↑ ↓

 Khoa Huyễn Vô Hạn Thự Quang - Zhttty - Q12 C11

Thảo luận trong 'Khoa Huyễn - Linh Dị' bắt đầu bởi nhoctaxx, 23/10/14.

  1. nhoctaxx

    nhoctaxx Thành viên kích hoạt

    Được thích:
    1,729
    VÔ HẠN THỰ QUANG
    Tác giả: Zhttty
    Nguồn: Bachngocsach



    Quyển 1: Skyline
    Chương 10: Chân thật

    Dịch và biên: Phuthuyhog




    Người ngoài hành tinh trong phim Skyline có những sản phẩm khoa học công nghệ kỹ thuật mà nhân loại khó có thể tưởng tưởng. Cấp độ của nó đã vượt xa thế giới này, vô luận là vũ khí, khoa học sinh vật hay chất liệu đều cao hơn rất nhiều.

    Ví dụ như ngay từ đầu khi bọn họ mới xuất hiện, tác dụng của cột sáng màu xanh da trời đã đủ để khoa học kỹ thuật của con người bó tay không thể giải thích. Bất luận là ai, chỉ cần nhìn thẳng vào nó liền bị khống chế, sau đó tự nguyện bước vào giữa lam quang. Thứ chờ đón những người ấy chính là dây chuyền sản xuất vũ khí sinh vật.

    Sở Hạo cũng từng xem qua Skyline. Mặc dù giải trí là chính nhưng khi chứng kiến lam quang xuất hiện và việc con người đờ đẫn bước đi, hắn vẫn không nhịn được mà nghĩ đến lần chiến đấu với người khống chế tinh thần của tổ chức C. Kẻ đó chẳng khác nào một đại sát khí hình người, lấy tinh thần lực vô hình vô chất làm biện pháp công kích. Nạn nhân nếu không tìm ra cách chống cự hữu hiệu thì chỉ có thể nhắm mắt đợi đối phương mổ xẻ.

    Song chỉ nghĩ thoáng qua một chút như vậy mà thôi, dù sao Skyline ngoài để giải trí ra thì cũng chẳng có ‘ý nghĩa nhân văn’ gì mấy. Về phần sức mạnh thì luôn có chỗ tương tự, hắn không có nhiều thời gian để đi mô phỏng cách làm trong phim kinh dị.

    Nhưng bây giờ thì khác, khi mọi người đều đã xác nhận nơi đây là thế giới trong Skyline, hết thảy ý tưởng cùng tư duy sẽ hoàn toàn thay đổi. Mà trước mắt là làm sao mới có thể sống sót…

    Ngay khi quang mang lam sắc phủ xuống, mọi người đều đã xác nhận tính chân thực của thế giới luân hồi, cả đám vội vội vàng vàng lấy kính đen từ trong người ra đeo lên, hơn nữa còn rất ăn ý lấy ra một bộ còng tay buộc mình vào ống nước trong căn phòng.

    Chỉ mình Sở Hạo vẫn đứng nguyên tại chỗ, ngoài cặp kính đen bảo vệ ra thì hắn cứ thế nhìn thẳng vào cột sáng. Song cũng chẳng dám chủ quan, vị trí lúc này của Sở Hạo là ở giữa mọi người , nhỡ có gì bất trắc thì kẻ khác cũng đưa tay giữ hắn lại được.

    Những quang đoàn màu xanh da trời này thoạt nhìn không quá lớn, đường kính tối đa chỉ chừng vài thước. Ánh sáng tỏa ra nhu hòa nhưng càng đến gần trung tâm, cường độ sáng lại càng chói mắt, thế nên căn bản không thể nhìn rõ được bên trong rốt cuộc có thứ gì.

    Sở Hạo đứng thẳng nhìn quang cầu càng ngày càng tiếp cận, tuy rằng đã đeo kính đen nhưng tia sáng vẫn ẩn ẩn chiếu vào mắt. Quang mang nhu hòa đó không có gì đặc biệt nhưng chỉ một chút ấy thôi cũng khiến Sở Hạo ẩn ẩn cảm thấy không đúng.

    Đầu tiên là hắn cảm thấy mình đang dần hưng phấn, không phải mặt tinh thần mà là bản thân thân thể hưng phấn. Cụ thể hơn thì là cơ thể tỏa nhiệt giống như sau khi vận động, hơn nữa theo khoảng cách thu hẹp lại, nhiệt độ cũng theo đó mà tăng theo, thậm chí toát cả mồ hôi.

    Loại tình huống như vậy rất không bình thường. Sở hạo đã từng trải qua huấn luyện quân sự cùng huấn luyện tinh thần nghiêm khắc nhất. Tự thôi miên là một trong số các phương pháp có thể chống lại người điều khiển tinh thần lực, về phần không chế thân thể càng đơn giản hơn. Nhưng hiện tại, hắn hầu như không thể ra lệnh cho thân thể mình được. Ảnh hưởng của quang mang lam sắc này thật quá mạnh.

    Đợi khi ánh sáng lam sắc chiếu thẳng tới căn phòng, Sở Hạo hít sâu một hơi rồi mới chậm rãi lấy kính đen xuống và nhìn thẳng vào nó. Cơ hồ chỉ trong khoảnh khắc, một cảm giác khó hiểu xuất hiện tận sâu trong đáy lòng, hầu như khiến hắn không thể khống chế chính mình.

    Loại cảm giác này giống như là có một lực lượng tinh thần cường đại nào đó nắm chặt linh hồn, sau đó vây lấy cả cơ thể, biến nạn nhân thành khôi lỗi thoát ly khỏi ý thức. Đi cùng với nó là đau đớn kịch liệt, chỉ riêng điều đó đã khiến hắn thiếu chút nữa hôn mê.

    (Cái này… giống với khi huấn luyện tự thôi miên của tổ chức… Không, so với huấn luyện kia còn triệt để hơn, có tính xâm lược, đau đớn cùng nguy hiểm mãnh liệt. Hooc môn tuyến thượng thận kích thích vượt qua mức nguy hiểm, cả người đều tỏng trạng thái vận động điên cuồng, nếu cứ tiếp tục như vậy… thân thể sẽ tan vỡ mất.)

    Nếu như giờ phút này có người nhìn thẳng vào mặt Sở Hạo sẽ thấy hai mắt hắn mờ mịt, các mạch máu nhỏ bé chung quanh đều đang bành trướng cực độ, biểu lộ vô cùng thống khổ. Tuy thân thể không đi về hướng quang cầu lam sắc nhưng lại run rẩy co quắp, dường như sắp không thừa nhận nổi.

    Dù vậy, bởi một số nguyên nhân, tinh thần Sở Hạo vẫn còn thanh tỉnh không bị quang cầu không chế nên bản thân vẫn đứng nguyên bất động. Thanh tỉnh cùng đau đớn cực độ khiến suy nghĩ trong đầu hắn liên tục lóe lên.

    (Quả nhiên như mình suy đoán, quang mang lam sắc này thực ra không phải phóng xạ gì cả, dù sao trong phim cho thấy chỉ có người nhìn thẳng vào cột sáng mới chịu ảnh hưởng. Còn nếu như nó là phóng xa, vậy tất cả mọi người xung quanh đều phải chịu ảnh hưởng mới đúng. Mà cái hiện tượng thân thể tan vỡ này chẳng lẽ liên quan đến tình huống mở cơ nhân tỏa.

    Cơ nhân tỏa là thuyết pháp Jenny nói, trên thực tế nàng cũng là nghe được từ nhưng người đi trước. Mở cơ nhân tỏa nói nôm na là khai thác tiềm năng của cơ thể. Trước kia, trong những người thâm niên có ba kẻ mở cơ nhân tỏa, người đội trưởng còn mở được cơ nhân tỏa tầng thứ hai, thực lực cường đại chẳng khác gì siêu nhân.

    Dấu hiệu của những người mở được cơ nhân tỏa là hai mắt mờ mịt, tốc độ phản ứng, bản năng chiến đấu cùng lực lượng đều được đề cao. Nhưng sau khi thoát ra khỏi trạng thái đó thì thân thể phải chịu đau đớn tạm thời… Một người bình thường sau khi mở cơ nhân tỏa sẽ có sức chiến đấu siêu nhiên nhưng khuyết điểm của nó cũng rất rõ, tác dụng phụ lớn cùng thời gian duy trì ngắn. Trên cơ bản thì người mở ra cơ nhân tỏa đều sẽ bạo thể mà chết sau một thời gian ngắn, trừ phi được chữa trị kịp thời mới sống được.

    Chỉ từ điểm này mà xét, huấn luyện tự thôi miên của tổ chức chỗ Sở Hạo cũng có công năng và tác dụng phụ tương tự. Chẳng qua không được như những gì Jenny nói là sẽ có bản năng chiến đấu cùng lực lượng bạo phát… cho nên Sở Hạo cho rằng phương pháp tự thôi miên là một loại mở cơ nhân tỏa không hoàn toàn.

    Vậy cảm nhận về lực lượng sau khi mở cơ nhân tỏa chính thức sẽ như thế nào đây?

    Nói thì chậm, diễn biến rất nhanh, từ khi ánh sáng lam hàng lâm rồi Sở Hạo bỏ kính, cuối cùng là cột sáng biến mất hoàn toàn, tất cả chỉ diễn ra trong vòng mười mấy giây. Sở Hạo rốt cục nhịn không được ngã lăn trên mặt đất, toàn thân co quắp kịch liệt. với ý chí kinh người của hắn mà cũng không thể chống cự nổi loại đau đớn này, ngoại trừ không kêu gào ra tiếng thì có thế nói là hắn đã bị nó đánh bại. So với tác dụng phụ của phương pháp tự thôi miên trong tổ chức, nó còn mãnh liệt hơn gấp mười gấp trăm lần.

    Người chung quanh hoảng sợ nhìn Sở Hạo, mãi tới mấy phút sau hắn mới chậm rãi phục hồi, nhưng nhất thời cũng không ai biết nói gì. J từ trong người móc ra một chai nước đưa tới bên cạnh Sở Hạo.

    “Cám ơn… Đồ uống thể thao? Chứa một chút Morphine?” Sở Hạo uống xong một ngụm liền hỏi.

    J gật gật đầu, cũng không nói chuyện mà tiếp tục đẩy chai nước về phía hắn. Mà Sở Hạo cũng cầm lấy uống thêm mấy ngụm. Đến lúc này hắn mới phát hiện ra cả người mình ướt đẫm mồ hôi, hơn nữa thân thể ở trong tình trạng suy yếu cực độ, tựa như vừa mới tham gia một cuộc huấn luyện dã ngoại chạy siêu cự ly vậy.

    Sở Hạo phải ngồi nghỉ ngơi trên mặt đất mất mấy phút mới có thể chậm rãi đứng lên: “Uhm, các vị đã rõ tình huống trước mắt là thế nào rồi. Không sai, nơi này đúng là Skyline. Thế giới luân hồi thật sự tồn tại. Tuy không biết tại sao lại thế này nhưng tồn tại tức là hợp lý. Chúng ta tốt nhất nên suy nghĩ xem làm sao để sống sót. Cứ y theo kế hoạch lúc trước đi, hiện tại do J, Ao Saqi, và ta hợp thành tiểu đội bắt cóc hai nhân vật chính. Ares, Jenny, cả cô nữa hợp lại thành một tổ khác, các vị phụ trách đường lui cho chúng ta. Từ giờ trở đi bắt đầu tính thời gian.”

    Sở Hạo nói xong liền nhìn xuống đồng hồ nói: “Hiện tại là 4h 36 phút, chúng ta phải hoàn thành vụ bắt cóc lúc 5h, hơn nữa khi rút lui phải có xe việt dã đợi sẵn. Ba người Ares phụ trách xe cùng vị trí an toàn. 5h30’ tiến nhập chỗ trú ẩn. Thời gian không còn nhiều, tất cả mọi người hành động đi.”

    Ares gật gật đầu tỏ vẻ đã hiểu. Nhưng Jenny lại vội hỏi: “Sở Hạo, tình trạng vừa rồi của anh rất giống với tác dụng phụ khi mở cơ nhân tỏa. Anh bây giờ rất suy yếu phải không? Làm sao có thể đi bắt cóc người ta được? Không bằng để tôi hay người nào đó thay thế đi?”

    Sở Hạo lắc đầu nghiêm túc nói: “Không được, chuyện này do tôi bày ra, bộ phận quan trọng nhất phải do tôi hoàn thành. Hơn nữa tôi cũng muốn trông thấy nhân vật nam chính một chút, hy vọng hắn đúng như những gì tôi chờ mong..”

    Chờ mong cái gì hắn không nói, người chung quanh cũng nghe mà không hiểu. Nhưng hiện tại thời gian như lửa xém lông mày, y theo trong phim thì sau khi lam quang hàng lâm, đến buổi sáng sẽ xuất hiện hạm đội của người ngoài hành tinh cùng vũ khí sinh vật đổ bộ. Khi đó tất cả các con đường trong thành phố đều thành khu vực nguy hiểm, mọi người nhất định phải tới được chỗ trú ẩn trước lúc đó. Cho nên cả bọn cũng không ai nhiều lời nữa, do Sở Hạo dẫn đầu, sáu người chia làm hai nhóm bắt đầu thực hiện nhiệm vụ của mình.

    Cùng lúc đó tại cục cảnh sát thành phố, một đám người nước ngoài đang trong thời gian bị câu lưu, đây chính là những kẻ đi theo tên thanh niên tóc vàng. Bọn họ phải đợi tin tức từ đại sứ quán nước mình hoặc cục di dân mới có thể rời khỏi chỗ này.

    Đột nhiên, cả bọn cảm thấy địa chấn, tuy không quá kịch liệt nhưng cũng khiến mặt đất cùng gian phòng chao đảo nhẹ. Mọi người lần lượt giật mình từ trong giấc ngủ, hơn nữa còn lớn tiếng kêu gọi cảnh sát. Nhưng rất nhanh, chẳng có ai kêu nổi nữa… bởi vì trước mặt bọn họ, các nhân viên cảnh sát đang nhìn chằm chằm vào lam quang ngoài cửa, sau đó cứ vậy từ từ bước ra ngoài và biến mất trong quang mang chói mắt…

    “Sky…Sky…Skyline…”

    “Là thật!”
     
  2. nhoctaxx

    nhoctaxx Thành viên kích hoạt

    Được thích:
    1,729
    VÔ HẠN THỰ QUANG
    Tác giả: Zhttty
    Nguồn: Bachngocsach



    Quyển 1: Skyline
    Chương 11 Còn sống

    Dịch và biên: Phuthuyhog




    “Bọn họ có súng.”

    Trên cầu thang, ba người Sở Hạo, J, Ao Saqi đang toàn lực chạy trên lối cầu thang khẩn cấp. Sở Hạo vừa guồng chân vừa nói: “Đúng vậy, theo như trong phim, nam chính cùng bạn hắn có một khẩu súng. Cơ mà không sao, cả hai đều là người bình thường, chỉ cần chúng ta nhanh một chút thì có thể áp sát bọn họ, khẩu súng kia không quyết định được gì. Nhưng có một điều hai anh phải chú ý, chính là không nên làm bọn họ bị thương, ít nhất là không thể giết, bởi vì tôi không biết thế giới luân hồi có khấu trừ điểm thưởng của chúng ta vì thế hay không.”

    J cười hắc hắc: “Âm điểm sẽ bị delete? Cái này thì ta biết rõ, ta sẽ cố khống chế.”

    Sở Hạo lại nghiêm túc nhấn mạnh: “Không phải khống chế giữa giết và làm bị thương. Tôi muốn bọn họ còn sống, đặc biệt là nam chính, hơn nữa còn phải đủ sức hành động, đứt tay gãy chân cũng không được. Biết đâu vì vết thương ấy mà liên lụy tới chúng ta thì sao, cũng giảm khả năng đối kháng với sinh vật ngoài hành tinh nữa chứ, hiểu không?”

    J gãi gãi cái đầu trụi lủi của mình: “Dạ dạ dạ, ngươi là lão đại, ngươi cứ phân phó, ta nhất định nghe theo.”

    “Anh thì sao? Ao Saqi? Tôi biết trong căn cứ của tổ chức các anh có huấn luyện mục giết người. Tôi sẽ không lặp lại những điều vừa rồi đâu…, hơn nữa một khi động thủ thì không thể nào đổi ý nữa. Tôi không muốn xuất hiện bất kỳ chuyện gì không vui.” Sở Hạo quay đầu nhìn Ao Saqi.

    Ao Saqi trầm mặc mất mấy giây mới lên tiếng: “Tôi biết rồi, yên tâm đi! Tôi sẽ làm theo lời anh nói.”

    Cho đến lúc này, Sở Hạo mới mỉm cười: “Tốt, chúng ta tiếp tục tiến lên. Nếu xét về mặt thời gian thì hiện tại nam chính và nữ chính đều đang ở trên sân thượng, vừa vặn bắt được cả hai, tránh khỏi việc phải chia ra sẽ khiến tốc độ chúng ta bị chậm. Thời gian không còn nhiều lắm, phải nhanh hơn nữa!”

    Thể lực cả ba đều vô cùng tốt. J không cần phải nói. Sở Hạo nhìn qua có chút văn nhược nhưng thể lực của hắn thậm chí cón tốt hơn J. Về phần Ao Saqi có vẻ trầm mặc song sức khỏe cũng tuyệt đối vượt xa người thường. Ba người một mực chạy qua mười mấy tầng, lúc lên được sân thượng cũng chỉ hơi hổn hển một chút mà thôi. Mà đúng lúc này, bọn họ vừa vặn chứng kiến một cô gái tóc vàng đang sốt ruột kéo chốt cánh cửa sắt, nhưng nó tựa hồ đã bị khóa, làm thế nào cũng không mở ra được.

    Ba người liếc nhìn nhau, J lập tức nói: “Này, tránh ra đi, để ta mở cánh cửa đó cho” Vừa nói, hắn vừa xông tới vặn nắm đấm cửa.

    Cô gái tóc vàng cả kinh liếc nhìn ba người, nhưng cũng không nói gì thêm. Chỉ thấy J gầm nhẹ một tiếng, cơ bắp phồng lên, BA~ chốt cửa bị uốn cong…

    Ở bên ngoài, hai nam tử mặt lộ vẻ kinh hoàng đang hoảng sợ đứng đó, sau lưng bọn họ trôi nổi một vật phi hành kỳ lạ, từ trên những xúc tu chiếu xuống một dải ánh sáng lam chướng mắt. Người đứng mũi chịu sào là J cùng cô gái tóc vàng, cả hai đồng thời nhìn chính diện vào chùm lam quang đó.

    Hai người phía sau cửa sững sờ nhìn J, có điều bọn họ cũng không trì hoãn lâu mà vội vàng lao vào bên trong, đồng thời kéo cả J cùng cô gái tóc vàng đang đứng ngu ngơ tại chỗ. Cánh cửa đằng sau nhanh chóng bị đóng lại, chùm lam quang cũng theo đó bị chặt đứt. Mãi lúc này, mọi người mới thở phào một hơi.

    “Elaine! Elaine! Em thế nào rồi? Elaine!”

    Khi mọi người phục hồi tinh thần liền thấy được mục tiêu bắt cóc lần này của bọn họ, nhân vật nam chính của Skyline Jerrord đang cúi người ôm cô gái tóc vàng không ngừng hô hoán: “Elaine! Anh đây! Anh đang ở bên cạnh em. Em thấy trong người thế nào? Có nghe thấy tiếng anh không?”

    Người da đen bên cạnh cũng vội vàng: “Jerrord, chúng ta mau rời khỏi đây trước đã, chỗ này không an toàn, bên ngoài kia còn một con quái vật nữađó. Đi, về phòng chúng ta rồi nói.”

    Jerrord nghe vậy mới phục hồi tinh thần, vội ôm Elaine từ trên mặt đất lên. Nhưng đúng lúc này, Sở Hạo đánh mắt với Ao Saqi, hai người một trái một phải kẹp lấy Jerrord và người bạn của hắn, đồng thời cánh tay Ao Saqi khẽ động, khẩu súng trên tay người da đen liền đổi chủ.

    Người da đen bị khóa tay khiến không thể động đậy, hắn lớn tiếng hô lên: “Này, anh bạn, các anh muốn làm gì vậy?” Hiện tại cũng không phải lúc cướp bóc đâu, bên ngoài có một lũ quái vật bay tới bay lui biết khống chế nhân loại đó, muốn tiền cũng phải có mệnh mới tiêu được chứ?”

    Sở Hạo nhận khẩu súng ngắn từ tay Ao Saqi, hắn cũng không sử dụng mà tay khẽ rung, khẩu súng liền giải thể trong thời gian cực ngắn. Xong xuôi hắn mới khẽ cười: “Thật xin lỗi, chúng tôi không phải dân cướp bóc, chỉ muốn mời hai vị tới ở chỗ chúng tôi mấy ngày, yên tâm đi, chỗ đó an toàn hơn chỗ này nhiều. Tôi nghĩ như vậy cũng có thể gián tiếp bảo vệ tính mạng của các vị.”

    Jerrord cùng người da đen đều khiếp sợ nhìn linh kiện của khẩu súng ngắn trên mặt đất, người bình thường sao có thể làm được việc như vậy chứ, đây có phải trò chơi xếp hình đâu, chiêu thức ấy khiến cả hai vô cùng kinh hãi.

    Người da đen còn chưa hoàn hồn, Jerrord đã vội vàng hô: “Muốn đi đâu chúng tôi cũng đồng ý, nhưng trước hết xin hãy cứu bạn gái tôi đã được không? Tình trạng cô ấy bây giờ xem chừng không tốt lắm, tôi sợ cô ấy sẽ …”

    Sở Hạo lắc đầu: “Không chết đâu, ít nhất hiện tại không chết, anh trước đó không phải cũng trải qua trạng thái như vậy rồi sao? Mặc dù khá đau nhưng bạn gái anh vẫn có thể chịu được. Đương nhiên, nếu anh không chịu theo chúng tôi rời khỏi đây thì chúng tôi buộc phải dùng thủ đoạn cưỡng chế mang các người đi, hoặc là… giết luôn cũng được.”

    Ngay khi Sở hạo nói những lời này, vô luận là cô gái được ôm trong ngực Jerrord hay J đang nằm trên mặt đất đều run rẩy đứng lên. Hiển nhiên hai người đang phải trải qua đau đớn khó mà tưởng tượng, muốn đứng dậy được cũng không phải chuyện dễ dàng, rất nhiều mạch máu trên mặt bọn họ đều nổi vồng lên, thoạt nhìn vô cùng dữ tợn.

    Jerrord cùng người da đen liếc nhìn nhau, cả hai đều thấy được vẻ bất đắc dĩ trong mắt đối phương. Chiêu thức vừa rồi của Sở Hạo đã trấn trụ bọn hắn, hơn nữa hiện tại không phải lúc tranh đấu, nếu không sẽ chết cả lút. Tình huống trước mắt xem ra…

    “Được rồi, tôi đi cùng các anh.” Jerrord cắn răng nói: “Tôi với bạn gái đi cùng các anh, nhưng các anh cũng không cần Terry nữa phải không, xin đừng làm hại hắn được không?”

    Sở Hạo gật gật đầu: “Chúng tôi vốn không có ý định mang theo hắn, không nên chậm trễ nữa, giờ xuất phát luôn! Ao Saqi, ngươi ôm Elaine, J để ta phụ trách.”

    Jerrord nghe vậy vừa muốn phản bác, nhưng lời còn chưa ra đã thấy Sở Hạo một tay nhấc J. Một tráng hán nặng gần trăm cân(đã quy đổi đơn vị) bị nhấc lên vai, mà bộ dáng Sở Hạo tựa hồ còn chưa phải đã dùng hết sức. Biểu hiện như thế làm hắn phát sợ, thậm chí mãi đến khi Ao Saqi ôm lấy Elaine hắn mới hồi thần, có muốn cướp lại nhưng lại sợ sẽ làm cô bạn gái bị thương nên thoáng chần chờ. Sở Hạo cùng Ao Saqi chẳng để cho hắn lưỡng lự lâu đã nhanh chóng chạy xuống cầu thang, Jerrord đành bất đắc dĩ cắn răng nói với Terry bên cạnh: “Cậu về phòng trước đi, tôi đi với bọn họ. Thoạt nhìn mấy kẻ đó không giống bọn cướp đâu, mà có bắt mình thì cũng có lợi gì chứ? Chắc là hiểu lầm gì đó thôi, nếu có cơ hội… vậy hãy báo cảnh sát.”

    Mấy chữ cuối cùng Jerrord nói rất nhẹ, chỉ mình hắn cùng người da đen Terry mới nghe được. Terry khẽ gật đầu. Jerrord liền cắn răng chạy theo mấy người Sở Hạo.

    Cứ như vậy, bọn họ chạy hết hơn mười tầng, mất thêm vài phút liền tới được bãi đỗ xe ngầm, chẳng qua đến được chỗ này thì ngay cả Sở Hạo cũng thở hồng hộc. Vừa rồi vận động quá kịch liệt, phải giành giật từng phút từng giây. Mà Jerrord cũng trong tình trạng như thế, dù sao bạn gái hắn đang ở trong tay Ao Saqi, hắn mà không liều mạng chạy theo thì sẽ mất dấu.

    Đến được chỗ này, đoàn người mới thoáng dừng lại nhẹ nhàng thở ra. J cùng Elaine cũng qua cơn co giật, các mạch máu trên người đều ẩn đi, chẳng qua cả hai đều hữu khí vô lực. Mặc dù vậy, Elaine vẫn đến bên người Jerrord nhỏ giọng gọi.

    Jerrord vội cầm lấy tay Elaine: “Anh đây, Anh đây, darling, không sao đâu, chúng ta bây giờ đang trên đường đi… đi bệnh viện, em không nên nói nhiều, không việc gì đâu.”

    Đôi tình nhân đang lúc thấp giọng an ủi, cách đó không xa một chiếc xe việt dã màu đen lao nhanh tới đỗ trước mặt mọi người. Ares cùng Jenny đều mở cửa xe nhảy ra ngoài. Jenny vội hô: “Mọi người mau lên xe! Vừa rồi chúng tôi thấy bên ngoài có vài vũ khí sinh vật của người ngoài hành tinh chạy qua. Trời ạ, tôi nên sớm trốn trong chỗ trú ẩn mới đúng.”

    Sở Hạo cười cười không nói, chẳng qua đi tới bên xe, đẩy J trên vai xuống chỗ ngồi phía sau, những người còn lại cũng lập tức bước lên. Ares lập tức lái xe phóng ra khỏi tầng hầm, phi lên đường phố.

    “Ngồi cẩn thận!”

    Ares rống lớn, đột nhiên bẻ quặt tay lái, mọi người trong xe ngã trái ngã phải nhưng cả bọn còn chưa kịp nói gì, ngoài cửa xe việt dã bỗng hạ xuống một bàn chân khổng lồ. Nếu không phải xe việt dã vừa rồi đột nhiên đổi hướng thì cả đám đã thành tương thịt.

    “Hắc hắc, ha ha ha ha…”

    Ares hưng phấn cười điên cuồng, trái ngược hoàn toàn với hình tượng thân sĩ Anh quốc hồi trước của hắn, thoạt nhìn bây giờ chẳng khác gì gã cao bồi miền viễn tây.

    “Đây mới là, đây mới gọi là…”

    “ Đang sống chứ…”
     
    rocklina, lymtics001 and zeussekki like this.
  3. nhoctaxx

    nhoctaxx Thành viên kích hoạt

    Được thích:
    1,729
    VÔ HẠN THỰ QUANG
    Tác giả: Zhttty
    Nguồn: Bachngocsach



    Quyển 1: Skyline
    Chương 12: Đội mới

    Dịch và biên: Phuthuyhog




    “Không được ngồi như thế! Ngươi là thành viên trực hệ của gia tộc Emma Burns, tư thế ngươi ngồi như vậy sẽ làm mất mặt gia tộc.”

    “Không được ăn những thứ thấp hèn dơ bẩn đó, ngươi là thành viên trực hệ của gia tộc Emma Burns, ngươi là quý tộc, sao có thể ăn những thức ăn nhanh vất đi này?”

    “Không được kết giao với cô ta, ngươi biết huyết thống cha mẹ và nàng ta như thế nào không? Một bình dân không có tư cách sinh con nối dõi cho gia tộc Emma Burns, ta cho ngươi hai lựa chọn, chia tay với cô ta hoặc là làm cô ta biến mất…”

    “Không thể…không cho phép…không thể…không cho phép…”

    (Vậy… cái gì mới được đây!!!!!)

    Ares thoáng thất thần nhưng rất nhanh liền khôi phục. Hắn thao túng chiếc xe rẽ trái quẹo phải trong thành phố. Trên thực tế, hành động bắt cóc này đã được bọn họ diễn luyện vài lần, kể cả đường lui cũng đã chuẩn bị tốt. Những thứ này đều do Sở Hạo một tay thết kế. Mà từ những gì hắn biểu hiện thì mọi người đều nguyện ý tin tưởng.

    Tòa cao ốc dần lui lại phía sau, xe việt dã chạy được hơn mười phút nhưng tính ra cũng đã đi được hơn nửa lộ trình. Dọc theo con đường ấy, cả đám tránh đông núp tây, thậm chí nhiều lần suýt nữa bị vũ khí sinh vật đuổi theo. Cũng may có Sở Hạo trù hoạch tốt, tuy lệch với nơi định đến 70-80% nhưng lại một mạch thông suốt. Những quái vật thân hình to lớn sẽ không chú ý đến con đường này, hơn nữa xung quanh có nhiều cao ốc che chắn khiến vũ khí phi hành loại nhỏ rất khó thấy được. Khuyết điểm duy nhất là nó vòng vèo quanh co khá là xa, hơn nữa trên đường còn phải thỉnh thoảng ẩn vào chỗ tối nên tiêu phí rất nhiều thời gian.

    Trên đường đi, Sở Hạo không ngừng liếc nhìn đồng hồ. Ngồi bên cạnh hắn, Elaine đang được Jerrord ôm trong lòng. Nhưng không biết bởi vì lo lắng hay vì bộ dáng kiệm lời của Sở Hạo, hoặc giả muốn nắm được mục đích của đám người kỳ lạ bên cạnh, Jerrord bỗng nhiên mở miệng: “Vì sao anh cứ nhìn đồng hồ mãi thế, chẳng lẽ đưa bọn tôi đến chỗ đó còn hạn chế thời gian sao?”

    Sở Hạo cũng không ngẩng đầu lên: “Không phải chuyện đó, mà là xem người ngoài hành tinh còn lưu lại cho chúng ta bao nhiêu thời gian.”

    “Người ngoài hành tinh?” Jerrord cùng Elaine đồng thời ngẩn người.

    Sở hạo nhìn bọn họ, ngược lại càng thêm kinh ngạc hỏi: “Các ngươi chẳng lẽ cho rằng cột sáng lam sắc, những vũ khí sinh vật to lớn cùng với vật thể bay hình bạch tuộc kia đều do con người làm ra? Ta van các ngươi… Ta trước kia khi xem phim điện ảnh Âu Mỹ, luôn thấy các ngươi rất cực đoan, nếu không phải là mê tín tôn giáo, mê tín quỷ thần, mê tín người ngoài hành tinh đến điên cuồng thì sẽ là dạng nói gì cũng nhất quyết không tin. Bây giờ sự thật đã bày ra trước mắt rồi mà hai vị vẫn còn kinh ngạc thế sao. Chẳng nhẽ hai vị không cảm thấy chuyện này rất quỷ dị à?”

    “Ha ha, đích xác như thế, chẳng qua tôi phải nói trước là tôi không vậy đâu.”

    Đang lái xe, Ares bỗng mở miệng cười nói.

    Jenny trên ghế lái phụ cụng gấp giọng: “Tôi cũng không như thế, tôi tin vào khoa học kỹ thuật chứ không mê tín. Tôi luôn luôn dùng khoa học để giải thích mọi việc.”

    “Jerrord vội vàng khoát tay: “Đợi một chút, các vị khiến tôi hồ đồ rồi, chẳng lẽ các vị trước đó đã biết sự tồn tại của những người ngoài hành tinh này? Bằng không vì sao lại chuẩn bị sẵn xe, hơn nữa còn có một chỗ để tránh nạn… Được rồi, những thứ này là bí mật của các vị, nhưng việc bắt cóc chúng tôi thì có quan hệ gì chứ? Chúng tôi không có năng lực đặc biệt, không cần phải mạo hiểm để bắt cóc chúng tôi như thế.”

    “Không sai.”

    Sở hạo lắc đầu nghiêm túc nói: “Hai người rất đặc biệt, chúng tôi chính vì thế mới bắc cóc hai vị, hoặc chính xác hơn là cứu các vị.”

    Jerrord cùng Elaine liếc mắt nhìn nhau, bọn họ thực sự không biết mình có chỗ này đặc biệt, không phải đại nhân vật chính trị gì, cũng chẳng phải phú hào giàu có, có chỗ nào khiến người ta phải bắt cóc chứ?”

    “Hai vị có thể là nhân vật chính.” Sở Hạo nở nụ cười.

    “Khi một bộ phim bắt đầu, với tư cách là nhân vật chính, mặc kệ hắn trước đó không có tiếng tăm gì, nhưng trong nội dung cốt truyện lại dẫn phát ra sóng gió ngập trời, tạo nên một mảnh không gian chỉ thuộc về nhân vật chính. Mà hai người các vị lúc này chính là nhân vật chính.”

    Elaine bật thốt: “Đợi chút, lời của anh càng khiến tôi thêm hồ đồ. Tôi vẫn không hiểu được ý của anh,. Sao lại gọi chúng tôi là nhân vật chính? Nói thật, mỗi câu của anh tôi đều nghe rất rõ, nhưng tổ hợp lại thì không hiểu gì cả, rốt cuộc là có ý gì chứ?”

    Sở Hạo lắc lắc đầu, nhưng vẫn giải thích: “Tôi vừa rồi đã nói khi bắt đầu một bộ phim… Được rồi, nói thẳng ra thì thế giới hai người đang sống chỉ là một bộ phim. Chúng tôi đều đã nhìn thấy quá khứ, hiện tại, tương lại của các vị, hơn nữa còn biết nếu chúng tôi không nhúng tay vào thì kết cục của cả hai sẽ ra sao. Bộ phim này gọi là Skyline, và hai nhân vật chính trong phim chính là hai người các vì. Cô nói thử xem mình có đặc biệt hay không?”

    “A?” Jerrord cùng Elaine kinh hô nhìn nhau, nét mặt hai người đều rất quỷ dị, không phải kinh ngạc mà là Quỷ DỊ, bọn họ dùng ánh mắt như nhìn kẻ điên để đánh giá Sở Hạo.

    “Nhìn đi.” Sở Hảo rất bất đắc dĩ nhún nhún vai: “ Mặc dù bọn họ đều đã thấy người ngoài hành tinh rồi nhưng vẫn không muốn tin mình là nhân vật chính trong phim. Cho nên tôi mới nói người Âu Mỹ các vị rất kỳ lạ, chẳng nhẽ các vị không dám buông thả tư tưởng để điên cuồng một chút hay sao?”

    Ares cười ha ha, ngoại trừ Jenny đang nhỏ giọng cãi lại vài câu, những người còn lại đều trầm mặc không nói, chỉ có Jerrord cùng Elaine bị bầu không khí trầm mặc này khiến cho sởn gai ốc.

    Bỗng Elaine đột nhiên hỏi: “Nếu chúng tôi là nhân vật phim, vậy hết thảy đều được thể hiện trên màn hình rồi, xin anh nói cho chúng tôi biết nếu các anh không nhúng tay vào thì kết cục của chúng tôi sẽ ra sao?”

    Sở Hạo lộ vẻ bất cần, hắn vẫn một bên nhìn đồng hồ, một bên tùy ý trả lời: “CẢ hai đều bị người ngoài hành tinh bắt, bọn chúng muốn biến hai vị thành vũ khí sinh vật. Nhưng chỉ có Jerrord là bị cải tạo, còn về phần cô, vì cô đang mang thai nên người ngoài hành tinh định trực tiếp mở bụng lấy đứa bé ra…” Nói đến đây, Sở Hạo lại không nói thêm gì nữa, lông mày khẽ nhíu lại.

    (Không có điểm thưởng, cũng không có chi tiết phụ tuyến, chẳng lẽ… nói cho nhân vật trong phim biết nội dung cốt truyện còn chưa đủ để sinh ra biến hóa sao?)

    Tuy Sở Hạo không nói hết nữa nhưng Jerrord và Elaine nghe mà rợn cả người, đặc biệt là lúc nói Elaine đang mang thai, Jerrord quay đầu nhìn sang liền thấy Elaine khẽ gật đầu xác nhận. Trong lòng hai người nhất thời phát lạnh, không thốt được câu nào. {*}

    Đúng lúc này, xe việt dã bỗng dưng dừng lại đột ngột, Ares lên tiếng: “Nguy rồi! phía trước có xe hỏng gây tắc đường, các lối đi khác đều bị chặn, bây giờ phải làm sao, Sở Hạo!?”

    Sở Hạo lập tức nhìn ra bên ngoài cửa xe, con đường phía trước đã hoàn toàn bị bịt kín, mấy chiếc xe hỏng chặn ngang giữa đường khiến xe việt dã không thể tiến thêm. Hắn nhìn chung quanh xem xét, trầm mặc vài giây liền quả quyết nói: “Xuống xe! Nơi này cách chỗ trú ẩn không xa, hơn nữa những con đường tắt tôi lựa chọn chính là dự phòng cho chuyện này, xuống xe! Theo tôi!”

    Vừa nói, Sở Hạo vừa chui ra khỏi xe, theo sát hắn là năm người con lại. Về phần Jerrord vài Elaine cũng chỉ hơi chần chừ một chút rồi cũng vội bám theo. Tổng cộng tám người chạy về một con đường nhỏ nằm giữa các tòa cao ốc, hướng tới nơi trú ẩn tiếp tục hành trình.

    Cùng lúc đó, cách nơi này khá xa, bên ngoài cục cảnh sát, thanh niên tóc vàng đang hối hận thúi ruột. Cho đến bây giờ hắn mới biết thế giới này quả thực là Skyline. Bên ngoài tràn ngập quái vật ngoài hành tinh, tất cả cảnh sát xung quanh đều đã chạy trốn hết, hiện tại chỉ còn mấy người họ đang bị vây tại đây. Cứ vậy nữa thì quả thật chết chắc rồi!

    “Này! Có ai không? Trước thả chúng tôi ra được không! Mở khóa cho chúng tôi, thả chúng tôi ra!” Thanh niên tóc vàng gọi vọng vào hành lang nhưng nơi này vốn đâu còn ai nữa.

    Một nam tử đứng cạnh bỗng nhiên phẫn nộ hét lên: “Dừng lại đi! Làm gì còn người nào ở lại chỗ này chờ chết nữa? Đã sớm chạy hết rồi, mày cứ gầm rú như vậy nhỡ đâu lại kéo tới bọn ngoài hành tinh kia thì sao? Tao không muốn bị bọn chúng mở đầu lấy não đâu, nếu như vậy thà rằng tao tự sát còn tốt hơn!”

    Một phụ nữ trung niên khác cũng kích động gào: “Đúng vậy, đều tại ngươi! Nếu theo tên châu Á kia thì hiện tại ít nhất có thể tự quyết định vận mệnh của chính mình! Đều tại ngươi!”

    Thanh niên tóc vàng cũng nổi giận bừng bừng thét: “Lúc đó lựa chọn đi cùng ta là các ngươi, nếu các ngươi thật sự tín nhiệm tên khỉ da vàng kia thì đã không theo ta rồi. Luân hồi thế giới? Trò chơi quốc tế à! Các ngươi cảm thấy lúc đó ai sẽ tin tưởng chuyện này?”

    “Ồ, khỉ da vàng? Rất lâu không nghe người ta nhắc từ này rồi.”

    Ngay khi người thanh niên đeo kính đang gào thét, đột nhiên một thanh âm truyền tới từ phía hành lang, lập tức tiếng gào thét cãi lộn trở nên yên tĩnh, tiếp đó cả bọn cuồng hỉ hướng lối nhỏ kia hét lên. Quả nhiên, không bao lâu sau từ bên ngoài đi tới một nam hai nữ, chẳng qua không biết vì cái gì mà cả ba đều mặc lễ phục cao cổ đen kịt… tựa như trang phục của vampire trong phim.

    “Từ khi cái Trung châu đội tàn bạo đó tham gia đại chiến sáu bên, tiếp đó đánh nát nửa khối đại lục, trong toàn bộ thế giới luân hồi đã rất lâu rồi không có người nào dám hét to mấy chữ ‘khỉ da vàng’. Không ngờ ở đây vẫn còn dũng sĩ can đảm như vậy.” Người nam đi tuốt phía trước, cười cười nói chuyện với hai cô gái bên cạnh.

    Hai cô gái cũng chỉ che miệng mỉm cười không nói tiếng nào. Mà vị nam tử đó cũng không bình luận gì thêm mà tiếp tục đi tới trước cánh cửa phòng giam. Hắn cười với mấy người bên trong: “Các ngươi hẳn là thành viên của Bắc Băng châu đội? Thật là tiếc nuối mà, từ khi vị nữ trí giả kiêm đội trưởng kia của các ngươi chết đi, Bắc Băng châu đội cứ một lần tiếp một lần đoàn diệt. Lần này chắc cũng đoàn diệt nữa hả? Ngay cả đội trưởng cũng không có, thật là đáng tiếc mà…”

    Trong phòng câu lưu, mọi người đều cảm thấy không đúng, chỉ có thể ép sát về phía sau ý đồ cách ba người trước mặt càng xa càng tốt.

    Thanh niên tóc vàng miễng cưỡng khởi lên chút dũng khí: “Các vị là ai? Các vị cũng là thành viên của thế giới luân hồi sao?”

    Nam tử cười hả hả, bàn tay thò về phía cửa sắt. Chỉ thấy cả cánh cửa như giống như đống bùn nhão trực tiếp bị xé nát. Gã nam tử thoải mái đi vào phòng câu lưu.

    “Ta ư? Đúng vậy, ta là đội trưởng của Nam Viêm châu đội. Bắc Băng châu và Nam Viêm châu, hắc hắc, trước giờ đều là tử địch, hơn nữa…”

    “Ta sẽ nói cho các ngươi biết một chuyện, ta suýt chút nữa đã chết trong tay đội trưởng tiền nhiệm Bắc Băng châu đội của các ngươi, là vị mụ trí giả chết tiệt đó!”

    Một lát sau, trong phòng câu lưu chỉ còn lại xương khô rải rác khắp phòng, còn một nam hai nữ kia mặt mũi lấp lánh hào quang đỏ rực yêu dị đi ra.

    “Bọn chúng phân đội rồi, có sáu ngươi…”

    “Tìm bọn chúng! Giết hết tất cả!”

    “Tam đoàn đại chiến… Trước khi Trung châu đội giả nhân giả nghĩa đó xuất hiện phải hoàn thành chuyện này!” {**}

    ---------------------

    {*}: Theo phim thì Elaine đã nói cho Jerrord biết mình mang thai vào bữa tiệc tối rồi, căn cứ thời gian thì lúc này Jerrord phải biết chuyện này rồi. Tác giả nhớ nhầm rồi >.<

    {**} BUG đã hiện ra. Theo quy tắc thế giới luân hồi, đội ngũ chưa có đội trưởng thì không tham gia đoàn chiến. Trung châu đội ở VHKB lần đầu tiên đoàn chiến cũng là vì có gã nửa đội trưởng Trương Kiệt. Nhưng ngay khi vào phim, trên đồng hồ có ghi thông báo đoàn chiến với đội nào. Sau này vì chuẩn bị cho trận chiến cuối cùng, các đội chưa có đội trưởng vẫn phải tham gia.
     
  4. nhoctaxx

    nhoctaxx Thành viên kích hoạt

    Được thích:
    1,729
    VÔ HẠN THỰ QUANG
    Tác giả: Zhttty
    Nguồn: Bachngocsach



    Quyển 1: Skyline
    Chương 13: Đoạt mệnh cuồng bôn (Điên cuồng chạy trốn)

    Dịch và biên: Phuthuyhog




    “Hoàn cảnh nơi này thật là phức tạp.”

    “Đương nhiên, dù sao cũng là khu dân nghèo, bất kỳ một thành phố nào đều sẽ có những khu như vậy…”

    Tám người đi trong một con đường quanh co, thỉnh thoảng lại chui vào mấy tòa cao ốc cũ nát, thậm chí còn có lần phải tiến nhập vào đường cống thoát nước trong thời gian ngắn. Cả bọn dưới sự dẫn dắt của Sở Hạo tiếp tục đi tới.

    Lúc đầu còn thoải mái, mọi người chỉ cho rằng hoàn cảnh chỗ này không quá phức tạp, nhưng theo Sở hạo bẻ ngoặt bảy tám vòng, tâm tình mọi người trong đội đều trở nên kinh ngạc, thậm chí khiếp sợ. Phải biết rằng Sở Hạo cơ bản đều ở cùng với bọn họ chứ chưa từng tới nơi này. Mà đường đi lối lại thì vô cùng phức tạp, người bình thường tuyệt đối không thể thông qua bản đồ mà tìm được phương hướng chuẩn xác.

    Jerrord và Elaine có lẽ còn không biết, nhưng năm người còn lại sao mà không hiểu. Sở Hạo lựa chọn tuyến đường chỉ nhờ vào xem bản đồ cùng điều kiện xung quanh. Vậy mà hắn có thể nhớ kỹ hoàn toàn hơn nữa còn tìm được lộ tuyến. Thật là kinh người mà!

    Sở Hạo đi một mạch không nói lời nào, ngoại trừ tìm lộ tuyến cùng tránh né ra, sắc mặt hắn càng ngày càng thâm trầm.

    Những người còn lại tất nhiên cũng nhìn ra thần sắc Sở Hạo không đúng, tuy chẳng biết phát sinh chuyện gì nhưng trong lòng mỗi người đều cảm thấy dần dần khẩn trương. Tâm tình có thể lây lan, đặc biệt là những lúc nguy cấp như thế này thì tốc độ lan truyền càng nhanh…

    Trong đoàn người, Jenny rốt cục không nhịn được hỏi: “Sở Hạo, anh đang nghĩ gì vậy, không phải anh vẫn luôn thích trưng cái nụ cười mỉm dối trá đó ra với chúng tôi hay sao? Bây giờ sắc mặt lại xanh mét, thoạt nhìn rất dữ tợn đó… Cứ như thể con đường phía trước chính là tuyệt lộ vây.”

    “Tuy không phải tuyệt lộ, nhưng cũng không kém mấy…”

    Sở Hạo không quay đầu lại mà vẫn tiếp tục đi phía trước đội ngũ: “Chúng ta không có thời gian, so với dự tính đã quá mất 10 phút rồi, mỗi một phút trôi qua nguy hiểm của chúng ta lại tăng thêm một phần. Điểm giới hạn là 50 phút, một khi vượt qua con số này, đi trên đường chẳng khác nào tìm chết. So với việc về chỗ trú ẩn, chẳng thà tùy tiện tìm một đường cống thoát nước nào đó đợi còn an toàn hơn. Hiện giờ… chúng ta càng ngày càng tới gần tuyệt lộ.”

    Jenny miễn cưỡng cười: “Có, có nghiêm trọng như vậy không? Nơi đây thoạt nhìn rất vắng vẻ, nãy giờ một quái vật ngoài hành tinh cũng không thấy mà…”

    “…Lúc người ngoài hành tinh vừa đến trái đất, mục tiêu chủ yếu của chúng là những nơi tụ tập đông người, ví dụ như nhà ga, quảng trường, hoặc các phương tiện công cộng. Nhóm nạn nhân này trở thành chip điều khiển của những vũ khí sinh vật đầu tiên, sau đó bọn chúng sẽ đi thu gom người sống sót và tạo ra càng nhiều vũ khí hơn nữa. Nếu khi mẫu hạm của chúng vừa xuất hiện thì trong vòng 5 phút, số lượng binh khí là một, như vậy 5 phút sau sẽ là mười, 20 phút sau sẽ đạt tới một trăm, năm mươi phút liền lên tới một ngàn.”

    “Đến khi mục tiêu đệ nhất của chúng hoàn thành, chúng sẽ lựa chọn mục tiêu đông dân cư thứ hai, ví dụ như cao ốc, khu dân cư… Mà chuyện này các ngươi cũng đã thấy trong phim rồi đó. Tại sao lúc đầu nhóm của nhân vật chính lại an toàn như vậy, thế nhưng qua càng lâu thì người ngoài hành tinh càng chú ý lùng sục tới tới bọn họ. Đến lúc đó, trên đường phố nhất định không còn một ai đi lại.”

    “Về phần giai đoạn ba, ha ha…”

    Sở Hạo không nói tiếp nữa, hắn chẳng qua chỉ khẽ thở dài: “Mọi người tăng tốc lên đi, nhớ phải theo sát tôi, tận lực không gây ra tiếng động. Chúng ta phải tới được chỗ trú ẩn trước khi giai đoạn hai này kết thúc, cố gắng lên các vị!”

    Phân tích của Sở Hạo đã triệt để nói rõ tình huống nguy cấp trước mắt cho mọi người, tất cả nghẹn lời, chỉ có thể cắm đầu chạy. Thời gian dần trôi qua, người phụ nữ trung niên thể lực không đủ, dần tuột lại phía sau, hơn nữa khoảng cách với mọi người càng lúc càng xa.

    Tại một chỗ quẹo, chân người phụ nữ này bước hụt, rốt cục không thể giữ được thăng bằng ngã luôn trên mặt đất. Nàng cứ nằm đó kịch liệt thở hổn hển. Nhìn bộ dáng ấy xem ra qủa thực sắp rơi vào hôn mê đến nơi. Phải bảy tám giây sau nàng mới như chợt nhớ ra điều gì đó,hét lên đầy thê lương: “Không, đừng bỏ tôi lại, chờ tôi một chút, các người chờ tôi một chút, tôi vẫn có thể kiên trì, chờ tôi một chút đi mà, đừng bỏ tôi lại chỗ này, đừng, đừng mà!!”

    Thời gian bảy tám giây đã đủ cho mọi người chạy xa khỏi đó. Đến khi phục hồi tinh thần, người phụ nữ trung niên đã biến mất sau nhiều lần đổi hướng. Khi nghe thấy âm thanh kia vọng đến, hầu như tất cả mọi người đều theo bản năng dừng bước, một mặt nhìn lại đằng sau, một mặt nhìn Sở Hạo.

    Nhưng thần sắc Sở Hạo nghiêm túc, nét mặt dữ tợn đáng sợ, thậm chí còn bùng lên sát ý nhàn nhạt. Cái nhìn đó như gáo nước lạnh dội thẳng xuống đầu bọn họ, lạnh từ thể xác đến tinh thần.

    “Đáng chết! Cô ta chẳng lẽ không biết hét lên như vậy sẽ hấp dẫn người ngoài hành tinh đến sao?”

    Sở Hạo thấp giọng gầm gừ. Chân hắn không ngừng lại chút nào, thoáng cái đã kéo dãn khoảng cách với mọi người thêm 10m, đồng thời tiếng nói vọng tới những người còn lại: “Các ngươi nếu không muốn chết thì lập tức theo ta, ngàn vạn lần không được phát ra bất kỳ thanh âm nào. Còn cô ta… chúng ta cứu không được. Tất nhiên các ngươi cũng có thể lựa chọn lưu lại rồi cùng chết, ta tuyệt đối không ngăn cản.”

    Ngay khi Sở Hạo nói ra lời này, người thứ nhất theo hắn lại không phải J mà là Ares vẫn luôn lễ độ nho nhã. Hắn lúc này đang ở giữa đội ngủ liền trực tiếp vượt qua hai nhân vật chính, theo sát sau lưng Sở Hạo. Người tiếp theo mới là J, hắn vốn cũng định cậy mạnh vượt qua hai người kia nhưng không ngờ lời Sở Hạo lại truyền tới.

    “J, mang theo Elaine.”

    J nghe vậy nhất thời sửng sốt, nhưng cũng lập tức nhấc Elaine lên vai. Nhìn cảnh này không khác gì một con hắc hùng vác theo một cô bé. Cứ như vậy, J hùng hục chạy theo sau Ares. Tiếp đến là nhân sĩ ‘khủng bố’, Ao Saqi. Jerrord thấy bạn gái cách mình càng lúc càng xa, hắn cũng đành cắn răng đuổi theo, chỉ có mình Jenny là sắc mặt âm tình bất định.

    Khi mọi người chạy được hơn bảy tám mươi mét, tưởng rằng Jenny lựa chọn quay lại cứu người phụ nữ trung niên kia, không ngờ một bóng ảnh vượt qua đỉnh đầu, so với bọn họ còn nhanh hơn nhiều. Đến khi nhìn kỹ, mọi người mới nhận ra Jenny tay nắm tơ nhện bám dính lên các tầng nhà xung quanh, nàng dùng kỹ năng của Spider man trực tiếp vọt lên phía trước đội ngũ.

    “Vì sao?” Jenny cắn răng hỏi: “Cô ấy không làm gì sai cả, chỉ là do thể lực không đủ mà thôi. Nếu ngươi hoặc J muốn đều có thể cứu cô ta mà, vì sao? Chẳng lẽ… Cô ta chưa được tính là thành viên của tiểu đội hay sao?”

    “Ngây thơ.”

    Sở Hạo đối với chất vấn của Jenny, thậm chí bước chân cũng không trì hoãn chút nào. Hắn trực tiếp vọt qua bên cạnh nàng, đồng thời mở miệng: “Tôi phải lựa chọn… Nếu như bỏ qua tính mạng một người mà có thể cứu mười người khác thì tôi sẽ không do dự mà buông tha người đó. Với tư cách là người lập kế hoạch, thậm chí thủ lĩnh, đúng vậy, tôi…”

    “Phải lựa chọn…”

    Đúng vậy, lựa chọn…

    Buông bỏ lương tâm, buông bỏ thiện ác, buông bỏ cảm tình, chỉ có vậy mới đối kháng được với tổ chức C không đâu không vào được. Chỉ có như vậy… mới có thể để nhiều đồng đội sống sót hơn, cũng mới có thể báo thù…

    Vô luận đạn hạt nhân mini nổ tại Tokyo, hay để rò rỉ virus sinh hóa ở Washington, hoặc giả rút lui quy mô nơi di tích Ai Cập, trên tay hắn sớm đã dính đầy máu tươi, không chỉ của địch nhân mà còn người vô tội và các đồng đội của hắn, thậm chí…

    Thân nhân…

    Hắn còn nhớ….

    Hắn một mực kêu gọi tên người con gái ấy, người chị của hắn…

    Người ấy đã biến thành một dạng quái vật trong suốt thuần năng lượng, công kích vậy lý không có tác dụng gì, mà hắn còn phải lo cho cả đoàn quân đang trong lòng đất này nữa. Khi mọi thứ sụp xuống, hắn thấy được ánh mắt của mười mấy người động đội bị hắn vứt bỏ, cũng nhìn thấy ánh mắt của chị….

    Trong giây lát, Sở hạo bỗng ngừng bước, thậm chí vì dừng quá đột ngột nên Ares chạy sau liền tông thẳng vào lưng hắn. Chẳng qua thân hình Sở Hạo vẫn đứng yên, không chút sứt mẻ, nhưng nét mặt lại đầy thận trọng.

    “Không ổn, chúng ta đã bị phát hiện rồi, không biết loại hình kẻ địch cùng số lượng ra sao, hy vong không phải cái con ‘tinh tinh’ khổng lồ kinh khủng nhất…”

    Trước khi vạch định kế hoạch bắt cóc, Sở Hạo đã nói cho mọi người các loại hình vũ khí sinh vật mà hắn thấy trong Skyline. Người ngoài hành tinh lấy não của con người làm bộ phận tính toán hệ thống và được áp dụng cho mọi loại hình vũ khí, từ phi thuyền vũ trụ cỡ lớn đến ‘Mực bay’ phi hành cỡ nhỏ, trên mặt đất thì có quái vật to lớn như King kong cùng bạch tuộc nhỏ với xúc tu linh mẫn.

    So sánh các loại, Sở Hạo sợ gặp phải loại King Kong nhất. Một con quái vật cao mười hai mươi thước, một cước đạp xuống tuyệt đối là chết chắc, con người không thể chống lại. Còn những loại nhỏ khác thì chỉ cần dựa vào địa hình hợp lý cũng có thể phản kích, thậm chí tiêu diệt.

    Sở Hạo nghĩ đến đây, hắn nhìn xung quanh một lát, sau đó điên cuồng chạy tới bên một nắp cống thoát nước và kéo nó lên. Hắn vừa phất tay ra hiệu cho những người khác xong liền dẫn đầu nhảy xuống trước, mấy người còn lại cũng không dám chần chờ, đều nhao nhao theo sau. Không bao lâu, trên mặt đất chỉ còn lại người phụ nữ trung niên đang kêu gào…

    Hơn mười giây qua đi, tiếng quát tháo càng thêm thê lương, cuối cùng bỗng dừng lại đột ngột…

    Dưới đường cống thoát nước, mọi thứ đều chìm trong bóng tối, nhưng cả bảy người đều bất động không dám nhúc nhích, chỉ có tiếng tim đập bình bình vang lên trong không gian đen kịt yên tĩnh…

    Khủng bố tràn lan!
     
    rocklina, MrazShooters and lymtics001 like this.
  5. nhoctaxx

    nhoctaxx Thành viên kích hoạt

    Được thích:
    1,729
    VÔ HẠN THỰ QUANG
    Tác giả: Zhttty
    Nguồn: Bachngocsach



    Quyển 1: Skyline
    Chương 13: Đoạt mệnh cuồng bôn (Điên cuồng chạy trốn)

    Dịch và biên: Phuthuyhog




    “Hoàn cảnh nơi này thật là phức tạp.”

    “Đương nhiên, dù sao cũng là khu dân nghèo, bất kỳ một thành phố nào đều sẽ có những khu như vậy…”

    Tám người đi trong một con đường quanh co, thỉnh thoảng lại chui vào mấy tòa cao ốc cũ nát, thậm chí còn có lần phải tiến nhập vào đường cống thoát nước trong thời gian ngắn. Cả bọn dưới sự dẫn dắt của Sở Hạo tiếp tục đi tới.

    Lúc đầu còn thoải mái, mọi người chỉ cho rằng hoàn cảnh chỗ này không quá phức tạp, nhưng theo Sở hạo bẻ ngoặt bảy tám vòng, tâm tình mọi người trong đội đều trở nên kinh ngạc, thậm chí khiếp sợ. Phải biết rằng Sở Hạo cơ bản đều ở cùng với bọn họ chứ chưa từng tới nơi này. Mà đường đi lối lại thì vô cùng phức tạp, người bình thường tuyệt đối không thể thông qua bản đồ mà tìm được phương hướng chuẩn xác.

    Jerrord và Elaine có lẽ còn không biết, nhưng năm người còn lại sao mà không hiểu. Sở Hạo lựa chọn tuyến đường chỉ nhờ vào xem bản đồ cùng điều kiện xung quanh. Vậy mà hắn có thể nhớ kỹ hoàn toàn hơn nữa còn tìm được lộ tuyến. Thật là kinh người mà!

    Sở Hạo đi một mạch không nói lời nào, ngoại trừ tìm lộ tuyến cùng tránh né ra, sắc mặt hắn càng ngày càng thâm trầm.

    Những người còn lại tất nhiên cũng nhìn ra thần sắc Sở Hạo không đúng, tuy chẳng biết phát sinh chuyện gì nhưng trong lòng mỗi người đều cảm thấy dần dần khẩn trương. Tâm tình có thể lây lan, đặc biệt là những lúc nguy cấp như thế này thì tốc độ lan truyền càng nhanh…

    Trong đoàn người, Jenny rốt cục không nhịn được hỏi: “Sở Hạo, anh đang nghĩ gì vậy, không phải anh vẫn luôn thích trưng cái nụ cười mỉm dối trá đó ra với chúng tôi hay sao? Bây giờ sắc mặt lại xanh mét, thoạt nhìn rất dữ tợn đó… Cứ như thể con đường phía trước chính là tuyệt lộ vây.”

    “Tuy không phải tuyệt lộ, nhưng cũng không kém mấy…”

    Sở Hạo không quay đầu lại mà vẫn tiếp tục đi phía trước đội ngũ: “Chúng ta không có thời gian, so với dự tính đã quá mất 10 phút rồi, mỗi một phút trôi qua nguy hiểm của chúng ta lại tăng thêm một phần. Điểm giới hạn là 50 phút, một khi vượt qua con số này, đi trên đường chẳng khác nào tìm chết. So với việc về chỗ trú ẩn, chẳng thà tùy tiện tìm một đường cống thoát nước nào đó đợi còn an toàn hơn. Hiện giờ… chúng ta càng ngày càng tới gần tuyệt lộ.”

    Jenny miễn cưỡng cười: “Có, có nghiêm trọng như vậy không? Nơi đây thoạt nhìn rất vắng vẻ, nãy giờ một quái vật ngoài hành tinh cũng không thấy mà…”

    “…Lúc người ngoài hành tinh vừa đến trái đất, mục tiêu chủ yếu của chúng là những nơi tụ tập đông người, ví dụ như nhà ga, quảng trường, hoặc các phương tiện công cộng. Nhóm nạn nhân này trở thành chip điều khiển của những vũ khí sinh vật đầu tiên, sau đó bọn chúng sẽ đi thu gom người sống sót và tạo ra càng nhiều vũ khí hơn nữa. Nếu khi mẫu hạm của chúng vừa xuất hiện thì trong vòng 5 phút, số lượng binh khí là một, như vậy 5 phút sau sẽ là mười, 20 phút sau sẽ đạt tới một trăm, năm mươi phút liền lên tới một ngàn.”

    “Đến khi mục tiêu đệ nhất của chúng hoàn thành, chúng sẽ lựa chọn mục tiêu đông dân cư thứ hai, ví dụ như cao ốc, khu dân cư… Mà chuyện này các ngươi cũng đã thấy trong phim rồi đó. Tại sao lúc đầu nhóm của nhân vật chính lại an toàn như vậy, thế nhưng qua càng lâu thì người ngoài hành tinh càng chú ý lùng sục tới tới bọn họ. Đến lúc đó, trên đường phố nhất định không còn một ai đi lại.”

    “Về phần giai đoạn ba, ha ha…”

    Sở Hạo không nói tiếp nữa, hắn chẳng qua chỉ khẽ thở dài: “Mọi người tăng tốc lên đi, nhớ phải theo sát tôi, tận lực không gây ra tiếng động. Chúng ta phải tới được chỗ trú ẩn trước khi giai đoạn hai này kết thúc, cố gắng lên các vị!”

    Phân tích của Sở Hạo đã triệt để nói rõ tình huống nguy cấp trước mắt cho mọi người, tất cả nghẹn lời, chỉ có thể cắm đầu chạy. Thời gian dần trôi qua, người phụ nữ trung niên thể lực không đủ, dần tuột lại phía sau, hơn nữa khoảng cách với mọi người càng lúc càng xa.

    Tại một chỗ quẹo, chân người phụ nữ này bước hụt, rốt cục không thể giữ được thăng bằng ngã luôn trên mặt đất. Nàng cứ nằm đó kịch liệt thở hổn hển. Nhìn bộ dáng ấy xem ra qủa thực sắp rơi vào hôn mê đến nơi. Phải bảy tám giây sau nàng mới như chợt nhớ ra điều gì đó,hét lên đầy thê lương: “Không, đừng bỏ tôi lại, chờ tôi một chút, các người chờ tôi một chút, tôi vẫn có thể kiên trì, chờ tôi một chút đi mà, đừng bỏ tôi lại chỗ này, đừng, đừng mà!!”

    Thời gian bảy tám giây đã đủ cho mọi người chạy xa khỏi đó. Đến khi phục hồi tinh thần, người phụ nữ trung niên đã biến mất sau nhiều lần đổi hướng. Khi nghe thấy âm thanh kia vọng đến, hầu như tất cả mọi người đều theo bản năng dừng bước, một mặt nhìn lại đằng sau, một mặt nhìn Sở Hạo.

    Nhưng thần sắc Sở Hạo nghiêm túc, nét mặt dữ tợn đáng sợ, thậm chí còn bùng lên sát ý nhàn nhạt. Cái nhìn đó như gáo nước lạnh dội thẳng xuống đầu bọn họ, lạnh từ thể xác đến tinh thần.

    “Đáng chết! Cô ta chẳng lẽ không biết hét lên như vậy sẽ hấp dẫn người ngoài hành tinh đến sao?”

    Sở Hạo thấp giọng gầm gừ. Chân hắn không ngừng lại chút nào, thoáng cái đã kéo dãn khoảng cách với mọi người thêm 10m, đồng thời tiếng nói vọng tới những người còn lại: “Các ngươi nếu không muốn chết thì lập tức theo ta, ngàn vạn lần không được phát ra bất kỳ thanh âm nào. Còn cô ta… chúng ta cứu không được. Tất nhiên các ngươi cũng có thể lựa chọn lưu lại rồi cùng chết, ta tuyệt đối không ngăn cản.”

    Ngay khi Sở Hạo nói ra lời này, người thứ nhất theo hắn lại không phải J mà là Ares vẫn luôn lễ độ nho nhã. Hắn lúc này đang ở giữa đội ngủ liền trực tiếp vượt qua hai nhân vật chính, theo sát sau lưng Sở Hạo. Người tiếp theo mới là J, hắn vốn cũng định cậy mạnh vượt qua hai người kia nhưng không ngờ lời Sở Hạo lại truyền tới.

    “J, mang theo Elaine.”

    J nghe vậy nhất thời sửng sốt, nhưng cũng lập tức nhấc Elaine lên vai. Nhìn cảnh này không khác gì một con hắc hùng vác theo một cô bé. Cứ như vậy, J hùng hục chạy theo sau Ares. Tiếp đến là nhân sĩ ‘khủng bố’, Ao Saqi. Jerrord thấy bạn gái cách mình càng lúc càng xa, hắn cũng đành cắn răng đuổi theo, chỉ có mình Jenny là sắc mặt âm tình bất định.

    Khi mọi người chạy được hơn bảy tám mươi mét, tưởng rằng Jenny lựa chọn quay lại cứu người phụ nữ trung niên kia, không ngờ một bóng ảnh vượt qua đỉnh đầu, so với bọn họ còn nhanh hơn nhiều. Đến khi nhìn kỹ, mọi người mới nhận ra Jenny tay nắm tơ nhện bám dính lên các tầng nhà xung quanh, nàng dùng kỹ năng của Spider man trực tiếp vọt lên phía trước đội ngũ.

    “Vì sao?” Jenny cắn răng hỏi: “Cô ấy không làm gì sai cả, chỉ là do thể lực không đủ mà thôi. Nếu ngươi hoặc J muốn đều có thể cứu cô ta mà, vì sao? Chẳng lẽ… Cô ta chưa được tính là thành viên của tiểu đội hay sao?”

    “Ngây thơ.”

    Sở Hạo đối với chất vấn của Jenny, thậm chí bước chân cũng không trì hoãn chút nào. Hắn trực tiếp vọt qua bên cạnh nàng, đồng thời mở miệng: “Tôi phải lựa chọn… Nếu như bỏ qua tính mạng một người mà có thể cứu mười người khác thì tôi sẽ không do dự mà buông tha người đó. Với tư cách là người lập kế hoạch, thậm chí thủ lĩnh, đúng vậy, tôi…”

    “Phải lựa chọn…”

    Đúng vậy, lựa chọn…

    Buông bỏ lương tâm, buông bỏ thiện ác, buông bỏ cảm tình, chỉ có vậy mới đối kháng được với tổ chức C không đâu không vào được. Chỉ có như vậy… mới có thể để nhiều đồng đội sống sót hơn, cũng mới có thể báo thù…

    Vô luận đạn hạt nhân mini nổ tại Tokyo, hay để rò rỉ virus sinh hóa ở Washington, hoặc giả rút lui quy mô nơi di tích Ai Cập, trên tay hắn sớm đã dính đầy máu tươi, không chỉ của địch nhân mà còn người vô tội và các đồng đội của hắn, thậm chí…

    Thân nhân…

    Hắn còn nhớ….

    Hắn một mực kêu gọi tên người con gái ấy, người chị của hắn…

    Người ấy đã biến thành một dạng quái vật trong suốt thuần năng lượng, công kích vậy lý không có tác dụng gì, mà hắn còn phải lo cho cả đoàn quân đang trong lòng đất này nữa. Khi mọi thứ sụp xuống, hắn thấy được ánh mắt của mười mấy người động đội bị hắn vứt bỏ, cũng nhìn thấy ánh mắt của chị….

    Trong giây lát, Sở hạo bỗng ngừng bước, thậm chí vì dừng quá đột ngột nên Ares chạy sau liền tông thẳng vào lưng hắn. Chẳng qua thân hình Sở Hạo vẫn đứng yên, không chút sứt mẻ, nhưng nét mặt lại đầy thận trọng.

    “Không ổn, chúng ta đã bị phát hiện rồi, không biết loại hình kẻ địch cùng số lượng ra sao, hy vong không phải cái con ‘tinh tinh’ khổng lồ kinh khủng nhất…”

    Trước khi vạch định kế hoạch bắt cóc, Sở Hạo đã nói cho mọi người các loại hình vũ khí sinh vật mà hắn thấy trong Skyline. Người ngoài hành tinh lấy não của con người làm bộ phận tính toán hệ thống và được áp dụng cho mọi loại hình vũ khí, từ phi thuyền vũ trụ cỡ lớn đến ‘Mực bay’ phi hành cỡ nhỏ, trên mặt đất thì có quái vật to lớn như King kong cùng bạch tuộc nhỏ với xúc tu linh mẫn.

    So sánh các loại, Sở Hạo sợ gặp phải loại King Kong nhất. Một con quái vật cao mười hai mươi thước, một cước đạp xuống tuyệt đối là chết chắc, con người không thể chống lại. Còn những loại nhỏ khác thì chỉ cần dựa vào địa hình hợp lý cũng có thể phản kích, thậm chí tiêu diệt.

    Sở Hạo nghĩ đến đây, hắn nhìn xung quanh một lát, sau đó điên cuồng chạy tới bên một nắp cống thoát nước và kéo nó lên. Hắn vừa phất tay ra hiệu cho những người khác xong liền dẫn đầu nhảy xuống trước, mấy người còn lại cũng không dám chần chờ, đều nhao nhao theo sau. Không bao lâu, trên mặt đất chỉ còn lại người phụ nữ trung niên đang kêu gào…

    Hơn mười giây qua đi, tiếng quát tháo càng thêm thê lương, cuối cùng bỗng dừng lại đột ngột…

    Dưới đường cống thoát nước, mọi thứ đều chìm trong bóng tối, nhưng cả bảy người đều bất động không dám nhúc nhích, chỉ có tiếng tim đập bình bình vang lên trong không gian đen kịt yên tĩnh…

    Khủng bố tràn lan!
     
    rocklina, MrazShooters and lymtics001 like this.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)