Khoa Huyễn Vô Hạn Thự Quang - Zhttty - Q12 C46

Thảo luận trong 'Khoa Huyễn - Linh Dị' bắt đầu bởi nhoctaxx, 23/10/14.

  1. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    166,805
    Vô Hạn Thự Quang
    Tác giả: Zhttty
    Quyển 10: The Hobbit (Part 2)
    Chương 23: Phong hậu... bát trận đồ!

    Dịch: Các tán tu của BNS
    Nguồn: Bachngocsach



    Dịch giả: truongtieutuyet

    Thí nghiệm thể trốn thoát khỏi cơ sở thí nghiệm của tổ chức X, hầu hết đều bởi vì đủ loại bệnh tật và nguyên nhân mà tử vong, chỉ có bốn người sống sót đến lúc trưởng thành, từ đó sáng lập nên tổ chức Kẻ phản nghịch. Cả bốn thí nghiệm thể còn sống này đều là trí giả, trong đó Sở Hạo không phải là trí giả mạnh nhất, cũng không phải là trí giả phân tích giỏi nhất, càng không phải trí giả có hành động lực mạnh mẽ nhất. Tổng hợp các tiêu chuẩn này lại, có thể nói hắn chỉ là trí giả hạng hai hạng ba, bất quá xét về am hiểu đối với quân sự, đối với binh pháp và chiến tranh thì không ai so được với hắn, trên sáu mươi phần trăm năng lực của hắn đã tập trung ở mấy lĩnh vực này.

    Chiến đấu giữa tổ chức Kẻ phản nghịch và tổ chức C, hầu như đều là chiến tranh tình báo và các hoạt động gián điệp, nhưng mà cũng không ít lần phải đối chiến bằng sức mạnh quân sự. Hoặc là vì lý do nào đó mà phải lật đổ hệ thống chính quyền của một số quốc gia, hoặc là do tranh chấp khu vực nào đó mà sinh ra chiến tranh quy mô nhỏ. Hiển nhiên, người chịu trách nhiệm về tất cả những chiến dịch từ nhỏ đến lớn này của tổ chức Kẻ phản nghịch không thể là ai khác ngoài Sở Hạo.

    Đối với chiến tranh, Sở Hạo có một loại thiên phú tự nhiên, thậm chí có thể nói là trực giác, hơn nữa sau nhiều năm chiến đấu chống lại tổ chức C, hắn cũng đúc kết được thêm càng nhiều kinh nghiệm. Chẳng hạn như phương thức kích động nhân tâm được sử dụng với những người lùn của Blue Mountains, hắn đã từng vận dụng cách này nhiều lần ở thế giới thực tế, mà đây mới chỉ là một cách sử dụng nhỏ của Sở thị sát pháp thôi.

    Ngoài Sở thị sát pháp ra, trong giao tranh chiến thuật, hoặc là trong chiến tranh quy mô lớn, Sở Hạo còn có rất nhiều thủ đoạn khác, đặc biệt là sau một lần ngẫu nhiên khiến cho hắn tìm được phương thức sử dụng của vài loại chiến trận đặc thù. Điều này càng làm cho khả năng lý giải đối với binh pháp của hắn thêm sâu rộng, mà vài loại chiến trận này cũng trở thành những con át chủ bài trong tay hắn.

    Trong số đó có Phong hậu bát trận đồ, đây là một loại chiến trận đặc biệt, hữu hiệu với cả chiến tranh lạnh thời kỳ cổ đại lẫn chiến tranh bằng vũ khí nóng của thời kỳ hiện đại!

    Khi Sở Hạo tham gia trực tiếp vào chiến trường, theo mệnh của hắn được truyền đạt, mấy nghìn binh lính người lùn bắt đầu chuyển động theo quá trình diễn tập trước đó. Rõ ràng kẻ địch ở phía trước, lại hết lần này tới lần khác quay lưng về phía đối phương, rõ ràng có thể tấn công, lại hết lần này tới lần khác vô thế phòng thủ, rõ ràng ở cách kẻ địch rất xa, lại hết lần này tới lần khác rút quân. Tình huống như vậy một mực phát sinh, mà dưới tình huống này, đám Orc không thương vong bao nhiêu đã đột nhập vào được giữa hàng ngũ của người lùn, hơn nữa còn lướt qua bọn họ ý định trước một bước tấn công những người lùn bình dân đang được bảo hộ.

    Từ xa, Azog có thể nhìn thấy rất rõ những chuyện đang diễn ra, vô số kỵ binh Orc đã nhảy vào giữa chiến trường, mà binh lính của người lùn thì hành động rất lộn xộn, hoặc là lùi lại một cách khó hiểu, hoặc là phòng ngự và tấn công tùy tiện, gần như không tạo ra được thương vong nào cho phe địch. Ở phía sau phòng tuyến của người lùn chính là một lượng lớn bình dân, chỉ cần kỵ binh Orc bắt đầu ra tay giết chóc những người lùn bình dân này, quân đội của người lùn sẽ nhanh chóng tan rã. Azog đã từng trải qua rất nhiều trận chiến, tuy không được huấn luyện bài bản về binh pháp hay chiến tranh, nhưng mà kinh nghiệm đã nói cho hắn biết trước kết quả, quân đoàn người lùn này… đã tiêu tùng!

    Nghĩ tới đây, Azog lập tức cười lớn với vẻ điên cuồng, hắn chờ đợi ngày này đã quá lâu, tuy vẫn chưa lấy được đầu của Thori, nhưng mà dùng những người lùn dòng dõi Durin này để làm món khai vị cũng không đến nỗi tệ. Đến lúc tìm được mấy người Thorin, việc đầu tiên hắn làm sẽ là tuyên bố cho tất cả bọn họ biết dòng dõi Durin đã bị tuyệt diệt, nhất định khi đó vẻ mặt của Thorin sẽ rất thú vị!

    – Xông lên! Giết hết tất cả bọn chúng! Ta muốn chặt đầu và lột da tất cả người lùn dòng dõi Durin! Kẻ nào giết nhiều người lùn nhất sẽ được trọng thưởng!

    Mệnh lệnh của Azog vang lên, đám Orc giống như được uống thuốc kích thích, càng thêm điên cuồng lao về phía trước, tất cả đều vô cùng háo hức giống như trước mặt là một bầy dê đang đợi bị làm thịt. Mà sau khi thấy rõ tình hình, nam tử nhân loại đeo mặt nạ đứng bên cạnh Azog chỉ lộ ra vẻ giống như cười nhưng không phải cười, thân ảnh hắn dần trở nên mờ nhạt, đến lúc chuẩn bị biến mất mới nói với âm lượng chỉ có bản thân nghe được:

    – Đã xác nhận, quả nhiên là ngươi, đệ đệ của ta. Ngươi là người thông minh, ta rất mong đợi a, hy vọng đến lúc gặp mặt, ngươi sẽ đưa ra lựa chọn chính xác…

    Bên kia, quân Orc đang điên cuồng lao đến tấn công những người lùn ở gần nhất, nhưng mà mỗi lần bọn chúng sắp sửa tấn công, hoặc là những người lùn bất thình lình quay người lại phòng ngự, hoặc là một đội người lùn bất ngờ vọt tới tấn công từ bên cạnh, hoặc chính là mục tiêu đột nhiên lùi vào giữa trận địa phòng vệ không chút sơ hở. Tóm lại, khi đám Orc đuổi theo mục tiêu của mình, mục tiêu đó sẽ bất tri bất giác di chuyển qua chỗ khác, tiếp đó khi đám Orc đang muốn tấn công một đội người lùn khác, lại chợt nhận thấy bản thân bỗng nhiên bị công kích một cách dữ dội, toàn quân cứ thế liên tục chạy qua chạy lại, không giao chiến thực sự được một lần nào.

    Tình huống như vậy thực sự là vô cùng khó hiểu, rõ ràng là quân Orc đã nhảy vào giữa trận địa hỗn loạn của người lùn, nhưng mà theo thời gian dần trôi qua, dường như mọi chuyện lại chuyển thành đám kỵ binh Orc hành động một cách tuần hoàn theo tiếu tấu của những người lùn. Hơn nữa, chính bản thân đám Orc cũng không phát hiện, thực tế bọn chúng không phải đang lao thẳng về phía con mồi của mình, mà là đang di động theo một lộ tuyến có dạng vòng tròn. Không chỉ vậy, theo càng lúc càng có nhiều kỵ binh Orc lao vào chiến trường, đám kỵ binh Orc vốn có thể ra tay chém giết được một vài người lùn, lại bởi vì đồng bọn chen chúc mà di chuyển càng lúc càng kém linh hoạt. Thỉnh thoảng lại có mấy tên Orc bị những người lùn bắn chết, hoặc là bị người một nhà chen chúc giẫm đạp, kết quả là mất mạng một cách oan uổng, theo số lượng kỵ binh Orc càng đông, tình huống như vậy cũng càng trở nên nghiêm trọng.

    Nếu như giờ phút này có người nhìn xuống từ trên không, nhất định sẽ thấy sau một lúc di chuyển, đội hình của các phân đội người lùn đã chuyển thành tám vòng tròn tách biệt. Xung quanh những người lùn đều là quân Orc, nhưng mà xung quanh quân Orc cũng đều là người lùn, tình huống như thế quả thực là cực kỳ quỷ dị, phảng phất như có một bàn tay vô hình đang khống chế tất cả, nhào nặn nên toàn bộ những chuyện này.

    Quân đội của người lùn cứ thế tiến hành theo quá trình diễn tập, còn đám kỵ binh Orc thì thân bất do kỷ, cứ thế di chuyển theo sau những người lùn, lần lượt bị di dời đến vị trí mới. Theo thời gian dần trôi, tám vòng tròn của người lùn đã bắt đầu kết nối tạo thành một vòng tròn lớn, mà đám kỵ binh Orc cũng bắt đầu tụ tập lại với nhau. Tốc độ xảy ra của tất cả những chuyện này cũng không phải là nhanh, nhưng mà sau khi đạt đến trạng thái như hiện tại, nhịp độ của chiến trường chợt trở nên nhanh hơn, giống như một bộ phim chiến tranh đang chiếu, bỗng nhiên bị người nào đó ấn nút tua…

    – Chỉ thị cuối cùng! Phong!

    Mệnh lệnh của Sở Hạo lại một lần nữa vang vọng khắp chiến trường, đây là hiệu quả được tạo thành từ ma pháp, tất cả những âm thanh ồn ào trên chiến trường đều không thể lấn át được giọng nói của hắn. Mà cho đến khi giọng nói này vang lên, những người lùn mới phát hiện ra, bọn họ đã bao vây xung quanh rất nhiều kỵ binh Orc, đúng vậy, hơn năm nghìn người lùn bao vây ít nhất là ba bốn chục nghìn quân Orc. Hàng ngũ của đám Orc cũng đã vô cùng rối loạn, tình cảnh chen lấn giẫm đạp lẫn nhau liên tục phát sinh, một tên Orc giơ vũ khí lên tấn công về phía trước, kết quả lại là bị một tên Orc khác ngăn cản, cả hai đồng thời dừng lại, tiếp đó cùng ngạc nhiên và kinh hoàng khi nhận thấy trước mặt đều là người phe mình, mà phía sau lưng thì toàn là người lùn.

    – Phong! Phong! Đại Phong!

    Những người lùn đồng loạt hét lên, sau khi nhận thấy tình hình trên chiến trường, nét mặt của tất cả đều chuyển thành kinh ngạc, phía sau bọn họ đã không còn quân địch, hoặc là chỉ có rất ít quân địch, mà phía trước bọn họ chính là kỵ binh Orc đông nghìn nghịt. Đây là chuyện bất khả tư nghị đến mức nào?! Rõ ràng là những người lùn bị kỵ binh Orc tập kích, rõ ràng là quân Orc chiếm cứ ưu thế, vậy mà kết quả lại trở thành thế này?!

    – Công cái tam phân quốc, danh thành bát trận đồ…

    – Giết!

    Mặc dù không hiểu chuyện gì đang diễn ra, những người lùn vẫn bắt đầu tiến công theo bản năng, lực lượng sử dụng nỏ hợp kim và lực lượng cận chiến được trang bị áo giáp loại nhẹ nhanh chóng vây công từ bốn phương tám hướng. Mà đám Orc không phải là dê đợi làm thịt, hiển nhiên sẽ biết phản kích, chỉ là ngoại trừ những tên Orc ở vòng ngoài cùng có thể hành động được, những tên Orc bị đè ép bên trong căn bản là không thể làm gì, xung quanh bọn chúng đều là người một nhà. Đám Orc ở bên trong chỉ có thể trơ mắt nhìn những mũi tên uy lực cực lớn dần tiếp cận, không sao tránh né được, cuối cùng bị bắn chết. Chuyện như vậy quả thực là quá kinh khủng, Orc cũng là sinh vật, cũng biết sợ chết, sao có thể cam tâm tình nguyện chịu chết đây? Do đó, đám Orc bị đè ép bên trong bắt đầu liều mạng giãy dụa, bắt đầu điên cuồng chém giết tất cả những gì trước mặt…

    Quân Orc, đã thất bại…

    * Bài thơ Bát trận đồ – trận đồ Bát Quái, trích từ tuyển tập Phiêu bạt tây nam (sáng tác năm 760-770) của nhà thơ Đỗ Phủ:

    Công cái tam phân quốc,

    Danh thành Bát trận đồ.

    Giang lưu thạch bất chuyển,

    Di hận thất thôn Ngô.

    Bản dịch thơ (st):

    Chiến công lừng lẫy trên ba nước,

    Lịch sử ghi danh Bát trận đồ.

    Thạch trận y nguyên dòng nước chảy,

    Nghìn thu ghi hận đánh Đông Ngô.​
     
    banhdacua25 thích bài này.
  2. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    166,805
    Vô Hạn Thự Quang
    Tác giả: Zhttty
    Quyển 10: The Hobbit (Part 2)
    Chương 24: Nghi hoặc

    Dịch: Các tán tu của BNS
    Nguồn: Bachngocsach



    Dịch giả: truongtieutuyet

    Phong hậu bát trận đồ không chỉ đơn thuần là chiến trận dùng cho thời kỳ vũ khí lạnh, cũng không phải cái gọi là trận địa để phòng thủ. Sau khi suy ngẫm và phân tích cẩn thận, Sở Hạo đã rút ra được bản chất của loại chiến trận này, đơn giản là chiến thuật tâm lý kết hợp với phương pháp sử dụng không gian.

    Tám phân đội phân biệt thực hiện ba loại nhiệm vụ: tiến công, phòng ngự và lùi lại. Mà những binh lính trên chiến trường đều có chung một loại tâm lý đặc thù rất rõ ràng, đó chính là sẽ theo bản năng tấn công kẻ địch ở gần mình nhất. Dưới loại tình huống này, nếu như mục tiêu bất thình lình lui về phía sau, tất nhiên sẽ theo bản năng đuổi theo, đương nhiên, nếu như không đuổi kịp, vậy khẳng định sẽ tấn công một mục tiêu khác ở gần nhất, chỉ đơn giản như thế mà thôi.

    Kỳ thực Phong hậu bát trận đồ chính là lợi dụng tâm lý đặc thù này, tám phân đội phối hợp với nhau một cách bài bản, phân đội ở ngoài cùng lùi lại, phân đội ở giữa tiến hành đánh nghi binh, phân đội trong cùng tiến hành phòng ngự. Cứ như vậy, tầm mắt và phương hướng tấn công của quân địch sẽ bị nhiễu loạn, từ đó vô thức sa vào tiết tấu và phạm vi của Phong hậu bát trận đồ.

    Do đã bao hàm lý giải về phương pháp nắm bắt và sử dụng không gian nên Phong hậu bát trận đồ không sợ kẻ địch có quân số áp đảo, hơn nữa bởi vì cốt yếu nằm trong hai lĩnh vực là tâm lý và không gian nên loại chiến trận này còn có thể được vận dụng trong chiến tranh thời kỳ hiện đại. Không chỉ vậy, đối với những chiến trường có phạm vi càng lớn, nhân số càng nhiều, hiệu quả sẽ càng rõ rệt, ngược lại, dưới tình huống nhân số quá ít, ví dụ như vài chục người diễn tập Phong hậu bát trận đồ, chắc chắn sẽ không tạo ra được hiệu quả gì.

    Sau khi chiến đấu kết thúc, ước chừng có hơn một nghìn người lùn tử vong, trong đó đã bao gồm gần năm trăm người chết vì giẫm đạp trong quá trình hỗn loạn lúc đầu. Mà số lượng tử vong của quân Orc thì lên tới hơn hai mươi nghìn, tỷ lệ tổn thất giữa hai phe đạt đến mức kinh người, 20:1!

    Những người lùn dòng dõi Durin đều đã sớm ngây ngốc, rõ ràng là bọn họ bị tập kích, rõ ràng là đám Orc chiếm ưu thế về mặt địa hình, rõ ràng là nhân số của bọn họ ít hơn, thiên thời địa lợi nhân hòa đều không có, vậy mà rõ ràng bọn họ lại giành được chiến thắng, chuyện này… làm sao có thể?

    Trên thực tế, không chỉ có những người lùn cảm thấy không thể tưởng tượng nổi, ngay cả các thành viên của Bắc Băng Châu đội cũng kinh hãi không thôi. Bọn họ có thể quan sát được sự thay đổi của toàn bộ chiến cuộc một cách rõ ràng thông qua quét hình tinh thần lực, lúc bắt đầu ai cũng nghĩ là không thể có bất kỳ cơ hội chiến thắng nào cho những người lùn. Nhưng mà sau khi Sở Hạo trực tiếp tham gia vào chiến trường, chiến cuộc lập tức phát sinh biến hóa, đến cuối cùng đã xoay chuyển một trăm tám mươi độ tạo thành kết quả như hiện tại.

    Bên kia, Azog đã phẫn nộ đến mức phát điên, đại quân Orc do hắn dẫn dắt có thể nói là cực kỳ thiện chiến, cho dù không tính đến chiến lực cá nhân thì hắn vẫn là một thống soái hợp cách. Số lượng chiến trường mà Azog từng trải qua có thể nói là vô số kể, phải biết rằng xã hội của Orc hoàn toàn là mạnh được yếu thua, vốn lúc đầu hắn cũng không phải là thống soái của quân Orc, cũng phải từng bước leo lên từ tầng dưới cùng. Trong số những trận chiến hắn từng tham gia, dĩ nhiên cũng có nhiều lần chiến bại, nhưng mà chưa từng có bất kỳ lần nào giống như lần này. Bất kể đánh giá như thế nào đi nữa, nhất định quân Orc vẫn sẽ đại thắng, còn người lùn dòng dõi Durin thì bị diệt tuyệt, nhưng mà ai ngờ kết quả lại hoàn toàn phá vỡ tưởng tượng của hắn.

    Đáng sợ nhất chính là, những lần chiến bại trước kia, ít ra hắn vẫn biết được nguyên nhân tại sao mình thất bại, ví dụ như binh lực không đủ, ví dụ như địa lý không tốt, ví dụ như bị phục kích, ví dụ như đối phương được trang bị quá tốt… Nhưng mà lần này, thậm chí ngay cả tại sao mình chiến bại hắn cũng không biết! Chuyện này thực sự là quá mức không khoa học!

    Giờ phút này, bầu không khí trong doanh trại của người lùn đang tràn ngập vui mừng và phấn khởi, sau khi tâm tình đã dần ổn định lại, những người lùn lại càng thêm bái phục và tôn thờ Sở Hạo, tất cả đều tuyệt đối tin tưởng vào các quyết định và chính sách của hắn. Mà Sở Hạo thì lại mượn cớ mệt mỏi để từ chối tất cả những lời mời và nghi lễ của người lùn, hắn chỉ tập hợp tất cả các thành viên của Bắc Băng Châu đội lại rồi nói:

    – Tình hình hiện tại rất không tốt.

    Nghe vậy, Trương Hằng lập tức cười lớn:

    – Ha ha ha, không tốt là thế nào, lần này ngươi quả thật là uy phong a. Đúng rồi, nói cho chúng ta biết một chút đi, rốt cuộc là vì sao phe những người lùn lại giành được chiến thắng? Sau khi chứng kiến cục diện của toàn bộ chiến trường, ta cảm thấy cứ như vừa xem một màn ảo thuật vậy, quả thực là quá đẹp mắt! Như vậy đi, chúng ta thương lượng, ngươi dạy ta binh pháp, ta dạy cho ngươi bắn cung…

    Sở Hạo không nhìn thẳng vào Trương Hằng, hắn chỉ nghiêm mặt nói với những người còn lại:

    – Vốn trong suy đoán của ta, nếu Thiên Thần đội và quân Orc liên hợp lại với nhau, như vậy trong trận chiến này, bọn họ nhất định sẽ tấn công chúng ta. Nhưng mà tiểu đội luân hồi Thiên Thần lại không hề xuất hiện, loại tình huống này thực sự là vô cùng nguy hiểm.

    – Để ý kỹ tất cả những chuyện gần đây có thể dễ dàng nhận thấy, từ sau khi chúng ta đi khỏi Blue Mountains, đã có rất nhiều chuyện nằm ngoài kế hoạch xảy ra. Đầu tiên là về vị trí xuất hiện của đại quân Orc, tiếp theo là thời điểm quân Orc xuất hiện không đúng, thậm chí lần chiến đấu vừa rồi cũng hoàn toàn không ổn. Kết quả nhận được hoàn toàn mẫu thuẫn với suy đoán, đây là một chuyện rất nguy hiểm.

    Nghe Sở Hạo nói xong, những thành viên còn lại cũng đều yên lặng suy nghĩ về tình hình hiện tại, Auchi là người lên tiếng hỏi đầu tiên:

    – Ta cũng cảm thấy rất kỳ quái, lúc trước rốt cuộc là ai che phủ phạm vi quét hình của ta? Nếu như là Thiên Thần đội, vậy tại sao bọn họ không thừa dịp quân Orc đang chiếm ưu thế để tấn công chúng ta? Hơn nữa sau đó khi quân Orc thất thế, chúng ta cũng không hề nhìn thấy bóng dáng của Thiên Thần đội, chẳng lẽ bọn họ đã sớm vứt bỏ quân Orc?

    – Trong trường hợp này không có cái gọi là vứt bỏ.

    Sở Hạo lắc đầu nói:

    – Bất kể suy nghĩ như thế nào, quan hệ giữa Thiên Thần đội và quân Orc cũng chỉ có thể là lợi dụng lẫn nhau, không thể là quan hệ minh hữu. Trong thế giới này, Orc là một thế lực hỗn loạn, nếu như quân Orc là thế lực có trật tự thì còn có thể kết minh, nhưng mà hỗn loạn thì chỉ có thể lợi dụng. Chuyện này tạm thời không nhắc tới, hiện tại chỉ có ba điểm mấu chốt:

    – Đầu tiên, làm thế nào Thiên Thần đội có thể biết được hai chuyện, một là chúng ta đến Blue Mountains, hai là chúng ta xúi giục người lùn của Blue Mountains di chuyển về Lonely Mountain. Nếu như không biết hai chuyện này, bọn họ sẽ không thể nào yêu cầu đại quân Orc phục kích tại đây, rốt cuộc Thiên Thần đội dùng phương thức nào để nắm bắt được tình hình, thậm chí là cả phương thức hành động của đội ngũ chúng ta?

    – Thứ hai, nhiệm vụ của Thiên Thần đội là gì, cẩn thận suy ngẫm về các điểm mấu chốt trong cốt truyện sẽ có thể ước đoán được, hẳn là đi đến Lonely Mountain, giết chết Thorin và Gandalf, cùng với hoàn thành một trong các điều kiện: giết chết Hỏa long Smaug, lấy được Arkenstone, hoặc là lấy được Chiếc nhẫn tối cao. Đương nhiên, cũng có thể nhiệm vụ của bọn họ là hồi sinh chúa tể bóng tối Sauron, nhưng mà bất kể là gì, những nhiệm vụ này đều khó có khả năng khiến cho bọn họ phải sắp xếp kế hoạch để tập kích chúng ta giữa đường, nguyên nhân của hành động này là gì? Vẻn vẹn chỉ là vì giết chết chúng ta thôi sao?

    – Từ vấn đề thứ hai suy rộng ra sẽ xuất hiện vấn đề thứ ba, cũng chính là vấn đề lớn nhất trước mắt… Vì sao bọn họ lại không thừa cơ tấn công chúng ta? Có ưu thế trong chiến cuộc, lại có ưu thế về mặt thực lực, đây là thời cơ tốt nhất để tiêu diệt chúng ta. Cho dù không liên quan đến nhiệm vụ được giao, toàn diệt đội ngũ khác vẫn có thể đem về rất nhiều điểm thưởng và chi tiết kịch tính, như vậy… nguyên nhân nào khiến cho bọn họ không ra tay?

    Khi nói đến đây, sắc mặt Sở Hạo đã vô cùng âm trầm, hắn thì thào:

    – Rốt cuộc… mục đích của Thiên Thần đội là gì?​
     
    banhdacua25 thích bài này.
  3. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    166,805
    Vô Hạn Thự Quang
    Tác giả: Zhttty
    Quyển 10: The Hobbit (Part 2)
    Chương 25: Cạm bẫy

    Dịch: Các tán tu của BNS
    Nguồn: Bachngocsach



    Dịch giả: truongtieutuyet

    Thiên Thần đội và Ác Ma đội là hai đội ngũ đặc thù nhất trong số tất cả các tiểu đội luân hồi. Thành viên của Thiên Thần đội không phải người bình thường xuất thân từ thế giới thực tế, mà là mỗi khi một tiểu đội xuất hiện chức vụ đội trưởng, Chủ thần sẽ đưa ra lựa chọn, cho phép người được chọn làm đội trưởng quyền chuyển đến tiểu đội luân hồi Thiên Thần. Nói một cách khác, tất cả các thành viên của Thiên Thần đội đều đã từng là đội trưởng của một đội ngũ nào đó, trong Thiên Thần đội không có newbie, cũng không có kẻ yếu, trình độ tối thiểu nhất cũng là mở cơ nhân tỏa tầng thứ hai. Đương nhiên, tuy thực lực mạnh nhưng nhân số của Thiên Thần đội thì lại không nhiều lắm, ít thì hai ba người, nhiều thì năm sáu người, muốn kiếm đủ hai mươi người cơ bản là không có khả năng.

    Về phần Ác Ma đội thì là khi nhận thấy thành viên của đội ngũ nào đó có tiềm lực lớn, Chủ thần sẽ nhân bản gien của người đó rồi đưa vào Ác Ma đội. Người như vậy có thể là tư thâm giả đã thân kinh bách chiến, cũng có thể là newbie mới tiến vào thế giới luân hồi, có thể là trí giả, cũng có thể là tinh thần lực khống chế giả, đủ loại thành phần, nhưng mà bọn họ đều có chung một đặc điểm, đó chính là tốc độ tiến bộ rất nhanh.

    Trong thế giới luân hồi, Thiên Thần đội và Ác Ma đội là thành phần đặc thù nhất, chiếu theo đạo lý mà nói, vị trí mạnh nhất của thế giới luân hồi hẳn cũng sẽ thuộc về trong hai đội ngũ này. Nhưng mà trên thực tế, vị trí mạnh nhất lại thuộc về một tiểu đội luân hồi bình thường là Trung Châu đội, trong chuyện này đến cùng có huyền bí gì thì Sở Hạo cũng không biết, nhưng mà ít nhất hắn vẫn có thể khẳng định một chuyện, cả Thiên Thần đội lẫn Ác Ma đội đều là đội ngũ siêu cường, tuyệt không phải là đối thủ mà Bắc Băng Châu đội có thể địch nổi trong thời điểm này.

    Chỉ là chạy trời không khỏi nắng, trong thế giới The Hobbit lần này bọn họ lại thật sự gặp phải Thiên Thần đội. Do vậy Sở Hạo cũng đã sớm chuẩn bị cho tình huống xấu nhất, nếu không thể chống chọi lại với Thiên Thần đội, khi đó ít nhất cũng phải sắp xếp khiến cho Trương Hằng hoặc là Niệm Tịch Không sống sót, như vậy, tương lai hắn còn có khả năng được hồi sinh…

    Nhưng mà tình huống trước mắt lại quá kỳ quái, vì sao Thiên Thần đội có thể biết được hành tung và kế hoạch của Bắc Băng Châu đội? Vì sao Thiên Thần đội gia nhập vào chung chiến tuyến với quân Orc? Vì sao lại không ra tay trong thời điểm có khả năng đoàn diệt đối phương? Rốt cuộc mục đích của Thiên Thần đội là gì?

    – Hiện tại ta có ba phỏng đoán, một là đối phương không muốn đoàn diệt chúng ta, hoặc là không muốn đoàn diệt chúng ta ở thời điểm này. Về phần làm thế nào biết được hành tung của chúng ta, có thể là do bọn họ nắm giữ vật phẩm hoặc là có thành viên hoán đổi kỹ năng tiên đoán, đây là phỏng đoán thứ nhất.

    – Phỏng đoán thứ hai, lý do mà Thiên Thần đội không ra tay trong trận chiến vừa rồi, có thể là do bọn họ sử dụng che chắn tinh thần lực ở khoảng cách rất xa, còn bản thân thì không có mặt tại hiện trường, do vậy không có biện pháp để đoàn diệt chúng ta.

    – Phỏng đoán thứ ba thì là… thực lực của Thiên Thần đội yếu hơn so với những gì chúng ta đã tưởng tượng, do đó bọn họ không thể không lợi dụng kỵ binh Orc, khiến cho chúng ta toàn lực giao chiến với quân Orc, từ đó thăm dò thực lực của chúng ta. Nếu như nắm chắc có thể tiêu diệt chúng ta, như vậy bọn họ sẽ ra tay tấn công, nhưng nếu như không chắc chắn, hoặc là tiêu diệt chúng ta sẽ khiến cho thực lực của bọn họ suy giảm trên mức độ lớn, dẫn đến không cách nào hoàn thành nhiệm vụ Chủ thần giao, như vậy hiển nhiên bọn họ sẽ không xuất thủ.

    Sở Hạo nhìn những người trước mặt rồi nói với vẻ rất nghiêm túc:

    – Cả ba khả năng này đều có thể xảy ra, nhưng mà cá nhân ta cảm thấy khả năng thứ ba là lớn nhất. Nếu như là khả năng thứ nhất mà nói, tại sao bọn họ lại không muốn đoàn diệt chúng ta, tất nhiên là bởi vì không đoàn diệt chúng ta sẽ đem lại lợi ích lớn hơn. Nhưng mà cho dù suy nghĩ kiểu gì ta cũng không thể tìm được sự tồn tại của loại lợi ích này, do đó khả năng thứ nhất là rất thấp.

    – Về phần khả năng thứ hai, bọn họ không thể tham gia vào chiến trường, chỉ có thể dùng tinh thần lực che phủ hành tung của quân Orc từ xa, khả năng này là thấp nhất. Bởi vì nếu chúng ta chết trong lúc chống chọi với quân Orc, khi đó một chút điểm thưởng bọn họ cũng sẽ không chiếm được. Mà nếu như thế, chẳng thà để cho chúng ta an toàn đến vương quốc của Goblin hoặc là Lonely Mountain rồi mới ra tay chém giết còn hơn.

    – Cho nên tổng hợp lại mà nói, khả năng lớn nhất là thực lực của Thiên Thần đội yếu hơn so với tưởng tượng của chúng ta, cũng có thể là do bọn họ đã đánh một trận với Smaug hoặc là Sauron nên thực lực bị hạ thấp, tóm lại… chúng ta có thể địch nổi Thiên Thần đội!

    -… Hắn sẽ cho rằng thực lực của Bắc Băng Châu đội đủ để địch nổi chúng ta.

    Cùng lúc đó, tại một huyệt động trong lòng núi, nơi đây là một khu vực trống rỗng rất lớn, không biết là do tự hình thành mà ra hay là do Goblin đào bới tạo nên, tóm lại dưới mặt đất là cả một vương quốc rộng lớn. Kiến trúc của khu vực dưới lòng đất này được xây dựng và bố trí rất lộn xộn vô tổ chức, đủ loại cầu gỗ và cột kèo có vẻ không chắc chắn chút nào treo lơ lửng, vô số dây kéo giăng khắp nơi như mạng nhện, ngoại trừ đám Goblin ra, có lẽ cũng chỉ còn người nào đang bỏ chạy giữ mạng mới dám đi nhanh trên những cây cầu này.

    Bất quá hiện tại thực sự có một đám người đang bước trên những cây cầu được xây dựng tùy ý này, âm thanh cót két liên tục vang lên, đội ngũ này cứ như thế theo cầu gỗ một mực đi về chỗ sâu nhất trong vương quốc của Goblin.

    Dẫn đầu đội ngũ là một nam tử đeo mặt nạ màu bạc, hắn vừa đi vừa nói:

    – Dựa trên những tin tức và manh mối có được, hắn sẽ cho rằng khả năng thứ ba là lớn nhất, mà trí giả sẽ chiếu theo kết quả phân tích để sắp xếp kế hoạch, do vậy bố cục của hắn sẽ…

    Nghe nói tới đây, một thiếu nữ trong đội liền hỏi:

    – Vậy hắn sẽ chỉ dẫn các thành viên của Bắc Băng Châu đội đến đây thôi sao?

    Nam tử đeo mặt nạ lắc đầu:

    – Không, nếu như là một trí giả khác thì còn có thể, nhưng mà hắn cả đời cẩn thận, gần như không bao giờ dám đánh bạc, cho dù chỉ có một lỗ hổng rất nhỏ trong kế hoạch, hắn vẫn sẽ dùng mọi cách để lấp kín. Đương nhiên, nếu không còn con đường nào khác, hắn sẽ chỉ có thể dựa vào khả năng lớn nhất để sắp xếp bố cục, nhưng mà hiện tại vẫn chưa đến mức như vậy, cho nên quyết định của hắn sẽ là… dẫn thành phần tinh nhuệ nhất của quân đội người lùn đến đây, không phải là mang theo toàn bộ người lùn dòng dõi Durin đến vương quốc của Goblin như dự tính lúc đầu.

    Một nam tử da trắng cao lớn sau lưng hắn lên tiếng hỏi:

    – Đội trưởng, tại sao chúng ta lại phải ngăn cản hắn dẫn quân đội của người lùn đến đây? Chúng ta đã từng trải qua rất nhiều thế giới phim dạng chiến tranh rồi mà, kể cả chiến tranh hiện đại hóa sử dụng vũ khí công nghệ cao cũng đã từng trải qua, có cần thiết phải cảnh giác với một đám người lùn như vậy không?

    Nam tử đeo mặt nạ dừng lại một chút, hắn đưa tay chỉ về phía đỉnh đầu, tất cả mọi người lập tức ngẩng đầu nhìn lên, ngoại trừ bóng tối vô biên ra thì gần như không có cái gì khác. Kể cả quan sát thông qua quét hình tinh thần lực cũng chỉ có thể thấy một khu vực rất bình thường trong lòng núi mà thôi, không có bất cứ thứ gì đặc thù.

    – Ta nhớ là đã từng phân tích qua cho các ngươi nghe rồi, thế giới The Hobbot lần này có ba địa điểm đặc thù, một là thủ đô của người Elf, hai là Lonely Mountain, ba chính là vương quốc của Goblin. Nếu không biết tìm kiếm nhân vật trong phim ở nơi nào, như vậy ba địa điểm này sẽ là lựa chọn tốt nhất, tương đối mà nói, trong đó nơi này chính là địa điểm đặc thù nhất. Bởi vì nơi này đã không có thế lực cường đại đủ để áp chế tiểu đội luân hồi, cũng không tồn tại sinh vật thực lực khủng bố có thể nghiền nát tiểu đội luân hồi. Hơn nữa nơi này còn có một vật phẩm vô cùng quan trọng… Chiếc nhẫn tối cao, cũng chính là thứ mà chúng ta đang truy tìm.

    Nam tử đeo mặt nạ bỗng nhiên nhíu mày một cái, trong giây lát, một cánh tay đầy cơ bắp nhanh chóng vươn ra từ trong cái hố sâu đen hun hút trước mặt hắn. Tiếp đó một con quái vật hình người rất lớn lao ra, con quái vật này gầm rú vài tiếng rồi đập một nhát mạnh vào chỗ nam tử đeo mặt nạ đang đứng.

    – Đáng chết, chúng ta không phải là đang chơi Dungeons & Dragons, tại sao cứ đi được mấy bước là lại có quái vật nhảy ra!?

    Một nam tử da vàng khẽ than phiền, cùng lúc đó, trên tay hắn chợt xuất hiện một cây roi dài, khẽ quật một cái, con quái vật hình người khổng lồ đã bị cắt đứt ngang thân, máu tươi và nội tạng văng tung tóe khắp nơi.

    Mà tại vị trí bị quái vật đập xuống lúc trước, nam tử đeo mặt nạ kim loại vẫn đang đứng yên, lông tóc vô thương, hơn nữa trên người không hề dính vết máu nào. Hắn tiếp tục đi về phía trước như không có việc gì, vừa đi vừa nói:

    – Ta có thể tìm ra được vị trí đặc thù nhất, như vậy hiển nhiên hắn cũng có thể phân tích ra, đây là nơi có khả năng phát sinh đoàn chiến lớn nhất. Thời gian chúng ta tiến vào thế giới này muộn hơn các tiểu đội khác, do đó nếu như muốn tìm kiếm nhân vật trong phim, lựa chọn duy nhất của chúng ta sẽ chỉ có thể là nơi này, mà ở nơi này, chúng ta sẽ phải e ngại quân đội của người lùn…

    Nam tử da vàng vừa rồi cũng bắt đầu tò mò, hắn giương cây roi trong tay lên, vung vẩy mấy cái cho vết máu văng hết rồi mới hỏi:

    – Tại sao vậy chứ? Cho dù địa hình nơi này rất nguy hiểm, nhưng mà mấy nghìn người lùn… ừm, cho dù hắn dẫn theo mấy nghìn người lùn có đấu khí đi nữa, cũng vẫn không phải là chuyện gì đáng kể mà? Chúng ta có rất nhiều biện pháp có thể giết chết tất cả bọn họ.

    – Vì thế cho nên ta mới chỉ lên trên…

    Nam tử đeo mặt nạ cười nhạt một tiếng, hắn vừa ngẩng đầu lên vừa nói:

    – Chúng ta không sợ quân đội của người lùn, nhưng mà chúng ta sợ quân đội được binh pháp bóng tối chỉ đạo… Đúng rồi, quên nói cho các ngươi biết một chuyện, binh pháp hắn thích nhất là Sở thị sát pháp, còn chiến thuật hắn thích nhất thì là…

    – Chiến thuật đạn hạt nhân a, tuy nơi này không có đạn hạt nhân, nhưng mà chỉ cần có đầy đủ người lùn bị tẩy não, như vậy cũng tương đương với có trong tay một lượng lớn thuốc nổ hình người… Mà ở trong hang động sâu dưới lòng đất như nơi này, nếu như bị thuốc nổ phá sập, trừ ta ra, các ngươi khẳng định sẽ chết chắc…

    Đến lúc này tất cả mọi người mới mãnh liệt ngẩng lên nhìn kỹ một lần nữa, trên đầu bọn họ là vách đá cao mấy trăm mét… Có trời mới biết, nếu như nơi này bị nổ sập, sẽ tạo thành tai nạn khủng khiếp đến mức nào?…​
     
    thedino and banhdacua25 like this.
  4. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    166,805
    Vô Hạn Thự Quang
    Tác giả: Zhttty
    Quyển 10: The Hobbit (Part 2)
    Chương 26: Tập hợp

    Dịch: Các tán tu của BNS
    Nguồn: Bachngocsach



    Dịch giả: truongtieutuyet

    – Ta cần một nghìn năm trăm người lùn có đấu khí, những người trung thành nhất, dũng cảm nhất, và… không sợ hy sinh!

    Sở Hạo đứng trên một tảng đá lớn, trước mặt hắn là tất cả binh sĩ trong quân đội của người lùn dòng dõi Durin. Trừ một bộ phận đã chết trong quá trình chiến đấu với quân Orc lúc trước, hiện tại quân đội của người lùn có tổng cộng năm nghìn một trăm người, trong đó có ba nghìn bảy trăm người lĩnh ngộ đấu khí.

    Những người lùn này đều đứng yên không nhúc nhích, yên lặng lắng nghe, một lúc sau Sở Hạo mới hài lòng gật đầu rồi nói:

    – Ta sẽ xuất phát vào sáng sớm ngày mai, trước đó những người nào nguyện ý đồng hành với ta hãy đến báo danh cho các ủy viên chính trị.

    Nói xong, Sở Hạo liền bước xuống, sau đó đi về hướng lều chỉ huy.

    Những người lùn dòng dõi Durin đã ra khỏi khu vực nửa đầm lầy, tiến vào đến một khu vực đồi núi nhỏ. Sau khi lướt qua nơi này sẽ gặp dãy núi nằm trên vương quốc của Goblin, mà nơi đó chính là mục tiêu của Sở Hạo.

    Trên thực tế, trước khi tiến hành chọn lựa binh sĩ, Sở Hạo đã đưa ra thông báo về chuyện cứu viện Thorin cho tất cả người lùn biết, hơn nữa cũng đã giải thích một cách cặn kẽ.

    Kỳ thực trong lòng những người lùn dòng dõi Durin đã sớm có khúc mắc về vấn đề này, trước mắt hình thái chính trị của bọn họ đã không còn là chế độ phong kiến do quý tộc nắm quyền. Cho dù bọn họ vẫn tôn kính và trung thành đối với Thorin, nhưng chuyện này cũng không đồng nghĩa với việc bọn họ đồng ý để Thorin làm lãnh tụ của mình. Chuyện này đã không liên quan gì đến vấn đề trung thành, thực tế tất cả người lùn dòng dõi Durin đều sợ hãi, sợ một khi Thorin lên nắm quyền sẽ khiến cho chế độ phong kiến một lần nữa được thiết lập, bọn họ sợ mình bị kết tội phản nghịch. Quay về Lonely Mountain là một chuyện, nhưng mà cứu viện Thorin thì lại là một chuyện khác.

    Tuy rằng những chuyện này chỉ có thể làm chứ không thể nói ra, nhưng mà trong nội tâm mỗi người đều tự hiểu, mà dưới tâm tình như vậy, hiển nhiên là không có bao nhiêu người lùn nguyện ý đi theo Sở Hạo cứu viện Thorin. Vì thế Sở Hạo không thể không nghĩ biện pháp để giải thích hành động của mình, đồng thời cũng để giải quyết thắc mắc trong lòng những người lùn.

    Do đó cuối cùng hắn quyết định rao giảng cho những người lùn về tính hợp pháp của quyền thừa kế đất đai, cùng với các quy định hạn chế vương quyền, kết hợp hai chế độ nắm quyền lại với nhau, sinh ra một hình thái chính trị mới vô cùng quỷ dị, chủ nghĩa xã hội quân chủ lập hiến…

    Được rồi, đây quả thật chỉ nghe qua cũng đã thấy rất quỷ dị, nhưng mà xác thực là vẫn hợp lý. Ít nhất Thorin cũng không giống các quý tộc khác, hắn không có hứng thú với kim loại quý hiếm, không có ham mê cực đoan với chuyện tích lũy tài sản, mong muốn của hắn là lấy được vinh quang và khôi phục lại huy hoàng cho dòng dõi Durin. Nếu như nhận thấy tác dụng của chủ nghĩa xã hội đối với sự phục hưng dòng dõi Durin, nhất định hắn sẽ tán thành đồng thời trở thành người thiết lập hiến pháp cho hệ thống chính trị mới.

    Hơn nữa muốn hợp pháp hóa chuyện kế thừa Lonely Mountain, không bị dòng dõi người lùn khác bới móc, cùng với ngăn chặn không cho người Elf và nhân loại có lý do để nhúng tay vào, như vậy cứu Thorin về đúng là lựa chọn tốt nhất. Cho nên đến sáng hôm sau, gần ba nghìn người lùn có đấu khí đã báo danh, tự nguyện tham gia vào hành trình vinh quang, đi cứu viện anh hùng vĩ đại của dòng dõi Durin, Thorin Oakenshield, đây quả thực là một cuộc chiến đấu mạo hiểm giống như trong thần thoại!

    Từ trong ba nghìn người lùn này, Sở Hạo cẩn thận lựa chọn ra một nghìn năm trăm người có đấu khí mạnh nhất, có kỹ xảo chiến đấu mạnh nhất, ý chí chiến đấu mạnh nhất. Sau đó giao cho mỗi người hai con ngựa, mang theo bọn họ đi một mạch về phía dãy núi nằm trên vương quốc của Goblin.

    Trước khi xuất phát, Sở Hạo cũng giao cho mỗi người lùn một khối lập phương nhỏ xinh, đồng thời nói cho bọn họ biết cách sử dụng. Một khi được kích hoạt, sau năm giây khối lập phương này sẽ phát nổ vô cùng kịch liệt, uy lực nổ tung ít nhất đủ để khiến cho bản thân bọn họ tan xương nát thịt, bất kể thần thông nào cũng không cứu được. Sử dụng khối lập phương này đồng nghĩa với tử vong, nhưng mà cũng sẽ kéo theo tất cả quân địch bên cạnh chết chung, đây là vũ khí chỉ sử dụng trong trường hợp cuối cùng, nếu chưa chuẩn bị tâm lý, như vậy tuyệt đối không được kích hoạt, mà một khi đã quyết định sử dụng, như vậy cũng nên sẵn sàng đón nhận cái chết.

    Lời này khiến cho những người lùn đi theo đều có chút sững sờ, bất quá trước khi quyết định báo danh mỗi người đều đã suy nghĩ về những nguy hiểm có thể gặp phải, do vậy bọn họ đều vui vẻ nhận lấy những chiếc hộp vuông be bé này. Đương nhiên, sau khi để vào trong bọc nhất định là phải tuyệt đối cẩn thận rồi, bộ dạng của những người lùn này quả thực là còn cẩn thận hơn cả đang đùa với lửa.

    – Ngươi phát cho bọn hắn cái gì vậy? Thoạt nhìn có chút giống như là lựu đạn…

    Trương Hằng hỏi Sở Hạo với vẻ vô cùng hiếu kỳ.

    – Thuốc nổ C4, uy lực so với lựu đạn còn lớn hơn nhiều.

    Sở Hạo cũng không hề giấu giếm, trực tiếp trả lời một câu như vậy.

    – C… C4!?

    Những thành viên của Bắc Băng Châu Đội đều trợn mắt lên, Tom càng là nói lắp bắp:

    – Ngươi… ngươi phân phát nhiều thuốc nổ như vậy làm gì? Khối lượng lớn như vậy… nếu như đồng loạt phát nổ không phải là ngay cả chúng ta cũng sẽ xong đời sao?

    Sở Hạo cười cười, không có trả lời vấn đề này, chỉ vừa nhìn về dãy núi cực lớn đã mơ hồ xuất hiện ở phía xa vừa nói:

    – Ta không biết thực lực của Thiên Thần đội đạt đến mức nào, không biết bọn họ có chiến lực cùng cấp độ với đội trưởng của Đại Tây Châu đội hay không. Nếu có, như vậy trước mặt bọn họ ưu thế về số lượng đã không còn bất kỳ ý nghĩa gì đáng nói, có điều ta nghĩ Chủ thần đã để chúng ta đoàn chiến với Thiên Thần đội tại thế giới The Hobbit này, đoán chừng cũng có hàm ý bên trong. Vương quốc của Goblin, đó là một chiến trường không cách nào bỏ qua số lượng, ít nhất dưới tình huống có đầy đủ thuốc nổ uy lực cao chính là như thế…

    – Yên tâm đi, chúng ta sẽ không bị nổ chết, trừ phi mọi chuyện chuyển biến theo tình huống xấu nhất, trên thực tế, có thể nói lượng thuốc nổ này là lá chắn của chúng ta, chỉ cần Thiên Thần đội có chút lý trí, như vậy đây sẽ chính là hy vọng để cho chúng ta có thể sống sót…

    – Cho dù là Thiên Thần đội đi nữa, cũng tới cảm nhận thử chiến thuật đạn hạt nhân của ta đi…

    Cùng lúc đó, trong khu vực nửa đầm lầy, một sinh vật toàn thân màu xanh lá nửa trong suốt đang lăn lộn, cố gắng di chuyển về hướng vương quốc của Goblin. Không chỉ vậy, sinh vật nhìn giống như thạch trái cây này còn phát ra âm thanh rất kỳ quái, nếu như có phiên dịch sẽ biết được ý nghĩa:

    – Chờ ta, chờ ta đã!… Rốt cuộc cũng đến ngày này, cuối cùng tiểu đội luân hồi đã xuất hiện! Ta chờ ngày này đã không biết bao nhiêu năm rồi, biến thành slime màu sắc như **** này không biết bao nhiêu thế kỷ, cuối cùng cũng sắp được giải thoát!… Đừng có hoàn thành nhiệm vụ nhanh như vậy a, chờ ta với, ta nhất định phải trở về Chủ thần không gian!!!

    Đương nhiên, bất cứ sinh vật nào xung quanh cũng chỉ nghe thấy một tràng ọt ọt, ọt ọt… không có chút ý nghĩa nào đáng nói. Hơn nữa cho dù nhìn thế nào, sinh vật màu xanh lá có thể bất chợt duỗi ra một loạt xúc tu này cũng giống như quái vật hoặc là sinh vật bóng tối, do đó càng không có ai cố gắng nghe xem nó nói gì.

    Cũng trong lúc đó, tại một dãy núi cách vương quốc của Goblin không xa, một số người khổng lồ bằng đá cao mấy trăm cả nghìn mét đang huy động những nắm đấm như ngọn núi nhỏ, không ngừng công kích lẫn nhau, từng khối đá lớn như những căn nhà cũng liên tục được ném đi. Không có bất kỳ sinh vật nào có thể sinh tồn được trong phạm vi chiến trường này… không, có vẻ như có ngoại lệ.

    Dưới chân những người khổng lồ bằng đá này, một thanh niên đầu trọc đang bước đi, không hề để ý đến vô số mảnh vụn đất đá đang rơi xuống như mưa, cứ như vậy từng bước một đi về phía trước, nơi hắn đi qua, bất kể là đất hay đá đều dễ dàng nứt ra, sau đó tạo nên các dấu vết giống như hoa sen.

    Nhắc tới cũng kỳ quái, thanh niên đầu trọc này rõ ràng cứ thế đi thẳng về phía trước, mặc kệ có đất đá rơi xuống hay không, tốc độ không nhanh cũng không chậm, nhưng mà những khối đất đá khổng lồ kia lại không hề đập trúng hắn cho dù chỉ một lần. Giống như mỗi một khối đất đá đều có mắt vậy, tự động tránh né hắn, đương nhiên, những người khổng lồ bằng đá kia căn bản không phát hiện ra hắn, do đó không bao lâu sau hắn đã thuận lợi thông qua được khu vực nguy hiểm này.

    Thanh niên đầu trọc đứng trên một đỉnh núi cao nhìn về phía trước, khẽ nhíu mày rồi thấp giọng nói:

    – Thời gian đã không còn nhiều, nhất định phải đuổi đến trước khi “hắn” lấy được Chiếc nhẫn tối cao, nếu không thiện duyên sẽ không thể kết, Phật giáo của ta sẽ phải gánh chịu nhân quả càng lớn… Không thể nói trước rồi, có lẽ nên sử dụng thần thông để đề cao tốc độ, chỉ là không biết thân thể này có thể chịu đựng được bao lâu…

    Khi nói đến đây, thanh niên đầu trọc liền thở dài, chỉ thấy hắn bỗng nhiên bước chân ra khỏi đỉnh núi, vốn nên trực tiếp rơi xuống, rõ ràng cứ thế đạp lên không khí mà đi, mỗi một bước đều đi được cả nghìn mét, sau chốc lát đã đi tới một đỉnh núi khác…​
     
    thedino and banhdacua25 like this.
  5. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    166,805
    Vô Hạn Thự Quang
    Tác giả: Zhttty
    Quyển 10: The Hobbit (Part 2)
    Chương 27: Mê cung

    Dịch: Các tán tu của BNS
    Nguồn: Bachngocsach



    Dịch giả: truongtieutuyet

    Vương quốc của Goblin là một mê cung khổng lồ.

    Mặc dù trong tiểu thuyết và phim ảnh đều không miêu tả rõ ràng, nhưng mà bất kể suy luận từ phương diện nào cũng sẽ lấy được cùng một đáp án, vương quốc của Goblin là một mê cung. Bởi vì địa hình nơi này biến đổi vô cùng phức tạp, bởi vì đám Goblin ngu ngốc dơ bẩn kia đào bới và xây dựng một cách tùy tiện, khiến cho toàn bộ khu vực này quả thực là còn đáng sợ hơn so với mê cung đáng sợ nhất. Ít nhất mê cung theo đúng nghĩa của nó còn có lối ra, mà trong vương quốc của Goblin thì tuyệt đại đa số căn bản là không có lối ra, nếu muốn ngươi tự đi mà thắc mắc với Goblin a, lối ra? Đó là cái gì???…

    Lúc đầu các thành viên của Thiên Thần đội chỉ cảm thấy nhàm chán đối với đám Goblin này, sau một thời gian cảm giác nhàm chán dần chuyển thành tức giận, cuối cùng đến hiện tại đã trở thành căm hận tới tận xương tuỷ. Trên thực tế, trong đội ngũ đã có người đề nghị sau khi hoàn thành nhiệm vụ, nên trực tiếp tuyệt diệt chủng tộc này, cũng coi như là làm chuyện có ích cho thế giới.

    Giờ phút này Thiên Thần đội đang theo các thông đạo trong vương quốc của Goblin đi thẳng xuống phía dưới, ý định trước một bước xác nhận vị trí của Chiếc nhẫn tối cao, tiếp đó chờ đợi chiến đấu với Bắc Băng Châu đội diễn ra, sau khi chiến đấu xong sẽ cướp lấy Chiếc nhẫn tối cao từ tay người Hobbit, hoàn thành thế giới phim kinh dị. Quyết định này rất tốt, kế hoạch như vậy cũng tốt… điểm không tốt duy nhất là, trước đó bọn họ căn bản không chú tâm suy nghĩ về khái niệm “mê cung”.

    Thông qua một đội ngũ thâm niên của thế giới luân hồi bọn họ mới biết được, thế giới luân hồi đời thứ hai cũng có nhiều đội ngũ mạnh mẽ, trong số đó có người hỏi thành viên của một trong hai đội ngũ tồn tại từ thế giới luân hồi đời thứ nhất, rốt cuộc đội trưởng của Trung châu đội mạnh đến mức nào.

    Quan hệ giữa hai đội ngũ tồn tại từ thế giới luân hồi đời thứ nhất này tuy rằng không phải là đối địch nhưng mà cũng không tốt đẹp gì. Do vậy người được hỏi suy nghĩ một lúc, cuối cùng nói rằng đội trưởng của Trung Châu đội, ngoại trừ sức mạnh ra thì không còn ưu điểm gì khác, không có năng lượng vô hạn, không khống chế được không gian và thời gian, cũng chẳng có năng lực gì đặc biệt. Nói một cách đơn giản hơn, ngoại trừ “lực” ra thì các phương diện khác đều chỉ ở mức bình thường.

    Nghe xong, người này quyết định lôi kéo thêm các đội ngũ khác, âm thầm tạo thành liên minh ý đồ lật đổ Trung Châu đội. Cuối cùng, kết quả là… hầu hết các tiểu đội luân hồi đời thứ hai đều tiêu vong.

    Khi “lực” đạt tới cấp độ nhất định, cho dù không có năng lực gì đặc biệt, vẫn có thể chống chọi lại hơn nữa đánh bại tất cả. Những thay đổi đơn thuần về lượng, đến một mức độ nhất định sẽ tạo ra biến đổi về chất, giờ phút này vương quốc của Goblin cũng chính là như thế, đây quả thực đã không thể gọi là “mê cung” nữa rồi, nên gọi là mê cung thuật hoặc là thế giới mê cung mới đúng… Hơn nữa do nguyên nhân bí ẩn nào đó, có lẽ là vì ảnh hưởng của khoáng vật đặc thù, cũng có thể là do khả năng của Chiếc nhẫn tối cao, càng xâm nhập xuống dưới phạm vi của quét hình tinh thần lực càng bị thu hẹp. Đến thời điểm hiện tại, quét hình tinh thần lực của bọn họ đã bị hạn chế trong phạm vi chưa đến mười mét, đối với phạm vi quét hình đạt đến mấy nghìn kilômét của đội trưởng Thiên Thần đội mà nói, đây gần như là chuyện không thể nào xảy ra.

    – Đây là hạn chế của Chủ thần sao? Vì bảo vệ an toàn cho Chiếc nhẫn tối cao? Trước khi người Hobbit vô tình tìm đến, hạn chế này hẳn là một phương thức để bảo vệ Chiếc nhẫn tối cao, điều này cũng giải thích vì sao Chiếc nhẫn tối cao nằm đây nhiều năm liền như vậy mà đám Goblin lại không hề cảm giác được.

    Nam tử đeo mặt nạ suy nghĩ một lúc, tiếp đó liền nói:

    – Nếu như đã không cách nào trước một bước xác định vị trí của Chiếc nhẫn tối cao, vậy cứ dựa theo nội dung cốt truyện mà tiến hành thôi. Lát nữa khi chiến đấu bắt đầu, Tiêu Niểu Nhân, ngươi chịu trách nhiệm theo sát người Hobbit kia, đến khi xác nhận đã lấy được một lượng lớn điểm thưởng sẽ ra tay cướp lấy Chiếc nhẫn tối cao.

    Người được gọi là Tiêu Niểu Nhân chính là nam tử da vàng cầm roi, sau khi nghe vậy hắn liền gãi gãi đầu rồi nói:

    – Không sao chứ? Để cho người mạnh thứ nhì trong đội đi lấy Chiếc nhẫn tối cao, lỡ như Bắc Băng châu đội mạnh hơn so với dự đoán của chúng ta thì thế nào?

    Nam tử đeo mặt nạ lắc đầu, khóe miệng hơi nhếch lên đồng thời nói:

    – Không việc gì đâu, ta biết hắn rất rõ, quyết định của hắn chắc chắn sẽ là phái thành viên mạnh nhất trong đội đi lấy Chiếc nhẫn tối cao. Còn bản thân hắn thì sẽ cùng các thành viên còn lại, cộng thêm một lượng lớn người lùn giằng co với chúng ta, kéo dài thời gian đến khi lấy được Chiếc nhẫn tối cao mới thôi. Do đó ta nhất định phải phái ngươi đi, trong toàn bộ đội ngũ, ngoại trừ ta ra, cũng chỉ có ngươi mới có thể chắc chắn đánh bại được chủ chiến lực của Bắc Băng Châu đội.

    Lúc này Tiêu Niểu Nhân mới gật đầu đáp ứng rồi nói:

    – Đã rõ, nhiệm vụ của ta là cướp lấy Chiếc nhẫn tối cao, OK!

    Nghe xong, nam tử đeo mặt nạ lại một lần nữa hơi nở nụ cười…

    Cùng lúc đó, dọc đường đi Sở Hạo và những người lùn đã thử nghiệm uy lực của thuốc nổ C4, hiện tại bọn họ đang gấp rút tìm kiếm vị trí có khả năng tồn tại lối vào vương quốc của Goblin.

    Trong thế giới The Hobbit, tất cả các loại vũ khí khoa học công nghệ đều bị cấm, lúc mới tiến vào thế giới này, Sở Hạo cũng đã dùng các loại đạn gia tốc bằng thuốc nổ để tiến hành thí nghiệm. Do nguyên nhân bí ẩn nào đó, trong nháy mắt khi kim hỏa đập vào đuôi của viên đạn, kích hoạt kíp nổ, thuốc nổ căn bản không có bất kỳ phản ứng gì. Do đó viên đạn không được bắn ra, nhưng mà sau khi tháo đầu đạn, thuốc nổ bên trong lại có thể được đốt cháy, trên thực tế, thế giới này cũng có pháo hoa và các loại pháo khác tồn tại.

    Chỉ là rất kỳ quái, nếu như đặt một lượng lớn thuốc nổ vào trong một vật kín, thuốc nổ lại không cách nào bốc cháy, nói một cách khác, trong thế giới này uy lực của vũ khí khoa học công nghệ bị hạn chế, bất kể là tạo ra từ hóa học hay máy móc. Nếu như muốn hình dung một cách đơn giản hơn, vậy cũng giống như ở thế giới thực tế, tất cả ma pháp đều không thể sử dụng, hoặc là sau khi sử dụng cũng không tạo ra được uy lực.

    Có điều hạn chế vũ khí khoa học công nghệ… vậy còn vũ khí ma pháp thì thế nào?

    Sở Hạo cũng không biết vì sao trong thế giới The Lord of the Rings lại cấm tất cả vũ khí khoa học công nghệ, bởi vì từ một phương diện khác mà nói, có thể dùng lửa để làm cho thuốc nổ bốc cháy, nhưng lại không thể dùng lửa để dẫn cháy một lượng lớn thuốc nổ đặt trong vật kín, chuyện này cơ bản là không hợp lý. Bất kể suy nghĩ như thế nào, Sở Hạo cũng không tìm ra được nguyên nhân, vì vậy hắn chỉ có thể suy đoán, có lẽ là do hệ thống quy tắc vật lý của vị diện này đã quyết định như vậy.

    Nhưng mà thế giới này có tồn tại ma pháp, ví dụ như các loại ma pháp tạo ra cầu lửa cũng có thể tạo nên uy lực tương đương với thuốc nổ, như vậy… nếu dùng ma pháp để kích thích thuốc nổ đặt bên trong vật kín thì sao? Nói một cách khác, loại thuốc nổ này đã không còn là vũ khí khoa học công nghệ nữa, mà đã trở thành một loại vũ khí ma pháp hoặc là hệ quả của ma pháp?…

    Trên thực tế, ma pháp cũng cần phải có nguyên liệu, kỹ năng ma pháp hoán đổi từ Chủ thần, bất kể là cường hóa áo thuật sư, hay là cường hóa mạng lưới ma pháp, khi sử dụng đều không cần nguyên liệu gì làm phụ trợ. Nhưng mà từ miệng Niệm Tịch Không, mọi người lại nghe được một chuyện khác, trong các thế giới mà nàng đã từng luân hồi chuyển thế cũng có nhiều vị diện sử dụng ma pháp. Tại các thế giới đó, khi thi triển ma pháp đều cần phải có nguyên liệu phụ trợ, ví dụ như ma pháp tạo ra mạng nhện cần phải có mạng nhện thực sự, ví dụ như ma pháp khiến da người cứng như đá thì cần tiêu hao bột kim cương… mà ma pháp phải dùng thuốc nổ làm nguyên liệu cũng có tồn tại.

    Do đó, khi biết được trong thế giới này tất cả vũ khí khoa học công nghệ đều không có hiệu quả, Sở Hạo liền dùng các mảnh vỡ Thần tính để phân tích kết cấu của hỏa cầu thuật, hơn nữa mô phỏng ra văn tự ký hiệu trụ cột tạo nên hỏa cầu thuật. Hắn đã tiến hành thí nghiệm nhiều lần, trong đó đầu tiên chính là khiến cho thuốc nổ C4 trực tiếp phát nổ, tự nhiên là không có hiệu quả, mà tiếp đó, hắn sử dụng hỏa cầu thuật để kích nổ, cũng không có hiệu quả. Cho đến khi Sở Hạo ngưng tụ văn tự ký hiệu trụ cột của hỏa cầu thuật vào trong từng bọc chứa thuốc nổ mới thôi, khi hắn kích thích những văn tự ký hiệu này, thuốc nổ C4 đặt trong vật kín nhanh chóng bốc cháy… Những khối thuốc nổ có văn tự ký hiệu của hỏa cầu thuật này không bị nhận định là vũ khí khoa học công nghệ, đã trở thành một biến chủng của ma pháp, còn bản thân thuốc nổ C4 thì được xem như nguyên liệu để sử dụng ma pháp, mà cái này, chính là kế hoạch của Sở Hạo…

    Chỉ là cho dù những người lùn ấn nút kích hoạt, thuốc nổ C4 cũng sẽ không phát nổ, trừ phi Sở Hạo làm nổ văn tự ký hiệu hắn ngưng tụ ra. Mà cứ như vậy, cũng tương đương với tất cả người lùn đã trở thành thuốc nổ kích hoạt từ xa của Sở Hạo, chỉ cần hắn có một ý niệm, những người lùn này sẽ lập tức bị nổ tan xương nát thịt. Chuyện như vậy những người lùn kia tự nhiên là không biết, nhưng mà các thành viên tiểu đội luân hồi thì lại biết, do đó trên đường đi các thành viên trong đội đều vô cùng trầm mặc, ngẩng đầu lên nhìn thấy vẻ sục sôi trong mắt những người lùn, mỗi người đều chỉ có thể im lặng. Ngoại trừ Niệm Tịch Không vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh, ánh mắt của những người còn lại nhìn Sở Hạo đều mang theo một chút khó hiểu và chần chờ…

    Chẳng lẽ… thật sự phải biến tất cả những người lùn này thành thuốc nổ hình người sao? Chẳng lẽ… bọn họ đều chỉ là tiêu hao phẩm thôi sao?…

    Sở Hạo không có bất kỳ câu trả lời nào, hắn cứ như vậy dẫn đầu đội ngũ tiến về phía trước, mà theo quét hình tinh thần lực của Auchi, rốt cuộc mọi người đã tìm được cửa vào vương quốc của Goblin. Cùng lúc đó, trong quét hình tinh thần lực còn phát hiện ra dấu vết hạ trại, vị trí này… đúng là nơi mấy người Thorin đã từng đi ngang qua!​
     
    thedino and banhdacua25 like this.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)