FULL  HOT  Huyền Huyễn  Dị Giới Tuyệt Đỉnh Đan Tôn - Full - Vạn Cổ Thanh Liên

  1. InYourDream

    InYourDream Bàn Long Chiến Đội

    Tham gia ngày:
    16/10/19
    Bài viết:
    43,621
    Được thích:
    1,943
    [​IMG]
    Tuyệt Đỉnh Đan Tôn

    Tác giả: Vạn Cổ Thanh Liên
    Chương 1: Phương Lâm.

    Nhóm dịch: Tiên Huyền
    Nguồn: Iread

    Giới thiệu:


    Đời trước hắn chính là một vị Đan Tôn được người người kính trọng, chỉ bởi luyện chết Sinh Tử Luân Hồi đan mà gặp nạn. Thế nhưng hồn phách hắn lại gặp một cơ duyên lớn, sống lại trên người của một thiếu niên bình thường có tên là Phương Lâm.

    Từ đây Phương Lâm trở thành một tồn tại không có một ai cản được.

    Thiên tài đan đạo sao? Ở trước mặt hắn chỉ là một kẻ cặn bã mà thôi.

    Thiên tài võ đại thì thế nào? Nào nào, ngươi mau lại đây nếm thử chút đan dược do đại sư Phương Lâm ta luyện chế ra.

    Trên quãng đường đến vị trí Đan Tôn muôn trùng khó khăn, phía sau cửu đỉnh chính là tuyệt đỉnh luôn chờ hắn.






    - Căn cốt quá kém, không đạt tiêu chuẩn!

    Giọng nói lớn ong ong vang dội bên tai rất đông các thiếu niên. Trong bọn họ có không ít người chấn động tới mức màng tai đau đớn.

    Một trung niên cao lớn thân hình lưng hùm vai gấu đứng ở phía trước, đang kiểm tra tư chất căn cốt của những thiếu niên này.

    Ở bên cạnh người trung niên cao lớn vạm vỡ còn có một lão nhân mặc áo xám, gương mặt tươi cười nhìn một đám thiếu niên, thường xuyên khẽ gật đầu.

    Trên mặt phần lớn các thiếu niên ở đây lộ ra vẻ khẩn trương và lo lắng không yên. Chỉ có rất ít người, sắc mặt vẫn bình tĩnh.

    - Nghiệm cốt này nghiêm khắc như vậy, trong chúng ta sợ là chỉ có một mình Phương Dương thiếu gia mới có thể qua được.

    - Không sai. Phương Dương thiếu gia là người có tư chất tốt nhất trong Phương gia chúng ta, tất nhiên có thể tiến vào Tử Hà tông.

    - Chỉ cần Phương Dương thiếu gia trở thành đệ tử Tử Hà tông, vậy địa vị của Phương gia ta cũng sẽ nước lên thì thuyền lên.



    Trong đám người, mấy người thiếu niên vây quanh bên cạnh một thanh niên anh tuấn, trên mặt đều lộ vẻ nịnh nọt, trong lời nói phần nhiều là lấy lòng.

    Người thanh niên nghe mấy người này nói vậy, trên mặt tươi cười đắc ý, rõ ràng vô cùng hưởng thụ.

    Mà ở bên cạnh mấy người này, một thiếu niên gương mặt hơi gầy gò lặng lẽ nhìn, khóe miệng cong lên, lộ ra một nụ cười thản nhiên.

    - Một đám tiểu hài tử xấu xa!

    Người thiếu niên nhìn đám con cháu Phương gia ở bên cạnh thanh niên Phương Dương giống như đám chó săn, trong lòng vô cùng xem thường.

    Thiếu niên này tên là Phương Lâm, cũng là con cháu Phương gia. Lần này hắn cùng đám người Phương Dương đi đến Tử Hà tông, tham gia sát hạch thu nhận đệ tử của Tử Hà tông.

    Chỉ có điều ngoại trừ Phương Lâm ra, đám con cháu Phương gia khác đều xúm lại bên cạnh Phương Dương. Ngược lại Phương Lâm đứng một mình có phần cô đơn chiếc bóng.

    Phương Lâm xem thường làm bạn với đám con cháu Phương gia này. Hắn thấy, những người này đều là tiểu hài tử xấu xa.

    Phương Dương nghe mấy người Phương gia nịnh hót, toàn thân nhẹ bỗng. Đồng thời, hắn cũng chú ý tới Phương Lâm đang đứng một mình ở bên cạnh không ngờ còn mỉm cười.

    Thấy vậy, trong lòng Phương Dương nhất thời không vui, khẽ hừ một tiếng.

    Mấy người con cháu Phương gia nhìn thấy trên mặt Phương Dương lộ vẻ không vui, tất cả đều nhìn về phía Phương Lâm bên cạnh.

    - Ta nói này Phương Lâm, ngươi đứng ở đấy cười cái gì? Lẽ nào ngươi cho rằng mình có thể tiến vào Tử Hà tông sao?

    - Đúng vậy, Phương Lâm ngươi đến đây chẳng qua là cho đủ số lượng người, còn cảm thấy mình rất nổi bật sao?

    - Phương Dương thiếu gia mới là thiên kiêu của Phương gia ta. Phương Lâm ngươi tính thứ gì?



    Đám con cháu Phương gia đều bắt đầu công kích Phương Lâm. Phương Dương không ngăn cản. Hắn đứng ở đó lạnh lùng nhìn Phương Lâm.

    Phương Lâm vẫn lộ ra nụ cười mỉm, giống như không nghe thấy lời đám con cháu Phương gia nói.

    Phương Dương thấy vậy, trong lòng càng không vui.

    Sở dĩ Phương Dương ghét Phương Lâm, là bởi vì tất cả con cháu Phương gia đều lấy lòng nịnh nọt mình. Duy nhất chỉ có một mình Phương Lâm lại không có.

    Thái độ của Phương Lâm khiến Phương Dương vô cùng căm tức. Phương Lâm ngươi chẳng qua là một người con cháu bình thường trong Phương gia. Phương Dương ta là đệ nhất thiên tài của Phương gia, là người có hy vọng trở thành đệ tử của Tử Hà tông nhất. Phương Lâm ngươi đáng lẽ phải giống như những người khác vội vàng đi tới lấy lòng nịnh bợ ta mới đúng.

    Nhưng hết lần này tới lần khác Phương Lâm lại không làm như vậy. Hắn không nịnh bợ lấy lòng Phương Dương, không hòa hợp với những con cháu Phương gia khác. Bởi vậy Phương Lâm cũng bị đám con cháu Phương gia khác bài xích.

    Đối với điều này, Phương Lâm ngược lại không để ý. Dù sao ở trong mắt hắn, bất luận là Phương Dương hay con cháu Phương gia khác đều là một đám tiểu hài tử xấu xa còn chưa trưởng thành.

    - Ha ha, nói không chừng ta cũng có thể tiến vào Tử Hà tông.

    Phương Lâm cười híp mắt nói.

    Nghe thấy Phương Lâm nói, Phương Dương chỉ lạnh lùng cười, trong dáng vẻ tươi cười mang theo sự khinh miệt.

    Đám con cháu Phương gia khác cũng cười ha ha, các loại lời nói giễu cợt chế giễu thốt ra.

    Phương Lâm cũng chỉ cười, không tính toán cùng đám người Phương gia.

    Sát hạch nghiệm cốt không ngừng tiếp tục. Chỉ có thông qua sát hạch nghiệm cốt này mới có thể tiến vào Tử Hà tông, trở thành đệ tử của Tử Hà tông.

    Trong lòng phần lớn thiếu niên đều vô cùng tự tin khi đến đây. Nhưng sau khi chính mắt nhìn thấy sát hạch nghiệm cốt, rất nhiều người trong bọn họ lại mất lòng tin đối với chính mình.

    Quá khó khăn!

    Phần lớn những người tiếp nhận sát hạch trước đó đều bị loại bỏ. Chỉ có không đến mười người thông qua sát hạch.

    Hơn nữa, số rất ít người này cũng chỉ là miễn cưỡng đạt tiêu chuẩn, sợ là thiếu một chút nữa sẽ bị đào thải.

    Lúc này, người trung niên cao lớn vạm vỡ đang đặt một tay ở trên vai của một thiếu nữ. Sắc mặt thiếu nữ này vô cùng khẩn trương, trán đầy mồ hôi, thân thể cũng đang run nhè nhẹ.

    Sắc mặt người trung niên cao lớn vạm vỡ không thay đổi, trong mắt vẫn chỉ có sự lạnh lùng. Hình như đứng ở trước mặt hắn không phải là một thiếu nữ mảnh mai, mà là một khối đá không có sinh mạng.

    - Căn cốt quá kém, không đạt tiêu chuẩn.

    Người trung niên cao lớn vạm vỡ nói, giọng nói hoàn toàn không có tình cảm.

    Thoáng cái, sắc mặt thiếu nữ kia trở nên trắng bệch, hai chân mềm nhũn, thiếu chút nữa thì ngã xuống đất.

    Nhưng lúc người trung niên cao lớn vạm vỡ đang muốn gọi người kế tiếp lên, lão nhân áo xám bên cạnh bỗng nhiên nói:

    - Tiểu cô nương, đến trước mặt của ta.

    Người trung niên cao lớn vạm vỡ liếc mắt nhìn lão nhân, không nói gì. Thiếu nữ kia nghe vậy, vô cùng kích động, vội vàng đi tới trước mặt lão nhân, cung kính hành lễ với lão nhân.

    Lão nhân cười, đưa tay ra. Chỉ thấy trong tay hắn có ba gốc thảo dược héo rũ.

    - Tiểu cô nương, đặt tay ở phía trên.

    Lão nhân ôn hòa nói.

    Thiếu nữ nghe vậy, đặt tay ở trên ba cây thảo dược này.

    Sau một lát, lão nhân mở miệng hỏi:

    - Cảm giác được điều gì không?

    Trên mặt thiếu nữ lộ ra vẻ do dự, có phần không dám trả lời.

    - Không phải sợ, cảm nhận được cái gì thì nói cái đó.

    Lão nhân vừa cười vừa nói.

    Thiếu nữ cố lấy dũng khí, nhưng vẫn yếu ớt nói:

    - Ta cảm nhận được trong lòng bàn tay có một khí rất yếu ớt đang chuyển động.

    Nghe nàng nói như thế, lão nhân gật đầu, thu thảo dược lại, nói:

    - Tiểu cô nương, ta là Mạnh Vô Ưu. Tiểu cô nương có thể lựa chọn gia nhập một mạch Đan tông.

    Xôn xao!

    Nghe vậy, rất nhiều thiếu niên ở đây đều lộ ra biểu tình kinh ngạc và hâm mộ.

    Trên mặt thiếu nữ đầy vẻ kích động, liên tục gật đầu, mở miệng nói:

    - Vãn bối bằng lòng gia nhập một mạch Đan tông!

    Lão nhân tên Mạch Vô Ưu gật đầu, bảo thiếu nữ đứng ở phía sau hắn.

    Ở trong đám người, Phương Lâm nhìn thấy cảnh tượng này, nụ cười trên mặt càng rõ rệt hơn.

    Thật ra sát hạch nhập môn của Tử Hà tông chia ra làm hai phần. Một phần do người trung niên cao lớn vạm vỡ này tiến hành nghiệm cốt. Nghiệm cốt đạt tiêu chuẩn, liền có thể trở thành đệ tử Võ Mạch của Tử Hà tông.

    Nếu như nghiệm cốt không đạt tiêu chuẩn, cũng không cần căng thẳng, còn có một cơ hội nữa. Đó chính là Mạnh Vô Ưu bên này lại tiến hành kiểm tra lần nữa.

    Mà Mạnh Vô Ưu kiểm tra không phải là tư chất căn cốt, mà là tư chất luyện đan.

    Không có tư chất căn cốt, nếu như có luyện đan tư chất, cũng có thể trở thành đệ tử Tử Hà tông, chỉ có điều không phải Võ Mạch, mà là Đan Mạch.

    Mặc dù là không được làm đệ tử Võ Mạch, trở thành đệ tử Đan Mạch cũng vô cùng tốt.

    Nhưng trên thực tế, trở thành đệ tử Đan Mạch càng nghiêm khắc hơn trở thành đệ tử Võ Mạch.

    Chỉ cần tư chất căn cốt thích hợp, đạt được tiêu chuẩn nhất định, có thể trở thành đệ tử Võ Mạch.

    Nhưng muốn trở thành đệ tử Đan Mạch, lại nhất định phải sẵn có tư chất luyện đan. Cái gọi là tư chất luyện đan không có cách nào dựa vào sau này nâng cao, mà là một người tự nhiên đã có đầy đủ.

    Tư chất căn cốt còn có thể dựa vào rèn luyện đánh bóng và thiên tài địa bảo đi tích tụ ra. Nhưng tư chất luyện đan lại do tự nhiên hình thành. Có chính là có, không có chính là không có.

    Sát hạch tiếp theo cũng lần lượt có mấy người được lão nhân Mạnh Vô Ưu kia nhìn trúng, lựa chọn gia nhập Đan tông.

    Nhưng tất cả đều không ngoại lệ. Những người này đều là người không thông qua sát hạch nghiệm cốt. Trên thực tế ở trong lòng của bọn họ vẫn muốn trở thành đệ tử Võ Mạch. Dù sao võ đạo mới là chính thống.

    Thật lâu sau, rốt cuộc đến phiên Phương Dương tiến lên tiếp nhận sát hạch nghiệm cốt.

    Sắc mặt Phương Dương vẫn như cũ, thậm chí còn lộ ra một nụ cười mỉm, đi tới trước mặt người trung niên cao lớn.

    - Phương Dương thiếu gia nỗ lực lên!

    - Nhất định có thể thông qua!

    Mấy con cháu Phương gia hô lên, chọc cho người bên ngoài không nhịn được trợn trừng mắt.

    - Bớt huyên náo đi!

    Người trung niên cao lớn vạm vỡ quát một tiếng, trừng mắt với mấy người con cháu Phương gia đang kêu loạn.

    Mấy người này bị người trung niên cao lớn vạm vỡ trừng mắt, lập tức im lặng. Ai nấy đều nơm nớp lo sợ, cũng không dám thở mạnh.

    Phương Dương cũng vô cùng bất mãn đối với mấy người con cháu Phương gia này. Trong trường hợp này mấy người các ngươi la to làm gì? Thực sự đủ mất mặt.

    Ngay lập tức Phương Dương nhìn không chớp mắt, lại giả vờ không quen biết mấy kẻ ngu xuẩn này, rất cung kính đứng ở trước mặt người trung niên cao lớn vạm vỡ.

    Người trung niên cao lớn vạm vỡ đưa tay ra, đặt ở trên đầu vai của Phương Dương. Nhất thời Phương Dương cảm giác được thân thể lún xuống, thật giống như có một tảng đá lớn đặt ở trên người mình.

    Chỉ có điều Phương Dương ngược lại không kinh sợ hoảng hốt. Hắn có lòng tin vào chính mình.

    Sau một lát, người trung niên cao lớn vạm vỡ này giơ tay lên, buồn bực nói:

    - Căn cốt đạt tiêu chuẩn.

    Nghe vậy, trong lòng Phương Dương không khỏi có phần kích động. Nhưng hắn vẫn kìm chế, chỉ hơi khom người về phía người trung niên cao lớn vạm vỡ.

    Người trung niên cao lớn vạm vỡ khoát tay, bảo Phương Dương đứng ở phía sau mình.

    Phương Dương đứng ở nơi đó, trên mặt có vài phần dương dương đắc ý. Lúc tiếp tục nhìn về phía Phương Lâm ở trong đám người, khóe miệng hắn hiện ra nụ cười khinh miệt.

    - Phương Lâm, ta nhất định sẽ một lần bay lên trời. Ngươi chỉ có thể giống như phụ thân ngươi, suốt đời đều ở trong gia tộc sống cuộc sống tầm thường vô vi.

    Trong lòng Phương Dương thầm đắc ý.

    - Thấy không? Phương Dương thiếu gia thông qua sát hạch, nhất định sẽ trở thành đệ tử Tử Hà tông. Đây là vinh quang lớn nhất của Phương gia ta.

    - Cho dù chúng ta không có cách nào giống như Phương Dương thiếu gia, cũng đủ kiêu ngạo.

    - Phương Lâm, ngươi đừng nhìn nữa. Ngươi mặc dù là đường đệ của Phương Dương thiếu gia, nhưng Phương Dương thiếu gia nhất định là long phượng trong loài người. Ngươi vẫn nên ngoan ngoãn trở lại tiếp nhận việc kinh doanh gia tộc của phụ thân ngươi đi.



    Mấy con cháu Phương gia không chút khách khí châm chọc khiêu khích Phương Lâm. Hình như Phương Dương trở thành đệ tử Tử Hà tông khiến bọn họ còn cao hứng hơn bản thân trở thành đệ tử Tử Hà tông.

    Phương Lâm bĩu môi, lười nói nhiều với đám người này.

    Sát hạch vẫn tiếp tục. Mỗi một con cháu Phương gia tiến lên tiếp nhận nghiệm cốt, nhưng không có một người nào thông qua. Tuy rằng bọn họ chán nản, nhưng rất nhanh đã trở lại bình thường. Dù sao khi tới đây, bọn họ cũng đã chuẩn bị tâm lý.

    Người cuối cùng của Phương gia tiến lên tiếp nhận nghiệm cốt chính là Phương Lâm. Chỉ thấy Phương Lâm đi tới trước mặt người trung niên vạm vỡ này, trên mặt mỉm cười, không có chút căng thẳng nào.

    Người trung niên cao lớn vạm vỡ nhíu mày. Hắn không thích nụ cười trên mặt Phương Lâm. Điều này khiến hắn cảm thấy uy nghiêm của mình bị khiêu khích.

    Ầm!

    Người trung niên cao lớn vạm vỡ nặng tay đặt ở trên vai Phương Lâm, thiếu chút nữa đập cho Phương Lâm ngã trên mặt đất.

    - Người này!

    Phương Lâm nhe răng trợn mắt, trong lòng thầm mắng. Sát hạch thì sát hạch, ngươi dùng sức lớn như vậy làm gì?


     
    Chỉnh sửa cuối: 10/5/20
  2. Lôi Soái

    Lôi Soái And so the legend begin! Đại Boss

    Tham gia ngày:
    22/8/14
    Bài viết:
    100,976
    Được thích:
    332,674
    Tuyệt Đỉnh Đan Tôn
    Tác giả: Vạn Cổ Thanh Liên
    Chương 2: Thân Thể Cây Khô Gặp Mùa Xuân?

    Nhóm dịch: Tiên Huyền
    Nguồn: Iread

    - Căn cốt hạ đẳng, không đạt tiêu chuẩn!

    Người trung niên cao lớn vạm vỡ không để ý đến biểu tình nhe răng trợn mắt của Phương Lâm, trực tiếp mở miệng nói.

    Nghe hắn nói như thế, Phương Lâm không có bất kỳ vẻ chán nản gì, trái lại quay đầu nhìn về phía lão nhân Mạnh Vô Ưu bên cạnh.

    Mạnh Vô Ưu vẫn là biểu tình ôn hòa, trên mặt tươi cười.

    Phương Lâm đứng bất động ở đó, nhìn chằm chằm vào Mạnh Vô Ưu nghĩ thầm, tại sao tiểu lão đầu này vẫn không bảo mình đi qua?

    Nhìn thấy Phương Lâm tự nhiên đứng ở đó không muốn rời đi, sắc mặt người trung niên cao lớn vạm vỡ chợt trầm xuống, quát:

    - Đứng ngây ra đó làm cái gì? Còn không rời đi?

    Phương Lâm bất động, mắt giống như hổ đói rình mồi, nhìn chằm chằm vào Mạnh Vô Ưu, hoàn toàn không nghe được tiếng quát của người trung niên cao lớn vạm vỡ.

    Người trung niên cao lớn vạm vỡ cuối cùng nổi giận, quát:

    - Lỗ tai ngươi điếc rồi sao? Còn không rời đi, có tin ta ném ngươi xuống núi hay không?

    Phương Dương đứng ở phía sau người trung niên cao lớn vạm vỡ thấy vậy cười lạnh không thôi, trong lòng ước gì Phương Lâm bị ném xuống núi.

    Mạnh Vô Ưu cũng có phần không hiểu. Tại sao thiếu niên này cứ nhìn chằm chằm vào mình? Chẳng lẽ trên mặt mình có thứ gì?

    Nghĩ tới đây, Mạnh Vô Ưu theo bản năng sờ sờ vào gò má. Lại không có gì mà.

    Lúc này, Phương Lâm cuối cùng mới mở miệng nói chuyện:

    - Tại sao tiền bối còn không bảo ta qua?

    Lời này vừa nói ra, người trung niên cao lớn vạm vỡ đang muốn ra tay xách Phương Lâm ra ngoài chợt ngây người. Phương Dương đứng phía sau người trung niên ngây người. Mạnh Vô Ưu cũng ngây người. Các đệ tử Tử Hà tông xung quanh cùng với những thiếu niên kia cũng ngây người.

    - Người này, chẳng lẽ bị điên rồi?

    Trong lòng không ít người đều xuất hiện ý nghĩ như vậy. Ánh mắt bọn họ nhìn về phía Phương Lâm vô cùng cổ quái.

    Mạnh Vô Ưu vui mừng. Đây vẫn là lần đầu tiên hắn nhìn thấy thiếu niên thú vị như vậy.

    Ngay lập tức, Mạnh Vô Ưu cười nói:

    - Tại sao ta phải bảo ngươi qua đây?

    Phương Lâm vô cùng nghiêm túc nói:

    - Lẽ nào lão tiền bối không có phát hiện ra ta rất có thiên phú sao?

    Mạnh Vô Ưu cười lắc đầu, nói:

    - Lão phu vẫn chưa phát hiện ra ngươi có thiên phú gì.

    Phương Lâm lộ ra nụ cười vô hại, nói với Mạnh Vô Ưu:

    - Lão tiền bối ngài nhìn lại đi, chắc hẳn có thể nhìn ra.

    Mạnh Vô Ưu có phần bất đắc dĩ. Chỉ có điều tính tình hắn rất tốt, vẫn không có tức giận.

    - Tiểu hữu, lão phu là trưởng lão Đan tông, tất nhiên có một thuật nhìn người. Chỉ có điều trên người tiểu hữu quả thật không có thiên phú luyện đan gì cả.

    Mạnh Vô Ưu nói.

    Lời Mạnh Vô Ưu nói là lời nói thật. Bản thân hắn là trưởng lão Đan tông, mắt có thể nhìn ra ai có thiên phú luyện đan hay không. Mạnh Vô Ưu vô cùng chắc chắn, trên người Phương Lâm không có.

    Phương Lâm thở dài, nói:

    - Lão tiền bối lấy ra ba cây thảo dược vừa rồi, theo thứ tự là Hàn Tinh thảo, Ngưng Sương hoa còn có Thủy Mộc căn. Vãn bối không có nói sai chứ?

    Nghe vậy, ánh mắt Mạnh Vô Ưu lộ ra vẻ kinh ngạc.

    - Ngươi nhận ra được thảo dược?

    Mạnh Vô Ưu hỏi.

    Phương Lâm xấu hổ gật đầu, nói:

    - Vãn bối tuy rằng trẻ tuổi, nhưng nếu bàn về nhận biết thảo dược, vẫn có biết một ít.

    Mạnh Vô Ưu cảm thấy hứng thú, gọi Phương Lâm đến trước người.

    Người trung niên cao lớn vạm vỡ thấy vậy, cũng không đuổi Phương Lâm đi nữa. Hắn nhìn Phương Lâm thêm một lát, rồi lại lập tức tiếp tục tiến hành nghiệm cốt cho người phía sau.

    Chỉ có điều bởi vì Phương Lâm nói ra lời lẽ kinh người, vẫn có không ít người đang quan tâm tới hắn. Trong đó có cả Phương Dương.

    “Hừ! Ta rất muốn xem thử, Phương Lâm ngươi rốt cuộc có thể gây ra sóng gió gì?”

    Trong lòng Phương Dương thầm cười lạnh. Tuy rằng Phương Lâm một hơi nói ra tên gọi của ba cây thảo dược khiến cho hắn có phần giật mình, nhưng Phương Dương lại không cho rằng Phương Lâm có thể dựa vào điều này trở thành đệ tử Tử Hà tông.

    Phương Lâm đứng ở trước mặt Mạnh Vô Ưu, nhìn về phía Mạnh Vô Ưu rất cung kính hành lễ, trong miệng còn nói:

    - Đệ tử Phương Lâm, bái kiến trưởng lão!

    Mạnh Vô Ưu trợn mắt, nói:

    - Ngươi còn không phải là đệ tử Tử Hà tông ta!

    Phương Lâm ngẩng đầu lên, nghiêm túc nói:

    - Tiền bối mắt sáng nhận ra anh tài, nhất định sẽ để cho vãn bối nhập môn.

    Khóe miệng Mạnh Vô Ưu không nhịn được co giật vài cái. Hắn chưa từng thấy người trẻ tuổi nào mặt dày mày dạn như vậy. Mặc dù Mạnh Vô Ưu tu dưỡng tốt như vậy, cũng không nhịn được trợn trừng mắt.

    - Phương Lâm, muốn vào Đan tông phải có thiên phú luyện đan. Tuy rằng ngươi nhận biết được mấy vị thảo dược, nhưng điều này còn chưa đủ. Trừ khi ngươi cho thấy đầy đủ thiên phú.

    Mạnh Vô Ưu nói.

    Nói xong, Mạnh Vô Ưu đưa tay ra. Ba cây thảo dược vừa rồi lại xuất hiện ở trong tay hắn.

    - Đặt tay ở phía trên.

    Mạnh Vô Ưu nói. Chỉ có điều trong lòng hắn lại không có bao nhiêu mong chờ về Phương Lâm.

    Cái gọi là thiên phú luyện đan là chỉ một loại cảm ứng vi diệu với thảo dược. Nếu như có loại cảm ứng này, chứng tỏ có sẵn thiên phú luyện đan. Nếu như không có, lại chứng tỏ người này không có thiên phú luyện đan.

    Theo Mạnh Vô Ưu, trên người Phương Lâm không có loại cảm ứng này, hoàn toàn chính là một người bình thường không có chút thiên phú nào.

    Về phần Phương Lâm tại sao lại nhận biết được ba cây thảo dược trong tay mình, hắn nghĩ có thể là trùng hợp. Dù sao ba cây thảo dược này cũng chỉ là vật bình thường. Cho dù nhận ra cũng không chứng minh được gì cả.

    Phương Lâm theo lời hắn, đặt tay của mình ở trên ba cây thảo dược này, đồng thời khóe miệng nâng lên một độ cong không dễ phát hiện ra.

    Sau một lát, thảo dược hoàn toàn không có phản ứng. Trên mặt Mạnh Vô Ưu mỉm cười. Hắn không cảm thấy thất vọng. Dù sao hắn cũng không ôm hy vọng gì về Phương Lâm.

    Trong lúc Mạnh Vô Ưu muốn mở miệng nói, bỗng nhiên ba gốc cây thảo dược vốn vẫn hoàn toàn không có phản ứng nào thoáng cái giống như sống lại, ở trong tay Mạnh Vô Ưu bắt đầu rung rung.

    - Đây là…

    Mạnh Vô Ưu kinh ngạc vô cùng. Phương Lâm lại lộ vẻ tươi cười tự tin.

    Ba cây thảo dược vốn đều héo rũ, mất đi sức sống. Nhưng vào lúc này, chúng lại giống như sáng bừng lên, tràn ra một phần sức sống.

    Chính là một phần sức sống đã khiến cho ba cây thảo dược run rẩy.

    Mạnh Vô Ưu trợn tròn hai mắt, khó có thể tin nổi nhìn Phương Lâm.

    Mấy người trẻ tuổi phía sau Mạnh Vô Ưu kinh hãi trước cảnh tượng như vậy, đều nhìn về phía Phương Lâm.

    Mà người trung niên cao lớn vạm vỡ bên cạnh cũng chú ý tới sự biến hóa thần kỳ của ba cây thảo dược này. Trong mắt hắn cũng có vẻ kinh ngạc, liếc mắt nhìn Phương Lâm.

    Phương Dương thấy vậy lại chau mày. Ánh mắt hắn nhìn về phía Phương Lâm lộ ra sự kinh ngạc nghi ngờ.

    Người kích động nhất, không ai ngoài Mạnh Vô Ưu. Hắn là luyện đan sư biết rất rõ ràng lúc này có chuyện gì xảy ra.

    - Cây khô gặp mùa xuân! Đây là hiện tượng kỳ lạ cây khô gặp mùa xuân!

    Mạnh Vô Ưu gấp gáp nói, đôi mắt nhìn chằm chằm vào Phương Lâm, giống như nhìn một trân bảo hiếm thấy.

    - Thật hay cho một thân thể cây khô gặp mùa xuân! Không ngờ Mạnh Vô Ưu ta hôm nay có thể nhìn thấy thể chất hiếm thấy như vậy!

    Trong lòng Mạnh Vô Ưu đặc biệt vui mừng bất ngờ nói.

    Lúc này Phương Lâm ngược lại có vẻ không kiêu ngạo không nóng nảy, hoàn toàn không có phấn khởi vì lời khen ngợi của Mạnh Vô Ưu. Trên mặt hắn vẫn mang theo nụ cười mỉm, tự tin không cao ngạo.

    Ngược lại bởi vì lời Mạnh Vô Ưu nói, những người xung quanh lại có vài phần kính trọng Phương Lâm.

    Tuy rằng bọn họ cũng không biết thân thể cây khô gặp mùa xuân là cái gì, nhưng nhìn bộ dạng Mạnh Vô Ưu trưởng lão kích động vui mừng bất ngờ như vậy, khẳng định rất không bình thường.

    Mạnh Vô Ưu không kịp chờ đợi, nói với Phương Lâm:

    - Ngươi tên là Phương Lâm phải không? Phương Lâm, ngươi có đồng ý trở thành đệ tử một mạch Đan tông ta hay không?

    Nói xong, Mạnh Vô Ưu liền mở to mắt nhìn Phương Lâm, rất sợ hắn nói ra hai chữ không muốn.

    Phương Lâm cười, nói:

    - Vãn bối bằng lòng.

    Nói đùa, mình chạy theo những tiểu hài tử xấu xa Phương Dương này tới đây, không được du sơn ngoạn thủy, chính là để tiến vào Tử Hà tông, trở thành đệ tử của Tử Hà tông.

    - Quá tốt! Ngươi là thân thể cây khô gặp mùa xuân, tư chất khó gặp. Ta nghĩ ở trong đạo luyện đan, ngươi rất có thể sẽ có thành tích lớn!

    Rõ ràng Mạnh Vô Ưu hết sức cao hứng, vỗ vào vai Phương Lâm nói.

    Phương Lâm bĩu môi. Hắn từng nghe lời này không biết bao nhiêu lần, cũng sớm mất cảm giác.

    Mạnh Vô Ưu còn nói thêm:

    - Ngươi ra đứng ở sau lưng ta. Chờ xong việc ở đây, ta dẫn ngươi đi Đan tông.

    - Vâng!

    Phương Lâm đáp một tiếng, lập tức cùng mấy người khác đứng ở phía sau Mạnh Vô Ưu.

    Mấy người này đều được Mạnh Vô Ưu nhìn trúng trước đó, là người trẻ tuổi có thiên phú luyện đan. Giờ phút này mấy người bọn họ đều nhìn Phương Lâm đầy hâm mộ.

    Trong đám người, mấy người con cháu Phương gia không có thông qua sát hạch lại há hốc mồm.

    Tình huống gì vậy? Chẳng biết tại sao Phương Lâm cũng trở thành đệ tử Tử Hà tông?

    Giờ phút này, mấy người con cháu Phương gia đều đỏ mặt tới mang tai. Nhớ tới lời mình chế giễu Phương Lâm trước đó, lúc này bọn họ đều hận không thể chui vào kẽ đất.

    Quá mất mặt!

    Phương Dương nhìn chằm chằm vào Phương Lâm, trên mặt có phần thâm trầm.

    Hắn vạn lần không ngờ tới, Phương Lâm luôn luôn bị mình khinh thường, tự nhiên cũng giống như mình, trở thành đệ tử của Tử Hà tông.

    - Thật hay cho Phương Lâm ngươi. Ta tự nhiên lại không nhìn ra, ngươi còn có thân thể cây khô gặp mùa xuân gì đó? Hừ! Lần này coi như ngươi gặp may mắn, cho ngươi tiến vào Tử Hà tông. Nhưng ngươi cũng chỉ là tiến vào một mạch Đan tông mà thôi. Ta lại là đệ tử Võ tông. Ngươi vẫn không bằng ta!

    Phương Dương âm thầm nói. Đối với chuyện Phương Lâm trở thành đệ tử Tử Hà tông, hắn đặc biệt tức giận.

    Dường như cảm nhận được ánh mắt thâm trầm này của Phương Dương này, Phương Lâm quay đầu lại, vừa vặn chạm vào ánh mắt cưat Phương Dương.

    Khóe miệng Phương Dương lộ ra một nụ cười lạnh. Nụ cười kia mang theo vài phần u ám lạnh lẽo.

    Phương Lâm bĩu môi, lười để ý tới loại người này.

    Hai bên sát hạch vẫn đang tiếp tục. Người trung niên cao lớn vạm vỡ bên kia phát hiện ra một người trẻ tuổi có căn cốt thượng giai, phát ra từng tiếng kêu kinh ngạc, gây ra động tĩnh không hề nhỏ hơn Phương Lâm đưa tới vừa rồi.

    Phương Lâm liếc mắt nhìn người kia. Mày kiếm mắt sáng, khí vũ hiên ngang, bộ dạng ngược lại rất đẹp mắt.

    “Bộ dạng tạm được, chỉ có điều so với ta còn kém hơn một chút.”

    Trong lòng Phương Lâm thầm nói.

    Về phần tư chất căn cốt của người kia, Phương Lâm lại hoàn toàn không kinh ngạc. Bởi vì theo Phương Lâm thấy, tư chất như vậy căn bản không có gì để kinh ngạc. Trước đây hắn đã nhìn thấy rất nhiều.

    Trên thực tế, Phương Lâm không phải chủ nhân thật sự của thân thể này. Mười ngày trước, Phương Lâm thức tỉnh, nhưng lại thức tỉnh ở trong thân thể xa lạ này.

    Phương Lâm còn nhớ rõ, mình chính là đệ nhất thiên tài của Đan Thánh cung, vị luyện đan sư truyền kỳ trẻ tuổi nhất thành tựu Đan Tôn, một tay thuật luyện đan thần quỷ khó dò.

    Chỉ có điều Phương Lâm vì chế luyện một viên đan dược vượt qua sinh tử, trong quá trình xảy ra chuyện ngoài ý muốn, lò luyện đan nổ tung, ý thức của Phương Lâm tiêu tan, không biết trải qua bao nhiêu lâu, Phương Lâm liền thức tỉnh ở trong thân thể này.

    Không biết là trùng hợp hay thế nào, tên của thân thể này cũng gọi là Phương Lâm.

    Mất đi cảnh giới võ đạo tuyệt đối mạnh mẽ trước kia, mất đi tất cả vinh quang, nhưng Phương Lâm không phải chỉ có hai bàn tay trắng. Hắn còn có kinh nghiệm luyện đan và thuật luyện đan không gì sánh kịp.

    Vì một lần nữa trở lại đỉnh phong, vì lại chế luyện đan dược vượt qua sinh tử này, Phương Lâm chỉ có thể bắt đầu lại từ đầu. Tử Hà tông này chính là trạm dừng chân đầu tiên của hắn.
     

Thành viên đang xem bài viết (Users: 1, Guests: 0)

  1. crow1106