Sắc Tuyệt Thế Hảo Yêu - Xích Tuyết - Q6C12

Thảo luận trong 'Thể Loại Khác' bắt đầu bởi thinhk, 13/11/14.

  1. thinhk

    thinhk Thành viên kích hoạt

    Được thích:
    199
    Tuyệt Thế Hảo Yêu
    Tác giả: Xích Tuyết

    Quyển 6
    Chương 4: Thần trinh nữ

    Nhóm dịch: Bạch Hổ
    Nguồn: Mê Truyện

    Tất Phong vẻ mặt cứng đờ, bởi vì Bồ Đề Nhận của Lý Vân đã cắm vào phía sau lưng hắn. Tất Phong chậm rãi quay đầu lại nhìn Lý Vân, trong mắt tràn ngập biểu tình không cam lòng cùng tuyệt vọng.

    - Yên tâm, ta sẽ không để cho ngươi phải chết…
    Một đao kia của Lý Vân không có đâm trúng chỗ yếu hại của Tất Phong, vì hắn còn muốn hỏi Tất Phong vài chuyện.

    Tất Phong há to miệng, lạnh lùng nói:
    - Ta đã đánh giá thấp ngươi rồi.

    - Hiện thực thường rất tàn khốc…!
    Khóe miệng Lý Vân nổi lên một tia cười nhạt:
    - Cho dù là sơ sẩy một chút thôi, cũng sẽ mang họa vào thân. Mà lẽ ra ngươi cũng nên tìm tới ta.
    Vừa nói, Lý Vân vừa bóc lớp mặt nạ trên mặt Tất Phong ra, quả nhiên chính là hắn.

    - Vì mưu sinh cả thôi.
    Cuối cùng hắn sâu kín thở dài một hơi.

    Lý Vân rút Bồ Đề Nhận ra, Tất Phong bị đau liền rên rỉ một tiếng, một dòng máu tươi từ miệng vết thương phun ra. Lý Vân liền vội vàng phong bế yếu huyệt của hắn lại, rồi đưa cho hắn một viên dược hoàn có mùi nồng nặc:
    - Thần dược chữa thương của chùa Bạch Mã, đảm bảo hàng thật giá thật, bây giờ là vô giá. Ta xem như cũng có duyên với ngươi, cho ngươi chút lợi ích vậy.

    Tất Phong vô ý thức nhận lấy viên thuốc, cũng không có nghĩ gì liền nuốt luôn.

    Nếu Lý Vân thật sự muốn hại hắn, trước đó đã dùng một đao kia đâm vào tim hắn rồi, cần gì phải hao phí tâm tư như vậy.

    Nuốt xong viên thuốc kia được một lúc, vẻ mặt đang tái nhợt của Tất Phong liền xuất hiện vài tia hồng nhuận. Vật phẩm của chùa Bạch Mã quả thật là thứ tốt.

    - Vì sao lại cứu ta?
    Tất Phong lạnh giọng hỏi.

    Lý Vân ra hiệu cho Tất Phong ngồi xếp bằng, sau đó chính mình cũng ngồi xuống, vừa cười vừa nói:
    - Không biết tại sao, ta lại cảm thấy bản chất của ngươi vốn không có xấu, giống như ngươi nói, chỉ là vì muốn mưu sinh thôi.

    - Thì sao?
    Tất Phong bĩu môi nói:
    - Ta làm như vậy là vì muốn giết ngươi.

    - Vấn đề là, ngươi không giết được ta.
    Lý Vân thuận miệng hỏi :
    - Có phải Hồng gia phái ngươi đến đây ?

    - Không phải
    Tất Phong trả lời rất dứt khoát:
    - Không phải, chuyện lần trước quả thật là Hồng gia làm, ta cũng mới biết được thân phận của hắn không lâu, nhưng lúc này đây… không phải là hắn. Ngươi cũng biết ta làm sát thủ, chỉ cần người ta trả tiền, ta liền tiếp nhận nhiệm vụ.

    - Có thể nói cho ta biết đó là ai không?
    Lý Vân hỏi.

    - Đây là điều kiện ngươi cứu ta sao?
    Tất Phong khẽ cười một tiếng:
    - Ta biết ngay mà, thiên hạ không có bữa cơm nào là miễn phí hết, nhưng thế nào đi nữa, ta đã chịu ân huệ của ngươi, nên sẽ cho ngươi một cái công đạo.

    - Nói như thế nào?
    Lý Vân có chút chờ mong.

    Tất Phong hít sâu một hơi, do dự một lức rồi nói:
    - Đáng ra ta không thể nói ra tên của cố chủ, nhưng mà… Ư!!!
    Ngay khi Tất Phong định nói ra tên của người cố chủ thì một đạo kình phong từ trong bóng tối kéo tới trúng ngay giữa lưng của hắn.

    Lý Vân phát hiện sự việc có chút không thích hợp, vội vàng kiểm tra, liền phát hiện một con dao găm đã đâm vào phía sau lưng của Tất Phong, đâm thủng trái tim hắn.

    Ra tay thật độc ác, đúng là hiếm thấy.

    - Chết tiệt…!
    Lý Vân tức giận mắng một tiếng, một mặt âm thầm cảnh giới, mặt khác giúp Tất Phong chữa thương, hy vọng có thể biết được cố chủ là ai.

    - Ma…ma…ma…
    Tất Phong hô lên ba tiếng Ma, liền đứt khí mà chết. Lúc trước đã bị Lý Vân đả thương nặng, giờ lại bị người khác đâm xuyên tim, Lý Vân cũng không còn cách nào cứu vãn.

    - Chết tiệt, rốt cục là ai?
    Lý Vân quay về phía bóng đêm giận giữ nói:
    - Có bản lĩnh thì trực tiếp nhằm vào ta đi… Mẹ kiếp, cứ giấu đầu giấu đuôi thì là cái thá gì chứ?

    Đêm tối mang theo một vài tia gió nhẹ thổi qua, cũng không có lời nào đáp trả lại.

    Lý Vân mắng chửi vài câu, thấy không có được gì, liền im lại. Bấy giờ Tất Phong đã chết, tuy hắn có đáng chết, nhưng Lý Vân cảm thấy hắn chết thảm quá.

    Đưa tay vuốt mắt hắn vài cái, Lý Vân gọi điện thoại nói cho tiểu hòa thượng Tuệ Viến. Tất Phong là yêu quái, thi thể của hắn nên giao cho chùa Bạch Mã xử lý là hợp lý nhất.

    Nửa giờ sau, Tuệ Viễn mang theo vài tăng nhân đến, mang thi thể Tất Phong đi. Lý Vân một mình đi về nhà, trên đường đi hắn suy nghĩ lại sự tình ngày hôm nay, đặc biệt là ba tiếng « ma » kia của Tất Phong, nếu không sai mà nói, độc thủ đứng phía sau màn chắc hẳn là bọn Ma tộc.

    Thế nhưng Tất Phong cũng đã nói rõ ràng là không phải người của Hồng gia làm.

    Như vậy có thể đoán là trong tỉnh thành còn có người thuộc huyết mạch Ma tộc khác thức tỉnh.

    Hơn nữa, Ma tộc này là nhằm vào hắn mà đến.

    Sau một lúc, Trí Hoằng đại sư gọi điện thoại tới, tỉ mỉ hỏi lại một chút tình huống khi đó, Lý Vân cũng không giấu diếm, đem chuyện lúc nãy tỉ mỉ nói ra.

    Đầu dây bên kia, Trí Hoằng đại sư khuyên bảo Lý Vân:
    - Tiểu tử, xem ra đã có Ma tộc nhắm vào ngươi, tuy rằng không rõ nguyên nhân, nhưng ngươi nên cẩn thận một chút. Nhớ kỹ, nếu có xảy ra chuyện gì bất thường thì gọi điện thoại ngay cho ta.

    Lý Vân nghĩ một lúc, hỏi:
    - Ngoại trừ Hồng gia ra, các ngươi còn biết ma tộc nào nữa không?

    Đầu dây bên kia điện thoại trầm mặc một hồi, đáp:
    - Có, nhưng có thể thuê Tất Phong, lại có thể ở trước mặt ngươi ám sát giết người thì không có. Đúng, chúng ta còn phát hiện được người của Thần tộc cũng thức tỉnh.

    - Có lợi hại không? Có thân phận gì?
    Lý Vân chợt có hứng thú hỏi.

    Đầu dây bên kia Trí Hoằng đại sư đột nhiên cười nói:
    - Chúng ta vừa mới biết được thân phận nàng, nàng chính là Artemis.

    - Artemis?
    Lý Vân vẻ mặt mù mịt:
    - Là ai vậy, rất nổi tiếng sao?

    Đầu dây bên kia lão hòa thượng nghe Lý Vân nói như vậy, liền không nói gì. Thật lâu sau, hắn mới chậm rãi nói:
    - Artemis là nữ thần săn bắn của Thần tộc phương Tây, được xem là thần hộ mệnh của dã thú, cũng là một trong các chủ thần của đỉnh Olympus. Nàng cùng với Thái Dương thần giống nhau, đều thích rừng rậm và thảo nguyên, nên cũng là nữ thần săn bắn. Vóc người nàng thon dài, cân đối, dung mạo mỹ lệ, lại còn là thần trinh nữ, cho nên vẫn còn là xử nữ. Đúng, nàng cùng với Thái Dương thần Apollo là muội muội sinh đôi, là con của Zeus với Ám Dạ nữ thần Leto, sống ở đảo Aster.

    Nghe xong lão hòa thượng giới thiệu, Lý Vân hai mắt tỏa sáng, cười hỏi:
    - Nàng đang ở đâu, có thể giới thiệu cho ta làm quen không?

    - Biết ngay tiểu tử ngươi sẽ nói như vậy mà.
    Lão hòa thượng cười nói:
    - Tạm thời còn chưa được, sau khi huyết mạch của nàng thức tỉnh vẫn chưa có ổn định. Có lẽ đợi một thời gian ngắn nữa thì ngươi sẽ được gặp nàng thôi.

    - Ừh…!
    Lý Vân đáp lại một tiếng, rồi lại nghiêm túc nói:
    - Việc Tất Phong bị giết, ta hi vọng các ngươi có thể cẩn thận điều tra một chút, tốt nhất có thể tra ra ai ở phía sau hạ độc thủ.

    - Cái này không cần ngươi nói chúng ta cũng sẽ tự chú ý tới.
    Lão hòa thượng suy nghĩ một chút, nói:
    - Như vậy đi, ngươi nghĩ cách tiếp xúc với Hồng gia, xem có thể từ chỗ hắn có tra được tin tức gì không. Mà ta nghe nói Yến Tử bên Hồng gia đối với ngươi có tình ý, không phiền thì lợi dụng một chút…

    - Ngươi bảo ta dùng mỹ nam kế?
    Lý Vân hỏi.

    Đầu dây bên kia lão hòa thượng lại cười:
    - Tiểu tử, ngươi không biết trang điểm, lại cùng với mỹ nam không có quan hệ gì nhiều lắm. Bất quá Yến Tử kia cũng xem là được, ăn được thì ăn đi, cứ im lặng không làm gì, ta cũng có chút lo lắng.
     
  2. thinhk

    thinhk Thành viên kích hoạt

    Được thích:
    199
    Tuyệt Thế Hảo Yêu
    Tác giả: Xích Tuyết

    Quyển 6
    Chương 5: Yêu nữ, ma nữ giao phong

    Nhóm dịch: Bạch Hổ
    Nguồn: Mê Truyện

    - Ông nói sao?
    Lý Vân cười mờ ám:
    - Nếu như có hậu quả gì, ông hãy xử lý giúp tôi đi.

    - Đừng có mơ!
    Hòa thượng nói:
    - Hưởng thụ là cậu, sao tôi phải giải quyết hậu quả. Nói cho cậu biết, đây là việc riêng, chùa Bạch Mã chúng ta cũng mặc kệ.

    - Được, việc của tôi tôi sẽ làm, việc Tất Phong bị giết các người phải cẩn thận một chút, có tin gì mới phải báo cho tôi.
    Lý Vân nói.

    Dừng một lát, hắn đột nhiên hỏi:
    - Có tin gì về Hải Quỳnh tiên tử không?

    - Làm sao?
    Trí Hoằng cười:
    - Có phải nhớ nàng rồi hay không?

    - Nhớ cái đầu ông ấy. Tôi đột nhiên nhớ ra, có phải là tình địch của tôi không?
    Lý Vân hỏi:
    - Không biết một vạn năm trước, Hải Quỳnh tiên tử có người nào của Ma tộc thích không?

    Đầu dây bên kia Hòa thượng trầm ngâm một lát mới nói:
    - Điều này cũng là một cái ý nghĩ. Nhưng ta biết, một vạn năm trước, đông tây không thể cùng tồn tại. Đương nhiên việc này cũng không chắc chắn. Cậu biết đấy, sức mạnh ái tình vô cùng vĩ đại, tình yêu là không có giới hạn…

    - Đúng, tung tích của Hải Quỳnh tiên tử chúng ta cũng không biết.
    Trí Hoằng nói:
    - Không chừng nàng biến mất là do muốn tốt cho cậu đấy, chắc là đi làm việc gì cho cậu thôi. Tình hình cụ thể ta cũng không rõ ràng lắm. Đợi đến khi nào hai người gặp nhau, cậu hỏi xem sao.
    Nói xong hòa thường liền cúp máy ngay.

    Sau khi trở về, Lý Vân đi thẳng lên lầu ngủ.





    Sau ngày hôm đó, cuộc sống của Lý Vân bình yên trở lại. Tính hắn lười biếng nhưng rộng rãi. Một khi có nguy cơ loại bỏ hắn vẫn bình tĩnh như thường, tiếp tục cuộc sống của người bình thường.

    Mấy ngày nay Nhâm Hiểu Nguyệt cũng không đi tìm hắn, Lý Vân càng thoải mái, nếu không trở lại phòng nhìn thấy hồ ly tinh, mèo yêu thì hắn thực sự hoài nghi cuộc sống của mình chỉ là một sinh viên bình thường.

    Lý Vân thường bắt đầu một ngày lên lớp bằng việc ngủ, bắt đầu thúc chiếc xe đạp cũ nát khắp hang cùng ngõ hẻm. Đương nhiên hắn cũng không quên đến chỗ hồ ly tinh ăn cơm mỗi ngày.

    Chớp mắt, lại nửa tháng trôi qua, cuộc sống hạnh phúc của Lý Vân bị ngắt quãng lần thứ hai. Buổi chiều thứ sáu, khi hắn đang lê chiếc xe cũ kỹ về nhà. Vừa bước vào cửa, Vương Đại Sơn liền đi đến nói thầm:
    - Lão đại, phụ nữ tìm đến tận cửa rồi.

    - Phụ nữ gì?
    Mắt Lý Vân sáng lên:
    - Hải Quỳnh tiên tử.

    - Không phải!
    Mèo yêu không biết từ đâu chui ra, ngẩng lên nhìn Lý Vân nói:
    - Là Yến Tử.

    - Cô ấy đến gây chuyện.
    Mèo yêu lại nói thêm.

    - Tần Suất đâu?
    Lý Vân quay đầu hỏi Vương Đại Sơn.

    - Trông phòng khám rồi!
    Vương Đại Sơn trả lời.

    - Gọi hắn đến đây, để hắn bắt Yến Tử đi!
    Lý Vân cười ha hả:
    - Tôi nhìn người con gái đó đã thấy phiền phức rồi.

    - Hắn không đi!
    Vương Đại Sơn cười nói:
    - Trước đây bà chủ cũng có ý đó nhưng Tần Suất sống chết không đi. Còn nói cái gì vợ bạn, không thể được…

    Mèo yêu xen mồm vào:
    - Hắn bảo Yến Tử là của ngươi.

    - Ta?
    Lý Vân phiền não:
    - Sao cô ấy lại là của ta.

    - Nàng cũng nói vậy mà.
    Vương Đại Sơn cười cộc lốc:
    - Nam truy nữ, cách tầng núi, nữ truy nam, cách tầng sa. Không chừng ngày nào đó sẽ không chịu được.

    Nghe Hỏa yêu nói, Lý Vân mắt chữ a miệng chữ o, lòng người sâu thăm thẳm, không thể nhìn bề ngoài để đánh giá được. Thật không thể tưởng tượng nổi. Một người trung thực như Vương Đại Sơn mà cũng nói ra những lời như vậy.

    Vương Đại Sơn bị Lý Vân nhìn rõ tâm can, mất tự nhiên nên vội vàng quanh co:
    - Là Tần Suất nói…

    - Đừng có học cái xấu!
    Lý Vân dặn dò một câu rồi lập tức đẩy cửa đi vào. Mèo yêu cũng vội theo vào.

    Hắn muốn xem trò vui.

    Trực giác của Mèo nói cho hắn biết, phần kịch hôm nay nhất định sẽ rất đặc sắc.

    Nếu buổi tối có 3P thì càng hay.





    Người đến đều là khách, giơ tay không đánh người đang cười. Yến Tử đến thăm hồ ly tinh trước, lại miệng lưỡi ngọt xớt, luôn mồm gọi Trân tỷ. Hồ ly tinh cũng không thể giở giọng, lịch sự mời cô bước vào, tay đon đả pha một ấm hồng trà.

    - Người khôn không nói nhiều lời? Cô đừng nói đến là để trao đối nhá?
    Vương Trân Trân nhấc cặp đùi nõn nà lên, đôi mắt kinh ngạc nhìn Yến Tử.

    Yến Tử khẽ nhấp một hớp trà, khẽ điều chỉnh tâm tình, giọng bình thản gật đầu nói:
    - Tôi thích Lý Vân.

    - Cô thích Lý Vân?
    Vương Trân Trân khẽ cười một tiếng nói:
    - Cô đi lừa gạt ma quỷ, cô nghĩ ma quỷ có tin không? Hừ, một con ma nữ mà cũng dám nhắc đến chữ thích sao?

    - Ma nữ cũng được, yêu nữ cũng được, cuối cùng cũng là con gái. Là một người con gái, thấy một người đàn ông xuất sắc như Lý Vân, thích anh ta cũng là điều bình thường.
    Yến Tử rủ rỉ, dường như không chút giận dữ nào.

    Vương Trân Trân hơi nhíu chân mày, trong lòng hơi ngẫm nghĩ một chút. Không thể phủ nhận, Lý Vân có một mặt nào đó rất hấp dẫn. Ngay cả mình, cũng dần có tình cảm tốt với hắn, lớn dần thành thích. Mặc dù hắn có hơi trẻ con xong hắn lại là một chàng trai, đối với người ngoài rất chân thành. Hơn nữa sau khi biết Lý Vân có thân phận yêu quái, tình cảm trong lòng cô càng không có cách nào kiềm chế được.

    Trước đây là cô tranh giành với Hải Quỳnh tiên tử.

    Hiện giờ lại xuất hiện thêm một Trình Giảo Kim ngáng đường, Ma nữ phương tây này cũng coi trọng Lý Vân. Vương Trân Trân lại có chút ngưỡng mộ với Hải Quỳnh tiên tử.

    Ma nữ? Yêu nữ? Nói thẳng ra, mọi người đều cùng một loại người. Huống hồ, trước đây cô lại là đệ tử của Thần Nông. Chỉ dựa vào điểm này, xuất thân của cô cũng mạnh hơn ma nữ trước mắt một ít.

    Cô gái đối với những vấn đề liên quan đến người mình yêu, luôn luôn nhạy cảm.

    Trước lời lẽ khiêu khích của Yến Tử, Vương Trân Trân quyết định bảo vệ tình yêu của chính mình.

    Hít một hơi thật sâu, Vương Trân Trân ngồi đối diện với cô gái, ánh mắt nghiêm túc nhìn thẳng Yến Tử nói:
    - Tiểu Lý còn có một người yêu nữa, tiên tộc Hải Quỳnh tiên tử. Cô cảm thấy còn muốn cạnh tranh nữa không?

    - Vậy thì sao? Với tình yêu, người người bình đẳng. Tiên tử thì làm sao?
    Yến Tử vừa nói vừa ung dung uống trà:
    - Với tình yêu, ta sẽ không chùn bước.
    Im lặng tự hỏi lòng, Yến Tử thật sự có chút e ngại với Hải Quỳnh tiên tử. Thế nhưng việc này nàng phải làm được. Huống hồ việc cô đang làm không có liên quan gì đến Hải Quỳnh tiên tử. Cô thích Lý Vân, đơn giản là nhằm vào hồ ly tinh. Mục đích cuối cùng của cô là để hồ ly tinh bước vào sự bao bọc của Hồng gia.

    Hồng gia cần hồ ly tinh, càng cần kỹ thuật kỳ hoàng của nàng cùng với Thần Nông xích.

    Nghe Yến Tử nói, hồ ly tinh không nói gì thêm nữa.

    Cứ như vậy, hai người mở to mắt nhìn nhau, âm thầm đánh giá đối phương.

    Vương Trân Trân có chút tức giận, giọng giận dữ nói:
    - Hừ, Yến Tử, tôi thật ra không tin cô thích Tiểu Lý, nhất định cô có bí mật không thể nói với người khác.

    Yến Tử hơi kinh ngạc trước cảm giác của Vương Trân Trân.

    Thần sắc có chút biến đổi, Yến Tử giải thích:
    - Đây là chuyện của tôi, cô không cần quan tâm.
     
  3. thinhk

    thinhk Thành viên kích hoạt

    Được thích:
    199
    Tuyệt Thế Hảo Yêu
    Tác giả: Xích Tuyết

    Quyển 6
    Chương 6: Xoa bóp

    Nhóm dịch: Bạch Hổ
    Nguồn: Mê Truyện

    - Cửu vĩ hồ, cô thực sự có sự lựa chọn tốt hơn.
    Yến Tử ngẩng đầu, thần sắc có vẻ hưng phấn:
    - Lý Vân chưa chắc đã là kết thúc tốt nhất của cô. Cô cũng nói, giữa hai người còn có Hải Quỳnh tiên tử đấy thôi.

    Vương Trân Trân suy tư, hơi do dự một chút, mới nhẹ giọng hỏi:
    - Cô có ý gì?

    Đôi mắt long lanh của Yến Tử dần dịu dàng hơn:
    - Hồng Gia thích cô, cô không biết sao?

    Vương Trân Trân nghe vậy, nhớ lại chuyện xảy ra buổi vũ hội đêm Nô-en liền tin ngay lời Yến Tử nói. Hồng Gia thực sự có chút tình ý với cô nhưng cô thì không.

    Vương Trân Trân trầm ngâm:
    - Yến Tử, tôi nghĩ tôi hiểu ý cô. Thật sự cô không thích Tiểu Lý, cô chỉ muốn Tiểu Lý rời bỏ tôi, sau đó đẩy ra về phía Hồng gia. Ha ha, tặng cô một câu, cô quá ngây thơ và ngu ngốc

    - Trân tỷ, cô thật quá đáng!
    Yến Tử khinh bỉ nói:
    - Dù thế nào cô cũng không thể để tôi đối đầu với Bảo Ngư Kiều sao?

    - Được, cô không cần gọi tôi là Trân tỷ đâu, tôi không dám nhận.
    Vương Trân Trân hừ một tiếng lạnh lùng:
    - Tôi biết suy nghĩ của cô, bây giờ cô có thể đi rồi. Sau khi trở về, hay giúp ta chuyển đến Hồng gia một câu, bảo hắn đừng có mơ mộng hão huyền nữa. Với lại, là một người phụ nữ, tôi cảm thấy xót xa thay cho cô.

    - Cô thật sự là một kẻ bất hạnh!
    Vương Trân Trân nói.

    - Tôi có bất hạnh hay không cũng không cần cô chỉ dạy.
    Yến Tử rất tức giận, mặc dù cô không có ý định sẽ đấu khẩu với Vương Trân Trân, nhưng lời của con hồ ly tinh rất xót lòng khiến cô không thể kìm nén được phẫn nộ

    Không chờ cô mở miệng thêm nữa, cửa phòng khách bỗng nhiên mở toang ra, hai cô gái nhìn Lý Vân bước vào.

    Lý Vân đóng sầm cửa lại, ánh mắt quét một lượt nhìn Vương Trân Trân và Yến Tử.

    - Lý Vân, anh đến thật là tốt.
    Yến Tử đứng phắt dậy, cười nói, tự nhiên khoác tay Lý Vân:
    - Hôm đó Hồng Gia nói anh lo lắng thế nào? Nếu anh quyết định trao đổi thì hôm nay em đã có thông tin chính xác rồi.

    Thấy hai người thân mật như vậy, sắc mặt Vương Trân Trân biến đổi. Câu nói kia càng khiến cô giật mình. Trao đổi? Trao đổi cái gì? Chẳng lẽ những trao đổi trong truyền thuyết…

    Vương Trân Trân cũng không dám nghĩ tiếp nữa.

    Lý Vân cũng không hiểu ra sao.

    Về việc trao đổi, chẳng phải hắn đã từ chối từ đầu sao?

    Trong khi hắn vẫn ngây người ra, Yến Tử khẽ gọi:
    - Lý Vân !

    - Ừ!
    Lý Vân trả lời trong vô thức.

    Lập tức một màn hài kịch diễn ra, Yến Tử nghiêng người sang một bên. Chụt một tiếng, đặt một chiếc hôn lên má Lý Vân, rồi cười khanh khách:
    - Lý Vân, em rất muốn trở thành bạn gái của anh. Em hy vọng anh có thể sớm quyết định việc trao đổi.
    Nói rồi, cô gái xinh đẹp nói ra những lời quyến rũ, ánh mắt đong đưa về phía Lý Vân. Cô buông tay anh ra rồi nghiêng người bỏ đi.


    Bước khỏi cửa trong nháy mắt, cô quay đầu lại lần nữa:
    - Tối nay, em chờ điện thoại của anh.

    Lý Vân sững sờ đứng tại chỗ cả nửa ngày, sau mới phun ra một câu đầy ác khí:
    - Ma nữ rốt cuộc vẫn là ma nữ!

    Vương Trân Trân cũng ngồi thẳng lên, sắc mặt hồng hào chuyển sang trắng bệch, đôi mắt đẹp dịu dàng không giấu nổi giận dữ:
    - Tiểu Lý, cậu có vẻ rất hưởng thụ đấy? Cậu hãy nói cho ta biết, chuyện trao đổi cô ta nói là việc gì?

    - Đừng nghe cô ấy nói bậy.
    Lý Vân bước đến ngồi bên cạnh Vương Trân Trân.

    Sắc mặt Vương Trân Trân lạnh lùng, hừ một tiếng rồi phủi tay nói:
    - Ta muốn nghỉ ngơi, cậu đi đi…

    Lý Vân biết hồ ly tinh đang tức giận liền tỏ ra buồn khổ nói:
    - Trân tỷ, ta cũng là người bị hại mà. Cô ấy rõ ràng đang chia rẽ chúng ra. Chị là cô gái thông minh, chị không được rút lui. Nếu như chị tức giận thì khác nào cô ấy đã chia rẽ được chúng ta.

    - Vậy ta hỏi cậu, rốt cuộc Hồng Gia đã nói gì với cậu?
    Vương Trân Trân hỏi.

    Lý Vân thoáng một chút do dự rồi kể cho cô nghe chuyện trao đổi với Hồng Gia, những lời lẽ từ chối nghiêm khắc đều rành rọt tỉ mỉ.

    Kể xong mọi việc, Lý Vân nghiêm túc nói:
    - Trân tỷ, ta là người thế nào, chị là người hiểu nhất, sao ta có thể chấp nhận những yêu cầu biến thái như vậy của Hồng Gia được. Với lại tính tình cô Yến Tử kia, xách dép cho chị cũng không được. Có thể đánh đồng chị với cô ta được sao? Đúng, cô ấy hôn ta, đó là sự thật, nếu như chị cảm thấy không công bằng, bằng không chị hãy hôn ta một cái đi. Không, hôn hai cái, như vậy mới hơn được.
    Nói rồi Lý Vân ghé mặt đến bên miệng cô.

    Từ khi Vương Trân Trân gặp Lý Vân, vẻ lạnh lùng trên mặt cô đã giảm đi không ít. Vừa thẹn vừa giận đẩy hắn ra:
    - Đừng có hồ đồ, việc chính còn chưa nói xong đâu. Chuyện này cậu định thế nào? Không thể hiền lành để cô ta quấy rầy được!

    Lý Vân rụt đầu lại, nghĩ một lát nói:
    - Con ma nữ này thật sự rất lả lơi, lại không biết xấu hổ… Nhưng chị yên tâm, ta tuyệt đối không có bất kỳ quan hệ gì với cô ta.

    Sắc mặt Vương Trân Trân vừa nhẹ nhàng một chút bỗng nhiên lại hắng giọng lên:
    - Ta nghĩ là phải dứt khoát, chuyện này không thể dùng biện pháp bãi binh được. Chị vì muốn tốt cho cậu, tương lai nếu Hải Quỳnh tiên tử trở về, biết cậu cấu kết với ma nữ, chắc chắn cô ấy sẽ không bỏ qua cho em đâu.

    - Hì hì!
    Lý Vân đột nhiên cười ranh mãnh:
    - Trân tỷ, lẽ nào chị không tức giận sao?

    Vẻ mặt non nớt của Vương Trân Trân lúc trắng lúc đỏ, khuôn mặt lạnh lùng, giọng run run:
    - Ta là gì mà phải tức giận. Ta lại càng không là gì của cậu…

    Lý Vân nhẹ nhàng nắm lấy tay cô, nhẹ nhàng kéo Vương Trân Trân vào ngực mình, hai cánh tay nhẹ nhàng quàng lên vai nàng:
    - Được rồi Trân tỷ, đừng có giận dữ… Chị yên tâm, ngày mai ta sẽ đi tìm Hồng Gia. Ta đảm bảo sẽ giải quyết ổn thỏa việc này.
    Vì việc của Ma tộc, Lý Vân cũng muốn đi tìm Hồng Gia, để giải quyết cho xong chuyện này chứ cứ bị quấy rày thật là khó chịu.

    - Người ta tức giận đều như vậy, cậu bảo không giận thì không giận nữa sao.
    Hồ ly tinh lau miệng nói.

    - Hay là ta giúp chị xoa bóp, để chị nguôi cơn giận.
    Lý Vân đề nghị.

    Vương Trân Trân khẽ cười, tỏ ra nhẹ nhàng đáng yêu:
    - Cũng được, ta cũng đau đầu mấy ngày nay rồi.
    Câu nói này hiển nhiên có chút giả tạo. Hồ ly tinh là ai chứ? Đệ tử Thần Nông? Thần y đương đại. Chính mình cũng đau đầu nhức óc, không cần thuốc để giảm bệnh. Cô ấy nói như vậy chính là cho Lý Vân một lối thoát.

    Cô gái thông minh.

    Không, là hồ ly tinh thông minh.

    Lý Vân cúi xuống nói:
    - Cũng được, ta giúp chị cường gân hoạt huyết.

    Mắt hồ ly tinh sáng lên, nhẹ nhàng nói:
    - Được rồi…

    Lý Vân cũng cười nói:
    - Cô nam quả nữ, không sợ bất tiện sao?

    Hồ ly tinh che miệng buột miệng cười:
    - Đúng, đừng có đùa nữa, bắt đầu đi.

    Lý Vân đứng dậy, đi rửa sạch hai tay rồi chậm rãi đến sau lưng cô, hít một hơi thật sâu, lấy lại suy nghĩ bình tĩnh, đặt hai ngón tay lên đầu hồ ly tinh. Ngón tay luồn qua làn tóc đen, xoa bóp nhẹ nhàng trên da đầu. Sau khi tìm đúng vị trí, hắn nhẹ nhàng dồn một ít yêu lực vào cổ tay, chụm mười ngón tay lại rồi nhẹ nhàng xoa bóp.
     
  4. thinhk

    thinhk Thành viên kích hoạt

    Được thích:
    199
    Tuyệt Thế Hảo Yêu
    Tác giả: Xích Tuyết

    Quyển 6
    Chương 7: Hưng sư hỏi tội

    Nhóm dịch: Bạch Hổ
    Nguồn: Mê Truyện

    - Ưm…!
    Vương Trân Trân rên rỉ thoải mái, cô không ngờ kỹ thuật của người kia lại tốt như vậy, nhất là ngoài lực chuyên nghiệp, mười ngón tay kia còn chứa yêu lực nghiệp chướng khiến cô vô cùng thoải mái. Cô tinh thông hoàng thuật, nhưng cô phải khẳng định tự tay mình xoa bóp chưa chắc đã hiệu quả như Lý Vân. Việc xoa bóp của Lý Vân giúp tinh thần cô dần dần thả lỏng, dường như một cơn buồn ngủ đang xâm chiếm.

    - Tiểu Lý, thủ pháp của cậu tốt thật.
    Hai mắt nửa nhắm nửa mở, miệng khẽ há, tiện hỏi:
    - Trước đây học rồi à?

    - Chưa, nhưng trong thời gian tu luyện kinh Phật có hiểu một chút về kinh mạch trên cơ thể người.
    Mười ngón tay Lý Vân vẫn di chuyển từ từ trên da đầu:
    - Nếu chị nghĩ có hiệu quả thật thì sau này ngày nào ta cũng giúp chị xoa bóp.

    - Ý này hay đấy!
    Vương Trân Trân nói một câu lại nhắm chặt mắt lại, hưởng thụ sự ấm áp từ mười ngón tay của chàng trai này.

    Một lúc lâu toàn thân hồ ly tinh khẽ run lên, miệng nói:
    - Tiểu Lý, có thật cậu chỉ lấy một người vợ duy nhất là Hải Quỳnh tiên tử thôi sao?

    Mười ngón tay Lý Vân dừng lại một lát, giọng nói tỏ ra vô cùng ngạc nhiên:
    - Ta không biết… Thật ra ta chưa từng suy nghĩ kỹ lưỡng việc này.

    Hồ ly tinh cười cười, khóe môi cong lên, liền chuyển chủ đề câu chuyện:
    - Tiểu Lý, sang năm cậu tốt nghiệp, sẽ đến giúp ta chứ.

    Lý Vân nói:
    - Ta không có hứng thú với việc trị bệnh cứu người, hòa thượng đã thu xếp giúp ta một chức vị trong thôn. Đến lúc đó, ta sẽ một tờ báo, một chén nước chè… Như vậy chẳng khoái hơn sao?

    Ngón tay Lý Vân nhẹ nhàng.

    Lúc này, mười ngón tay hắn dần dần di chuyển đến hai vai Vương Trân Trân. Mặc dù cách lớp áo nhưng hắn có thể cảm nhận được làn da trắng mịn, mát rượi của cô.

    Hồ ly tinh nhẹ nhàng nói:
    - Vậy cũng được. Xã hội bây giờ, công nhân viên chức được ưa chuộng nhất. Hơn nữa tiền lương cũng không tệ. Đó là lựa chọn tốt.

    Lý Vân mỉm cười thầm nghĩ:
    - Ngược lại ta không để ý đến lương lậu, ta có tay nghề, không sợ đói. Quan trọng là thanh tịnh.

    - Viễn Cổ huyết mạch thức tỉnh ngày càng nhiều, ta nghĩ chưa chắc đã thanh tịnh đâu.
    Vương Trân Trân đứng bật dậy, ngữ khí thay đổi:
    - Tiểu Lý, cậu yên tâm, mặc dù sau này có chuyện gì, ta vẫn sẽ kiên trì ở bên cậu, giúp đỡ cậu bằng hết khả năng của mình.

    - Thật là hồ ly tinh tốt bụng!

    Ai nói, hồ ly tinh là xấu xa? Người trước mắt này, không xấu.

    Lý Vân mỉm cười nói:
    - Cảm ơn Trân tỷ!

    - Còn khách khí với ta sao?
    Hồ ly tinh vẫn nhắm chặt hai mắt, trong đầu mong Lý Vân tiếp tục xoa bóp, tiếp tục kéo xuống dưới.

    Lý Vân khẽ cúi đầu, dồn lực vào mười đầu ngón tây, hắn đã nghĩ có nên tiếp tục kéo xuống dưới hay không. Nhưng cuối cùng hắn đã gạt phăng ý nghĩ xấu xa đó ra khỏi đầu.

    Có một số việc cần nước chảy thành sông.

    Hà tất phải miễn cưỡng.

    - Được!
    Lý Vân dừng việc xoa bóp, xoay người ngồi ra sa lon, cười hỏi:
    - Cảm giác thế nào?

    Hồ ly tinh không cười nhìn hắn, nháy mắt nhìn Lý Vân vui vẻ nói:
    - Được…Xem ra có hiệu quả, làm bác sĩ thì tốt hơn.

    Chậm rãi ngồi thẳng người lên, nghiêng đầu cho mái tóc gọn gàng lại, ánh mắt long lanh nhìn Lý Vân, nói:
    - Tiểu Lý, cảm ơn cậu.

    Lý Vân nhẹ nhàng nói:
    - Lại còn khách sáo với ta nữa. Chị xem chị lại khách khí với ta rồi.

    - Cậu ngồi xem tv, ta đi nấu cơm!
    Khuôn mắt Vương Trân Trân đầy hạnh phúc, như vừa kết hôn không lâu, hạnh phúc tràn đầy như vợ chồng vậy.

    Nhìn hồ ly tinh bước đi, Lý Vân khẽ nở nụ cười ma quái, trong lòng nghĩ: có được hồng nhan tri kỷ như vậy thật là tốt.





    Năm mới bắt đầu, việc buôn bán giải trí của khu giải trí Tiễn Quỹ có vẻ sôi động hơn, với lại mấy hôm gần đây, quán bar Tiễn Quỹ đưa về một loạt các công chúa vô cùng nóng bỏng. Rất nhiều kẻ có tiền đến đây tiêu tiền để có được Yến Tử công chúa. Nhưng Yến Tử công chúa chỉ phục vụ rượu trong giới hạn, không có kiểu phục vụ gì đặc biệt. Điều này khiến cho không ít bọn sắc lang thất vọng. Ví như lúc này, cũng có không ít những người tiếp theo kéo đến quán bar Tiễn Quỹ vung tiền.

    Có người nói công chúa Yến Tử có dáng dấp thiên thần, vóc người ma quỷ, tính tình hiền lành. Hơn nữa cầm kỳ thi họa, kèn sáo đàn hát đều giỏi giang.

    Cuối cùng cũng đứng đầu trong hàng những mỹ nữ tài ba.

    Yến Tử ngồi trong Mẫu Đan các, bảng giá rất quý rất đắt nhưng đến muộn vẫn rất náo nhiệt. Để có được sự hầu hạ của Yến Tử công chúa phải tốn không biết bao nhiêu tiền. Theo thống kê, quan lớn đương chức ở đây cũng không ít, trong đó không tiếu từ tấn địa cho đến các lão bản. Theo thống kê, các quan lớn cầm quyền cũng không ít.

    Ngày hôm nay, Mẫu Đan các đóng cửa từ chối tiếp khách, kể cả ra giá cao đến đâu cũng không tiếp. Vì việc này mà không ít vị khách đích thân khiếu nại lên tổng giám đốc quán bar Tiễn Quỹ– Hàn Quân. Hàn Quân giải thích rất rành rọt, ngày hôm nay Mẫu Đan các có khách quý ghé thăm.

    Không ai nghĩ rằng, vị khách đặc biết đó chỉ là một cậu sinh viên ngoại tỉnh năm tư đại học.

    Đương nhiên, nói về thân phận khác của hắn, người khác cũng không dám có ý kiến gì.

    Bởi vì hắn là yêu quái.

    Một tên yêu quái vĩ đại.

    Lý Vân nhìn món điểm tâm khéo léo trên bàn, uống hớp rượu vang nhỏ và dài, khẽ cười thầm, xem ra mong muốn trao đổi của Hồng Gia chưa vơi đi.

    Hắn khẽ cười, nếu để hồ ly tinh biết, thì chính hắn là Hưng sư hỏi tội, nhất định cô sẽ không thoái mái.

    Yến Tử nhìn quanh, giơ tay nhấc chân tỏ ra quyến rũ. Cô tỏ ra thân mật với Lý Vân, chỉ tiếc không thể ngả trọn người mình vào tấm thân mạnh mẽ của người đàn ông này.

    Khi họ gặp nhau, trên đùi Hồng Gia là một cô gái, Yến Tử ngồi dưới. Cô khẽ nhấp một hớp rượu vang, đưa đôi môi đỏ mọng vào sát miệng Hồng Gia.

    Cô nàng này gọi là Như Hoa. Quả nhiên người như hoa, mềm mại, thơm tho. Đừng tưởng thân hình cô gái mới hai mươi tuổi mà lại phong tình vạn chủng.

    Cả bầu không khí tràn đầy ám muội.

    Yến Tử ngồi đối diện, quyến rũ cười nói:
    - Tiểu Lý, chúng ta cũng thử xem sao?

    Lý Vân xua tay:
    - Không thích.

    - Tiểu Lý, cậu đến Hưng sư hỏi tội hay là đến đàm phán?
    Hồng Gia mỉm cười:
    - Nếu là đàm phán, ta thích đàm phán với cậu.
    Hắn đột nhiên hói:
    - Cậu không thấy Yến Tử có bất kỳ sự hấp dẫn nào sao?

    Lý Vân nghĩ ngợi đáp:
    - Hôm nay tôi đến vì có hai chuyện cần nói với ông.

    - Hai chuyện?
    Hồng Gia nhíu mày.

    Hồng Gia có chút kỳ lạ, hắn luồn tay vào cổ áo Như Hoa, nắm chặt khồi thịt mềm mại mà xoa nắn, Như Hoa khẽ rên lên, toàn thân uốn éo vặn vẹo.

    Cô khẽ dựa vào Hồng Gia để hắn yên tâm, hắn cười cười nói:
    - Cậu nói xem, là chuyện gì thế?
     
  5. thinhk

    thinhk Thành viên kích hoạt

    Được thích:
    199
    Tuyệt Thế Hảo Yêu
    Tác giả: Xích Tuyết

    Quyển 6
    Chương 8: Thử đánh nhau

    Nhóm dịch: Bạch Hổ
    Nguồn: Mê Truyện

    - Thứ nhất, từ hôm nay trở đi, tôi không hy vọng ông cùng Yến Tử, lại đi quấy rối Trân tỷ nữa.
    Lý Vân trầm giọng nói tiếp:
    - Thứ hai, tôi muốn biết, trong địa phận tỉnh này, trừ các người ra, còn có người nào của Ma tộc thứ tỉnh nữa không?

    Lời này vừa nói ra, Hồng gia nhất thời buồn bực:
    - Lý Vân, hiện tại câu đang ra lệnh cho ta sao? Cuồng vọng...!

    Yến tử nghe vậy, thân thể hơi rung động một chút. Vô ý thức, nàng đem thân thể hoạt động một ít, cùng Lý Vân trong lúc đó duy trì một khoảng cách nhất định.

    Dừng một chút, Hồng gia đột nhiên cười to:
    - Lý Vân, ta nói thật cho cậu biết, hồ ly tinh cùng Thần Nông xích ta đều có thể nhịn. Ta không muốn đối với cậu xảy ra xung đột, nhưng chuyện này, mang tới cho ta nhiều thứ, ta tuyệt đối sẽ không nhượng bộ.

    Lý Vân trên mặt không chút biểu tình.

    Hắn đang suy nghĩ, nên giết hay là không giết?

    Lời nói của Hồng gia là điểm mấu chốt khiến hắn động tâm.

    Trong đầu hắn tính toán cực nhanh, ngay tức khắc tính ra là lúc này giết chết đối phương, chính mình cũng sẽ phải trả giá, mấu chốt nhất là, hắn cũng không biết, bản thân mình sẽ trả giá những gì vì chuyện này.

    Thoáng do dự một chút, Lý Vân đột nhiên từ trên ghế salon luồn lên, trong tay Bồ Đề nhận phản ứng từ khuỷu tay hạ xuống, đâm thẳng vào trái tim Hồng gia. Sự việc xảy ra bất thình lình, chẳng qua Hồng gia cũng không phải là người thường, âm hiểm cười:
    - Rốt cục, cậu đối với ta cũng đã động sát khí, rất tốt, ta ngược lại muốn nhìn xem cậu có bao nhiêu bản lĩnh.
    Đối với công kích của Lý Vân, Hồng gia có chút kinh ngạc trong giọng nói, thủ pháp cũng không chậm chạp chút nào, tay trái như thương long tật xuất, đánh về phía ngực Lý Vân, một chưởng này như xé gió tới, mang theo lực lượng hùng hồn. Tuy chỉ là tay không, nhưng cũng không thể khinh thường.

    Lý Vân theo trực giác đánh úp lại một cỗ kình phong, thân thể thiếu chút nữa thì đứng không vững. Lúc này, Bồ Đề đã bị lực mạnh đẩy lệch khỏi quỹ đạo đã đươc thiết lập.

    Một chiêu này rốt cuộc thất bại.

    Hồng gia có được lợi thế không nhượng bộ, song chưởng lần thứ hai đẩy mạnh, hướng ngực Lý Vân đánh tới. Lý Vân đem Bồ Đề chắn trước người, đúng lúc ngăn chặn được song chưởng của Hồng gia.

    - Ha ha, hay lắm!
    Hông gia phát ra thanh âm chấn động căn phòng, thu chưởng quay về. Bàn tay hiện lên một đạo huyết quang, một cỗ sát khí lấy thân thể của hắn làm trung tâm, lũ lượt kéo đến.

    Lý Vân lạnh lùng rút lui lại hai bước chân, hai bước này nhìn như đơn giản, nhưng qua tỉ mỉ suy xét mới thấy được, cũng vừa kịp né tránh công kích của Hồng gia.

    Nếp nhăn trên trán Hồng gia lại sâu thêm một lớp, hắn nhìn Lý Vân lạnh lùng nói:
    - Hảo tiểu tử, cũng có vài phần sức lực, tiếp tục....

    Lý Vân khẽ ngẩng đầu, khoảnh khắc tiếp theo, cả thân mình tốc độ cực nhanh, y hệt tia chớp tiến đến.

    Trong hai mắt u ám của Hồng gia đột nhiên xuất hiện quang mang, hai tay rung lên, song chưởng tiến đến. Hai cỗ lực lượng tương giao, nhưng không có phát sinh bạo liệt như trong dự đoán.

    Trong khi giao chiến, hai người đồng thời lui về phía sau. Hồng gia sắc mặt một bên xanh, một bên trắng. Lui vài bước thân hình mới đứng vững được, mà Lý Vân khí huyết một trận sôi sục, suýt nữa cũng đứng không vững cước bộ.

    - Ta và cậu giao thủ, chí ít trăm chiêu sau đó mới có thể phân thắng bại.
    Hồng gia nhất thời ngồi lại trên ghế salon, ánh mắt có vẻ lo lắng nhìn Lý Vân, nói:
    - Đánh nữa cũng không có ý nghĩa gì, chúng ta ngồi xuống hảo hảo mói chuyện một chút được không?

    Lý Vân không hẳn muốn cùng Hồng gia liều mạng. Hắn chẳng qua chỉ muốn thử xem trình độ của Hồng gia thế nào. Đối phương khí tức hắc ám rất mạnh, cũng như lời Hồng gia vừa nói, trong vòng trăm chiêu, thực lực ngang nhau bọn họ hầu như khó phân thắng bại.





    Một lần nữa trở về chỗ ngồi cũ, ngồi xuống, Yến Tử hướng Lý Vân rót một ly rượu đỏ. Lý Vân cũng không cự tuyệt, nhận lấy ly rược trong tay Yến Tử uống một hơi hết sạch.

    Sau khi vận động, bao giờ cũng cảm thấy khát nước.

    Tranh đấu thì cũng không ngoại lệ.

    - Như Hoa, trước tiên em đi ra ngoài...!
    Hồng gia tại ngực Như Hoa miết vài cái nói:
    - Nói cho Hàn Quân, bất luận là kẻ nào cũng không được đến gần Mẫu Đan các.

    - Em trở về chỗ của mình...!
    Nhớ tới tràng diện lúc trước, Như Hoa trong lòng còn sợ hãi.

    - Đi đi..!
    Hồng gia dùng sức phát vài cái lên cặp mông của Như Hoa, ý bảo nàng có thể đi ra ngoài. Như Hoa không dám chậm trễ chút nào, vội vàng rời khỏi.

    - Lý Vân, lực lượng của cậu đã vượt quá dự liệu của ta. Nếu như cậu lại tăng lên một ít sức mạnh, ta sợ sẽ khó thủ thắng.
    Hồng gia hơi trào phúng nói.

    - Trước đã nói, tôi không muốn tiếp tục lặp lại.
    Tâm tình Lý Vân dần bình ổn, nói:
    - Ông nên cho tôi một câu trả lời thuyết phục.

    Hồng gia bình tĩnh khăng khăng lắc đầu:
    - Chuyện của cửu vĩ hồ không có gì để nói, tất cả đều ở bản lĩnh. Về phần sự tình Ma tộc, ngược lại có thể nói chuyện?

    Lý Vân cười cười nói:
    - Cái gọi là bản lĩnh mà ông nói nghĩa là có ý gì? Không phải là ông dự định theo tôi cạnh tranh chứ? Thấy bộ dạng ông đức hạnh thế này, tôi xem hay là thôi đi?

    Nói thật, Lý Vân có chút buồn bực.

    Trước tiên, Hải Quỳnh tiên tử bên kia thì có Trương Đại Quốc, một ông lớn bình thường cũng với mình đánh nhau dập đầu chảy máu. Hôm nay hồ ly tinh bên này, cũng lại là một ông lớn khác chấm mút..

    Nói thật, hắn cảm thấy tôn trọng hai ông lớn này, nhìn chính bản thân mình so sánh đúng là không có mặt mũi nào.

    Hồng gia biết trước mặt mình không phải là một kẻ bình thường, mà là một kẻ vạn năm trước danh chấn đông tây đại yêu quái. Hiện tại hắn mất trí nhớ, tuy rằng lực lượng của hắn so với một vạn năm trước có chênh lệch rất lớn. Nhưng trong lúc đối mặt Lý Vân, hắn vẫn nên có chút cẩn thận.

    - Đứng trước Ái tình, người người đều bình đẳng.
    Hồng gia nhìn Lý Vân, nói rằng:
    - Ta nghĩ cậu sẽ không nhận lời khiêu chiến của ta đúng không? Nếu như cậu có đủ lòng tin, thì nên rộng lượng một chút, chúng ta cạnh tranh công bằng.

    - Không thành vấn đề...Ông dám khiêu chiến, tôi sẵn sàng đón nhận...
    Ngữ khí của Lý Vân tại thời điểm này vô cùng nghiêm túc:
    - Thế nhưng tôi hy vọng ông sẽ không ra ám chiêu.

    Hồng gia hé miệng uống một ngụm rượu đỏ, không biết sao trên gương mặt dần dần phát ra một tia biểu tình quái dị. Một lúc lâu, hắn mới lên tiếng:
    - Ta có thể đáp ứng cậu. Công bằng, công chính...

    - Chuyện này cứ quyết định như vậy đi.
    Hồng gia thở thật sâu. Đè xuống trong lòng tí kích động mơ hồ, bình tĩnh nói tiếp:
    - Về sự tình Ma tộc, ta biết một ít. Bất quá bây giờ ta cũng không có phương pháp xác định, thân phân của đối phương.
    Lời này nói ra rất hay, nhưng trên thực tế chả khác gì chưa nói.

    - Ông không cảm thấy đây là một lời nói vô ích sao?
    Lý Vân khóe miệng cười khẽ một cái, đáp:
    - Tôi muốn biết đáp án chính xác.

    - Cậu chắc chắn cho rằng ta hiểu rõ sự tình?
    Hồng gia bình tĩnh nói:
    - Nói thật, từ lúc thức tỉnh đến bây giờ, trừ Yến Tử ra. Ta chưa qua lại với bất kì kẻ nào của Ma tộc.

    - Ông không cùng bọn họ qua lại, cũng không có nghĩa là bọn họ sẽ không chủ động tới tìm ông.
    Lý Vân khẽ cười nói:
    - Tuy rằng tôi không biết xác thực thân phận của ông, nhưng tôi có thể khẳng định, trong Ma tộc, địa vị của ông không thấp.

    - Lời này quả thật có chút đúng, năm đó tại Ma tộc ta coi như cũng có chút danh tiếng.
    Hồng gia đáp:
    - Thế sự vô thường, hôm nay Tiên Yêu Thần Ma đã không còn những ngày tháng huy hoàng đó nữa. Ta ngược lại tiếp tục làm Hồng gia. Nếu không có chuyện gì liên lụy bản thân, ta căn bản sẽ không cũng cậu dây dưa.

    - Thế còn chuyện của Nhâm Cường?
    Lý Vân bình tĩnh nói:
    - Hắn chính là một người bình thường. Ông vì sao nhiều lần phái người đi ám sát hắn vậy?
     

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)