V.I.P Tuyệt Thế Vũ Thần - Tịnh Vô Ngân - C1159( tháo zen 205)

Thảo luận trong 'Truyện VIP' bắt đầu bởi tinhlinh2, 6/12/13.

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.
  1. Tuyệt Thế Vũ Thần
    Tác giả: Tịnh Vô Ngân

    Chương 1: Thức tỉnh Vũ Hồn

    Nhóm dịch: Huyền Nguyệt
    Nguồn: Mê Truyện
    Đả tự: tinhlinh2 - banlong.us



    Giới thiệu:


    Cửu Tiêu đại lục, tông môn mọc lên san sát như rừng, võ đạo vi tôn, kẻ yếu tầm thường, bị người khi nhục, cường giả giận dữ, máu chảy thành sông. Võ đạo hoàng giả, càng có thể quan sát thiên địa, ngạo cười non sông, động tắc thì thiên kinh thạch phá, phơi thây trăm vạn. Một đời cường nhân Lâm Phong, nghịch thiên xuất thế, đến kinh thế truyền thừa, tu võ đạo, đạp trời cao, phá thiên địa, ngạo trời xanh!

    Đôi lời của dịch giả:
    Tuyệt Thế Vũ Thần là một bộ thuộc thể loại Huyền Huyễn, nó có kiếm hiệp kiếm tu hay những loại Vũ Hồn huyền ảo đầy màu sắc. Lâm Phong, nhân vật chính, hắn có một đời tuổi trẻ ngông cuồng và những năm tháng thanh niên đầy nhiệt huyết. Hắn có những bóng hồng xinh đẹp và những cuộc tình đẹp đẽ đầy tình cảm. Người vì hắn từ bỏ tất cả, người vì hắn chờ đợi trong cô quạnh, người vì hắn cởi bỏ phong ấn khiến vạn kiếp bất phục…
    Để có thể bảo vệ tất cả, hắn nhập ma, nhưng…






    Cửu Tiêu đại lục, võ đạo vi tôn, võ giả nhỏ yếu có hàng nghìn, sức lực nghìn cân đánh vỡ bia đá; mà võ giả hùng mạnh có thể chém đứt dòng sông, bổ ra núi lớn; cũng có võ đạo hoàng giả thông thiên triệt địa, ngao du thái hư.

    Võ đạo, quyết định vận mệnh, quyết định sinh tử; kẻ yếu, bị người ức hiếp; kẻ mạnh, nhìn xuống thiên hạ.

    Vũ Hồn, thiên phú bẩm sinh của người ở Cửu Tiêu đại lục, là hồn phách của võ giả, có thể nói thành tựu của võ giả có quan hệ mật thiết với Vũ Hồn của kẻ đó.

    Vũ Hồn có vô số chủng loại, có Vũ Hồn tự nhiên như hỏa diễm, băng phách, lôi điện, phong...; có Vũ Hồn vũ khí như đao, thương, kiếm, kích; có Vũ Hồn thú như Bạch Hổ, Cuồng Tê, Bạo Vượn, Long Xà; đương nhiên còn có Vũ Hồn dị chủng hùng mạnh tỷ như Cuồng Hóa Vũ Hồn, Bất Tử Vũ Hồn. Vũ Hồn có thể tùy theo thực lực võ giả tăng lên không ngừng mà tiến hóa mạnh mẽ hơn.

    ...

    Thành Dương Châu, phủ đệ Lâm gia.

    Lâm Phong mở mắt, nhìn chằm chằm gian phòng thơm mát với màu sắc cổ xưa trước mắt này, gian phòng xa lạ mà quen thuộc, vẻ chua xót hiện lên trên khuôn mặt.

    - Vậy là đại nạn không chết rồi!

    Lâm Phong thầm nhủ một tiếng, nhất thời chua xót hòa thành hư không, khóe miệng giương lên chút tươi cười.

    Đúng vậy, Lâm Phong là người xuyên không. Hắn vốn là một gã sinh viên năm bốn ở thành phố Giang Nam nước Trung Quốc thuộc Trái Đất, bởi vì tai nạn xe cộ mà hắn đã xuyên đến Cửu Tiêu đại lục này, nhập vào người một tên con cháu gia tộc có cùng tên với Lâm Phong hơi buồn bực, nhưng không phải vì xuyên qua. Ở trên Trái Đất, hắn là một kẻ mồ côi, được ông nội một tay nuôi lớn. Vì mệt nhọc quá độ nên khi thấy tờ giấy báo hắn trúng tuyển đại học, ông đã yên tâm nhắm mắt, để lại một khoản tiền mấy vạn tệ khá lớn gửi ngân hàng để Lâm Phong học đại học. Chính vì để lại khoản này cho Lâm Phong mà ông đã trễ nải bệnh tình của mình.

    Lâm Phong vẫn luôn cố gắng, hắn vừa học vừa làm, hàng năm cầm lấy học bổng cao nhất. Hắn muốn dựa vào sự cố gắng của bản thân để thay đổi vận mệnh của mình và hoàn thành tâm nguyện của ông nội, nhưng Lâm Phong dần hiểu được, ở cái thời đại liều mạng kia, cố gắng chẳng có nghĩa là thành công.

    Khi thực tập ở năm thứ bốn, đơn vị có tổ chức tiệc rượu ở khách sạn. Trên tiệc rượu, một tên sinh viên nhà giàu chuốc say cô bạn cùng thực tập với gã rồi người của đơn vị ngầm hiểu ý bỏ đi. Lâm Phong đương nhiên biết chuyện gì sẽ phải xảy ra, cho nên hắn đã ngăn cản.

    Kết quả là bốn năm cố gắng của hắn hóa thành con số không, hắn bị khai trừ khỏi trường học với cái lý do là khiếm nhã với nữ sinh viên, mà chứng cứ lại vô cùng xác thực, bởi vì cô nữ sinh kia chính miệng chỉ chứng hắn.

    Kết quả khác nữa là hắn bị kiện, cô ả sinh viên mà hắn giúp đã cùng với tên nhà giàu kia cùng nhau khởi kiện hắn, nhân chứng vật chứng đều đủ cả. Một Lâm Phong không tiền cũng không thế, trận này quan tòa cũng chẳng cần xét, cuộc đời của hắn đã định như thế, với một dấu ấn ngồi tù mười năm tám năm, sau đó hoàn toàn trật ra khỏi đường ray xã hội.

    Khi thấy tên nhà giàu và cô ả kia vui vẻ ở cùng nhau, âu yếm nhau trong một chiếc Audi, Lâm Phong đã cướp lấy một chiếc xe, sau đó mỉm cười lao thẳng đến chiếc Audi kia. Lâm Phong chỉ nhớ mang máng hai khuôn mặt sợ hãi mà dơ bẩn, dơ bẩn trong cái thời đại hỗn loạn đen tối đó.

    Ở kiếp trước, Lâm Phong đã không còn bất kỳ vướng bận gì, cho nên hắn không phải buồn bực vì xuyên không. Điều khiến hắn buồn bực là, hắn xuyên đến trên người một tên thiếu gia ăn hại, một tên thiếu gia có Vũ Hồn rác rưởi.

    Vị thiếu gia Lâm gia có cùng tên với hắn này vốn là đệ tử ngoại môn của Vân Hải tông, lúc ở đó bị đường huynh của mình bắt nạt, đánh nhau bị thương, sau đó bị đá ra khỏi tông môn, nửa chết nửa sống. Cũng bởi vậy mà Lâm Phong mới có thể thừa cơ xuyên vào người hắn.

    - Nếu đã sống lại một đời nữa, ta tuyệt sẽ không để bi kịch tái diễn trên người mình.

    Nằm trên giường, Lâm Phong nắm chặt nắm tay lại, nói với luồng tàn hồn còn luyến tiếc mà chưa chịu tan đi kia:

    - Cậu hãy yên tâm, về sau cậu chính là tôi, tôi chính là cậu. Tôi chắc chắn sẽ không để mình bị ức hiếp nữa đâu.

    Dung hợp phần lớn linh hồn của “Lâm Phong” ban đầu, Lâm Phong đã hiểu rất rõ thế giới mà mình ở là một nơi như nào. Cường giả vi tôn, chỉ cần ngươi đủ hùng mạnh, bất kỳ quyền thế nào cũng phải cúi đầu trước mặt ngươi, kể cả hoàng quyền chí cao vô thượng.

    Mà muốn trở thành cường giả võ đạo, ngoài cần thiên phú hơn người thì còn phải có cái tâm cường giả cùng ý chí vững chắc. Vị thiếu gia “Lâm Phong” trước kia có phần yếu đuối, nhưng giờ hắn lại khác, là người của hai thế giới, lại trải qua tôi luyện cực khổ và khảo nghiệm tử vong, tâm chí của hắn cứng cỏi hơn vị thiếu gia “Lâm Phong” kia không biết bao nhiêu lần.

    Giống như cảm nhận được ý chí mãnh liệt của Lâm Phong, luồng tàn hồn kia dần yếu đi, cuối cùng, hai linh hồn hoàn toàn dung hợp lại thành một.

    Rầm!

    Khoảnh khắc hai linh hồn dung hợp, Lâm Phong chỉ cảm thấy hồn phách chấn động, trực tiếp khiến hắn bất tỉnh nhân sự.

    Không biết bao lâu, Lâm Phong lại mở mắt ra lần nữa, hắn khẽ nhíu mày lại, cẩn thận cảm nhận sự rung động của một luồng linh hồn.

    Ngồi dậy, Lâm Phong động ý niệm, nhất thời một luồng khí tức đặc thù lan tràn không gian nơi này. Lâm Phong cảm thấy lúc này mình đang được ảo ảnh của một đám sương mù bao lấy, ảo ảnh của một thứ màu đen.

    - Ngươi nghe gì chưa, tên phế vật Lâm Phong kia còn chưa tỉnh, ta thấy tám phần là đã chết rồi.

    - Hắc hắc, loại phế vật như hắn thì sớm chết đi cho rồi, sống chỉ làm mất mặt Lâm gia chúng ta.

    Từ đằng xa, tiếng nói chuyện của hai người truyền vào tai Lâm Phong, hắn không có tức giận mà lại thấy quái dị. Âm thanh này hiển nhiên là truyền tới từ rất xa, nhưng lúc này hắn lại nghe được rõ ràng, không chỉ như vậy, ở trong phạm vi mấy trăm mét, bất kỳ gió thổi cỏ lay nào dường như không thể giấu được lỗ tai hắn.

    Hơn nữa, Lâm Phong phát hiện ra thị lực của mình tốt hơn nhiều, ngay cả tư duy cũng sâu sắc hơn, rất nhiều điểm không rõ trong võ đạo nay hắn đều thấy sáng tỏ thông suốt

    Lại dùng ý nghĩ, ảo ảnh của một con rắn nhỏ hiện ra phía sau Lâm Phong, nó cuộn tròn thân thể lại. Đây chính là Vũ Hồn rác rưởi bị người giễu cợt của hắn, không biết là loại rắn gì mà lại chẳng có năng lực tăng phúc cho hắn.

    - Vũ Hồn song sinh!

    Nhưng lúc này Lâm Phong không ảo não vì một Vũ Hồn rắn nhỏ, ngược lại hắn lại ngây dại ra, rồi lập tức nở nụ cười sáng lạn. Đúng vậy, ảo ảnh màu đen phía sau hắn là một loại Vũ Hồn, là Vũ Hồn mới thức tỉnh, tuy không biết đó là loại Vũ Hồn hồn gì nhưng có thêm Vũ Hồn rắn nhỏ nữa là hắn đã có hai loại Vũ Hồn.

    Kẻ có được hai loại Vũ Hồn được gọi là Vũ Hồn song sinh, mà ở trên đại lục này, võ tu có Vũ Hồn song sinh đều là thiên tài. Mà kẻ bị người gọi là phế vật Lâm Phong lúc này lại có Vũ Hồn song sinh.

    - Tạm gọi mày là Hắc Ám Vũ Hồn đi.

    Lâm Phong mỉm cười, mình có thể có được Vũ Hồn song sinh chắc là vì dung hợp linh hồn. Linh hồn của hắn là dung hợp từ hai linh hồn lại, có được Vũ Hồn song sinh cũng không kỳ quái, mà năng lực của Vũ Hồn này như thế nào, theo tình hình hiện tại thì xem ra là phải tăng tố chất thân thể lên trước.

    Nhắm mắt lại, Lâm Phong bắt đầu nhập định tu luyện. Thiên địa nguyên khí bắt đầu từ tứ chi bách hải tiến vào cơ thể Lâm Phong, rèn luyện thân thể, tẩm bổ Vũ Hồn cho hắn.

    Hai canh giờ sau, Lâm Phong ngừng tu luyện, phun ra một hơi trọc khí màu trắng ngà. Hắn cảm thấy cả người nhẹ nhàng khoan khái, dễ chịu thoải mái khó mà nói nên lời, thậm chí chẳng còn cảm thấy cơ thể đau nhức nữa.

    - Đây là võ giả tu luyện, thật thần kỳ.

    Lâm Phong nhìn hai nắm tay mình, ra sức nắm chặt lại, tiếng rắc rắc truyền ra tràn đầy sức mạnh.

    Tốc độ tu luyện dường như nhanh hơn so với trong trí nhớ rất nhiều, Lâm Phong đi ra khỏi phòng, trước mặt hắn là một cái sân khá lớn, trong sân có cọc gỗ, có thạch trụ, tất cả những thứ này là để cho Lâm Phong tu luyện.

    Đi đến trước thạch trụ, Lâm Phong dùng võ kỹ Cửu Trọng Lãng, lập tức quyền phong gào thét cắt qua không khí, dường như có những đợt sóng lớn bóp méo cả không gian.

    - Kia a...

    Ngay lúc này, Lâm Phong quát một tiếng lớn, trầm hông, hóp bụng, ra quyền. Một quyền điên cuồng bá đạo như sao chổi đụng vào thạch trụ, một tiếng nổ ầm vang lên, thạch trụ trực tiếp tan thành đống đá vụn, rải đầy xuống đất.

    Không chỉ như vậy, quyền phong đánh vỡ thạch trụ rồi nhưng vẫn hướng tới phía trước, truyền ra những tiếng động trong không khí. Vô số cuộn sóng không khí đụng vào một thạch trụ khác, lập tức lại truyền đến tiếng nổ vang, hai thạch trụ cách nhau hai mét đã lần lượt vỡ vụn.

    - Đây là có sức mạnh trên sáu nghìn cân rồi.

    Lâm Phong cực kỳ hài lòng với hiệu quả này, thực lực hôm nay của hắn đã khôi phục tới đỉnh phong, Khí Vũ cảnh tầng năm. Mà võ kỹ hắn tu luyện, Cửu Trọng Lãng còn mạnh hơn trước kia, đột phá tới tầng thứ sáu, bởi vậy hắn có thể dùng cảnh giới Khí Vũ cảnh tầng năm phát ra sức sáu nghìn cân.

    - Xem ra Hắc Ám Vũ Hồn không chỉ tăng cường thính giác thị giác, mà còn tăng lên tốc độ tu luyện và ngộ tính của ta.

    Lâm Phong mỉm cười. Trước kia hắn bị gọi là phế vật, ngoài nguyên nhân là vì Vũ Hồn ra thì đó là ngộ tính kém tu luyện chậm. Người có thiên phú cao hơn hắn lúc năm tuổi đã đạt tới cảnh giới Khí Vũ cảnh tầng sáu hoặc là cao hơn, mà hắn mới Khí Vũ cảnh tầng năm. Không chỉ như vậy, năng lực lĩnh ngộ võ kỹ của hắn cũng kém cỏi, chỉ tu luyện một loại võ kỹ là Cửu Trọng Lãng mà dừng mãi ở tầng sáu không thể đột phá, bị người ta cười nhạo.

    Nhưng hiện giờ, vấn đề tư chất mà hắn vốn lo lắng dường như đã không còn tồn tại kể từ khi Hắc Ám Vũ Hồn sinh ra nữa.

    Vũ Hồn có thể tăng toàn diện các tố chất võ đạo, xem ra Hắc Ám Võ Hồn không phải là Vũ Hồn bình thường.


     
    Last edited by a moderator: 23/6/15
  2. Tuyệt Thế Vũ Thần
    Tác giả: Tịnh Vô Ngân

    Chương 2: Liên tục đột phá.

    Nhóm dịch: Huyền Nguyệt
    Nguồn: Mê Truyện
    Đả tự: tinhlinh2 - banlong.us






    - Tiểu Phong.

    Một giọng nói truyền đến, một người trung niên bước vào trong sân. Người này có thân hình cao gầy, khí tức hùng mạnh, có vài phần giống với Lâm Phong.

    - Phụ thân.

    Người này đúng là gia chủ Lâm gia, Lâm Hải, cũng là phụ thân của Lâm Phong. Từ khi linh hồn dung hợp, Lâm Phong đã có được suy nghĩ tư tưởng của cả hai người, cho nên tiếng phụ thân này cực kỳ tự nhiên, Lâm Phong không thấy có gì là không ổn cả.

    - Tiểu Phong, con... tốt rồi!

    Khuôn mặt Lâm Hải giật giật, khi Lâm Phong bị đưa về nhà thì đã hấp hối, mạng treo một đường, vẫn luôn trong trạng thái hôn mê. Lâm Hải cũng không ôm hy vọng gì nữa, thậm chí còn bắt đầu chuẩn bị hậu sự cho Lâm Phong. Nhưng lúc này thấy con trai ở ngay trước mặt mình thế này, sao ông không vui cho được.

    - Vâng, thưa phụ thân. Con đã hoàn toàn bình phục.

    Thấy Lâm Hải kích động, Lâm Phong mỉm cười, cảm thấy rất ấm áp. Kiếp trước khi ông nội qua đời, hắn phải một mình đối mặt với nhân tình ấm lạnh, chưa được hưởng cái cảm giác ấm áp này.

    - Tốt, tốt rồi.

    Lâm Hải vỗ mạnh lên bả vai Lâm Phong, lại nhìn thạch trụ đã thành những hòn đá rải rác giữa sân kia, trong mắt ông hiện lên tinh quang. Mấy vị huynh đệ kia của ông đều chờ ông tuyệt hậu rồi cướp lấy vị trí gia chủ, nhưng không ngờ Lâm Phong lại khôi phục nhanh như vậy, đám khốn kiếp kia chắc chắn sẽ rất thất vọng cho mà coi.

    Nhưng lúc này, trên người đột nhiên toát ra hàn ý lạnh thấu xương thấu tủy, khiến cho Lâm Phong cảm thấy cả người đều lạnh cóng.

    - Phụ thân không hổ là cường giả Linh Vũ cảnh, chỉ phát ra khí tức cũng có thể khiến võ tu yếu ớt lạnh cóng rồi.

    Lâm Phong thầm nghĩ như vậy.

    Bước đầu tiên của võ đạo là Khí Vũ cảnh, dẫn thiên địa nguyên khí vào cơ thể để rèn luyện thân thể, rèn luyện Vũ Hồn. Cho đến khi sinh ra chân khí là bước vào Linh Vũ cảnh, có thể tu luyện nắm giữ thần thông pháp quyết, một bước giết người, vô cùng hùng mạnh. Lâm Hải chính là cường giả Linh Vũ cảnh.

    - Tiểu Phong, là kẻ nào?

    Sắc mặt Lâm Hải âm trầm. Lúc được đưa trở về, Lâm Phong đã thoi thóp chỉ còn một hơi, đối phương là muốn lấy mạng Lâm Phong, mà trên thực tế đối phương là muốn mạng của “Lâm Phong” kia.

    - Phụ thân, chuyện này hãy để con tự mình giải quyết.

    Lâm Phong không nói cho Lâm Hải rằng hắn bị Lâm Hằng, con của tam thúc, đả thương. Ở trong gia tộc, tam thúc và đại bá của hắn đều là một ruột, đều thèm thuồng cái vị trí gia chủ này, mà thực lực và thế lực đều không yếu hơn Lâm Hải. Hơn nữa Lâm Hằng có thiên phú không tệ, chính là kẻ nổi bật trong đám đệ tử ngoại môn của Hải Vân tông, cho nên mới dám ngang ngược đánh trọng thương Lâm Phong như vậy.

    Thù này, Lâm Phong phải tự mình báo. Con đường võ đạo không thể dung cho dù là một hạt cát tí xíu, bất kỳ tâm ma nào cũng trở thành chướng ngại vật ngăn cản võ giả mạnh mẽ lên.

    Lâm Hải hơi bất ngờ nhìn con trai của mình, chỉ thấy lúc này Lâm Phong đã thay đổi tác phong, ánh mắt kiên nghị, làm sao còn nửa điểm chán chường khiếp nhược ngày xưa.

    Xem ra đúng là Tiểu Phong đợt này được cái phúc trong cái họa, Lâm Hải vui mừng trong lòng, gật đầu nói:

    - Ngày mai theo ta đi mở tộc hội, ta muốn xem bọn họ phế bỏ tộc trưởng ta như thế

    Đêm, yên lặng như nước.

    Ở trong Tử Trúc lâm của Lâm gia, Lâm Phong khoanh chân ngồi trên mặt đất, sau lưng có một ảo ảnh tối tăm. Ảo ảnh này gần như hòa tan vào trong đêm tối, đúng là Hắc Ám Vũ Hồn.

    Ở trong tu luyện, Lâm Phong phát hiện ra sử dụng Hắc Ám Vũ Hồn khiến tốc độ tu luyện của hắn tăng lên không chỉ năm lần, bởi vậy hắn không để ý đến tinh thần mỏi mệt mà vẫn sử dụng Vũ Hồn. Nếu ông trời cho hắn cơ hội sống lại, hắn đương nhiên phải sống cho thật tốt. Ở Cửu Tiêu đại lục, chỉ có cường giả mới được tôn trọng, được kính ngưỡng, có thể hô phong hoán vũ.

    Ánh sáng màu trắng ngà nhàn nhạt trông như huỳnh quang ở trong đêm đen, bao phủ lấy thân thể Lâm Phong. Đây là cảnh tượng chỉ xuất hiện khi thiên địa nguyên khí đã nồng đậm tới một mức độ nhất định.

    Cường giả có thiên phú, có tốc độ tu luyện cực nhanh, làm cho thiên địa nguyên khí tụ tập ở quanh thân mình, hình thành quầng sáng. Mà lúc này, hiển nhiên Lâm Phong đang ở trong trạng thái đó.

    Lúc này Lâm Phong hô hấp vững vàng, sắc mặt bình tĩnh, mà trong cơ thể hắn, thiên địa nguyên khí lưu động trong thân thể, hòa vào huyết mạch, làm gân cốt mạnh lên.

    Thật lâu sau, ánh sáng lóe lên, thân thể Lâm Phong bỗng hóa thành cái động không đáy, lập tức hút sạch thiên địa nguyên khí màu trắng ngà quanh thân vào trong cơ thể.

    Mở mắt ra, một luồng tinh quang chợt lóe lên trong mắt, Lâm Phong đứng dậy, khóe miệng hiện lên chút tươi cười. Đột phá rồi, một đêm một cảnh giới, giờ phút này hắn đã đến Khí Vũ cảnh tầng sáu.

    Nhưng Lâm Phong không hề thỏa mãn, theo trí nhớ thì hắn biết, chín tầng cảnh giới Khí Vũ cảnh chỉ là bước khởi đầu cho tu luyện của võ giả, tuyệt thế cường giả chân chính có thể ngự không phi hành, ngao du trên chín tầng mây, thoái mái tiêu dao, nếu là ở kiếp trước thì giống như thần tiên vậy.

    Nghĩ vậy, Lâm Phong bắt đầu vung nắm đấm, quyền phong gào thét, đánh đến đâu thúy trúc nổ tung ra đến đó, những luồng sóng không gian mạnh mẽ phá hủy Tử Trúc lâm.

    Khí Vũ cảnh chia làm chín tầng, tăng lên một tầng thì sức lực tăng lên một nghìn cân. Lúc này Lâm Phong có tu vi Khí Vũ cảnh tầng sáu, có được lực sáu nghìn cân, nếu sử dụng Cửu Trọng Lãng đã tu luyện đến tầng thứ sáu thì hắn có thể phát ra sức mạnh sáu ngàn năm trăm cân. Nhưng với Lâm Phong thì thế là chưa đủ, nếu có thể tu luyện Cửu Trọng Lãng lên tầng thứ bảy, một lớp sóng mạnh hơn một lớp, khi đó hắn mới có thể có được sức mạnh bảy nghìn cân, tương đương với thuần sức mạnh mà võ giả Khí Vũ cảnh tầng bảy có được.

    Sức mạnh hơn sáu nghìn cân mạnh cỡ nào, trúc tía yếu ớt không ngừng nổ tung, khiến cả không gian như sóng biển mênh mông, chỉ có tiếng rít của quyền phong và quyền ảnh.

    Đúng lúc này, một cây thúy trúc cong ở xa lại không nổ tung dưới quyền phong mà bắn ngược trở lại. Lâm Phong thấy vậy thì híp mắt lại, tốc độ ra quyền cũng chậm lại.

    - Cửu Trọng Lãng chính là võ kỹ được sáng tạo ra từ sóng biển, sóng sau đè sóng trước, bá đạo cương mãnh. Nhưng đã là sóng biển thì ngoài mặt bá đạo, hẳn là còn có một mặt nhu hòa nữa, chỉ có cương và nhu thì mới có thể đạt tới mức trước nay chưa từng có.

    Linh quang lóe lên trong đầu, nắm tay của Lâm Phong không còn chỉ cương mãnh nữa, mà bắt đầu thong thả dần, lúc thì cương lúc thì nhu.

    - Kia...!

    Lâm Phong hét lớn một tiếng rồi đánh ra một quyền.

    Oành, oành, oành.

    Những tiếng nổ vang liên tục phát ra, sáu phát, bảy phát... tám phát!

    Nơi nào quyền phong đi qua, trúc tía nơi đó đều hóa thành mảnh vụn.

    - Bát Trọng Lãng thật mạnh.

    Lâm Phong nhìn đằng trước, thở sâu rồi ngừng ra quyền, lĩnh ngộ tinh túy của Cửu Trọng Lãng. Hắn liên tục đột phá hai cảnh giới tới Bát Trọng Lãng. Nên biết rằng, võ kỹ càng tu luyện về sau thì càng khó, người Khí Vũ cảnh tầng năm có thể dễ dàng lĩnh ngộ Ngũ Trọng Lãng, nhưng võ tu Khí Vũ cảnh tầng tám chưa chắc đã có thể đánh ra Bát Trọng Lãng, vậy mà Lâm Phong lại làm được.

    - Nay hẳn là ta đã có được lực đạo bảy ngàn năm trăm cân rồi, chỉ cần lĩnh ngộ được cả cương và nhu thì đó chính là lúc Cửu Trọng Lãng đại thành.

    Lâm Phong thầm vui mừng trong lòng. Võ kỹ càng về sau càng khó tu, hôm nay hắn có được sức mạnh bảy ngàn năm trăm cân, cho dù đối mặt với cường giả Khí Vũ cảnh tầng bảy thì hắn vẫn có thể đánh một trận.

    Lâm Phong của trước kia ngay cả võ tu Khí Vũ cảnh tầng năm bình thường cũng không đánh lại được, bị người ta xem thường. Mà Lâm Phong hôm nay tới thế giới này có một ngày đã có chiến lực Khí Vũ cảnh tầng bảy, trực tiếp vượt qua hẳn hai cảnh giới.


     
    Last edited by a moderator: 23/6/15
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 1, Guests: 0)

  1. Thắng beobéo