Đô Thị Tu Chân Lão Sư Sinh Hoạt Lục - Đoạn Kiều Tàn Tuyết - FULL 636C

Thảo luận trong 'Đô Thị - Quan Trường' bắt đầu bởi Lôi, 28/12/15.

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.
  1. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    174,044
    Tu Chân Lão Sư Sinh Hoạt Lục
    Tác giả: Đoạn Kiều Tàn Tuyết
    Chương 11: Trúc Cơ

    Nhóm dịch: Du Hiệp
    Nguồn: Thienthucac

    Tuy Trương Vệ Đông đã biết vấn đề xuất hiện trong câu nói này, nhưng tại sao chỉ có người có Ngũ Hành mới có thể tu luyện được thì hắn thực sự không hiểu, đương nhiên càng không biết tại sao cơ thể cha mẹ hắn không thích hợp. Tuy nhiên sau này tu vi nâng cao, hắn mới từ từ hiểu được mọi người có Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ ngũ hành linh căn, nhưng không đều nhau. Không phải cái này nhiều thì cái kia ít. Cơ thể Ngũ Hành tỉ lệ cực kỳ nhỏ bé. Chí ít cho đến bây giờ Trương Vệ Đông vẫn chưa thấy qua. Mà Đại Hỗn Độn Ngũ Hành tâm pháp bao hàm lý lẽ trời đất dù là ngũ hành tương sinh tự mình thai nghén Ngũ Hành Linh Khí, lại dùng ngũ hành tương khắc ràng buộc ngăn cách Ngũ Hành Linh Khí. Trong ngũ hành bất kỳ cái tương sinh tương khắc nào mà quá mức hoặc quá yếu đều sẽ phá hoại sự cân đối của ngũ hành tương sinh tương khắc. Người cố gắng tu luyện mà trời sinh năm cái không cân đối thì làm sao mà tu luyện Đại Hỗn Độn Ngũ Hành tâm pháp được.

    Nếu cha mẹ hắn đã không có cách nào tu luyện với hắn thì Trương Vệ Đông giấu biến cái bí mật đi. Ít nhất, lúc mà thực lực hắn chưa đủ mạnh thì tuyệt đối không thể để bại lộ thân phận người tu chân của mình, đừng nói tới "Ngũ Đế Chân Kinh" càng không thể tiết lộ nửa lời.

    Chính vì như thế, Trương Vệ Đông đàng hoàng ẩn mình bảy năm. Bảy năm nay ngoài học tập và tu luyện, hắn còn âm thầm quan sát người bốn phía. Rảnh rỗi thì một mình đi ngắm non xanh nước biếc. Gọi là du sơn ngoạn thủy, kỳ thực là muốn lặng lẽ tra xét xem trên thế giới này ngoại trừ hắn ra còn có người tu chân khác hay không.

    Hay trên thế giới này căn bản không có người tu chân gì cả. Cũng có lẽ đúng như trong tiểu thuyết thường nói, những người đó đều ở ẩn trong rừng sâu núi thẳm, tu luyện bên trong động phủ tiên gia, không dễ dàng xuất thế. Hay là phạm vi tra xét của Trương Vệ Đông thật sự quá nhỏ. Dù sao bảy năm nay, Trương Vệ Đông không phát hiện bất kỳ một người tu chân nào. Ngược lại hắn chỉ thấy mấy lão già tu luyện công phu trong các công viên. Công phu chân khí của bọn họ tu luyện hơn nửa đời người căn bản không lọt vào mắt Trương Vệ Đông, khác xa người tu chân trong tưởng tượng của hắn đến mười vạn tám ngàn dặm.

    Bảy năm rồi! Trương Vệ Đông nhớ tới bảy năm qua với hắn ngoại trừ học tập thì là tu luyện, căn bản không hề để ý tới hoạt động giải trí, cũng gần như là tách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài, trong lòng không khỏi âm thầm cảm khái. Thần niệm trong lúc cảm khái lần thứ hai đảo qua đan điền, ngũ hành tương sinh trong mấy phút thời gian đã làm cho năm giọt chân nguyên với mắt thường có thể phân rõ hơn một chút, ngay cả sợi hỗn độn chân khí lúc trước không thể nhìn thấy cũng trở nên như ẩn như hiện.

    Bây giờ Trúc Cơ đã thành, chân khí đã ngưng kết thành chân nguyên, ngũ hành tương sinh liền giống như quả cầu tuyết càng lúc xoay chuyển càng nhanh. Thời gian bình thường hấp thu linh khí trời đất đều là mỏng manh đục ngầu, cố hết sức tu luyện cũng không có tác dụng lớn, chẳng bằng ở khoảng thời gian giờ tý mà tu luyện. Kể từ đó coi như có thể thoải mái thở ra một hơi, hưởng thụ một chút cuộc sống tốt đẹp rồi! Trong lòng suy nghĩ, khóe môi Trương Vệ Đông hiện ra nụ cười, hắn nhẹ nhàng bay xuống sàn nhà mềm mại như tơ liễu.

    Bầu trời trăng sáng chẳng biết đã bị mây đen che phủ từ lúc nào. Ngoại trừ mấy ngọn đèn đường đang tỏa ra thứ ánh sáng mờ mờ, sân trường đại học to lớn không có một âm thanh, chỉ có một màn đêm tĩnh mịch. Nhưng trải qua đột phá vừa rồi, đứng trên ban công, Trương Vệ Đông có thể nhìn thấy rõ ràng từng cọng cây ngọn cỏ. Thậm chí ở rừng rậm trên đảo giữa hồ có mấy đôi tình nhân không chịu nổi thanh xuân tịch mịch đang ôm ấp nhau. Mọi thứ trở nên rõ ràng cũng không thể nào thoát khỏi ánh mắt của hắn.

    Trước giờ hắn bị cận thị, thường cảm thấy diều hâu ở trên không trung cao mấy ngàn mét có thế chính xác khóa chặt con mồi rất khó tin. Còn bây giờ? Chính mình so với diều hâu còn ghê gớm khó tin hơn.

    Trong lòng suy nghĩ như vậy, Trương Vệ Đông theo thói quen đẩy sống mũi một cái, nhưng ngạc nhiên là hắn không có mang kính. Quay đầu lại liếc nhìn cặp mắt kính gọng đen đang đặt trên tủ đầu giường, nhớ tới chính mình giờ đây đã có thị lực sánh ngang diều hâu ban ngày mà còn làm ra vẻ đạo mạo mang kính, không khỏi tự buồn cười lắc lắc đầu, xoay người đi tới giường, bắt đầu nhắm mắt đi ngủ.

    Đánh một giấc tới hừng đông, ánh sáng mặt trời xuyên thấu qua rèm cửa sổ loang lổ lốm đốm rơi lên người Trương Vệ Đông. Hắn lười biếng giơ tay chỉ cửa sổ một cái, rèm cửa sổ nho nhỏ trên ban công chậm rãi mở ra.

    Một luồng không khí ấm áp trong lành thổi vào, lúc này Trương Vệ Đông mới chầm chậm đứng dậy rời giường, lê đôi dép đi tới ban công.

    Ánh mặt trời màu vàng. Mặt hồ như tấm gương phản chiếu ánh sáng. Cây cối trong trường xanh um tươi tốt. Tất cả đều tốt đẹp như thế. Mà trải qua sự đột phá tối qua, rốt cục Trương Vệ Đông cũng có thể hưởng thụ một buổi sáng đẹp trời như vậy. Hắn không cần giống như trước, trời còn chưa sáng đã phải rời giường cực khổ luyện tập cước bộ.

    Gió thổi qua mặt hồ trong suốt như gương mang theo hương hoa sen thơm ngát, Trương Vệ Đông mang tâm trạng khoan khoái không kìm lòng được mà giang hai tay ra, nhắm hai mắt, say sưa hít một hơi thật sâu, cả người như muốn cưỡi gió bay đi.

    Hừ! Một tiếng hừ lạnh mang theo tức giận truyền vào tai Trương Vệ Đông, Trương Vệ Đông đột nhiên mở hai mắt ra, quay đầu nhìn về phương hướng phát ra tiếng hừ lạnh.

    Trên ban công bên kia của ký túc xá, cô gái bị dòm ngó hai con thỏ trắng lúc này đang nhìn Trương Vệ Đông chằm chằm với ánh mắt lạnh lùng, dường như hận đến mức chỉ muốn đem hắn làm thịt ngay lập tức.

    Cô gái mặc áo lót màu trắng, bên dưới mặc quần đùi tennis. Ngực cao mông tròn, cặp đùi tròn trịa dưới ánh sáng mặt trời lại tỏa ra sự lộng lẫy. Thật là thanh xuân bức người, khiến cho người ta mới sáng sớm đã bị kích động muốn chết. Nhưng trong mắt của Trương Vệ Đông, cô gái này đồng nghĩa với sự phiền lòng, tâm trạng tốt đẹp buổi sáng cũng bị cô làm hỏng mất.

    Bà mẹ nó, không phải vô tình nhìn bộ ngực của cô? Vậy là trở thành kẻ thù không đội trời chung hả? Trương Vệ Đông không chịu yếu thế nhìn thẳng lại.

    Ánh mắt Trương Vệ Đông sắc bén như mắt ưng. Cô gái đứng cách thật xa cũng cảm thấy hắn có thể nhìn thấu y phục của mình. Đặc biệt là khi ánh mắt của Trương Vệ Đông nhìn thẳng lên bộ ngực sữa của cô thì, rõ ràng đã qua mấy lớp bảo vệ, không chỉ có áo lót có lớp bông dày mà còn có hai cái chụp che lại, cô vẫn cảm thấy trên ngực trần như nhộng không có mặc cái gì, lạnh căm căm.

    - Lưu manh! Khốn nạn! Vô liêm sỉ!

    Rốt cục cô gái chịu không nổi ánh mắt sắc bén như ưng của Trương Vệ Đông, xoay người đi vào gian phòng, sau đó tiện tay cầm cái gối đánh đập loạn xạ trên giường, giống như cái giường có thâm cừu đại hận không đội trời chung với cô.

    Thấy cô gái kia bị ánh mắt của mình bức trở về phòng, Trương Vệ Đông chỉ thấy ngán ngẩm bực bội. Hắn thà hôm đó không nhìn thấy cái cảnh tượng đó, mặc dù đó là ước mơ tha thiết của bất cứ người đàn ông nào.

    Trương Vệ Đông bị người con gái kia làm cho đầu óc chán ngán, đầu tiên đi đến nhà ăn đại học Ngô Châu ăn bữa sáng, sau đó chạy đến mấy chỗ đặt hàng giường tủ này nọ ở chợ Liên Hoa hồi lại. Lần trả lại đồ này cũng lấy lại được hai ngàn đồng.

    Tục ngữ có câu đàn ông nhiều tiền sinh tật, nhưng một người đàn ông mà lưu lạc đến mức trong túi không có tiền, vậy thì làm chuyện gì cũng cảm giác sức lức không đủ, không giống một người đàn ông. Tuy Trương Vệ Đông không quá mức coi trọng tiền tài, nhưng mà một phân tiền cũng làm khó anh hùng hảo hán. Tối hôm qua bởi vì hắn sợ xài hết tiền dành dụm mà không dám ngồi taxi về nhà. Hiện giờ túi áo rốt cục lại phồng lên, không cần lo lắng cảnh tượng trước khi lãnh lương mình sẽ trở thành một người không có đồng xu dính túi, tâm trạng không khỏi tốt hơn, lưng cũng thẳng lên một chút. Thậm chí hắn còn mơ hồ hi vọng có vài tên lưu manh có mắt không tròng nhảy ra, như vậy biết đâu tiền máy điều hòa máy giặt đều có thể tiết kiệm luôn.

    Hi vọng của Trương Vệ Đông cuối cùng cũng thất bại. Không lâu sau khi trở lại trường học, Trương Vệ Đông nhận được điện thoại của công ty vận chuyển Hải Nhĩ của thành phố Ngô Châu, bọn họ sẽ phái người giao hàng và lắp đặt lúc mười giờ sáng.

    Đúng mười giờ sáng người của công ty Hải Nhĩ có mặt tại phòng 701. Sau một hồi lắp đặt chỉnh sửa thì bỏ lại một đống bề bộn trên mặt đất rồi rời đi. Trương Vệ Đông nhìn nền nhà đầy bụi cùng với các loại thùng giấy, hộp giấy tán loạn trên mặt đất thì đột nhiên nhớ tới băng đảng đua xe bại hoại xã hội này cũng không phải hết cứu. Ít nhất làm vệ sinh cũng làm rất tốt.

    Ban ngày trôi qua rất nhanh. Giờ tý, đêm lạnh chỉ có một vầng trăng sáng lơ lửng trên không.

    Trương Vệ Đông ngồi xếp bằng trên chiếu. Tâm pháp Đại Hỗn Độn Ngũ Hành tùy ý vận chuyển. Từng tia linh khí ngũ hành trong trời đất từ bốn phương tám hướng kéo đến bao phủ cả người hắn. Ánh trăng như rơi trên người hắn mơ hồ phát ra thứ ánh sáng năm màu, biến Trương Vệ Đông thành một người mơ hồ lộ ra khí thế đế vương.

    Bên trong đan điền, năm giọt chân nguyên kim mộc thủy hỏa thổ trải qua một ngày ngũ hành tương sinh, thể tích rõ ràng lớn hơn một chút, phóng ra ánh sáng so với hôm qua còn óng ánh hơn.

    Phù! Trương Vệ Đông phun ra một làn khí bẩn, hai mắt mở ra, trên mặt không giấu nổi vẻ mừng như điên.

    Chỉ trong một ngày ngắn ngủi cùng với tu luyện trong một canh giờ từ giờ Tý, chân nguyên của hắn đã lớn mạnh không ít. Trực giác nói cho Trương Vệ Đông biết nếu chiếu theo tốc độ tu luyện này thì phỏng chừng không tới ba năm là hắn có thể bước vào Kim Đan Kỳ.

    Cảnh giới Tu chân bao gồm: Luyện khí, Trúc cơ, Kim đan, Nguyên anh, Hóa thần, Hóa hư, Độ kiếp, Đại thừa. Tổng cộng có tám cảnh giới lớn. Mỗi cảnh giới lại phân thành sơ, trung, hậu ba cảnh giới nhỏ. Trong đó Luyện khí là cơ sở nhập môn, lại phân chia tỉ mỉ từ tầng một đến tầng chín. Tầng một đến tầng ba là luyện khí sơ kỳ, tầng bốn đến tầng sáu là trung kỳ, tầng bảy đến tầng chín là hậu kỳ.

    Trương Vệ Đông tu luyện từ Luyện Khí Kỳ đến Trúc Cơ Kỳ ròng rã bảy năm, hơn nữa trong bảy năm đó ngoại trừ thời gian học tập và ăn uống ngủ nghỉ, gần như toàn bộ thời gian hắn đều dành để tu luyện. Tuy là sau đó tìm được một ít chỗ kỳ diệu của ngũ hành tương sinh tương khắc, biết rõ càng đến hậu kỳ thì ngũ hành tương sinh tương khắc càng trở nên kỳ diệu, nhưng hắn luôn cho rằng tu luyện từng bước leo lên như thế, hết núi này đến núi khác cao hơn, núi càng ngày càng cao càng khó bò lên. Hắn lại không ngờ rằng thực sự trùng hợp, Luyện Khí Kỳ thì tu luyện bất kể ngày đêm, cần bảy năm thời gian mới miễn cưỡng đột phá đến Trúc Cơ Kỳ, mà hiện tại xu thế phát triển và trực giác nói cho hắn biết không tới ba năm nữa liền có thể bước vào Kim Đan Kỳ, hỏi sao hắn lại không mừng như điên?

    Chẳng lẽ trước đây hắn tiến vào khu vực ngộ đạo, con đường tu luyện càng chạy càng rộng, càng đi càng dễ sao? Do "Ngũ Đế Chân Kinh" quá mức kỳ diệu hay mình chính là thiên tài trăm năm khó gặp trong truyền thuyết?

    Sau khi mừng rỡ như điên, Trương Vệ Đông rơi vào trầm tư. Chỉ là mặc kệ Trương Vệ Đông thông minh đến mức nào, dù sao cũng là nhắm mắt làm liều, một thân một mình tu luyện đến hiện tại, đừng nói chưa bao giờ tiếp xúc với người tu chân, cả việc trên thế giới này có người tu chân hay không, có giới tu chân hay không hắn cũng không biết, không thể phân tích bất cứ cái gì để đưa ra kết luận được.

    Tuy nhiên bất kể nói thế nào, đây là chuyện tốt. Vì vậy Trương Vệ Đông cũng lười suy nghĩ nhiều nữa mà nằm xuống nhắm mắt ngủ.

    Ngày thứ hai cũng lại là một ngày đẹp trời, đương nhiên trong mắt người thường, hai chữ sáng sủa phải kèm theo nóng bức ở phía trước.

    Trương Vệ Đông ăn xong điểm tâm sáng rất sớm, sau đó đi dạo bên bờ hồ Minh Kính một vòng, rồi cầm máy tính xách tay được bỏ trong túi đến gõ cửa văn phòng Phó viện trưởng.​
     
  2. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    174,044
    Tu Chân Lão Sư Sinh Hoạt Lục
    Tác giả: Đoạn Kiều Tàn Tuyết
    Chương 12: Oan gia ngõ hẹp


    Nhóm dịch: Du Hiệp
    Nguồn: Thienthucac

    - Đến rồi hả, cậu có quen ở ký túc không?


    Thấy người đến là Trương Vệ Đông, giáo sư Tần Hồng đặt tài liệu trong tay xuống, hỏi.


    - Dạ cũng được. Hơn nữa hoàn cảnh trong trường học cũng rất tốt.


    Trương Vệ Đông vừa nói vừa đặt mông ngồi trên ghế.


    - Vậy thì tốt.


    Tần Hồng khẽ gật đầu, sau đó dừng lại hỏi:


    - Có xem qua tài liệu của đề tài chưa? Có đề nghị gì không?


    Lời vừa nói ra, Tần Hồng liền có chút hối hận, nghĩ thầm chiều xế hôm trước hắn mới đến, không tính thời gian hắn mua đồ dùng hàng ngày, chỉ nội mua trang thiết bị trong nhà cũng đủ làm hắn bận suốt một hai ngày rồi. Làm tổng vệ sinh đối với thanh niên bây giờ đặc biệt là con trai như hắn cũng là chuyện quá sức. Vậy làm sao mà có thời gian nhìn qua tư liệu, đừng nói chi trong thời gian ngắn ngủi liền đưa ra kiến nghị. Ngày hôm trước hắn muốn mình đưa tài liệu liên quan cũng là thái độ khách sáo, mình còn tưởng là thật. Vạn nhất hắn không có lật xem thì ngay ngày đi làm đầu tiên mình đã phá hỏng mặt mũi của hắn sao? Chẳng khác nào phê phán thái độ làm việc của hắn.


    Ai, về nước đã hơn sáu năm. Sáu năm qua ăn thiệt thòi còn chưa đủ sao chứ? Làm việc làm người cũng không tiến bộ chút nào?


    Trong lòng Tần Hồng âm thầm hối hận, nhấc mắt lên lại thấy Trương Vệ Đông cúi đầu, trong lòng càng khẳng định ý nghĩ của mình, không khỏi càng thấy hối hận, vội vàng vớt vát nói:


    - Cậu xem tôi nói tới làm việc thì liền quên là hai ngày qua cậu lo yên ổn chỗ ở, có rất nhiều việc cần hoàn thành, chắc là đã mệt muốn chết lên chết xuống, làm sao có thời gian xem tài liệu. Dù sao cũng không gấp, bây giờ tôi sẽ giải thích một chút về đề tài này cho cậu...


    Ngoài miệng Tần Hồng nói như vậy nhưng trong lòng vẫn mơ hồ có chút thất vọng, ánh mắt nhìn Trương Vệ Đông cũng khác trước, cảm thấy hắn làm việc có chút lỗ mãng. Trong mắt Tần Hồng, Trương Vệ Đông nếu không làm được thì ngày hôm trước đừng có hỏi bà tư liệu gì cả. Nếu lấy tư liệu rồi thì cũng phải xem qua một chút. Đây là một tác phong làm việc. Tuy nhiên Tần Hồng cũng biết hiện tại đại đa số mọi người đều là như vậy. Rất nhiều người nói thì dễ nghe lắm, nhưng làm tốt lại không được mấy người, Trương Vệ Đông làm như vậy cũng là chuyện cực kỳ bình thường. Chỉ là bản thân bà đòi hỏi hắn hình như quá mức hà khắc rồi.


    - Em đã đọc lướt qua một lần, bởi vì còn chưa tham gia nghiên cứu thí nghiệm, liên quan đến các vi sinh vật trong đất nhiễm dầu em chưa thể đưa ra kiến nghị gì cả, chỉ có thể nói một hai điểm tâm đắc của mình lĩnh hội được, đúng hay sai thì vẫn cần giáo sư Tần góp ý dùm.


    Ngay khi Tần Hồng chuẩn bị tiếp tục nói thì Trương Vệ Đông đã cắt lời bà.


    - Ah! Cái gì? Cậu đã đọc qua một lần?


    Tần Hồng đầu tiên là hơi run lên, sau đó hai mắt sáng hẳn, dáng vẻ ngạc nhiên nghi ngờ nhìn chằm chằm Trương Vệ Đông.


    Đưa cho Trương Vệ Đông bao nhiêu tài liệu trong lòng Tần Hồng dĩ nhiên rõ ràng hơn ai hết. Nếu muốn đọc qua một lần ít nhất cũng phải tốn thời gian hơn nửa ngày, nghe nói Trương Vệ Đông đã đọc hết một lượt, trong lòng vừa kinh ngạc lại xen lẫn hoài nghi.


    - Có vấn đề gì không ạ?


    Trương Vệ Đông ngẩng đầu nhìn Tần Hồng một chút, có vẻ như với hắn chuyện đó là đương nhiên.


    - Không có, không có, cậu tiếp tục đi.


    Dù Tần Hồng là Phó viện trưởng, tuổi cũng chỉ lớn hơn Trương Vệ Đông chừng mười mấy tuổi, lúc này bị hắn hỏi đột ngột lại bối rối không ứng phó kịp.


    - Vậy được, dầu mỏ chủ yếu cấu tạo từ Alkan, phần lớn là những hợp chất của Hydrocarbon tạo thành, lợi dụng vi sinh vật tiến hành phương pháp đồng hóa Carbon trong dầu mỏ, khiến cho nó cuối cùng hoàn toàn bị quáng hóa, biến thành hợp chất vô cơ H20 và CO2 vô hại, đây là một phương pháp vòng bảo vệ xử lý ô nhiễm có hiệu suất vô cùng cao. Nhưng không khả quan nhất là tìm kiếm loại vi khuẩn thích hợp..."


    Trương Vệ Đông chậm rãi nói, thỉnh thoảng còn lấy số liệu ghi lại hoặc kết luận nghiên cứu khoa học trong tài liệu mà Tần Hồng đưa cho hắn để bảo vệ quan điểm của mình.


    Tần Hồng làm sao ngờ được, khuya hôm trước có tên trùm băng đảng đua xe uy chấn khu Đông Thành tự mình dẫn một đám tay chân giúp Trương Vệ Đông dọn dẹp sạch sẽ phòng ở, chỉnh tề ngăn nắp, căn bản không cần hắn động móng tay. Nhờ đó Trương Vệ Đông có nhiều thời gian xem tư liệu. Huống chi Trương Vệ Đông là người tu chân, không chỉ có bản lĩnh đã gặp qua là không quên được mà coi như không ngủ không nghỉ mười ngày nửa tháng cũng không thành vấn đề. Bà thấy Trương Vệ Đông không chỉ trình bày mạch lạc rõ ràng, còn có thể hạ bút thành văn giữa những số liệu và kết luận nghiên cứu khoa học, không khỏi trợn mắt nhìn Trương Vệ Đông, mãi cho đến khi Trương Vệ Đông trình bày xong quan điểm của mình thì bà vẫn còn đang mở to mắt nhìn hắn.


    Dù tố chất tâm lý của Trương Vệ Đông vô cùng tốt, sau khi hắn nói xong vừa ngẩng đầu lên nhìn thấy giáo sư Tần Hồng đang nhập nhần nhìn hắn, đôi mắt thon dài sáng long lanh mang theo mùi phụ nữ thành thục phong tình, vẻ mặt hắn cuối cùng vẫn không kìm được mà trở nên hơi mất tự nhiên, ho khan hai tiếng, hỏi:


    - Giáo sư Tần nghe em lý giải vấn đề có vấn đề gì không?


    - Ừ rất tốt, quan điểm toàn diện, mang tính dự đoán trước. Rất tốt!


    Giáo sư Tần Hồng đột nhiên tỉnh lại, gật đầu liên tục. Sau khi nói xong, ánh mắt bà nhìn Trương Vệ Đông liền thay đổi.


    Nhân tài! Nhân tài! Người thanh niên này mình nhất định phải cố gắng bồi dưỡng, nhất định phải giữ hắn bên người, không thể để cho giáo sư khác đoạt đi!


    Trong lòng suy nghĩ như vậy nhưng ánh mắt giáo sư Tần Hồng nhìn Trương Vệ Đông lại có chút khác lạ, loại ánh mắt chiếm hữu, giống như Trương Vệ Đông đã trở thành đồ vật của riêng bà, ai muốn cướp của bà thì bà liền trở mặt với người đó!


    Trương Vệ Đông chịu không nổi ánh mắt cực nóng của Tần Hồng đang nhìn mình, lần thứ hai ho khan rồi lên tiếng:


    - Việc đó, giáo sư Tần có thể cho em biết em phụ trách phương diện nào, lúc nào chính thức bắt đầu?


    Thấy vẻ mặt Trương Vệ Đông có chút mất tự nhiên, Tần Hồng lúc này mới ý thức được cách mình nhìn một giáo sư trẻ tuổi chằm chằm như thế xem ra rất không thích hợp, khuôn mặt trắng nõn hơi đỏ lên, vội vàng dùng tay vuốt vuốt tóc để che giấu sự lúng túng, nói:


    - Chuyện này không vội, trước tiên tôi gọi mọi người trong tổ đề tài đến, mọi người làm quen với nhau một chút rồi sau đó sẽ phân công công tác cụ thể.


    Nói xong Tần Hồng cầm lấy điện thoại của mình đi ra ngoài, rất nhanh điện thoại đã có người nghe máy.


    - Tiểu Tô tới phòng làm việc của tôi một chuyến. Đúng rồi, gọi Đổng Vân Kiệt và Triệu Minh Hoa lại đây luôn.


    Tần Hồng nói xong liền cúp điện thoại.


    Sau khi cúp điện thoại xong Tần Hồng giới thiệu sơ lược với Trương Vệ Đông về hoàn cảnh của mọi người trong tổ đề tài. Ngoại trừ nghiên cứu sinh bị tai nạn xe cộ thì trong tổ còn có một giảng viên trẻ tuổi, một tiến sĩ và một thạc sĩ. Đương nhiên hiện nay có thêm một người giảng viên trẻ tuổi mới gia nhập chính là Trương Vệ Đông.


    Tần Hồng giới thiệu được mấy câu thì cửa vang lên tiếng gõ rồi mở ra.


    Trương Vệ Đông theo bản năng quay đầu nhìn về phía cửa, khuôn mặt lập tức cứng đờ.


    Người mở cửa đi vào chính là cô gái ở phòng 707, cô gái bị hắn dòm ngó toàn bộ vẻ thanh xuân trên người.


    Cô gái kia cũng nhìn thấy Trương Vệ Đông, khuôn mặt đang mỉm cười cũng cứng lại luôn.


    - Là anh! Là cô!


    Hai người lên tiếng gần như cùng lúc, âm thanh của cô gái đặc biệt sắc bén, ánh mắt nhìn Trương Vệ Đông cũng tràn ngập sát khí, giống như hận không thể ngay lập tức xông lên đấm đá hắn một trận...​
     
  3. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    174,044
    Tu Chân Lão Sư Sinh Hoạt Lục
    Tác giả: Đoạn Kiều Tàn Tuyết
    Chương 13: Sống chung một phòng


    Nhóm dịch: Du Hiệp
    Nguồn: Thienthucac



    - Mấy người quen nhau?

    Tần Hồng thấy giữa hai người có mùi thuốc súng, liền cười nói.

    - Ha ha, chỉ là chút hiểu lầm, hôm trước…

    Trương Vệ Đông thấy Tần Hồng hỏi vậy, định chuẩn bị kể toàn bộ chuyện hôm trước. Dù sao hắn cũng là người có lí, không sợ người khác nói hắn là đồ lưu manh.

    Thế nhưng những lời này rơi vào trong tai cô gái kia thì không giống vậy, mà còn khiến cô giận dữ, thiếu chút nữa cắn nát hàm răng. Chỉ tiếc là lúc này cô không thể để cơn giận bùng phát, vẫn phải cố gắng nặn ra bộ mặt tươi cười, vội vàng cắt ngang:

    - Ha ha, đúng vậy. Xế chiều hôm trước chúng tôi gặp nhau trong hành lang, khi đó trông anh ta liếc ngang liếc dọc, tôi còn tưởng là ăn trộm chứ! Sau đó hỏi thăm mới biết được hóa ra là lão sư tới báo cáo.

    Trương Vệ Đông thấy cô gái này nói mình như vậy đương nhiên không cam lòng, định bắn trả vài câu thì bỗng có mùi hương xông vào mũi, cô gái kia cười hì hì, đến trước mặt hắn, vươn bàn tay nhỏ bé ra, nói:

    - Hóa ra anh cũng là người làm công trong học viện. Tôi là Tô Lăng Phỉ, là giảng viên học viện, đồng thời cũng đang làm luận án tiến sĩ với giáo sư Tần.

    Nói xong cô liền quay đầu đi, tránh ánh mắt của Tần Hồng, sau đó hung tợn liếc mắt ra hiệu với Trương Vệ Đông.

    Ánh mắt của Tần Hồng bị Trương Vệ Đông ngăn cản, còn hai gã đàn ông sau lưng Tô Lăng Phỉ thì đương nhiên không thấy được ánh mắt hung tợn của cô. Ba người thấy Tô đại mỹ nữ thấy nam nhân không biến sắc giờ lại chủ động chào hỏi, bắt tay, tươi cười với Trương Vệ Đông, trong lòng kinh ngạc không thôi. Hai tên đứng sau nhìn Trương Vệ Đông với ánh mắt đố kỵ. Hai người họ làm luận án với cùng một vị giáo sư, còn cùng nhau công tác khoảng một năm, đến giờ vẫn chưa từng chạm qua bàn tay nhỏ bé của cô, không ngờ Trương Vệ Đông vừa tới, Tô đại mỹ nữ đã chủ động duỗi bàn tay trắng như ngọc ra.

    Bọn họ nào biết rằng vị lão sư trẻ tuổi đeo kính này ngay cả núi đôi của Tô đại mỹ nữ cũng đã được nhìn.

    Bảy năm qua, Trương Vệ Đông thiếu người trò chuyện, hơi thiếu thốn tình cảm, nhưng lại là người thông minh tuyệt đỉnh. Thấy Tô Lăng Phỉ rõ ràng vô cùng chán ghét mình, nhưng lại tỏ thái độ hoan nghênh, lập tức biết nếu mình nói chuyện đó ra sẽ khiến cô mất hết danh dự. Bản thân hắn thiếu chút nữa hại người ta mất hết thanh danh, trong lòng Trương Vệ Đông không khỏi có chút áy náy, vì vậy cũng lười so đo với Tô đại mỹ nữ đã ví mình như vậy, chỉ vươn tay ra nắm lấy, mỉm cười nói:

    - Trương Vệ Đông, về sau còn cần Tô lão sư chỉ giáo nhiều.

    Tay ngọc ấm áp, mềm mại như không xương. Một cảm giác khác như khi nắm tay xuất hiện trong đầu Trương Vệ Đông, chỉ là hắn còn chưa kịp thưởng thức kỹ cảm giác đó, Tô Lăng Phỉ đã như bị rắn cắn tay, nhanh chóng rụt về, khiến cho Trương Vệ Đông cô đơn trong bảy năm qua có chút mất mát.

    Bởi vì cuộc nói chuyện khi trước, hảo cảm của giáo sư Tần Hồng với Trương Vệ Đông đã tăng gấp đôi, giờ thấy hắn giới thiệu mình đơn giản như vậy, không hề sơn son thiếp vàng lên mặt bản thân, lại càng cảm thấy vừa ý hơn, ông ta cười nói:

    - Ta giới một chút. Trương Vệ Đông, năm nay 23 tuổi, bác sĩ chuyên khoa tốt nghiệp đại học Phương Đông, là nhân tài trẻ tuổi năm nay học viện chúng ta mời tới!

    Nghe thấy Trương Vệ Đông không chỉ là bác sĩ tốt nghiệp ở đại học Phương Đông lừng danh cả nước, hơn nữa năm nay mới 23 tuổi, không chỉ hai gã đàn ông đứng phía sau kinh hãi, mà ngay cả Tô Lăng Phỉ từ xưa đến nay luôn cao ngạo cũng bất ngờ.

    Tần Hồng rất hài lòng khi thấy vẻ mặt kinh ngạc của ba người, lại giới thiệu hai người kia với Trương Vệ Đông. Một người là Đổng Vân Kiệt, là nghiên cứu sinh của Tần Hồng, lớn hơn Trương Vệ Đông 6 tuổi, tóc cũng đã có không ít chỗ bạc, so với thanh niên non nớt như Trương Vệ Đông thì trông già dặn hơn hẳn. Người kia là Triệu Minh Hoa, đang làm luận án thạc sĩ cũng với giáo sư Tần Hồng. Tuy là nghiên cứu sinh thạc sĩ nhưng chỉ lớn hơn Trương Vệ Đông 2 tuổi, tướng mạo cũng chỉ già dặn hơn Trương Vệ Đông một chút.

    Trương Vệ Đông bắt tay với hai người, thấy hai người đều già hơn mình, lại nghĩ bản thân muốn làm gương sáng cho người khác, bộ mặt thì như học sinh, trong lòng không khỏi có phần phiền muộn.

    May nhớ có công phu tu luyện, chỉ cần Trương Vệ Đông không buông thả nội tâm, dưới tình huống bình thường đều không lộ cảm xúc. Bằng không nếu để Đổng Vân Kiệt và Triệu Minh Hoa biết Trương Vệ Đông vì bộ mặt trẻ tuổi mà buồn bực, e là bọn họ thổ huyết mà chết.

    Sau khi làm quen với nhau xong, bốn người ngồi thảo luận phân công đề tài nghiên cứu. Nghiên cứu sinh tiến sĩ đen đủi gặp tai nạn xe cô kịa là người phụ trách nghiên cứu “ảnh hưởng của nhân tố vi sinh vật tới thoái biến dầu mỏ” cùng Tô Lăng Phỉ, vì vậy thật không may, Trương Vệ Đông và Tô Lăng Phỉ được phân vào một tổ.

    Nghe nói tên “chuyên nhìn trộm” kia cùng một tổ với mình, trong lòng Tô Lăng Phỉ đương nhiên là phản đối ngàn vạn lần. Thực tế ngay khi Tần Hồng sắp xếp chỗ của Trương Vệ Đông ngay trước bàn làm việc của cô, cô đã phiền muộn tới cực điểm. Giờ thì tốt rồi, không chỉ ở cùng một tầng với tiểu tử này, còn ngồi bàn trước bàn sau trong cùng văn phòng.

    Thế nhưng giáo sư Tần Hồng là một người phụ nữ sắt đá trong công việc, huống chi Tô Lăng Phỉ cũng không thể nói rõ lí do, sau khi bàn bạc xong, đành bấm bụng dẫn Trương Vệ Đông tới chỗ làm việc của hắn.

    Phòng làm việc của học viện khá khan hiếm. Ngoại trừ lãnh đạo học viện, giáo sư hoặc phó giáo sư rất xuất sắc mới có được phòng làm việc riêng. Giảng viên kiêm nghiên cứu sinh tiến sĩ như Tô Lăng Phỉ hay người mới tiến cử như Trương Vệ Đông, chưa có bất kỳ chức danh gì thì đều dùng chung văn phòng lớn. Còn nghiên cứu sinh tiến sĩ, thạc sĩ thì đương nhiên càng không thể có phòng làm việc riêng.

    Đổng Vân Kiệt và Triệu Minh Hoa hiện giờ vẫn chỉ được coi là học sinh, không ở cùng văn phòng với Tô Lăng Phỉ. Họ ở tầng 4, Tô Lăng Phỉ ở phòng 303, tầng 3.

    303 là căn phòng có diện tích khá lớn, có một lối đi đối diện cửa phòng chia phòng thành hai bên, đặt sáu chiếc bàn lớn, hiện giờ đang có bốn vị lão sư trẻ tuổi, trong đó bao gồm cả một vị phó giáo sư, cho nên trong phòng chỉ có hai chỗ trống. Đương nhiên từ giờ trở đi thì chỉ còn một rồi.

    Không biết là do nguyên nhân nghỉ hè hay là vì mọi người trong phòng đang làm việc ở phòng thí nghiệm mà lúc này trong văn phòng không có một ai.

    - Đây là vị trí của anh.

    Tô Lăng Phỉ tức giận đặt mông ngồi vào vị trí của mình ở gần cửa sổ, sau đó chỉ vào chỗ trước mặt, lạnh lùng nói. Vị trí này trước kia vốn có người, nhưng năm trước người đó được thăng hàm phó giáo sư, lại xin được hạng mục ngân sách của quốc gia, nước lên thì thuyền lên, lão được phân cho một phòng làm việc riêng.

    Trương Vệ Đông không phải là người thích nhiều lời, hơn nữa sau khi ra khỏi phòng làm việc của phó viện trưởng, gương mặt Tô Lăng Phỉ luôn căng thẳng, giống như Trương Vệ Đông từng cưỡng gian cô. Vì vậy, hắn cũng chẳng muốn hỏi thăm những chuyện liên quan tới nhân viên trong phòng, chỉ không mặn không nhạt cảm ơn một tiếng, sau đó khóa mồm dọn dẹp phòng làm việc. Sau khi dọn dẹp xong, không nói lời nào rót một chén trà, vừa uống vừa bật laptop truy cập một vài websites khoa học kỹ thuật.

    Tô Lăng Phỉ không chỉ là mỹ nữ nổi danh học viện Hoàn Công, cho dù trong toàn bộ đại học Ngô Châu cũng là mỹ nữ cực phẩm. Hơn nữa cô không chỉ là lão sư mà còn là một vị tiến sĩ trẻ tuổi, khiến cho dung mạo xinh đẹp của cô được phủ thêm sắc thái thần bí. Một nữ nhân xinh đẹp tầm thường sao có thể sánh với một nữ nhân xinh đẹp thần bí, như vậy mới khiến nam nhân sinh ra dục vọng chinh phục. Cho nên sau khi cô tới đại học Ngô Châu, người ngưỡng mộ theo đuổi có thể nói là từ tân sinh viên tới các giáo sư trẻ tuổi, đủ các loại tầng lớp. Nhưng Tô Lăng Phỉ đều lãnh đạm với tất cả mọi người, dần dần, sinh viên tự ti mặc cảm, rút lui, còn những phần tử trí thức như giảng viên đại học, giáo sư đầy thanh cao, tự trọng kia thì không chịu được đả kích, cũng đồng loạt rút lui, không tiếp tục công phá thành lũy này nữa. Nhưng cho dù như vậy, Tô Lăng Phỉ đi tới đâu cũng là tiêu điểm, là đối tượng được tất cả đám đàn ông nịnh nọt.

    Nhưng hôm nay Tô Lăng Phỉ lại bị ai đó không thèm để vào mắt, hơn nữa còn trong tình huống cô nam quả nữ cùng chung một phòng. Nếu đổi là những người khác trong phòng làm việc, Tô Lăng Phỉ chỉ ước bọn họ không tới quấy rầy cô, để cô được yên tĩnh làm việc. Nhưng Trương Vệ Đông thì khác, trong lòng Tô Lăng Phỉ cảm thấy ấm ức xen lẫn chút phẫn nộ không nói lên lời. Cô cảm thấy bất kỳ nam nhân nào cũng có thể không thèm chú ý tới cô, nhưng Trương Vệ Đông thì không được. Ít nhất Trương Vệ Đông cũng phải cho cô một lời xin lỗi chính thức về chuyện hôm trước.

    Nhưng đã một giờ trôi qua, Trương Vệ Đông vẫn cương quyết như một nhà tăng khổ hạnh đã chặt đứt thất tình lục dục, đừng nói là chủ động nói với Tô Lăng Phỉ một câu, ngay cả liếc mắt nhìn cô một cái cũng chẳng có.

    Liếc nhìn làm cái gì, dù sao ánh mắt cô ta như muốn giết người, như muốn ăn tươi nuốt sống, Trương Vệ Đông đương nhiên không tự làm mình mất mặt!

    Nhìn Trương Vệ Đông từ đằng sau, Tô Lăng Phỉ cảm thấy mình sắp phát điên đến nơi, hận không thể cầm chồng sách trên bàn đập vào đầu Trương Vệ Đông, cho hắn biết thế nào là sức mạnh của “tri thức”!

    - Tiểu tử ngươi cứ chờ đấy! Bà cô không khiến ngươi phải khóc thành tiếng thì bà cô này sẽ không mang họ Tô!

    Tô Lăng Phỉ tự thấy mình không thể nán lại trong phòng làm việc nữa, hừ một tiếng, đứng dậy, lắc mông đi ra ngoài.

    Một cơn gió mang mùi hương nhàn nhạt thoảng qua, rốt cục thì Trương Vệ Đông cũng ngẩng đầu lên, nhìn Tô Lăng Phỉ đi ra ngoài, không khỏi lắc lắc đầu.

    Cô gái này ngoài cái tính hơi khó chịu ra, thì dáng người thực không tồi!


     
    Chỉnh sửa cuối: 9/3/16
  4. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    174,044
    Tu Chân Lão Sư Sinh Hoạt Lục
    Tác giả: Đoạn Kiều Tàn Tuyết
    Chương 14: Nữ nhân hay thay đổi!


    Nhóm dịch: Du Hiệp
    Nguồn: Thienthucac

    Tô Lăng Phỉ ra khỏi văn phòng, nhất thời không biết đi đâu, vô ý thức liền đẩy cửa phòng thí nghiệm.


    Trong phòng thí nghiệm, hai sinh viên đang bận rộn xử lý ống nuôi cấy, ống thí nghiệm… Vì cần sàng lọc các loại vi khuẩn, làm thí nghiệm với số lượng lớn cho nên công tác tẩy rửa cũng rất mệt nhọc. Vì vậy phòng thí nghiệm tìm những sinh viên có hứng thú với việc nghiên cứu khoa học, lại muốn kiếm thêm chút tiền sinh hoạt tới trợ giúp. Như vậy chẳng những có thể khiến những người nghiên cứu khoa học không phải lo vụ vệ sinh, có thể tập trung tinh thần vào công tác nghiên cứu, ngoài ra cũng có thể bồi dưỡng năng lực làm thí nghiệm của những sinh viên kia.


    Bởi vì hôm qua Tô Lăng Phỉ đã làm xong một số thí nghiệm, có số lượng lớn các ống nuôi cấy, ống thí nghiệm cần xử lý, cho nên sáng sớm nay hai sinh viên này đã tới bận rộn dọn dẹp.


    Thấy trong máng nước chất đầy dụng cụ thí nghiệm, hai mắt Tô Lăng Phỉ sáng lên, trên mặt lộ ra nụ cười giảo hoạt, đắc ý.


    - Lý Trung, Vương Hải Bằng, mấy ngày nay các cậu vất vả rồi, nghỉ ngơi chút đi.


    Tô Lăng Phỉ mỉm cười đi tới nói.


    - Cũng không vất vả gì, nếu hôm nay chúng em nghỉ thì số dụng cụ này làm sao đây? Chẳng phải hôm qua cô bảo nhất định hôm nay phải vệ sinh xong sao? Hơn nữa những ống nuôi cấy này còn phải diệt khuẩn nữa.


    Lý Trung là một sinh viên rất chăm chỉ, nghe vậy vội vàng nói.


    - Tôi bảo các cậu đi nghỉ thì cứ làm đi, nói nhiều như vậy làm gì!


    Tô Lăng Phỉ trong lòng có quỷ, đương nhiên sợ hai người Lý Trung hỏi tiếp, lập tức căng thẳng nói.


    Tô Lăng Phỉ là người tình trong mộng của tất cả đám sinh viên giảng viên của học viện Hoàn Công. Thực tế trong mắt những sinh viên học viện Hoàn Công, Tô Lăng Phí không chỉ vô cùng xinh đẹp, hơn nữa vì nguyên do tuổi và thân phận, so với những hoa hậu giảng đường trong học viện còn hấp dẫn hơn, dùng hai từ nữ thần để hình dung thân phận của Tô Lăng Phỉ trong suy nghĩ của sinh viên cũng không quá chút nào.


    Cũng chính vì như vậy, sau khi Tô Lăng Phỉ tới học viện Hoàn Công, trong đám sinh viên nổi lên phong trào thực tập phòng thí nghiệm, cho tới khi Lý Trung và Vương Hải Bằng được phân làm thủ hạ dưới trướng Tô Lăng Phỉ, phong trào này mới lắng xuống. Mà Lý Trung và Vương Hải Bằng có thể làm thủ hạ của Tô Lăng Phỉ, không khỏi vô cùng đắc chí, đương nhiên cũng nhận được không ít lời uy hiếp.


    Cho nên khi thấy nữ thần có chút mất hứng, hai người lập tức khóa mồm ngoan ngoãn rời đi, sợ chọc giận cô thì sẽ mất đi “công việc tốt” đầy tiền đồ này.


    Đưa mắt nhìn hai người rời đi, lúc này Tô Lăng Phỉ mới nhìn đống dụng cụ thí nghiệm chất như núi, khuôn mặt lộ lên vẻ đắc ý, cười một cách hả hê.


    - Chừng trăm chiếc ống thí nghiệm, hai trăm chiếc bình hình khoan, bốn năm trăm ống môi trường nuôi cấy, hắc hắc, đủ hắn bận rộn cả ngày đi. Hừ, ai bảo ngươi dám rình xem bổn cô nương thay quần áo, vậy giờ thì hãy thử mùi vị làm công nhân vệ sinh đi!


    Văn phòng 303, Trương Vệ Đông vẫn đang thu thập tài liệu liên quan tới vấn đề sử dụng vi sinh vật xử lý đất ô nhiễm dầu mỏ, đột nhiên một cơn gió thơm phả vào mặt.


    - Trương lão sư vẫn đang tra tư liệu sao?


    Tiếng nói thanh thúy như chim hoàng oanh vang lên bên tai.


    Trương Vệ Đông kinh ngạc, ngẩng đầu lên, chỉ thấy Tô Lăng Phỉ đang tủm tỉm cười nhìn hắn, đôi mắt mở to có khả năng câu hồn đoạt phách người khác.


    Vẻ kinh ngạc trên mặt Trương Vệ Đông càng đậm hơn, trên sách đều nói nữ nhân hay thay đổi, xem ra quả thực là đúng nha. Chỉ sau một lát sau có thể thay đổi lớn như vậy chứ?!! Chỉ có điều nhìn Tô Lăng Phỉ cười đúng thực là rất đẹp, răng trắng, đều tăm tắp, má lúm đồng tiền, lông mày như lá liễu!


    - Đúng vậy, ngồi mài đao cũng không làm mất kỹ thuật đốn củi, tôi cảm thấy trước khi tiến hành thí nghiệm chính thức vẫn nên đọc qua những tài liệu có liên quan.


    Trương Vệ Đông cười nói. Có người nói một nụ cười có thể xóa hết mọi ân oán, đối phương đã mỉm cười, hắn không thể không “bao dung”, đương nhiên cũng mỉm cười với cô.


    Cười đi, cười nữa đi, chút nữa thì ngươi chỉ có nước phát khóc!


    - Chẳng trách Trương lão sư còn trẻ như vậy đã tốt nghiệp tiến sĩ, quả nhiên là có chủ kiến đối với phương diện học tập, nghiên cứu khoa học.


    Tô Lăng Phỉ lấy lòng, nụ cười càng tươi hơn, tươi đến mức khiến Trương Vệ Đông cảm thấy có mùi vị âm trầm.


    - Tô lão sư quá khen rồi.


    Trương Vệ Đông vội vàng nói, nhìn nụ cười trên mặt Tô Lăng Phỉ, cảm thấy vẻ âm trầm ngày càng nồng đậm.


    - Ha ha, Trương lão sư đã khiêm tốn rồi, tôi chỉ nói đúng sự thực mà thôi. Chỉ có điều hiện giờ tôi có chút việc cần phiền Trương lão sư, không biết có được hay không?


    Tô Lăng Phỉ mặt tươi như hoa, khách khí nói.


    May mà không có những người khác ở đây, nếu không chứng kiến đệ nhất mỹ nữ học viện Tô Lăng Phỉ tươi cười, tâng bốc Trương Vệ Đông như vậy đoán chừng sẽ có người muốn tự tử.


    Trương Vệ Đông cũng không tiếp xúc với nhiều người, không thích nhiều lời, nhưng thực tế phần lớn thời gian hắn đều rất dễ nói chuyện, tâm hồn cũng rất trẻ trung. Giống như đám người Thiết Thủ đối với hắn như vậy, nhưng hắn vẫn cho chúng một con đường, không đánh chúng đến mức tàn phế. Đương nhiên nếu thực có người chọc hắn tức giận, vậy trừ phi cha mẹ ra mặt, nếu không cho dù là mặt mũi của Thiên Vương lão tử hắn cũng không cho.


    - Tất cả mọi người đều là đồng sự, hơn nữa chúng ta còn cùng một tổ, có gì cần cô cứ nói thẳng, sao phải khách khí như vậy.


    - Nếu anh đã nói như vậy thì tôi không khách khí nữa. Là như này, dụng cụ thí nghiệm cần tẩy rửa, đúng lúc tôi có chuyện, mà hai sinh viên thực tập Lý Trung, Vương Hải Bằng bị bệnh, chỉ có thể làm phiền anh, số dụng cụ này ngày mai có việc sử dụng!


    Tô Lăng Phỉ cười nói.


    - Hóa ra là vậy, sao cô không nói sớm, việc này cũng thuộc bổn phận của tôi, cứ để tôi xử lý.


    Trương Vệ Đông nghe vậy liền lấy một chiếc áo khoác trắng mới trong tủ ra, mặc vào.


    Thấy Trương Vệ Đông mắc lừa, trong lòng Tô Lăng Phỉ sớm đã nở hoa, vội vàng nói:


    - Tôi dẫn đường cho anh.


    Đương nhiên cô muốn đích thân dẫn Trương Vệ Đông đi, cô muốn tận mắt chứng kiến thái độ của hắn khi nhìn thấy đống dụng cụ thí nghiệm chồng chất như núi.


    - Ừm.


    Trương Vệ Đông gật đầu, không có chút khách khí.


    - Đây, là những thứ này!


    Đến phòng thí nghiệm, Tô Lăng Phỉ chỉ vào đống dụng cụ chất đầy, nói.


    Khi nói trong lòng cô có chút hả hê, khà khà, xem lần sau ngươi còn dám rình coi bổn cô nương thay quần áo hay không, còn dám giả bộ trước mặt bổn cô nương không. Tiểu tử, bổn cô nương muốn chỉnh ngươi chỉ dễ như trở bàn tay mà thôi!


    Trong lòng có chút hả hê, Tô Lăng Phỉ không quên dò xét Trương Vệ Đông, không muốn bỏ lỡ thái độ kinh ngạc vô cùng của hắn.


    Nhưng Tô Lăng Phỉ lập tức thất vọng, bởi vì trên khuôn mặt Trương Vệ Đông ngay cả cái nhíu mày cũng không có.


    Tô Lăng Phỉ cũng không biết Trương Vệ Đông là một người rất có nguyên tắc, rất cẩn thận tỉ mỉ. Nếu hắn đã cho rằng tẩy rửa số dụng cụ này là bổn phận của mình, như vậy dù số dụng cụ này nhiều tới đâu hắn cũng sẽ không nhăn mày một cái.


    - À, đúng rồi, những dụng cụ này đều cần diệt khuẩn trong ngày hôm nay.


    Thấy Trương Vệ Đông không chút rung động, đương nhiên Tô Lăng Phỉ không cam lòng, lập tức bổ sung.​
     
  5. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    174,044
    Tu Chân Lão Sư Sinh Hoạt Lục
    Tác giả: Đoạn Kiều Tàn Tuyết
    Chương 15: Tay chân rất nhanh


    Nhóm dịch: Du Hiệp
    Nguồn: Thienthucac

    Ống nuôi cấy dùng để nuôi dưỡng vi sinh vật, là ống trụ thủy tinh thấp, phía trên có nắp. Khi nuôi dưỡng vi sinh vật, sau khi đổ môi trường nuôi cấy vào, đợi môi trường cứng lại, sau đó cho vi sinh vật vào trong. Cho nên sau khi dùng xong muốn xử lý tương đối phiền toái, đầu tiên cần tẩy rửa chất dính bên trong ống nuôi cấy. Do môi trường nuôi cấy thường là dạng dịch dính, cho nên ống nuôi cấy rất khó làm sạch, cần dùng bàn chải cọ rửa nhiều lần. Không chỉ như vậy, trên ống thường có số hiệu mẫu, cũng cần lau sạch nó đi. Cho nên cọ rửa ống nuôi cấy cần rất nhiều công sức. Còn khử trùng lại là một công việc khác, cần hong khô ống nuôi cấy, sau đó dùng mười mấy lớp giấy bọc lại, cho vào nồi áp suất cao để khử trùng, bó mười mấy lớp giấy đương nhiên là một lượng công việc không nhỏ.


    Cho nên Tô Lăng Phỉ nói những lời này ra thuần túy là muốn khiến Trương Vệ Đông phải làm thêm giờ tối.


    - Được, không có vấn đề gì!


    Trương Vệ Đông bình tĩnh gật đầu.


    Tô Lăng Phỉ cho rằng câu nói kia của mình nhất định sẽ khiến Trương Vệ Đông tìm cớ thoái thác, hoặc không thì lộ vẻ mặt sầu thảm, đương nhiên nếu như cầu cô giơ cao đánh khẽ vậy thì quá tuyệt. Nào ngờ Trương Vệ Đông vẫn bình thản như cũ, không chút rung động, dường như “chút” dụng cụ đó chỉ là trò muỗi với hắn.


    - Vậy thì phiền Trương lão sư rồi, nhớ là làm gấp nha, mai tôi cần dùng.


    Tô Lăng Phỉ cười nói, trong lòng lại thầm gào thét. Giả bộ cái nỗi gì? Khổ thì nói ra đi? Được lắm, đây là do ngươi tự tìm khổ, bà cô muốn xem ngươi làm việc tới mấy giờ!


    - Cô yên tâm đi, chút chuyện này không làm khó được tôi.


    Trương Vệ Đông nhìn qua đông dụng cụ trên bàn, nói.


    Trương Vệ Đông không phải người ngu, đến lúc này hắn đương nhiên nhìn ra dụng tâm của Trương Vệ Đông. Nhưng dù sao cũng là một nam nhân, hắn không muốn so đo với nữ nhân, huống chi chút việc này cũng không làm khó được hắn.


    Thấy Trương Vệ Đông đến giờ vẫn lạnh nhạt như trước, Tô Lăng Phỉ thiếu chút nữa muốn phát điên, lộ ra bộ mặt “âm hiểm” chân thật. Nhưng cuối cùng cô vẫn mỉm cười nói:


    - Vậy thì tốt, anh làm đi, tôi còn cần đi pha chế chút dung dịch hóa chất.


    Nói xong Tô Lăng Phỉ liền tới một chiếc bàn khác phá chế hóa chất, nhưng đôi mắt đẹp thỉnh thoảng lại liếc trộm sang phía Trương Vệ Đông.


    Nhưng vừa nhìn Tô Lăng Phỉ liền trợn tròn mắt.


    Chỉ thấy bàn tay Trương Vệ Đông như có ma lực, tùy tiện đưa tay về phía đống ống nuôi cấy, giữa hai ngón liền kẹp được một ống nuôi cấy. Hai bàn, mười ngón tay nắm tổng cộng tám chiếc ống nuôi cấy.


    Không chỉ như vậy, điều khiến Tô Lăng Phỉ sửng sốt hơn chính là bàn tay Trương Vệ Đông khẽ rung lên, những chất dính trong ống nuôi cấy bình thường rất khó xử lý lại thi nhau rơi vào thùng rác, ống nuôi cấy lúc này sạch sẽ không còn chút gì cả.


    Vốn muốn xử lý đống môi trường nuôi cấy trong 4-500 ống nuôi cấy cần ít nhất 1-2h, nhưng trong khi Tô Lăng Phỉ còn đang choáng váng thì Trương Vệ Đông đã xử lý được 5-60 chiếc, cứ theo tốc độ này, Trương Vệ Đông có thể làm sạch môi trường nuôi cấy trong số ống nuôi cấy đó chỉ trong 5 phút.


    Kỳ thực đây là do Trương Vệ Đông không muốn thể hiện, chỉ di chuyển tay một cách linh hoạt mà thôi, nếu hắn trực tiếp dùng chân nguyên lực, muốn xử lý số môi trường nuôi cấy kia chỉ cần thời gian chớp mắt.


    Nhưng cho dù Trương Vệ Đông đã vô camf khiêm nhường, Tô Lăng Phỉ vẫn nghẹn họng nhìn, cuối cùng không kìm được, duỗi tay ra thử kẹp ống nuôi cấy. Chỉ có điều mặc cô cố gắng như thế nào cũng không thể cùng lúc kẹp 4 cái, chớ nói đưa tay ra kẹp cùng 4 cái một lúc như Trương Vệ Đông.


    Không phục, không tin có quỷ! Tô Lăng Phỉ lại rung rung ống nuôi cấy trên thùng rác. Nhưng dung dịch nuôi cấy còn chưa rơi xuống, ống nuôi cấy trong tay Tô Lăng Phỉ đã va chạm vào thành thùng rác, lúc này cuối cùng dịch bên trong cũng rơi ra, nhưng ở vách ống bên trong vẫn dính đầy dịch trường còn sót, nào giống như Trương Vệ Đông, vừa rung tay bên trong đã sạch bách.


    Tô Lăng Phỉ đương nhiên không tin có quỷ, lại cầm một ống thí nghiệm lên, kết quả vẫn như trước, cô tức giận cầm ống nuôi cấy ra sức gõ vào thùng rác.


    Choang một tiếng, ống nuôi cấy cuối cùng không chịu được, vỡ nát.


    - Cô thật lợi hại nha! Được rồi, chớ làm loạn nữa, coi chừng đứt tay, chiêu này cô không học được đâu.


    Trương Vệ Đông thấy Tô Lăng Phỉ như vậy, đả kích không chút lưu tình.


    Cái gì? Hắn nói ta làm loạn? Tô Lăng Phỉ tức tới sầm mặt lại, nhưng khi nhìn ống nuôi cấy trong tay, cô không kìm được suy nghĩ muốn cầm ống vỡ cắt cổ tay!!


    Tiểu tử thối, cứ chờ đấy, bà cô không tin một buổi sáng ngươi vệ sinh được nhiều đồ như vậy! Tô Lăng Phỉ vứt nốt chiếc ống nuôi cấy trong tay vào thùng rác, trở về bàn phối chế hóa chất.


    Chỉ có điều Tô Lăng Phỉ còn chưa điều chế dung dịch hóa chất xong thì lại bị kích động. Chỉ thấy Trương Vệ Đông sau khi xử lý xong môi trường nuôi cấy, đồng thời mở hai vòi nước, mỗi tay vẫn kẹp bốn ống như trước, sau đó hai tay mười ngón cùng động, động tác rất nhanh, trôi chảy, như đang làm xiếc vậy. Chỉ cần thoáng chốc, tám chiếc ống đã được rửa xong, sau đó Trương Vệ Đông giơ tay lên.


    Vút! Vút! Như đang chơi ném đĩa, tám chiếc đĩa liên tiếp rời tay, xếp thành một hàng chỉnh tề trên khay.


    Điều này sao có thể? Tô Lăng Phỉ trợn trừng hai mắt, nhìn những chiếc ống bay lượn trên không trung.


    Chỉ vài phút, chiếc khay trên bàn liền bày chỉnh tề hơn trăm chiếc ống, điều càng khó tin hơn chính là trên vách ống không có chút bọt nước, đã đạt đến tiêu chí sạch sẽ. Tô Lăng Phỉ làm nghiên cứu khoa học, đương nhiên cô hiểu rõ.


    Cũng may khi đổi sang những dụng cụ khác thì Trương Vệ Đông quy củ hơn, nhưng động tác vẫn nhanh hơn người thường không ít lần.


    Cho nên tới trưa, đống dụng cụ chất như núi trên bàn đã được Trương Vệ Đông tẩy rửa sạch sẽ, đặt chỉnh tề, chỉ cần chiều khử trùng là xong. Mà theo tính toán của Tô Lăng Phỉ thì Trương Vệ Đông muốn cọ rửa xong số dụng cụ đó cần ít nhất tới xế chiều, muốn tẩy trùng thì cần tăng ca làm tối.


    Nhìn Trương Vệ Đông hai tay cọ rửa, bờ mông uốn éo, trong lòng Tô Lăng Phỉ không cách nào kìm chế được cảm giác bội phục, nhưng nhiều hơn chính là không cam lòng và phiền muộn!


    - Chảnh cái gì chứ? Chẳng phải chỉ là nhanh tay nhanh chân hơn người khác một chút thôi sao!


    Tô Lăng Phỉ chà xát mạnh hai tay, oán hận nói. Chỉ có điều dù miệng nói vậy, nhưng trong lòng cô hiểu rõ không phải chỉ nhanh hơn một chút, do đó trong lòng mới cảm thấy buồn bực.​
     
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)