FULL  V.I.P  Đô Thị Trùng Sinh Thế Gia Tử - Thái Tấn - ( tháo zen 551)

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.
  1. comeback

    comeback Thành viên kích hoạt

    Tham gia ngày:
    15/4/13
    Bài viết:
    1,883
    Được thích:
    5,031
    Trùng Sinh Thế Gia Tử
    Tác giả: Thái Tấn
    ----------oOo----------
    Nhóm dịch: metruyen
    Nguồn: Sưu Tầm

    Chương 224: Chủ Tịch Thành Phố Rất Bất Mãn.





    Chu Tiểu Xà đến huyện Lê, còn muốn đích thân mình phải đi nghênh đón, Nhiếp Chấn Bang cười nhạt, thật không ngờ, nhiều năm không gặp, trình độ của Chu Thần vẫn là như vậy, cũng không thay đổi là bao. Nhiếp Chấn Bang liền gật đầu nói:

    - Được, Bí thư Trương, ông yên tâm đi. Ngày mai, tôi nhất định sẽ có mặt. Dù sao thì, Phó Chủ tịch thành phố đến thăm huyện Lê của chúng ta, lễ tiết cần thiết là vẫn phải có rồi.

    Cúp máy, Nhiếp Chấn Bang quay đầu lại nhìn Phạm Chấn Minh. Giờ phút này, Phạm Chấn Minh cũng có chút câu nệ. Một hồi khiển trách vừa rồi trôi qua xong, Phạm Chấn Minh đến ngồi cũng không dám ngồi, chỉ dám đứng ở cửa, cúi đầu, giữ im lặng.

    Nhiếp Chấn Bang liền chỉ nói một câu:

    - Ngồi đi.

    Đợi Phạm Chấn Minh ngồi xuống rồi, Nhiếp Chấn Bang lúc này mới tiếp tục nói:

    - Lão Phạm, vẫn tiếp tục nói về chuyện của công ty Đại Phát đi. Cái công ty này, sao lại thế này? Báo cáo ảnh hưởng môi trường (báo cáo Hoàn Bình) cũng không có. Hơn nữa, trong vấn đề xử lý rác thải công nghiệp như thế nào thì chỉ miêu tả rất sơ lược, vừa nhìn là biết không có sự coi trọng. Một xí nghiệp như vậy, làm sao cũng có thể thu vào được?

    Cái công ty Đại Phát này, Phạm Chấn Minh cũng có tìm hiểu qua. Ở tỉnh Lỗ Đông cũng coi như là một công ty sản xuất giấy lớn, thực lực hùng hậu. Nhất thời sơ sẩy lại phạm vào một sai lầm như vậy, Phạm Chấn Minh lúc này cũng không dám giải thích cái gì, trầm ngâm một chút, liền nói: - Chủ tịch, vấn đề này là sai sót của bên phía chúng tôi. Xin anh yên tâm. Bên chúng tôi nhất định sẽ yêu cầu phía công ty Đại Phát bổ sung tư liệu ngay, đồng thời cũng sẽ tiến hành phân tích, giám sát sự ảnh hưởng tới môi trường của công ty một cách nghiêm khắc, kiên quyết ngăn chặn loại chuyện này xảy ra một lần nữa.

    Trên con đường đi từ Bá Châu tới huyện Lê, chiếc xe Audi màu đen với biển số xe của Thành ủy thành phố Bá Châu này là của Chu Thần. Do sau khi Chu Thần tới, khi đang chọn xe, nhìn thấy mấy chiếc Mercedes-Benz cùng đủ các loại khác là Chu Thần liền ngoảnh mặt đi. Chuyện ô tô ở thủ đô, Chu Thần cũng từng tham dự vào đó. Tuy rằng, kết quả cuối cùng là Chu gia thiếu một cán bộ cấp Thứ trưởng, nhưng cũng đã phá hỏng được sự hợp tác giữa Audi và ô tô thủ đô. Ngay sau đó, Chu gia cũng đã đánh tốt quan hệ với FAW.

    Coi như là tái ông thất mã, yên tri phi phúc rồi (một việc chưa biết là hoạ hay phúc được). Có điều, cái tật xấu không ngồi Mercedes-Benz này của Chu Thần cũng đã hình thành ra rồi.

    Nhìn nội thất bên trong chiếc Audi vàng, phối hợp với hoa văn tự nhiên trên bề mặt của gỗ đào, cách âm cùng với một vài thứ khác của xe đều rất tốt. Mã lực của xe thì không còn gì để nói. Chu Thần có vẻ rất hài lòng.

    Lúc này, thư kí Chu Vượng ngồi kế bên ghế lái liền quay đầu xuống nói với Chu Thần:

    - Chủ tịch, đã vào đến bên trong địa giới của huyện Lê rồi.

    Nhìn con đường phía trước trống trơn, không có đèn báo hiệu lập loè, không có đoàn xe đứng chờ, càng không có bộ dáng trông mòn con mắt của các cán bộ lãnh đạo đứng ở ven đườg đón tiếp. Sắc mặt Chu Thần liền trầm xuống, cán bộ Huyện Lê, đúng là không chừa chút mặt mũi nào cho mình rồi.

    Nhưng, bất mãn thì bất mãn, mục đích của Chu Thần đến Bá Châu vẫn rất rõ ràng. Hơn nữa, sau mấy năm nay lăn lộn ở dưới cơ sở và ở các bộ uỷ trung ương, nhất là sau khi Chu gia bị dạt hoàn toàn sang bên cạnh đứng, Chu Thần lúc này cũng bắt đầu thay đổi. Chu Thần lỗ mãng, phóng đãng, tự cao tự đại trước kia không còn nữa rồi. Thay vào đó, Chu Thần bây giờ đã trở nên chín chắn, nội liễm hơn rất nhiều.

    Tuy nhiên, giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời. Chu Thần đã tận mắt nhìn thấy ông cụ vì xoay chuyển cục diện Chu gia cố gắng đến cuối cùng giúp ổn định tình thế của Chu gia, hơn nữa, chú Chu Hoành Đồ rất nhanh cũng sẽ xuống dưới địa phương đảm nhiệm chức vụ nhân vật số một Tỉnh ủy. Đây là một điềm báo trước cho sự quay trở lại của Chu gia.

    Nhớ tới lời dặn bảo của ông nội trước khi chuẩn bị đi. Chu Thần liền cố nhịn, trầm giọng nói:

    - Tiếp tục đi. Hiện giờ, các cán bộ ở Huyện Lê cũng đang rất bận, giảm lễ nghĩa một chút, chúng ta tự đến cũng vậy thôi.

    Nhìn những cây bạch dương ven đường nhanh chóng biến mất trong tầm mắt, Chu Thần lúc này cũng đang rơi vào trầm tư. Chính mình hiện giờ, tuy nói là bò được tới trên đầu Nhiếp Chấn Bang, cũng coi như là lãnh đạo. Nhưng, dù sao cũng chỉ là phân công quản lý mảng văn hoá, giáo dục, y tế, khoa học mà thôi. Ở Ủy ban nhân dân thành phố Bá Châu thì chỉ là một Phó Chủ tịch xếp hạng gần cuối. Không phải ủy viên thường vụ nên cũng không có quyền phát ngôn, ở vấn đề dân sự và các mặt khác cũng như vậy, không hề có quyền hành gì. Nhiếp Chấn Bang có để mắt tới mình hay không vẫn là chuyện khó nói.

    Xe tiếp tục đi, cảnh tượng một khu đang xây dựng phía trước, cũng khiến Chu Thần cảm thấy rất là ngỡ ngàng. Nếu không phải Chu Thần biết rõ ràng, đã từng tận mắt thấy đây là Tây Bắc, đây là Huyện Lê. Chu Thần chắc chắn sẽ nghĩ mình đi nhầm chỗ rồi. Đây chính là vùng Tây Bắc hoang vắng, nghèo khó đó sao?

    Một đại lộ lớn chạy hai chiều với sáu làn đường song song. Ở giữa, còn có một dải ngăn cách được trồng cây xanh um. Hai bên lối đi bộ, gạch ốp mặt đường là kiểu dáng mới nhất, còn được phân chia ra một lối đi dành riêng cho người khiếm thị. Đèn đường với thiết kế độc đáo, mới mẻ. Trên những mãnh đất trống bằng phẳng hai bên đường, nhìn qua, có mười mấy công trường đang khởi công cùng một lúc. Đây là Huyện Lê sao? Nếu như không biết, có lẽ đều sẽ nghĩ là bước tới đặc khu rồi.

    Trước mặt, tấm biển khu Khai thác Phát triển kinh tế kỹ thuật huyện Lê cũng lọt vào tầm mắt. Ở phía dưới tấm biển, có một đám người đã đứng đợi ở bên cạnh. Đèn báo hiệu lóe lên.

    Thấy cảnh này, nhìn thấy thân hình quen thuộc giữa đám người kia, khóe miệng Chu Thần liền xuất hiện một đường cong. Lần này, cuối cùng cũng không bị mất mặt rồi. Tuy rằng, bộ máy Huyện ủy và Ủy ban nhân dân Huyện Lê có vẻ có chút chậm chạp, tuy nhiên, như thế này so với chuyện mình tới tận trụ sở làm việc của Huyện Lê rồi mới có người ra đón thì vẫn tốt hơn.

    - Tiểu Ngô, dừng xe ở ven đường một chút đi. Chu Thần lúc này cũng ngồi thẳng người lên, ra lệnh cho lái xe.

    Theo lời Chu Thần, Phong Tử chậm rãi dừng xe lại ven đường lên, Trương Sở Bân bên kia cũng đã chạy ra đón:

    - Chủ tịch Chu, hoan nghênh anh!

    Lúc này, Chu Thần cũng không dám lên mặt. Theo tình hình hiện giờ, sự phát triển của Huyện Lê chỉ sợ cũng sẽ vượt qua Khố Thị. Cứ như vậy, rất có thể Bí thư huyện ủy Huyện Lê, Trương Sở Bân có khả năng rất lớn sẽ được tiến vào bộ máy ủy viên thường vụ. Mặc dù chỉ là cấp Cục trưởng, nhưng, tiến vào ủy viên thường vụ Thành ủy thì địa vị so với chức Phó giám đốc sở này của mình đã lớn hơn nhiều. Hơn nữa, Chu Thần cũng không có quên mục đích của chính mình, đó là tới lấy hái quả đào. Chờ phần chiến tích này thuộc về mình, song, lại có thể khiến Nhiếp Chấn Bang thêm phiền, xem mấy trò cười thì Chu Thần cũng rất là vui. Chu Thần liền mở cửa xe đi xuống, nở nụ cười, vươn tay bắt tay Trương Sở Bân một chút, nói chuyện có vẻ rất là thân thiết:

    - Bí thư Trương, tôi cũng nghe danh của anh đã lâu. Vừa đến Bá Châu nhậm chức là đã được nghe nói Bí thư Trương bản lĩnh hơn người. Đưa một huyện nghèo trở nên phát triển rất là sôi động. Bây giờ nhìn khí thế xây dựng ngất trời này của Huyện Lê các anh, quả nhiên là danh bất hư truyền.

    Lời nói của Chu Thần, cũng khiến cho những người xung quanh trong bộ máy của huyện Lê đều ngây cả người. Phó Chủ tịch Chu mới tới này, trong lời nói có hàm ý khác đây. Huyện Lê phát triển được như vậy, là ai làm ra chứ, không nói chỗ khác, toàn bộ cán bộ lãnh đạo của thành phố Bá Châu, không ai là không biết. Công cuộc kiến thiết, phát triển kinh tế của huyện Lê đều là một tay Nhiếp Chấn Bang dựng lên.

    Nhưng, giờ Chu Thần lại nói như vậy, tầng hàm nghĩa sâu xa này, khiến cho người khác có chút cân nhắc không ra. Trương Sở Bân cũng hơi sửng sốt.

    Lúc này, Trương Sở Bân đang khá là buồn bực. Việc xuống cơ sở của Chủ tịch Chu này, khá là bất ngờ. Không phải là nhiệm kỳ mới, cũng không phải là có chuyện lớn gì. Bá Thôn bình yên như vậy, đột nhiên cấp trên lại điều một Phó Chủ tịch thành phố xuống, hơn nữa, người này và Nhiếp Chấn Bang có rất nhiều chỗ tương đồng. Thứ nhất, đều tuổi trẻ. Một là Phó Chủ tịch thành phố hai mươi tám tuổi, một là Chủ tịch huyện hai mươi bốn tuổi. Thứ hai đều là sinh viên hệ chính quy của đại học ở thủ đô. Thứ ba, đều là nhảy ngang vào. Giữa hai người này, liệu có quan hệ gì không?

    Trương Sở Bân trong lòng cũng đang trầm tư và cân nhắc. Tuy nhiên, ngoài miệng, Trương Sở Bân vẫn cười nói:

    - Chủ tịch Chu quá khen rồi. Mọi chuyện, đều là do Chủ tịch Nhiếp chủ trì. Tôi chẳng qua chỉ là đang hiệp trợ và phối hợp với cậu ấy thôi. Tôi thật sự không dám nhận.

    Suy nghĩ một chút, Trương Sở Bân vẫn quyết định không tiếp nhận lời tự khen này. Giữa Nhiếp Chấn Bang và Phó Chủ tịch Chu, Trương Sở Bân sáng suốt mà lựa chọn Nhiếp Chấn Bang. Dù sao, có Lưu Văn Thanh và Đinh Ái Quốc ở phía trên ủng hộ, năng lực của Chủ tịch Nhiếp cũng đã rõ ràng như vậy. Không thể có chuyện một Phó Chủ tịch mới tới nói mấy câu mà đã có thể quay được mình vào. Như vậy, chỉ sợ cuối cùng người thua thiệt vẫn chính là mình mà thôi.

    Chu Thần lúc này liền mỉm cười. Loại phản ứng này của Trương Sở Bân hoàn toàn nằm trong dự đoán của hắn. Cán bộ địa phương đều láu cá vô cùng. Năm đó mình ở cái vùng nông thôn Sở Nam kia cũng đã thấy rồi. Lập tức, Chu Thần liền thản nhiên nhìn Nhiếp Chấn Bang liếc mắt một cái, nói:

    - Bí thư Trương không cần khiêm tốn. Bất kể ra sao, sự phát triển của Huyện Lê, vẫn là ông có tác dụng chủ yếu.

    Tiếp theo, sau khi Chu Thần lại cùng Phó bí thư huyện ủy Tạ Dật hàn huyên vài câu xong cũng liền xoay người nói:

    - Mọi người lên xe đi. Bí thư Trương, ngồi xe của tôi đi.

    Những lời này càng làm cho cán bộ Huyện Lê kinh ngạc. Theo lý mà nói, sau Bí thư huyện ủy nên là Nhiếp Chấn Bang rồi. Nhưng, Chu Thần lại nhảy qua Nhiếp Chấn Bang trực tiếp bắt tay với Tạ Dật. Cái này cũng có thể tạm thời bỏ qua bởi, có đôi khi, quan trọng nhất để lại ở sau cùng. Nhưng, Chu Thần lại trực tiếp lên xe, còn mời Trương Sở Bân cùng đi. Chuyện này làm cho người khác bắt đầu suy nghĩ sâu xa hơn. Phó Chủ tịch Chu mới tới này, có chút bất mãn với Chủ tịch Nhiếp sao?

    Bên cạnh, không ít người đều có chút thoáng suy nghĩ. Sắc mặt Triệu Côn Luân ngày càng quái dị. Phó chủ tịch Ủy ban nhân dân huyện Ba Nhã Nhĩ cũng rơi vào trầm tư.

    Đoàn xe tiếp tục khởi hành. Lúc này, Chu Thần cuối cùng là hơi có bộ dáng của một lãnh đạo xuất hành thị sát. Xe cảnh sát thổi còi mở đường, phía sau là một đoàn xe dài theo đuôi.

    Nhìn Trương Sở Bân bên cạnh có chút cẩn thận, Chu Thần liền mỉm cười nói:

    - Bí thư Trương, không cần câu nệ như vậy. Tôi thấy công tác ở Huyện Lê cũng không tệ. Ông là người đứng đầu của huyện Lê, cũng nên tóm lấy lại công việc của bộ máy.

    Nghe lời nói của Chu Thần, Trương Sở Bân cũng ngây cả người. Vị Phó Chủ tịch trẻ tuổi này đúng là “lai giả bất thiện”. Theo tất cả các biểu hiện thì có vẻ có chút bất mãn đối với Nhiếp Chấn Bang a. Tuy nhiên, càng như vậy, Trương Sở Bân càng rõ. Chu Thần chẳng qua chỉ là một Phó Chủ tịch thành phố quản lý mảng văn hoá, giáo dục, y tế, khoa học. Vừa mới xuống tới đây mà đã làm như vậy, Trương Sở Bân ngược lại là có chút coi thường.

     
    Last edited by a moderator: 5/3/15
  2. comeback

    comeback Thành viên kích hoạt

    Tham gia ngày:
    15/4/13
    Bài viết:
    1,883
    Được thích:
    5,031
    Trùng Sinh Thế Gia Tử
    Tác giả: Thái Tấn
    ----------oOo----------
    Nhóm dịch: metruyen
    Nguồn: Sưu Tầm



    Chương 225: Sự Thay Đổi Của Huyện Lê.



    Là một cán bộ đã lăn lộn lâu năm trong thể chế, Trương Sở Bân cũng không phải người bình thường. Với Trương Sở Bân, vị Phó Chủ tịch Chu này đúng là có vài chỗ không được sáng suốt rồi. Cái thứ nhất, bản thân hắn vừa mới tới nhậm chức, đã muốn đến huyện Lê thị sát, nhưng lại mang cái thái độ diễu võ dương oai thái độ diễu võ dương oai ở trước mặt Nhiếp Chấn Ban như vậy. Cố ý lạnh nhạt, đây là điều không sáng suốt đầu tiên. Dù gì, anh cũng là người vừa mới nhậm chức, ít nhất cũng nên thăm dò tình hình chõ rõ ràng, rồi tính trước làm sau mới được. Như vậy xem ra, đây là do không có đầu óc. Cái chỗ không sáng suốt thứ hai là, ngay trước mặt một đám cán bộ huyện Lê, lại hông phân cao thấp, đưa đẩy các cán bộ khác, vừa nhìn đã biết hắn không hề nể mặt Nhiếp Chấn Bang. Trên thực tế, chuyện này cũng khiến các cán bộ khác khó xử. Mặc dù là muốn làm cho bộ máy Huyện Lê không đoàn kết thì cũng không nên làm như vậy. Từ điểm này có thể nhìn ra được, vị Chu Thần này, làm việc không từ thủ đoạn, không quan tâm đến các đồng chí dưới cấp ra sao. Người như vậy, mặc dù là đi theo thì Trương Sở Bân cũng là không dám. Ai biết được người này lúc nào đó sẽ vì bản thân mà bỏ mặc cấp dưới của mình.

    Trầm ngâm một chút, Trương Sở Bân cũng cười nói:

    - Chủ tịch Chu nói đúng, công tác của bộ máy Huyện ủy Huyện Lê, tôi vẫn luôn tóm chắc trong tay. Hiện giờ, bộ máy Huyện Lê cũng coi như là đoàn kết ổn định, đương nhiên vẫn có chỗ chưa được, tôi vẫn cần phải cố gắng hơn nữa.

    Chu Thần vừa nghe câu này, mày hơi nhíu một chút. Địa vị của mình vẫn còn thấp, một Phó Chủ tịch quản lý khoa học, văn hoá, giáo dục, y tế, không ở trong ban uỷ viên thường vụ. Những nhân vật số một, số hai của các địa phương phía dưới này, nói khách khí một chút, có thể chịu nghênh đón mình, cũng coi như là nể mặt rồi. Nếu không, phái một Phó chủ tịch huyện cũng quản lý cái lĩnh vực giống như mình ra đón, cũng là chuyện bình thường. Ừm, bản thân mình đúng là đã quá nóng vội, không để ý rằng Nhiếp Chấn Bang đã làm việc một thời gian lâu như vậy ở huyện Lê rồi.

    Trong khoảng thời gian ngắn không khí ở trong xe có vẻ bắt đầu trầm mặc. Xe trực tiếp tiến vào đến nhà khách huyện Lê. Nói tới quy cách thì, bộ máy huyện ủy huyện Lê vẫn là làm được đầy đủ.

    Trong phòng riêng số 2 của nhà khách, đây là một căn phòng cỡ trung của nhà khách huyện Lê, tổng cộng bày bốn cái bàn. Lúc này Chu Thần ngồi ở chủ vị, ngay bên cạnh đó, bên trái là Trương Sở Bân, bên phải là Tạ Dật, Nhiếp Chấn Bang cũng không ngồi ở cái bàn này. Đây cũng là để thể hiện thái độ của Nhiếp Chấn Bang. Phó Chủ tịch Chu không phải không để ý tới tôi sao? Tôi cũng không cần nhiệt tình đón tiếp.

    Thấy chuyện như vậy, Triệu Côn Luân có chút vui sướng về việc nhảy vô chen ngang một cách thần bí như thế này của Chu Thần, đây cũng là một hi vọng của Triệu Côn Luân. Đừng thấy Chu Thần hiện tại chỉ là một vị Phó Chủ tịch xếp hạng gần cuối, còn không bằng ủy viên thường vụ, luận quyền lực thậm chí còn không bằng Nhiếp Chấn Bang. Nhưng, Triệu Côn Luân hiện giờ bị Nhiếp Chấn Bang làm cho cũng đủ khó chịu rồi. Hơn nữa, trong khoảng thời gian này, Triệu Côn Luân cũng tổng kết được chút kinh nghiệm. Bản thân thiệt thòi là vì không có chỗ dựa, lần này, Triệu Côn Luân đã chuẩn bị đánh cược một lần.

    Đồ ăn của bốn bàn đều giống nhau, ngoại trừ một món đó là dê nướng nguyên con xem như xa hoa một chút, còn lại nguyên cả một bàn, trên căn bản là dựa theo tiêu chuẩn mỗi người khoảng mười lăm tệ để sắp xếp. Không nên coi thường tiêu chuẩn này, ở hiện tại, như vậy đã được coi là tiêu chuẩn cao rồi. Trong thời đại này, thức ăn nhanh cũng chỉ tầm gần hai đồng, cái mức tiêu chuẩn này đã xem như là giá trên trời rồi.

    Nhìn đồ ăn trên bàn, Chu Thần nhíu mày một chút, bên cạnh, Triệu Côn Luân cũng cảm nhận được sự thay đổi này. Ông ta rất là nhạy bén cảm giác ra được, cơ hội của mình đến rồi. Nghĩ vậy, ông ta liền cười nói: - Chủ tịch Chu, thật ngại quá. Chúng tôi cũng không biết sở thích của anh là gì. Nếu không thì để tôi bảo người dọn những món này đi, anh gọi lại một lần nữa.

    Câu nói vừa dứt, tất cả cán bộ bên cạnh đều yên tĩnh lại. Thấy cảnh này, không cần nói, Chu Thần cũng biết, liền cười nói:

    - Bí thư Triệu, như thế này đã rất tốt rồi. Cùng ăn thôi!

    Một bữa cơm, ăn cũng thấy ngượng ngùng. Nhiếp Chấn Bang bên này ăn xong rất nhanh. Sau khi mọi người xung quanh đều tan về, Nhiếp Chấn Bang cũng về phòng làm việc của mình.

    Lần này các nhà đầu tư tới huyện Lê, không ít người đã chính thức ký hợp đồng xong xuôi. Có trường hợp giống như Vương tổng, rất nhanh chóng đã bắt đầu giai đoạn công việc thu hồi, giải phóng mặt bằng. Chuyện Chu Thần, Nhiếp Chấn Bang thật ra không có đi để ý tới. Nếu như nói được cao ngạo một chút thì, một người như gã Chu Thần đây, Nhiếp Chấn Bang còn chưa thèm để vào mắt.

    Đang xem qua báo cáo ảnh hưởng môi trường và phương án xử lý chất thải của công ty Đại Phát, Nhiếp Chấn Bang coi như có chút vừa lòng. Những xí nghiệp này, cũng không phải là không có biện pháp phòng chống ô nhiễm môi trường, chỉ có điều, đều là do không muốn hao phí một lượng tài chính lớn như vậy cho phương diện này mà thôi. Nói cho cùng, đây là sự thiếu ý thức trong công tác bảo vệ môi trường, đợi khoảng mười mấy năm sau tỉnh ngộ thì đã muộn rồi.

    Lúc này Dịch Quân từ bên ngoài đi vào, nhìn Nhiếp Chấn Bang nói:

    - Chủ tịch, Chủ tịch Nghiêm đến. Anh xem?

    Nghiêm Phượng Kiều đến đây? Nhiếp Chấn Bang hơi sửng sốt. Từ sau hành trình tới Việt Đông lần này, Nghiêm Phượng Kiều có thể coi là cán bộ bận rộn nhất ở huyện Lê. Lúc này, Nghiêm Phượng Kiều lại bất ngờ đến đây, chẳng lẽ khu kinh tế mới có vấn đề sao?

    Trong lúc đang suy tư, Nhiếp Chấn Bang liền đứng lên, trầm giọng nói:

    - Mau mời vào!

    Nghiêm Phượng Kiều vừa đi vào văn phòng của Nhiếp Chấn Bang, Nhiếp Chấn Bang lúc này cũng đang đi ra chỗ máy đun nước. Chiếc máy đun nước này là sản phẩm mới được mang về từ Việt Đông. So sánh thì tất nhiên là sẽ thuận tiện hơn cái bình nước sôi kia.

    Rót cho Nghiêm Phượng Kiều một chén trà nóng, Nhiếp Chấn Bang cũng cười nói:

    - Chủ nhiệm Nghiêm, khu kinh tế mới bên đó có chuyện gì sao?

    Thái độ lúc này của Nhiếp Chấn Bang khiến Nghiêm Phượng Kiều có chút sốt ruột. Chủ tịch thật đúng là đủ khoan dung đấy. Giờ đã là lúc nào rồi, còn có lòng dạ mà thanh thản ngồi trong phòng làm việc nghiên cứu chuyện của khu kinh tế mới nữa. Trầm ngâm một chút, Nghiêm Phượng Kiều mới nói tiếp:

    - Chấn Bang, có mấy lời, làm một người chị, tôi cũng không biết có nên nói hay không nữa.

    Nghiêm Phượng Kiều nói như vậy, cũng khiến Nhiếp Chấn Bang lặng cả người. Từ sau khi giúp Nghiêm Phượng Kiều ly hôn, quan hệ giữa hai người có vẻ thân hơn nhiều. Về phần đối với Nghiêm Phượng Kiều có ý gì hay không thì chuyện này là hoàn toàn không có. Đối với Nghiêm Phượng Kiều, Nhiếp Chấn Bang chỉ có sự khâm phục, cũng như không muốn nhìn thấy Nghiêm Phượng Kiều cứ sống như vậy cả đời, chỉ như vậy, không hơn. Hiện giờ, trong chuyện hôn nhân của mình, Nhiếp Chấn Bang cũng đang sứt đầu mẻ trán. Giờ còn đi trêu chọc mỹ nhân khác, chuyện này hoàn toàn không có khả năng.

    Tuy nhiên, trong riêng tư thì hai người dùng quan hệ chị em để xưng hô là đúng vậy. Hiện giờ, trong phòng làm việc, Nghiêm Phượng Kiều nói như vậy, có lẽ là đang dùng thân phận riêng tư ấy, mà không phải là dùng mối quan hệ giữa cấp trên và cấp dưới trong trường hợp công khai. Lập tức, Nhiếp Chấn Bang cũng cười nói:

    - Đương nhiên, giữa chúng ta, còn có cái gì nên hay không nên nói ư? Có lời gì, chị Phượng Kiều, chị cứ việc nói đi.

    - Chấn Bang, tôi cảm thấy, Phó chủ tịch Chu này đến đây là người có ý đồ không tốt. Nhìn biểu hiện của hắn là đang nhắm tới cậu, chắc cậu trước đây có quen biết hắn?

    Nghiêm Phương Kiều suy nghĩ qua lại trong đầu một hồi rồi mới mở miệng nói.

    Nhiếp Chấn Bang có chút kinh ngạc, trực giác của Nghiêm Phượng Kiều thật sự là rất lợi hại. Không ngờ từ chút dấu hiệu này liền nhìn ra ngay vấn đề. Lúc này, Nhiếp Chấn Bang lại có chút cảm thấy đáng tiếc cho Nghiêm Phượng Kiều. Nếu, Nghiêm Phượng Kiều không phải là phụ nữ mà nói, chỉ dựa vào cái phần kinh nghiệm công tác nơi biên giới cùng với cảm giác chính trị nhạy cảm như thế của cô, tiền đồ của Nghiêm Phượng Kiều thật sự không thể lường được. Đáng tiếc, là nữ nên ưu thế cũng thấp hơn một chút. Ở trong thể chế, cái này cũng coi như là sự yếu kém cố hữu rồi. Quan hệ của mình và Chu Thần, sớm muộn cũng sẽ lộ ra. Hơn nữa, ở trước mặt Nghiêm Phượng Kiều, Nhiếp Chấn Bang cũng không có ý định che dấu. Nghĩ vậy, Nhiếp Chấn Bang liền gật đầu cười nói:

    - Chị Phượng Kiều, thật đúng là bị chị nhìn ra hết rồi. Tôi cùng Chu Thần trước đây cũng là có chút mẫu thuẫn. Sao vậy? Hiện giờ Chu Thần đã làm gì ở huyện Lê sao?

    Nghiêm Phượng Kiều gật đầu nói:

    - Lúc chiều, Phó Chủ tịch Chu tới Ủy ban Giáo dục và Phòng Y tế, điều tra nghiên cứu thị sát, sau đó liền quay trở về trụ sở huyện ủy. Tôi thấy, việc thị sát của Phó chủ tịch Chu này có vẻ chỉ là làm bộ dáng mà thôi. Mục đích của Phó Chủ tịch Chu này, chỉ sợ là muốn đối đầu với cậu. Liên tục gặp mặt Triệu Côn Luân và Ba Nhã Nhĩ. Tôi thấy anh ta có vẻ là một kẻ không có ý đồ tốt.

    Nghe được câu này, Nhiếp Chấn Bang cũng nhíu mày lại, Chu Thần đã làm như vậy? Bên phía Triệu Côn Luân, Nhiếp Chấn Bang thật ra cũng không sao cả. Mối quan hệ giữa mình và Triệu Côn Luân, vốn đã như nước với lửa rồi. Sau khi chính mình đá rơi Trưởng phòng Công an, lá chắn của Triệu Côn Luân đi xong, Bí thư chính ủy Triệu Côn Luân này liền như phượng hoàng mất lông rơi xuống đất. Ban ngành quan trọng nhất bị Nhiếp Chấn Bang nắm giữ, vị trí bí thư của Triệu Côn Luân cũng giống như để trưng bày vậy. Triệu Côn Luân và Chu Thần cấu kết lại, đây là chuyện Nhiếp Chấn Bang sớm cũng đã dự liệu được.

    Tuy nhiên, Ba Nhã Nhĩ lúc này không ngờ cũng tụ lại đấy, khiến Nhiếp Chấn Bang cũng có chút bất ngờ. Có người trong hệ thống chính quyền của huyện liên hệ với Chu Thần, đây cũng không phải chuyện tốt lành gì. Sắc mặt Nhiếp Chấn Bang cũng dần trở nên nghiêm túc. Sau một lúc lâu, hắn mới cười nói:

    - Chị Phượng Kiều, đừng để ý chuyện này. Ba Nhã Nhĩ là đồng chí được phân công quản lý mảng Khoa – giáo – văn – vệ (tức Khoa học, giáo dục, văn hóa, y tế), cũng có chức trách giống với Phó Chủ tịch Chu, báo cáo công tác một chút cũng là bình thường.

    Nhiếp Chấn Bang nói như vậy, Nghiêm Phượng Kiều tất nhiên cũng không thể nói thêm cái gì nữa. Cô liền gật đầu nói:

    - Chuyện này, trong lòng cậu nắm rõ là được. Khu kinh tế mới bên kia cũng có không ít chuyện, tôi liền đi trước.

    Đợi cho Nghiêm Phượng Kiều rời khỏi, Nhiếp Chấn Bang cũng rơi vào trầm tư. Thủ đoạn của Chu Thần lúc này rõ ràng cao hơn rất nhiều so với trước kia. Mặc dù là Phó Chủ tịch xếp hạng gần cuối, cũng không tạo ra nổi gió to sóng lớn gì. Nhưng, dù sao thì cấp bậc bày ra đấy, cái chiêu của ngày hôm nay đó, chèn ép chính mình một chút, ngay lập tức đã khiến không ít người trong bộ máy Huyện ủy Huyện Lê đều bắt đầu chuyển động. Nhưng, cũng còn làm cho mình không dễ dàng ứng phó.

    Nghĩ đến đây, Nhiếp Chấn Bang cũng buồn bực. Chẳng lẽ lần này, sau lưng tên Chu nói lắp này có cao nhân chỉ điểm sao? Vừa mới nghĩ đến đây, điện thoại trên bàn Nhiếp Chấn Bang cũng báo đèn đỏ, đây là chỉ điện thoại của lãnh đạo Thành ủy.

    Vừa nhấc máy, giọng nói của Ủy viên thường vụ Thành ủy, Trưởng ban Tổ chức Phương Cố Sơn liền truyền tới:

    - Chấn Bang à, ngày mai cậu có thời gian không? Nếu được, sang ngày mai đến ban Tổ chức Thành ủy một chuyến đi.

    Nghe được lời của Phương Cố Sơn, Nhiếp Chấn Bang cũng ngây ngẩn cả người. Ban Tổ chức tìm mình nói chuyện? Thăng chức? Không có khả năng nhanh như vậy được. Nhưng, nếu không thăng chức, thì là có chuyện gì đây? Nhiếp Chấn Bang cũng chìm vào suy nghĩ.
     
    Last edited by a moderator: 7/12/15
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)