V.I.P  FULL  Đô Thị Trùng Sinh Thế Gia Tử - Thái Tấn - ( tháo zen 551)

Thảo luận trong 'Truyện VIP' bắt đầu bởi comeback, 3/11/14.

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.
  1. Trùng Sinh Thế Gia T

    Tác giả: Thái Tấn
    Nhóm dịch Thiên
    Nguồn: metruyen
    Shared: banlong.us
    [​IMG]

    Truyện xoay quanh nhân vật chính Nhiếp Chấn Bang, một thiếu gia ăn chơi có hạng, tay trong tay toàn những mỹ nữ xinh đẹp, coi người như những kẻ phục vụ dưới chân, hắn chưa bao giờ có định nghĩa phải phủ phục dưới chân ai, vì hắn là một danh gia thế gia.

    Đọc truyện đô thị này bạn sẽ thấy những góc khuất của xã hội, có một chút thương cảm, một chút bất bình, rồi lại muốn tìm hiểu, muốn đi vào thế giới này để khám phá, cùng đọc truyện để hiểu thêm điều này nhé !!!













    [​IMG]
     
  2. Trùng Sinh Thế Gia Tử
    Tác giả: Thái Tấn
    ----------oOo----------
    Nhóm dịch: metruyen
    Nguồn: Sưu Tầm

    Chương 1: Truyền Thuyết Về Nhíp Thái Tử





    Thủ đô

    Năm 2010, dưới ánh đèn rực rỡ, chiếu sáng lên sự phồn hoa nơi thủ đô. Thế vận hội năm 2008 đã khiến cho cái thành phố cổ kính này bổng nhiên tản ra một sức hấp dẫn đến kinh người. Là một trung tâm văn hóa – chính trị của cả nước, cũng như một trung tâm giao lưu của quốc tế, cái thành phố này, với hơn 3000 năm lịch sử được xây dựng nên và 850 năm lịch sử của một thủ đô, đã trở thành một thánh địa trong lòng dân chúng cả nước.

    Khu quán bar Thập Sát Hải này là một nơi nổi danh tương tự như quán bar Tam Lý Đồn ở khu quảng trường của thủ đô. Giờ phút này, trong cái khu quán bar cũ ở Bắc Kinh đó, bên ngoài một quán bar nhỏ cách đó không xa, một người đàn ông trung niên đang đi lung la lung lay ở trên đường cái.

    Bây giờ đúng vào giữa mùa hè. Với một chiếc quần cộc hàng vỉa hè mười khối tiền một chiếc, màu sắc thì sặc sỡ, liền giống như là quần mặc trên bãi biển vậy, bên trên thì mặc một chiếc áo ba lỗ màu trắng, phía ngực bên trái còn in hoa văn, tên còn rất là dọa người, phía dưới là chữ “ Bát nhất”, người đàn ông trung niên này lôi thôi lếch thếch, râu ria xồm xoàm. Nhưng giữa hai hàng lông mày của ông ta, lại thoáng có thể thấy được một sự tuấn lãng. Lúc còn trẻ, người đàn ông này nhất định là một anh chàng thuộc dạng bảnh bao.

    Rượu trong tay ông ta là thứ rượu xái Hồng tinh rẻ tiền nhất. Dưới đèn đường mờ mờ, người đàn ông trung niên nghiêng ngả lảo đảo đi trên đường cái, thỉnh thoảng thì dừng lại rồi ngửa đầu lên uống hai ngụm rượu.

    Trên đường cái, đột nhiên một chiếc xe thể thao Aston Martin gào thét mà qua, ngay sau đó, là một chiếc Ferrari F430. Cả hai chiếc xe đều là xe mui trần. Trên xe có bốn năm người cả nam lẫn nữ đang hò hét chói tai. Những người qua lại ở ven đường nhìn vậy không khỏi thỉnh thoảng thở dài. Cái đám con cháu thế gia của cái thành Tứ Cửu này, vẫn luôn luôn kiêu ngạo như vậy.

    Vừa đúng lúc đó, hai chiếc xe lại đột ngột quay đầu, phi thẳng trên làn đường ngược chiều chạy tới phía người đàn ông trung niên bên này. Dường như, cái này căn bản cũng không phải là chuyện gì to tát cả. Biển số xe ở phía đằng đầu cũng hết sức là dọa người, đây là biển của Quân khu Thủ đô. Khó trách những người này lại dám kiêu ngạo như thế.

    Trên chiếc Aston Martin, một người thanh niên trẻ tuổi ngồi ở vị trí tay lái đi xuống xe, một bộ quần áo ngắn tay của hãng Versace thoải mái, tóc đầu đinh ngắn ngủn, bên cạnh còn có hai cô gái khá trẻ đi theo. Một trong hai cô gái mặc váy ngắn có quai, phía dưới đai váy còn có một lớp sa mỏng manh như có như không, chiếc áo ngực màu đen cũng có thể thấy rõ ràng, khe rãnh đằng trước phập phồng, mông cong, eo thì thắt đáy lưng ong, trên vành tai thì bắn đầy lỗ, đeo không dưới mười cái khuyên tai nhỏ xíu. Một người còn lại thì mặc áo quây ngực ngắn ngủn, một chiếc quần short jean, dáng người giống nhau, cũng vô cùng hấp dẫn. Càng nổi bật chính là trên môi của cô gái này bấm một chiếc khoen môi, lại phối hợp với trang phục kiểu này, có vẻ cực kỳ hoang dại.

    Người thanh niên vừa xuống xe, hai cô cũng đi theo xuống, một trái một phải, không coi ai ra gì liền ôm lấy cánh tay của người thanh niên.

    - Ai yo! Đây không phải là Nhiếp Thái Tử nổi danh của thủ đô chúng ta sao? Làm sao vậy? Không ở khách sạn Vương Triều à, vậy tại sao không tới nhà khách chính phủ chứ? Ở cái đầu đường thế này, chậc chậc, uống lại còn là cái loại rượu xái Hồng tinh ba đồng một chai. Thật đúng là, thưởng thức không tầm thường.

    Trên khuôn mặt của người thanh niên không có nửa điểm tôn trọng nào, mà ngược lại, còn mang theo một tia trào phúng. Vẻ mặt hung hăng, vênh váo, cậu ta đi tới trước mặt người đàn ông trung niên.

    Lúc này, một tên béo ngồi trên chiếc Ferrari cũng dẫn theo một cô gái rất xinh đẹp đi xuống. Tên béo này người Tấn Châu, Tấn Châu sản than đá, chủ mỏ than có tiền. Mấy năm trước, trên phố còn truyền nhau rằng, chủ mỏ than ở Tấn Châu, kéo theo một bao lại một bao tiền to lao tới thủ đô rồi khoanh đất mua nhà. Người khác là mua một bộ, một bộ. Còn bọn họ là mua từng dãy, từng dãy. Cái mức độ bùng phát đó có thể thấy được cả một đám.

    Tên mập mạp họ Diêm, gọi Diêm Hoa. Cũng là đồng tông đồng họ với thổ Hoàng đế Diêm Lão Tây tiếng tăm lừng lấy năm đó của Tấn Châu. Gia đình tên mập mạp là chủ mỏ than nổi danh lẫy lừng của Tấn Châu, nhà gã có mấy cái mỏ than, còn có một nhà máy luyện than cốc. Trong nhà đưa gã tới thủ đô học tập, mục đích cũng không phải là để cho tên mập mạp này trở thành cái gì mà chuyên gia “gọi thú” (từ này đồng âm với từ giáo sư). Ông Diêm chỉ có một mục đích, không phải nói là cán bộ thủ đô nhiều sao? Để cho tên mập mạp cầm nhân dân ( chỉ tiền nhân dân tệ của Trung Quốc) đi trước mở đường, làm quen với một vài vị thái tử gia, thái tử nữ, vân vân. Mập mạp cũng không có phụ sự ủy thác của ông cha, dựa vào một bó tiền lớn trong tay, coi như là cũng quen biết được với không ít nhân vật trong cái giới thái tử gia kia. Người thanh niên ở trước mắt này chính là một trong số đó.

    Tổ tông cũng như bậc cha chú của người thanh niên này khá là nổi bật. Tổ tông là Thượng tướng Dương, một người có tiếng tăm lừng lấy, có công lớn trong việc khai quốc. Thời gian xây dựng đất nước ban đầu, tuy rằng Dương gia cũng không nổi danh, nhưng, từ lúc bắt đầu cải cách trở về sau, hai đời gia chủ của Dương gia, cũng chính là cha của người thanh niên này và Dương Thượng tướng, với ánh mắt nhìn xa trông rộng, trong vài lần thay đổi thời cuộc, đã lựa chọn đúng chỗ đứng cho gia tộc mình. Hiện giờ, ở thủ đô, Dương gia tuyệt đối có thể coi là gia tộc tầng cao nhất.

    - Dương thiếu gia, đây là cái thứ rác rưởi mà cậu nói kia sao? Con riêng của Nhiếp gia. Sao chổi?

    Tên mập mạp thường đi cùng một chỗ với người thanh niên, tự nhiên cũng đã từng nghe qua một vài chuyện trong hội. Mà trong đó, người thường bị những người này nhắc tới nhiều nhất, chính là cái người được gọi là Nhiếp thái tử này.

    Tên của vị Dương thiếu gia này là Dương Trí, có thể xem như đời thứ tư của Dương gia. Ông nội của cậu ta hiện giờ tuy rằng đã lui lại, nhưng uy vọng thì vẫn còn tại. Các lãnh đạo đương nhiệm cũng phải để cho chút mặt mũi. Trong số ba anh em thuộc bậc cha chú của cậu ta, cha cậu ta là lão Đại Dương An Quốc, hiện giờ đã là ủy viên trung ương, Bí thư Tỉnh ủy Giang Bắc, chỉ cần tiến thêm một bước nữa, thì đã là một nhân vật của bộ Chính trị rồi. Chú hai là Dương An Bang, tuy rằng không ở trong chính giới, nhưng, xí nghiệp mà ông ta kinh doanh nằm trong tốp 500 công ty lớn mạnh nhất của thế giới. Luận quyền lực, cũng không kém so với người cha của cậu ta. Chú út là Dương An Quân, hiện tại cũng là Thiếu tướng, Quân đoàn trưởng của một một tập đoàn quân ở quân khu Giang Bắc, một thiếu tướng mới chỉ vừa 40 tuổi, tiền đồ vô lượng. Có thể nói, Dương gia của hôm nay giống như mặt trời ban trưa vậy.

    Dương Trí cười khẽ một tiếng. Là một nhân vật nổi danh trong cái vòng Thái tử thủ đô này, Dương Trí không có lúc nào là không thể hiện cái sự ưu việt của chính mình. Cao ngạo, tự kiêu tự đại, vẻ mặt vô cùng thản nhiên, tất cả đều được đắn đo hết sức đúng mực. Dương Trí cho rằng, đây mới đúng là biểu hiển mà hắn hẳn là nên biểu hiện ra. Con cháu Hồng sắc, cũng không phải giống như cái đám con cháu nhà giàu mới nổi, hay đám quan lại này. Từ ba đời trở lên, mới có thể coi là quý tộc được. Dương Trí cho rằng, chính mình hiện giờ, xem như là quý tộc rồi.

    Vào lúc này, người đàn ông trung niên cũng là lung la lung lay mà ngồi bệt xuống gờ bồn hoa ở ven đường, căn bản cũng không có để ý tới lời châm chọc của Dương Trí, phảng phất giống như là không phải đang nói gã vậy. Mà ngược lại, gã uống tiếp một ngụm rượu xái của mình.

    Hành động này, khiến cho Dương Trí rất là tức giận. Vẻ tức giận chợt lóe mà qua trên khuôn mặt hắn, lập tức, hắn liền nâng chân đạp một cái trúng vào giữa ngực của người đàn ông trung niên, làm cho ông chú trung niên này ngã thẳng xuống đất. Nhìn người đàn ông trung niên kia bởi vì đau đớn mà cuộn tròn lấy thân hình, Dương trí tức giận nói:

    - Nhiếp Chấn Bang, ông thật đúng là, con mẹ nó, hưởng thụ thật đấy.

    - Anh Hoa, lão già này làm thế nào lại đắc tội Trí thiếu gia vậy?

    Mỹ nữ đứng bên cạnh người Diêm mập mạp nhìn thấy cảnh tượng này liền tò mò hỏi nhỏ.

    Dương Trí người này, bình thường vốn hào hoa phong nhã, luôn luôn tự cho mình là một quý tộc. Mà quý tộc sao, thì phải có phong độ tao nhã của quý tộc. Cho nên, tuy rằng Dương Trí có gia thế hiển hách, nhưng, ở trong cái thủ đô này, ngoại trừ việc ham mê người đẹp ra, thật sự cũng không có làm loạn gì, coi như là một người có thanh danh tốt. Nhưng, hôm nay người này lại tức giận lớn với một gã say như vậy, vị mỹ nữ này cũng cảm thấy được hết sức tò mò.

    Diêm Hoa nhìn người đàn ông trung niên ngã nằm vào trong bụi hoa còn cố ôm chặt lấy bình rượu không buông, trên mặt hiện lên một tia thương hại, nhỏ giọng nói:

    - Nói tới người này, Nhiếp gia năm đó ở thủ đô, cũng là có tiếng tăm lừng lẫy.

    - Nổi tiếng như thế nào vậy?

    Mỹ nữ rất có tiềm năng trong việc truy tra vấn đề tới gốc tới rễ, tiếp tục nghiên cứu, thảo luận với Diêm mập mạp.

    Mập mạp nhìn Dương Trí, lập tức liền nói nhỏ:

    - Nhiếp gia, là một gia tộc có công lớn trong việc khai quốc. Ông nội của gã say này năm đó đúng là một chiến tướng nổi danh. Sau Đại cách mạng, ông ta còn từng đảm nhiệm chức vị quan trọng của Quân ủy, không hơn không kém đúng là một người lãnh đạo của Đảng cùng đất nước. Dương thiếu gia coi như là Hồng tứ đại (đời thứ tư của gia đình cách mạng), còn vị này chính là Hồng tam đại, cùng một thế hệ với bậc cha chú của Dương thiếu gia. Nghe nói, năm đó, cha của gã say này lúc còn là một thanh niên trí thức đi xuống Yến Bắc, sau khi xảy ra quan hệ với một cô gái người địa phương thì đã sinh ra gã. Chuyện hôn nhân này, căn bản là không có được sự cho phép của ông cụ Nhiếp gia, vì vậy dĩ nhiên biến thành con riêng rồi. Ông già của gã cũng không dám mang gã về trong nhà. Sau lại, người đàn ông đấy trở về nhà, tự nhiên là tìm một người vợ môn đăng hộ đối. Chuyện này, cứ như vậy liền quên đi. Rồi sau đó, không biết là có nguyên nhân gì, đứa con riêng này cũng là bị tìm được rồi, nhưng, cũng đã thành tàn tật, đi đường bị khập khiễng đấy.

    Từ lúc mới bắt đầu, ông cụ của Nhiếp gia đã cực kỳ bất mãn, cho rằng đây là nỗi sỉ nhục của Nhiếp gia, và đứa nhỏ này chính là biểu tượng cho sự sỉ nhục đó. Tuy nhiên, nếu đã tới rồi, lấy quyền thế của Nhiếp gia, nuôi dưỡng một người rảnh rỗi cũng không phải là không được.

    Nhưng, từ sau khi Nhiếp thái tử này bước vào Nhiếp gia, Nhiếp gia đứng ở trong hội cũng xảy ra vấn đề. Nếu không phải là ông cụ Nhiếp gia còn khỏe mạnh, chỉ sợ là cũng đổ rồi. Sau cái lần đó, ông cụ Nhiếp gia bị đả kích, buông tay liền quy thiên. Trong một lần khác nữa, Nhiếp gia lại là lựa chọn sai chỗ đứng cho chính mình, toàn bộ Nhiếp gia, cứ như vậy liền xong rồi. Mà này hết thảy, người của Nhiếp gia đều cho rằng là do gã say trở về mới dẫn tới. Vì vậy, gã say liền trở thành sao chổi nổi tiếng trong thủ đô. Ha hả, thái tử của Nhiếp gia, đây chẳng qua cũng chỉ là một câu nói mà người trong hội trêu đùa mà thôi.

    - Nhiếp Chấn Bang, cuộc sống cũng trôi qua không sai đấy. Còn có tiền uống rượu nữa. Lại là dì út của tôi đưa cho ông đi. Ông nói, bản thân ông, đi cái đường thôi cũng đi không xong, lại còn sống sờ sờ thế. Dì út của tôi, cả đời không lấy chồng, ông cứ nhẫn tâm như vậy, để cho dì út của tôi kéo dài vậy sao? Tại sao ông không đi chết đi?

    Dương Trí không ngừng đá, đạp người đàn ông trung niên nằm trên đất, đồng thời, cũng không ngừng mà mắng chửi.

    Người đàn ông trung niên khi nghe tới hai chữ dì út, hai mắt vốn đục ngầu lại rất rõ ràng mà sáng lên một cái, hiện lên một tia thống khổ, nhưng chỉ nháy mắt, lại biến trở về bộ dạng mông lung, lèm nhèm. Nằm ở trong bụi hoa, người động cũng không động, mặc cho Dương Trí đánh thế nào, mặc cho cành hoa rơi rụng ở trên người, phảng phất giống như là đã chết rồi vậy.

    Lúc này, mập mạp cũng bước tới:

    - Dương thiếu gia, đừng đánh nữa, cậu xem, gã động cũng không động đậy nữa, chắc không phải là đã chết rồi chứ?

    Dương Trí cũng hoảng hồn, tuy rằng Nhiếp Chấn Bang bị đuổi ra khỏi Nhiếp gia, tuy rằng hiện giờ gia cảnh của Nhiếp gia đã sa sút rồi, chức vị lớn nhất cũng mới chỉ là một cấp phó tỉnh, nhưng, Nhiếp gia thâm căn cố đế, ở trong hội, môn sinh của ông cụ Nhiếp gia vẫn còn tại, nếu Nhiếp Chấn Bang chết rồi, ít nhiều cũng sẽ khiến cho mình có chút phiền phức, hơn nữa là phiền phức không nhỏ.

    Giờ phút này, Dương Trí cũng ngừng lại, hung hăng gắt một tiếng, tức giận mà nói:

    - Không chết được. Người trên toàn bộ thế giới này đều chết hết, kẻ này cũng không chết được.

    Nói xong, nhìn bộ dạng Nhiếp Chấn Bang giống như là chó chết, Dương Trí lại mắng:

    - Nhiếp Chấn Bang, nếu ông còn là đàn ông, nếu như ông còn có chút lương tâm, vậy đừng để cho dì út của tôi thống khổ như vậy. Người giống như ông vậy, còn sống chính là chỉ hại người khác mà thôi. Suy nghĩ cho thật kỹ đi. Chính mình tự tìm một chỗ rồi chấm dứt đi. Bố đây còn đi nhặt xác cho.

    Hai chiếc xe thể thao cứ thế lại gào thét mà đi. Ước chừng lại 10 phút trôi qua, Nhiếp Chấn Bang lúc này mới lảo đảo đứng lên. Bây giờ, nhìn kỹ lại thì chân trái Nhiếp Chấn Bang đúng là có chút không được linh hoạt lắm, so với chân phải thì ngắn hơn một chút.

    Trận đánh vừa mới rồi, tựa hồ không có bất kỳ ảnh hưởng gì tới Nhiếp Chấn Bang. Nhiếp Chấn Bang từ nhỏ luyện võ, hơn nữa, hai mươi năm nay, mấy trận đánh như vậy, đối với Nhiếp Chấn Bang mà nói, đã sớm giống như là ăn cơm bình thường rồi. Thái tử Nhiếp gia, ha ha, cái xưng hô này, Nhiếp Chấn Bang biết rất rõ ràng rằng, đây cũng chỉ là một câu châm chọc mà thôi. Con riêng của Nhiếp gia, một kẻ mà đến ông cụ của Nhiếp gia đều không thừa nhận thì có tư cách gì mà tự xưng là Thái tử của Nhiếp gia.

     
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)