Huyền Huyễn Vu Sư Chi Lữ - Nhất Hàng Bạch Lộ Thượng Thanh Thiên

Thảo luận trong 'Huyền Huyễn - Tu Chân' bắt đầu bởi Lôi Soái, 23/10/16.

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.
  1. Chpn

    Chpn Đại Boss

    Được thích:
    136,852
    Vu Sư Chi Lữ
    Quyển 2 - Chương 61: Tam đạo mật mã
    Dịch giả: trongkimtrn

    Từ khi thu hồi chú Manh Loa ngâm trong máu của Thái Dương Chi Tử trở lại trong thân thể, dới sự toàn lực nuôi dưỡng cải tạo của Grimm, có một loại cảm giác vừa vui sướng vừa thống khổ không cách nào miêu tả cùng tồn tại và lớn lên trong cơ thể hắn.

    Tại sao vui sướng?

    Bởi hắn kinh ngạc phát hiện năng lực vận dụng nguyên tố Hỏa của mình đang tăng lên đáng kể, thậm chí còn mơ hồ cảm ứng được năng lượng Hỏa trong tự nhiên. Nên biết rằng, cảm ứng năng lượng tự nhiên đã là năng lực thuộc về vu sư chính thức rồi!

    Thủy Tinh cầu đang trôi nổi, Grimm tùy ý thi triển vu thuật Hỏa Điểu chín lần đòn bẩy về đánh về quả Thủy Tinh cầu.

    Ầm!

    Một luồng sóng lửa nóng bỏng lửa qua đi, vẫy tay bắt lấy Thủy Tinh cầu, theo cảm ứng của mình, sau khi biết số đo của công kích vừa rồi, Grimm kinh ngạc thốt lên:

    "Vậy mà đạt đến 118 độ năng lượng!"

    Hiện tại điểm tinh thần lực của hắn là 29, Ma lực khoảng 280~301, một lần công kích mạnh nhất Ma lực tiêu hao trong khoảng 60~70. Nếu chỉ là vu thuật Hỏa Điểu như lúc trước, mức đo cường độ hẳn là ở 55 độ ~65 độ mới đúng; nhưng trên Thủy Tinh cầu nhưng cho thấy công kích ngyên tố Hỏa vừa rồi đạt đến 118 độ lận!

    Từ đó có thể tính ra được, Dục Hỏa thân thể cơ bản là tăng cường phương thức chuyển đổi công kích từ vu thuật nguyên tố Hỏa lên gấp mười lần cơ sở số độ. (Phương thức đòn bẩy khi Grimm dùng HĐ là 9=> khi có đc DHTT thì thành 10)

    Hí...iiiiii...

    Hắn hít vào một ngụm khí lạnh.

    Không trách trong thí luyện trước đây, Thái Dương Chi Tử lớn lối bá đạo như thế, với tư thái hầu như không một ai có thể địch. Với 29 điểm tinh thần lực như bây giờ, nhờ Dục Hỏa thân thể, Grimm miễn cưỡng đạt đến sức mạnh như Thái Dương Chi Tử lúc đó, phất tay một cái là có thể tạo ra công kích nguyên tố Hỏa hơn trăm độ!

    Không chỉ vậy, nhờ sự hòa hợp Dục Hỏa thân thể với nguyên tố Hỏa, dẫn đến Grimm miễn dịch hoàn toàn với công kích nguyên tố Hỏa từ 65 độ (cơ sở công kích giá trị 10 lần) trở xuống. Hơn nữa tương lai nếu cơ thể hắn sau tiến hóa bị động có thể đề kháng các nguyên tố khác nữa thì...

    (to be continued 1)
     
    darkntnt thích bài này.
  2. Chpn

    Chpn Đại Boss

    Được thích:
    136,852
    Vu Sư Chi Lữ
    Quyển 2 - Chương 62-1: Nhiệm vụ Liệp Ma (1)
    Dịch giả: trongkimtrn

    (*) Liệp: săn bắt, săn bắn. Ở đây, từ “Liệp ma” có thể hiểu là đi săn và diệt ma

    "Đạo sư!"

    Grimm cung cung kính kính đứng bên người Pell Arnold, chờ đợi thầy mình tuyên bố nhiệm vụ.

    Lão vu sư gật gật đầu, giơ ngón tay khô quắt chỉ về quả cầu Thủy Tinh trước người. Theo việc quả cầu lấp loé, một màn ánh sáng xuất hiện ở trước mặt hắn.

    Pell Arnold nhàn nhạt bảo:

    "Thầy đã cân nhắc kỹ càng nhiệm vụ "Săn giết Hắc vu sư" lần này. Cái kẻ gọi là Hắc vu sư kia chắc chỉ là một thằng nhóc đẳng cấp vu sư học đồ thôi; dù cho kẻ đó là vu sư chính thức cũng chỉ là loại thực lực yếu trong hàng ngũ Hắc vu sư, vừa vặn làm nhiệm vụ cho những vu sư học đồ như con. Nếu đối phương đúng là vu sư học đồ thì giết ngay, còn nếu là vu sư chính thức thì cứ vứt dép mà chạy.:haha:"

    Những?

    Grimm có hơi kinh ngạc, liền hỏi:

    "Lẽ nào có nhiều người cùng nhận nhiệm vụ này?"

    Lão vu sư đợi hắn ghi nhớ kỹ càng đường đi và các manh mối của nhiệm vụ, mới thu hồi màn sáng. Rồi lão mới nhàn nhạt đáp:

    "Trong Học viện Black Tower sao? Tổng cộng thầy đã giao nhiệm vụ này cho bốn người vu sư học đồ, đều là những những hạt giống có tiềm lực tranh đoạt tư cách vu sư Liệp Ma. Con tạm thời là người yếu nhất trong bốn người. Mặt khác, địa điểm nhiệm vụ là chỗ giao giới với Học viện Tượng Nha Thành Bảo; bên đó cũng đồng dạng phái ra bốn vu sư học đồ."

    Grimm rơi vào trầm tư.

    Nếu như muốn dùng hai chân đi đến địa điểm, cần khoảng một tháng thời gian mới tới. Mà nếu liên tục tiêu hao Ma thạch dùng để phi hành thì chỉ cần năm, sáu ngày. Nhưng làm vậy thì lại mất đi ý nghĩa của rèn luyện khi đi du lịch.

    Còn với việc đạo sư đánh giá mình là người yếu nhất trong bốn người của Black Tower tiếp nhận nhiệm vụ, Grimm chưa từng gặp mấy người đó, nên hắn cũng không bình luận gì mà chỉ hỏi:

    "Nếu nhiệm vụ hoàn thành, trong tám người thì tính về ai? Mặt khác, trong nhiệm vụ này con cần phải chú ý điều gì?"

    "Cái đầu của Hắc vu sư ở trên tay ai, thì tính cho người đó. Bởi đây là nhiệm vụ nội bộ, nên mấy lão gia hỏa chúng ta sẽ khen thưởng nội bộ. Còn thứ cần chú ý sao... Giữ được mạng sống của mình mới là điều quan trọng nhất. Nhiều vu sư học đồ và vu sư chính thức sỡ dĩ lựa chọn con đường Hắc vu sư như vậy, nguyên nhân lớn nhất là vì Hắc vu sư nắm giữ thấu triệt tri thức về Sinh Mệnh học, Tử Vong học. Nói cách khác, bọn họ là một đám vu sư chỉ chăm chú tìm hiểu về sự sống và cái chết; là một đám vu sư chuyên nghiên cứu về cách giết chóc và sự hủy diệt."

    Ánh mắt lão vu sư có chút ý vị cánh báo.

    "Nói cách khác... Khi Hắc vu sư chiến đấu với nhau, sẽ mạnh hơn so với vu sư bình thường à?"

    Grimm cau mày hỏi lại.

    Pell Arnold nhàn nhạt đáp:

    "Có thể hiểu như vậy."

    "Thế thì... Tại sao đại lục vu sư..."

    Hắn mới hỏi một nửa, lão vu sư liền dùng ngữ khí như đang trào phúng chen ngang vào:

    "Tại sao muốn nghiêm cấm Hắc vu sư xuất hiện?"

    "Ừm!"

    Grimm gật gật đầu.

    "Hừ hừ."

    Sau khi cười gằn, Pell Arnold bảo:

    "Bởi trên đại lục vu sư, đám người gọi là Hắc vu sư bất quá chỉ là một đám vu sư tà ác, lấy nhân loại làm tiêu bản thí nghiệm để nghiên cứu sự huyền bí của sống và chết mà thôi. Sự tồn tại của bọn chúng chỉ có thể khiến thế giới vu sư hỗn loạn, tiêu vong. Điểm này đã được chứng minh ở Hắc Vực. Chảng qua là..."

    (Hắc vực là nơi Hắc vu sư tụ tập thuộc thế giới vu sư. Nơi đó lấy quy chuẩn của Hắc vu sư để làm việc, tuyệt nhiên khác biệt với quy tắc của Học viện Nguyên Tố vu sư trên đại lục vu sư.)

    Nói tới đây, lão nhìn chằm chằm vào Grimm, hỏi:

    "Con cho rằng những tồn tại từ xa xưa như Thượng Cổ vu sư, sẽ không nghĩ đến chuyện bồi dưỡng rất nhiều Hắc vu sư để tăng cường thực lực thế giới vu sư hay sao?"

    "Ây... Con không biết!"

    Hắn đương nhiên sẽ không cho là những người đó đã không nghĩ tới ý này.

    Lão vu sư lại nhàn nhạt biểu:

    "Đây chính là nguyên nhân vì sao mà hết thảy vu sư đều muốn trở thành Liệp Ma vu sư. Bởi do miễn là trở thành Liệp Ma vu sư, nói một cách khác, con chính là ‘Hắc vu sư’ hợp pháp được Thánh tháp trên đại lục bồi dưỡng, có thể săn giết Hắc vu sư có sức chiến đấu đỉnh cấp! Chỉ có điều... Bây giờ vật thí nghiệm dùng để nghiên cứu sự huyền bí sống và chết không còn là nhân loại, mà là những sinh vật ở dị thế giới bị chinh phục."

    Lúc này trên mặt Grimm lộ nét nghiêm trọng. Không trách được những người kia đã là vu sư học đồ mấy chục năm trước lại cố tăng tinh thần lực tăng lên tới cực hạn 40 điểm, nhưng không một ai thử đột phá trở thành vu sư chính thức; mà trái lại, bọn họ chờ đợi lần "Tư Cách Thánh Tháp Bồi Dưỡng" diễn ra trăm năm một lần. Thì ra tất cả là do điều này.

    ...

    (to be continued 1)
     
  3. Chpn

    Chpn Đại Boss

    Được thích:
    136,852
    Vu Sư Chi Lữ
    Quyển 1 - Chương 1: Vu sư thế giới
    Dịch giả: Lưu Kim Bưu
    Biên: tiểu bất điểm

    Ầm, ầm, ầm! Cánh cửa dày và nặng truyền đến tiếng gõ dữ dội, trong căn nhà tranh nhỏ bé, Grimm* trùm lên mình cái chăn bông cũ nát, đang ngủ ngon lập tức bị đánh thức, cảm giác giá buốt tê dại dưới chân làm hắn hít vào một ngụm khí lạnh, nhưng cũng không dám chậm trễ, hô lên: "Đến rồi."

    (*Tên tiếng trung: Cách Lâm, tên tiếng anh: Grimm)

    Không lo được cho đôi chân đã sắp lạnh đến mất đi tri giác, Grimm nhanh nhẹn mặc vào bộ quần áo cũ nát của mình, vớ lấy cái chăn rách làm chiếc áo bông khoác bên ngoài, mở cánh cửa gỗ. Từng đợt gió mùa đông lạnh lẽo thổi tới, xen lẫn những mảnh băng nhỏ làm thân thể hắn khẽ run lên. Ngoài cửa, lão Hán mỗ đang cuộn mình trên chiếc xe ngựa gỗ hư nát, một tay cầm roi da, một tay cầm tẩu thuốc, xe ngựa lưu lại hai vệt dài trên mặt tuyết gồ ghề.

    "Nhanh lên một chút, hôm nay đường không dễ đi, đến muộn có thể sẽ bị ăn mắng." Lão Hán cầm tẩu thuốc rít mạnh một hơi, cằn nhằn Grimm.

    "À, đã biết." Grimm đóng cửa lại, tay chân lanh lẹ nhảy lên xe ngựa, mọi thứ tập mãi thành quen, trên cơ bản, từ khi theo Hán đại thúc nhận công việc ổn định này, mỗi ngày hắn đều sẽ được nghe lão cằn nhằn một câu.

    Lão Hán không quá nhiều lời. Sau khi rít nốt một hơi cuối cùng từ tẩu thuốc, lão vung mạnh roi, con ngựa già khẽ rên “ồ ồ”, kéo xe ngựa tiếp tục đi trên mặt tuyết gồ ghề. Mà Grimm thì tựa lên vách ngăn của xe ngựa, liếc nhìn bầu trời đen kịt, lại nhắm mắt vào lần nữa. Bởi vì dựa theo kinh nghiệm của những lần trước, trời tuyết như thế này, chiếc xe được kéo bởi con ngựa già ít nhất phải tốn hơn nửa canh giờ mới có thể đến phủ Tử tước trong thành, khi đó trời cũng đã sắp sáng.

    Dựa vào thành xe, hắn ngửi thấy mùi thuốc lá quen thuộc, nội tâm vô cùng cảm kích lão Hán mỗ.

    Thuở nhỏ hắn là một thằng nhóc mồ côi, vẫn thường đi theo đám trẻ không cha không mẹ lăn lộn trong thành Bi Seer, trải qua cuộc sống ăn mày bụng không đủ no. Mãi cho đến một ngày, lão Hán tuổi đã già mà không một mụn con bất chợt nhìn thấy Grimm, vừa nghĩ đến việc bản thân mình không có con cái phụng dưỡng, lão liền nhận Grimm về, cười hắc hắc nói: "Ta chết đi rồi, hai gian nhà tranh và con ngựa già này chính là dành cho con."

    Thực ra, hai gian nhà tranh ở nông thôn và con ngựa già kéo xe thật sự cũng chẳng đáng mấy đồng, nhưng lại làm Grimm vô cùng cảm kích lão Hán mỗ, coi lão như cha mẹ thứ hai của mình.

    Công việc mưu sinh mà lão Hán mỗ và Grimm có được chính là mỗi sáng trước hừng đông, chạy tới phủ Tử tước trong thành Bi Seer, dọn dẹp toàn bộ rác rưởi sau một đêm cuồng hoan của các quý tộc lão gia cao cao tại thượng, chuyển đến ngoại thành thanh lý, sau đó lại đến lãnh địa của Tử tước chọn mua hết thảy vật tư tốt cho đêm hoan lạc thứ hai.

    Đi một vòng như thế, gần như trôi qua hơn nửa ngày.

    Sau nửa canh giờ, tiếng vó ngựa lộc cộc lộc cộc, mặt đường bắt đầu được lát đá bóng loáng. Grimm đang ngủ gật trên xe ngựa cũng không cần lão Hán mỗ đánh thức, lập tức tỉnh lại, hắn biết đã đến Bi Seer thành thì chỉ tức khắc là sẽ tới phủ Tử tước, vội vàng quét qua đám tuyết bám trên người, coi như chỉnh đốn lại dáng vẻ một chút.

    Thời điểm Grimm và lão Hán mỗ đến mỗi ngày, phần lớn các quý tộc sau một đêm cuồng hoan ở phủ Tử tước đã rời đi, cho dù tình cờ có một ít người còn chưa đi, thì mấy vị quý tộc lão gia cao cao tại thượng kia cũng không thèm liếc nhìn hai tên đầy tớ thấp hèn này, dáng vẻ gì đó căn bản không có chút tác dụng nào. Nhưng lão quản gia của phủ Tử tước lại là kẻ khó xơi, luôn làm khó dễ công việc của đầy tớ như Grimm, chỉ chực chờ để vơ vét chỗ tốt, lão không chỉ một lần dùng lí do “dáng vẻ thấp hèn không ngay ngắn” để kiếm cớ vơ vét ngân tệ của lão Hán.

    (*đơn vị tiền tệ trong truyện: đồng tệ, ngân tệ, kim tệ)

    Trước cửa của phủ Tử tước, hai tên kỵ sỹ vệ binh cao to vạm vỡ sau khi trải qua một đêm canh gác đã sớm uể oải không tả nổi, liếc nhìn lão Hán mỗ và Grimm một cái, mấy năm qua đã quá quen thuộc nên cũng không thèm để ý đến. Lão Hán mỗ cười làm lành, Grimm thì nhảy xuống xe ngựa, cúi đầu tiến vào phủ Tử tước, không dám nhìn linh tinh, liền đi thẳng đến đại sảnh xa hoa mà mỗi ngày đều cần phải quét dọn cẩn thận.

    Grimm và lão Hán mỗ vốn đang phờ phạc đột nhiên lại cảm thấy bầu không khí ngày hôm nay dường như không giống bình thường, chỉ thấy trước cửa đại sảnh phủ Tử tước, vẻ mặt lão quản gia âm trầm, đôi mắt thâm độc hình tam giác trợn to về phía Grimm và lão Hán, sau đó đi bộ đến bên cạnh hai người, thấp giọng quát lên: "Nghiêm túc chờ ở đây, bịt lỗ tai, nhắm đôi mắt của các ngươi lại."

    "Vâng, vâng." Hắn và lão Hán vội vã ứng phó, nói.

    Tiếng cãi cọ mơ hồ truyền đến từ trong đại sảnh, dù nghe không rõ lắm, nhưng có thể ngờ ngợ nhận ra là tiếng cãi lộn của một bé gái. Theo bản năng, Grimm và lão Hán biết đây tất nhiên là một đại nhân vật.

    Đứng đợi trong tuyết cũng được gần nửa giờ, trời thì đã sáng hẳn, hắn và lão Hán lạnh đến mức dậm chân không ngừng, run bần bật, lão quản gia vốn đang chờ ngoài cửa đại sảnh lại âm trầm đi tới, khẽ quát: "Không chịu được thì ngày mai đừng đến."

    Grimm và lão Hán mỗ biến sắc, lão Hán mỗ sau khi do dự mấy lần, liền lấy một đồng ngân tệ từ trong cái áo vải rách, nhét vào tay lão quản gia, liên tục cười làm lành, nói: "Nhận lấy đi, nhận lấy đi."

    "Hừm." Lão quản gia nhét tiền vào túi áo của mình một cách thuần thục, không để ý tới hai người nữa, vẻ mặt lo lắng chờ đợi ở cửa đại sảnh, thỉnh thoảng ngó vào bên trong.

    Grimm không chịu được, nói nhỏ: "Đáng ghét, mấy ngày trước vừa mới kiếm lời từ chỗ chúng ta, hôm nay lại muốn thêm!"

    "Ôi, quên đi, nhẫn nhịn một chút, nhiều kẻ muốn có được công việc này đấy, lão quản gia chỉ ước gì chúng ta bỏ đi." Lão Hán mỗ thở dài một tiếng. Người già rồi, sắp sửa xuống lỗ, cũng không có tính cách nóng nảy giống người trẻ tuổi.

    Đúng vào lúc này, một bé gái chạy vọt ra từ trong đại sảnh, ăn mặc quần áo quý tộc sang trọng, khuôn mặt tinh tế ngập tràn nước mắt, sau khi chạy đến bên người Grimm và lão Hán mỗ thì dừng lại, hét vào trong đại sảnh: "Ta chỉ cần Arron ca ca của ta, ta sẽ không đến Lilith Cabin gì đó, càng không trở thành vu sư!" Nói xong, dường như bé gái còn chưa nguôi giận, hung hăng móc một quyển sách ném ra ngoài, nhanh chân chạy khỏi phủ Tử tước.

    "Phản rồi! Phản rồi! Hai người các ngươi ngơ ra đó làm gì? Còn không đuổi theo nhanh cho ta?" Một tên quý tộc bụng phệ tức đến đỏ cả mặt, gào thét tới hai tên kỵ sỹ mặc áo giáp ở bên người, nhưng để Grimm không dám tin, chính là Tử tước lão gia cao cao tại thượng hàng ngày lúc này lại tỏ rõ vẻ bất đắc dĩ, cười làm lành với vị quý tộc bụng phệ này, thấp giọng khuyên nhủ gì đó.

    "Hừ, nó thì hiểu được cái gì? Vì một tên tiểu tình lang* lại từ chối vị vu sư mà ta phải trả giá lớn để mời tới? Phải biết, nửa năm sau chính là. . ." Với tâm trạng vô cùng lo lắng, Tử tước đại nhân liền đi theo vị quý tộc bụng phệ này rời phủ, căn bản không thèm liếc qua Grimm và lão Hán mỗ. Còn lão quản gia cũng cực kỳ lo lắng bám theo ra ngoài, trước khi đi còn mang theo hai tên gác cửa đi cùng, biến mất trong tuyết.

    (*người yêu)

    Chỉ nháy mắt, trong sân đã trở nên trống rỗng, không một tiếng động.

    Nhìn quanh không có ai, theo bản năng, Grimm muốn nhặt quyển sách dưới đất lên, nhưng lão Hán lại đi tới một bước, cầm tẩu thuốc gõ vào tay hắn, khẽ quát: "Không muốn sống sao?"

    Grimm nhếch miệng khẽ kêu đau một cái, nói nhỏ: "Chắc sẽ không có chuyện gì đâu? Nếu có người truy hỏi, chúng ta liền nói lúc quét rác vứt đi rồi, ngược lại cũng là do vị tiểu thư kia ném xuống đất."

    Lão Hán mỗ suy nghĩ một chút, sau khi ngẩng đầu nhìn xung quanh để chắc chắn không có ai, lão gật gật đầu, xem như ngầm đồng ý với hắn. Grimm cầm quyển sách nhét vào trong quần áo, sau đó liền như không có chuyện gì xảy ra, đi theo lão Hán quét dọn đại sảnh. Sau một đêm cuồng hoan của các quý tộc, đại sảnh lưu lại lượng lớn rác rưởi, toàn bộ đều được quét sạch đưa vào trong xe ngựa. Mãi cho đến trước khi đi cũng chưa có ai truy hỏi về tung tích của quyển sách kia, mà hắn cũng không để ý tới.

    Dù sao thì từ trước đến nay, trong đống rác sẽ lẫn lộn một số thứ tuy không lọt mắt các quý tộc, nhưng lại là bảo bối khiến đám người hầu vui sướng cực điểm.

    Kẽo kẹt kẽo kẹt, một cỗ xe ngựa chở đầy rác chậm rãi rời khỏi thành Bi Seer, ngồi trên xe, Grimm cũng không buồn ngủ, đột nhiên hắn lại nghĩ tới điều gì đó, lấy ra quyển sách đã nhặt được mà hắn vẫn giấu trong lòng.

    Cau mày, những người hầu bán sức cho các quý tộc như hắn thông thường đều không biết chữ, nhưng bởi lão Hán mỗ lúc trẻ từng là kế toán học việc cho một quán rượu, tuy sau đó quán rượu kia đóng cửa, nhưng lão cũng đã biết chữ, mấy năm qua đều dạy cho Grimm.

    Bất quá nguyên nhân làm Grimm cau mày là do chữ viết trên bìa ngoài của quyển sách này vốn không thông dụng, nhìn rất lạ, suy nghĩ thật lâu, hắn mới nhận ra mấy chữ này.

    "《 Cải Tạo Khứu Giác và Đồ Phổ Mùi Vị 》? Đây là vật gì?" Grimm trợn tròn mắt, vốn tưởng cuốn sách này là một quyển tiểu thuyết hay truyện ký về thi sĩ lang thang, vì đây cũng là loại sách mà những tiểu thư, công tử quý tộc kia thích nhất, nhưng không nghĩ đến tiểu thư quý tộc vừa nãy lại ném một quyển sách có cái tên kì lạ như thế này.

    Chờ chút!

    Grimm đột nhiên nghĩ tới điều gì đó, trợn to mắt, vẻ mặt không thể tin nổi! Quyển sách này sẽ không phải là một bản ghi chép ma pháp thần bí của vu sư chứ?

    Vu sư là đề tài mà xưa nay chỉ các quý tộc mới có tư cách đàm luận, người thường thậm chí cả đời cũng chưa một lần được thấy vu sư hành tung bí hiểm. Trong mắt người bình thường, vu sư nắm giữ ma pháp thần bí khó lường, tràn ngập sự tà ác và bí ẩn, thường thường đều nghe đồn vu sư tàn sát một mảng lớn dân thường, thậm chí ăn mắt trẻ con, dùng thường dân làm thí nghiệm ma pháp tà ác. Nhưng bởi vì vu sư với sức mạnh phi phàm mà vĩ đại của mình có thể dễ dàng giết chết người bình thường thậm chí là cả kỵ sĩ, khiến người khác phải kính nể.

    Thậm chí Grimm cũng không chỉ một lần tưởng tượng, đám vu sư đó rốt cuộc dựa vào cái gì để nắm giữ được những sức mạnh thần bí mà vĩ đại kia? Tại sao người bình thường không nắm giữ được? Nếu như mình trở thành vu sư, nắm giữ những sức mạnh thần bí vĩ đại đó, liền không cần phải nhìn sắc mặt của những quý tộc lão gia kia chứ? Còn kẻ nào dám nói mình là tiện dân thì trực tiếp giết chết hắn.

    Mang theo vẻ khó tin, Grimm nhanh chóng lật quyển sách《 Cải Tạo Khứu Giác và Đồ Phổ Mùi Vị 》, bắt đầu nhẩm đọc từng chữ một, có khi gặp chữ lạ còn phải suy nghĩ cẩn thận một lúc, thậm chí tạm thời nhảy qua, trên mặt hắn dần xuất hiện nét chấn động, phảng phất như mở ra cánh cửa lớn của một thế giới hoàn toàn mới!

    Mùi vị chính là thông qua hệ thống khứu giác của sinh vật để nhận biết được phân tử các vật chất khác nhau bay hơi trong không khí, mà mùi thối, thứ mùi có tính kích thích mạnh nhất đã chiếm một nửa số lượng mùi vị mà sinh vật có thể phân biệt.

    Dựa trên sự giải thích của《 Đồ Phổ Mùi Vị 》, người bình thường ước chừng có thể nhận biết được 30 đến 400 mùi vị khác nhau, ngẫu nhiên một số người có khả năng đặc biệt thì có thể nhận biết khoảng 600 mùi vị, nhưng số lượng mùi vị có thể nhận biết này so với một ít sinh vật khác, đúng là thấp đến đáng thương.

    Ví như Anh Đề Kê (gà Anh Đề), một loại gà có thể phát ra tiếng khóc giống trẻ con, dựa theo thí nghiệm, sinh vật này ít nhất có thể phân biệt được 6500 mùi vị trở lên.

    Lại ví như Âm Điệp (bướm âm), một loại sinh vật thần kỳ chỉ có thể sống nhờ vào việc thu thập mùi thối, có thể phân biệt được 8200 mùi vị trở lên. . .

    Trong sách còn đề cập, sinh vật được biết đến với khả năng nắm giữ nhiều mùi vị trong không khí nhất tên là Tam Đầu Khuyển (chó ba đầu), đây là một loại sinh vật hùng mạnh mà rất nhiều vu sư cũng không dám trêu chọc, nó có thể phân biệt được bất kỳ mùi vị nào mà vu sư có khả năng chia tách từ không khí, tổng cộng 17852 loại, quả thực đã đạt đến một mức độ khó tin.

    Còn thứ mà《 Cải Tạo Khứu Giác 》 giảng giải chính là căn cứ vào tình hình thân thể của vu sư, lợi dụng khứu giác nhạy bén của một số sinh vật để cải tạo bản thân, khiến khứu giác tiến hóa đến mức hoàn hảo, trong đó cái gọi là "thí nghiệm ma pháp" liên quan đến rất nhiều vật liệu kỳ quái, còn có một từ xuất hiện nhiều nhất trong sách mà đến bây giờ hắn vẫn chưa thể làm rõ, "tế bào"?

    "Grimm, Grimm!" Sau khi lão Hán hô đến hai tiếng, Grimm mới lấy lại tinh thần từ trong quyển sách ma pháp kỳ diệu này, luống cuống tay chân thu lại sách ma pháp, bắt đầu giúp đỡ lão Hán mỗ đổ rác trên xe ngựa. Đổ hết sạch rác trên xe ngựa xong, Grimm theo lão Hán mỗ dựa vào quy củ cũ để thu mua hàng hóa trong lãnh địa Tử tước, dành cho những quý tộc lão gia kia sử dụng vào tối nay.

    Bận bịu đến tận lúc chạng vạng, lão Hán và Grimm mới chuyển hết tất cả hàng hóa đến phủ Tử tước trong thành, sau đó nhận lấy mười mấy đồng tệ, chạy về nông thôn. Trên xe ngựa, Grimm vẫn chăm chú nhìn cuốn《 Cải Tạo Khứu Giác và Đồ Phổ Mùi Vị 》 kia.

    Lão Hán quay đầu nhìn hắn một chút, thở dài nói: "Đứa nhỏ này, hôm nay thực sự bị ma nhập, cuốn sách này đẹp đẽ như vậy sao?"

    Grimm cười hì hì, không nói gì thêm, chỉ là trong lòng hắn tràn ngập sự mong ngóng và rung động với thế giới vu sư bí ẩn này. Trên thế giới thực sự có ngọn núi sinh mệnh biết di chuyển? Sông chảy từ trên trời xuống? Những dị vực thế giới kia rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Nguyên lí để vu sư nắm giữ lực lượng ma pháp mạnh mẽ là gì?

    Những vấn đề liên tục hiện ra trong đầu hắn, nhưng không ai có thể trả lời.

    "Ái chà, đảo mắt đã mười bảy tuổi rồi nhỉ? Ừm, sang năm sửa chữa lại nhà một lượt, xem có thể tìm được một nha đầu của gia đình nào đó quanh đây thích hợp cho con làm vợ hay không? Hi vọng lão già này trước khi xuống lỗ có thể nhìn thấy cháu nội." Lão Hán mỗ nhắc tới.

    Grimm cũng không ngẩng đầu lên, tùy ý lẩm bẩm: "Ngài nói lung tung cái gì thế? Lão nhân gia ngài sống lâu trăm tuổi, thiên thu muôn đời, nhất thống giang hồ vốn cũng không phải vấn đề."

    "Ha ha. . ." Lão Hán bị hắn chọc cười, tiếp tục điều khiển xe ngựa quay về con đường quen thuộc kia.
     
  4. Chpn

    Chpn Đại Boss

    Được thích:
    136,852
    Vu Sư Chi Lữ
    Quyển 1 - Chương 2: Thẳng đến phủ Thành chủ
    Dịch giả: Lưu Kim Bưu

    Sau cùng thì lão Hán mỗ cũng không đợi được đến ngày Grimm cưới vợ sinh con, lão đã về với đất!

    Lại nói đó là một buổi đầu xuân, cơn gió lạnh buốt đã bắt đầu nhu hòa. Sau khi làm xong công việc một ngày, lão Hán mỗ và Grimm mua một thùng rượu mạch nha nhỏ từ trên trấn, cắt mấy cân thịt, chuẩn bị đến ngày mai sẽ bắt đầu kế hoạch lớn năm nay là sửa chữa lại phòng ốc, kế hoạch tìm vợ cho hắn cũng được đề cập đến. Nhưng kết quả thật bất hạnh, sáng ngày thứ hai, lão Hán mỗ đã không thể gọi Grimm rời giường làm việc nữa rồi.

    Lão Hán mỗ mỉm cười vĩnh biệt. Không biết là bởi rượu thịt ngon lành của tối hôm trước, hay là bởi tất cả nguyện vọng đều được thực hiện trong giấc mơ, trái lại, mãi cho đến tận lúc Grimm thuê mấy nông dân chôn lão Hán mỗ, khuôn mặt ông lão này vẫn tràn ngập nét tươi cười, vẫn tự do thoải mái như thường ngày.

    Cái tẩu thuốc mà lão Hán mỗ yêu quý nhất cũng được hắn chôn xuống cùng lão.

    Lão Hán mỗ đột ngột đi xa khiến Grimm cảm thấy mất mát một thời gian dài, mà ngày tháng thì vẫn cứ trôi.

    Grimm trở thành chủ nhân của hai gian nhà tranh này, còn có con ngựa già và 2 kim tệ 17 ngân tệ nữa, đây chính là số tài sản mà lão Hán mỗ tích góp cả đời, hiện tại chúng đều thuộc về hắn, cũng là toàn bộ tài sản mà hắn có lúc này. Đương nhiên, Grimm đã âm thầm giấu quyển sách ma pháp《 Cải Tạo Khứu Giác và Đồ Phổ Mùi Vị 》 ở nơi để kim tệ. Trên cơ bản, buổi tối mỗi ngày nếu không tốn quá nhiều dầu đèn thì hắn đều sẽ xem qua một hai lần.

    Dần dần, mùa hạ đã đến.

    Vẫn là một ngày bình thường như bao ngày khác, trời vừa sáng liền bận rộn với công việc. Grimm phải đổ ra ngoài thành lượng lớn rác thải mà các quý tộc lão gia phủ Tử tước còn thừa lại sau buổi cuồng hoan tối hôm qua, tiếp đó quay về lãnh địa Tử tước, lấy số vật tư được Tử tước chuẩn bị cho hôm nay từ trong tay những gia đình làm thuê. Ngồi trên xe ngựa, Grimm thích ý nhìn bầu trời xanh thẳm, mây trắng bay bay.

    Cạnh xe ngựa, một cô bé thôn quê tên là Mary tay chân thoăn thoắt mang vác hàng hóa, thậm chí còn giỏi hơn đám con trai bình thường. Cô nàng này mặc váy làm từ vải lanh, trên mặt có không ít tàn nhang, mái tóc màu vàng óng, tim đập thình thịch. Thỉnh thoảng lén nhìn Grimm đang ngồi thích ý trên xe ngựa, nhìn nam nhân có tướng mạo anh tuấn này, Mary yêu đến muốn chết, ngửi thứ mùi chỉ có trên người hắn, lại thơm ngát như mùi của cỏ Ngải Lan.

    Nhưng Grimm cũng không để ý đến Mary. Năm ngoái, vào một dịp ngẫu nhiên, hắn đã biết cô bé này yêu mình, rốt cuộc vẫn là do lão Hán mỗ lén kể cho hắn, thậm chí kế hoạch của lão chính là để Grimm cưới cô bé này làm vợ. Tuy ngoài miệng không nói, nhưng trong lòng hắn cũng phải thừa nhận, bản thân thật sự không có cảm giác gì với cô bé chịu khó và thẹn thùng này, tối đa thì hắn chỉ xem là em gái hàng xóm mà thôi. Vì thế nên sau khi lão Hán mỗ mất đi, Grimm cũng không chủ động liên lạc với nàng, chỉ có thời điểm chở hàng hóa mỗi ngày mới gặp mặt một lần.

    Cô nàng thấy Grimm không nói lời nào, vừa làm việc, vừa lén lút quan sát hắn, mắt thấy hàng hóa dần dần sắp chuyển hết lên xe ngựa, dựa theo thói quen cũ, Grimm sẽ lái xe ngựa rời đi. Cuối cùng cô bé không nhịn được cắn môi, nói: "Grimm này, lúc sáng sớm có một Vu sư đi qua đây, còn hỏi đường tới thành Bi Seer như thế nào, khi đó mọi người đều kinh ngạc đến ngây người, ta cũng lần đầu gặp được Vu sư trong truyền thuyết đấy."

    Nàng ta làm bộ dáng cực kỳ vui mừng, lén lút quan sát Grimm.

    Grimm vốn đang ngồi buồn chán trên xe ngựa, nhưng vừa nghe thấy từ “Vu sư” này, tinh thần hắn đột nhiên đã tỉnh táo lại, giọng nói mang vẻ khó tin: "Vu sư? Cô chắc chắn chứ?"

    "Tất nhiên là ta chắc chắn, rất nhiều người ở đây đều nhìn thấy." Mary thấy Grimm tiếp lời liền vui mừng đáp lại.

    Hắn hơi kích động: "Dung mạo của tên Vu sư đó ra làm sao?" Grimm còn chưa từng thấy Vu sư, truy hỏi.

    "Ừm. . . Vu sư đó khoác lên người bộ áo choàng màu xám rộng lớn, trên đầu đội mũ chóp cao, bộ mặt không nhìn rõ lắm, dường như được che bởi một lớp sương mù, trong tay hắn còn cầm một con chẫu chuộc mắt đỏ. Đúng rồi, lúc đó hắn nói chuyện với Emma ở đầu thôn."

    Nhìn dáng vẻ kích động của Grimm, Mary liền nói một mạch cho hắn tất cả tin tức mà cô có thể biết.

    "Cảm tạ." Grimm cực kì kích động. Từ sau khi lấy được quyển sách ma pháp kia vào nửa năm trước, thì đây cũng là manh mối đầu tiên thực sự liên quan tới Vu sư mà hắn có được.

    Grimm chạy nhanh đến nhà Emma ở đầu thôn, Emma là một người phụ nữ 23 đến 24 tuổi, đã có hai con, chồng cô là một thợ săn với cái tên Soujia La, thân thể cường tráng, tính cách lại vô cùng phóng khoáng.

    Soujia La hết sức ngạc nhiên khi thấy Grimm đến: "Ồ, Grimm đến rồi, ha ha, có phải là bị hương vị nơi đây hấp dẫn tới hay không? Đến đến đến, ngày hôm qua ta may mắn đã bắt được lợn núi. . ." Emma đi ra từ trong bếp, còn có cả hai đứa bé đang hiếu kỳ nhìn Grimm.

    Nửa giờ sau, Grimm mang theo vẻ kích động rời khỏi nhà Emma, lẩm bẩm một cách hưng phấn: "Thành Bi Seer, đúng là đi tới thành Bi Seer!" Hắn hùng hổ lái xe ngựa phi nước kiệu vào trong thành, cả quãng đường hắn chỉ sợ con ngựa già sớm tắt thở mà theo lão Hán mỗ lên trời.

    Phủ Tử tước thành Bi Seer.

    Đằng sau lão quản gia ngạo mạn, bốn tên kỵ sĩ cao to vạm vỡ đang đứng chặn trước cửa vào phủ. Ánh mắt của lão quản gia âm lệ nhìn mười mấy nông dân vây quanh trước cửa phủ, gầm lên: "Đất đai của các ngươi là do Tử tước đại nhân ban tặng, Tử tước đại nhân muốn thu thuế như thế nào, liền thu thuế như thế đó! Các ngươi định tạo phản sao? Nói cho các ngươi. . ."

    Grimm lo lắng chờ đợi ở đằng xa, trên cơ bản, vào thời điểm này hằng năm đều sẽ có rất nhiều nông dân gây sự trước cửa phủ Tử tước. Sau khi bị vài tên kỵ sĩ chỉnh đốn một phen, bọn họ liền tản đi, chỉ là thời gian dài hay ngắn mà thôi.

    "Tiện dân! Tiện dân! Còn dám mạnh miệng!" Lão quản gia hét lên: "Đánh đuổi bọn chúng cho ta!"

    Chỉ trong chốc lát, bốn tên kỵ sĩ vạm vỡ đấm đá một hồi liền đánh đuổi toàn bộ mười mấy người nông dân. Lão quản gia cũng bị tức giận không nhẹ, lão thổi ria mép, trợn trừng mắt.

    Grimm không dám lề mề, thận trọng lái xe ngựa tiến vào phủ Tử tước, lão quản gia gầm lên: "Đứng lại!" Lão nhìn lướt qua hắn một chút, lật giở tùy ý hàng hóa trên xe ngựa, quát lớn: "Sao lại chậm chạp như thế? Có muốn làm tiếp nữa hay không?"

    Grimm nhếch mép một cái, nội tâm của hắn sớm đã nín nhịn đầy bụng tức giận. Tháng này lão già quản gia đã thu hai ngân tệ hối lộ của mình, một tháng làm ở phủ Tử tước có thể được ba đến bốn ngân tệ, tuy tiền công cao, nhưng cũng không chịu được sự chèn ép như thế chứ.

    "Quản gia đại nhân, tiểu nhân đã đến từ trước, chẳng qua là do những nông dân kia chặn đường nên mới chưa tiến vào." Grimm không phải là lão Hán mỗ, cũng không được tốt tính như lão.

    Nhất thời, lão quản gia như bị chọc vào tổ ong vò vẽ, nét mặt già nua trở nên đỏ chót, lão chỉ vào mũi của Grimm, hét lên: "Khốn nạn! Tiện dân như ngươi còn dám mạnh miệng? Xem ra Tử tước đại nhân đã nuôi không các ngươi rồi! Được! Được. . . Ngày mai ngươi không cần phải đến nữa, cút đi cho ta!" Nói xong, lão quản gia thở hổn hển đi vào trong sân, quát lên với mấy tên kỵ sĩ bên người: "Ngày mai tên tiện dân này mà trở lại, liền đánh gãy chân hắn cho ta, nếu không thì các ngươi cũng không cần phải đến nữa."

    Grimm đứng bên cạnh xe ngựa, tức đến phát điên. Nội tâm hắn không ngừng nguyền rủa lão già này sẽ đi gặp lão Hán mỗ vào ngày mai.

    Đột nhiên, hắn nghĩ tới điều gì đó. Sau khi lẩm bẩm một tiếng, hắn liền đặt xe ngựa ở dưới cây đại thụ cách đó không xa, rồi chạy đến một cửa hàng rèn trong thành nhỏ.

    "Ê, Lục ca." Grimm bắt chuyện với một tên thợ rèn học đồ.

    Ngày xưa, khi hắn còn đi ăn xin trong thành Bi Seer, vẫn luôn là chín tên ăn mày đi ăn xin cùng lúc, hắn xếp hạng lão Bát. Sau này, mỗi người có kỳ ngộ riêng, Grimm được lão Hán mỗ nhận nuôi, lão Lục thì làm học đồ trong cửa hàng rèn này, nghe nói lão Nhị đi làm thuê ở nông thôn, còn những người khác đều không có tin tức.

    "Lão Bát!" Sau khi tên thợ rèn học đồ này nhìn thấy Grimm, ánh mắt liền sáng lên, bước nhanh tới, vỗ vỗ hắn: "Sao lại rảnh rỗi đến chỗ ta?"

    Lão Lục cao trên mét tám, cả người toàn mùi chua của mồ hôi, hơi thở đàn ông tràn ngập. Hiện tại lão Lục đã khỏe hơn Grimm nhiều, râu quai nón rậm rạp, gò má bị hun nướng đến ửng hồng do quanh năm làm việc bên cạnh lò lửa, bàn tay thô ráp vỗ yêu lên người hắn.

    "Lục ca, cho ta hỏi ngươi vấn đề này. Nghe nói có một tên Vu sư đến thành?" Grimm hỏi nhỏ.

    Lão Lục biến sắc: "Làm sao ngươi biết được? Xác thực là có một Vu sư đến thành, nghe đồn là hắn đến thu học sinh có tư chất làm Vu sư, nhưng để giám định xem có tư chất làm Vu sư học đồ hay không thì cũng cần tốn đủ một kim tệ." Nói xong, lão Lục lặng lẽ bĩu môi giận dữ về phía sau, chỉ vào lão thợ rèn kia, nói: "Ông lão kia cũng bắt chước mang con trai đi đến, lại giám định được là không có tư chất làm Vu sư, bây giờ còn đang đau lòng vì một kim tệ kia đấy."

    Grimm vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ: "Tên Vu sư đó ở đâu?"

    Sắc mặt lão Lục hơi đổi một chút, khiếp sợ nhìn hắn: "Chẳng lẽ ngươi cũng muốn đi ư? Một kim tệ không phải là khoản phí nhỏ, chúng ta cũng không có nhiều tiền để lãng phí như vậy."

    Do dự trong chốc lát.

    Nếu thật sự tốn một kim tệ, đối với người chỉ có hơn hai kim tệ như hắn mà nói, đúng là một đả kích không hề nhỏ, nhưng nếu mất đi cơ hội lần này, có lẽ tương lai cũng không còn cơ hội như vậy nữa. . .

    Rốt cuộc, Grimm gật đầu kiên định. Lão Lục sau khi khiếp sợ hơn nửa ngày trời, mới mở miệng nói: "Tên vu sư đó đang ở trong phủ Thành chủ, nghe đồn cô con gái bảo bối của Thành chủ đại nhân đã được giám định là nắm giữ tư chất làm Vu sư. Đương nhiên, nàng cũng là người duy nhất như vậy trong cả thành Bi Seer."

    "Cảm ơn Lục ca." Grimm cực kì hưng phấn, thậm chí hắn bỏ hết qua một bên những chuyện trước đó về lão quản gia phủ Tử tước, trong đầu hắn bây giờ toàn là chuyện liên quan tới Vu sư. Hắn chạy thục mạng về phía hai gian nhà tranh nhỏ của mình, lấy ra một cái rương từ nơi vô cùng bí ẩn, bên trong chứa lượng lớn ngân tệ và đồng tệ.

    "Nhất định phải trở thành một Vu sư! Nhất định phải thế!"

    Sau khi kiểm kê ra được 100 ngân tệ, hắn suy nghĩ một chút, liền mang theo cuốn sách ma pháp《 Cải Tạo Khứu Giác và Đồ Phổ Mùi Vị 》kia, giấu kỹ cái rương, hắn lại chạy đến thành Bi Seer một lần nữa.

    Do đã đến mùa hè, ngày dài đêm ngắn, may mà trời còn chưa tối.

    Thành chủ đại nhân là quý tộc cao quý nhất ở thành Bi Seer, nghe đồn cũng là Hầu tước đại nhân duy nhất ở khu vực này. Trừ phi đến khu vực mà những thành thị khác thống trị, bằng không thì trong khu vực Bi Seer, Thành chủ đại nhân nói cái gì liền là cái đấy, dù là Tử tước đại nhân cũng phải ngoan ngoãn nghe lời.

    Grimm mới chỉ nhìn qua phủ Thành chủ mấy lần từ chỗ rất xa. Ngày xưa nơi đây được bảo vệ nghiêm ngặt, luôn có bảy, tám kỵ sĩ canh gác, vậy mà hiện tại, phủ Thành chủ lại có không ít người ra ra vào vào. Grimm liếc sơ qua, những người ra ra vào vào phần lớn là chủ cửa hàng trong thành hoặc là quý tộc, bọn họ còn mang theo con cháu bên người, thường thường đều lộ ra vẻ thất vọng.

    Hắn biết Vu sư đại nhân ở ngay bên trong, không lo được cho chuyện khác, lập tức lao vào.

    "Đứng lại, giao ra phí dụng là một kim tệ." Lúc này, một thằng con trai không quá chênh lệch so với Grimm quát lớn về phía hắn.

    Grimm đau xót đưa một túi ngân tệ cho đối phương, tên kia sau khi liếc nhìn hắn khinh thường, liền trực tiếp ném túi ngân tệ vào cái rương ở đằng sau, ngay cả đếm cũng không thèm. Grimm hơi sửng sốt, nhìn qua khí chất và trang phục của đối phương, cũng mang dáng dấp của một thằng con trai nhà nông, phỏng chừng không biết làm sao lại gặp vận lớn, chẳng rõ phần kiêu ngạo đó đến như thế nào.

    Grimm cũng liếc mắt xem thường gã một chút, rồi đi theo đám người trước mặt tiến vào phủ Thành chủ.
     
  5. Chpn

    Chpn Đại Boss

    Được thích:
    136,852
    Vu Sư Chi Lữ
    Quyển 1 - Chương 3: Quỷ dị
    Dịch giả: trongkimtrn
    Biên: Lưu Kim Bưu

    Phủ thành chủ đương nhiên phải xa hoa hơn nhiều phủ Tử tước rồi, Grimm thầm nghĩ trong lòng như thế.

    Đại sảnh có rất nhiều nhóm người. Hắn không thể chờ đợi được mà nhìn vào bên trong, chỉ thấy một gã Vu sư mặc áo choàng rộng màu xám đang ngồi ở chỗ cao nhất trong đại sảnh, giống như những gì Mary đã nói, khuôn mặt gã phảng phất được bao phủ bởi một tầng sương mù, không thể nhìn rõ.

    Trên cái bàn trước mặt gã Vu sư này, đặt một quả cầu thủy tinh trong suốt, tỏa ra ánh sáng dìu dịu, toàn bộ đại sảnh được bao phủ bởi một luồng khí tức thần bí. Một con chẫu chuộc mắt đỏ đang ngồi chồm hỗm bên cạnh quả cầu thủy tinh, liên tục kêu ục ục ục.

    Đây chính là sự thần kỳ của Vu sư sao?

    Grimm có chút kích động, dù sao đây cũng là lần thứ nhất mà hắn nhìn thấy Vu sư nắm giữ lực lượng ma pháp thần bí trong truyền thuyết. Phía trước quả cầu thủy tinh, có một bé gái tóc nâu béo ị đang nhắm mắt, vẻ mặt căng thẳng vuốt lên quả cầu thủy tinh. Mọi người trong đại sảnh đều ngừng hô hấp, nửa ngày không có tiếng động nào vang lên. Hiện tại, Grimm mới nhìn về phía ba đứa bé không khác mình là mấy đang đứng phía sau gã Vu sư kia.

    Là nàng?

    Nàng là bé gái đầu tiên Grimm nhìn thấy ở đây, lúc này đang quệt mồm, vẻ mặt không tình nguyện. Cô nàng này chính là người đã ném quyển sách ma pháp《 Cải Tạo Khứu Giác và Đồ Phổ Mùi Vị 》 ở phủ Tử Tước lúc trước. Hơn nửa năm qua, Grimm cũng đã biết được rằng nàng chính là con gái duy nhất của Thành chủ thành Bi Seer, nắm giữ huyết thống và quyền lực cao quý, có lẽ tên quý tộc bụng phệ lúc ấy chính là Thành chủ đại nhân vĩ đại.

    Còn hai người khác, dường như là huynh muội, cũng có thể là tỷ đệ, Grimm không nhận ra, nhưng nhìn qua tướng mạo như đúc từ một khuôn mẫu, liền dễ dàng biết được họ có quan hệ máu mủ. Đứa bé trai tỏ rõ sự kiêu ngạo, dù đứng ở sau gã Vu sư kia mà vẫn ngẩng cao đầu, khi nhìn những đứa trẻ đến đây để giám định tư chất Vu sư học đồ, cậu ta chỉ cười lạnh, khá giống thằng con trai thu phí ở cửa vào phủ Thành chủ. Còn bé gái lại có chút thẹn thùng, có lẽ là do cô rất ít khi bị nhiều người chú ý như thế.

    “Chẳng lẽ bọn họ đã giám định được là có tư chất làm Vu sư học đồ?” Grimm thầm suy đoán.

    Grimm đoán không sai, hai huynh muội này chính là hai đứa bé đã được gã Vu sư kia giám định ra là nắm giữ tư chất làm Vu sư học đồ ở một thành thị khác. Có thể bộc lộ tài năng từ trong hàng trăm đứa bé, đồng thời còn được những quý tộc lão gia hàng ngày cao cao tại thượng lại đi nịnh bợ chính mình, đây quả thật là điều khiến người ta có khoái cảm ‘‘Một bước lên trời”.

    Đứa bé trai tên là York Rees, bé gái tên là York Liana, vốn sinh ra trong gia đình săn bắn phổ thông. Sau khi cả hai người đều được phát hiện có tiềm lực trở thành Vu sư, lập tức những quý tộc cao cao tại thượng hàng ngày lại như những con chó đi nịnh bợ hai người. Nhất thời đã làm York Rees có một cảm giác mình là trung tâm thế giới, bản thân mình chính là con cưng của trời.

    York Rees nhìn về phía những đứa trẻ đang chen lấn xô đẩy để đến chỗ kiểm tra tiềm lực Vu sư, ánh mắt gã mang đầy vẻ miệt thị.

    Nếu có thể nắm giữ tư chất làm Vu sư học đồ dễ dàng như thế, vậy tại sao ba thành thị trước đó chỉ có hai huynh muội bọn họ và tên ngu xuẩn ngoài cửa thông qua cơ chứ? Trong thành thị này có thể có một người là con gái Thành chủ đã may mắn lắm rồi, hơn nữa còn phải thông qua việc hối lộ Vu sư mới đạt được danh ngạch.

    "Tinh Thần lực 6, không đủ tiêu chuẩn! Người tiếp theo." Đúng vào lúc này, gã Vu sư thần bí lên tiếng, cùng lúc đó, vẻ mặt của bé gái béo ị đang chạm vào quả cầu thủy tinh cũng chuyển từ căng thẳng thành tái nhợt, người ở đằng sau hối thúc cô bé rời khỏi quả cầu.

    "Ôi, lại không đủ tiêu chuẩn."

    "Đúng vậy, xem ra chúng ta không có chút hi vọng nào rồi!"

    Đám người vốn đang ngừng thở đều thở dài dồn dập, trải qua một ngày kiểm tra tư chất, ngoại trừ con gái Thành chủ là người đầu tiên thông qua, vẫn chưa có ai giám định ra được là nắm giữ tư chất làm Vu sư. Nếu không phải do đã giao nộp một kim tệ, những người còn lại hầu như đã sớm từ bỏ.

    "Tinh Thần lực 5, không đủ tiêu chuẩn! Tiếp theo." Đứa bé trai đằng trước quả cầu thủy tinh mếu máo tiếc nuối, ảo não rời đi.

    Người này tiếp nối người kia rời đi. Dần dần, Grimm càng ngày càng đến gần, đáy lòng hắn cũng từ từ dâng lên một cảm giác tuyệt vọng, xem ra muốn làm Vu sư cũng không phải là chuyện dễ dàng gì. Grimm biết bé trai đứng trước hắn, nó là con trai ông chủ quán rượu Loan Nguyệt, tên là Wade. Quán rượu Loan Nguyệt chính là chỗ sang trọng nhất thành Bi Seer, cho nên chắc chắn kim tệ trong nhà tên này nhiều đến mức đếm không xuể.

    Wade căng thẳng ngồi ở phía trước quả cầu thủy tinh, đưa tay sờ lên, theo ánh sáng dìu dịu mà quả cầu tỏa ra, gã cũng nhắm đôi mắt lại.

    "Tinh Thần lực 9, không... Hả?"

    Ánh mắt sắc bén của Grimm đã nhìn thấy, Wade lặng lẽ đưa một cái túi cho gã Vu sư kia, trong túi vậy toàn những viên đá kỳ quái, có khoảng hai mươi, ba mươi viên. Tâm tư nhanh nhẹn của hắn lập tức đã nghĩ tới một khả năng, là hối lộ?

    "Hừm, Tinh Thần lực 10, đứng ra phía sau ta đi." Vu sư nhận lấy túi, thay đổi lời nói.

    Wade hưng phấn: "Cảm tạ đại nhân." Nói xong, gã kích động đứng ở phía sau gã Vu sư.

    Sắc mặt Grimm khó coi, hắn không có thứ gì có thể hối lộ đối phương, tin chắc rằng gã Vu sư vĩ đại này cũng không thèm để mắt đến một kim tệ còn lại của mình đâu? Với tâm tình bối rối, Grimm đi tới phía trước quả cầu thủy tinh, không biết làm thế nào cho phải.

    "Đặt tay lên quả cầu, nhắm mắt lại." Grimm bản năng làm theo lời gã Vu sư. Nhất thời, trong cảm quan của hắn thì đại sảnh dường như đã trở nên yên tĩnh, phảng phất toàn bộ thế giới bị một cái lồng lớn úp lên.

    "Hả? Xảy ra chuyện gì?" Grimm mở mắt ra, chỉ thấy mọi người trong đại sảnh lại giống như những hình ảnh ngắt quãng, đứng bất động.

    Con gái thành chủ còn đang quệt mồm thút thít, nước mắt rơi giữa không trung. York Rees thì cười lạnh, lộ ra hai cái răng khểnh. Grimm xoay người lại, cái tên thu phí ngoài cửa khiến người ta chán ghét vẫn đang tùy ý vứt một kim tệ ra phía sau, lúc này kim tệ lại dừng ở giữa không trung.

    Tất cả mọi người trong đại sảnh phảng phất bị đóng đá vậy, họ như đang đứng yên giữa một thời không bất động?

    Hả? Không đúng!

    Grimm chú ý tới cái bàn nằm ở một nơi hẻo lánh trong đại sảnh, trên bàn có mấy cái mâm, trên mâm in hoa văn tinh xảo, nhà bình dân căn bản sử dụng không dùng nổi cái mâm xa xỉ như thế.

    Trên mâm đặt bánh ngọt được làm tinh xảo cùng với hoa quả, chúng là thức ăn mà thành chủ đại nhân chuẩn bị cho những người đến kiểm tra tư chất Vu sư. Nhưng không một ai thực sự muốn đến ăn, bởi vậy nó có tác dụng trang trí hơn là ăn uống. Song vào lúc này, trên đống hoa quả lại có hai sinh vật mọc ra xúc tu mềm mại với đủ mọi màu sắc, toàn thân chúng là những con mắt lít nha lít nhít đếm không hết. Chúng giống như con sứa đang bồng bềnh nô đùa, lay động lắc lư giữa không trung.

    Chuyện này... Chuyện này quả thật khó mà tin nổi! Đây là con gì?

    Grimm có thể cảm giác được thân thể mình đang run rẩy, sắc mặt hắn lúc này nhất định rất khó coi. Mặc dù hắn đã rất nhiều lần ngóng trông về thế giới Vu sư thần bí, nhưng bây giờ, thế giới đó mới chỉ lộ ra một góc nhỏ của tảng băng chìm, đã mang đến cho bản thân hắn một cảm giác cực kỳ khó hiểu và sợ hãi. Đây là một thế giới khác hẳn so với thế giới hiện thực mà hắn nhận thức.

    Grimm đánh bạo, cẩn thận từng li từng tí đi về phía hai sinh vật quỷ dị không rõ kia. Nhưng khi vừa mới tới gần cái bàn, hai sinh vật này dường như lại bị kinh sợ, liền bơi đến vách tường. Lúc này, vách tường lại như sóng nước, hai sinh vật quỷ dị đó ung dung nhập vào vách tường, biến mất không còn tăm hơi.

    Hơi sửng sốt, đầu óc của Grimm đang choáng váng bởi việc biến mất vào trong vách tường của hai sinh vật quỷ dị kia, nhưng bởi vì tới gần bàn ăn, hắn đột nhiên phát hiện, ngoại trừ bốn ngọn nến bình thường trên bàn ăn, còn có một ngọn nến dường như rất bất thường. Dù ngọn nến này đang bốc cháy, thế nhưng bản thân ngọn nến lại không phải sản phẩm tinh xảo xa xỉ của quý tộc, mà là một đầu heo bị nướng chín đến đỏ rực.

    Grimm cảm thấy có chút kỳ quái, tại sao lúc vừa mới bắt đầu, bản thân hắn cũng nhìn thấy ngọn nến này, lại cảm thấy rất bình thường, nhưng sau khi tới gần đột nhiên lại cảm thấy trái với sự thực tế nhỉ? Thật quỷ dị. Hai con mắt trên đầu heo chậm rãi giật giật, nhìn chằm chằm vào Grimm, đối diện với đôi mắt của hắn.

    Một bầu không khí quỷ dị sởn cả tóc gáy tràn ngập.

    "Ha ha! Cuối cùng thì ta cũng đột phá đến cảnh giới chí cao rồi! Bầu trời! Mặt đất! Ác Long! Cũng không thể ngăn nổi ta!" Thình lình, một tiếng cười lớn ngạo nghễ vang lên trong thế giới yên tĩnh đáng sợ này. Cũng không biết có phải do năng lực phản ứng tư duy của Grimm trở nên chậm chạp hay không, mà hắn tuy cảm thấy đột ngột, nhưng cũng không có cảm giác sợ hãi, liền quay đầu lại nhìn về chỗ phát ra tiếng cười.

    Đó là một quyển bút ký tiểu thuyết của người ngâm thơ rong mà lúc quý tộc cảm thấy tẻ nhạt thì sẽ lôi ra đọc. Câu chuyện bên trong đại khái là về một tiểu tử nghèo và một tiểu thư quý tộc yêu nhau, nhưng lại bị gia đình đối phương ngăn chặn, tiểu tử nghèo tức giận, sau đó hắn phấn đấu từng bước một, trải qua vô số kỳ ngộ, cuối cùng đánh bại Ác Long tà ác và mạnh mẽ nhất trên thế giới, chứng minh được bản thân, cưới được người mình yêu. Tổng thể mà nói, chính là một câu chuyện nhạt nhẽo, trong tiểu thuyết này cũng có một ít tranh minh hoạ, tranh minh họa miêu tả hình ảnh nhân vật chính đánh bại từng kẻ địch tà ác.

    "Gặp... Gặp quỷ rồi." Grimm nhìn quyển tiểu thuyết kia, lắp ba lắp bắp nói.

    Một người tí hon bằng giấy đang cố giãy giụa ra khỏi quyển sách, sau đó gã chậm rãi đứng lên. Người tí hon này có tất cả bộ phận của con người, nét mặt giống y như thật, gã đang vô cùng kinh ngạc, ngơ ngác nhìn bốn phía.

    Người tí hon bằng giấy này chính là hình minh họa của nam chính trong quyển tiểu thuyết kia. Chỉ là lúc này mặc dù gã không còn thô sơ như trong bức tranh minh hoạ, đã có nét mặt tinh xảo như nhân loại, nhưng đây chẳng qua là nhìn chính diện, chứ bàn về bản chất thì gã vẫn là một tờ giấy mỏng manh đang dựng đứng, hơn nữa trên lưng của gã còn in đầy chữ trên trang sách.

    "Quái lạ, đây là đâu? Không phải ta đã trở thành Thần linh rồi sao?" Người tí hon hô lên kinh hoàng, ngơ ngác nhìn xung quanh. Đột nhiên, dường như gã nhìn thấy Grimm, khuôn mặt nhỏ bất chợt hiện lên vẻ nghiêm túc, rút ra một thanh trường kiếm bằng giấy, chỉ về phía hắn: "Ngươi là ai? Là Thần linh ở Thần Giới sao?"

    "Ngươi là ai, là Thần linh ở Thần Giới sao? Ngươi là ai? Là Thần linh ở Thần Giới sao? Ngươi là ai?..." Thình lình, mấy viên gạch trên sàn nhà nứt ra, tổ hợp lại thành một vết nứt rất dài, vết nứt mở ra đóng vào, giống như một cái miệng đang nói vậy. Mặc dù Grimm và những quý tộc bất động trong đại sảnh đang đứng trên vết nứt, nhưng lại không rơi xuống, dường như vết nứt này chỉ là ảo giác, mà lời nói của người tí hon thì cứ lặp lại liên tục.

    Bên trong bóng tối vô tận dưới khe nứt, một cái lưỡi đỏ thắm trồi ra, đầu lưỡi dâng lên từ dưới chân Grimm, thậm chí hắn có thể nhìn thấy rõ ràng đầu lưỡi này được tổ hợp từ vô số con rắn nhỏ bé ngọ nguậy. Đột nhiên, nó cuốn lấy người tí hon đang đứng ngây ra trên trang sách, trong tiếng kêu gào thảm thiết, nó liền biến mất vào chỗ sâu ở vết nứt trên mặt đất.

    "Đây không phải là sự thật..." Grimm kinh ngạc đến ngây người, run rẩy tại chỗ.

    Bỗng nhiên, quả cầu thủy tinh trên bàn dường như phát ra một đợt sáng chói mắt. Cùng lúc đó, Grimm đang hoảng hốt lại bị kéo đến sát bên cạnh quả cầu thủy tinh, trong nháy mắt khi hai tay hắn chạm vào quả cầu thủy tinh, thì thế giới không còn bất động như trước nữa, kèm theo đó là tiếng nói truyền vào trong tai hắn:

    "Tinh thần lực 12. Không tệ, đứng sau lưng ta đi!" Sắc mặt Grimm tái nhợt, hắn ngẩng đầu lên, theo bản năng mà bước đến phía sau gã Vu sư.

    Ngẩng đầu nhìn bốn phía xung quanh, tất cả mọi chuyện quỷ dị đều biến mất, thậm chí quyển tiểu thuyết kia cũng không có bất cứ sự dị thường nào, trên mặt bàn cũng không có ngọn nến đầu heo kia, sàn nhà vẫn hoàn hảo. Tựa hồ hết thảy mọi chuyện vừa rồi chỉ là ảo giác, hay là mộng cảnh mà thôi.

    "Chết tiệt! Tên này gặp được vận may gì mà lại có tư chất làm Vu sư?"

    "Xong rồi xong rồi, con của ta đã từng bắt nạt hắn, mong hắn sau này đừng quay lại trả thù nha!"

    Đại sảnh nhốn nháo trong chốc lát, sau khi gã Vu sư hừ lạnh một tiếng thì không gian đã yên tĩnh trở lại. Bên cạnh Grimm, cô con gái thành chủ và Wade, con trai chủ quán rượu Loan Nguyệt kinh ngạc nhìn qua Grimm một chút. Nhưng khi nhìn thấy bộ trang phục người hầu của hắn, bọn chúng lại bĩu môi khinh miệt, không còn tâm tư nói chuyện.
     
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)