tiền, buôn lậu, mà hắn chỉ lợi dụng mạng lưới của anh để kiếm tiền, cũng tích lũy được tài phú kinh người, hiện tại để lại hết tất cả trách nhiệm cho anh, mà hắn chỉ cần thay một một thân phận mới là có thể mang theo tài phú lớn, nhở nhơ ngoài vòng pháp luật."

    Tiết Thế Luân nói: "Tôi nắm giữ được không ít sản nghiệp bí mật của hắn, vẫn có cơ hội bắt được hắn."

    Đối phương thở dài: "Anh cho rằng Tiêu Quốc Thành sẽ thành thành thật thật chờ chúng ta tới bắt hắn ư? Tiết Thế Luân, tôi nói với anh việc này. Không phải bắt anh phối hợp với chúng tôi làm gì, mà là muốn anh thực sự nhận thức được sai lầm của mình, anh có hiểu hay không, anh xong rồi, tất cả chứng cớ đều hướng vào anh, tuy rằng tôi biết có một số việc có lẽ là Tiêu Quốc Thành làm, nhưng anh hiển nhiên đã trở thành người chịu tội thay cho hắn."

    Giáo thụ Hoa có thói quen ngồi trong bóng tối, ông ta thở dài, cảm thấy một đôi bàn tay nhỏ bé đặt lên vai mình, nói khẽ: "ông và Tiết lão quen nhau rất nhiều năm, thực sự không muốn nhìn thấy con hắn rơi vào hoàn cảnh như vậy."

    Lệ Phù nói: "Là tự hắn chọn, chẳng trách được ai."

    Giáo thụ Hoa nói: "Tiêu Quốc Thành chắc là thông qua Nghiêm Quốc Chiêu cung cấp những tài liệu này, từ đó cho thấy, Chương Bích Quân cũng chết ở trong tay hắn."

    Lệ Phù nói: "cháu thật sự không nghĩ ra, một người sao có thể âm hiểm tới mức này? Không ngờ mất mấy chục năm thời gian để trả thù, Tiết lão dù sao cũng có ơn dưỡng dục với hắn, chẳng lẽ hắn không có một chút lương tâm nào ư?"

    Giáo thụ Hoa nói: "Có lẽ đây là bản tính của dân tộc họ! Tiết lão đời này đã làm sai nhất chính là chuyện này."

    Lệ Phù nói: " cháu sẽ tìm được hắn, cho dù đi khắp chân trời góc biển, thì cháu cũng phải tìm ra hắn." Cô ta tin chắc còn có cơ hội, Tiêu Quốc Thành vẫn khống chế tài phú lớn của gia tộc Nguyên Hòa, Nguyên Hòa Hạnh Tử vẫn còn sống, quân cờ lúc trước hắn một tay bố trí có lẽ sẽ trở thành quả mìn cuối mình khiến hắn nổ chết.

    Giáo thụ Hoa nói: "Tình huống của Trương Dương bên kia thế nào rồi?"

    Nhắc tới Trương Dương, nội tâm Lệ Phù lại đau đớn, cô ta cúi đầu: "Sở Yên Nhiên đã thuyết phục người nhà của hắn, đóng băng thân thể của Trương Dương, hy vọng tương lai..." Lệ Phù rốt cuộc không nói nổi nữa, xoay người đi, hai hàng lệ nóng chảy xuống.

    Khi Tiễn bước Trương Dương, Từ Lập Hoa khóc tới chết đi sống lại, trong mắt bà ta con trai đã, chuyên gia được mời từ nước Mỹ đến đưa thân thể của Trương Dương vào trong một thùng được đặc chế từ sợi thủy tinh với nhiệt độ ổn định, bảo tồn trong ni tơ lỏng -196 độ, đây là để tránh thân thể của Trương Dương bị vi sinh vật lây bệnh và phá hoại.

    Từ Lập Hoa bảo người thân thu thập di vật của Trương Dương, chuẩn bị đem mấy thứ này tới thôn Tiểu Thạch Oa, quê của Trương Dương để chôn, trong lòng bọn họ thủy chung có khái niệm nhập thổ vi an, nói sao cũng phải lập mộ chôn quần áo và di vật cho Trương Dương, về sau hàng năm tới tảo mộ tưởng nhớ.

    Tỉnh lý cũng làm ra một số biểu hiện, trừ ủng hộ một số tiền lớn ra, còn đặc biệt trao tặng Trương Dương liệt sĩ, truy nhận hắn là đảng viên cộng sản ưu tú. Nhưng đối với thân nhân của Trương Dương mà nói, những thứ này đều không quan trọng.

    Trước khi Trương Dương bị đóng băng thì rời khỏi bệnh viện, Đỗ Thiên Dã đặc biệt dẫn Trần Sùng Sơn tới tiễn hắn, Trần Sùng Sơn ở hiện trường nhìn thấy Kiều lão, có chút kích động đi tới: "Chính ủy Kiều, ngài còn nhớ tôi không."

    Kiều lão nhìn Trần Sùng Sơn, hơn nửa ngày mới từ trong trí nhớ tìm kiếm ra một cái tên: "Anh là tiểu Trần! Anh là Trần Sùng Sơn?"

    Trần Sùng Sơn kích động gật đầu, Kiều lão bước tới cầm tay y: "Sùng Sơn à, đúng là anh rồi, bao năm qua anh đã đi đâu?"

    Trần Sùng Sơn nói: "Chẳng đi đâu cả, vẫn luôn ở núi Thanh Đài."

    Kiều lão gật đầu, ông ta lại nghĩ tới gì đó, nói với Tống Hoài Minh ở bên cạnh: "Trần Sùng Sơn, năm đó khi Kinh Sơn huyết chiến anh ta cũng có mặt, là liên trưởng của Tiêu đao liên, nhiệm vụ truy kích Sơn Dã Chi Lương cuối cùng cũng là anh ta phụ trách ." Khi Kiều lão những lời này những lời này không hề cân nhắc quá nhiều.

    Triệu Quốc Cường nghe thấy thì trong lòng lại cả kinh, Trần Sùng Sơn năm đó là liên trưởng của tiêm đao liên, hơn nữa phụ trách truy kích Sơn Dã Chi Lương, về sau con y Trần Thiên Trọng lại trùng hợp về nông thôn với Tiêu Quốc Thành, trong bóng tối chẳng lẽ sớm có định số, nghĩ tới Trần Thiên Trọng đã chết sớm nhiều năm, Triệu Quốc Cường lập tức từ bỏ ý định gợi lại nỗi đau của Trần Sùng Sơn, có những chuyện cũ tốt nhất hãy để trong lãng quên.
     
  2. minh luan

    minh luan Đại Boss

    Được thích:
    343,466

    Chương 1282: Đêm trăng tròn (3)

    Nguồn: VipVanDan
    Share: Banlong.us




    Trần Sùng Sơn giới thiệu cho con trai mình Đỗ Thiên Dã với Kiều lão, Kiều lão đã khá quen thuộc với Đỗ Thiên Dã, trước mắt Đỗ Thiên Dã vẫn ở Tĩnh Hải, rất được Kiều Chấn Lương coi trọng, Kiều lão rất ôn hòa hàn huyên vài câu với Đỗ Thiên Dã.

    Trần Tuyết tới bên cạnh ông nội, nói khẽ: "Ông nội."

    Trần Sùng Sơn nhìn ra cô ta hôm nay tựa hồ có chút bất đồng với trước đây, yên lặng đứng ở trong góc với cô ta.

    Trần Tuyết nói: "Ông nội, cháu phải đi rồi."

    Trần Sùng Sơn hơi ngẩn ra, y nhìn cháu gái, nói khẽ: "Bởi vì Trương Dương ư?"

    Trần Tuyết nói: "ông còn nhớ chuyện xảy ra khi cháu mười hai tuổi hay không?"

    Hai hàng lông mi rậm của Trần Sùng Sơn nhăn lại, ông ta sao không nhớ rõ, khi Trần Tuyết mười hai tuổi, từng đột nhiên bị bệnh nặng, sau trận bệnh đó, tiểu nha đầu vốn hoạt bát tinh nghịch đột nhiên trở nên hướng nổi, lúc ấy ai cũng bảo đứa nhỏ này trúng tà, mẹ của cô ta, Cảnh Tú Cúc vì thế còn đặc biệt tới giúp cô ta tìm một bà cốt khám bệnh.

    Trần Tuyết nói: "cháu lúc ấy từng nói với ông, cháu không phải Trần Tuyết."

    Trần Sùng Sơn gật đầu: "ông nói với cháu, bất kể cháu là ai, cháu cũng vẫn là cháu gái của ông."

    Mặt Trần Tuyết lộ ra nụ cười: "Ông nội, cháu vĩnh viễn nhớ những lời này của ông."

    Phía sau truyền đến tiếng khóc, là Trương Dương sau khi được đóng băng đang được vận ra. Trần Tuyết nói: "cháu phải đi rồi, có lẽ sau này không về nữa."

    Trần Sùng Sơn mấp máy môi: "cháu lớn rồi, cháu hoàn toàn có thể tự quyết định tương lai của cháu, ông nội tin cháu , cháu nhất định có thể chiếu cố tốt cho bản thân."

    Trần Tuyết đi tới, nhẹ nhàng ôm ông nội, Trần Sùng Sơn vỗ vỗ vai của cô ta, nói khẽ: "Bất kể đi đến đâu, cũng đừng quên núi Thanh Đài, đừng quên nơi đó còn có một ông già luôn nhớ cháu."

    Trương Dương thân thể sau khi bị đóng băng thì được vận vào máy bay tư nhân của Sở Yên Nhiên, mục đích của cô ta là thần miếu đảo, lần này lên máy bay tới thần miếu đảo còn có Kiều Mộng Viện, An Ngữ Thần, Thường Hải Tâm, Hồ Nhân Như Tả Hiểu Tình, Hải Lan, Hà Hâm Nhan, Trần Tuyết còn có Cố Dưỡng Dưỡng đặc biệt nghe tin chạy tới, có điều đa số người đều không ngờ lên máy bay đi cùng còn có Văn Linh.

    Điều này khiến cho Sở Yên Nhiên ít nhiều có chút bất ngờ. Bên trong bọn họ phần lớn đều biết Trương Dương và hắn chị gái nuôi này ít nhiều có chút thù hằn, Văn Linh lần này sao lại muốn tới tiễn Trương Dương?

    Trần Tuyết chỉ nói chuyện cứu trị Trương Dương cho Sở Yên Nhiên, cô ta lén giải thích tính tất yêu cần Văn Linh đi cùng.

    Tới thần miếu đảo vốn nên là một việc thoải mái, nhưng là vì bi kịch của Trương Dương, khiến trên mặt chúng nữ phần lớn là buồn bã, đương nhiên cũng có ngoại lệ, ít nhất biểu hiện của Văn Linh vẫn dương dương tự đắc, cô ta vừa nghe nhạc vừa thưởng thức biển mây xinh đẹp ngoài cửa sổ máy bay, thoạt nhìn tựa hồ tâm tình rất tốt.

    Cố Dưỡng Dưỡng ngồi cùng một chỗ với cô ta khóc tới hai mắt sứng tới, lạnh lùng nhìn Văn Linh nói: "Có thể thu hồi nụ cười trên mặt cô không, sự khoái hoạt của cô chẳng lẽ nhất định phải thành lập trên nỗi đau khổ của người khác ư?"

    Văn Linh lạnh lùng cười nói: "Thật ra trên thế giới này khoái hoạt của đa số người đều là thành lập trên đau khổ của người khác. Tôi vui vẻ khoái hoạt không phải bởi vì Trương Dương mà là vì tâm tình của tôi quả thực rất tốt, chẳng lẽ cô không cảm thấy biển mây bên ngoài rất đẹp ư? Bình thường rất khó có cơ hội nhìn thấy cảnh sắc đẹp như vậy."

    Cố Dưỡng Dưỡng nói: "Tôi không có tâm tình đó."

    Văn Linh nói: "Đó là bởi vì cô chưa bao giờ kinh lịch qua sinh tử, nếu như cô thực sự kinh lịch qua sinh tử rồi, cô sẽ có cái nhìn hoàn toàn bất đồng với sinh mệnh."

    Cố Dưỡng Dưỡng chỉ cảm thấy cô ta nói những lời rất đáng ghét, dứt khoát không để ý tới cô ta nữa.

    Sau khi Trải qua mười tiếng đồng hồ phi hành, máy bay đáp xuống sân bay mới xây của Thần Miếu đảo, trước bọn họ đã có một máy bay tư nhân hạ cánh ở đây, đó là máy bay của Kim Mẫn Nhi, đến đây đưa tiễn Trương Dương, Tính ra thì tới trước cô ta còn có Tần Thanh và Tra Vi.

    Chỉ cần hồng nhan tri kỷ của Trương Dương đã có mười ba vị, đương nhiên vẫn chưa tính Nguyên Hòa Hạnh Tử đã bị công khai tuyên bố tử vong, và Lệ Phù và Tang Bối Bối đang bận tra tìm hung thủ, còn có Liễu Đan Thần không biết tung tích. Trương đại quan nhân nếu như hiện tại có ý thức, biết an nguy của mình đã tác động tới phương tâm của mười bảy hồng nhan tri kỷ, không biết sẽ đắc ý như thế nào.

    Sau khi an trí thân thể được đóng băng của Trương Dương, Sở Yên Nhiên gọi mọi người vào, đương nhiên là cố ý bài trừ Văn Linh ra ngoài, Văn Linh cũng không có ý tham gia thương thảo với họ, vi vẻ một mình thưởng thức cảnh biển tươi đẹp của Thần Miếu đảo.

    Bên trong Chúng nữ, bình tĩnh nhất phải kể tới Tần Thanh, Kiều Mộng Viện và Sở Yên Nhiên. Tỉnh táo nhất thì đương nhiên là Trần Tuyết.

    Sở Yên Nhiên nói: "Bất kể chúng ta có thừa nhận hay không, trong mắt người ngoài, Trương Dương chết. Tôi đóng băng thân thể của anh ấy, chính giữ cho mọi người một tia hy vọng, bảo tồn một lần cơ hội tái sinh cho Trương Dương."

    Hà Hâm Nhan rưng rưng nói: "Nhưng cô có nghĩ tới hay không, y khoa hiện tại căn bản không thể chữa khỏi cho anh ấy, cũng không thể bảo đảm anh ấy có thể hoàn toàn sống lại."

    Tần Thanh nói: "Tương lai sẽ như thế nào làm sao biết được, nhưng tôi tin Trương Dương, thể chất của anh ấy khác với người thường, tôi tin anh ấy rồi sẽ có một ngày có thể trở về."

    Sở Yên Nhiên nhìn thoáng qua Trần Tuyết.

    Trần Tuyết từ trong túi lấy ra khối bản dập đó, nhẹ nhàng đặt lên mặt bàn.

    Ánh mắt của tất cả Mọi người đều bị khối bản dập đó hấp dẫn, Trần Tuyết nói: "Khối bản dập này tên là nghịch chuyển Càn Khôn, trước đây tôi vẫn cho rằng bên trên lưu lại một môn võ công bí mật, nhưng cô tới gần đây, tôi và Trương Dương mới phát hiện, bí mật chân chính bên trên đây lại là nghịch chuyển thời không."

    Mọi người nhìn nhau, rất ít người tin điều này, phần lớn đều Trần Tuyết bởi vì chuyện của Trương Dương mà bị kích thích quá lớn, đầu óc hỗn loạn rồi.

    Trần Tuyết nói: "Tôi biết không thể giải thích được rõ cho mọi người, nhưng tôi biết làm thế nào mới có thể giải cứu được Trương Dương, cứu tỉnh hắn khỏi loại trạng thái này, cho nên tôi muốn trưng cầu ý kiến của mọi người."

    Sở Yên Nhiên nói: "Bên trong các cô có phải có người từng nghe Trương Dương nói anh ấy là người cổ đại từ triều Đại Tùy vượt thời không mà tới hay không?"

    Tần Thanh gật đầu trước tiên: "anh ấy quả thực từng nói như vậy."

    Kiều Mộng Viện, Hồ Nhân Như cũng gật đầu theo.

    Sở Yên Nhiên nói: " anh ấy cũng từng nói vậy với tôi, tôi lúc ấy còn tưởng rằng tên hỗn đản này chỉ là lấy cớ vì thói hoa tâm của mình, nhưng hiện tại tôi bỗng nhiên minh bạch, tất cả những điều này có thể đều là thật."

    Kiều Mộng Viện nói: "Trần Tuyết, tôi không rõ cô nói lay tỉnh anh ấy là có ý gì? Chẳng lẽ các cô có thể thông qua khối bản dập này để xuyên qua thời không ư?"

    Trần Tuyết nói: "Khối bản dập này có lẽ không thể xuyên qua thời không, nhưng bên trên có ghi lại một số bí mật, tôi tuy rằng đọc hiểu được một chút, nhưng vẫn cần một người khác đến giải đáp."

    Cố Dưỡng Dưỡng nói: "Văn Linh?"

    Trần Tuyết gật đầu: "Không sai."

    Kim Mẫn Nhi nói: "Văn Linh và Trương Dương vốn có cừu oán, lúc trước khi ở Nam Triều Tiên bọn họ đánh nhau tới thiên hôn địa ám, cô làm sao dám bảo đảm, cô ta sẽ không nhân cơ hội gia hại Trương Dương?"

    Trần Tuyết nói: "Võ công Của cô ta đã sớm bị Trương Dương phế bỏ rồi, cho dù là có lòng muốn gia hại Trương Dương thì cô ta cũng không có năng lực đó."

    Bên trong Mọi người có không ít người nghe mà như đi vào sương mù, Tra Vi chính là như vậy, cô ta cảm thấy những lời mà mấy người này nói cứ như phim khoa học viễn tưởng. Tả Hiểu Tình cũng liên tục lắc đầu: "Cái này hình như không có một chút đạo lý khoa học nào cả."

    Trần Tuyết nói: "Tóm lại các cô hãy tin tôi, tôi sẽ không gây thương tổn cho Trương Dương, đối với hắn mà nói thì cũng chỉ có một cơ hội này thôi."

    Sở Yên Nhiên và Tần Thanh lặng lẽ trao đổi ý kiến, Sở Yên Nhiên nói: "Tôi biết Trương Dương ở trong lòng mọi người đều có địa vị không thể thay thế, cho nên mọi người chúng ta vẫn nên giơ tay biểu quyết, nếu như một nửa thông qua thì sẽ giao tương lai của Trương Dương cho Trần Tuyết." Sau khi Cô ta nói xong thì giơ tay đầu tiên: "Tôi không muốn khi anh ấy tỉnh lại thì tôi đã trở thành một bà già tóc trắng."

    Tần Thanh cũng giơ tay lên theo, sau đó là Hồ Nhân Như, Kiều Mộng Viện, đến cuối cùng trừ Trần Tuyết không cần biểu quyết ra, chỉ có Kim Mẫn Nhi là không giơ tay, nhưng ý kiến của cô ta không ảnh hưởng tới kết quả cuối cùng.

    Trần Tuyết nói khẽ: "Ngày mai chính là mười lăm, là đêm trăng tròn, chính là lúc chúng ta bắt đầu."

    Trần Tuyết đi trên bờ cát trắng phau của Thần Miếu đảo, ánh mặt trời hắt bóng cây lên trên bờ cát, biển lớn xanh thẳm, tinh thuần giống như ngọc bích, gió biển thổi phớt phơ, sóng nhấp nhô, trên mặt biển lóe ra một mảng kim quang mê người, Trần Tuyết hít sâu ột hơi không khí trong lành.

    Cô ta ý thức được có người đang đến gần mình, không quay lại mà lạnh lùng nói: "Cô theo tôi lâu rồi nhỉ?"

    Kim Mẫn Nhi nói: "Có thể cho tôi một lý do thuyết phục không?"

    Trần Tuyết xoay người nhìn Kim Mẫn Nhi, ánh mắt dừng lại trên mặt cô ta hồi lâu rồi nói khẽ: "Bộ dạng của cô rất giống một bằng hữu của tôi."

    Kim Mẫn Nhi nói: "Tôi đã nghe hắn nói rồi."

    Trần Tuyết nói: "Trời cao luôn làm ra một số chuyện khiến cho người ta không ngờ."

    Kim Mẫn Nhi nói: "cô sao khẳng định Trương Dương là từ cổ đại vượt thời gian tới?"

    Trần Tuyết nói: "Nếu như tôi nói tôi là người quen hắn sớm nhất, hắn có tin hay không?"

    Trên mặt Kim Mẫn Nhi tràn ngập vẻ ngạc nhiên: "cô nói gì?"
     
  3. minh luan

    minh luan Đại Boss

    Được thích:
    343,466

    Chương 1282: Đêm trăng tròn (4)

    Nguồn: VipVanDan
    Share: Banlong.us




    Trần Tuyết nói: "Bộ dạng của cô tuy rằng giống Xuân Tuyết Tình như đúc, nhưng cô không phải là cô ta."

    Kim Mẫn Nhi cắn cắn môi: "Thật ra trong lòng tôi cũng rất muốn trông thấy Xuân Tuyết Tình này."

    Trần Tuyết nói: "Nhất định có cơ hội."

    Kim Mẫn Nhi thở dài: "Tôi nghe Trương Dương nói, cô ta đã chết, không sai, người ta nếu có linh hồn thì sau này có thể gặp lại."

    Trần Tuyết nói: "Tôi biết, phương pháp tôi nói ở trong mắt rất nhiều người giống như là nói nhảm, nhưng nếu không nắm chặt thời gian để lay tỉnh Trương Dương, bỏ lỡ thời cơ hiện tại, chỉ sợ sau này khi hắn tỉnh lại thì vật tự nhân phi rồi."

    Kim Mẫn Nhi nói: "Thật ra f không cần giải thích với tôi, mọi người nếu đều đồng ý thì tôi cũng sẽ không kiên trì ý kiến của mình." Cô ta tạm dừng một chút, nhìn chằm chằm Trần Tuyết: "cô sao biết rõ tất cả như vậy? Chẳng lẽ cô và Trương Dương đều tới từ cùng một nơi?"

    Ánh mắt Trần Tuyết một lần nữa hướng về phía mặt biển, nói khẽ: "Tôi nói rồi, cô nhất định có cơ hội gặp cô ta."

    Mắt đẹp của Kim Mẫn Nhi tròn xoe, trong đó tràn ngập vẻ ngạc nhiên: "cô chính là Xuân Tuyết Tình..."

    Người có thăng trầm, trăng có lúc tròn lúc khuyết, tối ngày ười lăm, trăng từ mặt biển nhô lên, ánh trăng chiếu sáng toàn bộ thiên địa.

    Sở Yên Nhiên sai người đẩy nhanh tốc độ đào ra một cái hố sâu, đặt bản dập ở trung tâm, bốn phía hố sâu thì đặt tám tấm kính lõm thật lớn, kính lõm hội tụ ánh trăng lại, tập trung trên cái kính lõm đáy ở trung tâm. Ánh trăng sua khi tụ tập thì chiếu xuống vị trí trung tâm.

    Hòm đựng Trương Dương đặt ở bên trong hố sâu, bản dập đó đặt trên hòm.

    Trần Tuyết và Văn Linh chậm rãi bước xuống bậc thang thông tới hố sâu.

    Sở Yên Nhiên, Tần Thanh, Kiều Mộng Viện, Kim Mẫn Nhi, Tả Hiểu Tình, Hồ Nhân Như, Hà Hâm Nhan, Hải Lan, Cố Dưỡng Dưỡng, An Ngữ Thần, Tra Vi, Thường Hải Tâm, tuy rằng trước đó tất cả đã ước định không khóc. Nhưng nhìn thấy tình cảnh này thì đã bắt đầu không nhịn được mà lặng lẽ rơi lệ. Có lẽ đây là lần cuối cùng họ có thể nhìn thấy Trương Dương.

    Họ nắm tay nhau, an ủi đối phương, ép mình không khóc thành tiếng.

    Trần Tuyết và Văn Linh đứng trái phải cái hòm, Văn Linh nói với Trần Tuyết: "Chuẩn bị xong chưa?"

    Trần Tuyết bỗng nhiên nói: "Tôi còn có vấn đề."

    Văn Linh gật đầu nói: "Hiện tại hỏi vẫn còn kịp."

    " Võ công của cô đã bị phế hoàn toàn hay không. Trả cái giá lớn như vậy chẳng lẽ chỉ để trở về?"

    Văn Linh nói: "Lá rụng về cội, chỉ cần tôi còn một hơi thở thì sẽ không từ bỏ ý định này." Cô ta kéo tấm vải đỏ trên bản dập xuống, ánh trăng chiếu lên bản dập, Trần Tuyết tiềm vận nội lực, bàn tay của cô ta dưới sự thúc dục của công lực dần dần trở nên trong suốt. Cho tới lúc hoàn toàn trở thành trong suốt rồi, cô ta vươn tay ra, bàn tay che khuất ánh trăng, ngăn cách giữa ánh trăng và bản dập.

    Một màn kỳ dị xuất hiện, trên bản dập xuất hiện từng văn tự màu vàng, theo thời gian trôi qua, văn tự này giống như trôi nổi trong nước gợn, văn tự tách ra, chậm rãi xoay tròn Dọc theo cột sáng.

    Các cô gái Ở phía trên quan sát nhìn thấy một màn trước mắt thì cơ hồ không thể tin vào hai mắt của mình.

    Văn tự trong cột sáng không ngừng xoay tròn, phạm vi cột sáng cũng đang không ngừng mở rộng. Toàn bộ hố sâu tất cả đều bị ánh sáng màu trắng xâm chiếm, ký tự màu vàng trong đó nhanh chóng huyễn, động hào quang càng lúc càng thịnh, đẹp mắt đến cực điểm, khiến các cô gái đang đứng xem không mở nổi mắt.

    Đột nhiên một tiếng nổ truyền đến, một đạo cột sáng màu trắng phóng lên cao, khiến cho cái kính phía trên vỡ tan, cột sáng hướng thẳng lên trời, kim quang trong cột sáng màu lam lờ mờ di động.

    Ánh sáng từ hòm thủy tinh chiếu vào người Trương Dương. Trần Tuyết nhìn thấy bàn tay mình tựa hồ dung nhập vào bên trong hào quang, sau đó là cánh tay mình, tiếp theo thì lan tới tứ chi của cô ta, Văn Linh cũng như Trần Tuyết, áp lực cô ta phải chịu so với Trần Tuyết còn nhiều hơn, cả người giống như bị xé rách từng tấc, cảm thấy người mình nhẹ bẫng, hoàn toàn không chịu lực hấp dẫn của trái đất, chậm rãi bay lên theo chùm tia sáng.

    Trương đại quan nhân giống như đã trải qua một giấc mơ dài, hắn mơ thấy mình bị liệt hỏa vây quanh, thân thể bị cháy thành tro, sau đó lại ở trong mưa ngưng kết thành hình, tiếp theo lại bị người ta ném tới một vết nứt lạnh như băng, bị cái rét và cô độc tra tấn, đột nhiên hào quang bắn ra bốn phía, cường quang khiến thân thể hắn tan thành mây khói, Trương đại quan nhân nhìn thấy ánh dương mãnh liệt, hắn không khỏi kinh hô một tiếng rồi mở mắt.

    Trán và lưng hắn đầy mồ hôi lạnh, Trương Dương vươn tay ra lau mồ hôi trên trán mình, kinh hô: "Hạnh Tử." Hắn lúc này mới nhìn rõ trên người mình không ngờ mặc một bộ trường bào.

    Lại nhìn bốn phía, mình rõ ràng đang ở bên trong một chiếc xe ngựa xa hoa, bên ngoài truyền đến một âm thanh the thé: "Thái y có gì phân phó?"

    Trương đại quan nhân dùng sức vỗ đầu, con mẹ nó, không phải là đang nằm mơ chứ? Mình sao lại đột nhiên trở về? Một màn này rõ ràng đã từng phát sinh rồi, chính là tình cảnh hắn tới Tùy cung đỡ đẻ cho Lan quý phi, thời gian không ngờ quay trở lại? Trương Dương ra sức véo đùi, đau đớn khiến hắn ý thức được mình quả thực không nằm mơ, căn bản chính là ở bên trong hiện thực, tất cả chung quanh là thực sự phát sinh.

    Xe ngựa từ cửa hông Tùy cung Tùy mà vào, rất nhanh liền tới chỗ xuống ngựa, âm thanh the thé lại vang lên: "Trương Thái y, mời xuống xe."

    Bên ngoài đã có người vén rèm, Trương đại quan nhân ép mình phải tỉnh táo lại, khi hắn ra khỏi xe, một thái giám mặc áo xám khom người quỳ trên mặt đất, làm chỗ đặt chân cho hắn.

    Trương đại quan nhân biết đây là Tùy Dương Đế có việc cầu mình, cho nên mới lễ ngộ với mình như vậy, hắn nhấc chân phải lên, nhìn thấy giày đế trắng, rất cẩn thận giẫm lên lưng tên thái giám một cước rồi mới bước xuống.

    Bên ngoài là một thế giới trắng, tuyết vẫn đang không dứt rơi xuống, Trương đại quan nhân giẫm trên tuyết, bỗng nhiên nhớ tới Sở Yên Nhiên, nhớ tới Tần Thanh, nhớ tới hồng nhan tri kỷ của hắn ở những năm 90, mắt hắn đột nhiên đỏ lên, hắn không biết vì sao lại phát sinh loại tình huống này, chẳng lẽ tất cả đều có liên quan tới vụ nổ ngày đó ư? Bởi vì mười một quả bom với uy lực vô cùng cùng nổ, không ngờ nổ cho hắn quay về thời không trước đây. Tiếp theo sẽ phát sinh cái gì? Sẽ là hắn đỡ đẻ cho Lan quý phi, rồi sau đó Tùy Dương Đế lấy oán trả ơn, bắn chết mình ở ngoài ngọ môn?

    Trương đại quan nhân thầm hít một hơi lạnh.

    Lão thái giám cung kính tới bên cạnh hắn, thấp giọng thúc giục: "Thái y mau lên, bệ hạ không chờ được nữa rồi, nếu làm chậm trễ chuyện của quý phi, chỉ sợ sẽ trách tội xuống đấy

    Trương đại quan nhân cười ha ha, nói: "Ta không phải là Thái y gì cả."

    " Hiện tại không phải, nhưng sớm muộn gì cũng phải, ngài chỉ cần cứu được quý phi nương nương, đừng nói là sắc phong Thái y, tăng quan tiến chức còn không phải ư?"

    Trương Dương dưới sự dẫn dắt của lão thái giám dọc theo con đường bước đi, cứ cách mười bước lại có thể nhìn thấy hai thị vệ đứng gác, từ tần suất hô hấp của đối phương, Trương Dương đã phán đoán ra, đám người này tất cả là võ sĩ cao thủ bên cạnh Tùy Dương Đế.

    Từng mảng tuyết rơi xuống trên người Trương Dương, rơi xuống mặt hắn rồi rất nhanh liền hóa thành giọt nước mưa trong suốt, Trương Dương trở lại thế giới quen thuộc này, chẳng những không có cảm giác thân thiết, ngược lại cảm thấy trong lòng mình , trống rỗng về tới thế giới của mình, lại mất đi toàn bộ, cảm giác chua sót khôn kể bao phủ trong lòng hắn.

    Lão thái giám không nhịn được lại thúc giục: "Thái y nhanh lên, chuyện của quý phi không chậm trễ được nữa."

    Bên tai có thể nghe thấy tiếng rên rỉ đau khổ của nữ nhân.

    Ý thức của Trương Dương cuối cùng cũng quay trở về hiện thực, hắn chậm rãi điều chỉnh nội tức, phát hiện nội lực trong cơ thể mình dư thừa vô cùng, cho dù là đối mặt với tường đồng vách sắt của Tùy cung, hắn cũng nhất định có cơ hội xung phong liều chết ra ngoài.

    Nhưng mà hắn không đi ngay, tiếp tục theo lão thái giám vào cửa cung, nơi này chính là chỗ ở của Lan quý phi.

    Sau khi vào cửa cung, phát hiện hơn mười cung nữ và thái giám đang bận trước bận sau, nam tử đang bất an đi đi lại lại dưới hành lang chắc hẳn chính là Tùy Dương Đế Dương Quảng, bộ dạng của thằng cha này cũng được coi là tuấn tú lịch sự, phong độ phiên phiên, nhưng đáng tiếc khuôn mặt rõ ràng là tửu sắc quá độ, Trương đại quan nhân nhìn thấy Dương đế thì không hề tới quỳ lạy, có lẽ là Tùy Dương Đế đang quá mức nóng ruột, cũng không có ý trách tội hắn, bước nhanh tới trước mặt Trương Dương, tóm tay hắn nói: "Mau, nhanh đi cứu ái phi của trẫm, chỉ cần ngươi cứu sống được mẹ con ái phi, trẫm nhất định sẽ ban thưởng thật hậu."

    Trương đại quan nhân nếu không biết tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì thì khẳng định sẽ bị cẩu Hoàng Đế này lừa, lúc này trong lòng lại chỉ nghĩ tới một câu: "Thưởng cái con mẹ mày."

    Trương đại quan nhân cũng không nói nhiều với Tùy Dương Đế, tuy rằng tên trước mắt không phải thứ tốt lành gì, mình giết hắn cũng chỉ là việc dễ như trở bàn tay, nhưng Trương đại quan nhân dù sao cũng là đã người kiến thức những trường hợp lớn ở thế kỷ hai mươi, biết hiệu ứng con bướm rốt cuộc là sao, cái thứ lịch sử này cũng không phải là tùy tiện liền có thể sửa, giết cẩu Hoàng Đế này thì không sao, nhưng thật sự hoàn toàn thay đổi quỹ tích nhân sinh của mình thì hắn đi tìm ai bắt đền đây?
     
  4. minh luan

    minh luan Đại Boss

    Được thích:
    343,466

    Chương 1283: Tam sinh tam thế (1)

    Nguồn: VipVanDan
    Share: Banlong.us




    Trương đại quan nhân gật đầu với Tùy Dương Đế Dương Quảng, không nói gì đi vào.

    Tùy Dương Đế nhìn bóng dáng của hắn, nói với lão thái giám: "Hắn là cái gì vậy? Không ngờ chỉ gật đầu với ta, một chút tôn ti cũng không có?"

    Lão thái giám khom người nói: "Bệ hạ, chắc là vì vội đỡ đẻ cho quý phi, cho nên lơ là lễ tiết quân thần." Hắn cũng là nói ddowdx cho Trương Dương.

    Bên trong hai mắt Tùy Dương Đế hiện lên một tia sát khí âm lãnh.

    Trương đại quan nhân đi vào cung thất, tiếng kêu thảm thiết sau, trở nên càng rõ ràng hơn.

    Bà đỡ tay dính đầy máu chạy, nhìn thấy Trương Dương, vẻ mặt sợ hãi, lập tức biến thành kinh hỉ: "Trương.. Trương đại thần y, ngài, ngài cuối cùng cũng tới rồi." Trương Nhất Châm ở thời Đại Tùy khá là nổi danh, trong cung ngoài cung đại danh của hắn không có ai không biết, không có ai không nghe.

    Trương đại quan nhân cười nói: "Hà bà bà, bà đừng lo, có tôi rồi." Hắn rất tự nhiên gọ họ của bà đỡ, cảm giác quen thuộc ngày xưa trong nhảy mắt xộc lên, Trương đại quan nhân lại không hề bởi vì loại cảm giác này mà cảm thấy ấm áp, mà sinh ra một loại chua sót khôn kể.

    Trương đại quan nhân thu liễm tâm thần, loại trừ hết tạp niệm trong đầu, cung nữ đứng ở phía trước vnes màn, Trương đại quan nhân trong lòng minh bạch đi vào tấm màn che này rồi, tuy rằng là đi cứu người, nhưng trên thực tế lại triệt để đắc tội với tên Tùy Dương Đế ngu ngốc vô đạo, chẳng những nhìn rồi, hơn nữa còn sờ nữ nhân của hắn, hậu quả thế nào chắc không cần nghĩ, mình lúc trước sao không có có giác ngộ như vậy nhỉ? Không ngờ còn tưởng rằng mình cứu được tính mạng của hai mẹ con Lan quý phi, Tùy Dương Đế sẽ phong thưởng cho mình. Xem ra lịch lãm nhân sinh ở thế kỷ hai mươi không uổng phí, trí cảnh giác của mình đã đề cao hơn rất nhiều. Trương đại quan nhân lặng lẽ quan sát hoàn cảnh chung quanh, hắn phải nghĩ trước đường lui.

    Mấy cung nữ tất cả đang bận rộn vây quanh ở giường.

    Trương đại quan nhân tới trước giường, trước tiên nhìn thấy hai cái đùi trắng của Lan quý phi đang dạng ra, vải bông chắn ở phía trước đã nhiễm không ít vết máu. Ánh mắt Trương đại quan nhân trước tiên dừng ở trên mặt Lan quý phi, tóc Lan quý phi rối tum. Trên trán đầy mồ hôi lạnh, môi tái nhợt không có chút máu. Ánh mắt Của cô ta nhìn thấy Trương Dương, môi rung rung, Trương Dương đi tới, không hề nóng lòng đỡ đẻ cho cô ta, ngược lại trước tiên đặt tay lên mạch môn của cô ta, Cảm thấy mạch môn của Lan quý phi như có như không, loại mạch tượng này đối với cô ta mà nói thì cực kỳ quen thuộc, hắn trước đây đã từng thấy trên người Văn Linh.

    Trương Dương dùng truyền âm nhập mật nói với cô ta: "Kim Văn Linh, cô nghĩ cho rõ đây, thân phận thực sự của cô Dương Quảng đã biết rồi, tôi cho dù cứu cô thì cô vẫn khó thoát khỏi cái chết."

    Lan quý phi lạnh lùng nhìn hắn, nhưng không nói gì.

    Trương Dương tiếp tục nói: "Sau khi tôi cứu cô, hy vọng cô tự giải quyết cho tốt, dẫn hài tử của cô chạy đi."

    Nhưng vào lúc này, bỗng nhiên nghe thấy cung nữ kinh hỉ nói: "Sinh ra rồi, sinh ra rồi..."

    Bà đỡ từ giữa hai chân Lan quý phi đỡ đứa con mới sinh ra, kinh hỉ nói: "Ông trời có mắt, là tiểu hoàng tử, mẹ con bình an! Hoàng ân mênh mông cuồn cuộn, hoàng ân mênh mông cuồn cuộn."

    Trương đại quan nhân trong nhất thời ngây ra đó, tao x! Trước đây rõ ràng không phải như vậy mà, thế này là sao, con mẹ nó là thế đéo nào? Cô ta rõ ràng là khó sanh, cần mình ra tay mới có thể cứu được.

    Lan quý phi thở phào nhẹ nhõm, bên kia bà đỡ đang cắt cuống rốn, tát vào mông đứa bẻ một cái, tiếng khóc của đứa bé lập tức vang lên trong cung.

    Giọng nói vô cùng vui sướng của Dương Quảng từ bên ngoài truyền đến: "Sinh rồi, sinh rồi! Ái phi thế nào rồi, Ái phi thế nào rồi?"

    Trương đại quan nhân ngơ ngác nhìn Lan quý phi, liền thấy khóe môi Lan quý phi dần hiện ra một nụ cười lạnh sâu xa khó hiểu, nói khẽ: "Đứa nhỏ này của tôi có dễ thương không, tôi tặng nó cho anh nhé?"

    Trương Dương không khỏi ngẩn ra, không biết những lời này của Lan quý phi rốt cuộc có ý gì?

    Lan quý phi ôm lấy đứa trẻ, nhẹ nhàng lắc lư, hôn một cái lên đôi môi bé nhỏ, nhìn khuôn mặt đáng yêu của nó, trong hai mắt lộ ra hào quang từ ái trước giờ chưa từng có. Có cung nữ ôm đứa bé đi ra ngoài, nghe thấy tiếng cười to vui vẻ đến cực điểm của Dương Quảng.

    Môi Lan quý phi khẽ mở, cũng dùng truyền âm nhập mật nói với Trương Dương: "Anh quan tâm tới anh thì tốt hơn đó, bồ tát đất qua sông, bản thân cũng khó bảo toàn."

    Trương đại quan nhân từ trong hai mắt của cô ta nhìn thấy ánh mắt quen thuộc, ánh mắt này hắn từng thấy ở Văn Linh. Trương Dương ra sức lắc đầu, thối lui về phía sau, ra bên ngoài.

    Lại nghe thấy Tùy Dương Đế vui vẻ cười to: "Thần y Trương Nhất Châm quả nhiên danh bất hư truyền, Người đâu, ban thưởng rượu."

    Trương đại quan nhân mắng thầm trong lòng: "Ban thưởng cái con mẹ mày! Thằng chó mày lại muốn hại tao đây hả?" Nhưng thời này nó khác, Hoàng Đế ban thưởng rượu, anh không phải muốn cự tuyệt thì có thể cự tuyệt. Trương đại quan nhân nhướng mày nảy ra ý hay, hắn cung kính nói với Tùy Dương Đế: "Bệ hạ, quý phi nương nương tuy rằng mẹ con bình an, nhưng tiểu hoàng tử này vốn sinh ra đã yếu, xin để thảo dân bắt mạch cho nó." Muốn lão tử uống rượu độc à, không dễ dàng đâu.

    Tùy Dương Đế không biết là kế, đưa đứa nhỏ cho Trương Dương.

    Trương đại quan nhân ôm lấy đứa bé, bỗng nhiên vung tay lên, bốp bốp, liên tục hai cái, tát vào cái miệng rộng của Tùy Dương Đế, đánh cho Tùy Dương Đế mắt nổ đom đóm, đầu óc choáng váng, ngã bịch xuống đất, kim quađang cũng xộc xệch, long bào trên người cũng ô uế, thằng ôn này đâu ngờ lại có người dám xúc phạm tới thiên uy của hắn, vừa rồi còn muốn ban cho Trương Nhất Châm một ly rượu độc, con mẹ nó, nữ nhân của lão tử mày cũng dám sờ.

    Chẳng ai ngờ được vị Trương đại quan nhân này chẳng những dám sờ nữ nhân của hắn, còn dám tát hắn, chẳng những dám tát hắn, còn dám cướp con trai của hắn. Con mẹ nó, lão tử hảo tâm cứu vợ và con trai mày, thằng chó mày không ngờ lại lấy oán trả ơn, đúng là đáng đánh.

    Tùy Dương Đế Dương Quảng còn chưa kịp từ dưới đất bò dậy thì Trương đại quan nhân đã như tia chớp lao ra cửa.

    Lão thái giám cũng là một cao thủ nội gia, nhìn thấy Trương Dương ôm đứa nhỏ từ bên trong lao ra thì xông lên vỗ một chưởng về phía Trương Dương, thân thể Trương đại quan nhân nhảy lên mấy trượng, tránh một chưởng của lão thái giám lão thái giám, khi rơi xuống đất thì đã ở ngoài tường cung.

    Động tĩnh Bên trong đã kinh động tới thị vệ bên ngoài, nhìn thấy một người bay vọt ra, thị vệ đều lắp cung bắn tên, mũi chân Trương đại quan nhân nhẹ nhàng điểm lên tuyết, thân như Hồng Nhạn, lại bay lên, động tác mau lẹ hạ xuống phía trước xe ngựa mà lúc trước hắn ngồi tới, một quyền đánh ngã mã phu, cướp lấy xe ngựa, rồi giục ngựa lao ra khỏi cung.

    Phía sau mưa tên vù vù bắn tới, nghe thấy có người hô to: "Đừng bắn! Tiểu hoàng tử ở trong tay hắn..."
     
  5. minh luan

    minh luan Đại Boss

    Được thích:
    343,466

    Chương 1283: Tam sinh tam thế (2)

    Nguồn: VipVanDan
    Share: Banlong.us




    Trương đại quan nhân có thể toàn vẹn sau khi 11 quả bom cùng phát nổ, sao phải e ngại vũ khí lạnh thời cổ này, hiện giờ hắn đã sớm thông hiểu đạo lí của đại thừa quyết, phóng mắt khắp Đại Tùy đã không còn ai là đối thủ của hắn, hắn muốn đi, thì có ai có thể cản được hắn.

    Sau khi ra khỏi Tùy cung, Trương đại quan nhân tới thuyền hoa của Xuân Tuyết Tình, thuyền hoa vẫn còn, nhưng Xuân Tuyết Tình lại đã người đi nhà trống.

    Trương Dương mang đứa trẻ ra khỏi Tùy đô, hắn không phải thực sự muốn cướp con trai của Lan quý phi, điểm xuất phát lúc đó, một là khiến Dương Quảng ném chuột sợ vỡ đồ, hai là muốn Lan quý phi có cố kỵ, không thể tùy tiện thay đổi lịch sử, ai ngờ rằng khi hắn thay tã cho đứa nhỏ, mới phát hiện trong tã lót của nó không ngờ có giấu một phong huyết thư, bên trên viết: "Kính nhờ, kí tên viết hai chữ Văn Linh."

    Trương đại quan nhân giờ mới hiểu thì ra Văn Linh quả nhiên cùng mình về lại thời Tùy, ý thức của cô ta cuối cùng cũng trở về bản thể, từ phong huyết thư này cho thấy, Văn Linh đã tính ra mình sẽ cướp đi đứa nhỏ của cô ta, cũng cho thấy cô ta có ý đồ giao đứa nhỏ cho Trương Dương mang đi dưỡng dục.

    Trương Dương không biết Kim Văn Linh liệu có tiếp tục báo thù Dương Quảng hay không, lịch sử rốt cuộc có bởi vì bọn họ trở về mà thay đổi hay không.

    Trương Dương mang đứa trẻ cho nhà nhà lão hữu Chu Trạch Văn, vợ chồng bọn họ kết hôn nhiều năm mà không có con nối dòng, đối với điều này tất nhiên là rất vui sướng.

    Trương đại quan nhân sau khi giải quyết xong chuyện này thì lại bước trên con đường đi tìm dấu vết ngày xưa.

    Trở lại thế giới quen thuộc này, Trương đại quan nhân lại không tìm thất bất kỳ cảm giác trở lại nào, toàn bộ thế giới đều trở nên xa lạ, mỗi khi đêm khuya nằm mơ, khuôn mặt của Sở Yên Nhiên, Tần Thanh, Kiều Mộng Viện, An Ngữ Thần thay nhau hiện lên trong đầu hắn, Trương Dương biết, hắn cuối cùng hoàn toàn trở về quá khứ, nhưng hắn lại không thể khoái hoạt.

    Bảy ngày sau, dưới núi Thanh Đài xuất hiện một con tuấn mã, một người mặc áo lông chồn màu đen, dáng người cao to phóng ngựa rong ruổi trong cánh đồng tuyết, người này chính là Trương đại quan nhân tới núi Thanh Đài để nhớ lại quá khứ, thời Tùy xung quanh núi Thanh Đài yên tĩnh không bóng người, càng tới gần núi Thanh Đài, càng cảm thấy nơi này trống trải tịch liêu, khi đi qua cốc Xuân Hy, Trương Dương không khỏi nhớ tới chuyện xưa lãng mạn kiều diễm của hắn và Tần Thanh năm đó phát sinh ở suối nước nóng này, ký ức rõ ràng biết bao, nhưng người xưa đã ở một thời không xa xôi khác rồi, với sự kiên cường của Trương đại quan nhân, cũng không khỏi rơi nhiệt lệ anh hùng.

    Trong trời tuyết, khi Trương Dương dựa vào trí nhớ ngày xưa tới đỉnh Thanh Vân, thì sắc trời đã hoàn toàn tối, lúc này vẫn chưa có Thanh Vân trúc hải vô biên vô hạn, càng không có mã phỉ chiếm núi làm vua.

    Trương đại quan nhân đứng trên tuyết nhìn lên đỉnh Thanh Vân, đỉnh Thanh Vân so với trước đây thì tựa hồ không hề có bất đồng quá nhiều, ngàn năm tang thương, vật đổi sao dời, không hề có nhiều thay đổi ở nơi này.

    Dọc theo đỉnh Thanh Vân chậm rãi đi lên, Trương Dương nhìn thấy sạn đạo dọc quanh theo ngọn núi đi lên, trước thời Tùy, trên đỉnh Thanh Vân đã có người ở rồi.

    Trăng rằm chậm rãi nhô lên, Trương đại quan nhân đã không nhớ nổi hôm nay là ngày mấy, nhìn trăng, hắn tựa hồ nhớ tới gì đó, nhưng trí nhớ trong đầu lại rất mông lung, hắn chỉ có thể nhớ nổi một vầng trăng tròn.

    Đỉnh Đỉnh Thanh Vân vẫn chưa có đạo quan, cổ mộc cao vút, Trương đại quan nhân tìm được cây cổ thụ ngàn năm trong Tử Hà quan, lúc này cây cổ thủ chỉ có tám vòng, nhớ tới cảnh những năm sau phải ba người mới ôm được hết, Trương đại quan nhân càng cảm thấy thổn thức.

    Làm bạn với Trương đại quan nhân chỉ có gió núi và ánh trăng, hắn xoay người nhìn về phía nơi Trần Sùng Sơn ở, lại ngạc nhiên thấy nơi đó không ngờ có một căn nhà đá, ánh đèn màu cam từ cửa sổ chiếu ra, mặc dù ở trong núi hoang thì rất lẻ loi, nhưng ánh đèn đó lại khiến nội tâm đang cô độc bi thương của Trương Dương dấy lên một tia ấm áp nói không nên lời.

    Trương đại quan nhân đi về phía ánh đèn ấm áp, tới trước nhà đá, nhưng lại bỗng nhiên trở nên do dự, hắn đối với trong đó tồn tại quá nhiều hy vọng, nếu như đáp án lộ ra, song lại không như mình mong muốn, đến lúc đó hắn sẽ như thế nào?

    Trương Dương lẳng lặng đứng trong tuyết, qua hồi lâu, bỗng nhiên nghe thấy cửa phòng két một tiếng mở ra, liền thấy một cô gái từ trong nhà đá đi ra, cô gái đó mặt như vẽ, phong thái yểu điệu, giống như đóa hoa bách hợp lẳng lặng xuất hiện dưới ánh trăng, đôi mắt sáng như hồ sâu nhộn nhạo lệ quang như ánh trăng, không phải Trần Tuyết thì là ai?

    Hai người cứ như vậy đứng trên tuyết, anh nhìn tôi, tôi nhìn anh, sau đó đồng thời lao về phía đối phương, Trần Tuyết ngả vào lòng hắn.

    Chỉ có ở dạng thời không này, bên trong núi vắng này, cô ta mới triệt để buông xuống sự rụt rè và thanh cao ngày xưa, toàn tâm toàn ý biểu đạt tình yêu đối với Trương Dương.

    Trương Dương nâng mặt cô ta lên, nhìn nước mắt giống như trân châu trên mặt cô ta, nói khẽ: "Nói cho anh biết, em rốt cuộc là Trần Tuyết hay là Tuyết Tình?"

    Trần Tuyết rưng rưng nói: "Có phân biệt ư? em vẫn là em, anh vẫn là anh!"

    Trương Dương cúi đầu, nhẹ nhàng hôn lên đôi môi mềm nhẹ như cánh chim của cô ta, ánh trăng dung hợp thân ảnh của hai người với nhau, giống như bọn họ vốn nên là như vậy, giống như bọn họ chưa bao giờ tách rời.

    Trần Tuyết kéo tay Trương Dương, dẫn hắn vào trong nhà đá, bên trong lò lửa đang cháy rực, ấm áp như xuân. Trương Dương cởi áo lông chồn, nhìn trang trí bên trong, tràn ngập bối rối: "Em sao lại tới đây?"

    Trần Tuyết nói: "Anh còn nhớ tình cảnh mình sau khi bị nổ không?"

    Trương Dương gật đầu: "Sờ sờ ngay trước mặt, chỉ là tình cảnh sau khi bị nổ thì anh quên sạch."

    Trần Tuyết cười cười, ngồi bên cạnh hắn, Trương Dương ôm vai cô ta, nghe cô ta kể lại tất cả kinh lịch sau khi mình gặp vụ nổ, sau khi Trương Dương nghe thấy mình đã bị tuyên cáo tử vong não. Lập tức thở dài không thôi, lại nghe thấy hải như biển của chư vị hồng nhan đối với mình, ánh mắt không khỏi trở nên ươn ướt, chờ Trần Tuyết kể hết.

    Trương đại quan nhân tràn ngập kinh ngạc nói: "Em là nói. anh và em. Văn Linh cùng nhau xuyên qua thời không về tới Đại Tùy?"

    Trần Tuyết gật đầu: "Không sai, nói ra thì phải cảm tạ Văn Linh, nếu như không phải có cô ta, em cũng không biết nên cứu anh như thế nào, khối bản dập nghịch chuyển Càn Khôn đó ẩn chứa bí mật xuyên qua năng lượng thời không." Cô ta lại kể mình sau khi Trương Nhất Châm chết thì mình tuẫn tình tự tự sát, rồi xuyên qua tới người Trần Tuyết như thế nào.

    Trương Dương nói: "Nhưng rõ ràng là ba người chúng ta cùng nhau xuyên qua, tới Đại Tùy vì sao lại không ở cùng một chỗ? Còn nữa, Văn Linh biến thành bộ dạng của Lan quý phi, nhưng vì sao bộ dạng của hai người chúng tôi không có biến hóa, mà trong mắt người khác lại đều cho rằng hiện tại anh vẫn là Trương Nhất Châm? Anh nhớ rõ lúc trước bộ dạng của anh không phải là như thế này."
     
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)