Sắc Tuyệt Thế Hảo Yêu - Xích Tuyết - Q6C12

Thảo luận trong 'Thể Loại Khác' bắt đầu bởi thinhk, 13/11/14.

  1. thinhk

    thinhk Thành viên kích hoạt

    Được thích:
    199
    Tuyệt Thế Hảo Yêu
    Tác giả: Xích Tuyết

    Quyển 1
    Chương 1: Yêu là do yêu mẹ sinh ra (1)

    Nhóm dịch: Bạch Hổ
    Nguồn: Mê Truyện

    Giới thiệu:
    Một con yêu quái vô cùng vĩ đại, hắn tập cho mình làm người tốt, làm một người lương thiện, tích lũy thật nhiều công đức để tẩy sạch tội nghiệt cùng yêu khí trên người. Thế nhưng trời đưa đất đẩy thế nào mà hắn lại bị mất trí nhớ, quên đi sứ mệnh cùng mục đích của bản thân.
    Mười ngàn năm yên lặng, giờ đây Viễn Cổ huyết mạch lần lượt thức tỉnh, trong đô thị xuất hiện yêu quái, thần tiên. Có hồ ly tinh, có tiên nữ... Từ nay về sau, yêu quái Lý Vân không còn cô đơn nữa.

    Thời tiết rét đậm, sương mù cùng mây đen bao phủ khắp trời, gió lạnh thấu xương thổi từng đợt. Đã là buổi trưa nhưng bầu trời vẫn đầy hoa tuyết. Đây chính là tỉnh thành đầu tiên hứng chịu trận bão tuyết. Đến tối khắp nơi tràn ngập tuyết trắng. Trên cành cây, nóc nhà đều là một mảnh trắng xóa. Buổi tối vốn nên náo động nhưng lúc này lại có vẻ lạnh lẽo hiu quạnh, trên đường bóng người qua lại thưa thớt. Trời lạnh như thế ai mà muốn bước ra khỏi cửa. Ngẫu nhiên trên đường có người thì cũng co mình, quần áo dày cộm phủ kín thân thể. Một vài người choàng khăn kín cổ,đội mũ len,cả người chùm kín quần áo để chống chọi lại với cái lạnh thấu xương.
    Đây là một tỉnh thuộc khu vực Tây Bắc, kinh tế coi như phát đạt, nhân khẩu cũng gọi là đông đúc, nguồn nước dồi dào quanh năm, khuyết điểm duy nhất chính là bão tuyết quá lớn. Nhất là mùa đông, thời điểm tuyết rơi luôn kèm theo gió lạnh thấu xương. Không thể nghi ngờ đây là đã rét vì tuyết lại lạnh vì sương.
    Người trên đường đều bước đi rất nhanh, hy vọng sớm có thể đến nơi cần đến để tránh bị gió lạnh thổi trúng. Lúc này một người trẻ tuổi mặc áo lông xanh, vóc người hơi mập đi một mình trong gió tuyết, cước bộ rất nhanh. Hắn tựa hồ cũng muốn sớm về nhà.
    Nhưng không ai biết, hắn kỳ thực cũng không lạnh.
    Cho dù không mặc áo lông, hắn cũng không vì gió tuyết mà cảm thấy lạnh.
    Đó là vì hắn đã quá quen với cái thời tiết này rồi.
    - Lý Vân…
    Đột nhiên, trong gió lạnh truyền đến một thanh âm ôn nhu. Người trẻ tuổi mặc áo lông vô ý thức dừng bước, hơi quay đầu lại.
    Không sai, người thanh niên này chính là Lý Vân. Là sinh viên đại học năm thứ tư.
    Trong gió đêm, một cô gái vóc dáng cao gầy trên người khoác áo lông hồng chậm rãi hướng phía hắn đi tới. Cô gái tuy mặc rất nhiều quần áo nhưng cũng không ảnh hưởng đến vóc người mỹ miều của nàng. Trong ánh vàng từ cây đèn đường, khuân mặt nàng hiện ra,đó là một khuôn mặt thanh tú, xinh đẹp.
    Lý Vân ngầm cười khổ, chính mình đã cố ý rời tiệc sớm nhưng vẫn không thể tránh thoát được ánh mắt của nàng. Hôm nay lớp Lý Vân có tổ chức ăn liên hoan, chẳng qua hắn cảm thấy quá tẻ nhạt nên đã về sớm giữa chừng. Không nghĩ tới lại bị lớp trưởng Nhâm Hiểu Nguyệt nhìn thấy.
    Đợi đến khi cô gái đến gần, Lý Vân đã nhận thấy trên khuôn mặt nàng nổi lên một tia tức giận. Vẻ mặt tựa hồ có chút không vui.
    - Lớp trưởng đại nhân, có chuyện gì sao?
    Nhâm Hiểu Nguyệt là một cô gái giàu lòng nhiệt huyết cùng lương thiện. Làm bạn học đã gần bốn năm, trong trí nhớ của Lý Vân, nàng luôn luôn vui vẻ quan tâm giúp đỡ người khác. Hôm nay, hắn chính là đối tượng được lớp trưởng quan tâm.
    Nguyên nhân quan tâm cũng rất đơn giản, trước đó vài ngày Lý Vân có đánh nhau trong trường học, sau đó bị trường học xử phạt. Khoảng cách đến tốt nghiệp cũng không còn nhiều lắm, Nhâm Hiểu Nguyệt sợ trong lòng Lý Vân có áp lực, dù sao sau này đi tìm việc làm mà trong hồ sơ có vết bẩn thì cũng khó trúng tuyển.
    - Lý Vân, có phải cậu vẫn còn đang lo lắng về sự tình xử phạt…
    Trên khuôn mặt trắng như tuyết của Nhâm Hiểu Nguyệt có hai má lúm đồng tiền xinh đẹp, đôi mắt to hiện lên vẻ hồn nhiên khả ái, cộng thêm bộ tóc ngắn càng tăng thêm vài phần quyến rũ.
    Thanh thuần cùng quyến rũ, chính là dùng để miêu tả về nàng.
    - Đi, chúng ta tìm một chỗ ngồi xuống, tớ làm tâm lý cho cậu.
    Nhâm Hiểu Nguyệt không khỏi phân trần, sau đó lôi kéo Lý Vân đi tới quán cà phê trước mặt ngồi một chút.
    Nhâm Hiểu Nguyệt trong trường đại học chính là thuộc về tuýt người học giỏi đa tài, khuôn mặt, vóc người, tính tình các phương diện đều xuất chúng, là nhân vật cấp hoa hậu giảng đường. Nếu là những bạn học nam bình thường mà được Nhâm Hiểu Nguyệt mời, chắc chắn là sướng muốn chết. Lý Vân cũng là một người đàn ông, hắn cũng rất yêu thích các cô gái xinh đẹp. Thế nhưng hắn biết, lớp trưởng rất nhiệt tình, nếu một ngày nào đó bị nàng quấn lấy sẽ rất khó thoát thân. Lý Vân không thích phiền phức, cho nên hắn không có ý định đi uống cà phê cùng nàng.
    Còn nói về cái vụ xử phạt của trường học kia hắn thực không để ý. Về phần tìm việc làm, tự nhiên sẽ có người vì hắn ra tay. Bằng vào sự quen biết đã lâu của hắn với lão hòa thượng Trí Hoằng, vì hắn mà tìm một công việc cũng không phải là việc gì khó.
    Đó là lý do hắn thấy, sự nhiệt tình cùng quan tâm của Nhâm Hiểu Nguyệt hoàn toàn là dư thừa.
    - Lý Vân, cậu là một đại nam nhân sẽ không đến mức mất tinh thần như vậy chứ? Cậu nếu mà như vậy, tớ thì khinh thường cậu.
    Nhâm Hiểu Nguyệt bĩu môi miệng lẩm bẩm nói.
    Nhìn thái độ Nhâm Hiểu Nguyệt kiên quyết như thế, Lý Vân dở khóc dở cười, hắn ngượng ngùng cười, nói:
    - Lớp trưởng đại nhân, tớ không sao thật mà…Sự tình xử phạt đó nếu cậu không nhắc có lẽ tớ quên mất rồi. Tớ đang có chút việc riêng cần phải xử lý, cho nên mới rời tiệc sớm…Cậu cứ trở về đi…
    Nghe được Lý Vân cự tuyệt, trên mặt Nhâm Hiểu Nguyệt lộ ra vẻ thất vọng:
    - Lý Vân, cậu làm cho tớ quá thất vọng, một chút đả kích nho nhỏ như vậy mà cậu đã không chịu được…Tớ biết cậu là cô nhi, cũng biết cậu phải tự mình nuôi sống bản thân, thế nhưng cậu vì sao không thể chấp nhận sự trợ giúp của tớ. Tớ biết cậu có lòng tự trọng rất lớn, thế nhưng cậu phải biết rằng, chúng ta là bạn học, bạn học trong lúc như này nên giúp đỡ lẫn nhau, hiện tại cậu gặp khó khăn, tớ lại có thể giúp cậu, cậu vì sao phải cự tuyệt làm gì? Lý Vân, tự tôn quá mức chính là tự ti…Cậu không phải loại người như vậy chứ?
    Nghe Nhâm Hiểu Nguyệt nói, Lý Vân dở khóc dở cười. Dừng một chút, đưa tay gãi đầu, nghiêm mặt cười:
    - Lớp trưởng, nếu như bạn đồng ý nói truyện tình tứ với tớ, tớ rất nguyện ý theo cậu đi uống cà phê, nếu như cậu định đối với tớ giáo dục tư tưởng, vậy xin lỗi tớ không thể đi cùng rồi.
    Lời này vừa nói ra, Nhâm Hiểu Nguyệt nhất thời trừng to mắt nhìn Lý Vân , khẽ gắt nói:
    - Ở trước mặt tớ giám đùa giỡn, thật là lưu manh… Hừ, bản tiểu thư hiện tại không hề có ý định nói truyện tình tứ…
    Nói đến đây, khuôn mặt Nhâm Hiểu Nguyệt hơi đỏ lên.
    - Đã như vậy, lớp trưởng, mời bạn trở về đi… Tớ cũng phải về nhà.
    Lý Vân kỳ thực chính là cố ý cợt nhả, bỏ đi ý định giúp đỡ của Nhâm Hiểu Nguyệt đối với hắn, theo tình huống bây giờ mà xem xét, làm vậy là tốt nhất.
    Nhâm Hiểu Nguyệt ngẩng đầu liếc mắt nhìn Lý Vân, nhỏ giọng hỏi:
    - Lý Vân, nghe nói bạn thuê phòng trọ ở ngay khu phía trước, tớ có thể đi xem không?
    Bình thường mà nói, hiện tại sinh viên không được phép ra ngoài trường thuê phòng trọ, tuy nhiên, trên có chính sách, thì dưới có đối sách, ra ngoài trường thuê phòng trọ hiện cũng đang là một xu thế. Sinh viên ra ngoài thuê phòng thì có vô vàn nguyên nhân, người là vì có tình nhân, kẻ lại vì muốn tiết kiệm tiền bạc, một số khác là để học tập. Còn Lý Vân ra ngoài thuê phòng là để tiện việc buôn bán. Hắn vốn là một đứa cô nhi, từ nhỏ ở cô nhi viện lớn lên. Từ trước đến giờ đều là chính phủ giúp đỡ hắn đến trường.
    Từ sau khi lên đại học, hắn kết bạn với lão hòa thượng, làm thay đổi cuộc đời hắn. Sau đó được lão hòa thượng giới thiệu, hắn bắt đầu làm việc ngoài giờ, tự nuôi sống bản thân. Tiền thuê phòng không phải là lỗi lo của hắn.
    Nghe Nhâm Hiểu Nguyệt nói dự định đi vào phòng khu trọ của mình. Lý Vân mặt lộ vẻ khó xử. Khu mình trọ, thực sự không phù hợp để tham quan. Người nơi đây đủ loại thành phần… Làm việc mờ ám, sinh viên sống thử, ăn trộm, thậm chí là gái gú cờ bạc đều có. Hơn nữa chỗ hắn ở có bốn tầng lầu khoảng năm mươi hộ, trong đó có phân nửa chính là làm công việc mua bán thể xác. Một ít cô gái thậm chí còn đem khách hàng mang về phòng trọ làm việc mua bán. Nhất là buổi tối, tiếng thở dốc không ngừng. Tất cả mọi người đều phải nghe những âm thanh đó, tiếng rên rỉ cứ thế vang khắp khu trọ.
    Lý Vân không muốn Nhâm Hiểu Nguyệt trong sáng, thanh thuần như vậy đi vào đó. Huống hồ, ngày hôm nay hắn có một loại dự cảm, lão hòa thượng hẳn sẽ tìm đến hắn. Cho nên không thể đưa nàng đi.
    -Thế nào? Không được à?
    Nhâm Hiểu Nguyệt nhìn Lý Vân im lặng hồi lâu, hừ nhẹ một tiếng, nói:
    - Cậu không phải cái loại keo kiệt đấy chứ?
    - Tớ rất hào phóng, chẳng qua…muộn như vậy, bạn lại là con gái, tới chỗ mình ở sẽ không tiện.
    Lý Vân nói:
    - Như vậy đi, cuối tuần tớ sẽ đưa bạn đi xem, đêm nay thì không tiện. Thời gian không còn sớm, về đi…
    - Có cái gì mà không tiện chứ?
    Nhâm Hiểu Nguyệt trừng to mắt hỏi.
    - Ặc Ặc...!
    Lý Vân tưởng dọa được Nhâm Hiểu Nguyệt:
    - Một nam một nữ ở gần nhau? Như lửa với rơm, lâu ngày…
    - Phi phi…
    Lý Vân còn chưa nói tới bén lửa, Nhâm Hiểu Nguyệt khuôn mặt đã hồng rực, nàng khẽ cáu một tiếng, đôi mắt mỹ lệ trừng trừng nhìn Lý Vân, rồi xoay người rời đi.
    Mới đi hai bước, nàng đã xoay người lại nhắc Lý Vân:
    - Nhớ đấy, cuối tuần cậu phải đưa tớ đi xem phòng trọ, quân tử nhất ngôn, tứ mã nan truy…
    Nhâm Hiểu Nguyệt vẫn luôn nghĩ Lý Vân bởi bị vì xử phạt mà buồn chán, trong lòng vẫn muốn giúp đỡ.
    Lý Vân cười cười không có nói nữa.

    Sau khi tách khỏi Nhâm Hiểu Nguyệt, Lý Vân liền đi về phía khu trọ.
    - Ân. . . . . A…a…
    Vừa tiến đến cửa sắt lớn, Lý Vân liền nghe được âm thanh ân ái của đôi nam nữ. Hắn vô thức ngẩng đầu nhìn, đồng thời phán đoán chính xác, âm thanh là từ phòng 205 truyền đến. Chủ phòng này là gái đứng đường, nàng bình thường sẽ mang khách nhân đến phòng trọ làm việc, hơn nữa mỗi lần động tĩnh lại cực lớn. Trước phòng 205 là dây treo đồ đầy quần áo, màu sắc rực rỡ, quần lót, toàn đồ mới, có cái trong suốt, tràn ngập kích thích cùng mê hoặc. Lý Vân không có bị mê hoặc, chỉ nhìn qua rồi vội đi lên lầu ba.
    Đi tới phòng mình Lý Vân lấy chìa khoá ra, bỗng cửa đột nhiên tự mở. Lý Vân ý thức được gian phòng của mình có người.
    Quả nhiên, khi hắn vào phòng, hắn thấy một đôi giày Tây màu đen. Người đầu trọc nhìn qua khoảng năm mươi tuổi. Mặt mày hồng hào, da mịn thịt mềm. Đầu trọc mặc toàn đồ hiệu, quần áo là Versace, giày da là Armani. Tính quần áo trên người hắn đã khoảng vài vạn đồng.
    Lý Vân tựa hồ nhận ra đầu trọc, lạnh lùng mà nhìn vài lần, hắn tức giận nói:
    - Lão hòa thượng, ngươi làm thế nào vào được? Lúc đi, ta nhớ đã khoá của phòng. Ta hoàn toàn có lý do nói ngươi tự xông vào nhà dân.
    - A di đà phật, thiện tai thiện tai...!
    Hòa thượng đầu trọc chắp tay trước ngực, nhẩm Phật hiệu:
    Thí chủ, không nên đối với bần tăng hung ác như vậy? Bần tăng tới tìm cậu, là có chuyện quan trọng.
    Lý Vân đi vào phòng, đặt mông ngồi ở trên giường, hừ một tiếng nói:
    - Lão hòa thượng, từ khi gặp phải ngươi, ta bị ngươi hại không biết bao nhiêu lần? Không phải làm hư cửa rồi chứ?.
    - Hắc hắc...!
    Đầu trọc khẽ cười một tiếng, nghiêm mặt nói:
    - Cửa phòng là chủ nhà mở, hơn nữa, hắn trả lại cho ta một trăm đồng tiền đoán mệnh… Ngươi báo cảnh sát đi, chủ cho thuê nhà sẽ vì ta mà làm chứng, ta là bằng hữu của ngươi.
    Lý Vân một trận phiền muộn, lập tức hừ nói:
    - Ta nói Trí Hoằng lão hòa thượng, ngươi không phải luôn luôn tự xưng là chính mình là cái gì đắc đạo cao nhân sao? Vì sao ngươi toàn đi lừa gạt thế. Mỗi lần ngươi qua đây, chủ nhà lại bị lừa gạt đi một trăm đồng, mà ngươi lại không xấu hổ, không đỏ mặt?
    Đầu trọc là hòa thượng của chùa Bạch Mã, tên thật cùng pháp hiệu là Trí Hoằng. Nghe nói là đại biểu nhân dân toàn quốc, phó chủ tịch hội nghị hiệp thương chính trị. Tại thành phố, thậm chí hệ thống tôn giáo trên toàn quốc đều là tính là nhân vật có máu mặt. Bất quá với Lý Vân, hắn không coi tên hòa thượng này ra cái dạng gì.
    Bị Lý Vân trách móc, lão hòa thượng đầu trọc Trí Hoằng không hề tức giận. Trái lại nói:
    - Tiểu tử, ngươi đừng nói nhảm, ta là hòa thượng chùa Bạch Mã, là hòa thượng thật. Ta là có bản lĩnh thật sự. Như hôm nay chẳng hạn, ta chỉ điểm chủ nhà mấy công việc. Mùa này rét đậm, trời có chút khô hanh nên ta hảo tâm chỉ điểm chủ nhà tiêu trừ vài chỗ dễ có tai họa ngầm, dễ phát hỏa.
    - Hừ...!
    Lý Vân khinh thường nói:
    - Đó mà là bản lĩnh? Ngày hôm qua cục phòng cháy chữa cháy chẳng phải đã thông báo sao?
    - Đúng vậy a...!
    Trí Hoằng cười nói:
    - Cục phòng cháy chữa cháy quả nhiên đã nói, hoả hoạn, tai hoạ ngầm cũng đều đã nói. Có thể là chủ nhà thờ ơ không để ý. Hôm nay ta nhở hắn, hắn sẽ tin, sẽ phòng ngừa, như vậy tai hoạ ngầm sẽ không còn, đây chính là bản lĩnh. Một trăm này ta rất xứng đáng được nhận a…Không nói với cậu những chuyện nhỏ nhặt này, ngày hôm nay ta tới tìm cậu, thật ra là có chuyện quan trọng. Ta tới hỏi cậu, thêm nửa năm nữa là cậu tốt nghiệp, tốt nghiệp đại học xong cậu định như thế nào?
     
  2. thinhk

    thinhk Thành viên kích hoạt

    Được thích:
    199
    Tuyệt Thế Hảo Yêu
    Tác giả: Xích Tuyết

    Quyển 1
    Chương 1: Yêu là do yêu mẹ sinh ra (2)

    Nhóm dịch: Bạch Hổ
    Nguồn: Mê Truyện

    - Không thể nào?
    Lý Vân tức giận mà hừ một tiếng, lập tức trong lòng căng thẳng, hỏi:
    - Lão hòa thượng, ngươi không phải dự định để cho ta đi theo ngươi đến chùa Bạch Mã niệm kinh đấy chứ? Ta còn lâu mới chịu nhá…

    - Ngươi còn không biết điều…
    Trí Hoằng hạ giọng nói:
    - Tiểu tử ngươi là yêu, chùa Bạch Mã năm đó có Văn Thù Bồ Tát độ kiếp thành Phật, tiên khí trường tồn, chùa Bạch Mã từ đó trở nên phồn thịnh. Lại nói năm nay chùa Bạch Mã đã sớm thay đổi nội bộ, đại bộ phận đệ tử đều có văn bằng thạc sĩ, còn cậu chỉ là một sinh viên, nhìn kiểu gì ta cũng thấy chùa này không thể nhận ngươi.

    Lý Vân nghe vậy, cảm thấy phiền muộn. Đầu năm nay, sinh viên thực sự không đáng tiền mà, ngay cả làm hòa thượng cũng không được.

    Trí Hoằng cười nói:
    - Không có biện pháp, ai bảo đệ tử tục gia chùa Bạc Mã tiền lương cao, ai kêu hiện tại tìm việc làm khó khăn, ta nghe trụ trì nói, sang năm có khả năng phải gọi thêm cả tiến sĩ về chùa…

    Lý Vân thât không còn gì để nói. Kêu tiến sĩ đi Phật đường bưng trà, quét rác… Đây không phải lãng phí nhân tài thì là gì?

    - Tiểu tử, nếu ngươi không biết nói gì, ta giúp ngươi an bài việc này…
    Trí Hoằng khóe miệng mỉm cười, nói:
    - Có hứng thú làm trưởng thôn không?

    - Trưởng thôn?
    Hiện giờ chính sách quốc gia rất tốt, sinh viên sau khi tốt nghiệp là có thể đi làm trưởng thôn. Một là vì vấn đề giải quyết việc làm cho sinh viên, thứ hai cũng là đề cao tố chất quản lý. Việc này, Lý Vân đều biết rõ ràng. Chẳng qua hắn không muốn làm công việc này.

    Trí Hoằng tiếp tục nói:
    - Nếu như ngươi có hứng thú mà nói, ta có thể dùng quan hệ, đi cửa sau, giúp ngươi một chút , chờ sau khi ngươi tốt nghiệp, trực tiếp công tác.

    Lý Vân hỏi:
    - Làm trưởng thôn? Không được, quá phiền, hơn nữa ta cũng không có kinh nghiệm.

    - Ha ha, là trợ lý.
    Trí Hoằng cười nói:
    - Tiểu tử ngươi đừng nghĩ dễ như vậy, ngươi mới vừa tốt nghiệp, chỉ có thể làm trợ lý trưởng thôn mà thôi…Đến lúc đó, ta sẽ giúp ngươi thêm một chút nữa, đảm bảo việc ngươi làm là thanh nhàn nhất. Sau này ngươi làm quen với công việc, ta lại tính tiếp.

    - Được rồi.
    Lý Vân gật đầu đáp ứng, hắn nói:
    - Lão hòa thượng, việc này lão lo, ta mặc kệ..

    - Ân, ta biết…Chẳng qua, có một số việc ta phải nói sớm cho ngươi rõ ràng, muốn được việc phải tổn hao nho nhỏ. Nói trắng ra, ngươi phải chi tiền.
    Trí Hoằng thản nhiên nói ra.

    - Bao nhiêu?
    Lý Vân mấy năm nay vẫn làm ăn chăm chỉ, túi tiền cũng có chút rủng rỉnh.

    - Mười vạn...!
    Trí Hoằng ngồi thẳng người, vừa cười vừa nói:
    - Ngươi cũng biết, sinh viên vào nghề có bao nhiêu khó khăn? Công việc trưởng thôn lại khá tốt. Cho nên, ít nhất cũng phải con số này.

    - Ta không có tiền.
    Lý Vân ỉu xìu, tình hình kinh tế của hắn rủng rỉnh thật, nhưng chưa đến mức đó. Những mười vạn chạy đi đâu kiếm ra?

    - Ta biết...!
    Trí Hoằng hòa thượng tựa hồ sớm biết Lý Vân không có tiền, hắn nhếch môi mong chờ, khẽ cười một tiếng nói ra:
    - Chuẩn bị đi vẫn còn sớm, dù sao đến tháng bảy mới tốt nghiệp. Trong khoảng thời gian này, ngươi hoàn toàn có thể tranh thủ kiếm tiền. Bây giờ, ta có một mối làm ăn cho ngươi. Đối phương định giá năm vạn.

    - Bắt quỷ hay là trừ yêu?
    Trên mặt Lý Vân thể hiện ra vẻ chán ghét. Hắn không vui nói:
    - Lão hòa thượng, ta cũng đã nói với ngươi bao nhiêu lần, ta một năm chỉ làm một lần, năm nay đã làm… Hơn nữa, ngươi đừng quên , bản thân ta chính là một tên yêu quái!

    - Ngươi là Yêu không sai, nhưng ngươi không phải là Yêu quái bình thường .
    Trí Hoằng hòa thượng tận tình khuyên bảo nói:
    - Ta đã điều tra thân thế của ngươi, ngươi là một con yêu quái tốt. Kiếp này là khiếp cuối cùng ngươi phải chịu đau khổ, ta chỉ muốn ngươi có thể thành công vượt qua kiếp này , yêu khí của ngươi sẽ bị công đức tinh lọc, đến lúc đó ngươi có thể tu tiên đắc đạo…

    - Ta biết, những lời này ngươi đã nói với ta bốn năm trước.
    Lý Vân khóe miệng nhếch lên nói:
    - Ta vẫn hận ngươi. Nếu như không phải ngươi nói cho ta biết những thứ này, ta nghĩ ta hiện tại sẽ không có nhiều phiền não như vậy. Ta vẫn sẽ cho rằng mình là người bình thường?

    - Bình thường sao? Máu đã không còn là màu đỏ, cho tới bây giờ không có luyện qua khinh công tuy nhiên thân thể lại nhẹ như yến. .. Còn có, ngươi nhớ lại một chút, ngươi có bao giờ bệnh chưa? Còn có bao nhiêu bản lĩnh, năng lực biến thái…
    Trí Hoằng một hơi thở nói ra mười mấy cái dị trạng của Lý Vân. Cuối cùng chất vấn:
    - Ngươi cảm thấy ngươi như vậy rất bình thường sao?

    - Ai...!
    Lý Vân nghe vậy, yếu ớt thở dài không có nói nữa.

    Dừng một chút, hắn ngẩng đầu nhìn Trí Hoằng nói:
    - Hòa thượng, kiếm tiền là giả, ta giúp ngươi xử lý công việc mới là thật… Nói đi, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?
    Trí Hoằng chính là đại biểu nhân dân toàn quốc, phó chủ tịnh hội nghị nghiệp thương chính trị. Lấy tư cách của hắn, đừng nói là an bài Lý Vân làm trợ lý trưởng thôn, cho dù có làm một chức ở tỉnh cũng không thành vấn đề. Hắn cố ý nói là dùng tiền đi chuẩn bị, đơn giản chính là tìm mượn cớ a.

    - Ha ha...!
    Trí Hoằng xấu hổ cười cười:
    - Cùng người thông minh nói chuyện thật là phiền phức. Đối phương là tổng giám đốc Nhâm Cường của tập đoàn Minh Châu. Hắn là bằng hữu của ta. . . Gần đây ở công ty của hắn xuất hiện mấy vật thể không trong sạch. Ngươi đi công ty hắn nhìn một chút. Xong việc này, thù lao là tám vạn, ta lấy tiền hoa hồng là ba vạn, dư năm vạn là của ngươi, sự tình chỉ đơn giản như vậy.

    - Trừ ma bắt quỷ, chính là việc Phật gia các ngươi am hiểu nhất, ngươi vì sao phải để cho ta làm những thứ này? Ta thế nhưng là yêu quái a.
    Lý Vân bất mãn nói.

    - Ngươi là Yêu không sai, thế nhưng là một con Yêu tốt.
    Trí Hoằng nói:
    - Tiểu tử, ta nói thật với ngươi, ta làm như vậy thực sự là vì muốn tốt cho ngươi, vì để ngươi tích nhiều điểm công đức, sớm ngày tu thành chính quả. Còn nhớ rõ ta trước đây đã nói với ngươi gì không?Ta với ngươi khiếp trước, khiếp trước nữa, đều là bằng hữu tốt…Khiếp trước, ngươi vẫn nhớ mình là ai, vẫn biết điều gì nên, không nên. Đáng tiếc đến kiếp này, ngươi lại mất trí nhớ. Ta phỏng đoán hẳn là tại thời điểm luân hồi xuất hiện một vài vấn đề. Nói thật, nếu như không phải ta đánh thức ngươi, có thể ngươi thật không biết mình là Yêu, dù sao ngươi cũng đang mất trí nhớ. Ngươi nói đúng, Phật gia cùng Yêu vốn chính là khắc tinh. Thế nhưng ta biết ngươi là yêu quái tốt, đừng nói là Yêu, lấy tiêu chuẩn so sánh, hơn mấy kiếp của ngươi đều coi như là người tốt. Cho nên ta không đành lòng nhìn ngươi thất bại trong gang tấc. Ông trời có lòng từ bi, cho ta được giúp ngươi tích lũy công đức…
    Trí Hoằng nói những lời này, ngữ khí cùng biểu tình đều rất chân thành.

    Lý Vân không nói gì, một lúc lâu, hắn mới lên tiếng:
    - Lão hòa thượng, ta không biết ngươi nói là thật hay giả, bởi vì ta thật sự không nhớ rõ việc gì, trừ việc ở kiếp này.

    - Cho nên, ta mới dùng hết sức lực để giúp ngươi.
    Trí Hoằng nói:
    - Khi ngươi ở cô nhi viện, ta cũng đã chú ý tới ngươi. Tuy vây yêu lực của ngươi sau khi trưởng thành mới có thể thức tỉnh, cho nên trước đó ta không hề nhận ra.
    Đây là số điện thoại của Nhâm Cường…Nếu làm tốt, ngươi sẽ tu thành chính quả.

    - Ah!
    Lý Vân nhàn nhạt gật đầu. Lập tức lại hỏi:
    - Ngươi đã chú ý tới ta sớm như vậy, thế ngươi biết thân thế của ta không?

    - Không biết...!
    Lão hòa thượng ngữ khí rất kiên quyết.

    - Kỳ thực cũng biết một chút, người do người sinh ra, ngươi cũng vậy, tất nhiên là do Yêu mẹ sinh ra…
    Lão hòa thượng cười bổ sung một câu.

    Bà mẹ nó, lão tử khinh bỉ ngươi. Lời kia La Gia Anh đã nói qua, giờ ngươi đem ra gặm lại không xấu hổ à.
     
    lonnerkiller and zen_1996 like this.
  3. thinhk

    thinhk Thành viên kích hoạt

    Được thích:
    199
    Tuyệt Thế Hảo Yêu
    Tác giả: Xích Tuyết

    Quyển 1
    Chương 2: Là người hay yêu, hay là gay?

    Nhóm dịch: Bạch Hổ
    Nguồn: Mê Truyện

    - Hòa thượng, ta có thể đưa ra ý kiến không?
    Dừng một chút, Lý Vân nhìn người thân mặc Versace đang tràn trề vui vẻ kia. Không thể nghi ngờ, chỗ quần áo kia chính là tiền thù lao bóc lột từ phi vụ lần trước. Lão hòa thượng này so với nhà tư sản còn muốn xảo quyệt hơn.

    - Nói đi.
    Lý Vân đã đáp ứng ủy thác, hắn đương nhiên vui vẻ ra mặt.

    - Ngươi có thể trông giống hòa thượng một chút được không?
    Lý Vân thầm nói:
    - Ngươi nhìn lại mình đi, áo quần hết Versace lại Armani. Trừ cái đầu trọc ra, ngươi không có một điểm nào giống hòa thượng cả?

    - Ha ha...!
    Đối mặt với sự châm chọc của Lý Vân, Trí Hoằng cười:
    - Ngươi là một tên Yêu trẻ tuổi, sao lại thiếu kiến thức như thế, bây giờ đã là niên đại nào rồi, xã hội tiến bộ, nhân loại cũng tiến bộ, làm hòa thượng cũng phải tiến bộ theo. Ai nói hòa thượng thì nhất định phải mặc áo bào ở chùa, ngươi chưa từng nghe tiền bối Phật gia nói qua sao, rượu thịt chỉ là phù du, Phật tại trong lòng là được… Lão hòa thượng ta hôm nay cũng ở cảnh giới như vậy, đừng xem ta ăn mặc gọn gàng như vậy, kỳ thực trong nội tâm của ta nhẹ như nước, bình tĩnh vô vi. Đúng, thiếu chút nữa quên một việc. Sắp tới tiểu tử ngươi cũng nên cẩn thận, theo sự quan sát của chùa Bạch Mã chúng ta mấy ngày nay, thế gian tựa hồ gió đã bắt đầu dậy sóng. Ngày thiên hạ thái bình cũng sắp chấm dứt a.

    Lý Vân nghe vậy, vội vàng hỏi:
    - Rốt cuộc là có chuyện gì?

    - Cụ thể chuyện gì xảy ra, ta cũng không rõ lắm. Bất quá theo tình huống bây giờ xem ra… Hẳn là một ít Viễn Cổ huyết mạch đã thức tỉnh.
    Sắc mặt Trí Hoằng bình tĩnh, ngữ khí có chút ngưng trọng:
    - Huyết mạch Tiên Ma ở lại ở nhân gian có thể đã bị cái gì đó kích thích, đã bắt đầu thức tỉnh.

    - Vẫn còn có yêu quái sao?
    Lý Vân không quan tâm Tiên Ma, hắn chỉ quan tâm tới đồng loại. Bốn năm nay hắn rất cô độc, tuy rằng biểu hiện của hắn cùng bạn học rất hòa hợp, nhưng trong nội tâm của hắn lại rất cô độc. Bởi vì hắn không có đồng loại.

    Trí Hoằng tức giận nói:
    - Ngươi sao cứ khẩn cấp muốn gặp đồng loại của mình vậy? Tiểu tử, ta nói rồi, ngươi nên vì tiền đồ sáng lạn của bản thân đi, tập làm người tốt, làm người lương thiện, tích lũy công đức, tẩy đi ác nghiệt cùng yêu khí. Chỉ cần ngươi bình an vượt qua kiếp này, thì công đức sẽ viên mãn. Đừng có đem mình biến trở lại thành yêu quái nữa.

    - Người, Yêu? Hay là Gay ( vừa yêu vừa người)?
    Lý Vân nói thầm vài câu, mình rốt cuộc thuộc về loại nào.


    - Yêu quái nghe không hay. Chẳng qua nếu ngươi không ngại, gọi ngươi là Gay cũng được.
    Trí Hoằng cười nói.

    - Ngươi mới là gay, cả nhà ngươi đều là gay…
    Lý Vân điên lên nói bậy lung tung. Bất quá hắn cũng rõ ràng, lão hòa thượng sớm đã không còn người nhà.

    - Người trẻ tuổi, không nên kích động…
    Trí Hoằng cũng không có bởi vì Lý Vân nhục mạ mà tức giận. Ngược lại, hắn khẽ cười một tiếng, nói:
    - Nhớ kỹ lời ta nói, không nên tự cho mình là Yêu. Cũng không được thông đồng cùng lũ yêu vật Huyết mạch làm bậy, ngươi cùng bọn họ bất đồng… Chín kiếp sống làm người, kỳ thực ngươi đã có nhân tính. Hơn nữa, trong cơ thể ngươi yêu tính tàn bạo đã tiêu tan đi rất nhiều.





    Đêm khuya, Lý Vân đứng trước cửa sổ nhưng nhìn không thấy ánh trăng. Bởi vì lúc này, bầu trời đã tràn ngập hoa tuyết. Buổi tối như vậy vốn nên im ắng. Thế nhưng trong sân lúc này lại không ngừng truyền ra tiếng cười lớn, thanh âm cãi nhau, thậm chí còn có âm thanh nam nữ hoan ái. Phòng cho thuê luôn luôn như vậy, sẽ không bao giờ có thời điểm yên tĩnh, bất kể là ban ngày hay ban đêm.

    Từ từ nhắm hai mắt, Lý Vân ngẩng cao đầu nhìn ngắm bầu trời vô tận.

    Chẳng bao lâu, hắn lại hoang mang về thân thế của mình, cho tới bây giờ hắn đều tận lực dung nhập với xã hội này, cũng biết mình không giống với mọi người. Thời điểm lão hòa thượng tìm được hắn rồi nói với hắn hắn là yêu quái, hắn một chút cũng không cảm thấy kỳ quái.

    Trên thực tế, tại sâu trong nội tâm, hắn sớm đã đem bản thân trở thành yêu quái.

    Ngày hôm nay, Trí Hoằng lại năm lần bảy lượt nhấn mạnh muốn đem mình làm người.

    - Là người hay Yêu, hay là gay?
    Lý Vân cảm giác đầu mình có chút hỗn loạn. Muốn nhớ gì đó nhưng lại mơ hồ…

    Một đêm này, Lý Vân mất ngủ, trằn trọc, mãi cho đến trời sáng cũng không có ngủ.





    Trên trời rơi xuống một ít hoa tuyết, Lý Vân ngồi trên một chiếc xe đạp hướng trường học đi tới. Từ nhà hắn đến trường có một con đường toàn bùn, trên bánh xe mang theo rất nhiều bùn, hắn lại phóng nhanh, bùn bắn ra suýt nữa trúng người đi đường.

    Nói là suýt, kỳ thực cũng bắn trúng không ít.

    Đối với việc này, Lý Vân cũng không có chút áy náy nào.

    Lão tử là yêu quái, không ăn ngươi là may cho ngươi, bắn tung tóe tí bùn thì tính cái gì?

    Không biết tại sao, tâm tư của hắn luôn luôn cùng lão hòa thượng đối nghịch, lão hòa thượng nói hắn là người, nhưng trong lòng của hắn thì lại cảm giác mình là Yêu.

    Lý Vân tối qua một đêm không ngủ, tuy rằng không tìm ra nguyên do, nhưng vẫn ngộ ra chút đạo lý. Mặc dù xã hội bây giờ đã văn minh, quan niệm cường giả vi tôn đã không còn là điều tất yếu. Nếu tất cả đều là yêu quái, sao phải sống khúm núm như thế này. Hồi tưởng chuyện xưa, Lý Vân có chút cảm khái, sống vào thời đại trước kia thì đâu phải chịu uất ức chứ.





    Cuộc sống trong trường học luôn vòng đi vòng lại, ngoài học chính là đi học. Lý Vân cảm thấy rất không thú vị, rất buồn chán. Cũng may ngoài học còn có thể ngủ, không hiểu tại sao hắn lại rất thích ngủ…

    Khi đi học, Lý Vân cảm thấy có cặp mắt đang ngó chừng hắn. Cái loại cảm giác này thật thoải mái. Kỳ thực, không cần quay đầu lại hắn cũng có thể biết chủ nhân của cặp mắt kia là Nhâm Hiểu Nguyệt.

    Sau khi tan học, Nhâm Hiểu Nguyệt đem bài tập để trên bàn của Lý Vân, quyệt miệng thở phì phì nói:
    - Lý Vân, sau này khi đi học, cậu có thể đừng ngủ được không, cậu như vậy thì làm sao thi lên đại học được?

    - Có thể…
    Lý Vân nói rất nghiêm túc. Thi vào trường Đại học đối với hắn không là gì. Dùng trí tuệ của hắn, tất cả đều đã nằm trong lòng bàn tay. Cho dù có là thi Đại học hắn cũng dễ dàng vượt qua, một điểm cũng không lãng phí.

    - Cậu…
    Nhâm Hiểu Nguyệt vốn định nói gì đó, nhưng khi nhìn thấy bộ dạng không để ý của Lý Vân, lập tức im lặng.

    Lý Vân hết ngẩng đầu nhìn trời, rồi lại cúi đầu xuống đất, cười cười nói:
    - Lớp trưởng, lát nữa ta còn có chuyện, cậu nếu như không có gì chuyện trọng yếu, ta xin phép đi trước đây.

    - Đợi một chút, không được đi.
    Mắt thấy Lý Vân sắp rời đi, Nhâm Hiểu Nguyệt tiến lên ngăn cản nói:
    - Trước đừng đi, kỳ thực tớ qua đây là có chuyện muốn thương lượng với cậu… Trước tiên tớ hỏi cậu, cậu tin có ma quỷ không?

    - Đương nhiên…không tin.
    Lý Vân trong lòng âm thầm suy nghĩ, nha đầu kia không phải biết thứ gì đó chứ? Nghĩ đến đây, hắn có chút cấp bách nói:
    - Lớp trưởng, cậu rốt cuộc muốn nói cái gì, ta thật sự bận rất nhiều việc, một phút cũng đều không thiếu việc, cậu có việc gì cứ nói thẳng đi.
    Nói thật, Lý Vân xác thực không tin ma quỷ. Bất quá quỷ thần thật sự tồn tại. Nếu không hắn tại sao lại là yêu quái?

    Đương nhiên, những lời này cũng không thể nói cho lớp trưởng Nhâm Hiểu Nguyệt biết. Nói qua loa thì người ta không tin. Nói kĩ quá, chính mình dễ bị lộ. Có lẽ giả ngu là cách tốt nhất.

    - Trong nhà của tớ gần đây có ma quỷ, cha tớ sai người tìm một thần côn, để diệt trừ ma quỷ. Tớ hi vọng cậu có thể cùng tớ vạch trần quỷ kế của tên thần côn kia, để cho cha của tớ hiểu, thế giới này không có ma quỷ.
    Nhâm Hiểu Nguyệt thở phì phì nói:
    - Cha của tớ cũng không biết đã xảy ra chuyện gì? Càng ngày càng khác lạ, bây giờ lại còn tin có ma quỷ nữa.

    Nghe Nhâm Hiểu Nguyệt nói, Lý Vân vô ý thức nhớ tới ủy thác của lão hòa thượng Trí Hoằng. Ngẩng đầu, hắn thấp giọng hỏi:
    - Lớp trưởng, nhà cậu mở công ty đúng không? Cha của cậu không phải là tổng giám đốc Nhâm Cường của Minh Châu tập đoàn chứ?

    - Đúng vậy a, cậu làm sao biết?
    Nhâm Hiểu Nguyệt âm thầm kinh hãi, chính mình thiệt thòi vẫn nhận định Lý Vân là người tốt. Xem ra, tiểu tử này cũng không đơn giản. Cho tới bây giờ, nàng ở trường học đều cố gắng giấu đi tình hình gia cảnh nhà mình, trừ tỷ muội tốt nhất ở bên ngoài, người nào cũng không biết, thế nhưng không ngờ Lý Vân lại biết. Có thể thấy được hắn nhất định đã bỏ ra công sức để thăm dò.

    Nhân sinh nơi nào không gặp lại. Lý Vân cảm thấy nơi này vẫn có chút nhỏ bé, nếu không vấn đề này sao lại có thể khéo như vậy? Đối tượng mình kiếm tiền thêm lúc ngoài giờ vậy mà lại là cha của Nhâm Hiểu Nguyệt.

    - Lớp trưởng, kỳ thực ma quỷ cũng do lòng người mà thôi, nếu tin nó thì nó có thật, không tin thì không có thật, cha cậu nếu đã tin tưởng, cậu hà tất phải đi quấy rối…Xin lỗi, tớ thật sự đang có việc, đi trước đây.
    Lý Vân vô pháp giải thích chính mình là thần côn kia. Ba mươi sáu kế, chạy là thượng sách.

    -Quái nhân...!
    Nhâm Hiểu Nguyệt nhìn bóng lưng của Lý Vân đánh giá. Nhâm Hiểu Nguyệt tìm Lý Vân giúp mình, kỳ thực chính là muốn phân tán lực chú ý của hắn, để hắn đừng suy nghĩ tiếp sự tình xử phạt.

    Người phụ nữ đã quyết định làm việc gì, sẽ không bao giờ buông tha.
     
    Chỉnh sửa cuối: 13/11/14
    zen_1996 and dawnle like this.
  4. thinhk

    thinhk Thành viên kích hoạt

    Được thích:
    199
    Tuyệt Thế Hảo Yêu
    Tác giả: Xích Tuyết

    Quyển 1
    Chương 3: Viễn Cổ huyết mạch

    Nhóm dịch: Bạch Hổ
    Nguồn: Mê Truyện

    Mây đen đầy trời, gió Tây Bắc lạnh thấu xương. Từng bông hoa tuyết lả tả rơi như những chiếc lông ngỗng bị gió thổi cuộn lên như những bông hoa từ trên trời rơi xuống. Cây cối ven đường, nhà cửa, phòng ốc…..chỉ toàn một màu trắng xóa.

    Nhìn trên đường dòng người đi lại vội vã, Lý Vân nghĩ rằng chắc chắn họ không giống như mình, trong lòng chứa đầy phiền não.

    Trong lúc Lý Vân đang nghĩ vẩn vơ, một chiếc BMW lướt nhanh qua bên cạnh hắn, rồi dừng lại cách hắn chừng 3 mét. Cửa xe chậm rãi mở ra, một người đàn ông trung niên từ hàng ghế phía sau bước ra, ông ta đi đến trước mặt Lý Vân, hỏi hắn với một giọng điệu vô cùng khách khí:
    - Cậu là bạn học Lý Vân phải không? Ta là Nhâm Cường, ta được Trí Hoằng đại sư qua đây.

    Lý Vân dừng bước, nhìn Nhâm Cường, rồi quay qua nhìn chiếc BMW. Ánh mắt hắn cuối cùng dừng lại trên người Nhâm Cường. Có thể thấy rằng hắn và Nhâm Hiểu Nguyệt chả giống nhau chút nào cả. Tên Nhâm Cường trước mắt này mang một bộ mặt hèn mọn, so với Nhâm Hiểu Nguyệt trên người mang khí chất cao quý và trang nhã hoàn toàn bất đồng.

    Lý Vân trả lời bằng giọng điệu nhàn nhàn:
    - Ngài tìm tôi có chuyện gì không?
    Theo như ý tứ thường ngày của Trí Hoàng thì hẳn là nên cho Nhâm Cường số điện thoại của hắn để hai người nói chuyện trước mới đúng.

    Không biết tại sao, trên mặt Nhâm Cường thậm chí mang theo vài phần cung kính:
    - Lý Vân, cậu lên xe trước được không? Có chuyện gì chúng ta vào trong xe rồi nói cũng được mà.

    Nhìn chiếc BMW màu đen đang đậu ở kia, trong lòng Lý Vân thoáng có chút do dự. Bất quá hắn cuối cùng cũng đi tới. Đây cũng là lần đầu tiên hắn được ngồi trên một chiếc xe sang trọng như vậy. Cảm giác rất thoải mái, rất đẳng cấp.

    Xe bắt đầu khởi động, Nhâm Cường cẩn thận hỏi:
    - Chuyện của ta chắc Trí Hoằng đại sư đều kể cho cậu nghe rồi chứ? Cậu định khi nào thì giúp ta đây…

    - Cuối tuần đi….Bình thường tôi không có thời gian…Đến lúc đó tôi sẽ đến công ty của ông. Đến đầu đường kia thì dừng lại đi…
    Lý Vân nói.

    Nhâm Cường hơi sững sờ một chút, nhưng cuối cùng vẫn gật đầu.





    Gió, càng ngày càng lớn.

    Tuyết, càng ngày càng lớn.

    Lý Vân đạp lên những bông tuyết mà về phòng trọ của mình, cũng y như lần trước, khi mở cửa phòng ra, Trí Hoằng đại sư vẫn mặc một bộ quần áo hàng hiệu ngồi trên chiếc ghế salon bằng da mà Lý Vân vừa mua ngày trước

    - Ông đến đây làm gì?
    Lý Vân mặt có chút âm trầm, gần đây lão hòa thượng này luôn làm phiền hắn, làm tâm trạng hắn chả khi nào vui lên được.

    - Ta không thể tới đây hả, trên người có thuốc lá không?
    Trí Hoằng cười cười:
    - Ta kiếm khắp phòng ngươi rồi chẳng thấy một điếu thuốc nào cả…

    - Không có thuốc…
    Lý Vân thở phì phò, đặt mông ngồi xuống mép giường, giọng điệu chẳng mang tý thiện cảm nào nói:
    - Hòa thượng, ngươi có thể đừng giống như bọn trộm phá cửa mà vào nhà ta nữa không...

    Trí Hoằng nghiêm túc mà nói:
    - Là bà chủ cho thuê nhà mở rộng cửa cho ta vào đấy chứ…

    Dừng một chút, Trí Hoằng bỗng dưng nghiêm túc nói:
    - Chuyện nhỏ nhặt này ngươi cũng không nên để ý quá, hôm nay ta tới tìm ngươi, là có một chuyện trọng yếu muốn nói với ngươi. Hiện tại ta có thể khẳng định hầu như các Viễn Cổ huyết mạch đều thức tỉnh rồi. Thế đạo sẽ không yên ổn nữa, ngươi nên cẩn thận một chút, không nên tiếp xúc với Yêu tộc… Ngươi cùng bọn họ không giống nhau, chỉ cần bình an cả đời này thì coi như là ngươi có thành tựu rồi…Ngươi có thể công đức viên mãn.

    Lý Vân trừng to mắt nói:
    - Cảm ơn ngươi đã nhắc nhở, bất quá ta rất muốn biết, cuối cùng là xảy ra chuyện gì?

    Trí Hoằng đứng dậy, đưa chén trà lên miệng uống một ngụm, lập tức nói:
    - Trước đây ta không nói cho ngươi, bởi vì ta nghĩ ngươi không nhất thiết phải biết chuyện này. Bất quá xem tình hình hiện tại, ta phải giải thích cho ngươi hiểu, nếu không ngươi có thể bị cuốn vào những chuyện phiền phức bên trong mà không dứt ra được…

    - Nói đi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Vì sao xã hội loài người như bây giờ lại xuất hiện Yêu tộc cùng huyết mạch Thần tộc.
    Lý Vân hỏi

    - Nói ra thì rất dài dòng, nhưng nguyên nhân chủ yếu là do đại chiến một vạn năm trước giữa Thần Ma hai bên đông tây…
    Trí Hoằng hòa thượng hé miệng chậm rãi nói tiếp:
    - Một vạn năm trước, bởi vì tín ngưỡng cùng quan niệm bất đồng, phương đông Tiên Yêu liên quân cùng phương tây Thần Ma đại quân bắt đầu đại chiến. Trận đại chiến kia có người nói rằng duy trì liên tục trong mười năm. . . . . Chiến sự hầu như lan đến toàn tam giới. Kết quả là đôi bên lưỡng bại câu thương, bất kể là Đông phương tiên giới, yêu giới, hay là Tây phương thần giới, Ma giới đều nguyên khí đại thương. Sau khi đại chiến kết thúc, tam giới khắp nơi đều là cảnh hoang tàn. Chẳng biết tại sao khi đánh nhau một hồi, bất kể là phương đông Tiên Yêu liên quân hay là phương tây Thần Ma đại quân cũng đã chán ghét đại chiến. Bọn họ quyết định đình chiến, sau đó nghỉ ngơi lấy lại sức. Có thể vừa lúc đó, phương tây Thần Ma đại quân phát hiện thần lực của bọn họ đang mất đi, cùng lúc đó, phương đông Tiên Yêu liên quân cũng phát hiện thiên địa linh khí đột nhiên tiêu thất, tiên đạo bị ngăn trở, linh khí khô kiệt, tiên nhân càng ngày càng yếu. . .

    - Liên tiếp có chuyện xảy ra, các cao thủ phương tây Thần Ma liên tục suy yếu rồi ngã xuống, phương đông Tiên Yêu cũng không tốt hơn bao nhiêu tiên nhân càng ngày càng yếu, chết đi vô số. Thế cục càng ngày càng nghiêm trọng, cuối cùng tất cả cường giả tam giới tụ tập lại một chỗ, bọn họ thương nghị, nghĩ rằng không thể ngồi chờ chết như thế được, phải ngăn cản thần lực tiêu thất, phải tìm hiểu rõ ràng nguyên nhân thiên địa linh khí tiêu thất. . .

    Lý Vân hỏi xen vào:
    - Cuối cùng có biết không?

    - Không có!
    Trí Hoằng tiếp tục câu chuyện nói:
    - Tất cả đều thật kỳ lạ, mà ngay cả những đại cao thủ cũng không rõ chuyện gì xảy ra. Trên thực tế, ở vào hoàn cảnh đó, cũng không có năng lực và thời gian để tìm hiểu rõ ràng. Cuối cùng, bọn họ cũng dừng việc tìm hiểu này lại. Trong thời gian ngắn nhất nghĩ ra biện pháp giữ lại một phần năng lượng, đó chính là nhờ vào nhân loại…

    Nói đến đây, Trí Hoằng hắng giọng, nói:
    - Nhân loại được tôn vinh là vạn vật chi linh, đây cũng là có đạo lý. Nguyên nhân vì nhân loại có thể dung nạp năng lượng của cả tam giới. Một ít người có đại thần thông dùng chút tàn lực đem nguyên thần hóa thành năng lượng trốn vào trong thân thể nhân loại, để được sống lại. Vốn là, bọn họ dự tính không đến nghìn năm, sẽ có thể sống lại. Nhưng thực tế, kế hoạch Thần Ma Tiên Yêu sống lại cũng không có thuận lợi vậy. Trong tam giới linh khí khô kiệt, ngay cả khi nhân loại là vạn vật chi linh nhân loại cũng không thể vì Thần Ma Tiên Yêu cung cấp đủ năng lượng.

    - Đợi một chút…
    Lý Vân hỏi ra chỗ mà mình đang phân vân:
    - Vì sao trước đó bọn họ đoán chừng là ngàn năm thời gian là có thể sống lại, nhân loại không có sống lâu được như vậy mà?

    - Hỏi rất hay…!
    Trí Hoằng đại sư nói:
    - Trên thực tế, trước khi trận đại chiến kia diễn ra, tuổi thọ của nhân loại quả thật là có thể lên đến cả ngàn năm…

    - Nói bậy…!
    Lý Vân nghiêng đầu nói:
    - Trong lịch sử không có nói như vậy.

    - Ha ha…!
    Trí Hoằng nhất thời cười to:
    - Trong lịch sử cũng đâu có nói trên thế giới này có yêu quái...Trên thực tế ngươi thật chính là một tên yêu quái. Hơn nữa còn là một tên yêu quái tốt bụng…

    - Nói đi…
    Lý Vân truy hỏi:
    - Hơn ba năm ngươi đối với thân phận của ta luôn lảng tránh, ta hoài nghi ngươi biết thân phận của ta…Ta rốt cuộc là yêu quái gì hả.

    - Không biết...!
    Trí Hoằng đại sư chăm chú nói:
    - Ta xác thực không biết thân phận của ngươi. Lạc đề, chúng ta vẫn là nên tiếp tục nói chuyện đứng đắn đi. . . Lúc đó kịch liệt tại nhân loại trong cơ thể khắp bầu trời Thần Ma Tiên Yêu, phát hiện mình vô pháp tại nhân loại đại nạn trước sống lại. Tại dưới tình huống như vậy, bọn họ không thể làm gì khác hơn là đánh tan nguyên thần ẩn nấp trong cơ thể nhân loại. Đồng thời mạnh mẽ khu sử những người kia tiến hành giao hợp sinh sôi nẩy nở… Đi qua huyết mạch truyền thừa, này Thần Ma Tiên Yêu nguyên thần thì sống nhờ tại trên người những người mới này, đồng thời dùng hành động truyền thừa này, chờ đợi chính mình thu đủ năng lượng để được sống lại. . .

    - Đây cũng là sự tồn tại của Viễn Cổ huyết mạch…
    Trí Hoằng đại sư nói tiếp:
    - Sau này, bởi vì trong thiên địa linh khí khô kiệt, nhân loại ở lại hoàn cảnh chuyển biến xấu, dẫn đến thọ mệnh bình quân của bọn họ càng lúc càng ngắn. Cho nên việc ngày Thần Ma Tiên Yêu thức tỉnh cũng không hẹn định…cũng không nghĩ rằng cách một vạn năm, Viễn Cổ huyết mạch bắt đầu thức tỉnh.

    - Mấy thứ này làm sao mà ngươi biết được?
    Lý Vân tò mò hỏi

    - Không giấu ngươi…ta chính là đệ tử của Phật Tông.
    Trí Hoằng đại sư trầm giọng nói:
    - Nếu đã nói rồi, ta cũng sẽ không giấu diếm ngươi nữa. Năm đó trong tam giới cao thủ, duy chỉ có Phật giới cao thủ không có đánh chủ ý lên nhân loại. Bởi vì sau khi đem nguyên thần trốn vào thân thể nhân loại, đối với bản thân nhân loại thương tổn rất lớn. Nguyên thần này như là ký sinh trùng chậm rãi ăn mòn năng lượng trong cơ thể nhân loại. Mà lúc thức tỉnh, bọn họ sẽ trực tiếp tiêu diệt linh hồn nhân loại, chiếm thân thể của bọn họ. Phật giới cao thủ cho rằng hành động này quá mức tàn nhẫn cho nên không có lưu lại Viễn Cổ Phật tộc huyết mạch. Bọn họ lựa chọn đối với nhân loại vô hại truyền giáo. Cuối cùng, cao thủ Phật giới chúng ta đều biến mất, nhưng Phật giáo vẫn tại xã hội loài người lưu truyền tới nay, đồng thời chiếm vị trí độc tôn. Cho nên, đã qua vạn năm, Phật tộc chúng ta sẽ ghi lại những chuyện gì xảy ra. . . Song song, chúng ta cũng đang đợi Viễn Cổ huyết mạch thức tỉnh.
     
    zen_1996 and dawnle like this.
  5. thinhk

    thinhk Thành viên kích hoạt

    Được thích:
    199
    Tuyệt Thế Hảo Yêu
    Tác giả: Xích Tuyết

    Quyển 1
    Chương 4: Ngươi không phải chiến đấu một mình

    Nhóm dịch: Bạch Hổ
    Nguồn: Mê Truyện



    - Các ngươi định làm như thế nào?
    Quen biết Trí Hoằng đại sư lâu như vậy, Lý Vân cũng là lần đầu tiên nghe hắn nói nhiều lời như thế. Tuy rằng nghe những chuyện không thể tưởng tượng nổi, thậm chí có chút đầm rồng hang hổ. Bất quá, hắn nhận rõ chính mình là yêu tộc, những lời này với hắn mà nói cũng không phải là chỉ là thần thoại.

    - Chúng ta không hy vọng chuyện bi ai của một vạn trước lại tái diễn lần thứ hai.
    Trí Hoằng đại sư thu hồi khuôn mặt tươi cười, nghiêm túc nói.

    - Các ngươi? Ngươi chiến đấu một mình hả?
    Lý Vân hỏi.

    Trí Hoằng đại sư không có trả lời Lý Vân. Hắn ngẩng đầu lên nhìn Lý Vân nói:
    - Trải qua một vạn năm truyền thừa, bất kể là Thần Ma hay là Tiên Yêu, lực lượng của bọn họ cũng đã không thể so trước đây. Chúng ta hoàn toàn có năng lực ước thúc bọn họ.

    - Ta đây nên làm như thế nào?
    Lý Vân trong giọng nói tựa hồ có chút hưng phấn. Ngẫm lại mình là. . . Yêu, cuộc sống cô độc lâu như vậy, bây giờ nghe nói có đồng loại, trong lòng của hắn sao có thể không vui, không hưng phấn chứ.

    Lão hòa thượng tự nhiên có thể nghe ra Lý Vân trong giọng nói có chút hưng phấn, hắn nghiêm túc nói :
    - Ngươi là một tên yêu tốt, một con yêu có tiền đồ, ta biết ngươi rất muốn nhìn thấy đồng loại, thế nhưng ngươi phải hiểu, bọn họ không giống với ngươi. Ngươi tu 9 kiếp làm thiện công đức giờ đã sắp hoàn thành, chỉ cần ngươi kiên trì một chút, tiền đồ sau này là không có giới hạn.





    Lão hòa thượng đã đi, nhưng tâm Lý Vân vẫn không có yên tĩnh. Thật vất vả mới biết tin tức của đồng loại, lão hòa thượng lại bảo mình không nên đi gặp bọn họ. Đây không phải khi dễ người khác…Yêu sao?

    Nói thật, đối với lời nói của lão hòa thượng, Lý Vân vẫn là bán tín bán nghi. Nhất là 10 kiếp thiện nhân tu hành.. Hắn cảm thấy yêu quái mà có lòng tốt như vậy sao?

    Nghi ngờ yêu quái, thì chính là nghi ngờ bản thân mình.

    Cho nên trong lòng Lý Vân rất loạn.

    Thời gian nhoáng cái lại qua vài ngày, Lý Vân vẫn mong mình có thể gặp được đồng loại, có thể không như mong muốn, hắn ngay cả yêu nhân còn không gặp được, chớ nói chi là yêu quái thật.

    Dựa theo ước định, Lý Vân đêm nay hẳn phải đến
    Minh Châu tập đoàn của Nhâm Cường, đem năm vạn kia nhanh lấy trở về.

    Đối với một tên quỷ đói như hắn mà nói, việc quan trọng nhất chính là phải kiếm tiền. Về phần lão hòa thượng nói cái gì công đức, hắn cho tới bây giờ đều không để ý. Hắn chưa thấy qua tiên nhân, bất quá nhưng nhớ rất kỹ một câu nói, chỉ nguyện làm uyên ương, không nguyện làm tiên, bởi vậy có thể thấy được, làm thần tiên cũng không có cái gì hay.

    Cho nên, đối với chuyện tu thành chính quả, đứng trong hàng tiên nhân, trong lòng của hắn không có nhiều chờ mong lắm.

    Những bóng đèn rực rỡ được bật lên, chỗ sân trước cho thuê trước sau như một vẫn ồn ào náo nhiệt. Xào rau, giặt quần áo, nói chuyện phiếm, cãi nhau, nếu như tỉ mỉ đi mà nghe, vẫn có thể nghe được cả tiếng nam nữ hoan ái. Cái sân này rất nhỏ, chỉ để ý muốn nghe, một ngày hai mươi bốn tiếng đồng hồ chắc chắn sẽ có chuyện hay để nghe.

    Lý Vân đối với mấy chuyện này hứng thú không lớn, sở dĩ ở chỗ này, là vì cách trường học không xa, hơn nữa hắn cảm giác, những người ở đây sống rất chân thực. Bọn họ hầu như đều là những người thuộc tầng dưới chót của xã hội, hơn nữa trong hoàn cảnh này, bọn họ luôn luôn thể hiện bộ dạng chân thật nhất của mình.

    So với những người quần áo sang trọng, nhưng mặt người dạ thú, thì hắn thích ở cùng một chỗ với những người này hơn

    Sau khi trả lời điện thoại, Lý Vân cùng Nhâm Cường hẹn thời gian một tiếng, nửa giờ sau hắn đã đến Minh Châu tập đoàn. Nhâm Cường vốn có ý định muốn đích thân qua đây tiếp Lý Vân, lại bị Lý Vân cự tuyệt. Bên cạnh đó Lý Vân biết mình ở cũng không lâu, nên cũng không cần hắn xuống nghênh tiếp.

    Đối nhân xử thế, vẫn là nên hạ thấp mình xuống một chút.

    Ra khởi cửa, tại lầu hai một người con gái mặc váy ngủ đánh cho Lý Vân một cái mị nhãn. Lý Vân toàn thân không khỏi nổi da gà, nữ nhân kia làm nghề này hơn hai năm rồi, mỗi ngày sinh ý không tệ, tựa hồ cũng không biết mệt mỏi là gì, làm cả ngày. Nàng đã không chỉ một lần biểu thị muốn phục vụ miễn phí Lý Vân, bởi vì nàng nghĩ cùng một sinh viên làm chuyện này cùng dân công có cái gì bất đồng. Thế nhưng Lý Vân đối với nàng hầu như không có chút thú vị nào.

    Lý Vân tuy rằng tướng mạo xấu xí, vóc người thậm chí có một chút béo, thế cho nên tại đại học đến bạn gái cũng không có. Nhưng hắn dầu gì cũng là yêu tộc, hơn nữa còn sắp thành tiên yêu. Hắn không có khả năng đọa lạc đến cùng một cô gái đứng đường làm trò này.

    Cho dù là miễn phí. . .(ta là ta làm ngay :v)

    Trên đường, Lý Vân bắt một chiếc taxi, nói cho tài xế đến Minh Châu tập đoàn. Bình thường Lý Vân cũng không đi taxi, thường đi bộ xem như vận động. Dù sao cũng là yêu tộc mà (khoe thân thế vl). Bất quá ngày hôm nay có chút đặc thù phải có thái độ làm việc chuyên nghiệp một chút chứ.

    Minh Châu tập đoàn là một công ty thị trường, cho nên tại tỉnh thành lớn như này, đứng hàng số một. Tập đoàn nằm trong một phố thương nghiệp của tỉnh, nên trên đường có chút kẹt xe, tài xế chạy gần 40' mới tới.

    Vừa xuống xe, Lý Vân vốn định bảo tài xế đi đòi tiền của Minh Châu tập đoàn, bất quá ngẫm lại hay là thôi, hai mươi lăm đồng hắn vẫn có thể trả được.

    Nghĩ lại nếu Nhâm Cường không trả. Tội gì đi làm khó người ta như vậy. Đầu năm nay ra đường kiếm miếng cơm, thật sự là không dễ.

    Nhìn bản chỉ dẫn trước mặt, Lý Vân rất nhanh tìm được phòng làm việc của Nhâm Cường.

    Phòng làm việc của Nhâm Cường khác xa so với tưởng tượng của hắn, chỉnh thể phong cách cũng không xa hoa cũng không xa xỉ, ngược lại có vẻ rất bình thường. Phóng mắt nhìn đi, thiết bị lắp đặt trong phòng làm việc dường như không tương xứng với giá trị con người hắn, bất quá tỉ mỉ nhìn lại, kỳ thực không phải, thiết bị lắp đặt như vậy đã nói lên hắn là một người biết thưởng thức.

    Nhâm Cường xem ra là một người thiết thực đây.

    - Mời ngồi...!
    Nhâm Cường đứng dậy nhiệt tình bắt chuyện cùng Lý Vân, đồng thời tự mình vì hắn dâng trà. Lý Vân hai tay tiếp nhận nước trà, nói:
    - Ông xác định đồ vật bẩn thỉu đó gặp phải ở phòng làm việc này hả?

    Nhâm Cường vô lực cười cười:
    - Nói thật ra, ta cũng khó có thể nói rõ ràng, có lẽ đó là thật, cũng có lẽ là ảo giác, bất quá Trí Hoằng đại sư nói, ngươi có thể giúp ta giải quyết mấy chuyện này.

    - Ông rất tín nhiệm lão hòa thượng kia nhỉ?
    Lý Vân bưng chén lên khẽ nhấp một cái, nước trà không tệ, vào miệng ngọt, mùi thơm ngát tận mũi.

    - Ta cùng Trí Hoằng đại sư thực sự là quen biết nhau tại hội nghị hiệp thương chính trị, hơn nữa ta biết, hắn là một cao tăng có tên tuổi trên cả nước, lời hắn nói đương nhiên sẽ không sai. Hơn nữa, hắn cũng đã giúp ta rất nhiều.
    Nhâm Cường nói.

    Lý Vân không nói gì, lại là một người bị lão hòa thượng tẩy não. Hắn vừa cười vừa nói:
    - Xem ra, ông bị hắn lừa gạt không ít tiền?

    Nhâm Cường cười cười không nói gì. Dừng một lát, hắn tiếp tục nói:
    - Ta hiện tại mới biết, cậu và con gái Hiểu Nguyệt của ta là bạn học cùng lớp, cho nên, cậu vô luận như thế nào cũng phải giúp ta vượt qua cửa ải khó khăn này.

    Lý Vân nhất thời cảnh giác, sẽ không muốn nhân cơ hội ép giá chứ? Bạn học thì bạn học, sinh ý thì sinh ý, việc này cũng không thể nhập làm một được.

    - Cậu yên tâm, phương diện tiền thù lao không thể ít đi được. Sinh ý cùng tình cảm là hai chuyện khác nhau.
    Tâm tư của Lý Vân bị Nhâm Cường xem thấu. Là một người làm ăn dựng nghiệp từ hai bàn tay trắng, sức quan sát của Nhâm Cường rất tinh tế.

    Lý Vân sắc mặt nhất thời ngượng ngùng, âm thầm suy nghĩ, mình làm yêu quái có chút thất bại, cả tâm tư nhỏ như vậy mà cũng bị người khác phát hiện.
     
    Last edited by a moderator: 13/11/14
    zen_1996 and dawnle like this.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)