↑ ↓

 V.I.P  FULL  LS Q.Sự Tướng Minh- Tác giả: Trí Bạch - tháo zen 219 )

Thảo luận trong 'Truyện VIP' bắt đầu bởi minh luan, 4/7/15.

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.
  1. TƯỚNG MINH
    TTác giả: Trí Bạch

    Chương Mở đầu


    (¯`'•.¸(¯`'•.¸† Nguồn: Metruyen †¸.•'´¯)¸.•'´¯)

    [​IMG]




    Giới thiệu


    Giới thiệu truyện: Tướng Minh – tác giả Trí Bạch


    Đại Tùy năm thứ hai mươi, vào một ngày tuyết rơi nặng hạt, một bà ni cô già nhặt được một đứa bé bị bỏ rơi trong một gian phòng tại Lý viện. Đứa bé này họ Lý. Lão ni cô kia trước kia chết nói trước mặt Hoàng Đế Dương Kiên rằng Đại Tùy chỉ còn lại mười mấy năm thái bình, thiên hạ cuối cùng sẽ thuộc về họ Lý. Đứa bé này chính là chân long chuyển thế.


    Nhân vật chính Lý Nhàn xuyên việt tới thời kỳ Đại Tùy nhập vào thân thể đứa bé họ Lý bị bỏ rơi kia. Cũng bắt đầu từ đây hắn bắt đầu một cuộc hành trình truy sát – chạy trốn của mình.

    Thân phận đặc biệt huyền bí của Lý Nhàn đã khiến cho vị vua dựng nên Đại Tùy phải truy sát bao nhiêu năm, mãi đến khi trút hơi thở cuối cùng vẫn không quên nhắc nhở Dương Quảng: “Nhớ kỹ, đứa bé kia họ Lý! Thà rằng giết lầm, tuyệt không buông tha!”

    Còn Lý Nhàn, hắn đã quyết định, nếu như ông trời đã cho hắn cơ hội tái sinh, vậy thì hắn phải sống cho tốt. Bất luận là ai, cũng không thể ngăn cản hắn tiếp tục sống sót.


    -----------

    Lý Nhàn, thân bị Hoàng gia truy sát, phải ẩn náu ở nông thôn, ngày ngày chẻ củi, cho ngựa ăn, đọc binh thư, đồng thời cũng khổ luyện thủ đoạn giết người, làm thế nào có thể giết người nhanh hơn, nghệ thuật hơn để sống sót.


    Hắn là một anh hùng sơn dã, ngọc thụ lâm phong, mỹ nữ ái mộ. Tóc đen mũ đen phất phơ theo gió, cung giương đao thẳng, Thập Bát kỵ gió cuốn mây tan. Đến cuối cùng người thắng chính là hắn, chữ vàng thêu trên cờ hiệu đế quốc chính là dòng họ của hắn.

    Có thù tất trả, hắn sẽ lấy về những thứ nên thuộc về hắn. Hắn làm gì để định đỉnh thiên hạ.


    Hãy xem Lý Nhàn - từ một đứa con nuôi của một đạo tặc viết nên những trang hào hùng, từng bước dựng nên đế quốc huy hoàng.


    Vẫn là văn phong hài hước, cách viết chỉn chu, chắc chắn, tình tiết lôi cuốn, hấp dẫn, Trí Bạch đưa chúng ta hòa nhập vào một câu chuyện có máu, có nước mắt, có yêu, có hận, có tình, có nghĩa!

    Đọc Truyện phải nghe nhạc phim nó mới máu hê hê

    Anh hùng chân chính - Trương Vệ Kiện - OST "Anh hùng Tùy Đường"






    Đại Tùy năm Khai Hoàng thứ hai mươi, mùng bốn tháng giêng, tuyết bay lả tả. Từ tối hôm trước trời đã bắt đầu đổ tuyết, mới đầu chỉ là những bông tuyết nhỏ khẽ lọt vào cổ áo người đi đường, đến sáng sớm mùng bốn đã hóa thành một trận đại tuyết, những bông tuyết to như sợi lông ngỗng phiêu đãng bồng bềnh. Không tới nửa ngày, trên đường phố và nóc nhà các cửa hàng đều bị phủ lên một lớp tuyết dày trắng xóa.

    Thành Đại Hưng, thủ đô Đại Tùy, được xây dựng trên Long Thủ Nguyên vào năm Khai Hoàng thứ hai do Vũ Văn Khải thiết kế xây dựng, khí thế khoáng đạt. Cách Hoàng thành chừng hai dặm có một ngôi miếu nhỏ, hương khói lạnh tanh, bình thường rất ít người đến viếng, vào ngày đại tuyết những vết chân lơ thơ in trên mặt tuyết càng hiển lộ sự quạnh quẽ. Ở một gian phòng trong Lý viện, một lão ni cô đã gần đất xa trời đang ôm trong lòng một đứa nhỏ quấn trong chăn ấm, thủ thỉ thù thì.

    Nhìn bề ngoài lão ni cô khó đoán được niên kỉ, lông mi trắng xóa, gương mặt hiền lành, nếp nhăn nơi khóe mắt trông như vòng tuổi của cây đại thụ, xem ra đã trải qua rất nhiều năm tháng của một đời người.

    Một lão ni cô đơn độc ôm trong ngực một đứa trẻ bọc chăn, hình ảnh này có vẻ hết sức quỷ quái. Đứa trẻ chỉ tầm dăm ba tháng tuổi, khuôn mặt búp bê bầu bĩnh mi thanh mục tú chọc người yêu thương.

    - Nhóc con à, con đáng yêu ngoan ngoãn thế này, không biết là con nhà ai? Sao lại có cha mẹ nào nhẫn tâm nỡ bỏ con trước ngôi miếu nhỏ của bà dưới trời tuyết nặng hạt này? Ha hả... đôi phu thê đã bỏ rơi con quả là ngu ngốc, con có tướng mạo tốt như vậy, dẫu từ nhỏ đã phải chịu cảnh lưu lạc cơ cực, nhưng đến năm mười lăm sẽ được vây trong phú quý bạt ngàn, muốn ngăn cũng ngăn không được.

    Lão ni cô híp mắt lẩm bẩm, tay bưng một chén nước cháo từng chút từng chút đút cho đứa nhỏ uống.

    - Bà đang nghĩ xem, cả đời này đã gặp qua mấy người có tướng mạo như con? Ta tính ta tính... Ôi chao... Tính đi tính lại chỉ có một người họ Dương so ra hơn con mà thôi, có điều phúc khí của gã mỏng manh, chỉ được hưởng hai đời phú quý. Nhóc ranh con lại không giống, xem ra ít nhất cũng được hai trăm sáu mươi năm vinh hoa và tôn sùng.

    Ho khan vài tiếng, vẻ mặt của lão ni cô trở nên ảm đạm:
    - Đáng tiếc, mạng bà tới đây là kết thúc rồi, thiên ý trêu người, mãi đến hôm nay con mới đến tay bà. Bà chết đi, ai sẽ nuôi dưỡng con đây?

    - Nếu để con chết cùng bà thì bà đây tội nghiệp quá lớn, kiếp sau luân hồi, chỉ sợ có bị đánh vào đạo súc sinh cũng khó chuộc được lỗi lầm. Thôi thôi, tuy rằng giao con cho hắn hung hiểm vạn phần, nhưng vẫn tốt hơn cái chết. Có điều người nọ tính tình ngang ngược lỗ mãng, bắt hắn gà trống nuôi con cũng thật làm khó hắn, ha hả...

    Lão ni cô bón nốt ngụm nước cháo cuối cùng vào miệng đứa nhỏ trong lòng, đứa nhỏ ăn no ngoan ngoãn nằm yên, đôi mắt sáng ngời như biết nói nhấp nháy nhìn lão ni cô, bỗng nhiên bật cười khanh khách, bộ dáng đáng yêu làm cho người ta không kìm nổi muốn hôn nhẹ lên khuôn mặt béo núc ních kia.

    Lão ni cô thật sự quá già rồi, bà cố sức ôm lấy đứa trẻ, từng bước một gắng gượng đi ra bên ngoài. Còn chưa đến cửa, thân mình đã lảo đảo suýt ngã sấp, vội thuận thế nhào tới trước vài bước tựa lên cạnh cửa thở dốc. Bà cúi đầu nhìn đứa nhỏ trong ngực, ánh mắt dịu dàng tràn ngập yêu thương.

    - Đại nạn giáng xuống, không ai ngăn nổi. Nhưng chẳng sao cả, bà sẽ liều mạng đưa con đến nơi đến chốn. Bên người gã họ Dương kia có một tên đạo sĩ thối rất lợi hại, khẳng định đã sớm toán được thọ kỳ của bà sắp tận, hôm nay không tiễn con đi, lỡ rơi vào tay gã họ Dương, chỉ sợ đón chờ con chính là cái chết. Gã họ Dương kia phú quý tột cùng, nhưng lòng dạ hẹp hòi, lại thêm tên đạo sĩ thối kia bên cạnh gã quả quyết sẽ không tha cho con đường sống.

    Trong lúc lão ni thủ thỉ với đứa bé, thì có một đội nhân mã vây quanh một chiếc xe ngựa ra khỏi hoàng cung, vội vã tiến về hướng ngôi miếu nhỏ. Mấy trăm kỵ binh mặc giáp hộ vệ ở trước sau xe ngựa, kỵ sĩ cầm trong tay giáo dài lạnh lẽo phối với ngựa thuần một sắc đỏ thẫm, tản mát phong thái uy nghiêm trang trọng không nói nên lời.

    Bên cạnh xe ngựa có một đạo sĩ chừng bốn mươi tuổi cưỡi một con ngựa cao lớn đồng hành. Vào ngày khí trời rét lạnh, đạo sĩ kia chỉ mặc một bộ áo mỏng manh, vậy mà không hề bị ảnh hưởng bởi gió tuyết giá lạnh. Ông ta vốn có tướng mạo tuấn lãng, ba sợi râu dài phất phơ, tay ôm một cây phất trần, ngồi trên con ngựa cao to càng thêm vẻ phóng khoáng phiêu dật. Nếu nhìn kỹ, nhất định sẽ phát hiện những bông tuyết như sợi lông ngỗng nhẹ bay không thể tiếp cận thân thể ông ta, bay đến trước người ông ta chừng một thước sẽ tự động tản ra.

    Giữa những kỵ sĩ áo giáp phủ tuyết, hình ảnh của người đạo sĩ này trở nên nổi bật.

    Đạo sĩ tên là Trương Thiên Nhất, chính là Thiên sư thế hệ này của Thiên Sư Phủ trên núi Long Hổ. Đạo pháp cao thâm, xuất quỷ nhập thần. Sau lại được Tùy Văn Đế bệ hạ chiêu nạp vào Hoàng cung, tôn làm Hộ quốc Pháp sư.

    Có thể khiến cho Hộ quốc Pháp sư đi theo bên người, ở triều Đại Tùy lúc bấy giờ chỉ có một người, chính là đương kim thiên tử, Khai Hoàng đại đế, Dương Kiên.

    - Thiên sư, tính toán của ông có chắc chắn không?

    Từ trong kiệu trầm thấp truyền ra một câu hỏi, tiếng nói có hơi khàn lại hết sức uy hùng. Từ giọng nói có thể đoán được đây là một người vô cùng uy nghiêm.

    Trương thiên sư ở trên ngựa hơi nghiêng người nói:
    - Bẩm Bệ hạ, ban đầu Chân pháp sư thi triển đại pháp giấu đi hiện tượng thiên văn, bần đạo quả thật nhìn không ra. Chỉ có điều không biết vì sao vào một nén nhang trước pháp lực đó bỗng nhiên tiêu tán, bần đạo xem thiên tượng có điều khác thường, tính ra không quá một thời thần sẽ là đại hạn của Chân pháp sư, tuyệt đối không sai.

    - Nếu thế thì cần phải đi nhanh lên, tốt nhất có thể gặp mặt pháp sư lần cuối. Pháp sư có đại ân với Trẫm, ngày đó nếu không có pháp sư, chỉ sợ Trẫm vừa xuất thế đã bị người sát hại. Sau này pháp sư mang ta rời nhà đi hơn mười năm, dạy ta biết chữ đọc sách, học hiểu binh pháp chiến trận, nếu không có người, sẽ không có Trẫm đứng đầu thiên hạ ngày hôm nay. Trẫm luôn muốn báo đáp cho pháp sư một cuộc sống đại phú đại quý, nề hà pháp sư chỉ muốn thanh đăng cổ Phật, Trẫm chỉ đành bỏ cuộc. Nếu không thể đưa pháp sư đoạn đường cuối cùng, lòng trẫm khó có thể an.

    Trương thiên sư nói:
    - Bệ hạ yên tâm, còn một chút thời gian, sẽ không quá muộn.

    Khai Hoàng đế Dương Kiên ừ một tiếng, sau đó không nói nữa.

    Trương thiên sư hơi trầm tư, thò tay ra khỏi ống tay áo, bấm pháp ấn tính toán một chút, tin chắc mình không tính sai mới an tâm. Chỉ là không biết vì sao, trong lòng ông ta có một sự hoảng hốt mơ hồ, cảm giác có một cái gì đó vượt ra ngoài quy tắc thiên địa đang kiên cường cắm rễ sinh trưởng, khí thế của người nọ hoặc vật vô cùng dũng mãnh, không ngờ ở khoảng cách xa như vậy vẫn có thể khiến ông ta tâm thần không yên.

    Chẳng lẽ Chân pháp sư trước khi chết còn đạt được bảo vật gì?

    Trương thiên sư âm thầm phỏng đoán.

    Đang nghĩ ngợi, bỗng nhiên có một bóng đen to lớn như đại bàng từ trên nóc nhà đằng xa vồ xuống. Tốc độ của người nọ cực nhanh, nhóm kỵ binh mặc giáp theo hộ giá phía trước mới giơ lên giáo dài sắc bén, người kia đã xoay một vòng giữa không trung, giẫm lên đầu một gã kỵ binh rồi đáp xuống trước cỗ kiệu.

    - Ha ha, Lỗ Mũi Trâu, ngươi lại muốn đi đâu hại người đấy?

    Chờ người nọ đáp xuống rồi, mọi người mới thấy rõ diện mạo, không ngờ là một tráng hán thân cao chín thước! Vai rộng hông hẹp, lưng hổ eo sói, mặc trên người một bộ trường bào dày cộm với cổ áo làm bằng lông chồn trắng, đứng trước mặt mọi người sang sảng cười. Bọn thị vệ lập tức khua binh khí vọt tới bao vây, những cây giáo dài lạnh lẽo san sát như rừng nhắm thẳng đại hán.

    Thân hình người này cực kỳ khôi ngô, đứng trong đám đông như hạc giữa bầy gà. Binh lính ở đây đều là lão binh thân kinh bách chiến được tuyển chọn kỹ lưỡng, có thân thủ rất cao, nhưng khi so với người này lại không khác gì một đứa nhỏ còn chưa trưởng thành, kỵ binh dù nhiều nhưng vẫn không bằng khí thế của một mình gã. Có binh sĩ bị gã giẫm lên đầu thầm buồn bực, một đại hán to lớn cỡ này giẫm lên đầu mình, thế mà chỉ như một cái vỗ nhẹ.

    Trương thiên sư nhìn đại hán râu quai nón thở dài:
    - Trương Trọng Kiên, ngươi đến đây nhiều chuyện làm gì?

    ...

    Đại Tùy, tháng sáu năm Nhân Thọ thứ tư, Hoàng đế khai quốc của Đại Tùy Dương Kiên đang hấp hối lôi kéo tay người con thứ Dương Quảng, từng chữ từng câu nhấn mạnh nói:
    - Đứa bé kia họ Lý! Nhớ kỹ, nhớ kỹ! Thà rằng giết lầm, tuyệt đối không thể buông tha!

    Dương Quảng khẳng định gật đầu:
    - Phụ hoàng yên tâm, nhi thần nhớ rõ, đứa bé kia họ Lý, thà rằng giết lầm, tuyệt không buông tha!
     
    Chỉnh sửa cuối: 12/1/16
  2. TƯỚNG MINH
    Tác giả: Trí Bạch


    Chương 1: Đường này ta mở


    (¯`'•.¸(¯`'•.¸† Nguồn: Metruyen †¸.•'´¯)¸.•'´¯)






    Đang là tiết trời mùa xuân, cành liễu bên đường đâm trồi nảy lộc. Những mầm liễu xanh mơn mởn giống như đứa trẻ mới sinh, mềm mại mà đầy sức sống. Cây cỏ kiên cường lật viên đá đè trên đầu mình ra, duỗi cái lưng dần vươn mình ra ánh sáng. Sương mai trong suốt giống như chuỗi trân châu đeo trên cổ ngọn cỏ non, được ánh mặt trời chiếu tới, màu sắc lung linh thể hiện được tuổi xuân yêu kiều đa dạng của mình.

    Trên con đường rộng lớn từ Bá Châu đi qua U Châu, người đi đường cũng không nhiều lắm. Đại Nghiệp năm thứ sáu, trên vùng đất Hà Bắc không ít nam đinh của các thôn đều bị tập trung tới Biện Châu, Tống Châu xẻ kênh đào. Công trình hiện giờ đã tới giai đoạn cuối rồi. Trên đường có một người đàn ông trung niên, chính là người lao động từ Tống Châu trở về quê.

    Mặc dù sau nhiều tầng bóc lột, tiền đến tay người lao động vất vả này đã còn lại không đáng bao nhiêu, nhưng xa nhà hơn một năm, sau lưng mỗi người đều vác một túi trăm nghìn tiền Nhục Hảo vàng óng. Khi đó, sóng gió quan trường dù đã lan tràn, chỉ là thời kỳ đầu Tùy Dương Đế lên kế vị vẫn chịu ảnh hưởng của thời kỳ Khai Hoàng, làm quan cũng không dám bóc lột người dân quá mức. (chú ý 1)
    Nhục hảo: từ người dân đương thời dùng để chỉ đồng Ngũ Thù.

    Bảy tám người đàn ông này đều là nông dân của một làng nhỏ gọi là Phương Thành ở ngoài 130 dặm phía bắc Bá Châu. Chuyện bên Tống Châu vừa xong, họ đã lĩnh tiền công hẹn cùng nhau về nhà. Từ Tống Châu trở về ngàn dặm xa xôi, dù thế đạo vẫn thái bình, nhưng ai cũng không dám nói liệu có xui xẻo gặp phải mấy tên cướp liều mạng cướp tiền hay không? Mọi người cùng đi trên đường có thể chiếu ứng cho nhau, hơn nữa đều là đồng hương, giúp đỡ nhau cũng là chuyện có thể tin tưởng được.

    Trong tay mỗi người bọn họ đều mang theo một cây côn dài khoảng năm sáu xích, trò chuyện với nhau trên đường. Gọi là côn dài chẳng qua là để dễ nghe hơn mà thôi, kỳ thực chỉ là một cây gỗ dài khoảng hơn một mễ (mét). Vào thời kỳ Đại Tùy Khai Hoàng, Cao Tổ Văn Hoàng đế hạ chỉ tịch thu binh khí thiên hạ. Người dân bình thường không được phép cất giấu mang theo vũ khí sắc bén, nhưng côn gỗ thì lại không thuộc phạm trù binh khí. (chú ý 2)

    - Ngô Tam ca, hôm nay chúng ta đi nhiều hơn một chút, chờ tới thôn Ngưu Đầu mới tìm nơi ngủ trọ nhé?

    Một thanh niên khoảng chừng mười mấy tuổi, lấy tay áo quệt mũi hỏi người đàn ông to khỏe đi đầu tiên. Y tên là Lý Tam Phúc, tên tự Tục Khí, cũng không có tên chữ, nông dân không coi trọng nhiều như vậy. Tiểu tử Hứa gia đi bên cạnh luôn chê cười tên của y bất nhã. Kỳ thực tên gọi của thằng nhãi đó cũng có nhã nhặn chút nào đâu chứ? Y tên là Lý Tam Phúc, còn gã bẩn thỉu đó tên gọi Hứa Tam Đa, tự Vượng Tài.

    Sau khi hỏi xong, y theo bản năng giật giật chiếc bao nặng trịch trên lưng, cảm thấy tiền vẫn còn, trong lòng kiên định hơn. Những người này xa nhà lâu như vậy, sống chết lao động ở trong lòng sông, đều vì kiếm những đồng tiền đó để cuộc sống ngày sau được thoải mái hơn.

    Người đàn ông khỏe mạnh kia tên là Ngô Lai Lộc, ở nhà là con thứ ba, là người cầm đầu đám người của Phương Thành ra ngoài làm việc. Trên y còn có hai ca ca đoản mệnh nữa, đều không sống nổi qua ba tháng. Kỳ thực, y là lão đại trong nhà.

    Cũng không biết liệu có phải hai ca ca đó của y đem phúc khí thọ mệnh đều tích góp từng tí đưa cho lão Tam này hay không? Ngô Lai Lộc không những trưởng thành mà còn tráng kiện giống như một con trâu đực. Con người y cũng rất có tinh thần, năm nay đã 34 tuổi rồi, trong nhà đã có một con trai và một con gái. Khi con gái chưa tới tuổi trăng tròn, y đã rời khỏi thôn tới Tống Châu rồi. Bây giờ nhớ lại, con gái cũng đã qua một tuổi. Nhớ tới vợ mình phải một mình chăm sóc già trẻ trong nhà suốt một năm qua, trong lòng y khó tránh khỏi áy náy.

    - Tam Phúc, tới thôn Ngưu Đầu ít nhất cũng còn phải sáu bảy canh giờ nữa, lúc đó trời đã tối rồi. Dù đường đi thái bình, nhưng trời tối đi đường cũng không hay lắm. Tam ca biết đệ muốn về nhà, mọi người cũng không phải đều như vậy sao? Bây giờ chúng ta đi nhanh một chút, tranh thủ trước xế trưa chạy tới thôn Đông Bắc Ngạn. Ăn uống ở thôn Đông Bắc Ngạn một chút liền lên đường tiếp. Trước khi trời tối có thể tới Lâm Thành Phô, qua đêm ở đó, sáng ngày mai dậy sớm chút, trước xế trưa sẽ có thể về tới nhà rồi.

    Lưu Lại Tử là người tuổi lớn nhất trong đoàn. Khi người khác hỏi tuổi ông ta, ông ta bao giờ cũng nói dối vài tuổi. Trong thôn dán cáo thị chiêu mộ người tới Tống Châu khai thác kênh Thông Tế, yêu cầu tráng đinh dưới 40 tuổi. Kỳ thực, ông ta đã 51 tuổi rồi, vẫn mạnh mồm nói mình 39 tuổi. Trong nhà ngoài ông ta thì không còn ai, mình ăn no chính là cả nhà không đói. Mặc dù đào kênh vất vả mệt nhọc, nhưng bao ăn bao ở còn được cấp cho hơn ngàn tiền, cớ sao lại không làm chứ?

    Thấy bộ dạng vội vàng của Lý Tam Phúc, Lưu Lại Tử cười nói:
    - Tam Phúc, thằng nhóc cậu có phải gấp về lấy vợ không? Yên tâm đi, về muộn một ngày, tiểu cô nương Bành gia trang cũng không chạy được đâu! Khi cậu đi, cô bé đó nhiều lắm chỉ là cây cỏ mới nhú. Bây giờ trở về, đúng lúc khai hoa rồi!

    Lý Tam Phúc bị ông ta trêu làm mặt đỏ bừng lên, biện giải nói:
    - Cháu … cháu đâu có muốn cưới vợ. Cháu chỉ nhớ mẹ.

    Ngô Tam ca cười nói:
    - Lại Tử thúc, đừng chê cười Tam Phúc, đổi lại là thúc, vất vả bán mạng để kiếm được tiền, chớ nên nhét hết vào cái yếm của những cô gái bao trong Bảo Nguyệt lâu.

    Lưu Lại Tử ngượng ngùng cười nói:
    - Làm gì có! Số tiền này ta để lại dùng!

    Lý Tam Phúc hiếu kỳ hỏi:
    - Lại Tử thúc, thúc để tiền lại dùng vào việc gì?

    Lưu Lại Tử nghiến chặt răng lại:
    - Ta muốn nuôi một đứa bé, hương hỏa của lão Lưu gia, cũng không thể đứt ở trong tay ta được!

    Mọi người sửng sốt, lập tức thay đổi cách nhìn vài phần về lão vô lại ăn chơi trác táng Lưu Lại Tử này.

    Đang nói chuyện, bỗng từ phía sau truyền đến tiếng chuông đinh đang trong trẻo, còn có tiếng thét điên cuồng:
    - Người phía trước mau nhường đường, làm kinh động đại thanh la của ta, cẩn thận đá vỡ đít các ngươi đấy!

    Mọi người quay đầu lại nhìn, lại thấy mấy chiếc xe ngựa phía sau đi tới. Kéo chiếc xe đầu tiên chính là một con la màu xanh nhìn rất khỏe mạnh. Trên đầu người đánh xe đó đội một chiếc mũ cỏ, nhìn quần áo trên người là áo đen giày đen. Vừa thấy chính là một gia đình giàu có. Mọi người đều xuất thân làng quê nhỏ, dù có chán ghét tên đánh xe kiêu ngạo cũng không dám trêu chọc, ngoan ngoãn nhường đường.

    Tên đánh xe thấy mọi người nhường đường, liền hừ một tiếng nói:
    - Xem như các ngươi thức thời, nếu không chiếc roi quất xuống thì nát thịt các ngươi.

    Người này nói năng thô lỗ, giọng nói còn không được tự nhiên.

    Đương lúc gã tác oai tác quái, chợt rèm cửa của chiếc xe ngựa đó mở ra một khe hở nhỏ, một cô gái nhỏ xinh đẹp từ khe hở nhìn ra nói:
    - Qua Thái Hộ, tiểu thư còn ở trong xe, không được văng ra những lời ô uế nữa, cẩn thận da của ngươi đấy!

    Tiểu cô nương này vẫn chưa cập kê, nhìn dáng vẻ cũng khoảng 12 – 13 tuổi. Trắng nõn nhìn rất thanh tú, chỉ là giữa lông mày nhíu lại với người đánh xe đó. Người đánh xe đó dường như rất sợ tiểu nha hoàn này, rối rít xin lỗi, không dám nói linh tinh nữa. (chú ý 3)

    Ngô Lai Lộc đứng bên đường, chờ sau khi xe ngựa đi qua mới tiếp tục đi. Đó là tổng cộng ba chiếc xe ngựa. Xe ngựa nhìn rất hoa lệ, có lẽ là từ nhà quan lại. Lúc này mới ra khỏi Bá Châu không lâu, không chừng gia quyến của quan lão gia nào đó muốn đi du xuân. Những người cao cao tại thượng này, Ngô Lai Lộc từ trước đến giờ luôn có thể tránh được thì cứ tránh. Một là không động tới được, hai là y rất ghét gặp.

    Mọi người dõi theo bóng dáng của chiếc xe ngựa xa xa đang đoán chiếc xe ngựa đó là của nhà nào, bỗng phía sau truyền tới tiếng vó ngựa ầm ầm. Mọi người đã có được bài học trước đó rồi, không chờ người phía sau lên tiếng liền lần lượt nhường đường. Còn chưa kịp quay đầu lại, con ngựa đó đã tiến sát tới mọi người và lao đi. Lưu Lại Tử chậm chân, suýt chút nữa đã bị ngựa đánh ngã. Ông ta vốn chính là một kẻ vô lại, trong lòng liền tức giận chửi vài câu. Kỵ sỹ trên lưng ngựa quay đầu lại lườm ông ta cũng không thèm để ý gì, chỉ có điều ánh mắt đó sắc như đao, giống như nhìn thẳng tâm can Lưu Lại Tử.

    - Bác Đạp ô?

    Ngô Lai Lộc thấy tuấn mã đó chạy tới, không thể tin được liền nói nhỏ ba từ.

    - Tam ca, huynh nói Đạp ô cái gì?

    Lý Tam Phúc lại gần hỏi.

    - Không, không có gì.

    Sắc mặt Ngô Lai Lộc bỗng tái đi, không giải thích gì với Lý Tam Phúc nữa. Y sợ mình giải thích rồi, sẽ dọa chết khiếp những người đồng hành nhát gan này. Bác đạp ô là tên ngựa quý của người Khiết Đan, ngàn vàng khó mà mua được, ngay cả Vương tộc của Khiết Đan cũng phải tự hào khi có được một con ngựa Bác đạp ô thuần. Ngô Lai Lộc đã từng đi qua lãnh địa của người Khiết Đan ở tái Bắc (phía Bắc biên giới), cũng có ấn tượng vô cùng sâu sắc về loại ngựa tốt này. Một con ngựa tốt không đến nỗi dọa người, mà kỵ sỹ trên lưng ngựa xem ra cũng không phải là người Khiết Đan trên thảo nguyên tái Bắc. Sở dĩ Ngô Lai Lộc tái mặt là vì y mới biết, trong vòng mấy trăm dặm gần U Châu này, có khả năng có được loại ngựa quý này chỉ có hai nơi.

    Nơi đầu tiên là trong quân của Hổ Bí Đại tướng quân U Châu La Nghệ.

    Nơi thứ hai là mã tặc hung hãn nhất ở vùng Hà Bắc Thiết Phù Đồ.

    Lưu Lại Tử đi sát bên cạnh Ngô Lai Lộc, lạnh lùng hạ giọng nói:
    - Lão Tam, xem ra hôm nay chúng ta không thể đi nhanh được rồi.

    Ngô Lai Lộc gật đầu, người cưỡi ngựa phía sau rõ ràng chính là thải bàn tử (chỉ kẻ đi theo dõi đối tượng cướp bóc).

    Không thể là tinh giáp Hổ Bí U Châu được, đó chỉ có thể là đám mã tặc ăn tươi nuốt sống kia.

    Lưu Lại Tử thở dài nói:
    - Trong chiếc xe đó có lẽ là một vị tiểu thư yêu kiều, xem ra cũng không có kết cục tốt rồi. Cũng không biết là bị bọn đó theo dõi, thật xui xẻo!

    Ngô Lai Lộc hạ thấp giọng nói:
    - Thiết Phù Đồ.

    Ba chữ này dọa cho Lưu Lại Tử thoáng chốc tái mặt, ngay cả chân cũng không thể nhúc nhích được. Cơ thể ông ta bất giác không tự chủ được run lên cầm cập, sau lưng liền vã mồ hôi đầm đìa.

    - Hôm nay chúng ta ở lại thôn Đông Bắc Ngạn, sáng mai sẽ đi tiếp!

    Ngô Lai Lộc nói một câu chắc như đinh đóng cột, cũng không giải thích gì, trong lòng lại thấy lo lắng cho người ngồi trong xe đó.

    Đang buồn bực đi đường, bỗng phía sau tảng đá bên đường có một cậu bé khoảng 10 tuổi đi ra. Trên người thiếu niên này mặc một chiếc áo bào ngắn, nhìn kiểu dáng và tay nghề cũng thuộc vào hàng thượng đẳng, chỉ là trên ngực có mấy vết dầu loang đen mà thôi, còn có không ít tro bụi. Trên đầu thiếu niên tóc đen bóng còn dính mấy phiến lá màu xanh non. Chỉ nhìn quần áo cũng biết là kẻ ăn mày rồi. Chỉ là khuôn mặt tuấn tú xinh đẹp của thiếu niên đó khiến người ta có cảm giác vô cùng dễ chịu. Môi đỏ, răng trắng, nếu lớn thêm vài tuổi nữa, thay bộ quần áo gấm, chắc chắn là một công tử hào hoa.

    Trong tay cậu cầm theo một cây cung cao gần bằng người cậu, phía sau buộc một ống tên. Trong ống cắm mấy chục mũi tên lông vũ. Một bên của ống tên còn có một thanh đao sáng loáng, hình dạng quái dị và không có vỏ.

    - Cây này là ta trồng, đường này là ta mở, muốn đi qua đây … thì mau cút đi. Đường phía trước, các ngươi chớ đi.

    Thiếu niên tuấn tú, vác theo một cây cung cao bằng mình, tay phải cầm một mũi tên, đối mặt với bảy tám tráng hán lại không hề sợ hãi chút nào, ngược lại còn có chút tà ý cười mà như không cười.

    - Chú ý 1: Nhục hảo: Tùy Văn Đế cho đúc lại Ngũ Thù tiền, cấm chỉ lưu thông tiền kém chất lượng phát hành ở thời Nam Bắc triều. Tiền này “Mặt trái đồng tiền có đường viền rất đẹp, đường viền tròn nổi rõ lên so với lỗ vuông ở giữa. Mỗi một nghìn tiền nặng bốn cân hai lạng”, cho nên dân gian gọi là “nhục hảo”. Vào những năm Tùy Đường, đồng thời với lụa là được dùng làm vật trung gian trao đổi trong giao dịch, tiền ngũ thù mới này được thông hành cả nước.

    - Chú ý 2: Xích này là đơn vị đo lường thời Hán, mỗi thước khoảng 23.1cm.

    - Chú ý 3: Cập kê: Thời xưa con gái 15 tuổi gọi là đến tuổi cập kê.
     
    Chỉnh sửa cuối: 4/7/15
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 4)