↑ ↓

 Đô Thị Tu Chân Lão Sư Sinh Hoạt Lục - Đoạn Kiều Tàn Tuyết - FULL 636C

Thảo luận trong 'Đô Thị - Hiện đại' bắt đầu bởi Lôi, 28/12/15.

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.
  1. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    142,534
    Tu Chân Lão Sư Sinh Hoạt Lục
    Tác giả: Đoạn Kiều Tàn Tuyết
    Chương 16: Diệt Tuyệt sư thái


    Nhóm dịch: Du Hiệp
    Nguồn: Thienthucac

    Rửa tay trở lại văn phòng thì Trương Vệ Đông đã đi rồi, nhìn chiếc ghế trống không, Tô Lăng Phỉ nghiến răng nghiến lợi, trong lòng sinh ra một cảm giác mất mát không nói lên lời.


    Qua nhiều năm như vậy, có một nam nhân không nịnh hót cô, không bám lấy cô dai như đỉa. Nhưng nam nhân duy nhất nhìn thấy đôi thỏ ngọc cô giữ gìn 26 năm này lại không hề xem trọng cô.


    Ngay khi Tô Lăng Phỉ đang nghiến răng nghiến lợi, một cô gái mặc áo sơmi hoa, quần short jean, tóc thẳng, đeo kính đen, tướng mạo không xinh đẹp cũng chẳng khó coi, tuổi chừng ba mươi đẩy cửa đi vào.


    - Mệt chết ta rồi!


    Cô gái kia liếc nhìn Tô Lăng Phỉ một cái, sau đó không hề có chút thục nữ ngả người vào ghế dựa, lớn tiếng kêu lên.


    - Lý Lệ hả, sao nhìn cô thảm hại vậy? Tối qua cô tới hộp đêm sao?


    Tô Lăng Phỉ không suy nghĩ về Trương Vệ Đông nữa, tò mò hỏi.


    - Đừng nói nữa, hôm qua họp lớp cấp 3, ca hát, uống rượu, đến 1h sáng mới ngủ, giờ đầu óc choáng váng! Ồ, sao chiếc bàn trước mặt sạch sẽ vậy, có đồng nghiệp mới sao? Nam hay nữ?


    Nói tới phần sau, Lý Lệ lập tức tỉnh táo tinh thần.


    Thấy Lý Lệ nhắc tới Trương Vệ Đông, Tô Lăng Phỉ lập tức tức giận nói:


    - Nam!


    Lý Lệ nghe thấy vậy, hai mắt sáng như đèn pha ô tô, đứng bật dậy nhìn vào vị trí của Trương Vệ Đông, hỏi Tô Lăng Phỉ:


    - Sao? Có đẹp trai hay không?


    Thấy Lý Lệ hỏi Trương Vệ Đông có đẹp trai không, trong đầu Tô Lăng Phỉ không khỏi hiện lên bộ mặt trắng ghê tởm của đối phương, nhưng cô ngạc nhiên phát hiện nếu như dựa vào mỹ quan bình thường thì Trương Vệ Đông đúng là một anh chàng đẹp trai!


    Nghĩ như vậy, lại nhìn vẻ mặt mê trai của Lý Lệ, Tô Lăng Phỉ, nhớ lại thái độ đắc ý thối không ngửi nổi của hắn, có tức giận nói:


    - Nói làm gì có đẹp trai hay không? Đàn ông tên nào mà chả như nhau!


    - Tô đại mỹ nữ của ta, ta biết cô kén cá chọn canh, nhưng cô có thể dùng ánh mắt nữ nhân bình thường để đánh giá không?


    Lý Lệ nghe vậy tức giận nói.


    Người nghiên cứu khoa học vẫn hay nói sự thực, huống chi là với đồng nghiệp, Lý Lệ sớm muộn gì cũng gặp Trương Vệ Đông, Tô Lăng Phỉ đành bất đắc dĩ nói:


    - Cũng coi như đẹp trai.


    - A… Ngay cả Tô đại mỹ nữ cũng nói đẹp trai, vậy nhất định là vô cùng đẹp trai rồi!


    Lý Lệ nghe vậy liền lớn tiếng hô, hai tay chống cằm, cái mặt mê trai thấy rõ.


    - Con lạy mẹ, dù gì cũng là tiến sĩ, hơn nữa cũng là giảng viên đại học, đừng có những động tác thốn tận rốn như vậy được không? Chẳng phải là cô bảo tôi dùng ánh mắt nữ nhân bình thường để đánh giá sao?


    Tô Lăng Phỉ thấy vậy trợn trừng mắt nói.


    - Đừng đề cập tới tiến sĩ tiến seo gì gì đó! Khi trước tôi cho rằng trí tuệ cũng ngang hàng với dung mạo, mình đã không có dung mạo thì bỏ công bỏ sức trau dồi trí tuệ, đến khi đó kiểu gì cũng cưa được một chàng Bạch Mã Vương Tử. Giờ thì thơm rồi, sau khi nói ra hai chữ tiến sĩ, đừng nói là Bạch Mã Vương Tử, ngay cả Hắc Mã Vương Tử cũng chạy tóe khói!


    Lý Lệ nghe vậy liền tức giận nói.


    - Ha ha!


    Tô Lăng Phỉ nghe Lý Lệ nói vậy không nhịn được bật cười ha hả.


    - Nào có đến mức như cô nói!


    - Tôi có cường điệu đâu. Cô có biết trên mạng hiện giờ đang lưu hành câu nói, nữ sinh viên là Triệu Mẫn, vừa tốt nghiệp là Hoàng Dung, thạc sĩ là Lý Mạc Sầu, tiến sĩ là Diệt Tuyệt Sư Thái, vượt tiến sĩ là Đông Phương Bất Bại. Cô xem, hiện giờ tôi không chỉ là tiến sĩ, hơn nữa còn là giảng viên đại học, nếu không cố gắng tung lưới, e là cũng sắp thành Đông Phương Bất Bại rồi!


    Lý Lệ nói.


    - Ha ha!


    Tô Lăng Phỉ nghe vậy lại không nhịn được, phá lên cười khanh khách!


    - Cười, cứ cười đi, cô là đồ không tim không phổi! Đến giờ tôi vẫn là gái già còn zin nguyên nhân một nửa là do cô!


    Lý Lệ thấy Tô Lăng Phỉ cười lớn vậy, tức giận cầm quyển sách đánh nhẹ vào người đối phương.


    - Cô là gái già còn zin có liên quan gì tôi?


    Tô Lăng Phỉ cố nhịn cười, lau nước mắt, kỳ quái hỏi.


    - Sao lại không liên quan hả? Từ khi cô tới học viện, mê hoặc mọi lão sư chưa có gia đình trong trường, nào có ai chú ý tới Diệt Tuyệt Sư Thái ta!


    Lý Lệ trừng mắt nhìn Tô Lăng Phỉ.


    - Phì, ai mê hoặc bọn họ chứ!


    Tô Lăng Phỉ hơi đỏ mặt, trong đầu hiện lên bộ mặt đáng ghét của Trương Vệ Đông, hừ, ít nhất không có hắn!


    - Cô thừa nhận cũng được, không thừa nhận cũng thế, dù sao tất cả lão sư chưa lập gia đình trong trường bị cô mê hoặc là sự thực. Được rồi, tôi cũng không nói với cô những chuyện này nữa, lão sư mới tới kia tên gọi là gì? Giờ đang ở đâu? Còn nữa, tôi cảnh cáo cô, cô nên tránh xa hắn một chút!


    Lý Lệ nói xong, trợn mắt uy hiếp Tô Lăng Phỉ.


    - Thôi đi mẹ trẻ, tôi còn ước được cách xa hắn một chút. Nhưng đáng tiếc giáo sư Tần Hồng đã xếp hắn cùng tổ nghiên cứu với tôi rồi!


    Tô Lăng Phỉ nói.


    - Không phải chứ, ông trời ăn ở bất công, người hai chục “trứng” người không quả nào. Cô đã xinh đẹp như vậy, ông trời còn tạo thêm điều kiện tiếp xúc giai đẹp cho cô! Ông trời cần phải chiếu cố những người như ta mới phải chứ!


    Lý Lệ nghe xong càng lộng ngôn hơn, dù vậy trên mặt toát lên vẻ thất vọng rất rõ.


    - Cô nói cái gì vậy? Không nói chuyện nam nhân với cô nữa, nói tới nam nhân là cô không dừng được.


    Nói xong Tô Lăng Phỉ đứng dậy.


    - Ăn cơm chưa? Có xuống căn tin với tôi không?


    - Ngay cả điểm tâm còn chưa ăn! Đúng rồi, đồng nghiệp mới tên là gì, bây giờ không phải là đang ở căn tin chứ?


    Lý Lệ đứng lên nói.


    Tô Lăng Phỉ tuy rằng không muốn đề cập tới Trương Vệ Đông, nhưng Lý Lệ đã hỏi nên cũng đành nói:


    - Hắn gọi là Trương Vệ Đông, hiện giờ hẳn là đang ở căn tin.


    - Trương Vệ Đông, cái tên nghe rất nam tính. Ồ, không phải chứ, hắn ăn cơm sao không gọi cô? Nói thế nào đây cũng là ngày đi làm, hắn chưa nếm mùi uy lực “ddóng băng ngàn dặm” của cô sao? Dù thế nào cũng quấn quít lấy cô một thời gian mới hết hy vọng mà lui chứ? Ngay cả lấy lí do mời ăn cơm để làm quen mà cũng không biết tận dụng sao?


    Lý Lệ vừa đi, vừa khó hiểu hỏi.


    Lý Lệ không đề cập tới chuyện này thì thôi, vừa nhắc tới, Tô Lăng Phỉ đã giận sôi máu:


    - Tôi làm sao biết được, chắc là sáng hắn cũng như cô, không ăn gì, đói bụng lắm rồi!


    Lý Lệ rốt cục phát hiện khi mình nhắc tới Trương Vệ Đông, Tô Lăng Phỉ liền không kìm chế được cảm xúc, không khỏi kinh ngạc:


    - Không ngờ đầu năm nay lại có tên đàn ông có thể không thèm chú ý tới Tô đại mỹ nữ của chúng ta.


    Những lời này của Lý Lệ như con dao đâm vào tim Tô Lăng Phỉ, cô phiền muộn, cắn răng nói:


    - Ai thèm chứ!


    Lý Lệ thuận miệng nói, ai ngờ lại là thực, không khỏi có chút sợ run lên, sau đó bật cười sằng sặc:


    - Rốt cục cũng thấy Tô đại mỹ nữ chịu thua thiệt, nhanh, nhanh gọi điện cho Trương Vệ Đông, hỏi hắn ăn cơm ở chỗ nào, tôi muốn gặp hắn ngay và luôn!


    - Tôi không có số hắn.


    Tô Lăng Phỉ thấy Lý Lệ cười, càng thêm phiền muộn, thuận miệng cự tuyệt.


    - Giỡn hoài, hai người ở cùng một tổ nghiên cứu, giáo sư Tần Hồng sao có thể không cho cô biết số điện thoại của hắn. Nhanh đi, gọi cho hắn, tôi muốn biết hắn đang ăn cơm ở đâu.


    Lý Lệ căn bản không tin Tô Lăng Phỉ, thúc giục.


    Tô Lăng Phỉ thấy Lý Lệ không tin, càng thêm đau đầu, nhưng bỗng nhiên trong đầu cô đột nhiên như có ánh sáng lóe lên.​
     
  2. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    142,534
    Tu Chân Lão Sư Sinh Hoạt Lục
    Tác giả: Đoạn Kiều Tàn Tuyết
    Chương 17: Hàm răng hắn trắng thật.


    Nhóm dịch: Du Hiệp
    Nguồn: Thienthucac

    - Mời cơm trưa có gì hay, muốn mời thì mời cơm tối, còn phải ra ngoài ăn. Người mới đến tóm lại cũng phải làm cho hay đúng không?


    Tô Lăng Phỉ vừa cầm điện thoại ra vừa nói, đôi môi đỏ mọng gợi cảm nhếch lên, có hương vị rất mưu mô xảo quyệt.


    - Không thể nào? Cô muốn mời hắn cơm tối? Lại còn đi ra ngoài ăn?


    Lý Lệ giật mình nhìn Tô Lăng Phỉ chằm chằm.


    - Làm sao? Không được à?


    Tô Lăng Phỉ bị Lý Lệ nhìn thì chột dạ, khuôn mặt hơi đỏ lên, dẩu môi lên hỏi ngược lại.


    - Được, đương nhiên được, chỉ là thấy hơi lạ. Tô đại mỹ nữ của chúng ta lại chủ động xuất kích, thật sự là hiếm như cây vạn tuế trăm năm mới ra hoa đấy!


    Lý Lệ nói.


    - Cô nằm mơ đi, cô còn nói thế nữa thì cú điện thoại này đừng hòng tôi gọi.


    Tô Lăng Phỉ ra vẻ cả giận nói, trên thực tế hiện tại, cho dù Lý Lệ không cho cô gọi, cô cũng phải gọi.


    - Được, đi, tôi không nói, dù sao thì tôi cũng là người cô đơn, thích nhất có người mời khách ăn cơm.


    Lý Lệ vội vàng cười theo nói.


    Lúc này Tô Lăng Phỉ mới đắc ý, ấn điện thoại gọi đi.


    Đại học Ngô Châu là đại học tổng hợp, thầy trò hơn hai mươi nghìn người. Trường vốn có tám căn tin, nhưng vì giờ đang là mùa hè, trong trường tương đối ít người, cho nên chỉ căn tin số một và số hai là hoạt động.


    Trương Vệ Đông đang đưa thẻ ăn cơm 500 tệ qua ô cửa phòng ăn số một. Lúc vừa định mua đồ ăn vừa vặn đụng phải Đổng Vân Kiệt và Triệu Minh Hoa, ba người cùng xếp hạng ở cửa sổ mua đồ ăn.


    Mặc dù tuổi của Trương Vệ Đông ít hơn Đổng Vân Kiệt và Triệu Minh Hoa, nhưng hắn là giảng viên còn hai người họ vẫn là sinh viên, cho nên hai người rất khách khí, không chen vào trước Trương Vệ Đông.


    Trương Vệ Đông thấy hai người đều lớn tuổi hơn mình, hơn nữa tóc Đổng Vân Kiệt đã có sợi bạc, bọn họ như vậy làm cho hắn hơi ngượng ngùng, vừa định nói vài lời khách khí, chuông điện thoại di động chợt vang lên.


    Trương Vệ Đông nhận điện thoại, thuận thế ra hiệu cho hai người Đổng Vân Kiệt mua trước.


    - Là thầy Trương hả? Tôi là Tô Lăng Phỉ.


    Trương Vệ Đông nhận điện thoại, trong loa lập tức vang lên giọng nói réo rắt êm tai như chim hoàng oanh của Tô Lăng Phỉ, nghĩ thầm có phải buổi sáng bà cô này không làm khó được chính mình rồi, giờ lại nghĩ ra trò gì mới chăng.


    Nghĩ như vậy, mày Trương Vệ Đông không khỏi nhíu lại, hơi mất kiên nhẫn nói:


    - Là tôi, xin hỏi cô Tô có chuyện gì không? Tôi đang xếp hàng mua cơm!


    Đổng Vân Kiệt và Triệu Minh Hoa đứng cạnh Trương Vệ Đông, thấy hắn nói cô Tô, lại nghe trộm thấy tiếng con gái quen thuộc, đoán được là Tô Lăng Phỉ gọi, kinh ngạc nhìn nhau. Sáng nay tại văn phòng giáo sư Tần Hồng, họ đã cảm thấy kinh ngạc trước cảnh Tô Lăng Phỉ và Trương Vệ Đông vừa thấy mặt đã cười tủm tỉm thò tay chào hỏi. Tô Lăng Phỉ lại còn chủ động gọi điện thoại cho một vị giáo sư nam, đây đúng là một chuyện hy hữu. Mà càng khoa trương hơn chính là cái thằng Trương Vệ Đông này vẫn còn tỏ vẻ không nhịn được.


    Đương nhiên Tô Lăng Phỉ nghe ra sự mất kiên nhẫn trong lời nói của Trương Vệ Đông. Nghĩ lại lớn chừng tuổi này rồi, đàn ông con trai nhận được cuộc gọi của cô chẳng phải hưng phấn kích động như trúng số thì thôi, đằng này như bị khủng long quấy rồi vậy. Tô Lăng Phỉ tức giận đến mức thiếu chút nữa ném bay cái di động ra ngoài.


    Thấy Tô Lăng Phỉ chỉ muốn giới thiệu cho mình với các giáo viên trong văn phòng, ngược lại Trương Vệ Đông cảm thấy mình có phần lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử, không thể làm gì khác hơn nói:


    - Vậy thì được, tôi chờ các cô ở phòng ăn số một.


    Sau khi ngắt điện thoại, Trương Vệ Đông ngẩng đầu đã thấy Đổng Vân Kiệt và Triệu Minh Hoa đều nhìn mình chằm chằm, như đang nhìn sinh vật ngoài hành tinh.


    - Có vấn đề gì không?


    Trương Vệ Đông khó hiểu nói.


    - Mới vừa rồi là Tô Lăng Phỉ gọi? Cô ấy muốn đến đây ăn cơm với anh?


    Đổng Vân Kiệt và Triệu Minh Hoa cùng kêu.


    - Đúng vậy, có vấn đề sao?


    Trương Vệ Đông như tên hòa thượng lùn với tay không tới đầu, hỏi.


    (*Câu này tạm hiểu là: vì phải suy nghĩ theo cách người khác nên không biết mình suy nghĩ gì)


    Hắn lại không biết, cô gái Tô Lăng Phỉ này xưa nay từ chối ngoài ngàn dặm đối với các giáo viên nam khác trong trường. Bao nhiêu giáo viên nam muốn mời cô đi ăn cơm đều đụng phải tường. Cô ta mà chủ động gọi điện thoại mời ăn cơm á, vậy thì đúng như Lý Lệ nói, hiếm như cây vạn tuế trăm năm mới ra hoa.


    Thấy quả thực là Tô Lăng Phỉ chủ động mời Trương Vệ Đông cùng ăn cơm trưa, ánh mắt Đổng Vân Kiệt và Triệu Minh Hoa nhìn Trương Vệ Đông thay đổi hoàn toàn tốt, cùng giương ngón cái nói:


    - Thầy Trương, thầy thật trâu bò!


    - Cái gì là cái gì?


    Trương Vệ Đông không hiểu tâm tính Đổng Vân Kiệt và Triệu Minh Hoa, hắn còn ngại Tô Lăng Phỉ quấy rầy hắn ăn cơm đây, nghe vậy tức giận lườm bọn họ, cũng chẳng thèm khiêm tốn với họ nữa, tự mình bê chén đĩa ra chỗ gần cửa sổ mua đồ ăn.


    Gọi món ăn xong, ba người Trương Vệ Đông tìm chỗ không người ngồi xuống.


    Vừa ngồi xuống, còn chưa ăn được mấy miếng, Tô Lăng Phỉ và Lý Lệ đã đến.


    Tô Lăng Phỉ là loại hình con gái tới chỗ nào sẽ thành tiêu điểm chỗ đó, không chỉ vì cô rất xinh đẹp, khí chất được, còn vì cô rất cao. Vóc dáng một mét bảy là rất hiếm trong số phụ nữ phía Nam, cho nên Tô Lăng Phỉ vừa tới liền có rất nhiều ánh mắt nóng bỏng tập trung trên người của cô không rời. Đổng Vân Kiệt và Triệu Minh Hoa nhìn thấy cô và Lý Lệ đầu tiên, vội vàng đặt đũa xuống, vung vẩy tay nói:


    - Bên này.


    Trên mặt họ có vẻ hưng phấn đắc ý, rất có hương vị lần đầu khoe khoang trước công chúng.


    Tất nhiên Trương Vệ Đông cũng nhìn thấy hai cô, nhìn Đổng Vân Kiệt và Triệu Minh Hoa đã phất tay chào hỏi cũng ngại tỏ vẻ, chỉ gật gật đầu với hai cô gái, sau đó tiếp tục cúi đầu ăn cơm.


    Tô Lăng Phỉ thấy Trương Vệ Đông vẫn cái kiểu không đặt cô vào mắt tức thì giận ngứa răng, hận không thể xông lên đổ hết thức ăn trên bàn lên đầu hắn. Trái lại Lý Lệ thấy Trương Vệ Đông ngẩng đầu lên thì hai mắt đã phát sáng, nhìn hắn đăm đăm, không kìm được lòng bèn nắm chặt tay Tô Lăng Phỉ, thấp giọng nói:


    - Oa, đúng là cái đẹp trai nhé! Trắng tinh như cậu bé nhà bên, làm cho người ta vừa nhìn đã muốn thương rồi!


    - Này, cậu không phải là giảng viên đại học à? Loại lời này cũng nói được?


    Tô Lăng Phỉ nghe Lý Lệ nói như vậy tự nhiên càng tức, âm thầm véo cô ta một cái, thấp giọng nói.


    - Thôi đi cô ơi, cô đúng là người no không biết kẻ chết đói! Cô mà cũng giống như tôi, 31 tuổi còn độc thân một mình, thấy anh đẹp trai lại ưu tú như thế đoán chừng cũng phải chảy dãi rồi ấy.


    Lý Lệ trợn mắt với Tô Lăng Phỉ, phản bác. Cô nói xong liền phất phất tay với Trương Vệ Đông, nở nụ cười rất ưu nhã.


    Tuy Trương Vệ Đông không quen chủ động chào hỏi người khác, nhưng người khác vừa cười vừa phất tay chào hắn thì hắn cũng không thể nào tỏ vẻ không quan tâm nữa, cũng vội vàng vươn tay chảo Lý Lệ, còn mỉm cười thản nhiên.


    - Này thấy không, cậu ta còn phất tay với tớ đấy, còn cười nữa. Oa, hàm răng của cậu ta trắng thật!


    Hai mắt Lý Lệ mê ly, nói.​
     
  3. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    142,534
    Tu Chân Lão Sư Sinh Hoạt Lục
    Tác giả: Đoạn Kiều Tàn Tuyết
    Chương 18: Bà nhịn!


    Nhóm dịch: Du Hiệp
    Nguồn: Thienthucac

    Tô Lăng Phỉ hoàn toàn thua trận trước mặt Lý Lệ, cùng câu chào hỏi nhưng Trương Vệ Đông thì phất tay cười với Lý Lệ, còn đối với cô thì hoàn toàn lờ đi khiến cho trong lòng cô càng tủi.


    Tô Lăng Phỉ và Lý Lệ nhanh chóng gọi đồ ăn, bê bát đĩa đến bàn Trương Vệ Đông, ngồi đối diện với hắn.


    Trước đó Lý Lệ nghe Tô Lăng Phỉ nói tuy thấy hơi phóng đại, nhưng người ở tuổi này lại có bằng cấp như cô, đồng thời còn là giảng viên đại học, coi như sự nghiệp thành công, dung mạo không thể nói là quá đẹp nhưng cũng ưa nhìn, muốn tìm đối tượng thích hợp quả thực khá khó khăn. Trước kia từng không thiếu người giới thiệu đối tượng cho cô, không phải là cô chướng mắt với người ta, mà là người ta chướng mắt cô, hoặc nghe cô vừa là tiến sĩ vừa là giảng viên thì dứt khoát cả mặt mũi cũng không dám nhìn. Đến giờ đã hơn ba mươi vẫn còn độc thân. Cho nên Lý Lệ thấy Trương Vệ Đông có dáng người nhã nhặn đẹp trai, vừa vặn lại là tiến sĩ mới lấy bằng, vừa là giảng viên đại học, đương nhiên muốn cố gắng, không chừng ông trời mở mắt cho cô ôm anh đẹp trai về nhà.


    Mấy năm nay Lý Lệ đi xem mắt không dưới hai mươi lần, coi như thân kinh bách chiến, lại có tâm theo đuổi anh chàng đẹp trai trước mắt này, tất nhiên là nghĩ biện pháp nói chuyện với Trương Vệ Đông để lôi kéo tình cảm.


    Trương Vệ Đông chính là cái người chậm hiểu làm người ta phát bực. Người khác không nói chuyện với hắn thì hắn cũng lười trả lời, nhưng nếu người khác chủ động, vậy thì hắn tuyệt đối không thể hiện cái mặt lạnh không để ý tới người. Cho nên Lý Lệ đã nhiệt tình bắt chuyện, hay người liền vừa nói vừa cười, trông như đôi bạn cũ lâu năm vậy.


    Tô Lăng Phỉ nhớ lúc ở văn phòng buổi sáng hai người cô nam quả nữ, một trước một sau trong cái văn phòng hơn một giờ mà đến cả rắm Trương Vệ Đông cũng không đánh một cái. Giờ ngồi với Lý Lệ lại vừa ăn cơm vừa cười cười nói chuyện, hơn nữa không thèm liếc cô một lần, hoàn toàn xem cô như không khí. Tô Lăng Phỉ tức giận thiếu chút nữa muốn lật bàn.


    Đổng Vân Kiệt và Triệu Minh Hoa càng trợn tròn mắt. Lần đầu tiên họ chứng kiến trong trường có giáo viên trâu bò như thế, giữa ban ngày ban mặt, trước mắt bao người mà bỏ qua sự tồn tại của đại mỹ nữ Tô!


    Nhưng điều làm Đổng Vân Kiệt và Triệu Minh Hoa phải há hốc mồm còn ở phía sau! Chỉ thấy Tô mỹ nữ từ đầu đến cuối bị Trương Vệ Đông làm lơ chẳng những không nổi giận, lúc bữa cơm trưa kết thúc còn nở nụ cười ngọt ngào với Trương Vệ Đông, cặp môi đỏ mọng khẽ mở, vô cùng nhẹ nhàng nói:


    - Thầy Trương, tối nay có thể không?


    Xoạch một tiếng, đũa của Đổng Vân Kiệt rơi xuống đất.


    Lại xoạch một tiếng, miếng thịt kho tàu trên miệng Triệu Minh Hoa quay trở lại chén.


    Không phải đâu, đây còn là giáo sư mỹ nữ Tô Lăng Phỉ danh chấn đại học Ngô Châu sao? Là Tô mỹ nữ khiến cho đàn ông con trai toàn trường đánh nhau vỡ đầu cũng không thể âu yếm đó sao?


    Lần nữa Trương Vệ Đông ngửi được mùi vị âm mưu trong nụ cười đẹp của Tô Lăng Phỉ, khẽ chau mày, tỏ vẻ không hiểu phong tình hỏi ngược lại:


    - Chuyện gì?


    Xoạch một tiếng, chiếc đũa Đổng Vân Kiệt vừa nhặt lên lại rơi xuống đất.


    Lại xoạch một tiếng, miếng thịt kho tàu Triệu Minh Hoa vừa đưa lên miệng lại rơi tiếp.


    Xin ông anh nhìn cho rõ nha, thầy Trương, đây là Tô mỹ nữ đại danh đỉnh đỉnh đại học Ngô Châu đấy! Sao ông anh có thể nói với cô ấy như thế chứ?


    Có điều oán thầm thì oán thầm, nhưng nghĩ xem có bao nhiêu anh hùng hảo hán như tre già măng mọc của đại học Ngô Châu chìm nghỉm trước mặt Tô đại mỹ nữ, hoàn toàn mất hết phong cách đàn ông, nhìn lại dáng vẻ trâu bò hò hét của Trương Vệ Đông, Đổng Vân Kiệt và Triệu Minh Hoa thật sự cảm thấy Trương Vệ Đông làm mát mặt bao đấng mày râu. Cảm giác hào hùng của đấng anh hào xông lên đầu, lưng cũng thẳng hơn, nghĩ thầm, đừng nhìn thầy Trương tuổi trẻ, người mảnh da mặt trắng, nhưng là một người đàn ông đích thực!


    Thấy mình đã hạ thấp lòng tự tôn, tươi cười hỏi vậy mà Trương Vệ Đông xa cách như thế, còn ra vẻ mất kiên nhẫn hỏi nàng có chuyện gì, Tô đại mỹ nữ tức đến mức ngực muốn nổ tung.


    Nhịn! Bà nhịn!


    Bộ ngực cao ngất của Tô mỹ nữ chập chờn gợn sóng mê người, sau đó lại cười tủm tỉm nói:


    - Chuyện gì à? Tất nhiên là muốn anh mời khách!


    Liên tiếp qua mấy lần rèn luyện, tố chất tâm lý của Đổng Vân Kiệt và Triệu Minh Hoa rõ ràng đã tốt lên rất nhiều, lần này không thất thố. Chỉ thấy mỹ nữ Tô không chỉ không nổi giận mà còn cười tủm tỉm nói muốn Trương Vệ Đông mời khách ăn cơm, thì sự kinh ngạc tất nhiên là khó tránh khỏi.


    Nếu đổi thành vị nam sĩ khác, được mỹ nữ Tô đuổi theo muốn mời khách, chắc là phải hạnh phúc đến mức cho rằng phần mộ tổ tiên bốc khói xanh. Nhưng Trương Vệ Đông tuyệt đối sẽ không nghĩ như vậy. Tiền trong túi áo hắn vốn không nhiều, cho dù hôm qua lấy được hai ngàn tệ về, tất cả tài sản cũng chỉ có hai ngàn đó thôi, sao có thể tùy tiện dùng tiền. Đương nhiên nếu đổi người hỏi là Lý Lệ thì hắn cũng phải hào phóng một lần, dù sao thì người ta vừa thấy mặt đã bắt chuyện với hắn, nhiệt tình thân thiết thế kia khiến Trương Vệ Đông có cảm giác cảm động khi tha hương gặp cố tri. Còn mỹ nữ Tô ấy à? Từ buổi sáng lần đầu gặp, Trương Vệ Đông đã liệt cô nàng vào sổ đen, làm gì có chuyện vô duyên vô cớ lãng phí tiền tài trên người cô. Hơn nữa, nếu cô ta chủ động mở miệng thì dựa vào đâu còn muốn hắn phải mời khách?


    Cho nên Trương Vệ Đông nghe vậy lại nhíu mày, ra vẻ chuyện đương nhiên hỏi ngược lại:


    - Tại sao phải mời khách?


    Dù Đổng Vân Kiệt và Triệu Minh Hoa đã củng cố tinh thần hơn nhiều, nghe vậy vẫn phải nghẹn họng nhìn trân trối. Nếu không phải vừa rồi chứng kiến Trương Vệ Đông và Lý Lệ cười cười nói nói, họ thực sự hoài nghi Trương Vệ Đông là cái thằng có chỉ số tình cảm dưới mức độ âm. Nhưng một người đàn ông con trai có thể nói chuyện hòa hợp với cô gái có nhan sắc trung đẳng như Lý Lệ, hiển nhiên không phải gã đàn ông có chỉ số tình cảm thấp. Ít nhất dù thấp cũng không thấp đến độ hỏi tại sao phải mời mỹ nữ ăn cơm.


    Tuy rằng khi muốn Trương Vệ Đông mời khách ăn cơm thì Tô Lăng Phỉ không có lòng tốt gì, nhưng thấy hắn hỏi lại như vậy, giống như không ai cần cô, đừng nên quấn quít hắn, lập tức bộ ngực cao vút lại sóng cả phập phồng.


    Trương Vệ Đông ngồi đối diện Tô Lăng Phỉ nên thấy hoa mắt một trận. Hắn nhớ lại cảnh xuân hôm đó, nghĩ thầm, thực ra bộ ngực của bà cô này nhìn hay đấy, vừa lớn lại vừa trắng, đáng tiếc tâm nhãn thì hơi nhỏ!


    Đương nhiên Tô Lăng Phỉ không biết mình trong mắt Trương Vệ Đông đã thành loại gái ngực to não không to, nhớ tới kế hoạch trong lòng, rốt cuộc đã thầm trấn an mình: “Nhịn, bà nhịn nữa! Xem tối nay bà hành hạ thế nào!”


    - Phòng chúng ta có quy định người mới vào phải mời khách.


    Tô Lăng Phỉ chớp chớp hai mắt thật to, dùng ngữ điệu nghịch ngợm nói.


    Có chuyện như thế sao? Đổng Vân Kiệt và Triệu Minh Hoa nghe vậy nao nao, liếc nhìn nhau một cái, đều thấy hoang mang trong mắt người kia. Nhưng Tô mỹ nữ đã nói như vậy, họ đương nhiên không dám mở miệng nghi vấn.


    Trương Vệ Đông mới tới, đương nhiên không biết văn phòng có quy định này không, lúc này tự nhiên không thể ra vẻ quá mức keo kiệt, đành nói:


    - Thì ra là vậy, vậy hai vị đồng sự khác trong phòng có rảnh không?


    - Thầy Tiền và thầy Vương về nhà rồi, có lẽ phải đến khai giảng mới tới.


    Tô Lăng Phỉ thành thật nói.


    - Đã vậy thì chờ họ đến rồi hãy mời cùng.


    Trương Vệ Đông coi là đương nhiên nói.


    Lời đã nói đến mức này, Tô Lăng Phỉ cũng bất kể, da mặt dày thì da mặt dày. Đôi mắt sóng sánh quyến rũ nhìn Trương Vệ Đông, ngữ điệu nũng nịu dịu dàng nói:


    - Tối nay người ta không có chỗ ăn cơm, hôm nay anh mời một chầu đã, chờ họ tới đủ rồi lại mời nữa là được mà!​
     
  4. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    142,534
    Tu Chân Lão Sư Sinh Hoạt Lục
    Tác giả: Đoạn Kiều Tàn Tuyết
    Chương 19: Anh ba tôi một!


    Nhóm dịch: Du Hiệp
    Nguồn: Thienthucac

    Hai người Đổng Vân Kiệt và Triệu Minh Hoa chưa bao giờ thấy Tô Lăng Phỉ tỏ vẻ nũng nịu như vậy, xương cốt đều mềm ra, thiếu chút nữa gật đầu đồng ý, may mà cuối cùng nhớ ra Tô đại mỹ nữ hỏi Trương Vệ Đông chứ không phải hỏi hai người bọn họ.


    Đáng tiếc Trương Vệ Đông dù có thể thiếu thốn về kinh nghiệm sống nhưng chỉ số thông minh thì tuyệt đối cao chót vót. Buổi sáng đã bị Tô Lăng Phỉ cho ăn hành, giờ cử chỉ của cô khác thường như vậy, sao hắn không phát hiện ra đối phương đang có âm mưu, thiếu chút nữa mở miệng hỏi lại:


    - Sao lại không có chỗ ăn cơm chứ? Chẳng phải là có căn tin sao?


    May mà Lý Lệ đứng sau mở miệng rất đúng lúc:


    - Tôi cũng vậy. Nghe tin Trương lão sư mới tới, khó mà có cơ hội đi ăn chực một bữa, lại được một phen náo nhiệt. Trương lão sư cũng không được phép keo kiệt nha!


    Thấy Lý Lệ mở miệng nói vậy, Trương Vệ Đông cũng không tiện cự tuyệt, chỉ có thể đáp:


    - Nếu Lý lão sư đã nói thế, vậy buổi tối chúng ta ra ngoài ăn một bữa đi. Chỉ có điều tôi mới tới, không am hiểu nơi này, địa điểm phiền cô quyết định.


    Ngoài miệng nói vậy, nhưng trong lòng Trương Vệ Đông phiền muộn không thôi. Vất vả lắm mới lấy lại được 2000 khối từ siêu thị, vốn tưởng rằng tháng này cơm áo không lo, xem ra lại phải chuẩn bị thắt lưng buộc bụng rồi.


    Tô Lăng Phỉ thấy mình nũng nịu như vậy mà đối phương không để ý tới, hơn nữa Trương Vệ Đông còn nói là Lý lão sư chứ không phải cô, trong lòng vừa tức, vừa cảm thấy chua chát. Còn Lý Lệ thấy anh chàng đẹp trai Trương Vệ Đông khách khí với mình như vậy, trong lòng kích động vô cùng, nào nhớ trên đường đáp ứng Tô Lăng Phỉ tìm nơi nào đó giá cao một chút, chặt đẹp Trương Vệ Đông một phen. Nghe Trương Vệ Đông nói vậy, cô không chút nghĩ ngợi liền ra đòn:


    - Vậy đi trang trại Đái Ký trên đường Dương Gia đi, chỗ đó toàn là những món ăn gia đình, không chỉ ngon, hơn nữa giá cả cũng rất hợp lý.


    Mục đích của Tô Lăng Phỉ cũng phải chỉ đơn giản là làm thịt Trương Vệ Đông, cho nên khi thấy Lý Lệ chỉ đề nghị tới trang trại Đái Ký trên đường Dương Gia, khinh bỉ nhìn Lý Lệ một cái, nhưng cũng không phản đối.


    - Vậy thì tới đó đi!


    Nói xong, Trương Vệ Đông quay đầu nhìn hai người Đổng Vân Kiệt hỏi:


    - Buổi tối hai người có rảnh không? Cùng đi chứ? Càng đông lại càng vui.


    Có người mời cơm, lại có mỹ nữ đi cùng, Đổng Vân Kiệt và Triệu Minh Hoa sao lại không rảnh cho được, vội vàng cười nói:


    - Trương lão sư mời khách, đương nhiên là rảnh rồi.


    Thấy Đổng Vân Kiệt và Triệu Minh Hoa đồng ý, trong lòng Trương Vệ Đông thầm nghĩ vậy mời luôn cả Tần Hồng cho đủ bộ, vì vậy liền hỏi ý kiến mọi người:


    - Tôi mời thêm cả giáo sư Tần nhá?


    - Tôi thấy không nên, giáo sư Tần quá nghiêm túc, lại là lãnh đạo. Bà ấy có mặt chúng ta không được tự nhiên. Huống chi từ xưa đến nay bà ấy không thích liên hoan, anh gọi bà ấy cũng không đi.


    Lý Lệ nói.


    Trương Vệ Đông thấy Lý Lệ nói vậy, lại thấy đám người Đổng Vân Kiệt tỏ vẻ đồng ý, vì vậy vứt bỏ ý nghĩ kia.


    Đường Dương Gia cách đại học Ngô Châu vài con đường. Buổi chiều sau khi hết giờ làm, hai người Đổng Vân Kiệt và Triệu Minh Hoa đi xe đạp riêng xuất phát trước, còn ba người Trương Vệ Đông bắt taxi tới đó.


    Nông trang Đái Ký làm ăn rất tốt, thường thường đều kín chỗ, nhưng do năm người tới khá sớm, cho nên đặt được một gian phòng nhỏ.


    Trương Vệ Đông cầm menu, đảo qua một lần, thấy quả nhiên như lời Lý Lệ nói, không chỉ là những đồ ăn bình thường trong gia đình, hơn nữa giá cả cũng rất vừa túi, có thể thoải mái gọi một bàn đồ ăn. Sau khi gọi đủ đồ ăn, nhân viên phục vụ hỏi họ uống rượu hay gì?


    Trương Vệ Đông không thích uống rượu, theo hắn thì tốt nhất vẫn là đồ uống khác. Nhưng hôm nay hắn mời khách, dù thế nào cũng phải tôn trọng ý kiến của họ, không thể để khách uống rượu còn hắn thì không, vì vậy trưng cầu ý kiến:


    - Mọi người uống gì? Rượu hay gì khác?


    - Tôi và tiểu Triệu sao cũng được, chủ yếu là xem ý kiến mọi người thế nào.


    Đổng Vân Kiệt khách khí nói.


    Trương Vệ Đông nghe vậy đương nhiên là chuyển mắt nhìn về phía hai người Lý Lệ và Tô Lăng Phỉ.


    - Bia thì thôi, uống nhiều to bụng. Không bằng mọi người uống chút rượu đỏ đi? Chẳng những có thể dưỡng da còn khiến cơ thể thoải mái.


    Tô Lăng Phỉ nói.


    Thấy Tô Lăng Phỉ đề nghị uống rượu đỏ, ba người Lý Lệ kinh ngạc nhìn cô.


    - Có vấn đề gì sao?


    Tô Lăng Phỉ thấy ba người Lý Lệ nhìn chằm chằm mình, tức giận hỏi.


    - Khụ khụ, không có gì, không có gì.


    Đổng Vân Kiệt và Triệu Minh Hoa vội vàng nói.


    - Có chút vấn đề nha, tôi nhớ rằng cô chưa từng chủ động nói uống rượu.


    Lý Lệ khó hiểu hỏi.


    Tô Lăng Phỉ thấy Lý Lệ hỏi, mặt hơi đỏ lên, liếc mắt nhìn Trương Vệ Đông, nói:


    - Trương lão sư mới tới, đương nhiên phải cho anh ấy chút mặt mũi, uống với anh ấy vài chén.


    - Uống vài chén?


    Ba người Lý Lệ nghe vậy, giống như đột nhiên nhớ ra chuyện gì, sắc mặt thay đổi. Sau đó họ đều nhìn về phía Trương Vệ Đông, trong mắt hiện vẻ thương cảm, không đành lòng, giống như Trương Vệ Đông đột nhiên trở thành một kẻ rất đáng thương.


    Trương Vệ Đông lại không chú ý tới thái độ của ba người, hắn nghe Lý Lệ nói dường như Tô Lăng Phỉ hiếm khi uống rượu, lần này vì hắn mà phá lệ, do đó không khỏi nhớ tới phát sinh gây hiểu lầm hôm trước nên mình đã lạnh nhạt với cô trong căn tin trưa hôm nay, trong lòng không khỏi có chút áy náy, cảm thấy Tô Lăng Phỉ là nữ nhân không chỉ có ngực lớn mà cũng rất rộng lượng, mình là nam nhân nhưng lại có chút hẹp hòi rồi.


    Nghĩ như vậy, Trương Vệ Đông hào khí bừng bừng, nói:


    - Tô lão sư đã nể tình như vậy, chút nữa tôi nhất định phải uống vài chén với cô.


    Trương Vệ Đông vừa nói lời này, ánh mắt ba người Lý Lệ nhìn hắn càng lộ rõ vẻ thương hại, mà trên mặt Tô Lăng Phỉ hiện vẻ đắc ý vì gian kế đã thành, lại nở nụ cười đầy quyến rũ:


    - Đây là anh nói đó nha, đến lúc đó không được chơi xấu, không chịu uống nha!


    - Đương nhiên.


    Nói xong, Trương Vệ Đông quay đầu kêu nhân viên phục vụ cầm hai bình Trường Thành Kiền Hồng tới.


    Rất nhanh, rượu và thức ăn đã được bê lên, nhân viên phục vụ mở chai, rót cho mỗi người nửa chén.


    Nhìn chất lỏng màu đỏ tươi trong chén, Tô Lăng Phỉ càng tươi cười hơn, đôi mắt như nước hồ thu nhìn Trương Vệ Đông, trên mặt hiện lên vẻ phong tình:


    - Trương lão sư, tôi rất ít khi uống rượu, tửu lượng cũng rất kém. Nhưng mấy khi văn phòng có một lão sư trẻ tuổi lại đẹp trai như anh, dù thế nào cũng phải cạn chén với anh đã.


    Thấy Tô Lăng Phỉ kiều diễm mê người như vậy, nói chuyện lại vô cùng dễ nghe, trong lòng Trương Vệ Đông cảm thấy rất vui vẻ, lại cảm thấy trước kia mình đã quá cẩn thận. Vì vậy hắn vội nâng chén, khẽ cụng ly với Tô Lăng Phỉ, hào sảng nói:


    - Tô lão sư đã khách khí rồi, chén rượu này, tôi trăm phần trăm, cô tùy ý.


    Những lời này của Trương Vệ Đông vừa ra, vẻ thương hại trên mặt ba người Đổng Vân Kiệt càng lúc càng đậm, trong lòng thầm thở dài. Thôi xong, thằng này hôm nay chỉ có nước lết về phòng!


    Khi ba người đang thở dài, Trương Vệ Đông đã ngửa đầu, đổ hết chén rượu vào miệng, trên khuôn mặt trắng nõn bắt đầu ửng hồng.


    - Tửu lượng của Trương lão sư khá lắm. Nếu Trương lão sư đã thoải mái như vậy, tửu lượng của tôi lại kém, chén thứ nhất này thì đương nhiên phải hết rồi. Chỉ có điều lát nữa tôi nhiều nhất chỉ có thể uống một nửa, điểm này anh phải nhường phụ nữ chứ!


    Tô Lăng Phỉ thấy Trương Vệ Đông nâng ly uống hết, nhíu mày, sau đó ngửa đầu uống hết nửa chén rượu đỏ kia.


    Thấy Tô Lăng Phỉ vẻ mặt đau khổ uống hết chén rượu, khuôn mặt xinh đẹp bắt đầu đỏ lên, dưới ánh đèn lộ vẻ mê người, Trương Vệ Đông không nhịn được thốt lên:


    - Được, cho dù tôi ba chén, cô một chén cũng không sao.


    Phụt! Phụt! Phụt!


    Ba người Lý Lệ nghe vậy, rượu trong miệng đều phun ra, vội vàng lấy khăn giấy lau.


    Tô Lăng Phỉ thấy vậy trừng mắt liếc ba người, sau đó nhìn Trương Vệ Đông, tủm tỉm cười nói:


    - Trương lão sư quả nhiên là nam nhân chân chính, cứ quyết định vậy đi. Chút nữa anh ba tôi một, không cho phép anh chơi xấu.​
     
  5. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    142,534
    Tu Chân Lão Sư Sinh Hoạt Lục
    Tác giả: Đoạn Kiều Tàn Tuyết
    Chương 20: Đắt như vậy.


    Nhóm dịch: Du Hiệp
    Nguồn: Thienthucac

    Lúc này Trương Vệ Đông mới phát hiện ra hình như mình bị lừa, nhưng đại trượng phu lời đã nói ra thì Bugatti Veyron cũng không đuổi kịp, sao hắn có thể đổi ý, huống hồ chỉ là uống rượu thôi, có thể làm khó hắn sao?


    Nghĩ vậy, Trương Vệ Đông liền nói:


    - Được, tôi ba cô một thì tôi ba cô một!


    - Trương giảng viên, anh nhất định sẽ chết. Anh có biết ai có tửu lượng tốt nhất học viện chúng ta?


    Đổng Vân Kiệt dùng ánh mắt đáng thương nhìn Trương Vệ Đông, không nhịn được nói.


    - Chẳng lẽ là cô ấy?


    Trương Vệ Đông nhìn Tô Lăng Phỉ, vẻ mặt không tin.


    - Đúng là Tô giảng viên. Trước khi Tô giảng viên tới, người có tửu lượng tốt nhất chính là giảng viên Hàn Văn Lập. Bởi vì mỗi lần gặp mặt Tô giảng viên đều không chịu uống rượu, mọi người đương nhiên không vui. Có một lần giảng viên Hàn Văn Lập đi tới quấn quít lấy cô ấy, nói mình uống hai, Tô giảng viên chỉ cần uống một. Tô giảng viên liền đồng ý, kết quả giảng viên Hàn Văn Lập uống không bao lâu liền gục, mọi người trong bàn đều gục. Trải qua lần đó, học viện chúng ta không ai dám đấu rượu với Tô giảng viên nữa!


    Đổng Vân Kiệt nói.


    Dù sao Trương Vệ Đông cũng đã trúng kế, lúc này Tô Lăng Phỉ không cần che dấu nữa, thấy Đổng Vân Kiệt vạch trần âm mưu của cô, không hề tức giận, ngược lại còn dương dương tự đắc nhìn Trương Vệ Đông.


    Hắc hắc, tiểu tử, giờ đã biết hậu quả khi đắc tội bà cô này chưa. Nhưng giờ đã quá muộn rồi, đêm nay ngươi bò về đi!


    Cho dù Tô Lăng Phỉ là tửu tiên Lý Bạch sống lại, Trương Vệ Đông cũng không sợ. Nhưng thấy bộ dạng đắc ý của Tô Lăng Phỉ, lại nghĩ tới từ sáng nay cô ta liên tiếp tính kế mình mấy lần, trong lòng có chút tức giận, chợt nảy ra ý hay, muốn trêu ngược lại đối phương. Vì vậy sau khi nghe Đổng Vân Kiệt nói xong, gương mặt trắng nõn của Trương Vệ Đông chuyển sang trắng bệch, lộ vẻ kinh hoàng:


    - Ai, vậy tôi đây chết chắc rồi!


    - Đâu chỉ là chết chắc, tôi thấy anh chết vẫn còn bị lột da! Có biết tổ tiên Lăng Phỉ làm gì không? Nấu rượu! Từ nhỏ cô ấy ngâm trong rượu mà lớn lên, đừng nói là 3-1, cho dù là 1-3 tôi thấy anh cũng không phải đối thủ của cô ấy!


    Lý Lệ trợn mắt nhìn Trương Vệ Đông, tức giận nói. Vừa rồi Trương Vệ Đông đối xử tốt với Tô Lăng Phỉ như vậy khiến trong lòng cô chua chát không thôi.


    - A, khá lắm, hẳn là Tô giảng viên tính chơi tôi phải không?


    Trương Vệ Đông cau có nói.


    Nhìn gương mặt bi thảm của Trương Vệ Đông, trong lòng Tô Lăng Phỉ sảng khoái vô cùng. Cô cười hì hì nói:


    - Nào có nha? Là Trương giảng viên tửu lượng tốt, nhường đàn bà con gái mà thôi!


    - Tôi đã sai rồi. Không bằng chúng ta đừng đấu nữa có được không?


    Mặt Trương Vệ Đông vẫn như đưa đám, cầu xin khoan dung.


    Thấy Trương Vệ Đông xin mình tha thứ, trong lòng Tô Lăng Phỉ sảng khoái lâng lâng, toàn thân bay bổng. Nếu như không phải có ba người Lý Lệ ở đây, e là cô đã ngửa mặt lên trời cười lớn vài tiếng cho thỏa sự sung sướng trong lòng.


    - Không được nha Trương giảng viên. Vừa nói đã muốn đổi ý, anh có phải là đàn ông không?


    Tô Lăng Phỉ bĩu môi châm chọc.


    Tự gây nghiệt thì không thể sống! Bà cô đã cho ngươi cơ hội, nhưng do ngươi không chịu nắm lấy mà thôi!


    Trong lòng Trương Vệ Đông thầm cười lạnh, nhưng trên mặt cố ý lộ ra vẻ bất cần đời:


    - Chơi thì chơi, sao phải sợ? Nhưng tôi phải nói trước, chút nữa ai chơi xấu thì người đó chính là đồ rùa đen khốn kiếp, rùa đen thụt đầu!


    Phụt! Phụt! Phụt!


    Ba người Lý Lệ nghe vậy lại không nhịn được phun ra một ngụm rượu, đúng là phí của trời mà! Vốn bọn họ đã nghĩ nếu lát nữa Trương Vệ Đông thực sự không chịu nổi, dù thế nào cũng sẽ nói giúp hắn mọt chút. Nào ngờ bây giờ hắn tự tay cắt đứt đường lui của bản thân!


    Tô Lăng Phỉ chỉ ước nghe được câu này, giờ thấy đối phương nói vậy, miệng cười lạnh, nói:


    - Được, ai chơi xấu chính là rùa đen khốn kiếp!


    Trương Vệ Đông thấy Tô Lăng Phỉ cũng bị mắc câu, bị mình đưa vào tuyệt lộ, nở nụ cười xấu xa, lười biếng dựa vào đằng sau, nói:


    - Tô giảng viên, tôi muốn thương lượng với cô một chuyện. Sau khi uống hết chai rượu đỏ này, ba người bọn họ tiếp tục uống rượu đỏ, chúng ta đổi sang uống rượu trắng, sao hả? Như vậy đấu mới hưng phấn chứ!


    Phụt! Phụt! Phụt!


    Ba người Lý Lệ nghe vậy lại phun tiếp một ngụm rượu, Trương Vệ Đông thầm nghĩ lần sau đi uống nhất định không mời ba người này, uống xong phun thì uống làm gì cho tốn rượu chứ. Lúc này Lý Lệ vỗ vỗ vai hắn, cường điệu nói:


    - Vốn tôi định giúp anh một tay, nhưng anh đã khiến tôi quá thất vọng. Quên nói với anh một chuyện, quê của Lăng Phỉ ở Nghi Tân Tứ Xuyên. Hẳn là anh biết Nghi Tân chứ, là nơi chuyên nấu Ngũ Lương Dịch. Anh đấu rượu trắng với cô ấy, ai, anh đúng là…


    Nói đến đó, Lý Lệ lắc đầu rồi thôi.


    Nhưng không biết do đâu Tô Lăng Phỉ lại cảm thấy linh cảm nhắc mình nên rút lui. Chỉ có điều, ngay lập tức cô liền lắc đầu, tự nhủ mình hay suy nghĩ vớ vẩn.


    Sợ gì chứ, Tô Lăng Phỉ có thể uống một lần khoảng 1 cân 2 lạng rượu trắng 52 độ, tửu lượng như vậy so với con gái phương Bắc thì cũng chỉ coi là tạm được. Nhưng ở phương Nam, ít nhất là ở đại học Ngô Châu, Tô Lăng Phỉ đoán mình không tìm được đối thủ. Mà Trương Vệ Đông là người phương Nam, nhìn qua chỉ là tên thư sinh mặt trắng, trói gà không chặt, rượu thì được mấy chén. Huống chi lại là 1-3, cô uống 1 cân 2 lạng, hắn phải uống 3 cân 6 lạng. Một lần uống 3 cân 6 lạng rượu trắng 52 độ, đừng nói là phương Nam, cho dù phương Bắc cùng là lông phượng sừng lân. Trương Vệ Đông có thể uống một lần 3 cân 6 lạng rượu trắng, đánh chết cô cũng không tin.


    - Được, chút nữa uống tiểu hồ đồ tiên 52 độ là được rồi. Rượu này uống được, hơn nữa giá cả cũng không đắt.


    TÔ LĂNG PHỈ nói.


    Với Trương Vệ Đông mà nói thì rượu nào chả như nhau, miễn là giá cả hợp lí là được. Cho nên khi nghe Tô Lăng Phỉ nói không đắt, hắn liền gật đầu đồng ý ngay.


    Đã quyết xong mọi chuyện, Trương Vệ Đông và Tô Lăng Phỉ không lập tức khai chiến mà nhàn nhã gắp đồ ăn, vừa ăn vừa nói vừa cười. Nhưng ba người Lý Lệ lại cảm thấy đây chỉ là bình yên trước phong ba bão táp.​
     
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)