↑ ↓

 V.I.P Tuyệt Thế Vũ Thần - Tịnh Vô Ngân - C1159( tháo zen 205)

Thảo luận trong 'Truyện VIP' bắt đầu bởi tinhlinh2, 6/12/13.

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.
  1. tinhlinh2

    tinhlinh2 Bàn Long Chiến Đội

    Được thích:
    4,841
    Tuyệt Thế Vũ Thần
    Tác giả: Tịnh Vô Ngân

    Chương 1: Thức tỉnh Vũ Hồn

    Nhóm dịch: Huyền Nguyệt
    Nguồn: Mê Truyện
    Đả tự: tinhlinh2 - banlong.us



    Giới thiệu:


    Cửu Tiêu đại lục, tông môn mọc lên san sát như rừng, võ đạo vi tôn, kẻ yếu tầm thường, bị người khi nhục, cường giả giận dữ, máu chảy thành sông. Võ đạo hoàng giả, càng có thể quan sát thiên địa, ngạo cười non sông, động tắc thì thiên kinh thạch phá, phơi thây trăm vạn. Một đời cường nhân Lâm Phong, nghịch thiên xuất thế, đến kinh thế truyền thừa, tu võ đạo, đạp trời cao, phá thiên địa, ngạo trời xanh!

    Đôi lời của dịch giả:
    Tuyệt Thế Vũ Thần là một bộ thuộc thể loại Huyền Huyễn, nó có kiếm hiệp kiếm tu hay những loại Vũ Hồn huyền ảo đầy màu sắc. Lâm Phong, nhân vật chính, hắn có một đời tuổi trẻ ngông cuồng và những năm tháng thanh niên đầy nhiệt huyết. Hắn có những bóng hồng xinh đẹp và những cuộc tình đẹp đẽ đầy tình cảm. Người vì hắn từ bỏ tất cả, người vì hắn chờ đợi trong cô quạnh, người vì hắn cởi bỏ phong ấn khiến vạn kiếp bất phục…
    Để có thể bảo vệ tất cả, hắn nhập ma, nhưng…






    Cửu Tiêu đại lục, võ đạo vi tôn, võ giả nhỏ yếu có hàng nghìn, sức lực nghìn cân đánh vỡ bia đá; mà võ giả hùng mạnh có thể chém đứt dòng sông, bổ ra núi lớn; cũng có võ đạo hoàng giả thông thiên triệt địa, ngao du thái hư.

    Võ đạo, quyết định vận mệnh, quyết định sinh tử; kẻ yếu, bị người ức hiếp; kẻ mạnh, nhìn xuống thiên hạ.

    Vũ Hồn, thiên phú bẩm sinh của người ở Cửu Tiêu đại lục, là hồn phách của võ giả, có thể nói thành tựu của võ giả có quan hệ mật thiết với Vũ Hồn của kẻ đó.

    Vũ Hồn có vô số chủng loại, có Vũ Hồn tự nhiên như hỏa diễm, băng phách, lôi điện, phong...; có Vũ Hồn vũ khí như đao, thương, kiếm, kích; có Vũ Hồn thú như Bạch Hổ, Cuồng Tê, Bạo Vượn, Long Xà; đương nhiên còn có Vũ Hồn dị chủng hùng mạnh tỷ như Cuồng Hóa Vũ Hồn, Bất Tử Vũ Hồn. Vũ Hồn có thể tùy theo thực lực võ giả tăng lên không ngừng mà tiến hóa mạnh mẽ hơn.

    ...

    Thành Dương Châu, phủ đệ Lâm gia.

    Lâm Phong mở mắt, nhìn chằm chằm gian phòng thơm mát với màu sắc cổ xưa trước mắt này, gian phòng xa lạ mà quen thuộc, vẻ chua xót hiện lên trên khuôn mặt.

    - Vậy là đại nạn không chết rồi!

    Lâm Phong thầm nhủ một tiếng, nhất thời chua xót hòa thành hư không, khóe miệng giương lên chút tươi cười.

    Đúng vậy, Lâm Phong là người xuyên không. Hắn vốn là một gã sinh viên năm bốn ở thành phố Giang Nam nước Trung Quốc thuộc Trái Đất, bởi vì tai nạn xe cộ mà hắn đã xuyên đến Cửu Tiêu đại lục này, nhập vào người một tên con cháu gia tộc có cùng tên với Lâm Phong hơi buồn bực, nhưng không phải vì xuyên qua. Ở trên Trái Đất, hắn là một kẻ mồ côi, được ông nội một tay nuôi lớn. Vì mệt nhọc quá độ nên khi thấy tờ giấy báo hắn trúng tuyển đại học, ông đã yên tâm nhắm mắt, để lại một khoản tiền mấy vạn tệ khá lớn gửi ngân hàng để Lâm Phong học đại học. Chính vì để lại khoản này cho Lâm Phong mà ông đã trễ nải bệnh tình của mình.

    Lâm Phong vẫn luôn cố gắng, hắn vừa học vừa làm, hàng năm cầm lấy học bổng cao nhất. Hắn muốn dựa vào sự cố gắng của bản thân để thay đổi vận mệnh của mình và hoàn thành tâm nguyện của ông nội, nhưng Lâm Phong dần hiểu được, ở cái thời đại liều mạng kia, cố gắng chẳng có nghĩa là thành công.

    Khi thực tập ở năm thứ bốn, đơn vị có tổ chức tiệc rượu ở khách sạn. Trên tiệc rượu, một tên sinh viên nhà giàu chuốc say cô bạn cùng thực tập với gã rồi người của đơn vị ngầm hiểu ý bỏ đi. Lâm Phong đương nhiên biết chuyện gì sẽ phải xảy ra, cho nên hắn đã ngăn cản.

    Kết quả là bốn năm cố gắng của hắn hóa thành con số không, hắn bị khai trừ khỏi trường học với cái lý do là khiếm nhã với nữ sinh viên, mà chứng cứ lại vô cùng xác thực, bởi vì cô nữ sinh kia chính miệng chỉ chứng hắn.

    Kết quả khác nữa là hắn bị kiện, cô ả sinh viên mà hắn giúp đã cùng với tên nhà giàu kia cùng nhau khởi kiện hắn, nhân chứng vật chứng đều đủ cả. Một Lâm Phong không tiền cũng không thế, trận này quan tòa cũng chẳng cần xét, cuộc đời của hắn đã định như thế, với một dấu ấn ngồi tù mười năm tám năm, sau đó hoàn toàn trật ra khỏi đường ray xã hội.

    Khi thấy tên nhà giàu và cô ả kia vui vẻ ở cùng nhau, âu yếm nhau trong một chiếc Audi, Lâm Phong đã cướp lấy một chiếc xe, sau đó mỉm cười lao thẳng đến chiếc Audi kia. Lâm Phong chỉ nhớ mang máng hai khuôn mặt sợ hãi mà dơ bẩn, dơ bẩn trong cái thời đại hỗn loạn đen tối đó.

    Ở kiếp trước, Lâm Phong đã không còn bất kỳ vướng bận gì, cho nên hắn không phải buồn bực vì xuyên không. Điều khiến hắn buồn bực là, hắn xuyên đến trên người một tên thiếu gia ăn hại, một tên thiếu gia có Vũ Hồn rác rưởi.

    Vị thiếu gia Lâm gia có cùng tên với hắn này vốn là đệ tử ngoại môn của Vân Hải tông, lúc ở đó bị đường huynh của mình bắt nạt, đánh nhau bị thương, sau đó bị đá ra khỏi tông môn, nửa chết nửa sống. Cũng bởi vậy mà Lâm Phong mới có thể thừa cơ xuyên vào người hắn.

    - Nếu đã sống lại một đời nữa, ta tuyệt sẽ không để bi kịch tái diễn trên người mình.

    Nằm trên giường, Lâm Phong nắm chặt nắm tay lại, nói với luồng tàn hồn còn luyến tiếc mà chưa chịu tan đi kia:

    - Cậu hãy yên tâm, về sau cậu chính là tôi, tôi chính là cậu. Tôi chắc chắn sẽ không để mình bị ức hiếp nữa đâu.

    Dung hợp phần lớn linh hồn của “Lâm Phong” ban đầu, Lâm Phong đã hiểu rất rõ thế giới mà mình ở là một nơi như nào. Cường giả vi tôn, chỉ cần ngươi đủ hùng mạnh, bất kỳ quyền thế nào cũng phải cúi đầu trước mặt ngươi, kể cả hoàng quyền chí cao vô thượng.

    Mà muốn trở thành cường giả võ đạo, ngoài cần thiên phú hơn người thì còn phải có cái tâm cường giả cùng ý chí vững chắc. Vị thiếu gia “Lâm Phong” trước kia có phần yếu đuối, nhưng giờ hắn lại khác, là người của hai thế giới, lại trải qua tôi luyện cực khổ và khảo nghiệm tử vong, tâm chí của hắn cứng cỏi hơn vị thiếu gia “Lâm Phong” kia không biết bao nhiêu lần.

    Giống như cảm nhận được ý chí mãnh liệt của Lâm Phong, luồng tàn hồn kia dần yếu đi, cuối cùng, hai linh hồn hoàn toàn dung hợp lại thành một.

    Rầm!

    Khoảnh khắc hai linh hồn dung hợp, Lâm Phong chỉ cảm thấy hồn phách chấn động, trực tiếp khiến hắn bất tỉnh nhân sự.

    Không biết bao lâu, Lâm Phong lại mở mắt ra lần nữa, hắn khẽ nhíu mày lại, cẩn thận cảm nhận sự rung động của một luồng linh hồn.

    Ngồi dậy, Lâm Phong động ý niệm, nhất thời một luồng khí tức đặc thù lan tràn không gian nơi này. Lâm Phong cảm thấy lúc này mình đang được ảo ảnh của một đám sương mù bao lấy, ảo ảnh của một thứ màu đen.

    - Ngươi nghe gì chưa, tên phế vật Lâm Phong kia còn chưa tỉnh, ta thấy tám phần là đã chết rồi.

    - Hắc hắc, loại phế vật như hắn thì sớm chết đi cho rồi, sống chỉ làm mất mặt Lâm gia chúng ta.

    Từ đằng xa, tiếng nói chuyện của hai người truyền vào tai Lâm Phong, hắn không có tức giận mà lại thấy quái dị. Âm thanh này hiển nhiên là truyền tới từ rất xa, nhưng lúc này hắn lại nghe được rõ ràng, không chỉ như vậy, ở trong phạm vi mấy trăm mét, bất kỳ gió thổi cỏ lay nào dường như không thể giấu được lỗ tai hắn.

    Hơn nữa, Lâm Phong phát hiện ra thị lực của mình tốt hơn nhiều, ngay cả tư duy cũng sâu sắc hơn, rất nhiều điểm không rõ trong võ đạo nay hắn đều thấy sáng tỏ thông suốt

    Lại dùng ý nghĩ, ảo ảnh của một con rắn nhỏ hiện ra phía sau Lâm Phong, nó cuộn tròn thân thể lại. Đây chính là Vũ Hồn rác rưởi bị người giễu cợt của hắn, không biết là loại rắn gì mà lại chẳng có năng lực tăng phúc cho hắn.

    - Vũ Hồn song sinh!

    Nhưng lúc này Lâm Phong không ảo não vì một Vũ Hồn rắn nhỏ, ngược lại hắn lại ngây dại ra, rồi lập tức nở nụ cười sáng lạn. Đúng vậy, ảo ảnh màu đen phía sau hắn là một loại Vũ Hồn, là Vũ Hồn mới thức tỉnh, tuy không biết đó là loại Vũ Hồn hồn gì nhưng có thêm Vũ Hồn rắn nhỏ nữa là hắn đã có hai loại Vũ Hồn.

    Kẻ có được hai loại Vũ Hồn được gọi là Vũ Hồn song sinh, mà ở trên đại lục này, võ tu có Vũ Hồn song sinh đều là thiên tài. Mà kẻ bị người gọi là phế vật Lâm Phong lúc này lại có Vũ Hồn song sinh.

    - Tạm gọi mày là Hắc Ám Vũ Hồn đi.

    Lâm Phong mỉm cười, mình có thể có được Vũ Hồn song sinh chắc là vì dung hợp linh hồn. Linh hồn của hắn là dung hợp từ hai linh hồn lại, có được Vũ Hồn song sinh cũng không kỳ quái, mà năng lực của Vũ Hồn này như thế nào, theo tình hình hiện tại thì xem ra là phải tăng tố chất thân thể lên trước.

    Nhắm mắt lại, Lâm Phong bắt đầu nhập định tu luyện. Thiên địa nguyên khí bắt đầu từ tứ chi bách hải tiến vào cơ thể Lâm Phong, rèn luyện thân thể, tẩm bổ Vũ Hồn cho hắn.

    Hai canh giờ sau, Lâm Phong ngừng tu luyện, phun ra một hơi trọc khí màu trắng ngà. Hắn cảm thấy cả người nhẹ nhàng khoan khái, dễ chịu thoải mái khó mà nói nên lời, thậm chí chẳng còn cảm thấy cơ thể đau nhức nữa.

    - Đây là võ giả tu luyện, thật thần kỳ.

    Lâm Phong nhìn hai nắm tay mình, ra sức nắm chặt lại, tiếng rắc rắc truyền ra tràn đầy sức mạnh.

    Tốc độ tu luyện dường như nhanh hơn so với trong trí nhớ rất nhiều, Lâm Phong đi ra khỏi phòng, trước mặt hắn là một cái sân khá lớn, trong sân có cọc gỗ, có thạch trụ, tất cả những thứ này là để cho Lâm Phong tu luyện.

    Đi đến trước thạch trụ, Lâm Phong dùng võ kỹ Cửu Trọng Lãng, lập tức quyền phong gào thét cắt qua không khí, dường như có những đợt sóng lớn bóp méo cả không gian.

    - Kia a...

    Ngay lúc này, Lâm Phong quát một tiếng lớn, trầm hông, hóp bụng, ra quyền. Một quyền điên cuồng bá đạo như sao chổi đụng vào thạch trụ, một tiếng nổ ầm vang lên, thạch trụ trực tiếp tan thành đống đá vụn, rải đầy xuống đất.

    Không chỉ như vậy, quyền phong đánh vỡ thạch trụ rồi nhưng vẫn hướng tới phía trước, truyền ra những tiếng động trong không khí. Vô số cuộn sóng không khí đụng vào một thạch trụ khác, lập tức lại truyền đến tiếng nổ vang, hai thạch trụ cách nhau hai mét đã lần lượt vỡ vụn.

    - Đây là có sức mạnh trên sáu nghìn cân rồi.

    Lâm Phong cực kỳ hài lòng với hiệu quả này, thực lực hôm nay của hắn đã khôi phục tới đỉnh phong, Khí Vũ cảnh tầng năm. Mà võ kỹ hắn tu luyện, Cửu Trọng Lãng còn mạnh hơn trước kia, đột phá tới tầng thứ sáu, bởi vậy hắn có thể dùng cảnh giới Khí Vũ cảnh tầng năm phát ra sức sáu nghìn cân.

    - Xem ra Hắc Ám Vũ Hồn không chỉ tăng cường thính giác thị giác, mà còn tăng lên tốc độ tu luyện và ngộ tính của ta.

    Lâm Phong mỉm cười. Trước kia hắn bị gọi là phế vật, ngoài nguyên nhân là vì Vũ Hồn ra thì đó là ngộ tính kém tu luyện chậm. Người có thiên phú cao hơn hắn lúc năm tuổi đã đạt tới cảnh giới Khí Vũ cảnh tầng sáu hoặc là cao hơn, mà hắn mới Khí Vũ cảnh tầng năm. Không chỉ như vậy, năng lực lĩnh ngộ võ kỹ của hắn cũng kém cỏi, chỉ tu luyện một loại võ kỹ là Cửu Trọng Lãng mà dừng mãi ở tầng sáu không thể đột phá, bị người ta cười nhạo.

    Nhưng hiện giờ, vấn đề tư chất mà hắn vốn lo lắng dường như đã không còn tồn tại kể từ khi Hắc Ám Vũ Hồn sinh ra nữa.

    Vũ Hồn có thể tăng toàn diện các tố chất võ đạo, xem ra Hắc Ám Võ Hồn không phải là Vũ Hồn bình thường.


     
    Last edited by a moderator: 23/6/15
  2. tinhlinh2

    tinhlinh2 Bàn Long Chiến Đội

    Được thích:
    4,841
    Tuyệt Thế Vũ Thần
    Tác giả: Tịnh Vô Ngân

    Chương 2: Liên tục đột phá.

    Nhóm dịch: Huyền Nguyệt
    Nguồn: Mê Truyện
    Đả tự: tinhlinh2 - banlong.us






    - Tiểu Phong.

    Một giọng nói truyền đến, một người trung niên bước vào trong sân. Người này có thân hình cao gầy, khí tức hùng mạnh, có vài phần giống với Lâm Phong.

    - Phụ thân.

    Người này đúng là gia chủ Lâm gia, Lâm Hải, cũng là phụ thân của Lâm Phong. Từ khi linh hồn dung hợp, Lâm Phong đã có được suy nghĩ tư tưởng của cả hai người, cho nên tiếng phụ thân này cực kỳ tự nhiên, Lâm Phong không thấy có gì là không ổn cả.

    - Tiểu Phong, con... tốt rồi!

    Khuôn mặt Lâm Hải giật giật, khi Lâm Phong bị đưa về nhà thì đã hấp hối, mạng treo một đường, vẫn luôn trong trạng thái hôn mê. Lâm Hải cũng không ôm hy vọng gì nữa, thậm chí còn bắt đầu chuẩn bị hậu sự cho Lâm Phong. Nhưng lúc này thấy con trai ở ngay trước mặt mình thế này, sao ông không vui cho được.

    - Vâng, thưa phụ thân. Con đã hoàn toàn bình phục.

    Thấy Lâm Hải kích động, Lâm Phong mỉm cười, cảm thấy rất ấm áp. Kiếp trước khi ông nội qua đời, hắn phải một mình đối mặt với nhân tình ấm lạnh, chưa được hưởng cái cảm giác ấm áp này.

    - Tốt, tốt rồi.

    Lâm Hải vỗ mạnh lên bả vai Lâm Phong, lại nhìn thạch trụ đã thành những hòn đá rải rác giữa sân kia, trong mắt ông hiện lên tinh quang. Mấy vị huynh đệ kia của ông đều chờ ông tuyệt hậu rồi cướp lấy vị trí gia chủ, nhưng không ngờ Lâm Phong lại khôi phục nhanh như vậy, đám khốn kiếp kia chắc chắn sẽ rất thất vọng cho mà coi.

    Nhưng lúc này, trên người đột nhiên toát ra hàn ý lạnh thấu xương thấu tủy, khiến cho Lâm Phong cảm thấy cả người đều lạnh cóng.

    - Phụ thân không hổ là cường giả Linh Vũ cảnh, chỉ phát ra khí tức cũng có thể khiến võ tu yếu ớt lạnh cóng rồi.

    Lâm Phong thầm nghĩ như vậy.

    Bước đầu tiên của võ đạo là Khí Vũ cảnh, dẫn thiên địa nguyên khí vào cơ thể để rèn luyện thân thể, rèn luyện Vũ Hồn. Cho đến khi sinh ra chân khí là bước vào Linh Vũ cảnh, có thể tu luyện nắm giữ thần thông pháp quyết, một bước giết người, vô cùng hùng mạnh. Lâm Hải chính là cường giả Linh Vũ cảnh.

    - Tiểu Phong, là kẻ nào?

    Sắc mặt Lâm Hải âm trầm. Lúc được đưa trở về, Lâm Phong đã thoi thóp chỉ còn một hơi, đối phương là muốn lấy mạng Lâm Phong, mà trên thực tế đối phương là muốn mạng của “Lâm Phong” kia.

    - Phụ thân, chuyện này hãy để con tự mình giải quyết.

    Lâm Phong không nói cho Lâm Hải rằng hắn bị Lâm Hằng, con của tam thúc, đả thương. Ở trong gia tộc, tam thúc và đại bá của hắn đều là một ruột, đều thèm thuồng cái vị trí gia chủ này, mà thực lực và thế lực đều không yếu hơn Lâm Hải. Hơn nữa Lâm Hằng có thiên phú không tệ, chính là kẻ nổi bật trong đám đệ tử ngoại môn của Hải Vân tông, cho nên mới dám ngang ngược đánh trọng thương Lâm Phong như vậy.

    Thù này, Lâm Phong phải tự mình báo. Con đường võ đạo không thể dung cho dù là một hạt cát tí xíu, bất kỳ tâm ma nào cũng trở thành chướng ngại vật ngăn cản võ giả mạnh mẽ lên.

    Lâm Hải hơi bất ngờ nhìn con trai của mình, chỉ thấy lúc này Lâm Phong đã thay đổi tác phong, ánh mắt kiên nghị, làm sao còn nửa điểm chán chường khiếp nhược ngày xưa.

    Xem ra đúng là Tiểu Phong đợt này được cái phúc trong cái họa, Lâm Hải vui mừng trong lòng, gật đầu nói:

    - Ngày mai theo ta đi mở tộc hội, ta muốn xem bọn họ phế bỏ tộc trưởng ta như thế

    Đêm, yên lặng như nước.

    Ở trong Tử Trúc lâm của Lâm gia, Lâm Phong khoanh chân ngồi trên mặt đất, sau lưng có một ảo ảnh tối tăm. Ảo ảnh này gần như hòa tan vào trong đêm tối, đúng là Hắc Ám Vũ Hồn.

    Ở trong tu luyện, Lâm Phong phát hiện ra sử dụng Hắc Ám Vũ Hồn khiến tốc độ tu luyện của hắn tăng lên không chỉ năm lần, bởi vậy hắn không để ý đến tinh thần mỏi mệt mà vẫn sử dụng Vũ Hồn. Nếu ông trời cho hắn cơ hội sống lại, hắn đương nhiên phải sống cho thật tốt. Ở Cửu Tiêu đại lục, chỉ có cường giả mới được tôn trọng, được kính ngưỡng, có thể hô phong hoán vũ.

    Ánh sáng màu trắng ngà nhàn nhạt trông như huỳnh quang ở trong đêm đen, bao phủ lấy thân thể Lâm Phong. Đây là cảnh tượng chỉ xuất hiện khi thiên địa nguyên khí đã nồng đậm tới một mức độ nhất định.

    Cường giả có thiên phú, có tốc độ tu luyện cực nhanh, làm cho thiên địa nguyên khí tụ tập ở quanh thân mình, hình thành quầng sáng. Mà lúc này, hiển nhiên Lâm Phong đang ở trong trạng thái đó.

    Lúc này Lâm Phong hô hấp vững vàng, sắc mặt bình tĩnh, mà trong cơ thể hắn, thiên địa nguyên khí lưu động trong thân thể, hòa vào huyết mạch, làm gân cốt mạnh lên.

    Thật lâu sau, ánh sáng lóe lên, thân thể Lâm Phong bỗng hóa thành cái động không đáy, lập tức hút sạch thiên địa nguyên khí màu trắng ngà quanh thân vào trong cơ thể.

    Mở mắt ra, một luồng tinh quang chợt lóe lên trong mắt, Lâm Phong đứng dậy, khóe miệng hiện lên chút tươi cười. Đột phá rồi, một đêm một cảnh giới, giờ phút này hắn đã đến Khí Vũ cảnh tầng sáu.

    Nhưng Lâm Phong không hề thỏa mãn, theo trí nhớ thì hắn biết, chín tầng cảnh giới Khí Vũ cảnh chỉ là bước khởi đầu cho tu luyện của võ giả, tuyệt thế cường giả chân chính có thể ngự không phi hành, ngao du trên chín tầng mây, thoái mái tiêu dao, nếu là ở kiếp trước thì giống như thần tiên vậy.

    Nghĩ vậy, Lâm Phong bắt đầu vung nắm đấm, quyền phong gào thét, đánh đến đâu thúy trúc nổ tung ra đến đó, những luồng sóng không gian mạnh mẽ phá hủy Tử Trúc lâm.

    Khí Vũ cảnh chia làm chín tầng, tăng lên một tầng thì sức lực tăng lên một nghìn cân. Lúc này Lâm Phong có tu vi Khí Vũ cảnh tầng sáu, có được lực sáu nghìn cân, nếu sử dụng Cửu Trọng Lãng đã tu luyện đến tầng thứ sáu thì hắn có thể phát ra sức mạnh sáu ngàn năm trăm cân. Nhưng với Lâm Phong thì thế là chưa đủ, nếu có thể tu luyện Cửu Trọng Lãng lên tầng thứ bảy, một lớp sóng mạnh hơn một lớp, khi đó hắn mới có thể có được sức mạnh bảy nghìn cân, tương đương với thuần sức mạnh mà võ giả Khí Vũ cảnh tầng bảy có được.

    Sức mạnh hơn sáu nghìn cân mạnh cỡ nào, trúc tía yếu ớt không ngừng nổ tung, khiến cả không gian như sóng biển mênh mông, chỉ có tiếng rít của quyền phong và quyền ảnh.

    Đúng lúc này, một cây thúy trúc cong ở xa lại không nổ tung dưới quyền phong mà bắn ngược trở lại. Lâm Phong thấy vậy thì híp mắt lại, tốc độ ra quyền cũng chậm lại.

    - Cửu Trọng Lãng chính là võ kỹ được sáng tạo ra từ sóng biển, sóng sau đè sóng trước, bá đạo cương mãnh. Nhưng đã là sóng biển thì ngoài mặt bá đạo, hẳn là còn có một mặt nhu hòa nữa, chỉ có cương và nhu thì mới có thể đạt tới mức trước nay chưa từng có.

    Linh quang lóe lên trong đầu, nắm tay của Lâm Phong không còn chỉ cương mãnh nữa, mà bắt đầu thong thả dần, lúc thì cương lúc thì nhu.

    - Kia...!

    Lâm Phong hét lớn một tiếng rồi đánh ra một quyền.

    Oành, oành, oành.

    Những tiếng nổ vang liên tục phát ra, sáu phát, bảy phát... tám phát!

    Nơi nào quyền phong đi qua, trúc tía nơi đó đều hóa thành mảnh vụn.

    - Bát Trọng Lãng thật mạnh.

    Lâm Phong nhìn đằng trước, thở sâu rồi ngừng ra quyền, lĩnh ngộ tinh túy của Cửu Trọng Lãng. Hắn liên tục đột phá hai cảnh giới tới Bát Trọng Lãng. Nên biết rằng, võ kỹ càng tu luyện về sau thì càng khó, người Khí Vũ cảnh tầng năm có thể dễ dàng lĩnh ngộ Ngũ Trọng Lãng, nhưng võ tu Khí Vũ cảnh tầng tám chưa chắc đã có thể đánh ra Bát Trọng Lãng, vậy mà Lâm Phong lại làm được.

    - Nay hẳn là ta đã có được lực đạo bảy ngàn năm trăm cân rồi, chỉ cần lĩnh ngộ được cả cương và nhu thì đó chính là lúc Cửu Trọng Lãng đại thành.

    Lâm Phong thầm vui mừng trong lòng. Võ kỹ càng về sau càng khó tu, hôm nay hắn có được sức mạnh bảy ngàn năm trăm cân, cho dù đối mặt với cường giả Khí Vũ cảnh tầng bảy thì hắn vẫn có thể đánh một trận.

    Lâm Phong của trước kia ngay cả võ tu Khí Vũ cảnh tầng năm bình thường cũng không đánh lại được, bị người ta xem thường. Mà Lâm Phong hôm nay tới thế giới này có một ngày đã có chiến lực Khí Vũ cảnh tầng bảy, trực tiếp vượt qua hẳn hai cảnh giới.


     
    Last edited by a moderator: 23/6/15
  3. tinhlinh2

    tinhlinh2 Bàn Long Chiến Đội

    Được thích:
    4,841
    Tuyệt Thế Vũ Thần
    Tác giả: Tịnh Vô Ngân

    Chương 3: Phóng túng bá đạo

    Nhóm dịch: Huyền Nguyệt
    Nguồn: Mê Truyện
    Đả tự: tinhlinh2 - banlong.us






    Sáng sớm, Lâm gia đã có vẻ vô cùng náo nhiệt, bởi vì triệu tập mở tộc hội nên tất cả người của Lâm gia đều phải đến diễn võ trường trong Lâm phủ.

    - Nghe nói chưa, lần này tộc hội không chỉ có đại gia và tam gia trở về, đại trưởng lão cũng tới nữa, xem ra là đến vì gia chủ đấy.

    - Ha ha, tuy thực lực tộc trưởng thật sự hùng mạnh, nhưng thằng con phế vật của ông ta có khi chết rồi, còn bị người của Vân Hải tông tự mình đưa về, làm Lâm gia chúng ta mất hết mặt mũi. Mọi người vốn bất mãn với tộc trưởng, lần này sao có thể không làm khó được, có khi Lâm gia chúng ta sắp đổi chủ rồi.

    Dọc đường đi, người của Lâm gia đều xì xào bàn tán. Bọn họ dường như cũng biết tộc hội hôm nay không hề giống với bình thường.

    Lúc này Lâm Phong và Lâm Hải cũng đi đang trên con đường đến trung tâm diễn võ trường. Thấy Lâm Phong bình yên vô sợ, nhiều người không khỏi vẻ kinh dị trong mắt. Thậm chí có người còn nghĩ rằng phế vật này sao còn chưa chết đi, nhưng vì sợ hãi sự uy nghiêm của Lâm Hải, phần lớn người đều không dám nói gì.

    - Phế vật này thật sự mạng lớn nhỉ, thế mà không chết.

    Đột nhiên, một tiếng nói khá chói tai truyền đến khiến nhiều người giật mình, ngẩng đầu nhìn thì thấy một đoàn người với khí thế bất phàm đang đi tới bên này.

    Kẻ mở miệng chính là một thiếu niên, Lâm Vân con trai của lão tam Lâm Hạo Nhiên, cũng mười lăm tuổi như Lâm Phong, nhưng đã là võ tu Khí Vũ cảnh tầng sáu.

    - Thì ra là Lâm Vân, thảo nào dám nói như vậy.

    Đám người nhìn thấy Tam gia Lâm Hạo Nhiên và Đại gia Lâm Bá Đạo cùng đi với nhau thì lòng nghiêm nghị hẳn, kẻ đến không tốt rồi.

    - Ngươi lặp lại lần nữa xem.

    Ánh sáng lạnh chợt lóe lên trong ánh mắt Lâm Hải, ông nhìn chằm chằm Lâm Vân khiến gã không dám nhìn thẳng Lâm Hải.

    - Lão Nhị, gia chủ như chú càng ngày càng kỳ cục rồi, ngay cả vãn bối mà cũng bắt nạt sao.

    Lâm Bá Đạo giễu cợt một tiếng với ngữ khí lãnh đạm.

    - Hừ, Lâm Hải ta tốt xấu gì cũng là gia chủ, Lâm Vân không có giáo dưỡng như thế, còn ra cái thể thống gì.

    Lâm Hải lạnh lùng đáp.

    - Nhị ca thật là oai phong, nhưng ta lại muốn xem cái tộc trưởng ngươi còn oai phong được bao lâu.

    Lâm Hạo Nhiên nói với ngữ khí không hề tốt:

    - Tên nhi tử phế vật của ngươi bị người của Vân Hải tông nâng về Lâm gia, đã quăng hết mặt mũi Lâm gia ta, chẳng lẽ còn không để cho người khác nói.

    - Ta oai phong đến bao lâu ư? Lâm Hạo Nhiên, ý ngươi là ta không làm gia chủ được lâu nữa ư, chẳng lẽ ngươi cho là ngươi đủ tư cách sao?

    Lâm Hải bước đến, cả người tản ra khí tức lạnh như băng, khiến Lâm Vân đi bên cạnh Lâm Hạo Nhiên cảm thấy cả người lạnh lẽo, vội trốn sau ra Lâm Hạo Nhiên.

    - Có đủ tư cách hay không là do các vị trưởng lão định đoạt, không phải là do Lâm Hải ngươi.

    Sắc mặt Lâm Hạo Nhiên âm trầm xuống, không ngờ hôm nay Lâm Hải lại bá đạo như thế, khác hẳn thường ngày.

    - Như vậy nghĩa là ngươi đã thừa nhận, được rồi! Bây giờ Lâm Hải ta vẫn còn là gia chủ, con ngươi ở trước mặt ta nguyền rủa con của gia chủ ta chết, phải chịu tội gì?

    Lâm Hải không hề nhượng bộ, hàn khí càng ngày càng thịnh, độ ấm của không gian nơi đây giảm xuống rất nhiều, thậm chí còn như có sương mù màu trắng nổi lên.

    - Gia chủ không hổ là gia chủ, trên người mang theo uy nghiêm mà lại làm khó dễ Tam gia đầu tiên.

    Mọi người đều nhìn bên này, trong lòng có phần khâm phục. Bọn họ còn tưởng rằng Lâm Hải sẽ bị động ứng phó lại đại gia và tam gia.

    - Lâm Hải, ngươi cho là ta sẽ sợ ngươi sao.

    Hôm nay Lâm Hạo Nhiên đến là đã có chuẩn bị, vừa nói xong thì một luồng nhiệt khí mạnh ập đến, chống đỡ với hàn băng.

    - Phụ thân có được Băng Phách Vũ Hồn cho nên tu công pháp hàn băng, mà Lâm Hạo Nhiên có được Hỏa Diễm Vũ Hồn, tu luyện công pháp hỏa diễm. Thủy khắc hỏa, mặc dù Lâm Hạo Nhiên có tu vi tương đương nhưng cũng không phải là đối thủ của phụ thân, hiển nhiên nhân vật chính lần này không phải gã.

    Lâm Phong liếc mắt nhìn sang Lâm Bá Đạo bên cạnh, chỉ thấy Lâm Bá Đạo cười lạnh đầy tà dị rồi nói:

    - Lão Nhị, tộc hội sắp bắt đầu rồi, ngươi là gia chủ chẳng lẽ không để đoàn trưởng lão vào mắt?

    Ở Lâm gia, đoàn trưởng lão cao hơn tất cả, bọn họ tồn tại là để chế ước gia chủ. Bởi vậy Lâm Bá Đạo mới dùng đoàn trưởng lão để dọa Lâm Hải, chụp mũ cho Lâm Hải.

    - Hừ!

    Lâm Hải khinh thường liếc Lâm Hạo Nhiên một cái, lập tức thu hồi khí tức, cùng Lâm Phong rời đi.

    Lâm Hạo Nhiên đương nhiên thấy Lâm Hải khinh thường, trong đôi mắt gã bắn ra ánh sáng lạnh, lần này tên nhi tử phế vật của ngươi may mắn thoát chết, lần sau thì không tiện nghi như vậy đâu.

    Đại nhi tử Lâm Hằng của Lâm Hạo Nhiên chính là kẻ xuất sắc trong đám đệ tử ngoại môn của Vân Hải tông, sớm hay muộn gì rồi cũng trở thành đệ tử nội môn, thậm chí là đệ tử hạch tâm. Phụ bằng tử quý, khi đó thân phận gã cũng sẽ như nước đẩy thuyền lên, không phải một tên gia chủ Lâm gia có thể so với được.

    Mà Lâm Thiên con gái của Lâm Bá Đạo lại có thiên phú dị bẩm, nay đã là đệ tử nội môn của Hạo Nguyệt tông, thành tựu tương lai là không thể hạn lượng. Trong ba huynh đệ thì chỉ có con trai của Lâm Hải là có tư chất cực kém, bị người ta gọi là phế vật, đây cũng là thứ để Lâm Bá Đạo và Lâm Hạo Nhiên dựa vào. Nay đoàn trưởng lão cũng hướng tới bọn hắn, đây là đại thế, mà Lâm Hải thì đang là nghịch thế.

    Trong Diễn võ trường khổng lồ, bốn năm trăm người của Lâm gia toàn bộ tụ tập ở đây. Trung tâm Diễn võ trường có một tòa đài đá cao, lúc này người cầm quyền của Lâm gia đều ở trên đó.

    - Các vị trưởng lão, mấy ngày trước người của Vân Hải tông tới Lâm gia chúng ta, vốn tưởng là chuyện vinh hạnh, ai ngờ lại đưa về một tên phế vật nửa sống nửa chết, khiến Lâm gia chúng ta mất hết mặt mũi. Bởi vậy, ta đề nghị trục xuất Lâm Phong ra khỏi ra tộc, hắn không xứng làm con cháu Lâm gia chúng ta.

    Lâm Hạo Nhiên đứng dậy, chắp tay nói với các vị trưởng lão đang ngồi kia, trực tiếp làm khó.

    - Ngươi thật thẳng thắn đấy, đi thẳng vào vấn đề, nhưng gia chủ một nhà như ta còn chưa mở miệng, khi nào thì đến lượt lão Tam ngươi khoa chân múa tay, mau trở về vị trí của mình đi.

    Lâm Hải đương nhiên biết rõ mục đích của Lâm Hạo Nhiên nên tỏ ra cực kỳ cường thế, ông muốn biết đối phương trục xuất con trai mình ra khỏi gia tộc ra sao, sau đó cướp lấy vị trí gia chủ của ông như thế nào.

    - Lão Nhị, ngươi nói vậy cũng không đúng, mặc dù ngươi là gia chủ, nhưng lão Tam coi như là một trong những người cầm lái cho gia tộc, làm thế là suy nghĩ cho Lâm gia ta. Tên nhi tử phế vật kia của ngươi thực sự khiến Lâm gia ta mất mặt quá, nên trục xuất khỏi gia tộc.

    Tiếng nói âm trầm của Lâm Bá Đạo vang lên, nhất thời kích thích Lâm Hải.

    - Con của ta ta sẽ quản, có liên quan gì đến gia tộc, lại càng không liên quan đến các ngươi. Lâm Bá Đạo, ta biết ngươi vẫn luôn thèm muốn vị trí của ta, vậy chiến một trận đi, nếu ngươi thắng ta thì ta sẽ dẫn con trai ta cùng rời khỏi Lâm gia, nếu ngươi thua thì... bớt nói láo đi giùm ta.

    Lâm Hải đứng dậy bước ra, đi thẳng đến trung tâm đài cao, phóng ra khí tức hùng mạnh rồi chỉ vào Lâm Bá Đạo, ngươi không chiến cũng phải chiến.

    Lâm Phong thấy cha mình thay đổi thái độ, chấn nhiếp lòng người thì lập tức hiểu ra, chỉ có lời của người có thực lực hùng mạnh mới có trọng lượng, ông đang muốn dùng thực lực của mình để khiến đối phương câm miệng.

    - Ta sợ ngươi à?.

    Lâm Bá Đạo nghe Lâm Hải mắng hắn nói láo thì tức giận, đứng dậy đi đến chỗ đối diện Lâm Hải.

    Các vị trưởng lão đều duy trì im lặng, bọn họ đều vui khi nhìn cục diện này. Nếu ngay cả Lâm Bá Đạo mà Lâm Hải không thắng được, lại có đứa con phế vật thì đương nhiên vị trí gia chủ phải xê dịch rồi.

    - Ta muốn xem ngươi dựa vào cái gì mà điên cuồng như vậy.

    Lâm Bá Đạo cười lạnh một tiếng, đã thấy Lâm Hải không nói gì thêm mà hàn băng ý bao phủ toàn bộ đài cao. Mấy trăm người Lâm gia chợt cảm thấy rét lạnh tận xương tủy chỉ trong chớp mắt.

    Đây là sức mạnh của Vũ Hồn. Vũ Hồn của Lâm Hải chính là Băng Phách Vũ Hồn, một khi thả ra thì tất cả mọi thứ xung quanh đều bị hàn băng xâm thực.

    - Băng Phong Thiên Lý.

    Lâm Bá Đạo vừa định phóng thích Vũ Hồn của mình thì lại nghe thấy Lâm Hải quát lớn, sau đó tiếng răng rắc truyền ra, lấy Lâm Hải làm trung tâm, hàn băng bao phủ lấy đài cao, lan tới xung quanh. Toàn bộ đài cao đều bị hàn băng trắng toát bám lên, mà trong một khắc này Lâm Bá Đạo cũng thành một khối người băng, bị băng phong ở giữa hàn băng.

    Rầm!

    Một tiếng rầm vang lên, băng tuyết vỡ vụn, chỉ thấy thân thể Lâm Bá Đạo trực tiếp bay ra ngoài, miệng phun ra một ngum máu rồi ngã mạnh xuống đất.

    Các vị trưởng lão đứng dậy, khiếp sợ nhìn cảnh tượng trước mắt. Lâm Bá Đạo thế mà lại không chịu nổi một chiêu.

    - Băng Phong Thiên Lý, Lâm Hải đã tu luyện Băng Phong quyết đến tầng thứ tám, khó trách lại mạnh đến thế.

    Ánh mắt Đại trưởng lão lóe lên, Lâm Hải có được Băng Phách Vũ Hồn, lại có Băng Phong quyết hùng mạnh, chỉ trong chớp mắt đã đóng băng Lâm Bá Đạo rồi một chiêu đánh bại, liền mạch lưu loát, Lâm Bá Đạo không kịp phản ứng gì, chỉ cần Lâm Hải chậm thêm nửa nhịp nữa thì không chỉ là bị thương nhẹ nhàng như thế.

    Mọi người đều ngơ ngẩn, bọn họ đúng là lần đầu tiên thấy Lâm Hải bá đạo như thế, còn bá đạo hơn Đại gia Lâm Bá Đạo gấp mười lần.

    Lâm Bá Đạo lại phun ra một ngụm máu nữa, nhìn Lâm Hải với ánh mắt âm lệ. Nhưng Lâm Hải lại chẳng thèm để ý, ông đương nhiên là đoán được chuyện Lâm Phong bị thương hoàn toàn có liên quan đến hai vị huynh đệ này, nếu bọn họ muốn giết con của ông thì Lâm Hải ông sao phải bận tâm tình huynh đệ nữa.

    - Các vị trưởng lão, tiếp tục tộc hội đi.

    Lâm Hải vung ống tay áo lên, trở về chỗ ngồi của mình như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

    - Ha ha, Lâm Hải, ngươi làm chủ một gia tộc, tu vi tiến thêm một bước đã là gương mẫu rồi! Ta tin rằng con cháu Lâm gia ta sẽ hăng hái khổ tu hơn nữa! Mục đích của tộc hội hôm nay cũng đã đạt được, tất cả mọi người giải tán đi.

    Đại trưởng lão cười nhàn nhạt, lúc này lại tiếp tục tộc hội thì chẳng còn ý nghĩa gì

    - Đại trưởng lão, một khi đã như vậy thì ta xin cáo từ trước.

    Lâm Hải chắp tay chào đại trưởng lão rồi cùng Lâm Phong đứng dậy.

    - Lâm Hải, ta muốn xem ngươi có thể che chở cho tên phế vật này được bao lâu.

    Lâm Hạo Nhiên thấy mục đích không đạt được nên lạnh lùng nói một câu.

    - Đúng đấy, phế vật, ngươi chính là nỗi sỉ nhục của Lâm gia ta.

    Lâm Vân hùa theo, nhưng thấy ánh mắt Lâm Hải quét tới thì lập tức câm miệng lại.

    - Tiểu Phong, chúng ta đi thôi.

    Lâm Hải không muốn để ý đến đối phương nữa, nhưng Lâm Phong lại không đi mà xoay người lại, giơ chân bước thẳng tới hướng Lâm Vân. Cảnh này khiến đám người thần sắc ngưng trọng, không biết Lâm Phong định làm gì.

    Lâm Hải cũng kinh ngạc nhìn con trai mình, chỉ thấy Lâm Phong đi đến cách Lâm Vân không xa, sau đó nhìn Lâm Vân rồi nói:

    - Lâm Vân, ngươi mở miệng ngậm miệng nói ta là phế vật, ta muốn hỏi chút, nếu ngày nào đó ngươi nhận ra rằng ngươi còn tệ hại hơn ta, ngươi sẽ xuống đài như thế nào đây?

    - Ngươi đang nằm mơ à, tên phế vật như ngươi mà đòi so với ta sao.

    Lâm Vân không ngờ tên phế vật Lâm Phong này lại dám nói chuyện với gã như thế, không khỏi trào phúng một tiếng.

    Lâm Phong lập tức cười khẽ, lạnh nhạt nói:

    - Lâm Vân, Lâm Phong ta khiêu chiến ngươi.


     
    Last edited by a moderator: 23/6/15
  4. tinhlinh2

    tinhlinh2 Bàn Long Chiến Đội

    Được thích:
    4,841
    Tuyệt Thế Vũ Thần
    Tác giả: Tịnh Vô Ngân

    Chương 4: Trường kiếm hành

    Nhóm dịch: Huyền Nguyệt
    Nguồn: Mê Truyện
    Đả tự: tinhlinh2 - banlong.us






    Lâm Phong nói xong, toàn bộ diễn võ trường đột nhiên yên tĩnh hẳn.

    Lâm Phong, chủ động khiêu chiến Lâm Vân?

    Ngay cả Lâm Hải cũng sửng sốt, kinh ngạc nhìn con trai mình. Các vị trưởng lão đang định rời đi thì lúc này lại ngồi xuống, có phần hưng trí nhìn Lâm Phong.

    Mà Lâm Hạo Nhiên thì lại cười đầy lạnh lẽo, giờ phút này trong lòng y đang nén một cơn tức, không ngờ tên phế vật này lại chủ động khiêu chiến Lâm Vân con trai y.

    - Lâm Vân, đồng ý đi.

    Lâm Hạo Nhiên nhìn Lâm Vân, đưa tới một ánh mắt đầy thâm ý.

    Lâm Vân nhìn Lâm Phong, gã cảm thấy mình bị nhục nhã. Trong đám con cháu gia tộc thì thiên phú của gã chỉ có thể coi là bình thường, gã chỉ có thể tìm lại được sự kiêu ngạo của mình chỉ khi ở trước mặt Lâm Phong, bởi vậy mỗi lần thấy Lâm Phong gã đều vui vẻ trào phúng hai ba câu. Nhưng giờ chính tên phế vật Lâm Phong này lại nói muốn khiến chiến gã, không thể nghi ngờ là khiến gã chẳng còn mặt mũi nào nữa.

    - Nếu ngươi có thể tiếp được ba chiêu của ta, ta không ra tay nữa.

    Lâm Vân bước ra, gã muốn dùng thủ đoạn tàn khốc nhất để đánh bại Lâm Phong, làm cho Lâm Phong hiểu được mình rác rưởi đến thế nào.

    - Ngươi có thể tiếp được một quyền của ta thì coi như ta thua.

    Lâm Phong lắc đầu, nhàn nhạt nói một câu. Loại ngữ khí lạnh nhạt này khiến sắc mặt Lâm Vân lập tức âm trầm hẳn, giống như thể gã thật sự chẳng thể đỡ nổi một quyền của Lâm Phong.

    Đám người xung quanh cũng ngạc nhiên, không biết nói gì nhìn Lâm Phong. Kẻ này tám phần là hỏng đầu rồi, lại dám nói lời ngông cuồng đến thế.

    - Phế vật dù có nói ra lời hay ho thế nào thì hắn vẫn chỉ là tên phế vật, thích dùng võ mồm, cũng chỉ loại phế vật như ngươi mới làm.

    Lâm Vân cười nhạo.

    Lâm Phong cười, hắn võ mồm lợi hại? Hình như hắn chỉ nói có một câu.

    - Ta ra tay đây.

    Lâm Phong không muốn nói nhiều với đối phương, vừa dứt lời thì thân thể hắn đã hướng ra đằng trước, chầm chậm giơ tay lên, lập tức vung đến Lâm Vân.

    - Một quyền?

    Trong ánh mắt Lâm Vân lóe lên sự tàn nhẫn, gã không có né lui mà cũng đánh ra một đấm. Gã muốn cho Lâm Phong biết khoảng cách giữa cả hai lớn như thế nào.

    Không khí đột nhiên chấn động, một luồng sóng triều cuồng bá xuất hiện trên nắm tay Lâm Phong, quyền kình phất phới. Mọi người chỉ thấy một luồng sóng điên cuồng kéo tới Lâm Vân.

    Võ kỹ Cửu Trọng Lãng!

    Sắc mặt Lâm Vân đột nhiên thay đổi, vì gã đã cảm nhận được lực áp bạch mạnh đến thế nào, nhưng lúc này rút lui thì đã không kịp nữa. Hai nắm đám đụng vào nhau, Lâm Vân chỉ cảm thấy một làn sóng hung mãnh xuyên qua nắm tay đè lên người gã, lớp sau mạnh hơn lớp trước.

    - Phốc!

    Kêu lên một tiếng đau đớn, thân thể Lâm Vân bay ra ngoài, khiến ánh mắt mọi người định lại luôn ở nơi đó. Cảnh này thật tương tự với trận chiến giữa Lâm Hải và Lâm Bá Đạo. Lâm Vân chẳng thể phản kháng, chỉ một quyền mà đã bị đánh bay ra ngoài.

    Lâm Hạo Nhiên đứng bật dậy, ngơ ngác nhìn Lâm Vân té ngã trên đất kia.

    - Sao có thể, sao có thể...

    Lâm Vân cũng thờ người ra, không thể chấp nhận được sự thật tàn khốc này.

    Đám người nghe được tiếng gào của Lâm Vân thì đều nhớ tới lời của Lâm Phong: “Lâm Vân, ngươi mở miệng ngậm miệng nói ta là phế vật, ta muốn hỏi chút, nếu ngày nào đó ngươi nhận ra rằng ngươi còn tệ hại hơn ta, ngươi sẽ xuống đài như thế nào đây?”.

    Không thể nghi ngờ là sự thật trước mắt này đã chứng minh lời nói kiêu ngạo bất khuất của vị thiếu niên kia.

    - Đây là phế vật thiếu gia của Lâm gia sao?

    Nhìn Lâm Phong, đám người đều đột nhiên sinh ra ý nghĩ đó, có thể dùng một quyền đánh bay Lâm Vân thì sức mạnh ít nhất cũng phải trên sáu nghìn cân.

    - Ngươi luôn miệng gọi ta là phế vật, giờ ngay cả một quyền của ta ngươi cũng không tiếp được, vậy ngươi là cái gì?

    Lâm Phong nhìn ánh mắt ác độc của Lâm Vân dành cho hắn, châm chọc.

    - Còn ông nữa, thân là trưởng bối nhưng luôn treo hai chữ phế vật bên miệng, giờ con trai ông bị ta dùng một quyền đánh bại, ông nói ta là phế vật, có phải là nói con trai ông là phế vật không?

    Ngẩng đầu lên, Lâm Phong liếc Lâm Hạo Nhiên một cái rồi nói.

    Chỉ là Khí Vũ cảnh tầng sáu mà cũng dám diễu võ dương oai ở đây sao?

    - Lâm Hạo Nhiên bị hậu bối mắng nên sắc mặt cực kỳ khó coi.

    - Không tính là diễu võ dương oai, chẳng qua là đem những gì cha con các người đưa cho ta trả lại cho các người mà thôi.

    Lâm Phong không muốn nói nhiều, xoay người rời đi, còn nói:

    - Cười người chớ vội cười lâu!

    - Cười người chớ vội cười lâu!

    Lâm Hải lẩm nhẩm, mỉm cười, đứa con này của mình thật sự thay đổi rồi, lại có thể nói ra những lời triết lý như thế.

    Lâm Phong trở về phòng trong sân, lại bắt đầu tu luyện. Đánh bại Lâm Vân có tu vi Khí Vũ cảnh tầng năm cũng không đủ để hắn kiêu ngạo, Lâm Hằng, kẻ trước kia đánh hắn rồi ném hắn ra khỏi tông môn có thiên phú mạnh hơn Lâm Vân rất nhiều, chính là võ tu Khí Vũ cảnh tầng tám. Còn có con của Lâm Bá Đạo nữa, thiên phú lại càng mạnh hơn Lâm Vân, nhất là Lâm Thiên, nghe nói đã đạt tới Khí Vũ cảnh tầng chín.

    Còn ba tháng nữa là đến cuộc họp hàng năm, lúc đó tất cả đệ tử của gia tộc đang tu hành trong tông môn đều trở về. Nếu không nhanh chóng tăng tu vi lên, lần sau kẻ chịu nhục chính là Lâm Phong hắn.

    Tu luyện không năm tháng, với võ giả thì thời gian tu luyện trôi qua nhanh nhất. Đối với võ giả có thể hấp thu thiên địa nguyên khí mà nói, mười ngày không ăn không uống cũng chẳng có vấn đề gì, thiên địa nguyên khí vốn là tinh hoa khí thuần túy nhất.

    Mười ngày trôi qua, Lâm Phong cuối cùng cũng đi ra khỏi phòng, hắn thở ra một hơi thật dài. Mười ngày, hắn đã đạt tới Khí Vũ cảnh tầng sáu đỉnh phong, chỉ kém một bước nữa là có thể bước vào Khí Vũ cảnh tầng bảy.

    Lâm Phong nhấc chân lên đi tới phòng của phụ thân Lâm Hải.

    - Tiểu Phong, ở nhà tu luyện không tốt sao mà nhất định phải về tông môn?

    Nghe Lâm Phong nói muốn quay về tông môn, Lâm Hải có phần không yên, chuyện lần trước Lâm Hải vẫn còn canh cánh trong lòng, không thể nào bỏ xuống được.

    - Phụ thân, có một số chuyện không thể né tránh được! Nếu cứ trốn ở nhà tu luyện, phụ thân cứ che chở con mãi thì sao con có thể trưởng thành, trở thành cường giả võ đạo.

    Vẻ kiên nghị hiện lên trong mắt Lâm Phong, lực lượng của tông môn mạnh hơn Lâm gia nhiều, nơi đó có công pháp võ kỹ mạnh, chỉ có ở tông môn thì hắn mới có thể trưởng thành nhanh hơn.

    Nhìn thấy Lâm Phong cố chấp như vậy, Lâm Hải chỉ có thể thở dài trong lòng, con thật sự trưởng thành rồi. Đúng vậy, cứ ở nhà dựa vào sự che chở của ông là hành vi của kẻ yếu đuối, làm sao có thể trở thành cường giả võ đạo được, chỉ là tấm lòng cha mẹ trong thiên hạ, đứng trên góc độ làm cha, ông lại không đành lòng.

    - Nếu con đã khăng khăng phải về tông môn, cha cũng không ngăn cản, nhưng phải chú ý an toàn của bản thân.

    Lâm Hải gật đầu thỏa hiệp.

    - Phụ thân hãy yên tâm, con sẽ nhất định cố gắng tu hành, rồi giẫm nát bọn họ dưới chân mình.

    Lời nói của Lâm Phong lộ ra sự tự tin mạnh mẽ, có được Hắc Ám Vũ Hồn nên tốc độ tu luyện của hắn so với người bình thường nhanh hơn nhiều lần, năng lực lĩnh ngộ cũng trở nên mạnh hơn, lại thêm tâm chấp nhất, hắn có lý do để tin rằng mình sẽ không thua kém đám thiên tài kia.

    Lâm Phong không mang gì nhiều, một con Thiên Lý Tuyết, một túi lương khô và ít ngân lượng.

    - Phụ thân, con đi đây.

    Ngoài thành Dương Châu, Lâm Phong nhìn phụ thân nói.

    - Ừ, nhớ phải cẩn thận.

    Lâm Hải gật đầu, nhìn Lâm Phong cưỡi ngựa rời đi. Thiên Lý Tuyết lập tức hóa thành một đám mây màu trắng, không bao lâu đã biến mất ở ngoài thành Dương Châu.

    Mặt đất mênh mông vô bờ, Lâm Phong ngồi trên lưng ngựa rong ruổi giữa trời đất, nhất thời một cảm giác hào hùng mọc lên trong lòng.

    Kiếp trước, Lâm Phong thích võ hiệp, luôn hướng tới những hiệp khách cưỡi ngựa hát ca, xách trường kiếm đi khắp giang hồ, không ngờ đời này hắn lại có cơ hội một người một ngựa tiêu diêu giữa trời đất.

    Một bình rượu đục, một khúc tình thương, một đời liều lĩnh!

    Anh hùng trường kiếm hành thiên hạ, hào hùng đạp máu nhuộm trời xanh!

    Đời này nhất định sẽ không tầm thường, đời này nhất định sẽ oanh liệt!


     
    Last edited by a moderator: 23/6/15
  5. tinhlinh2

    tinhlinh2 Bàn Long Chiến Đội

    Được thích:
    4,841
    Tuyệt Thế Vũ Thần
    Tác giả: Tịnh Vô Ngân

    Chương 5: Bạt Kiếm thuật.

    Nhóm dịch: Huyền Nguyệt
    Nguồn: Mê Truyện
    Đả tự: tinhlinh2 - banlong.us






    Vân Hải tông cách thành Dương Châu vạn dặm, cho dù Thiên Lý Tuyết có thể ngày đi được nhìn dặm, Lâm Phong vẫn mất mười ngày mới tới được.

    Nhưng mười ngày này Lâm Phong không hề lãng phí, cưỡi ngựa đi trên vùng đất mênh mang, kiếp trước Lâm Phong chưa từng có cảm thụ đầy nhiệt huyết này, vô tình tâm cảnh hắn đã đột phá, trên võ đạo cũng thuận lợi bước vào cảnh giới Khí Vũ cảnh tầng bảy, ngoài ra võ kỹ Cửu Trọng Lãng cũng được tu đến tầng cuối cùng, một sóng chín tầng!

    Nay Lâm Phong đã có sức lực mạnh mẽ gần tám nghìn năm trăm cân, vô cùng lợi hại.

    Vân Hải tông ở trên đỉnh Vân Hải dãy Vân Hải, đỉnh Vân Hải không phải là ngọn núi cao nhất, nhưng địa vực mở mang, từ trên nhìn xuống là có thể thấy đỉnh Vân Hải như một tòa thành trong núi, được tám ngọn núi cao như tám cái cột bao quanh, phong thủy rất tốt. Ở Cửu Tiêu đại lục, phong thủy chính là số mệnh.

    - Đứng lại, xuống ngựa trước khi đi tiếp.

    Dưới chân núi, hai gã đệ tử thủ sơn chặn Lâm Phong lại, quát to.

    Lâm Phong nhíu mày lại, chỉ vào bóng người đang ngồi trên lưng ngựa ở đằng trước:

    - Sao ta không thấy các ngươi ngăn hắn lại.

    - Hừ.

    Một kẻ trong đó cười lạnh:

    - Ngươi dựa vào cái gì mà đòi so với đệ tử nội môn, đồ phế vật suýt bị đánh chết

    Hóa ra vẫn là do thân phận và thực lực, Lâm Phong cười. Đệ tử thủ sơn của Vân Hải tông chẳng qua chỉ là trang trí, cũng là đệ tử ngoại môn như hắn, nếu có khách đến thì nhanh chóng thông báo tông môn, làm gì có quyền ngăn cản người, chẳng qua chỉ làm việc lặt vặt mà thôi, lại càng không thể ngăn cản đệ tử cưỡi ngựa vào tông môn.

    - Kẻ yếu sẽ bị kẻ khác bắt nạt.

    Lâm Phong cười lạnh một tiếng, hắn chẳng những không xuống ngựa mà lại vung dây cương, Thiên Lý Tuyết lao lên phía trước.

    - Phế vật, ngươi dám.

    Hai tên kia đồng thời quát lên, muốn ngăn cản thì đã thấy hai nắm đấm của Lâm Phong đồng thời xuất hiện, lập tức một luồng sức mạnh mênh mông hung mãnh truyền đến, trực tiếp đánh bay chúng ra ngoài.

    - Nếu còn có lần sau, ta sẽ phế đi tu vi của các ngươi.

    Lâm Phong cưỡi ngựa lao đi, chỉ có dùng thực lực ra thì lời nói mới có trọng lượng. Hai tên đệ tử thủ sơn kia đứng lên, hoảng sợ nhìn Lâm Phong rời đi, lập tức gượng cười. Nay cả tên phế vật kia đều mạnh hơn chúng, hèn chi chúng vẫn cứ mãi là đệ tử thủ sơn thế này.

    Ở Vân Hải tông, thiếu niên mười lăm mười sáu tuổi phần lớn là cảnh giới Khí Vũ cảnh tầng sáu hoặc tầng bảy, tư chất này được coi là bình thường, Khí Vũ cảnh tầng tám thì coi là ưu tú, mà Khí Vũ cảnh tầng chín được gọi là thiên tài, được tông môn trọng điểm bồi dưỡng, về phần những võ tu mười lăm mười sáu tuổi có thể đặt chân vào Linh Vũ cảnh, ở toàn bộ nước Tuyết Nguyệt này có thể coi là thiên tài hàng đầu.

    Trái ngược với những thiên tài kia, nếu mười lăm tuổi vẫn dừng lại ở Khí Vũ cảnh tầng năm, như vậy chỉ có thể nói là tư chất kém cỏi, xem như là kẻ có thiên phú kém nhất Vân Hải tông. Bởi vậy Lâm Phong mới có được cái tên phế vật, bị người cười nhạo.

    Tin Lâm Phong trở về nhanh chóng lan truyền ra trong đám đệ tử ngoại môn của Vân Hải tông, tính ra thì tên “phế vật” hắn cũng coi như có danh tiếng trong Vân Hải tông. Đi trong Vân Hải tông, Lâm Phong nhìn thấy các loại vẻ mặt của những người xung quanh, hắn không thèm để ý mà lập tức đi đến Tinh Thần các.

    Tinh Thần các là nơi Vân Hải tông bảo quản công pháp và võ kỹ, mỗi ngày có không ít đệ tử tông môn đến Tinh Thần các, hôm nay cũng không ngoại lệ.

    - Lâm Phong.

    Một tiếng gọi vang lên, Lâm Phong dừng bước lại nhìn, lập tức hắn thấy một thiếu niên với sắc mặt âm lãnh.

    - Mạng ngươi lớn thật, thế mà cũng không chết.

    Thiếu niên này đúng là tên Lâm Hằng muốn lấy mạng Lâm Phong lúc trước, con trai cả của Lâm Hạo Nhiên.

    Lâm Phong liếc Lâm Hằng một cái, trong lòng thầm cười lạnh, Khí Vũ cảnh tầng tám mà thôi. Hôm nay với Khí Vũ cảnh tầng bảy thêm Cửu Trọng Lãng, hắn chẳng thua kém đối phương chút nào, chỉ cần tu luyện thêm một hai bộ võ kỹ nữa là hắn có thể thắng được Lâm Hằng.

    Bởi vậy Lâm Phong chẳng thèm để ý đến Lâm Hằng mà trực tiếp bước vào Tinh Thần các, tăng thực lực mình lên trước rồi hãng báo thù.

    - Lần sau ta nhất định sẽ khiến ngươi chết đến không thể chết thêm.

    Lâm Hằng thấy Lâm Phong không để ý đến mình, trong mắt hiện lên sát khí lạnh lẽo.

    Trước cửa Tinh Thần các là một lão già thoải mái ngồi đó, ánh mắt lờ đờ.

    - Tiên bối.

    Lâm Phong khom người chào lão ta, mặc dù đối phương chỉ là một ông già canh lầu các cực kỳ tầm thường, nhưng nơi quan trọng như Tinh Thần các lại chỉ có mình lão canh giữ, có thể thấy được đối phương cũng không đơn giản như vẻ bề ngoài. Cũng giống như một bộ phim truyền hình ở kiếp trước, một lão tăng quét rác ở Tàng Kinh các của Thiếu Lâm tự cũng sâu không lường được, là người sống hai đời, sao Lâm Phong lại không biết.

    Ánh mắt lờ đờ của ông già này hơi híp lại, kinh ngạc nhìn Lâm Phong một cái rồi gật đầu:

    - Khí Vũ cảnh tầng bảy, chỉ có thể lựa chọn công pháp võ kỹ ở lầu một, nhiều nhất là hai bộ.

    - Rõ ạ.

    Lâm Phong đáp lời. Tinh Thần các chia làm ba tầng, đệ tử Khí Vũ cảnh lại không có lệnh bài nội môn thì chỉ có thể lựa chọn công pháp và võ kỹ ở lầu một.

    Công pháp và võ kỹ ở lầu một đều là Hoàng cấp, nhưng có số lượng khá nhiều, có thể được công pháp võ kỹ phù hợp cho mình tu luyện nhất. Đây là tông môn cất chứa, không phải Lâm gia của hắn có thể so với được.

    Tạm thời thì Lâm Phong không cần công pháp, bởi vậy hắn chủ yếu tìm giá đặt võ kỹ.

    - Thất Thương quyền, một quyền thất sát, thích hợp kẻ có Hệ Thống Vũ Hồn tu luyện.

    - Cụ Phong Trảm, mượn năng lượng của gió để hóa thành phong nhận công kích, thích hợp kẻ có được Phong Vũ Hồn.

    - Man Ngưu quyết, công pháp Hoàng cấp thượng phẩm, thích hợp kẻ có Vũ Hồn hệ thú tu luyện.

    Lâm Hải liếc qua võ kỹ trong tay rồi lại bỏ xuống. Vũ Hồn của hắn là Hắc Ám Vũ Hồn, có thể tăng tất cả tố chất của võ tu, bao gồm cả năng lực lĩnh ngộ, bởi vậy hắn chẳng có bất cứ hạn chế nào, bất kỳ võ kỹ nào hắn cũng có thể tu luyện. Đây chính là điểm biến thái của Hắc Ám Vũ Hồn, cho nên hắn hy vọng có thể tìm được võ kỹ có uy lực mạnh mẽ.

    - Thanh Phong kiếm quyết, kiếm nhẹ nhàng phiêu dật như thanh phong, vô khổng bất nhập, thích hợp cho cho kẻ có Vũ Hồn kiếm tu luyện.

    Ánh mắt Lâm Phong hơi ngừng lại, hắn vẫn luôn hướng tới trường kiếm đi giang hồ khoái ý ân thù, bởi vậy nên luôn có cảm xúc khó tả với kiếm, nhưng dường như bộ Thanh Phong kiếm thuật này không phải thứ hắn muốn.

    - Bạt Kiếm thuật, rút kiếm như lôi đình, một chiêu tất sát, thích hợp kẻ có Vũ Hồn hệ kiếm.

    - Bạt Kiếm thuật.

    Lâm Phong dừng lại, Bạt Kiếm thuật này dường như khác với các kiếm pháp khác. Thứ kiếm khách không muốn nhất chính là lúc rút kiếm lại vì chậm trễ thời gian mà ảnh hưởng đến xuất kiếm. Nhưng Bạt Kiếm thuật lại chú ý rút kiếm là giết, kiếm ra là thấy máu, trong tích tắc khi kiếm ra là uy lực mạnh nhất, một chiêu không trúng nghĩa là đã thất bại.

    Hơn nữa Bật Kiếm thuật không chia các tầng cấp như võ kỹ khác, chỉ có một tầng, một động tác, rút kiếm, giết người. Kẻ làm đến tận cùng, kiếm ra, uống máu.

    - Chính nó.

    Lâm Phong cầm lấy Bạt Kiếm thuật rồi chuẩn bị chọn một bộ thân pháp khinh công, dù sao hắn chưa chắc đã đảm bảo lần nào cũng có thể một chiêu giết chết, nếu thất bại thì mới võ kỹ thân pháp tốt là có thể thoát đi trong chớp mắt, giành được thời gian hòa hoãn lại. Hơn nữa, Lăng Ba Vi Bộ vượt nóc băng tường, đó chính là giấc mơ của mỗi một người ở Trái Đất!

    Tiếp theo Lâm Phong chọn một bộ võ kỹ thân pháp có tên là Phù Quang Lược Ảnh, luyện đến cảnh giới cao nhất là có thể khiến cho thân thể như phù quang, chỉ thấy bóng dáng không thấy người.

    Chọn xong, Lâm Phong mang hai bản võ kỹ đến chỗ ông lão thủ hộ lầu để đăng ký.

    - Bạt Kiếm thuật.

    Ông lão khẽ hô một tiếng rồi nói:

    - Tiểu tử, môn võ kỹ Bạt Kiếm thuật này là lần đầu được được người chọn, ngươi nên biết rằng kiếm người khác đã ra mà ngươi mới rút kiếm, tốc độ của ngươi khó mà nhanh hơn đối phương được. Nếu tốc độ ngươi không đủ nhanh, kết cục đã định chắc rồi. Có thể nói võ kỹ này luyện đến mạnh thì rất mạnh, nhưng yêu cầu lại rất cao, ngươi phải tu đến mức tận cùng, nhanh hơn bất cứ tên đối thủ nào thì mới có thể một kích tất sát được.

    - Đệ tử đã hiểu.

    Lâm Phong biết đối phương có lòng tốt nhắc mình, nếu rút kiếm không đủ nhanh thì chẳng những Bạt Kiếm thuật không thể xuất kiếm uống máu mà còn khiến mình rơi vào tính thế nguy hiểm.

    - Ngươi hiểu rõ là tốt rồi, không nắm chắc thì đừng có dùng loạn. Phù Quang Lược Ảnh này cũng là võ kỹ thân pháp không tệ.

    Ông lão cũng không nói nhiều nữa, giúp Lâm Phong đăng ký. Dù sao mượn võ kỹ công pháp ở Tinh Thần các đều phải trả trong vòng một tháng, không thể làm ảnh hưởng đến các đệ tử muốn tu luyện khác.

    - Đa tạ tiền bối đã chỉ điểm.

    Lâm Phong nhận lấy võ kỹ, sau đó cung kính nói lời cảm ơn với ông lão.

    - Ừ.

    Ông ta cười gật đầu:

    - Thanh nhuyễn kiếm này bình thường có thể mang theo dùng, để ở chỗ ta cũng không làm gì, ngươi cầm mà chơi.

    - Đừng cảm ơn, lão già này không chịu nổi đâu, cút đi tu luyện đi.

    Ông già thấy Lâm Phong lại định nói lời cảm ơn nữa thì mỉm cười rồi phất phất tay.

    Lâm Phong gãi gãi đầu, để sự cảm kích ở trong lòng, Bạt Kiếm thuật nếu như phối hợp với nhuyễn kiếm bên hông, đánh bất ngờ thì có thể nắm chắc một kích tất sát hơn nhiều.

    Mỉm cười gật đầu với ông lão, Lâm Phong lập tức rời đi.

    - Đã lâu không gặp thanh niên thú vị như vậy.

    Ông lão thì thầm như vậy rồi lại lập tức khôi phục cái bộ dáng lười nhác, thanh niên ngày nay chỉ chú ý tu luyện tăng thực lực, càng ngày càng kiêu căng, sớm đã quên mất lễ nghi cơ bản là gì.


     
    Last edited by a moderator: 23/6/15
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 1)