FULL  Huyền Huyễn Vô Tận Đan Điền - Hoành Tảo Thiên Nhai

Thảo luận trong 'Huyền Ảo - Dị Giới' bắt đầu bởi Lôi Soái, 24/2/19.

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.
  1. Lôi Soái

    Lôi Soái And so the legend begin! Đại Boss

    Được thích:
    225,876
    Vô Tận Đan Điền
    Tác giả: Hoành Tảo Thiên Nhai
    Chương 3631: Thiên Đạo hóa hình (1)

    Dịch:
    Nguồn: Truyen.org

    Trước đó bọn hắn cảm thấy đối nghịch Thiên Đạo là lấy trứng chọi đá, chỉ là bị ép mới đáp ứng, giờ phút này biết, chỉ sợ thật có khả năng hoàn thành!

    Làm được sự tình mà mấy ngàn kỷ nguyên qua, tất cả Đại Đế đều không hoàn thành được!

    Hô!

    Thời điểm đám người khí tức như lô, từng cái ý chí chiến đấu sục sôi, không gian trước mắt vặn vẹo, một thân ảnh xinh đẹp chậm rãi đi ra.

    Đạm Đài Lăng Nguyệt!

    Nàng và Thiên Đạo thôn phệ xong bản nguyên còn dư lại đi tới.

    Thời khắc này, nàng lần nữa khôi phục lạnh lùng như ban đầu ở Thiên Địa Lục Đạo, tựa như một vị tiên tử chân chính, băng thanh ngọc khiết, không cho phép kẻ khác khinh nhờn, tùy thời có thể tung bay mà đi.

    - Thế nào?

    Thấy nàng về, Nhiếp Vân nhìn sang.

    Mặc dù hắn có thể từ trong cơ thể đối phương cảm nhận được lực lượng vô cùng vô tận, nhưng lại không biết cùng Thiên Đạo tranh đoạt, cuối cùng tình huống như thế nào.

    - Ta tranh đoạt đại khái hai thành bản nguyên!

    Đạm Đài Lăng Nguyệt nói.

    - Hai thành?

    Nhiếp Vân nhíu mày một cái:

    - Ta cũng tranh đoạt đại khái hai thành, nói như vậy, Thiên Đạo tranh đoạt đại khái sáu thành... Phần thắng của chúng ta còn không lớn!

    Bởi vì Thần giới bản nguyên mất đi hạch tâm, đã sớm tán dật, kỷ nguyên này bắt đầu ức vạn năm thời gian, thì có tiếp cận một nửa bị Thiên Đạo thôn phệ, Nhiếp Vân cùng Đạm Đài Lăng Nguyệt có thể ở cuối cùng đoạt lại bốn thành, đã tính cực kỳ nghịch thiên.

    Dù sao, Thiên Đạo cường đại như thế, cùng bọn hắn tranh đoạt, cũng chỉ đoạt hai mươi phần trăm còn dư lại, tám mươi phần trăm đều bị hai người chia cắt.

    Thiên Đạo khống chế Thần giới, lại cướp đi sáu mươi phần trăm bản nguyên, cùng đối phương chiến đấu, phần thắng cũng không phải rất lớn.

    Bất quá, coi như không lớn, vẫn phải chiến một trận!

    - Thiên Đạo bởi vì không có thành hình, tốc độ hấp thu bản nguyên không có nhanh như các ngươi, mới ở cuối cùng để cho các ngươi cướp đi nhiều như vậy! Không thành hình, là ưu thế của nó, không cách nào tổn thương, đương nhiên cũng là khuyết điểm, không cách nào di động đào tẩu, ta xem không bằng hiện tại liền động thủ, một khi chờ nó kéo một đoạn thời gian, triệt để luyện hóa bản nguyên, ngưng tụ thành hình, muốn thắng sẽ càng khó khăn!

    Thần Nông Đại Đế nói ra ý nghĩ của mình.

    - Không sai, tốt nhất hiện tại liền động thủ! Miễn cho đêm dài lắm mộng!

    Nhiếp Vân cũng gật đầu, đang muốn nói tiếp, an bài phương án chiến đấu, chỉ thấy Đạm Đài Lăng Nguyệt ngưng trọng nhìn qua.

    - Nhiếp Vân, ta có một biện pháp, có lẽ có thể thành công!

    - Biện pháp gì?

    Nhiếp Vân nhìn qua.

    - Ta là Thiên Đạo sư, có được năng lực hóa thân Thiên Đạo, hiện tại thôn phệ Thần giới bản nguyên, đã trở nên cực kỳ phù hợp với Thần giới, nếu để cho ta hóa thân Thiên Đạo mà nói... Có lẽ có thể bức Thiên Đạo nguyên bản ra, chém giết nó...

    Đạm Đài Lăng Nguyệt chậm rãi nói.

    - Không được!

    Nàng lời còn chưa nói hết, liền bị Nhiếp Vân cắt ngang:

    - Ngươi đã hóa thân qua Thiên Đạo một lần, ta không thể lại mất đi ngươi! Lần này, vận mệnh phải khống chế ở trong tay chúng ta!

    Hai mắt Nhiếp Vân kiên định, mang theo kiên quyết không thể lay động.

    - Ta...

    Nhìn thấy đôi mắt của thiếu niên, trong lòng Đạm Đài Lăng Nguyệt mềm nhũn, lập tức hiểu được.

    Thời điểm ở Thiên Địa Lục Đạo, nàng vì cứu vớt thương sinh hóa thân Thiên Đạo, mặc dù cứu được thế nhân, nhưng thiếu niên lại như bị điên, không ăn không uống không ngủ không nghỉ ngồi ở trên ngọn núi ba vạn năm, thật vất vả phục sinh, chẳng lẽ còn muốn để hắn như vậy?

    - Ta sẽ không để cho ngươi rời đi, vô luận khó khăn như thế nào, chúng ta cùng nhau đối mặt, muốn chết... cùng chết, muốn sống, cùng sống!

    Nhẹ nhàng nắm tay của thê tử, Nhiếp Vân kiên định nói.

    - Được, ta đáp ứng!

    Hốc mắt của Đạm Đài Lăng Nguyệt đỏ lên, nhẹ gật đầu.

    Nàng biết, nếu như nàng thực giống như trước đây không chào mà đi, hóa thân Thiên Đạo, thiếu niên này nhất định sẽ không tha thứ nàng, nhất định sẽ lâm vào điên dại không cách nào tự kiềm chế.

    Đã như thế, còn không bằng đồng sinh cộng tử!

    - Kỳ thật không cần phiền toái như vậy!

    Thời điểm trong lòng hai người làm ra quyết định, cùng nhau đối mặt, Thần Nông Đại Đế đột nhiên mở miệng.

    - Ân? Chẳng lẽ tiền bối có biện pháp gì tốt?

    Nhiếp Vân nhìn qua.

    - Hoàn toàn chính xác có một biện pháp tốt!

    Con mắt của Thần Nông Đại Đế lóe lên:

    - Trong cơ thể Nhiếp Vân hình thành giới vực hoàn mỹ, đã là một Thần giới mới, trong đó cũng có thể hình thành Thiên Đạo, duy trì trật tự! Nếu như dùng Thiên Đạo này đến thôn phệ Thiên Đạo Thần giới, có thể thành công hay không?

    - Cái này...

    Nhiếp Vân sững sờ, nhãn tình lập tức sáng lên.

    Đúng, hắn lĩnh ngộ ba ngàn Đại Đạo, không chỉ nắm giữ một thế giới, còn là một vị Thiên Đạo sư, Luân Hồi sư... ở trên Thiên Đạo lý giải, cũng không kém Đạm Đài Lăng Nguyệt chút nào.

    - Trước ở thế giới của ta, làm ra một Thiên Đạo duy trì trật tự!

    Nghĩ đến điểm này, Nhiếp Vân cười ha ha một tiếng.

    Thế giới nạp vật của hắn, mặc dù định chế quy tắc, lại không có Thiên Đạo, hắn là chưởng khống giả, muốn xác lập một cái, vô cùng đơn giản.

    Hiện tại chỉ là nghĩ biện pháp tìm kiếm nhân tuyển thích hợp!

    Ầm ầm!

    Đang suy tư, đến cùng người nào có thể làm, thiên địa một trận oanh minh, màn đen xuất hiện, rất nhiều Đế thú, Đế Huyền chạy trốn lần nữa lao đến.

    - Thiên Đạo cũng biết thời gian không đợi người, thế mà đi đầu phát động công kích!

    Nhìn thấy vô số Đế thú như con kiến vọt tới, Thần Nông Đại Đế nhíu mày.

    - Bày trận, mọi người liên hợp lại cùng nhau, cùng bọn hắn liều mạng!

    Biết hạo kiếp cuối cùng rốt cuộc đến, Hiên Viên Đại Đế hét dài một tiếng, tập trung các Đại Đế ở chung một chỗ, la lên một tiếng.

    - Cuối cùng quyết chiến, ngươi không chết thì ta vong!

    - Muốn sống sót, muốn sống đến càng nhiều kỷ nguyên, chỉ có thể ra sức đánh cược một lần!

    - Các huynh đệ tỷ muội, mỗi kỷ nguyên kết thúc, chúng ta đều sẽ chật vật ẩn núp khắp nơi, hôm nay, ta không ẩn núp, ta muốn quang minh chính đại chiến đấu!

    - Dù chết, cũng phải lưu lại hành khúc huy hoàng!

    Từng tiếng gầm thét vang lên.

    Trước đó rất nhiều Đại Đế nội tâm còn do dự, nhìn thấy cảnh tượng như vậy, hỏa diễm trong cơ thể đều bốc cháy lên.

    Bọn hắn biết, hiện tại đã không có đường lui, chỉ có tiến lên, mới có thể sống sót!

    - Lưu lại hành khúc? Ta sẽ thành toàn các ngươi, để toàn bộ các ngươi tử vong!

    Rất nhiều Đại Đế thiêu đốt chiến ý, ngay thời điểm song phương sắp đối mặt, đại chiến hết sức căng thẳng, một thanh âm không chứa tình cảm vang lên, nương theo thanh âm, rất nhiều Đế thú trước đó cuồng mãnh vọt tới đều ngừng lại, giống như cung kính đợi người nào đó.​
     
  2. Lôi Soái

    Lôi Soái And so the legend begin! Đại Boss

    Được thích:
    225,876
    Vô Tận Đan Điền
    Tác giả: Hoành Tảo Thiên Nhai
    Chương 3632: Thiên Đạo hóa hình (2)

    Dịch:
    Nguồn: Truyen.org

    - Thiên Đạo ngưng tụ thành hình?

    Nghe được thanh âm, nhìn thấy cử động của Đế thú cùng Đế Huyền, Thần Nông Đại Đế cùng Nhiếp Vân liếc mắt nhìn nhau, không khỏi giật mình.

    Mới vừa nói qua, ưu thế của Thiên Đạo là vô hình vô chất, muốn thương tổn nó rất khó, nhưng nó muốn thương tổn mọi người, ngoại trừ hạo kiếp, thì không có thủ đoạn khác, tình huống như vậy, tổng thể mà nói, đám người còn có chiếm hữu ưu thế nhất định, dù sao mặc dù Thần giới mênh mông, nhưng vẫn có phạm vi, chỉ cần đến bên ngoài Thần giới chiến đấu, Thiên Đạo có mạnh hơn cũng không có khả năng buông xuống ý niệm, hạo kiếp cũng không đả thương được ai.

    Chỉ cần diệt những Đế thú này, chẳng khác nào cho Thiên Đạo tổn thương nặng nhất!

    Chiến đấu cũng tương đương thắng lợi hơn phân nửa!

    Nhưng một khi Thiên Đạo ngưng tụ thành hình, loại phương thức chiến đấu này liền không thể sử dụng!

    Ngưng tụ thành hình, tương đương với có ý chí như Nhân loại, linh hoạt cơ động, lại thêm nó một người có thể mượn nhờ lực lượng toàn bộ Thần giới, thực lực mạnh, chỉ sợ Nhiếp Vân cũng khó mà chống lại!

    Dù sao, Nhiếp Vân chỉ luyện hóa hai mươi phần trăm bản nguyên, mà đối phương lại luyện hóa sáu mươi phần trăm!

    Mặc dù Nhiếp Vân thôn phệ không ít Đại Đế, nhưng những Đại Đế này đều là Thần giới đản sinh... so với Thần giới mênh mông mà nói, không đáng giá nhắc tới!

    Lúc đầu đám người dự định thừa thắng xông lên, trực tiếp ở thời điểm Thiên Đạo chưa thành hình ngăn cản, hiện tại xem ra... Đã không còn kịp rồi!

    Mặc dù không biết nó dùng phương pháp gì, nhưng có thể nói chuyện, có thể làm cho những Đế thú này dừng bước lại cung kính đứng thẳng, nói rõ... nó khẳng định đã thành hình!

    Cô cô cô cô!

    Quả nhiên, hai người lo lắng mới xuất hiện, phía trước vô số Đế thú, một bóng người chậm rãi ngưng tụ thành hình.

    Là bộ dáng một cô gái, khuôn mặt rất xa lạ, chưa bao giờ thấy qua.

    - Ca ca, đây là một trong các nữ tử lúc trước Đế Huyền bắt đi hiến tế!

    Thanh âm của Nhiếp Đồng đột nhiên truyền tới.

    - Bắt đi hiến tế? Chẳng lẽ... Đế Huyền tìm kiếm linh hồn tinh khiết, mục đích là vì hội tụ vật dẫn cho Thiên Đạo?

    Trong lòng Nhiếp Vân lộp bộp, rốt cuộc minh bạch.

    Thiên Đạo muốn hóa thành nhân thể, tất nhiên cần vật dẫn, cái này giống như lúc trước cường giả Thiên Địa Lục Đạo muốn đi vào Phù Thiên đại lục vậy.

    Người linh hồn tinh khiết, vừa vặn có thể tiếp nhận loại lực lượng này.

    Trước đó vẫn cho rằng, Đế Huyền tìm người linh hồn tinh khiết, hiến tế Thiên Đạo, là vì thu hoạch tín nhiệm của nó, bây giờ mới biết, ngay lúc đó nàng đã đầu phục Thiên Đạo, thay nó tìm vật dẫn thích hợp!

    - Đáng giận, lúc trước nên không lưu tình chém giết nàng!

    Nhiếp Vân xiết chặt nắm đấm.

    Nếu như lúc trước trực tiếp chém giết Đế Huyền, sẽ không phiền toái như vậy.

    Chỉ tiếc, không có nếu như, xem như là hắn, cũng không thể thay đổi lịch sử.

    - Nhiếp Vân, ta đã cho ngươi cơ hội, để ngươi quy hàng, ngươi không đáp ứng, hiện tại... không có cơ hội!

    Bóng người xuất hiện, lạnh lùng nhìn về phía Nhiếp Vân, trong mắt băng lãnh âm hàn, không có chút tình cảm nào.

    - Đừng nói nhảm, muốn chiến, vậy liền đánh đi!

    Biết chiến đấu không cách nào tránh khỏi, Nhiếp Vân lười nói nhảm với đối phương, hí dài một tiếng, vọt tới Thiên Đạo.

    Ầm ầm!

    Người còn chưa tới trước mặt, Thánh Sơn liền bay ra, thẳng tắp đập tới.

    - Giết hết tất cả bọn hắn cho ta!

    Thiên Đạo lạnh lùng nhìn qua, phân phó Đế Huyền cùng Đế thú một tiếng, tay lật bàn một cái, lập tức đón đánh Thánh Sơn.

    Tê lạp! Tê lạp!

    Thiên địa vỡ vụn, hai người lập tức chiến đấu.

    - Toàn đều chết đi cho ta!

    Người mạnh nhất của thế lực song phương chiến đấu, người phía sau cũng không ngừng, Đế Huyền đi đầu lao đến, đánh tới đám người Hiên Viên Đại Đế.

    Bất quá còn chưa tới trước mặt, bóng người lóe lên, một bóng hình xinh đẹp ngăn ở phía trước.

    - Đối thủ của ngươi là ta!

    Đạm Đài Lăng Nguyệt nhìn chằm chằm người đã từng là sư phụ trước mắt, lạnh lùng nói.

    - Không sai, cánh cứng cáp rồi, vậy để ta xem một chút, ngươi đến cùng có thực lực gì...

    Thấy nàng ngăn trở, Đế Huyền hí dài một tiếng, lập tức chiến đấu chung một chỗ.

    Phía dưới Đế thú cùng đám người Hiên Viên Đại Đế chiến đấu, cũng đã bắt đầu.

    Ầm ầm ầm ầm ầm!

    Mỗi một lần đối công, đều có vô số Đế thú vẫn lạc, đồng thời cũng không ít Đại Đế tử vong.

    Chiến đấu là tàn khốc, chân chính bắt đầu, ai cũng không dám bảo đảm có thể nhất định sống sót.

    - Giết, giết!

    Nhiếp Đồng không có cùng những người khác liên hợp, mà lao vào trong đám Đế thú, từng bước một tiến về phía trước, chỗ kiếm mang đến, từng Đế thú không ngừng vẫn lạc.

    Giờ phút này hắn tựa như một cỗ máy thu hoạch tính mạng, đi cũng không nhanh, xuất kiếm cũng không nhanh, nhưng chẳng biết tại sao, chỗ hắn đến, Đế thú không ngừng tử vong.

    Mấy người Hiên Viên Đại Đế, Phổ Thiên Đại Đế cũng xông vào trong đám Đế thú, Hiên Viên kiếm huy sái, chỗ kiếm mang đến Đế thú nhao nhao tử vong!

    Đương nhiên, nổi bật nhất vẫn là nhóm Đại Đế sống nhiều kỷ nguyên, dù nhóm người này chỉ khoảng mười người, nhưng mỗi một lần xuất thủ đều có chí ít mấy chục con Đế thú vẫn lạc, tốc độ chém giết so với mấy trăm Đại Đế mà nói còn nhanh hơn không ít!

    Song phương liều chết giao chiến, bên Nhiếp Vân cũng cùng Thiên Đạo đại chiến.

    Rầm rầm rầm!

    Thánh Sơn ở trên tay hắn không ngừng vung vẩy, lực lượng như phong bạo đánh tới, Thiên Đạo lạnh lùng đứng tại chỗ, nhìn thiếu niên trước mắt, phảng phất như nhìn một con sâu kiến.

    - Cút ngay!

    Gầm nhẹ một tiếng, ngón tay bỗng nhiên gảy tới.

    Bành!

    Thánh Sơn cùng ngón tay của nàng đụng một cái, không gian lập tức xé rách, một cỗ lực lượng hùng hậu tuôn ra, dọc theo Thánh Sơn rót vào trong cơ thể Nhiếp Vân.

    Tê lạp!

    Cỗ lực lượng này mang theo lực lượng xé rách cường đại, Nhiếp Vân chỉ cảm thấy toàn thân đau đớn, cả người sắp muốn nổ tung.

    Phốc!

    Cuồng phun máu tươi.

    Vẫn như cũ một chiêu!

    Không nghĩ tới hắn trở nên mạnh như vậy, ở trước mặt đối phương, vẫn như cũ một chiêu cũng không kiên trì nổi.

    - Đáng giận!

    Nhiếp Vân nhíu mày, lực lượng trong cơ thể xoay chuyển, hoàn toàn khôi phục.

    - Ta có được toàn bộ Thần giới làm hậu thuẫn, lại luyện hóa sáu mươi phần trăm Thần giới bản nguyên, ngươi căn bản không phải là đối thủ!

    Thiên Đạo cười lạnh, lần nữa điểm tới.

    Bành!

    Nhiếp Vân bay ngược ra, máu tươi vung vẩy.

    Mặc dù hắn không cách nào chiến thắng Thiên Đạo, nhưng Thiên Đạo muốn giết

    hắn, cũng không dễ dàng như vậy.

    - Chẳng lẽ một mực bị động bị đánh?

    Con mắt của Nhiếp Vân đỏ tươi.

    Chiến đấu ngay từ đầu hắn liền bị động bị đánh, chẳng lẽ lần này chống lại phải lấy thất bại kết thúc?​
     
  3. Lôi Soái

    Lôi Soái And so the legend begin! Đại Boss

    Được thích:
    225,876
    Vô Tận Đan Điền
    Tác giả: Hoành Tảo Thiên Nhai
    Chương 3633: 100 châu

    Dịch:
    Nguồn: Truyen.org

    - Không thể!

    Cắn răng, bỗng nhiên bàn tay của Nhiếp Vân trảo một cái.

    Ầm ầm!

    Thi thể Đế thú tử vong ở phía dưới bị hắn thu vào thế giới nạp vật.

    Giờ phút này đã chết tiếp cận ngàn con Đế thú.

    Những gia hỏa to lớn này vừa tiến vào thế giới nạp vật, trong nháy mắt nổ tung, hóa thành năng lượng.

    Cô cô cô cô cô cô!

    Một trận oanh minh kịch liệt, thực lực của Nhiếp Vân bỗng nhiên tăng lên.

    35 châu!

    36 châu!

    40 châu!

    Thời gian nháy mắt, thực lực đạt đến 40 châu!

    Bất quá, còn chưa đủ!

    Hô!

    Thân ảnh nhoáng một cái, thuấn di rời đi, thời gian nháy mắt xuất hiện ở trong đám Đế thú, Thánh Sơn bỗng nhiên nện xuống!

    Không gian giam cầm của Thiên Đạo hữu dụng với những Đại Đế khác, nhưng đối với Nhiếp Vân có được thế giới nạp vật mà nói, hoàn toàn không có hiệu quả.

    Không gian chi lực của thế giới nạp vật lan tràn, có thể nhẹ nhõm đi địa phương hắn muốn đi.

    Ầm ầm!

    Thánh Sơn rơi xuống, Đế thú lập tức chết một mảng lớn, lại có hơn ngàn con, tinh thần khẽ động, thu hơn ngàn con Đế thú này vào thế giới nạp vật, sau một khắc lại xuất hiện ở chỗ Đế thú dày đặc khác.

    - Ngươi muốn chết!

    Thiên Đạo không nghĩ tới Nhiếp Vân đang cùng nàng chiến đấu, loại xoay người bỏ chạy, hơn nữa tàn nhẫn như vậy, vừa ra tay liền diệt sát vô số Đế thú, tức giận đến oa oa gọi bậy.

    Vội vàng đuổi tới.

    Bất quá, Nhiếp Vân căn bản không chính diện chiến đấu với nàng, một khi thuấn di, tất nhiên xuất hiện ở trong đám Đế thú, vừa ra tay nhiều nhất hơn ngàn con, ít nhất mấy trăm con bị nện thành bánh thịt.

    Chỉ mấy tức, nguyên bản gần mười ngàn Đế thú đã tổn thất hơn phân nửa, cơ hồ tất cả thi thể đều tiến vào thế giới nạp vật.

    Rầm rầm rầm!

    Có những Đế thú này bổ sung lực lượng, lực lượng của Nhiếp Vân nhanh chóng tăng trưởng, rất nhanh đã đột phá 50 châu!

    60 châu!

    70 châu!

    100 châu!

    Thời gian nháy mắt, phạm vi của thế giới nạp vật đến được phạm vi một trăm châu.

    Mà thực lực của hắn, so với vừa rồi cũng tăng lên chí ít gấp mười lần.

    Bất quá, đạt tới phạm vi một trăm châu, thế giới nạp vật bắt đầu xuất hiện không ổn định, cảm thấy không có kiên cố như trước đó.

    - Địa phương càng lớn, càng khó khống chế, xem ra thực cần một Thiên Đạo duy trì thế giới nạp vật...

    Nhiếp Vân cũng rõ ràng chuyện gì xảy ra.

    Coi như hắn làm chưởng khống giả, năng lực chưởng khống rất mạnh, có thể một lời để thế giới sinh, một lời để thế giới diệt, nhưng cái thế giới này thực sự quá lớn, không có Thiên Đạo trói buộc, vẫn như cũ xuất hiện chưa vững chắc.

    So sánh thế giới với nhà cao tầng, Thiên Đạo chính là khung xương xuyên qua trong đó, diện tích nhà càng lớn, càng không kiên cố, không có khung xương mà nói, rất dễ dàng sụp đổ.

    Bất quá, nếu như làm tốt khung xương, liền có thể tránh loại tình huống này.

    - Nhưng... Tìm ai làm Thiên Đạo của ta? Nguyệt Nhi tuyệt đối là nhân tuyển tốt nhất, nhưng... khẳng định không được!

    Một khi Đạm Đài Lăng Nguyệt trở thành Thiên Đạo, sẽ mất đi bản thân, đây là hắn không nguyện ý thấy.

    - Đúng rồi, ta cũng là Thiên Đạo sư, ta có thể tự mình tiến tới a?

    Linh quang lóe lên, Nhiếp Vân nở nụ cười.

    Chỉ nghĩ để cho người khác làm Thiên Đạo, lại quên bản thân.

    Hắn là Thiên Đạo sư, lý giải đối với thế giới nạp vật, so với bất luận kẻ nào đều cao minh hơn, đổi lại ai cũng không bằng hắn đến phù hợp nhất, thực tế nhất!

    Chỉ bất quá... hóa thân Thiên Đạo, chẳng khác nào biến thành quy tắc, biến mất ở trong thế giới.

    Cùng Đạm Đài Lăng Nguyệt hóa thân Thiên Đạo không có khác nhau chút nào.

    Bất quá, Nhiếp Vân có biện pháp khác.

    - Nhất Khí Hóa Tam Thanh!

    Tinh thần khẽ động, ba Nhiếp Vân đồng thời xuất hiện ở trước mặt.

    Mặc dù bây giờ thực lực đạt đến chư thiên đỉnh phong nhất, nhưng tuyệt chiêu Nhất Khí Hóa Tam Thanh còn có thể sử dụng, đồng dạng có thể biến hóa ra ba Nhiếp Vân thực lực giống nhau như đúc.

    - Hóa thân Thiên Đạo!

    Một cái phân thân trong nháy mắt tiến vào thế giới nạp vật, biến thành Thiên Đạo.

    Bởi vì bản thân hắn là chưởng khống giả, biến thành Thiên Đạo thực sự quá đơn giản, không có bất kỳ khó khăn gì.

    - Ân? Cái này...

    Phân thân biến thành Thiên Đạo, linh hồn của Nhiếp Vân phảng phất như toàn bộ dung nạp vào thế giới, mỗi một tấc bùn đất, mỗi một phần không khí của thế giới đều ở trong chưởng khống của hắn.

    - Cái này... là năng lực của Thiên Đạo?

    Chấn kinh tại nguyên chỗ, Nhiếp Vân có chút không dám tin tưởng.

    Thế giới nạp vật là hắn sáng tạo, hắn muốn hủy diệt liền có thể hủy diệt, muốn sinh ra liền có thể sinh ra, có thể khống chế toàn bộ thế giới, nhưng loại năng lực chúa tể cao cao tại thượng này, giống như Thiên Đạo là hoàn toàn khác biệt.

    Trong nháy mắt phân thân biến thành Thiên Đạo, thật giống như chính hắn biến thành thế giới nạp vật, hắn chính là thế giới nạp vật, thế giới nạp vật chính là hắn, cả hai không cách nào chia cắt.

    - Ta đã biết, sở dĩ ta bồi dưỡng Đại Đế, cần không ngừng thôn phệ năng lượng, mà Thần giới lại không cần!

    Nhiếp Vân nhẹ nhàng cười một tiếng.

    Trước đó hắn liền kỳ quái, thế giới nạp vật bồi dưỡng Đại Đế, sẽ để cho toàn bộ thế giới rớt cấp, mà Thần giới sẽ không xuất hiện loại tình huống này.

    Thì ra là thế!

    - Câu thông!

    Hóa thân Thiên Đạo, Nhiếp Vân cảm ứng được một cánh cửa khổng lồ, mặc dù không biết kết nối chỗ nào, lại biết, tất cả năng lượng, linh khí duy trì Thần giới vận chuyển, đều từ trong này tiến vào.

    Soạt!

    Câu thông cánh cửa này, một cỗ năng lượng cường đại trong nháy mắt thấm nhuần toàn thân, để cả người hắn đạt được tinh hoa, trong chốc lát, cơ bắp, linh hồn thân thể một lần nữa gây dựng lại, cải biến hình thái, trở nên càng thêm cường đại, càng có lực lượng.

    Mà bản nguyên chi lực trong cơ thể hắn, cũng đang nhanh chóng bổ sung, tăng lớn thật nhanh.

    Nếu như nói trước đó bản nguyên của hắn chỉ là hài nhi, sau khi thôn phệ hai mươi phần trăm Thần giới bản nguyên, biến thành hài tử ba bốn tuổi, mà bây giờ, mỗi một cái hô hấp đều có thể từ sau môn hộ hấp thu lực lượng vô cùng vô tận tưới nhuần bản nguyên, hài tử ba bốn tuổi, mắt trần có thể thấy được tăng lớn.

    Năm sáu tuổi!

    Bảy tám tuổi!

    Mười mấy tuổi!

    Không đến năm cái hô hấp đã đạt tới cấp bậc thanh niên, hùng tráng hữu lực.

    - Chết!

    Đúng lúc này, Thiên Đạo đã vọt tới trước mặt, ngón tay nhập lại làm kiếm, thẳng tắp đâm đến ngực Nhiếp Vân.

    - Nhiếp Vân...

    - Cẩn thận!

    Nhiếp Vân không ngừng giết chóc, để những Đại Đế khác dễ dàng không ít, luân phiên công kích, rất nhiều Đế thú cũng diệt không sai biệt lắm, đúng lúc này nhìn thấy một màn kia, từng cái vội vàng hô lên.​
     
  4. Lôi Soái

    Lôi Soái And so the legend begin! Đại Boss

    Được thích:
    225,876
    Vô Tận Đan Điền
    Tác giả: Hoành Tảo Thiên Nhai
    Chương 3634: Vĩnh hằng (kết thúc)

    Dịch:
    Nguồn: Truyen.org

    Coi như bọn hắn giết sạch rồi Đế thú, nhưng chỉ cần Nhiếp Vân bại, vẫn như cũ toàn bộ phải chết!

    Thiên Đạo không có khả năng cho phép bọn hắn sống sót!

    Bởi vậy, bọn họ chiến đấu chỉ là phụ trợ, Nhiếp Vân chiến đấu mới chính thức quyết định thành bại.

    Vừa rồi Nhiếp Vân luân phiên bị đánh không có sức đánh trả, đám người đều thấy được, hiện tại ngay cả chạy trốn cũng không trốn, chẳng lẽ một phen tâm huyết, lần nữa hóa thành bọt nước?

    - Nhiếp Vân, ngươi nhất định phải thành công... Ta đã thành công, chỉ nhìn ngươi...

    Đạm Đài Lăng Nguyệt ở một bên cũng nhìn lấy trên không trung, mặt mũi tràn đầy lo lắng.

    Thời khắc này Đế Huyền bay ở trên không trung, lại không có bộ dáng mỹ lệ làm rung động lòng người trước đó, mà biến trở về bản thể Tổn Tâm thú, làm rất nhiều Đại Đế không ngừng nôn mửa.

    Đối với vị sư phụ này, nàng vẫn không hạ sát thủ được, cuối cùng chỉ có thể huỷ bỏ tu vi.

    Không có tu vi, nàng không còn cách nào duy trì hình tượng thiên hạ đệ nhất mỹ nhân, chỉ còn lại có bản thể.

    Hơn nữa, toàn bộ kinh mạch vỡ vụn, Thần Nông Đại Đế tự mình xuất thủ, cũng không thể để cho nàng khôi phục!

    - Nguyên lai đây là chỗ giáp nhau của Thần giới bản nguyên!

    Cảm nhận được bổn nguyên trưởng thành, Nhiếp Vân rốt cuộc minh bạch, cánh cửa này là cái gì.

    Mặc dù Thần giới bản nguyên có thể cung cấp năng lượng liên tục không ngừng duy trì Thần giới vận chuyển, nhưng bởi vì địa phương này sau khi phân thân của hắn biến thành Thiên Đạo, cùng thế giới dung hợp lại, trong lúc vô tình triệt để kết nối.

    Nói cách khác, từ nay về sau, vô luận nhận tổn thương bao lớn, dù bản nguyên bị hao tổn, chỉ cần hắn nguyện ý, một cái ý niệm là có thể thông qua hấp thu lực lượng bên trong môn hộ, triệt để phục hồi như cũ!

    Toàn bộ Thần giới đã không ai có thể để hắn thụ thương, để hắn kiêng kỵ!

    Hô!

    Nhiếp Vân mở to mắt, trùng hợp nhìn thấy ngón tay của Thiên Đạo đâm vào trước mắt.

    Phốc!

    Ngón tay chỉ ở trên lồng ngực của hắn, ngay cả da cũng không phá.

    - Cái này chính là lực lượng của ngươi? Cũng chả có gì đặc biệt nha!

    Nhiếp Vân cười cười.

    - Cái này... Điều đó không có khả năng? Ta có được sáu mươi phần trăm bản nguyên, có được Thần giới làm hậu thuẫn, ngươi làm sao có thể mạnh hơn ta...

    Thiên Đạo không nghĩ tới một kích toàn lực, ngay cả da của đối phương cũng không rách, con ngươi co rụt lại, điên cuồng rống lên, từng chiêu không ngừng điên cuồng công kích Nhiếp Vân.

    Bành bành bành bành!

    Từng chiêu tuyệt mệnh rơi vào trên người Nhiếp Vân.

    Nữ tử do Thiên Đạo hóa thân điên cuồng công kích, giống như tình lữ cãi nhau, đánh vào trên người Nhiếp Vân không có sinh ra hiệu quả mảy may.

    - Cái này...

    - Sao có thể?

    - Ta không nhìn lầm chứ...

    Tất cả mọi người phát mộng.

    Ngay cả Đạm Đài Lăng Nguyệt cũng không ngừng nháy mắt, giống như choáng váng.

    Vừa rồi Nhiếp Vân còn bị đánh đến liên tục chạy trốn, phản kháng cũng không phản kháng được, làm sao hiện tại trở nên mạnh như vậy?

    Tùy ý đối phương đánh vào người, cũng không có việc gì?

    - Chơi chán chưa?

    Mặc cho đối phương liên tục đánh mấy lần, Nhiếp Vân rốt cục xác định thực lực của mình, đã không phải là Thiên Đạo trước mắt này có thể chống lại, nhíu mày.

    Trở tay đánh tới.

    Ba!

    Thiên Đạo ngay cả phản kháng cũng không có, bay rớt ra ngoài.

    - Không... Không có khả năng!

    Thiên Đạo điên rồi.

    Nàng là Thiên Đạo, trong vô số kỷ nguyên là Thiên Đạo cường đại nhất, làm sao có thể ngay cả một nhân loại cũng không tiếp nổi?

    - Không có gì không có khả năng, cuộc sống của ngươi đến đây chấm dứt!

    Nhiếp Vân cũng không nhiều lời, bàn tay nhấn xuống.

    Ầm ầm!

    Thiên Đạo ở trong hoảng sợ hóa thành tro tàn.

    - Chữa trị Thần giới!

    Ngón tay của Nhiếp Vân điểm một cái, một cỗ bản nguyên chi khí nồng nặc phun ra, Thần giới bởi vì chiến đấu mà phá toái, mấy hơi thở qua đi, trở nên giống như trước kia, mặc dù sinh linh tử vong chín mươi phần trăm trở lên, nhưng chỉ cần Thần giới vẫn còn, sớm muộn cũng có thể triệt để khôi phục lại.

    - Ta là Thiên Đạo!

    Chữa trị Thần giới xong, Nhiếp Vân lần nữa hừ nhẹ, Nhất Khí Hóa Tam Thanh biến thành một phân thân khác, lập tức nổ tung, biến thành Thiên Đạo mới của Thần giới.

    Trong nháy mắt, Thần giới cũng hoàn mỹ nằm ở trong tay hắn.

    Ba năm sau.

    Thần giới lần nữa khôi phục rầm rộ như dĩ vãng, rất nhiều Đại Đế bình an ở chung, không cần lo lắng bởi vì kỷ nguyên kết thúc mà tử vong nữa.

    - Nhiếp Vân, ngày mai sẽ là hôn lễ của Nhiếp Đồng cùng Linh Tú Đại Đế, ngươi định đưa lễ vật gì?

    Đạm Đài Lăng Nguyệt cười nói.

    - Đưa lễ vật gì? Ta đã suy nghĩ kỹ, mơ ước lớn nhất của hắn chính là mở một Kiếm Đạo tông môn, ta ở Thần giới cùng thế giới nạp vật đều thành lập Kiếm Thần môn, hắn là tông sư khai phái, về sau tất cả mọi người muốn học kiếm pháp, đều sẽ nghe hắn truyền thụ!

    Nhiếp Vân nói.

    Thời gian ba năm, Nhiếp Vân chuyển vô số sinh linh Thần giới vào thế giới nạp vật, thời gian gia tốc, trong thế giới nạp vật cũng biến thành phồn hoa, giống như Thần giới, có vô số sinh linh.

    Mà Nhiếp Vân tương đương một người nắm trong tay hai Thần giới.

    Là chưởng khống giả vô địch chân chính.

    - Xin lỗi, ta cuối cùng không có dũng khí giết nàng...

    Nghe được Nhiếp Vân quyết định, Đạm Đài Lăng Nguyệt cười cười, đột nhiên nghĩ tới một sự kiện, thần sắc ảm đạm.

    - Tu vi phế hết, nàng cũng đã nhận được báo ứng lớn nhất! Chỉ là... tội cho Tình Si Đạo Tôn!

    Nhiếp Vân lắc đầu.

    Đạm Đài Lăng Nguyệt cuối cùng không có giết Đế Huyền, Nhiếp Vân cũng lười động thủ, bất quá tu vi của nàng bị phế, biến trở về bản thể, không bao giờ còn có thể biến thành thiên hạ đệ nhất mỹ nữ, vốn cho rằng nàng sẽ tự sinh tự diệt, ai ngờ Tình Si Đạo Tôn đến.

    Khẩn cầu Nhiếp Vân đưa nàng cho bản thân.

    Nhiếp Vân gật đầu đáp ứng.

    Thế là Tình Si Đạo Tôn mang theo Tổn Tâm thú phiêu nhiên mà đi.

    Xem ra, hắn rốt cục khắc phục Tâm Ma, thực hiện lời thề không rời không bỏ!

    Chỉ bất quá, kết quả này... Đối với hắn có chút tàn nhẫn.

    - Đúng rồi Nhiếp Vân, ngươi nói thời điểm chiến đấu với Thiên Đạo, phân thân biến thành Thiên Đạo, đột nhiên cảm ngộ đến một cánh cửa khổng lồ, có thể từ đó hấp thu bản nguyên chi lực cho Thần giới? Kia rốt cuộc là địa phương nào? Chẳng lẽ bên ngoài Thần giới, còn có thế giới khác?

    Lạc Khuynh Thành ở một bên nhịn không được hỏi.

    Lúc này Bích Lạc tiên tử cùng Lạc Khuynh Thành, bụng đều phồng lên, không cần nhìn, cũng biết đã hoài thai.

    Thời gian ba năm, Nhiếp Vân triệt để buông ra khúc mắc, chuẩn bị đón hài tử chào đời.

    Nghe nói như thế, Nhiếp Vân ngẩng đầu nhìn về phía bầu trời, trong ánh mắt của hắn tựa hồ xuất hiện một cánh cửa khổng lồ, mà đằng sau môn hộ, rốt cuộc là cái gì, chỉ có hắn tự mình biết.

    Từ khi câu thông cánh cửa kia, Thần giới cùng thế giới nạp vật liên tục không ngừng, coi như hậu nhân người người đều thành Đại Đế, cũng không cần dựa vào hủy diệt thế giới để duy trì!

    Lúc trước sở dĩ Thần giới sẽ bị tiêu diệt, là bởi vì bản nguyên không ai khống chế, chỉ có thể bị động hấp thu lực lượng, không có khả năng tồn tại vĩnh hằng! Giờ phút này Thần giới cùng thế giới nạp vật biến thành hai phân thân của hắn, muốn hấp thu như thế nào liền hấp thu như thế đấy, lực lượng liên tục không ngừng, sẽ không hủy diệt nữa, biến thành vĩnh hằng chân chính.

    - Thế giới bên ngoài? Có lẽ có, cũng có lẽ... không có!

    Nhiếp Vân cười nói.

    (Hết trọn bộ)​
     
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 1, Guests: 0)

  1. thaothanhmac