↑ ↓

 [Huyền Huyễn - Dị giới] Võ Lâm Dị Giới - C7

Thảo luận trong 'Truyện sáng tác' bắt đầu bởi M.E_, 22/2/16.

  1. M.E_

    M.E_ Thành viên kích hoạt

    Được thích:
    181
    Chương 5 : Biến dị​
    Đột phá đến Hậu Thiên cảnh khiến Hắc Thiên vô cùng ngạc nhiên và bối rối, hắn không biết nguyên nhân tại sao ăn phải một chưởng của Tả Chí trưởng lão là Tiên Thiên tam trọng thiên mà lại không chết, không chỉ vậy còn có cơ hội đột phá lên đến Hậu Thiên cảnh là điều vô cùng bí ẩn.
    - Hiện tại ta chưa có khả năng đánh nhau với các người, nhưng các người coi như xong rồi. Ta sẽ giết kẻ nào làm lăng mạ ta và mẫu thân ta.
    Đôi mắt đầy âm độc nham hiểm của Hắc Thiên vẫn không thay đổi mà thì thầm nói.
    - Hiện tại ta là Hậu Thiên cảnh, có thể đã đả thông được đan điền và vận chuyện chân lực đi khắp cơ thể. Ta cần phải tìm hiểu nguyên nhân từ trước đến nay không thể tu luyện được, tuyệt đối sẽ là bí mật của mình ta.
    Nói xong Hắc Thiên ngồi thiền, tư thế nghiêm nghị từ từ bước vào trạng thái hôn mê vận chuyển luồng chân lực khắp cơ thể, bỗng nhiên huyết mạch không ngừng hút luồng chân lực từ đan điền phát ra khi tiếp xúc với máu không còn một giọt.
    - Đây…là sao ?
    Hắc Thiên hoảng sợ la hét. Một điều mà hắn không thể nào tưởng tượng được, huyết mạch của hắn có điều vô cùng thần bí khi chân lực vận chuyển vào trong máu thì bị hút cạn đến nỗi không còn một luồng khí nào thoát ra ngoài, đây chắc chắn chính là lý do hắn không thể tu luyện được. Từ xưa đến nay huyết mạch của võ giả không thể nào có khả năng hấp thu được chân lực trừ khi vận chuyển để luồng chân lực ngấm vào máu mới có khả năng, nhưng Hắc Thiên thì khác dòng huyết mạch của hắn lại tự động hút hết toàn bộ chân lực của bản thân khi đan điền thả ra luồng chân lực.
    - Haizz, vậy chẳng lẽ ta lại không thể tu luyện được nữa sao. Có lẽ Hậu Thiên cảnh là cảnh giới cuối cùng của ta rồi.
    Hắc Thiên buồn bã mà nói.
    - Cha ơi, ngươi tại sao lại bỏ rơi ta và mẹ ta. Chỉ vì ta mang dòng huyết mạch rác rưởi của ngươi nên không thể trở thành võ giả mà mẹ ta hằng mong muốn, thật sự ngươi muốn ta làm gì đây ?
    Hắc Thiên không ngừng chỉ trích cha của hắn.
    Cơ thể Hắc Thiên không ngừng nóng lên, giống như đang ngâm mình trong nước sôi hơn ngàn độ.
    - Cái gì thế này, sao nóng thế ?
    Hắc Thiên điên cuồng hét lớn cơ thể hắn ngày càng đỏ hơn, không ngừng điên cuồng lăn qua lăn lại nhưng vẫn không thể thay đổi được gì.
    - Nóng quá !!!!!
    Tiếng gào càng ngày càng to hơn, Hắc Thiên cũng không thể chịu nỗi thêm được.
    Làn da Hắc Thiên như da rắn lột ra một bộ da mới, không chỉ vậy thân thể của hắn cũng thay đổi thành một con quái vật toàn thân màu đen có cặp sừng giống thần thú chân long trong truyền thuyết nhưng đây lại là một con quái vật loại giữa người và vật. Khí thế Hắc Thiên tỏa ra mọi nơi khiến nhiều yêu thú phải hoảng sợ không ngừng chạy toán loạn.
    Sau một thời gian trôi qua Hắc Thiên cũng đã trở lại hình dáng nhân loại ban đầu nhưng cánh tay phải vẫn bị biến dạng, làn da cứng như hắc thiết vẫn không thay đổi.
    - Không thể…nào ta không phải sẽ trở thành dị tộc chứ ?, không được ta không được mất bình tĩnh cần phải tĩnh tâm tìm cách giải quyết.
    Hắc Thiên kinh hãi từ từ lấy lại bĩnh tĩnh.
    Nhắm đôi mắt lại, từ từ vận chuyển chân lực trong cơ thể lần nữa. Lần này hắn không khờ dại chuyển chân lực đến huyết mạch chắc chắn sẽ bị hút nữa nên vì vậy hắn truyền qua làn da đến canh tay phải nhưng vẫn không có ích lợi gì.
    - Thật không ngờ, ta lại là con trai của quái vật.
    Hắc Thiên lắc đầu mà nói.
    Sau một hồi hắn có nhiều ý tưởng. Nếu như dùng cánh tay phải đánh vào tảng đó to lớn đằng trước mà không vận chuyển chân lực thì sẽ ra sao. Hắc Thiên chạy thật nhanh lên phía tảng đá to đằng trước, không dùng một chút chân lực dùng tay phải biến dị đấm mạnh vào tảng đá đó.
    - Bùm !!!
    Tảng đá trong khoảng khắc ngắn ngủi đã nổ tung thành nhiều đá vụn nhỏ bay tứ tung.
    - Thật không ngờ bàn tay này lại có sức mạnh khủng khiếp đến như vậy, nếu như gặp phải cao thủ Tiên Thiên cảnh cũng có sức đánh trả lại.
    - Hiện tại cứ để như vậy, sau này ta sẽ đi truyền cách chữa trị sau.
    Hắc Thiên suy nghĩ thật kỹ lưởng sau đó cũng bắt đầu tiến bước khởi hành lịch lãm đến Yêu Thú sơn mạch
    Yêu Thú sơn mạch là khu rừng biết bao nguy hiểm cùng nhiều binh đoàn toán cướp ẩn nấp tại đây để tìm kiếm những con mồi béo bỡ. Nằm dưới chân núi Thiên Phong sơn, một ngọn núi cao đồ sộ nhất Địa Chi triều nên ánh nắng trong Yêu Thú sơn mạch vô cùng mỏng manh. Ngoài ra nơi đây cũng tồn tại vô số loại yêu thú hắc tà những chiêu thức mà nhân loại không thể nào đỡ nỗi khi phải đối đầu trừ khi cảnh giới trên Địa Vương mới may ra có thể thêm vài phần an toàn nhưng điều lại khó có thể. Địa Vương cảnh ở Địa Chi triều chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay, từ võ giả tu luyện mà muốn thành vương dưới đất chẳng khác gì từ cá chép hóa thành rồng bay trên trời. Không biết bao nhiêu người đã phải mắc kẹt lại cảnh giới Tiên Thiên cảnh tam trọng thiên đỉnh phong vẫn không có cơ hội để thành vương. Mỗi cảnh giới có những khó khăn khác nhau. Luyện Thể cảnh chỉ tăng thêm sức mạnh cơ bắp và tăng cường thể chất, Hậu Thiên cảnh vận dụng được trong chân lực truyền khắp cơ thể làm tăng thêm sức mạnh của mỗi đòn đánh. Tiên Thiên cảnh có thể khiến chân lực thoát ra ngoài cơ thể, tạo nên những đòn đánh võ kỹ từ xa giống như Kim Quang chưởng của Tả Chí trưởng lão, Địa Vương cảnh là cảnh giới từ một võ giả bình thường phá vỡ quy luật nhân quả trở thành vương của mặt đất. Dưới mặt đất chính Địa Vương cảnh là bất bại nhưng khi từ Địa Vương cảnh đột phá đến Nhập Tiên cảnh thì khác, Nhập Tiên cảnh là cảnh giới giúp người võ giả nhân loại thoát khỏi sự kiểm soát của thiên địa và vòng luân hồi, một bước thành tiên có phép thuật vô biên nhưng không phải là bất tử. Tiên vẫn có thể chết như hơn vạn năm không tu luyện hoặc bị diệt sát huyết nhục và linh hồn.
     
    muthanhnam and Lôi like this.
  2. M.E_

    M.E_ Thành viên kích hoạt

    Được thích:
    181
    Chương 6 : Lịch lãm
    Trong chuyến lịch lãm của Hắc Thiên mục đích của hắn ngao du, đi đến Yêu Thú sơn mạch để khổ tu và tìm kiếm cách để biến lại nguyên hình.
    Trước Yêu Thú sơn mạch là một thị trấn nhỏ, đây là nơi tụ tập mọi dong binh đoàn, các thợ săn và người tìm kiếm linh thảo nên vì vậy nhiều gia tộc cả Địa Chi triều thường đến đây mua dược liệu và yêu đan cho các thiếu niên xuất chúng gia tộc, gia tộc hắn cũng thường xuyên đến đây mua về để "vỗ béo" thiên tài Tả Khang. Tên Tả Khang này là tên ngạo mạn chẳng coi ai ra gì, tên này thường xuyên sỉ nhục mẫu thân và tổ tiên của Hắc Thiên nên vì vậy hắn còn ghét tên này còn hơn tên trẻ trâu Tả Chí Huề.
    Đến Thú Vực trấn hắn cũng không gấp gáp bước vào cửa khẩu của Yêu Thú sơn mạch, tìm quán tửu lầu để cho vào đồ vào bụng sau đó thuê phòng trọ đến nghỉ ngơi đến sáng mai bắt đầu bước vào Yêu Thú sơn mạch cũng không trễ.
    Trong khoảng thời gian này, Hắc Thiên cũng thường xuyên tu luyện. Từ khi thân hình của hắn bị biến dị đến giờ thì máu huyết của hắn cũng không còn hấp thu chân lực mà hắn phát ra nữa, vậy từ xưa đến nay huyết mạch trong người hắn đã hấp thu một lượng chân lực rất lớn để làm gì ? Một câu hỏi suốt ngày vẫn trong đầu hắn. Chỉ có thể biết đó là một bí ẩn.
    Sáng sớm hôm sau.....
    - Cuộc hành trình lịch lãm. Bắt đầu !!!
    Hắc Thiên lớn tiếng hét to trước cổng vào của Yêu Thú sơn mạch, nhiều tên dong binh đoàn cũng ngạc nhiên nhìn hắn.
    Đi được nửa ngày Hắc Thiên cũng cảm thấy mệt mỏi, từ nãy đến giờ hắn đi bộ rất lâu mà chẳng thấy một bóng yêu thú và linh dược. Chẳng lẽ chỗ này đã bị tuyệt chủng ?
    Trong đầu không ngừng suy diễn nhiều nghi vấn khiến mình càng cảm thấy bối rối hơn thôi thì bỏ qua tìm kiếm một lát xem sao.
    Phía xa xa có một tiếng va chạm của kim loại chỉ cần nghe cũng đủ biết chính là có đánh nhau Hắc Thiên tò mò chạy về phía trước. Trước đó là một con gấu đen mực thân hình cao cũng khoảng bằng cây cổ thụ ngàn năm, chắc chắn đây chính là yêu thú,đang chiến đấu với con gấu to lớn đó là một dong binh đoàn trên người mặc bộ áo giáp có ghi Hồng.
    - Tiểu thư, người hãy lui đi con Hắc Hùng Sơn này cứ để cho bọn ta.
    Một tên thị vệ thân hình to lớn da ngâm đen và rất cường tráng kia nói với một nữ tử mặc bộ y phục lục bảo da trắng mịn như tuyết, đồi núi cao đồ sộ với đường cao tuyệt mỹ không khác gì viên kim cương hoàn hảo. Đây chính là tiên nữ giáng trần chăng ?
    Hắc Thiên ngắm nhìn nữ tử này ngơ ngác không biết diễn tả bằng từ ngữ như thế nào, từ xưa đến nay hắn rất ít khi ngắm nhìn nữ nhi nhưng lần này đúng là mở mang kiến thức.
    - Haizz, con gấu chết tiệt kia khí tức cũng mạnh mẽ lắm có thể là đã là Tiên Thiên cảnh cũng không chừng còn ta thì chỉ mới bước vào Hậu Thiên cảnh nhất trọng thiên sao mà sánh chẳng khác gì trứng chọi đá.
    Hắc Thiên lắc đầu hắn cũng muốn ra sức hỗ trợ đám thị vệ kia nhưng có vẻ đó là một điều xa vời, đành phải dập tắt ý định. Bỗng nhiên từ trong đầu hắn xuất hiện nhiều ý định mới hơn, hôm bữa hắn bị biến dị cánh tay phải đã thử vận sức lực bình thường có thể phá hủy một tảng đá khủng lồ mà không hề vận dụng chân lực, thử nếu vận dụng xuất quyền vào con gấu đen này sẽ ra sao. Đây chính là một ý tưởng đầy táo bạo và nguy hiểm.
    - Thôi kệ, liều mạng vậy.
    Hắc Thiên lắc lắc đầu mà cười sau đó xông thẳng vào con gấu đen kia.
    Mọi người bình tĩnh giữ vững đội hình, chúng ta sẵn sàng hi sinh mặc dù không đánh bại được con Hắc Hùng Sơn chết tiệt này thì ít nhất cũng bảo vệ được tiểu thư.
    Cả đám thị vệ không ngừng hét lớn, liều mạng mà lao vào con Hắc Hùng Sơn kia.
    - Ầm !!!
    Một tiếng chấn động oanh liệt khiến mọi người phải kinh ngạc, con Hắc Hùng Sơn kia bị đẩy lùi ra xa cả chục mét. Đây là sao, không lẽ mọi người đều bị hoa mắt sao ? Con Hắc Hùng Sơn kia cũng ít nhất là tam cảnh tiến hóa có thể so sánh với một Tiên Thiên cảnh sao lại có thể dễ dàng bị đánh bại đến như vậy, chẳng lẽ là Địa Vương cảnh ?
    - Grừ.........
    Con Hắc Hùng Sơn hét lớn điên cuồng lao tới tấn công Hắc Thiên
    - We we, ta chỉ muốn thử sức mạnh một chút thôi mà có cần làm gì căng đến hay không vậy ? Có gì ta bồi thường tiền thuốc men cho ngươi nha.
    Câu nói của Hắc Thiên làm nhiều tên thị vệ gần đó ngơ ngẩn, tên này chẳng lẽ bị khùng rồi sao còn dám khiêu khích con Hắc Hùng Sơn kia. Mặc dù yêu thú tam cảnh biến hóa không thể nói được nhưng chúng là yêu thú tam trọng ít nhất cũng sinh ra linh trí và hiểu tiếng người. Hắc Hùng Sơn kia nghe được Hắc Thiên cố ý khiêu khích nó càng làm nó không ngừng điên loạn lao thẳng tới Hắc Thiên tấn công. Bỗng nhiên từ trong đám người đó có một tiếng cười nghe rất êm diệu, là giọng cười của nữ tử xinh đẹp kia.
    - Ha ha, không ngờ ngươi cũng có khiếu hài hước đấy a.
    Nữ tử nhìn hắn với ánh mắt đầy kinh ngạc mà nói.
    - Haizz, chỉ vì ngươi ép ta thôi đấy nhé con gấu chết tiệt kia. Hãy xem đây tuyệt kỹ bí gia truyền của ta, cú đấm siêu nghiêm túc !!!! (Bắt chước OPM trong Anime :), nhằm cho truyện càng thú vị hơn mong mọi người đừng để ý.)
    Hắc Thiên vận dụng chân lực trong đan điền tụ tập vào cánh tay đấm thẳng con Hắc Hùng Sơn.
    - Ầm !!!
    Tiếng chấn động này khiến khắp nơi bị chấn động khủng khiếp đẩy lui nhiều người xung quanh chỉ có những võ giả thì mới có thể đứng vững, mạnh mẽ hơn đợt trước rất nhiều. Chỉ thấy xung quanh bụi bay mịt mù trong làn bụi đó là một thân ảnh của một thanh niên dáng người tuấn lãng đang ngơ ngẩn nhìn con Hắc Hùng Sơn đã bị đấm đến nổi thân hình to lớn bị một lỗ thủng ngay bụng.
    - Hừ, phụt...
    Tiếng phụt máu đó là của Hắc Thiên, khi hắn đưa chân lực vào cánh tay biến dị đã bị hút sạch sẽ. Có lẽ đây là đòn kết liễu rất kinh khủng nhưng cái gì cũng là con dao hai lưỡi có lợi thì cũng có hại và cái hại mà hắn chịu chính là bị chấn động lục phủ ngũ tạng.
    Cả đám ngơ ngẩn nhìn người thanh niên đối diện, khi nãy hắn đánh nhau con Hắc Hùng Sơn kia vẫn còn khỏe mạnh tại sao lại bị trọng thương đến vậy.
    - Gầm !!!
    Hắc Thiên không thể đứng vững được nữa, chân lực trong cơ thể đã hoàn toàn bị hút cạn bây giờ đừng nói là đứng chỉ cử động ngón tay cũng không nổi.
    - Tiểu thư, vị đại hiệp kia đã bị trọng thương có cần giúp hắn không ?
    Một nha hoàn nói với nữ tử tuyệt sắc kia.
    - Hãy cứu hắn, ta phải cảm tạ hắn vì đã cứu chúng ta.
    Nữ tử nhìn Hắc Thiên lại bằng con mắt đầy kinh ngạc và có chút phần khâm phục.
     
    Lôi thích bài này.
  3. M.E_

    M.E_ Thành viên kích hoạt

    Được thích:
    181
    Chương 7 : Chia biệt
    Sau khi Hắc Thiên giết được Hắc Hùng Sơn, hắn không chỉ ăn chút đau khổ mà còn bị trọng thương trầm trọng. Đây đúng là đòn đánh tuy mạnh nhưng không tốt chút nào, thiếu chút nữa chắc lục phủ ngũ tạng của hắn nổ như trái banh cũng không chừng.
    - Ôi, ta lại đang ở chỗ quái quỷ nào vậy ? Hắc Thiên tỉnh dậy tò mò thì thầm.
    - Đại hiệp, ngươi đừng cử động cứ để nô tỳ ta chăm sóc ngươi.
    Nô tỳ chạy lại đỡ lấy Hắc Thiên từ từ ngồi dậy.
    - Cô nương, không biết cô có thể cho ta biết ta đang ở chỗ nào không ?
    Hắc Thiên nhìn nô tỳ mà hỏi.
    Đây là trại của Hồng gia của tiểu thư chúng tôi, huynh vì cứu Hồng gia chúng tôi nên tiểu thư đã đem huynh về trị thương.
    - Ồ !
    Hắc Thiên ồ lên kinh ngạc.
    - À, còn con Hắc Hùng Sơn kia đâu rồi cô nương ?
    Hắc Thiên tiếp tục hỏi nô tỳ đó.
    - Huynh thực sự không nhớ ?, công nhận huynh rất mạnh a. Một quyền có thể khiến con gấu chết tiệt kia thủng một lỗ về chầu tổ tiên rồi a.
    - Thực sự chết ?
    Hắc Thiên cũng không ngờ vào công lực của của đấm cánh tay biến dị của mình lại mạnh mẽ đến như vậy, đúng là một phần chân lực trong cơ thể hắn bị hút cạn cho cú đấm đó.
    - Đại hiệp, ta có chút mạo mụi không biết ngươi có để ý không ?
    Nô tỳ xấu hổ hỏi.
    - Cô nương cứ tự nhiên, ngươi cứu ta nên ngươi được quyền hỏi.
    Hắc Thiên mỉm cười nói.
    - Cánh tay phải của ngươ..i, rất quỷ dị a.
    Nô tỳ chỉ chỉ vào cánh tay phải Hắc Thiên mà nói.
    - Cô nương đừng để ý, đây là cánh tay mà gia tộc đã ghép cho ta. Không có gì đang nghi ngại cả.
    Hắc Thiên cười cười liền chuyển sang chủ đề khác, hắn không muốn mọi người biết mình là dị tộc. Nếu không chắc chắn sẽ bị mọi cao thủ trong thiên hạ truy đuổi để miểu sát.
    Thương thế cũng đỡ hơn trước, Hắc Thiên cũng có thể đi lại được nên hắn đã ra ngoài lều nghỉ của mình mà đi dạo ngắm bầu trời đêm.
    - Haizz, ta cần phải mạnh hơn để về gia tộc lấy lại thanh danh cho mẫu thân và ta. Ta sẽ phải trở thành thiên hạ võ lâm, tạo nên tên tuổi của mình khắp muôn phương.
    Hắc Thiên tự nhủ với mình giống như có động lực hơn để tiếp bước trên con đường võ đạo.
    - Không ngờ ngươi cũng có tâm nhãn ngắm trăng với sao a ?
    Tiếng nói vô cùng êm đềm, nhẹ nhàng và giai điệu hợp tai đến từng chi tiết. Chỉ cần nghe tiếng cũng đủ biết là của ai rồi.
    - Tiểu thư như ngươi, giờ này đã phải ngủ rồi sao. Còn ra đây để ý đến ta.
    Hắc Thiên cười cười giống như ám chỉ với mỹ nhân tuyệt sắc kia.
    - Ngươi !!! tên hỗn đản. Biết vậy lúc đó ta sẽ không cứu ngươi.
    Mỹ nhân tuyệt sắc đối diện xấu hổ, khuôn mặt đỏ ửng lên.
    - Ha ha, ta chỉ chọc ngươi chút thôi, có cần phải vậy không. Từ lúc gặp ngươi đến giờ ta chưa biết tên ngươi a, để sau này đến nhà ngươi xin cầu hôn.
    Hắc Thiên vẻ cười đầy nham hiểm.
    - Ngươi, đúng là cái tên chết tiệt này.
    Mỹ nhân tuyệt sắc đó đấm một phát vào bụng của Hắc Thiên sau đó giận dữ quay người lại bỏ đi.
    - Ây da, sao ngươi nỡ làm vậy.
    Hắc Thiên ôm bụng mà nói. Một nữ tử thân yếu tay mềm như vậy cũng có thể khiến hắn đau đến như vậy sao ?. Chắc chắn không phải, chẳng qua hắn đang đùa thôi.
    - Hừ, đáng đời ngươi. Ta cho ngươi biết tên ta là Hồng Nhiên, nếu như ngươi nghe đến tên ta là phải bái lạy vạn cái biết nghe chưa ?. Nếu không ta sẽ khiến ngươi đau khổ hơn.
    Hồng Nhiên cười cười, chọc tức Hắc Thiên sau đó cũng bước vào lều của mình.
    - Đúng là một nữ tử đầy tư vị, ta sẽ bắt ngươi về làm thê tử của ta mà hành hạ ngươi đến chết.
    Hắc Thiên thì thầm, nụ cười đầy nham hiểm. Hắn cũng về lều của mình mà nghỉ ngơi mai tiếp tục cuộc hành trình.
    Sáng hôm sau....
    Tất cả mọi người cũng bắt đầu dọn trại, tiếp tục chuyến hành trình của mình. Riêng Hắc Thiên cũng không ngừng soạn lại đồ đạc của mình tách biệt với nhóm người này.
    - Vị đại hiệp !, ngươi khoan hãy rời đi đã sao ngươi không đi theo chúng ta về Hồng gia. Bảo đảm Hồng gia sẽ đối xử với ngươi rất tốt.
    Nô tỳ quen thuộc này hình như không muốn Hắc Thiên rời đi. Trong lòng cũng bắt đầu có chút thiện cảm đối với Hắc Thiên. Xét về tướng mạo nô tỳ này tuy thua Hồng Nhiên nhưng không có nghĩa là một nữ tử bình thường, khí chất cũng đầy mị lực. Thân hình quyến rũ với khuôn mặt đầy ngây thơ cũng đủ hút hồn biết bao thanh niên trẻ tuổi khác.
    - Cám ơn lời đề nghị của cô, ta còn có mục đích riêng của mình nên không muốn làm phiền đến gia tộc Hồng gia các ngươi.
    Hắc Thiên mỉm cười nói với nô tỳ kia.
    - Tùy ý đại hiệp, trước khi đi không biết đại hiệp có thể cho ta biết danh tính của người đã cứu giúp tiểu thư không. Để sau này ta sẽ về bẩm báo lại với gia chủ, bảo đảm gia chủ sẽ ban thưởng hậu hĩnh cho đại hiệp.
    Nô tỳ kia nói.
    - Tên ta là Hắc Thiên, ta là người sống không ham về danh lợi nên vì vậy không cần phải hậu hĩnh gì cả.
    Hắc Thiên đáp lại.
    - Hắc Thiên ?, họ Hắc ta chưa từng nghe mà thôi kệ. Tên của ta là Vân Nhi, nếu như ngươi có cơ hội hãy đến Hồng gia. Gia chủ sẽ rất vui khi biết ngươi đến thăm a, ngươi là thiếu niên xuất chúng sau này chắc sẽ thành các cao thủ thiên hạ và sẽ có nhiều thê thiếp. Nếu ngươi nguyện ý thì ta sẵn sàng theo ngươi hầu hạ ngươi suốt đời.
    Nói xong Vân Nhi thẹn thùng bỏ chạy không dám nhìn mặt Hắc Thiên.
    - Thật không ngờ bổn thiếu gia ta lại có khí phách sát mỹ nhân a. Sau này thì khỏi phải lo không có mỹ nhân theo, ha ha.
    Hắc Thiên cũng không ở lại kéo dài thời gian mà tiếp tục cuộc hành trình của mình
     
    muthanhnam and Lôi like this.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)