[Huyền Huyễn - Dị giới] Võ Lâm Dị Giới - C7

Thảo luận trong 'Truyện sáng tác' bắt đầu bởi M.E_, 22/2/16.

  1. M.E_

    M.E_ Thành viên kích hoạt

    Được thích:
    181
    Võ Lâm Dị Giới
    [​IMG]
    Qua nhiều tác phẩm đầu tay của mình, thì mình đã nhận được nhiều sự ủng hộ cũng như nhiều ý kiến sửa đổi của các admin và moderate. Hôm nay mình xin chính thức ra bộ truyện chính thức, gồm bao nhiêu chap thì mình cũng chưa biết. Theo dự kiến của mình sẽ có 500 chap, mong mọi người ủng hộ



    Cốt truyện : Ngũ Giới đại lục, là một đại lục được xây dựng trên 5 kết cấu NHÂN - DỊ - TIÊN - MA - THẦN cũng đồng nghĩa có 5 thế lực tồn tại song song với nhau. 5 thế lực này không thể đi qua với nhau chỉ khi thông qua thông đạo xuyên không hay còn gọi là "Thiên Môn". Tu luyện chính là cách để những người tu luyện võ giả một bước thành tiên và yêu hay thần và ma.

    Hắc Thiên - Một thanh niên sinh ra đã thành phế nhân, kiếp này không thể tu luyện bởi trong người mang huyết mạch không tương xứng Nhân - Dị. Tình cờ, hắn nhặt được một đại cơ duyên mà cả đời này không thể nào ngờ, từ đó từng bước đạp lên các cường giả và chứng tỏ bản thân của mình tại Ngũ Giới đại lục và tạo nên một lịch sử vạn kiếp phải ghi nhớ. Hãy cùng theo bước chân của nhân vật Hắc Thiên bước vào thế giới huyền ảo của các loại chủng tộc.

    "Thế gian hiểm ác tiềm tàng, lòng người khó đoán thâm độc nguy hiểm. Chính - Tà bất xâm, Nhân - Dị bất đồng, tu luyện thành ma còn hơn phải sống kiếp thú. Kẻ nào khinh ta, diệt !!!. Kẻ nào cản ta, diệt !!!. Kẻ nào hạ thủ ta, diệt !!!. Một bước thành thần cả đời làm ma"


    Mỗi cảnh giới có tiểu cảnh tam trọng thiên.

    Cảnh giới võ giả :
    + Luyện thể cảnh : luyện bì, luyện mạch, luyện cốt, luyện huyết
    + Hậu Thiên cảnh
    + Tiên Thiên cảnh
    + Địa Vương cảnh
    + Nhập tiên cảnh
    + Thiên Vị cảnh
    + Thánh Hoàng cảnh
    + Hóa Thần cảnh
    + Thần Vương cảnh
    + Thần đế cảnh

     
    Chỉnh sửa cuối: 22/2/16
  2. M.E_

    M.E_ Thành viên kích hoạt

    Được thích:
    181

    Chương 1 : Ngũ Giới đại lục

    Ngũ Giới đại lục là nơi tụ hợp của nhiều tu luyện giả xuất phát từ 5 thế lực Nhân, Dị, Tiên, Ma, Thần. Truyền thuyết kể rằng nơi đây chính là do 5 vị Thần Đế cảnh sáng lập tức là 5 vị tổ tiên của 5 năm thế lực. Võ giả tại đây tu luyện bằng cách tụ tập thiên địa nguyên khí của trời và đất để chuyển hóa thành chân lực cho mình. Đan điền chính là bể chứa chân lực của võ giả, nếu như võ giả không có đan điền hoặc đan điền bị trọng thương thì người đó sẽ bị tàn phế đến suốt đời, cả đời đừng nghĩ đến chuyện tu thành chính quả. Ngoài ra, còn nhiều kẻ sinh ra đan điền lớn hơn người thường đều là những tên biến thái về sau sẽ có tiền đồ cao hơn người thương gấp nhiều lần, thường được các gia tộc và tông môn bỏ nhiều công sức để hỗ trợ. Không chỉ vậy, võ giả có “biệt kỹ” thường vô cùng đáng quý, mọi tông môn và gia tộc sẽ sẵn sàng đối đầu với nhau để có được những võ giả đó, mỗi võ giả đều có “biệt kỹ” khác nhau nhưng tỉ lệ võ giả có “biệt kỹ” là vô cùng ít ỏi nên vì vậy những võ giả có “biệt kỹ” chỉ đếm trên đầu ngón tay. “biệt kỹ” chính là những tiềm năng đặc biệt của nhân tộc được tổ tiên thời cổ đại được truyền khi huyết mạch tương ứng.



    Mỗi thế lực sẽ có sức mạnh đặc thù của mình, chẳng hạn như nhân tộc sở hữu “biệt kỹ” thì dị tộc có sức mạnh của thần thú, ma tộc có sức mạnh của quỷ thần, tiên tộc có sức mạnh của tiên giả, thần tộc sở hữu sức mạnh của thần thánh. Nhưng qua hàng vạn năm, tình hữu nghị giữa 5 thế lực này đã không còn như xưa. Tiên đối đầu với ma, nhân đối đầu với dị còn thần từ xưa đến nay đều không tham dự vào bất cứ cuộc chiến nào của các tộc giới này, thần chính là cảnh giới mạnh nhất của lục địa nhưng trớ trêu thay thiên môn từ thần đến các giới khác là điều bất khả thi bởi vì sức mạnh của thần quá khủng bố nên vì vậy lục địa đã ngăn cách thần giới với các giới khác. Những võ giả tu luyện đến cảnh giới Hóa Thần sẽ có thể bước vào ngưỡng cửa thần giới nhưng một khi bước vào là sẽ không bao giờ trở về nhân giới, dị giới, ma giới, tiên giới trừ khi phải được 5 vị Thần Đế thời đại viễn cổ cùng hiệp tâm thần lực mở cổng đại thiên môn mới có khả năng trở về nhưng điều đó lại càng không có khả năng, đã hơn ngàn ngàn vạn vạn năm qua biết bao thời đại cũng chưa ai biết được sự tồn tại của 5 vị Thần Đế cả.


     
  3. M.E_

    M.E_ Thành viên kích hoạt

    Được thích:
    181
    Chương 2
    Hắc Thiên là thiếu gia của gia tộc nổi tiếng tại Phá Lôi thành, không ai không biết Hắc Thiên là con trai của trưởng lão mỹ phụ Tả gia, Tả Mộc Lan. Sở dĩ từ nhỏ hắn đã tu luyện thành võ giả nhưng kết cục cũng chỉ vậy, phế nhân vẫn là phế nhân nhưng hắn chưa bao giờ từ bỏ đi quyết định cả. Chỉ là một thiếu niên chưa đầy tuổi thành niên, chỉ mới 17 nhưng mà hắn đã thể hiện ra một thanh niên ý chí vô cùng kiên cường hơn biết bao nhiều bạn đồng lứa khác trong gia tộc. Nhiều người nghĩ hắn mang dòng máu của dị tộc, tên tạp chủng mà mọi nhân loại đều kì thị và coi thành cái gai trong mắt. Từ nhỏ đến nay, hắn chưa từng được mẫu thân mình nói rằng cha là ai, hắn nghe từ chính miệng mẫu thân hắn nói cha hắn chính là những cường giả mà cả nhân loại đều phải khiếp sợ nhưng chưa từng nói dung mạo và cảnh giới của ông. Chỉ biết cả gia tộc này đều coi hắn chính là dị tộc, không biết tại sao hắn lại không thể nào tập chung được chân nguyên lực. Để thành võ giả mà ai ai cũng kính nỡ bước đầu tiên phải hấp thu thiên địa chân khí sau đó vận dụng luồng khí đó chuyển hóa thành chân nguyên lực cho cơ thể nhưng khi hắn vận chuyển thiên địa chân khí vào đan điền đều không cảm ứng được năng lượng mà còn táng loạn trong cơ thể khiến mình phải mang nội thương đã không tiến mà còn lùi. Hắc Thiên từ xưa đến nay đều rất siêng năng hắn không chỉ thông minh mà còn rất cần cù tuy nhiên ông trời lại không cho kiếp này của hắn thành một võ giả chỉ thích hợp trở thành những thường dân, một thanh niên đầy nhiệt huyết và ngạo khí sao lại dễ dàng từ bỏ đi lòng tham vô đáy được. Tả Mộc Lan không ngừng tìm kiếm linh dược và y phu để chữa trị cho hắn nhưng kết quả chỉ có 2 bàn tay trắng trở về, càng ngày niềm hi vọng một ngày trở thành võ giả của Hắc Thiên ngày càng khép lại. Trong gia tộc Tả gia, mọi người đều coi hắn chính là kẻ chuyên ăn bám không những không giúp được cho gia tộc mà còn hại gia tộc phải bỏ một ít tiền để nuôi hắn. Hắc Thiên cũng biết trên đời này không bao giờ có bữa cơm miễn phí cả nên hắn vẫn thường xuyên phụ giúp gia tộc tính toán sổ sách và trả lương cho gia đinh và tỳ nữ.

    Tại căn nhà nhỏ trong vườn.....
    - Thiên nhi, không ngờ ngươi cũng có hứng thú hưởng thức sắc hoa a. Lần đầu ta thấy đó nha.
    Giọng ủy điệu đầy sức hút mị lực của Tả Mộc Lan khi nói với nam tử nhỏ tuổi đang trầm ngâm trong căn nhà nhỏ trong vườn, không ai khác chính là Hắc Thiên.
    - Mẫu thân, không ngờ người lại ở đây làm hài nhi giật mình.
    Hắc Thiên giật mình trả lời lại.
    - Ta là mẹ ngươi, nên biết ngươi đang suy nghĩ gì. Đừng lo lắng ta sẽ tìm ra cách để chữa trị cho ngươi dù sớm hay muộn ta vẫn sẽ tìm ra được , chúng ta nên tin tưởng vào niềm tin chắc chắn ông trời sẽ không phụ lòng mẫu tử chúng ta.
    Tả Mộc Lan dốc hết sức an ủi Hắc Thiên để hắn không suy nghĩ những điều khờ dại mà làm bậy
    - Ta biết mẫu thân, người yên tâm ta sẽ không ích kỷ mà làm hại đến người.
    Hắc Thiên ngước nhìn trời, tràn đầy hưng phấn mà nói
    - Ta biết ngươi vì người thiếu phụ trước mặt mà sẽ không làm ta thất vọng, thôi ta có việc quan trọng tại các hội đồng gia tộc. Không làm phiền ngươi tụt hứng thưởng thức hoa nữa, tối nay ta sẽ làm món mà ngươi yêu thích nhất.
    Tả Mộc Lan vỗ vai Hắc Thiên và cái sau đó cũng rời đi. Trong căn phòng đó chỉ vẻn vẹn lại mỗi mình hắn đang trầm tư suy nghĩ .
    Buổi tối hôm đó......
    Nghe lời mẫu thân hắn khuyên bảo, cuối cùng cũng đã chịu ra ngoài để hóng gió.
    Tả gia chính là một gia tộc nổi tiếng trong thành Phá Lôi thành, Phá Lôi thành là một thành trì do nhiều gia tộc quản lý gồm Tả gia, Mặc gia, Quân gia, Đông Phương gia, Kỳ gia. Trong đó kẻ thù truyền kiếp của Tả gia chính là Quân gia, khi xưa cả hai vị tổ tông là Tả Thiên Kỳ và Quân Phong Lân đã đấu tranh với nhau hơn trăm năm tại Phá Lôi thành nhưng vẫn chưa thua thắng rõ ràng. Khi cả hai mất đi, các hậu bối cũng không ngừng đấu tranh với nhau. Ngoài ra, Nhân Giới còn được chia thành nhiều nước lớn nhỏ như Xích Vương triều, Địa Chi triều, Trung Sơn triều, Vân Nam triều và các nước nhỏ không đáng kể. Phá Lôi thành là thành trì nổi tiếng tại Địa Chi triều theo đó Tả gia cũng là một gia tộc vô cùng lớn.
    Trên đường đi dạo Hắc Thiên đụng chạm vài thanh niên trong gia tộc của mình, đều là người mà hắn vô cùng ghét bởi vì từ xưa đến nay đám thanh niên đó đã cho hắn ăn không biết bao nhiêu đau khổ dày vặc thân thể nhưng không có nghĩa là hắn sẽ từ bỏ cuộc sống này. Khi đám thanh niên trẻ tuổi đó thấy trước mắt mình chính là phế nhân và ăn hại nhất gia tộc Hắc Thiên thì cả đám ùa ạt chạy đến Hắc Thiên. Thủ lĩnh trong đó là một thanh niên tướng tá cao ráo, mặt đê tiện và chứa đầy chữ háo sắc mặt, tên là Tả Chí Huề con trai của Tả Chí trưởng lão. Cảnh giới của hắn hiện tại chỉ mới luyện thể cảnh bước tới tiểu cảnh giới luyện mạch như vậy cũng đã hơn rõ rệt so với Hắc Thiên
    - Ha ha, thật không ngờ ta đang định tìm người để giải tỏa nỗi buồn nhưng ngươi cũng biết điều tự bước vào miệng cọp rất có dũng khí, để bổn thiếu gia cho ngươi biết thể nào là thiên tài và phế vật.
    Giọng nói đầy thâm độc của Tả Chí Huề khiến cho mọi người xung quanh đều cảm thấy lạnh sống lưng đến nỗi không dám tụ tập tại chỗ đó.
    - Hừ, tên cẩu vật như ngươi chẳng qua hơn ta vào cảnh giới nhưng chưa chắc gì ta đánh không lại ngươi có ngon thì ngào vô. Hắc Thiên từ xưa đến nay đều rất nhẫn nhịn nhưng hôm nay tâm tình không tốt mà phải gặp phải loại chó cắn người thì kiềm nén không được mà nói.
    - Hảo, để ta cho ngươi biết thế nào là lễ độ.
    Nói xong Tả Chí Huề liền xuất kích vào phía Hắc Thiên, Hắc Thiên cũng không cảm thấy sợ hãi gì cả bởi vì chiêu thức này hắn đã thuộc đến từng chi tiết khi tên Tả Chí Huề đánh với hắn nên rất dễ dàng có thể né được.
    - Hắc hắc, trò trẻ con này cũng đòi ăn hiếp ta đợi luyện thêm vài tuyệt kỹ rồi hẳn đánh ta nha.
    Hắc Thiên không ngừng chọc tức Tả Chí Huề làm cho mặt hắn đỏ lòm.
    - Ta phải giết chết ngươi !!!!
    Tả Chí Huề điên cuồng gào thét mà tấn công vào Hắc Thiên
     
  4. M.E_

    M.E_ Thành viên kích hoạt

    Được thích:
    181
    Chương 3 : Nguồn gốc
    - Cũng chỉ có nhiêu đó thôi a, đúng là tên công tử bột của Tả Chí trưởng lão làm ta thất vọng quá.
    Hắc Thiên mặc dù chưa từng tu luyện nó so về sức mạnh và thể chất còn rất thua xa nhiều thiếu gia trong gia tộc nhưng sánh về đánh nhau thì Hắc Thiên thực sự không phải dạng tầm thường.
    - Hãy xem đây, thiết cương quyền !!!
    Tả Chí Huề hét lớn giơ nắm đấm đã biến sắc không còn là màu da người nữa mà là màu nâu đồng của kim thiết đấm thẳng tới bụng Hắc Thiên
    - Phụt….
    Một ngụm máu phụt ra, không ai khác thiếu niên bị ăn đòn là Hắc Thiên đã nhận phải cú đấm võ kỹ, cả người run rẫy con mắt đã đỏ ngầu lên vì quá đau đớn.
    - Hừ người còn dám ăn gan hùng gan báo nữa không.
    Cả đám đều hùa theo Tả Chí Huề mà sỉ nhục Hắc Thiên.
    Tả Chí Huề chưa kịp đề phòng thì đã bị ăn một quyền vào mặt, chân nguyên lực chưa động đã bị đấm đến nỗi mặt bị biến dạng. Khi võ giả chưa vận dụng chân nguyên lực để phòng thủ thì thân thể sẽ giống như người phàm vẫn phải chịu vài phần đau đớn.
    - Đừng bao giờ khinh thường ta, ta là Hắc Thiên không sợ trời không sợ đất. Ta tin chắc sẽ có ngày ta sẽ hơn các ngươi. ĐỪNG BAO GIỜ COI TA LÀ PHẾ VẬT !!!
    Hắc Thiên ngóng lên trời hét lên, tạo nên một khí thế vô cùng bá đạo khiến cho những kẻ xung quanh không thể kiểm soát được bản thân. Đám thanh niên Tả gia và Tả Chí Huề đều hoảng sợ, không ngờ thanh niên trước mặt mặc dù không trở thành võ giả lại có lại khí thế mà không ai địch lại cả, nếu như hắn trở thành võ giả chắc chắn sẽ trở thành cường giả tương lai của cả Nhân Giới.
    Hắc Thiên sau khi ăn phải Thiết Cương quyền của Tả Chí Huề thì cả người đau đớn, choạng vạng mà ngất xỉu. Sau khi Hắc Thiên ngất xỉu thì Tả Chí Huề cùng đám người Tả gia có ý định diệt sát Hắc Thiên nhưng không thành bởi vì các vị trưởng lão của Tả gia đã đến ngăn chặn khiến không ai dám manh động. Trong lòng Tả Chí Huề lúc này vừa hoảng sợ vừa thù ghét muốn lột xương xé nát lục phủ ngũ tạng của Hắc Thiên để hả dạ.
    Vài ngày sau……
    - Ây da….
    Hắc Thiên mở mắt ra thốt lên vì thương thế vẫn chưa khỏi hẳn
    - Thiên nhi, ngươi nằm đi đừng cử động thương tích đầy người trên ngươi vẫn chưa khỏi tốt nhất nên nghỉ ngơi.
    Giọng nói đầy tình mẫu tử khỏi cần nói cũng biết là của Tả Mộc Lan.
    - Mẫu thân, cảm tạ người đã chăm sóc cho ta.
    Hắc Thiên không cầm được mà xúc động, từ xưa đến nay cả gia tộc chưa ai tôn trọng hắn ngoại trừ mẫu thân, không chỉ vậy mẫu thân là người đã tự nuôi dưỡng hắn lớn khôn đến bây giờ mà chưa từng được báo đáp trong lòng hắn vô cùng buồn bã nếu như hắn tu luyện được chắc chắn sẽ sẵn sàng phụ dưỡng mẫu thân của mình.
    - Ngươi nói vậy mà coi được a, ta là mẹ của ngươi nên phải có trách nhiệm nuôi dậy ngươi.
    Tả Mộc Lan mặc dù đã là thiếu phụ nhưng dáng người đầy chất mị lực, trong gia tộc biết bao nhiêu thanh niên yêu thầm nàng từ xưa đến nay nhưng nàng lại không chịu.
    - Ta không ngờ, tại sao cha lại dám đối xử với người như vậy. Nếu như ông ta còn sống ta nguyền rủa ông ta chết phải thê thảm hơn ngàn vạn lần.
    Hắc Thiên cũng biết Tả Mộc Lan đã yêu một người mà sẵn sàng hiến dâng thân của mình cho người đó, đó chính là cha của Hắc Thiên nhưng sau khi Hắc Thiên ra đời thì hắn cũng chưa từng bao giờ được gặp người cha đã sinh ra mình là ai
    - Ngươi !!! Không được nói bậy, là bởi vì ta tự nguyện chả ai ép ta cả. Đừng đổ thừa cho cha ngươi, cha ngươi vì nỗi khổ riêng mới phải rời mẫu tử chúng ta nếu như ngươi hiểu được thì sẽ thông cảm cho ông ta.
    Tả Mộc Lan mỗi lần nhắc đến cha của Hắc Thiên thì sắc mặt đều trầm tư, không có một nụ cười trên môi.
    - Mẫu thân, ta thật sự không hiểu tại sao ta không phải là họ Tả mà lại là họ Hắc, người có thể nói cho ta biết không. Hôm nay ta phải biết rõ ràng mọi góc ngách câu chuyện, thứ ta cần là sự thật mong mẫu thân hãy trả lời cho ta.
    Hắc Thiên sắc mặt nghiêm nghị mà nói.
    - Haizz, có lẽ đến lúc cho ngươi biết sự thật.
    Tả Mộc Liên trả lời, trong mỗi câu nói đều có hàm ý
    - Sự thật ?
    Hắc Thiên thắc mắc trong đầu, chẳng lẽ từ xưa đến nay mẫu thân hắn giấu hắn biết bao nhiêu điều sao
    - Cha của ngươi là Hắc Chân một thiên tài của Dị Giới. Trong một lần ta phụng mệnh gia tộc đi kiếm linh dược Linh Tâm hoa đem về, trong lần đi đó gia tộc thiệt hại vô số dòng tộc bởi vì bọn tặc tử binh đoàn. Chỉ có mình ta may mắn thoát khốn khỏi vòng vây của địch và tìm được Linh Tâm hoa nhưng chẳng may lại bị nội thương, lúc đó ta chỉ mới Luyện Thể cảnh luyện cốt không cách nào sống sót được bỗng nhiên lúc đó xuất hiện trước mặt ta là một thanh niên tuấn lãng, khí thế mãnh liệt đã cứu ta thoát khỏi ngưỡng cửa sinh và tử. Thanh niên đó chính là cha ngươi, khi thanh niên đó cứu ta trong lòng ta đã yêu thầm nam tử đó từ lâu rồi, thật không ngờ cha ngươi cũng rất yêu thương ta. Kể từ đó chúng ta đã sống với nhau như gia đình, buồn thay những ngày tháng hạnh phúc chưa kéo dài thì cha ngươi đã bị điều trở về Dị Giới, ngươi cũng biết Nhân Giới và Dị Giới là hai thế giới tách biệt với nhau. Ta lúc đầu cũng có ý định từ bỏ gia tộc để đi theo cha ngươi nhưng hắn tính tình lại ngang ngược như ngươi bắt buộc ta phải trở về gia tộc của mình. Hắn nói sau này sẽ đến Nhân Giới tìm ta và thành thân với ta và ta đã đợi hơn 18 năm nay nhưng vẫn chưa thấy được gì. Dù vậy trong lòng ta chắc chắn hắn vẫn sẽ nhớ đến ta và hắn cũng không ngờ cốt nhục của mình lại đang ở đây. Ta cũng biết rằng do huyết mạch không tương ứng đang chảy trong ngươi chính là lý do khiến ngươi không thể tu luyện được võ giả nhưng ngươi hãy tin tưởng vào bản thân mình, ta sẽ đi mọi nơi để tìm cách giúp ngươi hòa hợp huyết mạch.
    Hắc Thiên sau khi nghe mọi câu chuyện thì cuối cùng cũng hiểu rõ được lý do mà mọi người đều khinh thường ta bởi vì trong ta mang dòng máu dị tộc nhưng hắn không vì vậy mà ghét bỏ mẫu thân và phụ thân của mình.
     
  5. M.E_

    M.E_ Thành viên kích hoạt

    Được thích:
    181
    Chương 4 : Thức tỉnh​
    Sáng hôm sau….
    - Cốc cốc….
    Một tiếng gõ cửa từ bên ngoài trước phòng của Tả Mộc Lan, sau khi tâm sự với Hắc Thiên cả đêm khiến cả người mệt mỏi.
    - Ai vậy ?
    Tả Mộc Lan mệt mỏi nói.
    - Mẫu thân, là ta hôm nay ta có chuyện muốn nói
    Bên ngoài, Hắc Thiên cất giọng nói
    Tả Mộc Lan mở cửa cho Hắc Thiên bước vào.
    - Mẫu thân, hôm nay ta muốn lịch lãm
    Tả Mộc Lan nhìn hắn đầy kinh ngạc
    - Cái gì, ngươi nói đùa chăng ?
    - Ta thực sự không nói đùa
    Hắc Thiên gãi gãi đầu mà nói
    - Ngươi không có võ công, lại không được thiên địa chân khí luyện thể làm sao có thể ra ngoài ngươi biết bên ngoài thế gian biết bao nhiêu hiểm nguy mà không thể lường không. Ta thật sự không chấp nhận
    Tả Mộc Lan khuôn mặt xinh đẹp như ngày thường bây giờ đổi lại là khuôn mặt đầy đáng sợ.
    - Mẫu thân, ngươi không cần cho ta, ta cần phải đi lịch lãm chắc chắn sẽ có ngày tìm được thứ giúp ta tu luyện được người phải tin tưởng ta.
    - Ta nói không được là không được
    Lúc này Tả Mộc Lan tức giận không thể kiềm chế đập mạnh vào bàn gỗ chỉ trong tích tắc chiếc bàn đó đã biến thành bột phấn. Đây chỉ có thể là Tiên Thiên cảnh mới có thể làm được như vậy
    - Mẫu thân, ta thực sự có nguyên do của ta. Nếu như người muốn giúp ta thì hãy để ta đi chưa chắc gì ta phải gặp nguy hiểm. Nguy hiểm chính là con đường tiến bước nhanh nhất, biết đâu được huyết mạch của ta lại có thể thức tỉnh.
    Khuôn mặt của Tả Mộc Lan lúc này cũng đã đỡ hơn rất nhiều, suy ngẫm lại những câu nói của Hắc Thiên khiến cho nàng cảm thấy có chút lý lẽ.
    - Thôi được, nhưng ngươi phải tự lo cho mình dù nguy hiểm cỡ nào cũng phải vượt qua. Ngươi hãy như cha của ngươi ta biết tương lai ngươi sẽ sáng lạng hơn cha ngươi nhiều. Cầm đi, đây là vài có vài tờ ngân phiếu trị giá ngàn lượng bạc giúp ích được ngươi trên đường đi.
    Tả Mộc Lan lấy số tiền mà mình đã làm việc cho gia tộc đưa cho Hắc Thiên.
    - Còn nữa, nếu như ngươi đạt được thành tích thì hãy quay về gia tộc. Chỉ còn 3 năm nữa gia tộc chúng ta phải đối đầu với các đại gia tộc của Phá Lôi thành, mặc dù ta không thích người của Tả gia nhưng ta mong rằng ngươi sẽ vì gia tộc mà giúp hết mình.
    - Ta biết rồi mẫu thân. Ta đi đây, cáo từ !
    Hắc Thiên hành lễ với Tả Mộc Lan sau đó bước ra cổng chính của Tả gia tiếp tục đi thẳng về phía ngoại thành Phá Lôi thành.
    Trên đường đi hắn cảm thấy vô cùng kỳ lạ, hình như có kẻ nào theo sau mình.
    - Ai đấy đi ra đi, đừng núp núp ló ló không đáng mặt hảo hán
    Bỗng nhiên từ trong lùm cây bên cạnh xuật hiện một bóng ảnh quen thuộc.
    - Thật không ngờ là Tả Chí trưởng lão, không biết ngài tìm tiểu bối phế vật này có việc gì ?
    Hắc Thiên biết được Tả Chí trưởng lão tìm hắn chắc chắn là muốn nhân cơ hội này để trả thù dùm đứa con công tử của mình.
    - Hừ, ngươi khỏi cần ra vẻ tôn trọng lễ nghĩa, hôm nay ta tìm ngươi chính là diệt tên tạp chủng nhà ngươi.
    Tả Chí trưởng lão vẻ mặt đầy phẫn nộ
    - Ngài thân là trưởng lão lại ăn hiếp một tiểu bối sao, ngài hiện tại là cảnh giới Tiên Thiên cảnh tam trọng thiên lại hà hiếp một tên tiểu tử không tu luyện, nếu thiên hạ mà biết được thì Tả gia còn mặt mũi nào nữa.
    Hắc Thiên biết chắc chắn hôm nay hắn khó bảo toàn tính mạng nhưng trước khi rời thế gian phải chữi cho tên này phải xấu hổ ít ra đỡ lỗ vốn.
    - Hừ miệng lưỡi cũng khéo đấy, nếu ngươi học võ lưỡi thì thiên hạ chắc không ai đấu lại ngươi rồi, ngày hôm nay sẽ là ngày dỗ của ngươi.
    Nói xong, bàn tay của Tả Chí trưởng lão hóa thành chân lực vàng kim trong lòng bàn tay đánh vào Hắc Thiên
    - Kim Quang chưởng !!!
    - BÙM !!!
    Thân hình Hắc Thiên bây cả chục mét, cả người bất động. khí tức và sinh mệnh đã tắt.
    - Ha ha, tên tạp chủng nhà ngươi cuối cùng cũng có ngày hôm nay. Tên tiện nhân kia cứ để lão ta chăm sóc, ta hứa sẽ chơi con tiện nhân đó thật vui vẻ cho ngươi dưới suối vàng yên lòng.
    Câu nói đầy dục vọng của Tả Chí trưởng lão như muốn chọc tức Hắc Thiên nhưng hiện giờ số mệnh của hắn đã mất, có lẽ rời cuộc đời này càng sớm sẽ giúp hắn bớt đau khổ hơn.
    Huyết nhục Hắc Thiên xuất hiện biến hóa mà kẻ nào nhìn cũng phải khiếp hoảng chỉ có thể nói “Quái nhân” để diễn tả. Huyết mạch không ngừng sôi sục lên như dầu chiên, vết thương trên cơ thể từ từ khép lại. Không chỉ vậy đan điền trong cơ thể hắn càng biến hóa hơn, nhiều chân lực tự do trong cơ thể không ngừng tập trung tại đan điền. Từng làn da, kinh mạch, xương cốt và huyết mạch không ngừng luyện hóa. Một tiếng nổ nhỏ “ầm”, đó chính là dấu hiệu cho thấy người vượt qua bình chướng cảnh giới. Không ai ngờ kẻ không tu luyện lại có thể đột phá cảnh giới, đây là điều không có khả năng. Chỉ có một khả năng chính là huyết mạch trong người hắn đã bắt đầu tương ứng, hóa thành một huyết mạch thống nhất.
    Hậu Thiên cảnh nhất trọng thiên đỉnh phong, không thể tin được sau khi ăn phải chưởng của Tả Chí trưởng lão thì Hắc Thiên đã thay đổi hoàn toàn, là một con người hoàn toàn khác. Thân thể cường tráng, không chỉ vậy còn đột phá đến cảnh giới Hậu Thiên cảnh nhất trọng thiên đỉnh phong sắp bước vào nhị trọng thiên.
    - Tả Chí, ta sẽ giết chết tất cả ngươi, tất cả những kẻ khinh thường ta sẽ phải chết !!!
    Đôi mắt của Hắc Thiên khác hoàn toàn với ngày xưa, bây giờ trong mắt của hắn chỉ chứa sát khí và năng lượng tiêu cực. Có lẽ đây chính là huyết mạch của dị giới trong người Hắc Thiên, cả người hắn chỉ tràn đầy lòng thù hận và thèm khát chém giết. Điều này chỉ có khả năng cha hắn chính là một dị tộc thần bí nào đó.
     

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)