Huyền Huyễn Vũ Luyện Điên Phong - Mạc Mặc

Thảo luận trong 'Huyền Huyễn - Tu Chân' bắt đầu bởi Lôi Soái, 27/11/19.

  1. Lôi Soái

    Lôi Soái And so the legend begin! Đại Boss

    Được thích:
    319,205
    Vũ Luyện Điên Phong
    Tác giả: Mạc Mặc
    Chương 1: Tiểu tư quét rác.

    Nhóm dịch: Hoa Hướng Dương
    Nguồn: Mê Truyện

    Giới thiệu:
    “Đỉnh cao nhất của võ đạo, chính là cô độc , là tịch mịch, là đằng đẵng miệt mài, cao xứ bất thắng hàn.
    Sống trong nghịch cảnh, phát triển trong tuyệt địa, bất khuất không bỏ cuộc, mới có thể phá vỡ được cực đạo của võ thuật.

    Dương Khai- đệ tử thí luyện của Lăng Tiêu Các , kiêm gã quét rác, sai vặt, vì vô tình mặt được một cuốn Hắc thư thần bí, từ đó bước vào con đường võ đạo dài đằng đẵng.”

    Vì sao mà một tên quét rác lại có thể thành anh hùng trứ danh thiên hạ, vì sao mà một tên hàu sai vặt lại chiếm được những mỹ nữ sắc nước hương trời trong thiên hạ???





    Trời mới tờ mờ sáng, Dương Khai đã tỉnh dậy, rửa mặt qua loa rồi cầm cái chổi trong góc bước ra khỏi căn phòng nhỏ đơn độc.

    Đứng ở cửa vươn vai một cái, nhìn thấy phía đường chân trời đã hiện lên chút ánh sáng. Hắn nhắm mắt tập trung để hưởng thụ khoảnh khắc thanh tịnh này rồi lại ngay lập tức mở mắt ra bắt đầu cầm chổi quét dọn, chăm chú dọn sạch đám bụi bặm và lá rụng trước mặt.

    Y phục màu xanh, giản dị mà sạch sẽ. Màu sắc già dặn của bộ trang phục vô tình làm cho cậu thiếu niên già đi mấy tuổi. Lưng Dương Khai thẳng tắp như cây lao. Mặc dù đang làm công việc thấp hèn nhưng thần sắc trên mặt cũng tỏ rõ sự cẩn thận, tỉ mỉ. Động tác rất trầm ổn, hai tay cầm chổi cũng không dùng nhiều lực, cũng không đong đưa người nhiều, chỉ bằng sự chuyển động của cổ tay, cái chổi kia trở nên dễ dàng sai khiến, đưa đi đưa lại, di chuyển theo từng bước chân hắn. Trên mặt đất, từng đám bụi đất và lá rụng chuyển động một cách thần kỳ, dường như bỗng nhiên mọc thêm đôi chân.

    Dương Khai là đệ tử của Lăng Tiêu các, ba năm trước đã gia nhập tông môn bắt đầu tu luyện nhưng cho đến nay vẫn chỉ mới tu luyện đến Thối Thể cảnh tầng ba. Các sư huynh đệ cùng hắn nhập môn đã sớm vượt xa giai đoạn này, có những người còn có được cơ duyên bái nhập các vị cao nhân tọa hạ trong môn phái và thăng tiến rất nhanh. Còn hắn chỉ có thể lực bất tòng tâm.

    Ba năm Thối Thể tầng ba, loại tư chất này không thể dùng hai chữ bình thường để hình dung ra được mà phải nói là vô cùng bình thường.

    Không còn cách nào khác, Dương Khai chỉ có thể tiếp tục ở lại tông môn quét rác, vừa duy trì kế sinh nhai, vừa khổ sở tu luyện.

    Lăng Tiêu các là một môn phái khá đặc biệt. Đặc biệt ở chỗ các đệ tử môn hạ phải cạnh tranh tàn khốc. Trong môn phái này, người có năng lực sẽ được thăng tiến, người không có năng lực sẽ bị đào thải. Quy luật cá lớn nuốt cá bé ở Lăng Tiêu các này diễn ra vô cùng thuần thục.

    Các tông môn khác có lẽ còn có chút tình bạn đồng môn hay tình nghĩa thủ túc, nhưng ở Lăng Tiêu các này tuyệt đối không có! Nếu muốn thăng tiến chỉ có một con đường duy nhất là đạp lên vai những người gọi là sư huynh đệ, giẫm lên máu tươi của họ, như vậy mới được coi là có tư cách.

    Lăng Tiêu các ra quy định rất nghiêm ngặt, là môn phái danh tiếng lẫy lừng trong Đại Hán triều này. Dù không phải đại môn phái cao siêu gì nhưng sự tranh đấu tàn khốc giữa các môn hạ đệ tử thì đúng là số một, không môn phái nào sánh bằng! Cũng chính vì vậy mà các đệ tử ai nấy đều võ phong dũng mãnh, trên giang hồ không có mấy ai dám trêu chọc.

    Lăng Tiêu các có một quy tắc, các đệ tử dưới mười bốn tuổi bất kể là ai, trong ba năm kể từ khi nhập môn được xem như thời gian thí luyện. Trong vòng ba năm này, việc ăn ở đều do tông môn phụ trách, đệ tử chỉ cần tập trung tu luyện. Trong thời gian ba năm, nếu có thể phá được Thối Thể kỳ thì sẽ có tư cách bái nhập các cao thủ trong tông môn làm đồ đệ, được các vị cao thủ này chỉ dạy tu luyện. Đương nhiên cũng có thể không bái sư mà tự mình tu luyện, nhưng con đường tu luyện có lương sư dạy bảo và tự mình tu luyện cũng hoàn toàn khác nhau. Tới một mức độ nào đó mà nói, quy tắc này của Lăng Tiêu các cũng có một chút tự do.

    Còn những kẻ trong vòng ba năm vẫn chưa phá được Thối Thể kỳ thì hoặc là bị trục xuất khỏi tông môn, hoặc là bị giáng chức xuống thành đệ tử thí luyện.

    Đệ tử thí luyện, đó chính là thân phận hiện tại của Dương Khai! Cũng là nỗi sỉ nhục của Lăng Tiêu các!

    Không giống như các đệ tử khác, đệ tử thí luyện sinh tồn trong một môi trường vô cùng hà khắc. Vì đã lâm vào hoàn cảnh này nên tất cả mọi việc ăn mặc ngủ nghỉ đều phải tự làm, tông môn sẽ không tốn thêm bất cứ thứ của cải tu luyện nào cho đệ tử thí luyện nữa. Một khi đã bị giáng xuống làm đệ tử thí luyện thì cuộc đời này vĩnh viễn không thể có ngày nổi danh được nữa rồi. Trừ phi trong khoảng thời gian ngắn có sự tiến bộ cực lớn, các tông môn khác cảm thấy ngươi có đủ điều kiện để gia nhập.

    Toàn bộ Lăng Tiêu các có ba nghìn đệ tử mà có mấy đệ tử thí luyện? Số lượng chỉ đếm trên đầu ngón tay! Dương Khai may mắn trở thành một trong số đó!

    Đệ tử thí luyện muốn tiếp tục sinh tồn trong Lăng Tiêu các quả thực khó như lên trời. Cứ ví dụ như căn nhỏ mà Dương Khai đang sống bây giờ chính là căn phòng do tự tay hắn dùng từng tấm gỗ dựng nên, mấy cái lỗ trên nóc nhà vẫn chưa có thời gian sửa chữa, mỗi khi trời mưa căn phòng nhỏ liền bị dột, nước không thoát ra được. Y phục cũng là do tự hắn mua, đồ ăn cũng tự hắn làm, tất cả đều tự hắn lo lấy.

    Căn phòng nhỏ cũng nằm ở vị trí hẻo lánh nhất trong Lăng Tiêu các, không hề có người hỏi thăm đến.

    Sự đãi ngộ tồi tệ như vậy, người bình thường rất khó có thể tiếp tục chịu đựng. Đây cũng là lý do khiến cho số lượng đệ tử thí luyện của Lăng Tiêu các vô cùng ít. Về cơ bản các đệ tử không phá nổi cảnh giới trong Thối Thể kỳ đều chọn con đường rời khỏi Lăng Tiêu các, nhưng Dương Khai lại lưu lại nơi đây.

    Đã bị người ta đuổi ra khỏi nhà một lần, lần này sao có thể lại như thế nữa được chứ?

    Mấy tháng trước, sau khi bị giáng xuống làm đệ tử thí luyện, Dương Khai liền ở trong tông môn quét rác kiếm sống.

    Có thể nói bây giờ Dương Khai là đệ tử thí luyện của Lăng Tiêu các, cũng là tiểu tư quét rác trong Lăng Tiêu các. Nhưng công việc quét rác cũng không làm Dương Khai ấm no được. Hắn khi đói khi no, lúc bị phong hàn cũng không có ai thăm hỏi, sống cuộc sống đau thương sầu khổ đến cô độc. Ngay cả như thế, Dương Khai cũng chưa từng muốn lùi bước. Con người sinh ra trên đời, tính ra có mấy chục năm, bản thân đã lựa chọn con đường này thì sẽ tiếp tục đi đến cùng, bỏ dở giữa chừng là chuyện mà nam nhân không thể làm được.

    Dương Khai có bản tính bền bỉ, không gặp ngõ cụt thì quyết không quay đầu lại!

    Trời dần sáng, Dương Khai đã quét dọn được một hồi, nơi đây đã sạch sẽ, không còn bụi bẩn nữa.

    Quét rác tuy rằng không tiêu hao khí lực gì nhưng sáng sớm chưa ăn gì mà đã phải làm việc lâu như vậy, Dương Khai mệt đến toàn thân mồ hôi đầm đìa. Điều này không phải vì thực lực có vấn đề mà hoàn toàn là vì thể chất quá kém.

    Ba bữa cơm thì có hai bữa đói, cho dù ai ở vào trong hoàn cảnh của Dương Khai thì thể chất cũng không thể tốt được.

    Dần dần có mấy đệ tử Lăng Tiêu các vây quanh hắn, những đệ tử này đều dậy rất sớm, không đi tu luyện mà lại vây quanh Dương Khai. Rất nhiều người còn hăng hái đánh giá Dương Khai, cũng có những người ánh mắt tham lam xem Dương Khai bây giờ như một mỹ nữ đang trần như nhộng, toàn thân tỏa ra hương thơm như chiếc bánh thơm ngon.

    Nhưng trong số những đệ tử vây quanh Dương Khai, cũng có một bầu không khí cạnh tranh căng thẳng đang bao trùm, cảnh giác quan sát các sư huynh đệ bên cạnh, sắc mặt người nào người nấy đều không tốt.

    Trong đám đông có một người lộ rõ vẻ không đành lòng, hạ giọng nói:

    - Nhiều người như vậy, đúng là có phần quá đáng rồi!

    Lập tức liền có người trả lời:

    - Nếu ngươi cảm thấy nhiều người thì có thể rời đi, không ai cần ngươi lưu lại.

    Một câu khiến cho tên kia ngượng ngùng không nói. Tất cả mọi người đều biết vì sao lại tụ tập ở đây, đều biết vì sao lại nhìn chằm chằm vào Dương Khai. Hiện tại chính là đang chờ đợi thời khắc đó đến. Thời khắc đó đã sắp đến rồi, bây giờ mà bỏ đi chẳng phải là rất đáng tiếc sao? Nếu như có thể đoạt vị trí đứng đầu thì hôm nay đúng là bội thu.

    Mọi động tĩnh xung quanh, Dương Khai tất nhiên đều biết, chỉ là thần sắc hắn vẫn luôn không thay đổi. Cứ năm ngày hắn lại trải qua một trận chiến như vậy, một tháng sáu lần. Thực sự bây giờ cũng không có gì đáng kinh ngạc, hơn nữa thấy những người trước mắt cũng có ít đi, chắc là họ chưa đến đủ.

    Cho nên hắn vẫn cứ quét rác, mặc kệ không hỏi han đến những người xung quanh, vừa đi vừa quét.

    Thời gian cứ trôi qua, số lượng người tụ tập bên cạnh Dương Khai càng ngày càng nhiều, phỏng chừng ít nhất cũng có trên ba bốn mươi người.

    Dương Khai đột nhiên dừng lại, cứ ngồi giữa đường như vậy, chậm rãi hít một hơi, khôi phục thể lực hắn đã tiêu hao từ sáng sớm tinh mơ đến giờ.

    Vừa thấy động tĩnh này, những kẻ vây quanh Dương Khai liền tản ra, bao vây hắn vào giữa. Bầu không khí cạnh tranh căng thẳng bỗng nhiên vụt đến một cảnh giới mới, dường như ngay cả không khí cũng trở nên đông cứng lại.

    Mọi người ai cũng thấy không vừa mắt, tuy nhiên đều nhìn Dương Khai với ánh mắt vô cùng trông đợi.

    Nếu để cho người không rõ chân tướng chứng kiến cảnh tượng này, chỉ sợ sẽ nghĩ rằng người đang bị vây bủa trong đám đông kia chính là một tuyệt đại cao thủ, bằng không tại sao lại điều động nhiều người như vậy để đối phó với hắn? Nhưng trên thực tế, Dương Khai chỉ là đệ tử thí luyện của Thối Thể cảnh tầng ba mà thôi, mọi người ở đây đều lợi hại hơn Dương Khai.

    - Dương Khai, ngươi đừng phí tâm sức vô ích nữa, đợi lát nữa ngoan ngoãn để ta đánh gục, mọi người cũng tiết kiệm thời gian đúng không nào?

    Có người nhìn thấy bộ dạng Dương Khai như vậy lập tức có chút khinh thường nói.

    Có mỗi cái Thối Thể tầng ba còn khôi phục làm gì nữa? Dù sao cũng phải thua, chi bằng rõ ràng một chút, hà tất phải kéo dài hơi tàn đó nữa?

    - Đúng vậy, đúng vậy. Dương Khai, ngươi cũng nên thông cảm một chút với các chư vị sư huynh đệ, ngươi không giống với chúng ta, đánh xong trận này chúng ta còn phải đi tu luyện nữa.

    Lời nói này giống như là Dương Khai nên nhanh chóng bại dưới tay chúng. Như vậy, việc Dương Khai đang khôi phục thể lực cũng tức là một hành động bất kính với họ rồi.

    Dương Khai làm lơ, giống như lão tăng ngồi thiền.

    Thời gian tiếp tục trôi qua, bỗng nhiên một tiếng chuông du dương mênh mông vang lên, đó là tiếng chuông buổi sáng của Lăng Tiêu các. Tiếng chuông truyền đến tai mọi người, các đệ tử đang vây quanh Dương Khai nhất tề tinh thần chấn động.

    Chín tiếng chuông vang lên, mặt trời đã mọc, một ngày mới lại đến!

    Hơi thở của mọi người đột nhiên chùng xuống, đôi mắt trông mong nhìn vào Dương Khai đang bị vây ở giữa. Dương Khai chậm rãi đứng dậy, cầm theo cái chổi trên tay, thản nhiên nhìn lướt qua một lượt những người đang vây quanh mình.

    - Chọn ta đi Dương sư huynh!

    Có người cao giọng nói.

    - Ta xuống tay rất nhẹ thôi, cam đoan sẽ không làm ngươi đau!

    - Nói xạo! Chọn ta đi, ta sẽ xử lý nhanh thôi, một quyền là xong, tuyệt đối sẽ không lãng phí thời gian của mọi người.

    - Chọn ta!

    - Chọn ta!

    Trong sân ồn ào hẳn lên, giống như các lái thương đang tích cực mời chào rau quả được trồng trong chính vườn nhà mình, lại còn liều mạng so sánh xem của ai tươi ngon hơn.

    - Dương Khai, ngươi đừng phá vỡ quy định mà mình đã đặt ra!

    Có người lên tiếng nhắc nhở.

    Dương Khai khẽ cười, tiện tay ném chổi lên trời. Ánh mắt mọi người đồng loạt hướng lên nhìn, tràn đầy mong chờ, đợi thời điểm cái chổi rơi xuống đất, mọi người trong lòng đều đang cầu nguyện:

    - Chọn ta, chọn ta đi!

    Thời gian dường như chậm lại, cái chổi xoay vài vòng trên không trung rồi chợt rơi xuống, nảy lên trên mặt đất rồi bất động.

    Cán chổi chỉ vào một thiếu niên thân hình khôi ngô cường tráng.

    Một loạt những âm thanh oán hận vang lên, tràn đầy u oán và không cam lòng. Ngược lại thiếu niên khôi ngô kia cười ha hả từ trong đám đông kia đi ra, chắp tay làm lễ với mọi người cười nói:

    - Chư vị sư huynh đệ, trận đấu ngày hôm nay tiểu đệ đã nắm được rồi, mong rằng các vị sư huynh đệ chớ trách mắng.

    - Chết tiệt, chó ngáp phải ruồi!

    Có người đố kỵ không ngớt.

    - Tại sao lại không chọn ta chứ, cứ năm ngày ta đều tới một lần, đến đây đã tròn một tháng rồi, là Dương Khai ngươi cố ý đúng không?

    - Đừng nói nữa, ta đến đây ba tháng rồi, còn chưa được chọn lấy một lần!

    - Sư huynh, huynh còn thảm hơn đệ nữa.

    - Không thảm không thảm, là xem kịch vui mới đúng.

    Hai sư huynh đệ liếc nhau, ngầm hiểu rồi cười.

    Giữa sân, những người khác đã tản ra, chỉ để lại Dương Khai và thiếu niên khôi ngô đang nhìn nhau.

    - Đệ tử thí luyện Dương Khai, Thối Thể tầng ba!

    Dương Khai nhìn đối phương nói.

    - Đệ tử phổ thông Chu Định Quân, Thối Thể tầng năm!

    Thiếu niên khôi ngô tự giới thiệu.

    Các đệ tử Lăng Tiêu các cũng được phân cấp theo trình tự, từ dưới lên trên đó là năm cấp bậc: đệ tử thí luyện, đệ tử phổ thông, đệ tử tọa hạ, đệ tử tinh anh, đệ tử hạch tâm. Chu Định Quân nói hắn là đệ tử phổ thông, đó là do hắn vẫn chưa bái nhập cao thủ môn hạ trong tông môn, tức là chưa được lương sư chỉ dạy. Nếu là phá được Thối Thể kỳ, bái nhập cao thủ môn hạ trong tông môn, tức là một đệ tử tọa hạ. Cao thêm một cấp nữa đó là đệ tử tinh anh, đều là những người xuất chúng, được tuyển chọn từ đệ tử tọa hạ lên.

    Còn đệ tử hạch tâm là hy vọng đời sau của Lăng Tiêu các. Trong tông môn, những người này được bồi dưỡng để trở thành người kế nghiệp tương lai.

    Chế độ nhiều cấp bậc đệ tử, dường như là không hợp tình hợp lý nhưng lại có thể phát huy tâm huyết và ý chí cạnh tranh của người trẻ tuổi, đây cũng là căn cơ của chế độ tàn khốc trong Lăng Tiêu các.

    Còn nguyên nhân cơ bản khiến cho Dương Khai bị vô số người tranh giành lại là một quy tắc khác của Lăng Tiêu các, quy tắc khiêu chiến.


     
    inthenight and buinhi99 like this.
  2. Lôi Soái

    Lôi Soái And so the legend begin! Đại Boss

    Được thích:
    319,205
    Vũ Luyện Điên Phong
    Tác Giả: Mạc Mặc
    Chương 2: Gặp ngõ cụt không quay đầu

    Nhóm Dịch: Hoa Hướng Dương
    Nguồn: Mê Truyện

    Nhóm dịch: Hoa Hướng Dương

    Quy định thứ nhất của Lăng Tiêu các: các đệ tử Lăng Tiêu các mỗi ngày có cơ hội đi khiêu chiến một lần, cứ năm ngày có cơ hội được khiêu chiến một lần! Thực lực chiến đấu tay đôi không được phép thấp hơn ba tầng, không được trốn tránh chiến đấu, không được e sợ chiến đấu. Những người vi phạm sẽ bị đuổi ra khỏi tông môn. Bên thắng sẽ căn cứ vào cấp bậc của đối thủ để được thưởng điểm số tương ứng, bên thua sẽ dựa vào cấp bậc đệ tử của bản thân mà bị khấu trừ số điểm cống hiến tương ứng.

    Điểm cống hiến cũng được gọi là điểm cống hiến tông môn!

    Đây chính là điểm đặc sắc của Lăng Tiêu các. Nói đơn giản hơn một chút, điểm cống hiến ở Lăng Tiêu các tương đương với tiền vàng. Chỉ cần có đủ điểm cống hiến thì có thể đổi được bất cứ thứ gì ở phòng Hậu cần. Đan dược, bí tịch, binh khí, bảo giáp, hễ là đồ có liên quan đến việc tu luyện thì tất cả đều có thể đổi. Đương nhiên cũng có thể đổi lấy vàng hay bạc trắng. Nhưng thông thường, điểm cống hiến tông môn không phải dễ mà có, thường thì các đệ tử không nỡ đổi lấy tiền bạc.

    Cách thức để đạt được điểm cống hiến tông môn cũng rất nhiều, nộp cho tông môn bảo vật mình có được, hoặc là hoàn thành nhiệm vụ của tông môn giao cho..., đều có thể đạt được điểm cống hiến của tông môn.

    Một trong những cách thức bình thường nhất, đơn giản nhất để đạt được điểm cống hiến đó là khiêu chiến! Khiêu chiến với đệ tử đồng môn kém mình không quá ba tầng, nếu thắng sẽ đạt được điểm cống hiến.

    Cho nên sáng sớm như thế này mới có nhiều người như vậy đến vây quanh Dương Khai. Tất cả đều nhìn chăm chăm vào quả hồng chín nhũn này.

    Tên tuổi của Dương Khai khắp xa gần Lăng Tiêu các này đều biết, không chỉ bởi hắn là một trong số rất ít những kẻ mang thân phận đệ tử thí luyện, cũng là bởi vì từ khi hắn vào Lăng Tiêu các đến nay chưa thắng được trận nào! Lần nào bị khiêu chiến cũng đều thua cuộc.

    Những kẻ để ý nhất định sẽ nhớ rõ lần trước Dương Khai bị khiêu chiến là lúc nào. Hôm nay cách lần trước năm ngày, theo quy định tông môn lại có thể tiếp tục khiêu chiến hắn. Có ai lại không thèm cái điểm cống hiến tùy tiện cũng có thể lấy được này chứ. Tuy rằng đánh thắng Dương Khai cũng không có nhiều điểm cống hiến nhưng “thịt muỗi cũng là thịt”. Huống chi, những đệ tử có thể khiêu chiến Dương Khai cũng không phải là hạng người giàu sang cao quý gì, bọn họ tất nhiên sẽ không chê số điểm cống hiến ít ỏi ấy.

    Dương Khai và Chu Định Quân đã vào thế, cùng kêu lên:

    - Xin chỉ giáo!

    Tuy là nói như vậy nhưng ai cũng đều biết rằng Dương Khai hôm nay lại không tránh khỏi một trận no đòn!

    Lời nói vừa dứt, Dương Khai liền vượt lên tấn công trước, thân hình gầy gò ốm yếu bộc phát ra sức chiến đấu kinh người, nắm đấm hướng về phía ngực Chu Định Quân. Công kích đơn giản trực tiếp, nắm quyền mạnh mẽ sinh gió, dường như khí lực toàn thân đều dồn cả vào đó.

    Quyền này là trường quyền mà tất cả các đệ tử Lăng Tiêu các đều đã được luyện qua, bộ quyền pháp này cũng không quá sâu sắc, huyền bí, chỉ dùng để các đệ tử luyện tập thân thể, chiêu thức tự nhiên, đơn giản.

    Chu Định Quân không hoảng hốt, khuôn mặt ẩn chứa nụ cười, thật sự là cảnh giới của y cao hơn Dương Khai hai tầng, trận chiến này vốn không còn gì phải hoài nghi. Lúc đường quyền của Dương Khai sắp lao đến, y mới nhàn nhã uốn người, thân thể khôi ngô cường tráng giờ phút này lại có vẻ có chút linh động.

    Đường quyền chạm vào y phục, Chu Định Quân không mảy may bị tổn thương. Không đợi Dương Khai thu quyền, khuỷu tay Chu Định Quân thục xuống cánh tay Dương Khai, đồng thời đầu gối khẽ nhấc lên, nhằm trúng vào bụng Dương Khai.

    Dương Khai kêu rên, cố nén sự đau đớn trong toàn thân, bước chân xê dịch, vội vàng lui về phía sau, trong gang tấc tránh được đòn thứ ba của Chu Định Quân.

    - Hả?

    Chu Định Quân kinh ngạc, y không ngờ sư huynh mới chỉ có Thối Thể tầng ba này lại có thể liệu địch tiên cơ, biết tiếp theo mình sẽ đối phó như thế nào với hắn, Dương Khai đã làm loạn kế hoạch của mình rồi.

    Nhưng sai lầm nho nhỏ này cũng không ảnh hưởng đến đại cục, một suy nghĩ vụt qua trong đầu Chu Định Quân, muốn thừa dịp Dương Khai còn đang thở hổn hển để dốc toàn lực chấm dứt trận đấu này.

    Nào biết chân trước y vừa mới cử động, Dương Khai từ phía sau lại mạnh mẽ lao tới, hình bóng hai người nhanh chóng áp sát nhau. Chu Định Quân thấy được ý chí chiến đấu mạnh mẽ và tinh thần bất khuất trong mắt Dương Khai, Dương Khai nắm chặt tay lại, lại là một trường quyền.

    Nguy rồi! Chu Định Quân thầm giật mình, biết đã trúng quỷ kế của đối phương. Thực lực bản thân tuy rằng cao hơn sư huynh này hai bậc, nhưng luận về kinh nghiệm chiến đấu, y lại không bằng.

    Nhưng dù trúng kế thì đã sao? Chu Định Quân dồn khí Nhược Uyên, không trốn tránh nữa, cùng lúc đó lấy lại uy lực của trường quyền.

    Hai tiếng nhỏ binh binh vang lên, Dương Khai bay tới, thân hình Chu Định Quân vụt qua, rồi đứng lại như cũ, sắc mặt có chút ngưng đọng. Vừa rồi nếu như là một đối thủ cùng đẳng cấp với y ra đòn ấy thì người bay ra kia chắc chắn sẽ là y.

    Người khác có thể không biết hai quyền huyền bí này nhưng mình đã cảm nhận được rõ ràng. Đường quyền của sư huynh này không ngờ lại nhanh hơn y đôi chút, nói cách khác là hắn đánh trúng mình trước, mình mới đánh trúng được hắn.

    Chỉ có điều là quyền của hắn, lực thua xa mình, hơn nữa thân thể mình lại cường tráng, trái lại đối phương gầy gò yếu ớt, sắc mặt xanh xao, rõ ràng ăn uống không đầy đủ, năng lực kháng đòn vốn cũng không ngang bằng cho nên kết quả trước mắt mới như vậy.

    - Dương sư huynh, đa tạ!

    Chu Định Quân tâm lý không mấy thoải mái, bị đối thủ kém mình hai tầng đánh trúng thật không phải là sự tình đáng kiêu ngạo gì. Tuy rằng trận đấu này mình đã thắng nhưng lại không có chút hương vị chiến thắng.

    Bên cạnh có tiếng xì xào bàn tán truyền đến:

    - Người này cho là mình đã thắng rồi sao?

    - Ha ha, chẳng lẽ y lại chưa từng nghe qua đại danh Dương Khai mà đã chạy đến khiêu chiến sao?

    - Đúng là rất thú vị!

    Lông mày Chu Định Quân nhíu lại, y quả thật không hiểu rõ Dương Khai, chỉ có điều thường nghe nhắc tới vị sư huynh này, hôm nay đi ngang qua thấy rất nhiều người vây quanh liền tiến vào tham dự, không nghĩ rằng vận khí lại tốt như vậy, được Dương Khai chọn làm đối thủ.

    Nhưng chẳng lẽ như thế này vẫn chưa phải là thắng sao? Một quyền mình đã đánh bay được sư huynh này, đã có ưu thế áp đảo rồi. Theo quy định tông môn mà xử lý, đối phương nên nhận thua mới phải, bởi vì đã không còn cần thiết phải đánh tiếp nữa rồi.

    - Lại nữa đi!

    Khi y còn đang nghĩ ngợi, Dương Khai đã ngã nhào trên mặt đất không ngờ lại đứng lên, trong mắt chẳng những không có chút nổi giận, mà ngược lại ý chí chiến đấu càng mạnh mẽ hơn, chỉ có điều sau một quyền kia, gương mặt xanh xao đã tái nhợt đi đôi phần.

    Không đợi Chu Định Quân trả lời, Dương Khai bất ngờ lao tới, lúc cách Chu Định Quân chưa đầy ba thước hắn đột nhiên hơi bật ra, hai chân giống như chiếc roi dài quét qua, đánh úp về phía Chu Định Quân.

    Đá ngang! Cùng là đệ tử bậc thấp của Lăng Tiêu các, mỗi người đều tu luyện qua công phu cơ sở, chỉ có điều giờ này khi Dương Khai ra đòn lại đạt được đến trình độ của những đồng môn cao hơn hắn nhiều.

    Hóa ra đòn đá ngang này còn có thể lợi hại như vậy đấy.

    Không đợi mọi người cảm thán, một tiếng binh nhẹ truyền ra, Dương Khai một lần nữa lại bay lên.

    Hai tầng cảnh giới chênh lệch, thân thể tố chất chênh lệch khiến Dương Khai căn bản không thể chống đỡ lại Chu Định Quân. Quyền này của Chu Định Quân đánh vào xương cẳng chân Dương Khai, khi Dương Khai lại đứng lên, bước từng bước có chút khập khễnh, rõ ràng là xương cốt đã bị đả thương.

    - Tiếp nữa đi!

    Dương Khai cắn răng, ánh mắt hừng hực như lửa thiêu.

    - Binh….

    Dương Khai bay ra.

    - Tiếp nữa đi!

    - Binh…

    Dương Khai lại bay ra.

    Đã có người không đành lòng xem nên bỏ đi trước, cũng có người thổn thức không ngừng:

    - Tên Dương Khai này đúng là bản tính quá cố chấp, lần nào khiêu chiến mà không đánh hắn ngất xỉu, hắn tuyệt đối sẽ không từ bỏ ý đồ!

    Lời nói này truyền đến tai Chu Định Quân, trong lòng y chua xót không ngừng, không ngờ đối thủ mà mình khiêu chiến lại là kẻ điên cuồng đến như thế này.

    Dương Khai ước chừng bị đánh bay ra ngoài đến bảy tám lần, hai má sưng to, ngay cả hốc mắt cũng bị tím đen, bước đi lảo đảo, nhìn như gió cũng thổi ngã, tuy nhiên vẫn ngoan cố như bàn thạch, ngã xuống ở đâu sẽ đứng lên ở đó, hô một tiếng rồi lại tiếp tục xông lên về phía trước.

    Cứ lặp lại như vậy, Chu Định Quân rốt cuộc biến sắc:

    - Ngươi điên rồi? Nếu còn chưa nhận thua ngươi sẽ chết đấy!
     
    inthenight and buinhi99 like this.
  3. Lôi Soái

    Lôi Soái And so the legend begin! Đại Boss

    Được thích:
    319,205
    Vũ Luyện Điên Phong
    Tác Giả: Mạc Mặc
    Chương 3: Nam nhân bị đánh bại liên tục một trăm bốn mươi bảy trận

    Nhóm Dịch: Hoa Hướng Dương
    Nguồn: Mê Truyện

    Nhóm dịch: Hoa Hướng Dương

    Các đệ tử Lăng Tiêu các chiến đấu, hàng năm cũng không ít người chết, nhưng Chu Định Quân nhìn về vị sư huynh dũng cảm không chùn bước này, trong lòng không tránh khỏi có chút lo lắng.

    Nếu Chu Định Quân tự đối phó chưa chắc đã đạt được trình độ như vậy, sợ là biết mình không địch lại được mà nhận thua.

    Núi xanh còn đó, lo gì thiếu củi đun, đó là cách xử thế. Không đụng tường không quay đầu lại, đó gọi là kiên trì.

    Thấy bộ dạng thê thảm của Dương Khai, nhưng ý chí chiến đấu ngày càng hừng hực, Chu Định Quân biết không làm cho hắn bất tỉnh thì việc này hôm nay xem như chưa thể kết thúc.

    Nghĩ đến đây, Chu Định Quân vung đao lên kè vào cổ Dương Khai. Khí thế dũng mãnh của Dương Khai dường như biến mất, hai mắt thất thần, cả người mềm nhũn ra, ngã khụy xuống đất.

    Thấy cảnh này, người đứng trên tán cây đại thụ cách đó hơn chục trượng lấy ra quyển sách nhỏ, mở một trang, viết: trận đấu giữa đệ tử thí luyện Dương Khai và đệ tử phổ thông Chu Định Quân, Chu Định Quân thắng.

    Dáng vẻ của người này rất thướt tha, rõ ràng là nử tử, có điều tấm lụa đen che mặt khiến người ta không nhìn rõ dung mạo, nhưng dáng chân mày thanh tú chứng tỏ người này vẫn còn trẻ. Trên cánh tay người này đeo một phiến lá nói lên thân phận của mình: Đệ tử Ám đường của Lăng Tiêu các!

    Ám đường của Lăng Tiêu Các là cơ cấu đặc biệt, thuộc sự quản lý của ba vị trưởng lão trong tông. Đệ tử Ám đường phụ trách ghi chép lại những việc lớn nhỏ trong tông, bao gồm cả những trận quyết đấu thắng thua giữa các đệ tử.

    Cho nên khiêu chiến trong Lăng Tiêu các, không cần phải lo lắng mình thắng rồi mà không được cộng điểm cống hiến, các đệ tử Ám đường ẩn nấp ở những nơi kín đáo sẽ ghi chép lại hết những chiến tích, mỗi tháng tổng kết một lần.

    Nữ tử của Ám dường này sau khi ghi chép toàn bộ thắng thua của trận đấu này, lại lấy ra một quyển sổ nhỏ khác từ bên hông, liếc nhìn một cái, viết: ngày bảy tháng năm năm mười bốn, Kỷ Hòa, trận thứ một trăm bốn mươi bảy, Dương Khai bại!

    Ngoại trừ dòng chữ vừa viết thêm này, phía trên là chi chít những ghi chép về kết quả các trận đấu của Dương Khai, tất cả đều là khi nào, trận thứ bao nhiêu, thua bao nhiêu trận. Kết quả chỉ có một chữ: bại!

    Liên tiếp bị đánh bại một trăm bốn mươi bảy trận, không một trận thắng. Kết quả này có thể nói từ khi Lăng Tiêu các khai tông lập phái đến nay chưa từng có, thành tích này đủ để kinh thiên động địa, quỷ thần kinh hãi, trước sau chưa từng có ai như vậy. Mà người tạo ra thành tích này giờ phút này đang nằm bất động trên mặt đất, chưa biết sinh tử ra sao.

    Dương Khai chưa bao giờ đi khiêu chiến người khác, một trăm bốn mươi bảy trận này đều do người khác đến khiêu chiến hắn. Nói cách khác, cứ năm ngày bị khiêu chiến một lần. Những ngày tháng như vậy đã kéo dài suốt hai năm rồi.

    Nhìn Dương Khai nằm phía dưới, đôi mi thanh tú của Hạ Ngưng Thường nhíu lại, nàng không hiểu vì sao Dương Khai lại kiên trì đến vậy. Đã bị cách chức xuống làm đệ tử thí luyện của Lăng Tiêu các rồi, ngay cả chuyện cơm áo của bản thân cũng là cả một vấn đề, sao hắn còn ở lại Lăng Tiêu các chứ? Nếu rời khỏi đây, cuộc sống của hắn chắc chắn sẽ tốt hơn nhiều. Rốt cuộc trong lòng cậu thiếu niên thân hình gầy gò yếu ớt này cố chấp như thế nào mà khiến hắn bị đánh bại liên tiếp một trăm bốn mươi bảy trận vẫn không chút tức giận.

    Có thể đây là một nam nhân ngu ngốc? Để ý đến Dương Khai cũng là sự trùng hợp ngẫu nhiên. Hạ Ngưng Thường là đệ tử Ám Đường, được giao nhiệm vụ phụ trách khu vực này. Dương Khai mỗi lần bị khiêu chiến, mỗi lần bị đánh ngất xỉu nàng đều chứng kiến. Lần một lần hai thì không có gì, nhưng nhiều lần rồi, Hạ Ngưng Thường bắt đầu chú ý nhiều hơn đến cậu thiếu niên chỉ có Thối Thể tầng ba này.

    Nàng rất muốn biết, với sức lực của hắn, rốt cuộc hắn sẽ kiên trì đến bao giờ mới rời khỏi Lăng Tiêu các. Tư chất như vậy, tốc độ tu luyện như vậy, về cơ bản không thích hợp với giới giang hồ, thế giới người thường mới là chỗ của hắn.

    Mọi người tản dần đi, chỉ còn lại mình Dương Khai mê man trên mặt đất. Người qua kẻ lại, thời gian cứ thế trôi đi.

    Thoắt cái Hạ Ngưng Thường cũng biến mất khỏi tán cây.

    Đến khi Dương Khai tỉnh lại, mặt trời đã lên cao. Toàn thân đau ê ẩm, cố gắng tập tễnh đứng dậy, Dương Khai đưa mắt nhìn một lượt xung quanh, nhận ra vị trí hiện tại của mình không phải chỗ đã bị đánh ngất, mà là phía dưới một tán cây đại thụ mát mẻ gần đó.

    Điều này thật kỳ lạ, chẳng lẽ hôm nay có vị huynh đệ nào tốt bụng đã đưa mình đến đây? Trước nay chưa từng có chuyện này. Dương Khai vò đầu bứt tai, mơ hồ nhớ lại, lúc ý thức còn mông lung có một bóng người thoắt ẩn thoắt hiện trước mặt hắn, nhưng ký ức này thực sự rất mơ hồ, không thể nào nhớ ra là ai.

    Nhưng giữa vị trí hiện tại mình đang đứng và chỗ mình đã hôn mê, có một vết kéo rất rõ rệt, mà dấu vết đó rõ ràng là vết kéo lê người trên mặt đất.

    Đột nhiên hắn cảm thấy phía sau lưng mình một cơn đau đớn, bỏng rát như lửa thiêu truyền tới.

    Dương Khai hơi sửng sốt, chợt giận dữ! Điều này khiến cảm giác biết ơn vị ân nhân bí ẩn đã làm chuyện tốt chợt biến mất trong nháy mắt. Người này chắc chắn đã kéo lê mình tới đây, nếu không làm sao lưng mình bị chà sát đến mức chảy máu được.

    Chi bằng cứ mặc kệ mình nằm đó không quan tâm còn hơn. Dương Khai thầm nghĩ.

    Đang lúc buồn bực, đột nhiên Dương Khai phát hiện dường như tay phải mình đang nắm chặt một vật gì đó. Trong lúc nghi hoặc liền cúi đầu nhìn xuống thì thấy trong tay là một lọ sứ nhỏ được chế tác tinh xảo.

    Đây là cái gì? Lọ sứ này chắc chắn không phải của mình. Trên người Dương Khai chẳng có thứ gì, ngoại trừ bộ y sam đang mặc trên người thì chỉ còn mỗi cái chổi quét rác, làm gì có vật này?

    Trên lọ có dán nhãn, trên nhãn có chữ, Dương Khai nhìn vào đó, miệng thầm thì ra tiếng:

    - Ngưng Huyết Khư Ứ cao!

    Ngưng Huyết Khư Ứ cao, Dương Khai cũng có biết.

    Đây là cao dược trị ngoại thương của Lăng Tiêu các, mặc dù không phải loại tuyệt thế lương dược nhưng có hiệu quả trị liệu rõ rệt. Thông thường mỗi đệ tử Lăng Tiêu các đều có một lọ giắt lưng đề phòng bất trắc. Mà loại thuốc tốt như vậy ở khu hậu cần của Lăng Tiêu các lại bán không rẻ.

    Mười điểm cống hiến tông môn một lọ!

    Dương Khai quét rác cả tháng trời cũng có được bao nhiêu điểm cống hiến đâu? Chính xác chỉ vẻn vẹn có mười điểm, nói cách khác, giá trị của lọ cao dược trên tay bằng một tháng quét rác của Dương Khai.

    Là ai? Giờ khắc này, trong lòng Dương Khai không kìm được cảm động vô cùng, cảm giác đau đớn sau lưng cũng giảm đi nhiều. Gia nhập Lăng Tiêu các ba năm rồi, thời gian ba năm qua, Dương Khai đã quen với việc bạc tình bội nghĩa giữa các đệ tử trong tông môn, quen với việc lòng người thay đổi. Nhưng ngày này giờ này lại có người để lại lọ Ngưng Huyết Khư Ứ cao khi mình bị thương. Điều này khiến Dương Khai vô cùng xúc động.

    Hóa ra, đệ tử tông môn này cũng không hoàn toàn là kẻ bạc nghĩa.

    Có lẽ, một lọ cao dược trị ngoại thương như thế này với người đó mà nói thì chẳng thấm vào đâu, nhưng với Dương Khai lúc này lại là thứ cần thiết nhất.

    Người xưa có câu: Một giọt tri ân, cả đời không quên. Sau này thăng tiến chắc chắn sẽ báo đáp!

    Dương Khai vừa cảm động vừa cố gắng nhớ lại thân ảnh kia nhưng càng lúc càng mơ hồ. Ngược lại một mùi thơm thoảng thoảng nhẹ nhàng quanh quẩn ở chóp mũi, rất lâu mãi không tan.

    - Thì ra thuốc này có mùi thơm sao?

    Dương Khai tức thời phát hiện ra.

    Lấy lại quyết tâm, sửa sang lại y phục, cẩn thận cất lọ thuốc Ngưng Huyết Khư Ứ cao vào trong người, Dương Khai cầm chổi lên tiếp tục công việc quét rác.

    Từ trong ra ngoài đều được quét dọn sạch sẽ, bận rộn đến tận trưa công việc hôm nay mới kết thúc. Dương Khai gắng sức lê cái thân xác vừa mệt vừa đói về phòng.

    Vết thương của trận đánh lúc sáng vẫn chưa được xử lý. Dù chịu đói chịu khát, Dương Khai cũng chỉ có thể chịu đựng, xử lý xong vết thương rồi hẵng tính.

    Cởi bỏ chiếc áo xanh trên người, Dương Khai bưng một chậu nước sạch đến rửa thân mình. Nếu có người gần đó nhìn thấy bộ dạng Dương Khai lúc này, chắc chắn sẽ không khỏi giật mình.

    Thể trạng Dương Khai rất yếu, gầy trơ xương, có thể thấy rõ từng chiếc xương sườn, toàn thân hầu như không có thịt, vậy mà trên cơ thể gầy gò ốm yếu ấy chỗ nào cũng bầm tím, trầy xước, gần như không có chỗ nào lành lặn cả.

    Cứ năm ngày bị khiêu chiến một lần, mỗi lần đều thất bại, mỗi lần đều bị đánh ngất xỉu, vết thương cũ chưa lành đã thêm vết thương mới. Nếu là người khác chắc chắn sẽ không chịu được đau đớn như vậy. Vậy mà Dương Khai chịu được, không những chịu đựng được mà mỗi ngày còn kiên trì quét rác như không hề hấn gì vậy.
     
    inthenight and buinhi99 like this.
  4. Lôi Soái

    Lôi Soái And so the legend begin! Đại Boss

    Được thích:
    319,205
    Vũ Luyện Điên Phong
    Tác Giả: Mạc Mặc
    Chương 4: Hắc Thư

    Nhóm Dịch: Hoa Hướng Dương
    Nguồn: Mê Truyện

    Nhóm dịch: Hoa Hướng Dương

    Sau khi tắm rửa sạch sẽ, Dương Khai mới cầm lọ Ngưng Huyết Khư Ứ cao lên, đưa sát mũi hít nhẹ, phát hiện loại thuốc này quả nhiên có mùi thơm. Mùi hương này khiến tinh thần sảng khoái, hắn ngồi gật gù đắc ý.

    Mở nắp lọ, lấy ra một ít, định bôi lên những chỗ bị thương thì động tác của Dương Khai đột nhiên dừng lại. Hắn vội vàng bưng chén nước tới, nhúng ngón tay dính thuốc vào, cẩn thận quấy đều rồi mới dùng thứ nước thuốc đã pha loãng này xử lý vết thương.

    Mặc dù hiệu quả trị liệu ngoại thương của Ngưng Huyết Khư Ứ cao rất tốt nhưng sợ khi pha loãng như vậy, công dụng sẽ giảm đi nhiều. Nhưng trong tay Dương Khai chỉ có một lọ, đương nhiên phải dùng tiết kiệm một chút.

    Dùng hết một chén thuốc, cuối cùng Dương Khai cũng hoàn tất việc xử lý vết thương. Tuy nhiên, có một điều hắn nghi ngờ là mùi thơm của Ngưng Huyết Khư Ứ cao không giống với mùi thơm lúc trước hắn ngửi được, chẳng những không thơm mà ngược lại còn rất nồng.

    Mặc quần áo chỉnh tề, Dương Khai lấy củ khoai nướng đen sì từ trên bếp xuống ăn, rồi ngả xuống giường ngủ ngon lành.

    Mặt trời chiếu qua từng lỗ thủng trên nóc nhà làm cho căn phòng sáng hơn. Đồ đạc trong phòng đơn giản đến mức tối thiểu, chỉ vẻn vẹn có một cái giường, ngay cả bàn cũng không có. Thậm chí trên giường cũng chỉ có một tấm da hươu nhỏ bằng cái bàn làm chăn và một khối Hắc Thạch vuông vắn để gối đầu. Đó là toàn bộ tài sản của Dương Khai.

    Tấm da hươu là thành quả của một chuyến đi săn, do chính tay hắn lột da làm thành. Mặc dù không dày nhưng cũng đủ cho mùa đông lạnh giá. Còn chiếc gối Hắc Thạch là Dương Khai nhặt được trong một lần rời Lăng Tiêu các đi săn thú ở Hắc Phong Sơn, phía sau Lăng Tiêu các.

    Khối Hắc Thạch này vuông vắn, dài một thước, dày ba chỉ, thoạt nhìn giống một khối đá nhưng sờ vào lại không hẳn như vậy, cũng không nặng giống đá. Dương Khai cũng không biết nó thực sự là gì nữa, dù sao làm gối tốt không gì bằng, vì thế nên không nghĩ ngợi gì nhiều.

    Dương Khai đã dùng chiếc gối Hắc Thạch này hơn một năm qua, cũng không biết có phải là ảo giác không nhưng gối lên nó dễ ngủ hơn nhiều.

    Trong khi ngủ mơ, Dương Khai mơ thấy trận chiến hôm nay, lần lượt bị Chu sư đệ, Chu Định Quân đánh bay ra ngoài, rồi lại lần lượt đứng dậy, nhưng trong lòng lại nhen nhóm ý chí bất khuất kiên cường, khí thế hừng hực trong lồng ngực.

    Giấc mơ lại tiếp tục, nhiệt huyết trong lồng ngực cũng càng lúc càng mãnh liệt. Trong mơ, sắc mặt của Dương Khai đau khổ nhưng thần sắc kiên nghị vô cùng, trong lòng có một cỗ chấp nhất, dù là chân bước sơn đao, thân chìm hỏa hải cũng vui mừng mà không hề sợ hãi.

    Trong giấc mơ, Dương Khai cũng không hề để ý đến chiếc gối Hắc Thạch dưới đầu mình bỗng nhiên phát ra thứ ánh sáng rực rỡ sâu thẳm, Dương Khai càng vui thì ánh sáng đó càng rực rỡ.

    Trong mơ, cuộc gặp gỡ của Dương Khai diễn ra lúc sáng sớm, bị Chu Định Quân đánh nằm sõng soài trên mặt đất. Cho đến lúc đứng dậy lần thứ trăm ngàn thì ý chí bất khuất và kiên trì nhen nhóm trong lòng lập tức bùng nổ mãnh liệt từ trước đến nay chưa từng có, hung hăng quật ngã Chu Định Quân. Chu Định Quân nằm sõng soài dưới đất. Trong nháy mắt, bộ dạng y trở nên mơ hồ, cuối cùng cũng biến thành bộ dạng của chính mình.

    Giờ khắc này, Dương Khai vui vẻ bình tĩnh trở lại, không phải vì đánh bại đối thủ trong mơ mà vì chiến thắng chính mình, chiến thắng chính sự hèn nhát và khuất phục trong chính con người mình.

    Cảm giác thản nhiên lan tỏa, dường như trong thiên hạ không còn sự gì, không còn kẻ nào có thể làm cho mình khuất phục được nữa.

    Trong thực tế, chiếc gối Hắc Thạch dưới đầu Dương Khai phát ra ánh hắc quang, ánh hắc quang này tập trung thành vòng tròn quanh Hắc Thạch, lung linh giữa không trung rồi theo huyệt Bách Hội chui vào trán Dương Khai, trong nháy mắt không thấy gì nữa.

    Cùng lúc đó, một cỗ khí tức hoang dã xưa cũ tỏa ra, giống như sóng biển thủy triều, giận dữ như tuyết lở. Bất cứ người nào khi đứng trước cỗ khí tức này đều trở nên nhỏ bé yếu ớt.

    Dương Khai mở trừng mắt, mồ hôi vã ra khắp người, trong lòng còn đầy sợ hãi.

    Hắn bị cỗ khí tức kia làm thức giấc.

    Định thần lại, Dương Khai cười khan một tiếng. Tự mơ rồi lại tự hù dọa mình, thật sự có chút vô lý. Xoa xoa mặt, nhìn thứ ánh sáng xuyên qua trên nóc nhà để đoán định thời gian, hắn liền cảm thấy chút phiền não. Mình đã ngủ hơn hai canh giờ, trời sắp tối rồi.

    Vội vàng đứng dậy, hất tấm da hươu ra, xếp lại cẩn thận, chỉnh lại chiếc gối Hắc Thạch cho ngay ngắn. Đang định xuống giường, Dương Khai bỗng nhíu mày, quay đầu kinh ngạc nhìn chiếc gối Hắc Thạch.

    Cảm thấy hình như… cảm giác khác lạ.

    Sau khi nghi ngờ, Dương Khai đưa tay cầm chiếc gối Hắc Thạch lên. Thật sự nó không giống như lúc trước nữa. Thứ này đã nhẹ đi rất nhiều.

    Kỳ lạ, một khối đá sao đột nhiên lại trở nên nhẹ như vậy? Dương Khai tiện tay tung tung, và lập tức có chuyện xảy ra.

    Giống như một cuốn sách rất nặng bị ném lên không trung, trang sách xột xoạt mở ra. Dương Khai nghẹn họng nhìn trân trân nhưng lại quên đưa tay ra đón.

    Bộp một tiếng, chiếc gối Hắc Thạch rơi trên mặt đất, Dương Khai vẫn không thể tin được nhìn xuống. Rõ ràng phát hiện ra chiếc gối Hắc Thạch bây giờ giống hệt một cuốn sách đang mở ra trên mặt đất.

    Đây không phải là khối đá sao? Sao đột nhiên lại biến thành cuốn sách?

    Dương Khai đã gối đầu lên chiếc gối Hắc Thạch hơn một năm nay, hình dạng của nó thế nào thì Dương Khai đã quá rõ. Trước kia chưa từng phát hiện nó là một cuốn sách, tại sao hôm nay lại thay đổi chóng mặt đến vậy?

    Rất lâu sau, Dương Khai mới khom lưng nhặt cuốn Hắc Thư lên, trong nháy mắt lúc chạm vào, Dương Khai cảm giác trong người có một dòng huyết mạch chảy qua.

    Cẩn trọng lật từng trang ra xem, Dương Khai không thể không thừa nhận chiếc gối Hắc Thạch thật sự là một quyển sách, bìa sách bằng da, bìa và trang sách đều rất dày. Nhưng điều khiến người ta không nói nên lời là trên cuốn Hắc Thư này không có lấy một chữ, hoàn toàn trống không. Hơn nữa Dương Khai cũng không biết những trang sách này làm từ chất liệu gì, khẽ lấy tay xé nhưng không rách.

    Nó thật sự có ý nghĩ gì, mình đã gối lên nó hơn một năm, không ngờ đến hôm nay mới biết được diện mạo thật của nó.

    Nhưng một cuốn Hắc Thư không chữ như vậy thì có ích gì? Dương Khai lật tới lật lui nhưng không thu hoạch được gì.

    Ma xui quỷ khiến thế nào, Dương Khai mở trang đầu tiên, dồn sức mở to hai mắt nhìn chằm chằm vào trang sách không chữ.

    Một lát sau, Dương Khai phát hiện rõ ràng trang sách trước mắt có chút thay đổi. Ngừng một lát, cỗ khí tức hoang dã trong giấc mơ vừa rồi lại một lần nữa xuất hiện, một hàng chữ to thiếp vàng chậm chậm hiện lên trước mắt Dương Khai.

    - Dĩ huyết vi dẫn, Kim Thân hàng lâm, thần công bất thành, kim thân bất diệt!

    Cỗ khí tức này hướng thẳng vào trong tim, Dương Khai đóng mạnh cuốn Hắc Thư, tay chân không ngừng run rẩy. Hít mấy hơi thật sâu, lúc này Dương Khai mới bình tĩnh lại được.

    Rốt cuộc cuốn Hắc Thư này chứa đựng bí mật gì, Dương Khai cũng không biết. Dương Khai chỉ biết là thứ mình nhặt được ở Hắc Phong Sơn này, chắc là có lai lịch quan trọng gì đó.

    Suy nghĩ một lúc lâu Dương Khai mới mở cuốn Hắc Thư ra lần nữa. Lúc này chỉ cần liếc mắt một cái đã thấy hàng chữ thiếp vàng đó trên trang thứ nhất.

    Thì ra… không phải là mơ!

    Rồi những dòng chữ khác cũng lần lượt hiện ra.

    - Ngạo Cốt Kim Thân, bá giả hoành lan, bất khuất chi hồn, phương năng hàng chi!

    Tám hàng ba mươi hai chữ trong một trang sách, làm cho người ta có cảm giác như trên trời dưới đất, duy ngã độc tôn, giống như những dòng chữ kia cũng tràn đầy khí phách!!!
     
    inthenight, bachcusy and buinhi99 like this.
  5. Lôi Soái

    Lôi Soái And so the legend begin! Đại Boss

    Được thích:
    319,205
    Vũ Luyện Điên Phong
    Tác Giả: Mạc Mặc
    Chương 5: Ngạo Cốt Kim Thân

    Nhóm Dịch: Hoa Hướng Dương
    Nguồn: Mê Truyện

    Nhóm dịch: Hoa Hướng Dương

    Ý nghĩa của ba mươi hai chữ này rất dễ lí giải, Dương Khai đương nhiên hiểu.

    Nhưng nguồn gốc của Hắc Thư không rõ ràng, cũng làm cho Dương Khai có chút kiêng dè, ngộ nhỡ đây là cạm bẫy gì đó thì sao? Nghĩ đến đây, Dương Khai lại cười mỉa một hồi. Hiện tại mình chẳng qua chỉ là một đệ tử thí luyện của Lăng Tiêu các, ai lại lãng phí tâm tư đối phó với mình chứ?

    Nhưng dựa vào ý nghĩa mặt chữ ẩn đằng sau mấy hàng chữ thì thấy sở dĩ chiếc gối Hắc Thạch có thể biến thành Hắc Thư, e rằng có liên quan đến giấc mơ đó của mình hôm nay.

    Mình đã gối lên nó hơn một năm cũng không hề có thay đổi gì, hôm nay lại biến thành Hắc Thư, hẳn là có liên quan đến việc chuyển biến với tâm cảnh trong giấc mơ của mình.

    Chính vì sự chuyển biến của mình mới dẫn đến sự thay đổi của chiếc gối Hắc Thạch.

    Nếu mình đã thúc đẩy sự xuất hiện của Hắc Thư, vậy Hắc Thư này chính là ứng với mình mà xuất hiện! Mình chính là chủ nhân của cuốn Hắc Thư này!

    Vừa nghĩ đến đây, Dương Khai không chần chừ nữa. Chữ trên Hắc Thư viết rõ ràng là muốn mình lấy máu làm dẫn. Trong lòng muốn thử xem sao nên Dương Khai đưa tay vào miệng, hung hăng cắn, sau đó đưa ngón tay đến trang đầu tiên của Hắc Thư.

    Máu tươi nhỏ giọt rơi xuống. Lúc đầu vẫn không có động tĩnh gì. Thời gian trôi đi, trên trang Hắc Thư, từng tầng từng tầng hào quang màu đen bắt đầu tỏa ra. Cơ thể của Dương Khai vốn không tốt, hôm nay lại bị thương, sau một phen giày vò hì hơi có cảm giác hoa mắt chóng mặt.

    Nhưng Dương Khai cắn răng chịu đựng, máu tươi vẫn đang chảy, hào quang trên trang sách cũng càng ngày càng thịnh.

    Thời gian kéo dài chừng một chén trà, Dương Khai suýt chút nữa thì xỉu ra đất, trang sách mới có sự thay đổi rõ ràng. Hào quang màu đen dâng lên lay động một hồi rồi lại thu lại, nhưng ở vị trí chính giữa trang sách lại xuất hiện một vòng xoáy nhỏ.

    Ngay sau đó, trong vòng xoáy hiện ra một chút kim quang. Dương Khai cố gắng giữ cho đầu óc tỉnh táo, nhìn chăm chăm vào động tĩnh trước mắt.

    Trong vòng xoáy màu đen, một vật tròn sáng bóng, kim quang lập lòe từ từ nhô lên.

    Dương Khai kinh hãi, trong trang sách này quả thật là có thứ gì đó. Tuy lúc quyết định lấy máu, Dương Khai cũng có chút kì vọng, nhưng không ngờ là có thể thành công thật.

    Nhưng lúc này, tất cả trước mắt đều nói rõ ba mươi hai chữ trên trang sách không phải là giả.

    Tích huyết vi dẫn, Kim Thân hàng lâm!

    Rốt cuộc Kim Thân là cái gì? Gương mặt tái nhợt của Dương Khai tràn đầy kì vọng.

    Lát sau, khi vật tròn sáng bóng kia hoàn toàn hiện ra trước mắt Dương Khai, Dương Khai không khỏi nuốt nước bọt. Dù hắn có tưởng tượng phong phú thế nào đi chăng nữa, cũng không ngờ Kim Thân lại có hình dạng như vậy.

    Đây là một bộ xương khô màu vàng kim cao chỉ chừng nửa thước, mà vật tròn sáng bóng xuất hiện lúc trước là cái đầu của bộ xương này. Bộ xương khô màu vàng cứ như vậy lơ lửng ở trên trang Hắc Thư, khoanh chân mà ngồi, rõ ràng là tư thế ngồi thiền. Mỗi khúc xương của nó đều tỏa ra ánh sáng màu vàng, chiếu vào căn phòng nhỏ của Dương Khai khiến nó trở nên bừng sáng rực rỡ.

    Vòng xoáy màu đen trên trang Hắc Thư dần dần biết mất, hết thảy quay về bình thường.

    Dương Khai thấy sự xuất hiện ly kỳ của bộ xương khô màu vàng, nhất thời cũng không biết phải làm thế nào mới đúng. Trên trang sách chỉ nói làm thế nào để Kim Thân xuất hiện, chứ không nói sau khi xuất hiện nên xử lý như thế nào.

    Nhìn rồi lại nhìn, Dương Khai lập tức cảm thấy có gì đó không đúng. Rõ ràng là bộ xương khô màu vàng trước mặt không có mắt nhưng Dương Khai lại cảm thấy nó dường như đang đánh giá mình, rõ ràng nó cũng không có mồm, nhưng lại như đang cười nhạo mình yếu đuối.

    Nhận ra điều này, Dương Khai giận dữ hướng về bộ xương khô màu vàng mà nắm lấy.

    Một bộ xương khô hèn mọn, lại dám lớn lối như vậy!

    Nào ngờ hắn vừa mới động thủ, bộ xương khô màu vàng liền nghênh diện bay tới, trực tiếp xuyên qua tay của Dương Khai, khắc một chỗ trên ngực hắn.

    Đây là một cảnh tượng cực kì kinh hãi, một bộ xương khô đâm vào người Dương Khai. Ngay sau đó kim quang mạnh lên, bộ xương khô màu vàng trực tiếp hóa thành từng điểm sáng, xâm nhập vào các lỗ chân lông trên toàn bộ tứ chi bách hài của Dương Khai.

    Trong chốc lát, toàn thân đau đớn. Cảm giác đau đớn này không phải là đau đớn bình thường, mà là cơn đau đến từ sâu trong xương tủy! Dương Khai kêu lên thảm thiết rồi ngã thẳng xuống đất, cả thân co quắp như con tôm, co rút từng đợt.

    Trong khoảnh khắc này, xương cốt toàn thân đều như vỡ vụn. Dương Khai ngay đến sức lực cử động một ngón tay cũng không có. Đây không phải là ảo giác, nếu Dương Khai có thể nhìn thấy bên trong, thì có thể nhìn thấy xương cốt của mình đã hoàn toàn bị vỡ vụn. Nhưng bên cạnh mỗi phần xương vỡ vụn ấy, đều có một tầng ánh sáng màu vàng bao bọc, không ngừng tu bổ cho mỗi phần xương đã vụn. Nhưng tốc độ tu bổ kém xa tốc độ phá hủy, vừa hoàn thành tu bổ, lại liền bị dập phá.

    Xương cốt của con người bao lấy tủy bên trong, trong xương tủy có dây thần kinh, bất kể sự đụng chạm nào dù rất nhỏ đều có thể mang đến tổn thương nghiêm trọng. Có thể tưởng tượng được, giờ phút này, Dương Khai cảm thấy đau đớn biết bao.

    Không phải trên người hắn không một khúc xương nào đứt gãy, mà toàn thân từ trên xuống dưới không một khúc xương nào là nguyên vẹn cả.

    Nếu là người khác, cho dù thực lực có cao hơn Dương Khai gấp trăm lần, giờ phút này e rằng cũng đã hôn mê, nhưng Dương Khai không vậy. Ngược lại, đau đớn mãnh liệt lại làm đầu óc hắn tỉnh táo hơn. Cái giá phải trả đó là phải chịu sự đau đớn lớn hơn gấp trăm lần.

    Tiếng kêu cực kì bi thảm từ trong phòng nhỏ truyền ra, các đệ tử Lăng Tiêu các đang đi lại cách đó không xa hoảng sợ hết hồn, vội vàng chạy tán loạn.

    Bên trong tối om, Dương Khai dường như cảm ứng được một điều, một điều do Kim Thân mang đến: tiêu diệt ý thức của Dương Khai, chiếm lấy thân xác này!

    Dương Khai nào chịu đồng ý? Dù cho không cách nào nhúc nhích, cũng cố gắng duy trì ý thức tỉnh táo, tuyệt không để Kim Thân chiếm lĩnh thân thể. Kim Thân cũng không hề sợ hãi, lần lượt phá nát xương cốt của Dương Khai, tra tấn thần kinh của hắn, làm cho hắn ngất đi.

    Một là Ngạo Cốt Kim Thân, một là linh hồn không chịu khuất phục, ai thắng ai thua, chưa đến giây phút cuối cùng thì căn bản không cách nào nhìn ra.

    Dương Khai biết, thời khắc này liên quan đến sự sống chết thật sự, không giống với những lần tỷ thí khiêu chiến với các sư huynh đệ trong tông môn. Nếu không vượt qua được thì trên đời này cũng không còn sự tồn tại của Dương Khai nữa. Cho nên nhất định phải vượt qua, cho dù đau đớn như thế nào cũng phải cố gắng chịu đựng.

    Ý thức của Dương Khai và sức phá hoại của Kim Thân, giữa hai bên diễn ra một trận chiến đấu gian khổ, mà chiến trường chính là thân thể Dương Khai. Kẻ tới người qua, đôi bên hoàn toàn không lui bước, tuyệt không nhượng bộ.

    Thời gian trôi qua, Dương Khai bất ngờ phát hiện cơn đau không thể nào chịu được đó lại từ từ giảm bớt, thần kinh không khỏi chấn động, hăng hái hẳn lên.

    Điều này cũng khó trách, sau khi Kim Thân phá hủy xương cốt của Dương Khai lại từ từ tu bổ. Trong quá trình phá đi rồi tu bổ lại đã khiến cho thân thể của Dương Khai có đầy đủ nhân tố của Kim Thân. Xương cốt của Dương Khai càng ngày càng mạnh mẽ, mà năng lượng của Kim Thân lại càng ngày càng yếu. So sánh đôi bên, đau đớn tự nhiên giảm đi rất nhiều. Một khi Kim Thân hoàn toàn dung nhập vào nội thể Dương Khai, trận chiến kia sẽ kết thúc.

    Cán cân chiến thắng dần dần cũng nghiêng về phía Dương Khai, cơn đau không cách nào chịu đựng được từ từ chuyển thành có thể chịu được, lại chuyển thành cơn ngứa ngáy khó chịu, rồi lại chuyển thành sung sướng vô cùng. Loại cảm giác đó như là đột nhiên được khai thông, khiến cho hàng tỉ lỗ chân lông khắp người đều như không kìm được mà nở ra thư giãn.

    Nhận thấy được trong cơ thể, Kim Thân còn có một tia chống đối, Dương Khai tức giận mắng một tiếng. Tinh thần hăng hái trong ý thức đã dồn ép nó xuống.

    Cơ thể cuối cùng bình thường lại.

    Bên tai dường như vang lên tiếng thở dài. Trong tiếng cảm thán này chứa đựng một sự thanh thản, còn có một chút như trọng trách.
     
    inthenight, bachcusy and buinhi99 like this.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 1)