Võng Du Trùng Sinh Chi Tặc Hành Thiên Hạ - Phát Tiêu Đích Oa Ngưu - New: C463

Thảo luận trong 'Khoa Huyễn - Linh Dị' bắt đầu bởi Cửu Lôi Thần Long, 15/2/11.

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.
  1. Không Là Ai

    Không Là Ai Thành viên kích hoạt

    Được thích:
    2,939
    Trùng Sinh Chi Tặc Hành Thiên Hạ
    Tác giả: Phát Tiêu Đích Ốc Sên

    Chương 451: Cứ điểm Hi Nhĩ Đốn

    Dịch: Sói
    Nguồn: Banlong.us

    Do hôm qua mình post nhầm chương 471 thành 451 nên nay mình post lại, free chương này.
    Sói: Xin giữ văn hóa thanks khi đọc truyện!


    “Thủy Sắc cùng Đao Quang đang đánh phó bản Kịch Độc Nê Chiểu, chắc khoảng 2, 3 tiếng sau mới xong. Hai tên của Thiên Sứ Phách Nghiệp kỹ thuật không tệ, đám Thủy Sắc, Đao Quang chưa chắc đối phó nổi.”

    Quách Hoài đã tính toán qua, Cuồng Thần cùng Đoa Lạc đều là nhân vật đứng trên đỉnh đế quốc Tát Đặc Ân, không kém hơn đám người Thủy Sắc, Đao Quang, phần trăm thắng của họ cũng chỉ 5-5 mà thôi.

    “Bọn họ bắt đầu đánh phó bản Kịch Độc Nê Chiểu rồi à, tiến độ không tệ nha.”

    Nhiếp Ngôn hơi kinh ngạc, Kịch Độc Nê Chiểu là một trong những phó bản 60 khó nhất, hơn nữa phải cần trang bị kháng độc.

    “Đợi đám Thủy Sắc, Đao Quang đánh xong thì bảo bọn họ chơi đùa với 2 tên kia một chút. Còn về phần thắng bại thì đến lúc đó nói sau, bọn họ cũng không kém gì 2 tên kia đâu.”

    Nhiếp Ngôn nghĩ, thực lực của đám người Thủy Sắc, Đao Quang tuyệt đối không kém hơn hai tên Thiên Sứ Phách Nghiệp. Gần đây, cao thủ của Bộ Lạc Ngưu Nhân điên cuồng train, săn đồ. Nhiếp Ngôn phát ra danh sách nhiệm vụ thưởng trang bị cấp Á truyền kỳ, Truyền kỳ rất hấp dẫn, bọn họ chỉ sợ ra tay chậm thì sẽ bị người khác đoạt mất.

    Sau khi chuyển chức xong, các người chơi luôn cố kiếm thần trang cho bản thân mình, level càng cao càng khó tăng. Nên nếu đoạt được một trang bị mạnh thì có thể đẩy nhanh tiến độ train lên, level và trang bị cùng tăng mới có thể đẩy Bộ Lạc Ngưu Nhân phát triển.

    Bọn họ tuy không có thời gian chơi đùa nhàm chán với bọn Cuồng Thần này nhưng nếu người ta đã tìm đến tận cửa mà mình còn không đáp ứng thì quá mất thể diện của công hội.

    Bộ Lạc Ngưu Nhân nhất định phải cho hai tên này bò về!

    Tạm thời cứ để chúng to mồm đã, Nhiếp Ngôn lại tiếp tục đi lấy phần thưởng nhiệm vụ đánh chết Truyền kỳ Vong linh pháp sư.

    Quảng trường thành Tạp La Nhĩ.

    Kể từ khi Cuồng Thần và Đọa Lạc bày lôi đài ở đây, có hơn bảy phần người chơi ở thành Tạp La Nhĩ ủng hộ Bộ Lạc Ngưu Nhân. Bởi vì nếu Bộ Lạc Ngưu Nhân thua thì chẳng khác nào đánh mất mặt mũi của tất cả dân chúng thành Tạp La Nhĩ.

    Vì để thành Tạp La Nhĩ không bị nói là không có người, nên cho dù không phải là người của Bộ Lạc Ngưu Nhân, thì bọn họ cũng muốn bảo vệ tôn nghiêm của thành, bị người tới trước cửa khiêu chiến mà ko dám đánh sẽ bị người khác chê cười.

    Trên diễn đàn vừa xuất hiện thông báo liền có vô số người tụ tập đến đây, nhìn đâu cũng thấy đầu người, cảnh quan vô cùng đặc biệt.

    Vài người tự nhận kỹ thuật không tồi cũng bắt đầu lên đài khiêu chiến.

    Một thành viên Bộ Lạc Ngưu Nhân khinh thường nói:
    “Muốn khiêu chiến Cuồng Tặc Niết Viêm thì thắng bọn ta rồi nói. Đám chó mèo ở đâu cũng dám tới khiêu chiến hội trưởng chúng ta? Hội trưởng chúng ta không có thời gian rãnh đâu.”



    “Đúng vậy, thắng đám người chúng ta trước đã!”

    Biển người nhất thời xôn xao.

    Cuồng Thần liếc nhìn toàn trường, nói với Đọa Lạc bên cạnh:
    “Có muốn đùa giỡn với tụi nó một chút không?”

    Đọa Lạc ra vẻ không có gì, gật đầu: “Đương nhiên, nếu không thì Cuồng Tặc Niết Viêm chắc sẽ không ra mặt đâu.”

    “Ngươi lên hay ta lên?” Cuồng Thần nhìn Đọa Lạc hỏi, hắn xoa xoa hai tay, hắn thích nhất là cái chuyện hành hạ đám người chơi bình thường này đến chết, tốt nhất là lên một lần một đám.

    “Thôi nhường ngươi.” Đọa Lạc nhìn đám người chơi hăng hái xung quanh, ngáp ngáp. Đám người này đến bao nhiêu cũng không đủ cho bọn họ thịt, pk với bọn chúng thật quá mất thời gian.

    “Ok, ta ra khởi động một chút.” Lời của Đọa Lạc rất đúng ý của Cuồng Thần.

    Cuồng Thần đi ra giữa lôi đài, bắt đầu đặt quy tắc thi đấu. Lên đài mà chết thì có thể hồi sinh, không rớt đồ lẫn level, nhưng mỗi người phải nộp 20 kim tệ, nếu thắng hắn thì sẽ được thưởng 200 kim tệ.

    Người của thành Tạp La Nhĩ thấy Cuồng Thần đặt ra quy tắc thi đấu liền xôn xao, đây chính là tỉ lệ 1 ăn 10 nha!

    “Tên Cuồng Thần này ở đế quốc Tát Đặc Ân rất nổi tiếng, thực lực không đủ mà đi lên chẳng khác nào cúng tiền cho người ta, ít nhất phải là cao thủ level 55 trở lên.” Trong đám người có người nhắc nhở.

    Trong đám người có không ít người level hơn 55, ít nhất phải mười mấy người, đoán chừng sớm sẽ có thêm nhiều cao thủ tới nữa.

    Cuồng Thần rút hai cây đại kiếm hoàng kim ra, cắm xuống đất, quét mắt nhìn vài tên thực lực kha khá trong đám người, cười nhạt:

    “Đứa nào lên thử không?”

    Hắn mở miệng phách lối khiến vài người khá mạnh hận không thể lập tức lên đánh hắn bẹp dí. Có người thì khá cẩn thận, có người lại lập tức nổi nóng.

    Một Đại kiếm sĩ tên Ngạo Thiên Chi Kiếm đi lên lôi đài. Hắn vừa chuyển chức xong, có chút tự tin vào thực lực của mình, thấy Thú nhân chiến sĩ kiêu ngạo như vậy liền tung người nhảy lên sàn.

    “Mẹ nó, láo chó quá!”

    “Ngạo Thiên Chi Kiếm lão đại, hiếp chết nó!”

    Phía dưới nhất thời hoan hô làm Ngạo Thiên Chi Kiếm hơi bay bổng.

    Thú nhân chiến sĩ có hai loại chuyển chức, một là Thú nhân cuồng chiến sĩ, hai là Thú nhân thuẫn chiến sĩ. Cuồng Thần chính là Thú nhân cuồng chiến sĩ, thiên phú là gia tăng Lực lượng, hơn nữa thể hình tăng lớn, nên hắn rõ ràng cao hơn Ngạo Thiên Chi Kiếm một cái đầu.

    Thiên phú của Đại kiếm sĩ là Toàn Năng, Chuyên Chú, Bán Suất Đẳng, các thuộc tính cũng được tăng lên, hơn nữa còn một kỹ năng Tinh Thông Đoạn Cân, gia tăng hiệu quả Đoạn Cân, về mặt thiên phú không thua Thú nhân cuồng chiến sĩ tí nào.

    Ngạo Thiên Chi Kiếm đang muốn nói gì thì đã bị Cuồng Thần trực tiếp ngắt ngang: “Đừng nói nhảm nữa, ta không có nhiều thời gian, giết ngươi nhanh ta mới có thể gặp người kế tiếp.”

    Ngạo Thiên Chi Kiếm bị Cuồng Thần chọc giận liền rống lên một tiếng, dùng Trùng Phong xông về phía Cuồng Thần.

    Thấy Ngạo Thiên Chi Kiếm nhào tới, Cuồng Thần khẽ quát một tiếng, quơ hai thanh đại kiếm nghênh đón.

    Một trận đao quang huyết ảnh qua đi, chỉ mới tiếp xúc thì mọi người đều có thể nhìn ra cao thấp. Cuồng Thần công kích như gió táp mưa sa, đè bẹp Ngạo Thiên Chi Kiếm. Ngạo Thiên Chi Kiếm vài lần muốn dùng kỹ năng phản kích nhưng đều bị trực tiếp cắt ngang. Mới mấy giây mà Ngạo Thiên Chi Kiếm đã bị Cuồng Thần chém một cái bay ra ngoài, ngã xuống đất.

    Khi Cuồng Thần pk, cái loại khí thế cuồng bạo không ai địch nổi này làm tâm trí đám người xung quanh không khỏi chấn động, vội hít một hơi khí lạnh. Trong trận chiến, Cuồng Thần không dùng một kỹ năng quan trọng nào, chỉ dùng mấy kỹ năng đơn giản Phách Khảm và Cước Thích thế mà có thể giết chết Ngạo Thiên Chi Kiếm.

    Cuồng Thần nhìn bốn phía, dùng loại tư thế bễ nghễ nói: “Next!”

    Ngạo Thiên Chi Kiếm hồi sinh đứng dậy, cảm thấy vô cùng mất mặt, quê xệ bước xuống đài.

    Kế tiếp, lại có vô số người lên so chiêu với Cuồng Thần, nhưng đều chết hết. Thực lực của bọn họ với Cuồng Thần quá cách biệt, cả thành Tạp La Nhĩ này người có thể so chiêu với Cuồng Thần chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay. Còn đám người này căn bản lên cũng chỉ làm pháo hôi mà thôi.

    Sau khi mười mấy người văng đài, Cuồng Thần lại càng xung hơn, lớn lối hét: “Cả thành Tạp La Nhĩ mà không moi ra được đứa nào ra hồn, mất hứng vãi!”

    Điều này khiến cho người trong thành Tạp La Nhĩ vô cùng tức giận, trên diễn đàn cũng đang rất náo nhiệt.

    Lúc này, ai cũng dõi về Bộ Lạc Ngưu Nhân, nếu người của Bộ Lạc Ngưu Nhân vẫn không ứng chiến thì sợ rằng sẽ xảy ra lời đồn không hay.

    Sau một thời gian dài, Bộ Lạc Ngưu Nhân vẫn chưa có động tĩnh gì.

    “Bộ Lạc Ngưu Nhân sao vẫn chưa xuất hiện?”

    “Bộ Lạc Ngưu Nhân không phải sợ không dám ứng chiến đó chớ?

    “Không phải đâu, nghe nói lão đại Cuồng Tặc Niết Viêm cùng mấy cao thủ của Bộ Lạc Ngưu Nhân đều đang kẹt trong nhiệm ụ, không có thời gian, chắc phải tới trễ.”



    Vô số lời đồn xuất hiện, Bộ Lạc Ngưu Nhân tạm thời không xuất hiện cũng không sao, nhưng một lúc sau thì khó nói rồi. Dù sao Cuồng Thần với Đọa Lạc cũng không phải trẻ trâu to mồm gì, mười mấy trận chiến đã đủ chứng minh thực lực của họ, khiến người thành Tạp La Nhĩ phải cẩn trọng.

    Trên sàn đấu vẫn chỉ có Cuồng Thần ra tay, liên tiếp đánh bại 26 người, còn Đọa Lạc vẫn chưa ra tay, không biết thực lực thế nào nhưng tuyệt đối sẽ không kém hơn. Bọn họ chắc chắn có đủ thực lực khiêu chiến Cuồng Tặc Niết Viêm!

    Trong đám người bại trận dưới tay Cuồng Thần cũng có vài người khá nổi tiếng, Cuồng Thần xem như đánh ra một cái danh tiếng vang dội cho mình rồi.

    Nhiếp Ngôn lâu lâu vẫn theo dõi động tĩnh của thành Tạp La Nhĩ, từ kênh thế giới Nhiếp Ngôn cũng đại khái nắm được thực lực của Cuồng Thần và Đọa Lạc, nhưng không biết bọn họ có hậu thủ gì không. Bọn họ dám tới đây khiêu chiến Nhiếp Ngôn, nhất định sẽ có chỗ dựa, dù sao bọn họ cũng đại biểu cho Thiên Sứ Phách Nghiệp, nếu thua thì chính là vứt bỏ thể diện của công hội họ.

    Nhìn kỹ rồi tính tiếp, qua 1, 2 canh giờ nữa đám Thủy Sắc Yên Đầu trở lại, hai tên kia sẽ không to mồm được bao lâu nữa.

    Nhiếp Ngôn đến bên ngoài cứ điểm Hi Nhĩ Đốn, ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy tường thành cao hơn 20 mét như tường đồng vách sắt, khiến người ta có cảm giác như không thể phá vỡ. Trên tường thành có đặt một đống Ma đạo hỏa pháo, mấy khẩu pháo này còn to hơn Địa tinh Ma đạo hỏa pháo ở cứ điểm Khắc Lý Phổ Tư. Mấy cái Địa tinh Ma đạo hỏa pháo của công hội hắn là cấp 1, tầm bắn chỉ có 1000 mét, uy lực cũng không mạnh. Còn Ma đạo hỏa pháo ở đây là cấp 16, tầm bắn 10000 mét, uy lực càng khỏi nói, hai cái căn bản không cùng một cấp bậc.

    Nhiếp Ngôn triệu hồi chiến mã Phúc Nhĩ Khắc Nạp ra, tiến vào thành, đi thẳng đến trung tâm.

    Bên trong cứ điểm Hi Nhĩ Đốn không khác gì thành thị bình thường, kiến trúc san sát nhau, đường phố lát đá tảng màu trắng, hơi hẹp nhưng khung cảnh rất phồn hoa, người đến người đi tấp nập. Nhưng đa số vẫn chỉ là NPC, có rất hiếm người đến chỗ này.
    Anh em vào đây chém gió nha!
     
  2. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    175,544
    Trùng Sinh Chi Tặc Hành Thiên Hạ
    Tác giả: Phát Tiêu Đích Ốc Sên
    Chương 452: Ám hồng chi kim

    Dịch: greenlife5898
    Nguồn: Bạch Ngọc Sách



    Dịch giả: greenlife5898

    Nhiếp Ngôn nhớ rõ, Hi Nhĩ Đốn cứ điểm đã từng bị ma vật công thành một lần, NPC ở đây đã chiến đấu kịch liệt với ma vật trong 5 ngày mới chấm dứt chiến tranh. Sau chiến dịch lần đó, NPC ở cứ điểm Hi Nhĩ Đốn đã ít đi rất nhiều, khi người chơi bắt đầu đi đến đây, khắp nơi của Hi Nhĩ Đốn đều vách tường đổ nát. Người chơi thay thế NPC thủ thành, trở thành lực lượng chính để chiến đấu với ma vật.

    Trang phục của NPC ở đây cực kỳ quái dị, là các loại vảy lạ mắt, do nơi đây hằng năm đều bị lượng lớn ma vật tấn công. NPC đã lấy vảy của những thi thể đó xuống làm thành áo giáp, do kích thước của chúng không đồng đều nên mới có vẻ kỳ lạ.

    Nhiếp Ngôn tìm một NPC để hỏi thăm. Hành tung của Cao giai Đốc quân Bố Lôi Khắc Tư Bì Nhĩ luôn không cố định, ông thường xuyên đi tới hang động dưới lòng đất để săn giết ma vật, phải qua một đoạn thời gian dài mới về.

    “Xin hỏi tôi có thể đi đâu để tìm được Bố Lôi Tư Bì Nhĩ tiên sinh?” Nhiếp Ngôn hỏi một thương nhân đang bày bán da thú.

    “Tôn kính Ác ma Liệp sát giả, Đại Học giả, Đại Đạo tặc Niết Viêm tiên sinh, Bố Lôi Khắc Tư Bì Nhĩ tiên sinh cứ cách 6 ngày sẽ quay về cứ điểm Hi Nhĩ Đốn một lần, mỗi lần ngài ấy trở về, sẽ mang theo lượng lớn chiến lợi phẩm bán cho những thương nhân như tôi, rồi mua sắm vật phẩm tiêu hao. Bây giờ còn cách lúc ngài ấy trở về 1 ngày, mong ngài kiên nhẫn chờ đợi.” NPC thương nhân cung kính nói, danh xưng của Nhiếp Ngôn làm cho hắn có chút run sợ, trong cả cứ điểm Hi Nhĩ Đốn, Nhiếp Ngôn là một đại nhân vật khó gặp được.

    Nhiếp Ngôn chỉ có thể chờ đợi, đi dạo quanh cứ điểm Hi Nhĩ Đốn.

    Hắn cố gắng nhớ lại tất cả các tin tức có liên quan tới cứ điểm Hi Nhĩ Đốn. Hắn chợt nhớ tới một cửa hàng ẩn ở cứ điểm Hi Nhĩ Đốn. Ở nơi đó có một lượng lớn nguyên liệu da của ma vật, đôi khi còn có nguyên liệu da Truyền kỳ, ngoài ra còn có một lượng lớn những bản vẽ cần thiết để thợ may chế tác quần áo, ngẫu nhiên cũng sẽ xuất hiện một ít thứ tốt.

    Ngoại cửa hàng ẩn ra, Hi Nhĩ Đốn còn có thị trường giao dịch nô lệ, nơi đó thường xuyên có nô lệ được rao bán, nô lệ khác với lính đánh thuê. Thuê một lính đánh thuê, cách một khoảng thời gian phải trả tiền thuê. Nếu như có lúc không trả, còn phải bồi thường vi phạm hợp đồng. Khi thỏa thuận kết thúc, lính đánh thuê sẽ tự động rời đi. Mà nô lệ, một khi đã được mua, có nghĩa là nô lệ đã trở thành một phần tài sản.

    Theo quy định của hệ thống, chỉ người chơi nào đã chuyển chức một lần mới có tư cách mua nô lệ. Mỗi người chỉ có thể mua một nô lê. Nếu là hội trưởng công hội cấp năm, có thể mua 3 nô lệ. Cấp công hội càng cao, số lượng càng nhiều. Một số danh xưng đặc biệt sẽ có ưu đãi khác nhau.

    Mỗi nô lệ đều có thiên phú và tài năng khác nhau. Có nô lệ cái gì cũng tệ, có nô lệ là đại sư nghề nghiệp sản xuất hoặc là chức nghiệp chiến đấu.

    Nhiếp Ngôn có thể thừa lúc khi chưa có nhiều người đến cứ điểm Hi Nhĩ Đốn, hai nơi này đều chưa bị người chơi phát hiện ra để tìm một số đồ tốt.

    Nếu tìm được nơi giao dịch nô lệ, hắn có thể để những người chơi đã chuyển chức trong công hội mua sắm một, hai nô lệ.

    Địa chỉ chính xác của hai nơi này Nhiếp Ngôn không có ấn tượng, hỏi một ít NPC thì họ đều nói không biết.

    Nhiếp Ngôn nhớ tới, ở cứ điểm Hi Nhĩ Đốn này hắn có một người quen, là Y sư Bố Lai Văn Tư.

    Khi Nhiếp Ngôn vừa mới vào trò chơi, hắn từng giúp Y sư Bố Lai Văn Tư tìm kiếm tinh ti, lúc đó hắn chỉ là một người chơi cấp thấp. Hắn đi tìm Y sư Bố Lai Văn Tư, có lẽ sẽ tìm được vị trí chính xác của hai nơi đó.

    Nhiếp Ngôn bắt đầu hỏi địa chỉ của Y sư Bố Lai Văn Tư.

    ” Y sư Bố Lai Văn Tư đang đảm nhiệm một chức vụ trong quân đội, quân đội của cứ điểm Hi Nhĩ Đốn luôn đóng quân ở phía nam cứ điểm.” Một ông lão thấp bé nói cho Nhiếp Ngôn biết đáp án.

    Nhiếp Ngôn vừa đi dạo, vừa tiến về phía nam cứ điểm, để đi tới đó ít nhất cũng phải tốn 15 phút.

    Hắn đi đến một quảng trường rộng rãi, không có bất kỳ kiến trúc gì xung quanh, nhìn qua hướng Bắc, nơi chân trời xa xôi có một ngọn núi lửa, đang cuồn cuộn phun khói đen, tạo thành mây đen che phủ cả bầu trời.

    Khi Nhiếp Ngôn đi tới, hắn nghe được tiếng bàn luận của mấy NPC xung quanh.

    “Núi lửa An Phất Lợi Đặc cách nơi này rất xa, từ Hi Nhĩ Đốn cứ điểm thì dù cưỡi ngựa cũng phải mất rất lâu mới tới được đó, nó có phun trào thì đối với chúng ta cũng chỉ như pháo hoa.” Một chiến sĩ trẻ tuổi cười lớn nói.

    “Mấy ngày gần đây đã liên tục xảy ra hai lần động đất…” Một cụ già bi quan nói.

    Nhiếp Ngôn nghe được mấy lời này thì nở nụ cười, người trẻ và người già, thái độ sống mãi mãi không thể giống nhau.

    Đây chỉ là một câu chuyện nhỏ xen giữa, trên đường lớn luôn có rất nhiều NPC đang nói chuyện với nhau. Khi Nhiếp Ngôn nghe được họ nói thì hắn đã hiểu rõ một ít tình huống của cứ điểm Hi Nhĩ Dốn hiện tại. Thứ làm hắn kinh ngạc đó là bây giờ cứ điểm Hi Nhĩ Đốn có tới 5 Cao giai Đốc quân và 30 bình thường Đốc quân, đây là chuyện cực kỳ hiếm thấy. Cả Tạp La Nhĩ thành cũng chỉ có 1, 2 vị Cao giai Đốc quân thôi. Sức mạnh quân đội cứ điểm Hi Nhĩ Đốn từ đó có thể biết.

    “Tôn kính Ác ma Liệp sát giả, Đại Học giả, Đại Đạo tặc, Niết Viêm tiên sinh, xin hỏi ngài có cần gì không? Ở đây tôi có thượng đẳng lưu huỳnh đến từ núi lửa An Phất Đặc Lợi, còn có…” Một NPC thương nhân đi lên nói.

    “Thực xin lỗi, ta không cần.” Nhiếp Ngôn lắc đầu nói.

    Thương nhân kia cũng không dám làm phiền Nhiếp Ngôn nữa, nên lùi về sau.

    Núi lửa An Phất Lợi Đặc,… Nhiếp Ngôn lẩm bẩm, hắn thoáng nhớ tới gì đó, nhưng lại không cách nào làm rõ. Trực giác của hắn nói rằng hắn đã bỏ qua gì đó, nhưng lại không thể nhớ ra.

    Chẳng lẽ là mình nghĩ nhiều? Nhiếp Ngôn mỉm cười, có lẽ ngọn núi lửa này không có gì liên quan với hắn.

    Cứ điểm Hi Nhĩ Đốn là nơi phồn hoa náo nhiệt, tuy không biết kéo dài được bao lâu. Cũng không biết lúc nào người chơi mới có thể tiến vào để làm nơi này đông đúc hơn.

    Nhiếp Ngôn đi trên con phố của Hi Nhĩ Đốn, có cảm giác thê lương mà xa xôi, kiếp trước kiếp này, hắn đã làm chứng sự hưng thịnh, vinh quang và đau thương của nơi đây.

    “Ta có bán Ám hồng chi kim đến từ núi lửa An Phất Lợi Đặc, tiên sinh, ngài có cần không?” Một cậu nhóc thấp bé khoảng 12, 13 tuổi, mặc quần áo rách nát, dính đầy bùn đất, nhưng đôi mắt lại xán lạn đen nhánh, rất linh hoạt, trong tay là một khối kim loại màu đỏ sậm.

    “Ta không cần…” Nhiếp Ngôn đã từ chối không biết bao nhiêu người bán hàng rong nên hắn theo thói quen mà từ chối.

    Trong ánh mắt chờ mong của cậu bé lộ ra vẻ thất vọng, nó đang chuẩn bị quay đầu đi.

    “Chờ chút, là Ám hồng chi kim sao?” Nhiếp Ngôn nhanh chóng gọi cậu bé lại hỏi, hắn nhìn chằm chằm vào khối kim loại trong tay cậu bé. Khối kim loại đó tỏa ra ánh sáng màu đỏ sậm, đúng là Ám hồng chi kim, ít nhất là cấp 3. Thiếu chút nữa hắn đã bỏ qua một thứ tốt.

    “Đúng vậy, tiên sinh, đây là Ám hồng chi kim lấy từ núi lửa An Phất Lợi Đặc, ta tìm được trong một hố nham thạch, một cụ già cho ta biết nó có giá 2 kim tệ.” Cậu nhóc nghiêm túc nói, đối với hắn mà nói, hai kim tệ là một số tiền lớn.

    “Có thể cho ta xem không?” Nhiếp Ngôn hỏi, hắn cảm thấy có chút buồn cười, một khối Ám hồng chi kim cấp 3, dùng giá thị trường hiện tại, ít nhất có thể bán được 1, 2000 kim tệ, là tài liệu cực tốt để chế tạo trang bị cho chiến sĩ, trên thị trường rất khó tìm thấy, bình thường rất có tìm thấy. Cậu nhóc này lại nói nó chỉ có 2 kim tệ, Nhiếp Ngôn xem tên của cậu bé này, là Tạp Luân Tư.

    “Có thể.” Cậu bé đưa Ám hồng chi kim cho Nhiếp Ngôn.

    Nhiếp Ngôn nhìn nó, đúng là cấp 3.

    “Tiên sinh, ngài đồng ý mua nó không?” Tạp Luân Tư khẩn cầu nhìn Nhiếp Ngôn.

    “Ta đồng ý.” Nhiếp Ngôn gật đầu. Hắn đột nhiên phát hiện, Tạp Luân Tư gầy như que củi, dinh dưỡng thiếu hụt, trên tay đều là bùn đất màu đen, hơn nữa còn có vết phỏng.

    “Tốt quá rồi, tiên sinh, cảm ơn ngài.” Tạp Luân Tư kích động nói.

    Nhìn thấy dáng vẻ đáng thương của Tạp Luân Tư, Nhiếp Ngôn bỗng nhiên cảm thấy mềm lòng: ” Khối Ám hồng chi kim này không chỉ có 2 kim tệ.”

    “Thế giá nó là bao nhiêu?” Tạp Luân Tư mờ mịt hỏi.

    “Nó có giá 1000 kim tệ, nếu có 1000 kim tệ, ngươi sẽ dùng nó làm gì?”

    Tạp Luân ngừng lại, rồi kiên định nói:” Ta sẽ dùng số tiến đó cứu bạn của ta.”

    Nhiếp Ngôn đặt 1000 kim tệ trên thanh giao dịch, sau đó xác nhận giao dịch với Tạp Luân Tư. Hắn không hiểu tại sao mình sẽ ngu xuẩn như thế này, dùng 1000 kim tệ để mua khối Ám hồng chi kim này. Có lẽ ngoài bề ngoài lạnh lùng, Nhiếp Ngôn còn có một tấm lòng son chưa từng mất đi.

    “Tiên sinh, cảm ơn ngài, Thần sẽ chúc phúc ngài.” Tạp Luân Tư quỳ trước Nhiếp Ngôn, dập đầu, đây là lễ tiết thành kính và trịnh trọng nhất! Chỉ có nó mới có thể thay cho lòng biết ơn của Tạp Luân Tư.

    Nhiếp Ngôn bị bất ngờ bởi hành động này, hắn đang muốn nói gì đó thì Tạp Luân Tư đứng dậy, nhanh chóng chạy vào trong một hẻm nhỏ, rồi rất nhanh biến mất nơi cuối con hẻm.

    Nhìn thấy Tạp Luân Tư đi xa, Nhiếp Ngôn đột nhiên cảm thấy xúc động, đúng là một NPC trẻ con.

    Nhiếp Ngôn đang chuẩn bị bước tiếp thì đột nhiên phát hiện nhân vật của hắn có thêm 1 trạng thái: thành thật.​
     
    muthanhnam thích bài này.
  3. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    175,544
    Trùng Sinh Chi Tặc Hành Thiên Hạ
    Tác giả: Phát Tiêu Đích Ốc Sên
    Chương 453: Đại Dự ngôn thuật

    Dịch: greenlife5898
    Nguồn: Bạch Ngọc Sách



    Dịch giả: greenlife5898

    Cư dân của cứ điểm Hi Nhĩ Đốn mỗi ngày đều đang nói chuyện về núi lửa An Phất Lợi Đặc, khối Ám hồng chi kim kia cũng là lấy từ đó.

    Nhiếp Ngôn có chút tò mò, cậu nhóc Tạp Luân Tư lúc nãy hắn gặp cũng chỉ là một NPC hơn 20 cấp, làm sao có thể đi qua nhiều bản đồ nguy hiểm để tới được chỗ núi lửa để tìm thấy khối Ám hồng chi kim này? Đây là một câu đố không thể nào giải được. Tạp Luân Tư tuy chỉ là một cậu bé, nhưng ánh mắt sáng ngời đó lại tỏa ra sức sống. Núi lửa An Phất Lợi Đặc, rốt cục hắn đã bỏ sót điều gì?

    Lúc này đầuóc của Nhiếp Ngôn cực kỳ hỗn loạn, hắn mơ hồ cảm thấy được, hắn đã quên đi một thứ cực kỳ quan trọng, nhưng hắn mãi không thể nhớ ra.

    Nhiếp Ngôn cố gắng nhớ lại tất cả tin tức về cứ điểm Hi Nhĩ Đốn. Hắn đột nhiên nghĩ đến, sau khi cứ điểm Hi Nhĩ Đốn bị ma vật vây thành, nhân khẩu giảm mạnh, hệ thống đã từng có một thông báo, mở màn cho sự kiện người chơi tham gia vào cuộc chiến bảo vệ cứ điểm Hi Nhĩ Đốn.

    “Dung nham của núi lửa phun trào từ sâu trong lòng đất, là báo hiệu cho tai nạn. Vô số ma vật tiến đến cứ điểm Hi Nhĩ Đốn, biến thành thị to lớn này thành một phế tích hoang vu. Dũng sĩ, hãy dùng sức mạnh của ngươi, đuổi ma vật đi, lần nữa xây nên tòa thành thị anh hùng này. Mong cho linh hồn người đã mất được yên nghỉ, mong cho ý chí bất diệt mãi tồn tại…”

    Dung nham phun trào, báo hiệu tai nạn. Đúng! Chính là tai nạn!

    Nghĩ tới đây, Nhiếp Ngôn đột nhiên ngừng lại, rồi lại vui mừng cực độ. Hắn đã có thể liên kết tất cả sự kiện lại, mọi thứ đều trở nên rõ ràng.

    Dung nham của núi lửa phun trào từ lòng đất, đây là chỉ núi lửa An Phất Lợi Đặc, dựa theo dòng lịch sử, khi núi lửa An Phất Lợi Đặc hoạt động trở lại, lượng lớn dung nham trào ra từ lòng đất, vì để né tránh dung nham, vô số ma vật dưới lòng đất đã chạy ra khỏi hang động. Khi chúng đến mặt đất, tất cả đều hướng về cứ điểm Hi Nhĩ Đốn, bắt đầu mạnh mẽ công kích nơi đây. Lần đó so với những lần tấn công trước đều mạnh mẽ hơn nhiều, chiến đấu kéo dài 5, 6 ngày, gây ra thương vong to lớn cho cứ điểm Hi Nhĩ Đốn, viện binh từ các thành phố lớn đến chậm thiếu chút nữa làm cho cứ điểm Hi Nhĩ Đốn thất thủ. Việc hoạt động lần nữa của núi lửa An Phất Lợi Đặc chính là dấu hiệu cho tai nạn.

    Nếu có thể dự đoán được tai nạn lần này, để người chơi ở đây có thể chuẩn bị sẵn sàng, sẽ tránh được rất nhiều tổn thất.

    Nhiếp Ngôn là một Đại Học giả, trong dòng lịch sử của Cách Lâm Lan và Tát Đặc Ân, Đại Học giả là người có tri thức uyên bác, nhận được ân sủng của thần, có được những năng lực phi thường, là sự tồn tại cao quý. Trên Đại Học giả, là Đại Tiên tri. Một Đại Học giả nếu như lời tiên đoán của hắn có thể giúp Cách Lâm Lan và Tát Đặc Ân tránh được những thương to lớn nhiều lần thì có thể trở thành Đại Tiên tri.

    Địa vị của Đại Tiên tri còn cao quý hơn Đại Học giả, trong thần miếu của Tát Đặc Ân và thánh đường của Cách Lâm Lan, Đại Tiên tri đều có được quyền lực cực cao, gần bằng với Chấp Chính giả. Nếu hắn trở thành Đại Tiên tri, bất kể là ở đâu trong Cách Lâm Lan và Tát Đặc Ân, hắn đều có thể đi ngang. Nhiếp Ngôn đã có được danh xưng Đại Học giả, chỉ cần hắn tiên đoán thành công vài lần, hắn có thể trở thành Đại Tiên tri! Bây giờ hắn chỉ cần tiên đoán sự kiện ma vật công thành lần này là được.

    Nhưng việc này hình như cũng không phải là lời tiên đoán, Nhiếp Ngôn đã biết được tiến trình lịch sử của trò chơi, chỉ cần hắn nói điều hắn biết cho người lãnh đạo của cứ điểm Hi Nhĩ Đốn là được. Lần này chắc chắn là chính xác.

    Nhiếp Ngôn tìm kỹ năng Đại dự ngôn thuật trong thanh kỹ năng của mình rồi đi đến một nơi hẻo lánh, hắn chuẩn bị thi triển Đại dự ngôn thuật.

    Hắn muốn dùng Đại dự ngôn thuật để xác minh suy đoán của mình!

    Ánh sáng trắng nhu hòa trong lòng bàn tay của hắn đang chậm rãi lớn mạnh, ngày càng rực rỡ.

    Thần quang từ phía tây giáng xuống, xuyên qua đất trời, Nhiếp Ngôn đứng trong ánh sáng thần thánh đó. Hắn nghe được tiếng nhắc nhở của hệ thống.

    Thần thánh chỉ dẫn: Lửa đỏ mãnh liệt, năm ngày sau tai nạn sẽ giáng xuống.

    Thần quang dừng lại, chùm ánh sáng này đã làm kinh động tất cả cư dân của Tạp La Nhĩ thành, họ đều đang nói về chuyện này. Sau khi nhận được Thần thánh chỉ dẫn, Nhiếp Ngôn liền rời đi, biến mất trong hẻm nhỏ.

    Thần thánh chỉ dẫn có chút không rõ ràng, nếu bình thường, có lẽ hắn sẽ không hiểu, nhưng bây giờ, nó đã khẳng định một số suy đoán trong lòng Nhiếp Ngôn. Còn 5 ngày nữa là đến lúc ma vật công thành. Nhiếp Ngôn phải nói dự đoán của hắn cho Chấp Chính Quan của cứ điểm Hi Nhĩ Đốn.

    Chấp Chính Quan của cứ điểm Hi Nhĩ Đốn là một Cao giai Đốc quân, bình thường không xuất hiện, phải có cách đặc biệt mới có thể tìm được hắn. Nhiếp Ngôn suy nghĩ, có lẽ hắn có thể thông qua Cao giai Đốc quân Bố Lôi Khắc Tư Bì Nhĩ để tìm được Chấp Chính Quan của cứ điểm Hi Nhĩ Đốn. Là một Đại Học giả, lời nói của Nhiếp Ngôn vẫn có phân lượng nhất định. Chỉ cần Chấp Chính Quan của cứ điểm Hi Nhĩ Đốn tin tưởng hắn, lần tiên đoán này chắc chắn thành công. Nghĩ tới đây, Nhiếp Ngôn đã thông suốt. Trong chớp mắt, hắn đã đi tới quân doanh của cứ điểm Hi Nhĩ Đốn. Nơi đây tường cao vây quanh, lều vải chập chùng khắp nơi.

    Trên con đường bên ngoài tường vây, có một tòa nhà lớn máu trắng, đó là y quán. Nhiếp ngôn đi vào trong tòa nhà màu trắng, bên trong có rất nhiều căn phòng, mỗi phòng đều có lượng lớn thương binh là những y sư đang trị liệu cho họ. Nhiếp Ngôn tìm lần lượt các gian phòng, cuối cùng tìm được gương mặt quen thuộc, Y sư Bố Lai Văn Tư, chính là người đã câu cá bên bờ hồ.

    Y sư Bố Lai Văn Tư đang băng bó vết thương cho một người bệnh, nhìn thấy Nhiếp Ngôn, hắn có vẻ kinh ngạc, sau đó nhanh chóng đi tới chỗ Nhiếp Ngôn:” Tôn kính Ác Ma Liệp Sát Giả, Đại Học giả, Đại Đạo tặc Niết Viêm tiên sinh, chào mừng ngài đến nơi đây.”

    Lần đầu tiên mà Y sư Bố Lai Văn Tư gặp Nhiếp Ngôn hắn chẳng có danh xưng gì cả, hơn nữa đẳng cấp cũng rất thấp, mà lúc nàu, Nhiếp Ngôn đã có tới 3 danh xưng quan trọng, thành tựu của Nhiếp ngôn làm cho Bố Lai Văn Tư giật mình. Địa vị của Nhiếp Ngôn lúc này đã cao hơn hắn, lời nói không dám có chút vô lễ nào.

    “Bố Lai Văn Tư tiên sinh ngài khỏe chứ, thật vui khi gặp lại ngài.” Nhiếp Ngôn mỉm cười thăm hỏi, lần này khác với lần đầu tiên họ gặp mặt, hắn không cần phải cung kính như trước.

    “Ngài tìm ta có chuyện gì không?” Bố Lai Văn Tư hỏi.

    “Bố Lai Văn Tư tiên sinh, ta muốn hỏi thăm ngài một chuyện. Ngài có biết ở cứ điểm Hi Nhĩ Đốn có nơi nào có bán da lông và bản vẽ cho thợ may không, ta muốn mua một ít da lông và bản vẽ cao cấp.” Nhiếp Ngôn nói, Bố Lai Văn Tư là một y sư, địa vị không thấp, hơn nữa hắn còn là dân bản địa, chắc sẽ biết vị trí của cửa hàng ẩn kia.

    Bố Lai Văn Tư suy nghĩ một lát, nói: “Cứ điểm Hi Nhĩ Đốn có hơn 50 cửa hàng chuyên bán ra da lông, có ba cửa hàng bán ra những nguyên liệu cao cấp nhất. Còn hi hữu da lông và bản vẽ cao cấp.. ngài có phải đang tìm cửa hàng da lông Y Cách Nội Tu Tư không? ”

    “Cửa hàng Y Cách Nội Tu Tư?” Nhiếp Ngôn nhìn Bố Lai Văn Tư.

    “Y Cách Nội Tu Tư là một lão già kỳ quái, nhưng địa vị của hắn rất cao. Rất nhiều Cao giai Đốc quân đều đưa da lông họ săn được cho Y Cách Nội Tu Tư bán. Nhưng vị trí của cửa hàng này rất khó tìm. Hơn nữa còn cần phải có một bức thư tiến cử của dân bản địa mới có thể mua sắm trang bị ở đó.”

    “Đúng là người đó.” Nhiếp Ngôn gật đầu nói, tuy hắn chưa từng tới cứ điểm Hi Nhĩ Đốn nhưng hắn đã từng nghe qua một số tin tức, người bán là một ông lão thấp bé, tính tình kỳ lạ.

    “Y quán còn rất nhiều công việc, ta không thể bỏ được nên ta sẽ vẽ cho ngài một tấm bản đồ. Còn thư tiến cử, ta có thể giúp ngài, ta là dân bản địa.” Bố Lai Văn Tư nói, hắn nhiệt tình với Nhiếp Ngôn, 1 phần do Nhiếp Ngôn từng giúp hắn, 1 phần do danh hiệu Ác Ma Liệp Sát Giả, Đại Học giả của Nhiếp Ngôn.

    Bố Lai Văn Tư lấy giấy bút ra từ trong ngăn kéo, vẽ cho Nhiếp Ngôn một tấm bản đồ và một bức thư giới thiệu: Tiên sinh Y Cách Nội Tu Tư tôn kính, ta là Y sư Bố Lai Văn Tư…”

    Nhiếp Ngôn nhìn sơ qua bản đồ giản lược mà Bố Lai Văn Tư vẽ, cửa hàng của Y Cách Nội Tu Tư nằm ở góc Đông Nam của cứ điểm Hi Nhĩ Đốn, vị trí hẻo lánh. Người chơi bình thường rất ít khi đi đến nơi như vậy. Dù tìm được cửa hàng, nếu không có thư giới thiệu của dân bản địa, cũng không thể mua đồ. Đã có bản đồ, Nhiếp Ngôn sẽ có thể tìm được vị trí cửa hàng Y Cách Nội Tu Tư.”

    “Cảm ơn ngài, Y sư Bố Lai Văn Tư.”

    “Giúp đỡ người mạo hiểm là chức trách của mỗi cư dân Hi Nhĩ Đốn, ngài còn cần gì nữa?” Y sư Bố Lai Văn Tư hỏi.

    “Ta còn muốn hỏi một việc nữa, vị trí của khu giao dịch nô lệ là ở đâu?” Nhiếp Ngôn hỏi.

    “Giao dịch nô lệ dơ bẩn.” Y sư Bố Lai Văn Tư lộ ra vẻ chán ghét, rồi có chút áy náy nhìn về Nhiếp Ngôn. “Xin lỗi, tiên sinh tôn kính, là ta có chút kích động.”

    Nhiếp Ngôn gật đầu:” Ta có thể hiểu được, nhưng đôi khi, chúng ta không thể ngăn cản được những chuyện dơ bẩn đó xảy ra. Ngài là một người nhân từ.”

    “Ta thừa nhận ngài nói đúng. Khu giao dịch nô lệ nằm ở phía Tây cứ điểm Hi Nhĩ Đốn, nơi đó có một tòa Tử quang chi tháp, khu giao dịch nằm ở ngay bên cạnh.” Y sư Bố Lai Văn Tư thở dài.

    “Cảm ơn ngài vì đã nói cho ta biết những chuyện này.” Nhiếp Ngôn nói, cuối cùng thì hắn cũng đã lấy được vị trí chính xác của hai nơi này, hơn nữa còn có một bức thư giới thiệu tới cửa hàng Y Cách Nội Tu Tư.

    “Không cần khách khí. Mong Thánh quang đồng hành cùng ngài.”

    Nhiếp Ngôn tạm biệt Y sư Bố Lai Văn Tư thì nhanh chóng đi theo hướng tới cửa hàng Y Cách Nội Tu Tư. Hắn phải nhanh chóng xử lý xong hai chuyện này trước khi Cao giai Đốc quân Bố Lôi Khắc Tư Bì Nhĩ trở về. Nếu vậy thì sau khi nhận được phần thưởng nhiệm vụ đánh chết truyền kỳ vong linh vu sư hắn có thể trở về Tạp La Nhĩ Thành.​
     
    muthanhnam thích bài này.
  4. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    175,544
    Trùng Sinh Chi Tặc Hành Thiên Hạ
    Tác giả: Phát Tiêu Đích Ốc Sên
    Chương 454: Cửa hàng da Y Cách Nội Tu Tư

    Dịch: greenlife5898
    Nguồn: Bạch Ngọc Sách



    Dịch giả: greenlife5898

    Khoảng hơn 10 phút sau, Nhiếp Ngôn đi đến một nơi vắng vẻ. Nơi đây có mấy căn nhà cũ nát xập xệ, lung lay như sắp đổ. Ở giữa là con đường cực kỳ hẹp, nước bẩn khắp nơi, đây hiển nhiên là một khu ổ chuột. Khi gió thổi qua, thỉnh thoảng sẽ bay tới một mùi hôi thối làm cho người là buồn nôn, là mùi của thi thể thối rữa.

    Nhiếp Ngôn nhìn thấy những thi thể của ma vật chất thành đống trước cửa những gian nhà đó. Một số cư dân của Cứ điểm Hi Nhĩ Đốn mặc quần áo rách nát đang làm công việc lột da ma vật, khung cảnh có chút máu me.

    Theo địa đồ mà Bố Lai Văn Tư cho, Nhiếp Ngôn băng qua những con đường tắt dài ngoằng mà chật hẹp, nhìn thấy phía xa xa, trên một mảnh đất trống ở chính giữa có một cửa hàng cũ nát đang đứng sừng sững. Phía trước là một tấm biển bị hỏng hóc, trên có là dòng chữ: Cửa hàng da Y Cách Nội Tu Tư, được viết bằng ngôn ngữ thông dụng.

    Chính là ở nơi này!

    Sau khi Nhiếp Ngôn nhìn thấy cửa hàng đối diện này thì gương mặt lộ ra nét hưng phấn.

    Hắn nhìn ba lô của mình, thấy có hơn hai trăm nghìn kim tệ, hẳn là đủ cho lần mua sắm này.

    Nhiếp Ngôn nhấc chân đi vào Y Cách Nội Tu Tư hàng da điếm, trong cửa hàng có chút chật chội này là các loại da, hết chồng này đến chồng khác, ở giữa là một khoảng đất trống, có một quầy hàng gỗ. Một lão già thấp bé mặc giáp da màu xám nhìn về phía này, gương mặt đầy nếp nhăn, có vẻ tiều tụy, đôi mắt tam giác lại sáng ngời sắc bén. Người này chính là Y Cách Nội Tu Tư!

    “Nơi này không chào đón người xa lạ, xin mời đi ra ngoài.” Y Cách Nội Tu Tư nói một cách cứng nhắc, nhìn Nhiếp Ngôn bằng ánh mắt không mấy tốt đẹp.

    Vì danh xưng của Nhiếp Ngôn rất cao quý nên Y Cách Nội Tu Tư chỉ là nói chuyện có chút cứng nhắc chứ không trực tiếp mở miệng mắng. Nhiếp Ngôn nghe nói kiếp trước có rất nhiều người chơi khi đến nơi này liền bị mắng chửi.

    “Y Cách Nội Tu Tư tiên sinh, là Y sư Bố Lai Văn Tư đã giới thiệu ta tới nơi này, đây là thư giới thiệu.” Nhiếp Ngôn đưa ra lá thư giới thiệu của Bố Lai Văn Tư ra. Y Cách Nội Tu Tư nhìn lướt qua thư giới thiệu trong tay Nhiếp Ngôn, gương mặt có phần thân thiện hơn.

    “Ta muốn mua một số da ma thú và bản vẽ quần áo.” Nhiếp Ngôn nói rõ ý muốn của mình.

    Y Cách Nội Tu Tư cũng không trả lời, mà nói sang chuyện khác: “Đại học giả tiên sinh, lúc nãy ngài đã thi triển Đại Dự Ngôn thuật phải không?”

    “Đúng vậy.” Nhiếp Ngôn gật đầu, khi hắn thi triển Đại Dự Ngôn thuật, thần quang rực rỡ chói mắt, cả cứ điểm Hi Nhĩ Đốn đều thấy được.

    “Xin hỏi ngài đã đoán được điều gì?” Y Cách Nội Tu Tư tò mò hỏi. Trong tất cả các kỹ năng. Đại Dự Ngôn thuật là kỹ năng thần bí nhất, có được sức mạnh khó lường.

    “Một tai nạn mang tính hủy diệt.” Nhiếp Ngôn nói, hắn bỗng nhiên nghĩ đến, Y Cách Nội Tu Tư là bạn của rất nhiều Cao giai Đốc quân, có thể hắn sẽ quen biết với Chấp Chính Quan.

    “Xin hỏi đó là tai nạn thế nào?” Y Cách Nội Tu Tư có vẻ khách khí hơn, nhưng trong mắt vẫn còn sự hoài nghi.

    “Cứ điểm Hi Nhĩ Đốn có thể sẽ bị hủy diệt. Y Cách Nội Tu Tư tiên sinh, chúng ta có thể không nói về vấn đề này được không?” Nhiếp Ngôn nói, hắn thấy giọng điệu của Y Cách Nội Tu Tư đã thay đổi, hắn không cần gấp gáp.

    Hầu hết các NPC đều có trí tuệ cấp thấp, họ chỉ biết giao và nhận nhiệm vụ, sẽ có khả năng đối thoại đơn giản. Những NPC cao cấp như Y Cách Nội Tu Tư đều có trí tuệ trung cấp, có năng lực tư duy nhất định, có khả năng thể hiện tình cảm, nhưng không thể trí tuệ cao cấp như nhân loại.

    Y Cách Nội Tu Tư hơi ngây người, hắn không nghĩ tới Nhiếp Ngôn lại đột ngột cắt đứt đối thoại.

    “Ta muốn mua sắm một ít da ma thú và bản vẽ may mặc.” Nhiếp Ngôn nói rồi ngắm nhìn bốn phía.

    “Được.” Y Cách Nội Tu Tư nói, có vẻ hắn đang có tâm sự, rõ ràng là đã bị lời nói của Nhiếp Ngôn ảnh hưởng.

    Nhiếp Ngôn ngược lại rất bình thản mở thanh giao dịch, tìm kiếm các mặt hàng bày bán, mỗi loại da lông đều là đồ tốt có phẩm chất từ 7 trở lên.

    Cấp bậc của da lông chia làm sơ cấp, trung cấp, cao cấp, siêu cấp cùng cấp Truyền kỳ. Da lông cao cấp tương đối nhiều, siêu cấp thì khá hiếm thấy, cấp Truyền kỳ càng khó gặp hơn. Da lông ma thú siêu cấp có thể dùng để chế tác giáp da cấp Á Truyền kỳ, da lông cấp Truyền kỳ có thể dùng để chế tác giáp da cấp Truyền kỳ.

    Đương nhiên việc chế tác những nguyên liệu này cũng có yêu cầu đối với đẳng cấp của thợ may. Da lông siêu cấp thì ít nhất phải là Thợ may cấp Đại sư mới có thể chế tác. Hiện tại thợ may cao cấp vẫn khá ít, chưa có ai đạt tới Đại sư.

    Nhiếp Ngôn kiểm tra những da lông ma thú bán ra, đều là cao cấp trở xuống, ngay cả siêu cấp đều không có. Hắn chuyển tới trang tiếp theo, là bản vẽ may mặc, đẳng cấp đều khá thấp, cao nhất cũng chỉ là bản vẽ cao cấp cho cao cấp thợ may, số lượng lại rất lớn, có hơn mấy chục tấm. Những thứ này bên ngoài tương đối ít thấy, nhưng không phải không có, mỗi ngày đều có ít nhất 5, 6 tấm bản vẽ được bán ra ở 4 nhà đấu giá cao cấp. Có vẻ Y Cách Nội Tu Tư còn không chịu lấy thứ tốt.

    Nhiếp Ngôn nhanh trí, làm ra vẻ thất vọng, nói: “Nơi đây chỉ có những thứ thế này sao, có vẻ như lần này ta đi không công rồi.”

    Nhiếp Ngôn ra vẻ như mình phải đi gấp, Y Cách Nội Tu Tư sững sờ, nhìn thấy Nhiếp Ngôn đi tới cửa liền nhanh chóng gọi hắn lại: “Đại Học giả, ngài chờ chút, ở đây ta còn rất nhiều vật phẩm chưa lấy ra, ta nghĩ nhất định có thứ ngài thích.”

    “Thật chứ?” Nhiếp Ngôn dừng bước, nhìn Y Cách Nội Tu Tư, cũng không đi về.

    Y Cách Nội Tu Tư tìm kiếm quầy hàng phía sau, lấy ra một tấm da lông đặt ở trên quầy, còn có một tấm bản vẽ.

    Nhiếp Ngôn nhìn thanh giao dịch, đồ vật bán ra đã thay đổi hoàn toàn. Phía trên là các loại da lông siêu cấp, có hơn 20, 30 loại, thậm chí còn có hai loại cấp Truyền kỳ. Giá bán của những da lông này thấp nhất cũng là 2, 3000 kim tệ, cao nhất là da của Địa Ngục Tam Đầu Khuyển, cần tới 20 ngàn kim tệ. Còn bản vẽ may mặc, nhiều hơn 5, 60 tấm, ít nhất là cấp Đại sư, một số là cấp Tông sư, Đại Tông sư; giá cả cũng lên tới mấy ngàn kim tệ. Những thứ này căn bản không thể tìm được ở ngoài.

    Nhiếp Ngôn nhìn thoáng qua, nếu như mua hết những thứ này, ít nhất cũng cần tới hơn 300 ngàn kim tệ, hắn không mang đủ tiền! Nhưng những vật phẩm này không thể bỏ qua, cho dù phải chuyển tiền qua hắn nhất định phải mua hết toàn bộ.

    “Tiên sinh tôn kính, nếu như ngài có thể nói kết quả của Đại Dự ngôn thuật nói cho ta biết, ngài có thể dùng ưu đãi 50% để mua bất kỳ vật phẩm nào ở đây.” Y Cách Nội Tu Tư hạ thấp thân phận, địa vị của hắn ở cứ điểm Hi Nhĩ Đốn cực kỳ cao quý, nên khá kỳ quái, ngoại trừ những Cao giai Đốc quân, không để ý đến ai, nhưng mà Nhiếp Ngôn nắm đằng chui, liên quan đến diệt vong của cứ điểm Hi Nhĩ Đốn, hắn không thể không cúi đầu. Hắn muốn biết, cứ điểm Hi Nhĩ Đốn sẽ gặp phải tai nạn gì.

    “Nhưng ta không thường xuyên tới đây.” Nhiếp Ngôn làm như không quan tâm.

    Y Cách Nội Tu Tư thấy Nhiếp Ngôn còn chưa hài lòng, nói:” Sau này nếu có người cầm thư tiến cử của ngài đến đây cũng có ưu đãi 50%.”

    Nhiếp Ngôn biết giá mà Y Cách Nội Tu Tư đưa ra đã rất thấp, nếu như hắn còn tiếp tục ép sát, chắc chắn sẽ đắc tội Y Cách Nội Tu Tư. Hắn có thể dễ dàng mượn lời của Y Cách Nội Tu Tư để nói kết quả dự đoán ra, không còn cần tới Cao giai Đốc quân Bố Lôi Khắc Tư Bì Nhĩ.

    Giá cả nơi này chỉ còn lại một nửa, mua xuống hết cũng chỉ khoảng 100 ngàn kim tệ. Nhiếp Ngôn không chút do dự mua hết những món hàng đó, đã có những thứ đó, chỉ cần khoảng mấy tháng nữa, hắn sẽ có được 1, 2 thợ may tông sư. Hơn nữa họ còn có thể chế tác lượng lớn giáp da Truyền kỳ, Á Truyền kỳ. Đương nhiên sẽ cần một khoảng thời gian rất dài mới có thể làm xong mọi chuyện.

    “Y Cách Nội Tu Tư tiên sinh, ngài có quen Chấp Chính Quan đại nhân phải không?” Nhiếp Ngôn hỏi.

    “Phải.” Y Cách Nội Tu Tư tiên sinh, những lời tiếp theo của ta, hy vọng ngài coi trọng nó, cũng nhờ ngài nói chp Chấp Chính Quan đại nhân.”

    Y Cách Nội Tu Tư nghiêm mặt, trịnh trọng nói:”Ta biết rồi.”

    “Núi lửa An Phất Lợi Đặc đang hoạt động trở lại, dung nham trong lòng đất đã ép ma vật rời lòng đất đi tới mặt đất. Đối với cứ điểm Hi Nhĩ Đốn mà nói, đây là một tai nạn, nếu như không thể ngăn cản những ma vật này, cứ điểm Hi Nhĩ Đốn sẽ trở thành một đống phế tích.” Nhiếp Ngôn nói.

    “Núi lửa An Phất Lợi Đặc hai mươi năm trước cũng đã phun trào một lần, nhưng lần đó cũng chỉ là làm cho ma vật bạo động thôi, ngài đang nói quá rồi.” Y Cách Nội Tu Tư hoài nghi.

    “Y Cách Nội Tu Tư tiên sinh, ngài đang nghi ngờ Đại Dư Ngôn thuật sao?” Nhiếp Ngôn nhìn chằm chằm vào Y Cách Nội Tu Tư.

    “Không dám, Niết Viêm tiên sinh, xin hãy tha thứ cho sự ngu ngốc của ta.”Y Cách Nội Tu Tư sợ hãi nói, Đại Dự ngôn thuật là năng lực gần gũi nhất với thần, có thể giao tiếp với thần, hắn không dám khinh nhờn thần linh.

    “Năm ngày sau, rối loạn sẽ bắt đầu, ma vật vô tận sẽ tràn lên mặt đất, tiến về bao phủ cứ điểm Hi Nhĩ Đốn. Đây là kết quả của Đại Dự ngôn thuật, nếu ngài không tin, có thể đợi thêm năm ngày nữa, chỉ sợ lúc đó đã không còn kịp.” Lời tiên đoán của Nhiếp Ngôn làm Y Cách Nội Tu Tư biến sắc.

    “Hãy chuyển lời của ta cho Chấp Chính Quan, hy vọng cứ điểm Hi Nhĩ Đốn có thể tránh khỏi tai nạn lần này.” Nhiếp Ngôn thản nhiên nói, rồi đi ra khỏi cửa hàng. Sau khi rời khỏi nơi đó, hắn đi tới khu giao dịch nô lệ.

    Y Cách Nội Tu Tư nhìn bóng lưng đang dần khuất xa của Nhiếp Ngôn, lặng thinh lúc lâu rồi mới vội vàng đi tới đại sảnh của Chấp Chính Quan ở trung ương cứ điểm Hi Nhĩ Đốn.​
     
    muthanhnam thích bài này.
  5. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    175,544
    Trùng Sinh Chi Tặc Hành Thiên Hạ
    Tác giả: Phát Tiêu Đích Ốc Sên
    Chương 455: Nô lệ

    Dịch: greenlife5898
    Nguồn: Bạch Ngọc Sách



    Dịch giả: greenlife5898

    Nô lệ có rất nhiều loại, có được trí tuệ cấp thấp hoặc cấp trung, còn có phần nào năng lực và thiên phú, có thể hoàn thành nhiệm vụ mà chủ nhân giao cho. Khu vực hoạt động của nghề nghiệp sản xuất được giới hạn trong các thành phố lớn, còn nô lệ có nghề nghiệp chiến đấu có thể giúp đỡ người chơi chiến đấu.

    Nhiếp Ngôn không cần nô lệ có khả năng chiến đấu, vì nô lệ khác với sinh vật triệu hoán, chỉ cần chết thì không cách nào sống lại, giống như người hầu, cũng không thể sống lại.

    Hắn muốn thuê ba nô lệ, hỗ trợ việc quản lý các cửa hàng, giúp hắn xử lý công việc.

    Khu vực giao dịch nô lệ cực kỳ dơ bẩn. Khắp nơi là các lều vải, hai bên của đường chính có một số lồng giam. Những chiếc lồng gỗ to lớn giam giữ những nô lệ vẻ mặt tiều tụy. Trong số đó có già có trẻ, ánh mắt chết lặng, còn những nô lệ vóc dáng khỏe mạnh thì đều bị dây thừng trói chặt.

    Những chủ nô thân thể cường tráng vung roi da, chỉ cần có chút không hài lòng thì sẽ vung roi lên đánh. Tiếng mắng chửi, tiếng kêu khóc vang lên lần lượt vang lên.

    Nhiếp Ngôn có chút không thoải mái với trường hợp như thế, nhưng chỉ cần nghĩ qua, thế giới ma pháp đúng là tàn khốc như thế. Tín ngưỡng phơi bày sự thật r trước mắt người chơi, trước tình cảnh đó, họ còn có nghĩ rằng những gì họ từng tuân theo là đúng đắn? Đây là thế giới mà Tín Ngưỡng tạo ra, ai cũng phải tuân theo quy tắc của nó!

    Nhiếp Ngôn kiểm tra tư liệu của một số nô lệ, đa số nô lệ đều không có được thiên phú và năng lực tốt, chỉ có thể đảm nhiệm những công việc bình thường như quản gia. Một ít nô lệ có dáng người cường tráng cơ thể mãnh mẽ có thiên phú chiến đấu tốt, có thể giúp chủ nhân chiến đấu.

    Nhiếp Ngôn không cần nô lệ biết chiến đấu, hắn đi trên đường, nhìn những chiếc lồng giam ở hai bên, muốn lực chọn nô lệ. Hắn cần những nô lệ có thiên phú tốt, tốt nhất là nô lệ có năng lực đặc thù. Những nô lệ có năng lực bình thường, hắn thà không cần.

    “Tiên sinh tôn kính, ngài cần nô lệ không? Ở chỗ ta có những nô lệ tốt nhất của cả khu giao dịch này.” Một tên chủ nô mập mạp đến gần nhanh chóng nói, ánh mắt của hắn bị thịt mỡ trên mặt ép lại thành một đường nhỏ. Khi hắn ta nói chuyện, đôi má méo mó, khiến người khác chán ghét.

    Nhiếp Ngôn nhíu mày, chuẩn bị từ chối thì hắn đột nhiên thấy được một dáng người quen thuộc đang đứng trong lồng giam, đó là Tạp Luân Tư.

    Tạp Luân Tư còn đứng chung với hai người bạn khác, trong đó có một cô nhóc thấp bé, dáng vẻ thanh tú, trông có vẻ bằng tuổi Tạp Luân Tư. Đứa còn lại lớn tuổi hơn Tạp Luân Tư một chút, khoảng 15, 16 tuổi; dáng người cường tráng, cả người đều là cơ bắp, có vẻ là thuộc nghề nghiệp chiến đấu. Tạp Luân Tư nhìn thấy Nhiếp Ngôn, ánh mắt sáng lên, nhanh chóng đi tới bên lồng gần hắn hơn.

    “Tiên sinh tôn kính, chào ngài.” Tạp Luân Tư tôn kính nói.

    “Sao ngươi lại ở đây?” Nhiếp Ngôn nghi ngờ hỏi, hắn vừa rồi đã cho Tạp Luân Tư 1000 kim tệ, theo lý mà nói, cậu nhóc không thể tệ tới mức này.

    “Tên Bối Lý Khắc hèn hạ, hắn đã lấy tiền của ta, còn nhốt ta lại.” Tạp Luân Tư căm hận nhìn tên chủ nô Bối Lý Khắc mập mạp đứng cạnh Nhiếp Ngôn.

    “Tiên sinh, ngài không nên tin lời của tên nô lệ này, hắn là kẻ lừa gạt trộm cắp.” Trong mắt chủ nô Bối Lý Khắc hiện lên vẻ tàn bạo, chỉ cần Nhiếp Ngôn rời đi, Tạp Luân Tư chắc chắn tiêu đời.

    Nhiếp Ngôn đại khái đã hiểu được mọi chuyện, tên chủ nô này ít nhất cũng là tinh anh cấp 80, hắn không rảnh để lo những chuyện này.

    “Tiên sinh đáng kính, nếu ngài đồng ý mang chúng ta đi khỏi nơi đây, chúng ta nguyện làm đầy tớ cho ngài, nguyện vì ngài làm bất cứ chuyện gì.” Tạp Luân Tư khẩn cầu, Nhiếp Ngôn là cây cỏ cứu mạng cuối cùng của hắn.

    Nhiếp Ngôn nhớ rõ, nếu mua một nô lệ trong tình huống này độ trung thành thường rất cao, có thể đạt tới 90. Trong tình huống bình thường, mua một nô lệ, độ trung thành chỉ có 70. Nếu chủ nhân không đối xử tốt, còn có thể xuất hiện tình huống làm phản. Xác suất làm phản của nô lệ tương đối thấp, nhưng vẫn có. Nhiếp Ngôn nhìn thiên phú của Tạp Luân Tư.

    Tránh né: Tạp Luân Tư có đươc khả năng tránh né cực cao, có thể tránh được tổn thương do quái vật gây ra.

    Chạy nhanh: Tạp Luân Tư am hiểu chạy nhanh, có tốc độ chạy trốn khác thường.

    Tìm kiếm: Tạp Luân Tư dễ dàng tìm được những vật phẩm bị mất và mạch khoáng.

    Nhiếp Ngôn suy tư, ba thiên phú này của Tạp Luân Tư có chút không giống với thiên phú của những NPC bình thường khác, rất hiếm thấy. Tạp Luân Tư không phải loại NPC luôn phải ở trong thành thị, hắn có khả năng di chuyển ở dã ngoại, thậm chí là ở các bản đồ cao cấp, nhưng hắn không có năng lực chiến đấu, cũng không am hiểu.

    Nhiếp Ngôn lại nhìn thiên phú hai người bạn của Tạp Luân Tư. Cô bé gầy yếu kia tên là Đại Nhĩ Phỉ Ni Á, thiên phú là tránh né, hội họa và thân thiện. Thân thiện là khả năng làm tốt quan hệ với NPC, hội họa bao gồm việc vẽ lại hoặc sao chép các bản vẽ,…

    Thấy được thiên phú hội họa, Nhiếp Ngôn bỗng nghĩ tới, cô bé này có thể phục chế các loại bản vẻ, bản vẽ bình thường thì cần vài tiếng, bản vẽ cao cấp cần 1, 2 ngày. Những bản vẽ như của Băng sương máy ném đá nếu có thể phục chế, có ý nghĩa rất quan trọng đối với ngưu nhân bộ lạc.

    Thiên phú của Đại Nhĩ Phỉ Ni Á khiến Nhiếp Ngôn quyết tâm phải mua được ba đứa trẻ này.

    Hắn nhìn thiên phú của đứa còn lại, cậu nhóc cường tráng là Bá Nạp Địch Ân. Tuy rằng tuổi còn nhỏ nhưng lại có cơ bắp, làn da ngâm đen, màu như than cốc.

    Nhiếp Ngôn tưởng rằng Bá Nạp Địch Ân là nô lệ có nghề nghiệp chiến đấu nhưng nhìn qua hắn mới phát hiện, thì ra là nghề nghiệp sản xuất. Thiên phú theo thứ tự là tránh né, chạy nhanh và khai thác. Bá Nạp Địch Ân am hiểu việc khai thác, nếu như có được xẻng đào thích hợp, hắn có thể khai thác khoáng thạch.

    “Bối Lý Khắc tiên sinh, xin hỏi ba đứa trẻ này bao nhiêu tiền?” Nhiếp Ngôn hỏi tên bụng phệ Bối Lý Khắc.

    Bối Lý Khắc đảo mắt, hắn đang chuẩn bị nói chuyện thì Nhiếp Ngôn cắt ngang:” Bối Lý Khắc tiên sinh, hy vọng ngài có thể đưa ra một cái giá phù hợp, ta nghĩ Chấp Chính Quan đại nhân sẽ không để một Ác Ma Liệp Sát Giả, Đại Học giả bị lừa gạt trong cứ điểm Hi Nhĩ Đốn.”

    Bối Lý Khắc xấu hổ cười:” Ác Ma Liệp Sát Giả, Đại Học giả tiên sinh tôn kính, nô lệ ở đây đều có giá cả phù hợp. Ba nô lệ, tổng cộng là 120 kim tệ.”

    “Bối Lý Khắc, đồ hèn hạ, vừa rồi có người hỏi mua, ngươi nói chỉ cần 60 kim tệ.” Tạp Luân Tư chỉ tay vào Bối Lý Khắc, giận đến đỏ mặt.

    Nhiếp Ngôn không muốn dây dưa với Bối Lý Khắc, tên này thật khiến người khác chán ghét. Nhiếp Ngôn cho hắn 120 kim tệ rồi nói:”Đây là 120 kim tệ, chúng thuộc về ta.”

    Nhìn thấy Nhiếp Ngôn thoải mái trả tiền, Bối Lý Khắc có chút tiếc nuối đã không ra giá cao hơn, nhưng giao dịch đã hoàn thành rồi. Hắn nhận lấy kim tệ, đi tới cạnh lồng giam, nhìn lướt qua ba người Tạp Luân Tư, nói:”Các ngươi có chủ nhân mới rồi, cút đi.”

    Ba người Tạp Luân Tư giận dữ nhìn Bối Lý Khắc, hận không thể tiến lên đánh hắn nhưng chúng biết mình không phải đối thủ của Bối Lý Khắc. Nhiếp Ngôn nói với nhóm Tạp Luân Tư:” Chúng ta đi thôi.”

    Nhiếp Ngôn đi ra khỏi khu giao dịch nô lệ. Hắn mua ba nô lệ là đã đủ rồi. Hắn phát hiện độ trung thành của ba nô lệ này đều hơn 95 điểm. Độ trung thành của Tạp Luân Tư cao nhất, tới 99 điểm, của Đại Nhĩ Phỉ Ni Á là 96 điểm, còn của Bá Nạp Địch Ân là 95 điểm. Độ trung thành cao như vậy thường thì sẽ không xuất hiện tình huống làm phản.

    Ba nô lệ này phải dùng cho tốt. Cô bé Đại Nhĩ Phỉ Ni Á này chỉ cần chịu trách nhiệm sao chép bản vẽ là được, Tạp Luân Tư và Bá Nạp Địch Ân chỉ cần ở bên ngoài tìm khoáng thạch, thỉnh thoảng giúp hắn làm việc vặt là được. Ngưu Nhân Bộ Lạc lại có thêm 3 nghề nghiệp sản xuất.

    Sau khi đi khỏi khu giao dịch nô lệ, Nhiếp Ngôn luôn chìm vào suy nghĩ, số lượng người chơi sản xuất của Ngưu Nhân Bộ Lạc ngày càng nhiều, Tinh Không Dược Điếm phát triển không tệ, có rất nhiều Dược Tề sư cao cấp. Những nghề nghiệp sản xuất khác của Ngưu Nhân Bộ Lạc đều đang phát triển rất nhanh chóng. Mỗi ngày đều đang làm những nhiệm vụ khác nhau, bận rộn hoàn thành công việc của mình. Trên thực tế thì tất cả các tất cả các nghề nghiệp sản xuất đều có liên quan chặt chẽ với nhau. Đến giai đoạn sau của trò chơi, để tạo ra một vật phẩm không phải chỉ cần 1 Dược Tề sư, 1 Luyện Kim sư hay 1 Cơ Giới sư là được, mà cần tới mấy chục người chơi, thuộc về nhiều ngành nghề khác nhau để tạo ra. Chẳng hạn như Địa Tinh Ma Đạo Pháo, Băng Sương Thiết Giáp Máy Ném Đá,..

    Một ý nghĩ dần hình thành trong đầu Nhiếp Ngôn, tại sao không dứt khoát gom tất cả những nghề nghiệp này lại với nhau, thành lập một tổ chức giống như công hội của các người chơi sản xuất. Dược Tề sư, Luyện Kim sư, Cơ Giới sư, Thợ rèn, Thợ may, Thợ mỏ,.. để tất cả họ cùng làm việc với nhau. Tốt nhất là xây dựng một tòa nhà, bên trong là các khu vực khác nhau, để các nhóm nghề nghiệp như Dược Tề sư, Luyện Kim sư làm việc chung, vừa phân công vừa hợp tác, chẳng nhẽ không phải tiện hơn nhiều sao?

    Nhiếp Ngôn quyết định xây một tòa nhà như vậy gần Tinh Không Dược Điếm, dù sao vẫn còn có 2, 3 khối đất trống chưa cho thuê. Người chơi bình thường không thuê nổi mảnh đất lớn như vậy. Nhiếp Ngôn lúc trước tạm thời chưa nghĩ tới nên dùng chúng vào việc gì nên chỉ tùy tiện xây vài cửa hàng cấp 1 lên để hệ thống không thu hồi. Bây giờ hắn đã có ý tưởng, chuyện này trở về liền có thể thực hiện.

    Nhiếp Ngôn đang cố gắng hoàn thiện ý tưởng về công hội của người chơi sản xuất sắp ra đời này.

    Một kế hoạch to lớn đang dần được hình thành trong tâm trí của Nhiếp Ngôn.​
     
    muthanhnam thích bài này.
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)